HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Thân thế Huyền Trân

Mà một khi nữ nhân đã thẹn thùng nhưng không nói nghĩa là nàng ta đã thực sực chấp nhận ngươi, một kẻ như hắn đương nhiên là hiểu được điều đó rồi nên hắn cũng không có chần chừ nữa. Hắn điều chỉnh tư thế đem cự long dời đến trước cửa hoa huy*t sau đó nhẹ nhàng đi vào. Cứ như vậy theo từng bước tiến của cự long thì cả hai người lại có hai loại cảm giác giống nhau mà cũng khác nhau, hắn chỉ thấy vô hạn khoái cảm truyền tới khi cự long bên dưới bị một nơi vừa mềm mại, vừa ấm áp và ướt át bao quanh khiến hắn thực sự muốn dùng sức mà đẩy thật mạnh nhưng nghĩ tới nàng là lần đầu tiên nên hắn phải cố gắng kìm chế, cố gắng thật ôn nhu để nàng không lưu lại bóng ma trong lòng.

Còn nàng tuy hắn nhẹ nhàng ôn nhu mà đi vào nhưng dù sao nàng vẫn là một xử nữ nên không tránh khỏi đau đớn khiến nàng phải nhíu mày, hơn nữa hắn còn là loại ngoại cơ to lớn như vậy dù là chúng nữ còn khó tiếp nhậm huống chi một cô nương chưa bị khai mở như nàng chứ, nhưng dù đau đớn là có nhưng ẩn ẩn bên trong cũng có những cảm giác vô cùng đặc biệt khiến nàng cũng thoải mái chút ít.

Nhìn nàng đau đớn cũng khiến tốc đội hắn vô cùng chậm rãi, phải mất gần năm phút thì hắn mới chạm đến tầng phòng thủ mỏng manh cuối cùng của nàng. Hắn từ từ kéo cự long ra đến gần cửa huyệt sau đó eo hổ mạnh mẽ đẩy một cái, đem cự long thúc mạnh vào bên trong nàng, cự long như một thanh thần thương mang xu thế không gì cản nổi mạnh mẽ xuyên phá mọi bình chướng đâm thẳng tới nơi sâu nhất của nàng.

- A...ức...đau quá...ức...

Khi cự long mạnh mẽ tiến vào cũng làm cho mấy giọt xử nữ huyết như lạc hồng rơi ra, vẩy lên trên tấm lông của Mộng Huyễn Thú tạo nên một bức tranh vô cùng kiều diễm, cùng lúc này nàng cũng bật lên một tiếng thét kèm theo vài tiếng khóc nức nở. Cảm giác như bên dưới bị xé ra làm đôi vô cùng đau đớn, dù sao nàng từ nhỏ đã là thiên tài được Tông môn ưu tiên bồi dưỡng đã bao giờ phải chịu đau đớn như vậy chứ.

- Ngoan nào, rất nhanh sẽ hết đau thôi.

Hắn thương tiếc vuốt vuốt mấy sợ tóc trên mặt nàng yêu thương nói, sau đó lại cuối xuống hôn lên từng giọt nước mắt của nàng cuối cùng là đem đôi môi của nàng gặm lấy, hai người môi lưỡi lại một phen quấn quýt, đến khi nàng bắt đầu hô hấp khó khăn hắn mới chịu buôn tha.

- Có còn đau không?

- Còn một chút.

- Vậy ta có thể động chứ?

- Ân, nhưng mà nhẹ một chút, bên dưới còn đau.

Nàng nói xong lời đó thì dùng hai tay bưng kín mặt không dám nhìn hắn, còn hắn khoé môi khẽ nhích sau đó cự long bên dưới bắt đầu từ từ mà ra vào cùng lúc đó Long Phượng Hỗn Nguyên Quyết cũng được hắn khởi động đem hai người tiến vào trạng thái tu luyện huyền ảo, không đúng chỉ có mình nàng tu luyện còn hắn thì chỉ ngồi nhìn kí ức của nàng và tận hưởng khoái cảm kia.

Nàng trong trạng thái tu luyện chừng nửa giờ thì đã tỉnh lại nhưng rất nhanh lại bị khoái cảm như sóng triều ập tới khiến nàng như con thuyền nhỏ trước cơn giông bão không ngừng lênh đênh trên dòng khoái cảm mãnh liệt. Trong khi đo tứ chi nàng lại như bạch tuộc ôm lấy hắn, bờ mông tròn lẳng không ngừng nâng lên nghênh đón từng trận trùng kích như vũ bảo của hắn, mà miệng không ngừng cất lên từng tiếng ngâm nga rên rỉ đầy khoái hoạt.

- Ư...ư...thoải mái quá...sâu quá... Á... Á... Sắp đụng... A... Đụng thủng hoa tâm...rồi... Á... Á... Á...
Nàng không ngừng dâm mị rên rỉ hai tay khi thì ôm lấy hắn lúc lại nắm vào tấm lông của Mộng Huyễn Thú khi lại vung loạn khắp nơi. Mà thân thể trắng như bạch ngọc của nàng giờ đã phủ lẻn một màu đỏ ửng thật mê người, mái tóc đen dài như thác giở trở nên tán lạc khắp nơi khiến nàng trông như một tiên nữ bị lạc hồng trần vậy.

- Á... Á...thật sướng...thật mạnh...ưm.. Sắp... A... Bên trong...sắp...ức...

Nàng bỗng dưng cất lên một tiếng rên rỉ cai vút, hai tay mãnh liệt ôm lấy hắn còn hai chân lại như khoá sắt quắt chặt eo hắn. Mà mật huyệt bên dưới lại một trận co rút mãnh liệt đen cự long hắn xiếc chặt khiến hắn không thể di chuyển chút nào, sau đó từ nơi sâu thẳm nhất trong hoa tâm của nàng một dòng âm tinh nóng ấm mạnh mẽ phun lên trên đầu cự long, mà thân thể nàng lại đang co giật không ngừng phải đến hơn một phút khi cao trào qua đi nàng mới mở hai mắt ra hơi mệt mỏi nhìn hắn.

- Á sao nó...nó vẫn cứng như vậy chứ.

Cảm nhận cự long đang mạnh mẽ chống lên hoa huy*t nàng không kìm được mà kêu lên, tuy nàng là lần đầu nhưng trong lúc cùng tỷ muội trong tông nói chuyện cũng có đề cập qua, nhưng mà rõ ràng nam nhân bình thường sau khi nữ nhân đạt cao trào thì cũng sẽ phun ra, thậm chí là phun trước sau đó sẽ mềm nhũn mà, nhưng đó chỉ là nam nhân bình thường sao có thể so với hắn được cơ chứ.

- Hắc nó còn chưa được ăn no mà. Nên bây giờ nàng phải cho nó ăn no cái đã.

Hắn cười xấu xa trả lời nàng sau đó cự long bên dưới cũng lần nữa loạn động khiến cho nàng bắt đầu một trận rên rỉ mê hoặc.

Mãi đến khi nàng đã đến cái trào lân thứ bảy thì hắn mới bắt đầu đẩy nhanh tốc độ sau đó đem một lượng lớn tinh hoa phun thẳng vào bên trong hoa huy*t mềm mại của nàng khiến nàng lần nữa dạo đỉnh Vu Sơn sau đó trực tiếp ngất đi.
Hắn mỉm cười nhìn nàng sau đó không biết từ đâu lấy ra một cái khăn thấm nước sau đó lau sạch sẽ thân thể mềm mại của nàng không bỏ sót bấy kì chỗ nào, kể cả hai cánh hoa hồng hồng cũng được hắn lau qua. Nhìn nơi đó của nàng đã sưng như cái bánh bao nhỏ hắn đành phải lần nữa dùng một chút sinh mệnh lực nhẹ nhàng đem nơi đó chửa khỏi sau đó mới đắp chăn cho nàng rồi rời khỏi phòng.

- Thật không ngờ nàng lại là hậu duy của cái đám ba chân kia, hơn nữa huyết mạch còn vô cùng tinh thuần nữa. Cũng may là ta đến trước nếu để bọn chúng tìm ra chắc nàng đã thành một thứ để bọn chúng cũng cố huyết mạch đời sau rồi.

- Hừ nếu lũ ngu ngốc đó dám đánh chủ ý lên nữ nhân của lão tử thì cứ chuẩn bị diệt tộc đi là vừa.

Hắn bước khỏi phòng khẽ lẩm bẩm, thực ra nàng chính là một hậu duy của Chân Linh tộc, Tam Túc Kim Ô nhưng hiện tại tộc nhân của bọn chúng gần như không có ai có huyết mạch thuần khiết cả. Mà nàng lại có được huyết mạch vô cùng tinh thuần nếu để chúng phát hiện nhất định sẽ dùng mọi cách bắt lấy nàng sau đó biến nàng trở thành một " máy sinh sản" cho bọn chúng để tạo ra hậu nhân có huyết mạch tinh thuần nhất.

Hôm li khai không Gian Bổn Nguyên sau đó xuất hiện tại hư vô bên ngoài vũ trụ.

- Hai tên tiểu tử ra đây cho ta.

Hắn đứng giữa hư không, không nặng không nhẹ kêu lên một tiếng bình thường đến không thể bình thường hơn nhưng chỉ trong nháy mắt đã có hai người xuất hiện trước mặt hắn, không ai khác chính là Hồng Quân Lão Tổ và Bàn Cổ.

- Đệ tử tham kiến sư phụ.

Cả hai người đồng loạt hướng hắn thi lễ một cái.

- Đều đứng lên hết cho ta, sau này cũng chả cần phải câu nệ như vậy cứ bình thường là được.

- Cũng không có gì đặt biệt chỉ là muốn các ngươi giám sát cái lũ Chim ba chân đó một chút nếu chúng muốn đụng đến sư mẫu các ngươi thì cứ việc xoá tên tộc chúng.

- Chúng đệ tử tuân lệnh.

Hắn nói xong cũng rời đi mà hai người Hồng Quân Lão Tổ cùng Bàn Cổ đợi hắn đi rồi cũng lên đường đi giám sát Tam Túc Kim Ô tộc.

Chương 97: Gia pháp trừng trị

Trong khi đó tại một tinh cầu đang được bao phủ trong hoả nguyên tố vô cùng vô tận, bên trong một quần thể kiến trúc như hoàng cung một lão già có chút khác người đang chễm chệ ngồi trên một cái vương toạ to lớn, nhưng cái vương toạ này lại không điêu khắc đồ án của thần long mà lại điêu khắc một con Tam Túc Kim Ô đang ngâm cao đầu hướng lên trời như cất tiếng hót.

Lão già đang ngồi như ngủ gật thì bỗng dưng hai mắt mở bừng, trái ngược với khuôn mặt già nua như thể sắp xuống lỗ đôi mắt lão già ấy lại lấp lánh tinh quang giống như ánh mắt của một con diều hâu lão luyện, vô cùng sắt bén.

- Huyết mạch tộc ta, hơn nữa còn vô cùng tinh khiết xem ra trời cũng ủng hộ tộc ta. Tam Túc Kim Ô tộc nhất định sẽ lần nữa vang danh thiên hạ Ha ha ha...

Lão đứng phắt dậy miệng lẫm bẩm sau đó lại cấy tiếng cười như điên dại, giọng cười của lão vô cùng quái dị đủ để hù con nít tè ra quần luôn chứ chẳng chơi.

- Lần này lão phu phải đích thân đi bắt lấy tộc nhân này, là nữ có thể dùng để tạo ra hậu nhân xuất chúng còn là nam thì nhất định phải dốc sức bồi dưỡng.

Lão vừa nói xong định xé rách không gian rời đi thì bỗng dưng không gian giống như là bị đông cứng lại và.

Oanh Oanh Oanh

Ba đạo thiểm điện như thiên địa chi nộ bỗng dưng xẹt qua mang theo khí tức khủng bố, cũng may đạo thiểm điện ngữ cũng không có đánh xuống nếu không vời uy lực của nó nhất định sẽ khiến cái tinh cầu này bị huỷ quá nữa.

Mà cái lão già kia cũng trợn trắng mắt, thời điểm ba đạo thiểm điện kia đánh qua lão có thể cảm ứng được một áp lực tử vong ép xuống khiến cho lưng lão một mảnh ướt đẫm mồ hôi lạnh, trên trán cũng xuất hiện mấy giây mồ hôi to như hạt đậu. Mấy tia chớp kia như vậy mà lại mang theo thiên uy vô thượng, nếu không tại cái tinh cầu tràn ngập hoả nguyên tố này thì làm sao có thể xuất hiện sấm chớp được cơ chứ.

Ngay khi lão vừa thoát khỏi cảm giác tử vong uy hiếp thì bỗng dưng một tiếng nói hư vô phiêu miễu vang lên.

- Ngươi tốt nhất là đừng có mơ tưởng đến người đó nếu không mấy đạo thiểm điện kia cũng không có đánh như vậy đây hừ.

Giọng nói hư vô mờ ảo vừa cất lên đã biến mất tăm nhưng lại khiến lão già kia run đến nỗi hai chân muốn nhũn ra, nhưng khiến lão khó hiểu là tộc nhân kia vì cái gì lại được cả thượng thiên bảo hộ cơ chứ lại còn cảnh cáo lão không được đụng tới nữa chứ.

Cho dù lão có nghĩ nát óc cũng sẽ không thể nào nghĩ ra được một tộc nhân của tộc lão lại trở thành lão bà của kẻ chấp chưởng cả vũ trụ này cơ chứ.

Nhưng mấy chuyện đó cũng không có gì quan trọng lắm với Vô Thiên vì hiện giờ hắn đang phải gọi một con "Chim" lười biếng dậy. - Tiểu điểu nhi nàng có dậy không hả, nàng mà còn không dậy đừng trách lão công đem gia pháp ra trị nàng.

Hắn vừa hung hăng nói trong khi hai tay đã không thành thật mà đưa lên hai đại bạch thỏ của mỹ nhân đang ngủ, nhưng có vẻ như chiêu này của hắn không hề có miếng tác dụng nào thì phải. Chỉ thấy giai nhân không những không tỉnh lại mà còn nắm lấy tay hắn kéo xuống giường sau đó trực tiếp biến hắn thành gối ôm mà ôm ngủ.

- Đừng làm rộn, ngủ tiếp thôi.

Nhưng mà hành động này của nàng lại khiến cho tên nào đó xem phun máu, vì nàng trực tiếp kéo đầu hắn vào trong bộ ngực sữa của nàng, nếu không phải hắn mạnh mẽ không chừng đã bị hai khối thịt mềm mại kia làm cho ngạt thở chết rồi.

- Hắc hắc nếu nàng đã không muốn sống thì hôm nay ta sẽ cho nàng biết thế nào là gia pháp uy nghiêm.

Hắn cười gian một tiếng sau đó đem mặt chôn vào trong đôi gò bồng đảo trơn mượt mềm mại kia, miệng hắn bắt đầu tìm đến hạt anh đào nhỏ nhắn sau đó tham lam đem hạt anh đào kia mà mút lấy khiến nó nhanh chóng trở nên cứng rắn chia lên, hắn cứ như vậy luân phiên đem hai hạt anh đào mút lên trong khi một tay hắn bắt đầu mò xuống nơi đào nguyên mê người của nàng tìm kiếm dòng mật dịch.

Mà giai nhân bên dưới cũng không thể ngủ yên được nữa mà bắt đầu cất lên từng tiếng thở dốc thỉnh thoảng đan vài vài tiếng hừ hừ, mà tay nàng lại đem đầu hắn khéo chặt vào hai khối thịt mềm của nàng.

Sau một hồi thưởng thức, hai chú thỏ đã dần không thoả mãn được hắn khiến hắn bắt đầu rời đi tìm một nơi mới, để lại nơi đó hai hạt đậu đã ướt đẫm đang sưng huyết chia thẳng lên. Miệng hắn lại từ từ đi xuống dưới, mỗi nơi mà nó đi qua thì chiếc lưỡi kia lại như đánh dấu lãnh thổ vậy không ngừng để lại dấu tích trên đó. Sau khi lướt qua đám cỏ thơm thì hắn mới chịu dừng lại trước hai cánh hoa đỏ hồng mê hoặc, mà giờ này hai cánh hoa kia lại phủ thêm một tầng chất lỏng lấp lánh khiến chúng càng trở nên kiều diễm hơn. Hắn sao có thể thờ ơ trước mỹ cảnh như vậy được chứ, chỉ thấy môi hắn tiến sát cánh hoa sau đó bắt đầu một phen liếm láp, thỉnh thoảng hắn lại dùng đầu lưỡi của mình đánh lên tiểu đậu đậu khiến nó trở nên càng ngày càng cứng rắn, mà bên trong hoa huy*t kia cũng bắt đầu chảy ra từng dòng mật dịch nhưng chúng lại bị cái miệng tham lam của hắn mút sạch toàn bộ. Lúc này thì mỹ nhân đã không thể nhịn được nữa rồi, chỉ thấy nàng đùi đẹp dùng sức kẹp chặt đầu hắn, hai cánh tay nhỏ nhắn không xương bắt đầu xoa nắn hai chú thỏ trắng, mi mắt khép hở, mũi quỳnh phát ra trận trậm hương khí như u lan. Trong khi cái miệng anh đào nhở nhắn liên tục phát ra từng tiếng rên rỉ yêu kiều.

Ưm...Ưm...ngứa...a...thực...thoải...thoải...mái...ư...ư...

Sau một hồi nếu hết mật dịch ngon ngọt thì hắn cũng đã không chịu nỗi dục hoả bùng phát rồi, hắn nhanh như chớp đem quần áo trên người cởi sạch để lộ ra thân hình hoàng mỹ cùng với từng khối cơ bắp tuy không tráng kiện quá nhưng lại vô cùng hoàn hảo, hơn nữa là bên dưới với một đầu cự long to lớn màu đỏ tía đang phùn manh trợn mắt vô cùng dữ tợn.

Tuy đã từng bị cái thứ to lớn kia cắm vào bên trong nhưng khi nhìn thấy nó nàng cũng không khỏi một trận e thẹn cùng bất ngờ, nàng không thể tin được là cái thứ to lớn kia có thể vào bên trong u cốc nhỏ bé của nàng được. Nhưng hình như nàng đã quên lần trước đã bị cái thứ kia là cho sung sướng thế nào.

Hắn nhìn vào bộ dáng thẹn thùng của nàng thì cũng dục hoả bùng lên dữ dội. Hắn đem hai chân ngọc của nàng tách ra, để cho khe suối nhỏ mê người hoàn toàn hiển lộ, sau đó hắn bắt đầu đem cự long tiến nhập thân thể nàng, ban đầu là nhẹ nhàng ra vào đến khi thấy nàng đã dần thích ứng thì hắn mới cong người đâm mấy cú thật sâu khiến cho toàn bộ cự long hoàn toàn chìm vào bên trong, mà quy đầu trực tiếp dội lên hoa tâm.

A

A

Cùng lúc đó thì cả hai cùng cất lên một tiếng rên rỉ thoải mái, hắn thì cảm nhận rõ ràng cự long đang được một chỗ vừa mềm mại như nhung lụa, vừa ấm áp lại ẩm ướt gắt gao bao chặt lấy. Còn nàng tuy bên dưới còn có chút trướng đau nhưng lại không bằng một nữa khoái cảm đang dâng lên khi bên trong được lấp đầy.

Hưởng thụ giây lát hắn lại bắt đầu luận động, đem cự long đều đặn ra vào, ban đầu là ôn nhu nhẹ nhàng sau đó lại bắt đầu tăng tốc. Mà mỗi đợt đi ra cự long lại mang theo một ít dâm dịch trắng xoá cùng với đó là những tiếng óp ép dâm mị cùng với đó là những tiếng rên rĩ của nữ tử hoà cùng tiếng thở dốc của nam nhân tạo nên một bức tranh xin xắc vô cùng sinh động.

-A...tốt trướng... Ưm... Nhanh... Nhanh quá... Á... Á... Sắp phun... Ưm... Ưm... Bên trong... Á...

Nàng bỗng cất lên một tiếng thét yêu kiều sau đó hai chân mãnh liệt kẹp lấy eo hắn, hoa huy*t bên trong bỗng nhiên xiết chặt lấy cự long khiến hắn vô cùng khó khi di chuyển. Sau đó nàng lại rùng mình một cái bên trong hoa tâm một dòng âm dịch ấm áp phun lên cự long hắn tạo cho hắn một cảm giác thoải mái không nên lời xuýt chút đã đầu hàng rồi.

Không ngờ nàng vậy mà càng ngày càng lợi hại, nhưng mà hắn cũng không kém cạnh gì bắt đầu chấn chỉnh hùng phong sai đó vác thương ra trận khiến cho căn phòng lại xuân xắc triền miên. Không biết qua bao lâu, không biết nàng đã bao lần chạm đỉnh Vu Sơn mà hắn cũng thoải mái phóng xuất tận ba lần thì hắn mới buông tha cho nàng. Cả hai cứ trần truồng như vậy ôm lấy nhau mà chìm vào mộng đẹp để lại một căn phòng đầy vết tích của cuộc chiến.

Chương 98: Bên trong thông đạo

- Tiểu mỹ nhân dậy thôi.

Hắn vừa gọi lại vừa vỗ vỗ lên cặp mông tròn lẳn vểnh cao của nàng, cảm giác đàn hồi vô cùng khiến hắn không khỏi thầm hô thoải mái.

- Ưm Thiên đừng phá nữa muội không chịu nổi a.

Nàng mở cặp mắt ngáy ngủ nhìn hắn lười biếng đứng dậy. Nàng cũng không thèm để ý hắn bên cạnh, từ trong ngẫn trữ vật lấy ra một bộ kim y mặc vào. Nàng vốn xinh đẹp thước tha lại thêm bộ xiêm y bó sát càng làm hiển lộ ra những đường con mê người của nàng. Khiến cho hắn không kìm được mà dán chặt mắt lên tân hình thước ta của nàng khiến nàng đỏ bừng mặt hờn dỗi liếc mắt nhìn hắn.

Sau một phen hồ nháo cùng nàng hắn mới cùng Huyền Trân ra khỏi không gian Bổn Nguyên cùng chúng nữ hội hợp. Tuy hắn cùng Huyền Trân ở bên trong Không Gian Bổn Nguyên đánh nhau long trời lỡ đất hơn hai ngày trời nhưng bên ngoài cũng chỉ qua vài phút thôi.

Khi nhìn vẻ mặt dương dương đắt ý của hắn cùng với vẻ ngại ngùng như nàng dâu ra mắt nhà chồng của Huyền Trân thì chúng nữ cũng hiểu bên trong Không Gian Bổn Nguyên đã xảy ra chuyện tốt gì. Mà không cần nhìn thì các nàng cũng đoán được thôi, hắn đôi khi vô cùng bí ẩn, lại cao thâm khó dò nhưng lại giống một tên sắc ma vậy chỉ cần là mỹ nữ bị hắn nhìn trúng thì chắc chắn không thể chạy thoát.

Còn các nàng thì cũng không ai nói được gì hắn cả, ai bảo hắn ở phương diện kia lại cường hãn như vậy chứ, đến cả đường đường Quang Minh Nữ Thần như Bạch Yến Nhi cũng không thể chịu được hắn dùng "gia pháp" mà phải khuất phục trước dâm uy của hắn.

- Hừ hừ Huyền Trân tỷ tỷ không cần để ý tên sắc ma này nữa, từ bây giờ chúng ta phải cùng nhau đứng lên quản hắn.

Tiểu cô nương Lý Thu Thảo kéo tay Huyền Trân rất là hùng hồn nói, tuy nàng mới vừa gia nhập nhưng rất nhanh đã cùng chúng nữ hoà hợp hơn nữa lại còn bày ra hùng tâm muốn quản hắn nữa chứ.

- Phải đó tỷ tỷ chúng ta cùng nhau quản hắn, không thể để hắn gây thêm hoạ cho nữ nhân nữa.

Tiểu hồ ly Hồ Mị vậy mà cũng đứng cùng một phe với Lý Thu Thảo vừa kéo tay Huyền Trân lại hung hăng trừng mắt nhìn Vô Thiên.

- Đúng rồi chúng ta cũng ủng hộ Thu Thảo.

Làm cho lắm bất ngờ là đến cả hai tỷ muội Nhậm Doanh Doanh và Nhậm Thiên Tuyết ngày thường vô cùng ôn nhu vậy mà cũng tham gia.

- Ta cũng đồng ý...

- Ta nữa....

.....Khiến hắn triệt để câm lặng là chúng nữ vậy mà cũng đồng loạt nắm tay ngau liên tục trừng mắt với hắn. Đến cả Thu Trúc bình thường như một tiểu hiền thê vậy mà lần này cũng muốn làm phản, hơn nữa còn có cả Tử Yên Tiên Tử Phong Tử Yên tuy chưa bị hắn "ăn" nhưng nàng lại rất là bình thường cùng chúng nữ ở cùng một chỗ khiến cho hắn không thể không lắc đầu, nữ nhân đúng là nhanh làm quen a.

- Hừ các nàng muốn tạo phản phải không, có tin lão công ngay tại chỗ này dùng "gia pháp" trị các nàng không hả.

Hắn phất ống tay tiêu sái nhìn các nàng, thậm chí còn có chút trêu chọc. Đối với gia pháp các nàng cũng không phải sợ hắn, các nàng nhiều người như vậy không tin không đánh bại được hắn, nhưng mà làm ngay đây thì các nàng không thể nào làm được a. Phải biết rằng chỗ này hiện tại không chỉ có các nàng mà còn có cả một đám đệ tử tinh anh khác đang chìm trong ảo cảnh nếu lỡ trong lúc đó có tên nào vô tình tỉnh dậy thì không biết các nàng phải làm sao nữa đây.

Nhưng cái này thực tế là do các nàng lo xa thôi, cái ảo cảnh này là do Thần Linh làm ra thì bọn chúng há có thể dễ dàng thoát ra sao. Cứ cho là chúng có thể may mắn thoát ra đi nữa thì Vô Thiên cũng mang tên đó cùng với thứ hắn nhìn được cùng đi vào luân hồi cả thảy.

Tuy hắn phong lưu nhưng nữ nhân của hắn cũng không thể nào bị người khác nhìn được, vì vậy chỉ cần tên nào dám nhìn thì chắc chắn tên đó sẽ được luân hồi sớm.

- Hắc nếu các nàng còn làm loạn thì đừng trách gia hình khó nuốt. Chúng ta đi tiếp thôi

Hắn cười cười sau đó dẫn theo chúng nữ một bụng oán khí đi sau, cả đám người hướng về phía giữa cung điện đi tới. Đến khi cách bức tường hơn năm thước thì bỗng dưng một cỗ uy áp mênh mông bỗng dưng phủ xuống, cổ uy áp này tuy không có ép người quá mức mà nó lại ép cho người ta phải quỳ xuống.

Nhưng các nàng vừa cảm nhận được uy áp thì bỗng dưng uy áp kia hoàn toàn tiêu tán. Mà hắn vẫn còn giữ tư thế đang vung tay chưa kịp thu lại, hiển nhiên màn đánh ta uy áp này là do hắn làm ra.

Ầm ầmSau khi uy áp vừa bị hắn đánh ta thì bỗng dưng vách tường vang lên từng tiếng trầm đục. Chỉ thấy hai bên tường cứ như một cánh cửa hiện đại nhanh chóng tách ra hai bên làm lộ ra một thông đạo màu đen cao chừng ba thước nhưng lại giống như hư vô mờ mịt tối đen không nhìn được gi.

- Lão công hình như bên trong có cái gì đó kêu gọi thiếp.

Hàn Tuyết Linh bỗng dưng lên tiếng.

- Vậy nàng mua vào bên trong?

Ân.

- Được ta đi với nàng, các nàng ở bên ngoài đợt lár nữa ta sẽ trở lại.

Hắn nói rồi nắm lấy tay Tuyết Linh tiến vào thông đạo, cái thông đạo này nhìn vậy lại khá rộng lớn, tuy hai người cùng sóng vai nhau mà đi nhưng cũng không tạo cảm giác chật chội nào.

Nhưng mà phải công nhận là cái thông đạo này dài thiệt là dài hơn nữa bên trong tối đen như mực càng tạo nên cảm giác âm trầm khiến Tuyết Linh không nhịn được nét sát vào hắn mà đi. Tuy hiện giờ nàng đã là một cao thủ Bán Thánh cấp nhưng nữ nhân thường rất sợ những nơi tối tăm hơn nữa nơi này lại âm trầm như vậy đương nhiên khiến nàng sợ hãi rồi.

Hai người cứ như vậy một đường đi tới không biết qua bao lâu cuối cùng phía trước cũng hiện ra chút ánh sáng, tiếp tục đi thêm một đoạn cuối cùng cũng đến nơi phát ra ánh sáng, nơi này chỉ là một gian thạch thất không quá lớn chỉ hơn mười thước vuông bên trên khảm không ít Dạ Minh Châu khiến cho cả cái thạch thất sáng bừng lên.

Đặt biệt là ngay giữa thạch thất lại đặt một bệ cao, bên trên là tượng của một nữ nhân, tuy chỉ là tượng nhưng lại vô cùng sống động, từng đường nét của gương mặt hay từng đường cong mỹ diệu đều được làm vô cùng tinh xảo, đến cả góc áo cũng được làm vô cùng tỉ mỉ.

- Đó là Thuỷ Thần có lẽ nàng đã chọn muội làm truyền nhân rồi.

- Vậy bây giờ muội nên làm gì đây.

Chương 99: Tuyết Linh kinh hãi

Mãi đến gần năm tiếng sau thì tầng sương mù kia mới dần tan đi để lộ ra thân ảnh uyển chuyển của Hàn Tuyết Linh, nàng vốn đã xinh đẹp thanh lệ nay lại mang theo một cổ phong tình hơn, ánh mắt trong veo như nước hồ thu khiến người ta phải trầm mê. Hơn nữa tu vi nàng cũng mạnh mẽ tăng vọt đạt đến Bán Thánh đỉnh kém một bước có thể nhập Thánh, cũng không phải là do nàng không đủ lĩnh ngộ đối với pháp tắc như các Bán Thánh khác mà chủ yếu là do pháp lực trong người nàng còn chưa tích lũy đủ để đánh lên bình cảnh Thánh cấp vì khi nhận được truyền thừa từ thuỷ thần thì nàng đã có lĩnh ngộ sâu sắc về Thuỷ chi Pháp Tắc từ Thuỷ Thần đời trước nên cũng có thể nói, chỉ cần là trước Trung Vị Thần thì mọi bình rào cản về lĩnh ngộ Pháp Tắc không đáng nhắc tới với nàng. Điều này cũng đồng nghĩa với việc chỉ cần nàng tích luỹ đủ pháp luật là có thể đột phá. Mà việc tích lũy pháp lực đối với người khác có lẽ sẽ tốn chút thời gian chừng vài trăm năm nhưng với nàng thì lại không cần lâu như vậy, chỉ cần nàng cùng hắn song tu một phen thì có thể giúp nàng dễ dàng đột phá rồi.

Cùng với tu vi tăng lên nàng cung có biến hoá kinh người về khí chất, chỉ thấy nàng phong thái ưu nhã, điều đạm như nước nhưng lại vô cùng thanh cao giống như tiên tử trên trời hạ xuống chỉ có thể nhìn chứ không thể chạm vào.

- Hắc hắc chúc mừng Thuỷ Thần đại nhân tương lai.

Hắn cười giỡn trêu đùa nàng, tuy hắn không chui vào trong xem nàng nhận truyền thừa nhưng thần thức cũng đem không gian nơi này khoá chặt chỉ cần vị Thuỷ Thần kia dám sinh ra ý niệm đoạt xá hay gây cho nàng chút bất lợi nào thì nhất định hắn sẽ khiến tên kia hối hận không kịp. Thấy nàng nhận hết truyền thừa khiến hắn cũng có chút vui vẻ, vì mục đích chính của hắn đi vào đây chủ yếu là vì mấy cái truyền thừa này thôi.

- Đại sắc lang còn dám trêu chọc ta, ta phải cho chàng biết tay.

Nàng bị hắn trêu chọc thì tức giận dậm chân sau đó bắt đầu lao tới hắn không ngừng tung ra Thiên phú Thần thông của nữ nhân, "cấu véo" liên tục hạ xuống người hắn, tuy là nàng cào cấu chỉ như gãi ngứa nhưng hắn cũng đành phải chưng ra bộ mặt thống khổ không ngừng kêu la khiến nàng càng véo càng cao hứng. Nam nhân này dũng mãnh như thế nào cũng phải khuất phục nàng còn gì.

- Thôi không nháo nữa thiếp có chuyện muốn hỏi chàng đây.

Sau một hồi hồ nháo Hàn Tuyết Linh bỗng nhiên vô cùng nghiêm túc nhìn hắn nói.

- Khụ được rồi nàng muốn biết gì cứ hỏi.

Hắn ho khan một tiếng vô cùng nghiêm túc nói, nhưng mà hình như mắt hắn lại không nghiêm túc tẹo nào, cứ trên những đường cong mỹ diệu của nàng không ngừng quét tới quét lui.

- Rốt cuộc chàng là ai?

Nàng chăm chú nhìn hắn chờ đợi câu trả lời, vốn dĩ nàng cũng không quá quan tâm đến thân phận hắn nhưng sau khi nhận được truyền thừa thì tất cả những người dưới Trung Vị Thần đều sẽ bị nàng nhìn thấu tu vi nhưng nàng rõ rằng không nhìn ra được tu vi sâu cạn của hắn khiến nàng lại dấy lên lòng tò mò. Nàng cũng muốn biết hắn là thần thánh phương nào vì trong truyền thừa của nàng hầu hết các Vị thần đều có thông tin.
- Thôi được rồi, nhưng nàng phải chuẩn bị tâm lý trước đó.

- Được. Chàng cứ nói.

Hắn nhìn nàng một cái thật sâu sau đó một ngón tay giơ lên điểm lên mi tâm của nàng. Nàng chỉ cảm thấy một cổ tin tức khổng lồ bắt đầu truyền vào thức hải của mình khiến nàng bất giác nhắm chặt mắt lại để tiêu hoá hết cổ tin tức này. Từng mảnh kí ức không ngừng phiêu phù cứ như từng trận bão không ngừng quét qua nhưng cũng may là hắn đã tận lực điều chỉnh nếu không với đống ký ức khủng khiếp của hắn đủ khiến nàng trở nên ngu ngốc.

Cuối cùng sau hơn hai tiếng đồng hồ nàng mới bắt đầu mở mắt ra trong ánh mắt nhìn hắn tràn đầy khiếp sợ, nàng cuối cùng cũng hiểu rõ hắn rốt cuộc là người khủng bố cỡ nào. Toàn bộ những việc hắn làm trước đây khiến nàng kinh hãi cũng chỉ là hắn tiện tay vung ra thôi. Còn nếu hắn thực sự ra tay thì sợ rằng cho dù có mười cái Huyền Thiên Tinh cũng sẽ bị hắn oanh vỡ.

- Ài ta đã nói nàng nên chuẩn bị tâm lí rồi mà.

Hắn thờ dài một cái bộ dáng như cao thủ tịch mịch bị khơi dậy nổi đau khuôn mặt thoáng lên vẻ tang thương, nhưng mà hình như mắt hắn không co tia tang thương nào mà toàn là dâm quang vì sao ư. Đương nhiên là do giai nhân trước mặt rồi, số là do nàng trong lúc tiêu hoá đống ký ức kia tuy là không quá mức đau khổ nhưng chút đau khổ đương nhiên cũng phải có chút đau khổ cũng vì vậy mà khiến cho nàng khắp người mồi hôi đầm đìa làm cho bộ bạch y phiêu bồng của nàng dán chặt vào thân thể mềm mại khiến cho ngọc thể mê người của nàng nửa kín nửa hở phô bày trước mặt hắn khiến tà hoả trong người hắn bắt đầu nhen nhóm.

- Chẳng lẽ nàng không tin ta sao? Hắn cười cười nhìn vẻ mặt đang kinh hãi của nàng.

- Không...không phải...nhưng mà...cái này hơi có chút...có chút...khó chấp nhận.

Nàng hơi ấp úng nói, dù sao đống kí ức của hắn quả thực là rất khó tin nào là huỷ thiên diệt địa, tinh thần truỵ lạc,...tất cả đều có.

- Hắc hắc nàng không tin cũng không sau nhưng giờ nàng phải chịu trách nhiệm với ta a.

Hắn làm ra bộ dáng uỷ khuất như tiểu cô nương bị bỏ rơi khiến nàng phút chốc ngốc ra không hiếu hắn nói gì.

- Trách nhiệm cái gì cơ?

Nàng đang không biết gì thì bỗng dưng đã bị hắn ôm vào trong ngực, miệng hắn gặm lấy vành tai trắng mịn như ngọc của nàng.

- Thuỷ Thần đại nhân người ta thật khó chịu quá. Người ta muốn nàng a.

Hắn nói xong còn đem cái thứ nóng bỏng kia cọ cọ vào bờ mông vểnh cao của nàng khiến nàng mặt ngọc đỏ ửng.

- Nhưng mà ưm...

Nàng còn định nói gì đó thì miệng đã bị hắn bịt kín chỉ có thể phát ra những tiếng ưm ưm trong cổ họng. Hắn ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nàng sau đó tiến nhập Không Gian Bổn Nguyên chuẩn bị một trận đại chiến

Chương 100: Phế vật cản đường

- Thuỷ Thần đại nhân đến lúc rời giường rồi

Hắn không kiên dè mà vỗ lên cặp mông tròn vung cao của Hàn Tuyết Linh để "gọi" nàng dậy, theo từng cái vỗ xuống của hắn dần khiến bờ mông tuyết trắng của nàng in lên những dấu tay vô cùng chói mắt lại thập phần kiều diễm.

- Ưm...có ai gọi người dậy như chàng không hả. Quỷ háo sắc.

Từng trận tê dại từ bên dưới truyền tới khiến nàng kiều mị rên lên một tiếng sau đó hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, nhưng đáp lại nàng chỉ là một cái nhìn đầy thèm thuồng của hắn khiến nàng một trận hậm hực nhanh chóng đem quần áo mặt lại chỉnh tề. Sau khi nàng đem quần áo trên người mặt vào thì hắn cũng bắt đầu mặt vào quần áo của mình sau đó cùng nay rời khỏi Bổn Nguyên Không Gian.

- Sao hai người đó còn chưa ra nữa.

Ở bên ngoài tiểu cô nương Lý Thu Thảo đang vô cùng lo lắng mà đi qua đi lại, tuy nàng cũng biết hắn thần kì nhưng do chưa bao giờ nhìn hắn biểu hiện, hơn nữa trong kia lại là một bí cảnh vô cùng hung hiểm khiến nàng không khỏi lo lắng cho hai người. Cũng giống như nàng còn có một Phong Tử Yên tuy nàng ta không có như Thu Thảo không ngừng đi tới đi lui nhưng nàng lại đang nhìn chằm chằm vào thông đạo tối om khía trên mặt viết rõ hai chữ "Lo lắng" to đùng.

- Hai vị muội muội không cần lo cho hắn đâu, tên xấu xa kia không chừng bây giờ còn đang bên trong cùng Tuyết Linh tỷ cá nước vui vầy đó.

Bạch Yến Nhi không đành lòng nhìn tiểu cô nương lo lắng nên đến bên cạnh khuyên nàng, trong chúng nữ có thể nói nàng cùng với Thu Thảo là thân thiết nhất, hơn nữa nàng từ trước tới giờ vẫn luôn xem cô bé này như muội muội của mình, tuy hiện giờ có chút sai biệt nhưng cũng không quá mức dù sao hai người vẫn là tỷ muội.

- Nhưng...

- Khụ khụ ta nghe hình như có người nói xấu sao lưng ta thì phải.

Đang lúc Thu Thảo định lên tiếng thì một tiếng ho khan cắt ngang, hắn cũng dẫn theo Tuyết Linh từ bên trong thông đạo tối om kia bước ra.

- Hừ muội thấy chưa hắn rõ ràng đã bên trong làm đến thoả mãn rồi mới chịu đi ra đó, nhìn vẻ mặt đắc ý của hắn là biết rồi.

Lưu Huỳnh Như khinh thường liếc hắn sau đó trực tiếp vạch trần hắn, hơn thì không có gì nhưng Tuyết Linh ở một bên đã mặt mày đỏ bừng như quả táo chín rồi, tuy các nàng cũng từng làm chung đó với nhau nhưng dù sao là nữ nhân bị nói trúng việc xấu của mình nhất là việc kia cũng khiến cho nàng thẹn thùng muốn chết. - Tuyết Linh tỷ tu vi của tỷ....

Đúng lúc này bỗng dưng Bạch Yến Nhi đang không ngừng quan sát Tuyết Linh kinh hãi kêu lên. Trong chúng nữ dù sao nàng cũng có tu vi cao nhất nên rất nhanh có thể nhìn thấu tu vi của Tuyết Linh thoáng cái đã nhảy lên tới Sơ Vị Thần hơn nữa còn mang theo khí tức của người nàng từng quen biết Thuỷ Thần. Nhưng nàng biết rõ Thuỷ Thần trước kia cũng chỉ có tu vi Thượng Vị Thần hơn nữa trong Thần Ma đại chiến hao hết pháp lực mà vong cho dù để lại truyền thừa cùng một phần pháp lực cũng không thể nào biến một Quy Chân cảnh trở thành Sơ Vị Thần được cái này chỉ có thể giải thích là sau khi nhận được truyền thừa sau đó lại tiếp tục tăng lên.

- Hắc đây là công sức của lão công ta đây đó, các nàng không biết đâu ta đây phải trải qua hung hiểm vô cùng,...

Hắn nói một tràng dài cứ như thật khiến mấy nàng không khỏi trợn mắt, tuy biết hắn toàn là ba hoa nhưng từng chi tiết hắn kể vô cùng chân thật cái này không khỏi có hơi quá rồi. Tuy hắn Trảm phong hơi nhiều một chút nhưng sự thật thì tu vi nàng có thể tăng vọt như vậy hoàn toàn là nhờ trận đại chiến kinh thiên với hắn.

Hắn nói xong thì chúng nữ đồng loạt ném cho hắn một ánh mắt khinh thường, sau đó không thèm nhìn đến hắn kéo Tuyết Linh qua một bên bắt đầu líu ríu hỏi han.

Mãi một lúc sau chúng nữ nghe Tuyết Linh kể hết mọi chuyện mới dắt tay nhau ra ngoài bỏ lại hắn đau khổ đi sau, chỉ có Thu Trúc và Tử Yên thỉnh thoảng quan tâm nhìn hắn. Ra đến bên ngoài hắn bỗng nhìn thấy một đám thiên tài đệ tử đang lăm lăm sát khí nhìn hắn cùng chúng nữ. Do Tuyết Linh đã nhận được truyền thừa từ Thuỷ Thần nên ảo trận ở đại điện cũng theo đó mà biến mất nên cái đám công tử "thiên tài" này mới thoát khỏi cái ảo cảnh này, nếu không bằng vào tâm cảnh của đám công tử này thì có cho chúng trăm năm cũng đừng hòng thoát được

- Vô Thiên người tới đều có phần ngươi cũng nên phân chi cho mọi người một chút bảo vật chứ. Ngô Thanh Dương người được xưng là đệ nhất thiên tài trừng mắt nhìn Vô Thiên nói ra, không những vậy trong mắt hắn còn xẹt qua lửa giận hừng hực, hắn là con trai Trưởng Lão của Quang Minh Giáo hơn nữa còn là Đệ Nhất thiên tài của đại lục từng điên cuồng truy cầu Bạch Yến Nhi vậy mà bị nàng từ chối thẳng thừng. Không những vậy bây giờ nàng lại còn vui vẻ đứng trong hội cung của cái tên Vô Thiên không chút danh tiếng kia lại còn thỉnh thoảng liếc mắt đưa tình tình khiến hắn tức muốn nổ phổi, nếu không phải muốn ép chút bảo vật từ tên này thì hắn đã trực lao lên hung hãn giao huấn Vô Thiên một trận để cho Yến Nhi thấy rõ nàng chọn phải cái tên vô dụng thế nào.

Nhưng may cho hắn là hắn không có điên mà lao lên nếu không chắc giờ hắn đã đi dạo Luân hồi rồi.

- Hừ cái đám các người bị vây trong mớ ảo cảnh này bảo vật toàn bộ là do bọn ta kiếm được mắc mớ gì bọn ta phải chia cho lũ phế vật các ngươi chứ.

Không đợi Vô Thiên lên tiếng Lưu Huỳnh Như đã không nhịn được mà trừng mắt quát tháo đám kia một trận khiến cả đám mặt mày lúc đỏ lúc trắng, bọn họ nếu không phải thiên tài cũng là nhân vật kiệt xuất trong môn phái vậy mà bị một nữ nhân chửi là phế vật thì sao mà chịu được chứ.

- Âm da, Như tỷ đừng nên tức giận với đám phế vật này không tốt a.

Không đợi đám kia kịp lên tiếng tiểu Hồ ly Hồ Mị đã nhẹ nhàng "khuyên" Huỳnh Như một câu khiến cho cả đám thiên tài kia nghẹn họng có tên tức đến nổi phun máu, trực tiếp hôn mê.

- Các ngươi... Các ngươi...

Ngô Thanh Dương mặt lúc xanh lúc trắng chỉ vào chúng nữ cả nữa ngày không nói được chữ nào, hắn đường đường là thiên tài dương danh đại lục vậy mà bị một cô nương chửi cũng không nói gì đi đằng này đến cả một tiểu cô nương còn bảo không nên để ý hắn, làm cho một kẻ vốn cao ngạo như hắn sao chịu được chứ hắn không tức đến hộc máu đã rất giỏi rồi.

- Hừ cả lũ phế vật các ngươi còn không tránh đường thì đừng trách bổn cô nương tàn nhẫn.

Mặc Như Huyền tức giận nhìn cái đám thiên tài kia không nhịn được khinh thường nói, nàng cũng thả ra một chút khí thế. Vốn là mấy tên kia định phản bác lại một câu nhưng vừa định mở miệng đã bị khí thế mãnh liệt ép tới khiến ai nấy mặt mày trắng bệch không dám lên tiếng rất tự giác tách ra một lối đi.

Chúng nữ cũng khinh thường liếc bọn chúng cất bước rời đi mà Vô Thiên cũng theo sau đi ra khỏi đại điện, đúng lúc vừa bước ra ngoài hắn bỗng dưng cảm nhận được một ánh mắt đầy sát khí quét qua hắn, trong cảm ứng của hắn chủ nhân ánh mắt kia lại là Tống Ngôn Bằng vố không có chút hiềm khích nào. Dù không hiểu gì nhưng hắn cũng lười để ý tuỳ tiện bước đi sau lưng chúng nữ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau