[HP ĐỒNG NHÂN] YÊU ANH ĐÃ THÀNH THIÊN TÍNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [hp đồng nhân] yêu anh đã thành thiên tính - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Sirius black

Đã hai tuần trôi qua kể từ khi xảy ra vụ Bản đồ đạo tặc, trận tuyết đầu tiên của năm nay đổ xuống, lễ Giáng sinh đã đến gần. Harry gần như quên mất những chuyện phát sinh lần trước, chỉ là đôi khi nhớ đến tấm Bản đồ đạo tặc, đương nhiên cậu cũng không quên xin lỗi đôi song sinh, Bản đồ đạo tặc đã rơi vào tay thầy hiệu trưởng.

"Harry, bồ có thấy tất của mình đâu không? Cái đôi màu đỏ ấy?" Harry cào cào mái tóc bởi vì mới rời giường mà càng thêm rối bù, thấy Ron nhón chân tìm tất của mình ở mỗi cái giường, đương nhiên rước lấy một trận than phiền.

"Mình nghĩ chúng hẳn ở bên cạnh cái ***g của Scabbers ấy." Harry dè dặt nhìn Ron, phải biết rằng cậu đã đem vật cưng của bạn cho thầy hiệu trưởng, một ngày sau buổi nói chuyện đó. Mà hiện tại, ở trong cái ***g chính là con vật thay thế do cụ Dumbledore đưa cho. Nhưng hiển nhiên, tính cẩu thả của Ron đã làm cậu lo lắng vô ích hồi lâu, cậu ta thậm chí không thấy được sự khác nhau của con vật cưng nhà mình với con chuột thay thế này.

"Ah, được rồi, nhưng sao lại ở đó nhỉ?" Harry kéo Ron đang càu nhàu ra phòng ngủ, phải biết rằng tình kiên nhẫn của Hermione cũng không quá tốt.

Hermione dường như đã thức dậy từ sớm, ngồi trên ghế salon đọc sách, thấy hai người bọn Harry thì vội nhảy xuống, tức giận liếc xéo: "Các quý ông, tôi nghĩ đối khi hai người cũng nên phát huy phong độ thân sĩ chứ, để phụ nữ chờ cũng không phải sự vinh quang gì đâu." Từ lúc Hermione bày ra bộ dáng thuyết giáo thì Ron liền ngáp một cái rồi dùng khuỷu tay huých nhẹ vào ngực Harry.

Harry xóa dịu nữ phù thủy: "Được rồi Hermione, mình nghĩ chúng mình sẽ cố gắng thử xem..." "Không phải cố gắng, mà là nhất định." Được rồi, Harry bất đắc dĩ kéo Ron đang chuẩn bị xù lông, đuổi theo nữ phù thuỷ với khí thế hùng hổ, đương nhiên rước lấy tràng cười chế giễu của mọi người trong phòng sinh hoạt chung.

Harry tùy tiện nhét lát bánh mì vào miệng, ánh mắt theo bản năng tìm kiếm thân ảnh trên dãy bàn giáo viên, người đàn ông vẫn một thân màu đen như mọi khi, cho dù dưới ánh nắng tươi sáng của buổi sớm cũng khiến người ta cảm thấy như đang chìm trong màn đêm yên tĩnh, người đàn ông ấy dường như phát giác ra tầm nhìn của cậu, cặp mắt ưng hệt như hắc diệu thạch trên gương mặt tái nhợt gầy yếu kia bắn về phía Harry như một mũi tên. Harry vội vàng quay đầu đi không nhìn trên gương mặt người nọ là biểu tình gì, thế nhưng lòng cậu chợt nhảy lên một cái, tư duy trong nháy mắt trống rỗng.

Harry biết mình gần đây có một loại tâm tình phức tạp đối với lão dơi già mà ngày thường cậu rất ghét thậm chí căm hận kia, những trải nghiệm khi Harry còn nhỏ đủ để cậu không phải là người hoàn toàn đơn thuần không biết gì cả, vừa rồi khi chạm phải đôi mắt cô đơn lại trống rỗng kia thì Harry biết mình xong rồi, cậu mười bốn tuổi, có lẽ đã yêu người đàn ông gấp đôi tuổi mình ấy rồi. Phần tân ý này là từ lúc chứng kiến trí nhớ của hắn mà tích luỹ đến hiện tại, ngay tại cái liếc mắt vừa rồi, cậu liền hiểu rõ.

Sắc mặt Harry đầy hoảng sợ, khiến Hermione và Ron ở bên cạnh cũng hoảng sợ theo. "Harry, bồ không sao chứ?" Hermione ra hiệu bảo Ron đưa ly nước cho Harry. "Người anh em, bồ không phải là bị lão dơi già kia hù dọa chứ?" Ron nhỏ giọng hỏi làm Hermione bất mãn: "Là giáo sư Snape!" Harry lúc này mới bừng tỉnh, sắc mặt tái nhợt không thua gì Snape: "Mình không sao, chỉ là, vừa rồi có hơi đau bụng."

Harry chột dạ nói dối, nhưng cô bé phù thủy thiện lương cùng thằng bạn thân cẩu thả cũng không nghi ngờ gì, chỉ là đề nghị cậu đến bệnh xá để điều trị. Lúc rời khỏi đại sảnh, cậu nhịn không được nhìn về phía vẫn luôn khiến cậu chú ý, nhưng sau cùng cậu chỉ thấy được vạt áo chùng đen kia tung bay. Áp chế cảm xúc mất mát trong lòng, nhưng vẫn khó ngăn được chua sót dâng trào, lần đầu nếm trải tình yêu, lại vì trong mắt người nọ chưa bao giờ che dấu sự chán ghét cùng hận ý mà không thể tiến bước.

"Malfoy chết tiệt, mình nói mà, Slytherin không có ai tốt cả!" Ron căm giận nói. Malfoy đã cởi bỏ nét trẻ con của hai năm trước, trong mắt Harry, cậu ta càng ngày càng giống người cha lộng lẫy mà cao ngạo của mình. Malfoy trong tiết học Thảo dược vừa rồi lại cùng nhóm với ba người Harry xảy ra chanh chấp. Bọn họ cho tới bây giờ cũng chưa từng có khi nào thân thiện với nhau cả, không phải sao? Harry mỉm cười đầy trào phúng, lập tức lại ưu tư: "Slytherin..."

Trên đầu Ron còn dính một ít bùn đất, Harry nghĩ đến cậu trai khôi ngô lại hàm chứa sự châm chọc cùng hành vi ngây thơ của cậu ta, bất đắc dĩ nói: "Ron, mình nghĩ đôi khi bồ không cần để ý tới sự khiêu khích của nó, phải biết rằng bất kể điều gì nó cũng không rời khỏi cha nó hết." Nói xong cậu còn nghịch ngợm nháy mắt mấy cái.

"Chính xác Harry à, bồ xem bộ dạng ngốc nghếch của nó, mình cam đoan nắm bùn của mình đã ném chúng cổ áo của nó."
Harry và Ron, dưới sự không tán thành của Hermione, đùa giỡn nhau trên đường đến Đại sảnh đường. Đi được vài bước thì một học trưởng lớp trên của nhà Gryffindor ngăn Harry lại: "Harry Potter! Hiệu trưởng mời trò đến văn phòng thầy ấy, còn có, thầy ấy thích pudding chocolate." Nói xong rồi nhanh chóng rời khỏi.

Ron nuốt nước bọt, lo lắng nói: "Harry, cụ Dumbledore có chuyện gì nhỉ? Bồ gần đây có phạm lỗi gì không?" Thấy Hermione cũng đang lo lắng, Harry cố gắng không trợn mắt: "Mình nghĩ gần đây mình đều ở với mấy bồ, có lẽ chuyện tốt thì sao."

Trấn an hai người bạn tốt, Harry liền đi đến văn phòng hiệu trưởng, cậu dự cảm sắp có một đại sự gì đấy phát sinh, biểu tình trên mắt trở lên khẩn trương.

Nói xong mật khẩu, tiếng tượng đá chầm chậm di chuyển khiến nhịp tim Harry càng trở lên tăng tốc. Trong nháy mắt khi vào cửa, cậu liền bắt gặp một màn hắc sắc, sau đó mới đảo mắt qua cô nữ sinh Nhà Ravenclaw, cô Clinton kia, cụ Dumbledore, Giáo sư Lupin và hai ngơơ đàn ông không quen biết, trong đó có một người đàn ông áo quần rách rưới nhưng lại dùng ánh mắt tha thiết đến nỗi cậu không thể bỏ qua mà nhìn chằm chằm vào cậu. Cụ Dumbledore đi tới, cười hiền lành với Harry: "Harry, đến đây con trai, ta nghĩ hôm nay thật sự là một ngày vui sướng, không phải sao?" Harry thề rằng cậu nghe thấy tiếng hừ lạnh từ Snape.

Harry lo lắng nhìn mọi người, cuối cùng vẫn hỏi cụ Dumbledore: "Hiệu trưởng, có chuyện gì vui vẻ vậy ạ, có liên quan đến con sao?" Cụ Dumbledore kéo tay Harry đi đến trước mặt người đàn ông quần áo rách rưới kia, và người kia dường như vui sướng đến không thể kiềm chế mà dùng ánh mắt tiều tụy miêu tả khuôn mặt của Harry. "Harry, đây là Sirius Black, là bạn tốt của cha con, cũng chính là ———" Nụ cười của cụ Dumbledore so với bình thường càng thêm tươi tắn, cụ nhìn Harry vẫn đang chìm đắm trong sự khó hiểu: "Cũng là cha đỡ đầu của con."

Harry bị tin tức này làm cho sững sờ, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị cái người tự xưng là cha đỡ đầu ở trước mặt kia ôm lấy: "Harry, Harry, cuối cùng ta cũng nhìn thấy con rồi." Nói xong nâng mặt Harry lên tỉ mỉ ngắm nhìn: "Ôi, đúng vậy, con giống hệt như James, ồ không, con đẹp hơn cha con nhiều, đôi mắt giống hệt Lily làm con càng trở lên rạng ngời."

Kỳ lạ là Harry không cảm thấy xa lạ đối với cái ôm ấm áp của người đàn ông nọ, kinh ngạc qua đi, trong lòng Harry dâng lên một lỗi vui mừng cùng bất an, cậu cẩn thận nhìn vào đôi mắt xám đen ấm áp kia: "Thưa ông, ý con là, ông thực sự là cha đỡ đầu của con? Người thân của con sao?" "Đương nhiên Harry, khi con còn nhỏ ta đã ôm con bao nhiêu lần." Có được đáp án khẳng định, đôi mắt Harry lập tức hoen mờ hơi nước, như một con thú nhỏ chửi vào lòng Sirius: "Ô, cuối cùng con cũng có người thân rồi, cha đỡ đầu?"

Một tiếng "Cha đỡ đầu" bảo hàm ủy khuất cùng vui sướng khiến Sirius cảm động vô cùng, hai cha con cứ thế mà tạm bỏ quên tất cả mọi người trong phòng, thẳng đến khi — "Aha, thật là tình cha con khiến người ta cảm động, Gryffindor thật có tình nghĩa làm người khác cảm động ha." Snape dùng âm thanh so với bình thường còn trầm thấp hơn để trào phúng, điều này khiến thân thể Harry cứng đờ, ha, đúng thế, cậu sao lại quên ân oán giữa Snape với nhóm bốn người ba cậu. Không ngoài dự liệu, Sirius lập tức như con mèo bị đạp chúng đuôi xông đến trước mặt Snape, Lupin lập tức kéo chú lại. "Snivellus chết tiệt, mi nói cái gì, tên Slytherin như mi mới không biết được cái gì gọi là tình cảm, bởi vì bọn mình là lũ độc xà âm hiểm giả dối!"Harry thấy thế tức khắc muốn ngăn chú lại, nhưng có một người so với cậu lại nhanh hơn. Amy Clinton nghiêng mình che trước người Snape, sắc mặt âm u nhìn chú Sirius: "Ngài Black, xin ngài chú ý lời ăn tiếng nói, phải biết rằng nhờ có giáo sư Snape và tôi mà hiện tại ngài mới có thể đứng ở đây, hơn nữa, ngài_xuất thân từ gia đình Slytherin _mới là ngoại tộc đi?"

Hai mắt Sirius như muốn nứt ra, lời nói của Clinton hệt như châm dầu vào lửa khiến chú gào lên không ngừng. Cụ Dumbledore kịp thời tách hai bên ra: "Sirius, Severus, không nên kích động, Harry và qúy cô Clinton đây sẽ sợ hãi mất." Gương mặt Harry trắng bệch nhìn cô nàng Clinton đang rúc sau lưng Snape, tư thế kia khiến trái tim Harry nhói đau, cậu giữ chặt Sirius: "Sirius, con muốn biết chuyện gì đã xảy ra, chúng ta ngồi xuống nói chuyện được không ạ?"

Cụ Dumbledore tiếp lời Harry: "Đúng thế, sự việc đã được giải quyết, chúng ta nên kể cho Harry hết thảy, ah, Severus thầy muốn đi đâu?"

Snape đến mặt xoay người, nghiến răng nghiến lợi: "Tôi nghĩ tôi cùng ngài Black đây và thằng oắt Potter cũng là Gryffindor kia không có gì để nói." Ngay khi nói chữ cuối cùng, hắn liền vùng áo chùng rời khỏi phòng hiệu trưởng, mà Clinton do dự nhìn mọi người rồi cũng xin phép đi theo. Cả văn phòng cứ thế yên tĩnh trong nháy mắt.

"Xuy! Vẫn là một con dơi âm u đầy dầu." Giọng nói giễu cợt của Sirius phá vỡ sự yên lặng trong phòng. "Ôi, Sirius, anh không thể nói như vậy, Severus đã vì chuyện của anh ra sức rất nhiều." Cụ Dumbledore không để ý tới vẻ mặt vặn vẹo của Sirius, cụ đưa cho Harry một ít kẹo trong mâm, cười hiền hậu: "Harry, con đừng để ý, phải biết rằng Sirius và Severus lúc còn đi học không phải bạn bè gì của nhau cả, ừm, ý ta là Gryffindor và Slytherin vẫn luôn như thế đấy." Harry thoáng mỉm cười: "Con nghĩ con hiểu mà, như con và Malfoy vậy, chẳng biết tại sao cứ chán ghét lẫn nhau."

Lúc sau, bầu không khí bởi vì không có Snape can dự mà có vẻ thoải mái đi nhiều, Harry trong lời trần thuật của Sirius xen lẫn giải thích của Lupin mà hiểu rõ mọi chuyện từ đầu đến cuối. Nguyên lai là Sirius bị vu oan trở thành Tử Thần Thực Tử phản bội cha mẹ, mà thủ phạm thực sự thì khi đang đánh nhau với Sirius đã trốn tới nhà Ron làm sủng vật, và Peter Pettigrew mới đây đã bị kết án tù chung thân.

"Như vậy chú Sirius, có phải sau này con có thể sống cùng chú hay không?" Harry giương đôi mắt đỏ bừng vì mới khóc xong lên. Sirius ôm Harry vào lòng: "Đương nhiên Harry ạ, con là con đỡ đầu của ta, là người thân duy nhất của ta." Harry với trái tim thành kính, ôm lấy người đàn ông khiến cậu cảm thấy vô cùng ấm áp này. Cụ Dumbledore và giáo sư Lupin đều nở nụ cười vui mừng.

Harry quay về phòng nghỉ trong ánh mắt không nỡ của Sirius, Sirius cứ mãi cam đoan sẽ cùng cậu qua lễ Giáng sinh năm nay. Harry cười ngây ngô đến toét cả miệng, khiến cho Hermione và Ron sớm đã chờ ở đó hỏi han. Harry hưng phấn ôm chầm hai người: "Hermione, Ron, mình có cha đỡ đầu, mình có người thân rồi!"

Harry kể lại nội dung đại khái cho hai người nghe, làm họ thổn thức không thôi. Buổi tối, mọi người trong phòng sớm đã đi vào giấc mộng, nhưng Harry với cảm xúc dao động quá lớn nên nằm mãi trên giường mà không sao ngủ được, nghĩ tới cha đỡ đầu của mình, nghĩ tới mình không còn là một cô nhi không ai cần, Harry liền đặc biệt vui sướng, trong lòng cũng chua xót một phen, suy cho cùng vẫn chỉ là một đứa nhỏ. Mà hôm nay, chuyện xảy ra giữa Snape và Sirius làm Harry hiểu rõ sự việc càng không thể cứu vãn, Harry xác định trong mắt Snape khi ấy ngoại trừ phẫn nộ còn mơ hồ để lộ đau thương, là vì mẹ mình sao? Sự việc hôm nay lại một lần nữa nhắc nhở thầy, người con gái thầy yêu đã bị hại chết, như vậy, thầy Snape à, áy này trong mắt thầy là lại vì sao?

Harry càng cảm thấy muốn hiểu người đàn ông kia lại càng lún sâu. "Hey, Harry ơi, mày là một Gryffindor, mà mày dũng cảm lên chứ, phải chủ động hơn nữa chứ." Nghĩ đến sau này, Harry tự biết không đủ sức mạnh, nhưng vừa nhắm mắt lại thì thấy đôi mắt đen huyền hàm chứa hết thảy vẻ đẹp của thế gian cùng với nếp nhăn hằn sâu giữa hai hàng lông mày của nọ, thật muốn xóa đi cái dấu vết đó.

.......................

Trong văn phòng viện trưởng Slytherin, một người đàn ông toàn thân đen tuyền đang vuốt ve nửa tấm ảnh chụp trong tay, giọng nói vì bị chất cồn tổn hại mà chở nên khàn khàn: "Lily...Lily" Còn cánh tay buông rũ xuống kia thì siết lại thật chặt, hai mắt dường như bịt kín một tầng hơi nước. Nỗi cô đơn cùng bi thương toát ra từ người đàn ông ấy khiến cho cả ánh trăng cũng đều lu mờ ảm đạm.

Chương 7: Sự khác thường của amy

Buổi sớm ở Hogwarts luôn tươi đẹp như thế, sáng nay Harry rời giường từ sớm, nhẹ chân nhẹ tay để không sao động đến bất luận người nào trong phòng nghỉ.

Hơi ấm trong phòng chợt tan khi cậu mở cửa phòng nghỉ. Quấn chặt khăn quàng cổ, Harry xoa xoa hai tay, đi ra bên ngoài Hogwarts. Tuyết rơi liền tục mấy ngày, phủ lên ngôi trường một màu trắng xóa, Harry cảm thấy thời tiết và cảnh sắc thế này càng khiến cậu trở lên thanh tỉnh. Harry tâm trạng tốt mà tản bộ đến Hồ Đen, còn thêm cho mình một câu chú giữ ấm.

Giẫm lên lớp cỏ mềm mại, Harry nghĩ đến chuyện phát sinh mấy ngày nay, hệt như nằm mơ vậy, có được người thân thực sự dù cậu phải sống ở Hogwarts cùng với bóng ma của Voldemort, còn có bạn bè thân thiết ở bên cạnh cậu. A! Harry nhịn không được cười khổ, đúng rồi, càng không tin nổi chính là, không biết bắt đầu từ khi nào, cậu ấp ủ tình cảm không nên với lão dơi già kia, nói như đôi song sinh thì là: "Điều này khó tin cứ như là cụ Dumbledore cùng Voldemort nhảy điệu Valse vậy."

Tùy ý ngồi bên cạnh một gốc cây nào đó, nhìn bản thân tuy đã trải qua điều dưỡng những vẫn gầy nhỏ hơn so với bạn bè cùng lứa, thành tích Độc dược tệ hại, còn là con trai của đối thủ, thật đúng là tương lai "sáng lạng" mà.

"Harry Potter?"

Giọng một cô gái tỏ vẻ kinh ngạc vang lên. Harry không khỏi đau đầu: "Ah, cô Clinton, khéo thật, chị cũng tới đây tản bộ sao?" Harry cảm thấy ánh mắt của cô nữ sinh này khiến cậu rất không thoải mái, như lúc này đây, nếu có thể cậu thực sự muốn phóng cho mình một chú Invisibility Charm.

"Đương nhiên, chỉ là không ngờ sẽ thấy cậu ở đây." Clinton không khách khí chiếm cứ vị trí bên cạnh Harry, cô tao nhã vén mái tóc vàng xinh đẹp của mình lên: "Chúc mừng cậu Potter, gặp được cha đỡ đầu của mình."

Dường như cô đang đánh giá Harry, điều này làm cậu nhích ra sau một chút. "Cảm ơn, ý em là, cảm ơn chị đã giúp đỡ chúng em bắt được hung thủ thật sự."

Amy Clinton miễn cưỡng nói câu "Không có việc gì", rồi như đột nhiên nghĩ đến cái gì đấy, vòng đến trước mặt Harry chụp lấy vai cậu: "Potter! Tôi nghĩ tôi hẳn nên cho cậu biết một việc, giáo sư Snape không thể để cậu hiểu lầm mãi như vậy được."

Hành động đột ngột của cô khiến Harry sững sờ một chốc, nhưng khi nghe đề tài câu chuyện là giáo sư Snape, cậu liền mở to đôi mắt xanh biếc kia lên.

"Clinton chị nói hiểu lầm gì cơ?"

Clinton không buông tay, mà thay bằng một biểu tình khác biệt hoàn toàn với ban nãy, có thể nói là dữ tợn mà đem hết khúc mắc giữa Snape cùng cha cậu và những người bạn của ông vào thời niên thiếu, nói rõ cho cậu nghe, đại khái cũng giống như những gì Harry nhìn thấy trong ký ức của Snape, nhưng khi nhớ lại một lần nữa thì trong cậu chỉ còn áy náy và thương tiếc sâu nặng, Harry không rõ vì sao Clinton biết được, vì thế nghi hoặc hỏi cô.

"Nghe đây, tôi chỉ có chút năng lực nhỏ, việc tiếp theo mới là tôi muốn nói." Clinton không kiên nhẫn vì bị cậu cắt ngang, mà Harry cũng biết điều ngậm miệng lại. "Giáo sư vẫn cho rằng cái chết của mẹ cậu là trách nhiệm của ông ấy, vì thế chủ động xám hối với cụ Dumbledore, hơn nữa còn đáp ứng bảo vệ cho cậu, mà ông ấy vẫn luôn làm đúng như thế, Potter, hãy nghĩ đi, ông ấy phải mang tâm tình như thế nào để bảo vệ đứa trẻ mang ngoại hình giống y hệt cha nó, lại còn là đứa trẻ người phụ nữ mình yêu nhất sinh ra?"............

Clinton không biết nói bao lâu, chỉ là Harry đã sớm chấn động, thì ra người đàn ông mà cậu căm hận gần ba năm mang loại tâm tình này mà bảo vệ cậu sao? Clinton sớm đã rời đi, câu nói khẽ khàng trước khi rời đi khiến trong lòng Harry gợn lên từng đột sóng. "Tôi là như vậy yêu ông ấy........." Cho dù thanh âm rất khẽ tới gần như không nghe được, nhưng Harry nhìn theo bóng đáng kia, vậy ra cũng không phải cậu nhìn thấy được sự vĩ đại của người đàn ông đó, có lẽ, có lẽ cậu mới là người đáng bị trừng phạt nhất.

Cho tới khóa học buổi trưa, Harry cứ mất hồn như vậy mà trải qua, giáo sư McGonagall đã rất tức giận vì cậu trong buổi học đã biến ốc sên thành bộ cánh cứng mà không phải thành chim nhỏ. Đến tiết học Độc dược, Harry càng kích động hơn so với ngày thường, Ron hạ giọng nói: " Harry, bồ hôm nay sao vậy? Tiết này bồ đừng làm sai nữa nhé. Lão dơi già không hiền lành như giáo sư McGonagall đâu."

Harry trả lời lấy lệ, trong đầu đều là cuộc nói chuyện với Clinton sáng nay. "Ông ấy là bảo vệ cậu...." "Tôi là như vậy mà yêu ông ấy" "Ông ấy đáng được hạnh phúc...."

Sau khi một tiếng nổ vạc lớn vang lên, người đàn ông nọ vùng áo chùng như mọi khi đang hùng hổ đi đến, nhưng hôm nay Harry chỉ cảm thấy đủ loại động tác của Snape đều thực quấn hút. Ron nói trúng rồi, Harry Potter, học sinh năm ba, làm nổ vạc trong tiết Độc dược.

"Harry Potter, Gryffindor.... Ngu xuẩn!" Snape hiển nhiên giận điện lên rồi, nhanh chóng phóng thần chú, may mà mọi người xung quanh chạy nhanh nên cũng không ai bị thương. Snape kiểm tra xung quanh xong, vết hằn giữa đôi lông mày lại càng thêm sâu, Harry trước nay chưa từng cảm thấy chứng kiến vẻ mặt như thế này của Snape là thảm họa.

"Được lắm. Cậu Potter, ta cho rằng chương trình học Độc dược năm ba này hiển nhiên khiến một kẻ non nớt như cậu đây đang gánh vác không nổi, trả lời ta!" Snape hai tay chống lên trước bàn Harry, chiếc mũi ưng hơi lớn kia chỉ cách cậu mấy centimet, Harry cảm thấy có chút váng đầu, chỉ nhớ rõ cặp mắt đen huyền nọ dường như hút cả linh hồn của cậu, bởi vì tức giận mà hơi thở ồ ồ phun lên mặt Harry khiến con tim cậu cũng rung động theo.
"Harry Potter! Tan học ở lại dọn dẹp phòng học, Gryffindor trừ năm điểm!" Giáo sư hiển nhiên cho rằng Harry đã thất thần trong khi bị giáo huấn. Khi bên nhà Slytherin truyền đến tiếng cười nhạo, Harry mới lấy lại tinh thần, được rồi, có lẽ việc này cũng không tồi, hiếm khi không để ý đến giọng cười xấu xa của Malfoy.

Dưới ánh mắt lo lắng của Ron và Hermione, Harry dọn xong sách vở, hít sâu một hơi đi đến bàn giáo viên. Thế nhưng Snape đang bận phê chữa đống bài tập của học sinh, đầu cũng không ngẩng lên mà chỉ nói: "Hiện tại mau dọn dẹp sạch sẽ chỗ trò vừa phá hỏng, rồi đem dược liệu đặt vào ngăn của chúng."

Harry có chút thất vọng, nhưng vẫn dựa theo lời người đàn ông ấy mà làm, trong phòng yên lặng chỉ còn tiếng sửa chữa đồ vật cùng tiếng sột soạt của bút lông chim. Trong khi dọn dẹp, ánh mắt Harry thỉnh thoảng lại hướng đến người đàn ông bên bàn giáo viên, cầm lên lại buông xuống chiếc khăn lau, cuối cùng dường như đã quyết định, nhẹ nhàng đến gần người nọ. Snape vốn chẳng muốn để ý đến tên Potter lỗ mãng kia, nhưng tên nhóc ấy hôm nay tựa hồ đặc biệt không an phận, đừng tưởng rằng hắn không thấy việc Potter thường thường dùng loại ánh mắt muốn nói lại thôi nhìn hắn. Cơ hồ ngay khi Harry đi đến trước mặt hắn, Snape liền buông bút lông chim, vẻ mặt không chút biểu cảm mà nhìn tên Potter đang lo lắng bất an trước mắt.

Thằng nhóc trước mắt có mái đầu rối bù và khuôn mặt giống James Potter đến sáu phần kia làm vẻ mặt Snape suýt vặn vẹo, thằng bé mở to đôi mắt xanh lục giống y hệt như Lily, chết tiệt giống nhau y hệt, thân thể so với bạn cùng lứa lại càng lộ vẻ nhỏ xinh dưới ánh nhìn của mình mà rõ ràng có hơi co co, cơ hồ nở một nụ cười trào phúng đầy thích thú: "Cậu Bé Vàng vĩ đại đã làm xong việc của mình rồi? Hay muốn niệm hạnh gì cho điều này?" Hắn thừa nhận là cố ý, mỗi lần chỉ cần châm biến là hắn có thể nhìn thấy nỗi căm hận không thể che dấu trên khuôn mặt tường tự như kẻ kia, làm cơm đau xót trong lòng hắn dịu đi chút ít, nhưng thằng bé kia hôm nay tựa hồ khác xa ngày thường.

Harry khó chịu nghe xong câu châm biếm như thói quen ngày thường của hắn, cố gắng ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt mang theo chút kinh ngạc kia nghiêm túc mà nói: "Thực xin lỗi! Cho tới nay thật vô cùng xin lỗi!"

Harry thề rằng sau khi nói xong những lời này, cậu thấy Snape khi ra phía sau một bước nhỏ, trong mắt hiện lên vẻ bối rối. Chỉ là trong nháy mà thôi.

Sau đó Snape cứ như nghe thấy điều gì đó khiến người ta tức giận mà đề cao thanh âm: "Ha! Ta nghe được gì đây? Cậu Bé Vàng xin lỗi một lão dơi già đầu đầy dầu? Xin lỗi, thứ cho ta không thể nhận." Nói xong còn tao nhã làm lễ, rồi cầm xấp bài tập đi qua Harry.

Không, không thể để ông ấy rời đi! Harry theo phản xạ mà xoay người ôm lấy tấm lưng của con người đằng trước. "Không, giáo sư, giáo sư Snape, cho tới nay thực sự thực sự xin lỗi thầy, xin lỗi thầy!" Harry không ngừng lặp đi lặp lại câu nói ấy, nước mắt ơi trên tấm lưng cứng ngắc nọ. Không biết qua bao lâu, động tĩnh nơi trước ngực khiến Harry tựa hồ ý thức được bản thân đang làm những gì.

"Cậu Potter, nếu không có việc gì, mời trò bỏ tay ra khỏi người ta."

Harry lập tức buông tay hơn nữa còn lui ra sau hai bước. Trời ạ! Cậu đã làm gì thế này? Snape sẽ giết cậu mất. Harry cứng ngắc nhìn Snape xoay người qua bắn ánh mắt trống rỗng về phía cậu: "Harry Potter, mặc kệ trò vì sao mà nghĩ thế này, mời trò lập tức bình thường lại cho ta, trò không việc gì mà phải xin lỗi Severus Snape ta cả, cứ căm hận ta chán ghét ta như trước đi, đừng dùng gương mặt đó của trò mà xin lỗi ta?"

Snape nhìn khuôn mặt đau thương lúng túng trước mắt, trong lòng phút chốc dao động, đó là con trai của Lily. Thế nhưng! Cũng là con trai của Potter. Hận hắn đi, hết thảy là tội của hắn. Có lẽ đã có ai đó nói này nói nọ với Potter.

Ánh mắt Snape trở nên nguy hiểm, Amy Clinton. Chán ghét bĩu môi, bổ lại Harry nhanh chóng ra ngoài. Mà Harry, bởi ánh mắt chán ghét của Snape trước khi rời đi kia, gần như tuyệt vọng. Là vì khuôn mặt này sao? Khuôn mặt ngày thường khiến cậu thỏa mãn vì giống cha mình, lúc này đây lại khiến Harry hận không thể xóa bỏ. Thất hồn lạc phách mà cất bước, phải ha, là con trai của đối thủ, nên chán ghét cậu là phải rồi?

Chương 8: Lễ giáng sinh

"Harry, bồ thu dọn xong chưa? Chúng ta phải nhanh lên." Ron nhìn Harry lề mề nhét bộ quần áo cuối cùng vào trong rương. Kỳ nghỉ lần này, bởi vì có Sirius mà Harry không ở lại trường giống mấy năm trước.

"Xong rồi, có thể đi rồi."

Tâm tình rầu rĩ của Harry gần đây cũng bởi vì kỳ nghỉ lễ Giáng sinh lần này có thể trải qua với chú Sirius mà tiêu tan không ít, thế nhưng mỗi lần không thể khống chế mà nhớ lại việc ấy đều khiến cậu vô cùng đau xót.

Sau khi kéo hành lý và chào tạm biệt gia đình Ron, Harry chờ ngay ở đây, Sirius nói chú ấy đến hơi trễ. Nhưng không đợi bao lâu, Harry đã bị một người ôm lấy từ phía sau làm cậu hết sức hoảng sợ.

"Ôi Harry, xin lỗi vì đã tới trễ."

Harry vui mừng quay đầu lại ôm lấy Sirius, chú thoạt nhìn tốt hơn so với lần gặp gỡ đầu tiên, tuy vẫn gầy yếu như trước nhưng khuôn mặt anh tuấn đã khôi phục huyết sắc, âu phục khéo léo, cử chỉ hào phóng lại không mất đi sự tạo nhã, điều này đủ khiến phần lớn cô gái si mê vì chú.

"Không, không sao cả, nhưng mà chú Sirius này, từ sau hôm đó chú chẳng viết thư cho con, con cứ ngỡ mình nằm mơ nữa chứ." Harry ai oán nói.

Trên khuôn mặt của chú Sirius lập tức xuất hiện biểu cảm có lỗi: "Xin lỗi con, Harry, con biết đấy ta vừa mới cởi bỏ tội danh, còn phải sử lý rất nhiều chuyện."

Harry nhìn thấy vẻ mặt lấy lòng của chú, tươi cười cầm tay Sirius, "Con giỡn thôi, con hiểu mà chú."

Harry khéo hiểu lòng người hiển nhiên làm Sirius vô cùng cảm động, chú khoa trương đoạt hành lý của Harry.

"Được rồi Harry, vì bồi thường cho con, ta nghĩ con sẽ thích hình thái Animagus của ta." Nói xong còn nháy mắt mấy cái, không đợi Harry phản ứng chú liền Độn thổ. Sau một trận choáng váng, Harry mới phát hiện cậu đã đến trước một tòa nhà to lớn. Tòa nhà ấy vẫn có thể mơ hồ thấy được sự lộng lẫy khi xưa, nhưng trước mắt Harry chỉ thấy nó cứ như mấy căm nhà cũ kỹ trong mấy bộ phim kinh dị.

Sirius thấy ánh mắt đánh giá của Harry liền xấu hổ cười nói: "Ha ha, căn nhà này sau biến cố năm đó thì trở thành như thế này." Harry biết xảy ra chuyện gì, cầm lấy tay Sirius, cố gắng an ủi của đỡ đầu nhìn có vẻ đang rất ưu thương.

Vào trong ngôi nhà ấy, thật không ngờ bên trong lại rất to lớn, hơn nữa Harry còn chú ý thấy đồ dùng trang trí bên trong rất có phong cách Slytherin, đồ dùng trong nhà có vẻ rất cũ kỹ, nhưng vẫn có thể nhìn ra được nó rất xa xỉ, có chút bẩn. Harry nhíu mày, "Chú Sirius, dạo gần đây chú ở tại nơi nào? Chỗ này có vẻ...."

Chú Sirius không trả lời mà lớn tiếng gọi: "Kreacher!"

"Bụp" một tiếng, một con gia **** nom khá già nua xuất hiện trước mặt hai người, Harry tò mò đánh giá nó, nhưng lại bị dọa bởi nó đột ngột ngẩng đầu lên. Cặp mắt to đục ngầu mang theo ác ý: "A, tên phản bội, lại là Gryffindor, tôi xin lỗi nữ chủ nhân....."

"Kreacher! Cầm ngay!" Sirius chán ghét nhìn Kreacher đang không ngừng đập đầu xuống sàn nhà. Mà Harry bị ánh mắt kia dọa sợ, nghe Hermione bảo gia **** chính là tuyệt đối chúng thành với chủ nhân, nhưng Kreacher lại.....

"Nghe đây Kreacher, ta lệnh cho ngươi dọn sạch ngôi nhà này, ta và con đỡ đầu của ta sẽ ở nơi này một thời gian ngắn, cồn nữa chông chừng bức họa của phu nhân cho tốt, đừng để ta nghe thấy những lời nói khi ấy một lần nữa!" Kreacher không cam lòng cúi đầu nhận lệnh. Sirius đau đầu quay sang Harry, "Harry, xin lỗi con, chúng ta phải tạm thời ở chỗ này một thời gian ngắn, ta sẽ mua một ngôi nhà mới, mời này toàn mùi của Nghệ thuật hắc ám, không thích hợp cho con, còn có..." Sirius xoa nhẹ mái tóc rối bù của Harry, "Vừa rồi là gia **** của gia tộc Black, đầu óc nó có chút vấn đề, con không cần để ý đến nó."Harry dưới sự giúp đỡ của Sirius mà đi đến văn phòng trên lầu hai, Kreacher rõ là đã nghe lệnh, tuy rằng vật dụng cũ kỹ, nhưng ít nhất cũng sạch sẽ.

"Được rồi Harry, ta nghĩ chúng ta hẳn lên chuẩn bị một chút cho lễ Giáng sinh, phải không nào?" Sirius thay vẻ mặt u ám vừa rồi thành vẻ hào hứng mà sắp xếp gọn gàng hành lý cho Harry.

"Còn nữa, ta đã mời cả Remus, Harry con sẽ không để ý chứ?"

Giáo sư Lupin? Harry đường nhiên không có ý kiến.

Hermione thân mến,

Mình hiện tại đang ở cùng chú Sirius tại nhà cũ Black, thứ lỗi cho mình vì không thể mời mấy bồ đến đây, bởi vì mấy bồ sẽ chẳng thích nơi này đâu, chú Sirius nói chỉ ở đây tạm thời thôi. Lễ Giáng sinh lần này rất vui vẻ, bồ có thể tưởng tượng có một con cún to xấp xỉ bồ vào mỗi buổi sáng liếm mặt bồ kêu bồ rời giường không?

Trên thực tế mấy ngày nay mình đều như thế, chú Sirius đôi khi rất nhiệt tình. Cảm ơn lời mời của bồ, nói thật tuy mình lớn lên trong thế giới Muggle, nhưng mình chẳng biết mời nào thú vị cả, mình nghĩ mình sẽ đến đúng giờ.

P.S: cảm ơn món quà của bồ, cặp kính rất đẹp cũng rất thích hợp.

Harry vô cùng mong chờ.Harry sau khi viết xong là thư, đút cho Hedwig chút bánh mì rồi nhờ nó gửi thư đi. Hôm qua cậu nhận được thư của Hermione, cô mời cậu đến thế giới Muggle chơi, đề nghị ấy thật khiến cậu cảm động. Phải biết rằng, trước khi vào năm nhất, cậu có cùng gia đình Dursley đến thăm vườn bách thú nhưng chẳng lưu lại ấn tượng tốt nào. Sirius cũng rất vui, nhưng dường như chú Sirius hiểu lầm gì đó rồi, bởi vì khi ấy nhìn thấy lá thư của Hermione thì vẻ mặt khả nghi, thật không thể không xin lỗi chú Sirius, bởi cậu đã yêu đối thủ một mất một còn của chú.

Sáng hôm sau, Harry mặc bộ quần áo do chú Sirius mua cho mình, đeo vào cặp kính không gọng được Hermione tặng, không thể không nói, ánh mắt của Hermione rất tốt. Chỉ là cha mẹ Ron không cho cậu ấy đến thế giới Muggle chơi, thật là đáng tiếc.

Tuyết đọng trên đường đã được dọn sạch, không khí Giáng sinh tràn ngập khắp nơi, Hạt thoải mái nhịp bước, ngắm nhìn quang cảnh trên phố.

"Harry! Ở đây."

Harry theo tiếng gọi mà đi đến, ha, Hermione mặc chiếc áo màu đỏ đứng trước một hiệu sách vẫy tay với Harry. Harry chạy tới, nhìn vẻ mặt tươi tắn của cô bạn thân, đột nhiên cậu cảm thấy thật hạnh phúc.

Cô bé phù thuỷ kẹp tóc bằng những chiếc kẹp mà cậu tặng khiến mái tóc bông xù trở lên gọn đẹp hơn, cô bé nghiệm túc nói ra hành trình của ngày hôm nay: "Vườn bách thảo và vườn bách thú, bồ thích nơi nào hở Harry?"

"...... Vườn bách thảo vậy."

"Được rồi, trước đến vườn bách thảo rồi kế tới nhà hàng mình chọn sẵn để dùng cơm, buổi chiều thì đến phố XX đi dạo, Ron có nhờ mình mua mấy món đồ chơi Muggle, ah, thật ngây thơ đúng không?"

Harry và Hermione vừa nói vừa cười bắt đầu hành trình ngày hôm nay.

..........................

Được rồi, đây là đâu? Harry vừa xoa bả vai vừa bị đụng vừa đáng giá bốn phía. Vừa rồi ở phố XX với Hermione, bởi vì gặp phải một bọn người hệt như Mafia đang sống mái với nhau mà cả hai đứa cùng chạy trốn, thế nhưng do dòng người trên đường quá đồng cho nên cậu đã lạc mất Hermione, bả vai cũng vì vậy mà đau, ha? Hermione ra sao rồi? Thế nhưng tình trạng của cậu cũng chẳng mấy lạc quan.

Con đường cũ nát lại còn dơ bẩn, người đi ai nấy đều có vẻ mang dáng vẻ tràn đầy áp lực. Harry nhìn đau gọi một người phụ nữ ở phía trước.

"Thưa bà, xin hỏi..." Nhưng Harry đành ngậm miệng khi thấy ánh mắt không kiên nhẫn của bà ta, nhưng lại thấy bà ấy dừng lại, cậu nuốt nước miếng: "Cháu muốn hỏi, nơi này là đâu ạ."

Khuôn mặt của người phụ nữ chợt vặn vẹo, rồi mới khàn khàn nói:

"Spinner"s end."

Chương 9: GẶP GỠ TẠI SPINNER'S END

Harry mê mang đứng nguyên tại chỗ, ngay cả khi người phụ nữ kia đi cậu cũng không phát hiện.Spinner"s end? Harry lại đánh giá nơi mình đang đứng, con đường nhỏ hẹp, nhà cửa cũ kỹ thậm chí còn có thể nói là đổ nát, một cảm giác quen thuộc khó hiểu dâng lên trong lòng, rõ ràng chưa từng đến nơi này nhưng vì sao mình lại có cảm giác quen thuộc như thế?

Không đợi Harry suy nghĩ tường tận, cậu liền cảm thấy có vài ánh nhìn không tốt quét tới, Harry theo phản xạ mà lùi ra sau mấy bước, nhưng không gian chật hẹp khiến cậu không thể không dựa sát vào bức tường loang lổ đằng sau.

Cách cậu hai mét có bốn gã thiếu niên tuổi tác bất đồng đang tụm lại với nhau nói gì đó, ánh mắt thỉnh thoảng còn quét sang Harry khiến cậu cảm thấy khó chịu. Harry thông qua khóe mắt đánh giá con đường mà mình có thể thoát thân, nhưng tiếc là nơi này tổng cộng có hai lối ra, một trong số đó đã bị mấy gã kia chặn, mà con đường còn lại —— không biết thông ra đâu nên cậu không dám tùy tiện thử.

Mấy phút chôi qua, mấy gã thiếu niên kia dường như đã đạt được thỏa thuận gì đó, không có ý tốt mà đến gần Harry. Hai tay cậu siết chặt, móng tay bấm vào da thịt, cắn chặt môi, cậu thử mỉm cười thân thiện: "Kia, chào các anh, xin hỏi làm sao có thể ra khỏi nơi này?" Mấy gã thiếu niên nọ thoáng nhìn nhau, rồi chúng bật cười cứ như là nghe thấy điều gì đó buồn cười lắm, điều đó làm Harry cảm thấy mình hệt như là đứa ngốc.

Tiếng cười dừng lại, một gã thiếu niên chừng mười bảy tuổi, dường như là thủ lĩnh, đến gần Harry. Không thể lui, Harry tận lực làm bộ mình không hề sợ, gã kia tới gần cậu, Harry có thể thấy rõ vết sẹo kia kéo dài từ trán đến khóe mắt gã, gã một tay có thể dễ dàng ngăn trở hai tay của Harry, tay kia thì dùng sức nâng chiếc cằm nhọn của Harry lên.

"Ha, lần này là một cậu ấm sao?" Nói xong, ba tên thiếu niên đứng đằng sau cười ha hả hùa theo.

Harry cười khổ trong lòng, hiếm khi ăn mặc khéo léo lại biến thành cừu con đợi người khác làm thịt, đũa phép không mang theo, mời này lại ít người đi qua. Harry cần nhắc tình cảnh hiện tại của mình, dùng âm thanh được cho là bình tĩnh nhất nói với gã thiếu niên trước mắt: "Được rồi, anh có thể buông tay ra trước được không? Tôi nghĩ chúng ta có thể nói chuyện."

Thiếu niên nghe xong ác ý đứa tay bóp chặt hai má của Harry: "Ha, cậu ấm mày cho rằng mày có tư cách đàm phán hả? A để xem nào." Nói xong, gã tìm tòi trên người Harry, "Cặp kính nà không tệ, hừm, tiền cũng không ít." Thiếu niên đem mớ tiền vơ vét được ném cho tên bên cạnh. Mất kính khiến cho trước mắt Harry mơ hồ một mảnh, mê mang nhìn về phía trước.

Thiếu niên nhìn thấy đôi mắt xanh lục to tròn mê mang của Harry đâu khi tháo kính xuống, gã hít một hơi.

"Hey, bọn bây, thằng oắt này bộ dáng thật không tồi, không bằng vui đùa một phen rồi đem bán."

Harry trong lòng kính hoảng: "Cái gì? Các ngươi làm gì?"Ngay sau đó Harry bị đẩy mạnh vào sâu trong con hẻm nhỏ. Miệng bị nhét vào một miếng vải nhỏ, mà bàn tay đang vuốt ve bên hông khiến thân thể cậu căng thẳng, dù cố giẫy dụa cũng bị mấy gã kia ngăn lại. Trời ơi! Chẳng lẽ mình sẽ phải thất thân ở nơi này? Không! Mau dừng lại!

Snape hiếm khi trở về nơi từng là nhà của hắn, Spinner"s end, mời này chỉ đem lại đau thương vô tận cho hắn. Từ phòng thí nghiệm đi ra, nhìn thấy nơi trữ thực phẩm đã báo nguy, đành phải rời nhà mua chút thực phẩm, thế nhưng khi đi qua con đường quen thuộc hắn lại nhìn thấy gì đây?

Quần con của Harry bị kéo ra một cách bạo lực, áo cũng chỉ còn lại một chiếc áo đơn, trong lòng cậu dâng trào nỗi tuyệt vọng, ánh mắt không khỏi ướt nhòe, mà lúc này trong đầu nhớ tới cũng chỉ là người đàn ông vĩnh viễn một thân đồ đen kia. Không! Không muốn, xin hãy cứu cậu!

"Petrificus Totalus!" Thanh âm quen thuộc đến lẫn phẫn nộ vang lên, kẻ leo lên người cậu đột nhiên ngã xuống, Harry té trên mặt đất thở hổn hển. Xong rồi sao? Cố gắng muốn đứng dậy, nhưng vừa rồi giãy dụa khiến cậu có phần mất sức, trên người cũng bị xoa nắn hiện ra từng vết bầm tím. Snape căm phẫn đọc chú ngữ, Merlin, hắn nhìn thấy gì đây? Harry Potter thiếu chút nữa bị, con của Lily, thiếu chút nữa bị người khác làm nhục.

Cất bước tới gần Harry, phẫn nộ mở miệng: "Harry Potter! Mi giải thích cho ta...... " Nhưng ngay lúc Harry ngẩng đầu lên, cổ họng như bị thứ gì bóp nghẹn. Hai má bị bóp đến xanh tím, đôi mắt không còn sức sống như mọi khi, ánh mắt trỗng rỗng nhìn qua khuôn mặt Snape, Snape cảm thấy trái tim như bị thít chặt.
Thật là giáo sư? Giáo sư Snape? Harry như đã tìm thấy người để dựa vào, cậu lần mò tới gần Snape, không để ý sự cứng ngắc của người đàn ông ấy mà ôm chặt lấy hắn, hệt như một con thú nhỏ đang phát tiết mà nức nở, thỉnh thoảng lẩm bẩm gì đấy.

Khoảng cách gần kề khiến Snape nghe rõ.

"Giáo sư, cảm ơn thầy đã đến." Snape trong lòng đau xót, theo phản xạ mà ôm lấy cậu nhóc. Thế nhưng thân thể cậu hơi co rúm lại khiến cơn phẫn nộ mà hắn áp chế lại lần nữa bùng nổ, phóng thêm vài chú ngữ lên bọn người kia, rồi sau đó ôm Harry vì **** thần thả lỏng mà hôn mê, đi vào sâu trong ngõ nhỏ.

Trong mắt Snape dâng nên nỗi căm phẫn thâm trầm, với trạng thái của hắn hiện giờ thì ngay cả Dumbledore cũng không dám trêu vào, chỉ là động tác trên tay lại đặc biệt dịu dàng, đặt Harry lên giường của mình, thế nhưng cậu bé nắm tay hắn chặt vô cùng, tư thế cứ như là bắt được phao cứu sinh khiến Snape không khỏi che hai mắt lại. Lily, xin lỗi cậu, mình xin lỗi, còn may, còn may chưa bị thương tổn. Buông tay, phức tạp nhìn xuống cậu bé trên giường.

Cậu bé ngủ không an ổn, thỉnh thoảng còn nói những lời vô nghĩa làm Snape nhíu mày, thằng bé nhỏ gầy chỉ chiếm một phần ba chiếc giường, cho dù cái giường không lớn. Trên mặt và cánh tay đều lộ rõ vết bầm. Cuối cùng Snape kéo chăn lên, mặt không cảm xúc xuống lầu.

"Shit!" Không thể khống chế mà đấm mạnh vào vách tường, trên khuôn mặt âm trầm xuất hiện một tia bi thống. Nghĩ đến mới vừa rồi cậu bé sợ hãi, bất lực cùng ——dựa dẫm! Cậu bé mình thề bảo vệ lại bị thương tổn ngay dưới mí mắt mình. Xoay người tới phòng thí nghiệm, dược xoa dịu, dược bổ máu, có lẽ còn cần cả dược vô mộng nữa.

Hai mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào cái vạc đang tỏa hơi trắng, máy móc cho dược liệu vào trong. Đôi mắt của Lily cùng đôi mắt xanh lục đầy vẻ bất lực và dựa dẫm của cậu bé không ngừng chồng chéo. Thống khổ khép hai mắt lại.

"Lỗi của ta, xin lỗi Lily, xin lỗi..... Harry." Thân hình thẳng tắp của người đàn ông hơi cong lại, sâu trong căm phòng âm u.

Trong phòng, Harry đang gặp ác mộng, thế nhưng hình bóng người đàn ông cùng giọng nói căm phẫn vào giờ phút cuối cùng lại hằng sâu vào tâm trí của cậu.

"Sev.....erus......" Cậu bé nở nụ cười.

Chương 10: Say rượu

Nửa đầu giấc ngủ của Harry rất không tốt, nhưng sau đó lại khá an tâm. Tỉnh lại trong cơn hoảng hốt, cảnh tượng trước mắt khiến cậu nhíu mày, nhưng cùng với sự tỉnh táo, cảnh tượng không lâu trước đó lại ập đến. "Không!" Thống khổ cuộn tròn trong ổ chăn, thật buồn nôn, thân thể bị bàn tay thô bạo vuốt ve, ánh mắt tràn đầy dục vọng tà ác, không, hết thảy mọi thứ khiến cậu buồn ói. Cứ như vậy mà tựa như cả một thế kỷ đã trôi qua.

"Cậu Potter, trò muốn giả làm đà điểu đến khi nào?" Thanh âm trầm thấp vang lên bên tai, Harry mở to hai mắt trong bóng đêm, đúng rồi, cậu được người đàn ông này cứu. Sau đó, trong lòng chợt cảm thấy uất ức, tựa như nóng lòng tìm kiếm một nơi dựa dẫm, Harry xốc chăn lên, tìm kiếm thân ảnh kia rồi ôm chặt lấy.

Snape không ngờ Harry lại có hành động như thế, lập tức bị ôm lấy, hai tay đang cầm chai dược buồn cười giơ lên giữa không trung. Đến khi tỉnh táo lại, chỉ thấy mái đầu bù xù hệt như tổ chim kia đang cô ́gắng cọ cọ vào ***g ngực mình. Khóe miệng của Snape khép rồi lại mở, cố gắng áp chế cơn giận để không khiến thằng bé lại chịu kích thích. "Buông ra, Potter! Đầu óc trò rốt cục cũng đồng hóa với quỷ khổng lồ rồi sao hả?"

Đối với trách cứ nhẹ nhàng hơn nhiều so với trước đây của Snape, Harry càng không thể bỏ qua cơ hội thân cận cùng hắn này, hai tay vẫn siết chặt eo Snape, cậu chỉ ngẩng đầu lên, giương to đôi mắt mịt mờ hơi nước. Những lời kế tiếp của Snape cứ như vậy bị ánh mắt uất ức dựa dẫm của Harry bóp chết. Được rồi, Snape nhớ đến thân ảnh tuyệt vọng vừa rồi của cậu bé, cứng nhắc mà ôm lại.

Harry trong lòng vui mừng khôn xiết, kích động ôm chặt hơn nữa, đương nhiên lần này cũng chỉ đổi lấy thanh âm bất mãn của người đàn ông kia. Nhưng người ấy rõ là không quen tiếp xúc thân thể như vậy, nhanh chóng đem Harry_gấu koala_Potter kéo xuống, nhét chai dược trong tay vào tay thằng bé, lảng tránh ánh mắt tủi thân của thằng nhỏ, chỉ lưu lại một câu "Uống hết!" liền vùng áo chùng rời khỏi phòng.

Chóp mũi vẫn tràn ngập vị đăng đắng thoang thoảng hòa cùng hơi ấm của người đàn ông, Harry nhìn căn phong mờ tối mà nở nụ cười, cam nguyện uống hết chỗ dược mùi vị khó ngửi kia. Đây gọi là gì nhỉ? Trong rủi có cái may không phải sao.

Snape chật vật đi ra ngoài, hắn thế nhưng, thế nhưng cảm thấy cái ôm kia thật ấm áp. Không, đó là một tên Potter, là con của James Potter. Nghĩ vậy, ánh mắt phức tạp liền trở thành trống rỗng như trước, điều hắn có thể làm là chuộc tội, không để con trai Lily bị thương tổn, sai lầm của ngày hôm nay sẽ không xảy ra lần nữa, qua hôm nay, hắn sẽ lại là lão dơi già Nhà Slytherin khiến người ta chán ghét.Làm xong bữa tối đơn giản, hắn đưa chúng đến chỗ Harry, chỉ dặn dò một số việc nhỏ nhặt, không nhìn tới cặp mắt dựa dẫm kia, Snape không khỏi cười nhạo, mấy ngày sau trò bình phục rồi, cũng sẽ không nguyện ý nhớ tới cái nơi làm người khác chán ghét, còn có người chán ghét trò là ta.

Sáng sớm mai sẽ truyền tin tức về Harry cho Dumbledore, Kẻ Được Chọn của bọn họ có thể trở về với cẩu cha đỡ đầu của mình. Xong xuôi hết thảy, Snape vô lực ngồi trong phòng khách, khui một chai rượu Windows "Đế lửa", cứ như vậy mà máy móc rót vào trong miệng từng ngụm từng ngụm một, hắn cần phải làm tê liệt trái tim phập phồng cả ngày hôm nay. Trong căn phòng khách trống trải, chỉ còn lại tiếng va chạm của ly rượu và mặt bàn, cùng với tiếng nhấm nuốt của người đàn ông nọ.

Harry nhận thấy Snape trở lại như trước kia rồi, không, là càng thêm lạnh nhạt so với ngày trước, điều đó khiến lòng cậu rất khó chịu. Sau khi sáng tỏ tâm ý của mình đối với Snape, bất luận đôi mắt châm biếm hay lời nói ác ý nào của Snape đều khiến cậu khó có thể chịu được, vừa rồi khi hắn cứu cậu, đã làm cậu càng dựa dẫm vào hắn, khi ôm lấy hắn, hơi thở trầm ổn kia khiến cậu say đắm.

Nhẹ nhàng mở cánh cửa xuống lầu, không có mắt kính làm tầm nhìn của Harry vào ban đêm càng trở lên mơ hồ hơn, cẩn thận lắng nghe, sâu khi xác định dưới lầu có tiếng động rất nhỏ, Harry lần theo những món vật gia dụng cùng vách tường mà tới gần Snape. Sao thầy không bật đèn? Harry áp chế nghi hoặc tới gần người đàn ông, nhưng mùi rượu xộc vào mũi cậu khiến Harry nhíu mày, được rồi, chẳng lẽ cuộc sống hàng ngày của Snape không quy luật như vậy sao?Harry chạm đến góc áo người đàn ông, nhưng người nọ lập tức ngồi thẳng dậy, đè chặt đũa phép dưới tay. Harry bị dọa sợ, nhất thời vấp ngã vào lòng Snape.

Harry xác định hắn đã say rồi, bởi vì hắn không có đẩy cậu ra, lại còn mượn ánh trăng mà vuốt ve hai má và hai mắt của cậu, Harry hồi hộp đến không dám thở mạnh, tay chân cũng không dám nhúc nhích. Cậu không tưởng tượng ra được vẻ mặt của Snape hiện giờ, dù sao trời cũng quá tối, thế nhưng những cái vuốt ve thô ráp lại dịu dàng bất ngờ trên mặt làm cậu tự nhiên nhắm nghiền hai mắt, có lẽ có phần giậu đổ bìm leo, nhưng Harry đã có quyết định.

Harry cẩn thận điều chỉnh tư thế, đại khái phân biệt được khuôn mặt của Snape, liền áp lên hôn môi hắn, vừa chạm tới đôi môi hơi lạnh mang theo vị rượu. Harry căng thẳng dán sát vào người đàn ông, một lâu sau đó, chỉ nghe thấy người đàn ông nọ gầm nhẹ nơi cuống họng, thô bạo cũng theo đấy mà đến.

Harry cảm nhận được đầu lưỡi của Snape khuấy đều trong khoang miệng, cổ họng lầm bầm gì đó, căn phòng yên ắng chỉ còn tiếng nước mờ ám. Harry bị hôn đến không còn khí lực, nhưng vẫn không quên ước nguyện ban đầu của mình, run rẩy đưa tay cởi cúc áo người nọ, người đàn ông dường như bất mãn mà kéo tuột chiếc áo mỏng manh đáng thương của Harry, thẳng đến khi cả hai người đều trần trụi thì Harry đã mệt đến tê liệt trên ghế salon. Snape tìm kiếm đôi môi người bên dưới, dùng tư thế tuyệt đối xem chiếm giữ chặt thắt lưng Harry, mồ hôi chảy dọc theo cơ thể hai người.

Trong nháy mắt khi Snape tiến vào, Harry đau đớn hút sâu, nghe tiếng rên rỉ khó nhịn của người đàn ông: "Lily....."

Run rẩy thừa nhận đợt xâm lược kế tiếp, thế nhưng đã không còn nhiệt tình như lúc đầu, bên tai tràn đầy hơi thở ồ ồ cùng những nụ hôn nóng bỏng ướt át. Hai chân Harry ôm lấy thắt lưng người đàn ông, nhắm mắt lại. Đúng thế, như vậy là đủ, Harry, dù sao người đàn ông này vẫn không yêu mình, nhưng dẫu sao cũng đã có chút rằng buộc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau