HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Chấn nhiếp

Hắn đã cố gắng áp chế âm thanh đến mức thấp nhất chủ yếu là để chấn nhiếp nhưng vẫn khiến không ít Hạt tộc tu vi thấp hai tai phún huyết lăn đùng ra xỉu.

- Sao yếu xìu vậy.

Hắn lắc đầu chán nản, đến cả một tiếng hô cũng có kẻ sắp chết hèn gì cả tộc phải chui rúc ở chỗ này. Nếu cao thủ Hạt tộc mà đọc được suy nghĩ này của hắn chắc phải chửi hắn ba ngày ba đêm luôn, đường đường là một trùm Thần vậy mà lại đi đánh một đám tiểu bối rồi lại chê chúng yếu đúng là vô sỉ hết chỗ nói.

- Kẻ nào dám tới Hạt tộc ta làm loạn.

Một tiếng thét dài vang lên, một trung niên nam tử mặc một bộ đồ màu vàng đất từ trong lao ra nhìn chằm chằm Vô Thiên cao giọng hỏi, hơn nữa vừa hỏi uy áp Bán Thánh cảnh sơ kì lập tức tràn ra ép về phía nhóm Vô Thiên. Hắn chính là cao thủ Bán Thánh vừa tấn cấp hai năm trước của Hạt tộc, Thái Thượng Trưởng Lão thư tư, Hoàng Vô Sinh vốn.

Nếu là người nào khác trên tinh cầu này dưới uy áp của tên Vô Sinh này hơn phân nữa là sẽ biến sắc mà lui nhưng đáng tiếc đây là nhóm người Vô Thiên, tất cả đều là Bán Thánh đỉnh phong thì sao có thể để uy áp của tên này vào mắt chứ.

- Trúc Nhi làm hắn câm miệng lại, phiền chết được.

Hắn phất phất tay với Thu Trúc bộ dáng nhìn Hoàng Vô Sinh cực kỳ chướng mắt, Thu Trúc cũng không hai lời trong lúc tên kia còn đang tức xì khói vì thái độ của Vô Thiên thì nàng đã thoáng cái bay ra phía sau lưng hắn một quyền oanh ra trực tiếp đem đầu của tên mù này nổ bạo.

- Trúc Nhi chuẩn bị cùng ta đập phá một chút nào.

Hắn vừa cười cười với Thu Trúc vừa móc "cục đá" ( Cự Thạch Phong Ấn thần khí ý) vác lên vai một bộ muốn đập nát nơi này.

- Tiền bối xin dừng tay.

Đúng lúc hắn định đập thì một giọng nói thanh thúy vang lên, một thiếu phụ toàn thân hoàng y từ bên trong bước ra, nàng không phải ai khác chính là tộc trưởng Hạt tộc Mạc Vô Song cũng là bà ngoại của Như Huyền chưa đến năm trăm tuổi mà đã có tu vi Quy Chân cảnh trung kì từng là đệ nhất thiên tài của Hạt tộc.

- Không biết tiền bối đến nơi này có gì chỉ bảo.

Nàng cung kính hướng hắn hỏi.

- Ta chỉ muốn tìm mẹ vợ ta!Hắn mặt không đổi sắc cười ha ha nói ra, hắn thì không cảm thấy gì vì hắn chẳng thèm quan tâm mọi thứ xung quanh vì với hắn chỉ cần vui là được nhưng Như Huyền thì không được vậy, mặt nàng đã đỏ như trái cà chua hai mắt u oán liếc hắn. Rõ ràng dám gọi mẹ vợ trước mặt Bà ngoại nàng tuy giờ chuyện còn chưa lộ nhưng lát nữa thế nào mà không lộ chứ.

- Không biết người tiền bối muốn tìm tên là gì? Sao lại đến Hạt tộc chúng tôi tìm?

- Nàng là người Hạt tộc đương nhiên ta phải đến Hạt tộc tìm, chẳng nhẽ ta song xà tộc tìm sao.

- Còn về tên thì...khụ khụ Như Huyền muội nói đi.

Hắn ho khan một cái nhìn về phía Như Huyền, vì hắn chỉ hấp tấp đến chỗ này mà lại quên bén mấy việc hỏi tên nên đành đẩy cho Như Huyền.

- Mẹ ta là Kim Hạt công chúa Mạc Như Ngọc.

Nàng cố nén cảm giác thống hận trong lòng nói ra, câu nói đó khi vào tai Mạc Vô Song lại khiến nàng run rẩy một cái vẻ mặt đầu tiên là nghi hoặc kế tiếp là kinh hỉ nhưng rất nhanh lại bị nàng áp xuống khuôn mặt trở nên đanh lại, nhưng bao nhiêu đó làm sao qua được mắt Vô Thiên chứ hắn vốn nghi hoặc không thể nào một người mẹ lại có thể nhẫn tâm chia cắt cháu của mình và mẹ của nó chứ.

Nhưng từ biểu hiện lúc nãy của nàng thì hắn biết chắc đó không phải nàng nguyện ý làm như vậy, nói không chừng Như Huyền có thể sống sót tám phần là do nàng. Tuy hắn đối với mấy cái quyền lực gì đó không thèm quan tâm nhưng cũng không phải hắn cái gì cũng không biết, những cái tranh đấu này chỉ cần hắn dụng tâm tìm hiểu thì không gì có thể qua được mặt hắn.
- Như Ngọc phạm đại tội cấu kết ngoại tộc làm vấy bẩn huyết mạch Hạt tộc cao quý thứ lỗi ta không thể cho các vị gặp mặt.

Nàng lời nói vô cùng đanh thép, cứng rắn nhưng trong mắt lại ẩn hiện nét chờ mong. Đúng như Vô Thiên nghĩ nàng làm sao mà muốn chia cắt con cháu mình chứ, tuy nàng là Tộc trưởng nhưng tất cả Thái Thượng Trưởng Lão đã quyết nàng làm sao dám cải chỉ có thể vì cháu mình ra sức bảo vệ, âm thầm bảo hộ cho nó.

Bây giờ khi nó cường đại trở về hơn nữa còn mang theo một đám người tu vi cao cường cứu mẹ nó nàng đương nhiên là mong chờ con gái được cứu ra, hảo hảo sống chung với con mình rồi nhưng nàng là Tộc trưởng không thể quá nghiên về phía con của mình được nên mới nói mấy lời đó, thực ra nàng là muốn nói cho mấy lão gia hoả đang trong tối kia nghe thôi.

- Mấy tên kìa hôm nay lão tử muốn dẫn người đi các ngươi tên nào ý kiến thì lăn ra đây.

Hắn cũng không nhìn vẻ mặt " cường liệt" của nàng mà trực tiếp rống lên phát nữa, cùng lúc đó uy áp cuồn cuộn của bốn Bán Thánh đỉnh phong đồng loạt ép về phía mất tên đang trong tối rình coi.

Trước uy áp khủng bố kia mấy tên đó sao còn dám hó hé gì nữa chỉ đành lẳng lặng rời đi.

Sau khi cả ba tên đều rời đi thì Mặc Vô Song cũng không kìm chế chút nào nữa lao tới ôm lấy Như Huyền.

- Cháu của bà mấy năm nay khổ cho cháu rồi, tất cả đều do bà vô dụng không thể để cháu được sống cùng phụ mẫu nhưng bà cũng không thể làm gì khác con có trách bà không?

- Bà ngoại cháu hiểu mà, những năm cháu lưu lạc bên ngoài bà luôn chiếu cố cháu sao cháu có thể trách bà chứ.

Nàng cũng không phải người ngốc làm sao không hiểu được tình cảnh của bà mình chứ vì vậy nàng chỉ thống hận những tên cổ hủ kia chứ đối với bà ngoại thì không chút oán khí nào.

- Khụ hai người muốn nói gì thì chờ chút nữa đi, giờ chúng ta nên đi cứu người trước đã.

Hắn ho khan một tiếng nếu hai nàng mà cứ bà bà cháu cháu như vậy không chừng đến sáng mai mất vì vậy đành nhắc nhẹ mục đích tới đây để họ còn tách ra.

Cả năm người theo Vô Song vào tổng bộ Hạt tộc để cho Như Huyền gặp mẹ mình cũng như mang hai mẹ con nàng rời khỏi đây.

Tym cho ta nhé:3

Chương 62: Mẹ con thâm tình

Két

Âm thanh cửa mở vang lên nhưng người phụ nữ bị treo trên kia cũng không ngước lên phản phất như người đi vào làm gì cũng không liên quan đến nàng, nhưng Như Huyền thì không như vậy nàng kích động đến nước mắt ướt mi giọng run run:

- Mẫu...thân...

Nghe được âm thanh kia Mặc Như Ngọc như ăn phải thuốc kích thích bỗng dưng ngẩn đầu lên, tuy khuôn mặt tiều tụy nhưng hai mắt lấp lánh tinh quan nhìn chằm chằm vào Như Huyền.

- Cảm giác này...không...không sai được.

Nàng lẩm bẩm trong miệng.

- Huyền nhi, ngươi là Huyền Nhi.

- Mẫu thân con chính là Huyền nhi của người đây.

Như Huyền hai mắt đẫm lệ lao đến ôm chặt lấy Như Ngọc, cảm giác mẫu tử tương liên khiến nàng cũng không nhịn được mà nước mắt lăn dài, nàng đã chờ ngày này hơn trăm năm, trăm năm bị giam cầm chấp niệm duy nhất khiến nàng vượt qua hết thảy chính là mong một ngày có thể lần nữa nhìn thấy con gái của mình, cuối cùng nàng cũng chờ được.

- Huyền nhi ngoan, đừng khóc nữa, đã là một đại cô nương rồi sao còn khóc nhè chứ.

- Hic...con mãi mãi là tiểu nhi nữ của mẫu thân thôi...

- Khụ khụ hai người muốn tâm sự thì lát nữa về phòng đi không khéo làm hết thảy mọi người đều phải khóc mất. Huyền nhi nàng tránh sang một bên để ta cởi trói cho mẹ vợ nào.

Nếu hắn mà không lên tiếng để hai nàng cứ như vậy thì chúng nữ sẽ khóc hết mất, dù sao các nàng đều là nữ nên dễ xúc động mà tình cảnh hai người như vậy đúng là...đến cả Thu Trúc và Ngọc Diễm cũng phải rơm rớm nước mắt rồi.

Bước lên mấy bước hắn nắm mấy sợi xích kéo một cái
Rắc Rắc keng keng

Chỉ một cú lôi nhẹ hắn đem mớ xích sắt kia hoàn toàn kéo đức, một vài mắt xích vỡ ra rơi xuống đất phát ra những tiếng len keng. Cảnh tượng này khiến Mặc Vô Song và Mặc Như Ngọc phải trợn tròn mắt, đùa gì vậy đây là Huyền Thiên tinh thiết đó cho dù cấp chính đỉnh phong như Mặc Như Huyền còn bị trói buộc vậy mà hắn nhẹ nhàng kéo đức, đây rốt cuộc là tu vi bực nào chứ, còn nữa nhìn vẻ mặt bình thường của chúng nữ thì hình như điều này rất bình thường.

- Đừng nhìn ta như vậy ta sẽ thẹn thùng a...

Hắn lại dùng vô sỉ thần công khiến cho mọi người một trận buồn nôn, cuối cùng Như Huyền mới dẫn theo Như Huyền trở về phòng tâm sự còn Vô Song thì dẫn nhóm người Vô Thiên đến nơi nghỉ ngơi.

................................................

- Huyền nhi những năm này con sống ra sao, còn nữa rốt cuộc thanh niên đó có lai lịch gì, còn gọi ta là mẹ vợ, cùng với huyết mạch của con sao lại hoàn toàn trở thành Hạt Tộc rồi?

Như Ngọc nghiêm túc nhìn Như Huyền hỏi.

- Mẹ chuyện là như vầy...
Nàng một hơi đem chuyện gần trăm năm qua của nàng đến khi gặp Vô Thiên...toàn bộ đều một hơi nói ra hết đương nhiên những cảnh tương đối nóng thì bị nàng bỏ qua. Nói một hơi cũng mất hơn ba tiếng mới hết.

- Cái gì Tinh Huyết Đế Vương Mỹ Nhân Hạt.

Cuối cùng Như Ngọc không nhịn được phải kinh hô một tiếng khi chứng kiến huyết mạch của Như Huyền có được từ tinh huyết kia, Như Huyền cũng chỉ biết Đế Vương Mỹ Nhân Hạt là một đại năng giả của Hạt tộc cũng như tinh huyết của nó vô cùng quý giá nhưng Như Ngọc là người Hạt tộc nàng biết rõ tinh Đế Vương Mỹ Nhân Hạt là gì. Đây chính là tổ tiên của Hạt tộc hiện tại a, chính là cường giả mạnh nhất trong Hạt Tộc từ trăm vạn năng trước đó chính là tồn tại như Thần linh trong Hạt tộc cho dù là huyết mạch Hoàng Kim Hạt của nàng cũng không thể sánh bằng. Nhưng mà người thanh niên thoạt nhìn tuy có chút anh tuấn nhưng không có nửa điểm tu vi kia như vậy mà có thể lấy ra được Tinh Huyết đó đây rõ ràng là không bình thường, phải biết là trong Hạt tộc huyết mạch Đế Vương Mỹ Nhân Hạt đã không còn tồn tại như vậy muốn lấy được Tinh Huyết Đế Vương Mỹ Nhân Hạt chỉ có thể từ khi nó còn sống mà lấy nhưng đây là tinh huyết một Cường giả như vậy chỉ có thể có chục giọt Tinh Huyết là cùng tương đương muốn có được mười giọt tinh huyết như vậy chỉ khi con Đế Vương Mỹ Nhân Hạt kia vẫn lạc mới lấy được. Mà thời điểm nó vẫn lạc chính là bị lôi kiếp oanh chết muốn lấy được Tinh Huyết há chẳng phải chui vào lôi kiếp để thu thu thập nhưng người có thể chui vào lôi kiếp phải là tu vi bực nào chứ.

Từ đó có thể thấy tên thanh niên đó một là có bối cảnh thâm hậu mà không thể tu luyện, nhưng những hành động lúc nãy của hắn rõ ràng không phải kẻ không chút tu vi có thể làm được. Như vậy chỉ có thể là trường hợp thứ hai, hắn chính là một lão quái vật muốn ngao du sơn thủy, nhưng mà kệ đi dù sao hắn cũng đã cứu con gái mình hơn nữa dù là một lão quái vật thì sao chỉ cần có tu vi cao thì tuổi tác có là gì chứ.

- Con gái những năm nay khổ cho con rồi.

Nàng ôm lấy Như Huyền thâm tình nói.

- Không mẹ mới là người khổ nhất, con gái bất hiếu không thể sớm cứu mẹ ra được.

- Thôi không nói chuyện này nữa, con gái con có thể giúp mẹ tắm rửa không.

Ân

Thế là hai mẹ con kéo nhau vào phòng tắm, kết quả là gần một giờ mới trở ra. Như Ngọc thì dung nhan lại tỏa sáng, thành thục kiều diễm đi chung với Như Huyền cứ như hai chị em, còn Như Huyền không hiểu sao lại cúi gầm mặt xuống kiều nhan đỏ bừng.

- Ân hai người làm gì mà lâu vậy, ý Huyền nhi nàng không khỏe hay sao mà mặt đỏ quá vậy không khỏe thì nghỉ ngơi đi, nàng mà bị bệnh thì ta sẽ thương tâm a.

Hắn vô cùng quan tâm hỏi han nàng, bộ dạng cứ như chỗ này chỉ có hai người họ vậy khiến nàng vừa thẹn vừa giận hận không thể nhào lại tung ra cào cấu đại pháp hung hăng giáo huấn hắn một trận, còn Như Ngọc thì nhìn nàng chăm chăm miệng nở một nụ cười đầy thâm ý.

Tim cho ta nhé

Chương 63: Kẻ nào dám đụng vào nữ nhân của lão tử

- Con rể à chúng ta đang đi Long tộc sao

...

- Con rể à rốt cuộc con có lai lịch gì vậy

...

-Con rể à...

Trên lưng Thu Trúc Vô Thiên đang vô cùng quẫn bách, không ngừng bị người mẹ vợ này hỏi như vậy khiến hắn cũng thấy đầu mình sắp vỡ mất. Nếu đổi lại là người khác thì đã bị hắn cho một tát mà đi luân hồi rồi nhưng đây là mẹ của Như Huyền a, dù hắn không để ý những thứ quy tắc thế tục nhưng nếu hắn mà làm nàng mất một sợi lông thì chắc chắn Như Huyền sẽ nổi bão a.

- Mẹ à người đã hỏi mấy câu này n lần rồi đó, con nghe xong cũng sắp ngất luôn rồi đây này.

Phù cuối cùng Như Huyền cũng lên tiếng khiến mẹ nàng ái ngại nhìn hắn cười cười cũng không hỏi tiếp nữa, hắn cũng thở hắc ra một hơi nếu nàng mà cứ hỏi nữa không biết hắn sẽ làm ra chuyện gì nữa đây.

................................................

Độc Long tộc, nơi giam giữ tội nhân của tộc. Một người thanh niên chừng ba mươi trở lại, khuôn mặt cũng được coi là khá anh tuấn đang bị xích sắt trói buộc tay chân. Hiện tại khuôn mặt anh tuấn kia đang không ngừng vặn vẹo đáng sợ.

- Tiểu tử nếu ngươi ngoan ngoãn để ta luyện hóa thì ta sẽ chừa cho ngươi một đường sống để có thể gặp lại vợ của mình còn nếu ngoan cố thì đừng trách bổn tôn độc ác.

Người thanh niên kia bỗng mở miệng khuôn mặt ghê gợn, giọng nói âm trầm hoàn toàn không hề giống với một người thanh niên tí nào mà giống như một tên ma đầu hơn.

- Hừ tên Ma đầu kia cho dù ta có chết cũng không cho ngươi toại nguyện.

Hắn lại mở miệng nhưng từ nét mặt cho đến giọng nói đếu hoàn toàn khác tuy không quá đặt biệt nhưng lại trầm ấm chứ không lạnh lẽo như trước. Đây không ai khác chính là cha ruột của Như Huyền, Long Thiên Thành từ khi bị bắt trở về luôn luôn bị giam cầm tại nơi này. Nhưng không ai có thể ngờ rằng nơi này khi xưa từng có một tên Ma tộc vẫn lạc, tuy đã qua hơn trăm nghìn năm nhưng một tia tàn hồn của nó vẫn còn lưu lại nơi này, nhân lúc Long Thiên Thành tu vi bị phong ấn tiến hành đoạt xá, nhưng Long tộc dù sao cũng là Chân Linh tộc tuy Độc Long tộc có huyết mạch mỏng manh nhưng tinh thần lực thì không phải người thường có thể so sánh được, cùng với tên Ma tộc kia đã chết quá lâu tàn hồn không bằng một phần vạn lúc đỉnh phong nên chỉ có thể thương lượng nhưng không ngờ tên này cứng đầu như vậy dù hắn dùng mọi cách cũng không hợp tác khiến hắn đau đầu không thôi.

- Hừ. Tiểu tử không biết tốt xấu, hôm nay bổn tôn nhất định phải đoạt xá ngươi.- Quỷ Thần Chiêu Hoán. Đoạt

Hắn gầm lên dữ tợn, hắc khí tỏa ra dày đặc hoàn toàn đem Long Thiên Thành bao bọc. Từng tiếng kêu thảm, la hét,...từ bên trong đám hắc khí không ngừng vang lên khiến phòng giam vốn yên ắng trở nên "sôi động" hơn.

Ba tiếng sau, cuối cùng hắc vụ cũng tán đi thân ảnh Long Thiên Thành cũng từ từ hiện ra.

- Khặc khặc khặc trăm nghìn năm cuối cùng bổn tôn lại lần nữa nhìn thấy ánh sáng.

- Long tộc sao. Khặc khặc.

"Long Thiên Thành" vung tay kéo mạnh một cái, lập tức toàn bộ xích sắt đều bị chấn vỡ lã tã rơi xuống đất. Sau đó vèo một cái thân hình đã biến mất khỏi phòng giam kia báo hiệu một trận tai ương nữa chuẩn bị rơi xuống Long tộc.

................................................

Ba ngày sau, Đại điện Thanh Long tộc có hai nhóm nhân mã đang đối chọi gay gắt.
- Long Thiên Khiếu rốt cuộc ngươi muốn như thế nào, rõ ràng Long Linh Nguyệt chưa có bạn tình tại sao lại không gả?

Một trung niên trạt tuổi Long Thiên Khiếu đứng lên, lạnh nhạt nhìn Long Thiên Khiếu lạnh giọng nói.

- Hừ Long Thiếu Tà đừng tưởng bọn ngươi quật khởi được vài ngày thì không xem ai ra gì. Con gái lão tử đã nói không gả thì không gả các ngươi còn không mau cút.

Long Thiên Khiếu trợn mắt không kiên nể mà đuổi thẳng mặt, vốn tính lão cũng tương đối tốt nhưng với cái bọn Độc Long này khiến lão không nổi nóng không được mà, rõ ràng đã nói không gả mà bọn chúng cứ như đỉa đói bám mãi không buông.

- Được lắm nếu ngươi đã thẳng thắng như vậy thì bọn ta cũng không khách khí nữa.

Lão già Long Thiếu Tà nhìn về phía Long Thiên Thành một cái thật sâu mới lạnh giọng quát.

Vốn toàn bộ chuyện này chính là do tên này đạo diễn cả, từ khi đoạt xá thành công hắn đã lợi dụng " gia gia" của mình từng bước từng bước nắm lấy Độc Long tộc và chỉ hơn một ngày toàn bộ Độc Long tộc đã bị hắn nắm trong tay. Hắn lại dùng Bí thuật tà ác ngạch sanh đem bốn tên Bán Thánh cùng Với một Thánh Giả nâng cao tu vi lên, trở thành bốn Thánh Giả trung kì cùng một Thánh Giả đỉnh phong.

Kế tiếp hắn vốn định cầu hôn con gái Thanh Long tộc trưởng nếu thành công sẽ từ từ thâu tóm Thanh Long tộc, còn nếu thất bại sẽ mượn cớ đó dẹp luôn Thanh Long tộc. Vốn kế hoạch sẽ đi theo bước thứ hai nhưng khi hắn nhìn thấy Long Linh Nguyệt thì bị kiều nhan của nàng làm động lòng vậy là hắn lại kiên trì tiếp tục cầu hôn nhưng kết quả vẫn bị từ chối.

Nên giờ đây hắn lại phải lần nữa khai chiến, nhưng lần này hắn không những muốn dẹp Thanh Long tộc mà còn muốn cướp người.

- Lão tử sợ ngươi sao.

- Hừ. Long Thiên Khiếu nếu đã như vậy hôm nay chúng ta sẽ cướp người.

- Ngon nhào vô.

Trong lúc hai bên đang rất căng thẳng thì một tiếng quát từ bên ngoài vọng vào.

- Kẻ nào muốn đụng tới nữ nhân của lão tử.

Chương 64: Ma tộc - Long Thiên Thành

Kẻ nào dám đụng tới nữ nhân của lão tử.

Tiếng hô vừa dứt thân hình Vô Thiên thoáng cái đã đứng giữa đại sảnh theo sau là chúng nữ từ từ đi vào, vốn năm nữ dung nhan khuynh quốc khuynh thành dù bất kì người nào xuất hiện cũng sẽ khiến cho xung quanh xôn xao nhưng hiện tại cả năm người đồng loạt đứng một chỗ cũng không khiến cho không khí nơi này thay đổi vì tất cả đang chìm trong sát khí khủng khiếp của Vô Thiên.

Lần này hắn thực sự tức giận rồi, nếu hắn mà tới muộn thêm một chút chắc chắn nữ nhân của hắn hôm nay sẽ bị kẻ khác đoạt đi ngay dưới mắt hắn. Lũ Ma tộc này thực sự không biết trời cao đất dày là gì, năm lần bảy lượt chọc vào hắn nếu không phải nhìn vào tầng quan hệ với Ngọc Loan thì hắn đã trực tiếp xóa sổ bọn Ma tộc phiền phức này.

Nhưng hình như hắn có chút nghĩ oan cho Ma tộc thì phải, từ khi hắn cho Ngọc Loan trở lại Ma tộc thì Ma tộc đã thu liễm lại hơn trước nhiều và hoàng toàn không có chọc vào hắn. Duy chỉ có tên ngốc Ma Đầu này gần chục vạn năm chưa xuất thế nên không hề có tý liên hệ gì với Ma tộc hiện giờ, hắn chỉ đinh ninh nghĩ rằng bản thân từng là một cường giả Bán Thần, tuy đoạt xá trọng sinh nhưng chỉ cần chiếm được Long tộc cùng tài nguyên của Long tộc thì hắn sẽ sớm khôi phục tới đỉnh phong, khi đó lại trở lại Ma tộc hắn nắm chắc mình có thể lãnh đạo Ma tộc lần nữa công chiếm đại lục này.

Hắn suy nghĩ kế hoạch vô cùng chu toàn nhưng hắn lại mắc phải sai lầm chí mạng đó là nhắm vào nữ nhân của tên Vô Thiên này, nếu hắn cầu hôn một công chúa nào đó của Thanh Long tộc thì dù Vô Thiên có nhìn ra hắn là Ma tộc đi nữa cũng không quản, nhưng không may cho hắn lại nhằm vào Linh Nguyệt thì Vô Thiên sao có thể bỏ qua cho hắn chứ.

Trong lúc Vô Thiên đang tức giận muốn bạo phát thì Vô Song lại kích động đến chảy nước mắt nhìn vào Long Thiên Thành giọng run run:

- Thành...là chàng sao?

- Ta...

Long Thiên Thành dỏm đang định trả lời vì trong kí ức của Long Thiên Thành cũng đã nhận ra nữ nhân này, vốn định dùng miệng lưỡi lừa nàng sau đó lại uy hiếp tên tiểu tử kia để hắn trốn đi, vì khi cảm nhận được sát khí từ Vô Thiên thì hắn đã hiểu mình đá phải thiết bản. Nhưng chỉ cần còn mạng thì hắn sẽ có thể lần nữa khôi phục đỉnh phong sau đó lại quay lại cũng không muộn.

Mà tất cả cũng chỉ là hắn suy tính còn thực tế thì từ lúc Vô Song nhận ra hắn thì Vô Thiên đã đoán được bảy tám phần là tên Ma tộc đoạt xá phụ thân của Như Huyền rồi làm ra cái chuyện cầu thân này nhằm thâu tóm Long tộc đây mà, ngay lập tức khi tên Long Thiên Thành muốn mở miệng thì sát khí của Vô Thiên đã mạnh mẽ ép tới hắn, tuy đây chỉ là ba thành sát khí của hắn nhưng cho dù là Hạ Vị Thần cũng phải run chứ huống chi là tên Bán Thần mới trọng sinh này.

Bị sát khí ép tới hắn đã sợ tới mức hai chân mềm nhũn, trực tiếp phịch một cái ngồi xuống đất khắp người mồ hôi lạnh chảy ròng ròng như mưa, không nói được lời nào.

Vô Song nhìn hắn như vậy lập tức muốn chạy lại thì bị Vô Thiên một tay ngăn lại.

- Con rể à đó là cha vợ của con đó, tại sao lại cản mẹ?Nàng nhìn hắn giọng có chút run rẩy trong ngữ khí mang theo nghi hoặc lại có chút trách cứ, muốn đẩy tay hắn ra nhưng với khí lực của nàng thì chẳng có tý ảnh hưởng gì tới hắn.

- Hắn không còn là cha của Như Huyền, là chồng của mẹ nữa. Mà bây giờ hắn đã là một tên Ma Tộc.

Hắn nhàn nhạt nói nhưng lại khiến cho nàng cả người run rẩy, Ma tộc với hắn cũng chỉ là một chủng tộc giống như nhân tộc thôi, nhưng đối với từng sinh linh trên tinh cầu này thì đó chính là tử địch. Tuy Thần Ma đại chiến đã trãi qua hơn trăm nghìn năm nhưng cho tới giờ hậu quả của nó vẫn chưa hề phai nhạt, cụ thể là gần trăm nghìn năm mà Thánh Giả của tinh cầu vẫn ít đến đáng thương không ít Đại tông môn khi xưa bị tuyệt diệt mất đi truyền thừa,...

Nói chung dù bất kì ai trong cái tinh cầu này chỉ cần nhìn thấy Ma tộc thì phải tru sát chỉ trừ Tứ Đại Ma tông.

- Không thể nào, chàng rõ ràng là Thành mà.

Mấy ngày ở chung với Vô Thiên nàng cũng có xu hướng như chúng nữ hoàng toàn không nghi ngờ đối với hắn vì hắn tuy đôi khi vô sỉ, bỉ ổi, háo sắc ra thì trên phương diện hiểu biết các nàng không thể nào hơn hắn được, hơn nữa hắn đối với thiên địa phát tắc lại hiểu rõ vô cùng khiến khiếm khuyết trong lĩnh ngộ của các nàng dễ dàng được cởi bỏ.

- Hắn là Long Thiên Thành không sai nhưng đó chỉ là thân thể, còn linh hồn thì đã bị tên Ma tộc kia luyện hóa mà các người hay gọi là đoạt xá đó.
- Cũng có thể nói bây giờ hắn chính là Long Thiên Thành phiên bản Ma tộc.

Nghe hắn nói vốn hai mắt nàng tràn ngập hưng phấn thì giờ đã trở nên tuyệt vọng, đôi mắt trong suốt phủ lên một tầng hơi nước, cả người như bị thiết quyền oanh trúng vô lực ngồi phịch xuống đất.

- Chàng có thể cứu phụ thân thiếp mà, đúng không.

Đúng lúc này Như Huyền ở một bên bỗng dưng lên tiếng, chuyện hắn cứu được Ngọc Diễm chúng nữ cũng đã biết rõ, hắn thực sự rất thần kì đến cả Ngọc Diễm chỉ có một tia tàn hồn hắn còn cứu được huống chi cha nàng vẫn còn thân xác mà. Tuy nàng không có nhiều tình cảm với phụ thân lắm nhưng dù sao có phụ thân vẫn tốt hơn mồ côi mà, nên nàng cũng ôm một tia hy vọng nhìn hắn, ngoài ra Vô Song vốn đang thất thần cũng mở bừng mắt vô cùng chờ mong nhìn hắn.

- Ách đừng nhìn ta như vậy, hắn đã bị tên kia hoàng toàn luyện hóa đến cả lạc ấn linh hồn trên luân hồi chi hải cũng đã bị xóa thì ta làm sao mà cứu chứ.

Hắn nói không hề sai tuy hắn có thể cứu người chết sống lại với điều kiện người đó phải còn linh hồn lạc ấn hắn mới có thể trọng tổ linh hồn cũng như thân thể, nhưng ở đây tất cả đã bị luyện hóa tất tần tật, hoàng toàn biến mất trên đời thì làm sao mà cứu chứ, nếu như lúc mới bị luyện hóa thì mai ra hắn còn có thể từ trong linh hồn tên Ma tộc kia tách ra linh hồn của Long Thiên Thành nhưng đằng này đã qua mấy ngày toàn bộ linh hồn của Long Thiên Thành đã thành phân bón cho tên Ma tộc kia thì hắn cũng chỉ đành bó tay.

Nghe hắn nói hai nàng thật sự hư thoát, Như Huyền còn đỡ chỉ thương tâm mà khóc còn Vô Song thì giống như mất hồn ngồi một chỗ không nhúc nhích.

-Ajzzz Trúc Nhi, Diễm nhi dọn hết bọn chúng đi ta cần chiếu cố hai người này một chút.

Ân

Hai nàng cùng nhau gật đầu dẫn theo Trúc Mai lao tới chỗ đám Độc Long mà đập. Còn Vô Thiên mang theo mẹ con Như Huyền biến mất.

Hôm qua có việc không viết được mọi người thông cảm. Nhớ tim cho ta nhé.

( Câu like tí nha nếu lượt thích trên 150 thì sẽ thêm chap hehe)

Chương 65: Con gái nói không là Có

Ưm...ư...a...Thiên...a...đừng...a...

Bên trong không gian Bổn Nguyên Như Huyền cả người xích lõa quỳ bò trên giường, cặp mông tròn lẳn trắng mịn bị hắn không ngừng dùng bụng dưới đánh vào liên tục phát ra những tiếng Phành phạch khiến người ta đỏ mặt tía tai.

Nếu là bình thường nàng sẽ thoải mái cùng hắn hoan đường nhưng mà hiện tại bên cạnh nàng chính là mẫu thân đang nằm a. Vốn nàng tưởng hắn sẽ an ủi nàng các kiểu nhưng nào ngờ hắn vừa đặt mẹ nàng nằm xuống giường thì đã biến thành con sói đói đói trực tiếp đè nàng xuống hung hăng ăn sạch nàng.

- Hắc nàng miệng thì kêu dừng mà sao bên dưới cứ muốn hút ta lại vậy hả?

Hắn cười tà ác thì thầm bên tai nàng, hạ thân cũng không chút nào dừng lại không ngừng trừu sáp nơi hoa huyệt non mềm.

_ Ưm...không...được mà...a...mẹ...mẹ...

- Hắc hắc đừng lo dù sao thì hai nàng cũng sẽ là nữ nhân của ta.

Hắn vừa nói hạ thân vừa điên cuồng công kích khiến nàng như lịm đi trong khoái cảm vô bờ, được chừng trăm đợt ra vào hắn mới thỏa mãn một dòng dương tinh nóng hổi phun thẳng vào hoa tâm khiến nàng run rẩy cả người.

- Ngô...thật...nóng...Nàng hai mắt long lanh, má ngọc ửng đỏ, cái miệng nhỏ bên trên lẫn dưới đều không thể khép lại được. Bên trên thì chảy ra một sợi chỉ bạc sáng bóng còn bên dưới tiểu huyệt không ngừng co bóp phun ra từng dòng dâm dịch màu trắng đục mê người.

- Tiểu mỹ nhân nàng ăn no rồi giờ đến lượt mẫu thân nàng rồi, đúng không mẹ vợ.

Hắn mỉm cười nhìn Như Huyền nhưng ngữ khí lại hướng về phía Vô Song bên kia khiến cả hai mẹ con không nhịn mà thẹn đỏ cả mặt. Tuy nàng có chút thất thần vì cái chết của trượng phu nhưng không hiểu sao trong lòng lại không có quá nhiều đau lòng lắm, vốn dĩ nàng cứ nghĩ khi hai người lâu ngày gặp mặt sẽ tình cảm như sóng tràu nhưng đến khi gặp lại thì ngoại trừ chút kích động do lâu ngày không gặp ra thì dường như tình cảm đã bị thời gian bào mòn hết rồi.

Điều khiến nàng buồn phiền có thể nói là vì mất đi một cố nhân thôi nên rất nhanh đã không còn quá nhiều bi thương nữa, rất nhanh nàng đã thanh tỉnh. Trớ trêu thay vừa mới tỉnh lại nàng đã nhìn thấy ngay cảnh xấu hổ của con gái nàng, vì tránh tình cảnh xấu hổ xảy ra nàng đành phải giả vờ hôn mê tiếp, nhưng nàng há có thể lừa được hắc chứ.
Từ lúc nàng vừa tỉnh đã bị hắn phát hiện, vốn lúc đầu vì nàng đã có phu quân nên hắn không muốn phá nhà người ta, hơn nữa còn là nhà vợ nên hắn không có đụng tới nàng, nhưng bây giờ chồng nàng đã không còn thì hắn sao có thể bỏ qua cơ hội này chứ. Vậy là hắn liên tiếp bày ra những tư thế mới mẻ, từng đợt trùng kích của hắn cũng trở nên hung hãn dị thường khiến Như Huyền thì rên rỉ khoái lạc còn Vô Song cũng khó chịu muốn chết rồi.

Nàng đã là nữ nhân từng nếm qua tư vị hoan ái nhưng trong trăm năm qua bị nỗi đau ly biệt dày vò một mực không quan tâm đến dục vọng của bản thân, nhưng hôm nay lại chứng kiến những hình ảnh dâm mỹ như vậy nàng sao chịu được, khắp người như bị lửa thiêu còn bên dưới thì lại trống rỗng khó chịu.

Nhưng khi nghe hắn nói thì nàng lại hận không tìm được cái hố mà chui xuống, nhưng mà lời nói của hắn sao lại khiến nàng có chút chờ mong. Aaa mình nghĩ vậy chứ đó là con rễ mình aaaaa.

Trong khi nàng đang chìm trong suy nghĩ miên man thì hắn đã vòng tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nàng, miệng gặm lấy vành tai trắng nõn cái lưỡi nhẹ nhàng trêu chọc khiến nàng như bị điện giật run rẩy cả người, nhưng một tia lý trí vẫn còn thanh tỉnh luôn nhắc nàng hắn là nam nhân của con nàng, hai tay nhỏ nhắn vốn muốn đẩy hắn ra nhưng lại vô lực đặc lên lồng ngực rắn chắc của hắn như thể vuốt ve, thấy mình không làm gì được hắn nên đành buôn tha chống cự nhưng vẫn cố thì thào:

- Không được...không...ta...ta là...aaaa

Nàng chưa nói hết câu thì tay hắn đã tìm đến nơi cấm địa ẩm ướt của nàng, một ngón tay tìm chui vào bên trong vuốt ve hai cánh hoa non mềm đang ướt đẫm kia. Rồi hắn bỗng rút ra ngón tay ướt át quơ quơ trước mặt nàng giọng tà tà cất lên:

- Xem nàng kìa, bên dưới đã ướt như vậy rồi mà còn nói không muốn đúng là nữ nhân nói không là có mà. Nếu nàng đã có ý như vậy thì con rễ đành phải tuân mệnh vậy.

Hắn mỉn cười nhìn nàng sau đó....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau