[HP ĐỒNG NHÂN] YÊU ANH ĐÃ THÀNH THIÊN TÍNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [hp đồng nhân] yêu anh đã thành thiên tính - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Chung sống

Mấy ngày nay, Snape dường như vô cùng bận rộn, bởi vì ba bữa Harry đều thấy hắn vội vàng, đường nhiên Harry cũng không đơn thuần cho rằng hắn thật sự có nhiều chuyện phải làm như vậy, hắn đang trốn cậu! Không biết từ đâu Snape đem về một con gia tinh để nấu cơm dinh dưỡng, Harry lấy đũa phép vẽ ra một dòng thời gian, 7 giờ sáng rồi, thật sự khó tiếp thu vậy sao? Khóe miệng Harry nhếch lên một mặt chua chát.

Cậu ngơ ngác đưa tay vỗ về phần bụng đã nhô lên một chút, ánh nắng xuyên qua rèm cửa rơi lên thân thể gầy yếu cùng nét u buồn của cậu. Mấy ngày nay, Snape thậm trí còn không hỏi tên cậu, có lẽ hắn đã đoán được một chút, Sev của cậu thật sự ở nơi này sao?

Mỗi khi Snape đứng ở đầu giường của Harry dưới tình huống cậu không hề hay biết, tâm tình phức tạp nhìn cậu bé là bạn đời của mình mười mấy năm sau. Diện mạo của cậu tương tự như hai người kia làm hắn thật kinh hãi, hơn thế nữa, đứa nhỏ này thậm chí còn chưa trưởng thành, không khỏi mặt mày nhăn nhó, chẳng lẽ tương lai mình thực sự bụng đói vơ quàng như vậy? Nhưng... tay phải xoa xoa ***g ngực, cậu ấy đến đây tuy bất ngờ và khó tin, nhưng mấy ngày qua đã ảnh hưởng đến hắn rất nhiều.

Bầu bạn sao? Sự liên hệ mạnh mẽ khắc trên linh hồn, như vậy Lily thì sao? Loại hiện tượng này nói cho hắn biết trong tương lai mình rất yêu cậu bé ấy, nếu không, rằng buộc linh hồn cũng không có khả năng cường liệt như vậy, hiện tại đóa hoa bách hợp thuần khiết trong lòng hắn đã trở lên mơ hồ rồi, nhưng... tình yêu trước đây của mình với vô gái ấy lại tính cái gì?

Cho nên hắn quyết định bình tĩnh quan sát thêm một thời gian nữa, chỉ là vừa rồi, nỗi hưu quạnh đau thương quanh thân cậu bé rốt cục khuấy động tâm tư chưa quyết mấy ngày qua. Harry bị thanh âm mở cửa làm bừng tỉnh, xoay đầu lại, ánh nắng làm tầm mắt cậu mơ hồ không rõ, chớp chớp hai mắt chua xót, cảm thấy nước mắt sắp rơi. Người đàn ông từ trôn giống tối đi đến, Harry ngơ ngác nhìn người yêu trẻ tuổi đi về phía mình, khoảng cách mất bước chân mà khiến cậu cảm thấy cứ như đã qua một thế kỷ.

Cẩn thận nhìn người đàn ông từng bước đi đến, đường nét khuôn mặt trẻ tuổi, thân thể cường tráng, con ngươi u tối quen thuộc, môi mỏng đạm sắc, Harry thậm chí quen thuộc với đường vẫn của nó, những sợi tóc hơi dài màu đen, cậu có thể tưởng tượng ra nó ngứa thế nào khi chúng quét lên khuôn mặt cậu. Trường bào nghiêm cẩn bao trọn thân hình thon dài, cậu biết rõ hết thảy của tấm thân kia...

"Sev..." Harry cẩn thấy cứ như đang vậy, nếu không phải mơ, bàn tay to lớn khô ráo kia tại sao lại dịu dàng mà lau lệ cho cậu như thế? Nếu không phải mơ, vì sao trên khuôn mặt trẻ tuổi, quen thuộc mà xa lạ ấy lại có một chút tiếc thương? Thanh âm khàn khàn, hiển nhiên là do lâu dài không mở miệng.

Trái tim Snape run lên một cái, cảm giác lần này rất rõ ràng, những giọt nước mắt của cậu bé đang tổn thương hắn.

"Khóc cái gì?"

Cậu bé bởi vì câu nói của hắn mà thân thể bỗng khựng lại một chút, ánh mắt dần dần thanh tỉnh.

"Sev... Không, Sev của tôi đã không còn, đã không còn nữa rồi?"

Con túm Harry bỗng chốc nguội lạnh, cậu sợ dịu dàng của người đàn ông trước mắt này đây chỉ là biểu hiển giả dối, cậu sợ đã quên mất ước nguyện ban đầu của mình khi tới nơi này, cậu muốn đi tìm người yêu của cậu.

"Thực xin lỗi, Snape... Giáo sư, tôi không phải cố ý..."
Thế nhưng Harry không được phép nói tiếp, cậu khiếp sợ nhìn vào đôi mắt màu mực ẩn chứa phẫn nộ cùng giãy dụa, môi bị liếm lấy, đầu lưỡi trơn trượt luồn vào miệng Harry qua kẽ môi khẽ nhếch, dường như đã bị vị ngọt ngào này mê hoặc, lẩm bẩm một tiếng tựa đang thở dài.

"Không..." Ngay khoảng khắc thanh tỉnh giữa trầm mê, Harry dùng sức đẩy người đàn ông ra. "Severus! Không phải, không đúng, tôi là nói anh... Anh không phải anh ấy." Ánh mắt xót xa nhìn vào gương mặt người đàn ông, tay không khỏi vườn tới. Xúc cảm dịu dàng làm con tim của hắn run rẩy, không phải thi thể lạnh lẽo, đây là một sinh mệnh càng thêm trẻ tuổi càng nhiều sức sống.

"Sev của tôi mỗi khi tức giận sẽ hừ lạnh ra tiếng từ chiếc mũi to của anh ấy, rồi mắng tôi là Gryffindor ngu xuẩn; Sev của tôi khi vui vẻ khéo miệng sẽ hơi giương lên thành một độ cung rất đẹp; Sev của tôi thích việc sau khi phê một lượng lớn bài tập của học trò thì uống một ly Whiskey..."

"Đủ rồi!" Lòng Snape hệt như bị kim châm, đứng lên đi qua đi lại trong phòng, đột nhiên đi tới trước mặt của Harry, cúi xuống vươn hai tay ôm lấy khuôn mặt cậu bé, bắt buộc đối mắt tràn ngập hình ảnh của một "hắn" khác, nhìn thẳng vào hắn.

"Cậu nhìn cho rõ, trước mặt cậu là Severus Snape. Ta luôn chán ghét Gryffindor, nhưng đã vài năm rồi ta chưa thấy qua nụ cười của mình, ta không thích uống rượu nhưng ta nghĩ thỉnh thoảng uống một ly cũng không tệ." Nói xong hắn dừng lại.

Snape không biết vì sao lại nói những lời này, nhưng khi nhìn thấy cậu nhóc bởi vì lời nói của mình mà hoảng hốt, tâm tình của hắn khôi phục lại một ít. Ôm cậu bé như ôm một đứa trẻ, phớt lờ tiếng kinh hô của Harry, hắn nhẹ nhàng đưa cậu đến bên giường, bất chấp cậu kháng nghị mà nằm xuống cạnh cậu cùng nhau đi ngủ.

"Đừng ồn! Em cần nghỉ ngơi!" Gần như thế lỗ mà xoa lên vành mắt xanh đen của cậu nhóc, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Nhóc, tuy hiển tại ta không biết tình cảm của ta đối với em có phải là tình yêu hay không, nhưng ta nghĩ trực giác cho ta biết không thể buông em ra.

Harry giãy dụa không có hiệu quả, phức tạp nhìn người đàn ông đang ôm lấy lấy mình. Cho dù mười mấy năm trước, Severus vẫn bá đạo như thế. Nhắm mắt lại, giấu đi bất an và khủng hoảng, cậu ngữ say dưới những cái vỗ về khe khẽ ấy. Trong giấy mơ, cậu tựa hồ như trữ về chốn văn phòng u ám đó, Sev đang nghiêm túc nấu độc dược, thi thoảng nhìn về phía mình, dường như chưa từng rời xa.Snape không hề ngủ, một lúc sau cậu bé liền phát ra tiếng hít thở đều đều. Nhìn tay như bị hấp dẫn mà chạm nhẹ vào hai má tái nhợt của cậu, " Gầy quá. Hẳn phải tiếp tục bộ sung dinh dưỡng." Ngón tay chuyện qua mí mắt, trong đầu hiện lên cặp mắt xanh lục, như bị điện giật mà buông tay, "Em đến từ tương lai, vậy em chính là con của..." Nghĩ đến khả năng như vậy, khóe miệng Snape giật giật một chút, hắn có chút đồng tình với bản thân ở tương lai.

Harry ngủ thẳng tới chạng vạng, khi tỉnh lại Snape đã không còn ở bên cạnh, nhưng phần giường nhăn nhúm nhắc nhở cậu chuyện xảy ra hồi sáng. Hơi ấm ấy, vậy thử tin tưởng đi, tin tưởng Sev của cậu sẽ không vì thời gian thay đổi mà quên đi mối liên hệ linh hôn của họ.

"Bibi!" Bụp một tiếng, một gia tinh ăn mặc chỉnh tề xuất hiện trong căn phòng im ắng.

"Bibi vì chủ nhân phục vụ! Chủ nhân có yêu cầu gì?"

Harry đau đầu khi nghe tiếng nói lanh lảnh của gia tinh, "Sev vì ở đây không?"

"Chủ nhân Snape đã ra khỏi nhà, ah, Bibi không biết lộ trình của chủ nhân!" Trước khi nó đập đầu vào tường, Harry vội nói: "Được rồi, tôi muốn rửa mặt, chuẩn bị bữa tối đi, tôi muốn ăn thịt bò!" Bibi nhận lệnh biến mất.

"Được rồi, thiếu chút nữa quên mất chuyện quan trọng nhất, hiển tại chủ hồn Voldemort còn sống, Sev còn đang ở bên phe gã." Phải nói với Sev chuyện này trước đã. "Shit! Sao lại quên mất chuyện quan trọng như thế chứ! Bây giờ còn một tháng, hắn còn kịp thôi."

Đang khi Harry lo lắng, thì Snape đang ở trang viên Malfoy chế tạo độc dược cho Chúa tể Hắc Ám, hiển tại chiến tranh giữa Tử Thần Thực Tử cùng Hội Phượng Hoàng đã rất quyết liệt, Chúa tể Hắc Ám càng ngày càng điên cuồng, Snape đã sớm hoài nghi quyết định của mình lúc trước có chính xác hay không, hiển tại hắn còn có con và bạn đời nữa.

Bàn tay cầm bình thủy tinh chợt căng thẳng, hiện tại hắn đã có băn khoăn, nhưng hắn đã lún quá sâu, một tia sáng quét qua trong con ngươi đen huyền.

"Severus, đã làm xong chưa?" Lucius Malfoy gõ cửa tiến vào, hắn liền nhìn thấy vẻ mặt ngây ngẩn hiếm có của người bạn thân, ho nhẹ một tiếng: "Tôi nghĩ liền quan đến lời tiên đoán kia, chúng ta phải bàn bạc lại."

Snape hàm xúc mà liếc nhìn Lucius một cái: "Tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng không phải hiện tại, độc dược đã làm xong, anh có thể đi phục mệnh, tôi có việc đi trước." Không đợi Lucius giữ lại Snape liền phất áo chùng rời đi. Hồi lâu sau Lucius mới phản ứng, "Được rồi, có lẽ là có chuyện thú vị gì đó." Nhếch môi nghiền ngẫm.

.

Chương 32: Nói chuyện

Cậu ói đến tối tăm mặt mày, làm cho Snape sợ tới mức quên hết chuyện khiến mình tâm tình phức tạp.

"Harry!" Quyết đoán ôm cậu bé đang tinh thần uể oải sau khi ói xong kia vào phòng ngủ. "Bibi, chuẩn bị nước ấm."

"Vâng, chủ nhân!"

Cẩn thận đặt cậu bé nằm lên giường, rút đũa phép cho cậu một đống pháp thuật trị liệu.

"Ư... Sev, em không sao..."

"Là nôn nghén." Nói xong, cơ mặt giật một cái. Trên mặt Harry cũng méo xẹo, mặc dù không bài xích việc mang thai thậm chí đối với chuyện đang mang thai con của Sev mà cao hứng, thế nhưng...

"Sev, con trai mang thai cũng sẽ, ừm, cũng sẽ xảy ra loại tình huống này?"

Snape khinh bỉ nhìn cậu, "Chẳng lẽ em không có chút thường thức liền... Được rồi, khi đó không ai nói cho em biết sao?" Ánh mắt Harry buồn bã, "Lúc ấy em đang ở trong thời điểm rất nguy hiểm, cũng chính là khi Voldemort trở lại thì mới xác định ra em mang thai, mà sau đó, anh vì bảo hộ em trong chiến tranh mà..."

Nước mắt của Harry không tự chủ mà rơi xuống, cảm thấy tâm tình của mình cũng không khống chế nổi. Snape do dự một phen, tôi chậm rãi ôm thân mình gầy yếu của cậu bé vào ngực.

"Ta còn ở đây."

"Oa—— Sev, Sev, em rốt cuộc cũng tìm được anh rồi! Em nghĩ rằng cả đời này cũng không còn hy vọng. Em nghĩ anh thật sự đa ̃không cần em nữa!"

Nỗi đau đè nén lâu ngày vào thời khắc này bạo phát, mới bắt đầu không phải chưa từng nghĩ như thế, nhưng khi đối mắt với với ánh mắt xa lạ của người mình yêu, Harry vẫn nói với mình "Hắn không là Sev của mình!" Thế nhưng người đàn ông càng thêm dịu dàng cùng tình cẩn bất giác trong mắt hắn khiến Harry rốt cục quyết định không nhẫn nhịn nữa.

Trái tim anh lại co thắt một cái, hắn cười khổ, cảm xúc thế này ngay cả đối với Lily cũng đều chưa từng có qua. Cam chịu mà ôm chặt cậu bé vỗ về trấn an. Đợi khi Harry khóc xong cũng đã hồi lâu sau đó, ngay cả nước nóng mà Bibi mang đến cũng đều nguội lạnh.

Harry ngượng ngùng nâng lên hai má đầy nước, hốc mắt sưng đỏ, "Sev, anh, hức, anh sẽ không rời khỏi em chứ? Sẽ không bỏ lại em cùng đứa nhỏ chứ?" Snape nhìn chăm chú vào nỗi niềm say đắm và ỷ lại lần đầu tiên xuất hiện rõ rệt đến thế trong mắt cậu bé, không hề trả lời, hắn chỉ hôn lên con mắt sưng đỏ của cậu.

Nóng ẩm quen thuộc khiến Harry không khỏi nhắm hai mắt lại, tùy người đàn ông hôn lên môi mình, không hề giữ lại mà đem hết thảy của mình hiến dâng cho vị nam thần làm cho mình tôn sùng này. Hương vị thảo dược thản nhiên quen thuộc công vào chóp mũi, tinh thần Harry có chút hốt hoảng, chỉ là môi cậu bị khẽ cắn.

"Em đang nghĩ tới ai, hử?""...Sev, chỉ có Sev."

Snape bất mãn chôn ở cần cổ cậu về, lẩm bẩm: "Chỉ có thể nghĩ tới Sev, người hiện tại đang hôn em thôi..."

"Phụt! Sev anh thật đáng yêu..." Câu nói kế tiếp khiến người đàn ông thẹn quá hóa giận kia ngăn chặn. Harry cảm thấy linh hồn của mình lúc bấy giờ mới xem như đầy đủ, người đàn ông đang hôn mình hẳn cũng bị khế ước linh hồn ảnh hưởng, nếu không cậu không tin Snape sẽ chấp nhận mình nhanh như vậy.

Người đàn ông này thực đáng yêu, còn ghen với bản thân anh nữa chứ, hắn cũng rất ẩn nhẫn, chưa bao giờ mở miệng nói lời yêu thương, từ đầu đến chân bọc trong mớ quần áo kín đáo, thế nhưng rất có ý vị, bất quá hiện tại cởi ra khá là phiền toái.

"Kìa, Sev! Anh ngay cả một kiện cũng còn chưa cởi, thế nhưng..." Harry xấu hổ nhìn thân thể gần như là trần trụi của mình, lại ngó đến quần áo chỉnh chu có thể trực tiếp tham gia vũ hội của người kia, nổi gân xanh, lập tức trong mắt hiện lên một thoáng gian xảo.

Harry nâng người tiến đến gần cổ người đàn ông, ngậm lấy vành tai ẩn trong những lọn tóc của hắn, không chút bất ngờ khi cảm thấy hơi thở người kia càng thêm gấp gáp. Không để ý đến bàn tay đang đè ép mông mình một cách đầy tính ám chỉ, đầu lưỡi linh hoạt liếm láp hầu kết đang không ngừng trượt lên trượt xuống, phân thân tai, vành tai.

"Đủ rồi!" Tuy không phải mới nếm thử tư vị tình ái, nhưng thân thể càng thêm trẻ tuổi kia chịu không nổi việc Harry không ngừng trêu trọc, nhanh chóng cởi bỏ quần áo trên người đè lên cậu bé, nhưng động tác vẫn vô cùng cẩn thận.

"Sev, nam phù thủy mang thai rất an toàn." Một câu này hoàn toàn triệt tiêu băn khoăn của Snape, hôn môi cùng âu yến lũ lượt kéo đến.

Harry thở hỗn hển nhẹ giọng thì thào bên tai người kia: "Sev, em muốn anh dùng sức làm em! Đau cũng không sao, để em... cảm nhận anh." Thân thể Snape khựng lại một cái, tro g. Mắt xuất hiện yêu thương trầm lặng. "Như em mong muốn." Tiếp đó chính là một trận cuồng phong.Đến khi chấm dứt là rạng sáng ngày hôm sau, Harry sau khi qua cơn mê man mới miễn cưỡng lên chút tinh thần: "Sev, em có việc muốn nói với anh, về Voldemort..." Nói xong liền ngủ say, thế nhưng lại khiến Snape lo lắng trong lòng. Đúng vậy, Harry tới từ tương lai, như vậy cái gì em ấy cũng đều đã trải qua, còn có hai từ "chiến tranh" mới rồi cũng làm hắn vô cùng để ý. Nhìn cậu bé yên lặng ngủ say, vẫn là ngày mai hãy bàn.

Ngày hôm sau, sau khi để Snape hạ mấy câu chú ngữ, Harry liền đem chuyện của bản thân và trường sinh linh giá, chuyện Voldemort sống lại kể ra thật tường tận. Nuốt nước miếng, Harry chờ cho Snape, đang bị vây trong đủ loại cảm xúc khiếp sợ, tỉnh lại.

Snape cảm thấy mình như đã trải qua chuyện này, trong lòng dâng trào cuộn sóng thật lâu. Bởi vì mình báo cáo lời tiên tri kia, Lily và Potter mới chết, để lại Harry trở thành Kẻ Được Chọn; Voldemort không chết còn có bảy trường sinh linh giá; mình bởi vì áy náy và chuộc tội mà làm gián điệp hai mang...

"Harry, như vậy, Chúa Tể Hắc Ám cuối cùng đã chết rồi sao?" Giọng nói khàn khàn tuôn ra từ trong miệng Snape.

"Vâng, nhưng, em cũng mất anh."

Nguyên lai là như vậy sao? Snape gọi Harry tới ngồi xuống bên cạnh mình, cầm lấy bàn tay thon dài của cậu, "Em... hận ta chứ? Lily cùng Potter chết..."

"Không! Em không có! Khi ấy anh cũng không biết chuyện này, hơn nữa anh cũng vì chuyện ấy mà chịu tội đã đủ rồi, Sev, không vì cái gì quan trọng hơn việc anh còn sống." Harry ôm lấy người đàn ông, thân thể cậu vì nhớ tới cái chết của hắn mà run rẩy không thôi. Snape tâm tình phức tạp mà an ủi cậu bé.

"Như vậy, em định cùng cha mẹ em... ừm, nhận nhau chứ?"

Harry cẩn thận ngẫm nghĩ mới nói: "Không, em muốn trước khi hết thảy mọi việc chưa phát sinh mà chặn đứng chúng, bọn họ có cuộc sống của riêng họ. Cho nên..." Harry nhìn vội về phía Snape: "Sev, Voldemort không đáng để anh đi theo, em biết anh theo đuổi lực lượng và yêu thích nghệ thuật hắc ám, nhưng anh có thể chọn dạy ở Hogwarts, đường nhiên là sau khi giải quyết được hết thảy."

Trong mắt Snape xuất hiện ý nghĩ sâu xa, "Nhưng ta đã xin làm giáo sư Độc Dược, bởi vì mệnh lệnh của Chúa Tể Hắc Ám." Hai tay Harry không khỏi siết chặt lấy hắn, "Chẳng lẽ anh đã đem lời tiên tri ấy..."

"Không, vẫn chưa, bất quá ta nghĩ ta hẳn nên nói chuyện với Lucius, hết thảy đều đã không giống với lúc trước." Harry lo lắng nhìn hắn.

"Vậy Trường Sinh Linh Giá phải làm sao? Lúc ấy do cụ Dumbledore dưới sự hỗ trợ của Amy mà tìm được."

"Em nói cụ thể hơn đi, đừng lo lắng quá." Snape đem mớ tin tức trong lòng sắp xếp lại, hắn hiện tại đã biết sau này sẽ phát sinh chuyện gì, như vậy chuyện hắn phản bội là không thể nghi ngờ, còn có Harry cùng đứa bé. Trong mắt hào quang càng thêm kiên định, "Harry, ta nghĩ ta có biện pháp, Malfoy là một đồng minh rất tốt."

Harry thấy sự kiện định trong mắt Snape, may mà mình đến đúng lúc, hi vọng có thể ngăn bi kịch phát sinh rồi. Về người nhà của cậu, để bọn họ có thể tránh được nổi tổn thương do tử vong, đó chính là điều cậu muốn làm.

Chương 33: Hẻm xéo

Sau ngày hôm đó, Snape lại bắt đầu cuộc sống bận rộn, lệnh triệu tập do Chúa Tể Hắc Ám phát ra càng thường xuyên hơn, nhưng vì bận tâm đến Harry nên hắn không nói ra, chỉ là Harry cũng mơ hồ cẩn nhận được bão tố sắp đến, nên càng quý trọng từng giờ từng phút bên Snape. Mỗi khi nhàn rỗi Snape liền ôm Harry và lắng nghe cuộc sống mười mấy năm sau của cậu.

Bởi vì càng thêm hiểu rõ đời sống chung của mình và Harry vào mười mấy năm sau, khoảng không trong lòng Snape từ lúc nhìn thấy Harry cũng dần được lấp đầy, hệt như là linh hồn nhận được sự bù đắp vậy, nhớ tới việc Harry nói đã cùng mình kết làm bầu bạn, khóe miệng không khỏi nhếch lên một nụ cười nhẹ, mình cũng có tra xét mối liên kết linh hồn kia, quả thật là có cảm ứng.

Spinner"s end vẫn âm u đổ nát như trước, nhưng Harry lại cảm thấy bất kỳ nơi nào ở đây cũng làm cậu an tâm. Snape hiếm khi vừa sáng sớm đã ngồi trong phòng khách, bức màn nơi phòng khách đã được cuốn lên, người đàn ông mặc áo sơ mi sẫm màu cùng quần dài tùy ý ngồi trên ghế salon, ánh mặt trời chiếu vào khuôn mặt sâu sắc của người đàn ông khiến đường nét bình thường có vẻ lãnh khốc kia nhu nhòa đi rất nhiều.

Harry trong lòng dâng lên một cỗ thỏa mãn cùng xúc động, chậm rãi tới gần người kia. Snape đã sớm chú ý tới Harry ngay khi cậu hoảng hốt đứng ở chỗ cầu thang, tuỳ ý cậu bé dịu ngoan ngồi dựa vào bên cạnh mình, theo thói quen mà vươn cánh tay qua hông Harry, vuốt ve phần bụng đã nổi lên.

"Sev, hôm nay không có chuyện gì sao? Gần đây... Voldemort càng ngày càng... Anh biết đấy, em vẫn luôn xem Nhật Báo Tiên Tri." Harry chôn đầu trong cần cổ người đàn ông, ấp úng nói. Snape bùng tờ báo trong tay, quay đầu tựa lên trán Harry.

"Chuyện Chúa Tể Hắc Ám ta nghĩ em không cần quan tâm, hiện tại đã có người đau đầu giúp rồi." Snape nhếch mép cười, từ khi đem một phần trí nhớ về tương lai của Harry cho Lucius xem, vẻ mặt có thể nói là kinh sợ của bạn tốt hãy còn mới mẻ trong ký ức của hắn.

"Là Malfoy sao?" Harry có chút vui sướng khi người gặp họa.

"Sao vậy? Chính là hắn."

Harry thay đổi tư thế, giạng chân ngồi trên hai chân của người đàn ông, cái tư thế khiến cậu say mê, "À, em cùng tiểu Malfoy, ừ, bảo giờ cũng không được thoải mái với nhau. Trên thực tế, cậu ta lúc nào cũng kỳ quái khó hiểu." Harry buồn bực kể cho người đàn ông nghe chuyện của mình và Draco Malfoy.

"Cự tuyệt tình hữu nghị của một Malfoy, hử?" Snape nhíu mày. Harry không hiểu sao lại chột dạ, lập tức tươi cười lấy lòng: "Lúc ấy em là Gryffindor mà." Một câu nói ra nguyên nhân chủ yếu. Snape hơi nhíu mày, nhịn không được mà châm chọc: "Hừ! Ngu xuẩn Gryffindor, cái giá khi chọc giận một Malfoy... Em hẳn lên lấy làm may mắn vì tiểu Malfoy kia còn rất non nớt."

Harry tranh luận: "Nhưng mỗi lần hạ nhục em đều nói "cha tao" thế này thế kia, quả thực ngây thơ lắm ý." Cánh tay ôm Harry của Snape căng thẳng. "Như vậy à, Malfoy này quả thực không hợp cách." Khuôn mặt trẻ tuổi của người đàn ông vẫn tái nhợt như trước, vết nhăn ở mi tâm đã rất rõ ràng, hiển nhiên là một người đã quen nghiêm túc rồi.

"Được rồi, không nói đến nó nữa, kỳ thật nó coi như là quang minh chính đại." Snape từ chối cho ý kiến. Ánh mắt dời đến bụng của Harry, ánh mắt dịu dàng, "Đứa nhỏ cũng sắp bốn tháng rồi nhỉ." Harry nhìn theo tầm mắt của người đàn ông cũng nhịn không được mà cười đến vui vẻ: "Ừm, Sev, kỳ thật em muốn nói, hôm nay là sinh nhật của anh mà nhỉ."Ngày chín tháng một, nếu không nhớ nhầm. Ánh mắt Snape lóe lóe, sinh nhật đối với mình thật sự không có bất cứ ý nghĩa gì, nhưng mà... Nhìn thấy đôi mắt mong đợi của cậu nhóc, gật đầu thật khẽ, đợi Harry tiếp tục.

"Ưm, em là nói, em có thể có vinh quang và may mắn khi được cùng anh trải qua hôm nay không?"

Vì thế, dưới sự nhõng nhẽo và kiên quyết của Harry, Snape đáp ứng cùng cậu đến Hẻm Xéo. Sau khi Harry được người đàn ông đồng ý thì hào hứng đi thay quần áo.

"Sev, anh xác định vẫn ăn mặc thế này ư?" Bất đắc dĩ nhìn bộ hắc bào vạn năm không đổi của người đàn ông, được rồi, tuy rằng như vậy cũng rất có lực hấp dẫn đối với cậu, nhưng người đàn ông vừa rồi còn mặc quần áo ở nhà kia càng làm cậu mê mẫn.

Snape sửa lại cổ tay áo, dùng ngữ điệu thong thả đồng thời tới gần Harry: "Thế này không đẹp sao? Hử?" Harry hoảng hốt nhìn khuôn mặt gần ngay trước mắt kia, đôi mắt thâm thúy cùng hơi thở từ cánh mũi to làm đảo loạn tim cậu. Harry nghe được thanh âm mờ ảo của mình: "Không, thực mê người..." Nói xong nhẹ mổ lên chóp mũi Snape.

Ánh mắt người đàn ông buồn bã, ôm chặt lấy cậu bé, trao cho cậu một nụ hôn ngạt thở. "Thật vinh hạnh khi được em thích, cậu Potter." Thanh âm trầm thấp khàn khàn, Snape như cố ý lại như vô ý mà vuốt ve lỗ tai mẫn cảm của cậu bé.
"Không, là cậu Snape, chúng ta đã kết hôn rồi." Tay Snape khựng lại một chút, chôn ở cần cổ cậu nhóc cười khẽ một tiếng, rung động khiến Harry ngẩn ngơ tại chỗ. "Ừ, Snape "Phu nhân"!"

Từ "Phu nhân" này được nhấn rất mạnh, được rồi, Harry tuy cảm thấy khó chịu, nhưng vẫn nhịn không được mà vui vẻ. Hai người chia nhau từ lò sưởi đi đến Hẻm Xéo. Ngay khi đến nơi, Harry liền khó chịu mà nôn khan, Snape không nói hai lời rót một lọ độc dược vào trong miệng cậu, lúc này mới ngưng nôn mửa.

"Phù, cám ơn Sev, em không sao."

Nhưng gương mặt tái nhợt vẫn khiến Snape cau chặt lông mày. Harry lập tức dời đi sự chú ý của hắn bằng cách kéo tay người kia bắt đầu đi dạo phố lần đầu tiên trong mấy ngày qua. Hẻm Xéo vẫn náo nhiệt như trước, nhưng loại náo nhiệt này lại ẩn chứa sóng ngầm làm Harry vẫn luôn mẫn cảm chú ý tới, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy những gương mặt hoặc ám trầm hoặc nghiêm túc. Snape dường như hiểu được nỗi lo của Harry mà che chở cậu bên người, một tay nắm chặt tay cậu.

Harry tạm thời dứt bỏ mấy việc khác, bắt đầu hành trình ngày hôm nay.

"Sev, chúng ta vào trong xem nhé?" Harry đứng trước một cửa tiệm, Snape nhìn đến biển hiệu liền đen mặt. "Tiệm trang sức? Chẳng lẽ em rốt cục muốn như nhà Malfoy rồi sao?"

"Không phải." Trên gương mặt Harry có hơi thương cảm nói: "Em chỉ muốn mua một cặp nhẫn, anh biết đấy, lúc ấy, chúng ta chưa hề trao đổi gì cả."

Khóe miệng Snape mấp máy, hối hận mà quay đầu, khô cằn nói: "Tùy em, bất quá đây là trách nhiệm của một "ông chồng" như ta, cần thỏa mãn vài yêu cầu nho nhỏ của vợ mình." Harry đỏ mặt liếc nhìn người đàn ông vẻ mặt nghiêm chỉnh, lập tức lại có chút cảm khái, Sev của cậu cuối cùng đã trở lại, linh hồn bọn họ cộng hưởng càng ngày càng mãnh liệt, nhưng mà ——khuôn mặt trẻ tuổi của Snape vẫn khiến cậu có chút kỳ diệu và bất an.

"Đi thôi." Snape dắt Harry như đã vào cõi thần tiên vào cửa tiệm, trong tiệm bố trí ấm áp, người đàn ông trung niên ở quầy chỉ giương mắt nhìn bọn họ rồi chăm chú làm tiếp công việc của gã. Điều này làm Harry và Snape đều thả lỏng đi rất nhiều, Harry lúc này mới hớn hở chọn nhẫn. Cuối cùng Snape đã chọn một cặp nhẫn nhìn thì đơn giản nhưng giá tiền không hề thấp chút nào.

Thanh toán tiền xong, Harry còn đau lòng lẩm bẩm: "Sev, không cần mắc như vậy, cái bên cạnh cũng không tồi mà." Snape buồn cười nhìn biểu tình thịt đau của Harry, đang muốn nói gì đó, một thanh âm từ phía sau truyền đến.

"Là... Snape ư?"

Chương 34: Gặp gỡ

Harry cùng Snape đồng thời quay đầu lại, chỉ là thân thể Snape chợt cứng đờ. Một ánh đỏ sáng ngời xuất hiện giữa con phố với đủ loại áo chùng phù thủy, phần bụng nhô cao càng khiến cô thêm thuỳ mị. Giờ phút này, cô đang tỏ ra kinh ngạc nhìn bọn họ.

"Lily..." Snape nhỏ giọng gọi, còn Harry thì ngay lúc đầu cậu cảm thấy thân thiết với cô sau đó lại là phức tạp. Mẹ của mình, còn là —— người mà Sev đã từng, hoặc là nói vẫn luôn yêu mến.

Nghĩ đến đây, thân thể Harry lảo đảo, không còn niềm vui sướng khi mẹ của mình đang ở trước mặt mình nữa, mà chỉ còn lại nổi chua sót lan tràn trong lòng, không khỏi cười giễu ra tiếng. Snape lặng lẽ thu hồi tầm mắt, lo lắng nhìn về phía cậu bé sắc mặt tái nhợt, ngay lập tức, hắn nghĩ đến điều gì đấy. Khẽ thở dài, bàn tay đan lấy mười ngón tay của Harry, rồi mới nhìn thẳng vào người mình từng yêu.

"Xin chào, bà Potter." Lily cũng thu hồi ánh mắt thất lễ, nở một nụ cười có chút xấu hổ: "A, xin chào Snape, không nghĩ tới lại gặp anh ở đây, ưm, vị này chính là?" Như lơ đãng mà nhìn về phía cậu bé làm người ta cảm thấy thân thiết ở trước mắt.

"Em ấy là Harry." Không giải thích gì hơn, hiển nhiên Lily còn muốn tiếp tục, thế nhưng một giọng nam vang lên từ đằng xa, cô đành cáo lỗi rời đi.

Harry bởi vì hành động của Snape mà dễ chịu hơn rất nhiều, phức tạp đứng nguyên tại chỗ nhìn bóng lưng Lily hồi lâu. Snape yên lặng kéo cậu bé đến một quán cà phê, tìm một góc hẻo lánh. Cậu bé cứ lặng yên làm Snape có chút buồn bực.

"Harry..."

Harry gian nan mở miệng cắt ngang lời của người đàn ông: "Sev... Anh vẫn còn yêu bà ấy sao?" Khóe miệng Snape giật giật, nhưng nhìn thấy ánh mắt đau buồn của cậu, không khỏi nói ra những lời chưa từng thổ lộ: "Không, ta chỉ có thể nói đó là trước kia ta từng yêu." Ánh mắt của hắn có chút đăm chiêu, như đang nhớ lại điều gì đó.

Thật lâu sau mới nói tiếp: "Hiện tại xem ra, đó chỉ là ta tham lam hơi ấm của cô ấy, nhưng hiện tại không cần nữa rồi." Khóe miệng dịu dàng cong lên, đúng vậy, không cần nữa, hắn đã có ánh sáng cùng hơi ấm thuộc về mình. Hai mắt Harry ẩm ướt, ngượng ngùng nhưng vô cùng cảm động, cậu cúi đầu, tay nắm chặt lấy bàn tay người đàn ông đặt lên bàn. Bàn tay thon dài mạnh mẽ, ấm áp khiến cậu luyến tiếc buông ra.

"Thấy thế nào? Gặp được mẹ của mình." Snape đổi đề tài, Harry cười khẽ: "Ha ha, thực kỳ diệu, chỉ là rất là kỳ quái." Không biết có phải khác biệt tuổi tác hay không, Harry không thể coi Lily như người mẹ trong trí nhớ của mình được, rồi cậu đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, "Sev, anh nói Lily, ưm, con của cô ấy còn có thể là em không?"

Mí mắt Snape nhướng lên, hời hợt nói: "Người thì vẫn thế, linh hồn thì có thể không giống với lúc trước."

"Vì sao?"

"Bởi vì em đến từ tương lai, vốn chính là cải biến tương lai, hiện tại em ở nơi này, sẽ không còn ai có linh hồn giống em nữa." Harry nghe mà cái hiểu cái không, Snape thở dài tiếp tục nói: "Nói cách khác, con của Potter cho dù giống em, nhưng linh hồn thì không thể giống nhau."

"... Vậy, sự tồn tại của em là gì?" Harry mê mang nhìn người đàn ông. Snape đè nén lời châm chọc xuống, khô cằn nói: "Chẳng lẽ em đối với việc trở thành bạn đời của ta, Severus Snape này, có dị nghị?" Sự mê mang bất an của Harry bị lời nói của Snape hòa tan, càng cảm thấy người ràng buộc sâu nhất với cậu ở thế giới này không phải là cha mẹ cậu, mà là người đàn ông không được tự nhiên ở trước mắt này đây.

"Không, đó là vinh hạnh của em, ngài Snape."

Tháo bỏ khúc mắc, Harry khôi phục sức sống, uống hết ly sữa bò, cậu càng thích cà phê hoặc chocolate hơn, nhưng bởi vì đang mang thai nên bị ánh mắt Snape trấn áp, "Sev, đến tiệm Quidditch xem đi được không."

Snape chán ghét bĩu môi: "Quidditch? Chẳng lẽ tình huống hiện tại của em có thể thực hiện loại vận động này?"

"Đương nhiên là không," Harry cẩn thận mở miệng: "Chỉ là tò mò cán chổi ở niên đại này thôi." Thanh âm nhỏ dần dưới ánh mắt người kia. Nhưng Snape cũng không nói gì, kéo Harry đi đến căn tiệm trong trí nhớ của hắn, Harry ở phía sau lộ ra nụ cười gian xảo.Harry hưng phấn đi vào cửa hàng độc quyền về dụng cụ Quidditch, người trong tiệm rất nhiều, phần lớn là trẻ con, Snape đành phải âm thầm chú ý không để mấy oắt con không có mắt kia đụng trúng Harry.

"Ôi, đây là cán chổi nhanh nhất hiện tại sao" Harry thất vọng nhìn cán chổi trong tủ kính: "Không cool gì cả, hơn nữa, em cá là nó còn không bằng hai phần ba cán chổi Nimbus 2000."

Snape không nói gì, trên thực tế hắn đang nhẫn nại không phun nọc độc lên đám tiểu quỷ hệt như cự quái ở chung quanh, mấy đứa này nhất định là Gryffindor, giống y như bầu bạn không an phận trong lòng hắn vậy. Nhưng lúc nhìn thấy tinh thần của Harry hiếm khi tốt đẹp, ánh mắt của hắn vẫn thả lỏng đi nhiều.

"Severus?!" Ah, hôm nay là ngày mấy vậy, lại gặp phải người quen rồi. Snape khinh bỉ nhìn gã đàn ông vẻ mặt kinh ngạc đứng ở ngay cửa kia.

"Lucius, nếu anh còn có chút tự giác làm một quý tộc, mời anh thu hồi biểu tình buồn cười kia đi." Lucius Malfoy ho nhẹ một tiếng, bình tĩnh tới gần hắn, nhưng ánh mắt cứ liếc về phía cậu bé đang được Snape dùng một loại tư thế bảo vệ ôm lấy.

"Ôi, Severus, phải biết rằng, thấy cậu xuất hiện ở nơi này thật sự là không thể tưởng tượng nổi mà."

"Vậy ngài Malfoy cao quý xuất hiện ở đây là vì lý do gì đây?"

Trong khi bọn họ bận đối thoại, Harry cẩn thận đánh giá vị Malfoy đột nhiên xuất hiện này, được rồi, cậu không thể không thừa nhận gien nhà Malfoy thật sự rất tốt đẹp, thanh niên trước mặt anh tuấn đến mức khiến phụ nhân trong cửa tiệm phải đỏ cả mặt mà liếc về phía này.

Malfoy hiển nhiên rất vui vẻ vì được người khác chú ý, "Tôi tới đây mua chổi đồ chơi cho Tiểu Long." Khóe miệng của Harry lẫn Snape đều đồng thời co giật, nhìn về phía Lucius đang tiến vào trạng thái ngốc baba.

"Nếu tôi nhớ không lầm, Tiểu Long của anh còn mấy tháng nữa mới ra đời mà.""Ôi, đây không phải là vấn đề, Sev, tôi nghĩ cậu nên giới thiệu vị thiếu niên đáng yêu này mới đúng chứ."

Lucius mất tự nhiên biểu lộ lòng hiếu kỳ, mà Snape cũng không muốn giấu diếm điều gì với bạn tốt, "Em ấy là Harry, Harry Snape, bạn đời của tôi." Lucius đứng yên bất động, nếu nhìn gần tất nhiên sẽ thấy toàn thân hắn đang run rẩy.

"Se... Severus, cậu nói thật sao?"

"Tôi nghĩ đây không phải là nơi để nói chuyện." Snape nhíu mày nhìn ra chung quanh.

Lucius lúc này mới bình phục trong sự kinh ngạc cùng tò mò, "Được, Severus, tôi thấy hôm nay cậu cũng không rảnh, hôm khác tôi sẽ tới chơi." Nói xong, hắn thích thú nhìn về phía Harry vẫn giữ im lặng.

Snape không để ý tới chuyện Lucius cáo biệt, hắn kéo Harry ra khỏi cửa tiệm ồn ào, sau khi đã mua đủ những thứ cần thiết thì trực tiếp độn thổ về nhà.

"Sev, em rốt cuộc đã biết nguyên nhân hình thành tính cách của Draco rồi." Có một người cha cưng chiều con cái như vậy cũng khó trách. Chỉ là trong lòng cậu dâng lên chút hâm mộ, lại nghĩ tới cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên với mẹ của mình vào hôm nay.

Đang đọc sách trên ghế sô pha, Snape hiển nhiên cảm nhận được tâm tình của Harry, vươn tay ôm Harry như thể đang ôm đứa nhỏ, thế nhưng cái gì cũng không nói. Hắn vốn là một kẻ không biết ăn nói, chỉ đành khẽ vuốt ve sống lưng cứng ngắt của cậu. Harry dưới những cái vỗ về của người đàn ông mà dần thả lỏng thân thể, nâng khuôn mặt người đàn ông lên, cậu vuốt ve từ giữa hai hàng lông mày tới khóe môi, cúi người há miệng ngậm lấy đôi môi mỏng của Snape, dưới sự ngầm đồng ý của hắn, cậu cởi bỏ áo chùng trên người hắn.

Harry gần như phúng bái nhìn thân hình thon dài của người kia, "Sev, em nghĩ em thật sự là yêu anh đến hết thuốc chữa rồi."

"Em cũng nói như thế với ta của tương lai à?"

"Ôi, Sev, anh biết đó là anh..." Harry đảo mắt nhận lấy nụ hôn nồng nhiệt của Snape, người đàn ông này thật sự thực nhỏ nhen. Buông cậu bé đang thở hổn hển ra, ánh mắt Snape âm trầm.

"Em có ma lực gì, hử? Khiến ta hai lần đều..." Không thể khống chế nổi bản thân, bất luận là hắn ở thời đại nào. Nói xong, ngón tay dễ dàng cởi bỏ quần áo trên người Harry, hai người da thịt kề cận, Harry ha ha cười: "Sev, anh phải nói "Ah, một Gryffindor, là điều gì khiến em cho là có thể cám dỗ một Slytherin, hử?" "

Snape nghe xong không nói một từ, trên thực tế hắn cũng hiểu việc này thực điên cuồng, chiếc mũi to kề sát vào Harry, bốn mắt nhìn nhau khiến căn phòng âm u có vẻ mờ ám lạ thường, thanh âm khàn khàn của người đàn ông ở bên tai Harry hoá thành tình dược vô cùng mãnh liệt, làm cậu mê muội.

"well,well... Hiển nhiên cậu Snape mới vừa nhậm chức chưa lâu của chúng ta ở phương diện nào đó quả thật có chỗ hơn người." Bàn tay dao động nơi mông của cậu bé, đôi môi như có như không đụng chạm vào cậu.

Toàn thân Harry run rẩy lại còn mềm nhũn ra, nhưng vẫn tiếp tục nói: "Em nghĩ... ngài Snape rất hài lòng phương diện này của em, không phải sao?" Hai tay ôm lấy cổ Snape khiến thân thể cả hai càng thêm gần sát. Ngón tay vẽ loạn trong cơ thể làm Harry rên rỉ ra tiếng, hai mắt mơ hồ nhìn vào đôi mắt càng thêm thâm trầm vì *** của người đàn ông. Cắn chặt cánh môi, cậu ngồi xuống, để thứ kia của người đàn ông xâm nhập vào sâu trong thân thể, cơ thể cũng bởi vì đột nhiên bị tiến vào mà run rẩy không thôi.

"Ha... Harry." Snape ngạc nhiên vì Harry chủ động, nhưng sự quyến rũ của cậu bé vào lúc này làm lý trí của hắn lập tức sụp đổ, chủ đề lúc ban đầu cũng không thể tiến hành rồi, "Là em tự chuốc lấy..."

Chương 35: Máy thai

Như lời Snape nói, chuyện về Voldemort hoàn toàn không cần cậu quan tâm, Harry cả ngày chỉ ở phòng khách hoặc phòng ngủ đọc sách. Ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, bức màn màu nhạt bởi vì cửa sổ hé mở để gió lùa vào mà nhẹ nhàng lay động. Hai tháng qua, căn nhà vốn âm u thậm chí cũ nát này đã được Bibi trang trí lại theo yêu cầu của cậu, bây giờ có vẻ sáng sủa ấm áp hơn rất nhiều.

Để quyển sách trên tay xuống, tuỳ ý vuốt ve chiếc nhẫn trên tay phải. Vào mấy ngày trước Snape đã nhận được hồi âm từ Hogwarts, đảm nhiệm chức vị giáo sư Độc Dược, Harry có thể tưởng tượng được cuộc sống thê thảm sau này của đám tiểu động vật trong trường. Lại nói, cũng đã vài ngày không được gặp Snape, nỗi nhớ nhung hệt như cái lưới, giam giữ trêu trọc con tim cậu.

Bụng không còn bằng phẳng như ba tháng trước, có thể nói, từ sau khi đến nơi này Harry có thể thường xuyên cảm nhận được sự phát triển của nó, cái bụng sáu tháng đã lớn như một trái dưa hấu nhỏ.

"Cục cưng, còn sáu, bảy tháng nữa, là con có thể ra ngoài rồi." Harry vui vẻ cười ngây ngô với cái bụng của mình, uống ly sữa mà Snape dặn Bibi pha thêm độc dược, được rồi, nói gì đi nữa thì mình vẫn không có hảo cảm với độc dược.

"Tiểu quỷ chết tiệt, quả thực là quỷ khổng lồ! Không, quỷ khổng lồ còn dễ dạy hơn tụi nó!" Snape tức giận ngồi trong phòng làm việc phê sửa bài tập mà đám học trò nộp lên, cây bút lông chim đáng thương bị hắn tàn phá đến thét lên rồi giả bộ ngất xỉu, lại bị chà đạp cho sống lại.

Rốt cục không chịu nổi nữa, hắn buông bút ra, ngón tay xoa nhẹ sống mũi. Nhắm mắt lại nghĩ đến lão ong mật mặt mũi hiền lành khuyên giải cái gì mà: "Severus, phải biết rằng bọn nhỏ cần được thông hiểu và tha thứ, anh phải kiên nhẫn, ừm, đám nhỏ Gryffindor cũng rất đáng yêu, khi trừ điểm vẫn nên thỏa đáng chút..."

"Chết tiệt, Gryffindor ngu xuẩn! Nếu không phải hết đứa này đến đứa khác phá hư tài liệu độc dược, hoặc dùng nét chữ như chó cào này làm bài tập, ta nghĩ ta còn có thể xem xét." Snape vùi cả người vào trong ghế sô pha, gian phòng yên tĩnh khiến hắn dần khôi phục bình tĩnh, nhớ tới cậu bé mấy ngày nay bởi vì mang thai mà bắt đầu trở nên thuỳ mị nọ.

Khóe miệng nhếch lên một nét cười dịu dàng không thể nhận ra. Harry không biết việc Snape đang chuẩn bị dược ổn định linh hồn cho cậu. Sau khi xem trí nhớ của cậu, Snape mới nhớ tới cái người tên Amy kia đã dùng nghệ thuật hắc ám, dù sao cũng có chút tác dụng phụ, đây cũng là vì phòng ngừa vạn nhất.

Voldemort gần đây rất bận rộn, bởi vì gã rốt cục phát hiện phần lớn trường sinh linh giá đã bị kẻ thù của mình —— Dumbledore thu gom. Snape tự rót cho mình một ly Whiskey, lắc nhẹ ly rượu, kết quả cuối cùng của cuộc thương nghị giữa hắn và Lucius là viết thư nặc danh đưa tin cho Dumbledore, đương nhiên bọn họ sẽ không cho là kẻ xảo quyệt như ông ta sẽ dễ dàng tin tưởng một phong thư nặc danh, thế nhưng bọn họ cũng đánh cược phần cẩn thận này của ông ta, Dumbledore tất nhiên sẽ đi chứng thật, còn hai người họ chỉ cần ngư ông đắc lợi.

Rượu từ miệng trượt xuống cổ họng, mang đến chút cay nóng, chỉ là ánh mắt của Snape lại sáng đến kinh người. Voldemort càng bận rộn càng nóng nảy, hiện tại hắn tuân theo mệnh lệnh của gã mà tới Hogwarts, đây là lựa chọn tốt nhất lúc này, Voldemort sẽ không vì chút việc mà lựa chọn bại lộ thân phận gián điệp này của hắn.

Ánh mắt lại đảo đến cái đống "đồ bỏ đi" kia, Snape chán ghét nhíu mày, hay là hắn trực tiếp cho mỗi đứa một điểm "P"? Ác ý cười, nắm lấy một nhúm bột Floo, thanh âm trầm thấp vang lên: "Spinner"s End!" Hi vọng cậu bé ngoan ngoãn uống hết độc dược hắn chuẩn bị vì cậu.

Trong lò sưởi đột nhiên xuất hiện bóng người làm Harry hoảng sợ."Sev? Không phải ngày mai mới về sao?" Nói xong, cậu đứng dậy tiến ra đón hắn, nhưng bởi vì cái bụng mà hành động của cậu có chút chậm chạp. Snape bước nhanh tới trước, dẫn Harry tới ghế sô pha để cậu ngồi trên hai chân mình.

"Bởi vì hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn." Ngữ điệu tự nhiên. Người đàn ông, kẻ đã hoàn toàn đem đống bài tập trong văn phòng kia liệt vào hàng "rác rưởi", đang hưởng thụ Harry mát xa.

"Uống hết sữa chưa?"

"Ưm, rồi, nhưng mà Sev ơi, " Harry nâng đầu nhìn vào mắt người kia đầy chờ mong, "Anh không thể thay đổi hương vị một chút sao? Em thích mùi chocolate hoặc dâu tây." Snape liếc xéo cậu bé, hừ một tiếng từ chiếc mũi to: "Hừ! Em chẳng lẽ không biết loại hành vi này sẽ ảnh hưởng đến dược hiệu của độc dược sao?"

Harry khinh bỉ: "Được rồi, nhưng em muốn nói là, thành tích độc dược của em chưa từng đạt tiêu chuẩn." Người đàn ông thay đổi tư thế đưa tay đặt bên hông Harry, ngữ điệu thong thả hơn so với bình thường, "Ôi, vậy thì thật là tai hoạ, ta thật sự lấy làm tiếc cho vị giáo sư đã dạy em."

Harry phì cười ra tiếng: "Trên thực tế, luôn là vị giáo sư nào đó cứ bắt lỗi em, từ ngày đầu tiên thấy em ai đó đã không vừa mắt." Nói xong, ánh mắt như có như không liếc nhìn đôi mắt nhắm hờ của người đàn ông. "Vậy sao? Một Potter, quả là đủ khiến người ta đau đầu."
"Sev!!" Harry tức giận nhìn người kia.

"Được rồi.... Hử!?" Bàn tay đặt ở bụng cậu bé chợt cứng đờ, Snape không thể tin nổi mà nhìn về phía Harry cũng đang rất kinh ngạc.

"Nó vừa mới... động sao?" Harry không khẳng định mà đặt hai tay lên bàn tay của Snape, mà giờ khắc này, tiểu sinh mạng trong bụng nhường như là cảm nhận được sự mong đợi của hai người nên nhẹ đá một cái.

"Ao, đau, Sev, em khẳng định nó là con trai, thật nghịch ngợm mà." Harry nửa thật nửa giả liếc Snape. lúc này Snape mới khôi phục trạng thái bình thường, chỉ là ánh mắt vẫn ngắm bụng Harry như cũ, lập tức mở miệng: "Hi vọng không phải là một Gryffindor, nếu thật như thế, đúng là tai hoạ." Không chút lưu tình nào phê bình.

Harry không thèm để ý tới lời nói ác độc của người kia: "Kỳ thật em cũng không hi vọng là thế, bởi vì làm một Slytherin sẽ càng yên tĩnh, càng tao nhã, tựa như cha nó vậy." Ánh mắt chứa đựng ý cười thâm tình nhìn về phía người đàn ông, khóe miệng Snape nhẹ nhàng nhếch lên, trong đôi mắt dâng lên chút ngượng ngùng chỉ Harry mới thấy được, nhưng lại bị sắc đen thay thế, bởi vì người đàn ông đã áp dụng chiêu khoá miệng.

Đã quen với nụ hôn của người đàn ông, nhưng mỗi lần đều làm cậu hạnh phúc choáng váng, ánh mặt trời soi rọi nơi hai người đang ngồi, mạ vàng sườn mặt gần kề của cả hai. Harry mê mẩn ngửi lấy hơi thở của Snape, hương thảo dược độc hữu trên thân thể người kia khiến cậu cảm động muốn rơi lệ. Và cậu cũng làm như thế.

Snape cau mày hôn đi những giọt lệ bên khóe mắt cậu bé, độ ấm như làm bỏng môi hắn. Harry ngăn cản hành vi muốn hôn sạch tất cả nước mắt trên mặt cậu của hắn.

"Dear, không nên ngăn em, em thực hạnh phúc, đây là nước mắt hạnh phúc," hai mắt Harry ướt nhoà, cậu dùng môi của mình để ngăn người kia lại, mổ nhẹ lên phiến môi kiên nghị của hắn. "Em nghĩ em chưa bao giờ biết ơn Merlin như lúc này..."

"Không... em không cần cảm ơn Ngài, em chỉ cần cảm nhận ta thôi." Sau đó ở bên ta. Ánh mắt Snape thâm thúy, chiếc mũi cọ xát những lọn tóc loà xoà trên trán cậu bé, bắt lấy đôi môi khẽ nhếch của cậu, đầu lưỡi tiến vào thăm dò, nhận được sự đáp lại gấp gáp. Đúng vậy, chính là như vậy, dùng tất cả của em để yêu ta, sau đó, cho em tất cả của ta, tình yêu của ta.....

Hai người cứ như vậy lẳng lặng ôm nhau thật lâu, thẳng đến khi Bibi xuất hiện.

"Chủ nhân, bữa tối đã chuẩn bị xong."...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau