HƯỚNG DẪN PHÁT TÌNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hướng dẫn phát tình - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Làn sóng phát tình thứ hai kết thúc, Giang Dư Niên mơ mơ màng màng ngủ mất, chỉ biết mình được người ta ôm đi tắm xong liền được đặt lên giường. Giường tựa như còn mềm hơn so với mình thường, cậu rúc trong một chỗ ấm áp, mùi hương đầy thoải mái, an toàn, khiến cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.

Cậu mơ một giấc mơ. Trong mộng đen thùi, chỉ nghe thấy một giọng nói quen thuộc thầm thì, bỗng nhiên phía trước vụt sáng, cậu càng đi về phía trước, càng nhiều âm thanh phát ra, tiếng bước chân, tiếng đấu súng, tiếng sáo trúc, giọng nói ban đầu cũng trở nên rõ ràng, nói một câu: “Cẩn thận phía sau.”

Giang Dư Niên nghe vậy quay đầu lại, giữa bóng tối hiện ra một chuỗi cả chữ và số, sắp xếp lại, xoá đi, chỉ còn lại vài ký tự.

——msc123.

Giang Dư Niên bị một hương vị lâu rồi không thấy làm cho thèm mà tỉnh lại.

Cậu bò dậy từ trên giường, mắt cũng chưa mờ mà men theo mùi hương mò vào bếp, cậu đỡ tường, dưới sự kích thích của ánh nắng mà chầm chậm mở mắt ra.

Một dáng hình thẳng tắp ngược sáng đứng trong bếp, ánh mặt trời buổi sáng nhu hoà xuyên qua cửa sổ chiếu vào, hạ trên người hắn. Cánh tay khẽ nhúc nhích cắt một luồng sáng ra, tựa một vị thần khuấy lên sóng nước.

Giang Dư Niên nhìn đến ngây dại, cậu ngơ ngác đứng đó, tim trong ngực nhảy lên, thình thịch thình thịch, âm thanh trầm mà vang.

“Dậy rồi?” Mục Sơn Xuyên quay đầu nhìn cậu một cái, tầm mắt lại quay về nồi rán trứng, “Đi đánh răng rửa mặt chờ ăn cơm thôi, tôi ra ngoài mua cháo ngọt và bánh bao cho em rồi.”

Giang Dư Niên ngốc ngốc ồ một tiếng, xoay người đi về phía nhà vệ sinh, cả đường như đang mơ rửa mặt xong, lại quay về phòng ăn ngồi xuống.

Mục Sơn Xuyên để trứng đã rán xong vào bát trước mặt cậu, lại đẩy cháo hoa quế ngọt và một lồng bánh bao nhỏ đến chỗ cậu mới ngồi xuống đối diện với cậu, tự cầm lấy phần của mình.

“Choáng à?” Mục Sơn Xuyên nhìn cậu cười, “Ăn đi, nhanh không nguội mất.”

Sáng dậy được phục vụ ăn uống quần áo săn sóc ôn nhu thế này, trong phút chốc Giang Dư Niên quên mất không truy cứu cái người mặt người dạ thú này hôm qua đã quá đáng đến mức nào. Cậu cúi đầu múc một thìa cháo, cháo ngọt mà không ngấy, theo cuống họng trượt vào dạ dày, cả bụng đều ấm lên. 

“Ngày hôm qua là tôi không tốt,” Mục Sơn Xuyên hiền hoà dịu dàng nói, bắt đầu cố gắng nhận trách nhiệm, “Tôi không nghĩ tới việc hiệu quả của thuốc ức chế bị yếu bớt như vậy, tác dụng điều hoà của ký hiệu cũng bị giảm xuống. Đáng ra tôi không nên mời em đi ăn như vậy.”Lúc nói mấy lời này, hắn như một quý ngài nho nhã lễ nghĩa, đối với mọi thứ đều nhẹ nhàng, ưu nhã gánh chịu, khiến cho không ai từ chối nổi, ngược lại còn thấy áy náy.

“Không phải… không phải là lỗi tại anh.” Giang Dư Niên ngập ngừng nói, “Đây vốn là chuyện không thể không chế được.”

Mục Sơn Xuyên từ từ thu nụ cười lại, nhìn qua có vẻ rất cẩn thận dè dặt hỏi: “Vậy… liệu sau này tôi còn có thể…”

Giang Dư Niên ngừng một chút, trong đầu bỗng hiện ra giấc mơ kia, và cả hình bóng khi nãy của Mục Sơn Xuyên vừa chiếu vào mắt cậu, đầu óc xoắn xuýt đấu tranh mấy giây, cậu mới nói: “Tôi nghĩ sau này chúng ta không nên đi lại gì nữa thì hơn.”

Mục Sơn Xuyên vẫn đang trong tư thế giơ đũa ra gắp, đông cứng tại chỗ.

“Anh Mục, hôm qua anh nói muốn theo đuổi tôi, nói thế nhưng mà, tôi… đương nhiên là không có quyền gì để ngăn cản anh, nhưng…” Giang Dư Niên ngẩng đầu, “Tôi có người thích rồi. Xin lỗi anh.”

Đôi mắt sáng ngời như vậy, tựa như có ánh sáng nhảy nhót bên trong, khiến người ta nhìn vào mà chẳng biết phải trốn đi đâu. Mục Sơn Xuyên né tránh ánh mắt của cậu, như đã hiểu rõ, gật gật đầu, tiếp lại như đắng trong lòng, nở một nụ cười không mấy dễ nhìn, hỏi: “Tôi có thể hỏi, đó là người như thế nào không?”

Giang Dư Niên nghe thế mỉm cười, nói: “Anh ấy rất tốt, tuy rằng bọn tôi chưa từng gặp nhau, nhưng thực sự rất tốt.”Nghe thế, Mục Sơn Xuyên đã hiểu.

Hắn cố nén cảm xúc đang bành trướng trong lòng, cùng nụ cười sắp lộ ra, nói: “Tôi biết rồi.”

Mục Sơn Xuyên đi rồi, Giang Dư Niên đang ngồi trên ghế salon bỗng nhớ mấy chuyện tối qua, muộn màng la rầy, mắng Mục Sơn Xuyên mười mấy lần, mắng xong tỉnh táo lại, liền giữ cảm hứng, cẩn thận nhớ lại cảnh mộng hiện lên bên bàn ăn. Mà giấc mộng này lại như thần tiên giữa sương mù, đánh răng xong là quên đến quá nửa, cậu thực sự không nhớ ra nổi.

Đồng hồ treo tường chỉ tám giờ. Giữa kỳ nghỉ hè, hiếm khi Giang Dư Niên dậy sớm thế, bỗng nhiên cậu có cảm giác kích động muốn làm gì đó.

Suy nghĩ chợt loé, cậu chạy vào phòng vẽ tranh vốn từng là phòng ngủ, lôi ra dụng cụ vẽ tranh, bê ghế ra ngồi ở khoảng trống trong phòng khách, mắt hướng nhìn về phía nhà bếp phủ đầy nắng. 

Sự chuyên nghiệp và thói quen theo đuổi cái đẹp khiến cậu cực kỳ muốn vẽ lại một bức tranh.

Bút vẽ dính đầy màu đặc dính sền sệt, chạm đến trên vải bạt, bốn bề yên tĩnh, chỉ có tiếng soàn soạt khi bút chạm vải. Nắng sớm bao phủ trên người cậu, nhưng thế giới của cậu lại bị nắng sớm ban nãy bao trùm, chậm rãi hiện ra.

Mục Sơn Xuyên đứng trong tranh, vầng sáng dát trên người, thân hình chỉ có vài nét bút, không nhìn rõ mặt, nhưng người nào biết hắn nhìn thấy bức tranh này, sẽ chỉ cần liếc mắt một cái đã biết kia là ai.

Bởi vì có mảnh vỡ của linh hồn khảm nạm bên trong đó.

Giang Dư Niên vẽ từ sáng đến trưa, cuối cùng viết tên mình lên góc phải của bức tranh, lại nghĩ thêm một chút, lại viết trên đó ba chữ viết tắt.

msc.

Cậu ném bút, chạy đi rửa tay.

Chương 17

Sau đó suốt hơn một tuần, Giang Dư Niên không gặp lại Mục Sơn Xuyên lần nào nữa.

Tuy thỉnh thoảng có vài cuộc điện thoại hỏi thăm gọi đến, wechat buổi sáng, nhắn tin buổi tối vẫn không đổi, nhưng thái độ của Mục Sơn Xuyên đã thả lỏng hơn rõ ràng, không gần cũng chẳng xa, khiến người ta cảm thấy thoải mái không gánh nặng.

Trong một tuần này, Giang Dư Niên vẽ rất nhiều tranh, sau đó còn lên núi vẽ cảnh thật, nhưng mãi chẳng có nổi một bức thật sự hài lòng, nếu bắt buộc phải chọn một bức, thì cũng chỉ có mỗi bức vẽ mặt bên của Mục Sơn Xuyên buổi sớm hôm đó. Là một tác phẩm đắc ý của bản thân, cậu còn đặt nó trong phòng ngủ nữa.

Từ ngày trở về từ trên núi ấy, Giang Dư Niên ngồi trên xe xem điện thoại, cực kỳ xoắn xuýt suy nghĩ xem mình có nên hẹn Mục một lần hay không. Hắn đã hết bận việc chưa? Không quá bận thì liệu mình có làm phiền hắn không? Mà hết bận rồi nhưng hắn không muốn chơi với mình thì sao?

Ngón tay trên bàn phím còn chưa dám ấn chữ, vừa nâng mắt nhìn, trên khung chat đã hiển thị “Bạn của bạn đang nhập…”

Mục: “Lâu rồi không chơi, hôm nay chơi một ván không?”

Cá: “Được! Lúc nào đây?”

Mục: “Vẫn để đến tối đi. Em về nhà trước đi đã.”

Cá: “!”

Cá: “Sao anh biết em đang ở ngoài?”

Mục: “Em có đăng story mà, ngốc.”

Giang Dư Niên ngơ ngơ nhìn màn hình, vừa nãy còn suýt nữa quên cả thở.

Đây hình như là lời thân mật nhất mà Mục từng nói với cậu, Giang Dư Niên tưởng như cả trái tim mình đều bị hắn gãi trúng rồi.

Những người bình thường cao lãnh bỗng nói khác đi một chút lập tức thành trêu ghẹo người hay sao?

Về đến nhà, Giang Dư Niên vui vẻ thu dọn đồ đạc xong, để tranh vào phòng vẽ tranh phơi khô, liền nhảy nhảy nhót nhót dọn dẹp sạch sẽ từ phòng khách, nhà bếp, đến nhà vệ sinh, sau mới nằm lên giường, đắc ý đếm ngược chờ đợi.

Mục hẹn sáu giờ.

Cơm tối chỉ cần một bát mì là giải quyết xong, Giang Dư Niên chờ đến giờ liền mở game, người kia đã chờ sẵn rồi, hai người thành lập đội xong thì vào game.

Như bình thường, lúc đang load, Giang Dư Niên bắt chuyện, hỏi: “Sao lại tự nhiên rảnh mà lên chơi với tôi thế?” 

Mục: “Gần đây công việc không bận lắm.”

Giang Dư Niên: “Hồi trước thì bận gì?”

Mục: “Nhiều lắm, chờ mở toà. Hôm qua mới xong một án tranh chấp tài sản, mới bớt bận đi đấy.”Giang Dư Niên: “Một người bạn của tôi cũng là luật sư, mà anh ta có vẻ rảnh rỗi lắm.”

Mục nghe vậy dừng một chút, sau đó mới cười một tràng: “Chắc bạn của cậu thích tự do chăng.”

Hắn cười, Giang Dư Niên cũng không nhịn được mà cười theo. Game vào chiến trường, bọn họ nhảy xuống thành phố P, vừa xuống liền lập tức vào trận với người ta, Mục cầm súng lục, hạ hai người.

“Đến nhặt đồ. Cậu vào trong phòng đi, cẩn thận đấy.”

Nhặt đồ xong, cơ bản là Giang Dư Niên chịu trách nhiệm do thám, khai hoả, Mục lo đánh kẻ thù. Tiếc là lúc rút vòng, vòng lại xuất hiện ở chỗ khác, xe tới không đúng lúc, bị người ta cản giữa đường. Hai người từ trên xe nhảy xuống, nấp đi nổ súng. Giang Dư Niên đang nhắm bắn, thì chợt nghe Mục nói một câu: “Cẩn thận phía sau.”

Trong nháy mắt kia, trong đầu Giang Dư Niên loé lên một tia sáng, cậu cứng lại không nhúc nhích hồi lâu.

Ba tiếng súng nổ, người bớt đi một. Mục bắn xong hỏi: “Làm sao thế? Lag à?”

Đúng rồi.

Giọng nói này… 

Vô số mảnh vỡ ký ức từ tận sâu trong trí nhớ nổi lên, trong nháy mắt nhấn chìm Giang Dư Niên, giọng nói của Mục phân ra thành từng lớp từng mảng trong đầu cậu, đan xen cùng với giọng nói khác, đan mãi đến tận khi trùng khớp với nhau.

Từ lần đầu tiên gặp gỡ, cậu đã cảm thấy giọng nói của người nghe rất quen. Lại đến đêm ấy, khi hắn gọi cậu, bỗng nhiên lại nghĩ đến bức tranh, và cả giấc mơ đã quên mất kia nữa… 
Cậu quay đầu, lập tức nhìn thấy bức tranh cậu đang để trong phòng kia. Mục Sơn Xuyên và ánh nắng, trên đó là chữ của cậu, ba chữ cái viết tắt tên của Mục Sơn Xuyên. (Mu Shan Chuan – phiên âm của google translate)

——msc.

msc123. Rõ ràng thế mà cậu chẳng hề nghĩ đến.

“Mục ca.” Giang Dư Niên có hơi không dám tin, run run kêu một tiếng.

“Hả?” Mục đáp lại, “Có mạng lại rồi?”

Giang Dư Niên ngồi trước máy tính mím môi, tay nắm chuột đến mức như muốn bóp nát nó.

Được lắm. Mục Sơn Xuyên.

Giang Dư Niên không vạch trần hắn luôn, cậu cười lạnh một tiếng, đột nhiên lao ra khỏi chỗ nấp, nằm trên bãi cỏ phục kích, nổ súng, lần lượt bắn vỡ đầu ba người ở nơi mai phục phía đối diện.

Mục: “…”

Hai người đi vào vòng cuối, bốn phía không có nhà cửa lớn có thể ẩn nấp được, chỉ có cây và một căn phòng nhỏ. Hai người trốn sau xe, sau lưng là vòng độc, và một chia đội nữa. Giang Dư Niên liếc mắt nhìn Mục một cái, cười lạnh một tiếng.

Mục: “…?”

“Tôi đi đằng trước.” Giang Dư Niên nói, nằm sấp xuống bò trên bãi cỏ. Mục Sơn Xuyên còn chưa kịp nói gì, chợt nghe một tiếng đinh lanh lảnh, hắn theo bản năng chạy ra ngoài, chưa kịp làm gì, đã bị nổ tan xác. (Đoạn này chém hơi mạnh…) 

Góc độ thế này, chắc chắn không thể do kẻ địch ném qua được.

Mục Sơn Xuyên cũng ngơ luôn, kêu: “Sao lại nổ tôi?”

Giang Dư Niên không để ý đến hắn, bò về phía tàng cây, không chút kiêng dè kẻ địch như hổ rình mồi, bắt đầu nổ súng. Trong phút chốc, tiếng súng vang lên liên tục, chẳng phân biệt nổi ai với ai.

Sau một phút, giao diện kết thúc nhảy ra, hai người cùng đi ngắm gà.

Mục Sơn Xuyên vừa mở miệng định hỏi vừa nãy là sao, liền bị Giang Dư niên dùng một câu lạnh như băng nói cho đến mức chẳng á hả được gì.

“Lừa tôi vui lắm à? Mục Sơn Xuyên?

Dứt lời, Giang Dư Niên out.

Chương 18

Giang Dư Niên out rồi liền không còn liên lạc gì nữa. Mục Sơn Xuyên dùng cái wechat nào gửi tin nhắn thoại, tin nhắn chữ, cậu cũng không đáp lại gì cả, điện thoại cũng không tiếp, giận thật rồi.

Mục Sơn Xuyên giơ tay nâng trán, đau khổ nghĩ một chút, cũng cảm thấy được nếu mình lừa gạt như thế, chắc còn hẳn còn phản ứng dữ dội hơn Giang Dư Niên nhiều.

Hắn gửi cho Giang Dư Niên một tin nhắn thoại: “Dư Niên, Tiểu Dư, Niên Niên,… bé cưng? Tôi sai rồi, đáng ra tôi phải nói cho em biết… Em giận là đúng, nhưng đừng để giận quá mà mệt, nhé?”

“Tôi không phải là lừa em, chỉ là lúc đó tôi không biết phải nói với em thế nào nên mới làm như vậy, bé cưng rộng lượng, tha thứ cho tôi lần này đi?”

“Giang Dư Niên…”

Tin nhắn thoại gửi đi, cũng không biết Giang Dư Niên có nghe không, nhưng Mục Sơn Xuyên già chừng này rồi, lần đầu tiên thấp thỏm như thế, chỉ sợ Giang Dư Niên từ nay bye bye hắn luôn thôi.

Hắn chăm chú nhìn điện thoại, đợi một lúc, mà đợi mãi chẳng thấy gì liền cầm áo khoác trên ghế, đi ra khỏi nhà.

Giang Dư Niên vốn tưởng rằng mình sẽ tức phát điên, hoặc ít nhất thì cũng phải đập phá chút đỉnh mới bình tĩnh lại được, nhưng thực tế là chẳng có gì, cậu không có bất kỳ một khuynh hướng quá khích nào, ngược lại còn bình tĩnh đến khó tin.

Nếu không như không tính đến chuyện đang ngồi bình thường, thỉnh thoảng lại cười lạnh một tiếng.

Cậu mấy lần cầm kéo định vào phòng ngủ cắt nát bức tranh kia, nhưng đi đến chỗ tranh rồi lại chẳng nỡ lòng nào.

Vẽ ra một bức mà cả bút pháp lẫn linh khí đều chuẩn chỉnh, thật sự quá khó. Giang Dư Niên tự nhủ, tranh không có lỗi.

Điện thoại trên bàn rung lên rừ rừ, Giang Dư Niên phiền lòng, kéo chăn lên che đầu không thèm nghe, nhưng lại không chịu nổi cái tiếng động không gọi cậu dậy là không dứt kia, cậu không lừa gạt nổi lỗ tai mình, nhảy phốc ra khỏi giường, đùng đùng cắn răng nhận điện.

“Quỷ gì vậy hả!”

Bên kia hẳn là bị cậu dạy dỗ đến sững sờ, nửa ngày sau mới cất tiếng, mà lại không phải tiếng của Mục Sơn Xuyên: “Chuyện là… anh Giang Dư Niên phải không ạ? Anh đặt thức ăn ngoài, bây giờ xuống lấy có được không? Nhà anh có mật mã cổng nên tôi không lên được.”

Giang Dư Niên: “…”

Đều là lỗi của Mục Sơn Xuyên.

“Anh chờ chút, tôi xuống ngay đây.” Giang Dư Niên ngượng ngùng cúp điện thoại, trong lòng lôi Mục Sơn Xuyên ra mắng vạn lần. Cậu đi giày vào, chạy xuống lấy đồ ăn.

Anh trai giao thức ăn cầm một túi to chờ ở dưới. Giang Dư Niên nói xin lỗi xong mới nhận đồ.
Chờ anh trai kia rồ ga phóng xe máy đi, Giang Dư Niên mới cầm túi thức ăn đứng trong gió đêm, muộn màng nhận ra, cậu vốn có đặt đồ ăn gì đâu.

Giang Dư Niên bỗng ngẩng đầu nhìn phía trước mặt, quả nhiên cách đó không xa là xe của Mục Sơn Xuyên đang đỗ. Cảm giác nguy hiểm trào lên đến tận cổ họng khiến cậu lập tức lấy lại tinh thần, co cẳng bỏ chạy, nhưng lại ập tiến vào trong lòng một người.

Trên đầu truyền đến giọng trầm thấp của Mục Sơn Xuyên: “Bắt được em rồi.”

Nghe được câu này, mặt Giang Dư Niên phụt cái đỏ gay.

Cậu giãy giụa đẩy Mục Sơn Xuyên ra, nhưng Mục Sơn Xuyên ôm chặt không thả, càng đẩy càng chặt, tư thế như thể buông lỏng tay chút thôi là Giang Dư Niên sẽ biến mất ngay vậy.

“Giang Dư Niên,” Mục Sơn Xuyên than nhẹ bên tai, “Em làm tôi lo muốn chết rồi.”

Lo cái con m* nhà anh ấy!

Giang Dư Niên thật muốn vung tay quăng hai bàn tay hắn ra, để cho cái đồ đầu đầy nước này thoát bớt nước đi!

“Ha ha.” Giang Dư Niên cười lạnh một tiếng, “Anh biết lâu rồi hả?”

“…” Mục Sơn Xuyên sắp xếp câu chữ trong đầu một chút, trái cổ bất an trượt lên trượt xuống, chịu trận nói: “Khoảng chừng hai tuần trước…”

Hai tuần trước, chính là trước hôm Mục Sơn Xuyên mời cậu ăn cơm.Quả nhiên bữa hôm đó cũng được lập mưu rồi.

“Cút đi.” Giang Dư Niên nói.

“Không cút.” Mục Sơn Xuyên cúi đầu vùi vào làm ổ chỗ hõm cổ của cậu, tựa như là làm nũng.

Giang Dư Niên cảm tưởng như mình có một nghìn câu mắng chửi muốn đua nhau thoát ra khỏi miệng, nhưng vì quá nhiều lại thành ra tắc nghẽn, nín nửa buổi mới ra được một câu: “Mục Sơn Xuyên anh là đồ… khốn kiếp!”

“Đúng đúng đúng, cán bộ dạy phải, tôi khốn kiếp, tất cả là lỗi của tôi, tôi không nên gạt em vậy…”

Mục Sơn Xuyên ở bên tai cậu dịu dàng dỗ dành, thân thể của người trong lòng vốn căng thẳng cũng từ từ bị xoa nhũn, tựa như một chú mèo con được vuốt lông thoải mái mà thả lỏng.

“Mục Sơn Xuyên…”

“Hả?” Mục Sơn Xuyên ngẩng đầu lên nhìn cậu.

Mặt Giang Dư Niên hơi đỏ lên, ngón tay run rẩy, càng có vẻ yếu ớt, ấn vai hắn muốn đẩy ra.

“Anh… Cách xa… cách tôi ra chút…”

Mục Sơn Xuyên ngẩn người một chốc, lập tức phản ứng được.

Tiến độ quá nhanh, hắn tuyệt nhiên quên mất!

Giang Dư Niên giơ tay che mũi, trong đôi mắt phủ kín một tầng hơi nước, cổ cậu nhanh chóng chuyển màu phấn hồng, tựa như anh đào mới chín, trong vị chua lại có thêm chút ngọt. Cùng lúc, Mục Sơn Xuyên cũng ngửi được mùi pheromone của cậu vỡ ra trong không khí.

Trở thành vị anh đào quen thuộc.

Giang Dư Niên phát tình. 

Mục Sơn Xuyên không còn cách nào khác, nâng tay ôm cậu chạy lên lầu.

Chương 19

Mục Sơn Xuyên ôm cậu vào phòng ngủ, cả đường đi, Giang Dư Niên không đến mười thì cũng phải tám lần muốn đá bay Mục Sơn Xuyên, nhưng do sóng phát tình, tay chân cậu thực sự phải nói là mềm nhũn, căn bản là chẳng có sứcc đâu mà đá.

“Anh cút đi…” Giang Dư Niên vỗ mặt Mục Sơn Xuyên, nhưng cũng chẳng khác gì khẽ vuốt mặt hắn.

Mục Sơn Xuyên nắm lấy tay cậu, nói “Tôi cút thì em phải làm sao bây giờ? Để nóng chết sao?”

Trong mắt Giang Dư Niên ngân ngấn nước, lên án một cách chẳng có tính uy hiếp gì: “Anh thế là cưỡng dâm…”

“Tôi cưỡng dâm?” Mục Sơn Xuyên tức quá mà cười, nhướn một bên mày, “Em tự nói xem, em có thích thôi không? Em có muốn tôi không?”

“Anh gạt tôi!” Giang Dư Niên bỗng kêu lên, “Anh là đồ lừa đảo… lưu manh, tâm thần!”

Mục Sơn Xuyên trơ mắt nhìn cậu trượt cổ họng, kêu lên câu này, nhìn nước mắt thoáng chốc đã đong đầy viền mắt đỏ ửng, lại thuận theo khoé mắt lăn xuống rơi vào chăn, tựa như một hạt châu vỡ tan, ở một nơi không biết, nát vụn trong tĩnh lặng.

Trái tim cũng như nát theo.

Mục Sơn Xuyên đang vô cùng hối hận, lúc lừa người thì sảng khoái nhất thời…

“Không lừa em, sau này không bao giờ lừa em nữa.” Mục Sơn Xuyên yêu thương khẽ hôn lên khoé miệng cậu, “Em ngoan như thế, sao tôi có thể gạt em chứ?”

Ôm ai kia dỗ một hồi lâu, Mục Sơn Xuyên dốc sạch tất cả những lời tâm tình đã biết trong đời nói ra hết. Người trong lòng mới thả lỏng miệng ra một chút, đồ cầm thú này đã tức khắc hôn lên, nắm eo cậu hà hơi bên tai thầm thì. Mấy lời mắng người của Giang Dư Niên dừng ở bên môi đều bị hắn hôn thành từng tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

Những chỗ bị Mục Sơn Xuyên chạm qua đều như bốc lửa, trong phòng điều hoà 25 độ mà cậu vẫn nóng đến sắp ngất. Giang Dư Niên mông mông lung lung giơ tay tháo cà vạt của Mục Sơn Xuyên, ngẩng đầu lên thả một luồng khí nóng bên cổ hắn, nói: “Em khó chịu.”

“Gọi tôi một tiếng đi, ngoan.” Mục Sơn Xuyên hôn một cái lên chóp mũi cậu, dịu dàng dụ dỗ: “Kêu một tiếng đi rồi sẽ cho em thoải mái.”

“Mục Sơn Xuyên…”

“Không đúng.”

Giang Dư Niên cọ cọ hắn lấy lòng, ngưỡng mặt lên, răng cắn nhẹ lên cằm Mục Sơn Xuyên, đỏ mặt làm nũng, cách một hồi mới mềm mại cực kỳ thoả hiệp: “Ông xã…”

“Ông xã nghe.” Mục Sơn Xuyên như thưởng mà hôn lên trán cậu một cái, lại tiếp tục liếm xuống, liếm qua lỗ tai cậu, lại liếm lên động mạch trên cổ, hôn qua vai, thăm dò về phía trước.Ký hiệu mới lưu lại lần trước mới biến mất, lần này lại bị thêm một dấu mới. Thời điểm hương rượu tràn ra, Mục Sơn Xuyên có thể cảm nhận được vùng tuyển thể này đang hưng phấn đến run rẩy. Giang Dư Niên càng sướng đến mức không kêu nổi ra tiếng, hai chân quấn chặt quanh eo hắn, vô ý thức làm phiền.

Mục Sơn Xuyên không cần nhìn cũng biết, cậu thế này là đã cao trào rồi. Cơ thể mẫn cảm đến độ này tựa như một loài động vật thuỷ sinh, đâm một cái là co lại, vuốt một lần thì cả tay đều dính ướt.

Mục Sơn Xuyên giúp cậu cởi quần áo, lau đi tinh dịch ở phía trước, lại lấy áo khoác của mình lót ở dưới mông cậu, nếu không lát nữa nước chảy thành sông thì cả giường cả đệm đều sẽ ướt đẫm.

Giang Dư Niên thở hổn hển mở nửa mắt, thấy Mục Sơn Xuyên ngồi giữa hai chân cậu cởi quần áo, tháo cà vạt, gỡ nút, lại vứt áo sơ mi hơi ướt mồ hôi xuống đất, lộ ra bụng, lồng ngực, và bắp thịt đẹp đẽ trên hai cánh tay rắn chắc.

Hương rượu nồng phả vào mặt, tựa hồ như có thể làm người ta ngất ngây trong khoảng khắc.

Quỷ xui thần khiến, Giang Dư Niên nghiêng người, giơ tay phải ra, nhẹ nhàng che lên trên bụng Mục Sơn Xuyên, ngón tay nhúc nhích, một cơn nóng khó tả theo năm ngón tay truyền đến khiến cậu giật mình rụt tay.

Mục Sơn Xuyên đè tay cậu lại, nắm lấy sờ xuống tới đồ vật cứng rắn trong quần.

“Mở ra cho tôi.” Như một câu mệnh lệnh, bản năng trong gen khiến Giang Dư Niên không có cách nào cưỡng lại, cậu tuân theo, mở chân đưa tay hướng tới cúc quần của hắn, mở ra, kéo khoá, kéo quần lót…

Cây hàng kia của Mục Sơn Xuyên nóng bỏng đầy tay cậu.

“A…” Giang Dư Niên nhỏ giọng thốt lên đầy kinh ngạc, “To quá…”Ngay sau đó mông cậu bị nâng lên đánh nhẹ hai lần, không hề đau, chỉ duy cảm giác kích thích tê dại còn sót lại trên thịt mềm. Giang Dư Niên nắm lấy dương v*t Mục Sơn Xuyên, nhận một cái hôn ẩm ướt mà hắn thưởng cho, đem móng vuốt thu vào, nghiêm túc hưởng thụ cái hôn trong miệng, và nhiệt độ trong bàn tay.

Mục Sơn Xuyên cọ cọ tay cậu mấy lần, khiến Giang Dư Niên sợ mà thả tay, a a ư ư vòng tay qua cổ hắn.

Dưới mông cậu đã ướt át thành lũ lụt dâng cao, chỉ hơi động chạm chút thôi, nơi ấy đã phát ra tiếng nước dập dềnh, nước dâm thuận theo khe mông chảy xuống áo khoác của Mục Sơn Xuyên, tiếp liền tràn lan khắp nơi, tạo thành vệt nước rõ lớn.

Ngày hôm nay Giang Dư Niên thực sự như không chịu nổi kích thích, mới dùng hai ngón tay mở rộng, cậu đã bị làm đến mức nước mắt chảy ròng, hai đùi không ngừng run rẩy, một bộ dáng không thể chịu được nữa.

Mục Sơn Xuyên rút ngón tay ra, đổi thành thứ lớn hơn, xoa nắn mở cánh mông Giang Dư Niên ra vào vị trí, mới chỉ có quy đầu tiến vào, Giang Dư Niên đã co giật cả người, gọi tên hắn đi tới cao trào.

“Sao hôm nay lại dâm đãng thế này?” Mục Sơn Xuyên xoa nắn đầu v* đã giương cao của cậu, liếm lên trái cổ cậu, hỏi: “Muốn tôi đến thế sao?”

Nói xong, cắm vào lút cán.

Giang Dư Niên gào khóc bị đưa lên đến một đỉnh cao hơn, từng làn sóng nối tiếp nổi lên, nhấn chìm cậu trong bể dục, trước sau đều chảy nước, lưỡi vươn ra bên ngoài, bị ngón tay Mục Sơn Xuyên kẹp lấy không tha.

“Ưm… A…”

Mục Sơn Xuyên vừa chơi đầu lưỡi cậu, liếm lên đầu v* cậu, dưới thân càng làm đến không lưu tình. Cả ba điểm mẫn cảm của Giang Dư Niên đều được chăm sóc cẩn thận, bị chơi đến mức cả người như một vũng nước, dính nhơm nhớp những thứ kia.

dương v*t trong tràng đạo bắt nạt nhục huyệt, đẩy vào đến nơi tận cùng kia, đè lên cửa khoang sinh sản, tiếng nước không ngừng, càng lúc càng nhiều hơn, càng lúc càng dâm mỹ đến khó tả.

Giang Dư Niên bị thao đến sướng quá mức, kêu linh tinh cả daddy ông xã, đầu v* bị liếm lên cũng là lúc một luồng điện chạy dọc thân thể cậu, hậu huyệt căng chặt, tàn nhẫn xoắn lấy khiến Mục Sơn Xuyên không chịu nổi, bắn vào bên trong.

Một luồng tinh dịch ấm áp tưới lên trên vách thịt, tưới lên trên cửa mình đóng chặt, đem con đường hẹp lấp đầy, thậm chí còn tràn ra ngoài không ít.

Đầu Giang Dư Niên trống rỗng, thân thể như mất đi xúc giác, chỉ còn có thể cảm nhận được cây hàng vẫn còn đang cắm vào trong người cậu kia, và cả chất lỏng mà nó vừa phun ra.

Trong đầu cậu chỉ còn mỗi một chuyện: Cậu bị Mục Sơn Xuyên bắn vào bên trong.

Chương 20

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chỉ khi tinh dịch vào được khoang sinh sản thì mới có thể kết hợp với trứng để thụ tinh, mà khoang sinh sản cũng chỉ mở ra khi omega hoàn toàn phát tình. Nên có thể nói, tuy Mục Sơn Xuyên bắn vào trong, nhưng Giang Dư Niên cũng sẽ không mang thai được.

Thế nhưng bạn học Giang là một bạn trẻ đến 22 vẫn không có giới tính thứ hai, lúc còn đi học môn sinh lý cũng chẳng lên lớp omega sơ cấp, hoàn toàn không biết gì về chuyện này, bên cạnh đó, cậu cũng tin chắc rằng bắn vào bên trong sẽ mang thai.

Khát vọng mang thai khi phát tình và nỗi sợ hãi theo bản năng cùng lúc dâng lên trong lòng, cậu mở to mắt, trong đôi con ngươi là một màu đen như mực, nước mắt tích tụ, tách một tiếng, tựa như mở cửa thoát lũ thi nhau chảy ra.

Mục Xuyên lui ra ngoài, mang theo một luồng tinh dịch, dính đầy lên áo khoác. Hắn ngẩng đầu, chỉ thấy gương mặt khóc đến tuyệt vọng của Giang Dư Niên ánh vào trong mắt, nhất thời hốt hoảng: “Sao thế? Sao lại khóc đến mức này rồi?”

“Anh bắn vào trong…” Giang Dư Niên bám chặt lấy đồng hồ trên tay Mục Sơn Xuyên, dùng rất nhiều sức, khiến cổ tay hắn bị hằn vào đau nhói, “Sẽ… sẽ có thai!”

Mục Sơn Xuyên ban đầu còn ngẩn ra, sau lại cười sờ sờ tóc Giang Dư Niên, thấp giọng: “Ngốc à, khoang sinh sản của em còn chẳng mở, sao lại có thai được?”

“…?”

“Mà, cho dù có thai thật…” Mục Sơn Xuyên cười xấu xa, liếm lên cổ Giang Dư Niên, để lại một dấu hồng hồng, “Thế thì sinh ra thôi, tôi nuôi.”

Giang Dư Niên trừng hắn qua làn nước mắt, khí thế hung dữ còn chưa kịp tích tụ đã bị Mục Sơn Xuyên hôn đến tan nát. Cậu vẫn đắm chìm trong tâm trạng phập phồng từ vừa kinh vừa sợ bỗng nhiên lại chẳng bị sao, tinh tế đón nhận nụ hôn của Mục Sơn Xuyên, đầu lưỡi quấn quýt mặc hắn mút vào.

Sau đó, đồ cầm thú kia liền cắm vào, vừa chơi vừa hôn, đẩy hai tay Giang Dư Niên lên trên đầu, ép chơi vào khoang sinh sản của cậu, chơi đến mức chảy cả nước, lúc này mới dùng ngữ khí hung ác hỏi: “Thích không?”

Giang Dư Niên bị đâm đến nói không ra lời, khóc rưng rức trả lời: “Thích… rất thích…”

“Thích gì? Thích ông xã chơi em hay thích ông xã?”
Mục Sơn Xuyên buông tay cậu ra, ngồi dậy nửa quỳ, nâng chân Giang Dư Niên áp vào người mình, đi vào cả cây rồi lại rút ra cả cây, Giang Dư Niên nhanh chóng chịu không nổi, phía trước bắn đến rối tinh rối mù, lúc cao trào khóc kêu: “Thích cả hai… Thích! A, ông xã chậm một chút đi mà…”

Mục Sơn Xuyên nghe câu này xong thật sự là máu tràn lên não, cũng không chậm lại chút nào, lúc sắp đến đỉnh thì rút ra bắn ở miệng huyệt, cả mông cậu liền dính đầy tinh dịch dinh dính.

Giang Dư Niên thầm nức nở, Mục Sơn Xuyên liền rướn người lên kề bên cậu, mười ngón tay nắm chặt, đầu lưỡi liếm lên nước mắt mằn mặn trên mặt cậu.

“Bé cưng… Giang Dư Niên của tôi…”

Hắn dịu dàng dỗ dành, mà Giang Dư Niên đang nửa mê nửa tỉnh lại tát lên mặt hắn một cái, không có lực nhưng tràn ngập ghét bỏ.

“Đồ lửa đảo.”

Mục Sơn Xuyên: “…”

Cái áo khoác kia hoàn toàn không thể mặc nữa. Mỗi lần Giang Dư Niên phát tình, mấy cái âu phục cao cấp của Mục Sơn Xuyên đều hỏng vứt đi, trên áo đều dính đầy nước dâm và tinh dịch.Hắn đút cho Giang Dư Niên một chút canh ngọt, phần còn lại bỏ hết vào tủ lạnh, lại quay về phòng ngủ ôm ai kia đi tắm mới phát hiện một bức tranh treo trên tường.

Trong nắng sớm mông lung, một dáng người nghiêng mình mà đứng, vạn ngàn tia nắng mai không ngừng trút xuống, tựa như một dòng sông trôi chảy, chảy đến tận bên ngoài bức hoạ.

Mục Sơn Xuyên sững sờ tại chỗ, rất lâu không nói nổi một lời.

Hắn nhớ tới lời mà vị bác sĩ kia nói trong bệnh viện: Ai có thể chống lại gen của mình chứ. Lúc đó hắn không tin vào số mệnh, hoá ra số mệnh lại gồm rất nhiều thứ.

Đã gọi là vận mệnh thì không trốn đi đâu được, lại tràn ngập niềm vui bất ngờ.

“Duy nhất” trong truyền thuyết kia hoá ra đã ẩn giấu trong cuộc sống từ lâu, không chỉ bị cuốn hút bởi gen và pheromone mà còn vì đó mà vận mệnh quấn quýt, bất kỳ đi đến nơi nào, đi được bao xa, cuối cùng vẫn sẽ gặp nhau.

Những chuyện đã trải trên đường, tất cả chỉ vì đến gặp được em.


Vài lời xàm lông của editor:

Hoá ra hãy còn chút thịt.

Chương này tự nhiên lãng mạn ghê ha =)) còn hai chương nữa thôi các bạn nhé.

(*) 糖芋苗 canh khoai ngọt? Trông thế này này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau