HUYẾT MỸ NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Huyết mỹ nhân - Chương 41 - Chương 42

Chương 41: Thoát khỏi tai kiếp

Sở Sở thấy Tiêu Khứ Trần đòi đề chữ lên trên hoành phi liền mỉm cười đáp:

– Tiêu chân nhân công lực đã luyện tới mức ngang tạo hóa là một cao thủ tột bực trên võ lâm đương thời, thì thật càng làm cho tòa Sa Môn càng được tăng vẻ rạng rỡ thêm..

Khứ Trần bỗng xòe cái nan quạt ngọc cốt ở trong tay ra, y đứng ở chỗ cách Sa Môn chừng bảy thước, giơ cái quạt ngọc cốt lên từ từ quạt bốn cái vào hoành phi của Sa Môn ấy.

Quạt xong bốn cái thì trên hoành phi đã hiện lên bốn chữ:

“Kiếp số nan hồi” (tai kiếp khó mà cứu vãn).

Sở Sở với Tố Mai vận công đề khí đứng cách xa năm thước, nay Khứ Trần lại đứng ở xa bảy tám thước. Sở Sở với Tố Mai dùng tay viết, còn Khứ Trần thì lại dùng quạt phe phẩy, huống hồ bốn chữ “Kiếp số nan hồi” này lại rất nhiều nét, đủ thấy gió của cái quạt của y quạt ra là phải nghênh luyện đến thật tinh vi và nhỏ bé.

Dùng quạt đề chữ như vậy hiển nhiên thấy Mộ Quang, Sở Sở, Nguyên Đào các ngươi tuy có công lực kinh người, nhưng còn kém Khứ Trần một chút hỏa hầu.

Quần tà thấy thế mặt người nào người nấy đều cười lộ vẻ kiêu ngạo.

Lệnh Hồ Sở Sở lộ vẻ kinh ngạc bụng bảo dạ rằng:

“Tiêu Khứ Trần này quả thực có tuyệt thế thần công, ta đã tốn công học hỏi Huyết Thần Kinh như thế, rút cục cũng chưa phải là đối thủ của tên ma đầu này.

Nàng nhận thấy bốn chữ “Kiếp số nan hồi” của đối phương rõ ràng có ẩn ý, rõ ràng bao hàm ý nghĩa là không muốn trận đấu này biến thành hòa bình nên nàng lại nghĩ tiếp:

“Như vậy chúng ta đã uổng công tốn tâm trí, rút cục vẫn không sao tránh khỏi máu nhuộm cát vàng, Bạch Long Đôi này biến thành nơi Tu La Quỷ Vực”.

Trong lúc Sở Sở đang cau mày rầu rĩ thì Công Tôn Vi Ngã đã cười hi hí vượt mọi người tiến lên.

Quần hiệp và quần tà thấy Công Tôn Vi Ngã ra trận đều im lặng như tờ, để xem sau khi Khứ Trần dùng quạt đề chữ lão quái nhân này sẽ giở trò gì.

Vi Ngã đi tới chỗ cách Sa Môn chừng bảy tám thước đưa tay chỉ bốn chữ của Khứ Trần vừa viết lên Sa Môn mà đọc lên hai lần:

– Kiếp số nan hồi, kiếp số nan hồi.

Thoạt tiên quần hùng tưởng Vi Ngã định giở trò gì ai nấy đều trố mắt lên nhìn, nhưng không thấy tòa Sa Môn này, một cây hoành với hai cây cột biến hóa gì cả.

Các người không hiểu Công Tôn Vi Ngã làm trò gì thì Sở Sở đã nhảy tới sau Sa Môn nhìn lên trên hoành phi mà mỉm cười, lớn tiếng nói:

– Cụ Công Tôn, môn võ công này của cụ thần diệu quá, không hiểu cụ luyện bằng cách nào thế?

Lúc ấy mọi người mới chạy tới gần xem. Ai nấy đều lắc đầu thè lưỡi hoài.

Thì ra trong khi Vi Ngã chỉ tay lên bốn chữ “Kiếp số nan hồi” của Khứ Trần viết đọc hai lần, phía đằng trước có bốn chữ “Kiếp số nan hồi” không ảnh hưởng chi cả, nhưng đằng sau lại hiện lên ba chữ lớn nét bút long phi phụng múa, khí thế cực hùng, ba chữ đó là:

“Ngã yếu hồi” ( Ta phải vãn hồi được kiếp số).

Vi Ngã cười ha hả nhìn Khứ Trần và hỏi:

– Tiêu chân nhân, trên hoành phi chân nhân đề “Kiếp số nan hồi” còn của lão phu thì đề “Ngã yếu hồi” khớp vào thành một câu kiếp:

“Kiếp số nan hồi, ngã yếu hồi”. Không hiểu Tiêu chân nhân có tin được lão quái vật này có sức hồi thiên như thế hay không?

Tuy Khứ Trần kinh hãi tài ba của Vi Ngã lợi hại nhưng y vẫn cười như điên như khùng, kiêu ngạo đáp:

– Bạn Công Tôn, nếu bạn muốn cứu vãn được kiếp số thì trước hết phải nên đấu kẻ chuyên môn làm nghịch trời trước mới được.

Vi Ngã gật đầu nói tiếp:

– Nửa đời trước của lão phu là chuyên môn thích nghịch thiên hành sự. Nhưng sau trận hỏa tai ở trên núi Ai Lao thì lão phu đã ngộ đạo, đã hối cải hết nhưng việc làm phi pháp trước kia. Bây giờ lão đã biến thành người chỉ chuyên môn làm việc thuận trời ứng người thôi. Chúng ta đấu với nhau mấy trận cũng được, để xem lòng trời về ai, để xem kẻ thuận trời thắng hay là kẻ nghịch trời thắng?

Khứ Trần cười khì một tiếng đang định ra trận thì Cửu Uyên đã tiến lên trước chắp tay vái chào Vi Ngã và nói:

– Bạn Công Tôn với Tiêu chân nhân đều là Thái Sơn Bắc Đẩu đương thời, trận đấu của hai vị nên để đến phút cuối cùng hãy ra tay và xin bạn Công Tôn nhường cho Long Cửu Uyên này ra đấu trước.

Vi Ngã cười giọng quái dị hỏi:

– Chẳng hay bạn định đấu với ai thế?

Cửu Uyên cười khẩy mặt lộ sát khí đáp:

– Mỗ muốn kiếm tiểu bối Diệp Nguyên Đào đã phá hủy Bàn Long Giáp mà mỗ tốn công khó nửa đời người mới lập thành để trả thù.

Công Tôn Vi Ngã kêu ồ một tiếng rồi nói tiếp:

– Được, lão phu sẽ nhường trận này cho bạn, nhưng bạn phải cẩn thận lắm mới được, Diệp Nguyên Đào tiểu quỷ là môn đồ rất đắc ý của người bạn cũ võ lâm của lão phu, chưa chắc bạn đã thắng nổi y đâu.

Cửu Uyên cười như điên như khùng, đáp:

– Bạn Công Tôn khỏi lo ngại hộ cho Cửu Uyên này, mỗ tự tin không phải là mãnh long không qua sông, còn có mấy thành năng lực kìm chế nổi tiểu bối ngông cuồng ấy.

Nguyên Đào nghe tới đó đã không sao nhịn được, cười khẩy một tiếng, từ từ tiến ra giữa đấu trường cung kính vái chào Vi Ngã mà nói rằng:

– Xin nhạc gia cho tiểu tế được kiến thức kẻ tự xưng là mãng long có tài ba như thế nào.

Vi Ngã cười một hồi trở về chỗ luôn.

Nguyên Đào xếch ngược đôi lông mày kiếm lên, lạnh lùng nhìn Cửu Uyên hỏi:

– Long Cửu Uyên, theo sự nhận xét của Diệp mỗ, ngươi không phải là mãnh long quá giang, mà chỉ là một con ôn long đi tới đâu gieo tang tóc tới đó thôi.

Cửu Uyên biết đối phương bảo mình là ôn long tang gia, là chế nhạo Bàn Long Giáp của mình đã bị hủy, nên y cười khẩy một tiếng lạnh lùng đỡ lời:

– Ngươi nói rất phải, ta chỉ là một con ôn long của tang gia thôi, nhưng ngày hôm nay con ôn long này sẽ gây tai vạ cho ngươi để ngươi được nếm mùi báo thù của mối hận tang gia của ta.

Nguyên Đào cười như điên như khùng, nói tiếp:

– Ngươi cứ việc giở hết tai vạ ôn long ra đi, xem có làm gì nổi Diệp Nguyên Đào này không? Ta đang muốn moi gan rồng của ngươi ra để cho quần hùng dự hội được nếm mùi ngon vật lạ một phen.

Cửu Uyên chuyển ngược đôi lông mày lên, trố mắt nhìn Nguyên Đào thôi, chớ không muốn đấu khẩu với đối phương nữa, và từ từ lấy cây Thiên Long Vạn Kiếp Tiên ra cầm saün nơi tay.

Trong quần hiệp chỉ có Tiểu Hồng là biết cây roi Vạn Kiếp Tiên này có oai lực rùng rợn thôi. Bây giờ nàng thấy Cửu Uyên lại lấy cây roi ấy ra để đối phó ới người yêu của mình, tất phải cuống lên, vội dùng nhĩ ngữ truyền thanh nói cho Nguyên Đào hay biết rằng:

– Đào đại ca, cây roi Thiên Long Vạn Kiếp này của Cửu Uyên lợi hại vô cùng, nó có bốn thứ diệu dụng tất cả, để tiểu muội nói cho đại ca nghe, nhớ kỹ đừng có sơ ý, đừng có thị tài khinh địch:

– Nguyên Đào biết tính nết của Tiểu Hồng còn kiêu ngạo hơn mình, nàng đã nói như vậy thì khí giới của đối phương thế nào cũng rất lợi hại, nên chàng liếc mắt nhìn lại Tiểu Hồng một cái.

Tiểu Hồng thấy Nguyên Đào chịu nghe lời mình mới yên lòng, rồi cũng dùng nhĩ ngữ truyền thanh nói tiếp với chàng:

– Đào đại ca, trong Thiên Long Vạn Kiếp Tiên có bốn thứ lợi hại như sau:

tác dụng thứ nhất là Long Tu Tốt Độc, chất độc ở râu rồng bắn ra có thể giết chết người. Tác dụng thứ hai là:

bốn cái móng chân dưới bụng con rồng, có thể đột nhiên rời khỏi cây roi để bắn kẻ địch, móng chân rồng ấy có thể xuyên thủng sắt đá được. Tác dụng thứ ba:

một trăm lẻ tám cái vẩy ở khắp mình con rồng đều có thể bắn ra được, vẩy nào cũng tẩm chất độc rất lợi hại, khiến trong khoảng trống chừng hai ba trượng, biến thành tử thần tức thì. Tác dụng thứ tư lại còn lợi hại hơn hết. Long Cửu Uyên sai người đi khắp hoàn vũ tìm kiếm mười ba thứ độc vật tuyệt độc, để nấu thành nước cao đổ vào trong bụng con rồng, ruột rồng chạy thông thẳng lên hai mắt, chỉ cần bấm cái chốt ở nơi cán thì cao độc đó liền hóa thành sương mù độc ở mắt rồng phun ra, trên không đầy những sương mù độc đối phương không có cách gì tránh né nổi. Kẻ địch chỉ bị dính một chút sương mù độc ấy thôi, là xương thịt râu tóc đều biến thành nước vàng ngay.

Nguyên Đào nghe Tiều Hồng nói xong, trong lòng rất yên tâm vì thế chất của người chàng rất đặc biệt khác thường, vạn độc cũng không thể nào xâm nhập được nhưng còn đối với vẩy rồng và móng rồng có thể bắn thủng cả sắt đá là chàng phải đề phòng thôi. Còn những cái khác chàng không lo ngại cho lắm.

Long Cửu Uyên rút Thiên Long Vạn Kiếp Tiên ra rồi dùng thủ pháp rất nhanh cắm ngay cái lưỡi an toàn vào mồm con rồng trước.

Tiểu Hồng thấy thế rất hối hận, kêu đáng tiếc thầm và nghĩ bụng:

“Ta chỉ mải lo âu cho Nguyên Đào, dặn dò mãi, quên bảo chàng ra tay tấn công trước để Cửu Uyên không kịp nhét cái lưỡi an toàn vào mồm con rồng, như vậy cây roi của y không thể nào sử dụng bốn thứ tác dụng nguy hiểm kia ngay được, bây giờ đối phương đã cắm cái lưỡi an toàn vào rồi, y chỉ cần bấm cái chốt nơi cán là có thể sử dụng bốn thứ tác dụng kia ngay”.

Cửu Uyên đã cắm cái lưỡi an toàn vào rồi nhìn Nguyên Đào quát hỏi:

– Diệp Nguyên Đào, lần trước ở Bàn Long Giáp, Cửu Uyên này chưa chính thức đấu với ngươi. Bây giờ ta dùng cây Thiên Long Vạn Kiếp Tiên này để lãnh giáo mấy thế tuyệt học của ngươi, ngươi mau giở khí giới ra đi.

Nguyên Đào đưa mắt nhìn lại Cửu Uyên một cái rồi lắc đầu cười nói:

– Diệp Nguyên Đào ta chẳng cần phải dùng khí giới gì hết, chỉ hai bàn tay không này cũng đủ để đồ long rồi.

Cái câu “tay không đồ long” ấy của Nguyên Đào làm cho Cửu Uyên tức giận thêm, y nghiến răng mím môi trợn mắt quát mắng:

– Tiểu bối ngông cuồng thật, ngươi đã kiêu ngạo như vậy thì hãy nếm thử Thiên Long Vạn Kiếp Tiên của mỗ xem mùi vị nó như thế nào.

Nói xong, tay phải buông đầu rồng ra, tay trái cầm đuôi rồng, giơ lên quất mạnh một thế, hóa thành một cái cầu vòng vàng nhằm đầu Nguyên Đào bổ xuống luôn.

Bề ngoài làm ra vẻ rất ngông cuồng, nhưng Nguyên Đào sau khi nghe thấy Tiểu Hồng dặn bảo rồi, trong lòng đã sớm đề phòng và đã nghĩ ra được một cách để hóa giải hết mọi diệu dụng của Vạn Kiếp Tiên rồi.

Cách nghĩ ra để đối phó Vạn Kiếp Tiền của chàng là không để cho cây roi đó giở được tác dụng ra, thì mình có thể chất đặc biệt không sợ vạn độc, với võ công thần hóa, mà cướp giật được khí giới ở trong tay của đối phương.

Nguyên Đào đã có quyết định như vậy, nên đối với cái cầu vòng lóe mắt đang nhằm đầu mình bổ xuống, chàng đã không tránh né thì chớ, trái lại còn nhẩy lên chìa tay ra chộp cây roi của đối phường luôn.

Cửu Uyên không ngờ Nguyên Đào lại táo bạo như vậy, giật mình kinh hãi, vội rụt tay thâu sức lại, nên cây cầu vồng vàng do cây roi hóa thành cũng quay đầu ngay Nguyên Đào chụp hụt thế đó, nhưng vẫn tiếp tục đuổi theo chộp luôn một lần nữa.

Khi nào Cửu Uyên chịu để cho đối phương nắm được khí giới của mình, vội trầm tay về phía sau, đồng thời y giở tả chưởng lên sử dụng Hồng Sa chưởng, nhằm ngang hông nơi yếu điểm của Nguyên Đào tấn công mạnh một thế.

Nguyên Đào xoay người tránh né, nhưng cả một cái lưng đã để hở cho đối phương, khi nào Cửu Uyên chịu bỏ lỡ dịp may này,vội đưa bàn tay trái lên dùng Tiểu Thiên Tinh Trọng Thủ đánh luôn vào tử huyệt của chàng.

Đừng nói là người, dù là một tấm gang mà bị Tiểu Thiên Tinh đánh trúng cũng phải cong queo nát vụn, dù không phải là tử huyệt mà chỉ là chỗ da thịt thường, nếu bị chưởng lực ấy, đánh trúng cũng bị tan xương nát thịt.

Bây giờ Tiểu Uyên đã đánh trúng vào người của Nguyên Đào rồi, chỉ nghe đánh “bộp” một tiếng, như đánh trúng phải miếng da bò hay bị bông, không những không thấy tan xương nát thịt, mà cũng không thấy kêu gào thảm khốc gì hết, trái lại Nguyên Đào nhẹ nhàng đưa tay về phía sau chộp đúng cây roi của đối phương.

Nguyên Đào đã chộp được thân cây roi liền chuyển thần lực giật mạnh một cái.

Trước kia ở trong Bàn Long Giáp, Cửu Uyên đã biết thần lực của Nguyên Đào rất hãn thế và biết nếu không buông tay thì thế nào cánh tay phải của mình cũng bị đối phương bẻ gẫy chứ không sai..

Dưới sự bất đắc dĩ Cửu Uyên đành phải buông roi ra lui về phía sau, thế là cây Thiên Long Vạn Kiếp Tiên có oai lực vô biên kia chưa kịp thi thố gì thì đã bị lọt vào tay của Nguyên Đào rồi.

Nguyên Đào ngửng mặt lên trời cười như điên như khùng, Long Cửu Uyên thì mặt dỏ bừng, y hổ thẹn đến nỗi chỉ muốn dưới đất có ngay một cái lỗ hổng để chui xuống đất.

Thiên Trạch đang chứa đầy hy vọng phục thù, trông mong vào Thiên Long Vạn Kiếp Tiên với Tỷ Quang Tử Châu của Long Cửu Uyên, bây giờ y thấy Vạn Kiếp Tiên ấy dễ dàng lọt vào tay kẻ địch, nên y tức giận vô cùng và cũng không còn tin tưởng vào Tỷ Quang Tử Châu nữa, lại thêm hai cái chân bị phế, y không còn hy vọng tranh hùng. Vì vậy y chán nản, nên mới nghĩ tới cái chết, liền giơ tay lên đánh mạnh một chưởng vào đầu mình.

Chờ tới khi quần tà phát giác muốn ngăn cản thì đã không kịp rồi, chỉ nghe thấy “bốp” một tiếng thế là Thiên Trạch đã vỡ sọ phọt óc ra mà chết.

Công Tôn Vi Ngã thấy thế kinh ngạc thở dài một tiếng, lắc đầu nói:

– Ngãi Thiên Thạch hung bạo nóng nầy quá nỗi,nếu y chết chậm một chút thì có phải tâm phục khẩu phục không?

Ông ta vừa nói vừa từ từ đi ra giữa đấu trường, chìa tay bảo Nguyên Đào rằng:

– Diệp nhi, hãy đưa cây Thiên Long Vạn Kiếp Tiên cho lão phu.

Nguyên Đào không hiểu dụng ý của ông ta, nhưng vẫn giơ hai tay cung kính đưa cây roi cho ông ta.
Vi Nga đỡ lấy cây roi Vạn Kiếp không thèm ngắm nhìn, thuận tay ném trả lại cho Cửu Uyên. Cửu Uyên không hiểu ngơ ngác nhìn và hỏi:

– Bạn Công Tôn, thế này là nghĩa lý gì?

Vi Ngã tủm tỉm cười, đáp:

– Vì ngươi quá tầm thường cho nên Thiên Trạch tức giận không sao chịu nhịn được, tự đập vỡ thiên linh cái ra mà chết. Lão phu thấy y chết mà không nhắm mắt như vậy thì lại cảm thấy tài ba của ngươi quá tầm thường, cho nên Nguyên Đào mới trả lại cây roi cho ngươi. Ngươi cứ việc giở những tác dụng lợi hại trong cây roi ra đối phó với lão phu, nếu ngươi có thể làm gì nổi già thì ngươi mới làm cho oan hồn của Thiên Trạch dưới chín suối khỏi ân hận. Ngươi cứ thử xem thì sẽ biết tài ba xuất quỷ nhập thần thông thiên triệt địa của lão phu có thể cứu nổi kiếp số nan hồi không.

Cửu Uyên nghe nói lòng hung lại nổi lên, cười giọng quái dị nói:

– Bạn Công Tôn đã tự phụ như vậy thì Long mỗ hãy thử xem thân kim cương bất hoại của bạn có thể chịu đựng nổi những tác dụng của cây roi Vạn Kiếp này không?

Y vừa nói dứt đã múa cây roi hóa thành cầu vồng vàng nhằm đầu Vi Ngã bổ mạnh xuống.

Lần trước y đã được một bài học rồi, tất nhiên lần này y đã khôn ngoan hơn, nên y vừa ra tay tấn công một cái y đã bấm ngay cái chốt nơi cán để cho vẩy rồng bắn ra luôn.

Y đã bấm then chốt rồi thì mấy sợi râu ở đầu rồng có những mũi kim tẩm độc cùng bắn ra với những vẩy rồng một lúc và nhằm người của Vi Ngã bao trùm xuống.

Công Tôn Vi Ngã vẫn đứng yên tại chỗ không hề chớp mắt chút nào nhưng những mũi kim độc với vậy rồng bao trùm tới ông ta thì có sự lạ xảy ra.

Thoạt tiên những mũi kim độc và vẩy rồng bay tới như một đám mây, nhưng khi tới gần lại tụ thành một cây trụ, không những tụ thành một cây trụ mà lại còn bắn trúng ngay vào Bách Hội tử huyệt ở trên đầu của ông ta nữa.

Bách Hội tử huyệt là yếu huyệt quan trọng nhất trong người. Chỉ hơi đánh mạnh xuống cũng có thể chí mạng được. Như vậy chịu sao nổi những mũi kim độc bắn mạnh vào.

Cho nên Cửu Uyên trông thấy mũi kim độc bắn trúng nơi tử huyệt của Vi Ngã rồi, nên cả mừng vội lui ngay về phía sau.

Quần tà quần hiệp của đại hội Bạch Long Đôi đều yên lặng như tờ.

Mọi người chỉ thấy mũi kim đặc biệt kia vẫn cắm ở trên Bách Hội huyệt của Vi Ngã và Vi Ngã vẫn đứng yên ở giữa đấu trường như thường.

Mũi kim do những vảy rồng với kim độc tụ thành dài hơn hai tấc mà bây giờ chỉ còn có một tấc nhô ra ngoài đầu Vi Ngã thôi.

Như vậy mũi kim đó ít nhất cũng phải cắm vào trong Bách Hội huyệt một tấc.

Công Tôn Vi Ngã bị thương nặng như vậy, dù có luyện thành tấm thân kim cương bất hoại đi chăng nữa, nhưng Vi Ngã chưa chết, tuy ông ta không cử động, nhưng đôi mắt vẫn có thần, cứ đứng yên nhìn thẳng vào mắt của Cửu Uyên cười tủm tỉm hoài.

Long Cửu Uyên là người giàu kinh nghiệm như thế, trông thấy nụ cười của ông ta cũng không hiểu ý nghĩa của nụ cười đó và cứ toát mồ hôi ra như tắm thôi.

Vì y đã nghĩ ra được một việc không hợp tình hợp lý rồi. Việc đó là những mũi kim độc với vẩy rồng tẩm độc của y bắn ra rồi, đáng nhẽ đang thành khối phải tản mát ra thành từng cái từng mảnh một, mà bắn vào khắp mình mẩy của đối phương mới phải, nhưng tại sao những cái đó lại tụ thành một khối, hóa thành một mũi kim như thế?

Huống hồ khi y ra tay tấn công không thấy Vi Ngã tránh né gì hết, nếu đối phương mà tránh né thì giỏi lắm chỉ có một hai mũi kim và hai ba cái vẩy bắn trúng người của đối phương thôi, chứ có khi nào lại bắn trúng vào Bách Hội huyệt như thế này.

Những mối nghi ngờ đó chưa giải thích được, Cửu Uyên đã thấy Công Tôn Vi Ngã bắt đầu cử động được rồi.

Cử chỉ của ông già quái dị này, cái gì cũng quái dị tuyệt luân, thoạt tiên ông ta giơ tay lên, rút mũi kim ở Bách Hội huyệt ra dùng làm cái tăm xỉa răng. Cửu Uyên thấy thế kinh hãi đến ngẩn người ra vì chất độc tẩm ở trong mũi kim đó lợi hại lắm, bất cứ người hay thú dữ hễ thấy một chút máu là phong hầu chết tốt, mà nay Vi Ngã lại dùng nó làm tăm xỉa răng!

Y chưa hết kinh ngạc thì lại có chuyện khác xẩy ra, khiến y lại càng kinh ngạc hơn.

Vi Ngã lại còn cuộn cái kim do những vẩy rồng với những mũi kim độc tụ thành một khối trông như chiếc chả giò, bỏ vào mồm nhai “cồm cộp” trông ngon lành vô cùng.

Cử chỉ kỳ lạ này, không những khiến quần tà đều hoảng sự đến hầu như đã tắt thở, mà cả Tiểu Hồng các người cũng thất kinh vội cất tiếng kêu gọi:

– Cha, vật đó có ngon lành gì đâu mà cha lại ăn như thế, sao lại có người tham ăn đến như thế được?

Vi Ngã vẫn nhai cồm cộp rồi nuốt chửng vào bụng, hai tay xoa bụng một hồi rồi mới trả lời Tiểu Hồng rằng:

– Hồng nhi, cha của con xưa nay vẫn có tính tham ăn như vậy, trong bát trân cha chưa được ăn Long can, Phụng tỷ, chưa biết mùi vị của nó ra sao. Long can khó kiếm lắm, đành phải ăn chút Long tu để đỡ thèm vậy. Quả thực Long tu này ngon hơn những cành lá thối với độc trùng quái xà mà cha vẫn thường ăn nhiều ở núi Ai Lao, nhưng chỉ hiềm nó hơi cứng một chút, lão già nào răng kém thì không sao nhai nổi.

Nói tới đó ông ta dùng tay áo lau mép nhìn Cửu Uyên cười ha hả nói tiếp:

– Long Cửu Uyên, trên cây roi Vạn Kiếp Tiên của ngươi còn có cái gì ngon lành nữa cứ việc đem ra đây cống hiến già này.

Vì võ học thần kỳ của Nguyên Đào mà Cửu Uyên phải đi ra ngoài biên cương xa xôi một phen, không những đã luyện thành Tỷ Quang Tử Châu mà lại còn làm cho cây Thiên Long Vạn Kiếp Tiên tăng oai lực rất nhiều. Y yên chí phen này thế nào cũng khắc địch chế thắng đối phương ở đại hội Bạch Long Đôi này, nhưng bây giờ kim với vẩy rồng tẩm độc của y bắn ra hóa thành một cái lưới bao trùm kẻ địch, mà lại bỗng thu lại thành một cái kim lớn. Hai là mũi kim đó đã bắn trứng tử huyệt Bách Hội của Vi Ngã rồi, mà sao đối phương lại không việc gì. Ba là Công Tôn Vi Ngã lại lấy mũi kim khổng lồ mà coi như một món ăn ngon lành, nhai nát nuốt chửng.

Ba điểm quái dị ấy khiến Long Cửu Uyên hoảng sợ vô cùng, nên y cứ cau mày lại đứng đờ người ra tại chỗ khiến y không dám tiếp tục giở những tác dụng khác của cây Vạn Kiếp Tiên ấy nữa và y đã mất hết hoàn toàn dũng khí rồi thì phải.

Tề Mông thấy thế cũng kinh hoảng, rỉ tai nói với Khứ Trần:

– Tiêu đại ca, lão quái vật Công Tôn Vi Ngã này đã luyện được võ công gì mà đáng sợ như thế?

Khứ Trần cười khẩy đáp:

– Tuy công lực của lão quái vật rất thâm hậu đáng sợ thực, nhưng mỗ tự tin Càn Nguyên Thần Chưởng với Ngọc Phiến Băng Cương có thể đấu với y một phen.

Nói tới đó, y liền dùng Nhĩ Ngữ truyền thanh bảo Cửu Uyên rằng:

– Long huynh cứ yên tâm, giở hết diệu dụng của cây roi ấy ra, nếu không làm được gì lão quái, lúc ấy Khứ Trần mỗ sẽ giở hết tài ba ra đấu thí mạng với y một phen, xem mèo nào cắn mỉu nào?

Cửu Uyên nghe thấy thế mới biết Khứ Trần vẫn chưa thối chí, nên y lại phấn chấn tinh thần vội cũng dùng Nhĩ Ngữ truyền thanh nói:

– Ngoài Thiên Long Vạn Kiếp Tiên ra đệ còn một trái Tỷ Quang Tử Châu rất lợi hại, Tiêu Chân Nhân hãy đợi chờ đệ dùng xong trái châu đó rồi hãy ra tay, vì Công Tôn lão quái dù có công lực thông thần đến đâu, nếu may mắn thoát chết, thì thế nào cũng bị tổn thương và cũng bị giảm mất tương đương công lực.

Nói tới đó, y thấy Vi Ngã đang trợn tròn đôi mắt quái dị lên và cười hí hí hỏi:

– Long Cửu Uyên, ngoài Vạn Kiếp Tiên ra, ngươi còn một trái Tỷ Quang Châu nữa, sao ngươi không mau đem ra đây để xem có làm giảm công lực của mỗ không?

Mấy lời nói này của Vi Ngã càng làm cho Cửu Uyên với Khứ Trần kinh hãi thêm và nghĩ bụng:

“Công lực của Vi Ngã quả thực thông thần, đến Nhĩ Ngữ truyền thanh, người thứ ba không thể nào nghe thấy được, mà sao y lại nghe thấy rõ ràng đến như thế”?

Cửu Uyên hơi định thần, vừa cười vừa đáp:

– Bạn Công Tôn muốn nếm mùi Tỷ Quang Châu ư? Trước hết hãy chờ mỗ giở hết diệu dụng của Thiên Long Vạn Kiếp Tiên ra trước đã.

Vi Ngã cười ha hả nói tiếp:

– Được lắm, mau giở ra hết đi, lão phu đã nóng lòng sốt ruột lắm rồi.

Cửu Uyên cười như điên như khùng múa động cây roi Vạn Kiếp và đồng thời y lật miếng vẩy thứ hai và thứ ba ở chỗ đuôi rồng lên một lúc. Cái vẩy thứ hai vừa lật lên, thì bụng con rồng đã có hai mươi miếng giáp bằng gang như hai mươi cái nỏ nhắm người Vi Ngã bắn tới.

Miếng vẩy thứ ba vừa lật lên, thì một trăm lẻ tám miếng vẩy rồng có kỳ độc cũng rời khỏi mình rồng, hóa thành một trận mưa kim quang nhằm Vi Ngã bao trùm xuống.

Vi Ngã cười ha hai, khua động hai cánh tay áo rộng lớn, nhảy múa ở trong móng rồng và vẩy rồng kia một cách rất ung dung, chờ đối phương bắn hết những ám khí ấy ra rồi, thì ông ta mới ngưng tay ngưng chân không múa nữa.Mọi người thấy bộ quần áo của vị di nhân này đã dính đầy kim giáp kim lân, trông không khác gì một vị thần tượng mắc áo bào vàng.

Vi Ngã cười ha hả, lại múa tay múa chân một hồi nữa, lần này những kim quang ở trên người của ông ta lần lượt bay ra và bắn thẳng vào chỗ cổng cao.

Cái cổng cao vẫn nguyên lành như thường, nhưng trên chỗ hoành phi, nhưng chữ của các người đã dùng khí công viết thành hồi nãy, bây giờ hoàn toàn biến thành chữ vàng hết.

Cửu Uyên thấy thế, cau chặt đôi lông mày lại và suy nghĩ không biết có nên giở nốt Vạn Kiếp Long Tương lợi hại nhất của cây roi này ra không? Nên y nghĩ bụng:

“Cứ căn cứ vào tình hình trước mặt đây, Vạn Kiếp Long Tương tuy lợi hại tuyệt đỉnh, người thường khó mà tránh thoát được, nhưng vẫn không làm gì nổi được lão tặc Công Tôn Vi Ngã này đâu”.

Nghĩ tới đó, y sực nghĩ ra được một độc kế, vẫn quyết định sử dụng Vạn Kiếp Long Tương ra, giả bộ tấn công Vi Ngã, nhưng sự thực thì y lại định tấn công các quần hiệp đang đứng xem quanh đó.

Diệu kế này của Cửu Uyên quả thực độc ác vô cùng. Tuy y đã quyết định như thế, nhưng y vẫn làm ra vẻ dửng dưng nhìn Công Tôn Vi Ngã chắp tay chào vừa cười vừa nói tiếp:

– Thần công tuyệt nghệ của bạn Công Tôn quả thực cao minh nhưng trong cây Vạn Kiếp Tiên này của Cửu Uyên còn có Vạn Kiếp Long Tương, muốn giở ra nốt để lãnh giáo nữa.

Vi Ngã cười giọng quái dị đáp:

– Ngươi có tài ba như thế nào cứ việc giở ra hết đi. Đằng nào ngày hôm nay lão phu cũng đã quyết định phải làm cho ngươi, tên ma đầu ngoan cố phải tâm phục khẩu phục mới thôi.

Cửu Uyên vận hết chân lực vào cánh tay, rồi dồn vào thân cây roi, đột nhiên múa roi tấn công Vi Ngã. Đồng thời y đã lẳng lặng lật nốt cái vẩy rồng thứ tư ở đuôi rồng lên, Vạn Kiếp Long Tương đã nhằm quần hiệp ở bốn chung quanh bắn ra như mưa. Vì nó nhỏ hơn hạt mưa nên khó ai mà trông thấy rõ được.

Quần hiệp không ai hay biết gì cả, theo lý ra thì không sao thoát khỏi độc thủ, nhưng Lệnh Hồ Sở Sở là người rất cẩn thận và đã nghe Tiểu Hồng nói, biết cây roi Vạn Kiếp cấu tạo như thế nào, nên nàng đã ngấm ngầm dặn Mộ Quang với Nguyên Đào chuẩn bị Khi Cửu Uyên giở những tác dụng ở cây roi Vạn Kiếp ra, thì ba người đều vận nội gia cương khí, hóa thành một cái vách vô hình để che chở cho quần hiệp, nên nhất là lúc này thấy Cửu Uyên giở Vạn Kiếp Long Tương lợi hại nhất, thì ba người lại càng phải cẩn thận thêm.

Cho nên quần hiệp đứng xem chung quanh đó, tuy đứng ở chỗ rất nguy hiểm mà vẫn không hay biết gì. Chờ tới khi Vạn Kiếp Long Tương bị nội gia chân khí ngăn cản, từ vô hình biến thành hữu hình rớt xuống mặt đất kêu “sèo sèo” và bốc khói lên, ai nấy mới đều kinh hoảng đến mất hồn vía và mới biết mình đã được người ta cứu cho thoát chết.

Cửu Uyên thấy trăm nghề của mình đều thành công dã tràng hết, tức giận khôn tả, vứt cây roi Vạn Kiếp Tiên xuống, lấy trái Tỷ Quang Tử Châu ra cầm ở trong tay.

Tố Mai biết Tử Quang Châu oai thế rất mạnh, nên vội dùng Truyền âm nhập mật nói cho Công Tôn Vi Ngã biết rằng:

“Công Tôn lão tiền bối, Tử Quang Châu nầy là của Cửu Uyên đi tận ngoại bang, thâu thập những thuốc nổ rất lợi hại, chế thành oai lực lợi hại lắm chớ nên coi thường” Vi Ngã nghe thấy Tố Mai nói như vậy, biết hạt châu ấy không phải là tầm thường, liền đưa mắt liếc nhìn nàng và khẽ gật đầu một cái tỏ vẻ mình đã hiểu biết rồi.

Cửu Uyên lấy Tử Châu ra rồi, vẫn chưa tiến lên vội, trái lại còn lui về bổn trận khẽ bảo Tố Mai rằng:

– Âm Bát muội, khi ngu huynh chế Tử Châu này hơi sơ xuất một chút nên mới có một chút khuyết điểm.

Tố Mai nghe nói mừng thầm, nhưng vẫn giả bộ làm ra vẻ kinh ngạc cau mày lại hỏi:

– Long nhị ca, khuyết điểm của trái Tử Châu của nhị ca ở đâu? Làm thế nào mới có thể bổ cứu được?

Cửu Uyên lắc đầu khẽ đáp:

– Không cần phải bổ cứu gì hết, chỉ cần bảo những người của chúng ta mau lui ra ngoài xa mười trượng. Bằng không, đều bị họa lây hết.

Tố Mai nghe nói kinh hoảng vô cùng, nhưng mặt vẫn tỏ vẻ rất quan tâm và hỏi Cửu Uyên tiếp:

– Nhị ca bảo chúng tôi lui ra ngoài ra mười trượng, thế còn nhị ca thì làm sao mà thoát khỏi được tai ách ấy?

Cửu Uyên mỉm cười đáp:

– Khi các người lui ra xa mười trượng, thì ngu huynh sẽ bấm cái chốt của Tử Châu và đợi chờ lúc thích đáng mới ném ra, trước khi nó bùng nổ thì ngu huynh đã thoát ra khỏi được chỗ nguy hiểm rồi.

Tố. Mai bất đắc dĩ đành phải nói tới cùng, nàng lại khẽ hỏi tiếp:

– Long nhị ca có thể cho tiểu muội biết thời cơ thích đáng ấy là như thế nào không? Vì nhị ca có giải thích rõ thì tiểu muội mới có thể điều khiển được toàn cục một cách dễ dàng.

Cửu Uyên gật đầu đáp:

– Tỷ Quang Tử Châu của mỗ lại còn có một tên nữa là Thất Ảo Tỷ Quang Châu, chỉ cầm bấm vào một chốt một cái, qua một thời gian tương đương, hạt châu ở trong tay chưa chấn động là lúc ấy phải ném lên trên cao tám trượng, rồi ngấm ngầm rút lui. Hạt châu ở trên cao tám trượng, thế nào cũng có Tỷ Quang tỏa ra trước rồi mới rớt xuống. Khi nó rớt xuống, cứ mỗi trượng là tỏa ra một lần Tử Quang, chờ tới khi tỏa hết bảy lần Tỷ Quang thì vừa vặn rớt xuống tới chỗ cách đầu của kẻ địch một trượng, lúc ấy nó mới nổ tung, trong phạm vi bảy tám trượng, bất cứ người và vật cũng sẽ tan thành tro hết.

Tố Mai cau mày lại hỏi tiếp:

– Nhị ca không có cách gì vẹn toàn hay sao? Nếu hạt châu chưa tỏa ra bảy lần ánh sáng mà đã nổ ngay, như vậy có phải nhị ca cũng...

Không chờ nàng nói dứt, Cửu Uyên đã vội đỡ lời:

– Ngu huynh đã tốn hết tâm lực để chế ra trái Tử Châu này, trừ phi nó bị một sức mạnh kỳ lạ va đụng phải, thì. nó mới nổ trước khi tỏa hết bảy lần Tỷ Quang.

Bát muội cứ yên tâm, trong lúc ngu huynh nói chuyện với Vi Ngã, bát muội phải lẳng lặng dẫn các bạn thân rút lui ra khỏi mười trượng, để xem vật chí báu của ngu huynh làm cho đối phương thành tro như thế nào.

Tố Mai nghe Cửu Uyên nói như vậy, sực nghĩ ra một kế vừa gật đầu nhận lời vừa lùi sang một bên.

Nàng lại dùng “Truyền âm nhập mật” nói cho Mộ Quang hay như vậy ngay.

Lúc ấy Vi Ngã đã có vẻ nóng lòng sốt ruột liền cười giọng quái dị mà hỏi Cửu Uyên rằng:

– Cửu Uyên, ngươi còn trò gì mau giở ra nốt đi. Bằng không để già này đấu với Tiêu Khứ Trần để coi người mà các ngươi đã nhờ y đỡ đầu cho tài ba như thế nào?

Khứ Trần thấy Vi Ngã thách mình ra đấu, liền cười khẩy một tiếng định tiến ra ngay.

Tố Mai thấy thế vội ngăn cản và khẽ nói:

– Tiêu chân nhân hãy đợi chờ giây lát, Long nhị ca của tiểu muội, còn giở một lợi khí lợi hại gấp Vạn Kiếp Tiên trăm lần đang định sử dụng đấy.

Khứ Trần cau mày lại đáp:

– Lão quái vật cao minh thực, có lẽ mỗ phải sử dụng đến “Càn Nguyên Thần Chưởng” đã khổ luyện suốt đời với “Ngọc Phiến Băng Cương” ra đấu với y thì mới hy vọng thắng được thôi, chứ còn ỷ vào khí giới với ám khí, thì mỗ chắc chỉ tốn công thôi chứ không ăn thua gì đâu.

Tố Mai bèn nói rõ Tử Châu lợi hại như thế nào cho Khứ Trần hay, lúc ấy Khứ Trần với quần tà mới kinh hãi vội rút lui ra ngoài xa hơn mười trượng tức thì.

Cửu Uyên thấy Vi Ngã thôi thúc mình, liền cầm Tử Châu từ từ bước ra giữa trận đấu mỉm cười nói:

– Bạn Công Tôn, tất nhiên là mỗ còn có trò khác, vừa rồi bạn chả biết rõ mỗ có hai môn võ khí lợi hại “Thiên Long Vạn Kiếp Tiên” với “Tỷ Quang Tử Châu” là gì.

Vi Ngã gật đầu đáp:

– Nếu lợi hại hơn Thiên Long Vạn Kiếp Tiên thì cứ việc giở ra, mà chi bằng thì đừng có đem ra bêu xấu nữa.

Nói tới đó ông ta đưa mắt nhìn hạt Tử Châu ở trong tay của đối phương mà hỏi tiếp:

– Có phải hạt châu màu tía ở trong tay của ngươi là Tỷ Quang Tử Châu mà ngươi nói đấy không?

Cửu Uyên gật đầu đáp:

– Tỷ Quang Tử châu này Cửu Uyên mỗ đã tốn hết tài sản với tâm huyết của cả một đời người mới chế thành được.

Vi Ngã bĩu môi cười khẩy lắc đầu nói tiếp:

– Lão phu không tin hạt châu này lại có một sự lợi hại xuất kỳ được. Trông nó còn xấu xí hơn Thiên Long Vạn Kiếp Tiên nhiều.

Cửu Uyên đưa mắt liếc nhìn, thấy Tố Mai đã nghe lời mình dẫn quần tà rút lui ra ngoài vòng nguy hiểm rồi, liền cười giọng quái dị nói với Vi Ngã tiếp:

– Trước mặt ngươi đường hoàng, mỗ không bao giờ làm việc thầm lén. Trước hết mỗ hãy nói rõ cái lợi hại của Tử Châu này cho bạn biết trước để bạn có chết cũng không còn oán than gì nữa.

Vi Ngã vừa cười vừa đáp:

– Nếu ngươi muốn nói thì cứ việc nói ra cho lão phu nghe thử xem?

Cửu Uyên lộ vẻ cười rất đắc chí, nhìn Vi Ngã thủng thẳng nói tiếp:

– Mỗ chỉ cần bấm cái chốt, rồi ném trái Tử châu này lên trên cao tám trượng là nó sẽ bắt đầu tỏa Tỷ quang ra. Thế rồi cứ rớt xuống một trượng nó lại tỏa ra tỷ quang một lần, cho tới lần thứ bảy là vừa rớt xuống tới cách đầu của bạn một trượng. Hạt châu sẽ bùng nổ, hóa thành một trận mưa độc đổ xuống, thì dù bạn có là Đại la thần tiên cũng không thể thoát khỏi được tai kiếp này.

Vi Ngã nghe xong, liền cười ha hả, có vẻ khác thường. Cửu Uyên rất ngạc nhiên vội hỏi:

– Tại sao bạn lại cười như thế?

Vi Ngã dùng giọng mũi kêu “Hừ” một tiếng rồi đáp:

– Chả lẽ ngươi không nhận ra được già này ở trong núi Ai Lao quanh năm ăn quen các thứ độc vật và đã có một thể chất rất quái dị, muôn độc cũng không xâm nhập được nữa hay sao?

Cửu Uyên có phải là không biết điều đó đâu, cũng vì thấy mới nói ra như vậy để cho Vi Ngã không sợ chất độc, mà không cần phải đề phòng, khi trái châu bùng nổ, đối phương mới không kịp đào tẩu hay tránh né. Cho nên y lại lắc đầu cười như điên như khùng và nói khích tiếp:

– Bạn Công Tôn dừng có tự phụ như thế, mưa độc ở trong Tỷ Quang Tử Châu của mỗ khác hẳn những chất độc ở trong cây Vạn Kiếp Tiên. Đó là hàng trăm thứ chất độc kỳ tuyệt mà mỗ đã đi xa tận bát hoang với hải ngoại đem về phối hợp thêm với các thứ chất độc khác, mà cũng không sao chịu được chất độc của trái châu này.

Vi Ngã cười ha hả đỡ lời:

– Nói suông không ăn thua gì, phải biểu diễn đã rồi mới biết được hay dở như thế nào. Lão phu đã nếm tất cả các thứ kỳ độc trên thế gian này rồi, ví dụ như kết thúc đại hội Bạch Long Đôi lần này, lão phu muốn nhậu nhẹt say sưa, ăn một trăm con cá heo rất độc để cho khoái chí một phen.

Long Cửu Uyên đưa mắt nhìn chung quanh, thấy quần tà đã rút lui ra khỏi chỗ nguy hiểm rồi mà quần hùng vẫn còn đứng yên ở chỗ cũ, trong lòng rất mừng rỡ, liền bấm luôn vào cái chốt của trái châu. Giây phút sau y thấy trái châu ở trong tay đã hơi rung động.

Trong lúc đó Vi Ngã lại mỉm cười hỏi:

– Cửu Uyên ngươi đã bấm cái chốt của Tử Châu rồi phải không?

Cửu Uyên nghe nói giật mình kinh hãi, không ngờ đối phương lại tinh minh đến như thế, những y vẫn ung dung gật đầu vừa cười vừa đáp:

– Phải, chỉ trong giây lát mỗ sẽ tung trái châu lên, nhân lúc này bạn muốn trối trăn gì thì mau dặn bảo những người ở phía sau đi. Bằng không, sẽ không còn kịp đâu.

Vi Ngã cười ha hả nói tiếp:

– Lão già này đã luyện tập tấm thân kim cương bất hoại, như vậy lệnh của Diêm Vương không làm gì được lão hết, nên lão phu không hề sợ hãi chút nào cả.

Chỉ e ngươi không kịp rút lui rồi hại người không thành rồi lại hóa ra tự hại mình đấy thôi.

Cửu Uyên nghe nói liền cười giọng quái dị đáp:

– Bạn nói đúng lắm, mỗ xin tuân lệnh vậy.

Chương 42: Quay đầu lại thấy bờ ngay

Cửu Uyên vừa nói xong, đã tung trái Tử Châu lên trên không tức thì...

Lần này Cửu Uyên đã chịu khổ tâm, một mặt chế trái châu, một mặt luyện thủ pháp ném trái châu, cho nên khi y ném trái châu lên vừa cao đúng tám trượng không hơn không kém.

Ném trái châu lên rồi, Cữu Uyên vội đạp mạnh vào mặt đất một cái, nhẩy lui về phía sau năm trượng, rồi quay người lại nhẩy thêm cái nữa mới tới chỗ quần tà đang đứng.

Công Tôn Vi Ngã nhìn lên trên không rú kêu một tiếng rất quái dị.

Quần hùng đều giở khinh công ra nhảy lui về phía sau hơn mười trượng.

Lúc ấy Tỷ Quang Tử Châu vừa bay lên tới chỗ tám trượng đã biến hóa thành một luồng Tử quang rất đẹp mắt.

Cửu Uyên thấy quần hiệp đều biết rút lui xa như vậy mới hoài nghi sự bí mật của mình đã bị tiết lộ, trong lòng rất ngạc nhiên đưa mắt liếc nhìn Tố Mai hai lần.

Bỗng có tiếng kêu “tưng”. Đó là tiếng kêu của dây cung bắn ra.

Nghiêm Mộ Quang đã dương Kim cung lên, nhằm Tỷ Quang Tử Châu bắn luôn một mũi Xạ Dương thần tiễn.

Tuy tiễn pháp của chàng không bằng được thủ đoạn thần kỳ và siêu phàm nhập thánh của Vi Ngã nhưng trong võ lâm đương thời chưa chắc đã có người thứ hai bằng được như chàng. Như vậy, có khi nào lại bắn không trúng?

Tỷ Quang Tử Châu vừa tỏa ánh sáng rất đẹp mắt ra, liền bị Xạ Dương thần tiễn bắn trúng luôn.

Bất cứ vật gì cứng rắn đến đâu, Xạ Dương thần tiễn cũng có thể bắn thủng, huống hồ lại bắn bằng thần lực của Mộ Quang nên trái Tử châu ấy vẫn còn lơ lửng ở trên cao tám trượng đã bị thần tiễn bắn vỡ tan ngay.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa nổi lên, thoạt tiên tỷ quang bắn ra như mưa, ở trên cao đổ xuống, sau lại gây nên một luồng gió lốc thật mạnh, làm cho cát vàng ở bên dưới tạo thành một cây trụ cát thật lớn, mãi mãi mới tan rã.

Trái Tỷ Quang Tử Châu nổ một cách rất mạnh. Quần hiệp và quần tà đã tránh ra ngoài xa mười trượng. Hơn nữa, nhưng ngươi tới dự đại hội này đều là nhân vật hạng nhất trong võ lâm, ai ai cũng có nội lực rất mạnh để bảo vệ bản thân, nên không một người nào bị thương cả.

Chờ tới khi gió cát lặng, người của hai bên đều nhìn vào giữa đấu trường thì chỉ thấy cái cổng cát, do Sở Sở với Tố Mai tạo nên, là bị tổn nặng nề nhất thôi.

Lúc ấy cổng cát đã mất tích, bên dưới đã thành đất bằng.

Cửu Uyên thấy mình hao tài tốn công, mất không biết bao nhiêu tâm huyết mới chế ra được trái Tử Châu ấy, ngờ đâu lại công dã tràng xe cát như vậy. Y nản chí vô cùng, muốn bắt chước Thiên Trạch, thở dài một tiếng, xoay tay lại, vỗ mạnh vào giữa ngực một chưởng.

Nhưng tay của y chưa đập trúng ngực thì khủy tay đã tê tái, bao nhiêu kình lực đều bị một ngón tay của Tố Mai khẽ điểm một cái đã xả hết.

Cửu Uyên nhìn Tố Mai thở dài nói:

– Âm bát muội, thực không ngờ hiền muội lại là người hữu tâm như vậy.

Tố Mai biết Cửu Uyên nghi ngờ mình đã tiết lộ bí mật của y nên nàng cung kính vái chào và đáp:

– Xin nhị ca không nên tránh cứ vội, chờ đại hội này kết thúc rồi, lúc ấy tiểu muội sẽ thưa rõ sau.

Nghe thấy Tố Mai nói như vậy, Cửu Uyên chán nản cúi đầu xuống không nói năng gì cả.

Tố Mai thấy thế biết Cửu Uyên không tự tử nữa, nên nàng quay lại hỏi Tiêu Khứ Trần rằng:

– Tiêu chân nhân có còn đấu tiếp với cụ Công Tôn nữa không?

Vẫn biết đại thế đã tiêu tan, Tiêu Khứ Trần còn thị oai lực của hai pho Càn Nguyên Thần Chưởng với Ngọc Phiến Băng Cương, nên y gật đầu đáp:

– Mỗ với Tề nhị đệ chưa ra tay đấu, nên vẫn muốn...

Tề Mông biết điều hơn nên không đợi Khứ Trần nói dứt lời, đã vội xua tay gượng cười đỡ lời:

– Càn Nguyên Thần Chưởng với Ngọc Phiến Băng Cương của đại ca vẫn có thể so tài cao thấp với Công Tôn lão nhân được, còn tài hèn mọn của tiểu đệ thì quả thực không dám đem ra bêu xấu nữa.

Khứ Trần không ngờ Tề Mông lại hãi sợ thần công của đối phương như thế, liền trợn ngược đôi lông mày lên, cười khẩy nói tiếp:

– Tề nhị đệ, biết tự lượng và giữ thân như vậy cũng hay. Để một mình mỗ đi đấu với Công Tôn Vi Ngã để oai trấn quần hùng vậy.

Nói xong, y thủng thẳng đi ra giữa đầu trường, vái chào Vi Ngã cười như điên khùng, nói:

– Mỗ ra đây muốn được lãnh giáo Công Tôn một phen.

Vi Ngã cười đáp:

– Ngươi muốn tỷ thí bằng cách nào?

Vì bây giờ Khứ Trần đã biết đối thủ lợi hại như thế nào rồi, không còn thái độ vênh váo kiêu ngạo như trước nữa, trái lại y rất khiêm tốn mỉm cười đáp:

– Võ nghệ thường tục không đáng đưa ra, Khứ Trần chỉ có hai môn tuyệt kỷ là Càn Nguyên Thần Chưởng với Ngọc Phiến Băng Cương đã khổ công nghiên cứu mấy chục năm, mới dám đem ra thử thách đấy thôi.

Vi Ngã gật đầu đỡ lời:

– Được, trước hết lão phu hãy lãnh giáo Ngọc Phiến Băng Cương, xem lợi hại như thế nào đã.

Khứ Trần nhìn Vi Ngã một cái, cười khẩy nói tiếp:

– Ông già họ Công Tôn kia, người không nên đối xử với Khứ Trần này kiêu ngạo và ngông cuồng như đối xử với những người khác.

Bề ngoài trông điên điên rồ rồ, nhưng sự thực Vi Ngã rất thông minh, ông ta nghe thấy Khứ Trần nói như vậy rồi, liền để ý ngay cười giọng quái dị hỏi:

– Có phải bạn hiềm lão già này không có khí giới ở trong tay phải không?

Khứ Trần cau mày gật đầu đáp:

– Phải, thắng bại không sao hết, nhưng Khứ Trần này không muốn để cho một người nào khinh rẻ mình.

Vi Ngã mỉm cười quay đầu lại hỏi quần hiệp mượn một cái quạt giấy thường cầm ở trong tay.

Khứ Trần thấy thế dùng giọng mũi kêu “Hừ” một tiếng, giơ chiếc quạt ngọc lên cười khẩy một tiếng, nói tiếp:

– Đây là Ngọc Phiến Băng Cương của mỗ...

Không chờ y nói dứt, Vi Ngã vội xua tay cười như điên khùng đỡ lời:

– Lão phu đã biết cái quạt ấy lợi hại như thế nào rồi, người khỏi cần phải giải thích làm chi nữa.

Khứ Trần có vẻ không tin vội hỏi tiếp:

– Người bảo người đã biết Ngọc Phiến Băng Cương của mỗ lợi hại như thế nào rồi phải không?

Vi Ngã vừa cười vừa đáp:

– Cái quạt ngọc ở trong tay của người làm bằng Băng Tâm Mãnh Ngọc ở dưới đáy đầm sâu trăm trượng, ở chỗ ngọn sông Nô Giang, nó vốn dĩ có chất hàn độc rất lợi hại, nếu dùng cương phong nội lực, dồn nó ra quạt vào yếu huyệt của địch thủ, khiến kẻ địch bị giá lạnh thành băng, chết cứng ngay tại chỗ liền.

Khứ Trần thấy Vi Ngã nói không sai chút nào, trong lòng rất lấy làm kinh ngạc, nhìn lại Vi Ngã một lần, lại hỏi tiếp.

– Người thực bác học đa kiến văn, không hổ thẹn một quái kiệt nhất thời, nhưng Tiêu Khứ Trần này vẫn phải nói trước, chất hàn độc ở trong quạt của Tiêu mộ khác hẳn chất hàn độc trong Vạn Kiếp Tiên của chú Long Cửu Uyên, tha hồ trong người của bạn có chất kháng độc tố lợi hại như thế nào, cũng không thể nào tránh thoát được tai kiếp của Ngọc Phiến Băng Cương này.

Vi Ngã giơ cái quạt giấy lên, cười giọng quái dị đáp:

– Cám ơn người đã báo động trước như vậy, nhưng lão phu đã có cái quạt giấy ở trong tay, có lẽ không đến nỗi sợ Tam Tam Đắc Lộ Cửu Cửu Quy Nguyên, Thiên Cương Kiếm Pháp của người đâu.

Tiểu Hồng nghe thấy Vi Ngã nói tám chữ Tam Tam Đắc Lộ Cửu Cửu Quy Nguyên, thì hoảng sợ vô cùng.

Vì Tiểu Hồng nghe Thạch Vô Cấu có để lại một viên Cửu Hoàn Đơn giấu ở trong Thiên Tâm Trang, tại một nơi cái gì Tam Tam Đắc Lộ Cửu Cửu Quy Nguyên, nàng với Mộ Quang đã hóa danh, đi tới Thiên Tâm Trang tìm mà không thấy, kết quả không tìm thấy gì cả, ngờ đâu bây giờ lại do chính Công Tôn Vi Ngã nói ra hai câu này.

Khứ Trần nghe thấy Vi Ngã biết rõ cả diệu quyết của Thiên Cương kiếm pháp của mình. nên y không kinh hãi sao được, nhưng y vẫn cố trấn tĩnh tâm thần mỉm cười hỏi tiếp:

– Ông già Công Tôn có quạt ở trong tay, đã thể vạn kiếp cũng tiêu tán được, như vậy Khứ Trần mỗ bất đầu xin bêu xấu đây.

Vi Ngã gật đầu đáp:

– Người cứ việc ra tay đi, lão phu đang đợi chờ để được nếm mùi Ngọc Phiến Băng Cương đây.

Khứ Trần mở cái quạt ngọc ra kêu đánh “soạt” một cái, nhìn Vi Ngã, rồi từ từ tiến lên.

Vi Ngã để cho đối phương tha hồ chạy quanh mình, mà vẫn đứng yên không cử động chút nào.

Khứ Trần chạy vòng quanh một hồi và đã vận công lực lên tới mức độ tương đương rồi, y mới khua động cây quạt, nhằm Vi Ngã tấn công tới.

Phiến pháp này của y rất đặc biệt, thoạt tiên y quạt sang bên trái ba cái, rồi lại quạt sang bên phải ba cái, sau cùng mới quạt vào người Vi Ngã ba cái.

Vi Ngã vẫn mỉm cười đứng yên không cử động, chờ Khứ Trần quạt xong ba cái với ba là chín cái, ông ta mới giơ quạt giấy lên quạt lại đối phương một cái.

Khứ Trần tự thị tuyệt học độc đáo của mình, đã gọi là Ngọc Phiến Băng Cương, thì tất nhiên hơi lạnh của cái quạt ngọc đưa ra phải giá lạnh như băng, ngờ đâu y quạt xong chín cái, không những không thấy cương phong kình khí dồn ra, mà cả người của Công Tôn Vi Ngã cũng không giá lạnh chút nào.

Trái lại quạt giấy của Vi Ngã quạt lại đối phương cũng thế, không thấy có một chút oai lực nào hết.

Quần tà với quần hiệp đứng ở quanh đó, thấy thế đều ngạc nhiên vô cùng.

Khứ Trần lại giơ quạt lên quạt Vi Ngã lần thứ hai. Lần này dáng điệu quạt hơi khác, nhưng con số vẫn là ba với ba thành chín.

Lần thứ nhất y quạt trái trước, phải sau, rồi mới đến chính giữa, nhưng lần này thì y quạt trên và dưới, rồi đến giữa, chứ không quạt tả hữu nữa.

Vi Ngã cũng như lần trước, giơ quạt giấy lên, quạt lại một cái thôi.

Gió quạt của hai người đều chậm chạp và nhu hòa, không có vẻ gì lợi hại hết..

Tuy quần hào phó hội biết bên trong thế nào cũng có sự huyền diệu gì, nhưng không sao trông thấy rõ, nên ai nấy chỉ đứng yên để xem thôi, chứ không dám thì thầm bàn tán nửa lời.

Chỉ trong nháy mắt, Khứ Trần đã quạt Vi Ngã chín lần và tức là cái quạt ngọc đặc chế của y đã vừa quạt đúng chín lần chín, tám mươi mốt cái rồi.

Còn Công Tôn Vi Ngã, thì chỉ quạt lại đối phương có chín cái thôi.

Khứ Trần vì thấy Ngọc Phiến Băng Cương của mình là một môn tuyệt học thượng thừa, bây giờ mình đã quạt tám mươi mốt cái, khiến chung quanh và trên dưới của Vi Ngã, đã bị kình khí giá lạnh của mình bao trùm rồi, như vậy không khác gì đã khiến Vi Ngã như bị giam trong một khối băng vô hình và giá lạnh không thể tưởng tượng được. Y liền nghĩ bụng:

“Bây giờ ta chỉ cần vận chân khí,. phát động diệu dụng của Ngọc Phiến Băng Cương, khiến vô hình biến thành hữu hình và khiến khắp mình mẩy của đối phương biến thành băng chết cứng ngay tại chỗ”.

Nghĩ tới đó, y rất đắc chí tủm tỉm cười, thâu quạt lại đứng yên.

Vi Ngã làm như không biết gì, cười giọng quái dị hỏi tiếp:
– Tiêu chân nhân đã sử dụng xong Tam Tam Đắc Lộ Cửu Cửu Quy Nguyên Thiên Cương kiếm pháp chưa?

Khứ Trần vừa cười vừa gật đầu đáp:

– Mỗ đã quạt xong tám mươi mốt cái rồi.

Vi Ngã cười giọng quái dị nói tiếp:

– Ngươi đã giở hết Phiến pháp ra rồi, nhưng mỗ chả thấy lợi hại chút nào.

Khứ Trần cười khẩy đáp:

– Ngọc Băng Phiến Cương của Mỗ đã tạo thành một cái kho băng vô hình ở quanh người của bạn rồi, nghĩa là hiện giờ bạn đang nằm ở trong cái kho băng của Khứ Trần này rồi.

Vi Ngã lắc đầu cười như điên như khùng nói tiếp:

– Lão phu không tin, nếu bị sa vào trong kho băng, tại sao không thấy giá lạnh gì cả và chân tay vẫn chuyển động được như thường thế này?

Khứ Trần cười ha hả đáp:

– Vì mỗ chưa giở oai lực vô hình của Ngọc Phiến Băng Cương, khiến nó thành hữu hình, nên bạn mới chưa cảm giác giá lạnh là thế.

Vi Ngã lớn tiếng nói tiếp:

– Lão phu rất muốn được thử thách xem mùi vị của kho giá lạnh, người mau mau giở diệu dụng của Ngọc Phiến Băng Cương khiến vô hình thành hữu hình đi.

Khứ Trần thất cười đỡ lời:

– Cớ khó khăn gì đâu, bạn chỉ cần hít mạnh không khí một cái là biết lọi hại ngay.

Lời nói này của y rất độc đáo và cũng đầy ý nghĩ châm biếm, vì lúc này xung quanh người của Vi Ngã không có vật gì cả, nếu bảo ông ta hít mạnh một hơi chân khí sẽ chết cứng tức thì.

Công Tôn Vi Ngã có biết đâu diệu dụng lợi hại đó của đối phương, liền há mồm hít mạnh một hơi chân khí.

Khứ Trần tủm tỉm cười, lẳng lặng xem sự biến hóa nhưng mọi người thấy y đang tươi cười bỗng im ngay, vì Vi Ngã hít một hơi chân khí mà không có vẻ bị giá lạnh gì hết.

Khứ Trần đang kinh ngạc, Vi Ngã cười ha hả, múa tay chân nói:.

– Tiêu chân nhân, lão phu đã nghe lời, hít một hơi chân khí, chỉ thấy chân khí xuyên qua Cửu cung lôi phủ, mười hai tầng lầu phía trên, lên tới thượng cái nệ hoàn, phía dưới xuống đơn điền huyệt hải, chỉ cảm thấy toàn thân khoan khoái dễ chịu chứ không cảm thấy một cảm giác gì mình đang ở trong băng thiên tuyết giá gì cả.

Khứ Trần biết Công Tôn Vi Ngã đã rõ Ngọc Phiến Băng Cương của mình và đã ngấm ngầm dùng tuyệt học làm tiêu tan.

Y nghĩ bụng:

“Ta đã nói trước mặt mọi người mà bây giờ không làm gì được đối phương, thực là hồ thẹn”...

Lão là người hiếu cường và rất kiêu ngạo, trong lúc lúc xấu hổ mất sĩ diện khi nào lại để yên cho đối phương.

Lão cười khẩy hít một luồng chân khí mạnh.

Khứ Trần muốn giở thủ đoạn ác độc vận mười hai thành Càn Nguyên thần chưởng tấn công lén Vi Ngã.

Nhưng chuyện quái dị lại xảy ra.

Khứ Trần nhấc mép cười, nhưng tiếng cười chưa dứt mồm của y vẫn liên miên bất tuyệt, xung quanh người y một làn xương mù trắng lờ lờ xuất hiện, càng lúc càng rõ rệt.

Tiết trời tại Bạch Long Đôi, dường như cũng đột nhiên thay đổi, trời tiết thanh minh mát mẻ bỗng giá lạnh như tiết đông, khiến ai cũng run cầm cập.

Bấy giờ quần hiệp với quần tà mới biết, kho băng vô hình của Khứ Trần tạo nên chưa bị Vi Ngã phá tan mà chỉ bị ông ta dùng quạt giấy thường quạt bay trở lại Như thế hơi lạnh đó nghênh tụ trước, sau và xung quanh người của Khứ Trần.

Trận đấu huyền công và mưu trí đã phân thắng bại.

Kết quả Khứ Trần hại người hóa hại mình, bị giam giữ trong làn sương mù giá lạnh từ vô hình thành hữu hình.

Vi Ngã rú lên một tiếng thật dài và phun ra một luồng bạch quang. Luồng bạch quang ấy phá tan làn sương mù đang bao kín người Khứ Trần.

Lúc ấy mọi người mới trông thấy rõ Khứ Trần khắp mình mẩy bao phủ một màn băng mỏng.

Vi Ngã thở dài:

– Trời tác nghiệp còn có thể cứu vãn, người tác nghiệp không thể cứu nổi, bây giờ lão phu muốn cứu ngươi nhưng tiếc thay người của ngươi đã đóng thành băng, sao mà cứu ngươi thoát chế được.

Tề Mông và Chấn Vũ vội song song chạy lại, muốn phá tan màn băng cứu chữa Khứ Trần.

Đột nhiên có giọng thánh thót quát:

– Các người muốn cứu Tiêu chân nhân, chớ nên đụng chạm vào người ông ta.

Mọi người đều đưa mắt nhìn.

Cách đó chừng hai trượng, có một nam hai nữ trông thần thái thực tiên phong đạo cốt.

Một người mỹ phụ áo đỏ, tay dắt một con lạc đà to lớn. ba người này tới đột ngột, mọi người mải xem trận đấu nên không ai biết họ từ đâu tới cả.

Lệnh Hồ Sở Sở nhìn mỹ phụ áo trong trông như tiên nữ cười nũng nịu:

– Thạnh Vô Sầu tỷ tỷ mới tới đấy à? Tiểu muội nhớ tỷ tỷ quá.

Mỹ phụ áo đỏ buông con lạc đà chạy ngã vào lòng Thôi Ngọc nức nở khóc.

Thì ra ba người đó là ba vợ chồng Thạch Quần Bình, Thạch Vô Sầu và Hứa Linh Sa.

Vô Sầu không kịp hàn huyên với Sở Sở, vội đi tới trước mặt Vi Ngã cung kính chào, nói:

– Vô Sầu thừa lệnh tỷ tỷ tới đây xin Công Tôn tiền bối tha chết cho Tiêu Khứ Trần...

Không đợi chờ Vô Sầu nói dứt lời, Vi Ngã đã cười ha hả đỡ lời:
– Thạch phu nhân khiêm tốn quá, lão phu có muốn giết Khứ Trần đâu, đó là y dùng Càn Nguyên thần chưởng ngấm ngầm tấn công lão phu và hút quá nhiều vô hình băng cương vào, nhưng bây giờ muốn cứu y, chi e phải tốn rất nhiều hơi sức, trừ phi phu nhân có đem theo linh dược khởi tử hồi sinh.

Vô Sầu gật đầu vừa cười vừa đỡ lời:

– Tiểu bối có đem theo một viên Cửu Hoàn đơn với năm mươi cân Khảm Ly Hỏa tửu.

Vi Ngã mỉm cười, nói tiếp:

– Có hai vật này tất nhiên có thể cứu y thoát chết được, xin mời Thạch phu nhân lấy năm mươi cân rượu Khảm ly ra để lão phu phải kiếm thêm sáu người có công lực cao siêu phụ giúp thêm mới được.

Ông ta nói tới đó, chỉ Tề Mông, Chần Vũ, Mộ Quang, Nguyên Đào, Sở Sở và Tố Mai sáu người rồi mỉm cười nói tiếp:

– Sáu vị giúp già một tay thì mới có thể chữa cho Khứ Trần thoát chết được.

Mộ Quang, Nguyên Đào, Sở Sở, Tố Mai tất nhiên vâng lời ngay, còn Tề Mông với Chân Vũ thấy ông ta cứu chữa cho nghĩa huynh của mình thì khi nào lại từ chối, nên cả hai vội chắp tay vái chào và hỏi lại:

– Xin hỏi cụ Công Tôn muốn anh em tại hạ cứu giúp như thế nào?

Vi Ngã chỉ cái túi da đựng rượu Khảm Ly mà Quân Bình với Linh Sa vừa đem ở trên lưng lạc đà xuống, vừa cười vừa nói tiếp:

– Sáu vị vận nội gia Khảm Ly chân khí, dùng tay đè vào cái túi da kia cách túi truyền công làm cho rượu ở trong đó sôi lên, không được gián đoạn, nhưng khi nào bắt đầu thấy nóng thì phải báo tin cho lão phu biết ngay.

Tề Mông gật đầu lia lịa, vội cùng Chấn Vũ với Mộ Quang các người nghênh tụ Khảm Ly chân khí làm cho rượu ở trong túi nóng dần.

Khi thấy rượu ở trong túi đã hơi nóng Mộ Quang vội nói với Vi Ngã rằng:

– Rượu đã ấm, có thể sử dụng được rồi cụ ạ.

Vi Ngã nghe nói chỉ tay vào cái túi da đựng rượu, cách không chỉ tay vào cái túi ấy khẽ điểm một cái.

Cái túi da bị điểm thủng một lỗ nhỏ, Khảm Ly hỏa tửu ở trong cái túi da đã hóa thành một vòi rượu bao trùm khắp mình mẩy Ngọc Phiến chân nhân.

Khứ Trần đã bị sương mù rượu bao trùm, làn băng mỏng bao bọc ở bên ngoài liền tan rã ngay.

Sáu hảo thủ của võ lâm đương thời cứ tiếp tục đồn Khảm Ly chân khí với Thuần Dương chân hỏa sang cái túi da, đến sương mù rượu bao trùm Khứ Trần càng lúc càng nóng hổi.

Làn băng mỏng đá tan hết, sương mù rượu đã làm ướt đẫm cả quần áo của Khứ Trần và còn có khói bốc lên nữa là khác.

Vi Ngã đưa mắt nhìn Vô Sầu tủm tỉm cười. Thấy thế Võ Sầu hiểu ý ngay, vội móc túi lấy viên Cửu Hoàn đơn ra đưa cho ông ta.

Vi Ngã đợi chờ năm mươi cân rượu Khảm Ly hóa hành sương mù rượu hết mới từ từ đi tới cạnh Khứ Trần nhét luôn viên thuộc Cửu Hoàn đơn vào mồm y.

Khi rượu Khảm Ly đã hóa thành sương mù rượu hết thì Vi Ngã giơ ngay bàn tay phải lên dí ngay vào yếu huyệt ở trên xương sống của Khứ Trần.

Lúc ấy khắp mình mẩy của Khứ Trần đã bị rượu làm ướt hết nhưng khi bàn tay phải của Vi Ngã đè vào sống lưng của y không lâu thì khắp mình mẩy y lại có một làn khói nhẹ bốc lên.

Hơn tiếng đồng hồ sau mọi người đã thấy Vi Ngã tủm tỉm cười và thâu hồi bàn tay phải luôn.

Quần áo của Khứ Trần bỗng khô ran và khắp mình mẩy của y không còn một tý dấu vết rượu nữa, nhưng đầu tóc và trong quần áo vẫn còn mùi thơm của rượu tỏa ra.

Quần hùng ở Bạch Long Đôi thấy Khứ Trần chết đi sống lại, đang nhìn nhau mỉm cười thì bỗng thấy hai mắt của y lại ươn ướt.

Đó không phải là rượu ở trên má của y chưa khô mà lại là nước mắt đang ở hai mắt của y nhỏ ròng xuống. Đó là anh hùng lệ? Là thương tâm lệ? Là nước mắt cảm động? Hay là nước mất hổ thẹn và sợ sệt? Điều này không ai có thể biết rõ, chỉ có một mình y hiểu biết thôi.

Vi Ngã thấy thế vỗ vai y, cười ha hả nói:

– Vết ám che lấp linh minh đã hóa thành hai dòng tình lệ chảy ra như thế, thật là mừng cho Tiêu đạo huynh từ nay trở đi có thể tự do tự tại rồi.

Khứ Trần trợn mắt cười, lấy tay áo lau chùi nước mắt rồi chắp tay cung kính vái Vi Ngã một lạy.

Y vái lạy Vi Ngã xong thì Vô Sầu cũng tiến lên vái chào Khứ Trần.

Vừa rồi tuy Khứ Trần bị giá lạnh cứng như một thoi đá nhưng vẫn chưa mất hết tri giác, tai mắt vẫn còn nghe thấy và trông thấy, nên y đã nghe ra vợ chồng Thạch Quân Bình thừa lệnh Thạch Vô Cấu đem Cửu Hoàn đơn với Khảm Ly tửu tới cứu mình, nên y gượng cười hỏi Vô Sầu rằng:

– Thạch nhị muội, cám ơn nhị muội không quản ngại đường xá xa xôi, đã đem linh dược hãn thế tới đây cứu ngu huynh. Không ngờ đại muội vẫn còn nhớ tới ngu huynh mà tặng cho một viên Cửu Hoàn Đơn như vậy.

Vô Sầu mỉm cười đáp:

– Một ngày tương giao là bạn suốt đời. Có khi nào đại tỷ lại quên được Tiêu đại ca. Ngoài Cửu Hoàn Đơn với Khảm Ly tửu ra, đại tỷ còn sai tiểu muội đem tới một vật quý báu hơn thế nữa để tặng cho đại ca.

Khứ Trần nghe nói liền hớn hở, vội hỏi tiếp:

– Vật quý báu gì thế? Sao nhị muội không đưa ngay cho ngu huynh xem?

Vố Sầu thò tay vào túi lấy một tờ giấy ra, vẻ mặt hớn hở đưa ngay cho Khứ Trần.

Khứ Trần đỡ lấy tờ giấy ấy, thấy là một bài thơ chữ viết rất xinh đẹp và viết như sau:

“Nhập đạo đoản tụ bất nhiễm trần Tòng phong thủy nguyệt tĩnh tu chân Ngọc phiến năng phao tình nhược cựu Tây Côn Lôn đỉnh chứng tiên nhân” Tạm dịch:

“Theo đạo phải giữ lòng đoan chính Tiết thanh cao không dính bụi trần Gió thông trăng nước lâng lâng Tĩnh tu mới đạt được chân lý này Quạt kia vứt bỏ liền tay Mối tình xưa cũ từ đây nối liền Côn Lôn đỉnh núi đi lên Lòng ai sẽ thấy nhân duyên kiếp nào” Câu thơ cuối cùng Vô Cấu đã tỏ ý cho Khứ Trần được nối lại duyên cũ, nên đọc xong bài thơ đó, Khứ Trần mừng rỡ đứng đờ người ra như tượng gỗ.

Vô Sầu thấy thế tức cười và lớn tiếng hỏi tiếp:

– Tiêu đại ca đã đọc kỹ những chữ viết ở trong đó đã xong chưa?

Khứ Trần gật đầu, cả cười, vội chắp tay vái chào quần hùng một vòng, rồi lớn tiếng nói:

– Từ nay trở đi Tiêu Khứ Trần này sẽ Khứ Trần thật sự, vĩnh viễn đoạn tuyệt mọi ân oán của giang hồ, mà phải đi Tây Côn Luân ngay.

Nói xong y định quay người đi luôn thì Vô Sầu đã cười và nói tiếp:

– Tiêu đại ca hãy khoan đã, tiểu muội còn một việc này chưa làm xong.

Khứ Trần ngừng bước vừa cười hỏi lại:

– Thạch nhị muội còn việc gì muốn nói nữa? Ngu huynh đã quyết không bao giờ can thiệp và hỏi han đến một việc trần tục nào nữa.

Vô Sầu tủm tỉm cười, nói tiếp:

– Như vậy linh minh của đại ca vẫn chưa hoàn toàn sáng suốt nên chỉ trông thấy câu “Tây Côn Luân đỉnh chứng tiên nhân” chứ không để ý tới câu “Ngọc phiến năng phao tình nhược cựu”. Đại tỷ còn có dặn thêm hai câu như sau là nếu đại ca không chịu vứt bỏ chiếc quạt ngọc đi thì đừng có đi Tây Côn Luân làm chi nữa.

Khứ Trần nghe nói mặt hơi đỏ, nhìn chiếc quạt ngọc ở trong tay, rồi bỗng mỉm cười đáp:

– Vứt quạt đi vẫn chưa tỏ rõ sự quả quyết. Đã thế, cái quạt này ngu huynh vẫn cho là rất lợi hại, nhưng sự thật đối với người sành điệu thì thật không đáng một cái cười, mà hủy nó ngay ở trước mặt nhị muội cho mà coi.

Nói xong y chập hai tay lại, cái quạt ngọc đã vụn ra thành cám. Y giơ tay lên chào quần hùng rồi nhẹ nhàng đi luôn, trông như một vị địa tiên vậy.

Lúc ấy Âm Tố Mai thuyết đại nghĩa một hồi cho quần tà hay, quần tà cũng biết võ công Vi Ngã, Mộ Quang, Nguyên Đào, Sở Sở các người đều vô địch, nếu người ta không có ý nhường nhịn thì bọn mình đã bị đánh chết hết, cho nên ai nấy đều biết rõ lợi hại và hổ thẹn cúi đầu xuống không còn hùng tâm như trước nữa.

Sát khí đang bao trùm ở Bạch Long Đôi đã biến thành một cảnh tượng yên tĩnh, nhưng đột nhiên có tiếng khóc lóc phá tan bầu không khí vui tươi ấy đi.

Thì ra tiếng khóc lóc ấy là tiếng khóc của Mộ Quang, vì chàng thấy đại hội Bạch Long Đôi đã kết liễu liền lấy là thư mật của sư phụ bóc ra xem. Không xem còn khá, sau khi đọc xong lá thư chàng mới biết ân sư vun đắp cho mình, đã tận lực mà chết ở trong Huyết Hà U Cốc rồi, nghĩ đến ơn đức của ân sư chàng đau lòng không khóc lóc sao được?

Sở Sở, Tố Mai thấy chồng mình khóc không hiểu tại sao, vội chạy lại vừa an ủi vừa ngạc nhiên hỏi “tại sao”.

Công Tôn Vi Ngã các người cũng vội chạy lại hỏi thăm mới biết rõ nguyên nhân.

Vi Ngã liền an ủi Mộ Quang rằng:

– Tuyệt nghệ của lão đệ đã thành công, Lãnh Trúc tiên sinh đã toại tâm nguyện, tất nhiên thể nào cũng ngậm cười ở trên trời. Từ nay trở đi lão đệ chỉ cần chủ trì chánh nghĩa làm rạng rỡ sư môn, an ủi được vong linh của tôn sư ở trên trời rồi, hà tất lão đệ phải đau lòng khóc lóc như thế.

Mộ Quang thấy quần hùng khuyên như vậy nín khóc, nhưng hai hàng lệ vẫn còn nhỏ giọt hai bên má.

Vi Ngã cầm cây sáo ngọc nhét vào tay chàng, cười ha hả nói tiếp:

– Nghiêm lão đệ biệt hiệu là Ngọc Địch Kim Cung Thần Kiếm Thủ, nhưng vừa rồi lão đệ chỉ mới biểu diễn có hai lần Kim Cung với Thần Kiếm thôi, chứ còn Ngọc Địch chưa biểu diễn. Vậy bây giờ hãy biểu diễn cho lão phu xem thử?

Mộ Quang thấy đại hội đã kết liễu, Công Tôn Vi Ngã lại bảo mình giở Đảng Ma Địch Âm ra, rất ngạc nhiên vội hỏi:

– Thưa cụ...

Không để cho chàng nói thêm, Vi Ngã đã vội xua tay nói tiếp:

– Nghiêm lão đệ, không phải lão phu bảo lão đệ dùng tiếng sáo khắc địch, mà chỉ bảo lão đệ thổi một bài ca để kết thúc trận đấu ngày hôm nay thôi.

Mộ Quang kêu “Ồ” một tiếng, đưa cây sáo lên miệng và hỏi tiếp:

– Cụ bảo tiểu bối thổi bản ca gì?

Vi Ngã cười ha hả đáp:

– Lúc này đang là Tết Thanh Minh, lão phu lại mỏi mệt và muốn uống rượu, vậy lão đệ thổi một bài “Xuân Nhật Túy Khởi” của Lý Thái Bạch đi.

Thế rồi Mộ Quang thổi, Công Tôn Vi Ngã ca.

Công Tôn Vi Ngã với Mộ Quang làm như thế là có thâm ý, trong tiếng ca và tiếng sáo có bao hàm Vô Thượng thần công khiến quần hùng với quần tà có mặt tại đó nghe xong đã bị tiếng sáo và tiếng ca rửa sạch hết hờn niệm và lòng tham.

Dưới ánh sáng trăng, trong tiếng ca tiếng sáo, quần hùng của tam sơn ngũ nhạc đều hớn hở tươi cười giơ tay lên chào và lần lượt giải tán.

Trên Bạch Long Đôi, ngoài Ngọ Môn Quan, tuy trận mưa máu gió tanh đã hóa hành tường khí, nhưng trên giang hồ đời nào cũng có anh hùng xuất hiện. Vì thế mấy chục năm sau, tứ hải bát hoang lại ban bố đầy đao quang kiếm ảnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước