HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Trọng tổ nhục thân và...

- Ngày ấy lại làm cái gì nữa thế?

Một lão giả áo trắng, mặt mày hồng hào, râu tóc bạc trắng dáng vẻ tiên phong đạo cốt đang ngồi đánh cờ với một lão giả khác bỗng dưng hỏi.

- Hồng lão đầu. Sao ngươi không tự đi mà nhìn.

Lão giả kia ngẩn đầu lên trợn mắt nhìn lão giả vừa hỏi kia nó, nếu có Vô Thiên ở đây sẽ nhận ra ngay tên này vì đó không phải ai khác chính là "Tiểu tử" Bàn Cổ. Còn lão giả áo trắng kia không ai khác chính là người chưởng khống Thiên Đạo Hồng Quân Lão Tổ và ngày trong miệng họ không ai khác chính là hắn, Vô Thiên.

- Thôi vậy ngày ấy muốn làm gì cứ làm, ta không muốn vì chút tò mò mà bị đập đâu.

Hồng Quân Lão Tổ vuốt chòm râu trắng bình thường nói, nhưng lời lão nói thì chả bình thường tẹo nào.

- Vậy thì cứ chuyên tâm mà đánh cờ đi.

Bàn Cổ nhếch mép nói cùng lúc đó con cờ trên tay đặt xuống, nhưng khi con cờ vừa chạm bàn thì một vì tinh tú trên đầu hai người cũng khẽ di chuyển vô cùng huyền diệu.

Quay trở lại với Vô Thiên, khi quang mang trên tay hắn tán đi thì trước mặt hắn đã nhiều thêm một người đang lõa thể, đúng là một người bằng xương bằng thịt hơn nữa còn là một mỹ nữ. Một mỹ nữ khuynh quốc, mắt ngọc mày ngày, mũi cao môi đỏ, làn da mềm mại trơn bóng như mỡ dê cùng với một cặp song phong cao vút điểm lên hai hạt đậu đỏ mê người, bụng dưới trơn láng không chút mỡ thừa. Đôi chân trường túc dài miên mang, đùi ngọc trắng nõn săn chắc, giữa hai chân là rừng rậm tươi tốt đang cố che đi đào nguyên phấn nộn mê người kia.

Nàng là một người hoàn chỉnh có cả sinh mệnh lực lưu chuyển hơn nữa còn có tu vi Bán Thánh sơ kỳ nhưng đôi mắt lại trống rỗng vô hồn không khác gì con rối.

- Còn ngẩn ra là gì? Không mau dung hợp cùng chân thân mới.

Hắn nhìn nàng còn đang khiếp sợ mở to mắt kêu lên một tiếng mới khiến nàng tỉnh lại, nàng thật không tin được hắn lại có thể như không mà tạo ra một chân thân mới cho nàng lại không chút tỳ vết mà còn có tu vi Bán Thánh nữa, đây là thần thông bực nào chứ. Cho dù là Ma Thần năm xưa cũng không thể làm được như vậy, nếu không thì nhân tộc hoàn toàn không thể chống lại ngày.

Tuy có khiếp sợ nhưng nàng cũng nhanh chóng đến bên cạnh thân thể kia tay không ngừng kết xuất các pháp quyết huyền ảo, miệng lâm râm đọc khẩu quyết khiến hắn nghe mà nhức cả đầu." Cái tên tiểu tử kia moi ở đâu ra mấy cái thứ rắc rối này vậy"

- Thôi để ta giúp nàng thêm chút nữa vậy.Nói rồi hắn vung tay lên một luồng thấy thải quang mang nhu hòa bao lấy tàn hồn đang hư ảo của nàng sau đó từ từ tiến nhập mi tâm của cổ thân thể mới. Khi quang mang tán đi thì cổ thân thể mới kia đã khôi phục thần sắc hơn cả người bình thường vì đôi mắt trong veo kia không ngừng bốc lên ngọn lửa dục vọng, khuôn mặt kiều diễm đỏ bừng như gấc, đôi môi đỏ tươi hé mở để chiếc lưỡi đinh hương liếm nhẹ quanh môi.

Bỗng dừng nàng lao đến, tay ôm lấy cổ hắn, hai chân quắp lấy eo hắn, miệng nhỏ tham lam hôn lên mặt hắn. - Tiểu mỹ nhân thật mạnh mẽ a.

Hắn cong môi lộ ra một nụ cười như thể âm mưu đã thành công, đúng vậy âm mưu của hắn thực sự đã thành công. Từ khi nhìn thấy tàn hồn của nàng hắn đã xác định bắt nàng vào hậu cung rồi, trong lúc tạo ra thân thể mới cho nàng hắn đã âm thầm thêm vào đó một tí long huyết đã được hắn tinh lọc ( đơn giản xíu là hắn cho nàng máu râm của rồng ý) hơn nữa còn tạo cho nàng một cái Thuần Âm Chi thể.

Khi làm xong hết thảy thì Long Phượng Hỗn Nguyên quyết cũng tự vận hành nhưng lúc đầu do cổ thân thể kia không hề có linh hồn nên không chút phản ứng, đến khi tàn hồn nàng dung hợp cùng chân thân thì mới có phản ứng khi Long Phượng Hỗn Nguyên quyết vận hành nên mới có tràng cảnh mà tên Dâm Thần này đang hưởng đây.

Ôm nàng tiến nhập không gian Bổn Nguyên, hắn trực tiếp hôn lên đôi môi đỏ mọng kia, lưỡi hắn tìm đến chiếc lưỡi đinh hương kia mà quấn lấy, ban đầu nàng có chút gượng gạo nhưng rất nhanh nàng theo sự dẫn dắt của hắn đã hoà nhịp cùng hắn. Hai chiếc lưỡi như hai con rắn không ngừng quấn lấy nhau phát ra những tiếng chóp chép vui tai, từng dòng mật dịch từ khoan miệng hai người không ngừng bị đối phương hút đi, trong khi đang quấn lấy chiếc lưỡi mềm mại thì tay hắn đã không thành thật du ngoạn khắp người nàng. Một tay lướt trên tấm lưng mềm mại, một tay tìm đến chú thỏ con mềm mại mà xoa nắn thỉnh thoảng lại xoa hạt đậu nhỏ khiến nàng phát ra những tiếng rên rỉ nhưng do đôi môi đang bị hắn bịt kín nên chỉ phát ra những tiếng hừ hừ bằng giọng mũi.

Mãi đến khi nàng sắp không thở được hắn mới tách khỏi đôi môi mềm mại vì hắn hôn mà sưng đỏ lên, nhưng cái miệng tham lam vẫn không ngừng hôn lên mặt, cổ, xương quai xanh và cuối cùng dừng lại trên hai con thỏ trắng kia. Hắn hôn nhẹ lên hạt đậu nhỏ sau đó ngậm cả một bên ngực của nàng mà mút như một đứa bé khát sữa muốn tìm dòng sữa thơm ngọt, từng trận khoái cảm từ ngực truyền đến khiến nàng phải cắn răng ngăn những tiếng rên rỉ yêu kiều như những âm thanh ư ư vẫn thỉnh thoảng thoát ra ngoài trong khi hai tay nàng đang cố ghì chặt đầu hắn vào ngực mình.

Trong khi đang thưởng thức hai mimi của nàng thì một tay hắn đã tìm đến khu cấm địa thần bí của nàng, bàn tay vuốt nhẹ đám cỏ mềm mại cuối cùng trượt xuống khe suối đào nguyên phấn nộn, ngón tay nhẹ nhàng tách hai cánh hoa mềm mại, từ từ xâm nhập.

- Ưm... không...chỗ đó...áKhi tay hắn vừa ra vào được vài cái thì nàng đã kêu lên một tiếng cao vút hai tay ghì chặt đầu hắn, hoa huyệt không ngừng bóp chặt lấy ngón tay hắn, theo đó một dòng chất lỏng sền sệt phun ra ngoài.

- Hắc hắc không ngờ nàng mẫn cảm như vậy, mới nhiêu đó đã ra rồi.

Hắn cười hắc hắc rút ngón tay ướt đẫm mật dịch đưa ra trước mặt nàng. Nàng đang chìm trong khoái cảm nào còn quan tâm nhiều như vậy chỉ cảm thấy bên dưới trống rỗng khó chịu.

- Ưm...cho ta...ưm...

Nàng ôm lấy hắn nhưng không biết làm gì chỉ có thể cọ sát thân thể đang bùng cháy ngọn lửa dục vọng của mình lên người hắn, chỉ có như vậy mới có thể cảm thấy dễ chịu một chút. Hắn định trêu chọc nàng thêm một chút nhưng thấy nàng chủ động câu dẫn như vậy cũng không chịu được nữa, nhoáng một cái toàn bộ y phục trên người đã biến mất để lộ thân thể rắn chắc cân đối cùng với cự long to lớn đầy gân guốc đang phùng mang một cách dữ tợn.

Đặt nàng xuống chiếc giường mềm mại cự long nhắm thẳng mật huyệt mềm mại từ từ đâm vào, nàng hơi nhíu mày một chút nhưng chỉ là thoáng một cái sau đó lại chủ động nâng mông lên cho cự long dễ dàng đi vào.

- A

Bỗng dưng hắn đẩy hông một cái, cự long xuyên phá tấm màng mỏng đi sâu vào tận hoa tâm, cảm giác đau như bị xé rách khiến nàng không kìm được hai giọt lệ châu rơi xuống bàn tay bấu mạnh lên lưng hắn nhưng hiển nhiên không gây chút thương tích gì cho hắn.

Hắn cuối đầu hôn đi những giọt nước mắt kia, đợi chừng hai phút khi nàng hoàn toàn thích ứng với cự vật xâm nhập hắn mới bắt đầu ra vào. Lúc đầu là chậm rãi nhẹ nhàng sau đó là nhanh và mạnh, nàng cũng không ngừng nâng mông phối hợp với hắn.

- A...thoải mái...hảo bổng...a...a..a

Nàng yêu kiều hét lên một tiếng cao vút mật huyệt xiết chặt cự long của hắn kèm theo đó là một dòng âm tinh nóng ấm phun thẳng lên cự long khiến hắn cũng phải rên lên vì cảm giác thoải mái. Trong khi nàng đang chìm trong khoái lạc thì hắn lại một lần nữa luận động, cuối cùng không biết nàng đã lên đỉnh bao nhiêu lần đến nỗi sắp ngất đi thì hắn mới gầm nhẹ một tiếng, từng dòng tinh dịch nóng hổi phun thẳng vào bên trong nàng khiến nàng lần nữa dạo đỉnh Vu sơn và ngất đi. Cùng lúc đó Long Phượng Hỗn Nguyên quyết điên cuồng vận chuyển, khiến linh hồn nàng và hắn giao hòa. Cuối cùng cả hai ôm nhau chìm vào mộng đẹp.

Nhớ tim cho ta nhé

Chương 57: Nàng phải lấy thân báo đáp

Chết tiệt sao lại quên mất chứ!

Vô Thiên đang ôm Xích Luyện Ma Nữ nổi danh nghìn năm trước Dương Ngọc Diễm cũng chính là mỹ nữ tàn hồn hôm trước thì bỗng ngồi dậy tự tát mình một cái. Hôm nay mãi lo chuyện của Trúc Mai rồi đến Ngọc Diễm lại quên mất còn một tiểu mỹ nhân khác nữa.

Thế là hắn lại phải đứng dậy, đắp kín chăn cho Ngọc Diễm rồi mới ly khai, nhoáng một cái hắn đã xuất hiện tại một căn phòng khác. Trong phòng một mỹ nhân khác cũng đang nằm trên giường, nàng cũng là một tuyệt sắc mỹ nữ, mắt ngọc mày ngày, mũi cao, nhưng da và môi lại vô cùng tái nhợt và nàng cũng đang hôn mê vì bị thương chứ không phải đang ngủ. Từ khi được Vô Thiên đưa tới đây cũng đã qua ba ngày, nếu không phải nàng là Yêu Thú có sinh mệnh lực vô cùng cường hãn thì đã vong mạng mất rồi.

- Hajzzz cũng may nàng còn sống nếu không thì ta lại phải tốn công tìm kiếm hồn phách nàng nữa rồi.

Hắn lắc đầu cảm thán một phen, đúng vậy hắn cũng không sợ nàng chết, cho dù có chết thì hắn cũng có thể cứu nàng được mà, đến cả Ngọc Diễm chỉ còn một tia tàn hồn nhỏ nhoi hắn còn cứu được huống chi là người mới chết.

Cảm thán thì cảm thán nhưng cũng phải cứu nàng đã, hắn vung tay một luồng sinh cơ bàn bạc theo tay hắn chui thẳng vào trong cơ thể nàng, nguyên bản thân thể chi chít ngoại thương cùng nội thương không hề nhẹ kia chỉ qua ba tức đã khôi phục hoàn toàn.

- Ưm

Nàng khẽ mở mắt" đây là đâu, ta chết rồi sao" một loạt câu hỏi vụt qua nhưng rất nhanh nàng cảm nhận được cơ thể mình vẫn còn sinh cơ, tu vi cũng còn nguyên rõ ràng chưa chết. Nhưng tại sao chứ, nàng chỉ nhớ khi sắp đánh bại con " Chim đen" kia thì bỗng dưng nó bộc phát ra khí thế kinh người, trực tiếp đánh nàng bất tỉnh nhưng sao bây giờ nàng còn sống hơn nữa còn rất khỏe mạnh. Mà khoan... Bỗng nàng nhìn sang bên hông, hiện ra trước mặt nàng là một khuôn mặt anh tuấn đến nỗi thiên địa bất dung, trên môi hắn vẫn treo nụ cười tà như có như không khiến trái tim nàng như chú nai con đang chạy loạn trong ngực.

- Bất ngờ lắm đúng không, mạng nàng là do ta cứu nên bây giờ Hắc hắc nàng phải lấy thân báo đáp thôi.

Hắn nhìn nàng đang nhìn hắn không chớt mắt khẽ nhếch môi nói một câu, căn bản không cần biết nàng có đồng ý không đã đè lên người nàng nhắm thẳng đôi môi đỏ mọng của nàng hôn xuống.

-A...

Nàng hét lên một tiếng nhưng rất nhanh đã im bặt, đôi môi đỏ mọng bị hắn gặm lấy khiến cánh môi nhanh chóng sưng lên, không dừng lại chiếc lưỡi nhám của hắn nhanh chóng tách được hàm răng ngọc của nàng ra. Chiếc lưỡi kia như cá trong nước không ngừng tung hoành khắp khoan miệng nàng, trêu trọc chiếc lưỡi đinh hương của nàng, theo đó từng dòng từng dòng mật dịch thơm tho của nàng không ngừng bị hắn hút đi.
Trong lúc đôi môi nàng còn đang bị tấn công thì tay hắn đã như con rắn không ngừng luồng lách trên cơ thể mềm mại của nàng, một tay đặt lên hai tòa song phong cao ngất không ngừng nắn bóp, tuy cách lớp quần áo nhưng cảm giác mềm mại đàn hồi kia lại thập phần rõ ràng. Một tay còn lại đặt dưới eo nàng mà vuốt ve, kích thích từ cả hai nơi truyền tới khiến nàng phải liên tục vặn vẹo eo thon, từng tiếng hừ hừ trong cổ họng khẽ vang lên, cánh mũi phập phồng thổ ra lan khí.

Cuối cùng khi nàng sắp ngất vì thiếu khí thì hắn mới buôn tha đôi môi ngọt ngào kia.

- Hắc hắc hôm nay nàng sẽ thành phụ nữ.

Hắn cười gian nhìn nàng sau đó thì

Roẹt Roẹt

Âm thanh xé vải liên tục vang lên, nàng đã bị hắn lột trụi lũi, một thân thể mềm mại trắng nõn phơi bày trước cặp mắt sói của hắn. Nàng như một con cừu non đang bị một con sói bắt được nhưng lại không hề ghét con sói này mà chỉ ngượng ngùng liếc nhìn hắn. Nàng không phải nhân loại mà là Yêu Thú tuy có linh trí không thua gì nhân loại thậm chí còn hơn, nhưng nàng vẫn giữ bản tính của Yêu Thú, vô cùng mạnh mẽ, dám yêu dám hận, có ân tất báo. Vì vậy khi hắn nói muốn nàng thì nàng cũng không cự tuyệt hơn nữa còn phối hợp với hắn, nhưng dù sao cũng là nữ nhân không khỏi có chút ngượng ngùng khuôn mặt chôn sâu vào ngực không dám nhìn hắn.

Nhưng hành động của nàng lại khiến máu huyết trong người hắn chảy nhanh hơn, số là nàng cuối đầu khiến cho khuôn mặt gần như ép lên hai tòa thánh nữ phong kia khiến chúng căng hẳn lên. Hắn liếm môi một cái lần nữa đè lên nàng, cái miệng tham lam không ngừng hôn liếm khắp mặt, cổ, xương quai xanh cuối cùng mới dừng lại trên hai ngọn núi cao ngất kia một hơi ngậm lấy một bên không ngừng liếm mút, một tay đặt lên bên còn lại mà nhào nặn biến chúng thành nhiều hình dạng khác nhau.Một tay còn lại tìm đến động đào nguyên mềm mại từ từ xâm nhập.

Ấm áp, mềm mại và ướt át

Cảm giác đó khiến hắn thoải mái không thôi ngón tay liên tục ra vào, nàng nhận được sự kích thích trước nay chưa từng có không ngừng rên rỉ những tiếng câu hồn đoạt phách, mật dịch tuông ra ướt đẫm ngón tay hắn. Cuối cùng hắn cũng đã không nhịn được giải khai quần áo, cự long to lớn ngạo nghễ đứng thẳng hướng về phía nàng phùn mang giương oai,từng đường gân thô to khiến nó trông vô cùng đáng sơ, nhìn con cự long đó nàng thực sự khiếp sợ, nó quá to lớn nếu vào bên trong nàng có hay không sẽ bị rách.

Hắn nhẹ nhàng vác hai chân nàng lên vai, cự long tách hai cánh hoa phấn hồng từng chút từng chút một chui vào bên trong, đến khi chạm phải một tấm chắn mong manh hắn hơi dừng lại, rút nhẹ ra ngoài sau đó cong người đẩy mạnh một cái, cự long nương theo đó chui thẳng vào bên trong hoa huyệt mềm mại bó sát sâu đến tận hoa tâm mới dừng lại.

- A...a...a

Khi cự long xé rách tấm lá chắn mong manh kia, từng giọt máu chảy ra ngoài vương lên nệm trắng trông thật chói mắt, một cảm giác đau đớn như bị xé rách từ hạ thân truyền đến khiến nàng không kìm được hét lên một tiếng chói tai, hai hàng lệ châu theo đó mà tuông ra.

Sau khi đâm vào hắn cũng không loạn động, ngâm cự long ở nơi ấm áp kia tay hắn vươn lên lau đi những giọt nước mắt trong suốt trên má nàng, một tay xoa bóp chú thỏ con giúp nàng giảm bớt đau đớn. Chừng năm phút sau khi nàng đã dần quên đi đau đớn, hắn mới bắt đầu ra vào từ từ sau đó nhanh dần, từng trận khoái cảm như thuỷ triều ập đến khiến nàng không ngừng phun ra tiếng rên rỉ mê người.

- Ư...ư...sâu...sâu quá...thoải...thoải mái muốn...muốn Chết...ân...ngô... Aaa

Theo một tiếng rên rỉ yêu kiều của nàng, nơi hoa huyệt mềm mại mãnh liệt co rút như muốn nghiền nát con cự long đang phá hoại nó kia cùng với một dòng mật dịch phun thẳng lên cự long chui ra ngoài, nàng đã lên đỉnh khoái lạc miệng há hốc chảy cả nước dãi ra ngoài trông vô cùng dâm mỹ. Trong khi nàng vẫn đang chìm trong khoái cảm khi chạm đỉnh Vu sơn thì cự long bên dưới lần nữa loạn động như vũ bão điên cuồng cắm rút khiến nàng như chìm trong biển khoái cảm.

Cuối cùng khi nàng lên cao triều lần thứ sáu hắn mới chịu buông tha cho nàng phun một loạt tinh hoa nóng hổi khiến nàng vì sướng khoái mà ngất luôn, đắp chăn kỹ cho nàng, khẽ hôn lên trán nàng, sau đó hắn mới mặt quần áo lại. Hắn muốn làm một việc vì khi nãy dò xét thể nội nàng hắn đã nhìn ra một điều kì lạ.

Điều kì lạ gì thì chờ chap sau nhé. Tim tim tim nào!

Chương 58: Thân thế Mỹ Nhân quái vật

Một con cờ rơi xuống, một vì tinh tú lại chuyển dời.

- Hai tiểu tử các ngươi rãnh rỗi quá nhỉ?

Trong lúc hai người Bàn Cổ và Hồng Quân đang chăm chú đánh cờ thì bỗng dưng một giọng nói trào phúng vang lên khiến hai người bọn họ giận sôi gan thì bỗng dưng nét mặt kịch liệt biến đổi.

- Sư phụ.

Cả hai đồng thời kêu lên một tiếng đầy cung kính nhìn về phía thanh niên đang đứng giữa hư không kia và đó không ai khác chính là Vô Thiên. Khi ly khai Bổn Nguyên không gian hắn tìm vị trí của Bàn Cổ rồi mới tìm Hồng Quân sau nhưng nếu hai tên này đang ở chung một chỗ thì càng tốt, đỡ mất sức hắn. Thế là hắn nhẹ nhàng thuấn di một cái trực tiếp xuất hiện tại nơi này.

- Lão tử khi nào nhận hai người các ngươi làm đệ tử chứ.

Hắn không khách khí mà dội cho hai đại thần chí cao một gáo nước lạnh, nhưng ngược lại hai tên này cũng không có phản ứng gì hết, chỉ đành ngại ngùng cười trừ một tiếng.

- Không biết ngài đến đây có việc gì không.

Hồng Quân lên tiếng cắt cái không khí quỷ dị này, hướng Vô Thiên cung kính hỏi. Bàn Cổ một bên cũng dỏnh tai lên nghe, lúc trước hắn toàn nhờ Vô Thiên chỉ dạy mới có ngày hôm nay nên giờ chỉ cần Vô Thiên nói một câu cho dù phải liều cái mạng này hắn cũng nguyện ý làm. Nhưng có vẻ hắn nghỉ hơi quá rồi trong cái vũ trụ rộng lớn này có ai là đối thủ của Vô Thiên chứ, cần một tên như hắn liều mạng sao?

- Ta muốn nói tên Hồng Quân ngươi nhìn thấy nữ nhân của lão tử tấn cấp thì tránh ra xa một chút, bỏ mẹ mấy cái lôi kiếp đó đi.

- Còn nữa các ngươi có đan dược, linh dược, tài liệu luyện khí, công pháp cấp thấp thì ném cho ta một mớ đi, lão tử đang muốn lập thế lực đây hắc hắc.- Đúng rồi các ngươi có Bổn Mạng Tinh Huyết của Hạt tộc không mau hiến lên, nếu có lão tử có thể miễn cưỡng thu làm đệ tử a.

Hắn nói ra một tràng nếu là người khác chắc chắn sẽ đập cho hắn một trận nhưng hai người Bàn Cổ lại như bắt được vàng móc hết các thứ cấp thấp của họ ra đưa cho Vô Thiên. Nhưng những thứ cấp thấp trong mắt ba người này nếu đưa một cái ra ngoài không nhất lên một hồi tinh phong huyết vũ mới là lạ, đan dược thấp nhất cũng là Bán Thánh đan hơn nữa còn có gần triệu viên chứ chả đùa. Còn công pháp và tài liệu cũng không thứ nào kém hết toàn bộ đều là những thứ mà Thánh giả cũng đỏ mắt mà hai người Bàn Cổ lại xem như rác quăng ra, còn Vô Thiên đến nhìn cũng không nhìn trực tiếp thu lại.

Mấy thứ tốt hơn hắn có rất nhiều nhưng lấy ra thì các nàng sao có thể dùng nên đành đi nhờ hai tên hỗn trướng này,chứ mấy thứ này muốn hắn nhìn tới cũng không có cửa nữa.

- Được rồi có tên nào có Bổn Mạng Tinh Huyết của Hạt tộc không?

Sau khi thu hết mớ " rác" kia mới hỏi hai người Bàn Cổ, khi hắn thăm dò thân thể mỹ nữ quái vật kia thì hắn mới kinh ngạc phát hiện nàng lại là dị chủng được kết hợp từ Độc Long nhất tộc Và một chủng Hạt tộc nào đó huyết mạch cũng không kém, còn về Hạt tộc gì thì hắn không rõ vì lúc trước khi hắn ngủ say Hạt tộc còn chưa xuất hiện a thì sao hắn biết nàng là hậu nhân Hạt tộc nào chứ.

Nàng tên Mạc Như Huyền, là kết quả của một cuộc tình lâm ly bi đát giữa con gái Nữ Vương Hạt và cháu đích tôn của Độc Long tộc, vốn hai tộc đều tu độc thì chắc sẽ hoà hợp nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại. Cả hai tộc này đều là chí tôn độc thú luôn cạnh tranh như nước với lửa thì làm sao có thể đồng ý cho hai người tới với nhau được chứ, kết quả là mẹ nàng bị giam lỏng trong tộc còn cha nàng cũng bị bắt về Long tộc giam giữ. Nhưng nàng mới là đáng thương nhất, vừa sinh ra được vài ngày đã bị ném vào cái Sa mạc kinh khủng này tự sinh tự diệt, vốn cả hai tộc chắc chắn nàng không thể sống được nhưng kì tích đã xuất hiện. Một tiểu yêu thú mới sinh được vài ngày lại có thể sống trong cái Sa mạc khắc nghiệt này hơn nữa còn đạt đến Yêu Thú Cấp 9, nhưng nàng lại mang trong mình hai huyết mạch khác biệt không giống như Sư Thứu tộc có thể dung hợp hoàn hảo trở thành một giống loài mới có cả Thần Thú, huyết mạch trong cơ thể nàng tối đa chỉ có thể đạt đến cấp 9 đỉnh phong là cực hạn, nếu tiếp tục đột phá sẽ khiến huyết mạch tương khắc bạo thể mà vong.
Vì vậy nếu nàng muốn đột phá tiếp thì phải chọn một trong hai loại huyết mạch là Độc Long Huyết Mạch hoặc Hạt Huyết, mà những chuyện này nàng không hề biết nên hắn đành làm giúp nàng. Nhưng nữ nhân của hắn Long tộc đã có đến hai người ( chú lại quên một tiểu la lỵ rồi), nên hắn trực tiếp tìm cho nàng Bổn Mạng Tinh Huyết của cường giả Hạt tộc để nàng lột xác thành Hạt.

- À đúng rồi trong trong tay đệ tử có mười giọt Bổn Mạng Tinh Huyết của một con Đế Vương Mỹ Nhân Hạt tu vi Thánh cấp đỉnh phong muốn phi thăng nhưng bị lôi kiếp oanh chết con thấy tiếc nên lưu lại một chút.

Hồng Quân nói xong trên tay xuất hiện một bình ngọc trong suốt bên trong chứa mười giọt chất lỏng màu lục tỏa ra quang mang lấp lánh, đây hiển nhiên là Tinh Huyết Bổn Mạng của con Đế Vương Mỹ Nhân Hạt xấu số kia.

- Hừ ngươi muốn lưu lại chiến tích của mình chứ ở đó mà động lòng tiếc nuối gì chứ.

Bàn Cổ thấy vậy hừ lạnh một tiếng trực tiếp nói toạt ra sự thật về mớ Tinh Huyết kia.

- Ha hả hai tên tiểu tử các ngươi đúng là. Đã là hai lão đầu rồi mà tính khí vẫn như xưa, được rồi lão tử hôm nay miễn cưỡng thu hai tên các ngươi làm đệ tử miễn để các ngươi lại cãi nhau.

- Đồ nhi bái kiến sư phụ.

Cả hai người khi nghe hắn nói xong thì mặt mày rạng rỡ quỳ xuống thi lễ với hắn một cái thật sâu

- Thôi được rồi đứng lên cả đi, mọi chuyện đã xong lão tử đi đây.

Hắn phất tay một cỗ lực lượng nhu hòa mà không thể kháng cự nâng hai người dậy sau đó thân ảnh hắn cũng từ từ tiêu thất. nhớ ấn tim cho ta nhé.

Chương 59: Đế vương mỹ nhân hạt

Trở lại Bổn Nguyên không gian hắn tìm ngay đến chỗ Mạc Như Huyền và nhìn thấy ngay một con sâu ngủ đang cuộn mình trong chăn ngủ say.

Ba Ba Ba

- Mèo lười dậy đi.

Hắn không thương tiếc vỗ mấy cái lên chiếc mông tròn lẳng của nàng tạo nên từng đợt sóng ba đào cùng với mấy dấu tay đỏ tươi trên làn da trắng bóc kia khiến ai đó đã trở nên cứng rắn.

- Ưm...Người ta còn mệt...Còn muốn ngủ.

Cảm giác tê dại từ mông truyền tới khiến nàng rên nhẹ một tiếng, nhưng mắt vẫn không mở ra lí nhí nói, xong lại vùi đầu vào chăn ngủ.

- Nàng mà không dậy ta sẽ "ăn" nàng.

Hắn kề sát tai nàng nói còn cố ý phả một luồng hơi nóng vào tai nàng. Vốn nàng định kéo hắn xuống cùng ngủ nhưng nghe câu nói kia thì mở to hai mắt ngồi phắt dậy khiến cho chiếc chăn rớt hẳn xuống để lộ ra xuân quang phơi phới.

Hắn kìm chế cảm giác muốn ăn nàng lần nữa, móc bình ngọc chứa mười giọt Tinh Huyết đưa cho nàng.

- Uống vào đi, ta giúp nàng luyện hóa.

- Nhưng đây là...

- Yên tâm là thứ tốt, còn về nó là gì luyện hóa xong nàng sẽ biết.
Ân.

Nàng cũng không hỏi nữa một ngụm nuốt hết mười giọt huyết dịch màu lục vào bụng. Khi vừa nuốt xong khuôn mặt nàng trở nên vặn vẹo đau đớn, rõ ràng nàng phải chịu thống khổ không hề nhỏ.

- Kiên trì ta giúp nàng luyện hóa.

Trong lúc nàng đang chịu đựng đau đớn sắp ngất đi thì giọng hắn vang lên trong đầu nàng, song chưởng hắn đặt lên lưng nàng một dòng năng lượng nhu hòa theo đó tiến vào thân thể nàng vốn khi mười giọt huyệt dịch kia thấm vào trong máu huyết nàng khiến nàng có cảm giác như nghìn vạn đạo kim châm không ngừng đâm vào trong cốt cách, cơ nhục và cả nội tạng khiến nàng đau đến sắp ngất thì khi cổ năng lượng kia chảy vào thì lại cứ như một dòng nước ấm hoàn toàn hòa tan mọi đau đớn tạo cho nàng một cảm giác nhẹ nhàng vô cùng thoải mái.

Cuối cùng sau gần một toàn bộ mười giọt huyết dịch đã hoàn toàn được hắc luyện hóa, cả cơ thể nàng được bao phủ bởi một quần sáng màu lục nhạt chói mắt. Trong quần sáng kia thân thể nàng từ từ trở về chân thân nhưng hiển nhiên không còn là một con quái vật Hạt không ra Hạt, Long không ra long kia nữa mà hoàn toàn hóa Hạt.

Khi lục mang tán đi hiện ra trước mặt hắn là một con Hạt toàn thân một màu lục, tuy thân thể không quá lớn chỉ to hơn con ngựa một chút nhưng quanh thân lại toát ra một cổ khí thế hùng hồn.

Khắp người phủ một lớp vỏ lục óng ánh, hai chiếc cự kìm sắt bén hữu lực, hạt vỹ nhọn hoắt cong lên lấp lánh hàn quang, một đôi mắt đỏ như máu mang theo khí thế khổng lồ khiến bất cứ hung thú, nhân loại nào cũng phải run rẩy, nhưng hiển nhiên với hắn không có chút uy hiếp nào. Nàng vẫn đứng im bất động đến gần nửa giờ sau nàng mới khôi phục trở lại hình dáng nhân loại, toàn thân thanh y phiêu phiêu khí chất như tiên tử hạ phàm, hai mắt nàng bỗng dưng mở bừng khóe môi cong lên một nụ cười mê người nhìn hắn.Nàng từ trong mười giọt Tinh Huyết kia đã nhận được truyền thừa từ đầu Đế Vương Mỹ Nhân Hạt kia thành công kích pháp huyết mạch lột xác thành Đế Vương Mỹ Nhân Hạt, cũng là chủng loài cao quý nhất Hạt tộc. Cho dù Hạt Vương hiện tại cũng thua kém nàng về huyết mạch, nàng đã nhận toàn bộ truyền thừa của đầu Hạt Vương kia cũng biết được nguyên nhân nó vẫn lạc, vốn nó không nghỉ mình còn có thể có truyền nhân vì nó đã bị lôi kiếp oanh giết gần như tan thành mây khói.

Nhưng một tia chấp niệm của nó bám vào một chút tinh huyết vô tình được một đại năng giả thu thập dù đã chìm vào ngủ say nhưng vẫn bảo lưu được một chút kiến thức rất có thể đại năng giả kia chính là người khống chế lôi kiếp trong truyền thuyết. Mà hắn có thể thu thập được mớ huyết dịch này rõ ràng không đơn giản, hơn nữa hắn còn đơn giản giúp nàng luyện hóa hoàn toàn mười giọt huyết dịch kia rõ rằng không phải người bình thường.

- Nàng đừng nhìn ta như vậy, ta sẽ thẹn thùng a.

Hắn hai tay ôm ngực như một tiểu cô nương bị một tên sắc lang nhìn chằm chằm, nhưng cặp sắc nhãn của " tiểu cô nương" kia không ngừng quét tới quét lui trên những đường cong mỹ miều giấu sau lớp quần áo mỏng mang kia.

- Rốt cuộc chàng là ai, mau khai ra nếu không ta đừng trách ta cường bạo chàng.

Nàng dùng nét mặt mà nàng cho là "xấu xa" nhất nhìn chằm chằm hắn miệng không ngừng uy hiếp.

- Không nói, không nói, nàng muốn làm gì thì làm đi.

Hắn buôn hai tay, mắt nhắm lại thực để cho nàng muốn làm gì thì làm. Nàng nhìn hắn như vậy thì lúng túng, dù gì nàng cũng là một đại cô nương nhưng những kiến thức về mấy chuyện này thì lại như tờ giấy trắng vốn muốn hù dọa hắn để hắn nổi lên tự tôn của đàn ông mà cho nàng biết lai lịch ai dè hắn...

Cũng không phải hắn không muốn nói mà hắn nói ra thì còn gì để du lịch, khi biết lai lịch hắn thì các nàng chắc chắn sẽ không thèm rèn luyện nữa mà sẽ ỷ lại vào hắn điều này hoàn toàn không tốt cho tu luyện của các nàng. Hắn có thể đem tu vi các nàng tăng lên dễ dàng nhưng cũng chỉ có thể đến Thánh Giả đỉnh phong là cực hạn còn muốn thành Thần thì các nàng còn phải cảm ngộ pháp tắc thiên địa chứ không phải đơn giản mà có thể thành Thần được, mà không thể thành Thần thì thọ nguyên các nàng hoàn toàn có hạn tuy rất dài nhưng đối với cái thọ nguyên sánh ngang Thiên Địa của hắn các nàng chỉ có thể thành Thần mới có thể cùng hắn vĩnh viễn tiêu dao.

Còn một nguyên nhân khiến hắn không nói ra thân phận của mình nữa vì hắn sợ nói ra nàng sẽ rất Sốc a. Dù gì hắn cũng là Chí Cao Thần, trong cái tinh cầu mà đến Hạ Vị Thần còn không có như vầy tự dưng đùng một cái lòi ra một Chí Tôn Thần không khiến nàng sốc mới lạ vì thế hắn đành đợi khi các nàng tiến nhập Thánh Giả đỉnh phong sẽ phổ cập toàn bộ kiến thức cho các nàng cũng như công khai thân phận mình.

Mà khoan tính mấy chuyện đó trước hết phải cho mỹ nhân sắc lang muốn cường bạo hắn biết lợi hại mới được, hắn nhào đến đè nàng xuống và...chuyện tiếp theo thì ai cũng hiểu mà hắc hắc.

Chương 60: Ta đến tìm người

Bốn con mèo lười dậy thôi...

Hắn không ngừng vỗ lên bốn cái mông trắng mịn đang nằm phơi ra khiến bốn nàng không khỏi tung ta một hồi rên rỉ câu hồn. Trực tiếp không thèm để ý xuân quang lồ lộ mà tung trảo công không ngừng hướng hắn công kích, vốn hôm qua hắn đang "chiến đấu" cùng Như Huyền thì Trúc Mai kéo theo Thu Trúc, Ngọc Diễm tìm hắn khắp các phòng kết quả nhìn thấy cảnh"chiến đấu" kịch liệt kia thì nàng lại bão nổi muốn lao vào đánh ghen, và kết quả là trận đánh ghen kinh khủng biến thành trận đại chiến long trời lở đất cuối cùng tứ đại mỹ nhân cũng phải khuất phục dưới dâm uy của hắn.

Sau một hồi càu cấu, ngắt véo,...thì các nàng mới thỏa mãn thản nhiên ở trước mặt hắn mà mặc lại xiêm y, chuẩn bị lên đường đi đến trung tâm của Sa mạc Xích Viêm.

- Huyền Nhi muội thực muốn trở về nơi đó sao?

Hắn gối đầu trên đùi Như Huyền vừa chiếm tiện nghi của Ngọc Diễm một bên để cho Trúc Mai đấm bóp toàn thân tận hưởng cảm giác trái ôm phải ấp, bỗng dưng cất giọng.

- Muội không có chút lưu luyến chỗ đó nhưng mẹ muội vẫn còn chịu khổ trong đó muội chỉ muốn cứu mẫu thân. Còn về đám cổ hủ đó thì chẳng liên quan gì đến muội, còn nếu dám cảm muội thì đừng trách muội.

Nàng nhẹ giọng nói nhưng trong mắt lại tuông trào lửa giận, thử hỏi một đứa bé bị chia cắt với cha mẹ từ khi mới lọt lòng làm sao không có oán khí cơ chứ.

- Yên tâm chúng ta nhiều người như vậy không tin bọn chúng không thả người, đúng không Diễm nhi.

- Ưm...

Hắn vừa cười nói, bàn tay không thành thật đã chui vào trong quần áo nàng trêu chọc khe huyệt mềm mại khiến nàng rên lên một tiếng oán hận liếc hắn, muốn ngăn hắn lại nhưng nàng căn bản không thể nên chỉ đành cắn răng cảm nhận khoái cảm từ bàn tay ma quái kia.

................................................

Sâu trong Sa Mạc Xích Viêm, trên một ốc đảo nhỏ vô cùng bình thường nhưng cái ốc đảo này thực sự không bình thường tí nào, dưới cái nóng mà Kim Đan tu sĩ còn không chịu được thì làm sao có ốc đảo được chứ, hơn nữa ốc đảo này còn cây cối xanh tốt, đây thực tế chỉ là một ảo cảnh thực tế thì đâu chính là tổng bộ Hạt Tộc, bá chủ Sa mạc Xích Viêm này.Bên trong ảo cảnh, tại một gian phòng tối đen, một nữ tử đang bị khóa trên một cây cột gỗ to lớn. Xung quanh là một mớ xích sắt to đùng đem tay, chân, eo của nàng trói trên cây mộc trụ, tuy nàng tóc tai rối tung, mặt mũi tái nhợt thiếu sức sống do không được nhìn thấy mặt trời quá lâu nhưng cũng không làm mất đi vẻ đẹp của nàng. Một đôi mắt phượng trong veo trong bóng tối lại lấp lánh như hai vì tinh tú, mày liễu cong cong, mũi ngọc tinh xảo, đôi môi tái nhợt nhưng lại khiến cho nàng làm người ta thương cảm hơn.

Nếu nói khuôn mặt nàng khiến người ta thương cảm thì vóc người lại khiến cho người ta muốn phạm tội, hai bầu ngực cao vút nằm sau lớp áo chật hẹp, vòng eo nhỏ nhắn bị xích sắt quấn lại càng khiến nó trở nên mê người. Đôi chân thon dài nấp sau lớp váy dài đầy hấp dẫn, trong khi mắt nàng đang trống rỗng nhìn lên trần nhà thì cánh cửa bị ai đó mở ra, bước vào trong phòng là một mỹ phụ trung niên cùng nàng có bảy phần tương tự, hơn nữa so với nàng lại càng thành thục mê người hơn.

- Vì chàng và con gái con, con có chịu khổ thế nào cũng đáng.

Nàng nghẹn ngào nhìn con gái hỏi, gần trăm năm qua không ngày nào nàng không đến thăm con gái lần nào cũng hỏi nó nhưng thuỷ chung cũng chỉ một câu trả lời duy nhất.

Nhìn con gái ngày ngày bị giam cầm không thấy ánh mặt trời như vậy nàng cũng rất đau lòng nhưng cũng không thể làm gì, tuy nàng là Tộc trưởng Hạt tộc nhưng không phải việc gì cũng có thể quyết, dù muốn tác hợp cho con gái nhưng toàn bộ trưởng lão đều phản đối thì nàng có thể làm gì được chứ.

Khi biết con gái sinh ra dị chủng nàng đã cố gắng đưa nó đi khỏi Hạt tộc nhưng cuối cùng vẫn bị bắt về, cũng may nàng ra mặt nếu không đã không giữ được mạng, đến cả đứa nhỏ số khổ kia cũng không thể tránh khỏi một kiếp, khẽ lắc đầu nàng nhìn con gái thở dài một hơi sau đó ly khai.

..............................................
- Huyền Nhi đây chính là tổng bộ Hạt Tộc sao?

- Đúng vậy.

Sau hơn một giờ phi hành thì đám người Vô Thiên cũng đến được tổng bộ Hạt Tộc ở sâu trong Sa Mạc.

- Vậy chúng ta xuống thôi. Ta muốn nhìn xem rốt cuộc Hạt tộc mạnh cỡ nào mà nỡ bỏ đi Huyền Nhi.

Hắn từ trên lưng Thu Trúc hạ xuống trước tiên theo đó là tam nữ, cuối cùng là Thu Trúc trong hình dạng nhân loại hạ xuống, tuy trong miệng nói vậy nhưng hắn cũng đã nắm rõ tình hình Hạt tộc. Bốn Bán Thánh một cái đỉnh phong, hai cái đại thành cũng một cái sơ giai, thực lực rất mạnh hoàn toàn ăn đứt Băng Ngưng Cung nhưng nếu so với đội hình hiện tại của Vô Thiên thì không đáng nhắt tới.

Tứ nữ đều đã là Bán Thánh đỉnh phong, hơn nữa Thu Trúc chính là Bán Thánh sắp tấn thăng Thánh Giả so với Bán Thánh bình thường mạnh hơn nhiều, còn Ngọc Diễm lại từng là Thánh giả đỉnh phong tuy trọng tố nhục thân chỉ có thể đạt đến Bán Thánh đỉnh phong nhưng kinh nghiệm chiếm đấu, vũ kỹ, lĩnh ngộ... đều hơn xa những kẻ cũng giai. Mà bên kia cũng chỉ có một Bán Thánh đỉnh phong thì chỉ cần một trong hai nàng ra tay thì đối phương chắc chắn phải ôm hận còn mấy tên còn lại thì chả cần phải lo, mà cho dù thực lực Hạt tộc có mạnh hơn nữa thì trước mặt Vô Thiên cũng chỉ như một đám kiến hôi đang nhảy múa thôi, căn bản không cần quan tâm.

Cả năm người cùng nhau bước vào ảo cảnh, vốn ảo cảnh có thể vây người nhưng trong mắt Năm người thì không đáng nhắc tới, thoáng cái đã xuất hiện trong Hạt tộc, nơi này cũng giống như một thôn trang bình thường có nhà cửa, tửu quán, chợ búa,... Nhưng nơi này chỉ giao dịch bằng Linh thạch và cũng chỉ bán các loại tài nguyên tu luyện khác chứ không giống chỗ của nhân loại. Đang ngó đông nhìn tây thì có hai người nam nhân chừng ba mươi xuất hiện trước mặt hắn, lạnh giọng quát:

- Đây là tổng bộ Hạt Tộc các ngươi vào đây muốn làm gì.

- Ta chỉ là đến tìm người một chút.

Hắn cười nhẹ đáp lại một câu, một cước đá bay hai tên kia. Hơi dùng chút lực rống lên.

- Tộc trưởng Hạt tộc lăn ra đây cho ta.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau