[HP ĐỒNG NHÂN] YÊU ANH ĐÃ THÀNH THIÊN TÍNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện [hp đồng nhân] yêu anh đã thành thiên tính - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Văn phòng độc dược

Harry trong trận đấu Quidditch vừa rồi, ý thức vẫn bồi hồi trong sợ hãi, tới nay vẫn còn chưa tỉnh lại; như đang trong giấc mộng, Harry vẫn nhớ rõ cảm giác giá lạnh cùng tuyệt vọng khi giám ngục Azkaban vây quanh. Gương mặt thanh tú sau khi được tháo mắt kính xuống, không còn chút huyết sắc, trên trán lấm tấm một tầng mồ hôi tinh mịn, ngủ cũng không an ổn.

"Albus! Đến bây giờ cụ giải thích thế nào về những việc vớ vẩn mà Bộ Phép Thuật đang thực hiện đây? Mà cụ sao có thể đồng ý cho bọn người đó mang bọn quái vật kia vào Hagwart? Merlin biết tinh thần Harry phải nhận lấy bao nhiêu đả kích..."

"Poppy" thanh âm già nua và mỏi mệt của cụ cắt ngang bà Pomfrey luôn thực ném bom " Đúng vậy Poppy, lần này tôi cũng rất tức giận..."

Mà cụ còn chưa nói xong đã bị một tiếng hừ lạnh không chút lưu tình cắt ngang " Dumbledore, lúc trước cụ nên dùng đại não tràn đầy nước đường kia suy xét cho chu toàn, Kẻ Được Chọn của chúng ta không kiên cường như cụ tưởng đâu...thậm chí còn yếu ớt không chịu nổi..."

Harry trong tiếng nói chuyện dứt quãng chìm vào hắc ám, cũng để lại sau đầu cuộc tranh luận của mấy người kia.

.........................

Khi tỉnh lại đã là xế chiều ngày hôm sau, Harry hốt hoảng một hồi mới nhớ tới chuyện đã xảy ra trên người mình, ngẩn người nhìn lên trần nhà trắng muốt của bệnh xá, đổi mắt xanh lục thường sáng ngời cũng bởi vì mới tỉnh dậy mà bịt kín một tầng sương mù.

"Harry!" Tiếng mở cửa đột ngột kéo Harry về thực tại. Nguyên lai là Ron và Hermione, lúc này Harry mới lộ ra nụ cười đầu tiên trong mấy ngày qua, tuy rằng vẫn tái nhợt như trước. "Ron, Hermione, cô Pomfrey cho phép đến thăm bệnh rồi sao?""Ah, đúng thế Harry, bồ thoạt nhìn không ổn tẹo nào." Ron tùy tiện ngồi lên giường bệnh của Harry khiến Hermione liếc xéo một cái "Harry vừa mới tỉnh lại, đừng có lỗ mãng như vậy!".

Harry nhìn hai người bạn thân trao đổi, trong lòng như có một dòng nước ấm, thời gian trôi đi trong buổi trò chuyện của ba người, cho đến khi Ron bình luận về vụ nguy hiểm mà Harry đã trải qua trong trận đấu Quidditch kia thì bị bà Pomfrey tâm tình không tốt đuổi ra ngoài, đương nhiên Hermione cũng không ngoại lệ. Còn Harry, sau khi uống xong một lọ độc dược mùi vị quái dị dưới sự đe dọa của bà Pomfrey thì lại nằm xuống nghỉ ngơi, Harry nghĩ thầm có lẽ sau này hắn nên tránh đi một vài hành động nguy hiểm thì tốt hơn.

Ngày hôm sau, Harry liền trở về phòng nghỉ Gryfindor dưới sự cho phép của bà Pomfrey, nhận được sự quan tâm và hỏi han của học trò các cấp lớp, Harry tuy cảm động nhưng càng nhiều thêm là mỏi mệt, vẫn là dưới sự cẩn thận của Hermione đột phá vòng vây, lấy đủ sách vở cần thiết cho ngày hôm nay rồi ba người mới tới Đại sảnh.

"Harry, bồ vừa mới khỏi bệnh, nên ăn nhiều một chút." Sau khi cảm ơn Hermione, Harry chuyển tầm mắt đến lịch học, hôm nay có lớp Bùa chú, lớp Thảo dược học còn có...,"Phụt!" Ron hoảng sợ đời lực chú ý từ bữa sáng qua "Merlin ơi, Harry bồ làm sao vậy?" Harry theo bản năng tiếp nhận khăn tay Hermione đưa cho, sắc mặt thê thảm nhìn sang bạn tốt."Ron, Hermione, thật xin lỗi, hôm nay mình không thể cùng với mấy bồ làm bài tập được rồi, buổi chiều mình phải lao động phục vụ cho Snape." Rồi cậu nhận được vẻ mặt thương cảm từ Ron và Hermione "Chúc bồ may mắn."

Đần độn hoàn thành lịch học của một ngày, qua loa ăn mấy miếng cơm liền ở dưới ánh mắt đồng tình của bạn tốt mà tiến về phía hầm. Buổi lao động phục vụ này còn phải quay ngược dòng đến tiết học Độc dược, sau khi một lần nữa bị trừ điểm, dưới nụ cười ác ý của Snape mà bị cấm túc, Harry thậm chí nhớ như in ánh mắt hận ý của Snape quét nhìn mình, được rồi, lúc ấy cậu cũng hẳn như thế, tuy rằng không biết hai người cắm hận nhau là bắt đầu từ đâu.

Dưới ánh mắt soi mói đầu ý xấu của Slytherin, thật vất vả mới tới được cánh cửa văn phòng độc dược, Harry theo bản năng sửa sang lại áo chùng, hít sâu một hơi đọc lên chú ngữ mở cửa "Sồ Cúc Cái".

Đẩy cửa ra liền có một cỗ khí lạnh đập thẳng vào người, dù đã đến đây mấy lần nhưng Harry vẫn không quen nổi sự lạnh lẽo này, chắc cũng chỉ có dơi và Snape là có thể quen đi. Khi Harry đang khoái ý cong mỗi thì bỗng dưng có một giọng nói như tơ lụa vang lên khiến cậu cứng ngắc ngay tại cửa.

"Cậu Potter, ta giả thuyết nụ hôn của Giám ngục Azkaban cũng không hút đi lý trí của trò chứ...hay là trò càng thích càn rỡ trước mặt trưởng giả hơn." Tiếng nói trầm thấp mềm mại vang lên bên tai, Harry như mọi khi ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông toàn một màu đen bên bàn làm việc cũng màu đen nốt, gương mặt bởi vì bị chậm chọc mà đỏ bừng, trong mắt ẩn hiện hận ý mọi ngày.

Mà Snape chỉ quét mắt qua Harry một cái liền cúi đầu tiếp tục phê chữa đồng bài tập của đám quỷ con bị quái khổng lồ giẫm hỏng đầu kia, Harry thậm chí cho rằng khoái ý chợt lóe lên trong mắt Snape vừa rồi chỉ là ảo giác, hắn mở miệng phân phó:"Chậu Thiềm thừ (cóc ba chân) trên bàn thì nghiệm bên kia, lột bỏ da chúng, ta nghĩ Kẻ Được Chọn vĩ đại hắn sẽ không ngay cả nhiệm vụ cấp thấp này cũng không làm được đi..."

"Vâng thưa giáo sư!" Ngiến răng ngắt ngang lời chậm chọc của Snape, cậu đi tới bàn, mang theo biểu tình chán ghét, không thành thục bắt đầu công việc, thật sự là kinh tởm mà, cậu thấp giọng nguyền rủa rồi sau đó cả văn phòng khôi phục lại sự im lặng, đó là nếu bỏ qua tiếng cây bút trong tay Snape đang vạch lên những tấm da dê đáng thương cùng tiếng kêu thảm thiết của lũ thiềm thừ.

Chương 2: Chậu tưởng ký

Nói thật lao động phục vụ cho tiết Độc dược rất ghê tởm và đơn điệu, Harry chán ghét nhìn con thiềm thừ không ngừng giãy dụa trong tay cùng hai tay dính nhớp mà muốn nôn mửa. Hiện tại trong văn phòng đặc biệt im lặng, điều này khiến Harry có ý muốn quan sát một phen, phải biết rằng phần lớn thời gian cậu đến nơi này đều phải đầu tranh sinh tồn dưới mớ nọc độc của Snape, mà chưa bao giờ tỉ mỉ nhìn ngắm bài chí nơi này.

Cẩn thận liếc mắt nhìn sang Snape cách đó không xa đang cúi đầu phê chữa lượng lớn bài tập, sau khi xác định tâm tư của hắn không đặt trên người mình cậu yên tâm quan sát cảnh vật xung quanh.

Ôi...không nên nhìn thì tốt hơn, vật dụng bài chí cũ kỹ, một màu xám đen nặng nề bao phủ cả gian phòng, trên mấy giá đỡ, đặt những lọ như là độc dược hay một số sách vở, Harry tâm tình đột nhiên nặng nề, trong lòng thầm than lão dơi già tâm tư thật âm u.

Mà hậu quả của việc thất thần đó chính là con Thiềm thừ vốn đang nắm trong tay đã theo khe hở nhảy ra ngoài, Harry bừng tỉnh, sau lưng lập tức nổi lên một trận khí lạnh, "Có lẽ không hỏng bét như vậy đâu, Harry", nuốt một ngụm nước bọt, Harry khom lưng mò đến con Thiềm thử cách đó không xa, thỉnh thoảng quan sát động tĩnh của Snape, đôi mắt nguyên bản sắc bén của Snape bị mái tóc hơi dài che khuất, điều này khiến Harry có chút may mắn.

Nhanh lên thôi, ngoan ngoãn ở yên đó đừng nhúc nhích nha... Harry cẩn thận tới gần con Thiềm thừ, mà ngay khi sắp thành công thì trong lò sưởi đột nhiên bốc lửa, âm thanh của cụ Dumbledore vang lên: "Severus, hiện tại lập tức đến phòng hiệu trưởng, ta thích kẹo mật ong."

Harry ngơ ngác duy trì động tác khom người vươn tay, mà Snape đã khôi phục cảnh giác ngay trước khi Dumbledore lên tiếng, nhìn thấy động tác gần như ngu xuẩn của Harry liền đem hất bất mãn đối với việc đột nhiên bị gọi đi phát tiết lên người Harry: "Cậu Potter! Ta có thể biết vì nguyên nhân gì khiến mi làm ra động tác ngu xuẩn như quỷ khổng lồ không?"

Snape đứng lên sải bước đi đến trước mặt Harry, áo chùng màu đen vẽ lên không trung một vòng cung sau đó quét qua khuôn mặt vẫn đang trơ ra của Harry, Snape cúi người, mặt hắn cơ hồ đụng tới chóp mũi Harry, Harry thậm chí thấy được cơm phẫn nộ trong con ngươi đen tuyền kia cùng cảm nhận được hơi thở nặng nề của Snape.

"Nghe đây Potter! Trong khoảng thời gian ta rời đi này, hi vọng cái đầu mọc đầy cỏ lắc của trò hiểu cái gì nên làm cái gì không nên làm, ta không hi vọng chứng kiến một tai họa gì, hiện tại, tiếp tục công việc của trò!" Cuối cùng hừ lạnh một tiếng liền biến mất trong lò sưởi, chỉ còn lại vài đốm lửa nhắc nhở Harry chuyện vừa phát sinh.
Xua tan hơi thở mà Snape lưu lại, Harry hoạn động thận thể bị cứng ngắc của mình, ôi, đây là một tai họa không phải sao, nhìn con Thiềm thừ đáng thương đang bị dọa sợ đến không dám đi chuyển, Harry lộ ra nụ cười đầu tiên trong buổi tối ngày hôm nay.

Bạn không thể cam đoan một Gryffindor chân chính sẽ an phận thủ thường, không phải sao? Harry lơ đãng nhìn ngắm bốn phía, văn phòng bởi vì Snape rời đi mà tựa hồ ấm áp hơn nhiều, cẩn thận đi qua bàn dài, tránh động vào những dụng cụ thủy tinh trên bàn, khóe mắt Harry đột nhiên lướt qua một cánh cửa nhỏ khép hờ, mà từ khe hở của cánh cửa tràn ra ánh sáng màu bạc lấp lánh.

Sau khi Harry xác nhận hiện tại đang an toàn thì với tình thần mạo hiểm của mình cậu rất nhanh đi đến trước cửa, tay chạm vào cánh cửa thô ráp, cậu từ từ mở nó ra, cả quá trình Harry đều ức chế nội tâm kích động, hệt như một đứa trẻ thám hiểm lung tung dưới tình huống người lớn không biết gì.

Theo cánh cửa mở ra, ánh sáng màu bạc càng thêm rõ ràng, phòng rất nhỏ không có vật dư thừa gì, Harry rất nhanh liền đem lực chú ý chuyển đến cái chậu đặt trên cái ghế cao trước mặt, mà ánh sáng bạc kia đang nhảy múa trong chậu, đôi mắt xanh lục của Harry ánh lên một tia tò mò, chậm rãi tới gần muốn nhìn xem đó là gì, mà ngay trong nháy mắt, Harry liền bị một lực hút, hút vào trong chậu.

"Lẽ ra mình không lên lỗ mãng như vậy." Trong khi ngã xuống Harry đã nghĩ như vậy, sau đó một trận trời đất chao đảo, Harry rốt cục cũng có cảm giác chạm đất, choáng váng qua đi cậu mới quan sát tình cảnh hiện tại. Hiển nhiên nơi này vẫn là Hogwarts, nhưng sau khi Harry thử hỏi người đi qua bên cạnh mình mà không có được câu trả lời, cậu mới xác định tình huống hiện tại này hệt như năm thứ hai khi nhìn vào trí nhớ của Voldemort.Ha, chẳng lẽ nơi này là trí nhớ của Snape? Còn chưa kịp ngẫm nghĩ, bên cạnh xuất hiện một học trò Slytherin tóc đen mắt đen, Harry gần như ngay lập tức nhận ra thận phận của người nọ, Harry không dám tin nhìn cậu thiếu nhiên trầm lặng nhưng thanh tú ở trước mắt mình, đây mới thật sự là cái tên Snape đầy bóng nhờn?

Chợt tiếng cười đùa khiến Harry và Snape thiếu niên cùng ngẩng đầu lên, bất đồng chính là Harry thì hoàn toàn là vì tò mò, mà Snape bày ra biểu tình cảnh giác. Harry tò mò nhìn bốn cậu thiếu niên phong cách khác nhau, thiếu niên đi đầu có một loại cảm giác quen thuộc kỳ lạ.

"Ha! Đây không phải là Snivellus sao?" Hưởng ứng lời cậu ta, cậu thiếu niên anh tuấn bên cạnh cũng cười ha hả, "James, có lẽ chúng ta nên tặng cho Snivellus một món quà nho nhỏ."

Harry đầu tiên vì tên cậu thiếu niên này mà đặc biệt vui sướng, đây là cha của mình! Nhưng chuyện tiếp sau đó làm Harry kinh ngạc không thôi. Chỉ thấy bốn người, đi đầu là James Potter rút đũa phép ra, Snape tuy đã sớm phòng bị, nhưng bởi vì bên kia đông hơn, Snape cuối cùng vẫn bị tước mất vũ khí, bị treo ngược trên cây.

Xem đến đây, tâm tình vui sướng khi nhìn thấy cha mình của Harry hoàn toàn biến mất, cái người đang phun ra những lời tồi tệ, tùy ý bắt nạt người khác kia thực sự là cha mình sao? Không, không, Harry, mày không nên hiểu lầm cha mình, Có lẽ là lỗi của Snape thì sao?

Mà những chuyện nhìn thấy sau đó đập nát suy nghĩ của Harry, hầu như mỗi lần tranh chấp đều do đám người Potter khơi mào, Harry không chỉ một lần nhìn thấy cậu thiếu niên nọ quật cường chống lại sự bắt nạt của bốn người kia, hay trong một góc vắng vẻ nhìn lén Lily Evans ở cùng cha mình, bị Lucius Malfoy nhắc nhở Gryffindor và Slytherin đối lập, nỗ lực đọc sách học tập, bởi vì được Lily quan tâm mà vui vẻ...

Harry càng xem lòng càng nặng, thẳng đến khi một trận trời đất quay cuồng mới quật về hiện thực, choáng váng qua đi, Harry không kịp nhiều liền lập tức đem hết thảy mọi thứ trở về ban đầu, sau đó khẩn trương trở lại trước bàn thì nghiệm, khẩn trương cầm con Thiềm thừ nhơ nhớp lên, nếu là lúc trước Harry nhất định là nhíu mày nguyền rủa tất cả những truyện này, nhưng hiện tại cậu có lẽ cần thời gian để tiêu hóa những nội dung vừa nhìn thấy.

Chương 3: Ai nên tội

Harry bị Snape _ chẳng biết tại sao lại đang vô cùng phẫn nộ_đuổi đi, nhưng Harry không giống như thường ngày cãi lại sự châm chọc của Snape, mà chỉ cúi đầu không nói một lời trở về phòng ngủ, miễn cưỡng ứng phó với lời an ủi của Ron và đám bạn cùng phòng, qua loa rửa mặt xong liền nằm vật ra giường. Chăn mềm ấm áp mềm mại khiến Harry cảm thấy chân thực, và có tinh lực để xử lý mớ suy nghĩ hỗn loạn vừa rồi.

Harry, giống như mọi đứa trẻ khác đều rất sùng bái cha mình, đặc biệt là khi không có tình thương của cha thì hình tượng người cha càng hệt như một vị thần. Nhưng hôm nay cảnh tượng trong chậu Tưởng ký khiến Harry có một đánh giá mới đối với cha mình và Snape.

Nhìn giường mạn lửa đỏ, màu sắc ngày thường khiến cậu cảm thấy vô cùng ấm áp kia hôm nay lại làm cho cậu hết sức buồn bực, không khỏi nhớ tới nơi ở âm lãnh của Snape cùng với cách bài trí lạnh lùng mà trong trẻo. Trong lòng không hiểu sao yên tĩnh trở lại. Qua ký ức của Snape, tổ bốn người của James đã làm những chuyện vô cùng tồi tệ, nhưng mà, Harry khó chịu trở mình. Ở bên cạnh, tiếng Ron nói mớ cùng tiếng hít thở của những người khác, làm cậu lần đầu cảm thấy Gryffindor thật thô lỗ.

Nếu hành vi của cha và những người bạn kia tồi tệ như vậy, vì sao giáo sư Dumbledore và bác Hagrid đều miêu tả chúng thành như trò đùa nghịch trẻ con bình thường? Mà những thứ Snape phải chịu đựng lại là gì đây? Một đến này trôi qua trong những mối nghi hoặc vô tận của Harry.

Ngày hôm sau, cậu được Ron kéo dậy, một đêm ngủ không ngon khiến sắc mặt Harry hết sức tái nhợt, hai bọng mắt cũng có màu xanh đen nhợt nhạt.

"Này, Harry, bồ không sao chứ, trông bồ cứ như bị bệnh ấy, chẳng lẽ hôm qua giáo sư Snape lại làm khó dễ bồ sao?" Hermione lo lắng hỏi, đưa cái sandwich trứng kẹp cho Harry.

"Cảm ơn bồ, không, Snape...giáo sư không làm khó mình, chỉ một buổi tối cầm túc bình thường thôi, đúng vậy!"
Ron ở bên cạnh đang nhanh chóng húp bát yến mạch, nghe Harry nói thế lập tức la lớn: "Harry, bồ không sao chứ! Lão già kia mà nhân từ với bồ á? Còn có, Harry, bồ vừa gọi ổng là giáo sư??!" Harry chẳng hiểu tại sao trong lòng có phần khó chịu, nghĩ tới cậu thiếu niên Snape nhỏ gầy đẹp trai trong trí nhớ, muốn giải thích, nhưng lại chỉ có thể mấp máy môi dưới.

"Gryffindor trừ năm điểm, bất kính với giáo sư." Âm thanh trầm thấp khiến đám học trò xung quanh đều im lặng, Snape dùng ánh mắt trống rỗng đảo qua Ron và Harry, rồi vung áo chùng hướng về phía bàn dành cho giáo sư. Ánh mắt của Snape khiến cậu khó chịu, Harry nhìn về phía Ron đang sợ hãi ngây người, tức giận nói: "Ron, yến mạch chảy khỏi miệng bồ kìa."

Sau khi hốt hoảng qua loa ăn xong bữa sáng, Harry muốn đi xác nhận một việc. "Hermione, sáng nay mình không đến thư viện đâu, mình có một số việc phải làm." Harry áy này nói với Hermione đang thu xếp sách vở, Ron và Hermione hỏi cậu lý do, Harry quyết tâm nhìn về cô bé phù thuỷ xinh xắn: "Hermione, Ron, tin mình, có một số việc mình muốn làm rõ, mình sẽ giải thích với hai bồ, chỉ là không phải bây giờ." Nói xong liền cầm lấy túi sách đi về phía cửa lớn, bỏ qua tiếng gọi của hai người bạn đằng sau.

Harry hiện tại trong lòng rất bối rối, trong đầu không ngừng xuất hiện hình ảnh của cha mẹ, và Snape thời thiếu niên, nghĩ đến việc người cha mình luôn tâm niệm lại cùng bạn bè của ông bắt nạt Snape, nghĩ đến ánh mắt khó xử cùng chua sót của Snape khi đối diện với mẹ, hiện tại lại trống rỗng đen hoẵm... Những điều này cứ như ma chướng cuốn lấy Harry, cùng lúc, cậu như chợt hiểu rõ người đàn ông vẫn luôn dùng ánh mắt phức tạp mà nhìn cậu kia.
Hogwarts vào buổi sáng vẫn rất đẹp và yên bình, chỉ là lũ Giám ngục Azkaban ở phía xa xa kia khiến ngôi trường như rũ thêm một tầng mây mù. Harry nhớ tới những việc tồi tệ đã xảy ra liền bước nhanh hơn về phía căn chòi của bác Hagrid. Ống khói bằng đá đang tỏa khói nghi ngút. Harry có vẻ hơi vội vàng đứng trước cửa gõ gõ, trong chốc lát thận thể cao lớn của Hagrid xuất hiện trước mặt Harry. "Hey, Harry!" Hagrid rõ là rất kinh ngạc khi thấy cậu đến, vội chùi bàn tay dính đầy bụi bặm lên áo, Hagrid nhiệt tình kéo Harry vào nhà, đương nhiên còn có con Fang nhiệt tình không kém.

Hagrid rót một ly sữa nóng cho Harry, lại đuổi con Fang đang dính trên người lão đi. "Harry, sáng nay cháu không có lớp sao? Ron và Hermione sao không đi cùng cháu?"

Harry hai tay cầm ly sữa, hơi nóng bốc lên xông mờ cặp kính cũ nát, mím môi do dự một hồi rồi nói: "Vâng ạ, bác Hagrid, kỳ thật, con muốn hỏi bác một số chuyện của cha mẹ con, chính xác mà nói, là khi hai người đang còn đi học."

"Ồ! James và Lily sao?" Hagrid đơn giản chỉ nghĩ là Harry đang nhớ cha mẹ mình, vui vẻ kể: "James khi đó học cùng lớp và cũng cùng học viện với nệ Lily của cháu, cả hai đều rất xuất sắc, đúng thế đấy, không ai có thể hoài nghi điều này, cụ Dumbledore cũng cho là vậy..." Nghe những lời đánh giá của Hagrid đối với cha mẹ mình, Harry có chút hỗn loạn, cắt ngang lời kể của Hagrid về sự tích Tầm thủ của James: "Bác Hagrid, như vậy, cha con có phải còn có ba người bạn nữa hay không?"

Hagrid cứ như nghe một chuyện khó tin, lão mở to hai mắt, lớn tiếng nói: "Harry, làm sao cháu biết?"

Harry áp chế sự nghi ngờ,nói: "Chỉ là ngẫu nhiên nghe thấy giáo sư McGonagall nói qua." Hagrid đường như tin lời thoái thác của Harry, chỉ là ngữ khí có phần trầm thấp: "Đúng thế, lúc ấy cha cháu, Peter Pettigrew, Remus Lupin, còn có..." Vẻ mặt lão bỗng trở nên bi phẫn: "Còn có tên phản bội kia! Sirius Black! Harry ta nghĩ chuyện này cháu hẳn nên hỏi cụ Dumbledore." Ánh mắt Harry lập lòe, chỉ là tâm tư của Harry đang đặt trên một vấn đề khác: "Bác Hagrid, con chỉ muốn biết, cha con còn có bạn bè của ông, có phải đã bắt nạt giáo sư Snape hay không?"

Harry tâm tư trầm trọng rời khỏi nhà Hagrid, bên tai còn vang vọng đoạn đối thoại vừa rồi: "Ồ, Harry, ta không muốn nói dối, đúng thế, cha cháu và giáo sư Snape ở trong trường có chút mâu thuẫn, nhưng ta nghĩ nó cũng không quá nghiêm trọng..." Không nghiêm trọng? Bị công khai sỉ nhục bằng phép thuật, mỗi lần gặp mặt đều lấy nhiều khi ít, đến cuối cùng mẹ cũng không thấu hiểu, thân ảnh gầy yếu hiu quạnh mỗi khi nhìn về phía cha mẹ, gia đình đổ nát... Harry cảm thấy rất đau xót, vì những hành động của cha, cũng vì sự bất hạnh của Snape. Những điều này là tội của ai đây?

Chương 4: Bí mật của scabbers

Phòng sinh hoạt chung vẫn náo nhiệt như mọi khi, chỉ là hôm nay chủ đề mà mọi người đang thảo luận là chuyến đi thăm làng Hogsmeade. "Harry, ngày mai là ngày đi đến làng Hogsmeade, chúng ta đến tiệm Công Tước Mật rồi tới quán Ba Cây Chổi uống bia bơ hen." Ron hưng phấn kéo áo Harry. Harry nhớ tới kỳ nghỉ phải đối diện với sắc mặt của gia đình Dursley lại cảm thấy thật chán ghét, "Ôi, Ron, dượng không chịu ký tên cho mình đi tham quan, cho nên, xin lỗi bồ nhé."

Harry tuy rất mong chờ chuyến đi chơi ít ỏi trong đời cậu lần này, thế nhưng vì nhà Dursley không cho phép nên cũng đành từ bỏ. Hermione nhìn khuôn mặt cô đơn của Harry, khổ sở nói: "Không sao đâu Harry, nếu bồ muốn gì thì cứ nói với bọn mình, mình và Ron sẽ nữa về cho bồ."

"Hay! Harry," Ron đột nhiên hô to, lại bởi vì người khác chú ý mà hạ giọng nói nhỏ vào tài Harry: "Bồ có thể dùng áo choàng tàng hình mà." Ron có vẻ đắc chí với chủ ý của mình, Hermione liền xéo: "Đó là trái với nội quy, Ron ạ."

"Bồ không cần mãi treo nội quy bên miệng, Hermione, bồ phải biết rằng cuộc sống không thể lúc nào cũng tuân thủ những thứ quy tắc này."

Harry đau đầu nhìn hai người bạn tốt đang cãi nhau, lại bị sức nặng đột ngột trên vai làm cho hoảng sợ.

"Ôi, Harry bé nhỏ đáng thương --"

"Không thể tự mình cảm nhận sự tuyệt vời của làng Hogsmeade --" Hai khuôn mặt giống nhau y như đúc dán lên mặt Harry, cậu vô thức lui ra sau một bước: "George, Fred!"

Cặp song sinh vì thành công dọa sợ Harry mà vui vẻ cười đùa, "Hey, Harry, em sẽ cần sự giúp đớ̃ của bọn anh đấy." Nói xong, không để ý Hermione ngăn cản, mỗi người một bên kéo Harry ra khỏi phòng sinh hoạt chung, đi đến một hành lang tương đối bí ẩn.

"George, Fred!" Vừa được tự do, Harry lập tức nhìn về phía tổ hai người chuyện gây rối, "Em nghĩ các anh không giúp được em đâu." Harry tâm tình rất không tốt.

Cặp song sinh không để ý đến việc Harry không tin mình, một trong hai người_không rõ là George hay là Fred_ từ trong lòng lấy ra một cuộn giấy da cũ kỹ, dưới biểu tình không hiểu gì cả của Harry, rút đũa phép nhắm ngay vào tầm da dê, nói: "Tôi trang trọng thề rằng tôi không làm việc tốt!" Thần kỳ thay, trên tấm giấy da hiện ra một bức tranh cùng những con chữ li ti, nhìn kỹ mới biết đấy là tấm bản đồ Hogwarts."Harry, tấm da dê này ghi lại toàn bộ Hogwarts, đây chính là mật đạo."Trong nụ cười nghịch ngợm của cặp song sinh, Harry vui vẻ cảm ơn, có thứ này cộng thêm áo choàng tàng hình, hết thảy đều dễ lo liệu hơn nhiều.

Tối đến, trong lời tán thưởng của Ron và ánh mắt không đồng ý của Hermione, cậu nói ra kế hoạch của mình. Sau đó, Harry vẫn còn nguyên sự hưng phấn, nằm trên giường mở cuộn giấy da ra, khi đã chắc rằng đám bạn cùng phòng đều ngủ say cậu mới nhỏ giọng đọc thần chú, lập tức những chữ việc cùng hình vẽ quanh quanh co co hiện lên, cậu thấy cụ Dumbledore đang đi qua đi lại trong phòng hiệu trưởng, một vài cái tên quen thuộc đều đang ở trong phòng ngủ, mà trên hành lang yên ắng lại xuất hiện cái tên không nên xuất hiện "Peter Pettigrew".

Harry biết người này, nghe giáo sư McGonagall và bác Hagrid nơi đó là bận thân của cha cậu, nhưng trong chiến tranh đã bị Tử Thần Thực Tử sát hại, thế nhưng, vì sao một kẻ đã chết lại xuất hiện trong này? Harry quyết định sẽ đi dạ du với tư cách là một Gryffindor chính hiệu, để chứng thực mớ nghi vấn này.

Cẩn thận phủ thêm một chiếc áo khoác, cậu rời khỏi phòng sinh hoạt chung, hành lang tối đến làm Harry có chút bất an. "Lumos!" Ánh sáng xuất hiện làm cậu an tâm hơn rất nhiều, nhưng ánh sáng bất chợt ấy đã quấy nhiễu những bức tranh trên vách tường, "Này, bỏ đèn xuống, đừng có chiếu vào ta."

"Ôi, thật xin lỗi." Harry bước nhanh hơn, dựa vào tầm giấy da, tên Peter ngày càng gần, Harry ngừng thở, chung quanh yên ắng chỉ nghe thấy tiếng bước chân cùng tiếng hít thở của mình, điều này làm cậu khó chịu.
Thế nhưng ngày tại khúc quanh mà cậu đinh ninh rằng sẽ chạm mặt với Peter thì lại nhìn thấy quỹ đạo hành động của cậu phát sinh biến hóa. Không hề có một bóng người. Chẳng lẽ đây chỉ là trò đùa? Harry tâm tình có hơi ấm ức.

"Harry Potter!" Đột nhiên có tiếng gọi khiến Harry sợ hãi, nhưng khi chân chính đối mặt với người đàn ông âm trầm kia thì chẳng biết tại sao Harry lại cảm thấy an tâm. "Giáo sư Snape!".

Nghe thấy ngữ khí bình thản thậm chí thân thiện của Harry làm hắn có chút kinh hoảng, lập tức khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười chậm chọc: "Ta thấy Cậu bé vàng của chúng ta trễ như vậy không nghỉ ngơi trong ổ sư tử của mình, ta giả thiết rằng trò, đang dạ du? Gryffindor trừ năm điểm." Harry bình tĩnh nhìn Snape chậm chọc, cũng không cãi lại như mọi khi.

Harry theo bản năng giơ tấm da dê trên tay ra, dưới ánh mắt không kiêm nhẫn của Snape, nói: "Giáo sư, đây là tấm Bản đồ đạo tặc, thực ra thì con thấy trong đó có cái tên Peter Pettigrew, cho nên..."

"Cái gì? Peter Pettigrew?" Snape giật lấy tấm Bản đồ đạo tặc trong tay Harry, trên khuôn mặt là sự khiếp sợ mà Harry chưa từng thấy qua, và trở nên méo mó khi nhìn thấy cái tên đang di chuyển về phía tháp Gryffindor kia. Snape ánh mắt phức tạp nhìn Harry,lập tức vùng áo chùng: "Đi theo ta, Potter!"

Harry hoảng hốt theo sát thân ảnh hắc bào cuồn cuộn ở phía trước, cậu đoán rằng mình đã phát hiện ra một bí mật rất lớn nào đó. Cậu thú vị nhìn biểu tình vặn vẹo của Snape khi đọc mật khẩu cửa phòng hiệu trưởng. "Đũa phép manila." Harry rằng cậu đã nghe Snape chửi tục.

Phong hiệu trưởng vẫn đèn đuốc sáng trưng như trước, cụ Dumbledore như là đã đợi sẵn từ lâu, cụ ngồi trên chiếc ghế màu vàng đỏ, khi nhìn thấy Harry và Snape cùng đến, rõ rang có chút kinh ngạc. "Con của ta, ta nghĩ hẳn hai người đã có phát hiện ghê gớm gì đấy, dù sao cũng đã muộn như vậy rồi." Cụ mỉm cười hiền lành đẩy đĩa kẹo trên bàn tới trước mặt hai người. Chính là chúng đều bị lờ đi.

"Cụ Dumbledore, trước đem mớ kẹo của cụ đi gặp Merlin đi, tôi giả thiết cụ đã sớm biết điều tôi muốn nói." Snape cao ngạo đứng trước mặt cụ Dumbledore, ánh mắt đã có sự không kiên nhẫn.

"Đúng vậy Severus, trước tiên chúng ta hãy để Harry nghỉ ngơi một lát, tôi nghĩ quý cô Clinton đây sẽ cho chúng ta một lời giải thích."

Chương 5: Cô gái amy

Quý cô Clinton? Snape và Harry cùng lúc phát hiện ra cô gái bị bọn họ xếp xó nãy giờ. Cô gái khá thanh tú, có một mái tóc vàng xinh đẹp và đối mắt xanh lục. Cô ta thấy sự nghi ngờ trong mắt họ, một thoáng mỉm cười, lễ phép nói: "Em là Amy Clinton, học sinh năm tư nhà Ravenclaw, chào buổi tối giáo sư Snape."

Không biết có phải mình nhìn nhầm hay không, Harry phát hiện có một ý tứ không rõ ràng trong mắt cô nàng khi nhìn về phía Snape. Snape rõ ràng cũng đã nhận thấy tầm mắt của Clinton, khóe miệng hơi nhếch lên nhưng không nhìn cô: "Hiệu trưởng, xin đừng lãng phí thời gian của giáo viên, nếu đầu óc tràn ngập nước đường kia của cụ còn có thể phân biệt nặng nhẹ." Nói xong đem Bản đồ đạo tặc đặt trước mặt cụ Dumbledore, không để ý tới ánh mắt của Harry, vẫn đang mãi yên lặng, chợt lóe lên.

Trên tấm Bản đồ đạo tặc hiện lên cái tên Peter Pettigrew, trên gương mặt cụ Dumbledore không hề có sự kinh ngạc, mà hàm súc nhìn đến Clinton đang đứng một bên với sắc mặt kì quái. "Cô Clinton, ta nghĩ trò nói đúng. Nhưng cần chứng thật một chút, được rồi mấy đứa, các trò có thể trở về tháp nhà mình, những chuyện còn lại cứ để ta và giáo sư xử lý, Harry này," Cụ hiền lành nhìn về phía cậu bé đang trầm mặc, "Ta nghĩ trò không cần lo lắng gì cả đâu, hết thảy điều bí ẩn sẽ được cởi bỏ từng lớp một."

Harry không đáp lời thầy hiệu trưởng, sự việc của ngày hôm nay ngay cả cậu cũng không mấy rõ ràng, đầu tiên là Peter Pettigrew còn sống, tiếp theo là cậu vô thức tín nhiệm cùng ỷ lại đối với Snape, sau cùng là ánh mắt quỷ dị của cô gái tên là Amy Clinton khi nhìn mình và Snape.
Harry và Clinton dưới nụ cười của cụ Dumbledore mà rời khỏi phòng hiệu trưởng, nhưng vừa ra khỏi cửa, Clinton liền kéo Harry xuống lầu. "Đợi đã, cô Clinton, chị có chuyện gì sao?"

"Gọi tôi là Amy được rồi, còn có" Amy dừng bước lại, vẻ mặt kỳ quái: "Cậu vì sao lại quan hệ tốt với giáo sư Snape như vậy? Trường hợp này không nên xuất hiện, chẳng lẽ hiệu ứng bươm bướm?" Thanh âm của câu cuối cùng nhỏ đến mức chỉ có bản thân cô nghe được. Mà Harry nghe cô nói cậu quan hệ tốt với Snape, khuôn mặt trong nháy mắt vặn vẹo, nói thật, ngay cả chính cậu cũng không rõ từ lúc nào nỗi chán ghét thậm chí là căm hận đối với Snape đã chuyển hóa thành cảm xúc phức tạp của hiện tại, có lẽ sau khi chân chính hiểu biết một người, sẽ biết cách sử dụng những suy nghĩ tưởng đối lý trí mà đối đãi với người ấy, Harry nghĩ như vậy đấy.
Amy thấy thần sắc phức tạp của Harry cũng không suy nghĩ nhiều, buông bàn tay đang nắm tay Harry ra: "Harry Potter, tôi nghĩ giáo sư Snape chỉ là bề ngoài âm trầm khó chịu thôi, kỳ thật thầy là một người vĩ đại, cậu hoàn toàn không cần hận thầy ấy, bởi vì sau chuyện này cậu sẽ hiểu rõ hết thảy mọi chuyện." Nói xong, cô dùng một loại ánh mắt thần bí khó lường xem lẫn một tia chán ghét nhìn Harry.

Harry bởi vì kinh nghiệm thời thơ ấu nên rất mẫn cảm với cảm xúc của người khác, tuy sự chán ghét của Amy chỉ xuất hiện trong nháy mắt, cũng đủ để cậu hiểu rõ cô không phải là người có thể kết bạn. "Chị Clinton, em nghĩ em không hận giáo sư Snape, trên thực tế cho tới nay, thái độ của thầy ấy đối với em vẫn khiến em không hiểu sao cả. Như vậy, chúc ngủ ngon." Harry không nhìn vào đôi mắt xanh lục tương tự mình, xoay người hướng về phía tháp Gryffindor mà đi.

Harry buổi tối không nghỉ ngơi tốt, cùng với Ron đồng dạng tình thần không tốt, dưới sự thúc dục của Hermione đi đến đại sảnh, Harry cảm thấy một tầm mắt không thoải mái, theo bản năng nhìn về hướng kia, hai ánh mắt xanh lục chạm vào nhau, Clinton mỉm cười với cậu, đồng thời giơ ly sữa lên chào cậu. Ron và Hermione cũng thấy điều đó.

"Nữ sinh Ravenclaw nha, này bạn thân ơi, bồ khi nào thì quen nữ sinh Nhà khác đấy? Còn xinh như vậy nữa." Vẻ mặt Ron có chút ghen tị. Mà khi Hermione đẩy bữa sáng đến trước mặt hai người mới hóa giải nỗi xấu hổ của Harry. Merlin chứng giám, cậu tình nguyện không hề quen biết với cái chị Clinton kia, khóe mắt liếc nhìn cô, chỉ thấy cô đang nói chuyện với một nữ sinh Châu Á xinh xắn vừa nói vừa cười, không hề chú ý tới bên này, Harry mới thở phào nhẹ nhõm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau