HƯỚNG DẪN PHÁT TÌNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hướng dẫn phát tình - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Ra khỏi cổng, ngồi vào trong xe rồi, suốt cả đường đi Mục Sơn Xuyên vẫn như đang trên mây, cầm tay lái một lúc lâu tâm trí hắn mới quay trở lại.

Hắn có hai số điện thoại, một số dùng cho công việc, một số dùng cho việc riêng, hắn nhớ rõ số mà hắn đưa cho Giang Dư Niên là số công việc, để bảo đảm có thể nhận được điện thoại của cậu. Mà số Giang Dư Niên viết kia là số việc riêng của hắn. 

Lại còn ghi một chữ Mục. 

Đó chính là…

Mục Sơn Xuyên cầm điện thoại, mở wechat, tìm đến “Cá”.

Giang Dư Niên, Cá… của mình?

Chấn động trong lòng này có hơi lớn. 

Giang Dư Niên ngủ một giấc đến trưa mới tỉnh lại, cậu bò dậy rửa mặt, đi tắm, lúc này ký ức tối hôm qua mới quay trở lại, khiến cậu thiếu chút nữa đứng không vững mà đập mặt vào bồn rửa tay. 

Mở mắt, ngẩng đầu dậy, lại thấy được tờ giấy nhớ Mục Sơn Xuyên dán trên gương. 

“Nhớ dùng thuốc khử mùi pheromone, mở cửa sổ thông gió, áo khoác tôi mang về rồi. Lúc nào rảnh nhớ đi mua thuốc ức chế.”

Thuốc khử mùi pheromone rất tâm lý được đặt bên cạnh bồn rửa tay. 

Giang Dư Niên đỏ mặt lột tờ giấy nhớ ra ném vào thùng rác, rửa mặt xong liền đi phun thuốc khử mùi. 

Vừa phun vừa thầm thì, mãnh liệt chỉ trích hành vi bạo lực của Mục Sơn Xuyên tối qua.

Lần phát tình trước, Giang Dư Niên hầu như đều trong trạng thái vô ý thức, cậu cũng không nhớ được gì mấy, nhưng tối qua lại nhớ rõ ràng từng chi tiết nhỏ.

Mục Sơn Xuyên là điển hình của mặt người dạ thú, trên giường dưới giường là hai người.

Phun xong thuốc khử mùi, Giang Dư Niên chăm chỉ đem drap giường, chăn gối thay hết một lượt, làm xong liền ngồi phịch trên ghế. 

Cậu cầm điện thoại lên nhìn, bỗng nhiên ngồi thẳng dậy. 

Mục: “Đêm nay rảnh không, đánh một trận?”

???

Nam thần cao lãnh lại chủ động hẹn cậu??

Giang Dư Niên không khống chế nổi mà kêu gào, thực sự muốn nhảy vòng vòng tại chỗ.

Sau năm phút, cậu tỉnh táo lại. Cá: “Được, mấy giờ?”

Màn hình điện thoại sáng lên, Mục Sơn Xuyên mở ra, vào wechat, nhìn vào khung trò chuyện suy tư. 

Mục: “Sáu giờ?”

Cá: “Được.”

Bốn giờ chiều, Mục Sơn Xuyên đường hoàng đi về sớm, về đến nhà mới năm giờ. Hắn mở máy tính xong, lại đi chuẩn bị bữa tối cho mình. 

Rửa bát xong là vừa đúng sáu giờ. Mục Sơn Xuyên ngồi xuống, vào game, vừa vào liền nhận được thông báo mời vào đội. 

Chờ lâu rồi sao?

Mục Sơn Xuyên khẽ mỉm cười, nghe người kia mở chat thoại, nói một câu: “Chào buổi tối.”

Trong game cũng có chat thoại, nhưng để đảm bảo đường truyền, mặc định là dùng âm hiệu thấp nhất, sẽ có khác biệt ít nhiều với âm thanh thật sự. Mục Sơn Xuyên tập trung lắng nghe, câu đầu tiên này cũng không nghe ra được có phải là Giang Dư Niên không. 

Hắn đáp: “Chào buổi tối.”

Cá: “Chuẩn bị xong chưa, em sắp xếp nhé?”

Câu này nghe cũng khá giống, nhưng không để ý thì cũng không phát hiện được. 
Giang Dư Niên nói chuyện với hắn phần nhiều là ở trạng thái phát tình, âm thanh mềm mại ngọt ngào, nói chuyện bình thường chỉ có mấy lần như vậy. 

Cũng khó trách hắn nghe không ra. 

Nhưng Giang Dư Niên… sao cũng không nghe ra là hắn. 

Mục: “Ừ, em sắp xếp đi.”

Vào game xong, Mục Sơn Xuyên tắt mic, thừa lúc chờ đợi, hắn gọi điện thoại cho Giang Dư Niên. 

Bên phía Cá, quả nhiên có tiếng điện thoại. 

Cá: “Em nghe điện thoại đã.”

Lúc này, trong điện thoại của Mục Sơn Xuyên vang lên âm thanh của Giang Dư Niên: “Alo?”

Trong khắc ấy, lòng Mục Sơn Xuyên có chút phức tạp, kinh ngạc, mừng rỡ, không biết phải làm gì, mấy loại cảm xúc hỗn hợp lại, lên men, trong mấy giây ngắn ngủi chiếm cứ toàn bộ trái tim hắn. 

Cuối cùng lại hoá thành một tiếng cười trầm. 

Giang Dư Niên: “Sao thế?”

Mục Sơn Xuyên lấy lại tình thần: “Trong nhà đã khử mùi sạch chưa?”

Giang Dư Niên: “A, tôi phun xong hết cả bình rồi.”

“Ừm.” Mục Sơn Xuyên dừng một chút, nhìn màn hình máy tính, không kìm nổi mà mỉm cười, “Em đang làm gì thế?”

Giang Dư Niên không hiểu sao: “Đang chơi game, có việc gì à?”

Mục Sơn Xuyên: “Không, hỏi thăm em chút thôi. Cúp đây.”

Giang Dư Niên: “???”

Cúp điện thoại xong, Mục Sơn Xuyên cầm điện thoại nghĩ, mẹ nó, đây thực sự là ý trời à. 


Vài lời xàm lông của editor:

Các baby, I’m back ~

Tui làm được sẵn mấy chương rồi, lên lịch rồi, nên dù OT thì vẫn có hàng mỗi ngày nha.

Chương 12

Mấy ngày sau đó, Giang Dư Niên rõ ràng cảm giác được Mục Sơn Xuyên đang quấy rầy cậu. 

Một ngày điện thoại ba lần, sáng sớm tối muộn đều đúng giờ, nói chuyện wechat không ngừng, bị Giang Dư Niên qua loa ứng phó rồi vẫn kiên nhẫn mời cậu ăn tối.

Chủ yếu là mỗi câu mỗi lời hắn nói đều nho nhã lễ độ ôn nhu săn sóc, quan tâm vừa phải không quá giới hạn, bị cự tuyệt cũng không giận, mà lập tức đổi đề tài, thay cách thức tiếp tục tiến lên, biến ảo không ngừng khiến Giang Dư Niên không biết đâu mà lần. 

Vì vậy, Giang Dư Niên thuận miệng hỏi một câu: “Anh làm nghề gì thế?”

Mục Sơn Xuyên: “Luật sư.”

Chẳng trách! Giang Dư Niên tức giận nghĩ, nhanh mồm nhanh miệng!

Cùng với sự “quan tâm” của Mục Sơn Xuyên đối với cậu ngày càng tăng, số lần chơi game của cậu và Mục lại giảm mạnh xuống, có lúc Giang Dư Niên mời hắn, Mục nếu không mãi không trả lời, thì cũng uyển chuyển từ chối, giải thích nói gần đây bận việc quá. 

Giang Dư Niên liền thuận miệng hỏi: “Anh làm nghề gì thế?”

Nửa ngày sau Mục mới trả lời: “Luật sư.”

Tại sao đều là luật sư mà Mục Sơn Xuyên lại rảnh rỗi như vậy!

Chắc chắn là không làm việc chỉ có chơi!

Lúc sếp đẩy cửa vào, Mục Sơn Xuyên đang vừa ăn vặt, vừa nhìn hồ sơ vụ án, vừa chat với Giang Dư Niên, cực kỳ bận rộn. 

Sếp ối chao một tiếng, “Nói chuyện với ai thế?”

Mục Sơn Xuyên không ngẩng đầu: “Bà xã.”

“Cậu thoát FA lúc nào mà tôi không biết?” Sếp kinh ngạc nói. 

Mục Sơn Xuyên cười cười: “Vẫn đang theo đuổi đây.”“Thế chúc cậu may mắn.” Sếp nói xong, liền đưa cho hắn một bộ hồ sơ vụ án mới, “Này, có một án tranh giành tài sản, luật sư Mục có nhận không?”

“Không nhận.” Luật sư Mục ngẩng đầu, “Tôi vẫn còn hai cái chờ ra toà đây, không muốn mệt chết đâu.”

Thật sự là công việc của hắn rất bận rộn đấy. 

Sếp thu tay về, nửa đùa nửa thật nói: “Bận mà vẫn còn chat chít tán tỉnh trong giờ làm việc.”

Lúc này điện thoại Mục Sơn Xuyên sáng lên, hắn liếc mắt nhìn, khép hồ sơ lại đứng lên, ung dung thong thả thu đồ đạc. 

Sếp hỏi: “Làm gì thế?”

Mục Sơn Xuyên đưa điện thoại cho y nhìn màn hình, trên đó hiển thị một đoạn chat.

“Người uỷ nhiệm hẹn chỗ trao đổi thêm về vụ án.” Mục Sơn Xuyên lấy lại điện thoại, “Bây giờ tôi còn muốn ra ngoài trong thời gian làm việc đấy.”

Án về quyền sở hữu trí tuệ, người uỷ nhiệm là một tác giả nữ hơn ba mươi tuổi, hẹn tại một quán cafe trang trí đẹp mặt, lúc Mục Sơn Xuyên đến, cô đã ngồi chờ ở đó. “Không biết luật sư Mục uống gì, nên tôi tự tiện gọi cho anh một ly cappuccino rồi.” Nữ tác gia nói.

“Không sao.” Mục Sơn Xuyên cũng mỉm cười, cầm ly, nhấp thử một ngụm nhỏ. 

Tiếp hai người bắt đầu trao đổi về vụ án. Mục Sơn Xuyên nói thẳng, án về quyền tác giả rất khó kiện, tốn thời gian, hao tiền của, nữ tác gia chỉ lắc đầu một cái, nói cô nhất định phải kiện. 

Nếu muốn kiện thì phải chuẩn bị. Mục Sơn Xuyên nói chuyện với cô một chút về tiến trình, lúc ngẩng đầu, tầm mắt lướt qua bờ vai nữ tác gia, ngay sau đó bị găm chặt vào một chỗ. 

Mục Sơn Xuyên có cảm giác như bị sét đánh. 

Giang Dư Niên đeo túi xách đi từ ngoài cửa vào, vừa quay đầu đã thấy một cô gái tao nhã nữ tính ngồi đối diện với Mục Sơn Xuyên.

Mục Sơn Xuyên cứng người. 

Giang Dư Niên lại chẳng có phản ứng gì, có thể là nghe lời dặn của bác sĩ, tính thử khoảng cách giữa hai người không đến mười mét, nên liền ngoan ngoãn mở cửa đi ra ngoài, đi dọc theo đường cái đến một nơi khác. 

Trong nháy mắt kia, trái tim Mục Sơn Xuyên rơi thẳng xuống đáy cốc.

“Luật sư Mục?”

Mục Sơn Xuyên lúc này mới hoàn hồn.  

Nữ tác gia vẫn giữ nguyên nụ cười như cũ, nhắc nhở: “Anh vừa nói đến mắt xích chứng cứ.”

“A, vâng. Cảm ơn.” Mục Sơn Xuyên nhặt lại tâm tình đang bay tứ tung, cố gắng nói hết lời cần nói. 

Mà tâm tư lại chẳng biết đã bay đến chốn nào rồi. 

Chương 13

Về đến nơi, Mục Sơn Xuyên gửi cho Giang Dư Niên mấy cái tin nhắn liền, giải thích các kiểu lý do tại sao hắn lại đi uống cà phê với vị kia, kết cấu khai thừa chuyển hợp trôi chảy, nội dung chân tình giải thích, có thể coi là một tiểu luận xuất sắc.

Giang Dư Niên: “Ồ.”

Cậu ấy đang giận! Mục Sơn Xuyên đau lòng nghĩ. 

Giang Dư Niên: “Thật ra anh… không cần phải giải thích với tôi.”

Giận thật rồi! Khó chịu rồi!

Giang Dư Niên: “Anh vui là được rồi, tôi không để ý đâu.”

Xong…

Giang Dư Niên nhìn điện thoại không hiểu sao. Cậu thực sự không để ý, dù sao cậu cũng đâu thích Mục Sơn Xuyên, giận dỗi cái búa á?

Cậu không biết Mục chính là Mục Sơn Xuyên, nhưng Mục Sơn Xuyên lại biết cơ. Thế nên hắn hoàn toàn quên mất việc Giang Dư Niên chưa biết gì về chuyện này, hoàn toàn suy nghĩ với tư cách là Mục, tự bản thân mình cũng không ý thức được. 

Sau khi ý thức được, Mục Sơn Xuyên bắt đầu suy nghĩ, liệu có nên nói chuyện này cho Giang Dư Niên không.

Cậu sẽ phản ứng thế nào? Cậu thích Mục? Cậu yêu thích mình là Mục?

Trong lòng Mục Sơn Xuyên bỗng xuất hiện một ý nghĩ thú vị xấu tính… nếu như Giang Dư Niên thích Mục, vậy khi cậu bị mình làm, trong lòng cậu thấy sao gì?

Giang Dư Niên mở chân chờ được chơi, vừa chảy nước, vừa ướt át rên rỉ, là đang nghĩ đến ai?

Mục Sơn Xuyên nghĩ vậy, liền cảm thấy một nỗi niềm hưng phấn đáng xấu hổ.

Sau khi bình tĩnh lại, Mục Sơn Xuyên gọi điện thoại cho Giang Dư Niên. 

Giang Dư Niên nhận: “Sao thế?”

Mục Sơn Xuyên cố gắng làm cho giọng nói của mình có vẻ tự nhiên thoải mái: “Tối mai tôi có thể mời em ăn tối được không?”
“A, tôi…”

Giang Dư Niên còn chưa kịp nói xong, Mục Sơn Xuyên đã hiếm khi ngắt lời cậu, nói: “Em từ chối tôi 5 lần rồi.”

Thậm chí trong giọng nói của hắn còn có chút oan ức. Giang Dư Niên lập tức không biết nên nói gì nữa. 

“Cho tôi chút mặt mũi đi, bạn học Giang.” Trong giọng nói của Mục Sơn Xuyên có chút ý cười, hạ mình xuống thấp, “Coi như cậu làm việc tốt đi, được không?”

Trong đầu Giang Dư Niên hiện ra hình ảnh, Mục Sơn Xuyên bất hạnh nhà tan người mất, ăn mặc rách rưới, vô cùng đáng thương nhìn cậu. 

Có hơi thảm.

“Vậy… cũng được.”

Ngày hôm sau, Mục Sơn Xuyên chịu mức nhịp tim 120 nghiêm túc hoàn thành một ngày làm việc, không đến muộn, không bỏ ra ngoài, hiệu suất cao hiếm thấy. Sếp chưa kịp khen ngợi, chỉ thấy hơn ba giờ hắn đóng cửa phòng làm việc, ung dung đi về sớm.

Mục Sơn Xuyên đầu tiên đi về nhà tắm rửa, thay quần áo, chuẩn bị kỹ càng từ đầu đến chân, âu phục, đồng hồ cao cấp, giày da, sau khi chắc chắn bản thân đẹp trai đến cẩn thận kỹ càng mới lái xe đi đón Giang Dư Niên. 

Mà bạn học Giang căn bản chẳng hề chú ý hắn mặc cái gì.
Mục Sơn Xuyên đặt bàn tại một nhà hàng kiểu Tây, có lẽ vì giá đắt mà khá ít người, khung cảnh yên tĩnh, chỉ có tiếng nghệ sĩ biểu diễn đàn dương cầm. 

Trong khi ăn, Mục Sơn Xuyên phá vỡ bầu không khí có hơi trầm mặc, Giang Dư Niên cũng thuận lời hắn trò chuyện, chậm rãi bình tĩnh lại. 

Trước khi ra ngoài, cậu đã tiêm một ống thuốc ức chế, hiện tại cũng không có gì khó chịu.

Vì thế, Mục Sơn Xuyên dựa vào sự chuyên nghiệp rèn giũa hàng ngày, thành công nói được rất nhiều chuyện. 

Ví dụ như, cha mẹ Giang Dư Niên đều ở nước ngoài, cậu là con một, học chuyên ngành tranh sơn dầu, thích nhiếp ảnh, ghét ăn hải sản tươi…

Giang Dư Niên vừa nói vừa cười, không phòng bị chút nào. Sau khi tiêm thuốc ức chế, khứu giác sẽ hơi kém nhạy, cậu càng không nhận ra được Mục Sơn Xuyên đang lặng lẽ phóng thích pheromone. 

Cuối cùng, Mục Sơn Xuyên nhìn cậu, đôi mắt tràn đầy tình cảm dịu dàng, sáng như sóng nước dưới ánh mặt trời. 

“Giang Dư Niên, tôi có thể theo đuổi em được không?

Giang Dư Niên sửng sốt nửa ngày không nói ra lời, Mục Sơn Xuyên cũng không cần câu trả lời của cậu, nói xong liền gọi phục vụ ra thanh toán, chờ đến khi Giang Dư Niên hoàn hồn, mới nói: “Đừng lo. Tôi đưa em về bây giờ đây.”

Giang Dư Niên liền ngây ngây mà theo hắn lên xe, đi về nhà. 

Mục Sơn Xuyên liếc mắt nhìn Giang Dư Niên, nhếch miệng, im lặng thả ra càng nhiều pheromone hơn. 

Trong không gian xe chặt kín, hương rượu mang theo tính alpha kích thích càng lúc càng đậm.

Giang Dư Niên ban đầu chỉ cảm thấy hơi nóng, nâng tay hạ thấp nhiệt độ của điều hoà. 

Khi sắp đến nơi, Giang Dư Niên mới bắt đầu cảm thấy sai sai, kêu một tiếng: “Mục Sơn Xuyên…”

“Hả?” Mục Sơn Xuyên quay đầu sang, cười nhẹ, “Sao thế?”


Không như nhiều cô nghĩ, không có drama gì xảy ra cả:))

Nhưng! Chương! Sau! Là! Xe! Chấn!

Chương 14

Bất kể giới tính nào dùng thuốc ức chế, cũng đều có tác dụng dựa vào sự điều tiết và phân bố của pheromone trong cơ thể. Ức chế là chủ động phát tình, để giảm thiểu sự kích thích gây ra phát tình bị động từ bên ngoài. (Nói ngắn gọn là thuốc ức chế hoạt động giống như vắc xin vậy, đưa virus vào trong cơ thể để cơ thể có sự chuẩn bị kiểu diễn tập trước, đến khi thực sự bị virus tấn công thì cơ thể có thể chống chịu được) 

Nếu như bị kích thích kéo dài với cường độ cao, thuốc ức chế có thể sẽ mất đi hiệu lực.

Mà Giang Dư Niên không có chút sức chống cự nào với pheromone của Mục Sơn Xuyên, một khi tác dụng của thuốc ức chế biến mất, chẳng mấy chốc cậu sẽ bị hướng dẫn, rơi vào thời kỳ phát tình. 

Đây chính là gen, là vận mệnh.

Mắt thường cũng có thể thấy hô hấp của Giang Dư Niên dần trở nên dồn dập, đèn đường lùi về phía sau loé lên từng luồng sáng trên gương mặt cậu, rọi sáng hai má đang nổi lên màu đỏ không bình thường, mồ hôi hột không chịu nổi gánh nặng dọc theo xương quai xanh, rơi vào trong cổ áo. 

Tầm mắt Mục Sơn Xuyên không nhịn được mà đi theo hướng đi của mồ hôi, hầu kết cũng trượt xuống một chút. 

“Tôi…” Giang Dư Niên đỡ trán, nói chuyện còn hơi không mạch lạc, “Tôi hình như…”

Bụng dưới hơi nóng, bên trong bỗng truyền đến một loại xúc cảm kỳ dị… đó là cảm giác chất lỏng nóng ấm từ hậu huyệt chảy ra. 

Giang Dư Niên gần như khóc, ấn kính xe, kêu: “Anh dừng xe!”

Cậu kêu đến gần như phá giọng, Mục Sơn Xuyên lập tức dừng xe lại bên đường. Bên cạnh là công viên rừng rậm trong thành phố, trong đêm hè người người đi lại khá đông.

“Em sao thế?” Biết thừa còn hỏi. 

Cơn nóng phát tình ấp ủ trong người, dưới mông ướt sũng, chờ thêm lát nữa quần sẽ ướt đẫm. Giang Dư Niên cúi người tự ôm lấy đầu gối mình. 

Đó là động tác tự bảo vệ theo bản năng. 

Bản năng omega cảm nhận được xung quanh tồn tại sinh vật có tính công kích.

Nhưng khi omega nhận ra được sinh vật có tính công kích này sẽ không gây tổn thương cho mình, sẽ lựa chọn dựa vào đó.

“Tôi…” Giang Dư Niên cắn lưỡi nói, “Tôi phát tình…”

Ở nơi cậu không nhìn thấy, Mục Sơn Xuyên liếm khoé miệng, lộ ra vẻ mặt mà chỉ alpha mới có, nụ cười nắm tất cả mọi thứ trong lòng bàn tay. 
“A…”

Ghế trước bị hạ thấp, Mục Sơn Xuyên ôm Giang Dư Niên nằm lên ghế lái, một tay luồn vào trong áo cậu, nhẹ nhàng ngắt lấy đầu v*, một tay khác nhào nặn mông cậu, ngón tay cách lớp quần ẩm ướt trượt trên kẽ mông. 

Giang Dư Niên bị hắn xoa nắn đến run rẩy không ngừng, tiếng rên rỉ không kìm nén nổi thoát ra khỏi miệng, quanh quẩn bên tai Mục Sơn Xuyên. Cơn nóng phát tình dâng lên, nhưng cũng không quá nghiêm trọng, Giang Dư Niên cúi đầu lộ gáy, nói: “Ký hiệu… Nhanh lên… A…”

Mục Sơn Xuyên đúng lúc dùng móng tay bấm lên một bên đầu v* cậu, cả người Giang Dư Niên run lên, trong huyệt lại tuôn ra một dòng nước. 

“Lần trước ký hiệu tạm thời hình như chẳng có hiệu quả gì.” Mục Sơn Xuyên giả bộ vô hại, “Lần này thuốc ức chế cũng mất hiệu lực, tác dụng điều hoà yếu đi rồi sao?”

“Ưm… Không biết… Anh nhanh lên… ” Giang Dư Niên chỉ cảm thấy đầu trở nên mơ hồ, cũng không hiểu được Mục Sơn Xuyên đang nói gì, cậu kéo tay hắn đặt lên tuyến thể của mình. 

Chính cậu cũng không ngửi được, vị anh đào chín rục. 

Đã ngấm đầy hương rượu. 

Mục Sơn Xuyên biết nghe lời phải, xoa xoa sau gáy Giang Dư Niên, lại đẩy sang bên một chút, cúi đầu hôn lên tuyến thể của cậu, liếm đến khi Giang Dư Niên không nhịn được cọ tới, mới dùng răng nanh đâm thủng làn da hãy còn vết máu. 

Pheromone truyền vào, giao quyện vào nhau, tựa như linh hồn thoát khỏi thân thể, trôi nổi trong không trung. Giang Dư Niên há miệng không rên nổi một tiếng, khoái cảm vô tận nhấn chìm ý thức của cậu.
Trong đầu Giang Dư Niên chỉ có một ý nghĩ: ký hiệu tạm thời đã như vậy, thì ký hiệu hoàn toàn sẽ còn sướng đến mức nào nữa?

Ký hiệu xong, Mục Sơn Xuyên liếm tai cậu, tay sờ ra phía trước, quả nhiên sờ đến một tay ướt dính sền sệt. Hắn cười cười, thấp giọng nói bên tai Giang Dư Niên: “Sướng đến mức ấy sao?”

Giang Dư Niên không trả lời hắn, động dục ngắn hạn khiến nhiệt độ cơ thể giữ ở một mức không cao không thấp, đường sinh sản ham muốn được an ủi, lúc này miệng huyệt không ngừng khép mở, từng chút từng chút phun dâm thuỷ ra ngoài. 

Ngoài cửa xe là công viên giữa tối mùa hè, con đường nhỏ gần đó liên tục có người qua lại, trẻ con, người già, tình nhân, cậu có thể nhìn rất rõ. Thậm chí, từ lớp thuỷ tinh trước mặt, cậu còn có thể nhìn thấy mấy đứa trẻ chạy qua, chỉ cần chúng quay lại nhìn thôi là có thể thấy được dáng vẻ dâm đãng nhếch nhác này của cậu.

Cho dù Giang Dư Niên biết kính xe này là kính một mặt, nhưng cảm giác xấu hổ do phát tình ở bên ngoài này vẫn khiến cậu lúng túng không biết phải làm sao.

Cậu bây giờ… cực kỳ khát vọng… 

“Bốp!”

Giang Dư Niên đau đến nhảy bật lên, trên mông truyền đến cảm giác đau rát nhức nhối, còn chưa kịp phản ứng, tay Mục Sơn Xuyên đã rơi xuống lần nữa, đánh trên mông, lại truyền cảm giác ra ngoài. 

Ngay sau đó là phát thứ ba, thứ tư… 

Giang Dư Niên hức hức khóc lóc xin tha, nhưng Mục Sơn Xuyên lại tựa như không nghe thấy, vẫn ra tay mạnh như cũ, quả thực giống như làm nhục. 

“A… Đau… Đừng đánh, a! Đừng… Daddy… Đau quá…”

Không biết đã đánh bao nhiêu cái, Mục Sơn Xuyên dừng lại. Giang Dư Niên đã khóc đến mức thở không ra hơi, giận dỗi vùi trong lòng hắn, thấp giọng nức nở. 

“Mười lần.” Mục Sơn Xuyên cắn lỗ tai Giang Dư Niên, “Coi như phạt bé dâm đãng nhà em… nơi nào cũng phát tình được.”

Nói xong, hắn hôn một cái lên má Giang Dư Niên, nhẹ nhàng nắn bóp cái mông vừa bị phạt của cậu. 

Có hai lần rất đau, Giang Dư Niên có thể tưởng tượng được cái mông mình đang có thảm trạng thế nào, nhưng theo vài lần xoa của Mục Sơn Xuyên, đau đớn đi qua, lại mang đến càng nhiều ngứa ngáy.

Mà tâm lý Giang Dư Niên lại có sự thoả mãn khó giải thích, tựa như mình được cần tới, được chú ý, được quản thúc, được yêu thương.

Chương 15

Mục Sơn Xuyên biết Giang Dư Niên đang hưng phấn, hắn ôm eo cậu, hôn môi cậu, cởi cái quần đã ướt đẫm của cậu xuống một nửa, để lộ mông của Giang Dư Niên.

Tư thế này khiến Giang Dư Niên bắt buộc phải giữ tư thế ngỏng mông lên, đầu gối mở ra quỳ hai bên người Mục Sơn Xuyên, vì thế toàn bộ hậu huyệt lộ ra, nước dâm từ giữa hai chân tí tách tí tách chảy ra rơi lên quần Mục Sơn Xuyên. 

“Phốc kỷ —— “

Hai ngón tay cắm vào.

Trong miệng Giang Dư Niên a lên một tiếng, mông uốn éo cọ lên ngón tay hắn, muốn chúng đi vào càng sâu hơn. 

Mục Sơn Xuyên dùng ngón tay xoa nắn chuẩn bị mấy lần liền rút ra, khiến Giang Dư Niên bất mãn kêu một tiếng, há miệng hỏi: “Làm sao thế…”

Mục Sơn Xuyên nói: “Thay cho em cái khác lớn hơn.”

Tiếp Giang Dư Niên liền nghe thấy tiếng cởi thắt lưng, cùng tiếng mở khoá kéo, một thứ vừa nóng vừa lớn để ở khe mông cậu, mới chỉ động chạm đôi chút, một luồng pheromone đã theo đó mà toả ra, khiến cả người Giang Dư Niên mềm xuống.

Mục Sơn Xuyên thẳng lưng, hạ eo chậm rãi cọ xát một chút, miệng huyệt liền không ngừng phun nước dâm, khép mở muốn ngậm lấy thứ kia.

“Đừng…” Giang Dư Niên chảy nước mắt, một phần là sướng, một phần là do bị bắt nạt, “Đừng thế mà…”

Bên ngoài nhiều người như vậy… Người ta sẽ nhìn thấy mất… 

“Không sao đâu, daddy sẽ làm nhẹ thôi.” Mục Sơn Xuyên dỗ cậu, ấn mông khiến eo cậu hạ xuống, đẩy khe mông ra, lập tức đâm vào phân nửa.

Bị dương v*t thô cỡ này đâm vào là một cảm giác sung sướng khó tả đối với một omega đang phát tình, Giang Dư Niên thoải mãi đến mức kêu dâm, nhịn không nổi mà càng hạ eo xuống để được ngậm vào sâu hơn.

Được xâm chiếm, được lấp đầy, càng muốn được mang thai. 

Mục Sơn Xuyên không ngăn cậu, chính cậu cũng tự nuốt hẳn lấy dương v*t kia vào xong, liền ngồi trên đùi Mục Sơn Xuyên hít thở. 

Tư thế này khiến hắn đâm vào rất sâu nhưng vì đang quỳ hướng về phía trước, nên vẫn không chạm được đến cửa khoang sinh sản, Giang Dư Niên đặt tay lên đùi Mục Sơn Xuyên, âm thanh run rẩy: “Anh… anh nhúc nhích đi…”

Mục Sơn Xuyên nghe lời hướng lên trên một chút.Giang Dư Niên rõ ràng là không vừa ý, liền giục hắn: “Lại động tiếp đi… xin anh…” 

“Vừa bảo tôi đừng, giờ lại dâm thế sao?” Mục Sơn Xuyên bóp một cái lên éo mềm của cậu, “Em nhìn ra ngoài xem.”

Giang Dư Niên nghe vậy quay đầu, chỉ thấy một đứa bé tầm bốn, năm tuổi đang đứng cách đó hơn hai mét, tay cầm một cái gậy huỳnh quang, tò mò nhìn về hướng này.

Đôi mắt Giang Dư Niên trợn to, trong nháy mắt, cậu tưởng như nhóc con kia nhìn thấy được hết cả… 

Đúng lúc này, Mục Sơn Xuyên xấu tính nâng mông cậu lên, đâm nhẹ chơi vào, Giang Dư Niên không kìm nổi mà kêu thành tiếng, ánh mắt lại vẫn nhìn chằm chằm cậu nhóc kia.

Thân thể cậu dường như chia thành hai nửa, một nửa bị Mục Sơn Xuyên chơi đến lên chín tầng mây, một nửa lại chìm sâu trong sợ hãi và xấu hổ, nước sôi lửa bỏng. 

“Nó không nhìn thấy đâu.” Mục Sơn Xuyên an ủi, ôm cậu càng chặt hơn, đi vào càng sâu hơn, “Chỉ có tôi thấy thôi.”

Đang nói, cậu nhóc kia liền vung tay vẫy vẫy gậy huỳnh quang, theo con đường nhỏ, chạy vào trong công viên. 

“Em xem, nó đi rồi, không nhìn thấy gì hết.”

Bốn bề vắng lặng, Mục Sơn Xuyên mạnh mẽ đâm lên một cái, mài đến cửa khoang sinh sản, Giang Dư Niên khóc lóc bị hắn làm đến cao trào, đường sinh sản co giật, phun ra đầy nước, từng luồng từng luồng nước dâm tràn ra, chạy lên nửa người dưới của Mục Sơn Xuyên, ướt đầy ghế tài xế. Thật mất thể diện. Giang Dư Niên nghĩ.

Mục Sơn Xuyên đưa người về nhà, vốn định đi, nhưng lần phát tình này có hơi mạnh, trạng thái động dục ngắn hạn này lần thứ hai đón sóng phát tình. Mục Sơn Xuyên không thể làm gì khác hơn là ôm cậu lên phòng, vào nhà xong liền trực tiếp áp bé dâm đãng sờ soạng hắn suốt cả đường này lên cửa, gặm rồi lại gặm, gặm đến mềm nhũn, gặm đến mơ hồ, lại lột cái quần ướt đẫm của cậu xuống, cuốn áo phông lên trên, ôm eo cậu, vừa chơi vừa ăn ngực cậu.

Hắn hút rất mạnh, hết mút lại cắt khiến quầng vú bị hút đến to lên một vòng, đầu v* cũng phồng lên, vừa hồng vừa sưng.

Giang Dư Niên bị chơi đến không nói nổi thành câu, chỉ có thể gọi hắn: “A… A! Mục, mục ca…”

“Gọi ai đó.” Mục Sơn Xuyên ngẩng đầu lên hỏi, híp mắt, cười đến hiền hoà tốt tính.

“A… Gọi…”

Giang Dư Niên bị hắn hỏi đến hoảng hốt, trong đầu bỗng hiện ra cảnh tượng một thế giới khác, vòng chung kết, cậu trốn ra phía sau lưng Mục, nghe tiếng hắn dùng giọng trầm thấp mà nói: “Tôi lên.”

Giọng nói kia… 

Giang Dư Niên đã sắp chạm tới chỗ quan trọng kia, bỗng nhiên bị một cú đâm sâu của Mục Sơn Xuyên làm đứt mạch suy nghĩ. Mục Sơn Xuyên mài ép cửa mình của cậu, cố ý tàn bạo nói: “Bị tôi chơi mà còn muốn người khác?”

“Em không… A!”

Cậu càng nói, Mục Sơn Xuyên càng chơi đến tàn nhẫn, mấy lần bị hắn chơi đến cao trào, trước sau cùng lúc, dịch thể tung toé chảy xuống đất.

“Bé cưng,” Mục Sơn Xuyên dừng lại hôn cậu, gọi, “Kêu một tiếng ông xã được không?”

Giang Dư Niên cắn môi nghiêng đầu, tỏ ý từ chối rõ ràng.

Mục Sơn Xuyên cũng không giận, chỉ ấn cậu, chậm rãi mài, nhanh chóng mài đến mức Giang Dư Niên không kiên trì nổi, ôm cổ Mục Sơn Xuyên thuận theo ý hắn: “Ông xã… ông xã, em đau bụng…” 

Gian kế của Mục Sơn Xuyên thực hiện được, hắn còn nói: “Ông xã hôn một chút là hết đau.” Nói xong cắn lấy môi Giang Dư Niên, vừa hôn vừa càng thêm tàn nhẫn đâm vào, Giang Dư Niên giãy dụa liền bị hắn ôm chặt hơn, va chạm thêm mấy chục lần nữa, rút ra, bắn lên trên bụng cậu. Đôi mắt Giang Dư Niên mông lung, khóc rưng rức, tựa như đã bị chơi hỏng rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau