HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Lại sắp có muội muội mới

Và sau trận chiến kinh thiên hôm qua thì nhóm người Vô Thiên lần nữa lên đường, nhưng vì tu vi của Như Ngọc đã nhảy vọt lên Bán Thánh đỉnh phong nên Ma Thú ở Bí Cảnh này gần như không còn đủ để cho nàng rèn luyện vì đi hơn nữa ngày cũng không gặp được một con Ma Thú Bán Thánh đỉnh nào mà chỉ lèo tèo vài con Bán Thánh Sơ đến Trung kì bị Như Ngọc một chụp đánh chết thu lấy Ma hạch.

- Chán chết được, thúc thúc với tu vi của chúng ta sao lại phải ngốc ở đây chứ.

Như Ngọc buồn bực nhìn Vô Thiên, cái miệng nhỏ nhếch lên vô cùng khó chịu. Cốc

Hắn cốc nhẹ một cái khiến cô nàng đang nghênh ngang không nhịn được ôm lấy trán la oai oái.

- Hừm hừm kêu cái gì mà kêu, Bán Thánh đỉnh rồi mà một cái gõ nhẹ cũng la ó. Thần Ma Bí Cảnh này chính là chiến trường Thần Ma năm đó nên Ma Thú cũng không phải là thứ chủ yếu mà chúng ta phải tìm đâu.

Hắn cười cười nói ra.

- Vậy chúng ta cần tìm cái gì chứ?

Như Ngọc có chút khó hiểu hỏi, từ lúc vào đây đến giờ chỉ toàn săn giết Ma Thú chứ có làm cái gì đâu chứ.

- Tiểu cô nương ngốc của ta ơi. Năm xưa nơi này không ít Thần, Ma vẫn lạc, mà đã thành Thần thì ai lại muốn mình không có truyền nhân chứ vì vậy nơi đây chắc chắn có không ít truyền thừa của cường giả đó.

- Vậy ý thúc thúc là chúng ta đang tìm cơ duyên.

Ân

- Nhưng mà từ trước tới giờ có ai đạt được cơ duyên đâu chứ.

- Ha ha cái này các nàng không cần lo, có ta ở đây thì cái gì cũng xong.

Hắn vô cùng tự hào vỗ ngực nói, nhưng xác thực hắn có khả năng đó nếu mà đám cường giả Thần cấp kia biết được lai lịch hắn thì dám chắc sẽ hai tay mà đưa truyền thừa của mình cho chúng nữ a.

- Hừ được cái tự kỷ.
Nàng nhăn mũi ném cho hắn một ánh mắt khinh bỉ, nhưng trong nội tâm cũng rõ ràng hắn chắc chắn có thể làm được, vì từ khi gặp hắn đến giờ không chỉ nàng mà toàn bộ chúng nữ đều chứng kiến hắn thập phần kì diệu còn tu vi lại sâu không lường được.

- Hắc hắc chúng ta có việc làm rồi đây.

Hắn cười hắc hắc nhìn các nàng, nhìn dáng cười của hắn các nàng cũng đoán ra được chút ít rồi. Khi hắn lộ ra nét cười như vậy chỉ có thể là đã nhìn trúng mỹ nữ nào đó rồi.

- Nhìn vẻ mặt xấu xa của chàng kìa, có phải đã tìm thấy muội muội mới đúng không hả.

- Hừ hừ chúng ta không nói chàng chuyện có nhiều nữ nhân nhưng chàng không được ép buộc người ta nếu không chúng ta nhất đinh ép khô chàng.

Nhìn vẻ mặt tà tà của hắn hai nàng Linh Tú cùng với Huỳnh Như không hẹn mà cùng đến hỏi thăm vùng thịt mềm bên eo hắn uy hiếp nói. Các nàng cũng không phải không ý kiến gì về việc hắn có nhiều nữ nhân mà chỉ vì trên phương diện kia hắn quá mức cường hãn khiến cho các nàng dù nhiều tỷ muội cũng không thỏa mãn được hắn mà ngược lại còn bị hắn làm đến nỗi ngất đi hôm sau suýt chút không xuống giường được vì vậy các nàng đành phải kiếm thêm tỷ muội nếu không các nàng cũng hết cách với hắn a.

- Các nàng có thấy ta ép buộc ai chưa hả. Ta còn bị các nàng nhiều lần cường bạo a.

Hắn rất là uỷ khuất nói, như thể một tiểu oán phụ vậy khiến chúng nữ vừa thẹn lại vừa giận, rõ ràng hắn được ăn ngon còn khoe mẽ, kết quả là hắn bị trúng nữa một trận ngắt véo không thương tiếc khiến hắn phải liên tục xin tha.

- A a a nếu các nàng mà còn tra tấn ta nữa thì tỷ muội mới của các nàng sẽ không còn a.
Hắn có chút bất đắc dĩ nói ra, tuy hắn không có cảm thấy đau nhưng liên tục bị các nàng trêu chọc như vậy khiến hắn có chút dục hỏa bùng cháy, thiếu chút đem các nàng đè xuống, nhưng lại nghĩ đến mỹ nhân đang gặp nguy hiểm trong cảm ứng của hắn nên hắn đành phải xin tha.

- Hừ tạm tha cho chàng.

—————————————

Cùng lúc đó tại một chỗ khác.

Oanh oanh

Một con ma thú toàn thân phủ đầy lông vũ nhọn hoắt, thân thể lại như một con gà lớn nhưng cái miệng to như chậu máu lại không khác gì miệng hổ trông vô cùng quái dị. Tuy hình hài có chút xấu xí nhưng tu vi cũng kém đến đáng thương a, chỉ là một con Ma Thú cấp 5 đỉnh phong.

Vốn con Ma Thú cấp 5 này thì không có chút gì đặc biệt nhưng người đối đầu với nó lại vô cùng đặc biệt. Đó là một mỹ nhân mặc một bộ thanh y dung mạo xinh đẹp thanh thuần, nàng chính là một trong Ngũ đại mỹ nhân Thần Y Tiên Tử Lý Thu Thảo của Đan Tông.

Nàng có tu vi Kim Đan sơ kỳ tuy trong đám đệ tử tinh anh cũng được xếp loại thiên tài, hơn nữa còn có thiên phú luyện đan tuyệt hảo nên cũng được xếp vào hàng thiên tài đứng đầu Đại lục nhưng ở trước mặt con Ma Thú này thì không đáng nhắc tới. Nhân loại trong cùng cảnh giới còn không đánh lại Ma Thú vì thân thể chúng vô cùng cường hãn, phòng ngự kiên cố, càng huống chi hiện tại nàng thua đầu Ma Thú kia những hai tiểu cảnh giới thì sao có thể là đối thủ của nó chứ.

Nhưng dù sao nàng cũng là thiên tài của một trong Lục Đại Tông Môn, hơn nữa còn là Đan Tông tuy sức chiến đấu không mạnh nhưng thủ đoạn bảo mệnh thì dư dả. Hiện tại nàng đang dùng một cái Đan Đỉnh màu vàng đồng che trên đầu, tuy cái đỉnh nhìn có chút củ chuối nhưng phòng ngự cũng được coi là tốt, dù bị Ma Thú kia liên tục oanh kích nhưng cái đỉnh cũng không hề hấn gì. Nhưng nếu cứ đứng chịu như vậy thì cho dù cái đỉnh kia có phòng ngự tốt hơn nữa cũng không thể nào chịu được, nên hiện tại nàng chỉ có hai con đường. Thứ nhất là dựa vào cái đỉnh này liều mạng cùng Ma Thú và thứ hai là bỏ chạy, nhưng có vẻ cả hai con đường này đều không dành cho nàng. Nếu đổi lại là đệ tử môn phái khác không chừng sẽ chọn con đường thứ nhất, không chỉ để thoát thân mà còn có thể may mắn kiếm được chỗ tốt, chỉ khổ nỗi nàng là đệ tử Đan Tông chuyên tu Đan Đạo về phần võ đạo có thể nói là yếu đến đáng thương.

Hiện giờ chỉ còn nước bỏ chạy nhưng khiến nàng tuyệt vọng là mỗi khi nàng muốn chạy đều bị con Ma Thú kia đánh lui không cho nàng chút cơ hội chạy trốn nào. Theo từng đợt công kích của con Ma Thú kia thì chiếc đỉnh ngày càng phát tra nhiều tiếng trầm đục, nhưng bảo vật phòng ngự mà chịu công kích liên tục thì đến một mức nào đó cũng phải vỡ nát thôi.

Mà cái đỉnh này cũng không ngoại lệ, theo từng lần tấn công của Ma Thú kia thì chiếc đỉnh bắt đầu xuất hiện vết nứt, một đạo, hai đạo, ba đạo... dần dần cái đỉnh bắt đầu lan tràn những vết nứt mà nội tâm của nàng cũng dần chìm xuống.

" Ta phải chết sao? Ta không muốn, không muốn, vạn lần không muốn a. Nếu bây giờ có một Bạch Mã Hoàng Tử đến cứu ta nhất định ta sẽ gã cho hắn. Aizzz ở cái chỗ này làm gì có Bạch Mã Hoàng Tử nào chứ. Chịu thôi."

Từng mớ suy nghĩ lướt qua trong đầu nàng, cuối cùng cái đỉnh cũng phủ đầy vết nứt, còn con Ma Thú kia thì vung lên cự trảo chuẩn bị đập xuống. Nàng tuyệt vọng nhìn vào cự trảo, mắt đẹp nhắm lại, lệ châu lăn dài chờ đợi tử vong nhưng....

Nhưng gì thì mai sẽ rõ, cầu thích a. Dạo này lượt thích ít đến đáng thương a.

Chương 87: Tiểu cô nương Thu Thảo

Nàng từ từ mở mắt ra thì. Oa chỉ thấy trước mặt một bóng lưng tuy không cao to vạm vỡ nhưng lại vô cùng đặc biệt bởi vì hiện tại người đó đang một đấm oanh cho con Ma Thú kia gần như tan xác. Trong lúc nàng còn đang ngẩn người thì người kia đã quay lại, một khuôn mặt anh tuấn tiêu sái không gì sánh được tà tà nhìn nàng khiến tâm hồn thiếu nữ bất chợt run lên, mặt ngọc đỏ bừng mà nàng lại tiếp tục ngẩn người.

- Tiểu cô nương sao lại nhìn ta như vậy, thật khiến ta xấu hổ a.

Và người tới không phải ai khác chính là Vô Thiên sau khi vừa thoát khỏi "ma trảo" của chúng nữ thì hắn đã tìm đến nơi này mà làm ra một màn anh hùng cứu mỹ nhân như vậy.

Nghe hắn nói nàng mới bừng tỉnh nhưng lại càng ngượng ngùng hơn, mặt đỏ tới tận mang tai, hai tay thì véo véo chéo áo. " Mình bị gì thế này, rõ ràng lại nhìn chằm chằm người ta như vậy. Nhưng mà không thể trách bổn cô nương a, ai bảo hắn anh tuấn như vậy chứ khiến cho người ta không nhịn được muốn nhìn"

Nàng nhanh chóng tạo cho mình một lý do rất ư là "tỉnh", nếu Vô Thiên mà biết được suy nghĩ của nàng thì sẽ hô to oan uổng a. Đúng lúc này chúng nữ đã đuổi đến, Vô Thiên thì dang tay ra định ôm lấy chúng nữ nhưng bi ai là không ai thèm để ý hắn cả.

- Thu Thảo không có bị thương ở đâu chứ.

Tuyết Linh hướng tiểu cô nương kia quan tâm hỏi han.

- Tuyết Linh tỷ, muội không sao, may mắn được ca ca kia cứu kịp nếu không muội thực sự đã không xong rồi.

Tiểu cô nương tên gọi Thu Thảo uỷ khuất nói, xác thực vậy nếu không phải Vô Thiên tới kịp đập chết con Ma Điểu kia thì nàng hiện đã hương tiêu ngọc vẫn rồi.

- Tuyết Linh tỷ tỷ những tỷ tỷ này là...

Thu Thảo nhìn chúng nữ phía sau Tuyết Linh có chút ngượng ngùng nói, vốn nàng cũng rất tự tin về dung mạo của mình nhưng trước mặt chúng nữ lại không tránh khỏi có chút tự ti. Chúng nữ do được Vô Thiên không ngừng mưa móc nên ai nấy cũng tỏa ra một cổ phong tình thành thục đầy mê người khiến cho dù nam hay nữ nhìn thấy cũng không nhịn được mà mê đắm.

Mà Tuyết Linh nghe Thu Thảo nói lại có chút ngượng ngùng đỏ mặt, nhưng cũng rất nhanh lấy lại bình tỉnh chỉ là mặt vẫn đỏ nhưng lại cười tinh nghịch nói.

- Đây là các tỷ muội của ta, tất cả đều là nữ nhân của tên hỗn đản kia.

Nàng nói xong còn liếc mắt một cái, hờn giận nhìn Vô Thiên nhưng giọng nói lại thập phần ôn nhu và hạnh phúc. Nhưng tiểu cô nương Thu Thảo thì lại chưng ra một vẻ mặt thất lạc vô cùng "Hắn đã có nữ nhân sao? Hơn nữa hắn còn có nhiều nữ nhân như vậy, còn có cả Tuyết Linh tỷ tỷ nữa chứ..." Tiểu cô nương càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu giống như bị mất đi một thứ gì đó rất là quan trọng, mà mắt cũng có chút hồng hồng rồi.

- Nè Thu Thảo muội có chuyện gì sao? Sao lại khóc?Tuyết Linh nhìn Thu Thảo sắp khóc tới nơi thì kinh ngạc nói, nàng nhớ mình rõ ràng không nói gì sai mà sao lại...

- Hức...hức không có gì. Thu Thảo đâu có khóc.

Nàng vừa nói nhưng hai tay lại chùi chùi nước mắt hệt như một con mèo nhỏ đáng thương.

- Linh Nhi còn không nhìn ra sao, Thảo Nhi đã bị tên nào đó mê hoặc rồi.

Đúng lúc này Thu Trúc ở một bên cười nói, lời nói đó khiến cho Tuyết Linh cùng chúng nữ đồng loạt quăng hắn một ánh mắt sắt lạnh còn tiểu cô nương đang chùi nước mắt kia thì mặt đỏ bừng như quả táo chín.

- Hi hi Thu Thảo muội muội à dù sao thì em cũng là muội muội của Tuyết Linh tỷ rồi hay là chúng ta làm tỷ muội luôn nhé.

Trúc Mai nhanh chóng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Thu Thảo cười nói. Mà tiểu cô nương kia thì đỏ bừng mặt gật đầu sau đó cúi hẳn đầu xuống không dám nhìn ai.

- Khụ khụ nếu đã làm xong thì chúng ta tiếp tục lên đường thôi.
Hắn lúc này mới bất đắc dĩ lên tiếng sau đó bắt đầu lên đường.

Và đoạn đường tiếp theo thì lại không có gì đáng nhắc tới chỉ có lèo tèo mấy con Ma Thú cấp 9 đều bị Như Ngọc đập thành đống thịt, điều này đối với chúng nữ là rất bình thường nhưng đối với tiểu cô nương Thu Thảo lại tuyệt đối là một chuyện khó tin. Nàng không thể ngờ được một tiểu cô nương nhìn qua không tuổi tác cũng không chênh lệch với nàng quá nhiều nhưng lại có thực lực kinh khủng như vậy. Mà khi nàng biết được cách để chúng nữ tăng tu vi thì nàng lại ngượng ngùng muốn chết, nhưng cũng không khỏi tò mò. Nàng đến từ Đan tông là nơi luyện đan nên cũng thu được không ít công pháp trong đó có song tu công pháp nhưng nàng chưa bao giờ nghe qua môn công pháp song tu nào có thể khiến tu vi tăng vọt như vậy.

Nàng lại tò mò hỏi chúng nữ đó là công pháp như thế nào thì bị chúng nữ đồng loạt quăng cho một câu " Đợt sau này nếm thử sẽ rõ" khiến cho tiểu cô nương thẹn thùng muốn chết nhưng trong nội tâm cũng có chút chờ mong.

Ngay lúc nhìn thấy Vô Thiên nàng đã nhắm trúng hắn làm Bạch Mã Hoàng Tử trong lòng mình nên mấy ngày này cũng hòa hợp chung với chúng nữ, nhưng nàng cũng có chút khó chịu, chúng nữ nói hắn vô cùng háo sắc nhưng năm lần bảy lượt lại không đụng tới nàng khiến nàng nghẹn một bụng hỏa khí.

Còn Vô Thiên lý do hắn chưa ăn nàng là gì ư. Bởi vì mấy ngày nay hắn còn đang nhắm trúng một mỹ nhân nữa cũng đã gặp trong vòng một của Tông Môn Đại Tái, nên mấy ngày này hắn còn đang bận nhìn chằm chằm mỹ nữ kia. Ý định của hắn là thu được hai nữ sao đó ăn luôn cho ngon.

Nhưng hắn muốn cũng không được rồi vì qua tối ngày thứ tư thì tiểu cô nương Thu Thảo kia đã không nhịn được mà lôi hắn ra một bên để chất vấn.

- Đại Phôi Đản ta có đẹp không hả.

Nàng vừa trừng mắt nhìn hắn, chống tay, ưỡn ngực vô cùng nghiêm túc nhìn hắn.

- Đẹp ực.

Hắn trả lời nhưng hai mắt lại không nghiêm túc mà nhìn chằm chằm vào hai chú thỏ trắng trước ngực của nàng, tuy nàng có chút nhỏ người nhưng hai cái "hung khí" trước ngực không hề nhỏ chút nào. Nhất là lúc nàng ưỡn ngực khiến cho hai chú thỏ kia như muốn chui khỏi lớp áo.

Nàng nghe hắn nói thì không khỏi nội tâm một trận vui vẻ nhưng rất nhanh lại thấy có gì đó sai sai, tại sao sau tiếng đẹp còn có tiếng nuốt nước bọt. Nàng nhìn vào vẻ mặt hèn mọn của hắn sau đó mới ý thức được mình vừa làm ra cái tư thế vô cùng xấu hổ không nhịn được mà kinh hô một tiếng, hai tay bưng kín mặt vô cùng thẹn thùng.

Nhưng hành động này của nàng lại khiến hắn thiếu chút nữa phun máu mũi, số là nàng hai tay bưng mặt lại trực tiếp ép cho hai khỏa cầu tuyết kia căn cứng lên, mơ hồ để lộ khe rãnh tuyết trắng mê hoặc làm cho chỗ nào đó của hắn trở nên cứng như thép.

Hắn đi đến bên cạnh nàng, vòng tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nàng, khiến nàng bất chợt kinh hô một tiếng vì từ lúc sinh ra đến giờ nàng chưa từng bị một nam nhân nào tiếp xúc thân mật như vậy không kinh hô mới lạ.

Nhưng nàng vừa kinh hô thì miệng đã bị một bờ môi mỏng bịt kín, chỉ có thể phát ra những tiếng ô ô bằng giọng mũi.

Chương 88: Ca muốn cùng muội tạo ra người (1)

Hắc hắc Tiểu mỹ nhân cái này là nàng câu dẫn ta a.

Sau khi hắn buông đôi môi đỏ tươi chín mọng của nàng ra mới cười tà nói. Còn Thu Thảo thì bị hắn hôn đến đầu óc trống rỗng, chỉ mở đôi mắt mê ly mà nhìn hắn, hiện giờ trong đầu nàng chỉ còn cảm giác kì lạ khi cùng hắn hôn môi, cảm giác khó tả khi lưỡi hai người chạm nhau thì hắn như đã hút đi mất luôn linh hồn.

Mãi đến khi hắn một tay ôm nàng ném lên giường lớn bên trong Không gian Bổn Nguyên thì nàng mới giật mình kinh hô nhưng tất cả đã muộn rồi. Khi nàng vừa hô lên thì đã bị hắn đè lên thân thể mềm mại, sau đó là một màn quần áo lả tả bay khắp nơi, mà miệng nàng đã bị hắn trực tiếp dùng miệng mình bịt kín khiến nàng muốn hô cũng chỉ có thể phát ra những tiếng ô ô bằng giọng mũi, hai tay đặt trên ngực hắn muốn đẩy ra nhưng với khí lực của nàng thì lại giống như vuốt ve hắn vậy.

Thời gian dần qua khi lưỡi hắn đã tự do tung hoành trong khoang miệng nàng, lại không ngừng quấn chặt lấy chiếc lưỡi thơm tho của nàng thì hai tay nàng cũng đã không tự chủ được mà ôm lấy cổ hắn. Trong lúc hai người môi lưỡi triền miên một chỗ thì tay hắn đã không yên phần mà bắt đầu dị động, một tay hắn nhẹ nhàng buốt ve tấm lưng bóng loáng của nàng. Một tay còn lại hướng hai chú thỏ trắng trước ngực nàng mà xoa nắn, cảm giác vừa mềm mại lại vừa co dãn khiến hắn thích thú không thôi, khiến hắn cứ mãi mê chơi đùa đại bạch thỏ kia, thi thoảng lại véo nhẹ lên hạt đậu đỏ khiến nàng phát ra từng tiếng thở gấp.

Hai người hôn nhau một lúc lâu, đến khi nàng hô hấp dần trở nên khó khăn hắn mới luyến tiếc buông tha cặp môi chín mọng của nàng. Lúc này trên khuôn mặt tinh xảo của nàng đã đã phủ lên một rặng mây đỏ vô cùng kiều diễm, hai mắt nàng đã trở nên mê ly, mũi ngọc không ngừng thả ra từng trận hương khí như u lan khiến người ta ngất ngây con gà tây.

Mà da trên da thịt mềm mại trắng mịn cũng vì động tình mà phủ lên một tầng đỏ ửng mê người, duy chỉ có hai chú thỏ trước ngực vẫn trắng mịn, khiến hai hạt anh đào đỏ hồng phấn nộm đang kiên quyết đứng thẳng kia trở nên vô cùng nổi bật.

Hắn cuối xuống ngậm lấy một bên ngực của nàng mà mút lấy, lưỡi đảo quang quầng vú sau đó lại đánh đánh lên hạt anh đào khiến chúng đã cứng rắn vô cùng lại càng trở nên căng trướng, sưng huyết mà chủ nhân của chúng thì lại càng kích thích khó nhịn, miệng không ngừng thở gấp.

- Ư...ư...không muốn...ngứa...ngứa a...khó...chịu quá...

Mà một tay còn lại của hắn cũng không nhàn rỗi đem một bên ngực còn lại của nàng mà nhào nặn, đem khỏa ngọc thố kia biến thành đủ mọi hình dáng, lại còn lưu lại trên khỏa bạch thỏ tuyết trắng kia lưu lại không ít dấu tay hồng hồng vô cùng thích mắt.

Nhưng không ai ăn cái gì không chán, sau khi hắn đem hai chú thỏ trắng của nàng đều "ăn" qua một lần, khiến cho cả hai chú thỏ đều thấm nước bọt của hắn mà hai hạt anh đào mê người kia đã trở nên sưng huyết đỏ tươi, ngạo nghễ vương cao thì hắn mới hài lòng buông ra tìm đến một món mới.

Chỉ thấy hắn cười cười sau đó đôi chân trắng như ngọc của nàng mở ra để lộ phong cảnh xinh đẹp. Nhìn thấy cảnh đẹp như vậy hắn cũng không nhịn được mà nuốt một ngụm nước bọt, hai mắt mở lớn hết cỡ như muốn thu hết cảnh đẹp kia vào mắt vậy.

- Thảo Nhi nàng nơi này của nàng thật đẹp, thực khiến ta muốn ăn.
Hắn cười dâm nhìn nàng, rất là không nghiêm túc nói khiến cho nàng thẹn đỏ bừng cả mặt, cúi đầu đem mặt của mình chôn vào trước ngực không dám nhìn hắn.

Hắn thì cười ha ha một tiếng sau đó gục mặt vào cánh hoa đỏ hồng đang e ấp của nàng bắt đầu thưởng thức, lưỡi hắn ở bên ngoài khẽ đảo mấy cái khiến nàng một trận thở gấp sau đó hắn lại tìm đến tiểu đậu đậu của nàng mà trêu đùa lấy, khiến cho nó trở nên sưng huyết trông vô cùng đáng yêu, mà bên trong hai cánh hoa mềm mại lại không ngừng tuôn ra mật dịch ngọt ngào khiến hắn say mê hút lấy.

- A...không được...không...không phải...không phải...nơi đó...a...đừng a...

Hắn thì vô cùng yêu thích trêu chọc tiểu đậu đậu lại khiến nàng nhận được từng đợt khoái cảm kì lạ không ngừng trùng kích khiến nàng liên tục cất lên từng tiếng rên rỉ như tiên nhạc khiến cho người ta phải say mê.

Hắn cũng từ bỏ trêu chọc tiểu đậu đậu của nàng mà bắt đầu hướng đến bên trong hoa huyệt của nàng, lưỡi hắn linh hoạt như xà, khéo léo tách hai cánh hoa đỏ hồng ra tiếng vào khe hẹp đầy mê hoặc kia. Bên trong nàng vô cùng chật hẹp khiến lưỡi hắn đi vào vô cùng khó khăn, sau một phen công phu thì lưỡi hắn mới có thể chui hết vào bên trong, chạm đến một tầng màn mỏng.

Bên trong cái khe hẹp mê người kia lưỡi hắn đã bắt đầu ngọ nguậy không ngừng chà sát, khiêu khích từng vòng thịt mềm mại khiến nàng bật thốt những tiếng rên rỉ câu hồn hai tay đem đầu hắn ghì chặt vào giữa hai chân mình trong khi bên trong hoa huyệt lại không ngừng chảy ra từng đợt mật dịch lại bị hắn tham lam hút sạch.

- Ư...ư...thật khó...khó chịu quá...Bên trong thật...ngứa...a...a...a...không được...không được...muốn tiểu rồi...aaaNàng bỗng dưng hét lên một tiếng cao vút, hai tay xiết chặt đầu hắn kéo vào giữa hai chân mình, mà bên trong hoa huyệt tầng tầng thịt mềm mãnh liệt co rút đem lưỡi hắn gắt gao xiết chặt. Từ sâu trong tử cung nàng một luồng âm tinh nóng hổi mãnh liệt phun ra ngoài, dù bị hắn hút đi một lượng lớn nhưng vẫn có một ít phun lên mặt hắn, mà lúc nàng cao trào rõ ràng chính là triều phun trong truyền thuyết khiến hắn không khỏi kích động.

Còn nàng sau khi cao trào lại xụi lơ như đống bùn nhãu nhưng nhìn lại mặt hắn dính một chút mật dịch của mình thì bỗng dưng cuống cuồng lên rối rít nhìn hắn.

- Thiên đại ca xin lỗi, muội không có...không có cố ý...Lúc trước...Lúc trước muội không như vậy đâu. Nhưng mà...khi Thiên ca làm cái kia muội lại...lại rất mắc tiểu...đến nỗi không nhịn được...nên mới...

Vô Thiên nghe xong thì không biết nói gì luôn rồi, tiểu cô nương đúng là ngây thơ hết nói cư nhiên tưởng cái việc kia là đi tiểu hơn nữa còn vô cùng bối rối. Hắn nhìn vẻ mặt ngượng ngùng nhưng lại có chút lo lắng của nàng không nhịn được mà phì cười, một tay véo má nàng sau đó ôn nhu giải thích.

Lại tốn một phen thời gian hắn mới đem toàn bộ kiến thức khi nam nữ hoan ái toàn bô dạy cho nàng bao gồm các kiểu kích thích cũng như các "chiêu thức" để "chiến đấu" ban đầu nàng rất tò mò nhưng càng ngày càng ngượng ngùng đến đỏ bừng mặt.

- Thiên ca xấu xa không muốn nghe nữa.

Nàng bịt tai lại mặt đỏ bừng bừng lí nhí nói. Còn hắn lại cười hắc hắc, một tay nắm lấy eo thon của nàng đem thân thể mềm mại đang trụi lũi của nàng một bả ôm vào trong ngực. Hắn còn gặm lấy vành tai trắng mịn của nàng khẽ thì thầm.

- Được rồi ca sẽ không nói nữa, bây giờ ca chỉ muốn cùng Thảo Nhi tạo ra người thôi hắc hắc.

Và sau đó là

̀

Hết chương rồi mai tiếp he he. Nhớ ấn tim nhé.

Chương 89: Ca muốn cùng muội tạo ra người (2)

Hắn cười tà tà khiến Thu Thảo mặt mũi càng trở nên đỏ ửng mê người, hắn lại lần nữa đem nàng đặt xuống dưới thân, cự long kề trước cửa hoa huyệt nhẹ nhàng ma sát khiến cho đầu cự long ướt đẫm mật dịch.

- A...ngứa...ngứa quá...Thiên ca...đừng...đừng nghịch...ư...ngứa quá...ưm...ưm...

Nàng khó chịu đem nhưng lại không biết phải làm sao chỉ có thể dùng tay sờ loạn trên người hắn trong miệng không ngừng ngâm nga.

- Ân, ca rất nhanh sẽ giúp Thảo Nhi giải ngứa.

Hắn kề sát tay nàng, miệng phun nhiệt khí khiến cho vành tay của nàng trở nên đỏ rực. Theo đó hắn cũng không có trêu chọc nàng nữa, cự long to lớn đem hai mép thịt đỏ hồng tách ra, mạnh mẽ tiến vào bên trong, cuối cùng khi hắn cảm giác cự long vừa xuyên phá một tấm chắn mong manh chạm đến hoa tâm mềm mại khiến nàng cùng hắn đồng loạt kêu lên một tiếng.

Nhưng nàng lại kêu lên thống khổ vô cùng, cảm giác hạ thân đau đớn như bị xé rách khiến nàng không nhịn được mà nước mắt lăn dài trên má ngọc, sắc mặt lại vô cùng tái nhợt. Hai tay bấu chặt vào lưng hắn, nếu không phải thân thể hắn vô cùng cứng rắn thì phỏng chừng đã bị nàng bấu đến bật máu.

Mà hắn lại vô cùng thoải mái mà rên lên một tiếng, cảm giác bên dưới cự long chui vào một nơi mềm mại ẩm ướt nhưng lại thập phần ấm áp, từng vòng cơ thịt mềm mại không ngừng đem cự long bao chặt vô cùng thoải mái.

- Oa...Thiên ca thực xấu...đau chết người ta rồi...oa

Thu Thảo oa oa khóc lên, hai cánh tay trắng như phấn không ngừng vung vẩy trên ngực hắn nhưng lại chẳng có tí tẹo lực sát thương nào cả, hơn nữa lại có chút giống như làm nũng hơn.

Hắn bắt lấy cánh tay nhỏ nhắn không xương của nàng, sau đó cúi xuống một ngụm hôn lên đôi môi đỏ tươi của nàng, một tay gạt đi nước mắt trên mặt nàng.

- Ngoan chỉ đau một chút thôi.

- Ưm không biết đâu, đau chết người ta rồi ôôôNàng nghe hắn nói lại một phen ô ô khóc lên khiến hắn có chút lúng túng rồi, hắn lại lần nữa đem đôi môi khó ở kia hung hăng mút lấy, lần này hắn hôn nàng một hơi rõ lâu mới buông tha, khi môi hắn rời đi thì đôi môi đáng thương kia đã trở nên sưng đỏ mà đôi mắt long lanh của nàng đã trở nên mê ly, mũi ngọc phun ra trận trận hương khí, rõ ràng tiểu cô nương đã động tình rồi.

Hắn thấy nàng đã động tình, lại có vẻ như không còn đau đớn mới đem cự long bên dưới từ từ mà rút ra sau đó đi vào, nhưng hoa huyệt Thu Thảo lại vô cùng chặc chẽ, lúc nào cũng xiếc chặt lấy cự long khiến hắn di chuyển lại thập phần khó khăn.

Mà cự long của hắn lại thuộc loại khủng bố nên cũng khiến nàng có chút trướng đau, từng đợt cự long đi vào đều đem vùng bụng trắng mịn của nàng làm gồ lên một mảng. Mà nàng cũng phải nhíu mày, bên dưới vừa mới phá thân vẫn còn đau đớn lại bị cự long nong ra khiến nàng cũng đau đớn không thôi.

Nhưng càng ngày đau đớn cũng dần giảm bớt theo đó từng đợt khoái cảm cũng dần nổi lên khiến hai mắt nàng càng ngày càng trở nên mê ly. Nhưng dần dần nàng lại cảm thấy vô cùng ngứa ngáy, cự long cứ chậm chạp khiến nàng khó chịu muốn chết.

- Ưm...Thiên ca...nhanh...nhanh...nhanh...ngứa...ngứa quá...ưm...Nàng rên rỉ đứt quãng, mặt đáng thương nhìn hắn.

Hắn nãy giờ vì sợ nàng đau đớn mà chậm rãi di động cũng vô cùng khó chịu, khi nghe nàng nói thì như bùng nổ rồi. Chỉ thấy hắn eo lưng nhanh chóng động, đem cự long bên dưới kéo ra đến cửa hoa huyệt sau đó một cái thúc mạnh, đem cự long to lớn đánh sâu vào hoa tâm.
Khoái cảm bỗng dưng ập đến khiến nàng yêu kiều mà hét toán lên một tiếng, nhưng khoái cảm chưa qua thì hắn lại lần nữa bắt đầu điên cuồng cắm rút.

_Ưm...ưmmm...nhanh...nhanh...quá...sâu...sâu quá...bên dưới...sắp...rách...a

- Hừ hừ Thu Thảo thích sao?

- Ân...thích a...thích được Thiên ca...làm...ức...làm...thực thoải...ức...thoải mái...ức

Hắn một bên trùng kích hoa huyệt mềm mại ấm áp, một bên không ngừng dùng ngôn ngữ tà ác rót vào tay nàng, mà tiểu cô nương lại vô cùng ngây thơ trả lời, nhưng từng tiếng nói lại kèm theo tiếng thở dốc thì không hề ngây thơ chút nào.

Chương 90: Đến chỗ nào cũng có rắc rối kéo tới

Các lão bà hình như đằng trước có gì đó đông vui lắm.

Sau khi thu luôn tiểu cô nương Thu Thảo hắn cùng chúng nữ lại lần nữa lên đường, nhưng vừa đi được chừng nữa ngày hắn lại cảm ứng được một đám đông đang tụ tập trước một sơn động nên mới lên tiếng thông báo với chúng nữ.

- Không phải chứ nơi này làm sao mà đông vui chứ. Tiểu hồ ly Hồ Mị nhăn cái mũi nhỏ không tin nhìn hắn.

- Hắc hắc Tiểu Hồ Ly không tin thì cứ đi đi sẽ biết.

Hắn cũng không chút khó chịu mà chỉ cười cười nhìn Hồ Mị sau đó cất bước đi trước, mà chúng nữ cũng không có ý kiến bước theo, tuy các nàng ngoài miệng đều phản bác hắn nhưng trong nội tâm ai cũng rõ ràng chỉ cần lời hắn nói thì chả bao giờ sai, còn việc hắn muốn làm thì dù nó là việc gì cũng vô cùng dễ dàng.

Sau một hồi đi bộ thì Vô Thiên cùng chúng nữ đã đi đến chỗ hang động kia. Lúc này phía trước hang động đã tụ tập không ít người. Trong đó có năm người khiến người ta đặt biệt chú ý đó là hai nữ cùng ba nam, đặc biệt là hai nữ trong kia khiến hắn đặt biệt chú ý.

Đầu tiên là một mỹ nữ một thân tử y phiêu dật, khuôn mặt trái xoan trắng noãn như trứng gà bóc vỏ, mày liễu cong vút, một đôi mắt to tròn trong suốt như nước hồ thu nhưng lại mang theo nét u buồn kì lạ. Mũi ngọc cao cao cao trắng mịn, cùng với một đôi môi đỏ mọng ướt át như hai quả dâu tây chín khiến người ta như muốn cắn vào nó một cái.Nàng một thân quần áo vô cùng kín kẽ nhưng lại không thể che đi vóc dáng ngạo nhân của nàng được, trước ngực hai đại bạch thỏ to lớn như muốn phá áo mà chui ra, vòng eo nhỏ nhắn được một chiếc đai lưng cũng một màu tím tinh tế bó lại. Nhưng bên dưới kia lại là một cái ngọc đồn đầy đặn vểnh cao hoàn toàn trái ngược với vòng eo bé nhỏ, tiếp tục xuống dưới là một đôi chân thon dài tinh tế được váy tím bao phủ nhưng vẫn lộ ra một đoạn trắng noãn sáng bóng.

Nàng như một kiệt tác của tạo hóa, từng chổ trên người nàng được tạo ra hoàn toàn cân xứng, nếu thiếu một chút cũng không được mà dư ra một tí cũng mất đi vẻ đẹp. Hơn nữa quanh thân nàng còn tỏa ra một cỗ khí tức phiêu miễu hư vô khiến người ta hoàn toàn bị cuốn vào. Mà nàng cũng là một người che dấu vô cùng sâu, rõ ràng là tu vi Tiên Thiên Hậu kì nhưng chỉ lộ ra tu vi Kim Đan Hậu kì, hơn nữa phương pháp che dấu của nàng lại rất cao minh rõ ràng có thể lừa được cả mấy lão gia hỏa Quy Chân Kì bên ngoài, về thân phận nàng cũng không chút bình thường nào mà chính là Một trong Ngũ đại Mỹ Nữ Tử Yên Tiên Tử, Phong Tử Yên của Thiên Linh Tông vô cùng bí ẩn. Dù chỉ xuất thế một lần lịch lãm rèn luyện vào hai năm trước nhưng vẻ đẹp của nàng đã được xếp vào trong Ngũ Đại Mỹ Nhân có thể sánh ngang với Yến Nhi.

Mà vị mỹ nhân còn lại cũng không phải tầm thường, nàng cũng là một trong Ngũ Đại Mỹ Nhân được mệnh danh Hoang Dã Mỹ Nhân, Trần Huyền Trân của Thuần Thú Tông. Tuy nàng không có một vẻ đẹp xuất chúng, mà thậm chí là chỉ có một khuôn mặt thanh tú thôi nhưng thứ khiến nàng có thể đứng trong Ngũ Đại Mỹ Nhân chính là vóc dáng của nàng.

Nàng sở hữu một làng da màu lúc mạch khỏe khoắn, dáng người trước lồi sau vểnh không chê vào đâu được cả. Nhất là trước ngực hai hung khí vô cùng to lớn kia chỉ được bao lại bởi một chiếc áo da ngắn ngủn khiến người ta phải sợ không biết nó có bị hai đại hung khí kia xé rách hay không.Nàng sở hữu vóc người ma quỷ lại còn không hề để ý mà đem chúng phơi ra ngoài bởi vì y phục nàng mặc căn bản chỉ có thể che đi những phần quan trọng còn những nơi khác lại thoải mái lộ ra khiến không ít kẻ phải thầm nuốt nước bọt trừ Vô Thiên vì hắn không có nuốt âm thầm mà hắn nuốt trắng trợn trước mặt nàng.

Trong khi hắn đang nhất tâm phân nhị dụng đánh giá hai nàng thì bên kia cả đám đông cũng đang âm thầm đánh giá hắn, trong đó có hai vị đại mỹ nữ.

Mỹ Nhân Trần Huyền Trân thì lại không để ý đến ánh mắt hắn mà vũ mị cười với hắn, còn Phong Tử Yên tuy vẫn vẻ lãnh đạm liếc nhìn hắn sau đó quay đi nhưng trong một sát na khi ánh mắt nàng chạm vào ánh mắt hắn lại xuất hiện một tia kinh hãi. Vì khi nàng nhìn vào ánh mắt kia thì lại xuất hiện cảm giác mình hoàn toàn không có chút bí mật gì trước đối phương kể cả tu vi, phải biết rằng bí pháp che giấu tu vi này là bí pháp độc môn của Thiên Linh Tông, với tu vi hiện tại của nàng cho dù là Bán Thánh sơ kì đi nữa cũng không thể nhìn ra sơ hở, mà đối phương lại chỉ một cái ánh mắt đã khiến nàng như bại lộ lộ toàn bộ rồi đây phải là tu vi bực nào, hơn nữa hắn lại còn rất trẻ nữa ( anh main mới mấy trăm triệu tuổi thôi mà còn trẻ chán).

Hơn nữa hầu như tất cả nam nhân nhìn thấy nàng đều hiện ra một ánh mắt như muốn " ăn" tươi nàng nhưng bọn chúng lại giả vờ như một quân tử khiến nàng vô cùng chán ghét, duy chỉ có tên này tuy nhìn nàng một cách không kiên nể gì nhưng trong ánh mắt hắn lại không chút dâm ý nào cả, không những vậy cái ánh mắt kia lại sâu như một cái hắc động khiến nàng suýt chút nữa đã bị hút vào trong đó.

Nhưng ngay từ nhỏ đã được Tông Môn bồi dưỡng trên nhiều mặt nên dù trong lòng đã nhất lên kinh đào hải lãng nhưng nàng rất nhanh đã bình tỉnh lại vẫn một bộ mặt lạnh nhạt. Nhưng cho dù nàng bình tỉnh cỡ nào cũng không thể không biểu hiện ra chút nào được vì vậy trong một sát na kia đã bị hắn thu hết vào trong mắt. Mà Mỹ Nhân bên kia cũng không khác gì bên này tuy nàng cười vũ mị nhưng trong mắt lại có một tia khiếp sợ và khinh hãi nhàn nhạt đều bị hắn nhìn thấu.

Mà không những vậy xung quanh còn có không ít ánh mắt ghen ghét của đám nam nhân vì trong chúng nữ có không ít người là nữ thần trong lòng bọn họ nhưng rõ ràng lại đi chung với hắn lại còn thân mật vô cùng. Nhưng đặt biệt hơn lại là một hai ánh mắt đầy cừu hận đến từ hai trong số ba thanh niên kia nhưng lại có một cái rất nhan bị che dấu mà một cái thì vẫn như phun lửa mà nhìn hắn chằm chằm

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau