HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Tiểu la lị "lớn" lên

Hắn còn đang phân vân thần chưởng thì tiểu cô nương lại lần nữa lớn mật hơn, chiếc miệng nhỏ nhắn lại hôn lên môi hắn không giống như cái hôn phớt qua lần trước lần này môi nàng dính chặt môi hắn chiếc lưỡi đinh hương nhỏ nhắn vụng về muốn cạy hàm răng của hắn ra.

Hắn thực sự phục tiểu cô nương này rồi a, nếu nàng đã dâng lên tận miệng như vậy hắn cũng không từ chối nữa, hàm răng hé mở, một chiếc lưỡi ma quái chui ra khéo léo quấn quýt chiếc lưỡi nhỏ nhắn của nàng, từng dòng mật ngọt trong miệng nàng không ngừng bị hắn hút đi. Dần dần chiếc lưỡi nhỏ đã không đánh lại lưỡi hắn mà rút về phòng thủ, nhưng nào có dễ dàng như vậy, nàng lui thì hắn tiến không ngừng quấn lấy khiến chiến trường từ miệng hắn lại chuyển sang miệng nhỏ của nàng.

Trong lúc môi lưỡi quấn quýt thì ma trảo hắn đã không an phận mà di chuyển, một tay vuốt ve tấm lưng trần bóng loáng của nàng, một tay từ eo nhỏ trượt xuống bên dưới.

Khi tay hắn lướt qua cặp mông nhỏ của nàng thì hơi dừng lại xoa nắn mấy cái, lại véo nhẹ lên đó, tuy nàng còn bé nhưng da thịt mềm mại, đàn hồi khiến hắn thoải mái không thôi.

Dừng lại một chút hắn lại tiếp tục du tẩy trên thân thể nhỏ nhắn, bụng dưới phẳng lì, đùi ngọc săn chắc thon thả và cuối cùng là khe suối nhỏ phấn nộn. Khi tay hắn vừa chạm đến khe suối kia không ngờ đã ướt át một mảnh, ngón tay nhẹ nhàng hai cánh hoa mềm mại phấn nộn ra mà vuốt ve khiến nàng không ngừng xuân thuỷ lan tràn, vuốt ve chán chê ngón tay hắn nhẹ nhàng tách ra cánh hoa mềm mại, chui vào bên trong.

Thật hẹp, thật mềm mại, thật ẩm ướt nhưng lại thập phần ấm áp.

Tuy nàng còn nhỏ nhưng không ngờ hoa huyệt lại vô cùng tuyệt vời, không thua gì một nữ nhân mười bảy, mười tám không ngừng quấn chặt lấy ngón tay hắn, ngón tay hắn từ từ đâm vào đến khi chạm phải một tấm màng mỏng hắn mới thối lui ra ngoài cửa huyệt sau đó tiếp tục đâm vào.

- Ưm...thúc thúc...thoải mái...ưm...

Khi môi lưỡi tách ra nàng đã không kìm nén được mà dâm mị rên rỉ, gương mặt non nớt đã đỏ bừng kiều diễm, cặp mắt to tròn tràn ngập xuân thuỷ dạt dào khiến người ta mê luyến.

- Hắc có muốn thoải mái hơn không, tiểu dâm oa.

Ngón tay hắn vừa ra vào đều đặn nơi hoa huyệt mềm mại ướt át, miệng lại trêu chọc cô bé.

- Ân...Thúc thúc...muốn...muốn...thoải mái...hơn...ưm...
Nàng vừa thở gấp vừa kiều mị nói, không thể phủ nhận nàng đúng là một vưu vật trời sinh a, dù thân thể nhỏ nhắn nhưng đã toát ra mị lực kinh nhân.

- Hảo hôm nay thúc thúc thu nàng.

Hắn cười tà vỗ nhẹ lên chiếc mông nhỏ nhắn của nàng, sau đó ôm nàng đặc lên giường còn hắn thì nữa quỳ trên giường, đem cự long to lớn đặt trước cửa huyệt phấn hồng. Nhưng vì nàng còn quá nhỏ mà cự long lại vừa thô vừa to nếu hắn mà cứ như vậy đâm vào chắc chắn hoa huyệt sẽ không thể nào dung nạp được.

Vì thế hắn đành phải vận công đem cự long to lớn thu nhỏ đi một vòng, dù đã nhỏ đi một vòng nhưng đối vơi hoa huyệt của nàng cũng rất lớn rồi, nhưng mà lớn thì mới thích chứ. Hắn đem cự long nhắm ngay hoa huyệt từ từ đi vào

- Ưm...đau...

Khi quy đầu hắn vừa đi vào được một nữa thì nàng không nhịn được mà kêu lên một tiếng, cảm giác căng trướng nơi hạ thân khiến nàng vô cùng đau đớn.

- Đau thì ta lấy ra vậy, đợi khi nào Ngọc nhi lớn lên chúng ta lại tiếp nhé.- Không...Ngọc nhi không đau mà...ô...ô Thúc thúc đừng dừng mà...ô...

Hắn thấy nàng đau đớn muốn khuyên nhủ một phen nếu nàng không muốn hắn cũng không làm tiếp, nhưng không ngờ tiểu cô nương kiên cường như vậy, hơn nữa lại ô ô khóc lên sợ hắn rút ra.

- Ư...ư...thoải mái...quá...thúc...thúc thật...thật tuyệt...thật sướng...A...Ngọc...nhi...Ngọc nhi...sắp...A...A...A...

Ngọc nhi thừa nhận từng đợt trùng kích của hắn bỗng nhiên yêu kiều thét lên một tiếng cao vút, hoa huyệt vốn xiết chặt nay lại càng kinh khủng, tầng tầng vách thịt mềm mại như hàng trăm cái miệng nhỏ hút lấy cự long, một dòng âm tinh mãnh liệt từ bên trong thân thể nàng phun ra.

Cảm giác xiết chặt khít khao khiến hắn xuýt chút nữa đã phun hết ra, chấn chỉnh hùng phong chờ nàng cao trào qua đi hắn lại bắt đầu luận động.

- Á...thúc thúc...lại tới...a...

Cuối cùng không biết nàng đã trãi qua bao nhiêu lần cao trào đến nỗi sắp ngất xỉu thì hắn mới thúc mạnh cự long, đem từng dòng chất lỏng nóng hổi phun vào tận trong hoa huyệt khiến nàng lần nữa cao trào mà ngất đi. Hắn rút cự long ra, để cho hỗn hợp chất lỏng sền sệt từ bên trong hoa huyệt nàng ào ào chảy ra ngoài, mỉm cười hắn hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng sau đó đặt nàng lên giường cùng các nàng vào mộng đẹp. Sáng mai chắc chắc sẽ có nhiều chuyện vui a.

Chương 72: Chúng nữ kinh ngạc

- Hỗn đản dậy mau.

Hắn đang "ngủ" thì bỗng dưng phần hông bị ai đó véo một cái làm tỉnh dậy.

- Oái Mai nhi ngoan nào ngủ tiếp đi.

Người gọi hắn không ai khác chính là Trúc Mai, nàng trong chúng nữ là người hoạt bát nhất, không sợ hắn nhất và cũng nhiệt tình nhất, nàng đanh bực bội gần chết vậy mà hắn còn dám kéo nàng ngủ, không chút khoan nhượng nàng nhảy hẳn lên người hắn, ngọc thủ nhằm tai hắn mà véo.

- Hỗn đản nhà chàng còn không mau dậy giải thích.

Nàng có một xúc động muốn đánh hắn một trận mà, rõ ràng hôm qua chỉ có bảy người "đánh nhau" vậy mà hôm nay lúc nàng tỉnh dậy lại lòi ra thêm một tiểu cô nương mười bảy mười tám tuổi, hơn nữa còn ngủ say sưa trong trạng thái lõa thể rõ rằng cũng bị hắn lừa tới. Nàng không phản đối hắn có nhiều nữ nhân nhưng tự dưng lại lừa gạt một tiểu cô nương như vậy khiến nàng không chịu nổi a.

- Hả. Giải thích cái gì chứ?

- Hừ còn giả bộ, nàng rốt cuộc là ai?

Nàng hừ lạnh một cái, ngọc thủ chỉ về chỗ Như Ngọc đang ôm cánh tay hắn ngủ ngon lành kia.

- Hắc hắc nàng không nhìn ra thật sau.

- Cái gì không nhìn ra chứ, chàng đừng có giả thần lộng quỷ mau thành thật khai báo đi.

Nàng nét mặt nghiêm khắc cứ như cán bộ nhìn tội phạm khiến hắn không nhịn được cười to một tiếng. Một tay vỗ nhẹ lên kiều đồn của Như Ngọc gọi nàng dậy.

- Tiểu dâm oa còn không dậy ta sẽ bị oan đến chết đó.

- Oa thúc thúc à người ta còn mệt mà.

Nàng mở đôi mắt ngáy ngủ nhìn Vô Thiên rất là không tình nguyện rời cánh tay của hắn mà ngồi dậy

- Hi hi Mai a di sáng sớm đã muốn cùng thúc thúc cưỡi ngựa xem hoa sao?

Nàng nhìn Trúc Mai cả người không mảnh vải ngồi trên người Vô Thiên không nhịn được mà hi hi cười, lại còn mở miệng trêu đùa. Trúc Mai nghe nàng nói thì mặt mày đỏ ửng nhưng lại thẹn quá hóa giận muốn lao lên thu thập nàng bỗng dưng nhớ lại lời tiểu cô nương vừa gọi, A di, thúc thúc cái kiểu gọi bá đạo này chỉ có....
- Ngươi...ngươi là Tiểu ma nữ Ngọc nhi.

- Hì hì chẳng lẽ a di không nhìn ra sao?

Ngọc nhi cười hì hì hỏi lại.

- Chàng cái tên hỗn đản này, Tiểu Ngọc Nhi mới bao lớn hả, hơn nữa nàng còn là con của Linh Tú tỷ tỷ sao chàng lại? Thực hết nói nổi chàng luôn rồi.

Nàng vừa chửi hắn lại vừa tung trảo công cào loạn trên người hắn, nếu đổi lại một người khác với khí lực Bán Thánh đỉnh phong của nàng thì với mớ trảo nay đã bị cào thành tám khúc mất rồi. Nhưng với hắn thì mấy trảo nay của nàng giống như mũi đốt inox vậy chẳng có tý lực, đến cả một vệt đỏ trên da cũng không có lưu lại.

- Á á nàng muốn ám sát phu quân sao, cái kia không phải là ta chủ động mà sao đánh ta chứ?

Tuy không đau nhưng hắn phải oda oa kêu to, nữ nhân vốn thích hư vinh nên hắn phải diễn thêm tý để các nàng vui vẻ một chút. Chứ còn đổi lại là kẻ khác cho dù là chí tôn của tinh cầu này chỉ cần cãi hắn một lời thì xác định có một vé đi luân hồi rồi.

- Hừ hừ cái gì mà không phải chàng chứ còn dám ngụy biện sao?

Nàng không thèm để ý hắn, hai tay liên tục cào cấu trên người hắn.

- Tiểu dâm oa còn muốn nhìn thúc thúc bị cào chết hả?
- A di à không phải lỗi của thúc thúc mà, tất cả là do Ngọc Nhi tự nguyện hết.

Như Ngọc đang xem chiến nghe hắn hét mới ngừng xem, chuyển sang ôm lấy cánh tay Trúc Mai lay lay.

- Ngọc Nhi không cần sợ hắn đã ép con như thế nào cứ việc nói ra A di sẽ thay con trừng trị hắn.

Nàng không những không tin lời Ngọc Nhi nói hơn nữa còn nghĩ rằng hắn ép buộc Tiểu cô nương nói vậy còn định đòi công đạo cho cô bé.

Sau một hồi giải thích của Vô Thiên với Ngọc Nhi cùng sự hỗ trợ của Linh Tú thì Trúc Mai mới tạm tin hắn, mà cũng nhờ vậy hắn mới biết được vốn Tiểu Ma Nữ có hành động như vậy toàn bộ do mẹ nàng Long Linh Tú bày ra khiến hắn không còn gì để nói luôn.

- Được rồi tạm tha cho chàng lần này, giờ chàng cũng nên giới thiệu tỷ muội mới của chúng ta đi chứ.

Nàng chống hai tay rất có phong thái nói ra, nhưng mà hiện nàng không có mảnh vải trên người lại còn tức giận khiến hai chú thỏ trắng một phen nhảy loạn làm cho hắn một phen no mắt, cự long bên dưới dũng mãnh đứng lên đâm vào giữa kiều đồn màu mỡ của nàng.

- Tên háo sắc nhà chàng, không được làm loạn mau giới thiệu.

- Hắc hắc chuyện này nên để nàng ấy nói thì hơn.

Hắn cười hắc hắc một tay đặt lên mỹ đồn của Quang Minh Thần mà véo một cái khiến nàng đang vờ ngủ mặt đỏ bừng ngẩn đầu dậy.

- Đáng ghét.

- Thực ra thì ta hiện là Quang Minh Thánh Nữ hiện tại cũng là Quang Minh Nữ Thần Bạch Yến Nhi.

Hả???

Yến Nhi vừa nói ra câu đầu thì chúng nữ vẫn bình thường nhưng đến câu tiếp theo thì lại khiến chúng nữ một phen ngốc trệ, Quang Minh Nữ Thần gần như là người được cả Đông đại lục tôn thờ thì các nàng sao không biết chứ. Nhưng lần này lại có người xưng Quang Minh Nữ Thần nhưng lại cùng nam nhân của các nàng làm cái việc kia hơn nữa,...

Cuối cùng nàng lại phải tốn một phen công phu đem toàn bộ căn nguyên kể ra, còn dùng Quang Minh pháp tắc hình thành một cái tiểu thế giới mới khiến chúng nữ tin tưởng. Các nàng không thể tin được Quang Minh Nữ Thần lại cùng các nàng làm chuyện đó với một nam nhân, nhất là hai long nữ vì Quang Minh Nữ Thần chính là tồn tại ngang ngửa Long Thần, khiến các nàng không khỏi tò mò về thân thế hắn. Nhưng hiển nhiên hắn sẽ không nói rồi, hơn nữa hắn bị các nàng đốt lên dục hỏa vậy nên các nàng lần lượt bị hắn đè xuống nhất là Yến Nhi vị Nữ Thần này khiến chúng nữ vô cùng thích thú vì một đại Nữ Thần lại mãnh liệt như vậy.

Chiến đấu cùng nghỉ ngơi cuối cùng mất thêm hai ngày cả nhóm mới chuẩn bị trở lại Băng Ngưng Cung, nhưng hai ngày trong Bổn Nguyên không gian lại chẳng mất bao lâu trong thực tế nên nhóm Vô Thiên không tốn bao nhiêu thời gian cả.

Chương 73: Trở lại Băng Ngưng Cung

Hây dza không ngờ được nha mới đi mấy ngày mà Băng Ngưng Cung lại phát triển như vậy.

Vô Thiên cùng chúng nữ trên cao nhìn xuống Băng Ngưng Cung không khỏi cảm thán, bọn họ rời đi cũng chỉ hơn ba tháng vậy mà Băng Ngưng Cung lại trở nên phi thường náo nhiệt, vốn lúc đầu chỉ là ở đỉnh núi phát triển nhưng mà hôm nay ngay tại chân núi đã hình thành một tòa thành thị tụ tập không ít tu sĩ tu vi cao thấp không đều.

Còn tại Băng Ngưng Cung thì lại không ngừng có nữ đệ tử tuần tra cùng với đệ tử tu luyện phi thường náo nhiệt.

- Các người là ai? Đến Băng Ngưng Cung có ý gì?

Hắn cùng chúng nữ vừa hạ xuống trước đại môn của Băng Ngưng Cung đã bị mười mấy nữ đệ tử chặn lại, mười mấy người dung mạo tuy không bằng chúng nữ nhưng cũng được coi là thanh tú, hơn nữa tất cả đều có tu vi Hóa Linh Cảnh tay cầm Huyền cấp linh khí hướng hắn dò xét.

Vốn sau khi Mị Ảnh Tông sát nhập với Băng Ngưng Cung đã khiến Băng Ngưng Cung ở trong Lục Đại tông môn địa vị tăng vọt, tuy vẫn xếp hàng thứ tư nhưng địa vị đã có thể so sánh với Quang Minh Thánh Giáo. Cũng vì vậy không ngừng có những nữ tu sĩ đến xin gia nhập Cung khiến cho nơi này trở nên phi thường náo nhiệt mà Băng Ngưng Cung cũng thu thêm không ít đệ tử.

Mà nhóm nữ đệ tử này hiển nhiên là người mới nên không nhận ra hắn được, chứ nếu là đệ tử cũ thì ai mà không biết hắn chứ.

- Ta là Vô Thiên.

- Hừ, ngươi cái tên tiểu bạch kiểm này dám mạo danh Thiên Trưởng Lão hả, có tin bổn cô nương đánh ngươi một trận không hả.

Hắn vừa xưng tên ra đã bị một tiểu cô nương mười bảy mười tám tuổi, cũng không thua gì tiểu ma nữ về mọi mặt chửi thẳng mặt. Cũng không trách được các nàng, từ khi trở thành đệ tử Băng Ngưng Cung các nàng đã nghe đủ thứ về Vô Thiên nên sinh ra tâm tư ái mộ sâu sắc, lại thêm chưa thấy mặt hắn nên các nàng lại tưởng tượng hắn thành đủ kiểu, nào là cao lớn, anh tuấn, phong lưu tiêu sái,... còn tên tiểu bạch kiểm này tuy có chút anh tuấn nhưng lại như tên thư sinh trói gà còn không đủ sức thì làm sao có thể là vị Thiên Trưởng Lão kia được chứ. Từ đó ghép hắn vào diện giả mạo luôn.

Còn hắn khi nghe nàng nói thì cũng không biết nên nói gì luôn rồi, con mẹ nó vừa khen hắn lại vừa đòi đánh hắn thực bó tay sa.

Nhưng cũng rất may đúng lúc này từ trong đi ra một nữ đệ tử khác.

- Tiểu Yến có chuyện gì vậy?

- Hồi sư thúc...

- Thiên Trưởng Lão. Ngày về sao không vào trong.
Không đợi cô nương Tiểu Yến kia kịp trả lời thì vị đệ tử này đã hướng hắn hỏi rồi, câu nói nay khiến mấy đệ tử canh gác miệng há to, nhất là Tiểu cô nương đòi đánh hắn miệng nhỏ mở lớn, hai mắt to tròn trợn lên trông vô cùng dễ thương.

- Aizzz ta cũng muốn vào nhưng người ta không cho thì biết sao được!

Hắn cảm thán một cái còn bày ra bộ dạng biệt khuất khiến chúng nữ bịt miệng cười nhưng đệ tử kia thì mắt trắng dã không nói cũng biết người không cho vào chính là mấy cái đệ tử mới này a.

- Các ngươi biết tội chưa?

Nàng hướng mấy nữ đệ tử kia quát lên khiến cho mấy đệ tử kia mới hồi phục tinh thần nhao nhao chuẩn bị quỳ xuống nhận lỗi nhưng lại được một cỗ lực lượng nhu hòa nâng lên, hắn phất tay nói.

- Không biết không có tội, chẳng qua ta chỉ muốn đùa bọn họ chút thôi không cần truy cứu làm gì.

Hắn cười nhạc sai đó điềm nhiên dắt tay chúng nữ bước vào đại môn, há mồm quát "nhẹ"

- Các lão bà ta về rồi đây.

Tiếng hét của hắn thu hút tất cả mọi đệ tử khiến bọn họ không khỏi kì quái vì một nam nhân xuất hiện trong Băng Ngưng Cung, phải biết rằng trong Cung tuyệt không cho phép nam nhân đặt chân vào chỉ có duy nhất một vị khách khanh trưởng là ngoại lệ thôi vì người ta là phu quân Cung chủ cũng như người cứu lấy Băng Ngưng Cung. Nhưng khiến bọn họ giật Mình chính là sau tiếng hét kia lại có bảy đại mỹ nhân bay qua chính là Hàn Tuyết Linh chúng nữ. Vừa nhìn thấy hắn Hàn Tuyết Linh đã chui vào ngực hắn, không hề quan tâm chúng nữ bên cạnh cũng như mấy đệ tử đang trợn tròn mắt kia.
- Tên hỗn đản chàng nói đi một tháng vậy mà đi một mạch ba tháng, đáng ghét.

Nàng không ngừng vung nắm tay nhỏ trắng như phấn loạn đả lên ngực hắn, miệng trách móc.

- Xin lỗi Linh nhi là lão công sai rồi.

Hắn cuối đầu hôn nhẹ lên mái tóc đen mượt của nàng, nhẹ nhàng nói, Hàn Tuyết Linh chính là nữ nhân đầu tiên của hắn nên đối với nàng hắn cũng thập phần quan tâm, có thể nói tình cảm hắn đối với nàng có thể nhỉnh hơn chúng nữ một chút.

—————————————

Tạm gác chuyện tương phùng của hắn qua một bên đi, vì lúc này bên ngoài không gian của Huyền Thiên tinh có một trận rượt đuổi đang xảy ra. Một con Sư Thứu có vài nét tương tự Thu Trúc và Trúc Mai chỉ khác một chút là cả người nó phủ một màu kim sắc nhưng hai cánh lại một màu xanh thẳm, con Sư Thứu nàng không ngừng xuyên qua tầng tầng không gian mà lao đi, hai cánh mạnh mẽ đem không gian xung quanh chấn lên gợn sóng khiến tốc độ nó vô cùng nhanh, hơn nữa nó còn có tu vi kinh khủng là Thánh Giả đỉnh phong.

Nhưng kẻ đuổi theo nó lại kinh khủng hơn đó cũng là một con Sư Thứu khác nhưng hai cánh lại phủ lên một màu đỏ tươi như máu, trên đầu còn mọc ra một cái sừng kim sắc nhọn hoắt tốc độ của nó cũng không hề thua kém con đằng trước hơn nữa còn đang ẩn ẩn kéo dài khoảng cách vì tu vi nó đã là Hạ Vị Thần Thú.

- Hừ thù giết phu không đội trời chung há có thể làm vợ ngươi.

Con Sư Thứu cánh xanh hừ lạnh nhưng không ngờ lại là một giọng nữ ngọt ngào ngư suối, nhưng lại có một cỗ hận ý vô bờ.

- Được nếu đã như vậy ta trước trấn áp nàng sau đó mới mang về.

Tên Sư Thứu cánh đỏ lạnh lùng nói, tốc độ tăng mạnh, chỉ mấy hô hấp đã đến rất gần Sư Thứu cánh xanh.

Cự trảo vung lên đánh ra một trảo nhanh như thiểm điện khiến cho Thúy Vi không kịp né tránh bị cự trảo oan trúng.

Bùm

Một tiếng nổ, khi cự trảo đánh trúng trực tiếp đem nàng đánh xuyên qua bình chướng của Huyền Thiên tinh rơi vào bên trong tinh cầu.

Chương 74: Thánh Giả ngu ngốc

Oa nàng là Bạch Yến Nhi Quang Minh Thánh Nữ.

Hàn Tuyết Linh sau khi rời khỏi ngực Vô Thiên mới nhìn sang chúng nữ nhất thời kinh hô, Tỷ muội Long Linh Tú nàng đương nhiên biết nhưng ngoài ra lại xuất hiện thêm bốn đại mỹ nữ, hơn nữa còn có một người đứng đầu trong Thập Đại Mỹ Nữ bảng, tuy biết hắn có nhiều chuyện kỳ quái nhưng có thể câu được đại mỹ nhân như vậy khiến nàng không khỏi giật mình.

- Tuyết Linh tỷ chúng ta lại gặp mặt.

Yến Nhi mỉm cười nhìn Tuyết Linh, hơn nữa còn gọi Tuyết Linh là tỷ.

- Đúng thật không ngờ hai người trong Mỹ Nhân bảng như chúng ta hôm nay lại cùng một nam nhân.

Tuyết Linh cũng mỉm cười có chút cảm khái, nam nhân khác có được một trong các nàng đã cực độ sung sướng rồi, vậy mà hắn một hơi thu cả hai người hơn nữa trong đó người đứng đầu cũng bị hắn thu luôn rồi.

- Tuyết Linh à, Yến Nhi không chỉ là Quang Minh Thánh Nữ đâu nàng còn là Quang Minh Nữ Thần đó.

Thu Trúc mỉm cười trêu đùa Yến Nhi.

- Cái gì???

Chúng nữ nghẹn họng nhìn trân trối về phía hai người Vô Thiên cùng Yến Nhi, nếu ai khác nói ra các nàng có thể bị các nàng xem là nói đùa nhưng ở chung một thời gian dài mọi người đều biết Thu Trúc không bao giờ nói đùa nên các nàng hoàn toàn tin tưởng. Nhưng dù sao thì chuyện này cũng quá mức khó tin đi, Quang Minh Nữ Thần a chính là thần linh cao cao tại thượng, là tồn tại mà cả Đông đại lục tôn thờ làm sao có thể xuất hiện tại nơi này chứ, lại còn cùng hắn cái này rốt cuộc là chuyện gì chứ.

- Yến Nhi nàng nên chứng minh chút a.

Nhìn chúng nữ không tin tưởng như vậy hắn đành phải để nàng thi triển chút thủ đoạn thần linh mới được. Cuối cùng sau một phen nàng chặt tay Thu Trúc sau đó nối lại trong 30s đã khiến chúng nữ hoàn toàn tin tưởng. Dù người có quang hệ cũng không có khả năng nhanh như vậy mà phục hồi một người bị cắt đi cánh tay, lại còn không để lại chút sẹo nào, thủ đoạn này chỉ có Thần Linh mới làm được a.

Sau đó hắn lại lôi Tiểu Bạch ra khiến chúng nữ nhao nhao ôm lấy nó vậy mà ném hắn qua một bên chỉ lo trêu đùa tiểu tử kia khiến hắn tức điên. Đúng là nữ nhân chỉ cần gặp thứ yêu thích sẽ bỏ người đàn ông của mình, hừ.Hắn hậm hực một bên hừ lạnh biết vậy không lôi tiểu tử kia ra để giờ bị chúng nữ tẩy chai.

Vút Oanh Long

Bỗng dưng lúc này một đạo lưu quang từ trên trời rơi xuống kéo theo một tiếng nổ kinh khủng vang lên, một cột khói đen xuất hiện ở ngoại vi Băng Ngưng Cung khiến tất cả đệ tử đều phải chú ý, kể cả Vô Thiên. Hắn bất chợt nhíu mày vì từ trong đó rõ ràng hắn cảm nhận được khí tức giống với Thu Trúc, có khi nào là "đồng loại" của nàng.

- Trúc Nhi chúng ta đi.

Không biết khi nào Thu Trúc đã xuất hiện sau lưng hắn, rõ ràng nàng cũng giống như hắn. Thu Trúc trực tiếp hoá thành bản thể chở theo Vô Thiên lao đi.

Dù khoảng cách khá xa nhưng với tốc độ của Thu Trúc chỉ thoáng một cái đã tới nơi, lúc này khói bụi đã tan dần để lộ ra một tuyệt sắc mỹ phụ đang nữa quỳ trên mặt đất. Nàng mặc một bộ lam y bó sát tôn lên những đường cong mê hồn, tuy Thu Trúc cũng mang theo phong vận thành thục mê người nhưng cũng không thể so sánh với mỹ phụ này.

Dáng người lã lướt, ngực lớn, mông cong, eo nhỏ như liễu, chân trường túc xinh đẹp, tuy hiện tại nàng đang bị thương sắc mặt trắng bệch khóe miệng lại tràn ra tiên huyết cũng không che được phong thái của nàng hơn nữa lại càng khiến nàng trở nên mong manh khiến người ta muốn che chở một chút, đúng lúc hắn còn đang đánh giá mỹ phụ thì trên không lại một thân ảnh lao xuống.
- Ha ha Vy nhi nàng trốn không thoát đâu.

Thân ảnh đó hóa thành một trung niên nam tử một thân hoàng y, dáng dấp đường đường mang theo uy thế như Quân lâm thiên hạ nhìn xuống mỹ phụ cuồng tiếu.

- Di Sư Thứu Hùng Ưng huyết mạch lại còn vô cùng tinh thuần.

Hắn bất chợt nhìn sang Thu Trúc nhịn không được nhị không được mà nhận xét, tuy Sư Thứu Hùng Ưng không bằng Xuyên Không Sư Thứu nhưng nếu để sinh hậu đại cũng không đến nỗi kém.

- Tiểu cô nương theo bản tọa, ta sẽ giúp ngươi nhanh chóng đột phá, tài nguyên tu luyện dư dả.

Hắn nhìn Thu Trúc tuy không có huyết mạch cao nhưng nhan sắc cũng rất tốt, tin chắc với điều kiện hấp dẫn như vậy không tin nàng không đồng ý, nghĩ vậy hắn không khỏi mỉm cười.

Còn Vô Thiên thì đang tức sắp xì khói rồi, không để ý lão tử cũng không nói, vậy mà lại nhắm vào người hắn nhìn chúng lại còn câu dẫn người của hắn, chỉ là một cái Thánh Giả đỉnh vậy mà dám ở trên đầu hắn nháo đúng là không thể tha thứ.

- Hừ hừ một cái Thánh Giả vậy mà dám trước mặt lão tử nháo.

Hắn hừ lạnh một tiếng sát khí kinh khủng từ trên người hắn tỏa ra trực tiếp ép tới trung niên nam tử khiến hắn chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát như bị nghìn vạn độc xà hổ báo nhìn chăm chăm. Uy hiếp tử vong mà trăm nghìn năm qua hắn chưa bao giờ nếm trải ập đến khiến hắn không thể động cả một ngón tay, hai mắt hiện lên vẻ khiếp hãi không thôi.

Vốn cái tên thường nhân mà hắn trực tiếp bỏ qua vậy mà có sát khí kinh khủng như vậy, mà một người có sát khí bực này không thể nào là một kẻ bình thường được, lại còn có thể khiến hắn không nhận ra chỉ có thể là người có cảnh giới cao hơn hắn. Phải biết rằng hắn là Thánh Giả đỉnh phong còn cao hơn hắn chỉ có thể là... Thần.

Mà Thần cấp muốn nghiền ép Thánh cấp cực kì dễ dàng a, đến nước này hắn thực sự hối hận a, nhưng trên thế giới này không có thuốc hối hận mà có thì Vô Thiên cũng chả để hắn uống, một chỉ nhẹ nhàng tung ra rạch phá hư không xuyên qua thân thể trung niên nam tử.

Phốc xuy một tiếng thân thể nam tử trung niên trực tiếp bạo toái thành huyết vụ trên không rơi lả tả xuống, Thu Trúc thì còn đỡ nhưng mỹ phụ kia thì hai mắt trợn lớn, môi đỏ mở to hết cỡ, đến giờ còn không thể tin được chuyện vừa xảy ra, nếu không phải còn huyết vũ rơi xuống nàng thực nghỉ mình còn đang mơ a.

Chương 75: Mùi âm mưu

- Ngươi rốt cuộc là ai?

Sau khi kinh ngạc qua đi mỹ phụ mới cảnh giác nhìn hắn, có đánh chết nàng cũng không tin có người tốt bụng có thể ra tay giúp nàng lại còn giết mất một Hạ Vị Thần, cho dù bị Thiên Địa pháp tắc áp xuống Thánh Giả đỉnh phong nhưng lẽ nào hắn không bị áp chế sao. Vậy mà có thể nhẹ nhàng oanh sát hiển nhiên không phải kẻ tầm thường, mà những kẻ không tầm thường thì hay có suy nghĩ không bình thường không biết chừng hắn muốn biến nàng thành đồ chơi không chừng ( ét chị nghĩ đi đâu vậy trời)

Nếu hắn mà biết nàng nghĩ vậy phỏng chừng sẽ trực tiếp đem nàng hiếp xong lại hiếp tiếp a, vốn lúc đầu hắn cảm ứng được khí tức giống nhau của nàng và Thu Trúc mới muốn coi thử nhưng khi đến nơi hắn đã nhìn ra một tia huyết mạch tương liên giữa hai người. Lại thêm việc cái tên đui mù kia có ý với Thu Trúc mới bị hắn giết chết vậy mà bị nàng nghĩ thành....

- Ta không có ý gì nhưng ta không cứu người chắc lão bà của ta hận ta cả đời mất.

- Trúc Nhi mau đến chào mẹ nàng đi.

Hắn nhẹ nhàng gọi Thu Trúc nhưng lời hắn lại khiến nàng chấn động, lúc này mới tỉ mỉ quan sát mỹ phụ kia cộng với một đoạn kí ức mong manh trong đầu cuối cùng nàng vẫn không dám khẳng định đó có phải là mẹ nàng không nên đành giương mắt nhìn hắn.

Còn mỹ phụ nghe hắn nói thì bất chợt run rẩy cả người, hai mắt chăm chú nhìn Thu Trúc thần sắt biến đổi liên tục nhưng lúc nào cũng mang theo một tia vui mừng.

- Con là Trúc Nhi.

Mỹ phụ cuối cùng cũng không nhịn được nữa ôn nhu gọi, nhưng Thu Trúc cũng không có phản ứng, mắt đẹp nhìn về phía hắn đầy hoan mang, hắn cũng hiểu ý nàng mỉm cười gật nhẹ đầu, nàng lập tức vọt đến đỡ lấy mỹ phụ.

Nếu hắn đã khẳng định đó là mẹ nàng thì chắc chắn đúng, không biết từ lúc nào nàng từ một Yêu Vương cao cao tại thượng đã hoàn toàn phụ thuộc nam nhân này, cứ mỗi lần hắn nói hay làm ra việc gì đều khiến người ta kinh tâm động phách, phản phất như trên đời này không gì có thể cản hắn nếu có thì hắn cũng chỉ cần một cái phất nhẹ tất cả đều tan biến. Cũng vì vậy nàng đối với hắn hoàn toàn tin tưởng.

- Hai người cứ thoải mái trò truyện ta qua bên kia đợi.

Hắn nói rồi nhắm một vách núi cách đó không xa bay đi, tạo không gian cho hai người tâm sự.

—————————————Cũng vào lúc tên"Thánh giả" ngu ngốc kia chết đi đâu đó trong không gian vang lên một tiếng rống giận kinh thiên.

- Kẻ nào? Rốt cuộc là kẻ nào dám giết con trai ta?

Một con Sư Thứu khác gần như giống hoàn toàn so với tên đã truy đuổi mẹ của Thu Trúc đang điên cuồng rống giận khiến không gian xung quanh nổi lên gợn sóng mãnh liệt.

Hắn chính là cha của cái tên bị Vô Thiên giết chết, vốn hắn để cho con hắn truy sát một tên Thánh Giả đỉnh phong hoàn toàn yên tâm vậy mà hôm nay chứng kiến sinh mệnh thạch của con trai hắn không thể không tức giận a. Hắn từng là một tộc nhân bình thường trong tộc nhưng lại may mắn tìm được truyền thừa của một lão tổ trong tộc, chỉ trong vạn năm đã đột phá đến Trung Vị Thần tu vi ngang hàng với vị lão tổ kia, mà khi đột phá Thần cảnh hắn trực tiếp biến thành tồn tại cao nhất của Sư Thứu tộc, Sư Thứu Thần Thánh.

Sau đó hắn lại cưới được một người vợ có huyết mạch cực cao lại sinh ra một cái nhi tử thiên tài, chỉ ba nghìn năm đã đạt tới Hạ Vị Thần, hắn tin chắc tiền đồ của nhi tử sẽ vô hạn lượng nên vô cùng cưng chiều lại dồn hết tài nguyên bồi dưỡng.

Hắn cũng muốn cưới cho nhi tử một cái lão bà có huyết mạch cao hơn, kết quả là hắn nhắm trúng Thánh Nữ có huyết mạch Sư Thứu Xuyên Không vô cùng cao quý, nhưng không ngờ nàng lại cự tuyệt còn nói là đã có đạo lữ hơn nữa đã sinh nhi tử. Sau một phen gặn hỏi hắn mới biết phu quân của nàng vậy mà lại là một tên Kỳ Phong Sư Thứu bị tộc đàn ruồng bỏ khiến hắn tức điên lên đem hai người họ một giết một bắt, ở thời khắc cuối cùng phu quân nàng liều mạng tự bạo giúp nàng trốn thoát khiến hắn tức đến nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng hạ lệnh nhi tử đi bắt người nhưng lại một đi không có về.

- Hừ hừ la ó cái gì? Hắn ngu ngốc chọc người không nên chọc thì chết vậy là may rồi còn ở đó kêu la.Bỗng dưng một trung niên cao lớn, cơ bắp thô to như thùng nước, cùng làn da cổ đồng xuất hiện trước mặt hắn, không ai khác chính là Bàn Cổ.

Tuy hắn không dám nhìn lén Vô Thiên nhưng những kẻ khác gần như ai cũng bị hắn nhìn thấu đến cả luân hồi đương nhiên trừ đám nữ nhân của Vô Thiên vì có cho hắn thêm mấy cái gan cũng không dám nhìn, nếu bị Vô Thiên biết được không chừng hắn sẽ bị đập nhừ xương chứ chẳng chơi.

Tuy vậy nhưng những người xung quanh Vô Thiên đều bị hắn để ý, biết được Vô Thiên giết đi một con kiến nhỏ xách động một con kiến lớn nên hắn quyết tâm ra tay, giúp Vô Thiên trừ luôn cái hậu họa biết đâu có thể làm hắn vui vẻ.

- Cái gì mà đáng chết, ngươi là kẻ nào dám xem thường con bổn tôn.

- Hừ trước mặt lão tử còn dám xưng tôn. Đi chết đi.

Tính Vô Thiên đã rất không bình thường, tên Bàn Cổ này lại càng không bình thường hơn, mới nói được vài câu đã đòi đánh nhau. Mà hẳn không phải đánh nhau nữa vì Bàn Cổ chỉ cần một búa bổ ra đã đem tên kia trực tiếp bỗ nát, máu thịt bị hút vào vết nứt không gian biến mất.

Trở lại với Vô Thiên, sau một hồi chờ đợi cuối cùng hai người đã nói xong nhưng khiến hắn kì quái là không ngờ hai nữ ai nấy cũng mặt đỏ đến tận mang tai, nhất là mẹ Thu Trúc nàng cuối gầm mặt không nhìn hắn một cái.

- Nói xong rồi thì chúng ta trở lại Băng Ngưng Cung.

Ân.

Ba người với tốc độ kinh khủng của Thu Trúc thì thoáng một cái đã trở lại Băng Ngưng Cung, chúng nữ không khỏi một phen hỏi han mới biết được nàng là mẹ Thu Trúc mà hắn cũng biết tên nàng, Thu Nguyệt Sương. Đây cũng là cái tên kì quái nhất hắn từng nghe.

Tuy nàng là mẹ của Thu Trúc nhưng cũng là một mỹ nữ nên rất nhanh đã cùng chúng nữ hoà nhập, ríu rít nói chuyện trực tiếp gạt hắn qua một bên nhưng Thu Sương lại thỉnh thoảng đỏ bừng mặt liếc nhìn hắn khiến hắn cảm giác có mùi âm mưu a.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau