HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Long Phương Hỗn Nguyên Quyết

Cẩn thận nhớ lại toàn bộ quá trình cũng như quỹ tích vận chuyển của chân nguyên, cuối cùng hắn đã nghĩ ra được công pháp song tu thích hợp mấy loại công pháp này đối với hắn tuy chẳng có tác dụng nâng cao tu vi tí nào nhưng sau khi thấy hiệu quả khi "vô tình" song tu cùng Tuyết Linh và biết được tư vị ân ái thì hắn đã có một quyết định siêu cấp khủng bố đó là tạo lập một hậu cung to lớn để ngày ngày được thưởng thức tư vị tiêu hồn đó (hé hé).

Nhưng ngặc nỗi thọ mệnh của các nàng lại có hạn nếu muốn các nàng có thể có được thọ nguyên như hắn cũng chỉ có cách nâng cao tu vi của các nàng đến khi thành thần thì sẽ có thọ nguyên vĩnh hằng vĩnh cửu. Mà cách tăng tu vi nhanh nhất chỉ có thể là song tu, nhưng các nàng thì không thể học song tu công pháp tầm thường được vì chúng chỉ toàn công pháp thải bổ chẳng tốt lành gì vì thế hắn mới cất công suy nghĩ một công pháp song tu thật tốt vừa tăng tu vi vừa thoải mái nữa một công đôi việc ha ha ha.

"Hmmm sau này cứ gọi nó là Long Phượng Hỗn Nguyên Quyết đi"

Hắn sáng tạo công pháp xong xuôi thì cũng nữa đêm rồi buồn chán nên hắn quyết định chống hai tay lên cằm và ngồi ngắm Tuyết Linh vì hắn căn bản là chả cần ăn ngủ gì cả vẫn có thể sinh long hoạt hổ như thường.

Sáng sớm khi mặt trời vừa lười biến chui ra khỏi chân trời những tia nắng sớm tinh nghịch chiếu lên khuôn mặt không tì vết của Tuyết Linh khiến cho nàng giật mình tỉnh giấc. Dường như nhớ đến gì đó nàng bỗng chốc đỏ mặt cuối đầu thẹn thùng:

"Tại sao hôm qua mình lại...lại làm chuyện hoan đường như vậy chứ còn...còn...ý xấu hổ chết được"

Nàng hồn nhiên không biết rằng toàn bộ những cử chỉ cùng lời nói của nàng đã bị thu hết vào một cặp mắt đang chăm chú nhìn nàng. Thẹn thùng qua đi nhìn lại quần áo mình hoàn toàn chỉnh tề lại còn nằm trên da hổ nữa nàng bỗng quay phắc lại đập vào mắt nàng là một khuôn mặt đẹp troai soái ca, anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong( ặc hình như buff hơi qua tay) da mặt thì trắng như da em bé chuẩn Tiểu Bạch Kiểm(mặt trắng nhỏ), mài kiếm hẹp dài đôi mắt "hắc bạch phân minh" nhưng lại mang theo vẻ tang thương mà có chút bí ẩn giống như hố đen không ngừng hút người khác, sống mũi cao thẳng giống như hắc mã hoàng tử nhưng miệng lại treo nụ cười tà mị như có như không làm cho khuôn mặt hắn tuy có nét đối lập nhưng lại phù hợp đến kì lạ khiến cho Hàn Tuyết Linh nhìn đến nỗi thất thần tâm hồn thiếu nữ như chú nai con nhảy loạn.

"Này Tiểu Linh Nhi sao nhìn ta dữ vậy đừng nói vừa tỉnh dậy đã muốn ăn ta lần nữa nha"

Trong khi Tuyết Linh còn đang thất thần thì đã bị hắn trêu chọc đến nỗi mặt đỏ đến tận mang tai:

"Lưu manh"

Nàng mắng nhẹ hắn một tiếng rồi lại cuối đầu thấp đến nỗi mặt sắp dán vào bộ ngực "vĩ đại" của mình. Nhưng nhớ đến hôm qua bị hắn cướp đi sự trong sạch bỗng dưng một trận uỷ khuất dân lên khiến nàng nước mắt tuông rơi làm cho Vô Thiên đại thần của chúng ta luống cuống tay chân chả biết phải làm sao:

"Này Tiểu Linh Nhi ngoan đừng khóc nữa mà, là ta sai, là ta mồm thối không nên trêu chọc muội, đừng khóc nữa ta cho muội đánh ta cứ thoải mái đánh ta..."Nếu mà Bàn Cổ có mặt ở đây thì chắc sẽ kinh ngạc đến rớt cả mắt ra ngoài, ai có thể tưởng tượng đường đường là một vị thần chí tôn tùy ý cũng có thể đập nát một tinh cầu lại luống cuống xin lỗi một Kim đan kì nhỏ bé. Chẳng qua là hắn đã cho nàng một chỗ vào hậu cung của hắn rồi mà xin lỗi lão bà của mình thì đâu có gì sai đâu, chứ nếu là kẻ khác nãy giờ quấy rối hắn thì đã bị hắn cho đi luân hồi luôn rồi. Nhìn bộ dạng luống ca luống cuống của hắn làm nàng bỗng dưng lại buồn cười, khẽ ngước khuôn mặt như mèo ướt nhìn hắn nàng cất giọng:

"Ngươi phải...phải phụ trách với ta đó..."

Nàng nói xong vẻ mặt chờ mong nhìn hắn kiểu như ngươi mà không chịu ta liền hiếp à nhầm liền tự vẫn bảo toàn danh tiết. Hắn nhìn nàng nhẹ nhàng lao đi những giọt nước mắt còn chưa khô của nàng thâm tình ôm nàng vào lòng nói:

"Yên tâm ta phụ trách với nàng cưới nàng làm vợ để nàng hưởng hết lạc thú trên đời"

Tuy hắn không hiểu lắm về tình yêu gì đó nhưng một tháng lưu lạc kia( du lịch phá làng phá xóm thì có) hắn đã hiểu được trinh tiết đối với người phụ nữ quan trong thế nào. Hắn đã lấy đi trong sạch của cô nương người ta thì phải phụ trách dù là hắn không cố ý.

"Nhưng người ta vẫn chưa biết tên huynh"
Nàng cuối đầu thẹn thùng nói, mất đi trinh tiết vào tay người mà mình cả tên cũng không biết làm cho nàng cảm thấy đau lòng.

"Ta tên Vô Thiên"

Nói xong còn ngạo nghễ ưỡn ngực lên cứ như là ta đây vô đối vậy. Tuyết Linh nhìn thấy hắn như vậy thì che miệng cười khúc khích

Bỗng như nhớ ra gì đó hắn hỏi nàng:

"Tiểu Linh Nhi muội xem có phải tu vi muội có thăng tiến phải không?"

Nghe hắn nói Hàn Tuyết Linh cũng cảm thấy linh lực trong người dồi dào không hề có cảm giác mệt mỏi hay không thoải mái do bị phá thân mà chỉ thấy cơ thể tràn đầy sức sống vội nội thị xem thử. Chợt nàng kinh hỉ phát hiện quả Kim đan trong Đan điền đã to hơn trước rất nhiều lại sáng bóng như ngọc vậy, đây rõ ràng là đã đột phá Kim đan đỉnh phong nhưng rõ ràng nàng chẳng bế quan chút nào tại sao lại đột phá rồi rõ ràng hôm qua chỉ đánh nhau với bọn đạo tặc rồi làm chuyện...chuyện đó với hắn thôi chẳng lẽ

Nàng nghi hoặc quay sang nhìn hắn, cứ như chờ nàng quay sang hắn đắt ý nói:

"Hà hà không dấu muội ta có một bộ công pháp chỉ cần hai chúng ta triền miên khoái lạc thì công lực sẽ tăng lên như gió"

Nói xong còn bày ra bộ dáng tiểu nhân đắt chí nhìn ngứa mắt vê lờ. Còn Tuyết Linh thì nghi hoặc lẩm bẩm:

"Song tu công pháp thì cũng chỉ tăng một chút thôi mà rõ ràng là huynh ấy luyện sao ta lại tăng tu vi nhỉ"

"Ấy đừng lấy công pháp của ta ra so với cái bọn tà ma thải âm bổ dương đó chứ của ta là cái thế thần công Long Phượng Hỗn Nguyên Quyết thông qua âm dương tương dung hút lấy tinh hoa Nhật Nguyệt nâng cao tu vi.

Chương 7: Sơ bộ Huyền Thiên Tinh

Đang thao thao bất tuyệt về công pháp thần kì chợt một âm thanh kì lạ vang lên

Rột...Rột...Rột

Quay sang nơi phát ra âm thanh thì thấy Tuyết Linh đang đỏ mặt cuối đầu, hắn mới nhớ ra người thường cũng cần ăn uống. Còn nàng thì giờ lại hận không tìm được cái lỗ nào để chui xuống tự dưng lại đói bụng mà còn kêu lên một tiếng to như vậy, nhưng nàng hiện giờ thực rất đói a. Ngày hôm qua chưa kịp ăn trưa đã phải đánh nhau với đám đạo tặc đã thế còn bị hắn hành cả buổi kết quả là ngủ thiếp đi chả ăn chút gì vào bụng cả.

"Nàng đói rồi à, chờ ta một chút"

Nói rồi bước ra khỏi hang chưa đến năm phút hắn đã quay lại và mang theo à phải gọi là kéo theo chứ, hắn kéo cả một con heo to gần nữa cái hang, khiến Tuyết Linh phải kinh ngạc là con heo đó là ma thú cấp 4 Liệt Địa Trư thịt ma thú này rất ngon lại chứa nhiều linh khí tuy lực công kích rất yếu nhưng lại là loại da dầy thịt béo cấp 4 trung gia nhưng lại có phòng ngự ngang với tu sĩ Kim đan sơ kì. Nhưng con Liệt Địa Trư này thoạt nhìn cơ thể hoàn toàn nguyên vẹn chỉ có duy nhất một lỗ máu trên đầu giống như bị thứ gì đó cực kì sắc bén đâm vào rõ ràng là nhất kích tất sát, mà muốn phá phòng ngự của Kim đan sơ kì cũng không phải dễ ít nhất muốn làm được như vậy phải có binh khí Hoàng cấp cao cấp mới có thể giết con ma thú này một cách dễ dàng như vậy( à sẵng đây nó về vũ khí luôn trên tinh cầu này được chia thành: Tinh cấp, Huyền cấp, Hoàng cấp, Địa cấp, Thiên cấp và Thần khí, Thần khi có khả năng có được khí linh có thể thông qua tinh thần mà trao đổi với chủ nhân của mình. Mỗi loại gồm: Hạ cấp, Trung cấp và cao cấp. Ngoài ra còn có vũ kỹ và công pháp cũng được phân loại như vũ khí).Có lẽ hôm qua do ý loạn tình mê nên không nhớ tới bốn con ma thú cấp 6 bên cạnh hắn cho nên nàng mới nghĩ hắn có Hoàng cấp binh khí nhưng thực tế thì hắn chẳng có mà hắn cũng chẳng cần vì cơ thể hắn còn mạnh hơn cả Thần khí. Còn việc bắt heo thì chẳng qua hắn giao cho Tam Nhãn Yêu Bằng bắt về là xong.

"Nàng cho ta mượn kiếm một chút"

Trong lúc nàng còn đang nghi hoặc thì hắn đã quay sang hỏi mượn kiếm của nàng, tuy không biết hắn muốn làm gì nhưng nàng vẫn đưa thanh Hoàng cấp hạ phẩm linh khí cho hắn, cầm thanh nhuyễn kiếm trong tay hắn tiếng lại đến chỗ Liệt Địa Trư rồi tiếng hành sơ chế nói sơ chế chứ thực tế hắn chỉ róc ra một tảng thịt ngon nhất trên mình con heo sau đó ném cả con ra ngoài. Tuy hắn không ăn vẫn sống như thường nhưng hắn lại rất thích ăn đặc biệt là thịt ma thú vì nó có vị rất là ngon. Hắn gom một ít củi khô bắt đầu nhóm lửa để nướng thịt, trên ngọn lửa bập bùng miếng thịt vàng óng phát ra tiếng xèo xèo cùng với mùi thịt thơm nức mũi khiến cho Tuyết Linh không nhịn được nuốt nước bọt. Thấy thịt đã chín hắn không biết móc từ đâu ra một lọ gia vị rắc lên miếng thịt làm nó càng tỏa hương thơm hơn, hắn đưa miếng thịt cho nàng, có lẽ do quá đói nên nàng vừa nhận miếng thịt đã cắn ngay một miếng lớn không thèm để ý đến hình tượng tí nào cả"Thấy sao? Nàng là người đầu tiên được ta làm cho ăn đấy, không phải ai cũng được ăn thịt ta nướng đâu."

"Xì...."

Nàng nghe hắn nói thì xì một tiếng rồi tiếp tục ăn. Đợi nàng ăn xong hắn mới hỏi tình hình tinh cầu này cũng như lai lịch của nàng.

Thông qua nàng hắn biết được tinh cầu này tên là Huyền Thiên tinh là tinh cầu lớn mạnh nhất trong không gian vị diện này, cả tinh cầu có hai đại lục la Đông đại lục và Tây đại lục bị ngăn cách bởi Vô tận hải nên hai đại lục rất ít khi qua lại vì Vô tận hải quá mức hung hiểm đến cả Tiên Thiên cao thủ cũng không dám vượt qua Vô Tận hải. Nơi hắn đang ở là Đông đại lục, trong đại lục này mạnh nhất là lục đại tông môn đứng đầu là Quang Minh giáo hội nghe nói bên trong còn có cả cao thủ Bán Thánh tọa trấn họ có một lượng lớn giáo đồ vì họ tự xưng là người phát ngôn của Quang Minh nữ thần. Tiếp theo Thiên Linh tông xếp thứ hai, đệ tử của tông môn này vô cùng bí ẩn không ai biết tổng bộ của họ ở đâu chỉ biết mỗi lần tông môn đại tái họ đều cử ra duy nhất một đệ tử nhưng tu vi lại cực kì cao, xếp thứ ba là Đan Tông họ chỉ quan tâm luyện đan nên thực lực cá nhân tuy không cao nhưng một luyện đan sư lại có sức hiệu triệu rất lớn nên không ai dám coi thường họ ca, đứng thứ tư là tông môn của Hàn Tuyết Linh Tuyết Ngưng Cung tông môn của nàng chỉ thu nữ đệ tử và thường là các nữ đệ tử có thiên phú thủy hệ. Ngoài ra nàng còn là Cung chủ đương nhiệm của Tuyết Ngưng cung và cũng la thiên tài trong thế hệ trẻ 25 tuổi đã đột phá Kim đan trung kì có thể sánh ngang với Quang Minh Thánh Nữ của Quang Minh giáo hội. Xếp hàng thứ năm là Vạn Thú Tông họ chủ yếu thuần dưỡng ma thú cũng như Đan Tông tuy đệ tử họ không quá mạnh nhưng ma thú của họ thì chả ai muốn tprêu chọc họ. Cuối cùng là Vô Ảnh môn cái tên Bô Ảnh không phải là bí ẩn như Thiên Linh tông chẳng qua là họ chủ tu Phong thuộc tính nên tốc độ cực cao và quỷ mị. Ngoài lục đại tông môn ra cũng còn rất nhiều tông phái nhị lưu và tam lưu khác.

Chương 8: Xuân sắc ngoài động

Trời chiều đỏ rực chiếu xuống làm quan cảnh khu rừng trở nên xinh đẹp như mộng ảo, ngồi trên vách đá ngắm mặt trời lặn tay vòng qua chiếc eo nhỏ của Tuyết Linh hắn cảm thấy thật bình yên và thoải mái. Từ khi được sinh ra đến khi tự phong mình ngủ say hắn chưa bao giờ có thể thoải mái như lúc này, nhớ lại cảm giác tịch mịch cô đơn lúc trước hắn thầm cảm khái cuộc sống trước kia thật vô vị biết bao.

Bên cạnh hắn Tuyết Linh cũng cảm thấy thật vui vẻ nàng ngày thường là một cung chủ ngồi ở trên cao chưa từng được hưởng thụ giây phút nào thoải mái như vầy. Cảm nhận lồng ngực ấm áp của hắn nàng cảm thấy bên hắn thật yên bình biết bao.

"Nàng định tiếp theo đi đâu?"

Hắn khẽ lên tiếng hỏi nàng.

"Ta muốn tiếp tục lịch lãm, tông môn đại tái chỉ còn một năm nữa là bắt đầu tuy thực lực ta được đề thăng nhưng kinh nghiệm quá ít nếu như thực sự giao đấu sinh tử thì phỏng chừng gặp Kim đan trung kỳ cũng làm ta phải thật vật"

Nghe nàng nói xong hắn khẽ trầm mặc một lúc rồi cất tiếng

"Nàng đưa ta công pháp nàng tu luyện một chút đi"

Tuy nghi hoặc không biết hắn muốn làm gì nhưng nàng vẫn lấy ra ngọc giản in xuống công pháp của mình. Nàng tu luyện Băng Ngưng quyết là công pháp Địa cấp trung giai chỉ có cao tầng của Tuyết Ngưng Cung mới có thể tu luyện. Đây là bộ công pháp cực kì ảo diệu được coi là công pháp trấn phái của Tuyết Ngưng Cung tương truyền do Cung chủ đời thứ nhất có tu vi Bán Thánh sáng tạo ra.

Đọc sơ qua nội dung công pháp hắn bất chợt nhíu mày trong mắt thường nhân công pháp này có vẻ cao cấp nhưng thực tế nếu tu luyện đến cực hạn của nó thì cũng chỉ có thể đến Bán Thánh đỉnh phong là cùng. Trong công pháp này có quá nhiều điểm yếu yêu cầu tu luyện hà khắc nhưng lại chẳng thích hợp một số chỗ dường như chẳng có tí tác dụng nào.
Trầm ngâm một lúc hắn quyết định sửa chữa công pháp cho nàng, hắn có thể sáng tạo ra công pháp mới cho nàng nhưng do nàng đã tu luyện Băng Ngưng quyết từ nhỏ nếu thay đổi công pháp dễ dẫn đến tình trạng đụng bình cảnh tu vi đình trệ thậm chí tẩu hỏa nhập ma. Nhìn hắn trầm mặt sau khi xem công pháp làm nàng thấy hiếu kì nhưng cũng không làm phiền hắn, nàng khẽ ngắm nhìn hắn phải nói rằng lúc hắn trầm mặc nhìn hắn cực kì hấp dẫn, ngắm hắn một tự dưng nàng ngủ quên lúc nào không biết.

Đến khi hắn hoàn toàn chỉnh sửa xong bộ công pháp hắn lại in vào ngọc giản cho nàng. Mở mắt ra thì hắn thấy nàng đã dựa vào hắn mà ngủ thiếp đi, nhìn dung nhan động lòng người đang ngủ say trong lòng mình làm cho hắn lại ngứa ngáy cả người nhớ lại hương vị tiêu hồn đêm trước làm cho hắn cảm thấy có một cổ nhiệt khí dâng lên từ bụng dưới một bộ phận nào đó đã trở nên cứng rắn khẽ chọc vào tiểu phúc nàng.

Như cảm nhận được có thứ gì đó nóng bỏng cạ vào mình kéo nàng từ trong mộng đẹp mơ màng tỉnh dậy. Khẽ chớp cặp mắt to cho tỉnh ngủ nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của hắn khiến nàng cũng rạo rực. Tuy lần đó do bị thuốc tác dụng nhưng đến cuối cùng nàng lại hoàn toàn bị khoái cảm chinh phục cùng điên cuồng với hắn, nhớ lại lúc đó nàng không nhịn được đỏ mặt. Nhìn nàng thẹn thùng thật mê người khiến hắn không nhịn được ôm lấy nàng, môi tìm đến đôi môi anh đào của nàng hung hăn hôn xuống, chiếc lưỡi ma quái nhẹ nhàng cạy hàm răng ngọc của nàng ra tìm đến chiếc lưỡi đinh hương của nàng mà quấn lấy, nàng cũng ra sức phối hợp với hắn, ái dịch thông từ miệng hai người không ngừng trao đổi cho nhau.

Trong lúc hôn đôi tay của hắn có chút không yên phận sờ soạn khắp ngọc thể mê người của nàng một tay áp lên nhũ phong mềm mại của nàng mà xoa nắn cảm giác thập phần co giãn làm hắn lưu luyến không buôn. Còn một tay còn lại tìm đến cấm địa của nàng mà sờ mó, một tay tìm được cửa động đào nguyên đã ướt đẫm hắn khẽ xoa nhẹ, day day lên âm hạch mẫn cảm làm nàng phát ra những âm thanh Ưm ưm trong cổ họng do miệng đã bị hắn tham lam mà hôn ngấu nghiến. Hôm nhau đến khi nàng gần như không thể thở nỗi hắn mới lưu luyến thả đôi môi xinh đẹp của nàng ra, như được đại xá nàng há miệng hút từng ngụm lớn không khí trong khi nàng đang tham lam hít thở không khí thì hắn đã đưa tay cởi hết quần áo của nàng lẫn hắn, một cơ thể hoàn mỹ không tỳ vết hiện ra trước mặt hắn

"Thật đẹp"

Hắn không kìm được cất tiếng khen, đây thực sự là kiệt tác của tạo hóa làn da trắng noãn thoáng ửng hồng trông thật mê người, một đôi ngọc thố ngạo ngễ ưỡn lên theo từng đợt hô hấp của nàng làm hắn không kìm được gục đầu vào đó say sưa mút lấy như một đứa trẻ.Cảm giác ngực truyền đến từng trận tê dại khoái cảm theo đó mà kéo lên, không biết khi nào một bàn tay của hắn đã tìm đến động đào nguyên ướt át của nàng một ngón tay hắn nhẹ nhàng đâm vào tiểu huyệt của nàng cảm giác ẩm ướt mà ấm áp bao quanh ngón tay làm hắn như nổ tung. Còn nàng thì đã hoàn toàn ý loạn tình mê không ngừng rên rỉ

"Ân thoải mái qúa...ưm ưm...Thật dễ chịu"

Nghe những âm thanh đầy dâm đãng của nàng làm hắn không thể chịu nổi nữa, khẽ đặt nàng trên tảng đá hai tay hắn tách đôi chân ngọc của nàng ra, kề sát tiểu huynh đệ vào tiểu huyệt hắn chà sát vài cái sau đó cong người mạnh mẽ tiếng vào một cú đâm sâu đến tận hoa tâm.

Cảm nhận tiểu huynh đệ bị bao bọc bởi tầng tầng thịt non làm hắn như sướng như điên liên tục ra vào tiểu huyệt của nàng, còn nàng thì đã bị hắn làm cho mơ màng miệng anh đào liên tục tuông ra những tiếng rên rỉ dâm dật:

"Ư...sâu quá...ưm thoải mái quá...ưư..."

Sau khi hắn nhấp vào chừng trăm lần thì bỗng nàng thét lên một tiếng cả người co dật sau đó vô lực nằm xuống thở dốc, nhưng nàng còn chưa kịp thở dốc thì hắn lại liên tục đâm vào khiến cho nàng phải liên tục cất tiếng rên rỉ.

Hai người quấn lấy nhau liên tục từ ngoài cửa động đến bên trong động liên tiếp thay đổi không biết bao nhiêu tư thế nào la La hán đẩy xe bò, tiên ông trồng củ cải... đến khi gần sáng thì mới thỏa mãn ôm nhau chìm vào giấc ngủ

Tác: đoạn sắc có lẽ hơi dỡ tí mong các đạo hữu thông cảm, do tại hạ không có tí kinh nghiệm nào nên nghĩ sao viết vậy thôi.

Chương 9: Thiên Sương Băng Tâm quyết

Khi những tia nắng ấm áp xuất hiện vầng thái dương xấu hổ chui ra khỏi đám mây làm cho mặt đất bừng lên ánh sáng. Trong sơn động:

"Tiểu Linh Nhi dậy thôi, mặt trời đã chiếu đến mông muội rồi kìa"

Nghe hắn gọi Hàn Tuyết Linh mới chịu mở đôi mắt ngáy ngủ của mình ra nhìn quanh. Hắn tiến đến đưa cho nàng một ít thịt nướng cùng vài quả trái cây dại:

"Ăn đi mèo lười, ăn xong chúng ta sẽ rời đi"

Nàng nghe vậy trừng mắt nhìn hắn nói:

"Ta lười khi nào chứ?"

"Ngủ đến nỗi mặt trời chiếu tới mông rồi còn chưa chịu dậy không lười thì là gì?"

"Còn không phải do ngươi hại sao..."

Nói xong nàng đỏ mặt cuối đầu Hừ không phải do hắn đêm qua làm mình cả đêm hại mình mệt đến nỗi cả người mềm nhũn thì làm sao mình ngủ trễ vậy chứ.

"Hả ngươi nói rời đi là đi đâu? Sao phải đi? "

"Đương nhiên là đi khỏi đây rồi chẳng lẽ nàng muốn cả đời đều sống ở đây sao? Còn đi đâu à, không phải nàng muốn lịch lãm sao chúng ta sẽ đến Yêu thú sâm lâm cho nàng rèn luyện. À còn đây là một bản công pháp nàng hãy thử tu luyện đi đảm bảo chưa đến 10 năm nàng sẽ đạt đến Quy Chân cảnh thậm chí Bán Thánh cũng có thể, còn nếu..."Mặt hắn hiện lên một vẻ bí hiểm. Còn nàng thấy hắn đang nói thì ngắt ngang thì cảm thấy tò mò vô cùng. Tuy nàng không tin lời hắn lắm nhưng nữ nhân luôn có tính tò mò rất cao nên nàng cất tiếng:

"Nếu cái gì?"

"Muốn biết phải không? Muốn biết thì phải hứa sau này gọi ta là Thiên ca ta sẽ cho nàng biết đảm bảo nàng sẽ thích"

Hắn kề sát bên tai nàng cất giọng dụ dô

"Thiên ca"
Nàng nhỏ giọng gọi sau đó lại cuối đầu xuống mặt đỏ đến tận mang tai. Còn hắn thì dương dương đắt ý, lại mang theo vẻ giảo hoạt như âm mưu được thực hiện. Sau đó hắn cuối đầu nói nhỏ vào tai nàng:

"Nếu nàng cùng ta song tu thì chắc chắn chưa đến 10 năm nàng sẽ tiến nhập cảnh giới Bán Thánh hắc hắc"

"Hừ sắc lang"

Nàng trợn mắt mắng hắn sau đó xoay người chạy vào góc hang cầm ngọc giản nghiên cứu, chẳng thèm quan tâm đến bản mặt tiểu nhân đắt ý của hắn.

Thả tâm thần vào trong ngọc giản một loạt thông tin truyền thẳng vào não hải nàng khiến nàng vô cùng kinh ngạc. Bản công pháp tên là"Thiên Sương Băng Tâm quyết" được chia thành năm tầng nếu luyện đến tầng cùng dễ hiểu nhưng lại chứa vô số huyền cơ tuy có chút giống Băng Ngưng quyết nàng tu luyện nhưng lại cao thâm hơn không biết bao nhiêu lần, phải biết Băng Ngưng quyết là công pháp Địa cấp a mà bộ công pháp này rõ ràng cao cấp hơn rất nhiều vậy nó có đẳng cấp gì chẳng lẽ là Thiên cấp nhưng công pháp Thiên cấp thì làm sao hắn có, đến khi nàng tiêu hóa xong dòng thông tin cuối cùng thì nàng phải trợn tròn mắt. Vâng dòng cuối chả phải khẩu quyết hay tâm pháp gì mà là một câu nói rất ư là bá đạo:

"Tiểu Tuyết Linh thấy công pháp này cao cấp quá đúng không nói cho nàng biết đây là công pháp thần cấp đó nha nó tên "Thiên Sương Băng Tâm quyết" nàng thấy lão công nàng có giỏi không nếu có thì phải thưởng cho ta nha. Chụt"

Nàng kinh ngạc cũng đúng thôi công pháp Thần cấp chỉ có trong truyền thuyết nó là công pháp do thần tạo ra nếu tu luyện đến Thánh cấp có thể nhận được cả pháp tắc của vị Thần tạo ra công pháp mà không cần phải tốn sức tham ngộ. Mà Vô Thiên chính là kẻ chấp chưởng vũ trụ này tất nhiên thần cũng nằm trong phạm vi bị hắn quản lí với lại trong người hắn chứa hỗn nguyên pháp tắc nó là khởi nguồn của vũ trụ cũng là khởi nguồn của tất cả pháp tắc tuy nếu hắn muốn để dễ dàng để lại Băng chi pháp tắc trongThiên Sương Băng Tâm quyết nên nếu nàng hoàn toàn có thể tu luyện đến tầng cao nhất thì việc chứng đạo thành thần vô cùng dễ dàng.

Nàng thì không biết nhiều đến vậy nàng chỉ nghĩ công pháp của hắn là do hắn tìm được, vì nhìn hắn còn quá trẻ(chưa chắc) cộng thêm bộ dáng cà lơ phất phơ của hắn thì đánh chết nàng cũng không tin hắn là thần.

"Nàng hãy chuyên tâm tu luyện đi ngày mai chúng ta sẽ đi Yêu thú sâm lâm"

Trong lúc nàng đang ngẫn người thì đã nghe giọng hắn. Nhắm mắt tập trung tinh thần hấp thu linh khí thiên địa vào cơ thể rồi vận chuyển đi khắp kì kinh bát mạch rồi lại đưa linh khí trở về đan điền sau khi nàng hoàn thành một chu thiên thì nàng khiếp sợ phát hiện rằng kinh mạch nàng trở nên rộng rãi thông suốt dị thường(cái này là do song tu mà) còn linh lực trong đan điền thì trở nên cực kì tinh thuần. Nếu như trước kia linh lực nàng chính là một vũng nước hỗn tạp tuy có hơi trong nhưng giờ thì nó hoàn toàn trong như nước cất, điều đó tuy không làm cảnh giới nàng tăng lên nhưng bù lại sức chiến đấu của nàng lại tăng cao đáng kể. Bây giờ nàng hoàn toàn có thể đánh ngang tay với ma thú cấp 5, phải biết rằng trong cùng cấp thì nhân loại không thể là đối thủ của ma thú vì chúng có lợi thế về thân thể và khả năng phòng ngự vô cùng biến thái. Cố nén kích động nàng tiếp tục nhắm mắt tu luyện đến khi trời sáng nàng mới mở mắt ra trong mắt lấp lánh quanh mang màu u lam nhưng chỉ thoáng qua đã trở lại bình thường. Ăn chút thức ăn cả hai cùng nhau lên đường đi Yêu thú sâm lâm.

Chương 10: Hồ Ly vs Chim Xanh

Sâu trong Yêu thú sâm lâm một đôi nam nữ đang sóng vai cùng nhau bước đi nam thì anh tuấn tiêu sái nữ thì xinh đẹp kiều diễm họ chính là Vô Thiên và Tuyết Linh từ khi đi khỏi sơn động họ đã tức tốc đến Yêu thú sâm lâm này. Khu rừng họ ở nằm ở phía Bắc Vương quốc Võ Linh trên Huyền Thiên tinh còn Yêu thú sâm lâm thì nằm ở phía Đông Bắc nên chỉ mất hai ngày họ đã đến nơi. Thực ra là do Vô Thiên cố tình di chuyển với tốc độ ngang Tuyết Linh chủ yếu là ngắm gái thôi chứ bao nhiêu đó khoảng cách thì hắn chỉ cần 1 phút 30 giây là đến nơi. Sau khi đến nơi phải nói là Tuyết Linh đã điên cuồng hỏi thăm đám ma thú như để phát tiết những uất ức mấy ngày nay vậy. Nhìn cảnh này mà hắn cũng phải rùng mình thầm than

"Phụ nữ nổi giận thật đáng sợ"

Thực vậy chỉ qua ba ngày mà trong tay nàng đã có gần trăm viên ma hạch của ma thú, chủ yếu là cấp 4 cũng có vài viên cấp 5. Nhưng đáng kể nhất là một viên ma hạch cấp 5 đỉnh phong của một con Độc Giác Tê Ngưu đây là một con ma thú cực mạnh vừa có sức mạnh khủng bố lại còn có khả năng phòng ngự vô cùng biến thái Huyền cấp linh khí mà chém vào nó chỉ như muỗi đốt inox vậy hoàn toàn không đủ gãi ngứa, nó chỉ có điểm yếu duy nhất là đôi mắt nhưng nó vẫn bị nàng đóng băng bằng Thiên Sương Băng Tâm quyết rồi thế la ngưu ca bị phẫu thuật thành tám khúc. Giờ đây kinh nghiệm thực chiến của nàng đã rất phong phú trong cùng cấp có thể hoàn toàn vô địch, đừng xem thường nàng chỉ luyện tập có ba ngày nhưng trong ba ngày này nàng đã được Vô Thiên chỉ ra rất nhiều điểm yếu và chỉ nàng cách khắc phục.

Có vẻ như buồn bực cũng đã phát tiết xong giờ đây nàng đang cùng hắn thong thả dạo chơi cứ như đi du lịch vậy, tuy địa điểm du lịch có tí không ổn nhưng cũng ít bị làm phiền vì họ đã đi khá sâu trong Yêu thú sâm lâm, nghe đồn trong này có có Yêu Vương cấp 7 đã hóa hình nên không ai ngốc đến nỗi vào đây chịu chết cả tuy trong này có rất nhiều linh thảo quý giá có thể bán được rất nhiều linh thạch nhưng linh thảo càng hiếm thì Ma thú thủ hộ bên linh thảo đó càng mạnh. Mà bên trong này còn có Ma thú cấp 7 tương đương Tiên Thiên cảnh nếu hái linh thảo không mai gặp phải Ma thú cấp 7 thì chỉ có nước tìm Diêm Vương gia uống trà thôi.

Nhưng hai người lại có vẻ chẳng sợ gì cả Vô Thiên thì vốn không để đám ma thú cấp 7 đó vào mắt dù cho bây giờ có ma thú cấp Thánh hay Thần thú bay ra thì hắn cũng có thể một tát mà đưa đi luân hồi. Nhớ năm sưa hắn từng đánh cho Thái Cổ Thần Long phải bò lăng bò càng còn bị hắn đè lột đi mấy chục cái vẩy cùng với một chậu long huyết đến giờ hắn vẫn còn để trong không gian của mình mà khi đó hắn chỉ dùng có 7 phần khí lực mà chả dùng đến hỗn độn chi khí. Sở dĩ hắn để Thần Long lại chủ yếu là giải khuây thôi khi nào thấy cô đơn thì lôi y ra đánh tí cũng thấy vui. Trở lại với Tuyết Linh nàng dám vào đây chẳng qua là do tính háo thắng thích thể hiện của nàng thôi hắn nói nếu nàng sợ thì trở ra vậy là nàng kiên quyết đi vào giống như chiến sĩ quả cảm thấy chết không sờn, nhưng giờ nàng lại thầm hối hận vì đi cả buổi mà đến bóng một con ma thú cũng chẳng có. Điều này rõ ràng rất bất bình thường, nơi này là yêu thú sâm lâm mà lại không có thú việc này chỉ có hai lí giải thứ nhất hai người quá mạnh mẽ hù hết đám ma thú bỏ chạy điều này thì hoàn toàn không có khả năng vì nàng chỉ có tu vi Kim Đan đỉnh phong mà ở đây thì toàn ma thú cấp 6 trở lên thôi chút tu vi đó của nàng không những không hù được ai phỏng chừng còn bị hù ngược lại nữa. Còn hắn lại che dấu tu vi thoạt nhìn chỉ như người thường thì làm sao hù ai, vậy chỉ còn lí do thứ hai đó là đây là địa bàn của yêu vương nên không ma thú nào dám bén mảng tới. Nghĩ đến đây nàng thầm run lên- Trời ơi đó là Yêu vương a, là ma thú cấp 7 đó nếu mà bị nó nhìn thấy chỉ có nước vào bụng nó mà đi dạo thôi...

Nàng thầm hét lên trong đầu lại tự mắng mình ngu ngốc hơn thua với hắn làm chi để bây giờ hajzzzz...

Ầm ầm ầmĐang lúc nàng còn bận nghĩ về hậu quả khi bị Yêu vương phát hiện thì một chuỗi tiếng nổ làm cho nàng chợt run lên

- Không lẽ vừa nhắc đã đến sao? Chẳng lẽ hôm nay nàng phải làm mồi cho ma thú sao?

Nàng thì rầu rỉ còn hắn thì lại vô cùng hưng phấn, đúng dậy là hưng phấn vì hắn hiểu tiếng nổ lúc nãy là do yêu thú đánh nhau, mà hình như còn rất kịch liệt cứ như phải một mất một còn vậy. Loại chiến đấu kiểu này lại rất đáng xem đây với lại hắn muốn tiện thể xem con nào mạnh hơn thu nó về làm tay đấm luôn. Còn hắn lại lười đánh nhau với bọn kiến hôi này giờ thứ hắn hứng thú chỉ có mỹ nữ hắn muốn lập một hậu cung thật lớn để thu hết mỹ nữ thiên hạ. Vì thế bất chấp Tuyết Linh có đồng ý hay không hắn đã ôm nàng lắc mình một cái bay thẳng đến chỗ hai con Yêu vương đanh quánh nhau túi bụi. Có lẽ do hắn bay nhanh quá nên Tuyết Linh cứ tưởng hắn đã ôm mình chạy đi thầm cảm thán với tốc độ của hắn chứ chẳng hề biết mình vừa bay một đoạn khá xa. Hiện giờ cảnh trước mắt lại làm nàng trợn tròn mắt cái miệng nhỏ há ra trông rất khả ái, tạm bỉ qua đi giờ trước mắt hai người là một con hồ ly 7 đuôi cao chừng trăm thước bộ lông trắng muốt như tuyết đang dùng những cái đuôi của mình đánh tới một con chim xanh to lớn trên trời, con chim này có xảy cánh chừng trăm rưỡi thước lông vũ màu xanh lục dưới ánh nắng mặt trời tỏa sáng lấp lánh, một cái mỏ màu vàng lấp lánh hàn quang làm nó trông vừa xinh đẹp lại uy vũ.

̣ Tác: nếu thấy hay thì ấn ta thích cho ta tí động lực

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau