HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Mở cửa

Hắn cũng lười quan tâm ánh mắt của hai tên kia, mà vẫn cứ tiếp tục đánh giá hai mỹ nữ trước mắt, dù sao hắn cũng không hơi đâu mà chấp nhặt với mấy tên tiểu bối làm gì cho mệt ngắm mỹ nữ vẫn tốt hơn.

Thái độ của hắn khiến cái tên đang nhìn chằm chằm hắn tức điên lên, đúng lúc hắn đang muốn động thủ thì Tử Yên Tiên Tử lại bước ra, nàng ném cho hắn một ánh mắt cảnh cáo khiến hắn không dám dị động, hắn vốn không có sợ nàng nhưng trước khi đi đã được Sư phụ hắn cảnh báo trước nên không dám có hành động gì.

- Các vị đến chỗ này phải chăng cũng vì tìm kiếm cơ trong động phủ này? Nàng hướng Vô Thiên hỏi.

- Hắc không sai. Hắn cũng cười cười trả lời.

- Các vị cũng thấy rõ rồi, đám người chúng ta cũng không ai đủ sức mở cửa động ra. Vì vậy ta muốn hướng các vị cùng chúng ta liên thủ phá cửa, không biết ý các vị ra sao.

- Muốn liên thủ cũng được, nhưng không biết bên phía Tử Yên Tiên Tử có đồng ý hay không thôi.

Hắn nói xong ánh mắt khẽ lướt qua chỗ cái tên đang đỏ mắt nhìn hắn kia sau đó lại nở nụ cười tà mị.

- Vị Thiên Trưởng Lão đã đồng ý không biết ý các vị thế nào. Nàng hướng Ba tên thanh niên kia nói ra.

- Nếu Tử Yên Tiên Tử đã nói vậy thì Ngô mỗ cũng không ý kiến.

Người trả lời là kẻ có tướng mạo cùng khí chất nổi bật nhất trong ba người, Ngô Thanh Dương là con trai của Đại Trưởng Lão Quang Minh Giáo, cũng là đệ nhất thiên tài trẻ tuổi của Đông Đại Lục. Bốn mươi hai tuổi đã đạt đến Kim Đan Hậu Kì, với thiên tư của hắn không đến mười năm nữa sẽ bước vào Tiên Thiên trở thành Tiên Thiên cao thủ trẻ tuổi nhất từ khi Thần Ma Đại Chiến đến giờ. Mà hắn cũng là kẻ đã che dấu ánh mắt thù hận với Vô Thiên còn lý do thì. Bí mật.
- Ta không có ý kiến.

Một tên khác cũng lên tiếng, tên này cùng Ngô Thanh Dương hoàn toàn khác biệt, hắn không hề nho nhã như Ngô Thanh Dương mà thuộc về loại người dùng nấm đấm nói chuyện. Hắn khoát trên mình một bộ áo đa ngắn tay để lộ hai cánh tay đầy cơ bắp. Đừng nhìn hắn có chút giống lưu manh nhưng lại là người xếp thứ hai trong ba thiên tài thế hệ trẻ, Tống Ngôn Bằng, bốn mươi mốt tuổi tu vi Kim Đan Trung Ki,̀ tuy tu hắn kém Ngô Thanh Dương một tiểu cảnh giới nhưng về chiến lực lại xấp xỉ Ngô Thanh Dương vì hắn đến từ Thuần Thú Tông nên thế mạnh của hắn không phải là cảnh giới mà là Thú Sủng của hắn. Hắn có một đầu Thú Sủng cấp 5 trung kì Hắc Vân Hổ, trong huyết mạch mang theo một chút huyết mạch của thần thú Bạch Hổ, một khi người thú hợp lực có thể đánh ngang tay mới Kim Đan Hậu Kì.

- Hừ, ta cũng không ý kiến.

Tên cuối cùng cũng không có phản bác, hắn cũng không phải kẻ tầm thường mà là thiên tài đứng hàng thứ ba trong thế hệ trẻ của Đông Đại Lục, Vô Ảnh Môn Phong Ngã Hành. Vốn hắn cùng Vô Thiên cũng không có thù oán gì nhưng chết ở chỗ là hắn đang điên cuồng truy cầu Lý Thu Thảo, thậm chí còn nhiều lần nhờ Sư phụ mình cầu hôn nhưng lại luôn bị từ chối. Dẫu vậy hắn cũng không có từ bỏ mà vẫn không ngừng theo đuổi nàng, nhưng lần này nàng lại đi cùng với Vô Thiên hơn nữa lại còn vô cùng thân mật khiến hắn không thể không giận.

Tuy ngoài miệng hắn không nói gì nhưng trong nội tâm lại tà ác nghĩ: " Hừ ngươi cứ đắc ý đi, khi vào trong rồi ta không tin không có cơ hội ra tay với ngươi. Bằng vào lá bài tẩy kia ta không tin không hạ sát được ngươi, lúc đó không chỉ Thu Thảo mà toàn bộ nữ nhân của ngươi cũng rơi vào tay ta." Hắn nghĩ đến đây không khỏi nội tâm đắc ý cười một tiếng ( tội thằng bé, bệnh atsm hơi bị nặng).

- Nếu đã như vậy chúng ta tranh thủ phá cửa thôi.Tử Yên nghe thấy bọn họ đồng ý thì khẽ cười một tiếng, tuy chỉ là cười khẽ nhưng lập tức khiến tất cả những người xung quanh như bị đóng băng, trừ Vô Thiên và chúng nữ thôi, vì nụ cười kia lại giống như trăm hoa đua nở khiến người ta phải say đắm. Nhưng Vô Thiên rõ ràng nhìn ra được trong nụ cười đó của nàng lại ẩn chứa mị thuật, nhưng tiếc cho nàng là đến cả Cửu Vĩ Hồ hậu nhân còn bị hắn bắt được thì chút mị thuật nàng vô tình thả ra đó sao có thể ảnh hưởng hắn chứ. Cũng vì nàng vô tình thả ra nên rất nhanh tất cả cũng thoát khỏi trạng thái thất thần, trong khi đó ánh mắt nàng lại lần nữa đảo về phía Vô Thiên nhưng lại ẩn chứa vẻ nghi hoặc sâu sắc.

Sau một hồi dàn đội hình thì tất cả những người có tu vi Kim Đan Trung Kì trở lên đều đứng thành một vòng trước cửa động, kể cả chúng nữ và Vô Thiên nhưng chúng nữ lại cùng đám nam nhân của các Tông Môn khác tách ra một khoảng khá xa. Đang lúc mọi người chuẩn bị đánh ra một kích "toàn lực" thì.

- Ể hình như đằng kia có cái lỗ thì phải.

Hắn lại nhìn vào tảng đá phía trước cửa động nói, sau đó mặt kệ ánh mắt khó chịu của một đám nam nhân mà bước tới chỗ tảng đá, đúng thật là có một chỗ lỏm vào. Hắn dùng hai tay ấn vào, sau đó là tảng đá kia trước ánh mắt không thể tin được của tất cả mọi người mà tự động tách ra hai bên để lộ một cái cửa động rộng chừng mười thước. Thực ra thì đó cũng chẳng phải cơ quan gì cả vì cái cửa này không hề có cơ quan nào, mà nó tách ra chính là hắn cứng rắn mở ra thôi.

Ngay khi cửa mở thì đã có một đám tên lao lại nhưng hắn thì ngược lại, hắn không những không đi vào mà ngược lại là đi về phía chúng nữ bên ngoài, nhưng không phải ai cũng theo đám đông lao vào. Cụ thể là Những đệ tử tinh anh nhất của Lục Đại Tông Môn cũng không có tiến vào mà lặng lẽ ở bên ngoài quan sát.

Ngay lúc đám người kia vừa bước tới cửa động thì.

Oanh Oanh Oanh

Một tiếng nổ lớn phát ra, đem cái đám người lao lên đầu tiên nổ cho tan xác không còn một người, nhưng phía trước cửa hang cũng không có chút biến hóa gì, không phải vẫn còn một ít quần ái vụn và bụi máu ở đó thì nó sẽ giống như chưa có gì xảy ra.

Lần này Tử Yên lại lần nữa vô cùng phức tạp nhìn hắn, ngay từ khi hắn trong vòng một sử dụng cái bảo vật kì quái để vượt qua đã khiến nàng chú ý tới hắn, đến khi vào trong bí cảnh này gặp được hắn, cảm giác kì lạ từ hắn khiến nàng cũng phải chú ý. Hơn nữa những việc hắn làm nhìn có vẻ vô tình nhưng luôn luôn giống như hắn biết trước mọi chuyện vậy, lại còn trước mị thuật của nàng giữ được thanh tỉnh rõ ràng không bình thường. Nhất là từ việc vừa rồi khiến nàng thực sự không thể nhìn thấu hắn rồi, rõ ràng khi tìm được nơi này tất cả mọi ngóc ngách đều được nàng tỉ mỉ tra xét qua một lượt nhưng cũng không có phát hiện ra cái cơ quan kia nhưng hắn vừa tới lại nhìn ra được, hơn nữa còn chính xác mở ra được nữa. Không chỉ vậy hắn như biết chỗ đó có bẫy vậy không hề bước vào bên trong mà lại mở cửa rồi sau đó đi ngược ra ngoài, tuy nhìn như hắn vô tình nhưng nàng luôn cảm thấy tất cả đều nằm trong tay hắn.

Chương 92: Ảo cảnh

Đang lúc nàng còn chăm chú nhìn hắn thì Vô Thiên đã mang theo chúng nữ vào bên trong động phủ.

Khi họ vừa bước vào bên trong bỗng dưng tất cả đều bị một cỗ hấp lực kì dị như muốn đem tất cả tách ra, nhưng rất nhanh cỗ hấp lực kia đã biến mất. Mà khung cảnh xung quanh không biết từ lúc nào đã thay đổi, ban đầu vốn, là một thạch động nhưng giờ đã biến thành một khoảng rừng rậm xanh tốt với đủ loại kì hoa dị thảo. Nhưng chúng nữ lại khiếp hãi phát hiện, Vô Thiên và Yến Nhi đã biến mất lúc nào.

Đúng lúc chúng nữ còn đang khiếp kinh thì từ trong khu rừng kia một đầu Hắc Hổ to như con voi bước ra. Nó há cái mồm máu rống lên một tiếng sau đó nhắm vào Tiểu cô nương Long Như Ngọc lao tới.

Nhưng điểm kì lạ là đầu Hắc hổ này không hề có chút tu vi nào, thuần tuý chỉ là một đầu mãnh thú bình thường, vốn nó đối với các nàng không thể tạo được tổ ảnh hưởng nào nhưng các nàng lại kinh hãi nhận ra mình không khác gì ngươi thường, đứng trước đầu mãnh thú này không có một chút khả năng chống lại. Cảm giác tử vong đang tới gần khiến tiểu cô nương Long Như Ngọc không nhịn được mà lệ bắt đầu vươn lên khoé mắt, tuy nàng là thân thể một cô nương mười bảy mười tám tuổi nhưng tâm tính cũng chỉ là một cô bé mười lăm mười sáu tuổi thôi. Nhưng dù cho là ai đi nữa thì trong lúc đứng bên bờ sinh tử cũng không tránh khỏi yếu lòng. Nhìn đầu hắc hổ đang lao đến tiểu cô nương, không chỉ có Như Ngọc sợ hãi mà chúng nữ cũng vô cùng sợ hãi nhất là Long Linh Tú vì nàng chính là mẹ ruột của cô bé sau nàng khong lo cho được, nàng cũng muốn lao lên đỡ cho con nhưng hai chân cứ như đóng đinh trên đất khiến nàng một li cũng không thể di chuyển được, chỉ có thể trơ mắt nhìn đầu hắc hổ từ từ lao tới chỗ Long Như Ngọc, đúng lúc đầu hắc hổ kia chỉ còn cách tiểu cô nương chừng chục bước chân thì.

- Tất cả tỉnh lại.

Một tiếng hô quen thuộc vang lên khiến chúng nữ vui mừng khôn xiết mà không gian trước mặt các nàng cũng nhanh chóng thay đổi. Vốn là rừng rậm bao la đã biến thành một toà đại điện bằng bạch ngọc vô cùng lộng lẫy, hai bên và trần nhà được khảm đầy Dạ Minh Châu đem cả cái đại điện hơn trăm thước vuông này chiếu sáng như ban ngày. Nhưng kì lạ là đại điện này trừ lối vào ra thì không có gì khác ngoài mấy cái tượng đá kì quặc. Nó cũng không có gì quá kì lạ, chỉ là mấy tượng đá khắc hình lính canh đặt thành hai hàng nhưng lại không có khuôn mặt. Trong khi các bộ phận khác lại được làm vô cùng tỉ mỉ, thậm chí là một nếp áo cũng được khắc ra.

- Vừa rồi các nàng chính là trúng phải ảo cảnh, mà ảo cảnh kia lại vô cùng tinh diệu. Nó sẽ tấn công người có ý chí không kiên định sau đó hút hết toàn bộ tu vi và sinh mệnh lực của họ sau đó cung cấp lại năng lượng cho trận pháp vận hành.
- Nói như vậy nếu lúc nãy Ngọc Nhi mà bị vẫn lạc trong ảo cảnh thì cũng có nghĩa là chết thật.

Trúc Mai nghi hoặc nhìn hắn.

Ân. Hắn gật nhẹ đầu khiến các nàng không nhịn được che miệng, nhất là tiểu cô nương, sắc mặt thì sợ đến trắng bệch nhưng tay không ngừng vuốt vuốt ngực miệng còn lẩm bẩm: "May quá xém chút nữa là xong bổn cô nương rồi "

Câu nói của tiểu cô nương khiến bầu không khí vốn có chút u ám nhanh chóng thay đổi bằng những tiếng trêu đùa oanh oanh yến yến của chúng nữ. Đúng lúc này thì lối vào bổng dưng xuất hiện mấy nhân ảnh tiến vào bên trong đại điện.
Nhóm người này không phải ai khác mà chính là mấy đệ tử thiên tài của Lục Đại Tông Môn ở bên ngoài, sau khi Vô Thiên mang theo chúng nữ đi vào cũng theo sau mà vào. Không khác gì chúng nữ cả đám bọn họ cũng toàn bộ bị rơi vào trong ảo cảnh kia, nhưng họ không như chúng nữ cùng chịu một ảo cảnh mà mỗi người đều bị một ảo cảnh riêng biệt, của mấy tên đàn ông thì không có gì đáng nói chỉ là một mớ ý nghĩ xấu xa bị phơi ra

Nhưng còn của hai đại mỹ nhân rõ ràng lại là Vô Thiên, tuy cách nói khác nhau. Một cái giống như sinh ly tử biệt còn một cái lại như bị tông môn tra hỏi nhưng chung quy cũng là những lời tình cảm đường mật. Các nàng lại hồn nhiên không biết rằng trong khi các nàng đang bí mật "thổ lộ " thì đã bị một con sói đói nhìn chằm chằm hai nàng như nhìn hai con cừu non.

- Hừ còn nhìn cái gì nữa mau đi gọi tỉnh hai vị tỷ muội mới đi chưa. Không hiểu sao tên sắc lang như chàng đi đến đâu cũng có người yêu thích như thế chứ.

Ngọc Diễm tung ra cấu véo thần công kéo hắn tỉnh lại, sau đó còn cho cái eo hắn mấy cái vuốt ve sau đó mới buông tha hắn, nhưng đằng sau hắn lại còn mười mấy cặp mắt ai oán nhìn hắn khiến hắn rùng mình một cái sau đó mới đi gọi hai mỹ nữ kia.

Cũng như chúng nữ các nàng đang chìm trong ảo giác thì.

- Các mỹ nữ ta đã biết rồi, mau tỉnh lại đi.

Giọng hắn cất lên và kéo hai chú nai vàng ngơ ngác về hiện tại.

Chương 93: Ta sẽ cho nàng biết

Lần này cũng không khác chúng nữ, hai nàng vừa ra khỏi ảo cảnh cũng ngơ ngác không hiểu việc gì, nhưng khi nhìn thấy hắn đang cười xấu xa nhìn hai người thì cả hai như nhớ lại những gì trong ảo cảnh cả hai người đồng thời cuối đầu, trên mặt hiện lên hai rặng mây đỏ vô cùng kiều diễm.

- Hắc hắc hai nàng phải chịu trách nhiệm trước người có liên quan tới những gì hai nàng nói a. Từ giờ các nàng đã là nữ nhân của ta, nên đừng hòng mà chạy nhá.

Hắn tà tà cười, nhân lúc hai nàng còn đang ngượng ngùng đã một bã ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của các nàng, đem hai thân thể mềm mại ôm vào trong lòng.

- Hừ ta là nữ nhân của ngươi khi nào chứ. Mau bỏ cái tay thối của ngươi ra. Hừ...

Phong Tử Yên hừ lạnh một tiếng không ngừng giãy dựa hòng tránh thoát hắn nhưng với sức của nàng thì há có thể lay động được hắn chứ, không những vậy hắn còn đem nàng ôm chặt hơn nữ. Đem từng cổ khí tức nam nhân hừng hực không ngừng phả lên người nàng, không những vậy cách tay hắn như mang theo lửa nóng cùng với từng đợt giãy dựa của nàng mang đến cho nàng từng trận cảm giác vô cùng lạ lẫm.

Nhưng bản tính nàng vốn lãnh ngạo đương nhiên không phải dễ dàng bị khuất phục, tuy nàng thực có tình cảm với hắn ngay từ đầu nhưng bản tính của nàng vốn cao ngạo. Hơn nữa từ nhỏ đã được xem là thiên tài của Thiên Linh Tông nên không thể tránh khỏi mắt có chút cao hơn đầu, biết rõ là tim đã bị hắn bắt mất nhưng nếu hắn không đủ tư cách nàng cũng sẽ không chịu thừa nhận.

- Không biết lúc nãy người nào đó đã nói cái gì mà có chết cùng chết, kiếp sau cũng nguyện làm phu thê,... Nhưng ta trịnh trọng nói cho nàng biết một khi nàng đã vào tay ta thì đừng hòng trốn thoát, nhưng cho dù có trốn được thì dù ở đâu ta cũng sẽ bắt nàng lại. Nói tóm lại khi đã được ta nhận thức cho dù là ai cũng đừng hòng thoát được, hắc hắc.

Hắn cũng không có tức giận với nàng mà chỉ cười cười với nàng.- Xì tên nam nhân nào cũng chỉ giỏi ba hoa nhưng có mấy tên làm được chứ.

Đúng lúc này vị Hoang Dã Mỹ Nhân đang trong ngực hắn lại lên tiếng trêu trọc, nhưng trên mặt vẫn mang nét cười.

- Hắc tiểu mỹ nhân, nàng không tin có thể thử.

- Hi hi ta đã có hôn ước với Thiếu Chủ Đan Tông rồi, sao hả còn dám mạnh miệng không hả.Nàng vừa nói vừa giãy dựa bờ mông, khiêu khích nhìn hắn. Tuy vậy nhưng trong mắt nàng lại có chút thất vọng, nàng là cô nhi được sư phụ nàng cũng chính là Tông Chủ Thuần Thú Tông một tay nuôi lớn, mà nàng cũng không để người mất mặt, nàng đã trở thành một trong những thiên tài đỉnh cao hơn nữa mỹ danh còn được lưu truyền khắc nơi, trở thành một trong Ngũ Đại Mỹ Nhân. Nhưng trong mấy năm trước các Tông môn khác không ngừng xuất hiện thiên tài tu vi, thiên tư tốt mà Thuần Thú Tông của nàng lại ngày càng suy sụp, muốn trở thành một Thuần Thú Sư ngoài có thiên tư tốt, tinh thần lực mạnh mẽ ra còn phải bỏ ra rất nhiều thời gian để cùng thú sủng trao dồi "tình cảm" mới có thể kí khế ước được.

Ngoài ra một Thuần Thú đệ tử chiến lực còn phụ thuộc rất nhiều vào thú sủng, nếu thú sủng huyết mạch quá thấp thì chiến lực cũng bị ảnh hưởng lớn, thậm chí khi đã có được một thú sủng huyết mạch cao còn phải bỏ ra đại lượng tài nguyên mới có thể bồi dưỡng được. Mà số tài nguyên cung cấp cho một thú sủng cũng không thua gì bồi dưỡng một thiên tài nhân loại vì vậy Thuần Thú Tông muốn bồi dưỡng một thiên tài đã bằng hai thiên tài của các môn phái khác. Hơn nữa một thiên tài thuần thú cũng không phải dễ tìm lắm, cũng vì vậy tuy có được truyền thừa trăm vạn năm nhưng Thuần Thú Tông cũng dần đi xuống.

Muốn ngăn chặn việc này sư phụ nàng buộc phải đem nàng hứa gã cho tên Thiếu chủ Đan Tông để đổi lấy liên minh của hai Tông. Tuy là thực lực của Đan Tông không mạnh nhưng ảnh hưởng của bọn hắn trên đại lục lại vô cùng lớn, hầu như tu luyện giả nào cũng cần có đan dược mà Đan Tông lại là nơi hội tụ của các Đan sư vì vậy từ trước tới nay không kẻ nào nguyện ý đắt tội với Đan Tông hết.

Hơn nữa một khi trở thành minh hữu của Đan Tông thì Thuần Thú Tông sẽ không cần lo lắng về vấn đề đan dược vì vậy dù có chút uỷ khuất cho nàng nhưng vì tông môn sư phụ nàng cũng đành bất đắt dĩ lập hôn ước cho nàng. Như vậy cũng không quá đáng nhưng khiến nàng khó chịu là tên Thiếu chủ Đan Tông kia lại là một tên Nhị thế tổ, ỷ vào Tông môn mà không coi ai ra gì lại còn háu sắc thành tính làm hại không biết bao nhiêu thiếu nữ. Vậy mà sư phụ nàng lại muốn nàng gã cho hắn làm sao nàng có thể chấp nhận được chứ, nhưng nàng lại không biết làm sao cả. Hơn nữa hiện giờ nàng lại bị hắn trộm mất trái tim khiến nàng càng rối rắm hơn.

Hắn nhìn dáng vẻ của nàng đương nhiên hắn cũng hiểu được ý nghĩa trong câu nói của nàng, nếu muốn có được nàng nghĩa là phải trở thành địch nhân của Đan Tông, nếu đổi lại là người khác có thể sẽ không vì một nữ nhân mà cùng Đan Tông kết thù nhưng hắn thì lại khác, mục tiêu của hắn chủ yếu chỉ là tìm kiếm mỹ nữ cùng hưởng tiêu dao khoái hoạt. Còn cái Đan Tông gì đó thì hắn chẳng thèm quan tâm làm gì vì thế hắn cũng chẳng ngần ngại mà thu nàng, nhưng mà nàng dám trắng trợn khiêu khích hắn thì không thể tha thứ được.

- Nàng thực gan góc đó, hôm nay ta nhất định sẽ cho nàng xem thử ta có làm được những gì ta nói hay không.

Hắn tà ác nhìn nàng sau đó giao Tử Yên cho chúng nữ, còn hắn thì ôm lấy Triệu Huyền Trân tiến vào bên trong Bổn Nguyên Không Gian bắt đầu trừng phạt nàng

Chương 94: Huyền Trân phát sinh kỳ biến

Nàng còn đang không hiểu hắn định làm gì thì bỗng dưng đã thấy mình lần nữa xuất hiện tại một nơi lạ lẫm, chỉ thấy nơi này là một căn phòng lớn với đủ đồ trang trí bắt mắt. Nhưng nổi bật hơn cả vẫn là một chiếc giường lớn ở giữa phòng, chiếc giường không biết được làm từ gì chỉ thấy màu nó như gỗ nhưng lại lấp lánh quang mang. Mà bên trên chiếc giường lớn đủ cho cả trăm người kia là một tấm đệm da thú trắng như tuyết, sở dĩ có thể nhận ra nó là da thú vì bên trên là một lớp lông mao trắng chứ nếu không nhìn vào mào sắc của nó thì ai cũng sẽ nghĩ nó là vải bông.

Đương lúc nàng còn đang khinh ngạc trước cảnh vật trước mặt thì đã bị hắn một tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn ném lên trên giường, tuy bị ném lên nhưng cảm giác của nàng cứ như mình vừa bị đưa lên mây vậy, tấm da thú này quá ư là mềm mại hoàn toàn khiến nàng không cảm nhận được chút xíu nào cảm giác bị rơi xuống.

(Thôi pr cái giường nhiêu đó được rồi vào vấn đề thôi)

- Hắc hắc nàng sẽ phải hối hận vì đã khiêu khích ta.

Hắn ngắm nhìn nàng đang còn chìm trong cảm giác dễ chịu kia cười gian, sở dĩ nàng bỗng dưng bị vậy chủ yếu là do chiếc giường và cái tấm đệm kia. Chiếc giường này vốn được làm từ Thiên Tâm Thụ vốn có công năng ổn định tâm thần, trấn áp tâm ma, tạp nên, còn tấm đệm kia chính là da của Mộng Huyễn Thú Thượng Cổ. Loài này vốn có thiên phú về các loại ảo cảnh mê hoặc kẻ thù, ngoài ra da lông của nó cũng vô cũng mềm mại chỉ, lại còn có công dụng đặt biệt, nếu đem làm thành y phục thì khi mùa hạ mặt vào mát mẻ còn mùa đông thì mặt vào lại ấm áp vô cùng. Thường thì loài này cũng chỉ là mấy con Ma Thú cấp 6 - 7 nhưng do chúng thuần thục các thủ đoạn mê hoặc nên gần như không ai muốn săn bắt bọn nó cả nên da của chúng vô cùng hiếm, hơn nữa tuy là Ma Thú nhưng thân thể của Mộng Huyễn Thú lại khá khiêm tốn, chỉ to hơn con chó một chút thôi vì vậy muốn có được một bộ y phục làm từ da Mộng Huyễn Thú là chuyện không dễ chút nào.

Mà da của Mộng Huyễn Thú thông thường ngoài việc điều hoà nhiệt độ kia ra cũng không có gì dặt biệt nhưng tấm da hắn dùng lại không phải là của Mộng Huyễn Thú bình thường chỉ cấp 6 - 7 mà là một đầu Thần Thú Mộng Huyễn, tuy đã bị diệt nhưng những tia pháp tắc nhỏ vẫn còn lưu lại trên da khiến cho người chạm vào dễ sinh ảo giác. Mà đem da của Mộng Huyễn Thú này cùng với Thiên Tâm Thụ sẽ khiến người nằm trên đó thanh tỉnh đến cực điểm, tâm không một tia tạp niệm, tâm ma bị trấn áp, thậm chí nếu là người có thiên tư tốt còn có thể tiến vào trạng thái đốn ngộ.

Có thể nói hai thứ này một khi kết hợp lại chính là chí bảo của người tu luyện, nhưng nó cũng có một khuyết điểm đó chính là những người có tâm cảnh không vững hoặc đang trong trạng thái tinh thần không tỉnh táo mà nằm lên trên hai thứ này thì sẽ bị dính ảo cảnh, đắm chìm trong đó, còn sinh mệnh kẻ đó sẽ bị rút dần đi làm năng lượng cung cấp cho trận pháp. ( Hình như ta pr cho cái giường hơi nhiều thì phải)

Mà nàng hiện tại cũng đang dính vào tình cảnh như vậy, vì khi nàng vị hắn đưa vào đây thì nàng còn đang ngơ văn ngác. Nên nàng đã dính phải ảo cảnh kia không thể tự thoát ra được.
Mà hắn cũng nhìn ra điều đó nhưng hắn lại không có gọi nàng dậy nữa mà từng bước leo lên giường, sau đó đem toàn bộ quần áo trên người nàng và hắn lột sạch sẽ. Lúc này trước mặt hắn đã hiện ra một thân hình xinh đẹp hoàng mỹ, trước ngực là hai con thỏ dù không trắng muốt nhưng lại sở hữu một màu lúa mạch khoẻ mạnh, lại còn tinh nghịch nhảy lên theo từng đợt hô hấp của nàng nữa.

Tiếp xuống dưới là tiểu phúc trơn năn không ta vết và vòng eo nhỏ nhắn như rắn nước nằm vắt lên ngọc đồn tròn trịa cao ngất, nhưng hấp dẫn hơn cả vẫn là vùng đào nguyên mê người giữa hai chân nàng, nơi đây đang được một thảm cỏ xanh mơn mởn che lấp, bên dưới lại ẩn chứa một khe suối vô cùng xinh đẹp.

Cùng với đó là đôi chân trường túc thon dài miên man, tinh tế tỉ mỉ, đùi ngọc thon thả săn chắc, bắp chân cân xứng, từng ngón chân nhỏ nhỏ xinh xinh giống như được tạc ra từ dương chi bạch ngọc. Nhưng tổng thể một thân hình tuyệt vời như một kiệt tác của thượng đế như vậy nhưng lại gắn lên một khuôn mặt bình thường thế kia rõ ràng có chút không thích hợp lắm.

Hắn nhìn chăm chú cái khuôn mặt tầm thường kia của nàng một chút, bỗng nhiên hắn lại cong khoé miệng lẻn một cái. Bàn tay hắn hướng tới mặt nàng khẽ vuốt, một cỗ năng lượng nhu hoà từ tay hắn dần phủ lên khuôn mặt nàng, bỗng dưng lúc này quang mang trên mặt nàng đại thịnh.

Vút một tiếng từ trong người nàng một hư ảnh Tam Túc Kim Ô hiện ra nhu hoà ôm lấy thân thể đang trần trụi của nàng, mà lúc này nàng cũng đã rời khỏi ảo cảnh chưa kịp hiểu chuyện gì thì bỗng dưng một cỗ thông tin như nước vỡ đe không ngừng tràn vào não nàng.Tuy là một lượng lớn tin tức nhưng nó lại vô cùng an ổn không có gây cho nàng chút thống khổ nào, mà chỉ làm cho nàng có vẻ khá mệt mỏi vì phải tiêu thụ hết mớ tin tức kia.

Sau gần một giờ đồng hồ cái hư ảnh Tam Túc Kim Ô mới biết mất, cũng vào lúc này nàng mới mở mắt ra, mà nàng cũng xảy ra không ít biến đổi. Vốn nàng có một làn da màu lúa mạch khoẻ mạnh nhưng giờ đã biến thành một màu trắng lung linh như ngọc. Còn khuôn mặt có chút bình thường kia giờ đã trở nên xinh đẹp không tì vết, khuôn mặt trái xoan yêu kiều, đôi mắt to tròn ngập nước nhưng lại sâu thẳm như mặt hồ, mày liễu cong vút, mũi cao phập phồng thở ra từng trận hương khí như lan, hai má phơn phớt hồng cùng với một đôi môi đỏ tươi chín mọng ướt át, nếu lúc đầu nàng có thể ngang hàng với nhan sắc của chúng nữ hoàn toàn là nhờ vào vóc dáng thì giờ dung nhan của nàng cũng không hề kém cạnh chúng nữ chút nào.

- Ngươi rốt cuộc là ai?

Huyền Trân mới nhìn Vô Thiên lạnh lùng hỏi, nàng cũng không hề che lại cảnh xuân trên người khiến tên nào đó đã biến thành cứng rắn như sắt.

-Ta là lão công của nàng.

Hắn càn rỡ trả lời sau đó vù một cái đã xuất hiện phía sau nàng, tay ôm lấy chiếc eo nhỏ nhắn của nàng và...

Và cái gì thì chap sau sẽ biết. Còn bây giờ thì ấn tim cho ta nào.

Chương 95: Trêu chọc Triệu Huyền Trân

- Á. Ngươi ngươi muốn làm gì.

Nàng ôm ngực cố gắng che đi xuân quang đang lộ tiết của mình hoảng sợ nhìn hắn. Vốn lúc đầu nàng có gan khiêu khích hắn là do nàng nghĩ hắn không dám đắt tội với Đan Tông, hơn nữa ngay khi nhìn thấy hắn thì tâm hồn thiếu nữ của nàng đã bị hắn làm cho run động. Nhưng mà trước tình cảnh này thì nàng không thể không sợ hãi được.

- Đương nhiên là làm chuyện mà lão công muốn làm với lão bà của mình rồi.

Hắn cũng không hấp tấp mà cười hắc hắc ngắm nhìn vẻ đẹp nữa kín nửa hở của nàng, nhất là những chỗ tư mật tuy bị che lại nhưng với bàn tay nhỏ bé kia thì sao có thể che hết được chứ. Hơn nữa nàng nửa kín nửa hở như vậy càng làm tăng thêm vẻ mê người nên ngu gì không ngắm chứ.

- Ngươi...ngươi không sợ đắt tội với Đan Tông sao? Ngươi phải biết rằng ta là hôn thê của Thiếu chủ Đan Tông đấy.

- Nàng bị ngốc hay sao mà cứ nói tới nói lui mãi thế. Cái Đan Tông chó má gì đó lão tử một ngón tay cũng có thể diệt, nên đừng có mà lôi nó ra nữa vì từ giờ trở đi nàng là nữ nhân của Vô Thiên ta.

Hắc bá đạo nói ra, từng câu nói với hắn không có gì khác thường nhưng lọt vào tai nàng lại nhấc lên một trận kinh đào hải lãng, nếu người khác nói vậy nàng có thể không tin nhưng những thứ xung quanh hắn lại chỉ ra hắn đủ sức làm điều này. Thứ nhất hắn có một cái pháp khí phòng ngự siêu cấp kinh khủng gần như không ai có thể phá được, thứ hai là cái không gian kì dị này rõ ràng là không bình thường lại thêm hắn tu vi thâm bất khả trắc đủ khiến nàng có cảm thấy nghi ngờ về khả năng của hắn.

Hơn nữa xung quanh hắn lại còn có không ít tuyệt sắc giai nhân không thua gì nàng, mà kì lạ là ngoài những người trong Ngũ Đại Mỹ nhân ra thì những người kia nàng chưa từng nhìn thấy. Mấy người đó cũng không nói nhưng ngay cả Thánh Nữ của Quang Minh Giáo, Đệ nhất thiên tài trong Ngũ Đại Mỹ Nhân cũng theo hắn lại còn cam tâm tình nguyện ở cùng những người khác xưng hô tỷ muội vô cùng thân mật.

Trong lúc nàng đang suy nghĩ đủ thứ thì nàng đã lần nữa bị hắn kéo vào trong ngực, miệng hắn gặm lấy vành tay trắng noãn non mịn của nàng, từng đợt nhiệt khí phun lên khiến nàng không ngừng run rẩy.

- Từ giờ trở đi nàng sẽ là nữ nhân của ta, hôm nay ta sẽ cho nàng biết thế nào là khoái hoạt khi làm người.

Hắn vừa gặm lấy vành tai non mịn của nàng không ngừng thì thầm khiến thân thể nàng run rẩy không ngừng. Hắn bỗng dưng xoay ngược nàng lại để hai người mặc đối mặt nhau, khoé môi hắn kéo lên một nụ cười tà mị, ánh mắt lửa nóng đảo khắp thân thể nàng khiến nành cảm giác như bị một bàn tay vô hình không ngừng vuốt ve thân thể mình làm nàng ngượng đỏ mặt cuối đầu xuống.
Sau một phen đánh giá hắn mới nâng chiếc cằm tinh xảo như ngọc của nàng lên để ánh mắt hai người chạm nhau, mà khi nhìn vào đôi mắt soi hút hồn của hắn thì bỗng dưng nàng như bị hút vào bên trong không tự chủ được mà ngẩn ngơ. Trong khi nàng còn ngơ ngẩn thì môi hắn đang dần tiến sát đôi môi chín mọng của nàng sau đó một ngụm hôn xuống.

- Ưa...

Bị tấn công bất ngờ khiến nàng giật mình thoát khỏi trạng thái bị hút hồn kia, nhưng đôi môi bị chiếm lĩnh khiến nàng như muốn nói gì đó lại chỉ có thể phát ra những tiếng ưm ưm vô nghĩa, đôi mắt to trợn lên nhìn hắn trong khi hai tay nhỏ bé đang cói sức đẩy hắn ra. Nhưng với chút xíu khí lực của nàng thì sao đủ để động đến hắn chứ, mà hai tàu đang vung loạn của nàng lại như vuốt ve khiến hắn càng thêm kích thích đem hai cánh hoa môi của nàng không ngừng gặm lấy khiến chúng trở nên sưng đỏ lên.

Sau một hồi nhấm nháp cánh hoa môi hắn mới buông tha cho chúng mà bắt đầu một cuộc tấn công mới, chiếc lưỡi hắn đang từ từ tách hàm răng ngọc của nàng ra, tiếc là tuy tay nàng đã không còn chống cự hắn nữa nhưng lại liều mạng cắn chặt hàm răng khiến hắn không thể tiến thêm chút nào nữa. "hắc nàng muốn chơi với ta sao, còn non lắm" hắn tà ác nghĩ sau đó bàn tay từ từ chui xuống nhắm ngay hai chú thỏ trắng trước ngực nàng mà tập kích.

- A...

Ngực bất ngờ bị tập kích khiến nàng kinh hô một tiếng, tận dụng thời cơ lưỡi hắn đã nhanh chóng chui vào bên trong miệng nàng, mà ma trảo nơi ngực nàng cũng không yên phận mà bắt đầu đem hai chú thỏ kia thay phiên nắn bóp.

Cả hai nơi đều thất thủ khiến nàng đành phải lui về vao vệ phòng tuyến cuối cùng chính là chiếc lưỡi thơm của mình, nhưng một chú nai con như nàng sao có thể là đối thủ của hắn chứ, lúc đầu nàng còn liên tục chạy loạn nhưng không bao lâu thì lưỡi nàng đã bị chiếc lưỡi ma quái của hắn quấn lấy.Ban đầu nàng còn bị động để hắn cuốn lấy nhưng rất nhanh nàng đã cùng hắn hoà nhịp, hai chiếc lưỡi như hai con rắn nước không ngừng quấn lấy nhau, tay nàng đã không còn đặt trước ngực hắn mà thay vào đó hay cánh tay ngó sen đã quấn lấy cổ hắn hai người không ngừng hút lấy từng giọt mật dịch từ miệng đối phương. Hai người cứ như hai kẻ trong sa mạc tìm được nguồn nước, cả hai cứ như vậy tham lam hút lấy mật dịch từ miệng đối phương, mãi đến khi hô hấp của nàng trở nên khó khăn thì hắn mới buông tha cho nàng, khi môi hai người tách ra còn kéo ra một sợi chỉ bạc óng ánh hơn nữa còn phủ lên đôi môi đỏ tươi đang sưng đỏ kia trông vô cùng kiều diễm ướt át.

- Hắc hắc tư vị thế nào hả mỹ nhân.

Hắn cười xấu xa nhìn nàng đang tham lam hít lấy từng ngụm lớn không khí, mà hành động này lại khiến cho hai chú thỏ trắng muốt trước ngực liên tục nhảy loạn cả lên làm cho tên nào đó một phen no mắt. Sau một phen hít hết không khí thì mới để ý đến ánh mắt như lang sói của hắn, lại nhớ tới tư vị tiêu hồn lúc nãy làm nàng thẹn thùng cuối gằm mặt.

- Hắc hắc hôm nay lão công nhất định sẽ khiến cho nàng dục tiên dục tử.

Hắn cũng không để cho nàng có cơ hội phản ứng đã một hơi ôm nàng lên giường, miệng nhanh chóng đem cái miệng nhỏ nhắn của nàng khoá kín. Trong khi đó ma trảo hắn đã du tẩu khắp nơi trên người nàng, đem từng tất da thịt mềm mại như bạch ngọc của nàng lần lượt vuốt qua không hề bỏ sót chút xíu nào.

Đến khi bàn tay hắn lướt qua đám cỏ thơm mềm mại để rồi chạm đến trước cửa hoa huy*t mềm mại ẩm ướt thì mới dừng lại, tay hắn bắt đầu tinh nghịch không ngừng trêu chọc hai cánh hoa mềm, lại đai đai hạt đậu khiến nó trở nên cứng rắn sưng huyết mà chủ nhân của nó cũng bắt đầu phát ra từng tiếng rên rỉ yêu kiều.

Hắn lại bắt đầu chuyển từ bên ngoài tiến vào bên trong, ngón tay hắn như du xà không ngừng bên trong mà hí lộng làm nàng không ngừng cất lên từng trận rên rỉ như tiên âm khiến ai nghe cũng phải bốc hoả.

- Ư...đừng...không muốn...ưm khó chịu... Ưm....

- Hắc hắc nàng nói không muốn nhưng hình như bên dưới của nàng đang phản bội nàng thì phải. Xem này đã ướt đến như vậy rồi.

Hắn vừa nói vừa quơ quơ ngóc tay đã ướt đẫm mật dịch khi rút ra khỏi hoa huy*t mê người để trước mặt nàng khiến nàng vô hạn thẹn thùng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau