HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Âm mưu hiển lộ

- Các lão bà ta tới đây.

Sau khi mặt trời vừa qua núi thì trong Băng Ngưng Cung cũng xuất hiện một con "sói", hắn mở toang cánh cửa căn phòng quen thuộc vốn tưởng rằng chào đón hắn sẽ là một mớ mỹ nhân oanh oanh yến yến nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến hắn ngớ người.

- Khụ khụ nhạc mẫu hình như con nhầm phòng.

Vâng trong phòng không ai khác chính là Thu Nguyệt Sương, không chỉ vậy bây giờ trên người nàng chỉ khoát lên một tầng sa mỏng để lộ ra những đường cong mê người.

Làn da tinh tế trắng nõn như phát sáng sau tấm sa y kia, trước ngực là hai đại bạch thỏ như ẩn như hiện, càng nổi bậc trên làn da trắng mịn là hai hạt anh đào đỏ hồng phấn nộm ẩn sau lớp vải mỏng. Bên dưới là tiểu phúc trơn nhẵn không lưu chút mỡ nào, đùi ngọc thon dài tinh tế, giữa hai chân ẩn hiện một đám cỏ xanh tươi mát đang cố che đi cảnh xuân mê hoặc nơi tư mật.

Tuy ngoại miệng hắn nói đi nhầm phòng nhưng mắt hắn lại như hai chiếc đèn pha nhìn chằm chằm vào cảnh xuân tươi đẹp của nàng.

- Tiểu tế, nhạc mẫu có xinh đẹp không?

Nàng ném cho hắn một cái mị nhãn, che miệng cười khúc khích khiến cho hai chú thỏ kia một phen nhộn nhạo, làm cho hắn miệng đắng lưỡi khô chỗ nào đó đã đứng lên như cột chống trời.

- Hắc hắc nhạc mẫu đương nhiên xinh đẹp.

Hắn cũng không khách khí nhìn chằm chằm thân thể mê người của nàng cười hắc hắc giống như ngạ lang nhìn thấy cừu non, đón nhận ánh mắt trần trụi xâm lược của hắn nàng không khỏi đỏ bừng mặt cuối đầu.
Nàng lúc nãy lớn mật câu dẫn hắn chẳng qua là do lúc sáng bị các nàng câu dẫn a, từ khi thấy hắn nàng đã bị vẻ anh tuấn của hắn thu hút nhưng cũng chỉ là vẻ bề ngoài của hắn khiến nàng có chút lưu tâm. Nhưng đến khi hắn một chỉ tiêu diệt tên kia đã khiến nàng run động thật sâu, phong thái tuấn dật, nét mặt anh tuấn tiêu sái như cây ngọc đón gió, đặc biệt là nụ cười tà mị như có như không treo trên khoé môi đã khiến tâm hồn thiếu nữ của nàng bị hắn bắt mất.

Vì vậy khi nàng biết hắn là con rể mình thì nàng lại có chút thất lạc, Thu Trúc là người tinh tế sao không nhìn ra nét thất lạc của nàng chứ sau một trận tra hỏi nàng bị Thu Trúc ép khai hết sạch. Vốn nàng nghĩ con gái nhất định trách nàng, tuy Yêu tộc cũng không quá coi trọng luân thường đạo lí gì đó nhưng có một số điều cơ bản cũng không nên phạm, nhưng khiến nàng trợn mắt là Thu Trúc lại kể cho nàng về "lịch sử" hào hùng của hắn, nào là mẫu tử đồng sàn, tỷ muội chung giường, sư đồ cùng hầu một chồng khiến nàng không biết nói gì. Kết quả thì khỏi phải nói, sau khi trở về Thu Trúc đương nhiên sẽ giới thiệu mẫu thân mình rồi và sau một phen hội nghị thì chúng nữ quyết định tác hợp cho hai người nên nàng mới làm ra một màn này a.

- Hắc hắc nhạc mẫu đây là người cố ý câu dẫn tiểu tế a.

Hắn tà tà cười nhoáng cái đã xuất hiện trong phòng, cánh tay hữu lực vòng qua ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nàng khiến nàng kinh hô một tiếng nhưng lời chưa ra khỏi miệng thì môi đôi môi đỏ mọng đã bị một đôi môi dày bịt kín làm nàng chỉ có thể phát ra những tiếng hừ hừ vô nghĩa.

Hắn hun hăng gặm nhấm cánh môi mềm mại làm chúng trở nên sưng đỏ cả lên, chiếc lưỡi ma quái nhẹ nhàng cạy hàm răng ngọc của nàng ra chui vào trong miệng nàng trêu chọc chiếc lưỡi đinh hương khiến mỹ nhân xuân tâm nhộn nhạo phát ra những tiếng hừ hừ bằng giọng mũi. Không chỉ vậy hai ta hắn đã bắt đầu không an phận mà trượt trên thân hình mê hoặc của nàng, một tay lướt trên tấm lưng ong trơn láng. Tay kia đã tìm đến gò ngực mềm mại mà nắn bóp, tuy nàng đã sinh con ngực đã vô cùng lớn nhưng lại không chút rủ xuống mà lại ngạo nghễ ưỡn cao, sờ vào thập phần mềm mại co dãn khiến hắn mê luyến không thôi, hắn nhào nặn như vậy cũng khiến nàng vô cùng khó chịu, hai hạt anh đào đã kiêu ngạo đứng lên còn bên dưới đám cỏ xanh thì xuân thủy lan tràn một mảnh.

- Hôm nay nàng là của ta.Khi hai người tách nhau ra hắn đã mạnh mẽ tuyên bố nhưng lại không để nàng kịp đáp ứng thì nàng đã bị hắn ném lên giường, hai tay dễ dàng kéo xuống tấm sa y mong manh kia lộ ra thân hình phong vận thành thục mê người, hắn cũng nhanh chóng giải khai quần áo để lộ ra cự long to lớn đang phùng mang trợn má.

- Nó...nó sau lại lớn...như vậy.

Nàng nhìn tên gia hỏa màu đỏ tím đang hung hăng kia không khỏi kinh hô, tuy nàng cũng từng nhìn thấy thứ đồ chơi kia của phu quân nhưng cũng chỉ bằng một nửa hắn a, nếu cái thứ to lớn đó không biết có thể đi vào bên trong nàng được không.

- Hắc hắc nàng rất nhanh sẽ thích nó thôi.

Hắn phủ lên người nàng, cự long nhắm thẳng cửa huyệt mềm mại từ từ tiếng vào, cự long hắn rõ ràng tiến nhập một nơi mềm mại nóng ấm lại vô cùng ẩm ướt, tầng tầng nếp thịt như những cái miệng nhỏ không ngừng hút lấy cự long khiến hắn thật phần thoải mái muốn mạnh mẽ đi vào nhưng hắn lại cố kìm nén, tuy nàng đã là nữ nhân nhưng của hắn lại vô cùng to lớn, mà nàng đã lâu không có ân ái tiểu huyệt tự nhiên thập phần chặt chẽ nếu hắn làm quá mạnh lại khiến nàng đau đớn thì không hay rồi.

Hắn kiên trì mà ra vào nhẹ nhàng, khiến nàng tận hưởng khoái cảm mà từ trước tới giờ chưa bao giờ nếm qua khiến nàng dần mê ly, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ kiều mị, mông ngọc đẩy lên hạ xuống phối hợp với từng đợt ra vào của hắn khiến hai người như trầm luân trong khoái cảm.

- Ân...hảo sâu...thực...sướng...ô...sắp...sắp r...Á...

Nàng bỗng hét lên một tiếng cao vút, hoa huyệt một trận co rút mãnh liệt như muốn bóp nát cự long hắn cùng với đó là một dòng âm tinh nóng bỏng từ sâu bên trong nàng phun ra tưới lên đầu cự long, nàng đã lên đỉnh Vu sơn nhưng hắn thì không, chờ nàng qua cơn cao trào hắn lại lần nữa đem cự long mạnh mẽ trùng kích hoa huyệt phấn nộm khiến hai cánh hoa mềm mại sưng huyết đỏ tươi còn nàng thì không ngừng y nha rên rỉ mê hoặc.

Cuối cùng khi nàng sắp đến biên giới sụp đổ thì hắn mới chịu buông tha, đem một lượng lớn tinh hoa rót vào trong người nàng khiến nàng lần nữa cao trào trực tiếp ngất đi, nàng đã ngất nhưng hắn thì há có thể thỏa mãn. Kết quả là toàn bộ chúng nữ bị hắn kéo vào phòng đánh một trận kinh thiên khiến các nàng liên tục xin tha.

Chương 77: Quang Minh Thành

Thời gian nhanh chóng trôi qua, thoáng cái hắn đã đến tinh cầu này được một năm trời, với sinh mệnh bất tận của hắn thì một năm chỉ bằng thời gian người thường phóng một cái rắm, nhưng trong một năm qua hắn đã có được những thứ mà trăm vạn năm trước hắn không hề có đó là cảm giác vui vẻ, hạnh phúc khi ở cùng những hồng nhan của mình, cùng nhau trải qua nhiều việc, cùng gây dựng Băng Ngưng Cung và không thể thiếu những giờ phút ân ái hoan lạc.

- Chỉ một năm mà còn vui vẻ hơn cả trăm vạn năm, nếu sớm biết vậy lão tử đã không phí phạm thời gian tranh thủ tìm mỹ nữ rồi hắc.

Hắn buôn nhẹ một tiếng cảm khái, nhưng mà trăm vạn năm trước thì làm quái gì có mỹ nhân cho hắn tìm chứ, không quái vật thì cũng dị vật làm gì xinh đẹp chứ.

- Thiên còn ngẩn ra đó làm gì chúng ta chuẩn bị lên đường.

Hắn đang ngồi trên mái nhà của Băng Ngưng Cung cảm khái về thời gian một năm thì bị Tuyết Linh gọi, bọn họ đang chuẩn bị lên đường vì ngày kia đã là Tông Môn Đại Tái rồi nên Băng Ngưng Cung cũng phải xuất động, nếu những lần trước thì Băng Ngưng Cung sẽ không có gì nổi bậc nhưng lần này hắn mang theo toàn bộ chúng nữ với tư cách đệ tử Băng Ngưng Cung thdam gia Đại Tái một khi đội hình này hiển lộ nhất định sẽ làm ra oanh động không nhỏ.

Vốn chúng nữ có cốt linh vượt qua quy định cùng với vài người là Yêu Thú nhưng hắn chỉ cần dùng một đạo khí tức quán thâu vào người các nàng đều biến các nàng thành Cốt Linh năm sáu mươi tuổi tu vi Tiên Thiên trung kì đến hậu kì cho dù bất cứ ai cũng không thể nhìn ra.

- Ta chuẩn bị xong cả rồi chỉ chờ các nàng thôi.

Hắn nhẹ nhàng đáp xuống đất nhìn chúng nữ mà cười, sau đó cùng nhau bước lên lưng một con Ma Thú phi hành cấp 6 Tam Nhãn Yêu Ưng từng được hắn dùng làm đấu sĩ đánh nhau. Vốn hắn có thể lôi một con rồng hoặc một con nào đó cấp bậc cao hơn nhưng bị Ngưng Tuyết ngăn lại, tuy Băng Ngưng Cung hiện giờ rất mạnh mẽ nhưng cũng không nên làm quá không khéo lại phá hỏng lần Đại Tái này nên hắn cũng không có ý kiến dù sao thứ hắn không thiếu nhất chính là thời gian.

Chỉ tội cho Tam Nhãn Yêu Ưng bị bát đại Yêu Vương ngồi lên, dù không tỏa ra khí tức nhưng bản năng của Yêu thú vẫn khiến nó phải run cầm cập xuýt chút không bay nổi nhưng cuối cùng thì cũng xuất phát.

Tam Nhãn Yêu Ưng phi hành nữa ngày mới đi tới Quang Minh Thành, tổng bộ của Quang Minh giáo là nơi Đại Tái bắt đầu. Đến khi mọi người bước xuống mới khiến Tam Nhãn Yêu Ưng được đại xá cất lên một tiếng Ưng minh sau đó rời đi nhưng cũng không dám đi xa, khi mọi người hạ xuống cổng thành cũng lập tức thu hút sự chú ý của mọi người nhất là nam nhân.

Đơn giản vì chúng nữ toàn bộ đều thuộc dạng hồng nhan họa thuỷ làm sao không thu hút cho được, vốn có vài tên rục rịch muốn bước đến nhưng nhìn thấy vẻ mặt lạnh tanh của Hàn Ngưng Tuyết thì tất cả đều lặng lẽ rút lui, trong trăm năm qua có không biết bao nhiêu tên muốn gây họa đệ tử Băng Ngưng Cung đều bị nàng đánh cho bò ra đất, thậm chí còn có tên bị nàng hủy đi nam căn trở thành nam không ra nam nữ không ra nữ.

Đến cổng thành có một đám lính gác tu vi dung linh cảnh đang đứng giữ, nhìn thấy mọi người một tên hô lên:

- Người tới là ai?

- Cung chủ Băng Ngưng Cung dẫn theo đệ tử tham gia Đại Tái.

- Xin Cung chủ thứ lỗi, đây là quy định. Mời mọi người theo tiểu nhân.Tên lính gác sau khi nghe nàng báo danh lại nhận thêm một tấm lệnh bài từ tay nàng, nhìn qua vài lần sau đó mới cung kính dẫn mọi người vào thành. Quang Minh Thành chính là thành trì trung tâm của cả Đông Đại lục quy mô thì không thể bàn rồi, ngoài ra ở đây khắp nơi là những khiến trúc san sát vì là chỗ ở của tu sĩ nên không quá mức xa hoa nhưng toàn bộ đều được làm bằng nham thạch cứng rắn độ bền cực cao dù Kim Đan kì tu sĩ toàn lực oanh một kích cũng chỉ có thể lưu lại vài vết rạn thôi.

Theo sau tên lính canh mọi người được đưa đến một biệt viện khá gần trung tâm thành.

- Các vị đây là nơi ở Đại tế ty an bày cho mọi người.

- Riêng Thánh Nữ mấy ngày trước Đại Tế Ty lệnh người khi nào trở lại thì đi gặp người, nếu đã không còn việc gì tiểu nhân đi trước.

Hắn sau khi làm xong việc cũng rời đi, Bạch Yến Nhi cũng tạm biệt mọi người rồi rời đi, đành chịu nàng dù gì cũng còn một tầng thân phận Thánh Nữ Quang Minh Giáo nên đành phải vì Quang Minh Giáo xuất lực.

- Hắc để xem phòng ở đây có lớn không.

Sau khi hai người kia rời đi hắn cũng bật cười hắc hắc hướng một phòng đi vào, nhưng lại khiến hắn hơi thất vọng đó là phòng ở đây tuy cũng rất lớn nhưng nếu để mười bảy người cùng ở thì lại không được làm kế hoạch muốn cùng chúng nữ đàm đạo nhân sinh bị bay màu.

- Hừ lần này không tiện nghi cho đại sắc lang chàng đâu.Trúc Mai hướng hắn châm chọc, nàng mỗi lần đều bị hắn trừng phạt nghiêm khắc nhưng hễ có cơ hội đều chọc phá hắn.

- Hắc tuy không thể quá nhiều người ở một phòng nhưng hai người cũng được đó Mai Nhi.

Hắn cười hắc hắc ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nàng khéo nàng vọt vào phòng, không lâu sau bên trong phòng vang lên những tiếng rên rỉ cao vút mê người khiến chúng nữ bên ngoài cũng phải đỏ mặt, nhao nhao tìm phòng cho mình, đóng chặt cửa tránh nghe âm thanh ma quỷ kia.

Bên trong phòng, hắn đang phủ lên thân thể mềm mại sáng bóng của nàng, một tay nắm lấy một bên ngực to tròn của nàng mà nhào nặn, một tay vuốt ve tấm lưng mềm mại trơn láng trong khi bên dưới cự long to lớn không ngừng ra vào hoa huyệt mềm mại phát ra những tiếng phành phạch khi hai thân thể va chạm cùng với tiếng ọp ẹp nơi hai người kết hợp.

- Mai Nhi có thoải mái không hả.

Hắn gặm lấy vành tai trắng mịn của nàng thì thầm.

- Ân thoải mái...nhanh...nhanh dùng...sức...một...chút...ân

Nàng vừa tận hưởng khoái cảm cố gắng trả lời hắn.

- Hắc hắc được thôi.

Hắn cong eo, bắt đầu tăng tốc, cự long như một cái pitong mạnh mẽ trùng kích hoa huyệt khiến hai cánh hoa trở nên sưng đỏ, còn nàng thì không ngừng cất tiếng rên rỉ yêu kiều.

- A...sâu...mạnh...A...muốn bay...A

Nàng bỗng dưng ôm chặt lấy hắn, yêu kiều thét lên, hoa huyệt mãnh liệt co rút đem âm tinh mạnh mẽ phun lên cự long.

Đợi nàng cao trào qua đi hắn lại bắt đầu trùng kích khơi lên một trận chiến mới khiến căn phòng tràn đầy xuân sắc, mãi đến gần nửa đêm mới dừng lại

Chương 78: Tông môn đại tái bắt đầu

Hắn cùng chúng nữ triền miên ân ái cuối cùng cũng qua ba ngày, hôm nay chính là ngày Tông Môn Đại Tái diễn ra, mặt trời vừa lên hắn đã bị Tuyết Linh cùng chúng nữ kéo đi. Cả đoàn người mười bảy nữ một nam trong ánh mắt kinh ngạc của một đống lớn người tiến nhập Quảng trường trung tâm của Quang Minh Thành, Quảng Trường Ánh Sáng, đây là nơi Tông Môn Đại Tái tiến hành vòng đấu thứ nhất.

Cái Tông Môn Đại Tái này tuy là nơi Lục Đại Tông Môn tranh hùng nhưng cũng là nơi để các môn phái nhỏ cùng một ít tán tu quật khởi nên không phải chỉ có đệ tử Lục Đại Tông Môn tham gia mà còn có đệ tử các phái nhỏ cùng với tán tu. Vì vậy mà nhân số tham gia cũng nhiều đến kinh người, có ít nhất là ba nghìn người tham gia Đại Tái, do đó Đại Tái cũng phải đào thải bớt một ít mới có thể dễ dàng cho việc tranh giành quán quân nên chia ra làm ba vòng đấu, trong đó.

- Vòng đầu tiên là hỗn chiến, sau khi kiểm tra tư chất, cốt linh, thuộc tính cùng với tu vi tất cả các tuyển thủ sẽ được đưa lên một cái lôi đài siêu cấp bự. Ở trong đó tất cả sẽ hỗn chiến với nhau, người trực tiếp nhận thua hoặc bị đánh rơi khỏi lôi đài sẽ bị tính thua, cứ như vậy đến khi trên lôi đài chỉ còn lại đúng trăm người sẽ tiến hành vòng thứ hai.

- Vòng thứ hai, cũng chính là vòng hắn quan tâm nhất vì vòng này sẽ tiến vào Thần Ma Bí Cảnh săn giết Ma Thú thu lấy Thú đan, việc thu thập thú đan vốn có thể làm ở Yêu Thú Sâm Lâm nhưng Lục Đại Tông Môn lại muốn dùng lần này giúp đệ tử tìm kiếm cơ duyên trở lại trấn thủ môn phái của mình.

- Và vòng cuối cùng thì rất đơn giản trong trăm người vào Bí Cảnh sẽ chọn ra năm mươi người có thành tích cao nhất tiến vào vòng này tiến hành đấu tay đôi loại trực tiếp để tìm ra mười người đứng đầu qua đó cũng xếp thứ tự của mười tông môn đứng đầu, còn nếu bên trong top mười có tán tu thì người đó sẽ chọn một môn phái và môn phái đó nếu thu người đó sẽ có được vị trí trong thập tông.

Quay lại với Quảng trường khi đám người Vô Thiên vừa tiến vào lập tức đưa đến một tràng ồn ào, cũng rất bình thường trên đời nam nhân nào không thích mỹ nữ những tên không thích trừ phi không phải nam nhân. Mà chúng nữ thì ai không phải tuyệt sắc giai nhân lại còn qua hắn cày cuốc ai nấy đều bày ra vẻ phong tình mê người nhất thời khiến cảm đám nam nhân trong tràng như ăn phải xuân dược nhao nhao nghị luận, ngoài ra cũng có không ít người kì lạ về thân phận của hắn.

Việc Băng Ngưng Cung có một nam Khách Khanh Trưởng Lão thì ai cũng biết nhưng không ngờ tên đó lại được tham gia Tông Môn Đại Tái hơn nữa còn đi chung với một dàn mỹ nữ như vậy nữa làm không ít kẻ hận không thể thế chỗ hắn.

Ngoài ra còn một đề tài để nghị luận nữa chính là năm nữ của Mị Ảnh Tông, chuyện Mị Ảnh Tông xác nhập Băng Ngưng Cung từ nữa năm trước đã truyền ra khắp đại lục nhưng vẫn khiến một số người bán tính bán nghi nhưng hôm nay rõ ràng lại thấy Tông Chủ Mị Ảnh Tông ở chung với Băng Ngưng Cung hơn nữa còn có vẻ rất tôn trọng mới làm mọi người thất kinh, càng muốn biết rốt cuộc có chuyện gì xảy ra. Đúng lúc này có năm người từ phía trên hàng ghế chủ vị hạ xuống hướng Hàn Ngưng Tuyết.

- Ngưng Tuyết Tiên Tử đã lâu không gặp.

Một mỹ phụ mặc tế tự bào thuần trắng hướng Hàn Ngưng Tuyết chào hỏi.

- Đại Tế Ti khách khí rồi.Hàn Ngưng Tuyết cũng hướng mỹ phụ kia đáp lễ, mà người kia không ai khác chính là người nắm quyền của Quang Minh giáo cũng là mẹ của Bạch Yến Nhi, Bạch Tố Tố. Nàng không chỉ xinh đẹp Thánh khiết mà trong những người ở đây là người có tu vi cao nhất đạt đến Quy Chân cảnh hậu kì sắp bước vào cấp bậc lão tổ, nhưng đó chỉ là lúc trước còn bây giờ thì khác vì trong chúng nữ đã có hơn một nửa có tu vi cao hơn nàng rồi.

Sau Đại Tế Ti chính là bốn trưởng lão của bốn tông môn khác lần lượt là người của Thiên Linh Tông, Đan Tông, Vạn Thú Tông và Vô Ảnh Môn. Nếu là trước đây thì Băng Ngưng Cung cũng không khiến cho cả năm tông môn này cùng chào đón, nhưng sau sự việc Mị Ảnh Tông thì thái độ của các tông đã trở nên hòa hoãn hơn còn lý do thì chỉ kẻ làm ra việc này mới hiểu được.

- Nếu mọi người đã tới đủ thì mời mọi người thượng vị, các tuyển thủ bắt đầu trắc thí.

Khi chào hỏi kết thúc thì Bạch Tố Tố mới tuyên bố. Theo đó chưởng môn của các Tông Môn cũng hướng về hàng ghế cao nhất giành cho họ theo thứ tự bày danh của lần trước, còn mười lăm người Vô Thiên thì tiến vào chỗ trắc thí cốt linh dành cho đệ tử tông môn.

Nhưng trắc thí này chủ yếu hướng đến tán tu và các Tông nhỏ còn lục đại Tông Môn thì chả bao giờ có chuyện sai sót nên rất nhanh tất cả đều trắc thí xong. Nhưng bên kia thì phải chờ đợi thôi vì số tông môn nhỏ và tán tu quá đông, kết quả là sau nữa ngày mọi chuyện cũng hoàn thành số người vượt qua trắc thí lên đến ba nghìn hai trăm sáu mươi chín người.

- Tất cả các tuyển thủ lên đài.
Lúc này trên đài cao một lão giã tóc hoa râm tu vi Quy Chân Sơ kỳ dỏng dạt kêu gọi, ba nghìn người từng cái theo mười lối đi bắt đầu lên đài. Cái lôi đài này vô cùng lớn cho dù có nhét năm nghìn người cũng không hề chật chứ nói chi ba nghìn nên vì vậy không gian để đánh nhau rất lớn.

- Ta xin tuyên bố vòng đấu đầu tiên của Tông Môn Đại Tái bắt đầu, quy tắc rất đơn giản. Nhận thua hoặc rơi khỏi lôi đài coi như thua, các ngươi có thể dùng mọi cách để đánh nhau cho dù là binh khí hay Ma sủng cũng được. Nhưng tuyệt đối không được hạ sát thủ nếu cố tình hạ sát thủ sẽ trực tiếp bị phế bỏ thân phận dự thi cũng như bị trừng phạt.

Lão giả tuyên bố xong cũng rút khỏi lôi đài, cùng lúc đó lôi đài vốn yên ắng bắt đầu đánh nhau kịch liệt, các vũ kỷ không ngừng bay múa có khi làm người xung quanh xui xẻo bị đánh trúng nữa.

- Yến Nhi mau lại đây.

Lúc này Yến Nhi Đang đánh nhau với một tên tán tu thì nghe hắn truyền âm, nàng cũng không rảnh dây dưa với tên đó nữa, một kiếm vung ra đem vũ khí của hắn đánh bay trong, lại một cước đá ra đem hắn đá khỏi lôi đài sau đó nàng hướng chỗ Vô Thiên mà qua.

Đợi khi Yến Nhi đến nơi hắn mới bắt đầu ra tay. Chỉ thấy nơi tay hắn sáng lên một Thiết Tháp đã nằm trên tay hắn.

Oanh

Hắn ném Thiết Tháp ra, nguyên bản nó chỉ cao nữa thước vậy mà biến lớn thành hơn mười thước tuy không có màu mè nhiều nhưng xung quanh lại có một tầng quang vựng cực nhạt không ngừng lưu động.

- Chúng ta vào đây nghỉ ngơi thôi chờ xong việc thì ra.

Hắn cười cười nhìn chúng nữ sau đó phất tay tất cả cùng biến mất khiến những người xung quanh kinh ngạc một chút nhưng rất nhanh đã bình thường chỉ có những tông chủ kia là khẽ cau mày thôi.

Chương 79: Trấn Thiên Tháp

Thời gian chậm rãi trôi, ban đầu vốn chẳng ai thèm để ý cái thiết tháp kia ma chỉ lo đánh nhau hoặc đề phòng bị đánh lén, nhưng đến khi nhân số trên đài bắt đầu giảm dần chỉ còn chừng ngàn người thì đã có vài kẻ chú ý đến thiết tháp.

- Hừ trốn trong đó sao, lão tử phải lôi ngươi ra.

Một đại hán râu xồm, áo đen chừng bốn mươi tuổi, tu vi Hóa Linh Cảnh trung kì hét lên vung thanh đại đao chém tới.

Bang Rắc

Hai thanh âm gần như cùng lúc phát ra, chỉ thấy thiết tháp quang mang mờ nhạt lưu chuyển không hề có chút xức mẻ nhưng còn thanh đại đao đạt đến Địa cấp Hạ phẩm trong tay tên đại hán đã nhiều hơn mấy cái vết nứt, nhìn thanh đao mà hắn đau lòng không thôi. Một tán tu như hắn muốn kiếm được một thanh binh khí Địa cấp đâu phải dễ dàng gì vậy mà lần này lại bị huỷ, không kìm được tức giận hắn lại rống lên, nắm tay bốc lên hỏa diễm hừng hực hướng thiết tháp oanh tới.

Vút

Một âm thanh như một thứ gì đó bay cao vang lên, chỉ thấy nắm tay rực lửa của đại hán khi chạm đến một tầng quang mang mỏng bên ngoài thiết tháp thì tắt ngắm còn tên đại hán xui xẻo thì bị ném thẳng lên không đến khi đụng phải trận pháp của lôi đài mới bị ném xuống đất.
Kết cục của đại hán không làm những kẻ khác lui bước mà lại có vài kẻ tiến lên, đương nhiên rút kinh nghiệm không kẻ nào dám dùng đến binh khí mà chỉ dùng linh lực oanh kích. Nhưng kiểu gì đi nữa thì kết quả vẫn là bị oanh bay khỏi lôi đài, cho dù kẻ đó quyền đấm, cước đá, chưởng ấn đều không có ngoại lệ.

Đến khi tên thứ mười lăm bị oanh bay thì bỗng dưng thiết tháp quang mang đại thịnh, một vòng lam quang từ trong thiết tháp bay ra đem những thứ trong phạm vi mười thước quanh nó thổi bay, hơn hai mươi tên có kẻ xem náo nhiệt tranh thủ nghĩ ngơi, cũng có kẻ đang đánh nhau đều bị oanh khỏi lôi đài.

Ngay sau đó trên thiết tháp hiện ra hai chữ " Trấn Thiên" bằng quang mang màu xanh vô cùng chói mắt, nhưng có một thứ khiến mấy người đang ngồi ở ghế chủ vị đều phải động dung là khi nhìn vào hai chữ này họ như cảm ngộ được chút ít lí cảm ngộ về đại đạo, điều này thể hiện cái gì, đương nhiên là nói lên thực lực của người viết ra hai chữ nào rồi. Nếu không phải một người có tu vi siêu việt thì sao có thể một chữ viết ra khiến họ có được lĩnh ngộ chứ, ngoài ra họ càng thêm nghi hoặc về lai lịch của vị Khách Khanh Trưởng Lão Băng Ngưng Cung này hơn, một người có thể lấy ra kiện pháp bảo mà họ không thể giám định cấp bậc lại còn có bút tích của đại năng giả thì không thể nào là một người tầm thường được, nhưng rất nhanh họ đã ném mấy thứ đó qua một bên mà khoan chân ngồi xuống tranh thủ cảm ngộ huyền ảo trong hai chữ kia.

Nói một chút về Thiết Tháp, nó vốn có tên Trấn Thiên được một luyện khí tộc siêu cấp thời thượng cổ luyện ra, ngoài sức phòng ngự kinh khủng ra nó còn có thời gian pháp tắc gia trì, tòa tháp gồm chín tầng.
Ở tầng một thời gian sẽ gấp mười lần bên ngoài đến tầng thứ hai sẽ là hai mươi lần, cứ như vậy tính lên cao nhất là tầng chín với thời gian gấp chín mươi lần bên ngoài. Không những vậy bên trong này còn là một khoảng không gian vô cùng rộng lớn,mỗi tầng giống như một tiểu thiên thế giới chứ chẳng chơi, nếu phân cấp bậc thì Trấn Thiên Tháp chính là thần khí chứ không kém, bởi như vậy thang Địa cấp đại đao của tên kia khi chẹ́m đến mới bị chấn nứt.

Ngoài ra Trấn Thiên Tháp còn một tác dụng khác chính là ngăn cản thấn thức cũng như các bảo vật hoặc bí pháp truy tung, có nghĩa là người một khi vào tháp sẽ chặt đứt toàn bộ liên hệ với bên ngoài kể cả Thiên kiếp, cho dù là bảo vật hay bí pháp truy tung cũng vô phương cảm ứng.

Vốn cổ tộc kia khi luyện thành Trấn Thiên Tháp thì có thể uy chấn một phương nhưng tiếc là bọn họ đặt một cái tên quá kiêu ngạo "Trấn Thiên" hai chữ này rõ ràng thể hiện ý nguyện nghịch thiên, trấn trời của bọn họ. Mà Vô Thiên hắn chính là trời và kết quả là khi hắn cảm ứng được cái tháp này hắn đã một phen tức giận xịt khói, dùng Thiên kiếp buông xuống đem cổ tộc kia trực tiếp huỷ diệt. Còn Trấn Thiên Tháp bị hắn thu lấy, khí linh bị phong ấn còn tháp biđ hắn ném lăn lóc trong Bổn Nguyên không gian.

Trải qua không biết bao nhiêu năm thì cái tháp này mới được sử dụng lại, nhưng nếu khí linh của tháp mà nhìn cảnh tượng hắn dùng Thần tháp để cản một đám đến cả Tiên Thiên cũng không tới này không biết có ủy khuất đến chết không nữa.

Trở lại lôi đài, dù bị một màn đẩy bay hơn hai mươi tên của Trấn Thiên Tháp chấn nhiếp nhưng cũng có vài một mớ lớn kẻ ôm hy vọng đánh bay người ở trong ra cướp lấy thiết tháp. Bọn chúng đã tập hợp lại thành một nhóm chừng năm mươi tên, tu vi trong vòng Hóa Linh Cảnh từ sơ kì đến đỉnh phong, và đa phần là tán tu cùng một ít đệ tử tiểu môn phái toàn lực oanh ra một kích.

Nhưng kết quả lại khiến người ta không biết nói gì là một kích toàn lực của năm mươi người lại không khác gì một người, à cũng khác xíu là lần này số người đo đất lên đến năm mươi, từ đó tất cả những người còn lại đã bỏ qua việc đánh thiết tháp mà chỉ toàn lực đánh nhau.

Bên ngoài thì đánh nhau quyết liệt còn bên trong lại diễn ra một màn tu luyện đầy hương diễm, một mình Vô Thiên không ngừng nghỉ vận Long Phượng Hỗn Nguyên quyết đem tu vi chúng nữ không ngừng đề cao, trong suốt mấy tháng bên ngoài họ hoàn toàn là thuần túy giao hoan không hề song tu vì hắn muốn để chúng nữ ổn định cảnh giới cũng như tăng cường lĩnh ngộ để cũng cố tốt căn cơ. Sau mấy tháng khi thấy chúng nữ đã ổn định căn cơ hắn mới định bắt đầu song tu nhưng Đại Tái Tông Môn đã tới hắn đành gác lại, nhưng hôm nay có cơ hội thì hắn đương nhiên không thể bỏ qua rồi, còn chúng nữ trước dâm uy của hắn cũng đành phục tùng, kết quả là bỏ mặt tràng chiến đấu gay go bên trong này lại đầy xuân sắc.

Chương 80: Chúng nữ tu vi đại tiến

Thời gian thoáng cái đã trôi qua bốn ngày, bên trong lôi đài lúc này cũng chỉ còn trăm người (kể cả mười sáu người Vô Thiên trong tháp). Trong đó hơn sáu thành là đệ tử Lục Đại Tông Môn, về phần tán tu chỉ còn lại bốn người phần còn lại là đệ tử của hơn mười môn phái nhỏ khác.

- Một bầy mèo lười đến lúc đi ra ngoài rồi.

Bên trong Trấn Thiên Tháp Vô Thiên liên tục dùng "gia pháp" bàn tay không ngừng vỗ lên kiều đồn vểnh cao cao của chúng nữ, sau hơn một tháng song tu bên trong Trấn Thiên Tháp thực lực chúng nữ đã được đề thăng một mảng lớn.

Cụ thể Thu Trúc, Mặc Như Huyền, Trúc Mai đã thành công lĩnh ngộ pháp tắc chi lực đột phá bước vào Thánh Giả hơn nữa còn đạt Thánh Giả sơ kì đỉnh phong, còn hai nữ Hồ Mị, Phượng Thanh Thanh đã thành công đột phá Bán Thánh lại thêm hắn liên tục song tu hai người trực tiếp nhảy vọt lên Bán Thánh Trung kì đỉnh. Đặc biệt nhờ có Tinh Huyết mà hắn đưa cho Phượng Thanh Thanh đã Thành công kích phát toàn bộ huyết mạch trở thành một con Xích Diệm Chu Tước với huyết mạch có thể nói là cao quý nhất trong Chu Tước tộc.

Tam nữ Nhậm Doanh Doanh, Nhậm Thiên Tuyết, Hàn Tuyết Linh cũng có tiến bộ kinh người vốn cả ba chỉ có tu vi Tiên Thiên cảnh nhưng sau lần song tu này đã nhảy vọt lên Bán Thánh Sơ kì, còn tứ nữ Lưu Huỳnh Như, Long Linh Nguyệt, Long Linh Tú, Dương Ngọc Diễm cư nhiên đột phá từ Bán Thánh lên hẳn Thánh Giả Trung kỳ đỉnh.

Người "mẹ vợ" Mặc Vô Song của hắn thì lại có chút khiêm tốn chỉ đột phá đến Bán Thánh Trung kì, dù sao huyết mạch nàng cũng không phải quá cao tốt đa cũng chỉ có thể dừng lại ở Bán Thánh Sơ kì, nhưng nhờ Long Phượng Hỗn Nguyên quyết có thể thông qua song tu dần dần nâng cao huyết mạch cũng như tư chất của đối tượng song tu vì thế nàng mới có thể tiến vào Bán Thánh Trung kì, nhưng hắn cũng không quá lo lắng chỉ cần hắn cùng nàng song tu thì chắc chắn tu vi nàng sẽ không bao giờ bị rớt lại quá xa.

Còn tiểu cô nương Long Như Ngọc vậy mà lên hẳn Cấp chính đỉnh phong hơn nữa còn trực tiếp "lớn" lên từ một cô nương mười bảy mười tám chưa phát dục hết thành một đại mỹ nhân đôi mươi xinh đẹp vũ mị.

Nhưng trong chúng nữ người đạt được lợi ích lớn nhất lại chính là Quang Minh Nữ Thần Bạch Yến Nhi, tuy tu vi nàng vẫn là Chủ Thần Cảnh nhưng về mặt pháp tắc đã có lĩnh ngộ triệt để, nếu đánh lại lần nữa chắc chắn nàng đủ sức đánh bại Ma Thần mà không cần ai giúp.Có thể nói chỉ hơn một tháng trời mà tu vi chúng nữ có thể nói là tăng lên một cách kinh khủng không kém gì ngồi tên lửa, nếu để một mấy lão quái vật tiềm tu trong Huyền Thiên Tinh biết được chúng nữ chỉ cần làm chuyện "đó" mà tu vi cũng tăng nhanh như vậy thì chắc cả đám sẽ thi nhau đập đầu vào miếng đậu hũ chết cho xong, bọn họ khổ công bế quan mà cần đến trăm vạn năm mới có thể tăng lên một tiểu cảnh giới a.

Mà trong thời gian này thì chúng nữ cũng phải kinh hãi với tốc độ tiến giai của mình, cứ sau một trận cùng hắn điên cuồng tỉnh dậy thì nếu cảnh giới không tăng thì lĩnh ngộ cũng sẽ kinh người, vốn các nàng ban đầu cùng hắn hoan dâm vô độ có chút không tình nguyện lắm nhưng lấy tốc độ tiến giai của các nàng như vậy thì chỉ có thể càng làm tu vi càng cao chứ không có chuyện vì hưởng lạc mà làm cho cảnh giới trì trệ. Ngoài ra còn một chuyện khiến chúng nữ kì quái là tu vi của hắn cho dù là Yến Nhi có cấp bậc Chủ Thần cũng không nhìn ra được chút manh mối nào phản phất như hắn là người bình thường vậy.

Nhưng chúng nữ tự nhiên minh bạch hắn không thể nào là một người bình thường được, nhất là Huỳnh Như, nàng đã yêu hắn từ trăm vạn năm trước mà lúc đó nàng cũng là một tồn tại kinh khủng nhưng so với hắn chỉ là con kiến hôi nên nàng hiểu được vốn hắn cũng không phải không muốn cho các nàng biết mà chỉ sợ các nàng biết rồi sẽ bị sốc sinh ra suy nghĩ lung tung ảnh hưởng đến tu luyện.

- Khụ khụ vòng loại đầu tiên của Tông Môn Đại Tái lần này đã kết thúc, các tuyển thủ nghỉ ngơi hai ngày sau đó lại tập hợp tại đây chuẩn bị cho vòng thứ hai. Bây giờ mọi người có thể tán được rồi.

Sau khi trọng tài tuyên bố xong các tuyển thủ vô cùng gấp rút trở về nơi ở của mình, trong vòng thứ nhất người thắng hầu như ai cũng có một chút thương thế từ nặng đến nhẹ vì vậy họ phải tranh thủ thời gian trị thương để hai ngày sau còn tham gia vòng hai.

Nhưng trong đó thì nhóm người Vô Thiên lại không hề có chút gấp gáp nào vì bọn họ căn bản không hề bị thương, với lại tu vi của chúng nữ đã vượt xa những tuyển thủ này nên dù cho có bị thương cũng không có gì đáng ngại.

Vô Thiên cuối cùng cũng thong dong dắt theo chúng nữ quay lại trang viên của mình chuẩn bị cho vòng hai, nói là chuẩn bị không bằng nói là cùng chúng nữ không có tham gia Đại Tái song tu tăng cường tu vi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau