[HP ĐỒNG NHÂN] YÊU ANH ĐÃ THÀNH THIÊN TÍNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [hp đồng nhân] yêu anh đã thành thiên tính - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Khai giảng

Năm thứ tư, Harry cùng bạn bè ngồi ờ dãy bàn Gryffindor, có cảm giác như đã qua mấy đời rồi vậy, đại sảnh rực rỡ hệt như lúc phân viện hồi năm nhất, nhìn đám học trò nơm nớp lo sợ chờ phân viện, Harry không khỏi mỉm cười, ngẩng đầu nhìn phía bàn giáo sư, Snape một thân áo bào màu đen lặng im đánh giá đắm tân sinh năm nay. Cảm nhận được một luồng ánh mắt hắn không lộ chút dấu vết mà nhìn sang.

Khi người kia quay đầu lại, Harry đầu tiên là kinh ngạc, lập tức lộ ra nụ cười ầm áp, sau khi xác nhận được tình cảm của người này đối với mình, cậu cảm thấy thực hạnh phúc, cho nên tươi cười càng thêm ấm áp, ánh mắt Snape khẽ chuyển, nhưng không có bất luận biểu thị gì, ân lặng dời mắt. Tuy điều này làm Harry có chút thất vọng, nhưng cậu cũng hiểu được.

Phân viện rất nhanh liền xong, sau khi toàn bộ học trò ngồi vào chỗ, cụ Dumbledore đứng lên, cụ mặc chiếc áo chùng màu tím so với thường ngày càng thêm hoa lệ, giang mở hai tay, nói to: "Hoan nghênh! Hoan nghênh các trò đến Hogwarts, ta nhiệt liệt hóa nghênh các trò. Kế đó ta muốn thông báo một sự kiện trước bữa tiệc tối."

"Năm nay thi đấu Quidditch sẽ tạm dừng." Tiếng cụ vừa dứt, bên dưới liền ồn ào một trận.

"Vì sao chứ? Harry, thật đúng là tin dữ! Mình còn muốn nhìn bồ đánh cho thằng Malfoy đáng ghét kia tới bời mà." Harry cũng rất kinh ngạc, như đại đa số học trò khác, hướng ánh mắt đến cụ già trên cao kia.

"Im lặng!" Thanh âm dần dần dịu xuống. "Năm nay, Thi đấu tam pháp thuật sẽ được tổ chức tại Hogwarts, cùng dự thi còn có tuyển thủ của Beauxbaton và Dumstrang."

Tin tức này không thể nghi ngờ là làm lòng người phấn chấn, thành âm thảo luận càng thêm vang dội.

"Còn có, chúng ta hãy cùng hoàn nghênh giáo sư của môn Phòng chống Nghệ Thuật Hắc Ám của học kỳ này, giáo sư Moody." Gã đàn ông một mắt quả thật khiến người ta phải ghé mắt, thế nhưng hiện tại tất cả học sinh đều đặt tâm tư ở sự kiện đầu tiên kia. Dumbledore mỉm cười từ ái mà tuyền bố bữa tiệc bắt đầu. Quả thật Harry hoàn toàn chẳng biết gì về cuộc thi Tam pháp thuật này cả, nhưng Ron và Hermione đang hứng phấn bên cạnh đã giải thích cho cậu. Tóm lại là cạnh tranh giữa các trường học, mà lần này, chọn tổ chức ở Hogwarts là việc vô cùng vinh quang.

"Được rồi, nhưng Hermione này, việc ấy sẽ không đơn giản nhỉ?!" Hermione nghiêm mặt nói: "Ừ, mình thấy trên sách có nói trận đấu sẽ hết sức nguy hiểm, mấy trăm năm trước, còn có một tuyển thủ đã tử vong rỗng trận đấu đấy."

Tin này lập tức giội tắt nhiệt tình của Harry, nhưng Ron cùng Seamus, Neville bọn họ vẫn nhiệt tình thảo luận. Hermione bất đắc dĩ liền nhìn, "Harry, mình cảm thấy bồ càng thêm điềm tĩnh so với trước đây, nhưng Ron thì vẫn lỗ mãng như vậy."

"Không đâu, mình chỉ là đã hiểu rõ một số việc thôi, Hermione."

Đã hai tuần qua đi, thế nhưng những cuộc thảo luận về thi đấu Tam pháp thuật vẫn tràn ngập bên tai Harry.

"Hey, bồ tèo, nghe nói tuyển thủ của hai trường khác sẽ tới đây vào hôm nay đấy." Harry nghe thấy một cậu học sinh nói vậy khi lướt qua bên người cậu. Tin này cũng khiến lòng hiếu kỳ của Harry dâng lên, dù sao ngày trước cậu vẫn cho rằng Hogwarts là trường dạy pháp thuật duy nhất."Nhìn kìa, trên trời có gì đó?"

"Còn nữa, nhìn mặt hồ đi!"...

Tiếng kêu sợ hãi khiến hầu hết học trò vườn đầu nhìn về phía đó. Ron hưng phấn bắt lấy cánh tay Harry, làm cậu đau đến hít một hơi. Nhưng thật nhanh, cậu đã bị cảnh sắc kỳ diệu trước mắt thu hút. Mấy chiếc xe ngựa xếp thành một hàng trên không trung bay về phía nơi này, tư thế tao nhã kia tựa như đang tản bộ vậy. Trong hồ nước, đột nhiên hình thành một cái lốc xoáy cực lớn, đột nhiên một con thuyền buồm thật lớn trồi lên từ trong nước, dòng nước khiến thuyền có vẻ khí thế vô cùng.

"Harry,còn ngây sững ở đây làm gì, đến đại sảnh kìa, giáo sư McGonagall dặn dò đấy."

Harry mẫn cảm phát hiện đại sảnh càng thêm lộng lẫy và sạch sẽ, học trò lễ phép mà bàn luận, Harry cũng bị quấn hút theo mà thỉnh thoảng nhìn về phía cửa lớn. Cụ Dumbledore đang thông báo.

Hiển tại chúng ta hoan nghênh những vị khách đường xa đến đây, đầu tiên là, Beauxbaton!"

Khi tiếng nói vừa dứt, cửa lớn được mở ra, Harry bị một mảnh màu lam làm lóa mắt, chỉ thấy hơn mười cô gái dáng điệu hấp dẫn, dung mạo tuyệt đẹp xuyên qua cánh cửa, các thiếu nữ mơ hồ tản ra hormone khắp bốn phía. Harry thậm chí nghe thấy tiếng huýt sáo, xấu hổ quay đầu nhìn về phía bàn giáo viên, người đàn ông kia cũng đang nhìn cậu, chính là hai tay đan chéo, trong mắt như cười như không, được rồi, coi như tiếng huýt sáo kia xuất phát từ Gryffindor, cũng không thể đại biểu đó là cậu mà.Tức giận quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy ánh mắt Ron vẫn dính chặt trên người một cô gái xinh xắn nhất bọn, lông mi giật giật nhìn sang Hermione, thấy nữ phù thủy đang lườm nguýt, cậu thầm thở dài. Sao cậu lại thấy gần đây quan hệ giữa Ron và Hermione rất khác thường nhỉ? Chỉ đành yên lặng cầu nguyện cho các bạn tốt hết thảy đều thuận lợi.

"Sau đây xin mời Dumstrang."

Mười mấy nam sinh cao lớn ngũ quan sâu sắc hùng hổ đi tới, "Đó là Krum!" Một giọng nữ bén nhọn vang lên, ah, Harry tập trung nhìn sang, đích thật là người thắng trận thi đấu Quidditch hồi hè.

"Vậy anh ta vẫn còn là học sinh sao?"

"Thật là anh ấy."...

Những cô gái cùng một bộ phận nam sinh ở chung quanh sùng bái mà nhìn về phía nam sinh tên Victor Krum kia. Cũng không thiếu tiếng bàn tán xôn xì xào chê bai cùng tiếng nhóp nhép đồ ăn.

"Im lặng!"

Dumbledore nhiệt tình ôm lấy hai vị hiệu trưởng, đừng trước một món đồ vật được che phủ bằng vải. "Trong khoảng thời gian này, chúng ta sẽ dùng Chiếc Cốc Lửa này đây để chọn ra dũng sĩ cho lần này, mỗi trường một em, xét thấy tính nguy hiểm của trận đấu, tuyển thủ sẽ được tuyển ra trong nhóm học sinh tròn 17 tuổi." Nói xong, một trận âm thanh kháng nghị vang lên, nhưng rất nhanh bị trấn áp. Vải được kéo xuống, lộ ra một Chiếc Cốc Lửa được đẽo bằng gỗ, tuy rằng bĩ hận chế tuổi tác, cũng không ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của đám học trò trong trường, tiệc tối chấm dứt ngay trong tiếng thảo luận kịch liệt.

Buổi tối trong ký túc xá.

"Ôi, thật không công bằng, mình cũng muốn tham gia!" Ron nói lên nguyện vọng của hầu hết nam sinh trong phòng ngủ. Ngoại trừ Harry đã sớm lên giường ngủ mất, thi đấu Tam Pháp Thuật gì gì đó, tuy cậu hiếu kỳ, nhưng cũng chẳng muốn mình tham dự.

Bên kia, Snape cau mày ngồi trước bàn làm việc, nhớ tới cái gọi là lời tiên đoán của con bé kia, "Người kia" sẽ sống lại trong trận thi đấu Tam pháp thuật, Dumbledore dựa theo con đường nguyên bản, lấy Harry làm mồi dụ. Mỏi mệt nhắm mắt lại, "Cũng chỉ có như vậy, mới có thể đem "kẻ kia" hoàn toàn diệt trừ." Bên tai quanh quẩn lời của Dumbledore. Đúng vậy, mở choàng hai mắt, hết thảy đều sắp kết thúc, tay phải vô thức ma sát cánh tay trái.

Chương 22: Chiếc cốc lửa

Ngày hôm sau, không khí ở Hogwarts hiển nhiên so với thường ngày sôi động hơn không ít, giữa màu áo chùng đen thỉnh thoảng xe lẫn những học sinh hai trường khác, Harry gặm bánh mì, ánh mắt nhìn vào chỗ giữa đại sảnh, Chiếc Cốc Lửa đặt giữa một cái vạch màu trắng, vây quanh là một hàng học sinh, khi có một học trưởng đủ điều kiện viết tên mình lên tờ giấy bỏ vào Chiếc Cốc Lửa thì sẽ truyền ra tiếng hoan hô.

Hermione ngó sang chỗ mà Harry đang nhìn, nói: "Bồ đang nhìn cái vạch màu trắng kia sao? Đó là lằn tuổi để phân biệt độ tuổi phù hợp hay không, chỉ có học sinh đủ 17 tuổi mới có thể bước vào nhỉ." Harry gật đầu, "Thật đáng tiếc, kỳ thật mình thấy Ron có thể tham gia." Lời của cậu khiến Ron ưỡn ngực, bất quá miệng lại nói: "Không, Harry, bồ càng thích hợp hơn, Bùa Chú cùng phòng̣ ngự hắc ma pháp của bồ tốt lắm mà."

Sau khi tan học môn, Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám, Harry một mình đi đến thư viện, như trong đầu vẫn nhớ đến vẻ mặt của Moody khi nhắc tới lời nguyền không thể tha thứ, lời nguyền khiến người ta hoảng sợ, mấy người ấy đều bị dọa ngây người. Cứ đi tới như thế, Harry không cẩn thận, đụng trúng ai đố, "Thật xin lỗi…" Ngẩng đầu lên, đó là một cái đầu bạch kim mà cậu tránh không kịp.

Khi Draco Malfoy thấy Harry đang nhìn mình thì vẻ mặt vặn vẹo, "Hừ, Kẻ Được Chọn chỉ biết chơi với Máu bùn chồn hôi sao hôm nay lại đi một mình thế?" Giọng điệu Malfoy vẫn cao ngạo như vậy, Harry nhăn đôi mày thanh tú, "Đừng sỉ nhục bạn tôi, Malfoy!"

Bạn? Vứt bỏ tình hữu nghĩ của Malfoy, thế nhưng… Châm chọc nơi khóe miệng của Draco càng thêm rõ ràng, hai tên hầu to con mang theo ý xấu mà tới gần Harry, Harry thầm kêu không ổn, nắm chặt đũa phép trong tay áo, ngay khi Malfoy mở miệng thì một tia sáng lóe lên đập vào trên người Malfoy, chỉ thấy cậu bé trước mắt phút chốc biến thanh một con chồn trắng xinh xắn, Moody bước ra khỏi bóng tối, bỡn cợt Malfoy bị biến thân. Con mắt chột nhìn chằm chằm vào Harry, Harry giật mình, không rét mà run, cậu mở miệng: "Giáo sư, như vậy là không tốt đâu."

"Hừ, trái kỷ luật phải bị phạt, bất luận kẻ nào cũng giống nhau." Giọng điệu tàn nhẫn làm cậu run lên, Malfoy đáng thương sâu khi bị giáo sư McGonagall đến mới có thể giải thoát, vẻ mặt xấu hổ và giận dữ của cậu bé bạch kim khiến Harry đồng tình, nhưng khi cậu nhóc thấy Harry lại không chút do dự quăng cho cậu một ánh mắt tàn nhẫn. Chậc, thật là một cậu ấm không ngoan gì cả.

Tâm tình phức tạp mà đi tiếp, nhưng Malfoy là học trò cưng của Snape, anh ấy hẳn sẽ rất tức giận. Nghĩ vậy, Harry chán nản thở dài, tuy rằng hạ nhục Malfoy không phải cậu, nhưng cũng do cậu mà ra, vẫn luôn tránh không được những lời châm chọc của người nọ. Ngồi ở thư viện, trong lòng Harry xẹt qua ý nghĩ không hay.

Đến khi trở lại phòng ngủ, chỉ nghe Ron lớn tiếng cười.

"Sao thế?" Ron nhe răng nhìn về phía bạn tốt.

"Ha ha! Harry, thực tiếc vì bồ không thấy được, George và Fred rốt cục ăn đủ." Nghe lời giải thích đứt quãng, nguyền lâu cặp song sinh uống độc dược tăng tuổi để ghi danh, nhưng Chiếc Cốc Lửa rõ ràng thông minh hơn, bắn hai người ra ngoài, mà do bị ma lực phản thệ, đến giờ vẫn là bộ dáng của một lão già. Hiện tại đang ở bệnh thất nhận trị liệu.

Harry cười to, hai kẻ dở này.

"Harry, mình nghe nói hôm nay Malfoy bị giáo sư Moody trừng trị phải không?" Seamus cũng tham gia.

"A, đúng thế, lúc ấy mình đang cùng nó tranh chấp, bồ biết mà, quan hệ giữa Malfoy và mình vẫn luôn hỏng bét."Ron nhảy dựng lên: "Hay quá, đã sớm muốn thu thập cái tên Malfoy kia."

...................

Ngày báo danh đã kết thúc, toàn bộ học sinh khẩn trương ngồi trong đại sảnh chờ đợi Dumbledore tuyên bố tên người dự thi.

"Như vậy ta nói lời vô nghĩa nữa, hiện tại tuyên bố tên các quán quân dự thi!"…

Một lát sau Chiếc Cốc Lửa bốc cháy lên, phun ra một mẩu giấy da gần như hóa thành than.

"Quán quân của Dumstrang— Victor Krum!"

"Hoan hô!!" Bên Dumstrang phát ra một trận hoàn hô. Victor tự tin đi đến giữa sảnh.
"Quán quân của Beauxbatons— Fleur Delacour!" Bên Beauxbatons cũng vang lên tiếng hoan hô cùng vỗ tay đã kìm chế.

"Như vậy, cuối cùng, quán quân Hogwarts——" Harry và những người khác khẩn trương nhìn Chiếc Cốc Lửa.

"Cerdic Diggory!" Những thanh âm hoặc hoan hô hoặc thất vọng ở mỗi học viện vang lên, khi mỗi người đều nghĩ đã chấm dứt thì Chiếc Cốc Lửa đột nhiên lại phun ra một mẩu giấy da.

Mỗi người đưa mắt như nhau, không phải chỉ có ba người sao? Trên mặt cụ Dumbledore lại không hề kinh ngạc, sắc mặt nghiêm túc nhìn Snape và phía bên Ravenclaw.

"Harry Potter."

Harry cảm thấy trong đầu quay cuồng như có mấy con quỷ khổng lồ đang nhảy ballet vậy, cậu ngây ngốc dưới sự thúc giục của Dumbledore và những ánh mắt khác thường cùng tiếng xì xào bàn tán của đám học trò mà đi ra giữa sảnh. Theo phản xạ mà nhìn về phía thân ảnh màu đen khiến cậu thả lỏng nọ, nhưng người ấy ẩn trong bóng tối, thấy không rõ biểu cảm.

Snape siết chặt hai tay, quả nhiên là như thế này sao? Ánh mắt hắn tạm dừng ở dãy bàn Ravenclaw, khóe miệng Amy Clinton mỉm cười, vẻ mặt khó lường, nhưng khi nhìn về phía Harry thì tia hận ý cùng chán ghét đã không tránh khỏi mắt Snape. Thu tầm nhìn lại, nhìn về phía cậu bé nhỏ sinh kia. Cậu bé hiển nhiên rất luống cuống, cô độc không chỗ nương tựa thừa nhận đủ loại ánh mắt, tên Weasley kia, hừ, đây là tình hữu nghị của Gryffindor sao, ghen tị trong mắt Weasley đã sắp biến thành một ngọn lửa mất rồi, Harry nhìn thấy không biết sẽ thất vọng cỡ nào.

Dumbledore trấn an đám học trò, đưa Harry cùng hai vị hiệu trưởng tới văn phòng, giáo sư McGonagall hiển nhiên rất khiếp sợ, nhìn về phía cậu bé đang luống cuống, nói: "Harry Potter, đây là có chuyện gì? Trò nhờ học trưởng ném tên mình vào cốc sao?"

Harry mờ mịt lắc đầu: "Thực ra con cũng không rõ nữa…" Ánh mắt lập lòe của mấy người kia khiến cậu không được tự nhiên, hiệu trưởng của hai trường Dumstrang và Beauxbatons đang cùng tranh luận điều gì đó với cụ Dumbledore, Snape, đúng rồi, còn có anh ấy mà.

"Giáo sư Snape, có chuyện gì thế ạ?" Harry ỷ lại mà nhìn người đàn ông, cố gắng tìm kiếm sự an ủi. Người nọ giơ tay lên, nhưng lại như lo ngại đến điều gì mà nhanh chóng hạ xuống. Vẻ mặt bình tĩnh nhìn cậu bé: "Không, không có gì đâu, ta nghĩ với chỉ số thông minh của trò sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như thế." Giọng điệu tuy bình thường, nhưng Harry không hiểu sao mà an tâm, rồi cậu suy nghĩ đến cái việc mơ hồ khó hiểu này.

Mình tuyệt đối không có ném tờ đấu vào đó, thế thì chính là có người động tay động chân, nhưng mục đích gì? Nghĩ tới đây, Hermione từng nói qua mức độ nguy hiểm của trận đấu lần này rất cao, như vậy là ai muốn mạng của cậu?! Kẻ muốn cậu chết nhất là… Voldemort, cuối cùngcũng bắt đầu rồi sao? Ánh mắt sững sốt của Harry nhìn vào mắt người đàn ông. Snape thấy vẻ sửng sốt của cậu bé sau khi suy nghĩ xong, biết cậu bé đã đoán được điều gì đó rồi. Trong góc chết mà người khác như không thấy, hắn vỗ vỗ tấm lưng cứng nhắc của cậu.

"Một hồi đi theo ta."

Chương 23: Đấu với rồng

Cuộc tranh luận trong phòng duy trì hồi lâu, Harry dưới ánh mắt ra hiệu của Snape mà rời khỏi văn phòng, được cụ Dumbledore ngầm đồng ý. Tuy đã gần khuya, nhưng trên hành lang vẫn có một vài học trò tụ tập. Thấy Harry cùng Snape đi qua, tuy sợ hãi hơi thở của Snape, nhưng cũng có đứa lớn gan nhìn theo bọn họ.

Harry ở dưới đủ loại ánh mắt cảm thấy rất khó chịu, từng cặp mắt tò mò, ghen tị, cười nhạo cứ như đâm vào người cậu vậy. Cậu lặng lẽ đi qua sau lưng Snape, người đàn ông cũng cố tình lườm nguýt xung quanh, dọa sợ rất nhiều học sinh.

Sai khi tới hầm, Harry mới nhẹ nhàng thở phào, hơi thở âm u bên trong hầm có thể khiến cậu an tâm. Snape nhanh chóng đồng cửa lại, kéo Harry lên ghế salon, còn mình thì đi qua đi lại trong phòng. Harry nhất thời cũng không biết nên mở miệng thế nào, yên lặng ngồi trên ghế salon, trong phòng yên lặng, chỉ có tiếng rảo bước buồn bực của người đàn ông.

Snape đột nhiên dừng bước đi đến trước mặt Harry, ánh mắt hắn không còn bình tĩnh trống rỗng như trước kia, đôi môi mỏng hết mở lại khép. Harry không muốn thấy người nọ do dự, mở miệng nói: "Severus, em... em nghĩ em đều hiểu mà."

Thận thể Snape khẽ động, tiền lên phía trước ôn cậu bé vào lòng.

Cậu bé run rẩy chứng minh cậu cũng không bình tĩnh như vẻ bề ngoài. Harry không nghĩ tới cái cơn người luôn không bộc lộ cảm xúc như Snape sẽ ôm mình, thời khắc cậu dựa vào người đàn ông này, toàn bộ sợ hãi cùng tủi thân trong lòng cậu đều như tìm được chỗ trút. Ôm ngược lại Snape, hai người cứ như vậy duy trì hồi lâu.

"Harry, thật xin lỗi. Thật xin lỗi..." Snape ở nơi mà cậu bé không nhìn thấy, lộ ra vẻ mặt bi thương.

"Không, Sev, anh vĩnh viễn không cần nói lời xin lỗi với em. Em hiểu, em đều hiểu. Em..." Harry nâng gương mặt đang chôn ở trước ngực người kia lên, mở to đôi mắt trong xanh: "Em không sợ "kẻ đó" đâu, em có lý do để không thể thua, Sev, điều duy nhất em sợ chính là anh rời xa em."

Snape cúi đầu hôn lên đôi mắt của cậu con trai đã làm hắn cảm động, ánh mắt khối phục vẻ kiên định, hắn cũng không có lý do để thua.

Harry ôm tâm tình phức tạp mà rời hầm, khi trở lại phòng sinh hoạt chung thì bên trong vì cậu về mà yên tĩnh lại. Cậu không muốn nhìn đến ánh mắt của họ, trong cái như chăm chú của mọi người, cậu trở về tới phòng ngủ. Một ngày này cậu thực mệt mỏi, khi Harry thấy Ron thì định chào hỏi như thường ngày, nhưng nhìn thấy ánh mắt ghen tị và đề phòng của bạn tốt thì lý trí thu tay về, yên lặng rửa mặt xong thì nằm vật xuống giường, trước lúc đi vào giấc ngủ, cậu nhi ổ chăn của Ron mà nhẹ giọng nói: "Bất luận bồ nghĩ thế nào, mình cũng không hề báo danh tham dự trận đấu."

Thất vọng vì bạn tốt không hề có động tĩnh gì, cậu thiếp đi trong sự mệt mỏi cả thể xác lẫn **** thần.
Ngày bắt đầu trận đấu, Harry khẩn trương mặc áo chùng thi đấu, vị trí của cậu vô cùng xấu hổ, cho nên hầu như chẳng có bao nhiêu người ủng hộ cậu, trong khoảng thời gian này Ron đang chiến tranh lạnh với cậu, Hermione cũng lúng túng vì bị kẹp ở giữa hai người họ.

"Harry!" Một giông nói nho nhỏ khiến lòng Harry căng thẳng, cách rèm vải, Harry có thể nghe thấy tiếng thở của cô phù thủy nhỏ.

"Hermione?"

"Harry, mình đã lén tới đây, bồ, cẩn thận nhé, cố lên."

Harry thả lỏng thần kinh căng thẳng mấy ngày qua, nhẹ giọng nói: "Mình sẽ, cảm ơn bồ, Hermione."

Harry bất hạnh rút phải con rồng hưng bạo nhất trong bốn con rồng, ba người tuyển thủ kia lên lượt rời đi, tiếng vỗ tay hoan hô ở bên ngoài càng làm cậu căng thẳng, rốt cục--

"Hiện tại, xin mời vị tuyển thủ cuối cùng, Harry Potter!"Đọc theo con đường đá đi ra ngoài, ánh sáng cùng tiếng reo hò đột nhiên xuất hiện làm cậu như thể bị đưa đến đầu trường La Mã cố xưa. Hoảng hốt trong phút chốc, cậu mới hít vào một hơi, khi như thấy con rồng khổng lồ kia quả thực cậu bị dọa đến nhảy dựng.

Quá trình lấy trứng vàng thật nguy hiểm, khi Harry quần áo không chỉnh tề thậm chí trên người có vài vết thương lẽo từ chối xuống thì cậu giơ quả trứng rồng lên, hưởng thụ thời khắc thắng lợi này, được rồi, sau khi Harry quét đến khuôn mặt đen thui của Snape thì nhiệt tình trong lòng bỗng chốc bị dập tắt.

Trận đấu mạo hiểm của Harry Potter cùng thằng lợi cuối cùng khiến Gryffindor vốn lạnh nhạt bỗng sôi trào, tiếng hò reo vỗ tay một trận lại tiếp một trận, nhưng Harry không vui nổi, mấy ngày lạnh nhạt bởi vì thắng lợi của mình mới bị xua tan, tình hữu nghị của Gryffindor là đây sao? Harry mỉm cười châm chọc, hiện tại cậu nằm ở bệnh thất nhận điều trị của bà Pomfrey, đám học trò muốn tới thăm Kẻ Được Chọn đều chùn bước trước cái lườm giận dữ của bà.

Bệnh thất yêu tĩnh khiến Harry cảm thấy cứ như đã qua mấy đời vậy, những tiếng vỗ tay này chỉ có khi mình đoạt được thành tích, thế nhưng, tựa như mấy năm trước, lúc bởi vì mình đi đến mà bị trừ đi gần hai trăm điểm, khi mọi người phát hiện mình là Xà Khẩu... Biển hiện của Gryffindor cũng làm trái tim của cậu băng giá, vì sao trước kia mình không cẩn thận nghĩ tới nhỉ?

"Sao vậy, Kẻ Được Chọn đã thắng lợi kia vì sao ở trong này thương xuẩn bi thu thế hử?" Harry kinh ngạc xen lẫn vui sướng nhìn Snape đến gần giường mình, rồi sau đó bị sắc mặt của người ấy khiến cho sợ tới mức cơ rụt bả vai gầy yếu. Snape đen mặt như cậu bé đang cố chôn mình trong chăn, nhíu chặt mày.

"Gan của em thật đủ lớn a! Thứ quái vật nào làm tính lỗ mãng Gryffindor của em bộc phát, đi chọc giận một con rồng vậy hả? Thế quái nào em lại không dùng đũa phép, mà dùng mớ tứ chi phát triển của em đi chọc giận con rồng đó?" Nhìn Harry năm ngửa trên giường bệnh. "Hừ, chỉ bị trầy da một chút là quá lời cho em!"

Harry cũng thấy rất may mắn, ít nhất cậu cũng không phải bị kiểm tra toàn thân còn bị uống mớ độc dược khủng bố giống cô gái Beauxbatons kia. Thầy cậu bé ngẩn ngơ, khiến hơi thở của Snape nặng nề hơn.

"Tốt lắm! Dám phớt lờ vấn đề của giáo dư, Gryffindor..." Khi lấy lại *** thần, Harry lập tức vươn hai tay ôm lấy người đàn ông trước mặt, ngăn chặn những lời cậu không thích nghe.

Snape đều tiên là ngẩn ra, rồi lập tức phản kích thành chủ mà gặm cắn môi cậu bé, đâu đớn làm Harry hít vào một hơi, động tác thô bạo của người đàn ông lại làm cậu say mê mà ma sát thận thể đang kề cận cậu. Trong lòng Snape thầm mắng "Đáng chết", mới nhớ tới nơi này là đâu.

Harry cũng dường như đã nhớ ra mà hoảng hốt nhìn về phía cửa phòng bệnh, sau khi xác định không có ai, cậu mới cắn nhẹ một cái lên môi người kia. "Hừ, hi vọng Cậu Bé Vàng không đầu óc sẽ có chút xíu tự giác của phù thủy trong trận đấu tiếp theo, còn có vẫn dụng bộ não lâu ngày không sử dụng của em đi."

Chương 24: Người quan trọng nhất

Trong phòng ngủ, Harry chăm chú đọc quyển sách về bùa chú, hy vọng sẽ có tác dụng khi vào thi đấu, vừa mới thoát khỏi sự nhiệt tình của học trò Gryffindor, cậu đã không là cậu của trước đây, đãi ngộ như vậy đã không còn khiến cậu vui vẻ, ngược lại làm cậu cảm thấy lạnh giá.

Ron muốn nói lại thôi nhìn về phía bạn tốt đang chuyện chú đọc sách, đúng vậy, vận may và quầng sáng của Harry luôn làm mớ tự ti và ghen tị, bởi vì thường ngày cùng Harry mạo hiểm mà chiếm được một phần ngợi khen làm nó thật tự tin, nhưng đãi ngộ đặc biệt lần này của Harry làm cơn ghen tị luôn tồn tại trong nó bùng lên.

Nhưng khi Harry nhận được vinh quang, Ron đã nghĩ, người chiếm thắng là bạn tốt của nó, một cỗ tự hào mơ hồ dâng lên. Cho nên nó cố gắng làm lành với Harry.

Harry kỳ thực vẫn luôn biết Ron đang do dự, đặt quyển sách xuống, như về phía Ron, cậu nói: "Ron, kỳ thật mình không có báo danh dự thi, nhưng bồ không tin mình."

Ron bối rối vò đầu, "Mình chỉ là…"

Harry đè nén chua xót trong lòng, mỉm cười: "Mình biết, bồ chỉ hiểu lầm thôi."

Ron thở phào nhẹ nhõm, nó cười ngây ngô nói: "Ah, đúng vậy, bất quá hôm nay bồ thật ngầu."…

Cười đùa như mọi khi, nhưng Harry biết mình và Ron đã không thể thân thiết như trước được nữa.

"Có chuyện gì thế ạ?" Harry thở dốc như cậu con trai cao lớn trước mắt, chính là một trong các tuyển thủ, Cerdic Diggory. Chàng trai cẩn thận nhìn quanh bốn phía mới nhỏ giọng nói: "Cậu Potter, thật cảm ơn trò đã cho tôi biết nội dung của trận đấu thứ nhất." Harry lúc này mới buông lỏng cảnh giác, nhớ lúc ấy cậu đã vô ý để lộ nội dung.

"Không, không có gì đâu. Như vậy, anh, còn có chuyện gì không ạ?"

"À, tôi biết gợi ý của trận đấu thứ hai."…

Dưới gợi ý của Cerdic, Harry thuận lợi tìm được vấn đề đã quấy rầy cậu rất lâu kia, cậu thầm quyết định sau này sẽ trả ơn anh ấy.

Bên kia, Dumbledore cười híp mắt nhìn người đàn ông lạnh như băng trước mặt cụ, vui vẻ nhét một viên kẹo vào miệng.

"Severus, thật không thể tưởng tượng nổi đừng không nào?" Snape bởi vì hành vi lớn mật của Harry mà vô cùng tức giận, mà lão già đầu toàn nước đường kia chỉ biết ra tăng cơn giận của hắn.

"Không nghĩ tới người quan trọng nhất trong lòng Harry là anh, Severus, chẳng lẽ trong tình huống mọi người không biết, hai người đã xảy ra chuyện gì à?" Vẻ mặt xem kịch vui của cụ Dumbledore khiến Snape hừ lạnh một hơi: "Hừ! Đây không phải việc cân thảo luận lúc này, cụ là nói, muốn tưới độc dược lên tôi rồi nhấn tôi xuống nước mấy giờ liền?"

Dumbledore ngó lơ cơn giận dữ của người nọ, tiếp tục nói: "Ah, Harry thật là đứa bé ngoan, Severus, anh…"

"Đủ rồi!"

"Được rồi, tôi nghĩ là đúng thế đấy, còn có ba người khác cũng sẽ làm như vậy."

Tâm tư Snape khẽ động, trong lòng Harry, hắn quan trọng nhất sao? Chỉnh lại áo chùng, hắn tao nhã xoay người, trước khi đi hắn khựng lại một chút. "Tôi đã biết, còn nữa, quý cô Clinton kia, gần đây dường như quá mức an tĩnh đấy."

"Ha ha, tôi sẽ chú ý."

Trận thứ hai là trong nước sao? Làm sao cam đoan mình có thể hít thở trong nước suốt một giờ đây? Harry buồn rầu cào cào tóc, nhìn đồng sách trước mặt, cậu chẳng còn sức lực. Nạn lòng chuẩn bị rời thư viện, mà lúc này, "Xin chào, Harry." Một giọng nói hiền lành vang lên.

"Neville? Có chuyện gì không?" Harry ngạc nhiên nhìn cậu bé trước mặt, phải biết rằng tần suất cùng xuất hiện của cậu và Neville chỉ cao hơn một chút so với bạn học khác. Neville mỉm cười đầy cận thận: "Mình nghĩ bồ đang phiền muộn, có lẽ mình có thể giúp bồ."

Harry đầu tiên là ngẩn ra, lập tức mỉm cười: "Bồ biết mình muốn tìm gì sao?"

Neville có vẻ tự tin, khi nói cũng lớn tiếng hơn: "Ừm, bồ đang tìm phương pháp có thế hít thở trong nước đúng không? Mình nghĩ cỏ mang cá có thể giải quyết vấn đề này."

Harry biết Neville rất xuất sắc trong môn Thảo Dược Học, cũng không nghi ngờ gì, lập tức vui mừng cầm tay cậu bé nhằm biểu đạt cảm kích.

"Như vậy cỏ mang cá đó có ở đâu?"

Neville dường như ngay lập tức chẳng còn sức lực, "Mình nghĩ hẳn là ở chỗ giáo sư Snape, ah, mình còn có việc, đi trước nhé." Bộ dáng hoảng sợ của Neville làm Harry cười ra tiếng.

"Điều gì làm trò vui vẻ như thế hử?"
"Severus!" Harry nhỏ giọng kêu lên. Người đàn ông trước mặt cậu đúng là cái vị đã khiến Neville hốt hoảng chạy trốn kia.

"Là giáo sư Snape." Người đàn ông khoanh tay trước ngực, chậm rãi nói.

"Được rồi, giáo sư Snape, em nghĩ anh đã nghe thấy, ừm, em cần ít cỏ mang cá."

"Hừ, cậu Longbottom tự cho là đúng, ta nghĩ nó thích hợp làm Hufflepuff hơn. Cho trò." Năm nhân nói xong, đưa một cái bình cho cậu trai.

Harry cười nói: "Se… Không, chẳng lẽ giáo sư Snape đã sớm chuẩn bị cả rồi?"

Người nọ hiếm khi không phản bác lại, chỉ liền nhìn cậu bé đang cười trộm rồi phất áo chùng, xoay người rời đi. Severus, lỗ tai anh hồng cả rồi kìa, thật đáng yêu mà. Giải quyết xong vấn đề khó khăn mà còn may mắn được thầy người kia xấu hổ, Harry vui sướng rời thư viện.

Trận đấu được tiến hành bên bờ hồ, bốn phía dựng kín khàn đài, tiếng hò reo của đám người càng làm sôi trào không khí của trận đấu. Harry xấu hổ rời mắt khỏi Fleur Delacour chỉ mặc phong phanh một bộ áo tắm, không thể không thừa nhận chị ấy là một cô gái rất xinh đẹp, nhưng mà, Harry nhìn quanh bốn phía, lại không thấy được thân ảnh người đàn ông nọ, nghi ngờ cùng thất vọng, cậu thu tầm mắt lại. Chạm phải ánh mắt của Cerdic, Harry mỉm cười đáp lại.

"Hiện tại, trận đấu chúng thức bắt đầu, nhóm tuyển thủ đều có vị trí riêng." Harry vội ngậm cỏ mang cá, ây cha, mùi vĩ thật khó nuốt. Khó khăn nuốt xuống, rồi cậu liền cùng ba tuyển thủ khác nhảy xuống nước. Thật kỳ diệu! Sự khó thở sau mấy giây ở dưới nước lập tức biến mất, thận thể xảy ra biến đổi, cậu có thế dễ dàng hoạt động ở trong nước.

Tìm người quan trọng với mình sao? Trong đầu hiện lên một mạt màu đen kia, cậu tăng tốc bơi về phía trước. Lòng nước âm u cùng rong rêu rậm rạp khiến Harry mềm không ít gian khổ, trong mơ hồ, cậu rốt cục nhìn thấy mấy nhân ngư cầm vũ khí canh giữ một hàng người. Harry bước nhanh hơn, cố gắng tiếp cận bóng người nọ, chỉ là nhân ngư không ngừng cản trở, một chút không cẩn thận cậu bị định ba đâm chúng sau lưng.

"A, chết tiệt! Expelliarums!"

Nhân cơ hội, cậu cắt đứt mớ rong rêu quấn quanh người đàn ông, Snape đã dần thức tỉnh, khi nhi n thấy ngay eo cậu bé có vết máu, hai mắt hắn lập tức trợn to. Được hiệu sắp hết, Snape cùng Harry đang vô cùng đau đớn dìu nhau bởi về trước.

"Đợi đã, còn… còn Hermione." Harry suy yếu lên tiếng.

"Con bé sẽ có người cứu, hiện tại lập tức trở về, chết tiệt!" Harry cố chấp chống đỡ thân thể kéo Snape nổi lên mặt nước, khi hai người xuất hiện trên mặt nước, mọi người đầu tiên là reo hò, sau đó xen lẫn tiếng kinh hô.

"Merlin ơi, đó là giáo sư Snape!"

"Cái gì? Chẳng lẽ người quan trọng nhất của Harry Potter là giáo sư Snape?"

"Này quá lạnh lùng a!"…

Harry mơ hồ nghe thấy âm thanh đàm luận về hai người họ, nhưng cơn đau nhức bên hông đã khiến thần trí cậu mơ hồ, cuối cùng hôn mê trong tiếng hô hoán của mọi người.

Chương 25: Ngoài ý muốn

Ngay khi Harry ngất đi, cậu cảm nhận được bụng mình nóng lên, một loại cảm giác khó nói xuất hiện, nhưng cảm giác này chỉ xuất hiện trong nháy mắt, lập tức liền chìm vào bóng tối.

Bà Pomfrey là người không tán thành tổ chức cuộc thi Tam Pháp Thuật nhất, bởi vì mức độ nguy hiểm của nó đủ để lấy mạng người ta, nhưng bất luận giáo sư hay học sinh nào đều vì việc này mà cảm thấy vinh quang.

"Merlin! Đây là làm sao?" Bà Pomfrey la to một tiếng, chỉ thấy Snape cả người ướt đẫm ôm Harry cũng ướt đẫm toàn thân hơn nữa bên hông còn chảy máu không dứt, vọt vào lều chữa bệnh.

Sau khi kinh ngạc qua đi, bà Pomfrey liền trở giúp Snape đặt Harry lên giường.

"Tôi đã ếm bùa cầm máu, Xin hãy nhanh chóng trị liệu."

Bà Pomfrey mặc dù đối với Dumbledore có nhiều lời oán giận, nhưng hiện tại quan trọng nhất chính là chưa khỏi cho cậu bé.

Lưu loát đứt cho cậu bé một bình được bổ máu, Pomfrey dùng đũa phép quăng một đàn thần chú lên người cậu. Snape đã không còn sự điềm tĩnh như mọi khi, hắn không buông bàn tay đang cầm tay cậu bé, trong mắt là lửa giận cùng hồi hận.

"Ôi, không, điều này sao có thể?" Đũa phép của bà Pomfrey bởi vì quá mức kinh ngạc mà bị trượt khỏi tay rơi xuống đất. Dumbledore lập tức tiến vào, "Chuyện gì mà khiến cô kinh ngạc như thế, Poppy?" Cụ chặn đám học trò muốn thăm ngoài cửa.

Bà Pomfrey cẩn thận nhặt đũa phép lên lại vung mấy câu bùa chú, nhưng trên mặt kinh ngạc càng sâu.
"Albus, Severus, Harry Potter… trò ấy đã mang thai ba tháng!" Một câu này như đất bằng dậy sấm khiến hai nam phù thủy thành tựu phi phàm kia chết sững tại chỗ hồi lâu.

Snape toàn thân cứng ngắc quay đầu nhìn cậu bé gầy yếu tái nhợt trên giường bệnh.

"Mang… thai?!" Dumbledore có phản ứng lại trước tiên, nhưng biểu hiện trên mặt hết sức kỳ quái. "Poppy, cô khẳng định chứ?"

Bà Pomfrey quăng cho cụ một ánh mắt xem thường, "Đừng có nghi ngờ mức độ chuyện nghiệp của tôi, còn nữa, bây giờ không phải lúc thảo luận chuyện này, cậu bé này đang mang thai! Không, tuy phù thủy nam mang thai cũng không phải không có, nhưng, các ngươi lại để một nam phù thủy đang mang thai th gia trận đấu nguy hiểm như vậy, ngay cả bản thân cậu bé cũng vẫn còn là một đứa trẻ!"

Dumbledore cười gượng thừa nhận lửa giận của nữ phù thủy, ánh mắt lại dao động qua lại giữa hai người Snape và Harry. Trong lòng Snape hệt như sống cuộn biển gầm, không thể nào bình tĩnh nổi, Harry… Harry mang thai? Ba tháng, chính là từ kỳ nghỉ hè đó, cậu bé có con của mình!?

Không, không! Hắn đã làm cái gì thế này? Để một đứa trẻ còn chưa trưởng thành mang thai! Nỗi thống khổ trong mắt Snape bị Dumbledore bắt gặp, cụ nói với nữ phù thủy con đang oán giận: "Poppy, tôi nghĩ tin tức này xin cô hãy giữ bí mật.""Cái gì? Chẳng lẽ cụ không tính tìm ra người cha thứ hai của đứa nhỏ?"

"Không, không phải thế Poppy, Chuyện này tôi sẽ giải quyết, tôi muốn thảo luận với Severus để tìm biện pháp giải quyết."

Bà Pomfrey tuy rất bất mãn những cũng không muốn làm trái yêu cầu của hiệu trưởng mà ra khỏi cửa.

Dumbledore tới gần người đàn ông đang đơ người kia, "Severus, con của Harry, là của anh đúng không?" Quả nhiên thân thể Snape run lên một cái, thật lâu sau mới thấy hắn mở miệng: "Đúng, là của tôi." Snape nói rồi, như thể đã dùng hết sức lực vậy, hắn ngồi dựa vào ghế, hai tay che mặt, mặc dù không lên tiếng, nhưng nỗi bi thương bất đắc dĩ trên người hắn ai cũng có thể cảm thụ được.

Sự yên tĩnh trong lều cũng không duy trì quá lâu, Harry rên rỉ một tiếng rồi tỉnh lại, vì không mang kính, tầm mắt mơ hồ đủ để cậu nhận ra hai người bên cạnh.

"Giáo sư Dumbledore, còn có, giáo sư Snape." Thanh âm của cậu làm Snape theo phẫn xạ mà đứng lên tới gần, thế nhưng bàn tay vườn ra lại như bị điện giật mà thu về.

Harry khó hiểu mà nhìn động tác của người đàn ông ấy, sau đó chuyển tầm mắt qua Dumbledore.

"Khụ, khụ! Harry, ta nghĩ trò nên biết chuyện này." Snape yên lặng đứng một bên, ánh mắt trống rỗng, nhưng hai tay suất chặt cho thấy hắn rất căng thẳng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau