HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Làm nữ nhân của ta

Sau một hồi ôm nhau thắm thiết hai nàng mới để ý bên cạnh còn một thằng đực rựa đang đánh giá hai nàng từ đầu đến mông à nhầm từ đầu đến chân.

Chợt Thanh Kiều phát hiện ra gì đó sắc mặt nàng khẽ biến sau đó là tức giận nàng bỗng vọt lên phía trước trong tay xuất ra một thanh nhuyễn kiếm Thiên cấp nhằm ngay Vô Thiên mà đâm.

- Dám làm nhục con ta. Chết

Nhìn nàng đâm đến với tốc độ con rùa (nàng thì nhanh nhưng trong mắt hắn không khác con rùa lắm) hắn vốn có thể nhẹ nhàng mà né nhưng nhìn vẻ mặt tức giận đến mức muốn liều mạng của nàng hắn cũng không tránh cứ đứng một chỗ như thể trời trồng, nàng cũng hơi ngạc nhiên nhưng cũng không để ý nhiều. Từ khi hắn cùng Huỳnh Như xuất hiện nàng đã có chút nghi hoặc nhưng vì trùng phùng cùng con gái nên nàng cũng không quan tâm lắm, đến khi nhìn ánh mắt như muốn ăn tươi hai nàng của hắn lại còn phát hiện con gái mình không còn hoàn bích đã khiến nàng nộ khí trùng thiên, còn kẻ làm ra chuyện nay thì dùng tiểu mimi nghỉ cũng biết là kiệt tác do hắn làm ra, trong lúc tức giận nàng đã trực tiếp muốn một kiếm diệt sát tên xú nam nhân này.

Còn Huỳnh Như khi nhìn thấy mẫu thân tức giận như vậy thì cảm thấy hạnh phúc, tuy nàng chuyển thế luân hồi khiến Thanh Kiều khi sinh đứa con này ra nhận đủ mọi chỉ trích nhưng nàng vẫn một mực yêu thương nàng chăm sóc cho nàng từng chút khiến nàng cảm nhận sự ấm áp của tình mẫu tử thiêng liêng, đến bây giờ khi biết nàng bị làm nhục người mẫu thân này đã bất chấp tất cả, thậm chí còn không thèm để ý tu vi của đối phương mà trực tiếp giết tới phần tình cảm này khiến nàng không thể không cảm động thậm chí là khi thức tỉnh hết phần kí ức trước kia nàng lại càng cảm thấy yêu quý người mẫu thân hờ này hơn.
Còn về tên Vô Thiên thì nàng không hề lo chút nào, trong lúc song tu nàng đã biết được toàn bộ kí ức của hắn bao gồm thân phận và quá trình tu luyện của hắn cũng như hắn nhìn hết luân hồi của nàng. Thế nên khi nàng nhìn thấy hắn sắp bị đâm cũng không quá lo lắng, với cái thân thể biến thái của hắn thì cây Hỗn Độn Thần khí Khai Thiên Tịch Địa Phủ của Bàn Cổ may ra còn có thể làm hắn trầy da chút chút chứ còn thanh Thiên giai nhuyễn kiếm cộng với tu vi của Thanh Kiều thì đừng mong làm gì được hắn.

Đúng như nàng nghĩ thậm chí còn kinh khủng hơn khi thanh nhuyễn kiếm đâm trúng ngực hắn thì

Rắc Rắc Rắc
Từng âm thanh nức vỡ vang lên, thanh kiếm Thiên giai trực tiếp bị chấn gãy thành mấy khúc rơi rụng trên đất còn nàng thì trợn tròn mắt. Đúng lúc nàng đâm kiếm vào ngực hắn thì cảm nhận một lực phản chấn khổng lồ ép đến nhưng lực lượng đó chỉ chấn vỡ vũ khí của nàng chứ không hề ảnh hưởng chút gì đến nàng. Nàng không thể tưởng tượng được một lực lượng đủ phá huỷ Thiên giai binh khí mà đánh lên cơ thể nàng thì chắc rằng nàng đã hương tiêu ngọc vẫn rồi, phải biết là đến cả Quy Chân cao thủ cũng không thể bằng một kích đem Thiên giai vũ khí phá huỷ trừ khi là Quy Chân đỉnh phong có thể cảm ngộ thiên địa pháp tắc. Một kích của Quy Chân đỉnh phong thử hỏi một Tiên Thiên trung kì nhỏ bé như nàng làm sao chịu nổi. Nhưng khiến nàng nghi hoặc là thực lực hắn cao như vậy tại sao lại không tránh đi một kiếm vừa rồi của nàng, hơn nữa hắn còn khống chế lực phản chấn của cơ thể rất chuẩn không hề tổn thương đến nàng, đây phải là tồn tại kinh khủng bực nào chứ vậy mà nàng còn có ý định giết chết hắn nữa chứ đúng là nực cười.

Trong khi nàng còn đang thất thần thì hắn đã như u linh xuất hiện bên cạnh nàng vòng tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nàng, mạnh mẽ kéo nàng vào trong ngực. Đến khi nàng kịp nhận ra thì một khí tức nam tử mạnh mẽ xộc đến khiến nàng bủn rủn tay chân mặt cho hắn ôm lấy, nàng vừa định lên tiếng thì đôi môi nhỏ nhắn đã bị hắn trực tiếp dùng đôi môi mỏng bịt kín, chiếc lưỡi nhám dễ dàng tách hàm răng ngọc của nàng ra. Chiếc lưỡi kia trực tiếp quấn lấy chiếc lưỡi đinh hương của nàng, ban đầu nàng còn có chút trốn tránh nhưng làm sao có thể chống lại một kẻ dày dặn kinh nghiệm như hắn chiếc lưỡi nhỏ nhanh chóng hòa nhịp cùng hắn mật dịch thơm tho của nàng không ngừng bị hắn mút lấy. Tuy nàng từng sinh con nhưng là do Huỳnh Như chuyển thế luân hồi vào nàng chứ nàng chưa từng có chút kinh nghiệm nam nữ nào nên chỉ có thể bị động mặc cho hắn không ngừng khai phá chiếc miệng nhỏ nhắn thơm tho của nàng đến khi đôi môi đỏ tươi kia sưng lên mới chịu buông tha nàng. Trong mắt nàng đã hiện lên vẻ mê li nhìn vào khuôn mặt anh tuấn đang gần sát bên kia, nàng chưa bao giờ nếm trải cảm giác mỹ diệu như vậy hiện giờ trái tim nhỏ bé còn đang nhảy bịch bịch trong ngực nhất là khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm kia khiến nàng như bị hút vào trong đó mà không thể thoát ra được.

Đúng lúc này hắn bỗng gặm lấy vành tai trắng tinh của nàng lại thì thầm

- Làm nữ nhân của ta được không?

Nàng bất tri bất giác gật đầu còn hắn thì khóe miệng xuất hiện một nụ cười tà, nháy mắt với Huỳnh Như một cái sau đó ôm nàng vào bổn nguyên không gian để lại Huỳnh Như đang đỏ bừng mặt. Vốn lúc nãy trước khi đi hắn còn truyền âm lại một câu " Ca muốn cùng cả hai mẹ con nàng" khiến nàng thẹn thùng muốn chết a. Tuy hai người không phải hoàn toàn là mẹ con ruột nhưng dù gì cũng là mẹ con mười mấy năm làm sao không thấy ngại được chứ, nhưng cũng không thể làm gì ai bảo nàng thích một tên quỷ phong lưu như hắn chứ, tuy nàng trách móc hắn nhưng lại có chút chờ mong dù sao nàng cũng muốn mẫu thân được hạnh phúc xem như đền bù vì nàng mà làm mất đi tuổi xuân, mà trên đời này có ai xuất chúng hơn hắn nữa chứ. Tuy rằng hắn có hơi hoa tâm nhưng người như hắn dù có nhiều nữ nhân hơn nữa thì đã làm sao chứ ai có thể quản được hắn chứ nên nàng cũng thầm mừng cho mẫu thân hờ ( con gái tốt ghê luôn:))

Chương 47: Thanh Kiều mê hoặc

Trong bổn nguyên không gian, hai thân thể lõa lồ không ngừng quấn lấy nhau từng âm thanh dda thịt va chạm cùng những tiếng rên rỉ đầy mê hoặc không ngừng vang lên khiến ai nghe cũng phải đỏ mặt.

Hai người đó không ai khác chính là Vô Thiên và Thanh Kiều, vốn lúc vừa vào bổn nguyên không gian Thanh Kiều xuất hiện một tia thanh tỉnh nhưng nàng làm sao có thể thoát khỏi ma trảo của hắn được chứ. Sau một lúc dụ dỗ khiêu khích cuối cùng nàng cũng bị hắn hoàn toàn đè dưới thân cùng hắn truy hoan.

Theo từng đợt cự long của hắn ra vào Thanh Kiều cũng phát ra từng tiếng rên rỉ kiều mị như tiên nhạc khiến người ta cảm thấy tinh thần sảng khoái, nàng tuy không sở hữu Thuần Âm Chi Thể như Huỳnh Như nhưng nàng cũng mang Thiên Sinh Mị Cốt mỗi một cái nhăn mày cũng khiến cho nam nhân xiêu hồn lạc phách càng huống chi hiện giờ nàng đang nằm trên giường, tóc dài tán loạn, da thịt tinh tế như bạch ngọc hiện lên từng mảng ửng đỏ, song phong cao vút theo từng đợt trùng kích của hắn không ngừng run lên nhất là hai điểm đỏ hồng kia đã săn cứng không ngừng run động trông vô cùng mê hoặc. Càng chết người hơn là nàng trong cơn khoái hoạt không ngừng ngâm nga những tiếng rên rỉ dụ hoặc điều này như một liều thuốc kích thích cực mạnh khiến hắn không ngừng tăng tốc, cự long dũng mãnh không ngừng đánh lên hoa tâm khiến nàng như bay lên chín tầng mây còn hắn cũng cảm thấy thoải mái không thôi trong miệng thỉnh thoảng phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp.

Tất cả mọi người từ khi đám Vô Thiên đi vào đều rất kinh ngạc duy chỉ có Thanh Kiều là không có biểu hiện gì còn tất cả đều hơi nghi hoặc nhìn Vô Thiên nắm tay hai nữ nhưng rất nhanh mục tiêu đã thay đổi chuyển sang Thu Trúc. Còn lý do thì đơn giản từ lúc đầu tới giờ tên này chỉ lo kiếm gái nên có ai thấy hắn đâu còn Thu Trúc thì một mình sô lô hai tên Bán Thánh của Ma tộc hơn nữa còn trong vẻn vẹn nữa giờ đưa cả hai tên đi chầu Diêm Vương, bày ra thực lực kinh người mà trận chiến đó thì đám Thái Thượng Trưởng Lão này ai cũng nhìn thấy hết. Vốn lúc đầu họ đang kì lạ tại sao lại lòi ra một thằng đực rựa nhưng khi thấy hắn cầm tay Thu Trúc thì ai cũng hiểu nên cũng không để ý hắn nhiều mà tập trung lên vị "nữ cao thủ" thôi.

Mấy hôm nay bị bệnh nên không viết nổi, đến hôm nay mới đỡ cố chui lên viết một chap các bạn thông cảm nha. Nhớ ấn trym à nhầm tim ủng hộ mình nha, thấy hay thì cho mình xin 1 vé đề cử thanks.

Chương 48: Thu Trúc chấn nhiếp

Khi kinh ngạc qua đi mỹ phụ Bán Thánh là người đầu tiên đứng dậy khẽ khom người rất biết ơn nhìn Thu Trúc nói:

- Đa tạ tiên tử đã ra tay cứu giúp Mị Ảnh Tông, mời tiên tử thượng tọa.

Nàng thập phần chân thành hơn nữa trong ngữ khí lại có chút cung kính, cũng đúng thôi một người có thể một mình đánh bại hai đại cao thủ Bán Thánh trung kì một cách nhẹ nhàng hơn nữa hoàn toàn không chút thương tổn nào đây là tu vi bực nào, cho dù cao thủ Bán Thánh cao giai cũng không thể làm được trừ phi là cao thủ Bán Thánh đỉnh phong. Cao thủ Bán Thánh đỉnh phong không cần phải nói đây chính là tồn tại gần như vô địch trong Huyền Thiên tinh này dù đi đâu cũng sẽ được cung kính chứ không riêng gì ở Mị Ảnh Tông.

Nhưng làm mọi người kinh ngạc là nàng không trả lời hay ngồi xuống mà liếc nhìn hắn giống như một tiểu thê tử hỏi ý phu quân. Hắn nhìn nàng ôn khẽ nói:

- Bọn họ mời thì nàng cứ ngồi đi.

Nhưng nhìn lại chỉ còn một cái ghế trống thì nàng lại không có ý định ngồi mà vẫn đứng nguyên cùng hắn.

- Người đâu mau mang ghế cho Thánh Nữ và bằng hữu của tiên tử.

Nhìn tình huống có chút quái lạ nên mỹ phụ đành lên tiếng, nhưng tên Vô Thiên lại nói lên một câu làm cả sảnh suýt chút nữa té nhào.

- Không cần phiền phức như vậy ta thấy chiếc ghế đó cũng khá rộng cả ba chúng ta cùng lên đó ngồi cũng được.

Nói là làm hắn dắt tay hai nàng trong ánh mắt quái dị của mọi người trực tiếp ngồi xuống, càng kinh khủng hơn là hai mỹ nhân như hoa như ngọc, thực lực cường hãn lại nhu thuận như hai chú mèo nhỏ ngồi lên đùi hắn còn hai tay hắn thì tự nhiên mà ôm lấy hai chiếc eo nhỏ nhắn kia.
Nếu nói Huỳnh Như dù làm mọi người có chút kinh ngạc nhưng dù sao nữ nhân cũng có lúc động chân tình nên có hành động như vậy với hắn cũng là bình thường, nhưng còn tiên tử cao cao tại thượng kia sao lại có thể thân thiết với tên phàm nhân kia như vậy chứ điều này thực khiến cho người ta khó hiểu.

Trong lúc mọi người còn đang kì quái thì Thanh Kiều đã đứng lên giọng nói rất uy nghiêm:

- Hôm nay gọi mọi người lại đây không phải là ý của ta mà là ý của Trúc tiên tử. Trúc tiên tử người có chuyện gì xin mời nói.

Nàng nói xong cung kính nhìn về Thu Trúc sau đó chậm rãi ngồi xuống, cùng lúc đó Thu Trúc cũng đứng dậy ánh mắt nhìn mọi người hoàn toàn thay đổi. Nếu nói lúc bên cạnh Vô Thiên nàng là một cô vợ nhỏ nhu thuận thì lúc này đây nàng đã khôi phục phong phạm của một Yêu Vương, khí chất cao cao tại thượng, coi rẻ chúng sanh nhưng lại khiến những người có mặt ở đây sinh ra cảm giác khiếp sợ và cung kính. Đúng chính là cung kính, cung kính của kẻ yếu trước kẻ mạnh, cùng lúc này nàng cũng mở miệng nói vốn âm thanh nhu mì như chim Hoàng Oanh hót thì giờ này nó lại lạnh băng giống như nữ vương nói với thần tử:

- Bổn tôn cứu các ngươi cũng không phải là do nhân nghĩa gì hết. Trong thế giới này không ai cho không ai cái gì hết đạo lý này chắc các ngươi cũng hiểu chứ.

Trầm mặt, tất cả đều trầm mặt không ai dám lên tiếng, nàng lại tiếp:- Nếu đã hiểu thì bổn tôn cũng nói luôn, hôm nay bổn tôn muốn các ngươi đầu nhập vào Băng Ngưng Cung. Các ngươi đừng vội vọng động, các ngươi sẽ không cô độc đâu mà tứ đại Ma tông đều phải thuần phục mục đích của bổn tôn cũng không chỉ là một mảng Đông đại lục này mà là cả Huyền Thiên tinh này, nhưng trước hết ta cần một đại phái có thể thống nhất Đông đại lục trước. Băng Ngưng Cung cũng chỉ là tiền đề để bổn tôn khai tông lặp phái thôi nhưng Băng Ngưng Cung cũng chỉ thu nữ để tử nên ta cần Mị Ảnh Tông ngoài sáng đầu nhập vào Băng Ngưng Cung còn tam đại Ma tông khác sẽ là thế lực trong bóng tối, đến ngài Tông môn đại tái năm sau cũng chính là lúc chúng ta dương danh. Còn hiện tại các ngươi cũng đưa ra quyết định đi, một là thuần phục bổn tôn đầu nhập Băng Ngưng Cung còn hai là "Diệt môn"

Hai chữ diệt môn mang theo sát khí kinh người bao trùm toàn bộ đại sảnh khiến không khí trong phòng như giảm đi vài độ khiến tất cả trưởng lão cao tầng của Mị Ảnh Tông có cảm giác như bị độc xà nhìn chằm chằm khiến cho sống lưng ai nấy cũng ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Vốn có vài người muốn phản bác nhưng khí bị sát khí của Thu Trúc bao trùm thì không ai dám lên tiếng, cuối cùng mỹ phụ trung niên cũng lên tiếng

- Thôi được dù sao thì Mị Ảnh Tông nếu không có người cứu thì cũng trở thành tay sai của Ma tộc dù sao theo người xưng bá cũng tốt hơn để bọn Ma tộc kia đè đầu, nên chúng sẽ theo ý tiên tử, trong ngày mai chúng ta sẽ phát đi tin tức xác nhập vào Mị Ảnh Tông.

- Tốt chắc chắn các ngươi sẽ không hối hận vì quyết định hôm nay. Chúng ta đi nàng nói xong mang theo Vô Thiên và Huỳnh Như trực tiếp rời đi chuẩn bị thăm hỏi một Ma tông khác.

- Hahaha Trúc Nhi à biểu tình của nàng lúc nãy đúng là uy nghiêm vô thượng a xuýt chút nữa đã khiến cho ta cũng bị chấn nhiếp a.

- Còn không phải là quỷ kế của chàng sao.

Vâng và tình huống vừa rồi đạo diễn không ai khác chính là hắn, vốn hắn có thể tự mình ra mặt nhưng như vậy hắn lại tốn công chấn nhiếp đe dọa, vv... nên hắn trực tiếp nẹ́m hẳn cho Thu Trúc.

Nhớ ấn tim ủng hộ tác nha.

Chương 49: Cự Thạch Phong Ấn

Trên không trung của một mảnh rừng rậm xanh thẳm bỗng dưng một đạo lưu quang dùng tốc độ khủng bố xẹt qua mang theo khí lưu cuồn cuộn khiến một vài chú chim non đang tâm sự mỏng bị bay mất vài sợi lông suýt chút rơi xuống đất

- Ai da cũng sắp xong rồi nhỉ, ưm đúng rồi, ưm chỗ đó, dùng lực a, đúng rồi thật thoải mái a.

Lúc này một tên thiếu niên đang gối đầu trên đùi mỹ nữ không ngừng rên ri ̉"sung sướng" khi tay thiếu nữ đang đấm bóp cho hắn, nhưng khi nghe những tiếng rên vô lại của hắn thì nàng cũng phải thẹn đến đỏ bừng mặt nhưng trong nội tâm lại rất ngọt ngào.

Vâng và tên đó không ai khác chính là tên Vô Thiên nhà ta, kể từ khi rời Mị Ảnh Tông đến giờ cũng đã hai tháng và hắn cũng đã thành công "cứu vớt" hai đại Ma tông khỏi nanh vuốt của Ma tộc đó là Hợp Hoang tông và Thiên Ma tông và hiện tại hắn cùng với Thu Trúc, Huỳnh Như đang trên đường tìm đến Ma tông cuối cùng là Quỷ Tước tông.

Phi hành thêm nữa ngày một ngọn núi cao trọc trời đã xuất hiện trước mắt mọi người, ngọn núi như một thanh trường thương rạch phá thương khung nhưng xung quanh ngọn núi lại có hắc khí lượng lờ làm cho ngọn núi trở nên vô cùng âm trầm khủng bố giống như có nghìn vạn cô hồn dã quỷ không ngừng lượng lờ.

- Cuối cùng cũng đến, Trúc Nhi hạ xuống nào.

Theo đó Thu Trúc trong bản thể Sư Thứu Hùng Ưng từ trên cao trăm thước nhắm ngay lưng chừng núi hạ xuống. Đến khi chỉ cách ngọn núi hơn trăm thước thì bỗng dưng một cổ khí thế khủng bố ép tới khiến Thu Trúc không thể nào tiếp tục tới gần cùng lúc đó một âm thanh lạnh lùng âm trầm vang lên:

- Kẻ nào dám tự ý xâm nhập Quỷ Tước tông.

Cùng lúc đó hai bóng đen từ trong ngọn sơn phong lao ra, đó là một lão giả và một mỹ thiếu niên. Cổ khí thế khủng bố vừa rồi là do lão giả phát ra, Thu Trúc có tu vi cấp 9 đỉnh phong sắp bước vào Thánh Thú tương đương Bán Thánh đỉnh phong của nhân loại nhưng nếu so về thực lực thì có hai tên Bán Thánh đỉnh cũng không thể đánh lại nàng, nhưng lại bị lão giả này hoàn toàn chặn đứng, rõ ràng lão giả này có tu vi Thánh Giả nếu không chắc chắn không thể áp chế Thu Trúc dễ dàng như vậy.

Tuy Bán Thánh và Thánh giả chỉ cách một khoảng nhỏ nhưng khoảng cách này lại giống như lạch trời không thể vượt qua, nên dù Thu Trúc có cường hãn như thế nào đi nữa thì cũng không thể chống lại được lão giả này.

Đúng lúc này thì Vô Thiên cũng động, hắn nhẹ nhàng phất tay một cái toàn bộ uy áp giam cầm của lão giả giống như bọt biển hoàn toàn bị đánh tan và.

Phụt

Lão giả phun ra một bún máu sắc mặt trở nên trắng bệch như người bệnh, trong mắt hiện rõ thần sắc không thể tin nổi. Từ lúc lão tấn thăng Thánh cấp đến giờ cũng đã hơn trăm năm nhưng chưa bao giờ lão bị thương hơn nữa lần này còn bị uy áp của chính mình phản phệ đến phun máu. Nhưng khiến lão không tin được là nguyên nhân lại do một cái phất tay nhẹ nhàng của tên nhân loại không chút tu vi kia.

- Hừ dám nhảy nhót trước mặt lão tử đúng là không biết sống chết.Hắn nhàn nhạt nói bỗng dưng trên tay cầm lên một tấm bia, à không đúng phải là cục đá lớn mới đúng. Đó là một cục đá xám bình thường dài chừng thước rưỡi có dạng giống cây cột một tí, chỉ một tí thôi vì nó hoàn toàn là cục đá nguyên xi chỗ lồi chỗ lỏm nhưng lại có vô số cổ tự như những con nòng nọc ý nhầm như những con giun đất ngoằn ngoè khó hiểu. Điểm đặc biệt duy nhất của cục đá này chính là một sợi xích to quấn thành hình chữ X quanh nó, sợi xích giống như là một vòng xích lớn quấn quanh không hề có đầu đuôi gì cứ thế mà quấn lấy cục đá.

Nhưng cục đá nhìn củ chuối kia lại tản ra một cổ khí tức tang thương và huyền bí, nếu có Bàn Cổ ở đây chắc hẳn có thể nhìn ra lai lịch của cục đá này. Nó nhìn củ chuối tí nhưng thực tế chính là Hỗn Độn Thần khí Cự Thạch Phong Ấn năm xưa không biết bao nhiêu đại năng cùng tộc nhân của cả trăm Cổ Tộc hùng mạnh đã bị nó trấn áp đến nỗi hoàng toàn biến mất trong Lịch Sử Trường Hà.

Vốn Cự Thạch nặng hơn cả một tinh cầu này lại được hắn cầm trong tay nhẹ nhàng. Không nói không rằng trong lúc lão giả kia còn đang nghi hoặc không biết hắn lôi cục đá kia ra làm gì thì hắn đã biến mất chưa đầy nửa giây hắn đã xuất hiện ngay sau lưng lão, "cục đá" trên tay nhắm ngay lão và nện xuống.

Cụ Thạch như thiểm điện xé rách không gian còn để lại những vết nứt không gian li ti đen thui nện thẳng xuống, đến khi "cục đa"́ đụng vào lão giả thì

Bùmmm

Một tiếng kình khí khủng khiếp tán ra trực tiếp chấn cho tên "mỹ thiếu niên" bên cạnh trực tiếp ngất xỉu còn lão giả thì biến thành một đống bột máu bay lung lung trong không khí mang theo mùi tanh tưởi kinh khủng nhưng không hề có tí nào chạm được vào hắn.

Hắn khẽ cười một tiếng ném cục đá vào một xó nhỏ trong không gian Bổn Nguyên không thèm nhìn lấy một cái sau đó nhanh tay ôm lấy "mỹ thiếu niên kia" đúng chính là ôm hơn nữa còn nở một nụ cười đầy dâm đảng. (Khụ khụ ta hông biết gì hết nha)

Nhìn vào hai nàng đang lăng không trên kia hắn khẽ truyền âm với hai nàng- Hắc hắc chuyện còn lại giao cho hai nàng, lão công có chuyện cần làm rồi.

Hắn nói xong mang theo tên "mỹ thiếu niên" kia trực tiếp tiến nhập Bổn Nguyên không gian để lại bên ngoài hai nàng đang ngơ ngác nhìn nhau. Hai nàng không thể tưởng tượng chẳng lẽ hắn đến cả nam nhân cũng muốn... Nhưng hình như không giống lắm a, tuy phương diện kia của hắn rất cường hãn nhưng từ khi gặp hắn đến giờ chưa từng thấy hắn có " sở thích đặc thù".

Tuy nghi hoặc nhưng hai nàng cũng làm theo ý hắn hạ xuống chuẩn bị thu thập Quỷ Tước tông.

Bên trong Bổn Nguyên không gian hắn trực tiếp đặc vị "mỹ thiếu niên" kia đặt lên giường, tay đặt lên mi tâm nàng, một luồng linh khí tinh thuần vận chuyển một vòng cơ thể khiến "hắn" giật mình tỉnh dậy nhìn Vô Thiên đầy kinh hãi

- Hắc đừng sợ, ta đâu đáng sợ vậy chứ.

- Ngươi đã làm gì Đông lão?

- Khụ hắn đắc tội ta kết cục chỉ có chết

- Ngươi...

Nàng nhìn hắn trong mắt phảng phất hiện ra vẻ tuyệt vọng, Đông lão là Thánh cấp còn bị hắn diệt sát thì nàng làm sao có thể sống đây. Phải biết rằng trong mắt nhân loại Ma tộc các nàng chính là ác ma đi đến đâu cũng sẽ bị tru sát, nghĩ đến đây nàng nhắm mắt lại hai giọt nước mắt trong suốt lăng xuống.

Nhưng có vẻ nàng đã sai trong mắt hắn thực tế không hề phân biệt gì cả, dù cho là kẻ độc ác như thế nào đi nữa cũng là một phần trong vũ trụ này mà tất cả sinh linh trên vũ trụ này có ai không phải nhờ hắn mà sinh ra chứ, có thể nói hắn chính là tổ tiên của hết thảy vạn vật do đó dù có là chủng tộc nào trong mắt hắn cũng như nhau.

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp mang theo hai dòng lệ châu kia tuy vẫn mang dáng vẻ nam nhân nhưng sao hắn không nhìn ra nàng là nữ nhân chứ, ngay từ đầu vì phát hiện nàng là nữ giả nam nên hắn mới lưu nàng lại nếu không giờ nàng đã dạo chơi luân hồi rồi. Đôi tay nâng chiếc cằm nhỏ lên môi hắn nhanh chóng gặm lấy đôi môi đỏ tươi kia và.

Chưa hết đâu

Chương 50: Lê Ngọc Loan- Công chúa Ma tộc

Môi chạm môi, hắn không ngừng gặm nhắm đôi môi kia đến khi nó sưng đỏ lên mới chịu buông tha, còn nàng thì từ khi môi hắn chạm đến thì đầu óc đã lâng lâng như đang trên mây. Từng đợt cảm giác thoải mái đầy mỹ diệu không ngừng trùng kích khiến nàng dần mụ mị đầu óc mặc kệ hắn đang gặm nhấm đôi môi thơm, nhưng thực tế không phải do kỹ thuật hôn của hắn cao siêu mà do một cổ khí tức kì diệu đang không ngừng phát ra từ cơ thể hắn.

Buông tha cánh môi sưng đỏ, lưỡi hắn linh hoạt xuyên qua hàm răng ngọc giống như ngựa hoang tung hoành khắp khoang miệng thơm tho, chiếc lưỡi nhám kia không ngừng truy đuổi chiếc lưỡi đinh hương đang rụt rè. Cuối cùng dưới sự truy đuổi quyết liệt của hắn chiếc lưỡi đinh hương kia đành bất lực mặc cho chiếc lưỡi hắn quấn lấy, những tiếng nhót nhép không ngừng vang lên cả không ngừng tham lam hút lấy mật dịch trong miệng đối phương còn lưỡi thì cứ như hai con rắn nhỏ không ngừng quấn quít. Mãi đến khi hô hấp của nàng trở nên khó khăn thì hai người mới tách nhau ra, nàng người sắp chết đuối được kéo lên bờ, tham lam hít lấy hít để từng ngụm không khí còn hắn lại cười tà tà nhìn nàng nói:

- Nàng cũng nên trở lại chân diện mục đi chứ.

Lời hắn nói rất bình thường nhưng vào tai nàng lại như ma âm lại mang theo cổ ý vị không thể cự tuyệt được tuy nàng có một tia thanh tỉnh nhưng lại không thể điều khiển được thân thể. Một tay kéo mái tóc dài ra một tay kết pháp quyết, vốn khuôn mặt mỹ nam tử lại trở thành một nữ tử tuyệt mỹ.

Làn da trắng mịn như sửa dê hoàn hảo vô khuyết, một khuôn mặt trái xoan trắng mịn như trứng gà bóc vỏ, mày liễu cong vút, một đôi mắt phượng to nhập nước nhưng con ngươi lại có màu tím đầy mộng ảo. Mũi quỳnh không ngừng phập phồng, thổ tức như u lan, đôi môi đỏ tươi như máu còn lưu lại một sợi tơ bạc long lanh trông vô cùng mị hoặc nhưng khuôn mặt lại mang theo chút vẻ ngây thơ khiến người ta thương tiếc.

Tuy hắn đã gặp nhiều mỹ nhân nhưng nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp như mộng ảo lại mang theo nét ngây thơ kia cũng không khỏi có chút bị mê hoặc. Vốn nhan sắc nàng cũng không có hơn chúng nữ vì tất cả đều là mỹ nữ hoạ quốc ươn dân nhưng nàng lại có một khí chất rất kì lạ đó mới là thứ khiến hắn mê hoặc.

- Nàng tên gì?

Thoáng chốc mê hoặc nhưng rất nhanh hắn đã lấy lại tinh thần, hỏi nàng

- Lê Ngọc Loan

Đôi mắt tím mộng ảo nhưng giờ lại thất thần nhưng lại có chút cứng nhắc trả lời
- Thân phận thật sự là gì?

- Ma tộc đại công chúa, con gái Ma Vương.

....

Một loạt câu hỏi của hắn đặc ra nàng vẫn như cũ, vô cảm trả lời. Cuối cùng hắn hoàn toàn nắm rõ mọi thứ cũng như mục đích của Ma tộc, chúng muốn thâu tóm bốn đại Ma tông lợi dung công pháp tà ác đề thăng thực lực của để tử không ngừng tấn công và thâu tóm thêm các tông môn chính đạo.

Nhưng rất tiếc cho bọn chúng cho Ma tộc là bọn chúng sớm không làm muộn không làm lại đè ngay lúc hắn thức tỉnh đi làm mà lại hết lần này đến lần khác dính vào hắn làm tổn thất không ít cao thủ, tuy Ma tộc hùng mạnh nhưng không phải cao thủ nhiều như củ cải trắng được. Trong Ma giới cũng chỉ có hơn hai mươi Thánh giả nhưng bị hắn đập chết hai người giờ chỉ còn mười chín người. Còn Bán Thánh cũng chỉ hơn trăm người lại bị hắn đánh chết gần chục tên, phải biết rằng Ma tộc đã tích góp hơn nghìn năm mới bồi dưỡng được nhiêu đó cao thủ vậy mà một lần hành động lại bị tổn thất mất một thành.

Nhưng những thứ đó hắn cũng chả thèm quan tâm chi cho mệt não, dù cho cái tên Ma Thần gì gì đó của Ma tộc đến tìm hắn gây chuyện thì hắn có thể đảm bảo tên đó sẽ được tặng một vé luân hồi miễn phí, còn bay giờ thì phải "ăn" tiểu công chúa này trước đã.Hắn lại cuối xuống mị thuật giải bỏ nhưng cùng lúc đó đôi môi lại tìm đến môi nàng khiến đầu óc vừa thanh tỉnh của nàng tức thì ong lên một tiếng không còn nghĩ được gì nữa, môi lưỡi không ngừng hoà nhịp cùng hắn từng dòng mật dịch thơm tho không ngừng trao đổi cho nhau. Ma trảo hắn lại không quy củ mà luồng vào trong y phục tìm đến chú thỏ con kia mà mâm mê, nắn bóp khiến nàng không ngừng thở ra những hơi thở nóng bỏng.

Lại thêm Long Phượng Hỗn Nguyên quyết của hắn đang không ngừng vận chuyển đối với nàng còn mạnh hơn cả xuân dược khiến nàng không thể ngăn được một dòng mật dịch đang liên tục tuông ra nơi mỹ huyệt. Còn việc Long Phượng Hỗn Nguyên quyết vận chuyển chính là do thể chất đặc thù của nàng, Cửu Âm Tiên Thiên thể. Cũng giống như Thuần Âm Chi Thể của Huỳnh Như cả hai đều là thân thể tốt nhất để song tu, nhưng Cửu Âm Tiên Thiên thể chỉ có thể tu luyện các loại công pháp âm nhu thường là thuộc hắc ám hệ, điều này cũng rất phù hợp với Ma tộc nên các công pháp của Ma tộc đều được nàng tu luyện rất nhanh chóng, chỉ trong trăm năm nàng đã trở thành thiên tài của Ma tộc với tu vi Tiên Thiên cảnh trung kì đủ để đè bẹp bất cứ người nào trong cùng tuổi.

Khi màn cháu lưỡi kết thúc thì gần như toàn bộ ngọc thể của nàng đã bị hắn sờ qua, nhìn thấy quần áo có chút vướng víu hắn lại dùng tốc độ như Đấng cởi sạch nàng, ngọc thể không tỳ vết hoàn toàn phơi ra trước mắt hắn. Làng da trắng mịn như mở đông, một đôi thỏ con trắng muốt cao ngạo ưỡn lên, eo nhỏ như xà, bụng dưới phẳng lỳ không chút mỡ thừa, mông ngọc đầy đặn vểnh cao, chân ngọc thon dài tuyệt mỹ, nhất là cặp đùi kia săn chắc không tỳ vết. Nhưng điểm chết người nhất chính là vùng tam giác thần bí kia với đám cỏ non thưa thớt nhưng nằm trên da thịt trắng noãn lại rất nổi bật, bên dưới đám cỏ là một động đào nguyên mỹ diệu, nhất là khi nó lại xuất hiện những dòng mật dịch lóng lánh trên cánh hoa đỏ hồng khiến nó trông càng mê hoặc.

đôi môi hắn vẫn không dừng lại mà hôn khắp khuôn mặt ngọc của nàng rồi đến cổ, xương quai xanh và cuối cùng là hai chú thỏ con với điểm đỏ hồng mê người.

Hắn tham lam gặm nhấm khi thì mút, khi lại cắn nhẹ khiến nàng không ngừng phát ra những tiếng hừ hừ trong cổ họng. Một tay không quên chăm sóc chú thỏ còn lại còn một tay đã không kiên dè gì mà vuốt ve đám cỏ non và u cốc thần bí.

- Nàng thật là ướt nha.

Hắn cười hắc hắc buông tha con thỏ trắng, gặm lấy vành tay nàng thì thầm khiến nàng thẹn đỏ bừng cả mặt.

Treo cảnh sắc hắc hắc

Nhớ ấn tim cho ta nha

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau