HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Thuần Âm chi thể

Rầm

Đúng lúc gay cấn thì cánh cửa phòng bằng Vạn Niên Thiên mộc bị ai đó một cước đá bay. Từ phía sau một thanh niên anh tuấn, vận một bộ bạch y tiêu sái bước vào phòng trong đôi mắt hắc bạch phân minh kia lóe lên tia sáng khi...nhìn vào xuân quang đang lộ tiết của thiếu nữ nhưng trong mắt hắn không hề có chút dâm tà nào mà lại lóe lên một tia kinh ngạc nhẹ.

Cùng lúc đó Long Phượng Hỗn Nguyên quyết trong cơ thể hắn không ngờ tự động vận chuyển hơn nữa còn tỏa ra một tia khí tức kì lạ mà tên ma tộc bên kia không hề có chút cảm ứng nhưng mỹ nữ bên kia lại có dị động.

Từ khi hắn bước vào sâu bên trong linh hồn nàng như bị một thứ gì đó thôi thúc khiến nàng có xúc động muốn đến bên hắn nhưng bị nàng đè xuống. Nhưng bây giờ khi nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm kia, khí tức kì lạ kia thì dường như cả thân thể lẫn linh hồn nàng đều muốn lao về phía hắn. Cũng nhờ đó nàng lại có khí lực đẩy tên ma tộc sang một bên, mà tên ma tộc kia cũng phải kinh hãi nhận ra rằng, hắn đường đường là Quy Chân kỳ cao thủ nhưng lại bị một nữ nhân Kim Đan trung kỳ nhẹ nhàng đẩy sang một bên hơn nữa hắn lại không có chút khí lực phản kháng. Hắn là Quy Chân hàng thật giá thật vậy mà chỉ một con kiến hôi Kim Đan vậy mà làm hắn không có khí lực làm sao hắn có thể chịu được đả kích này, mà nữ nhân kia không ngờ lại chạy về chỗ tên nhóc mặt trắng kia mới đau chứ.

Hắn tốn không biết bao nhiêu khí lực để chinh phục nàng thậm chí đe dọa nhưng nàng lại không mải mai để ý hắn, dù gì hắn cũng là cháu đức tôn của Thái Thượng trưởng lão Ma tộc từ nhỏ được nuông chiều cộng thêm hắn có thiên phú trác tuyệt nên bất kể hắn cần gì gia gia hắn luôn đáp ứng. Lần này hắn vốn không được cho ra ngoài nhưng hắn muốn nhìn xem nhân giới rốt cuộc xinh đẹp ra sao nên đã liều mạng cầu xin gia gia để đi ra ngoài, cuối cùng vì thương cháu nên lão đã đồng ý cho hắn ra ngoài còn cho hắn thêm một thứ bảo mệnh vô cùng trân quý.

Đến khi hắn đến Mị Ảnh Tông vô tình nhìn thấy nàng đã nảy sinh dâm ý nhưng vì xuất phát từ lòng cao ngạo, tuy đã bắt được nàng nhưng hắn vẫn không động tay động chân với nàng mà còn kiên trì dùng đủ mọi cách theo đuổi nàng nhưng đáp lại hắn chỉ là một câu lạnh băng

- Có chết ta cũng không làm nữ nhân của tên Ma tộcMột câu, chỉ một câu dù hắn làm gì đi nữa cũng chỉ nhận được một câu đó, dù hắn có tâm tình tốt cỡ nào cũng không chịu được huống chi từ nhỏ hắn đã được nâng niu như báu vật thì sao chịu được sỉ nhục như vầy. Cuối cùng hắn cũng làm ra quyết định, dù không có được trái tim nàng hắn cũng phải có được thân thể nàng nên hắn mới muốn cưỡng gian nàng, nhưng đến phút cuối lại bị tên Vô Thiên phá hoại không chỉ vậy khi nàng nhìn hắn còn liếc mắt đưa tình lại còn trực tiếp chạy đến bên hắn làm cho tên này tức đến mức đầu bốc khói.

Trở lại với Vô Thiên khi mỹ nhân kia chạy đến đã trực tiếp nhào vào lòng hắn thân thể mềm mại kia dán lên người hắn làm không ngừng vặn vẹo, vốn nàng chỉ còn mỗi cái yếm nhỏ và chiếc nội khố nên da thịt mềm mại kia gần như hoàn toàn chạm vào hắn nhất là hai điểm mềm mại trước ngực nàng đã cứng lên còn không ngừng cọ qua cọ lại khiến chỗ nào đó của hắn đã biến thành trụ chống trời. Hơn nữa còn nhẹ giọng cảm thán " Cũng mai là có ca không thì một mỹ nhân Thuần Âm chi thể cộng với Mị cốt trời sinh đã bị tên tiểu tử kia huỷ hoại". Đúng vậy nàng là Trời sinh mị cốt thì ai trong Mị Ảnh Tông ai ai cũng biết cũng nhờ đó nàng mới trở thành Thánh Nữ của giáo chứ không phải vì nàng là con của Tông chủ, vì Mị Ảnh Tông chủ yếu là tu luyện Mị thuật mà nổi danh tuy sức chiến đấu các nàng không cao nhưng lại khiến hàng loạt các cao thủ vì các nàng mà xuất lực hơn nữa còn là liều mạng. Mà Thiên Sinh Mị cốt chính là người có thể phát huy Mị thuật tới cực hạn, một khi nàng có thể tu luyện Mị Ảnh đại pháp độc môn của bổn tông đến cực hạn thì dù là Bán Thánh cũng có thể bị mê hoặc sẵng sàng bán mạng.

Còn về Thuần Âm chi thể đây cũng là một loại thể chất đặc thù không kém gì Thiên Sinh Mị cốt, thể chất này tuy không thể tăng sức chiến đấu hay thiên phú tu luyện gì nhưng nếu để những kẻ tu luyện công pháp thảy bổ thì dù dùng bất cứ giá nào cũng phải đoạt được vì sao ư? Đơn giản vì Thuần Âm chi thể nếu có thể dùng làm lô đỉnh thì chính là thần đan giúp đột phá bình cảnh nhưng hiển nhiên là đỉnh lô cũng phải có tu vi không kém quá xa mới được, từ đó có thể thấy Thuần Âm chi thể quý giá cỡ nào.
Nhưng nàng thân mang hai loại thể chất lại chỉ bị phát hiện ra Thiên Sinh Mị cốt khiến nàng thiếu chút nữa mất đi Thuần Âm chi thể vì nếu như nàng bị phá thân thì Thuần Âm chi thể của nàng hoàn toàn bị mất đi diệu dụng. Còn hắn vốn ban đầu chỉ nhìn trúng mỹ mạo của nàng nhưng khi nhìn thấy nàng rõ ràng hắn cảm ứng được nàng và hắn có một cơ duyên gặp mặt trong quá khứ, hơn nữa khi đến gần thì Long Phượng Hỗn Nguyên quyết có dị động hắn mới phát hiện Thuần Âm chi thể của nàng. Long Phượng Hỗn Nguyên quyết do hắn sáng tạo có thể nói là công pháp song tu cao nhất vì công phu song tu vốn cực ít mà cao cấp như Thần cấp công pháp thì hầu như không có, thử hỏi đạt đến thần cấp thì ai lại rảnh rỗi đi làm mấy chuyện song tu này chứ, họ chỉ có thể cắm đầu lĩnh ngộ pháp tắc còn về pháp lực thì hầu như luôn dư thừa.

Mà Long Phượng Hỗn Nguyên quyết tuy không giúp hắn tăng tu vi chút nào( max lé vồ rồi tăng quái gì nữa) nhưng nữ nhân của hắn khi song tu nhất định sẽ đạt được lợi ích cực lớn, tu vi càng cao thì khả năng tấn cấp càng lớn nhưng nếu là Thuần Âm chi thể thì chắc chắn nàng sẽ có khả năng nhảy vọt rất lớn, vốn công pháp song tu chính là âm dương tương giao mà hấp thụ và cảm ngộ thiên địa linh khí nên nếu thể chất Thuần Âm của nàng có thể kết hợp với Thuần dương thể thì chắc chắn tu vi sẽ tăng mạnh, tuy hắn không phải Thuần Dương chi thể nhưng hắn chính là bổn nguyên vũ trụ sinh ra so với Thuần Dương thể tinh thuần hơn gấp trăm nghìn lần bởi vậy nếu nàng song tu với hắn thì sẽ có lợi ít hơn nhiều.

Còn về lý do nàng quấn lấy hắn thì đương nhiên là nhờ Long Phượng Hỗn Nguyên quyết rồi, vốn công pháp này khi gặp các thể chất đặc thù để song tu thì sẽ có một cổ khí tức đặt thù khiến cho thể chất đó xuất hiện khát vọng muốn song tu, nói trắng ra thì cổ khí tức kia giống như xuân dược vậy nhưng nó chỉ có tác dung với nàng và nàng cũng chỉ muốn kết hợp với hắn.

Nhưng nó thuỷ chung chỉ là thân thể ham muốn nhưng bây giờ bất kể là thân thể hay linh hồn nàng đều muốn kết hợp với hắn còn vì sao ư. Hắc hắc bí mật chờ chap sau sẽ rõ...

Tuy hắn cũng đang muốn ăn nàng nhưng bây giờ chắc không thể vì bên kia có một tên đang đỏ mắt nhìn hắn.

Hắc hắc ta đã trở lại và bại hoại hơn xưa, ủng hộ ta nào.

Chương 42: Tự tạo nghiệp không thể sống

Tiểu tử kia bỏ nàng ra rồi cút đi nếu không. Chết

Tên Ma tộc cắn răng rít lên từng tiếng mang theo sát khí lạnh buốt, nhất là khi chữ chết kia phát ra nhiệt độ căn phòng như bị giảm xuống. Nhưng tên Vô Thiên dù bị sát khí tập trung nhưng đến mắt cũng không nháy hơn nữa còn mở lớn, đương nhiên phải mở lớn rồi vì lúc nàng vặn vẹo thân thể trên người hắn thì chiếc yếm nhỏ bé kia dần bị lệch xuống để lộ ra non nữa hai bầu sữa trắng mịn khiến hắn không thể rời mắt.

- Ta không bỏ đấy ngươi làm gì được ta.

Hắn miệng thì nói, mắt vẫn không rời khỏi hai quả cầu tuyết trắng kia, còn tên Ma tộc thì tức muốn thổ huyết. Rõ ràng tên này không không thèm nhìn đến hắn một cái, hơn nữa trong giọng nói hắn lại có chút không quan tâm nữa chứ. Còn mắt hắn thì cứ nhìn chằm chằm ngực nàng nữa làm sao hắn chịu được.

Gặp cảnh này dù là người bình thường còn không chịu nỗi huống chi là kẻ tâm cao khí ngạo như hắn.

- Ngươi phải chết.

Hắn hét lên một tiếng bỗng dưng bàn tay xuất hiện một đôi lang trảo màu tím đen, bốc lên từng trận tử diễm mang theo sát khí khủng khiếp.

- Đoạ Lang Ma Trảo

Bỗng dưng hắn vung trảo một trảo ảnh màu tím đen rạch phá không gian bay về phía Vô Thiên. Trảo ảnh mang theo ma khí phô thiên cái địa lao về phía trước, những nơi trảo ảnh đi qua không gian như tờ giấy bị xé rách để lộ ra từng vết nứt không gian đen ngòm. Rõ ràng tên này chỉ là một tên Quy Chân sơ kỳ không thể nào phát ra công kích cường đại đến mức xé rách không gian như Bán Thánh thế kia, chắc chắn đây là đôi tử trảo kia bất phàm có thể tăng công kích của một tên Quy Chân lên ngang với Bán Thánh thì chắc chắn không phải phàm vật.

Trong khí Trảo ảnh mang theo khí thế khủng bố tiến về phía Vô Thiên nhưng hắn phản phất như chẳng hề nhìn thấy mắt cứ nhìn chằm chằm vào cảnh xuân tuyệt vời kia. Còn nàng thì không cần phải nói hai cánh tay nhỏ bé ôm chặt lấy eo hắn, vòng eo nhỏ nhắn như xà không ngừng uốn éo đen cơ thể mê người kia cọ vào người hắn, miệng không ngừng hôn loạn lên mặt hắn mặc cho hắn nhìn hết xuân quang.

Đến khi trảo ảnh còn cách hai người chừng nửa thước thì đột ngột dừng lại sau đó vô thanh vô thức tiêu tán cứ như chưa từng có gì xảy ra.

- Hừ. Tự tạo nghiệp không thể sống. Cắt
Hắn hô lên chữ cắt hai ngón tay cũng kẹp lại làm động tắc kéo cắt vào không khí. Lúc đó bên cạnh tên Ma tộc kia không gian xuất hiện vài đợt ba động sau đó như tờ giấy bị người ta dùng kiếm cắt đôi. Vết cắt như chia đôi cả căn phòng nhưng những đồ đạc hoàn toàn nguyên vẹn duy chỉ có một thứ biến dạng đó là cơ thể tên Ma tộc.

Bỗng dưng ở bụng hắn xuất hiện một đường máu nhỏ rồi cả cơ thể vô lực ngả xuống phân thành hai khúc, nhưng kì lạ là không hề có máu hay bất cứ gì chảy ra. Rồi một luồng hắc khí từ người hắn bốc ra lượng lờ quanh người hắn, cái cơ thể không nguyên vẹn kia vậy mà quỷ dị hợp lại với nhau còn từ từ đứng lên. Vốn lúc trước sinh cơ của hắn trôi đi gần hết nhưng khi hắc khí xuất hiện thì giống như bị giữ lại tuy còn mỏng manh nhưng cũng không tiếp tục trôi đi nữa.

Hắn mở mắt ra, từng sợi tơ máu như hiện rõ ra tròng mắt trở nên đen kịt cùng với từng đoàn hắc khí lượng lờ xung quanh khiến hắn như một ma thần tàn nhẫn, thị huyết.

- Tiểu tử dám làm thương cháu ta hôm nay ta sẽ khiến ngươi hối hận.

"Hắn" mở miệng giọng nói ồm ồm mang theo sát khí trực tiếp ép về phía Vô Thiên nhưng cũng như lần trước hoàn toàn vô dụng. Thấy sát khí của mình không làm đối phương có chút lay động gì khiến hắn cũng hơi ngạc nhiên. Tuy đây chỉ là một đạo linh hồn của hắn dù chỉ có pháp lực Bán Thánh sơ kỳ nhưng uy áp và sát khí thì không thua kém bản tôn bao nhiêu nhưng tên này lại như là không bị tí ảnh hưởng gì chỉ mãi nhìn nữ nhân trong ngực.

Còn về thân phận của " hắn" thì không ai khác chính là một Thái Thượng Trưởng Lão của ma tộc cũng là gia gia của tên nhóc ma tộc này. Vốn khi hắn đi ra ngoài lão đã cho hắn một cái Đoạ Lang Trảo là Bán Thánh khí đỉnh cấp có thể trực tiếp đề thăng công kích của tên nhóc kia lên cảnh giới Bán Thánh. Nhưng hắn cũng có chút không yên tâm nên đã vô thanh vô thức tách ra một đạo linh hồn phân thân tiềm ẩn trong cơ thể hắn khi nào hắn đến bờ vực sinh tử mới ra tay, nếu hắn không thể giải quyết kẻ địch của cháu hắn nhưng mang đi thì không quá khó, chỉ cần có thể giữ được mang là tốt rồi.

- Lại tới một tên nữa hả? Thật bực mình sao lại lắm kẻ cản đường vậy chớ. Cút đi cho lão tử.Hắn lạnh giọng nói tuy trên người không có sát khí nhưng lại tỏa ra một cổ khí tức uy nghiêm mà dữ tợn, cứ như một con sư tử ngủ say nhưng vẫn khiến thỏ con sợ hãi. Hắn nói xon bàn tay cũng vung lên lại một chỉ tung ra nhưng chỉ này rất nhỏ chỉ khoảng nửa ngón tay nhưng lại có khí tức nguy hiểm nồng đậm.

Một chỉ kia dùng tốc độ nhanh kinh khủng đến nỗi khiến lão già trong thân xác thanh niên cũng thấy hoa mắt chỉ thấy thất thải quang mang lóe lên sau đó chui thẳng vào mi tâm lão. Cùng lúc đó thân xác tên ma tộc vốn được hắc khí bao bọc sinh cơ toàn vẹn bỗng dưng như bóng da xì hơi ngã rạp xuống đất hắc khí cũng tan biến một lần nữa biến thành thi thể.

.....................................

Cùng lúc này tại một tinh cầu vô danh hắc khí bao trùm, nơi này cứ như quanh năm không hề có mặt trời vậy đến cả một cọng cỏ cũng không có khắp nơi chỉ toàn đá đen và những dãy núi quái thạch lởm chởm.

Bên trong một động phủ, một lão giả chừng lục tuần đang ngồi trên bồ đoàn hai mắt nhắm chặc hắc khí hoàn toàn bao phủ căn bản không thể nhìn rõ dung mạo đang tu luyện.

Phụt

Lão bỗng phun ra một ngụm máu đen, khuôn mặt lộ ra chút tái nhợt, trong con ngươi toát lên vẻ sợ hãi cực điểm. Lão già này không ai khác chính là gia gia của tên Ma tộc xấu số kia Thái Thượng Trưởng Lão Ma Văn Lang của Ma tộc. Khi một chỉ của Vô Thiên đánh vào đạo linh hồn phân thân của lão thì bên này lão cũng biết được thông tin, nhưng khiến lão khiếp sợ là không ngờ một chỉ kia của hắn lại khủng bố như vậy chỉ vừa tiếp xúc thôi mà toàn bộ pháp lực và linh hồn lực mà lão tách ra bị hóa thành hư vô tan biến.

Nhưng rất nhanh lão từ trong khiếp sợ thoát ra tay liên tục kết ấn, hắc khí từ bốn phía lập tức như bị triệu hoán bay về phía lão cùng lúc đó từ trong thân thể lão hắc khí cũng không ngừng tuông ra hòa vào hắc khí kia tạo thành một cái lồng hắc ám bao trùm lấy lão.

Khi lão vừa làm xong thì bỗng dưng không gian phía trước xuất hiện ba động, tiếp theo đó là một luồng sáng nhỏ xé rách không gian đâm về phía cái lồng hắc khí kia. Vốn cái lồng hắc khí vô cùng chắc chắn nhưng lại bị tia sáng đó xé ra một cái lỗ trực tiếp đâm vào mi tâm lão giả rồi bay ra ngoài trực tiếp đâm vào tường hắc thạch mở ra một động phủ sâu thăm thẳm.

Còn lão giả thì hai mắt trợn trừng vẻ mặt không thể ngờ, trên mi tâm hiện ra một cái lỗ máu mang theo chút huyết dịch và não tương chảy ra ngoài, thân thể lão cũng ầm một cái ngã xuống đất.

Đến cuối cùng lão cũng không thể tưởng tượng nỗi, một môn phái nhỏ bé như vậy tại sao lại xuất hiện một tồn tại khủng bố như vậy. Nếu sớm biết có người như vậy lão cũng không dại gì mà để cho cháu mình đi đến nơi đó để rồi đắc tội với hắn tạo nên kết cục như bây giờ. Nhưng dù lão hối hận cũng đã muộn cuối cùng lão cũng phải trả giá cho hành động ngu ngốc của đứa cháu mà lão thương yêu nhất.

Chương 43: Linh nhục đồng tu (1)

Bỏ qua ông già quay về với thằng già thôi.

Cùng lúc lão già M Văn Lang hồi phi yên diệt thì trong mắt Vô Thiên cũng xuất hiện một tia nghi hoặc, không phải nghi hoặc về lão già kia mà là nghi hoặc về một luồng linh hồn đang tìm tới hắn hơn nữa còn cực kì kích động và đó không ai khác chính là linh hồn nàng. Sở dĩ hắn ngạc nhiên là vì Long Phượng Hỗn Nguyên quyết tuy có thể kích thích nữ nhân có thân thể phù hợp để song tu nhưng cũng chỉ là kích thích về thân thể còn đằng này linh hồn của nàng cũng bị kích thích hơn nữa còn mạnh hơn cả thân thể. Ngay cả khi hắn đình chỉ vận chuyển Long Phượng Hỗn Nguyên quyết nhưng nàng vẫn bám lấy hắn không ngừng giãy dụa kích thích dục vọng của hắn, tuy đang rất muốn ăn nàng nhưng trong lòng hắn vẫn có nghi hoặc về việc tại sao linh hồn nàng lại chủ động như vậy mà hắn chưa bao giờ để nghi vấn của mình không sáng tỏ.

Hắn khẽ đẩy nàng nhích ra một chút đôi mắt nhìn thẳng vào con ngươi trong suốt của nàng, vốn trong đôi mắt hắn là cả vùng trời sâu thẳm khiến bất cứ ai khi nhìn vào cũng cảm thấy như bị luân hãm trong đó nhưng giờ đây con ngươi đen láy bắt đầu xuất hiện từng điểm sáng li ti hơn nữa chúng còn không ngừng chuyển động, đôi mắt vốn hút hồn giờ lại mang theo vẻ tang thương cứ như nó đã trải qua quá nhiều tuế nguyệt chứng kiến hết thảy nhân sinh.

- Luân Hồi Nhãn khai

Hắn nhẹ giọng thì thao. Cùng lúc đó trên người hắn tỏa ra một cổ khí thế kinh người, uy áp vô thượng tràn ra khiến cho thiên địa biến sắc, tinh thần trụy lạc, trên trời mây đen vừa tụ lại tán, tán rồi lại tụ cứ như khiếp sợ cái gì đó. Tất cả diễn ra rất nhanh chưa đầy 20s đã dừng lại nhưng lại khiến tất cả mọi người cảm nhận uy hiếp của tử vong.

Đó chính là uy áp đến từ Vô Thiên vốn khi hắn khai mở Luân Hồi Nhãn để nhìn vào Luân Hồi của nàng thì hắn phải vận dụng nữa thành công lực nhưng không ngờ lại làm ra sự tình như vậy.

..............................................

Cũng vào lúc hắn tỏa ra vô số lão bất tử tiềm tu trên Huyền Nguyên tinh này điều cảm nhận một cổ uy áp kinh thiên, khiến họ xuất hiện một xúc động muốn quỳ lạy nhưng lại không biết uy áp đến từ đâu để lạy.Sau một khắc khi Luân Hồi Nhãn mở ra hắn đã nhìn rõ được hết thảy luân hồi của nàng và lại có chút bất ngờ. Vốn không biết bao nhiêu nghìn vạn năm trước khi vũ trụ sơ khai hàng nghìn chủng tộc khủng bố xuất hiện, trong lúc vô tình khi hắn đang trên đường trở về sau khi trấn áp một Chân Linh tộc không nghe lời thì hắn lại cứu được một tiểu linh thú hình mèo đang lưu lạc giữa không trung. Nói là hình mèo nhưng hắn cũng không biết có phải mèo không vì nó có tận chín chiếc đuôi và còn có cả con mắt trên trán.

Nếu đổi lại lúc trước hắn chắc chắn không thèm quan tâm một tiểu linh thú như vậy, nhưng khi hắn lướt qua thì lại động lòng trắc ẩn "dù gì cũng là con dâm của hắn, hắn không thể nhìn con dân của mình mất đi trước mắt mình được" nên hắn cũng ra tay cứu vớt tiểu linh thú kia không những vậy còn chỉ dạy nó tu luyện, chơi đùa cùng nó vài lần rồi rời đi.

Hắn thật không ngờ chỉ một hành động tiện tay của hắn mà tiểu linh thú năm xưa không ngừng tìm kiếm hắn dù trải qua không biết bao nhiêu kiếp luân hồi có khi thành đại năng giả cũng có lúc làm phàm nhân nhưng nó vẫn giữ lại chấp niệm duy nhất đó là tìm kiếm hắn.

Và càng không ngờ hơn là lần Luân Hồi này của tiểu linh thú khi xưa lại chính là nàng, Thánh Nữ Mị Ảnh Tông, Thiên Sinh Mị cốt Lưu Huỳnh Như, và càng bất ngờ hơn là trong lúc nàng sắp bị làm nhục thì hắn lại một lần nữa xuất hiện cứu nàng. Hai lần được cứu khiến chấp niệm của nàng bạo phát trực tiếp chiếm lĩnh lí trí muốn giao hòa cùng hắn thế nên mới có việc như bây giờ.Khi biết rõ mọi việc hắn đã không còn cố kị gì nữa trực tiếp mang nàng vào bổn nguyên không gian, vào lúc này hắn cũng minh bạch tại sao khi gặp nàng hắn đã thấy nàng và hắn có duyên.

Khi tiến vào không gian bổn nguyên hắn trực tiếp ôm nàng xuất hiện tại căn phòng riêng của hắn. Đến lúc này hắn cũng không thể nhịn được nữa liên tục bị một mỹ nữ hôn loạn lại còn không ngừng uốn éo khiêu khích thì tên sắc thần như hắn sao mà chịu được.

Một tay nâng chiếc cằm tinh xảo của nàng lên, hắn đặc lên đôi môi chín mọng kia một nụ hôn thật nóng bỏng. Lưỡi hắn dễ dàng tách hàm răng ngọc ra tìm kiếm chiếc lưỡi đinh hương của nàng không ngừng quấn lấy nhau, vốn lúc đầu nàng còn có chút bối rối nhưng nhờ sự dẫn dắt của hắn nàng cũng đã dần chìm vào nụ hôn ngọt ngào. Cả hai chiếc lưỡi như hai con rắn động dục mà quấn chặt lấy nhau ( khụ khụ có quá lắm hông ta), còn hai người thì tham lam hút lấy mật dịch trong miệng đối phương như thể một kẻ đi trên xa mạc tìm được nguồn nước vậy.

Hai người hôn đến thiên hôn địa ám khi nàng đã không thể thở nỗi nữa mới chịu tách ra, khi hai chiếc lưỡi buôn nhau ra lại kéo ra một sợi chỉ bạc óng ánh nhìn vô cùng dâm mĩ.

Nhìn thấy vậy dục hỏa hắn lại bốc cao, đẩy nàng xuống chiếc giường lớn ma trảo hắn mạnh mẽ lột đi những thứ cuối cùng trên người nàng và một thân hình hoàn mỹ xuất hiện trước mặt hắn.

Khuôn mặt tinh xảo, mái tóc đen tán loạn, da thịt trơn láng như mở dê, hai tòa thánh nữ phong to lớn mà lại cao vút trên đỉnh núi là hai nụ hoa anh đào màu phấn hồng kiều diễm, bên dưới là tiểu phúc trơn láng không có chút mỡ thừa nào. Rừng rậm âm u vẫn không thể che đi mật huyệt hồng hào xinh đẹp, đôi chân trường túc thon dài săn chắc tạo thành một kiệt tác khiến ai nhìn cũng phải mê mẫn nhưng giờ đây nó chỉ thuộc về mình hắn.

Hắn nhìn vào thân thể quyến rủ kia không kiềm được nuốt một ngụm nước bọt rồi bổ nhào về phía nàng như con sói đói nhìn thấy cừu non đang nằm trước mặt.

Chương 44: Linh nhục đồng tu (2)

Đôi môi hắn tham lam hôn lên từng tấc da thịt nhẵn nhụi kia không bỏ xót bất kì chỗ nào từ cổ đến gáy ngọc rồi vành tai, xương quai xanh và cuối cùng là hai tòa thánh nữ phong sừng sững kia. Hắn cẩn thận hôn hết xung quanh cuối cùng ngậm lấy nụ hoa kiều diễm kia vào miệng vừa ngậm vừa mút đôi khi cắn nhẹ một cái kiến nụ hoa trở nên săn cứng còn nàng thì không ngừng thở gấp thỉnh thoảng lại phát ra từng tiếng rên rỉ trong cổ họng.

Hai tay hắn cũng không rảnh rỗi chút nào, một tay tìm đến bầu ngực còn lại mà nắn bóp khiến chúng biến thành đủ các hình dạng, còn một tay không ngừng du tẩu trên thân thể mê người kia. Dần già bàn tay ma quái kia đã tìm đến được cấm địa thần thánh của nàng, nơi động đào nguyên kia không biết từ lúc nào đã trở nên ướt át dị thường. Hắn dùng một ngón tay mơn trớn bên ngoài sau đó nhẹ nhàng đi vào

- Ân nàng thật nhạy cảm a

Hắn buôn tha bầu"sữa" kia thì thầm vào tai nàng khiến nàng dùng tay bưng lấy khuôn mặt đang đỏ bừng. Tuy linh hồn muốn dung hợp với hắn nhưng nàng cũng là một tiểu cô nương chưa biết sự đời sao có thể không thẹn thùng chứ.

Trong khi nàng đang thẹn thùng cực độ thì hắn đã dùng tốc độ ánh sáng trúc bỏ hết quần áo trên người, cả người ép lên người nàng cự long để ngay trước cửa động mài qua mài lại còn nở nụ cười tà

- Hắc hắc tiểu mỹ nữ ca phải cường bạo nàng

Tuy miệng nói nhưng hắn vẫn không làm gì chỉ dùng cự long mài qua mài lại khiến nàng ngứa ngáy không chịu nỗi.

- Xin người...cho ta đi mà...ngứa ngứa lắm...đừng hành hạ...ta nữa...ân cường bạo ta đi

Nàng vốn có chút xấu hổ nhưng cảm giác ngứa ngáy kia cộng với hắn vận Long Phượng Hỗn Nguyên quyết khiến nàng cảm giác bên dưới khó chịu không thôi cuối cùng đành câu xin hắn.

- Hắc hắc nàng bảo ta đấy nhéHắn cười dâm một tiếng khẽ động eo, cự long to lớn từ từ đi vào chốn đào nguyên chật hẹp đầy nhục cảm. Đến khi đi được một nửa cự long đã đụng phải một lớp màng mỏng hắn rút cự long ra một chút sau đó nhanh nhẹn đi vào

- Aaaaa

Máu đã chảy

Nước mắt tuông

Khi cự long đâm xuyên qua phòng tuyến cuối cùng chạm đến hoa tâm nàng có cảm giác như bị xé ra vậy, đau đớn khiến nàng không kìm được rơi lệ.
Hắn ôn nhu hôn lên những giọt nước mắt trên khuôn mặt tinh xảo kia, đợi chừng hai phút khi nàng đã dần quên đi đau đớn hắn mới chậm rãi di động ban đầu là nhẹ nhàng ôn nhu dần dần thành nhanh nhẹn và mạnh mẽ, hắn thúc từng cứ đến tận hoa tâm khiến nàng liên tục cất lên những tiếng rên rỉ câu hồn đoạt phách, cùng những tiếng va chạm của da thịt liên tục vang lên.

- mạnh...mạnh quá...sâu sâu...ân...đừng...đừng dừng...dừng lại...a...a...a

Sau hơn trăm đợt tấn công của hắn nàng bỗng rên lên một tiếng cao vút cả người run lên từng hồi, hoa huyệt xiết chặt lấy cự long, một dòng âm tinh phun lên cự long khiến hắn cảm nhận từng trận thư sướng Long Phượng Hỗn Nguyên quyết cũng tự động vận hành một cổ Chân dương chi khi theo từng đợt dương tinh nóng hổi của hắn rót vào thân thể nàng vận hành một chu thiên sau đó quay lại thể nội hắn.

Cùng lúc này linh hồn nàng như lạc vào một mảng tinh không mờ mịt, một thiếu niên đang lõa thể ngồi xếp bằng giữa một hắc động khổng lồ nàng như bị thứ gì đó kêu gọi vô thức đi đến bên thiếu niên kia bỗng hắn mở mắt nắm bàn tay nhỏ bé của nàng kéo lại ngồi đối diện hắn tay chạm tay từng dòng thông tin, từng hình ảnh chậm rãi dung nhập vào não hải nàng theo đó hai linh hồn cứ chậm rãi hòa vào nhau, đây chính là cảnh giới tối cao của song tu Linh Nhục Đồng Tu

Muốn đạt tới cảnh giới này có rất nhiều yêu cầu nhưng có hai yếu tố quan trọng nhất lần lượt là:

• Công pháp: phải là công pháp song tu cao cấp cả nam lẫn nữ đều tăng tu vi chứ không phải công pháp thải bổ

• Tâm linh cả hai phải hoàn toàn hòa hợp với nhau mà muốn hòa hợp thì hai người phải có tình cảm sâu đậm đạt đến mức độ tâm linh tương thông.

Về công pháp thì Long Phượng Hỗn Nguyên quyết chính là công pháp song tu đỉnh cấp nên hoàn toàn phù hợp còn về cái thứ hai tuy hắn không có tình cảm với nàng nhưng nàng lại có tình cảm rất sâu với hắn nên nàng hoàn toàn có thể dung hợp còn hắn thì bình thường cũng dung hợp được chứ huống chi là song tu.

Cuối cùng khi vận hành được chín mươi chín chu thiên, linh hồn hai người đã hoà hoàn toàn tương liên, thể xác không ngừng đạt đỉnh dục vọng thì mới thỏa mãn mà ôm nhau ngủ nhưng vẫn không hề tách ra.

Chương 45: Mẹ cong trùng phùng

Đến khi nàng tỉnh dậy đã là sáng sớm ngày hôm sau, nhìn khuôn mặt anh tuấn đang ngủ say nhưng tay vẫn không quy củ đặt trên ngực nàng của hắn khiến nàng thẹn thùng không thôi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lan đến tận cổ ngọc nhưng trong lòng nàng lại tràn đầy mật ngọt. Đây là nam nhân mà nàng yêu mến trăm vạn năm, trải qua trăm vạn năm trầm luân trong luân hồi nhưng nàng vẫn không thể quên hắn được mà lạc ấn của hắn theo từng lần Luân Hồi của nàng lại càng sâu thê.

Cuối cùng đến hôm nay nàng cũng có thể nằm trong vòng tay ấm áp của hắn, hoàn toàn thành nữ nhân của hắn. Đang lúc nàng ngập trong hạnh phúc nhìn hắn bỗng dưng hắn mở bừng mắt nhìn nàng cười hắc hắc:

- Tiểu Hắc đừng nhìn ca nữa, nhìn đến nỗi sắp chảy nước dãi luôn rồi.

- Hứ ai thèm nhìn chứ.

Nàng nói xong quay mặt qua một bên đầy giận dỗi nhưng mặt đã đỏ đến mức có thể nhỏ ra máu. Hắn sao không biết nàng đang thẹn thùng chứ, bàn tay rời khỏi hai tiểu mimi mềm mại trượt xuống chiếc eo nhỏ kéo một cái. Vì hai người đang nằm trên giường mà hắn kéo nàng một cái trực tiếp đem thân thể mềm mại kia kéo lên người mình, nhìn vào khuôn mặt nhỏ đang đỏ bừng kia ôn nhu nói

- Tiểu Hắc khai thật đi thích ca từ khi nào hả?

- Hừ có quỷ mới thích chàng.

Nàng miệng nói nhưng người lại chậm rãi dựa vào ngực hắn, cảm giác ấm áp và an toàn khiến nàng muốn mãi mãi dựa vào nó.

- Từ lúc chàng cứu người ta thì trái tim người ta đã bị chàng bắt mất rồi, vậy mà tên hỗn đản nhà chàng lại như bốc hơi mất khiến người ta khổ sở tìm kiếm đến khi hao hết thọ nguyên đành phải vào Luân Hồi tiếp tục tìm đó.

Nàng nói xong nắm tay trắng như phấn liên tục đấm lên ngực hắn phát ra những tiếng bùm bục, cùng với đó trong đôi mắt xinh đẹp nước mắt không ngừng trào ra. Nàng thực sự uỷ khuất a, lúc trước chưa thức tỉnh kí ức còn đỡ, đến khi cùng hắn song tu toàn bộ kí ức của nàng hoàn toàn bộc phát ra hết, biết bao nhiêu cô đơn tịch mịch trong trăm vạn năm qua như muốn chui hết ra ngoài. Nàng bỏ công tìm hắn, thậm chí vì hắn mà không trảm tình từ bỏ cơ hội trở thành Thần thú chỉ một mực tìm kiếm hắn suốt trăm vạn năm mà không hề có chút tin tức nào khiến nàng như chạm đáy tuyệt vọng nhưng hôm nay cuối cùng nàng cũng gặp hắn, hơn nữa còn làm việc kia ( việc giề tự hiểu) nữa nàng phải phát tiết một lần mới được.

Hắn cũng chỉ im lặng ôm nàng vào ngực để mặt cho nàng khóc, tuy hắn không trực tiếp trải qua những chuyện kia nhưng hắn trong lúc cùng nàng song tu từ trong linh hồn nàng đã chứng kiến toàn bộ. Hắn cũng từng cô đơn một mình trong mấy trăm vạn năm làm sao không hiểu cái cảm giác đó nó khó chịu tới mức nào chứ.

Nàng khóc suốt nửa tiếng mới chịu nín, nước mắt nước mũi tèm nem đã vậy còn dính đầy trên ngực hắn nữa chứ khiến hắn như tắm trong nước mắt của nàng vậy. Nhưng hắn cũng không kêu ca gì mà dùng tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trong suốt còn đọng lại trên khuôn mặt tinh xảo kia, ôn nhu vuốt ve hai gò má trơn láng. Khung cảnh đang lãng mạn như ngôn tình thì hắn nói một câu khiến mặt nàng biến thành đen à mà không biết đen hay là đỏ nữa
- Tiểu Hắc à nước của ngươi làm ướt hết người ta rồi mau chịu trách nhiệm đi.

Một câu nói vô cùng trong sáng như trăng đêm ba mươi cùng với hình ảnh hai người không mảnh vải trông thật là thơ mộng ( thơ cái khỉ gì ta cũng hổng biết, chém tí cho vui thôi).

- Cái gì mà Tiểu Hắc chứ bây giờ người ta đã là đại cô nương rồi, có tên tuổi hẳn hoi nha! Tên của người ta là Lưu Huỳnh Như đó biết không. Sao này phải gọi bằng tên không được mở miệng ra là tiểu Hắc tiểu Hắc khó nghe chết được.

Nàng trừng mắt nhìn hắn cũng không thèm quan tâm câu nói "trong sáng" kia của hắn.

- Được rồi Tiểu Như Như à mới sáng ra nàng đã hành hạ ca, lại làm "ướt" hết người ca rồi, nàng nói xem cũng phải bồi thường cho ca chút gì đó chứ

Hắn nói xong trên mặt còn hiện lên biểu cảm như thể hắn bị bóc lột, chà đạp dã man rợ khiến nàng cũng có chút rối rắm hai tay đan vào nhau cuối đầu thấp giọng nói

- Vậy chàng muốn đền cái gì- Ài, ca là một người có trách nhiệm nhất định sẽ không để nữ nhân của mình bị ức hiếp, nhưng ca cũng có nhiều nữ nhân nên không thể chiếu cố hết các nàng được vì vậy cần giúp cho các nàng cường đại lên mới được. Mà nàng cũng là nữ nhân của ca nên cũng phải tăng cường thực lực của nàng vì vậy ca không cần nàng bồi thường cái gì hết, hơn nữa ca sẽ hy sinh thêm một lần nữa, lấy thân mình ra dốc hết khí lực cùng nàng song tu giúp nàng đột phá Tiên Thiên trung kì.

Hắn nói lời đầy khí phách, nét mặt vô cùng nghiêm túc không hề có chút tà gian nào nhưng ma trảo đã không quy củ đặt lên kiêu đồn mềm mại co dãn xoa nhẹ một tay tìm đến"chú thỏ con" không ngừng nhào nặn.

- Chàng tên sắc quỷ này mau....ưm

Nàng đang định mắng hắn nhưng lời chưa nói hết thì cái miệng nhỏ nhắn đã bị môi hắn bịt kín, ban đầu nàng còn có chút chống cự nhưng rất nhanh đã hoà nhịp cùng hắn khiến cho căn phòng nhất thời xuân sắc nhập tràn.

Đến hơn ba tiếng sau mây mưa mới tan đi hai người lại ôm nhau chìm vào giấc ngủ. Khi hai người tỉnh lại đã là xế chiều, cảm ứng thời gian bên ngoài cũng chỉ chừng mười phút thôi hắn cùng nàng mặc lại quần áo dắt tay nhau ra khỏi bổn nguyên không gian.

Bên trong căn phòng của nàng lúc này đã có một mỹ phụ ngồi chờ, nàng có phần giống Huỳnh Như nhưng nhiều hơn nàng một cổ khí chất thành thục mê người. Ngoài ra còn những điểm lồi lõm đầy mỹ cảm thì một tiểu cô nương mười tám như Huỳnh Như không thể so sánh được, nhưng lúc này trên khuôn mặt tuyệt mỹ kia hiện rõ vẻ lo lắng. Nàng không phải là ai khác chính là mẹ của Huỳnh Như, Tông chủ Mị Ảnh Tông Lưu Thanh Kiều vốn nàng từ chỗ Thu Trúc biết được Vô Thiên đã đi cứu con gái nàng nhưng sau khi Thu Trúc diệt gọn hai tên Bán Thánh trung kì của Ma tộc thì nàng lập tức chạy đến nơi này, nơi đây chính là phòng con gái nàng cũng là nơi nó bị nhốt tuy lúc trước nàng biết rõ nhưng không có biện pháp nào cứu Huỳnh Như ra vì đối phương có tới hai Bán Thánh trung kì, nhưng khi nàng đến nơi chỉ thấy thi thể bị chia thành hai khúc của tên Ma tộc cùng với phòng ốc có chút lộn xộn thì không hề có ai khác, lòng nàng nóng như lửa đốt nhưng dù gì nàng cũng là Tông chủ một tông tâm tính phi thường tốt. Nàng cố trấn định mình ngồi trong phòng chờ đợi, trực giác cho nàng biết con mình chắc chắn không sao.

Bỗng dưng không gian phía trước vặn vẹo một chút sau đó hai bóng người vô thanh vô thức xuất hiện, không ai khác chính là Huỳnh Như va hắn.

- Mẫu thân

Khi trong thấy mỹ phụ nhân nàng cũng không kìm được nhào vào lòng mỹ phụ, tuy nàng cũng không phải là con của mỹ phụ này, nàng cũng chỉ mượn nhờ nàng để bồi đắp nhục thân khác nhưng tình yêu của mỹ phụ đã khiến nàng hoàn toàn nhận làm mẹ.

Còn Thanh Kiều khi nhìn thấy con mình cũng không kìm được kích động ôm lấy đối phương nước mắt lưng tròng. Đây chính là đứa nhỏ nàng yêu thương nhất, là tâm can bảo bối của nàng. Lúc nàng mang thai nó nàng cũng không hiểu tại sao mình lại có nó nhưng nàng vẫn kiên trì sinh nó ra chăm sóc nó, yêu thương nó đến tận bây giờ.

Đến khi Huỳnh Như bị Ma tộc bắt giữ uy hiếp nàng, nàng cũng không từ mọi giá làm theo yêu cầu của Ma tộc chỉ mong cứu được đứa con gái này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau