HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Chiến chiến và chiến

Nhìn nàng thẹn thùng hắn lại cười hắc hắc đắc ý, chiếc lưỡi lướt trên thân thể nhu nhuyễn khiến nàng run lên từng đợt, cuối cùng lưỡi hắn cũng tìm được nơi cần đến đó chính là khe suối nhỏ đang chảy ra ôn tuyền.

Nhìn hai cánh hoa đỏ hồng kia hắn đã nhịn không được cuối đầu xuống hôn lên cánh hoa mềm mại, chiếc lưỡi như du long chui thẳng vào bên trong hoa huyệt không ngừng khiêu khích đôi khi lại chui ra ngoài trêu chọc hạt đậu nhỏ đã sớm cứng lên khiến nàng rên rỉ thoải mái

- Ân...đừng...đừng mà...a...chỗ...chỗ đó...ngô...thoải mái a...aaa

Theo một tiếng thét cao vút của nàng mật dịch dũng mãnh phun ra ngoài nhưng tất cả đều chui vào miệng hắn. Hắn không nuốt mà tìm đến đôi môi thơm cuối đầu hôn xuống chuyển mật dịch từ miệng hắn sang miệng nàng, đến khi xong việc hắn lại đùa nghịch chiếc lưỡi đinh hương kia một lúc mới chịu buông tha.

- Làm nữ nhân của ta nhé

Hắn gặm nhẹ vành tai nàng, lưỡi liếm quanh dái tai nhạy cảm khẽ nói.

- Ân

Nàng đã ý loạn tình mê nào để ý hắn nói gì chỉ ngây ngô gật đầu, thậm chí trên khóe miệng còn lưu lại một sợi tơ bạc lung linh. Được nàng đồng ý hắn cũng không ngần ngại nữa, đem cự long đang sưng đỏ tìm đến tiểu huyệt nhỏ nhắn kia, eo khẽ động một cái cự long to lớn tách hai cánh hoa kiều diễm đi sâu vào bên trong.

Cảm nhận cự long từ từ xâm nhập cấm địa thần thánh của mình nàng hơi nhíu mày một chút vì cảm giác trướng đau nhưng sâu thẳm bên trong nàng lại xuất hiện một cổ khoái cảm tuy nhỏ nhưng lại rất chân thật.

Hắn đi vào được một lúc thì đụng phải một tấm chắn mỏng, khéo cự long lùi lại một chốc hắn lại đẩy hông, cự long mạnh mẽ xé rách tấm chắn mong manh kia, vài giọt máu như lạc hồng nhỏ xuống tấm trải giường trắng muốt trông thật kiều diễm chói mắt.Aaa

Cũng đúng vào lúc đó nàng hét lên một tiếng đau đớn, cảm giác hạ thân như bị xé rách khiến nàng không nhịn được hai giọt nước mắt trong suốt lăn dài. Hắn cũng không loạn động mà để im cự long trong hoa huyệt bóp chặt kia, miệng hôn đi từng giọt nước mắt trên khuôn mặt tinh xảo của nàng. Hắn ôn nhu đến cực điểm khiến nàng cảm giác như có một cổ noãn lưu chảy qua, tuy vẫn còn đau đớn nhưng khóe miệng vẫn nở một nụ cười ngọt ngào.

Được chừng năm phút cảm giác tiểu huyệt bắt đầu thích ứng với cự long hắn nhẹ nhàng đẩy hông, nàng hơi nhíu mày nhưng dần dần theo động tác ngày càng nhanh của hắn từng đợt khoái cảm như sóng triều liên miên không ngừng trùng kích não bô hai người, hắn còn đỡ còn nàng lần đầu hưởng trái cấm khiến nàng không thể kìm chế bản thân miệng dần ngâm nga từng tiếng tiêu hồn.

- Ưm...vào...vào sâu quá...ư...ư...mạnh...mạnh quá...đừng...đừng dừng...aaaa

Theo từng đợt trừu sáp của hắn nàng bỗng thét lên một tiếng cao vút, hai chân như vòi bạch tuột xiết chặt eo hổ của hắn, thân thể không ngừng run rẩy khóe miệng còn chảy ra một chút nước bọt. Tiểu huyệt bên dưới mãnh liệt co rút giống như có hàng nghìn cái miệng nhỏ hút lấy cự long, một dòng âm tin ấm áp tưới lên cự long khiến hắn khiến hắn rên lên một tiếng thoải mái xém tí nữa đã bỏ vũ khí rồi nhưng may mà hắn vẫn giữ lại được.
Chấn chỉnh lại tinh thần hắn lại một lần nữa xách thương ra trận, hai người đại chiến suốt hai tiếng đồng hồ, nàng đã dạo đỉnh vu sơn không biết bao nhiêu lần đến khi nàng phải xin tha thì hắn mới chịu phun ra một dòng tinh hoa vào sâu bên trong nàng khiến nàng lại cao trào chút nữa là ngất đi nhưng cùng lúc đó Long Phượng Hỗn Nguyên quyết lại tự động vận chuyển một cổ thuần Dương chi khí từ thân thể hắn thông qua chỗ hai người kết hợp vận chuyển sang cơ thể nàng vận chuyển một chu thiên sau đó lại quay về cơ thể hắn vốn từ cơ thể hắn chỉ là một chút linh khí nhỏ bé nhưng chuyển qua thân thể nàng lại giống như một cơn lũ lớn quét qua trực tiếp phá tan bình cảnh khiến tu vi nàng tăng lên như tốc độ ánh sáng.

Nhưng đó không phải điểm mấu chốt, hiện giờ cũng giống khi hắn và Huỳnh Như song tu, linh hồn hồn hắn và nàng cũng chìm trong trạng thái song tu toàn bộ cảm ngộ, lý giải về thiên địa pháp tắc được hắc trực tiếp quán thâu vào linh hồn nàng cùng với một lượng lớn linh hồn lực trực tiếp tẩy rửa linh hồn nàng khiến nó càng trở nên mạnh mẽ tinh thuần.

Vốn lần trước khi song tu với Huỳnh Như không làm được những thứ này là vì hắn chưa có kinh nghiệm nhưng sau vài lần song tu hắn cũng đã tìm ra cách quán thâu các cảm ngộ về pháp tắc của mình vào linh hồn các nàng. Điều này khiến các nàng từ nay về sau chắc chắn sẽ không gặp bình cảnh về cảm ngộ pháp tắc nữa, chỉ cần các nàng tu luyện pháp lực tăng lên thì có thể trực tiếp đột phá.

Trong lúc linh hồn hai người đang song tu thì bên trên hai người cũng xuất hiện hư ảnh Long Phượng giao hối nhưng hư ảnh Thần Long thì vô cùng ngưng thực còn Phượng Hoàng thì có điểm mờ ảo, nhưng dần dần Phượng Hoàng cũng trở nên ngưng thực hơn một chút tuy không bằng Thần Long nhưng so với ban đầu đã đỡ hơn nhiều.

Cuối cùng sau khi vận hành được bảy bảy bốn mươi chín chu thiên thì thân thể nàng có vẻ như không chịu được hắn mới đình chỉ Long Phượng Hỗn Nguyên quyết tránh cho nàng vì tiến cảnh quá nhanh mà hao tổn căn cơ, nhưng nàng cũng đã trực tiếp đột phá Tiên Thiên cảnh bước vào Quy Chân hơn nữa còn là Quy Chân trung kì đỉnh phong.

Tuy trải qua một lần chiến đấu kịch liệt nhưng được Long Phượng Hỗn Nguyên quyết tăng tu vi nàng lại không còn tí mệt mỏi nào, thậm chí đau đớn do việc phá thân cũng hoàng toàn biến mất. Khẽ mở đôi mắt to nàng nhìn hắn đang mỉm cười bên cạnh, khóe miệng cũng nở một nụ cười ngọt ngào. Khi linh hồn hai người song tu nàng cũng nhìn thấu toàn bộ quá khứ hắn mà hắn cũng như vậy, hơn nữa hai người còn có một cảm giác tâm hồn giao hòa hoàn toàn. Nàng rất tự nhiên vòng tay ôm cổ hắn miệng nhỏ cong lên nói:

- Tướng công thiếp muốn.

Nghe nàng khiêu khích hắn cũng không nhiều lời trực tiếp đè nàng xuống lại một trận chiến kinh thiên nữa bắt đầu...

Tác: Nhớ ấn tim cho tác nha. Tiện thể cảm ơn các đạo hữu đã ủng hộ truyện suốt thời gian qua

Chương 52: Kỳ Phong Sư Thứu

- Trúc nhi chúng ta ghé qua Long tộc một lúc đã.

"Cưỡi" trên người Thu Trúc, Vô Thiên gối đầu lên đùi Huỳnh Như ma trảo cũng tích cực hoạt động trên người nàng, lại mở miệng lười nhác nói với Thu Trúc.

- Vậy chúng ta ghé qua sa mạc Xích Viêm một lúc được không?

- Ừ cũng được. Nhưng mà ghé đó để làm gì chứ?

- Ừm muội muốn thăm tiểu muội một chút.

- Nàng cũng là Sư Thứu Hùng Ưng như muội sao?

- Thiếp cũng không rõ, lúc nàng rời đi cũng chỉ là một con Sư Thứu chưa trưởng thành căn bản không thể nắm chắc được. Sư Thứu tộc chúng ta có nhiều yếu tố gây biến đổi hình thái, thậm chí cùng một mẹ cũng có thể là hai con khác nhau

( bác nào có chơi Lol thì cứ nhìn cây youmuu với cây Dạ kiếm Dratharr thì rõ)

Về việc này hắn thực sự có hơi thắc mắc, hắn cảm nhận trên người nàng có huyết mạch của Côn Bằng nhất tộc cùng với Sư Vương nhất tộc đây là hai chủng tộc viễn cổ cực kỳ hùng mạnh nhưng không thể có chuyện kết hợp được hơn nữa dù có kết hợp thì đời sau sinh ra không thể nào cường hãn như vậy được nhưng rõ ràng tiềm lực của nàng rất mạnh chỉ cần khai phá đúng cách nàng hoàn toàn đủ tư cách trở thành một thần thú thậm chí tấn thăng lên Thượng Vị Thần cũng không khó.

Hắn cũng từng hỏi nàng nhưng nàng cũng không rõ lắm còn về cha mẹ nàng thì nàng cũng chỉ có ký ức rất mơ hồ hiển nhiên đã bị động qua đến cả luân hồi cũng bị chặc đức. Nhưng có một điều nàng có thể khẳng định là cha mẹ nàng cũng là Sư Thứu tộc vì nàng đã từng được nhìn thấy chân thân hai người nhưng đó cũng chỉ là một mảnh nhỏ kí ức, chỉ vẻn vẹn là chân thân hai người sau đó hoàn toàn không có gì khác.

Tuy hắn nắm cả vũ trụ trong tay nhưng ký ức của nàng đã bị động chạm quá lâu hơn nữa luân hồi cũng bị chặc đức cho dù hắn có mạnh hơn nữa cũng không thể nào nối lại luân hồi được nên cũng đành bó tay.

Phi hành suốt hai ngày cuối cùng cũng tới Sa mạc Xích Viêm, đây là sa mạc tự nhiên lớn nhất cũng là duy nhất trong Huyền Thiên Tinh chiếm hơn một phần diện tích của tinh cầu này. Bên trong tồn tại vô số đại cơ duyên nhưng cũng không ít nguy hiểm.

Vừa vào trong lãnh thổ sa mạc đã cảm nhận khí tức Hoả nguyên tố nồng đậm cùng với nhiệt độ khủng khiếp nhưng hiển nhiên đối với cả ba người hoàn toàn không chút ảnh hưởng thậm chí còn thấy ấm như mùa xuân. Bên dưới cũng có không ít mạo hiểm giả, đệ tử tông môn, tán tu,... đang tìm kiếm cơ duyên, liệt sát Ma thú, nhưng khi nhóm Vô Thiên đi ngang thì bọn họ cũng không hề hay biết cũng chỉ thấy một cơn gió thoảng qua thôi.
Rất nhanh đã đến trung tâm sa mạc nhưng khiến Vô Thiên có chút kỳ quái là phía trước lại có đánh nhau, đánh nhau với hắn cũng không có gì là mà điều khiến hắn kỳ quái chính là trong cuộc chiến lại là hai Yêu thú. Hơn nữa một trong số đó có một con cực kỳ giống bản thể Thu Trúc.

................................................

Trung tâm sa mạc một trận chiến kinh thiên động địa đang diễn ra, một con Yêu thú bản thể cực kỳ giống Thu Trúc đang đánh nhau với một con quái vật. Đúng vậy chính là quái vật chứ không thể gọi là Yêu thú được nữa vì nó có phần đầu là một con độc hạt ( bọ cạp ý) còn phần đuôi lại là một con giao long đen thui. Hơn nữa cả người nó chảy ra chất dịch màu xanh đen hôi thối, tuy nó không thể phi hành nhưng lại không hề bị áp xuống hạ phong mà độc dịch của nó lại còn khiến con Sư Thứu trên không ăn không ít thiệt thòi.

- Tà Ác Kỳ Phong

Con Sư Thứu phát ra một tiếng rít rào trầm trầm, cả người tản ra một cổ âm phong khủng khiếp vỗ mạnh đôi cánh mấy cái một cơn gió đen hình thành một luồng long quyển phong mang theo khí thế hủy thiên triệt địa đánh tới con quái vật kia.

- Độc Long Vỹ

Con quái vật cũng phun ra một tiếng, cự vỹ con lại hướng thẳng luồng long quyển phong kia đánh tới, cự vỹ như một thanh đại đao xé rách không gian đâm vào hắc phong.

Oanh Oanh OanhBa tiếng nổ lớn vang lên cát bụi xung quanh bị cuốn bay tứ tán khiến cả vùng trở thành một mảng mù mịt cát bụi cùng lúc đó hai thân ảnh từ trong đám khói văng ra chỉ khác một chỗ một cái từ trên không còn một cái ở dưới đất.

- Muội muội

Cùng lúc này Thu Trúc, Vô Thiên, Huỳnh Như cũng đã tới nơi tiếng hô vừa rồi là Thu Trúc hô lên nhưng rất nhanh thái độ của nàng từ hưng phấn đã biến thành bất lực cùng sợ hãi miệng lại lẩm bẩm:

- Không, không thể nào, Kỳ Phong Sư Thứu, làm sao có thể, không,...

Nàng nói rất nhỏ nhưng không thể nào thoát khỏi tai hắn được khiến hắn hơi nhíu mày nhìn thái độ của nàng hắn nghi hoặc hỏi:

- Có gì sao Trúc nhi?

- Sao muội ấy lại là Kỳ Phong Sư Thứu chứ, không thể nào có chuyện đó được.

Nàng thất thần nhìn hắn nói, thái độ có chút kinh hãi.

- Rốt cuộc Kỳ Phong Sư Thứu có gì đặc biệt chứ?

- Kỳ Phong Sư Thứu, Xuyên Không Sư Thứu là hai loại Sư Thứu chỉ tồn tại trong truyền thuyết, Xuyên Không Sư Thứu là một loại Sư Thứu chỉ sống ở bên ngoài không gian vũ trụ, mang trong mình thuộc tính Không Gian vô cùng hiếm có, có khả năng qua lại giữa các không gian vị diện giống như một vị thần trong Sư Thứu tộc nhưng lại như Thần Long thấy đầu không thấy đuôi. Còn Kỳ Phong Sư Thứu cũng là một loại Sư Thứu cực kỳ hiếm có mang trong mình hai loại thuộc tính là Phong và Ám tuy rất mạnh mẽ nhưng bản tính lại rất hung hãn, khát máu, lại mang ám thuộc tính bị người đời khinh bỉ nên nó hoàn toàn đối lập với Xuyên Không Sư Thứu chính là tồn tại giống như ma quỷ.

Nghe xong cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao nàng lại có thái độ như vậy, bởi vì đây là loài Sư Thứu bị coi rẻ nhất lại chính là muội muội nàng mới khiến nàng thất thần như vậy.

Nhớ ấn tim cho tác nhé.

Chương 53: Nữ nhân của ca

- Trúc Nhi không sao đâu chỉ cần nàng ấy không xấu xa thì tốt rồi. Còn việc nàng ta có là loài nào thì cũng không quan trọng, miễn sao nàng ấy vẫn la tiểù muội muội của nàng đúng không?

Nhìn vẻ mặt thất thần của Thu Trúc hắn không nhịn được lên tiếng an ủi nàng một chút.

- Ân

Nàng gật đầu một cái tuy vẻ mặt đã bớt thất thần nhưng cũng không khá hơn là mấy.

Trở lại với chiến trường, khi cả hai tách ra bỗng dưng con quái vật bên kia rống lên một tiếng chiếc đuôi như Giao Long mạnh mẽ uốn lượn trên cát dùng tốc độ khủng bố lao tới. Phốc một cái tung người lên trời, hai chiếc càng to lớn như lợi kiếm chém về phía Kỳ Phong Sư Thứu, càng chưa đến nhưng kình khí khủng khiếp đã trực tiếp phát tán khiến cho không khí xao động mãnh liệt cuốn lên khói bụi mù mịt.

Đối mặt với công kích khủng khiếp kia dường như Kỳ Phong Sư Thứu kia lại không hề có chút mải mai dao động chút nào, trong con mắt đỏ tươi như máu kia tuông ra sát khí khủng khiếp, không những vậy khí chất quanh người cũng mãnh liệt biến đổi. Từng trận âm phong khủng khiếp bốc lên khiến nhiệt độ như muốn thiêu sống người ta của Sa Mạc Xích Viêm cũng phải giảm xuống thậm chí còn có chút âm lãnh, nhưng quan trọng hơn là trong người nàng lại tỏa ra một cổ khí thế kinh khủng khiến cho Thu Trúc đang thất thần cũng trở nên cảnh giác trong mắt còn mang theo một chút khiếp sợ.

Cổ khí tức kia dù nàng là Yêu Thú Cấp 9 đỉnh phong nhưng trong linh hồn cũng phải xuất hiện một tia khiếp sợ, nhưng bỗng dưng một cổ khí tức nhu hòa rất tự nhiên bao bọc lấy nàng khiến cảm giác sợ hãi kia hoàn toàn biến mất và cổ khí tức đó không ai khác là từ hắn phát ra. Khi cổ khí tức đó xuất hiện thì hắn cũng hiểu ra mọi chuyện, tuy không hiểu tiểu muội của Thu Trúc đã tìm được kỳ ngộ gì nhưng hắn đã thấy được lúc này một linh hồn vô cùng cường đại, ít nhất cũng là Thánh cấp đỉnh phong đang phụ lên thân thể nàng nhưng hiển nhiên không gây hại cho nàng nếu có thì cũng chỉ bị thoát lực vài hôm là cùng.

Đúng lúc này công kích của con quái vật kia đã đến trước mặt Kỳ Phong Sư Thứu đang bao bọc trong âm phong khiếp người. Và...

Oanh long

Một tiếng nổ cùng một tiếng kêu thảm vang lên, ngay sau đó con quái vật kia như " trái mít rụng" bay thẳng xuống đất đâm vào cồn cát tạo thành một cái hố chà bá bự trên mặt đất bất động. Bỗng dưng cả người nó lóe sáng sau đó từ một con " đại quái vật" biến thành một tiểu mỹ nhân với một bộ y phục màu đen bó sát người quyến rũ, từng đường cong mềm mại hoàn toàn hiển lộ. Song phong to tròn cao vút, hơn nữa chiếc áo lại rộng cổ để lộ một mảng da thịt tuyết trắng, eo lại nhỏ nhắn như xà, kiều đồn vểnh cao kiêu ngạo, một đôi chân trường túc khoẻ khoắn, cùng với khuôn mặt xinh đẹp tuyệt luân tuy có chút tái nhợt cùng với một tia máu chảy ra từ khóe miệng nhưng hiển nhiên không thể làm mất đi vẻ phong tình của nàng khiến kẻ nào đó phải nuốt từng ngụm nước bọt.

Nhưng khi hắn đang ngắm mỹ nhân thì Kỳ Phong Sư Thứu bỗng rít lên một tiếng trầm thấp theo đó là một cơn âm phong hướng tiểu mỹ nữ đang vô lực phản kháng kia bay tới. Nếu trúng chiêu này chắc chắn nàng không tránh khỏi kết cục hương tiêu ngọc vẫn, nhưng mà có hắn ở đây há có thể để tình huống như vậy xảy ra chứ. Chỉ thấy lúc âm phong sắp tiếp cận nàng thì bỗng dưng hoàn toàn tiêu thất, kèm theo đó là một giọng nói nhàn nhạt:- Tha được thì tha, một Thánh Giả sao lại chèn ép một tiểu bối như vậy chứ.

Giọng hắn nhàn nhạt không hề có chút gì đặc biệt nhưng truyền vào tai "Tiểu muội" của Thu Trúc lại như sấm giữa trời quang, nàng là Thánh Giả không sai tuy chỉ còn là một tia tàn hồn nhưng không phải vài tên ất ơ có thể nhìn ra được, cho dù Thánh Giả cao giai cũng không thể nhìn ra chút gì. Nhưng tên tiểu tử thoạt nhìn cà lơ phất phơ lại có thể nhìn thấu nàng hơn nữa lại dễ dàng hóa giải một kích của nàng, tuy đó chỉ là một kích tuỳ tiện nhưng quan trọng là nàng căn bản hắn dùng cách nào phá giải một kích kia giống như hắn căn bản không động mà âm phong lại tự tiêu thất.

Trong khi nàng còn đang khiếp sợ thì bỗng dưng tiểu mỹ nư đang nằm trên đất lóe lên một cái trực tiếp biến mất còn biến đi đâu thì đương nhiên là Bổn Nguyên không gian của hắn còn để làm gì thì...( đoán đi)

Khi làm xong mọi chuyện thì hắn lại nhìn nàng bằng ánh mắt long lanh ( long lanh như rồng động dục luôn, không chút tạp niệm he he) cười mà như không cười nói:

- Không cần bất ngờ ca có nhiều thứ nàng không biết còn muốn biết thì phải trở thành... Nữ nhân của ca.
Hắn nói tỉnh bơ nhưng lại khiến nàng trực tiếp nỗi bão, nàng từng là tuyệt thế thiên tài tung hoành khắp Ma Vực của Ma tộc mấy ngàn năm mà không kẻ nào dám nói gì, đùa chắc thời điểm trước tuy có vô số cao thủ nhưng Thánh Giả vẫn là tồn tại đỉnh phong của tinh cầu này thì Một Thánh Giả đỉnh như nàng muốn làm gì kẻ nào dám quản chứ. Nhưng nàng chưa bao giờ bị ai dùng lời nói khinh nhờn như vậy đối với nàng, tuy khi xưa nàng có nhiều kẻ truy cầu nhưng ai ai không phải nhân vật phong vân một thời chứ lời lẽ thì nho nhã đường hoàng nào có như tên này chứ. Nàng trực tiếp không thèm cố kỵ cái gì nữa trực tiếp nhắm hắn đánh tới

- Quỷ Ảnh Trảo

Tuy dưới bản thể Yêu Thú nhưng nàng lại cực kỳ linh hoạt một trảo tung ra kéo theo một hư ảnh quỷ mị mờ mờ ảo ảo nhưng lại nhanh như thiểm điện đánh vào hắn. Nhưng khi trảo đánh tới hắn thì nàng mới hối hận vì sao ư, đơn giản khi trảo ảnh bay tới thì y như lúc trước biến mất vô tung, trên mặt hắn vẫn treo nụ cười như có như không kia nhưng lại mang theo một tia tiếc nuối:

- Àiiii nàng như vậy ca đành dùng biện pháp mạnh vậy.

Không đợi nàng kịp phản ứng, hắn giống như u linh xuất hiện trước mặt nàng ngón tay đặt lên mi tâm nàng. Với thân hình của hắn so với bản thể to như một ngọn núi nhỏ của nàng thì trông vô cùng kì quái nhưng nàng lại hoàn toàn bị hắn đinh trụ không hề có chút phản kháng, thậm chí cơ thể còn thoáng chút run rẩy. Chừng năm phút hắn thu tay, hắc khí quanh người nàng trực tiếp tiêu tán còn bản thể Kỳ Phong Sư Thứu cũng biến mất thay vào đó là một mỹ nhân có nhiều nét giống Thu Trúc nhưng đôi mắt thì lại là một màu đen sâu thẳm.

Nhưng nàng lại như không chút sức lực mà ngất đi đương nhiên ngất trong vòng tay Vô Thiên rồi, khi nàng ngất đi bỗng dưng bên người Vô Thiên xuất hiện một thân ảnh mờ ảo nhưng lại xinh đẹp khuynh quốc

- Rốt cuộc ngươi muốn làm gì nàng

- Hắc tiểu mỹ nhân à nàng là muội muội của lão bà ta, ta có thể làm gì nàng ta chứ.

Hắn nhìn nàng vô sỉ nói một câu, nàng kì quái nhìn hắn một cái sau đó biến mất vô tung, cùng lúc đó chúng nữ cũng đến bên cạnh hắn. Nhất là Thu Trúc nàng kích động ôm lấy em gái mình từ tay Vô Thiên.

Tác: nhớ ấn tim cho tác nha. Dạo này sắp vào học nên ta không thể viết nhiều được nữa nên ngày một chương thôi, haizzz năm cuối rồi phải ráng mới được

Chương 54: Thiên Âm Phong Sát Châu- Chuẩn bị cứu người

Thu Trúc đang vui mừng hớn hở vì nàng thấy được hắn rút ra một tàn hồn trên người muội muội mình, như vậy có thể thấy vẻ mặt tà ác lúc nãy không phải của nàng, nàng vẫn không mất đi một tiểu muội muội. Nhưng bỗng dưng Thu Trúc biến sắc miệng lắp bắp

- Thiên....

Chỉ thấy tiểu cô nương trên tay Thu Trúc không ngừng tỏa ra hắc khí đen kịt khiến làn da vốn trong sáng như ngọc biến thành màu đen khó coi, hắn khi nhìn thấy cũng không nhịn được có chút kinh ngạc, không đợi Thu Trúc nói hết câu trực tiếp ôm lấy cô bé, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn không xương kia, một luồng pháp lực nhu hòa mang theo tinh thần lực bàn bạc dọc theo cánh tay chạy khắp kinh mạch nàng.

Đến khi tiến vào đan điền thì hắn lại nhìn thấy một khoả hắc cầu to bằng ngón tay đang không ngừng xoay tròn, hơn nữa còn tỏa ra hắc khí cũng chính là lớp hắc khí bên ngoài cơ thể nàng.

- Thiên Âm Phong Sát Châu

Hắn nhíu mày khẽ nói, Thiên Âm Phong Sát Châu này chính là linh vật Thiên Địa, sinh ra tại nơi có Âm Sát chi khí nồng đậm. Nó mang theo âm phong vô cùng khủng bố, nếu một Hạ Vị Thần có được nó hoàn toàn có thể vô địch trong cùng cấp, trừ khi kẻ địch của hắn có được linh vật Thiên Địa đồng dạng hoặc là Pháp bảo nghịch thiên nếu không hoàng toàn không phải đối thủ.

Còn Thu Trúc thì chẳng thèm quan tâm cái gì mà Âm Sát hay dương sát gì thứ nàng lo chỉ là tính mạng tiểu muội nàng thôi, khuôn mặt tràn đầy lo lắng hỏi hắn

- Rốt cuộc nàng bị sao vậy.

- Trong người nàng không biết gặp được kỳ ngộ gì có được Thiên Âm Phong Sát Châu nhưng vẫn không thể luyện hóa dẫn đến Âm Sát khí nhập thể nếu không kịp thời thanh tẩy e là...

- Có...Có cách nào thanh tẩy không

- Cách thì có nhưng mà...

- Có gì cứ nói ấp a ấp úng không giống chàng tí nào

Nàng đang lo muốn chết vậy mà hắn cứ nói nữa chừng lại thôi khiến nàng tức muốn bốc khói luôn, cái tên này ngày thường thì ba hoa chích choè đến lúc quan trọng thì cứ như nữ nhân hỏi sao nàng không tức được chớ- Ừ thì cách nhanh nhất, đơn giản nhất đó chính là... song tu.

Hắn nói xong thì lấy lại vẻ tỉnh tỉnh thường ngày, nhưng nàng thì không được như hắn vẻ mặt hơi đỏ lên lại có chút quẩn bách. Tuy nàng không để ý chuyện hắn có quan hệ với nhiều nữ nhân, nhưng mà đây là muội muội của nàng đó, nếu như để nàng song tu cùng hắn thì với tính cách bao dung của hắn thì chắc chắn hai tỷ muội của nàng đều rơi vào ma trảo của hắn, nhưng nếu không cùng hắn song tu thì e rằng muội muội nàng tính mạng khó giữ.

Trong khi nàng còn đang khó khăn suy nghĩ thì trong lòng hắn lại cười không khép miệng

được, ngay khi nghe Thu Trúc nói nàng có một tiểu muội thì hắn đã quyết phải thu nàng rồi. Người ta nói phù sa không chảy ra ruộng ngoài, huống hồ gì tiểu muội nàng lại xinh đẹp không thua gì Thu Trúc, trong khi hắn còn không biết dùng cách gì thu nàng thì bỗng dưng Thiên Âm Phong Sát Châu trong người nàng lại phát tác, vốn bằng khả năng của hắn muốn thanh tẩy và trấn áp mớ Âm Sát khí đó chỉ dễ như trở bàn tay. Nhưng mà hắc hắc cơ hội ngàn năm hiếm có như vậy làm sao hắn có thể bỏ qua được chứ, nên trực tiếp bày ra bộ dạng khó xử kia.

Cuối cùng sau một hồi đắng đo quyết định, dù sao hắn cũng có nhiều nữ nhân thêm một người nữa cũng không sao hơn nữa không phải cả hai sư đồ Tuyết Linh không phải cùng ở một chỗ với hắn sao, dù gì tỷ muội ở cùng một chỗ cũng không phải quá xấu.

- Thiên có chắc song...song tu có thể cứu được không...

- Tuy không hoàn toàn chắc chắn nhưng ít nhất cũng có bảy thành nắm chắc
- Bất quá...nếu...nếu, vạn nhất thất bại thì sao?

- Hajzzz nếu thất bại thì tiểu muội của nàng đành phải...

- Phải chết chứ gì

Nàng có chút sợ hãi nói

- Chết cái gì mà chết chứ, bất quá tu vi nàng ta mất hết thôi, cùng lắm là tu luyện lại từ đầu thôi. Nhưng nàng yên tâm với Long Phượng Hỗn Nguyên quyết của ta thì dù có tu lại thì cũng chỉ cần mười năm là hoàn toàn khôi phục rồi.

- Hừ ai bảo chàng cứ không chịu nói đàng hoàng chứ

Nàng lườm hắn một cái, bất quá nội tâm cũng thở ra một hơi dù sao không mất mạng là tốt rồi. Nhìn hắn còn không chịu làm việc nàng đành phải trừng mắt nhìn hắn giục

- Còn không mau cứu người

Nói xong đẩy Tiểu muội đáng thương cho hắn ( chị ơi chị đưa em nó vào miệng cọp rồi). Hắn cười cười một cái thu nàng và Huỳnh Như vào Bổn Nguyên không gian, trước khi đó Huỳnh Như còn nháy mắt với hắn một cái, hiển nhiên nàng đã nhìn thấu âm mưu của hắn nhưng cũng không vạch trần. Cũng phải thôi nàng khi xưa sắp đi chầu Diêm Vương hắn còn cứu được huống chi một cái Âm Sát Châu nho nhỏ này chứ, chỉ cần nàng cũng có thể áp chế nó rồi thì hắn sao không thể trị được chứ, có quỷ mới tin hắn không có cách khác.

Sau khi tiến vào Bổn Nguyên không gian hắn đặc nàng xuống chiếc giường lớn nơi hắn cùng tỷ tỷ nàng thường trao đổi chuyện nhân sinh, hắn phất tay phong ấn Âm Sát Châu để nó im lặng, sau đó kiểm tra tình hình Mỹ nữ quái vật một chút. Tuy nàng chỉ bị thương chút chút chứ không quá nguy hiểm, lại phất tay một cái ngũ sắc quang mang nhu hòa từ tay hắn bao lấy nàng một cái dùng tốc độ tên lửa chửa trị hết thương thế của nàng sau đó biến mất vô tung. Nàng vẫn ngủ say như trước nhưng khí chất đã không còn suy nhược nữa mà trở nên thanh thuần thoát tục, hắn đưa nàng đến phòng khác sau đó mới chuẩn bị "cứu" cô em vợ mình.

Hắn nhẹ nhàng cởi từng kiện y phục trên người nàng ra chẳng mấy chốc một thân thể tuyệt mỹ sáng bóng như ngọc đã bại lộ, gương mặt tuyệt mỹ đầy mê hoặc hoàn toàn khác với nét anh khí của Thu Trúc nhưng về nhan sắc thì không thua chút nào, kế tiếp là cổ ngọc thon dài cùng xương quai xanh xinh đẹp. Song phong cao vút ngạo nghễ ưỡn lên cùng hai hạt anh đào đỏ hồng dụ hoặc, bụng dưới trơn nhẵn không chút mỡ thừa cùng eo nhỏ tinh tế.

Kế tiếp là chân ngọc thon dài săn chắc, nhưng nơi chói mắt nhất chính là khu rừng kia với lưa thưa vài cọng cỏ nhưng lại mềm mại như nhung đang cố che lấp khe suối thần tiên kia nhưng vẫn không thể che được mà càng làm cho nó trở nên mê hoặc hơn. Ngắm nhìn người ngọc xinh đẹp đang lõa thể thế kia thì nơi nào đó của hắn đã "Nhất trụ kình thiên" yết hầu hơi lay động hắn nuốt xuống một ngụm nước bọt và....

Chương 55: Qủy Thần Hoàng Hồn

- Ưm...A...

Một tiếng rên kèm theo là một tiếng kêu đau đớn, một tên nam nhân tuấn mỹ đang dùng cự long không ngừng tấn công tiểu huyệt nhỏ nhắn của cô gái dưới thân khiến nàng không ngừng cất tiếng rên rỉ. Và hai người đó không ai khác chính là Vô Thiên và muội muội Thu Trúc, Hoàng Trúc Mai vốn hắn không hề biết tên nàng nhưng vì " chữa thương" nên hắn đã vận dụng Long Phượng Hỗn Nguyên quyết cùng nàng song tu nhưng trong quá trình song tu hắn thật không ngờ rằng Thiên Âm Phong Sát Châu nhập thể khiến nàng trở thành Hậu Thiên Thuần Âm Chi thể tuy chỉ là Hậu Thiên nhưng cũng mang lại hiểu quả không thua gì Tiên Thiên. Linh hồn hai người trực tiếp giao hoà cùng thân thể triền miên trong khoái cảm như sóng biển, theo từng đợt ra vào của cự vật những âm thanh phành phạch không ngừng vang lên khiến ai nghe cũng phải đỏ mặt, nhưng ngoài khoái cảm thì hai người cũng thu được chỗ tốt không hề nhỏ. À không chỉ mình nàng vì chút pháp lực khi song tu có được với hắn chỉ như nữa giọt nước trong đại dương vậy, nhưng còn với nàng thì phải gọi là đại kỳ ngộ mới đúng.

Từng đợt thuần Dương chi khí cứ theo con cự long to lớn kia tràn vào đan điền nàng trực tiếp phá vỡ mọi bình cảnh, pháp lực cuồng cuộn như sóng biển không ngừng trùng kích khiến cảnh giới của nàng không ngừng đề thăng.

Cấp 9 trung kỳ đỉnh, cấp 9 hậu kỳ, cấp 9 hậu kỳ đỉnh phong, cấp 9 đỉnh

Suốt một giờ đồng hồ nàng hoàn toàn thanh tỉnh nhưng cũng không phản kháng, hơn nữa nét mặt còn hiện lên vẻ thỏa mãn thậm chí trên miệng còn chảy ra một sợi chỉ bạc khiêu gợi, bỏ mặt cảnh giới đang tăng vùn vụt nàng ôm lấy eo hắn miệng không ngừng cất tiếng rên rỉ:

- Ân...sâu...thật sâu...thực thoải...thoải mái...ngô...aaa

Bỗng dưng nàng thét lên một tiếng cao vút tay chân như con bạch tuột quấn chặt lấy hắn khóe miệng há hốc nước dãi chảy dài, mật huyệt bên dưới như có nghìn cái miệng hút lấy cây gậy thịt to lớn của hắn cơ thể mềm mại không ngừng run rẩy. Đây cũng không phải lần đầu nàng lên đỉnh Vu sơn nhưng mỗi một lần đều thoải mái hơn lần trước khiến nàng như muốn ngất đi vì sung, thấy nàng sắp không chịu được hắn thúc mạnh cự long vài cái cuối cùng cự vật phun ầm ầm từng dòng dịch thể trắng đục vào sâu bên trong nàng khiến nàng vừa lên đỉnh Vu sơn trực tiếp bị khoái lạc làm ngất đi.

Nhìn nàng ngất lịm đi hắn mỉm cười vuốt nhẹ khuôn mặt tuyệt mỹ còn mang nụ cười thỏa mãn kia, bế nàng lên hắn đi đến phòng tắm tỉ mỉ tắm rửa cho nàng, hắn lại bế nàng đến một căn phòng khác, đặc nàng lên giường, đắp chăn,... làm xong mọi việc hắn hôn nhẹ lên trán nàng sau đó đóng cửa rời đi.

Một nơi nào đó trong Bổn Nguyên không gian một nữ nhân nhưng lại có chút hư ảo nhìn về khoảng không vô tận kia không biết đang nghĩ gì thỉnh thoảng lại thở dài một chút.

- Sao ta phải nói với ngươi.

- Hắc nàng không nói cũng không sao. Nhưng nếu nàng cho ta biết nàng là ai không chừng nàng sẽ được dùng Quỷ Thần Hoàng Hồn sớm hơn đó.
Hắn nói nhẹ nhàng giống như tâm sự nhưng khiến nàng không nhịn được quay hẳn lại, nét mặt không thể tin mà nhìn hắn

- Rốt cuộc ngươi là ai?

- Ta chỉ là một kẻ bình thường, thích mỹ nữ thôi hắc hắc.

Từ vẻ mặt như một người đang tâm sự trở thành một tên sắc lang, nét mặt đầy hèn mọn nhìn vào từng đường cong có chút hư ảo của nàng.

- Hừ.

Nàng hừ lạnh một tiếng quay đi, không dám nhìn vào đôi mắt đầy xâm lược của hắn, nếu bây giờ mà có thân thể thì chắc nàng đã mặt đỏ tới mang tai rồi. Nàng từ xưa đã là tồn tại cao cao tại thượng nhưng chưa bao giờ có kẻ nào dám nhìn nàng với ánh mắt như vậy vì những kẻ dám nhìn nàng như vậy đều đã đi gặp Diêm Vương cả rồi.

Nhưng vừa rồi đối mặt với ánh mắt của hắn nàng lại không có chút phản cảm nào chỉ có thẹn thùng mà thôi, dù nàng thực muốn đập cái tên này một cái lắm vì dám nhìn nàng như vậy nhưng nàng không thể làm gì hắn, không nói hiện tại nàng chỉ có một tia tàn hồn cho dù lúc toàn thịnh nàng cũng không thể làm gì hắn.- Thôi không đùa nữa, quá khứ nàng như thế nào ta không cần biết, nể mặt nàng có quan hệ với hắn ta giúp nàng một lần vậy.

Hắn mỉm cười nhìn nàng nét mặt như nhớ lại việc gì đó thoáng hiện vẻ tang thương, nhưng khi nàng nhìn thấy khuôn mặt đó trái tim trong ngực bịch bịch nhảy lên liên tục vì khuôn mặt đó thực sự quá mê người. Trong khi nàng còn đang nhìn hắn thì hắn đã thu nàng vào ống tay nhoáng một cái biến mất.

Trong không gian mờ mịt bỗng dưng một bóng người trống rỗng xuất hiện, đó không ai khác chính là hắn, ống tay khẽ phất tàn hồn của nàng đã xuất hiện trước mặt hắn. Khi nhìn thấy không gian xung quanh nàng không thể nhịn được kinh hô một tiếng, cho dù nàng lúc toàn thịnh cũng không thể nào ở trong không gian như vậy được, mà muốn được như vậy chỉ có Thần tồn tại chí cao mới có thể làm được. Khoan không...không lẽ hắn là Thần, nàng không thể tin được mà nhìn hắn, đáp lại nàng chỉ là một nụ cười thản nhiên của hắn

- Đừng bất ngờ chuyện nàng chưa biết còn nhiều lắm.

- Rốt cuộc ngươi muốn làm gì.

- Chẳng phải nàng muốn dùng Quỷ Thần Hoàng Hồn sao, ta là đang giúp nàng a.

- Nhưng mà...

- Ta không phải dùng đến cái bí thuật của tên nhóc đó đâu. Nàng cứ việc nhìn là được.

Hắn vung tay một cái linh khí từ sâu trong hư không liên tục tụ tập lại trên tay hắn, ngày càng nhiều, chúng không ngừng vận chuyển theo những quỹ tích kỳ dị quanh tay hắn. Luồng linh khí đó lớn dần, lớn dần. Theo từng đợt vận chuyển càng ngày càng sáng, không biết qua bao lâu luồng ánh sáng kia ngày càng trở nên sáng chói và.

Hết rồi mai tiếp. Nhớ tim cho ta nhé.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau