[HP ĐỒNG NHÂN] YÊU ANH ĐÃ THÀNH THIÊN TÍNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [hp đồng nhân] yêu anh đã thành thiên tính - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Em muốn một gia đình có anh

Trong văn phòng hiệu trưởng.

Snape phẫn nộ chất vấn cụ già trước mặt: "Harry hiển tại rất nguy hiểm, vì sao không thể ngưng hẳn trận đấu?" Dumbledore cũng không còn vẻ ung dung như trước, cụ rảo bước trên mặt đất.

"Không,Severus, mặc dù tình huống này không thể đoán trước được, nhưng mà anh cũng biết đấy, đây đã là chuyện không thể vãn hồi."

"Chẳng lẽ còn phải đẩy Harry ra, dẫn dụ chủ hồn?" Snape tới gần cụ.

"Tiểu thư Clinton từng tiên đoán, Harry sẽ không có việc gì..."

"Biến còn mẹ nó lời tiên đoán!"

"Severus!"

Dumbledore nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang căm phẫn và đau thương, "Well, tôi hiểu." Snape đã biết kết quả sẽ là như vậy, hắn chỉ muốn nhìn xem cụ già này có thực sự sẽ hy sinh một số sự vật vì lợi ích lớn hơn hay không mà thôi, kết quả vẫn là như thế.

"Severus, chúng ta sẽ mai phục ở đó, còn có, thực xin lỗi."

Không, không cần xin lỗi.

Snape mặt không chút thay đổi xoay người rời đi, đi vào hầm lại đứng ngồi không yên hồi lâu, cuối cùng hắn đứng trước lò sưởi: "Malfoy trang viện!" Một ánh sáng xanh lục qua đi, bên trong khôi phục lại yên tĩnh vốn có.

Tình cảnh "Kẻ Được Chọn Harry Potter sau khi bị thương được giao sư Snape ôm đến bệnh thất", đến nay vẫn còn đọng lại trong đầu đám học trò Hogwarts.

"Đây quả thực là đang nằm mơ mà!" Giáo sư Snape chán ghét Harry Potter nhất sao lại trở thành người quan trọng nhất của Harry chứ?

Trên bàn cơm, trên tay mỗi người là một tờ Nhật Báo Tiên Tri, thỉnh thoảng có một số người dùng vẻ mặt vặn vẹo nhi về phía cậu bé đang im lặng dùng bữa sáng trên bàn Gryffindor. Ron và Hermione liền như nhau một cái, cuối cùng Ron nuốt nước miếng, ấp úng nói: "Ah, Harry, mình muốn hỏi, bồ và giáo sư Snape khi nào thì như thế, ưm, thân thiết như thế?"

Hiển nhiên cách diễn đạt ấy làm Ron rất khó tin tưởng. Harry dừng động tác lại, như về phía bạn tốt: "Mình nghĩ nơi này không thích hợp..."

"Harry Potter! Làm sao mày dám?"

Một giọng nữ sắc nhọn vang lên khiến đám người đang hồng chuyện càng thêm chú ý đến hai thân ảnh kia. Amy Clinton đã không còn chú ý đến dáng vẻ cái gì nữa, đem tờ báo quăng tới bên chân Harry, mở ra hình ảnh Snape ôm cậu được đăng rõ ràng ngay giữa tờ báo.

Trong đại sảnh tiếng ồn ào nhỏ xuống dần, đám học trò hoặc tò mò hoặc hóng chuyện duỗi thẳng lỗ tai lên nghe.

"Mày là thứ đê tiện, sao mày dám? Mày sao đám quyến rũ giáo sư Snape? Chẳng lẽ bản lãnh trên giường của mày thực sự tốt như vậy?" Một câu nhấc lên ngàn tầng sóng gió.

Harry đầu tiên là luống cuống đối mặt với sỉ nhục của cô gái cùng đủ loại sắc thái đánh giá của xung quanh, Ron và Hermione thậm chí không thể tin nổi mà sợ hãi kêu lên.

"Merlin, tiểu thư Clinton, chị đang nói bậy bạ gì vậy?"Đám người nhiều chuyện đến mãnh liệt, đặc biệt là mấy lời bóng gió bên Slytherin khiến Harry không thể giấu mình đi chỗ nào, lạnh lùng nhìn cô gái bởi vì ghen tị mà vặn vẹo méo mó trước mặt: "Tiểu thư Clinton, xin hãy thu hồi mấy lời vũ nhục của cô lại, còn nữa, xin đừng can thiệp vào chuyện riêng của tôi!"

"Chuyện riêng? Mày là thứ không biết xấu hổ!"

Cô gái đột nhiên công kích khiến Harry không cẩn thận mà ngã ra sau, theo bản năng muốn bảo vệ bụng, chỉ là có một bóng người so với cậu còn nhanh hơn đã ôm lấy cậu vào lòng.

"Tê——" Nguyên lai người đó là Snape, ánh mắt lạnh như băng của người đàn ông đâm thẳng vào người của Amy Clinton cùng với đám học trò vây xem chung quanh.

Harry vẻ mặt tái nhợt dựa vào người Snape, cậu thiếu chút nữa thì...

Snape đến làm bầu không khí hạ xuống tới mức đóng băng, giọng nói của hắn quanh quẩn trong đại sảnh càng trầm thấp hơn so với trước đây: "Cô Amy Clinton, có ý định thương tổn bạn học, Ravenclaw trừ 100 điểm,." Merlin chứng giám, hắn hiện tại rất muốn quăng một cái Avada cho ả ta.

"Không, giáo sư, thầy không thể! Là nó là học sinh mà dám dự dỗ giáo sư!" Cô ta muốn danh tiếng của Harry Potter bị ô uế, sau đó...

"Hừ! Dụ dỗ? Đối với bạn đời của mình sao?"

"Cái gì?!"

"Merlin, tôi nghe thấy cái gì vậy nè?"...

Những thanh âm khác nhau trong đại sảnh đã không nằm trong phạm vi lo lắng của Snape, lại liền qua vẻ mặt không dám tin cùng dữ tợn của cô gái, hắn bồng Harry lên, "Những học trò khác không đề ý đến an nguy của bạn học, từng học viện khấu trừ 50 điểm."

Thẳng đến khi Harry được Snape đưa tới văn phòng trong tầng hầm, cậu còn chưa tiêu hóa kịp, đến khu người đàn ông tách miệng cậu ra, cố đút cậu uống độc dược. Harry đột nhiên cầm lấy bàn tay người kia, ánh mắt sáng bừng chưa từng có."Se... Sev! Anh vừa nói gì? Là bạn đời sao?"

Tay Snape khựng lại một chút, gia lỗ tai đỏ ửng đầy khả nghi, "Không, Em nghe lầm."

"Không, sẽ không, anh đã nói như vậy!" Harry vui mừng giang hai chân ngồi trên hai chân người đàn ông, mặt đối mặt với hắn, bằng khoảng cách gần kề ấy, cậu có thế thấy được tua sáng lấp lánh trong mắt hắn.

"Ha ha a... Ha ha..."

Cậu bé không ngừng cười ngây ngô, Snape đầu tiên là tức giận lườm cậu nhóc, nhưng rồi hắn bị ánh nước lóng lánh trong mắt cậu bé hấp dẫn. Như si mê mà tháo chiếc kính vướng víu của cậu xuống, xóa lên mí mắt ướt át kia.

"Khóc cái gì?" Qua hôi lâu mới phun ra một câu như vậy, thanh âm còn khàn khàn.

"Không, chỉ là vui vẻ quá." Harry ngượng ngùng lấy tay chà lau, nhưng bị giữ lại. Ngây ngốc nhìn khuôn mặt người kia càng lúc căng tới gần, cho đến khi ánh mắt bị một mảng ướt át ấm áp phủ lên. Như tán thán như lại thở dài, cứ giữ nguyên tư thế như vậy, Harry mở miệng: "Cảm ơn anh, Sev, cảm ơn anh."

Snape dịu dàng ngậm lấy môi cậu, tỉ mỉ liếm láp khiến con tim cả hai đều run rẩy, nụ hôn này có thoải mái, có yêu say đắm cùng cảm kích. Vừa hôn xong, hai tay Hạt nâng khuôn mặt kiên nghĩ của người đàn ông lên, nhìn vào hai mắt hắn: "Sev, từ sau khi yêu anh, ước mơ của em cũng chỉ có một cái như vậy thôi."

Trong mắt người kia xuất hiện nghi vấn, Hạt cảm thấy thật đáng yêu, cậu hôn lên mắt hắn, mũi kề mũi, "Em muốn một gia đình có anh." Không đợi Snape trả lời, Harry cơ hồ vội vàng hôn lên đôi môi mỏng của hắn.

Hai mắt Snape khẽ nhếch lên, lông mi ru rẩy của cậu chi thấy cậu đang bất an, hắn thở dài, kéo gáy Harry xuống làm nụ hôn thêm sâu sắc, lời nói tràn ra từ trong kẽ mỗi kề sát.

"Ta nghĩ… việc này không khí."

Tay của Snape vói vào vạt áo cậu bé, vuốt ve làn da bóng loáng của cậu, Harry đầu tiên là run lên, chỉ là nghĩ đến việc mình đang mang thai, "Sev! Ưm… đứa con." Tay Snape khựng lại một chút, tựa như bất mãn mà lầm bầm: "Em không biết sao? Nam phù thủy mang thai so với nữ phù thủy an toàn hơn, đứa nhỏ còn phải qua mười tháng nữa mới sinh ra."

Snape ung dung giải thích, bàn tay cũng không nhàn rỗi dần cởi bỏ quần áo cậu bé.

"Anh nói, mang thai cần đến mười ba tháng sao?"

"Ừ." Chiếc lưỡi đảo qua hồng châu trước ngực khiến Harry không khỏi rên rỉ.

"Như vậy… Chúng ta tiếp tục, hử

?"

Lần này khẽ vuốt ve bên hông.

"Ư—— vâng, được…" Harry cuối cùng đem nổi bắn khoăn trước đó chôn chặt trong động tác dịu dàng của người đàn ông.

Chương 27: Trận đấu cuối cùng

Sau khi tỉnh lại, Harry nhìn thấy cách bài trí quen thuộc mà hơi hốt hoảng, kỳ ức dần chảy vào trong đầu, đứa nhỏ! Hai tay không khỏi xoa xoa phần bụng bằng phẳng, nơi này có con của mình. Snape vừa vào cửa liền thấy thần sắc cùng động tác dịu dàng ấy của cậu.

"Tỉnh rồi? Uống hết thứ này đi." Đem một bình thủy *** đưa cho cậu bé.

"Đây là thuốc gì thế?" Harry tuy hỏi vậy, nhưng vẫn ngoan ngoãn một ngụm uống cạn, "Ặc, mùi vị thật là…" Snape tiến lên, đưa tay phủ lên bụng cậu.

"…Làm gì thế Sev?"

Harry ngượng ngùng co rụt lại một chút, chỉ thấy người đàn ông như cười như không liếc cậu: "Cậu Potter thân mến, Em hoàn toàn có thể vứt cái mớ băn khoăn của em," nói xong, ánh mắt tối tăm đảo qua nửa thân dưới của cậu bé, chọc cho Harry muốn khóc thét, "Ta đang kiểm tra thân thể cho em, xác nhận tình huống thân thể của em có thích hợp dự thi hay không."

Nói xong lời này, Snape không khỏi nhíu chặt đôi mày, trước đó hắn đã nói với Lucius Malfoy về mối quan hệ lợi và hại cùng với cái gọi là lời tiên tri kia, Malfoy luôn hiểu được việc xem xét thời thế, biểu lộ sẽ không thương tổn tới lời ích gia tộc dưới điều kiện trợ giúp sự tình tiến triển. Thế nhưng bất an của hắn đến từ đâu?

Harry thấy vẻ mặt người kia làm lòng cậu nhói đau, cậu giả vờ ung dung: "Hey, Sev, sẽ không gay go như thế đâu, đúng không? Hơn nữa chú Sirius còn cho em một cái vòng cổ có thể chống cự một phần nghệ thuật hắc ám." Nói đến cha đỡ đầu của mình Harry không khỏi mỉm cười, Giáo sư Lupin đã dậy dỗ chú ấy rất tốt, ít nhất khi chú ấy đứng trước mặt cậu và Snape cũng không xúc động như trước đây.

"Hừ! Cái con cẩu ngu xuẩn kia coi như có chút tác dụng, nghe này Harry! Trận đấu cuối cùng, hãy quẳng cái sự lỗ mãng và mớ tính chất Gryffindor không cần thiết của em đi cho ta, đừng quên em không phải một mình." Ánh mắt chuyển qua bụng của cậu, lo lắng hiển lên trong mắt hắn. Harry cầm bàn tay to lớn của người đàn ông, "Vâng, em hiểu, Sev."

Harry vẫn ở cùng Snape cho đến ngày thi đấu, bởi vì buổi nói chuyện của Snape ở đại sảnh khiến phân lớn học trò Hogwarts đều chìm trong hoảng hốt. Ngay cả vũ hội sau đó cũng tràn ngập trong không khí quỷ dị. Vẻ mặt bên Gryffindor càng thêm vặn vẹo, rất là khinh thường hành vi của Harry.

"Eo, thực ghê tởm, cùng với Snape… chậc chậc."

Vẻ mặt Ron và Hermione ở bên cạnh cũng không tốt hơn bao nhiêu, khi nghe thấy đám bạn cùng học viện nói như vậy ngay lúc đầu cũng phản bác qua, nhưng rõ là sức mạnh không đủ, Ron và Hermione cũng cãi nhau một trận.

"Anh em của tôi, sao lại yêu cái lão dơi già đầy dầu đó chứ, thật sự quá muốn ói." Vẻ mặt nó cũng đang biểu đạt tâm tình của nó. Hermione nhíu mày, mặc dù tin tức này quả thực nghe thấy mà ghê rợn người, nhưng Harry dù sao cũng là bạn bè của mình.

"Ronald! Sao có thể nói Harry như vậy? Đây là chuyện riêng của cậu ấy, hơn nữa, bồ nên gọi là giáo sư Snape!"…

Hai người tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, nhưng đương sự may mắn đang ở trong hầm nên đã tránh thoát khỏi mấy lời đồn đãi mãnh liệt đó. Snape đã sớm nghĩ đến sẽ có tình huống như vậy xảy ra, mấy ngày qua hắn lấy cớ thân thể Harry suy yếu mà cưỡng chế cậu ở lại bên trong hầm.

"Hừ!! Đây là tình hữu nghị của Gryffindor a." Vừa khéo nghe thấy cuộc tranh luận của Ron và Hermione, Snape bất mãn nói.Harry ở trong hầm mỗi ngày đều bị ép uống rất nhiều độc dược không biết tên, thẳng cho tới hôm trước trận đấu. Sau khi chỉnh lý bản thân cho tốt, liên tạm biệt người kia, cùng với ba tuyển thủ khác cùng đi tới sân thi đấu hôn nay. Từ rất xa, chỉ nghe thấy tiếng ầm ĩ của đám người cùng tiếng trống và nhạc cụ.

Người ửng hộ cho Harry ít đến đáng thương, Hermione xấu hổ nhìn phía Harry mà mỉm cười. Cậu thật ra đã sớm dự liệu được trường hợp của ngày hôm nay, nhưng nhi thấy bạn thân ửng hộ mình cũng thoáng mỉm cười.

"Xin hãy yên lặng!" Tiếng kêu của cụ Dumbledore thật điếc tai, tiếng ồn cũng dần lắng xuống.

"Hiện tại là lúc tiến hành trận đấu cuối cùng, trận đấu cuối cùng chính là các tuyển thủ đi xuyên qua mê cung ở đằng sau ta đây, người thứ nhất lấy được cúp chính là người chiến thắng sau cùng, hiện tại tuyển thủ vào chỗ." Tiếng cổ vũ càng thêm lớn hơn, Harry vội vàng lướt qua xung quanh, thấy có rất nhiều giáo sư không ở đây, bao gồm cả Snape.

Nhưng hiện tại không phải là lúc lo mấy việc này.

"Một hai ba—— bắt đầu!" Sau khi thanh âm vang lên, các tuyển thủ tiến vào mê cung. Cụ Dumbledore xoay người trao đổi ánh mắt với McGonagall bên cạnh, hai người liền lặng lẽ biến mất trong đám người. Trên khàn đài, Amy Clinton thấy hai thân ảnh chợt lóe lên cũng yên lặng rời đội ngũ, cô phải hỗ trợ tiêu diệt kẻ địch nhân lúc Potter giằng co với Voldemort, việc xảy tay vung phép thuật lên nhầm người cũng là chuyện rất bình thường mà, không phải sao? Khóe miệng cô ta nữ nụ cười giả tạo.

Tiến vào mê cung, Harry rõ ràng cảm nhận được bên trong ẩn chứa nguy hiểm, con đường chật hẹp u ám làm người ta cảm thấy áp lực, bên tâu chỉ co thể nghe thấy tiếng bước chân của mình và tiếng gió vi vu, trong mê cung không biết giới hạn này không có cảm giác thời gian xói mòn, dần dần Harry cảm thấy khủng hoảng.

"A!!——"Tiếng thét chói tai xông thẳng lên trời, Harry biết thanh âm này, là cô gái trường Beauxbatons kia! Những khoảng cách rất xa, cân nhắc một chút, cậu giơ đũa phép ở khoảng không nơi xuất hiện tiếng thét phóng ra một tín hiệu.

Sau đó, Harry cảm thấy nơi này không thể ở lâu, nhanh chóng chạy về phía trước, quả nhiên vách tường thực vật phía sau sụp đổ, tốc độ rất nhanh, lo chú ý phía sau, ở khúc cua Harry tông mạnh một cái.

"Là ai?!" Nhanh chóng rút đũa phép, đợi đến khi thấy rõ đó là Cerdic thì cậu mới nhẹ nhàng thở ra.

Đối phương hiển nhiên cũng rất đề phòng, "Nguyên lai… ôi không!" Harry trừng mắt nhìn đám dây leo kéo chàng trai kéo về hướng ngược lại, không do dự mà đốt sạch dây leo, kéo lấy Cerdic bỏ chạy, chỗ này rất nguy hiểm.

Khi hai người song song đi tới trước mặt cái cúp, hai người đều thở phào, nhưng hiển nhiên thực vật chung quanh đều được trao tư tưởng, đều vọt tới chỗ hai người, Cerdic vội mở miệng: "Potter, đó là của trò!"

"Không, cùng nhau, mau!" Đợi cho hai đôi tay đặt lên chiếc cúp, nơi rốn như bị móc lấy, sau khi trời đất đảo lộn, cả hai bị ném xuống đất.

Không đợi Harry thầy rõ chung quanh, "Avada Kedavra!"

"Không!" Ánh sáng xanh bắn trúng Cerdic ở bên cạnh, Harry vội đứng lên, căm phẫn nhìn kẻ đang đi tới.

"Peter Pettigrew?! Làm sao ông lại ở đây?"

Trước mắt chính là gã đàn ông đặc biệt nhỏ gầy lại lấm la lấm lét, không phải Peter Pettigrew đã bị giải đến Azkaban chứ còn ai? Gã cười âm tàn: "Ha! Harry Potter, thật là không nghĩ tới đi." Nói xong, dưới tình huống Harry chưa kịp chuẩn bị, gã trói cậu vào một tượng đá.

"Buông ra! Ông là tên phản bội! Ông muốn làm gì?"

Peter Pettigrew cứ như không nghe thấy tiếng gào thét của cậu.

"Ha, chủ nhân, ngài lập tức có thể sống lại rồi, người hầu trung thành của ngài đã mang Harry Potter đến đây." Harry kinh hãi nghe gã thào tự, nhưng tâm lại bình tĩnh đến khó tin.

Chương 28: Chủ hồn x chết trẻ

Đấy là cái gì? Harry nghi ngờ nhìn Peter đem một đống quỷ dị gì đó bỏ vào vạc "…Xương của cha… Ha, còn có máu của kẻ thù."

Trơ mắt nhìn Peter tới gần, khi cặp mắt nhỏ xíu kia liếc nhìn cậu khiến cậu chán ghét không thôi.

"Mày phải biết hoàn cảnh của mày, Cậu bé Vàng vĩ đại ạ!" Nói xong, gã lấy ra một con dao cứa lên cánh tay Harry.

Cảm giác đau đớn trên tay không rõ rệt ấy như nỗi bất an trong lòng, khi số máu ấy cho vào vạc, chỉ thấy một trận xương khói dày đặc! Màng khói chậm rãi hóa thành một thân hình dài sọc, nhưng gương mặt của gã thì hệt như mặt rắn.

Thần kinh Harry căng chặt, cậu nhìn chăm chăm vào động tác của gã ta, gã nhận đũa phép từ trong tay Peter đang quỳ mọp trên mặt đất, Voldemort đi chân trần chậm rãi hướng tới Harry, vẻ mặt kia cứ như đang chờ mong một bữa ăn ngon lành.

Voldemort cách cậu vài bước thì dừng lại, đũa phép đặt lên cánh tay có đầu hiệu hắc ám của Peter, giữa tiếng kêu gào thảm thiết của Peter, một dấu hiệu vô cùng xấu xí xuất hiện giữa không trung, mà theo đó là mười mấy thân ảnh đen đuốc mang mặt nạ vây quanh. Khi Voldemort xử phạt những gã tôi tớ có lập trường dao động, Harry chợt thấy một nét bạch kim thoáng hiện.

"Aha! Ai đây?" Hai má Harry bị bàn tay lạnh như băng của Voldemort bóp chặt, nhìn vào hai mắt điên cuồng của gã đàn ông xấu xí trước mặt, Harry thật sự sợ hãi, đây là sự cường đại của một Chúa tể hắc ám sao?

Sev…

"Là Cậu bé Vàng của chúng ta đây sao? Ha, kể thù thân thương nhất của ta, hử?" Voldemort điên dại kéo Harry đến tượng đá: "Bọn mi đừng nhúc nhích, ta muốn cùng nó quyết đấu, đến đây đi Harry Potter! Để ta như xem cái thứ gọi là "tình yêu" đi!"

Trong nháy mắt, Harry chĩa đũa phép về phía Voldemort.

"Avada Kedavra!"

Ngay khi gã hành động, Harry cũng phóng ra thần chú phòng ngự, hai người không ai nhường ai. Vào lúc này thì đột nhiên xuất hiện. Thành viên của Hội Phượng Hoàng đã sớm mai phục tại trong bụi rậm từ trong bốn phía đột ngột tập kích đám Tử Thần Thực Tử trở tay không kịp, một bùa nguyền rủa đoạt mạng phóng về phía Voldemort, thế nhưng nó bị cản lại.

Hiện trường trợ lên nghiêng về một phía, Tử Thần Thực Tử bị đánh bại, Voldemort bị vậy ở giữa, Harry đã sớm canh đúng thời cơ chạy tới địa phương an toàn. Dumbledore xuất hiện từ trong đám người, vẻ mặt nghiêm túc: "Tom, không nghĩ tới chúng ta lại gặp mặt rồi."

Voldemort bởi vì Tử Thần Thực Tử thất bại mà càng thêm điên cuồng: "Ha ha ha! Ông là sớm đoán được ta sẽ xuất hiện tại đây? Ha, có phải nhờ thứ gọi là tiên tri kia hay không?"

Vào khi Amy Clinton xuất hiện thì mọi người khựng lại một cái, cô gái bị gã Peter đang lẩn trốn lôi ra, trên mặt đầy vẻ hoảng sợ cùng và nước mắt.

"Thật là một đứa con gái lớn gan, tuy không biết ả làm sao biết kế hoạch của chúng ta…" Trong khi gã Peter đang đắc ý, Amy giãy khỏi tay gã, nả một phát súng về phía Voldemort đang nói chuyện.

Tiếng súng khiến mọi người hành động, thuận thế xuất kích, vẻ âm tàn xuất hiện trên gương mặt, Voldemort phóng hai đạo Avada về phía Harry và Amy, thể nhưng đạo thứ ba là từ đâu đến?! Snape xuyên qua đám người, hắn nghe thấy tiếng tim đập của mình.

"Không! Sev——"Snape ngăn cản một cái Avadar, thế nhưng người kia vẫn không kịp tránh đi, trong nháy mắt hắn vẫn ôm lấy Harry che chở trước ngực, lục quang lóe lên, Snape đã nhận lấy câu thần chú tránh không kịp kia!

"Không!"

"Giáo sư!"

Harry ngơ ngác nhìn thấy nỗi niềm yêu thương còn có không nỡ chia lìa, thứ cảm xúc chưa bao giờ xuất hiện trong mắt người đàn ông kia, Sev, Sev của cậu!

"Không, Sev! Giáo sư Dumbledore! McGonagall! Ai cũng được, mau cứu Sev!" Sau tiếng súng kia thì Voldemort đã bị một kẻ thừa cơ hội giết chết, chiến trường nhất thời chỉ còn tiếng gào thét tuyệt vọng của Harry.

Harry, dưới sự giúp đỡ của người khác, đưa thân thể Snape đến bệnh xá, Sev sẽ không có chuyện gì! Anh đã đáp ứng cậu sẽ cho cậu một gia đình, còn có con của bọn họ nữa.

Còn Amy Clinton thi ̀ngơ ngác nhìn đám người, vào lúc người khác không chú ý cô ta đã phóng cho Harry một cái Avadar, thế nhưng giáo sư, giáo sư sao lại chết? Đều là do Harry Potter! Trong mắt cô đầy oán hận điên cuồng, đúng, đúng, còn có phương pháp kia mà.

Harry cảm thấy thế giới sụp đổ, trước vẻ mặt đau lòng tiếc nuối của bà Pomfrey, cậu đã biết, Sev của cậu, cứ như thế mà đi mất rồi? Vì bảo vệ cậu, vì… Harry ôm lấy thần thể lạnh lẽo của người kia mà ngồi ngây ngốc.

"Sev, sao anh lại lạnh như vậy? Em sẽ mãi ôm anh như thế này, có được không anh? Anh cũng muốn nhìn cục cưng sinh ra cơ mà?"

Trong bệnh xá, không một ai không bi thương, thế nhưng tình hình chiến đấu khi đó rất quyết liệt, không ai biết kẻ đã phóng ra Avadar kia là ai, nếu mà… Cụ Dumbledore thử khuyên bảo Harry sự thật là Snape đã mất rồi, nhưng cậu bé vẫn cố chấp ôm lấy anh, ánh mắt tuyệt vọng cùng rồ dại của cậu cũng khiến ông cụ không thể không đành lòng chia rẽ bọn họ.Cùng ngày, Dumbledore tuyên bố trên Nhật báo Tiên Tri rằng Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy đã chân chính tử vong. Toàn thể Anh quốc vì thế mà vui mừng. Nhà Malfoy thì bởi vì sau này đã trợ giúp cho chiến dịch mà khôi phục quang vinh. Mấy mù bao quanh Hogwarts bởi vì cái chết của Cerdic và Snape cũng tiêu tán đi. Nơi nơi đều là tiếng nói cười vui vẻ.

Sev, Sev… My love…

"Harry, trò đã quyết định sao?" Dumbledore đau lòng nhìn đứa nhỏ trầm lặng tuyệt vọng trước mặt.

"Vâng, giáo sư, con, Harry Potter, gả cho Severus Snape, trở thành bầu bạn vĩnh viễn."

"Những Severus đã…"

"Không! Anh ấy không chết! Con biết." Không ai tin lời Harry nói, nhưng sự kiện định nơi cậu cuối cùng khiến ông cụ thở dài.

"Được, Harry, ta sẽ làm nhân chứng, còn nữa, thực xin lỗi."

Thực xin lỗi? Harry đặt tay lên bụng, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng cùng bi ai.

"Không, đây là quyết định của Sev, tuy con và anh ấy đều phải trả cái giá quá đắt."

Tại số 12 Quảng trường Grimmauld. Không nhộn nhịp như với bài mới khác, mọi người trong nhà đều thấy đau thương dù cho vẫn phải gượng ép tươi cười cũng không sao che đậy được. Chú Sirius đã không còn sôi nổi như ngày xưa, gia đình Ron và mấy vị giáo sư được mời đến làm khách quý cũng vẻ mặt trang nghiêm.

Harry vẫn thận đặt thân thể Snape lên ghế, Snape mặc một thân lễ phục màu đen, Harry là màu trắng. Harry cười rất vui vẻ, nhưng trong lòng đã tuyệt vọng đến không nói ra lời, bởi vì đối mắt xanh lục kia ảm đạm đến mức gần như hóa thành màu đen. Dumbledore cười cười: "Harry Potter, con có nguyện ý gả cho Severus Snape làm vợ, không hối hận mà trở thành bạn đời của thầy ấy chứ?"

Harry thậm tình nhìn vẻ mặt bình thản của người đàn ông ấy, "Vâng, con nguyện ý, con nguyện ý trở thành vợ của anh ấy." Nhắm hai mắt lại, trong đầu Harry nhớ đến đủ chuyện khi ở bên Snape, thật lòng, con nguyện ý, nguyện ý vì anh ấy mà lưu đày nơi địa ngục.

Trên người Harry chợt lóe ánh sáng, một sợi ánh sáng trắng từ con tim cậu kéo dài, nhưng không biết kéo đến nơi nào.

"Điều này sao có thể? Snape chẳng lẽ không chết?" Thần thể Harry chấn động, mừng rỡ nhìn về phía cụ Dumbledore cũng đang rất kinh ngạc.

"Nói như vậy, hai người kết thành bầu bạn, khế ước kết nối linh hồn của hai bên, giống như sợi sáng trắng vừa rồi nhìn thấy vậy, nhưng Severus đã tử vong, nếu phải giải thích rõ, chỉ có thể nói là linh hồn thầy ấy đang ở một nơi mà chúng ta không biết."

Như vậy sao? Đủ rồi, biết như thế là đủ lắm rồi. Sev, lần này hãy để em tìm anh, bảo vệ anh.

Chương 29: Em đến tìm anh

Tuy là nói như vậy, nhưng cậu biết đi tìm Sev thế nào đây? Harry buồn bực rảo bước trong phòng, bên tai hồi tưởng lại những lời cụ Dumbledore nói.

"Harry, nếu linh hồn Severus còn tồn tại, như vậy sau khi các trò trở thành bầu bạn, linh hồn của các trò sẽ tương liên, nhưng vấn đề hiện tại là, linh hồn của Severus có thể không tồn tại ở nơi chúng ta biết đến." Ánh mắt cụ Dumbledore lóe sáng.

"Là sao ạ. Hiệu trưởng?" Harry cảm thấy niềm hy vọng của mình cứ như bị che phủ bởi một tầng bóng ma.

"Thật xin lỗi, Harry, đến nay ta chưa từng gặp qua loại chuyện này, có lẽ…"

Harry không hỏi tiếp câu sau cứa ông cụ là gì, nhưng, trong đầu cậu mang máng nghĩ tới một việc, Amy Clinton, làm nhà tiên tri, hẳn cô ta biết điều gì đó!Hogwarts đắm chìm trong vui mừng, mọi người cũng không còn cần Kẻ Được Chọn nữa, Harry hiếm khi bị đám người coi nhẹ, lập tức đi vào tòa tháp Ravenclaw, sau khi trả lời câu hỏi của bức tượng đá thì đi vào. Trong phòng sinh hoạt chung chỉ có đơn lẻ vài học sinh, hơn nữa mỗi người một quyển sách, Harry đến cũng không có nhiều người chú ý.

Harry hỏi qua một học sinh, sau đó xác nhận được Amy Clinton đang ở.

"Phòng học Độc Dược? Vì sao cô ta ở đó? Mấy ngày nay không phải được nghỉ để ăn mừng thắng lợi sao?"Cô bé mãi vùi đầu vào quyển sách kia bây giờ mới dừng lại, mê mang ngẩng đầu. "Àh, Clinton luôn hành động kỳ quái, mình cũng không rõ lắm."

Harry phẫn nộ rời khỏi tòa tháp, chạy tới phòng học Độc Dược.

"Phù phù!" Đứng trước cửa phòng học, đợi cho hơi thở ổn định lại, Harry mới cẩn thận đẩy cửa vào. Ha! Quả nhiên ở trong này. Cô gái trong phòng học đưa lưng về phía cậu, không biết đang làm gì, Harry đột nhiên có toan tính, cẩn thận trốn sau bàn, muốn xem cô ta đang làm gì.

.

Chương 30: Gặp nhau

Snape bước vào đại sảnh trang trí hoa lệ, nhưng hắn hiện tại không có tâm tư để mà xã giao, chỉ thấy năm chủ nhân Lucius Malfoy ngồi trên ghế salon nhíu mày nhìn thanh niên đang vội vàng đi đến.

"Severus, cậu hẳn nên thông báo cho tôi một tiếng trước chứ, may mà Cissy đi vắng, bây giờ cô ấy không thể bị hoảng hốt đâu."

Severus hừ nhẹ một tiếng: " Lucius, bộ dạng của anh hiện tại cứ như một ông ba ngốc nghếch, ấy, yên tâm đi, tôi nghĩ con của anh chưa đòi ra nhanh thế đâu."

Lucius chả ừ hứ gì, hắn gõ cây trượng xuống mặt đá cẩm thạch.

"Thế thì Severus, tôi giả thiết nội dung cậu muốn nói hôm nay rất có giá trị." Đó là câu khẳng định.

Snape không khách khí ngồi xuống, đối diện người đàn ông, "Nhiều lời vô nghĩa, Lucius, tôi nghe được một lời tiên đoán."

"A, ả điên kia á? Lời tiên đoán của ả có từng chuẩn xác chưa?"

"Không, lần này không giống." Biểu tình nghiêm túc của Snape đã lây sang Lucius.

"Tư thế và biểu cảm lẫn này của cô ta không giống mọi khi, nếu phải nói, thì là cứ như bị ám ảnh vậy." Hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, dường như đang châm chước gì đó.

"Vậy, Severus, nói cho tôi biết nội dung lời tiên đoán đi."

Trong lời nguyền tĩnh âm cùng thần chú chống nghe trộm, Snape mở miệng nói: "Đứa bé sinh ra vào tháng 7 tàn đi sẽ tiêu diệt được Chúa Tể Hắc Ám!" Một câu này khiến Lucius Malfoy há to miệng một cách bất nhã.

"Có thật không?"

"Tôi không xác định, tôi đang do dự có nên báo cho đại nhân hay không."

Lucius đứng lên đi qua đi lại, vẻ mặt nghiêm túc, đột nhiên hắn dừng lại ở trước mặt Snape, nói: "Không, Severus, đợi đã, Merlin phù hộ, ngày sinh của tiểu Long nhà tôi dự tính là vào tháng sáu. Tôi phải trước xem phản ứng của đám Thực Tử Đồ, chuyện này trước cứ từ từ." Miệng Snape hết mở lại khép, chung quy vẫn không phản bác.

"Được, như vậy tôi chờ câu trả lời của thuyết phục anh."

"Đợi chút nào, Severus!" Gọi lại người đàn ông đang tính rời đi kia, Snape nhíu mày ý bảo Lucius tiếp tục.

"Khụ, tôi muốn nói này, Severus, làm bạn bè, tôi cảm thấy đóa hoa bách hợp thuần khiết kia không thích hợp với cậu đâu."

Lucius nhấn mạnh cụm từ "Hoa bách hợp", thân thể Snape cứng đờ, khô cằn mở miệng: "Lucius, tôi nghĩ đó là việc riêng của tôi, chẳng lẽ Malfoy lại thích xem vào xem vào chuyện riêng tư của người khác?"

Đi tới bên lò sưởi, hắn khựng lại một chút. "Tôi biết chứ, nhưng còn ai có thể cho tôi hơi ấm như thế đây?" Thanh âm cực thấp, nhưng Lucius vẫn nghe rõ, cả tiếng thở dài gần như không thể nghe thấy của thanh niên....

Khi Harry bớt đau buồn, cậu cũng không quên tình cảnh hiện tại của mình, cẩn thận nương theo ánh đèn tù mù mà chạm đến cửa, một cảm giác quen thuộc xuyên qua toàn thân, áp chế hưng phấn trong lòng, cậu thử thăm dò mở cửa ra rồi đi đọc theo con đường trong trí nhớ, quả nhiên cậu thấy được bài trí quen thuộc ở dưới lầu cùng căn hầm kia. Nơi này là Spinner"s end, nhà của Sev!

Harry hết không ra tiếng, bởi vì trong lò sưởi đột nhiên bùng lên lên ngọn lửa làm con tim cậu gần như là tạm ngừng đập. Thần thể gầy gò của người đàn ông bước ra, rất nhanh liền cảnh giác vì phát hiện ra Harry đang đứng trên cầu thang. Trải qua chiến tranh khiến hắn quyết đoán lấy đũa phép trong tay áo ra, nhắm vào cậu bé đột nhiên xuất hiện.

"Ai?!"

Snape kinh ngạc mà quan sát cậu thiếu niên trước mắt. Cậu ta là ai? Vì sao người này lại xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ là người của Hội Phượng Hoàng? Chìm trong đủ loại nghi vấn, đến khi thấy rõ gương mặt thiếu niên thì hắn hít sâu một hơi, trên gương mặt có đến bảy phần tương tự Lily là biểu cảm quyến tuyền và nước mắt, không hề có chút hận thù chán ghét như dự tính. Nhưng đũa phép cũng không buông lỏng, chậm rãi tới gần thiếu niên đang bất động.

"Mi đến tột cùng là ai?" Sao lại có người có bộ dạng giống với Lily đến thế, còn mái tóc bù xù kia lại y hệt của tên Potter khiến người khác chán ghét?

Sau khi Harry nhìn thấy ro thân hình người đàn ông ấy thì liền ngây dại, người mà mình ngày nhớ đêm mong đang ở ngay trước mắt, cậu từng nghĩ tới tình cảnh khi gặp lại nhau sẽ là ôm lấy anh, hôn môi anh, thế nhưng không có đề phòng như hiện tại thế này. Harry nghe thấy thanh âm khô khốc của mình vang lên trong họng.

"Sev, em tìm được anh rồi."

Ngay khi Harry mở miệng, trái tim của Snape không khỏi loạn nhịp trong nháy mắt, cho nên khi cậu bé trước mặt mình đột nhiên ngã xuống, hắn phản xạ đưa tay ôm cậu vào lòng. Sau khi tỉnh táo lại, trên mặt hắn tràn ngập vẻ khó tin và nghi hoặc. Cậu bé này, vì sao có ảnh hưởng đến hắn lớn đến mình như vậy, cậu ta đến tột cùng là ai? Ánh mắt phức tạp dừng trên khuôn mặt thanh tú ấy, lập tức ôm ngang cậu bé gầy yếu không rõ lai lịch này lên lầu, trên mặt là vẻ dịu dàng mà ngay bản thân cũng không phát giác.

Ngày hôm sau, ánh nắng mặt trời không chút keo kiệt chiếu vào Spinner"s end âm u, Harry tỉnh lại trong ánh sáng dịu dàng ấy, ngơ ngác nằm trên giường, một lúc sau lại xoay người, "Sev! Mình tìm đươc Sev rồi!" Hai chân trần trụi chuẩn bị đi về phía cửa, chỉ là Snape đã sớm tựa bên cửa.
"Cậu đây, không biết tìm tôi có chuyện gì?" Thanh âm trầm thấp thong thả, ngữ điệu quen thuộc mang theo chút trong trẻo khiến Harry mê muội nhìn về phía người đàn ông vừa xuất hiện.

Cuối cùng, Harry không chút do dự nhào về phía người đàn ông, Snape muốn công kích theo phản xạ, nhưng khi nhìn đến nỗi niềm yêu thương trong mắt Harry thì kinh ngạc một hồi, để cậu bé thừa được cơ hội. Ôm lấy thắt lưng gầy gò hơn nhiêu so với mấy năm sau, Harry rốt cục như thế tìm được nơi phát tiết, ôm lấy anh mà khóc to thành tiếng.

Snape thử đẩy cậu bé trên người ra, nhưng cậu cứ như gấu koala vậy, bám víu trên người không buông, hắn đành phải cứng ngắc vỗ về trấn an, nhưng khiến Snape nhức đầu chính là, tên nhóc không rõ lai lịch này khóc càng thêm khoái trá.

Hồi lâu sau, trong phòng khách. Snape kéo cậu bé đi cùng mình tới ghế salon. Harry đã sớm dừng khóc, nhưng vẫn chôn trong lòng Snape, tham lam ngửi lấy vị thảo dược quanh năm không thay đổi trên người hắn. Trong sảnh nhất thời im ắng, chỉ có tiếng hô hấp của hai người.

"Nói cho ta biết chuyện gì đang xảy ra!" Snape nhọn không được nữa mà mở miệng, thân thể cứng nhắc tùy ý để cậu bé ôm khóc thút thít.

"Sev, em rất vui, anh không có rời khỏi em." Câu nói khó hiểu của cậu làm Snape nhíu mày, cưỡng chế mà nâng đầu cậu bé lên, nhìn đối mắt khiến tim hắn loạn nhịp, cố gắng tìm ra mánh khóe trong đó, nhưng không có kết quả, trong mắt cậu bé tràn đầy yêu thương làm hắn chật vật tránh né.

Trước khi người đàn ông bùng nổ, Harry hôn lên môi hắn, trong sự cứng đờ của hắn, cậu chậm rãi kể lại toàn bộ.

Snape cảm thấy tâm tình chưa bao giờ phập phồng như vậy, kinh ngạc nhìn cậu bé đang đau thương.

"Cậu nói cậu đến đây từ mười mấy năm sau? Mà cậu đến đây để tìm kiếm bạn đời của mình, cũng chính là ta, Severus Snape?" Snape đặc biệt nhấn mạnh tên mình, để xác định đây không phải là một câu chuyện hay trò đùa.

"Vâng, Sev, em cũng thật không ngờ là em có thể gặp lại anh lần nữa." Nỗi đau xót của cậu bé không hề giống giả tạo? Snape xê dịch cơ thể đã cứng đờ của mình, sức nặng của cậu bé trên người hắn cứ như gia tăng thêm 500 pound vậy, nó làm cho cử động của hắn chậm chạp hẳn. Mà những lời kể tiếp theo của cậu ấy khiến hắn hoàn toàn lâm vào hỗn loạn.

"Con? Cậu nói cậu có thai? Ôi không, đây không phải trọng điểm, cậu nói đứa nhỏ đờ là của ta?" Nếu không phải Harry đang đè lên hắn, Snape đã sớm nhảy dựng lên. Harry thấy biểu tình của người đàn ông, đột nhiên nhớ lại khoảng thời gian hai người ở chung, chua sót nhỏ giọng nói: "Vâng, đứa bé. Nhưng anh chung quy không phải là Sev của tôi, Sev của tôi yêu tôi, mà anh chỉ yêu Lily Evans."

Thanh âm rất nhỏ, nhưng người đàn ông vẫn nghe rõ ràng. Nhưng cũng chỉ khựng lại một chút liền lấy đũa phép ra.

"Anh muốn làm gì?" Harry bảo vệ bụng, trong lòng Snape dâng lên một cỗ tức giận, nhưng vẫn kiên nhẫn nói: "Chỉ là xem tình huống của đứa nhỏ."

Lúc này Harry mới ngượng ngùng buông tay xuống, đường nhiên cũng nhìn ra người đàn ông đang không vui, trong lòng không khỏi hy vọng, linh hồn của mình cùng Sev tương liên chặt chẽ, Sev sẽ trở lại.

An tâm để Snape kiểm tra, khi Snape nhìn thấy ngay bụng cậu bé xuất hiện dòng chữ "Severus Snape" thì đầu tiên là kinh ngạc, tuy những lời cậu nói đã sớm khiến hắn có loại cảm xúc này, nhưng lúc tận mắt xác nhận vẫn sẽ có một loại cảm thụ không giống như thế. Lập tức từ trong lòng dâng trào vài phần vui sướng mà ngay cả bản thân cũng đều cảm thấy sửng sốt. Với vẻ mặt không chút biểu cảm, hắn buông đũa phép.

"Tình trạng đứa nhỏ rất tốt." Lời nói khô cằn lại làm Harry an tâm rất nhiều.

"Ta nghĩ ta cần yên tĩnh một chút." Người đàn ông nói xong liền đứng dậy lên lầu, Harry tâm tình phức tạp dựa lên sô pha, cậu cũng cầm yên tĩnh một chút, Sev của cậu, xa lạ mà quen thuộc nhưng vậy. Trên lầu, Snape nhắm mắt cau mày nằm ngửa trên giường, ngày hôm nay, hết thảy đều vượt ra khỏi sự nhận thức của hắn, cậu bé kia...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau