HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Khách khanh trưởng lão

Ngưng Tuyết Điện đây là nơi nghị sự của cao tầng Băng Ngưng Cung, Hàn Tuyết Linh đang ngồi trên chủ vị trong khi Vô Thiên và chúng nữ cũng đang ngồi đối diện bầu không khí có chút quái dị khi mà hơn chục cặp mắt đang nhìn về phía Vô Thiên, hơn nữa hắn là nam nhân duy nhất ở chỗ này dù da mặt hắn có dày cỡ nào thì không khỏi có chút ngượng a.

Thấy không khí có chút khác thường Tuyết Linh cất giọng phá vỡ bầu không khí kì lạ này:

"Mọi người có lẽ đang thắt mắt về thân phận vị này đúng không? Ta cũng xin nói luôn đây là Vô Thiên từ giờ sẽ là khách khanh trưởng lão của Băng Ngưng Cung ta"

Đương trường nhất thời im lặng có thể nghe được cả tiếng kim rơi, tất cả những người có mặt ở đây đều là trưởng lão của Băng Ngưng Cung, từ khi khai tông lập phái tới nay chưa từng có nam nhân nào được tham gia vào Băng Ngưng Cung dù là tầng thấp nhất nhưng lần này Cung chủ lại cho tên nam nhân này làm khách khanh trưởng lão tuy chỉ là khách khanh nhưng cũng có một phần là trưởng lão a, không ngang bằng trưởng lão như các nàng nhưng vẫn cao hơn một bậc so với chấp sự hay đệ tử khác.

"Cung chủ chuyện này e là có chút không ổn dù sao hắn cũng là nam nhân..."

"Là nam nhân thì sao nếu hôm nay không có hắn đưa ra Thánh khí này liệu Băng Ngưng Cung có còn tồn tại không. Các người có thể đứng ở đây được không hay bị bọn Ma tông kia chà đạp"Một trung niên mỹ phụ đứng ra nói nhưng nàng chưa nói hết đã bị Tuyết Linh ngắt lời, bị nói đến á khẩu không thể trả lời. Tuy nàng còn nhỏ tuổi nhưng khả năng quản lí thì không thua ai, nếu không sao nàng có thể leo lên làm Cung chủ chứ. Nàng không muốn hắn rời khỏi Băng Ngưng Cung một phần vì lực lượng mà hắn nắm giữ, các nữ nhân của hắn ai cũng có tu vi cao vô cùng nếu có các nàng ở đây kẻ nào có thể đụng đến Băng Ngưng Cung chứ. Còn một phần vì nàng là nữ nhân của hắn, nàng không muốn rời xa hắn, cộng cả hai lí do trên nàng quyết định cho hắn làm khách khanh trưởng lão có thể thuận tiện đi lại trong Băng Ngưng Cung còn buộc chặt hắn với Băng Ngưng Cung nếu Băng Ngưng Cung xảy ra chuyện gì thì hắn cũng phải xuất lực.

Nàng khổ công tính toán chỉ muốn dùng sức của hắn để bảo vệ Băng Ngưng Cung vậy mà vị trưởng lão này lại phản đối thật là... àiiii. Thật ra nếu không có thân phận khách khanh kia hắn vẫn sẽ ra tay nếu Băng Ngưng Cung bị nạn vì đây chính là tông môn của nữ nhân hắn, làm sao hắn có thể để nó bị huỷ chứ.

Khi nghe những lời nàng nói ra cùng với thái độ cương quyết của nàng các trưởng lão cũng đã ẩn ẩn hiểu được ý tứ của nàng, một người có thể tùy tiện xuất ra Thánh khí mà mắt không hề nháy thì làm sao không có bối cảnh cường đại nếu có thể buộc được hắn vào Băng Ngưng Cung thì chẳng phải họ sẽ không cần sợ bị đánh lén lần nữa sao, hơn nữa lão tổ cùng với hai vị thái thượng trưởng lão đã không có ý kiến thì trưởng lão như bọn họ có ý kiến cũng chẳng ít gì. Dù sao thì quy củ cũng do con người đặt ra không thể nào cứ khăng khăng làm theo được nên phá lệ một lần vì sự phát triển của Băng Ngưng Cung cũng không quá đáng.Sau khi tất cả đều không ý kiến thì Vô Thiên cũng được phong làm khách khanh trưởng lão của Băng Ngưng Cung, lúc đầu hắn vốn định từ chối nhưng nghe đến có thể tùy tiện ra vào Băng Ngưng Cung, còn không cần phải làm gì chỉ cần giúp sức cho Băng Ngưng Cung ở một số việc, cuối cùng hắn mới đồng ý. Trở thành khách khanh trưởng lão hắn vốn được một chỗ ở nhưng các trưởng lão khác không ai muốn ở gần hắn cả, không phải họ kì thị hắn mà do thực lực hắn quá cao tuy họ không biết cao đến mức nào nhưng các nàng không thể nhìn thấu chứng tỏ đã hơn các nàng, hơn nữa hắn còn trẻ tuổi huyết khí phương cương lỡ như làm bậy với các nàng thì sao vì lẽ đó mà Tuyết Linh cung chủ đành "hy sinh" cấp nơi ở cho hắn nằm trong biệt viện của nàng.

Giải quyết xong mọi chuyện cũng đã xế chiều Tuyết Linh dẫn cả bốn người đến chỗ của nàng chuẩn bị "nghỉ ngơi", đến nơi là một biệt viện u tĩnh tuy cũng có tuyết rơi lất phất nhưng trên sân tuyết đọng lại rất mỏng chỉ chừng một lóng tay, bên tron có trồng không ít hoa mai, làm không khí có chút cô tịch lại rất đúng với tính cách của nàng Lãnh mỹ nhân nhưng giờ thì đã khác, trái tim vốn băng lãnh kia đã ngập tràn hơi ấm của tình yêu rồi. Bên trong là một căn nha gỗ̀ tuy không quá xa hoa nhưng cũng rất tốt, cột gỗ đều được làm từ gỗ quý hơn nữa còn tỏa ra hương thơm dễ chịu khiến người ta sảng khoái.

Vốn theo dự định của các trưởng hắn sẽ ở một phòng phía Đông của căn nhà này để tránh hắn làm ẩu với Cung chủ vì phòng nàng ở phía Tây, nhưng có lẽ họ không thể ngờ rằng Cung chủ của họ đã sớm rơi vào tay giặc còn làm ẩu cái gì nữa.

Thế là tối đó trong phòng của Cung chủ đại nhân xuất hiện một bức tranh hương diễm. Một con cự long to lớn không ngừng trùng kích mật huyệt mê người của bốn mỹ nữ xinh đẹp cùng với những tiếng rên rỉ mê người và tiếng thở dốc. Những thân thể trần truồng không ngừng quấn lấy nhau mãi đến nữa đêm mới dừng lại.

Tác: hôm qua đang viết ngủ quên xin lỗi các đạo hữu nha.

Chương 37: Thẩm vấn hương diễm

Trong một thạch thất ở nơi nào đó trên Tuyến Thiên Sơn có ba nữ nhân tay chân bị khóa lại bằng xích sắt, cả ba đều bị đặt trên một chiếc giường đá lạnh băng, qua ánh nến leo lét có thể thấy được ba nữ nhân này đều là tuyệt sắc giai nhân.

"Sư phụ tại sao trong tình báo của chúng ta không hề đề cập đến tên thanh niên thần bí kia cùng Thánh khí vậy."

Một nữ nhân cất tiếng hỏi, giọng nói như chim hoàng oanh, nhưng lại mang chút mị hoặc, nàng vốn xinh đẹp, mày liễu cong cong đôi mắt phượng nhập nước, môi đỏ như máu dưới ánh đèn hiu hắt làm cho nàng có thêm một phần vũ mị.

"Àiii nếu tình báo của chúng ta có thể biết được Băng Ngưng Cung có Thánh khí thì sao chúng ta còn dám tấn công chứ"

Mỹ phụ lên tiếng nàng chính là sư phụ của hai nữ nhân kia hơn nữa nàng còn là một trong những lão tổ của Mị Ảnh Ma tông thành danh trăm năm trước tuy vẻ ngoài xinh đẹp kiều mị nhưng ra tay vô cùng tàn độc, được xưng tụng Mị Ảnh Ma Nữ Hồ Thi Thi.

Két két

Đúng lúc này cửa thạch thất được mở ra, xuất hiện ở trước gian thạch thất là một thiếu niên anh tuấn tiêu sái, trên mặt treo nụ cười tà tà như có như không, cặp mắt sâu hun hút dưới đôi mày kiếm có thể hút hồn nữ nhân và kẻ có thể xuất hiện tại nơi giam giữ phạm nhân của Băng Ngưng Cung này không ai khác chính là Vô Thiên.

Sáng hôm nay sau một trận đại chiến vào sáng sớm hắn đã nói với chúng nữ muốn đi thẩm vấn ba nữ nhân này muốn tìm xem ai là chủ mưu vụ tấn công Băng Ngưng Cung, nhưng chúng nữ ai cũng quăng cho hắn một ánh mắt khinh bỉ như thể muốn nói. Hừ muốn đi tìm nữ nhân thì cứ nói lại kiếm cớ. Với những ánh mắt kia thì hắn chỉ cười trừ rồi đi đến thạch thất này.

"Nếu các ngươi không có ý định tấn công Băng Ngưng Cung thì làm sao bị như vậy chứ"

Hắn cảm thán một câu rồi cất bước đến chỗ tam nữ, một tay khẽ vuốt ve khuôn mặt mềm mại của Thi Thi. Khiến nàng nộ khí trùng thiên nhưng chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn vì tay chân đã bị xích sắt khóa chặt, nếu lúc trước mớ sắt vụn này thì làm sao có thể giữ chân nàng nhưng hôm nay tu vi nàng đã bị cầm cố chẳng khác gì một nữ tử chân yếu tay mềm thì còn có thể làm gì khác ngoài trừng mắt với hắn đây.

"Ấy đừng nhìn ta chằm chằm như vậy, ta sẽ thẹn thùng a."

Vô sỉ cực độ vô sĩ. Nhìn hắn nàng thầm hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà rồi, hiện nàng hận không thể đem cái bản mặt vô sĩ kia mà hung hăng chà đạp, còn bàn tay dơ bẩn kia thì cắt xuống ném cho chó ăn cho rồi nhưng tiếc là nàng không có khả năng đó rồi.

"Thô được vào việc chính vậy ta chỉ muốn hỏi nàng vài việc không cần nhìn ta như vậy, nếu nàng ngoan ngoãn hợp tác thì tốt còn không thì đừng trách ta thô bạo"

"Hừ"

Đáp lại hắn chỉ là một tiếng hừ lạnh, nhưng hắn không quan tâm mà chỉ nhàn nhạt hỏi.

"Ai là kẻ đứng sau màn?"

"Hừ"

"Nội ứng bên trong là ai?"

"Hừ"

....

Liên tục hàng loạt câu hỏi nhưng đáp án cũng chỉ là một tiếng hừ nhưng hắn cũng không quá bất ngờ. Đùa chắc hỏi kiểu đó thì bố thằng ngu nào lại khai ra chứ và đây cũng là kết quả hắn muốn vì sao ư? Đương nhiên là để hắn có cơ hội tra khảo rồi hắc hắc. Nhìn nàng vẫn không nói gì hắn cười nhẹ một cái, một nụ cười đủ làm chết mê chết mệt từ bà già tám mươi đến tiểu cô nương tám tuổi khiến cho hai nữ tử phía sau cũng phải ngây người một chút."Bổn thiếu gia gia vốn không muốn làm các nàng khó chịu nhưng nàng đã không nhận tâm ý của bổn thiếu thì ta cũng đành phải làm vậy thôi hắc hắc"

Hắn nói thì cứ như một đại thiện nhân con kiến cũng không nỡ giết nhưng nét mặt thì không khác gì hổ đói nhìn thấy con dê non đang khỏa thân, cặp mắt thì không ngừng dám lên trên những đường cong lả lướt của nàng. Đến lúc này nàng đã có chút sợ hãi từ lời nói và những hành động này của hắn nàng đã đoán ra được chút gì đó khiến cho nàng phút chốc sắc mặt trắng bệch.

"Ngươi...Ngươi muốn làm gì?"

Nàng có chút khó khăn mở miệng hỏi hắn, nhưng đáp lại nàng chỉ là sự im lặng và sau đó là

Roẹt



Một tiếng vải bị xé kèm theo tiếng la kinh hãi vang lên, thì ra hắn đã xé rách chiếc áo ngoài ngắn ngủn của nàng khiến cặp thỏ ngọc lộ ra gần phân nữa sau chiếc yếm đỏ

"Ngươi...ngươi..."

Nàng còn chưa kịp nói hết câu thì ngực đã cảm thấy hơi trống trải cuối đầu nhìn xuống thì nàng lại hét lên một tiếng nữa, vốn chiếc yếm nhỏ che đi bộ ngực sữa đã bị hắn kéo ra ném sang một bên. Hai chú thỏ con sau khi thoát khỏi trói buộc đang vui vẻ nhảy lên, nhìn hai gò bồng đảo căng tròn kia hắn không kìm được nuốt nước bọt một cái, không dừng lại hắn tiếp tục tìm đến chiếc váy đỏ kia và lại hai tiếng xé vải vang lên. Thân thể ngọc ngà của nàng đã hoàn toàn bại lộ trước cặp sắc nhãn của hắn.

Làn da trắng ngần tinh tế, xương quai xanh xinh đẹp, một đôi ngọc thố trắng tinh, eo nhỏ như xà, mông ngọc đầy đặn tràn đầy nhục cảm, đôi ngọc thối thon dài săn chắc và đặc biệt là u cốc xinh đẹp nằm bên dưới thảm cỏ rậm rạp kia trông thật mê người.

Hắn đưa tay xoa lên cặp nhũ phong xinh đẹp kia, thật mềm, thật đàn hồi đó là cảm giác đầu tiên mà hắn cảm nhận được khi chạm vào nó, hắn dùng ngón tay vân vê nụ hoa anh đào đỏ hồng kia khiến nó dựng lên.Khi bàn tay hắn đang không ngừng chơi đùa ngực mình vốn nàng phải cảm thấy khó chịu nhưng không ngờ nàng lại cảm thấy có chút thích thú.
Sau khi nhào nặn khiến bầu ngực nàng biến thành đủ mọi hình thù khác nhau hắn đẩy nàng xuống chiếc giường đá kia miệng ngậm lấy một bên ngực nàng mà mút lấy mút để thỉnh thoảng lại dùng lưỡi khiêu khích nụ hoa nhỏ bé kia.

Ưm...ưmmm....

Nàng cắn răng cố gắng ngăn lại khoái cảm từ ngực truyền đến nhưng trong cổ họng vẫn phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ. Trong lúc đó một bàn tay của hắn đã tìm đến u cốc thần bí kia, khi vuốt qua đám cỏ non kia hắn cũng phải thầm khen ngợi vì nó quá mượt mà. Cuối cùng bàn tay hắn cũng chạm vào chốn đào nguyên kia, một ngón tay tìm tòi bên trong, thật ấm áp lại có chút ẩm ướt

Ư...ưưư...aaaaa

Khi ngón tay hắn chỉ tiến vào được hai ba lần thì nàng đã không kìm được mà rên rỉ theo từng nhịp ra vào của hắn

"Hắc hắc thoải mái không?"

Hắn vừa hỏi ngón tay không ngừng gia tăng tốc độ ra vào

"Ưm...thoải...thoải mái...ư...ư...nhanh nhanh...lên...Á..."

Nàng đã hoàn toàn chìm trong khoái cảm, hoàn toàn không quan tâm đến hai nữ đệ tử đang há hốc mồm bên kia mà cất tiếng rên rỉ thật thoải mái theo từng đợt ra vào của ngón tay hắn.

Sau một hồi trêu chọc cự long của hắn cũng đã biểu tình dữ dội rồi, cởi quần áo bằng tốc độ ánh sáng, hắn đè lên người nàng cự long nhắm ngay cửa động đâm vào

Phựt

Aaaaa

Một âm thanh nhỏ như vật gì đó bị xé rách vang lên cùng với đó là một tiếng hét thảm khiến hắn có chút sững người, hắn không ngờ nàng ăn mặt mát mẻ như vậy lại có phong vị thành thục mê người kia lại còn là xử nữ.

Tuy có chút ngẩn người nhưng sau đó lại là vui vẻ tuy hắn không quá coi trọng chuyện trinh tiết nhưng dù sao làm nam nhân ai không muốn có được lần đầu tiên của nữ nhân chứ. Đợi một lúc cho nàng bớt đau đớn hắn bắt đầu ra vào nhẹ nhàng, vốn nàng có chút thanh tỉnh vì đau đớn nhưng sau đó khoái cảm lại một lần nữa dâng lên khiến nàng không ngừng rên rỉ kiều mị

"Ư...ư...sướng...sướng...quá...ưm...ưm"

"Sâu...ưm...sâu...quá...thoải mái...ưưư"

"Ư...Lớn...quá...sướng...sướng...quá...Áááá..."

Sau một hồi tấn công liên tục của hắn nàng bỗng cất lên một tiếng rên cao vút, mật huyệt xiết mạnh lấy cự long hắn, cùng lúc đó một dòng âm tinh nóng hổi phun lên cự long nàng đã lên cao trào, nhưng cao trào chưa kịp qua thì mật huyệt đáng thương lại phải hứng thêm những đợt trùng kích của hắn khiến nàng bị nhấn chìm trong khoái cảm cuối cùng khi hắn gầm lên một tiếng, tinh hoa nóng hổi bắn sâu vào trong nàng thì nàng cũng ngất đi.

Tác: nhớ ấn ta thích ủng hộ cho ta nhé

Chương 38: Kết quả thẩm vấn

Nhìn lại hai nữ nhân Mị Ảnh Ma tông bên kia đang cố kìm nén dục vọng khi xem một màn hương diễm kia thì hắn không thể không có ý xấu với hai nàng được rồi. Giờ hắn mới có thời gian đánh giá kĩ hai nàng, có thể hai nàng là tỷ muội song bào thai nên khá giống nhau. Cả hai nàng đều là mỹ nữ khuynh thành, khuôn mặt như trứng ngỗng, mắt đẹp như làn thu ba, mũi ngọc tinh xảo như được khắc bằng ngọc, đôi môi đỏ như trái cây chín mọng khiến người ta muốn cắn lên một cái. Hai nàng do đã động tình mà tay chân bị xích sắt khóa lại không kìm được mà cọ hai thân thể với nhau miệng không ngừng thở ra những hơi thở nhưng lan thỉnh thoảng lại có tiếng rên rỉ nhè nhẹ vang lên, quần áo của hai nàng đã có chút xộc xệch khiến từng mảng da thịt như bạch ngọc lộ ra ngoài.

Đúng lúc này có một đôi tay mạnh mẽ bức xích sắt trên người hai nàng ném đi, vốn hai nàng còn đang có chút xấu hổ thì một bàn tay khác mạnh bạo xé đi quần áo trên người các nàng, thoáng chốc hai cơ thể như bạch ngọc đã hoàn toàn bại lộ.

Hai nàng đã có chút sợ hãi rồi khi bị hắn lột sạch như vậy thì ai cũng hiểu chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Đúng như các nàng nghĩ hắn đẩy hai nàng xuống chiếc giường đá kia miệng không ngừng tấn công chú thỏ xinh xắn của một nàng tay không ngừng hoạt động trên một cơ thể mền mại bên cạnh. Chẳng mấy chốc cả hai nàng đều cất tiếng rên rỉ tiêu hồn, cơ thể hai nàng đều hiện lên những mảng đỏ ửng cùng rất nhiều lạc ấn hắn để lại, cảm thấy cũng nên vào việc chính hắn nữa quỳ trên giường đá để hai cơ thể trần trụi kia chồng lên nhau, cự long thô to không ngừng chà sát trước giữa hai cái mật huyệt ướt đẫm khiến nó cũng trở nên ẩm ướt không kém, nhưng hắn lại không có ý định đâm vào cái nào cả mà cứ ma sát như đang phân vân vậy.

"Ưm...ưm...cho...cho...ta đi...ức..."

Cuối cùng nàng tiểu ma nữ nằm phía dưới có vẻ đã chịu không được mà hướng hắn rên rỉ nói

"Cho cái gì cơ?"

Nhưng đáp lại nàng là một câu giả ngu của hắn

"Ức...cho...cho cự long...như...như cho...cho sư phụ ta...đi...ức...nhanh lên..."

"Hắc hắc như nàng mong muốn"Hắn nói rồi rút cự long đang ở giữa cửa hai huyệt động ra, nhằm ngay tiểu huyệt phía dưới đâm thẳng vào. Một lớp phòng tuyến mong manh bị cự long mạnh bạo xé rách khiến máu đỏ theo đó tuông ra chứng minh nàng đã trở thành phụ nữ. Cùng với đó là những giọt nước mắt theo đôi mắt trong veo kia chảy xuống, nàng cảm giác phía dưới như bị xé rách ra đau đớn vô cùng.

Nhưng rất nhanh đau đớn đã biến mất, hắn cũng bắt đầu cho cự long chậm rãi ra vào, theo từng đợt ra vào của cự long khoái cảm cũng như thủy triều dâng lên đánh thẳng vào hai người khiến nàng cất tiếng rên rỉ động nhân còn hắn thì điên cuồng mà tấn công mật huyệt kia.

Khi cự long đang không ngừng làm việc thì ngón tay hắn cũng tìm đến một chốn đào nguyên khác mà ra vào. Tuy ngón tay hắn không thể so với cự long nhưng với một thiếu nữ như nàng thì lại là vũ khí chí mạng chẳng mấy chốc những tiếng rên rỉ tiêu hồn không ngừng vang lên bên trong thạch thất. Ba dòng máu đỏ tươi như ba đóa hoa kiều diễm chứng minh sự trong trắng của ba nữ nhân đã bị cướp lấy nhưng có vẻ giống như các nàng tự nguyện chứ không hề bị cưỡng bức, vì bên trong luôn vang lên những tiếng rên rỉ sung sướng của các nàng.

Cuối cùng khi hắn phun hết những mầm mống của sự sống vào cơ thể của ba nàng thì các nàng cũng đã ngất đi, một trận chiến kinh thiên cũng kết thúc, sau cuộc chiến đó hắn cũng được biết tên của ba nàng mỹ phụ kia là Hồ Thi Thi, còn hai nàng song sinh kia được xưng danh Tuyệt Ảnh Song Mị cô chị là Nhậm Doanh Doanh còn em là Nhậm Thiên Tuyết. Trong đó Hồ Thi Thi là sư phụ của hai nàng cũng là Thái Thượng Trưởng Lão của Mị Ảnh Tông, cũng từ miệng nàng hắn biết được kẻ sau màn liên hợp hai đại Ma tông chính là Ma tộc, bọn chúng ban đầu dùng lợi ích để mê hoặc nhưng thấy Mị Ảnh Tông có chút lưỡng lự và kiên kỵ thì chúng đã ra tay bắt đi con gái Tông chủ cũng là Thánh Nữ của Mị Ảnh Tông uy hiếp khiến tông chủ đành cắn răng phái ra một Thái Thượng Trưởng Lão và hai Trưởng Lão đến tấn công Băng Ngưng Cung.

Vốn mọi chuyện đang xuông sẽ thì hắn xuất hiện cùng với Long Hoàng Kiếm khiến tất cả hoàn thất bại, hơn nữa ba nàng còn rơi vào tay giặc.Biết được mọi chuyện hắn thực có chút tò mò đối với Ma tộc gì đó lần trước là thâu tóm Long tộc, lần này lại đến Băng Ngưng Cung, nhưng ngoài ra hắn cũng rất biết ơn chúng, lần trước chúng tấn công Long tộc khiến hắn thu được hai mỹ nữ Công chúa, còn lần này chúng xúi giục hai ma tông đánh đến Băng Ngưng Cung lại tặng hắn thêm ba mỹ nữ nữa, hắn thực phải cảm ơn Ma tộc mới được.

Tuy ba nữ là người ma tông nhưng vốn hắn chẳng quan tâm chỉ cần hắn đã nhắm trúng nữ nhân nào thì chắc chắn người đó phải trở thành nữ nhân của hắn còn về người đó có xuất thân thế nào thì hắn chẳng thèm quan tâm. Vì những thứ như chính tà gì đó hoàn toàn không liên quan hắn, chỉ cần hắn thích thì hắn làm, kẻ nào dám quản hắn thì chuẩn bị luân hồi đi.

Khi đưa tam nữ về đến nơi ở của hắn để các nàng nghỉ ngơi thì cũng đã giữa trưa, đương nhiên khi hắn đưa về thì cũng được không ít thứ thăm hỏi cái eo hắn cùng những ánh mắt"long lanh" nhìn hắn nhưng các nàng cũng chỉ có thể làm vậy thôi ai bảo hắn trên phương diện kia cường hãn như vậy chứ thậm chí khi ở Long Cốc cả sáu nàng cùng liên hợp đánh hắn nhưng cũng bị hắn làm đến quên trời quên đất nhưng hắn thì vẫn sinh long hoạt hổ, nên các nàng cũng không hề phản đối hắn có thêm nữ nhân.

Cùng chúng nữ đi dạo khắp Thiên Tuyết sơn đến khi khuất bóng thì mới trở về, đến khi về thì tam nữ cũng đã tỉnh nhưng trên mặt vẫn còn phơn phớt hồng. Khi thấy hắn thì tam nữ đồng loạt quỳ xuống khiến hắn không hiểu cái nồi gì luôn, khi hắn đang thừ ra thì Thi Thi mở miệng

"Xin chàng hãy cứu Thánh Nữ, chúng thiếp nguyện ý làm trâu làm ngựa cho chàng cả đời"

Nàng nói rất chân thành hơn nữa khóe mắt còn có chút ướt đủ thấy Thánh Nữ đó quan trọng ra sao. Hắn nghe xong mới hiểu ra tuy hắn không muốn quản quá nhiều nhưng nữ nhân của mình đã cầu thì hắn sao có thể từ chối.

"Thôi được rồi làm trâu làm ngựa gì đó thì ta không cần ta chỉ cần các nàng làm nữ nhân của ta, ngoan ngoãn cho ta "cưỡi" là được rồi còn Thánh Nữ gì đó thì ngày mai chúng ta sẽ lên đường đi cứu. Còn bây giờ thì Hắc Hắc"

Hắn cười gian một tiếng rồi kéo các nàng lên giường và một trận chiến kinh thiên động địa không hồi kết lại bắt đầu.

Chương 39: Tình thiêu Hàn Ngưng Tuyết

Trong lúc chiến trường đang cực kỳ "căng thẳng" thì chúng nữ lại không hề hay biết những âm thanh khoái lạc của các nàng đã khiến cho một người ở phòng bên cạnh dục hoả thiêu thân, còn Vô Thiên thì nụ cười tà tà trên môi lại càng đậm, hạ thân liên tục ra vào những hoa huyệt thít chặt khiến chúng nữ như chiếc thuyền nhỏ chìm trong biển khoái cảm tiếng rên rỉ càng ngày càng dâm mĩ.

.........

Bên cạnh căn phòng của chúng nữ, một mỹ phụ trung niên chừng ngoài ba mươi quần áo không đầy đủ đang không ngừng tự an ủi mình, một bàn tay ngó sen nhẹ nhàng xoa lên tiểu mimi trắng muốt đã lộ ra non nữa dưới chiếc yếm màu lam nhạt.

Một bàn tay còn lại đã chui vào tiểu khố màu trắng kia, ngón tay ngọc nhẹ nhàng ra vào, theo từng âm thanh bên cạnh vang lên cùng từng nhịp ra vào của ngón tay, nàng không ngừng phát ra từng tiếng rên rỉ tiêu hồn

"A...Thiên...đâm...mạnh vào...ân...ưm..."

Nàng chính là sự phụ của Tuyết Linh Ngưng Tuyết Tiên Tử Hàn Ngưng Tuyết ngày thường luôn thánh khiết như tiên tử không ngờ đang tự độc( thẩm du ấy mà) hơn nữa người mà nàng tưởng tượng lại là Vô Thiên. Cũng không thể trách nàng tên Vô Thiên bên kia làm ra động tĩnh lớn như vậy còn phòng nàng lại sát vách hắn thì sao chịu được chứ và đây cũng là điều hắn muốn. Ngay lúc nhìn thấy nàng hắn đã xác định cho nàng vào hậu cung của mình rồi, còn về chuyện nàng là sư phụ của Tuyết Linh thì hắn cóc quan tâm, sư phụ thì sao chứ nàng cũng là nữ nhân thôi.

Đến khi bên kia vang lên một tiếng thét yêu kiều của ai đó cùng tiếng gầm nhẹ của Vô Thiên thì bên này nàng cũng đẩy nhanh nhịp độ ra vào của ngón tay, cuối cùng nàng cũng rên lên một tiếng từ nơi tiểu huyệt kia một dòng chất lỏng trắng đục chảy ra ngoài ướt một mảng chăn.

"Sao ta lại như vậy chứ. Chẳng lẽ ta là một nữ nhân dâm đảng sao? Đến cả nam nhân của đệ tử mình cũng..."

Nàng tự trách bản thân mình một tiếng nhưng rồi cũng đành thở dài một tiếng. Cảm nhận hạ thân thật nhớp nháp nàng đứng dậy định đi tắm rửa thì bỗng dưng một cổ khí tức nam nhân xộc thẳng vào người nàng cùng lục đó đôi môi đỏ mọng của nàng bị một đôi môi dày bịt kín lại khiến nàng định kêu lên nhưng chỉ phát ra được những tiếng ư a trong cổ họng, chiến eo mảnh mai bị một vòng tay rắn chắc ôm lấy kéo nàng dựa vào một lồng ngực tuy không cường tráng lắm nhưng lại rất an toàn.

Khi hai môi chạm nhau chiếc lưỡi ma quái của hắn đã tách hàm răng ngọc của nàng ra tìm đến chiếc lưỡi đinh hương không ngừng trêu đùa, ban đầu nàng còn cố trốn chạy khỏi cái lưỡi nhám của hắn nhưng dần dần cũng hoà nhịp với hắn, hai chiếc lưỡi như hai con rắn không ngừng quấn lấy nhau không ngừng vang lên những tiếng chót chép, hắn lại tham lam hút mật dịch thơm ngọt từ đôi môi thơm ngát của nàng.

Trong khi hôn thì tay hắn cũng không rảnh rỗi, một tay ôm lấy vòng eo nhỏ như xà nhẹ nhàng tìm tòi bờ mông ngọc vểnh cao của nàng. Tay kia kéo hẳn chiếc yếm nhỏ vức qua một bên không ngừng xoa lên bầu ngực to lớn căng tròn thập phần đàn hồi kia, hai ngón tay không ngừng vân vê nụ hoa anh đào khiến nó săn cứng ngạo ngễ đứng lên.

Mãi hôn đến khi nàng hô hấp đã có chút khó khăn hắn mới buôn tha bờ môi thơm kia hiện giờ nó đã xưng đỏ lên. Khi nàng nhìn thấy hắn thì lại có chút không biết làm sao chỉ có thể đỏ mặt chôn đầu vào ngực hắn cũng không để ý đến những nơi mẫn cảm đang bị hắn sờ xoạn.

"Nàng có muốn trở thành nữ nhân của ta không?"

Hắn cuối xuống nói vào tai nàng rồi gặm luôn vành tai nhạy cảm của nàng khiến nàng hô hấp trở nên dồn dập.

"Nhưng ta...ta là sư phụ của Linh nhi..."

Cố chống lại cảm giác tê dại khi vành tai bị tấn công nàng nghĩ đến Tuyết Linh cố gắng đẩy hắn ra nhưng sao có thể được?

"Nàng cũng là nữ nhân cũng cần tìm hạnh phúc cho mình chứ còn về sự phụ sao? Hắc hắc hình như ba nàng Thi Thi cũng là sư đồ thì phải"Hắn cười hắc hắc một tiếng cũng không đợi nàng trả lời đã ôm nàng ném lên giường miệng ngậm lấy đôi môi đỏ mọng kia một lần nữa quấn lấy chiếc lưỡi đinh hương kia. Ma trảo không ngừng xoa nắn hai quả bưởi kia, ngón tay vân vê hai hạt đậu đỏ kia khiến chúng sưng huyết lên.

Sau màn cháu lưỡi hai nàng đã không còn phản kháng nữa mặt cho hắn muốn làm gì thì làm, hắn đã tìm đến một bên ngực nàng ngậm vào trong miệng, thỉnh thoảng dùng răng cắn nhẹ lên hạt anh đào kia khiến nàng rên hừ hừ. Một tay vẫn tiếp tục chăm sóc bên còn lại trong khi một tay kia đã tìm đến tiểu huyệt ẩm ướt kia ngón tay khẽ chà sát bên ngoài tiểu huyệt, một ngón tay tách hai cánh hoa đỏ hồng kia ra nhẹ nhàng đâm vào.

"Ưm...a...a...ư...thoải...thoải...mái..."

Lúc ngón tay hắn đi vào nàng cảm giác như có một dòng điện chạy khắp người, từng đợt tê dại sướng khoái không ngừng dân lên rõ ràng cùng là ngón tay nhưng khi hắn đâm vào khiến nàng sảng khoái đến nỗi run rẩy cả người( khụ khụ có quá lắm không ta).

Trong khi ngón tay ra vào tiểu huyệt ấm áp thì miệng hắn cũng không ngừng chăm sóc hai tiểu bạch thỏ trắng muốt kia khi thì mút khi lại gặm nhẹ còn bàn tay không ngừng xoa bóp làm thành đủ mọi hình dạng cũng như lưu lại không ít lạc ấn hồng hồng bên trên.

Khi nghịch hai tiểu mimi chắn chê chiếc lưỡi hắn bắt đầu du tẩu khắp cơ thể nõn nà kia thỉnh thoảng lại dùng răng gặm một cái khiến cho khắp cơ thể nàng đều có dấu ấn của hắn. Cuối cùng hắn dừng lại trước tiểu huyệt đã bị mật dịch làm ướt đẫm, chiếc lưỡi quét một đường từ cúc hoa nhỏ nhắn đến trước cửa tiểu huyệt, vét sạch mật dịch thơm tho lưu lại sau đó nuốt hết vào bụng. "Ân...không...được nơi...nơi đó...dơ...dơ lắm...ngô...ư"

"Nàng không có nơi nào dơ cả hơn nữa còn rất thơm nữa"

Hắn nói xong lại gục mặt vào chốn đào nguyên kia, để lại nàng đỏ mặt mà rên rỉ, trong lòng nàng thì lại như được ăn mật, ở cái thế giới nữ nhân không được xem trọng này làm sao có việc nam nhân ở dưới thân nữ nhân mà khiêu khích chứ, điều đó với bọn nam nhân ngoài kia như là sỉ nhục vậy, nhưng hắn lại hạ mình hơn nữa còn không hề ngại bẩn nàng không vui sao được.

Còn hắn thì hồn nhiên không biết rằng chỉ một hành động thưởng thức mật dịch thơm ngon kia lại khiến cho một thiếu nữ bị hắn bắt mất trái tim. Nhưng giờ thì điều đó không quan trọng, vì giờ hắn đang thưởng thức tiểu huyệt đỏ tươi xinh đẹp kia, cái lưỡi nhám nhẹ nhàng tách hai cánh hoa hồng tươi kia ra tiến vào một nơi ấm áp đến khi chạm phải chiếc màn mỏng mới dừng lại, cái lưỡi không ngừng uốn éo bên trong khiến cho mật dịch chảy ra liên tục và tất cả bị hắn hút hết vào miệng rồi nuốt vào bụng.

"Ngô...á...đừng...dừng lại...ân...thoải mái...ưm...aaaa"Nàng liên tục rên rỉ cuối cùng một tiếng thét cao vút vang lên, sâu trong hoa huyệt một dòng âm tinh phun ra bên ngoài nhưng bị hắn hút lấy toàn bộ cảm nhận mùi vị đặc trưng khiến tiểu huynh đệ đang cứng ngắt bên dưới như muốn nổ tung.

Hắn nữa quỳ trên giường cự long đặt trước cửa hoa huyệt miệng cuối xuống gặm lấy vành tai nàng thủ thỉ

"Cho ta nhé"

Ân

Nàng ngại ngùng gật nhẹ đầu mặt đã đỏ như gấc không biết là do cao trào hay do ngại ngùng nữa, chỉ chờ đến đó hắn ưỡn thân cự long to lớn tách hai cánh hoa từng bước đi vào bên trong, hắn làm cực kì ôn nhu nhẹ nhàng nhưng vẫn khiến nàng nhíu mày. Hoa huyệt vốn chưa lần nào được khai mở thì làm sao có thể dễ dàng tiếp nhận cự vật kia chứ.

Cự long cứ từ tốn đi vào đến khi chạm phải một tấm màn chắn mong manh hắn có hơi dừng lại một thoáng sau đó ưỡn thân đâm mạnh một cái xuyên phá phòng tuyến kia vài giọt máu vẩy lên chăn trắng trông như những đóa mẫu đơn kiều diễm.

Aaa

Cảm giác đau đớn khi bị xé rách khiến nàng kêu lên một tiếng, hai giọt lệ châu lăn xuống nhưng bị hắn ôn nhu liếm đi

"Không sao, rất nhanh sẽ hết thôi"

Ân

Một lúc sau thấy mặt nàng có hơi giản ra hắn cũng bắt đầu động, cự long ra vào nhẹ nhàng. Bên dưới ban đầu có chút đau nhưng theo từng đợt ra vào của hắn cảm giác đau đó hoàn toàn bị khoái cảm nuốt chửng.

"Ân...mạnh...mạnh lên...nhanh...nhanh...ngô...thoải mái...á...mạnh...mạnh quá...sâu...sâu quá...ááá..."

Theo từng đợt tấn công của hắn nàng cảm giác hoa tâm cứ như bị đội lên khiến nàng thoải mái không thôi từng đợt khoái cảm như sóng biển không ngừng trùng kích đại não khiến nàng liên tục rên rỉ, hoa huyệt dần bóp chặt cuối cùng một dòng âm tinh phun lên cự long của hắn khiến hắn thoải mái vô cùng xuýt chút đã giao nột vũ khí đầu hàng.

Cuối cùng không biết trải qua bao lâu, từng đợt trùng kích của hắn ngày càng nhanh hơn, mạnh hơn những tiếng phạch phạch do hai thân thể va chạm với nhau liên tục vang lên. Khi nàng đã lên đỉnh lần thứ tư và sắp ngất đi thì hắn mới thỏa mãn bơm một lượng lớn sinh mệnh vào sâu bên trong nàng khiến nàng trực tiếp ngất đi. Hắn cũng ôm nàng sang phòng bên cạnh ngủ cùng chúng nữ.

Tác: hôm nay là ngày đặc biệt nên chap cũng "đặc biệt" nóng hơn.

Chương 40: Mỹ nhân cần cứu vớt

Hôm sau khi vầng liệt dương đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ một đoàn bốn người đang cưỡi lên một con thú kì lạ vừa giống Hùng Ưng nhưng lại có bốn chân như Sư tử đang phi hành với tốc độ cực cao, chỉ thoáng một cái đã qua hơn chục cây số. Đây là tốc độ kinh khủng bực nào, thậm chí cả cường giả Quy Chân cảnh cũng không thể nào đạt được tốc độ đó.

Nhóm người đó chính là Vô Thiên đang trên đường đi đến Mị Ảnh Tông để cứu Thánh Nữ theo yêu cầu của tam nữ, vốn lúc đi chúng nữ cũng muốn đi theo nhưng bị hắn dứt khoát để lại hơn nữa hắn còn để lại một lượng lớn linh thạch cho chúng nữ tu luyện đề thăng cảnh giới.

Quay lại với Vô Thiên hiện giờ hắn đang vô cùng thoải mái a, đầu gối lên đùi Hồ Thi Thi hai bên có hai đôi tay nhỏ bé đang xoa bóp cho hắn còn đôi tay hắn không ngừng hoạt động trên hai quả núi cao nhất của hai tỷ muội Nhậm Doanh Doanh khiến hai nàng mặt đỏ như gấc, thổ tức như u lan yêu kiều liếc hắn nhưng cũng không phản kháng mà để mặt tay hắn tung hoành. Nhưng hắn cũng chỉ sờ sờ vuốt vuốt thôi chứ không hề tiến thêm bước nữa, dù gì bây giờ cũng đang ở trên không hơn nữa còn là ở trên lưng của Thu Trúc hắn cũng không thể làm quá được.

Khoảng cách từ Băng Ngưng Cung đến Mị Ảnh Tông cũng không gần lắm với Yêu thú phi hành cấp 7 trở lên cũng phải cần hơn bốn ngày nhưng Thu Trúc dù sao cũng là Yêu thú cấp 9 đỉnh phong còn lĩnh ngộ phong pháp tắc tốc độ phi hành cực nhanh chỉ cần hơn nữa ngày Mị Ảnh Tông đã hiện ra trước mắt mọi người.

Sơn môn của Mị Ảnh Tông tuy không tọa lạc trên Tuyết sơn uy nga như Băng Ngưng Cung nhưng lại xây dựng tại một sơn cốc xinh đẹp khắp nơi là kì hoa dị thảo, chim chóc líu lo, linh khí xung túc cứ như là thế ngoại đào viên, kiến trúc tuy không quá uy nga nhưng tạo cảm giác u tĩnh từng lương đình, từng dãy nhà ngói liền kề nhau liên kết lại giống như một sơn trang hơn là một đại ma tông.

Khi Thu Trúc hạ xuống đại môn Mị Ảnh Tông từ bên trong đã có hai nữ nhân khuôn mặt thanh tú đi ra có lẽ là đệ tử phụ trách canh gác, tuy nhan sắc hai nàng không quá xinh đẹp nhưng trong nhân gian cũng được xem là mỹ nữ hơn nữa trên người còn tỏa ra khí tức mị hoặc khiến cho một nam nhân nào cũng phải mê mẫn nhưng nhiêu đó thì chưa đủ với để mê hoặc hắn, tuy hắn thích mỹ nữ nhưng không phải loại nào hắn cũng ăn được, ít ra cũng phải là mỹ nhân đẳng cấp ngang với tỷ muội Nhậm Doanh Doanh mới đủ làm hắn động tâm còn những nữ nhân này hắn cũng chỉ xem như hoa cỏ trang trí thôi.

Khi nhìn thấy hắn hai nữ nhân kia có chút chán ghét lạnh giọng quát

"Kẻ nào dám ngang nhiên xông vào Mị Ảnh Tông?"

Hai nàng làm nhiệm vụ cảnh giới đại môn vốn tính các nàng không quá chán ghét nam nhân nhưng từ khi đám nam nhân kia đến, miệng thì nói hợp tác nhưng lại bắt đi Thánh Nữ của Mị Ảnh Tông để áp bức tông chủ, hơn nữa còn chà đạp không ít tỷ muội trong tông khiến ai cũng căm phẫn từ đó cũng đâm ra chán ghét hết thảy nam nhân, dù tên này có chút anh tuấn nhưng lại dắt theo không ít nữ nhân rõ ràng cũng là một tên hoa tâm đại củ cải.

Vốn Vô Thiên thấy hai nàng là nữ nhân cũng có chút hảo cảm muốn chào hỏi một chút nhưng nhìn thái độ của họ thì sắt mặt hắn có chút khó chịu rồi, thấy sắc mặt hắn không tốt tam nữ đằng sau có chút sợ hãi, Nhậm Doanh Doanh vội từ phía sau đi ra trừng mắt nhìn hai nữ đệ tử"Hừ khách nhân của bổn trưởng lão cần các ngươi quản sao?"

Hai nàng ban đầu thấy tam nữ phía sau hắn thì không quan tâm lắm nghĩ chắc cũng là nữ nhân đi theo tên công tử ca này nhưng khi nhìn thấy Nhậm Doanh Doanh đi ra thì họ mới khiếp sợ, đường đường là hai Trưởng Lão cao cao tại thượng lại đi theo tên công tử ca này nhìn thái độ của họ rõ ràng không có chút nào giống trưởng lão mà như hai cô vợ ngoan hiền đi theo tướng công mình vậy, tuy có muôn vàng thắc mắc nhưng hai nàng cũng không dám làm gì chỉ dám cuối đầu tránh sang một bên.

Đang dương dương tự đắc bước qua trước mặt hai nàng thì chợt hắn cảm ứng được gì đó truyền âm với Thu Trúc

"Nàng cứ đi theo bọn họ tranh thủ trừ khử đám Ma tộc kia đi ta thấy có mỹ nhân cần ta cứu vớt nữa rồi hắc hắc"

"Hừ chàng liệu hồn đó cẩn thận bị ép đến tinh tẫn người vong đó"
Nàng cũng truyền âm lại tuy có chút giấm chua nhưng nàng cũng không còn cách nào khác, về phương diện đó thì các nàng thực sự ăn không tiêu hắn.

Hắn cũng chỉ cười hắc hắc rồi tung người rời đi, Thu Trúc cũng nói với tam nữ rồi theo hướng khác rời đi.<code> o0o </code>Tại một căn phòng khác, căn phòng này cửa đóng kín không khí có chút u ám, những tia sáng mặt trời xuyên qua từng khe cửa chiếu xuống không những không làm căn phòng có thêm chút ấm áp nào mà lại tạo thêm một cảm giác âm trầm hơn. Bên trong phòng một nữ nhân chừng mười bảy mười tám tuổi khuôn mặt xinh đẹp, mắt phượng ngập nước, mày liễu cong cong, mũi ngọc nhỏ xinh, đôi môi chín mọng như trái cây tươi ngon mọng nước, làn da trắng noãn sáng bóng như ngọc. Tuy khuôn mặt có chút ngây thơ thánh khiết nhưng vóc người nàng lại như ma quỷ, hai tòa thánh nữ phong trước ngực như muốn phá áo mà ra, chiếc eo nhỏ nhắn cùng bờ mông vểnh cao kia tạo thành một đường cong chữ S hoàng mỹ. Đôi chân trường túc tuy bị váy dài che lại nhưng không làm mất đi vẻ đẹp của nó. Nàng là tiêu biểu cho kiểu mặt thiên sứ mà thân hình ma quỷ, hơn nữa trên người nàng lại tỏa ra khí tức yêu mị tận trong xương chứ không như nữ nhân tu luyện mị công cần phải vận công mới phát ra được mị lực.

Nhưng lúc này trên khuôn mặt xinh đẹp kia lại tái nhợt còn mang theo vẻ sợ hãi cực điểm nàng không ngừng lùi về phía sau nhưng lại đụng đến góc phòng, đối diện nàng là một thanh niên cũng có hơi anh tuấn một chút nhưng đôi mắt lại âm trầm và còn mang theo một tia dâm tà hắn không ngừng lấn áp thiếu nữ hai mắt luôn dán chặt vào những đường cong mê người của nàng

"Hắc hắc tiểu mỹ nhân hôm nay ta muốn nếm thử nữ nhân thiên sinh mị cốt có thực mị hoặc như lời đồn không, hắc hắc"

"Không được, ngươi không được lại đây"

Nhìn hắn từng bước tới gần nàng không ngừng lùi nhưng đã đến góc phòng tay cố gắng giữ lấy quần áo trên người không muốn hắn nhìn thấy chút xuân quang nào.

"Hắc hắc ngoan nào ta sẽ ôn nhu mà..."

Hắn miệng nói ôn nhu nhưng tay đã không kiên dè gì xé toạc y phục trên người nàng để lộ từng mảng da thịt sáng bóng, đôi thỏ ngọc bị chiếc yếm màu hồng gắt gao bao lại nhưng vẫn lộ ra không ít xuân quang, đôi trường túc kia cũng lộ hết ra ngoài chỉ còn lại chiếc tiểu khố nhỏ gắt gao che đi bộ vị thần thánh nhất. Nhìn cảnh xuân phơi phơi kia của nàng tên nam nhân âm nhu kia không thể nào chịu nổi nữa miệng không ngừng nuốt nước bọt, chuẩn bị lao đến thì...

Muốn biết thì chờ chap sau hắc hắc

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau