HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Tiến vào Thần Ma Bí Cảnh

Hai ngày nhoáng cái đã trôi qua Vô Thiên lần nữa dẫn theo chúng nữ đi tới Quang Minh quảng trường, khi một nhóm mười sáu người tiến nhập lôi đài lần nữa dẫn đến vô số sự chú ý của mọi người. Nhất là nam nhân thực hận không thể nhảy lên mà thay thế Vô Thiên, còn ai đó nhìn ánh mắt hâm mộ xung quanh thì mũi hếch cao lên, một bộ dương dương tự đắc khiến người ta muốn đập cho một cái.

Nhóm Vô Thiên chính là nhóm cuối cùng đến nơi, trên lôi đài giờ này đã đứng mấy chục người có nam, có nữ, trong đó có ba người khiến hắn chú ý nhất. Đầu tiên là một mỹ nhân tử y dáng người cao gầy, làn da trắng nõn tỏa sáng, khuôn mặt trái xoan tinh xảo, mắt ngọc mày ngày, hai mắt thanh tịnh như mặt nước hồ thu khiến người ta như bị hãm vào trong đó, mũi ngọc nhỏ nhắn tinh xảo, đôi môi đỏ chín mọng căn tràn như hai quả dâu tây chín mọng, Nàng chính là một trong ngũ đại mỹ nhân bài danh thứ hai Tử Yên Tiên Tử, Phong Tử Yên đến từ Thiên Linh Tông.

Tiếp theo là một lục y nữ tử nếu Phong Tử Yên là lãnh diễm cao ngạo thì nàng chính là thanh thuần đáng yêu, dáng người nàng nhỏ nhắn, da thịt trắng mịn, khuôn mặt tinh xảo mỹ lệ, đặt biệt là đôi mắt nàng luôn hiện lên vẻ tinh nghịch cùng với trên môi lúc nào cũng cười thật tươi khiến người ta như được tắm gió xuân. Nàng cũng là một trong Ngũ đại mỹ nhân bài danh thứ tư Y Tiên, Lý Thu Thảo tông môn của nàng là Đan Tông.

Cuối cùng là một cô gái ăn mặc vô cùng "mát mẻ" nàng chỉ khoát một chiếc áo da ngắn bó sát lấy hai đại hung khí để lộ ra chiếc bụng phẳng lì với làn da màu lúa mạch khỏe khoắng. Bên dưới là một chiếc quần da ngắn ngủn để lộ ra đôi chân thon dài khoẻ khoắng, không những vậy trên tay, chân nàng còn đeo theo những chuỗi trang sức vô cùng kì lạ, tuy khuôn mặt không phải tuyệt sắc giai nhân nhưng lại vô cùng thanh tú nhất là cách ăn mặc cùng với thân hình trước lồi sau vểnh khiến cho nàng mang theo một nét đẹp rất riêng, nàng không ai khác chính là người bài danh thứ năm trong Ngũ đại mỹ nhân Hoang Dã mỹ nhân, Triệu Huyền Trân đến từ Thuần Thú Tông.

Ngoài mỹ nhân ra còn có một tên khiến hắn liếc nhẹ qua một cái đó là một Hôi Y ( áo xám) nam tử có chút anh tuấn nhưng thua Vô Thiên hắn đứng chấp tay phía sau vẻ mặt phong khinh vân đạm. Nhưng khi nhìn thấy Vô Thiên lại ẩn ẩn hiện ra chút sát ý trong mắt, dù chỉ thoáng qua nhưng làm sau thoát khỏi mắt Vô Thiên được chứ. Về phần nam tử này hắn đã được Tuyết Linh nói sơ qua, đó chính là thiên tài của Vô Ảnh Môn Vân Vô Ảnh hắn từng điên cuồng truy cầu Tuyết Linh nhưng khi đó nàng kiên trì theo đuổi võ đạo đỉnh cao làm sao để ý hắn, vốn hắn muốn trong lần Đại Tái này lấy được Quán Quân để quang minh chính đại truy cầu nàng nhưng lúc này nàng lại thân mật cùng Vô Thiên khiến hắn cực độ phẫn nộ đối với Vô Thiên động sát ý. Đối với kẻ này Vô Thiên đã định sẵn một cái án tử nhưng vì muốn chúng nữ có thể đạt được cơ duyên trong bí cảnh nên hắn cũng không có ra tay, nếu không tên Vân Vô Ảnh này dù có tám cái mạng cũng phải vào luân hồi lộ dạo một vòng.

Đúng lúc này khi nhóm Vô Thiên cũng đứng thành một hàng trên lôi đài Thì một mỹ phụ cũng bước lên trước mặt mọi người, nàng mặc một bộ Tế Tự Bào Trắng noãn vô cùng thánh khiết. Dung mạo lại rất giống Bạch Yến Nhi nhưng nàng hơn Yến Nhi một điểm đó chính là vẻ thành thục mê người của nàng nhất là trước ngực hai đại bạch thỏ như muốn phá áo chui ra, tuy nàng mặc Tế Tự Bào rộng thùng thình nhưng cũng không thể che đi những đường cong mê người, vòng eo nhỏ nhắn lại vô cùng tương phản với ngọc đồn vểnh cao nhưng kết hợp lại với nhau thập phần hoàn mỹ.

- Phần tranh tài thứ hai chính là thu thập Ma Hạch của Ma thú bên trong Thần Ma Bí Cảnh, nhưng ta cũng nói trước một khi tiến nhập Thần Ma Bí Cảnh thì không được cậy mạnh nếu không tùy thời có thể vẫn lạc, mà một khi vẫn lạc thì chúng ta cũng không chịu trách nhiệm. Được rồi các ngươi chuẩn bị chúng ta bắt đầu mở ra bí cảnh.Nàng chính là mẹ của Yến Nhi Đại Tế Ti của Quang Minh Giáo Bạch Tố Tố là người cùng lứa với Hàn Ngưng Tuyết nhưng thiên tư trác tuyệt đã đạt đến Quy Chân cảnh sơ kì.

Nàng nói xong từ trong tay xuất hiện một tấm lệnh bài màu đen với những hoa văn ngoằn nghèo như một bầy giun, cùng lúc đó năm vị trưởng lão khác đều móc ra năm cái lệnh bài khác nhưng đều giống hệt như của Bạch Tố Tố bên trên vẽ đầy giun. Cùng lúc tất cả lệnh bài lấy ra bỗng dưng cả sáu cái bộc phát quang mang sau đó đồng loạt bay lên phân ra sáu hướng khác nhau bay lên trời.

Khi năm cái bay lên cao nhất định thì dừng lại sau đó cả sáu cái ánh sáng tương liên hình thành một vòng sáng rủ xuống non nữa lôi đài. Hình thành một cái truyền tống trận

- Các ngươi mau vào bên trong.Bạch Tố Tố hướng nhóm người nói, khi nghe nàng nói mấy chục người nhao nhao bước vào trong quanh mang kia sau đó biến mất, cuối cùng chỉ còn mười mấy người Vô Thiên.

- Tất cả nắm chặt tay ta.

Hắn truyền âm vào tay chúng nữ sau đó nắm chặt tay các nàng mà các nàng cũng nắm lấy tay nhau bước vào trong vòng sáng cũng biến mất khỏi lôi đài.

Sau khi bước vào vòng sáng mọi người cảm giác như thiên địa quay cuồng một cổ lực kéo kinh khủng muốn khéo mọi người tách ra thì bỗng dưng bắt đầu từ Vô Thiên một cổ lực lượng nhu hòa tràn ra phút chốc bao trùm tất cả, cùng với đó cổ lực kéo kia cũng biến mất mà cảm giác thiêng địa quay cuồng cũng biến mất theo thay vào đó là cảm giác bồng bềnh như trên mây.

Chúng nữ thì không lạ gì trước sự kì diệu của hắn nên cũng không có kinh ngạc, duy chị có Yến Nhi không thể tin được mà nhìn Vô Thiên. Nàng là một trong những người đã phong ấn nơi này nên nàng cũng rõ ràng khi vào đây cho dù là nàng cũng sẽ vô phương chống lại lực kéo kia mà bị tách ra nhưng hắn lại có thể ung dung không thèm quang tâm lực kéo kia cái này cần cảnh giới gì chứ, như biết được suy nghĩ của nàng hắn khẽ quay đầu cười như không cười nhìn nàng ý tứ đầy bí mật.

Rất nhanh tất cả đã rời khỏi truyền tống trận, trước mắt mọi người là một phiến rừng rậm nguyên thuỷ với những cây đại thụ trọc trời. Nhìn cảnh trước mặt ai nấy cũng tràn ngập nghi hoặc, đây là chiến trường sao? Nhưng Yến Nhi lại hiện lên chút buồn bã cùng hoài niệm.

Chương 82: Quái thú trong thần ma bí cảnh

Yến Nhi có chuyện gì sao?

Nhìn biểu hiện thất lạc của Yến Nhi hắn thâm tình hỏi.

- Không có gì chỉ nhìn chỗ này lại nhớ việc cũ thôi.

Lúc này hắn mới hiểu ra, Yến Nhi cũng là Chủ Thần chắc chắn có tham gia Thần Ma Đại Chiến, nhưng trong trận chiến đó thần linh vẫn lạc vô số, chắc chắn có không ít người thân, bằng hữu của nàng. Mà lần này lần nữa trở lại nơi này có lẽ đã khơi dậy kí ức về những người kia nên không tránh khỏi đau buồn.

- Cái gì qua rồi thì cứ cho nó qua, người chết không thể sống lại được đâu nên nàng cũng đừng đau lòng. Mà không chừng bây giờ họ đã luân hồi sống một cuộc sống mới rồi không chừng.

Hắn nắm lấy bờ vai nhỏ của nàng, nhẹ nhàng an ủi.

- Họ đã hồn phi phách tán thì sao có thể luân hồi chứ.

Nàng có chút đau khổ, giọng run run nói ra.

- Nàng sai rồi, một khi bước đến Thần cấp ngoại trừ thọ nguyên vô hạn ra còn được thiên địa chứng đạo, cho dù bị đánh hồn phi phách tán cũng trong pháp tắc tu luyện lưu lại một tia tàn hồn nhỏ, tuy không thể nào dựa vào đó trọng sinh nhưng để bước vào luân hồi lộ để chuyển thế thì không khó.

Hắn nhìn nàng đau khổ đành phải một phen giải thích, những điều này vốn là khi xưa hắn đặt ra nên có thể dễ dàng lí giải. Chỉ khác biệt một chút là khi xưa hắn chỉ phân biệt dựa vào lĩnh ngộ đối với pháp tắc chứ không hề có cảnh giới cụ thể, nhưng theo hắn tính toán thì lĩnh ngộ đạt được pháp tắc bảo hộ khi xưa cũng tương đương thần cảnh hiện tại như tùy theo cấp bậc mà được bảo lưu một tia tàn hồn mạnh yếu khác nhau.

Nhưng cho dù là Chủ Thần cũng chỉ có thể giữ lại một tia tàn hồn để luân hồi chứ không thể dùng tia tàn hồn đó đi đoạt xá trọng sinh, nếu không làm như vậy thì những tên Ma đầu tội ác chất chồng không biết chừng sẽ đoạt xá ai đó để làm loạn.

- Thật vậy sao? Tại sao từ trước tới giờ muội không nghe nói tới?

Nàng nghi hoặc nhìn hắn, nghe lời hắn nói khiến nàng có chút mờ mịt, vốn trước kia nàng đã cho rằng Chủ Thần là cực hạn của tu luyện giả nhưng khi nhìn thấy hắn thì cái quan niệm đó của nàng trực tiếp sụp đỗ, vì một Chủ Thần như nàng chỉ có thể nhìn thấy hắn không khác người thường chút nào, nhưng rõ ràng hắn lại vô cùng mạnh mẽ, từ đó có thể thấy được rõ ràng trên cảnh giới hắn cao hơn nàng. Chỉ có điều không lẽ còn có cảnh giới cao hơn Chủ Thần sao? Nếu có tại sao nàng không cảm ứng được bình cảnh chứ?

Thực ra suy nghĩ ban đầu của nàng không hề sai, nhưng Chủ Thần Cảnh cũng có mạnh yếu khác nhau mà để phân biệt thế nào là mạnh thế nào là yếu chính là dựa vào pháp tắc họ lĩnh ngộ trong tinh cầu của mình, mà tinh cầu càng lớn, linh khí càng dày thì chắc chắn pháp tắc ở đó sẽ tinh thuần hơn, cũng từ đó thực lực của Chủ Thần ở tinh cầu đó mạnh hơn.- Ta đã từng nói dối nàng sao?

Hắn cười cười nhìn nàng.

- Ưm, ta tin chàng nhưng chàng có thể cho ta biết hiện giờ chàng là cảnh giới gì không?

Yến Nhi dần khống chế tâm tình, vẻ mặt từ từ khôi phục nét xinh đẹp lãnh ngạo, nhưng lại vô cùng nghi hoặc hỏi hắn.

- Khụ hiện tại cảnh giới các nàng quá thấp không nên biết nhiều mà ảnh hưởng tu luyện, duy chỉ có Yến Nhi đạt yêu cầu nhưng ta không muốn thiên vị bất kì ai nên như vầy đi.

- Khi tất cả các nàng đều đạt Thánh Giả đỉnh phong ta sẽ nói rõ ràng lai lịch của ta.

Hắn nghiêm túc nhìn các nàng nói, tuy muốn đem tất cả các nàng đến Thánh Giả đỉnh phong với tu luyện giả bình thường là khoảng thời gian vô cùng vô cùng lâu. Nhưng đối với hắn có Long Phượng Hỗn Nguyên quyết thì không quá lâu đâu, chỉ cần cho các nàng vừa săn giết Ma Thú rèn luyện lại vừa song tu thì chắc chắn trong hai tháng bí cảnh mở ra này các nàng có thể dễ dàng đột phá Thánh Giả Đỉnh, chỉ có điều tiểu cô nương Long Như Ngọc hơi có chút khó vì tu vi hiện tại nàng chỉ có Cấp 9 đỉnh tương đương Quy Chân Đỉnh phong thì khó mà nhảy vọt hai đại cảnh giới được, nhưng cái này nói khó nhưng cũng không quá khó.

Chỉ cần giúp nàng đạt tới Bán Thánh Đỉnh phong thì hắn sẽ có cách giúp nàng tăng nhanh tiến độ.- Được rồi, bây giờ chúng ta cũng nên săn bắt chút Ma Thú thôi, ta và Yến Nhi sẽ không ra tay, chúng ta sẽ đi sâu vào bên trong khi nào xuất hiện Ma Thú cùng giai với ai thì người đó sẽ lên, nhưng một lần chỉ được một người, các nàng muốn mau chóng tăng cảnh giới thì phải chịu khó đánh nhau rèn luyện.

Hắn nói thập phần nghiêm túc mà chúng nữ cũng tán thành, là đệ tử tông môn cũng như Yêu Thú nên các nàng hiểu rõ, nếu muốn mạnh mẽ chỉ có thể thông qua chiến đấu đề thăng. Tuy các nàng không cần chiến lực mạnh mẽ nhưng tham gia chiến đấu cũng có thể giúp các nàng có được cảm ngộ để tăng tu vi.

- Được rồi vậy chúng ta đi.

Hắn nói rồi phất tay một cái một đạo ánh sáng nhu hòa bao lấy chúng nữ sau đó tất cả cùng biến mất tại chỗ, một giây sau cả nhóm đã xuất hiện tại một vùng rừng chết với những cây cổ thụ to lớn đen thui, bên dưới là hắc thạch cùng cát bụi cũng một màu đen. Mà khung cảnh xung quanh cũng phủ lên một mảng sương mù u tối tạo nên khung cảnh âm trầm quỷ dị.

Ngay khi mọi người còn chưa hết kinh ngạc thì đã nghe.

Rống Rống Rống

Ba tiếng thú rống giận vang lên từ dưới lớp cát đá kia chui ra một đầu quái thú. Đây là một con thú thân thằng lằn, nhưng phần đầu lại mọc ra hai cái sừng hưu hơn nữa diện mạo nó thập phần dữ tợn và kì cục. Cái miệng rộng như cá sấu nhưng lại như đầu trâu, mà hai con mắt lại nhỏ vô cùng. Với cái thân hình hơn năm chục thước kia vậy mà mắt chỉ non nữa nắm tay trẻ con, khắp người nó phủ một tầng lân phiến màu đen, nhưng cái đầu lại mọc đầy lông vũ cực kì quái dị, hơn nữa trên lưng lại mọc ra một hàng gai xương nhọn hoắt kéo dài từ cổ đến cuối đuôi.

Mà dưới chân nói là cự trảo ba ngón (ba ngón chân có móng vuốt á viết vậy cho nó văn chương tí) nhọn hoắt lấp lánh hàn quang như kim loại. Tuy có ngoại hình hơi khó coi một chút nhưng nó lại là Ma Thú cấp 9 đỉnh.

Do nơi đây có pháp tắc phong ấn nên dù cho Ma Thú có tu luyện đến Thánh Giả cũng chỉ là Ma Thú không thể nào hình thành linh trí chứ đừng nói tới hóa hình, vì vậy con Ma Thú này tuy đã cấp 9 đỉnh nhưng cũng chỉ là một con Ma Thú khi cảm nhận có người xâm phạm lãnh địa lập tức gầm rống giận giữ hướng mọi người chuẩn bị công kích.

- Như Ngọc lên đi.

H

Hắn sở dỉ đi đến nơi này chính là để Như Ngọc rèn luyện thoáng một chút, nàng căn cơ rất tốt huyết mạch cũng rất cao, do vậy thông qua song tu kiếm được rất nhiều chỗ tốt nhưng vì cảnh giới tăng quá nhanh nên cũng phải thông qua đánh nhau để cũng cố cảnh giới.

Chương 83: Long như ngọc đại chiến ma thú

Đổi con khác được không?

Như Ngọc có chút đáng thương nhìn hắn, có vẻ như rất sợ hãi khi phải đánh nhau với con quái vật kia.

- Không được. Tuy nó cùng cảnh giới nhưng dù sao nàng cũng là long tộc sao lại sợ nó chứ.

Hắn nghiêm khắc nhìn nàng, ý tứ không thể lay chuyển, bình thường có thể hắn sẽ chiều nàng nhưng liên quan đến việc rèn luyện tu vi của nàng thì tuyệt không thể tùy tiện được.

- Không phải, chỉ là...Chỉ là...

Nàng hai mắt long lanh nhìn hắn, hai tay nắm chặt chéo áo vẻ mặt vô cùng uỷ khuất.

- Chỉ là cái gì hả.

Hắn khẽ cau mày, hơi có chút khó chịu.

- Nó thật là thối, hơn nữa còn khó nhìn như vậy thực khiến người ta chán ghét.

Ha ha

Hắn ôm bụng cười ngắt nghẻo mà chúng nữ cũng không nhịn được cười ha ha lên, không thể tin được đường đường một Long Tộc Yêu Thú cấp 9 vậy mà lại không dám đánh một con Ma Thú chỉ vì nó thối và xấu. Chuyện này mà để người khác biết không biết sẽ có suy nghĩ gì a, người đạt đến Quy Chân cảnh ai không từng bò qua núi thây biển máu chứ, một chút mùi hôi có là gì chứ còn hình dáng lại có liên quan gì đâu chứ trời sinh ra đâu phải ai cũng xinh đẹp dễ nhìn đâu, mà dù sinh ra dễ nhìn nhưng trải qua hoàng cảnh khác nhau vẻ đẹp đó chưa chắc có thể giữ lại được.

- Khụ khụ cho dù lí do gì cũng không thể đổi, đây là ta lựa chọn cho nàng, nếu sau này nàng gặp phải kẻ thù khó coi chẳng lẽ không đánh sao. Thôi không nói nhiều nữa lên đi.

Hắn nén cười, ho khan mấy cái nhưng vẫn trực tiếp cự tuyệt nàng tuy không thể có trường hợp các nàng bị đuổi giết được nhưng nếu không cự tuyệt nàng lỡ lần sau nàng lại lôi ra một mớ lí do để cự tuyệt nữa thì còn luyện tập cái rắm.Nàng thấy mặt hắn không xoay chuyển, ném cho hắn một ánh mắt u oán như khuê phòng oán phụ bị bỏ rơi hậm hực bước về phía con quái Ma Thú kia.

- Hừ hừ tại sao ngươi lớn lên xấu xí vậy chứ, lại còn thối nữa bổn cô nương hôm nay phải trừng trị ngươi.

Nàng xoắn tay áo lên, nắm tay nhỏ nhắn trắng mịn như phấn vung lên hướng con Ma Thú kia đập tới cứ như nàng muốn đem hết bực bội với hắn trúc hết lên con Ma Thú kia. Vốn tưởng nó sẽ bị nàng đánh te tua nhưng. Đời không như là mơ, nàng tuy là Yêu Thú cấp 9 đỉnh phong nhưng lại chưa hề thích ứng được với tu vi hiện tại của mình một quyền oanh tới trực tiếp bị con Ma Thú kia cự vỹ vung lên trực tiếp đem nàng đánh văng ra ngoài.

- Ui da xú quái vật, ngươi cũng dám ức hiếp ta. Ta đánh.

Nàng tức giận, quệt quệt cái mũi nhỏ nhắn bực mình đứng dậy phủi phủi bùn đất trên người hầm hầm nhìn con Ma Thú kia.

Hống

Nàng hống lên một tiếng, trực tiếp biến thành bản thể, một đầu Bát Trảo Thanh Long oai nghiêm hiện thế, thân dài gần trăm thước, toàn thân lân phiến xanh biếc như lục bảo tỏa ra hào quang nhu hòa, dưới thân Long trảo sinh vân oai nghiêm uốn lượn.Miệng máu hé mở phun ra từng tiếng Long ngâm vang trời, nàng hung hăng nhắm con Ma Thú kia vọt tới, cự vỹ từ trên mạnh mẽ vung xuống nhưng một vỹ này lại bị con Ma Thú kia dễ dàng tránh được, hơn nữa nó còn lợi dụng lúc nàng sơ ý mà tiếp cận vỗ xuống một trảo khiến nàng thối lui mấy thước nhưng nàng cũng không có khuất phục mà lần nữa lao tới đánh tiếp

Tuy nàng biến lại bản thể thực lực đại tăng nhưng dù sao cũng thiếu khuyết rất nhiều lĩnh ngộ thực chiến vì vậy trong chiến đấu luôn bị áp ở hạ phong nhiều lần bị đẩy lùi nhưng do cảnh giới tương đương cộng với phòng ngự của Long Tộc cũng vô cùng mạnh mẽ nên cũng không có bị thương nặng chỉ là tróc vài chiếc vảy.

Vốn lúc đầu nàng còn hướng Vô Thiên kêu ca mấy lời nhưng dần dần đã nhập vào trong trận chiến không ngừng bị đẩy lui nhưng dần thời gian bị đẩy ra cách nhau càng ngày càng xa, mà khoảng cách bị đẩy lui càng ngày càng ngắn.

Qua hơn hai tiếng đánh nhau khi mà trên thân thể của nàng và con Ma Thú kia dần tăng thêm mấy cái vết thương sâu máu chảy đầm đìa thì cuộc chiến cũng dần trở nên cân bằng, nàng không còn bị đánh lui nữa mà không ngừng ăn thua đủ với con Ma Thú kia, khi thì trảo đối trảo trực tiếp mở ra một miệng vết thương trên người nó mà nó cũng cào mất mấy cái lân phiến đâm vào da thịt khiến long huyết của nàng chảy ra liên tục, tuy vậy nhưng có vẻ như nàng đã dần dần thích ứng với sức mạnh hiện tại rồi.

Lại qua hai tiếng nữa cục diện lần nữa biến đổi dù sao Ma Thú này cũng không có linh trí nên cách chiến đấu vô cùng nguyên thuỷ không hề có chút chiến thuật, đơn giản chỉ là bản năng chiến đấu bình thường. Ban đầu nó có thể chèn ép Như Ngọc là bởi vì nàng chưa thể điều khiển sức mạnh của mình, nhưng thời gian dần qua thì nàng cũng đã thích ứng với sức mạnh mới cũng như nhiều cách chiến đấu khác nhau nên đã dần chiếm cứ thượng phong, hơn nữa nàng còn bắt đầu sử dụng chiêu thức của long tộc, lại phối hợp với long uy trên người trực tiếp ép đến khiến con Ma Thú kia không ngừng bị hành hạ vết thương chồng chất, cứ như vậy thì không lâu sau chắc chắn nó sẽ bị mài chết.

RỐNG RỐNG RỐNG

Như cảm nhận được nếu cứ như vậy mà đánh tiếp thì nó sẽ vô phương sống sót nên nó bỗng bạo rống, miệng máu há to từ trong miệng dần hình thành một quang cầu, quang cầu đó không ngừng to lên hơn nữa còn mang theo khí tức khủng bố sắp vượt qua Quy Chân cảnh vậy mà còn không ngừng lớn lên. Đến khi quang cầu kia to chừng trái bóng thì mới dừng biến lớn, sau đó con Ma Thú kia cũng đem quang cầu hướng phía Như Ngọc phun ra, những nơi nó đi qua đều nổi lên khói bụi mù mịt, mà không gian lại ẩn ẩn xuất hiện vết nứt nhỏ rõ ràng công kích này đã vượt khỏi cấp bậc Quy Chân nhưng con Ma Thú kia cũng không thoải mái cho lắm khi đánh ra một chiêu này. Chỉ thấy toàn thân nó yểu xìu trực tiếp nằm xuống đất thở dốc khí tức vô cùng yếu ớt.

Nhìn một kích kinh khủng kia hắn Linh Tú vốn muốn ra tay nhưng lại bị hắn cản lại, khiến nàng khó hiểu nhìn hắn nhưng hắn cũng chỉ cười nhạt vì hắn đã nhìn thấy long nhan Như Ngọc rõ ràng không hề có chút sợ hãi mà còn có chút phấn khích nên hắn cũng muốn nhìn xem nàng định làm gì.

Khi quang cầu cách nàng chừng hai chục thước thì bỗng dưng xung quanh nàng bộc phát lục quang kinh người đem nàng bao lại, mà bên trong Lục quang lại truyền ra thanh âm của nàng.

Chương 84: Như Ngọc đột phá

Oanh Oanh Oanh

Khi quang cầu và Long Ảnh va chạm nhau thì một vụ nổ kinh thiên phát sinh, nơi mà hai thứ va chạm nhau bị quang mang sáng chói bao vây khiến chúng nữ xung quanh không thể nhìn ra tình hình bên trong, trừ Vô Thiên. Không những vậy khi nhìn vào quang mang kia hắn còn ẩn ẩn hiện lên nét cười, tuy năng lượng kia vô cùng cuồng bạo nhưng bao nhiêu đó sao có thể che mắt được hắn chứ, cho nên tình hình bên trong tất cả đều bị hắn nhìn rõ.

Vậy thì bên trong xảy ra chuyện gì khiến hắn có chút vui vẻ, đương nhiên là có liên quan đến Như Ngọc rồi, chỉ một lúc sau thì.

Ngaoooo

Một tiếng Long ngâm mạnh mẽ cất lên theo sau đó là Long thân của Như Ngọc cũng từ trong vụ nổ cuồng bạo bay lên, chỉ thấy toàn thân nàng phủ lên một tầng thanh quang, Long Thân đang không ngừng tăng trưởng, đến khi Long thân đạt đến trăm hai mươi thước thì mới ngừng lại, mà dưới chân vốn là bát trảo nay đã thành Cửu trảo, hơn nữa thương thế trên người đã hoàn toàn khôi phục, hiển nhiên nàng trong cuộc chiến vậy mà đột phá lên Bán Thánh Thú nhưng lại không hề có có dấu hiệu lôi kiếp hình thành khiến nàng có chút kì quái, nhưng rất nhanh nàng đã ném việc đó qua một bên vì trước tiên nàng cần phải giải quyết thứ đáng ghét kia.

Mà lúc này Long Uy vô thượng tỏa ra trên người nàng khiến con Ma Thú kia không nhịn được run cầm cập, vốn nó muốn bỏ chạy nhưng sau khi đánh ra một kích kia thì toàn bộ năng lượng trong thân thể nó nên bây giờ cho dù là một chút khí lực để nhất chân nó còn không có thì sao mà chạy được chứ.

- Hừ hừ ngươi dám hành bổn cô nương, lần này ta cho ngươi biết tay.

Như Ngọc há mồm phun ra mấy tiếng, giọng nói vô cùng "hòa nhã" khiến con Ma Thú kia không kìm được mà run một cái, tuy nó không mở ra linh trí nhưng với nguy hiểm thì luôn rất nhạy cảm, nó rõ ràng có thể cảm ứng được nguy cơ từ Như Ngọc nhưng dù có cảm nhận được thì nó cũng không thể làm gì khác và kết quả là.

Bốp bốp binh binh

Một loại tiếng đấm đá vang lên cùng với một tràng tiếng kêu thảm của con Ma Thú kia, phải công nhận rằng tuy con Ma Thú này rất khó coi nhưng giọng kêu của nó lại...................còn khó nghe hơn nữa, tiếng kêu vừa khó nghe lại vừa vang khiến chúng nữ cùng với Vô Thiên ở xa xa cũng phải bịt tai lại.

Cuối cùng sau khi nàng đập được hơn trăm quyền thì con Ma Thú kia cũng bị đánh cho máu thịt be bét, Ma hạch bị nàng móc ra cầm trên tay. Cầm khỏa Ma Hạch màu nâu vàng sáng lấp lánh nàng hào hứng quơ quơ trước mặt Vô Thiên hào hứng nói.

- Xem này bổn cô nương đã kiếm được một viên rồi này, thấy sao hả, có phải ta rất giỏi không.Nhìn nàng dương dương tự đắc, hắn cũng chỉ cười cười thuận tay gõ nhẹ lên tráng nàng một cái, lại véo má nàng một cái rất hài lòng nhìn nàng nhưng vẫn nói.

- Đừng có mà ảo tưởng, chỉ có một viên cùi bắp đã nhảy tưng tưng lên rồi, mau ổn định khí tức chúng ta sắp đổi địa điểm.

- Ui da, ngươi không biết đau hả, gõ đầu người ta đã đủ đau rồi lại còn véo má nữa, bị ngươi véo sắp xệ luôn rồi.

Nàng tay ôm tráng, tay xoa xoa cái má mềm mại, hậm hực nhìn hắn.

- Tiểu cô nương lớn rồi không muốn cho thúc thúc véo hả. Lại còn gọi loạn cả lên có tin thúc thúc dùng gia pháp không hả.

Hắn hung ác nhìn nàng khiến nàng có chút sợ hãi chạy ra sau lưng Linh Tú thò cái đầu nhỏ tinh nghịch nhìn hắn. Hắn cùng nàng nháo một hồi cuối cùng nàng bị hắn bắt lại vỗ mấy cái lên cái mông nhỏ mới chịu nghe lời hắn ngồi xuống điều tức.
Sau một tiếng nữa trôi qua nàng mới từ trong tu luyện tỉnh lại, cảnh giới Bán Thánh Thú sơ kì đã vô cùng ổn định. Sau đó hắn lại dắt tay các nàng đi, một khắc sau cả nhóm người đã xuất hiện trước một cái hang lớn, cái hang này vô cùng to lớn,ít nhất cũng cao hơn hai mươi thước bề ngoài vô cùng bình thường không khác gì một cái động hơi lớn chút mà thôi mà chúng nữ cũng không hề cảm ứng được chút khí tức Ma Thú nào cả. Nhưng khi chúng nữ đang nghi hoặc nhìn hắn thì.

- Hống

Một tiếng thú hống vang lên một con Ma Thú từ trong hang bay vút ra bên ngoài. Cũng may đây là một đầu Hắc hổ tu vi Bán Thánh sơ tuy không khó coi như đầu Ma Thú kia nhưng cũng có vài nét đặc thù. Đầu tiên là bộ lông đen thui cùng với đôi cánh đen kia thỉnh thoảng chớp động vài tia điện quang, bên dưới chân không phải là hổ trảo mà lại là Lang trảo. Ngoài ra nó cũng không có gì khác biệt.

- Hắc Hổ Lang trảo thú.

Bỗng dưng Huỳnh Như nhìn con hổ kia mà kinh hô.

- Sao vậy nàng biết nó sao?

Hắn nhìn nàng hỏi.

- Có biết một chút, nghe nói đây là một loại Ma Thú huyết mạch vô cùng tạp nham, hơn nữa chỉ có thể sinh ra từ sự kết hợp huyết mạch của cả ba tộc thú là: Hắc Hổ, Hắc Nha Và Quỷ Lang. Còn bản thân Ma Thú này không thể có khả năng sinh sản, nhưng mà dị loại này khi sinh vô cùng yếu ớt, thường hay Cửu tử nhất sinh nhưng nhưng không ngờ lại gặp được nó ở nơi đây lại còn đạt tới Bán Thánh đúng là kì lạ.

Nàng tỉ mỉ đem lai lịch con Ma Thú kia kể ra, dù sao năm xưa nàng cũng từng là Thánh Thú đỉnh phong muốn dạo quanh thiên hạ thì đương nhiên cũng có một mớ kiến thức về mấy thứ này.

- Không cần quang tâm nó là cái gì. Như Ngọc lên dần nó. Làm xong thúc thúc sẽ thưởng hắc hắc.

Hắn cũng không thèm để ý nhiều trực tiếp bảo Như Ngọc đánh nhau, còn chữ thưởng kia lại được hắn nhấn mạnh một cái, ánh mắt vô cùng "trong sáng" trăng đêm ba mươi mà nhìn nàng. Tuy biết hắn muốn gì nhưng nàng cũng không thể không bước ra, một lần nữa hoá ra bản thể hướng Hắc Hổ Lang Trảo thú đánh tới.

Chương 85: Thưởng cho Như Ngọc

Nhưng lần này không hề như lần trước nữa, lần trước nàng là Bán Thánh Sơ kì hơn nữa còn chưa nắm vững cảnh giới nên mới bị Ma Thú kia hành cho một trận. Còn lần này thì khác, nàng không những cảnh giới ổn định mà còn cao hơn Hắc Hổ Lang Trảo thú, lại còn Long Uy vô thượng áp chế gắt gao khiến con Ma Thú này gần như không thể hoàn thủ, chỉ qua hơn trăm quyền của nàng đã bị oanh vỡ đầu, Ma hạch nhanh chóng bị lấy đi.

- Tiểu Ngọc thật giỏi a, thúc thúc phải thưởng mới được hắc hắc.

Như Ngọc đang ngắm nghía viên Ma hạch thì đã nghe giọng hắn, nàng còn chưa kịp phản ứng thì đã bị hắn ôm lấy, nhoáng cái tất cả đã tiến vào không gian Bổn Nguyên, nhưng hiển nhiên chỉ có hắn và Như Ngọc cùng một phòng còn chúng nữ thì ở phòng riêng tu luyện vì lần này hắn muốn hảo hảo " thưởng" cho Như Ngọc.

- Thúc thúc người muốn làm gì a?

Như Ngọc biết rõ hắn muốn làm gì nhưng lại rất là ngây thơ nói ra một câu, lại cộng thêm khuôn mặt thanh thuần của nàng đúng là hệt như một tiểu cô nương ngây thơ không biết gì.

- Hắc thúc thúc muốn cùng Như Ngọc tu luyện "thần công".

Hắn cũng cười tà tà đáp lời sau đó môi hắn áp lên môi nàng mà gặm lấy khiến cánh môi mềm mại nhanh chóng sưng đỏ lên, nhưng hắn cũng không có buôn tha mà nhanh chóng đưa lưỡi luồng vào khoang miệng nàng lục lọi, trêu chọc chiếc lưỡi đinh hương kia. Nàng cũng không chịu kém cỏi, chiếc lưỡi nhỏ nhắn cũng vươn ra quấn lấy lưỡi hắn, nhất thời lưỡi hai người như hai con rắn không ngừng quấn lấy nhau, mà hắn lại không ngừng hút lấy mật dịch ngọt ngào từ miệng nàng khiến nàng hô hấp ngày càng khó nhọc.

Mà lúc này tay hắn đã không thành thật chút nào, một tay vuốt ve tấm lưng bóng loáng của nàng, một tay đặt phía dưới hướng mông ngọc của nàng mà xoa nắn. Tuy cách một lớp quần áo nhưng hắn cũng cảm nhận được da thịt mềm mại, cảm giác vô cùng co dãn không ngừng từ bàn tay không ngừng truyền tới khiến hắn như muốn bóp mãi mà thôi.

Khi nàng hô hấp trở nên có chút khó khăn thì hắn mới buôn tha đôi môi nàng, nàng giờ phút này toàn thân đã trở nên mềm nhũn, hai mắt cũng trở nên mê ly. Đôi môi khẽ nhếch trông vô cùng hấp dẫn, hắn nhìn cảnh này thì cũng không nhịn nổi nữa mà đẩy nàng xuống giường, sau đó là một màn y phục tung bayabay lả tả, rất nhanh hai người đã trần trụi quấn lấy nhau.

Hắn cuối xuống ngậm lấy một bên ngực nàng mà ngậm, lưỡi hắn như linh xà không ngừng trêu chọc khiến hạt anh đào nhanh chóng kiên quyết đứng lên thỉnh thoảng lại dùng hàm răng cạ nhẹ khiến nàng không ngừng thở dốc, mà bên ngực còn lại cũng được hắn tận tình chăm sóc, tay hắn nắm lấy chú thỏ trắng mà nhào nặn thành đủ mọi hình dạng, hai ngón tay thỉnh thoảng lại véo nhẹ hạt anh đào khiến chúng cũng nhanh chóng đứng lên.

Trong khi đó một tay còn lại của hắn đã nhanh chóng tìm đến u cốc mềm mại lại có chút ướt át của nàng, tay hắn quét nhẹ nơi cánh hoa trêu chọc kích thích khiến cho mật dịch bên trong liên tục rỉ ra. Sau một lúc chơi đùa thì tay hắn mới nhẹ nhàng tách hai cánh hoa chui vào bên trong, khi ngón tay tiến vào bên trong chỉ cảm thấy bên trong thập phần bó sát lại còn vừa mềm vừa ấm khiến hắn thích thú không thôi. Còn nàng thì khẽ hừ một tiếng, bờ mông hơi nhích lên như muốn ngón tay hắn có thể vào sâu một chút.

- Hắc hắc, Tiểu Ngọc thoải mái sao?

Hắn buôn tha chú thỏ đã ướt nhẹp ngẩn đầu nhìn hắn cười tà.

- Ân thoải mái.Hắn nghe nàng nói thì cười cười, miệng lần nữa bịt kín môi nàng lại lưỡi tiếp tục quấn lấy lưỡi nàng, còn bên dưới ngón tay hắn cũng bắt đầu ra vào, không ngừng phá phách nơi u cốc của nàng khiến nàng liên tục cất lên những tiếng rên rỉ nhưng miệng đã bị bịt kín nên chỉ có thể phát ra những tiếng hừ hừ bằng giọng mũi.

Lại kết thúc một phen cháu lưỡi thì hắn cũng rút ngón tay ra ngoài, đang lúc nàng vô cùng hụt hẫng thì đã bị hắn kéo hai chân ra thành hình chữ M đem nơi đó hoàn toàn bày ra trước mắt hắn, tuy đã làm nhiều lần nhưng chưa bao giờ nàng phải làm ra cái tư thế xấu hổ này chứ, chỉ thấy nàng vì xấu hổ mà mặt ngọc đỏ ửng kéo đến tận mang tai vô cùng kiều diễm.

Bên trên đã kiều diễm thì bên dưới lại càng mê người hơn, chỉ thấy hai cánh hoa kia đỏ hồng ướt át đang cố che lại hạt đậu nhỏ đang sưng huyết, hơn nữa do nàng động tình khiến mật dịch liên tục chảy ra ngoài đem cánh hoa phủ thêm một lớp chất lỏng óng ánh.

Hắn nhìn hoa huyệt mê người kia không kìm được nuốt một ngụm nước bọt, đem cự long thô to đang phùng mang trợn mắt vô cùng dữ tợn chống đỡ trước cửa hoa huyệt, hắn không có tiến vào mà đem cự long mài tới mài lui. Nàng cũng đã vô cùng khó chịu vậy mà còn bị hắn trêu chọc sao mà chịu được chứ, chỉ thấy nàng vừa thở gấp vừa nói

- Ưm...ngứa...ngứa quá...thúc thúc...đừng...đừng trêu Ngọc Nhi...cho...cho Ngọc Nhi....

- Cho cái gì hả Tiểu Ngọc Nhi?

- Ân...cho...cho...Ngọc Nhi muốn...muốn...

- Muốn cái gì mới được chứ- Ưm...Ngọc Nhi...muốn cự...long thúc thúc cho...cho Ngọc Nhi...

Hắn sau khi đạt mục đích cũng không có dài dòng, cự long tách hai cánh hoa mà tiến thẳng vào trong, một cú đâm đến tận hoa tâm.

A

Ưm

Khi cự long đụng trúng hoa tâm của nàng thì cả hắn và nàng cùng thỏa mãn mà rên lên một tiếng, hắn chỉ cảm thấy cự long được một nơi ẩm ướt lại ấm áp gắt gao bao chặt khiến hắn thoải mái không thôi. Sau ít giây dừng lại hắn bắt đầu điên cuồng tấn công, chỉ thấy eo hắn liên tục động, mà cự long lại như một cái pít - tông không ngừng ra vào nơi hoa huyệt đem hai cánh hoa bị vùi dập đến đỏ cả lên.

Tại nơi hai người kết hợp lại không ngừng phát ra tiếng ọp ẹp dâm mị, mà cự long của hắn lại phủ lên một lớp bọt trắng xóa do mật dịch của nàng tạo thành.

- Ư...ư...thật là sâu...thật sướng...a...a...a thúc thúc...nhanh...dùng sức...a...Ngọc Nhi...sắp....A...A..A

Nàng không ngừng phát ra tiếng rên rỉ khoái hoạt thì bỗng dưng hét lên một tiếng cao vút, hoa huyệt vốn chặt chẽ lại càng xiết chặt hơn khiến hắn di chuyển vô cùng khó khăn, sau đó từ trong hoa tâm nàng một cổ âm tinh dũng mãnh tràn ra tưới lên đầu cự long.

Sau khi lên đỉnh vu sơn nàng mềm nhũn nằm thở dốc da thịt ửng đỏ mê người, mà hai chú thỏ trước ngực cứ theo nhịp thở nàng mà nhảy tưng tưng lên. Hắn không nhịn được mà bắt lấy hai con thỏ kia mà nhào nặn, bên dưới cự long lại hung hăng tấn công khiến nàng lần nữa như bay lên mây xanh không ngừng rên rỉ.

Không biết qua bao lâu, không biết nàng đã ra bao nhiêu lần, chỉ thấy nàng sắp không chịu nổi nữa hắn mới gầm nhẹ một tiếng đem tinh hoa phun thẳng vào bên trong nàng khiến nàng sung sướng đến ngất đi.

Mà trong suốt quá trình hai người giao hoan thì Long Phượng Hỗn Nguyên quyết cũng liên tục vận chuyển đem tu vi nàng không ngừng đề cao trực tiếp nhảy lên Bán Thánh đỉnh phong, không những vậy mà Long Phượng Hỗn Nguyên quyết còn tăng cường thể lực cho nàng nhưng nàng vẫn bị hắn làm đến ngất đi.

Nhẹ nàng dùng khăn lau sạch nàng sau đó hắn mới đắp chăn cho nàng rồi đi ra ngoài, vì bên kia cũng có mấy tiểu oán phụ mấy ngày không được ăn no rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau