HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Là Ngươi?

Sau khi xử lý xong hắc bào nam tử hắn chỉ nhìn nữ tử bạch y còn đang hoa dung thất sắc vì thảm trạng của tên kia, hắn cong môi một nụ cười đầy tà khí, nhưng không hiểu sao khi nhìn thấy nụ cười đó tim nàng lại nhảy lên bình bịch, không tự chủ được nàng đỏ mặt cuối đầu không dám nhìn vào hắn.

Hắn cũng không để ý chỉ phất tay áo xoay người rời đi vừa đi đến cửa đã nghe tiếng nàng:

"Ngươi tên là gì?"

"Vô Thiên"

Hắn chỉ để lại hai chữ rồi lại cất bước đi, được một lúc hắn lại nở nụ cười một nụ cười khóa trá giống như kế hoạch thành công vậy.

"Vô Thiên, Vô Thiên,...cái tên thật kì quái."

Còn nàng lặp đi lặp lại tên hắn rồi lại ngoẻn miệng cười, còn nàng đang nghĩ gì trong đầu thì chỉ nàng mới minh bạch.

Trong lúc Vô Thiên rời đi thì Long Linh Nguyệt cũng kể lại toàn bộ sự việc từ khi nàng trốn ra đến lúc gặp Vô Thiên rồi đến việc hắn đánh thẳng vào Long Cốc, đương nhiên những cảnh không giành cho trẻ em, phụ nữ có thai và phụ hoành nàng cũng không kể.

Sau khi biết rõ toàn bộ sự việc Long Thiên Khiếu chỉ có thể cười khổ, không trách hắn không xem ông vào đâu, Thánh giả như Long Ám mà hắn chỉ một chỉ là bốc hơi rồi tuy ông có thể đánh thắng Long Ám nhưng chỉ thắng thôi còn muốn giết hắn thì căn bản không thể, Thánh giả thì làm gì có ai tầm thường được nhưng hắn chỉ một chỉ còn là một chỉ rất hời hợt ông làm sao đáng để hắn nhìn chứ.

Lại nhìn biểu hiện của con gái có chút ngượng ngùng khi nhắc tới hắn rõ ràng đã rơi vào tay giặc, tuy nghe nói hắn có nhiều nữ nhân nhưng ông cũng không quản nhiều thế hắn chỉ cần không bỏ bê con gái bảo bối của ông là được, đàn ông càng mạnh mẽ càng nhiều nữ nhân là chuyện bình thường ông thậm chí còn muốn cho con gái thành thân ngay với hắn luôn ấy chứ.

Thử hỏi nếu có một tiểu tế như vậy thì sao này Thanh Long tộc chẳng còn ngại các tộc khác thậm chí chỉ cần hắn xuất thủ hoàn toàn có thể đưa Thanh Long tộc lên đứng đầu trong Yêu Vương chi địa này. Nhưng khi nghe nói hắn không quan tâm các thứ khác chỉ thích nữ nhân ông đành bỏ ý định đó đi, hắn là cao nhân đã không màng đến quyền lực chỉ muốn đi tìm hồng nhan để giải sầu, nếu ép hắn xuất thủ không chừng hắn sẽ mất hứng bỏ đi thì khổ. Không thể không nói khả năng nắm bắt lòng người của Long Thiên Khiếu rất tốt chỉ một thoáng đã đoán ra được phần nào ý định chính của Vô Thiên còn có thể biết hắn không thích tranh giành nữa, không trách ông có thể leo lên làm tộc trưởng Long Tộc.
Cuối cùng ông dặn dò con gái không nên nói chuyện này với tộc nhân để tránh hắn phật lòng, còn liếc nhìn nàng một cái đầy thâm ý rồi mới rời đi giao cho nàng tiếp đãi hắn. Nàng nhìn ánh mắt của phụ thân rõ ràng nhìn ra quan hệ của nàng với hắn không nhịn được mà cuối đầu đỏ mặt ngượng ngùng.

Sau khi ly khai với Long Linh Nguyệt, Long Khiếu Thiên đi đến một động phủ nằm ở vị trí khá khuất trong Long tộc cung kính nói

"Các lão tổ Khiếu Thiên có việc muốn bẩm báo"

Thái độ ông rất cung kính, vì đây là động phủ của các lão tổ trong Thanh Long tộc thanh tu, họ có tu vi từ Thánh Giả trung giai trở lên nhưng bình thường sẽ không hề xuất đầu trừ khi Thanh Long tộc xuất hiện hoạ diệt môn họ mới ra tay. Đến cả việc Thanh Long tộc bị Hắc Long uy hiếp họ cũng không hề lộ diện vì chết không bao nhiêu người cả Thanh Long huyết mạch vẫn còn tồn tại.

"Tiểu tử có chuyện gì?"

Bên trong một âm thanh có hơi già nua cất lên nhưng lại mang theo khí thế bàng bạc không hề có chút già yếu nào. Long Khiếu Thiên tỉ mỉ kể lại toàn bộ quá trình. Bên trong nghe xong không hề có động tĩnh một thoáng sau bất chợt có tiếng gì đó nhưng lại không nghe rõ sau đó vẫn là giọng nói kia:

"Không được chọc giận hắn, hắn muốn bất cứ thứ gì cũng đáp ứng hắn nhớ kỹ bất cứ thứ gì dù là Long Cốc cũng có thể cho hắn nếu không Thanh Long tất diệt"Long Khiếu Thiên nghe xong thì triệt để ngây người tên này mạnh đến vậy ư, cũng may hắn ở Long tộc nếu là tộc khác thì aizzzz.

Trở lại với Vô Thiên giờ lại đang thoải mái đi dạo Long Cốc cùng chúng nữ, ngay khi từ chỗ Long Linh Tú đi ra hắn cũng gọi chúng nữ ra sau đó hội hợp cùng Long Linh Nguyệt, nhìn thấy Long Cốc lòng hiếu kỳ của chúng nữ nổi lên thế là đòi Vô Thiên đưa đi xem xung quanh, hắn cũng rảnh rỗi vậy là cùng chúng nữ đi dạo còn về cô bé Như Ngọc khi ra ngoài đã trực tiếp chạy đi tìm mẹ. Dù sao một tiểu cô nương còn bé như vậy đã phải lưu lạc theo Cô cô chạy trốn lại thêm nữa năm trong Bổn Nguyên không gian tuy có chúng nữ chăm sóc nhưng cũng không tránh khỏi có chút nhớ mẹ.

Đi dạo suốt nửa ngày cũng đã đi sắp hết lãnh thổ của Thanh Long tộc thì Long Khiếu Thiên cho người gọi mọi người đến Thanh Long Thần điện thưởng thức yến tiệc để cảm ơn Vô Thiên đã cứu Thanh Long tộc.

Khi đến nơi chúng nữ không khỏi chấn kinh đúng là cung điện của Yêu vương có khác cả một tòa cung điện như một ngọn núi nhỏ hơn nữa còn làm bằng vàng ròng sáng lấp lánh. Đại môn cao chừng chục thước cũng được làm bằng vàng, hai bên còn có hai con Ngoạ Long đang giương nang múa vuốt được chạm khắc sống động như thật.

Bên trong bày một bàn tiệc lớn với đủ thứ sơn hào hải vị tuy có chút không giống của nhân tộc nhưng có vẻ rất ngon. Long Khiếu Thiên ngồi ở chủ vị bên cạnh có mấy lão già đều có tu vi cấp 9 trung kì trở lên tất cả đang đánh giá Vô Thiên còn hắn thì cũng chả thèm đánh giá mấy lão mà nhìn vào nữ tử đang bế Như Ngọc và ngồi bên cạnh Linh Nguyệt.

Vâng đó chính là tỷ tỷ nàng Long Linh Tú cũng chính là cô nương được hắn cứu.

Long Khiếu Thiên khách sáo với hắn vài câu sao đó giới thiệu cho hắn các trưởng lão của tộc... Đến khi nói tới Linh Tú nàng mới quay lại nhìn hắn không khỏi kinh ngạc

"Là ngươi"

Hắn cũng không đáp chỉ khẽ gật đầu, còn nàng thì mặt có hơi hồng lên rồi. Long Khiếu Thiên làm sao không thấy biểu hiện khác lạ của con gái tuy ông không có trực giác của mẹ như nữ nhân nhưng dù gì hai đứa nó cũng do ông nuôi lớn nhìn cô con gái lớn tuy nàng vừa mất phu quân nhưng biểu hiện này rõ ràng đã rơi vào tay giặc mất rồi. Hajzz không ngờ cả hai đứa con gái của Long Khiếu Thiên ta lại thích cùng một nam nhân, ông thầm cảm khái nhưng cũng chỉ cảm khái thôi vì khi nhìn thấy những nữ nhân của hắn ai cũng là cực phẩm trong cực phẩm thì ông đã có chút không an lòng về địa vị của con gái nhưng giờ nếu cả hai đứa cùng giáp công không tin không có chỗ trong hậu cung của hắn, nhưng không biết hắn nhìn ốm yếu thế kia không biết....

Nếu Vô Thiên mà biết suy nghĩ của ông thì có cảm tưởng gì nhỉ. Bữa tiệc cũng bắt đầu những người khác thì cười cười nói nói còn hắn thì chỉ làm một chuyện duy nhất là ăn, ăn và ăn vì thức ăn thực sự quá ngon.

Chương 32: Ta tuy không phải nam nhân đầu tiên của nàng nhưng sẽ là Nam nhân cuối cùng của nàng

Ăn xong cả bữa tiệc trời cũng đã khuất bóng hắn vừa vuốt ve cái bụng căng tròn của mình vừa đi theo chúng nữ về phòng Linh Nguyệt chuẩn bị "nghỉ ngơi". Phòng của Linh Nguyệt tuy chỉ có mình nàng ở nhưng nó cũng khá lớn tầm ba chục thước vuông chứ chẳng chơi, tuy được mệnh danh là"Nữ Bạo Long" nhưng phòng nàng cũng có chút gọi là thục nữ. Dù không phải là màu hồng mạnh mẽ hay màu tím mộng mơ của các cô gái nhưng nó cũng có một màu lục đầy sức sống, bên trong phòng có rất nhiều kỳ trân dị bảo đa phần là những thứ phát sáng.

Nàng cũng như những long tộc khác đều thích những thứ phát sáng, nhưng những thứ này không làm hắn để ý, thứ hắn chú ý chính là ở cuối gian phòng là một chiếc giường rất lớn bảy tám người cùng vật lộn trên đó cũng không hề chật, nhìn vào chiếc giường hắn nở một nụ cười đầy ý vị. Không ngờ một Long công chúa của Thanh long tộc lại có sở thích như vậy, bất quá hắn thích hắc hắc.

Thực ra nàng lại không như hắn nghỉ chiếc giường này đã được phụ thân nàng chuẩn bị từ bé vì dù sao thì nàng cũng là Yêu thú lúc chưa đạt cấp 7 chưa thể hóa thành người cơ thể không nhỏ chút nào nên giường ngủ cũng phải lớn là chuyện bình thường. Đến khi lớn lên nàng cũng quen dần với chiếc giường lớn nên cũng không đổi và nhờ đó hôm nay trong phòng nàng sẽ xảy ra một trận đại chiến kinh thiên động địa.

Một mình Vô Thiên cân 5 liệu anh ấy có thể thắng kèo này không.

Đáp án là...

Trời khuya trong phòng Linh Nguyệt không ngừng vang lên những tiếng rên rỉ mê người, những âm thanh "Phành phạch" của da thịt va chạm như một khúc hoan ca đầy nhục dục giữa đêm đen, mãi đến gần nữa đêm khi những tiếng xin tha không ngừng vang lên thì xuân sắc trong phòng mới tan hết.

Cùng lúc này ở căn phòng bên cạnh.

"Ưm...a...Vô Thiên...ưm...thoải mái...ưm..."

Long Linh Tú hai mắt mê ly trên người chỉ còn lại chiếc yếm mỏng màu lam không thể che đi được hai con thỏ trắng kia, tay nàng không ngừng xoa nắn, giày vò nó. Còn một tay đang đặt ở động đào nguyên thần bí kia, ngón tay ngọc không ngừng ra vào mật huyệt, ngọc dịch theo đó trào ra ngoài thấm ướt tấm nệm giường trắng tinh. Miệng không ngừng phát ra tiếng rên rỉ kiều mị và liên tục kêu tên Vô Thiên, cuối cùng nàng nhẹ ưm một tiếng cao vút mật huyệt không ngừng co bóp, ngọc dịch tràn ra như suối.

Khi cao trào qua đi nàng vội vớ lấy y phục mặt vào, nhớ đến lúc mình nghe được những âm thanh bên phòng tiểu muội cơ thể lại không ngừng có phản ứng, vốn long tộc có dục tính rất mạnh lại thêm nàng đã từng trải qua ân ái khi nghe những âm thanh "hành sự" ở phòng bên kia nàng làm sao mà chịu nổi không tự chủ được mà tự an ủi mình nhưng lúc ấy đối tượng mà nàng ảo tưởng lại không phải người chồng kia của nàng mà chính là hắn kẻ đã cứu nàng lúc sáng, nhớ lại khuôn mặt anh tuấn cùng nụ cười tà mị kia khiến nàng bất chợt đỏ mặt

"Sao ta lại như vậy chứ, chồng vừa mất ta lại nhớ kẻ khác. Không lẽ ta là một con rồng dâm đãng sao?"

Nàng không kìm được mà thì thào tự hỏi mình. Đột nhiên một cánh tay rắn chắc vòng qua eo nàng kéo nàng lại

"Không nàng không hề dâm đãng điều đó rất bình thường và quan trọng là ta thích"

Một làn hơi nóng phả vào vành tay nhạy cảm của nàng, một khuôn ngực tuy không quá cường tráng nhưng nàng lại cảm thấy vô cùng ấn áp và an toàn, lại thêm những lời kia làm tim nàng giống như con thỏ nhỏ không ngừng nhảy lên trong ngực.

Kẻ đó chính là hắn, Vô Thiên thực ra từ khi biết nàng là tỷ tỷ của Linh Nguyệt hắn đã có kế hoạch chinh phục nàng, hắn cố ý tạo ra động tĩnh lớn như thế hắn biết long tộc vốn dâm nàng lại tịch mịch mấy ngày nay khi nghe tiếng này hắn không tin nàng không động tình, và hắn đã thành công, và việc tiếp theo chính là hái đi đóa hoa xinh đẹp này.

"Làm nữ nhân của ta được chứ?"

Hắn thì thầm vào tai nàng rồi gặm luôn vành tay trắng nõn kia.

"Nhưng...ưm...ta...ta...chỉ là...tàn hoa...bại liễu..."
Sự kích thích từ vành tai nhạy cảm truyền đến khiến nàng không ngừng thở dốc, nói năng như rên rỉ, làm hắn muốn sôi máu

"Ta không quan tâm, ta không cần là nam nhân đầu tiên của nàng nhưng ta sẽ là nam nhân cuối cùng của nàng"

Hắn bá đạo nói, không đợi nàng kịp phản ứng hắn xoay người lại đè nàng xuống đôi môi áp lên môi nàng. Nàng nghe hắn nói thì ngẩn người đến khi bị hắn đè xuống mới hoàn hồn muốn nói gì đó nhưng chỉ có thể phát ra những tiếng ưm ưm trong cổ họng vì cái miệng nhỏ nhắn của nàng đã bị đôi môi hắn xâm chiếm, đôi tay muốn đẩy hắn ra nhưng lại vô lực giống như làm nũng, cái lưỡi ma quái kia không ngừng cạy hàm răng ngọc nàng ra để tiến vào bên trong nhưng bị nàng liều chết cố thu,̉ không thể đạt mục đích nhưng hắn vẫn không bỏ cuộc một bàn tay hắn tìm đến một con thỏ ngọc mà xoa nắn nó một cái, từ bàn tay truyền đến một cảm giác mềm mại nhu nhuyễn khiến hắn không kìm được liên tiếp xoa nắn thêm vài cái.

Bị tập kích bất ngờ khí nàng phải buông lỏng phòng thủ thế là chiếc lưỡi ma quái kia thành công tiến vào khoan miệng nàng, khẽ trêu chọc chiếc lưỡi đinh hương của nàng, ban đầu nó muốn bỏ trốn nhưng cuối cùng cũng bị bắt lại hai chiếc lưỡi như hai con rắn triền miên quấn lấy nhau, mật dịch của hai người không ngừng trao đổi cho nhau, đôi tay nàng không biết từ khi nào đã ôm lấy cổ hắn đôi mắt mê ly khẽ nhắm lại.

Hai người hôn đến thiên hôn địa ám khi hô hấp trở nên khó khăn mới buông ra. Nàng còn đang hít lấy hít để không khí thì ma trảo của hắn đã kéo phăng cái yếm mỏng manh của nàng ném đi bàn tay không ngừng dày vò một bên ngực còn một con thỏ ngọc đã bị hắn ngậm vào không ngừng mút phát ra những tiếng chùn chụt thật vui tai thỉnh thoảng lại dùng răn cạ nhẹ và nụ hoa anh đào đang cương cứng kia.

"Ư...ư...đừng...đừng...đừng...ưm...đừng...cắn...ưm"

Nàng không ngừng rên rỉ còn hắn thì không ngừng công việc cao cả kia, một bàn tay cũng không rảnh rỗi mà chu du khắp cơ thể mềm mại của nàng, lướt qua cái bụng nhỏ nhắn trơn láng đến mông ngọc mềm mại hắn không nhịn được bóp lên mấy cái, lại vuốt ve đùi ngọc săn chắc, rồi cuối cùng ma trảo cũng dừng lại trước động đào nguyên xinh đẹp với một đám cỏ xanh tươi tốt.

Bàn tay lướt qua cảm nhận sự rậm rạp của thảm cỏ, sau đó hắn nhẹ nhàng xoa nắn bên ngoài ngọc môn ướt đẫm. Một ngón tay đâm vào bên trong không ngừng ra vào cảm giác chật chội, ấm áp lại có chút ẩm ướt làm hắn thích thú không thôi. Tuy nàng đã sinh con nhưng tiểu huyệt vẫn rất bé không hề có dấu hiệu bị nông rộng, cảm nhận ngón tay kia đang quậy phá bên trong mình kèm theo khoái cảm không ngừng kéo lên khiến nàng không nhịn được mà rên rỉ liên hồi

"Ư ư...thoải mái...quá...ư...ư...ư"

Sau một hồi đánh chém hết cả hai chú thỏ con của nàng hắn chuyển dần mục tiêu xuống dưới chiếc lưỡi lướt khắp thân thể nàng như muốn nhớ rõ từng tấc da thịt của nàng vậy.

Cuối cùng nó cũng dừng lại trước hoa huyệt mềm mại kia và thế chỗ cho ngón tay, chỉ một ngón tay đã làm nàng chết lên chết xuống đến cái lưỡi thì chưa đầy năm phút nàng đã lên đến cao trào hoa huyệt bóp chặt lại kèm theo mật dịch không ngừng tuôn ra nhưng bị hắn hút hết lấy. Cảm thấy đã nên vào việc chính hắn đặt nàng nằm ngay ngắn lại, cởi sạch quần áo của bản thân để lộ cơ thể tuy không tráng kiện nhưng vô cùng cân đối, nhưng có một chỗ không cân đối chính là con cự long to lớn đầy gân guốc đang thị uy kia. Khi nhìn thấy nó nàng cũng phải giật mình, con cự long đó gần bằng cánh tay của nàng to gần gấp đôi so với người chồng kia của nàng, hèn gì bên kia có đến năm nàng nhưng lại bị hắn đánh đến không còn manh giáp, không biết nó to như vậy tiểu huyệt nhỏ bé của mình có thể chịu được không nữa.Hắn đem cự long cọ cọ trước cửa huyệt nhưng lại không cho vào khiến nàng khó chịu muốn chết, hai chân cố vùng vẩy muốn hắn tiếng vào nhưng lại không hắn lại không mải mai quan tâm cứ cọ qua cọ lại khóe miệng có chút tiếu ý

"Ưm...cho thiếp...xin chàng...cho...cho thiếp...đi...ưm...làm ơn...cho vào...vào đi"

Nàng cắn răng vừa rên rỉ vừa câu xin hắn nhưng hắn lại giả ngu

"Cho cái gì, cho vào đâu cơ?"

"Cho...cho...cự long...của chàng...vào...vào...mật huyệt...thiếp đi...ưm"

"Hắc hắc nàng đúng là một long nữ dâm đãng"

Hắn cười gian một tiếng sau đó ưỡn thân cự long to lớn tách hai cửa huyệt đỏ hồng lao thẳng vào bên trong đến tận hoa tâm

"Aaa...sâu...sâu quá...thoải mái...quá...ư...ư"

Hắn bắt đầu nhấp ban đầu là những cú nhẹ nhàng rồi mạnh dần cuối cùng cự long như một cái pitong không ngừng ra vào hoa huyệt nhỏ bé kia kiến nó dần đỏ lên. Kèm theo đó là tiếng da thịt chạm nhau bạch bạch cùng tiếng rên rỉ đầy mê hoặc của nàng.

Sau khi trảo qua hàng chục lần đánh nhau, chiến thuật thay đổi không ngừng nào là Lão hán đẩy xe bò, Quan âm tọa liên, hai con cún,...chiến trường cũng từ trên giường đến mặt bàn rồi cánh cửa thậm chí là cả trên đất nàng đã lên đỉnh vu sơn không biết bao nhiêu lần, cuối cùng khi hắn gầm nhẹ một tiếng

"Ta raaaaa"

"Aaa...bắn hết...hết vào...trong...ưm...thiếp...á...nóng...nóng...thật nóng...thật tuyệt....ư"

Khi tinh hoa của hắn phun vào trong nàng cùng lúc đó một dòng âm tinh phun thẳng vào cự long hắn tiểu huyệt nàng không ngừng hút chặt như muốn hút hết toàn bộ tinh hoa của hắn vậy.

Khi mây tan mưa tạnh hắn vẫn không rút cự long ra mà cứ để bên trong sau đó cứ như vậy mà ôm nàng đi sang phòng bên cạnh, tuy nàng không như các nàng khác trực tiếp ngất đi nhưng cũng không khá hơn là mấy, tứ chi vô lực đến cả sức để mở miệng cũng không có chỉ có thể mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.

Khi hắn trở lại chúng nữ cũng đã phục hồi không ít, hắn đặt nàng ngay ngắn sau đó như sói lao vào bầy dê không ngừng chinh chiến ngang dọc đến gần sáng mới dừng lại.

Tác: định tách ra hai chap mà sợ các đạo hữu mất hứng thôi làm một chap dài luôn. Nhớ ấn thích ủng hộ tác nhe ́:D

Chương 33: Trở về Băng Ngưng Cung

Một ngày lại một ngày trôi qua thoáng cái đã mười ngày qua đi Vô Thiên cùng chúng nữ đã ở Long Cốc thăm thú gần như không còn ngõ ngách nào nữa ban ngày dẫn chúng nữ đi dạo chơi đến tối lại đại chiến tưng bừng cuộc sống của hắn cứ như thần tiên tiêu diêu tự tại vậy.

Chúng nữ được hắn chăm chỉ cày cuốc ai nấy cũng lộ phong vận thành thục mê người, khuôn mặt kiều diễm ướt át mỗi khi đi đến nơi nào cũng khiến những tên nam tử Long tộc nhìn đến đỏ cả mặt, cự long như một trụ trống trời cũng có vài tên ghen ghét hắn muốn thể hiện nhưng khi thấy Long Linh Nguyệt cũng có ở đó thì rất thức thời mà bỏ chạy.

Trong những ngày này hắn cũng đã dành ra nữa ngày đến Long quật nơi chôn cất của các đời Long tộc vẫn lạc thu hẳn một cái Long hồn Bát trảo kim long làm khí linh cho Hoàn Hắc Kiếm. Vốn thanh kiếm này là Bán Thánh khí Kim thuộc tính nhưng bị ma tộc lấy được không biết dùng cách gì mà biến thành Ám thuộc tính tuy có mạnh hơn nhưng lại dễ làm hư hại tài liệu, sau khi giải trừ hết Ám thuộc tính bên trong hắn còn ném vào không ít tài liệu đặc cộng với Long hồn Bát trảo kim long thanh Hoàng Hắc Kiếm Bán Thánh khí kim hệ đã biến thành Long Hoàng Kiềm Bán Thần khí hơn nữa còn là toàn hệ Thánh khí(vì là Bán Thần nên chỉ được xếp vào Thánh khí chứ không phải Thần Khí) hơn nữa còn là toàn hệ. Toàn hệ ở đây không phải là có thể phát ra công kích của tất cả các hệ mà là có thể thu nạp linh khí quán thâu của các hệ khác nhau khi quán thâu vào hệ nào thì Kiếm sẽ tự biến đổi thành công kích của hệ đó, có thể nói đây là thanh kiếm mà bất cứ tu luyện giả nào cũng có thể dùng nhưng vấn đề là phải được kiếm linh đồng thuận.

Hắn cũng không phải là thiếu vũ khí, trong không gian của hắn có hơn chục thanh Thần khí đỉnh cấp nhưng không phải đi đâu cũng có thể vác theo Thần khí như vậy có chút khoa trương quá. Quan trọng hơn hết là mấy thanh Thần khí đó đa phần là có kích thước quá cỡ còn thanh nào nhỏ gọn thì sát khí hoặc tiên khí quá nhiều hắn mang vào không có khí chất lắm. Còn thanh Long Hoàng Kiếm này thì lại rất tinh xảo chuôi kiếm có hẳn một con kim long quấn quanh, trên lưỡi kiếm còn có những đạo phù văn pho thường tinh xảo, lưỡi kiếm sáng bóng sắt bén dị thường, tổng thể thanh kiếm này trông khá được nên hắn lấy mang theo bên mình. Và khi hắn đeo lên thì không khác gì một tên công tử ca mang theo vũ khí hù dân thường nhưng hắn lại cho rằng nó rất soái.

Ở Long Cốc mười ngày chơi thỏa thích Vô Thiên dẫn theo chúng nữ rời đi duy chỉ có Lonh Linh Nguyệt và Long Linh Tú ở lại Long Cốc tuy sau khi Hắc Long tộc bị đẩy lùi nhưng Thanh long tộc cũng hao tổn vô cùng lớn, cần phải tăng cường quản lý các tộc nhân cũng như áp chế các tộc khác, họ không muốn có một Hắc long tộc thứ hai, lần này điểm đến của Vô Thiên là Băng Ngưng Cung của Tuyết Linh vốn lúc trước muốn trở lại nhưng lại gặp phải Long Linh Nguyệt nên phải dời lại.
Từ Long Cốc muốn trở lại Băng Ngưng Cung với tốc độ của Thu Trúc cũng phải hơn nữa tháng phi hành mới đến nơi, vốn hành trình chỉ hơn nữa tháng nhưng đó là phi hành liên tục, chuyện đó với Thu Trúc cũng rất bình thường vì nàng có tu vi cấp 9 đỉnh phong ngang với Bán Thánh đỉnh nhân loại phi hành liên tục cả tháng cũng không thành vấn đề. Nhưng cứ đến tối hắn lại bảo phải nghĩ ngơi để lấy sức không muốn nàng quá mệt mỏi. Còn thực tế thì hắn lại muốn điên loan đảo phượng, làm cho hành trình vốn chỉ hơn nữa tháng lại bị kéo dài hơn một tháng.

Cuối cùng thì cũng đến chân Tuyết Thiên Sơn là nơi tọa lạc của Băng Ngưng Cung đây là một trong những băng sơn lớn nhất của Đông Đại lục bên trên đỉnh băng sơn là Băng Ngưng Cung tương truyền nơi này luôn có tuyết rơi lại có băng nguyên khí nồng đậm nên Thuỷ hệ hoặc băng hệ tu sĩ nếu tu luyện ở đây có thể nâng cao tốc độ tu luyện.

Nhưng khi vừa tiến tới Băng sơn Vô Thiên đã cảm nhận được phía trên có đánh nhau hơn nữa còn rất kịch liệt
"Trúc Nhi tăng tốc bên trên xảy ra chuyện rồi"

Hắn cau mày khẽ nói, dù sao Tuyết Linh cũng là nữ nhân của hắn nàng còn là Cung chủ Băng Ngưng Cung hắn cũng nên quan tâm đến nó một chút, nghe xong thì có chút lo lắng, nàng biết rõ Băng Ngưng Cung có địa hình đặc thù dễ thủ khó công, những thế lực bình thường căn bản không thể nào tấn công tới, còn lục đại tông môn tuy thường có ám đấu nhưng không bao giờ xảy ra minh tranh trực tiếp nhưng rõ ràng hắn nói bên kia có chuyện cộng thêm thần sắc nghiêm túc của hắn chắc chắn là có chuyện lớn, mà ngoài lục đại tông môn thế lực có thể tấn công Băng Ngưng Cung chỉ có thể là... Tứ Đại ma tông.

Cùng lúc này bên trên đỉnh núi Đại môn Băng Ngưng Cung tiếng đánh nhau không ngừng vang lên. Các nữ đệ tử Băng Ngưng Cung có tu vi thấp nhất cũng là Dung linh cảnh đã có thể điều động linh khí tấn công nhưng lại đang rất chật vật, bạch y trên người các nàng đã dính không ít máu cũng không biết là của địch nhân hay của đồng bạn mà cũng có thể là của chính mình. Họ đang phải chống lại những hắc bào nhân có cả nam lẫn nữ tuy tu vi không cao hơn các nàng quá nhiều nhưng nhân số lại đông gấp đôi khiến các nàng cực kì chật vật.

Lúc này trên không trung có ba bạch y nữ tử đang lăng không giao thủ cùng năm người khác trong đó có hai nữ nhân vũ mị xinh đẹp trên người các nàng luôn có một khí tức khiến người ta mê mụi, cùng với hai lão già vẻ mặt âm trầm và một trung niên mặt mũi hèn mọn mắt lúc nào cũng dán lên mình ba nữ tử bạch y kia.

Ba bạch y nữ tử hai người có tu vi Tiên Thiên trung kì cùng một Tiên Thiên sơ kì vốn là không yếu nhưng bên kia có bốn người là Tiên Thiên trung kì chỉ mỗi tên trung niên có chút hèn mọn kia là Tiên Thiên sơ kì lại thêm áp đảo về nhân số khiến cả ba người vô cùng chật vật

Chương 34: Long Hoàng Kiếm chi uy (1)

Kẻ nào cả gan làm loạn Băng Ngưng Cung"

Một giọng giận dữ vang lên kèm theo đó là một cổ khí thế khổng lồ ép về phía đệ tử ma tông. Trên không một mỹ phụ trung niên tuổi tầm 40 lăng không mà đứng, khuôn mặt xinh đẹp mày liễu mắt phượng, môi hồng răng trắng, dáng người thành thục mê người. Nàng vận một bộ bạch y trên người mang theo khí chất như lăng ba tiên tử cao cao tại thượng, lại có một cổ uy áp vô hình khiến những đệ tử tu vi thấp của ma tông không ngừng thổ huyết.

"Ngưng Tuyết Tiên Tử Hàn Ngưng Tuyết một tiền bối mà chèn ép hậu bối như vậy sao?"

Lúc này từ xa truyền đến một giọng nói lanh lảnh mị hoặc cùng với đó là hai bóng người phi không đến, một nam một nữ, nữ nhân cũng vô cùng xinh đẹp hoàn toàn có thể so với Hàn Ngưng Tuyết nhưng nếu nói Hàn Ngưng Tuyết chính là lăng ba tiên tử không ăn khói lửa nhân gian thì nàng chính là một ma nữ mê chết người không đền mạng, khuôn mặt xinh đẹp kiều mị nàng lại mặt một chiếc áo ngắn màu đỏ làm lộ ra eo nhỏ mảnh mai, bên dưới là váy đỏ ngang đầu gối gắt gao ôm lấy bờ mông đẩy đà. Giọng nói vừa cất lên chính là của nàng, chỉ thấy nàng khẽ phất tay cổ uy áp đang ép đến ma tông đệ tử bỗng tan biến.

Theo bên cạnh nàng là một nam nhân trung niên dáng người thấp bé tướng mạo có chút hèn mọn con mắt khi thì đảo lên người nàng khi thì quét sang bạch y nữ tử, trong mắt thoáng lên vẻ dâm tiện.

"Hừ Mị Ảnh Ma Nữ Hồ Thi Thi, Quỷ Sắc tử Chu Thiên Xích, không ngờ Mị Ảnh Ma tông cùng Hợp Hoan Ma tông lại dám đến đây nháo sự các ngươi không sợ ngũ đại tông môn khác sao?"

Hàn Ngưng Tuyết hừ lạnh một tiếng nàng không ngờ hai đại ma tông này lại liên thủ tấn công Băng Ngưng Cung, nếu thực đánh nhau thì nàng cũng không lo lắng. Dù đối phương có hẳn hai cao thủ Quy Chân cảnh nhưng nàng cũng là Quy Chân cảnh hơn nữa trong tay nàng còn có con át chủ bài có thể một địch hai vẫn không quá thua thiệt nhưng những người khác của Băng Ngưng Cung thì không thể như vậy, cả ba cao thủ Tiên Thiên cảnh đều bị ép đến vô cùng chật vật. Hai Tiên Thiên trung kì bị bốn người vây công bắt đầu có chút ăn không tiêu hai nàng đã bị vài vết thương máu chảy liên tục còn bên kia ngoại trừ một tên hắn bào quần áo bị rách mấy chỗ thì cơ bản vẫn không có gì.

Còn nữ nhân đang đánh với tên mặt mũi hèn mọn kia tuy không có bị thương nhưng cũng rơi vào thế hạ phong, dường như nàng vừa đột phá không lâu cảnh giới có chút bất ổn, cộng thêm đối phương sử dụng ám khí vô cùng quỷ dị khiến nàng liên tục bị bức lui.

"Khặc khặc ta tin rằng khi ngũ đại tông môn khác biết được tin tức này thì Băng Ngưng Cung đã biến mất rồi khặc khặc"

Chu Thiên Xích cười khả ố đôi mắt không ngừng liếc nhìn những nữ tử xinh đẹp của Băng Ngưng Cung yết hầu liên tục nuốt nước bọt.

"Hừ Băng Ngưng Cung ta há có thể biến mất dễ dàng như vậy sao?"

Cùng lúc này từ phía dưới xuất hiện một thân ảnh yêu thú to lớn chừng năm mươi thước vừa giống Hùng Ưng nhưng cũng giống Sư tử trên người nó phủ một lớp lông màu hồng nhìn rất sặc sỡ nhưng đôi mắt đỏ như máu cùng những nóng vuốt lấp lánh hàn quang kia thì không xinh tí nào lúc này trên lưng của con Yêu thú kia có bốn thân ảnh một nam ba nữ đang đứng. Nam thì anh tuấn tiêu sái, lam y phiêu dật, nữ thì có xinh đẹp thanh thuần, có mị hoặc yêu dị, có thanh khiết băng giá, họ chính là đám người Vô Thiên vừa cấp tốc từ dưới núi lao lên và người vừa nói đó là Hàn Tuyết Linh.
"Linh Nhi ngươi mau đi báo cho các tông môn khác đến chi viện chúng ta"

Khi thấy Tuyết Linh mỹ phụ có tu vi Tiên Thiên sơ kì lên tiếng do bị phân tâm nàng bị trúng một chưởng ở vai có chút lảo đảo lui về sau.

"Sư phụ không cần báo hôm nay chúng nhất định có đi mà không có về"

Nàng nói rồi từ trên bay xuống muốn hỗ trợ mỹ phụ kia, tuy nàng chỉ có tu vi Nguyên Anh đỉnh phong nhưng do tu luyện Thiên Sương Băng Tâm quyết cộng thêm Hỗn Độn chí khí tẩy lễ hiện giờ nàng hoàn toàn có thể đánh một trận với Tiên Thiên sơ kì tuy không thể thắng nhưng cũng không bị thảm bại.

"Tiểu Linh Nhi cầm lấy"

Hắn tháo Long Hoàng Kiếm trên lưng ném qua cho nàng thanh kiếm lao vút đi nhưng khi đến gần lại chuẩn xác hạ xuống trước mặt nàng. Tuy nàng không biết hắn đưa nó cho nàng làm gì nhưng hắn không bao giờ làm những chuyện thừa. Thanh kiếm này rõ ràng cũng không phải phàm vật tuy không linh hoạt được như nhuyễn kiếm của nàng nhưng cũng không tệ lắm.

Nhưng lúc nàng đang định lao đến thì dị biến phát sinh, Long Hoàng Kiếm trên tay nàng bỗng dưng tỏa ra quang mang chói mắt màu lam khiến cho tất cả mọi người xung quanh đều phải nhắm mắt lại trừ hắn. Đến khi mọi thứ bình thường trở lại thì tất cả người xung quanh phải trợn trắng mắt.Không biết từ lúc nào thanh Long Hoàng Kiếm màu vàng kia từ một chui trường kiếm lại biến thành một thanh nhuyễn kiếm dài một thước hai, lưỡi kiếm mỏng như cánh ve lấp lánh hàn quang, trên thân kiếm ẩn ẩn có những đạo lam quang lưu chuyển tạo thành những đồ án kì dị, chuôi kiếm nguyên bản là một con Kim long uy vũ đã biến thành một con Lam long mềm mại nhưng cũng rất uy phong.

Rốngggg

Cùng lúc đó từ trong thanh kiếm một đạo lam quang bay ra hóa thành một con Bát trảo Lam long há miệng rào rống, tuy thân thể nó hư ảo nhưng lại lộ ra long uy vô thượng khiến cho người khác có xúc động muốn quỳ bái. Đó là kiếm linh vốn là Bát trảo Kim long nhưng khi nó trở thành Kiếm linh của Long Hoàng Kiếm thì nó có thể biến đổi theo thuộc tính mà thanh kiếm được quán thâu vào do đó mới có hình dạng như vậy.

"Cuối cùng lão Long cũng được đánh một trận, để xem là Bán Thánh hay là Thánh giả"

Lam long hưng phấn rít lên, trường kiếm trong tay Tuyết Linh run lên phát ra tiếng ong ong chấn động. Dù sao nó cũng đã chết cả ngàn năm tuy long hồn vẫn còn nhưng chỉ có thể lang thang trong Long Quật khiến nó chán đến sắp phát điên, khi được thu làm khí linh tuy có chút khó chịu nhưng với thực lực của Vô Thiên thì nó không thể không tuân theo, với lại nó cũng muốn được tiếp tục đánh nhau chứ ở mãi trong Long Quật nó thật không chịu được. Nhưng thần sắc hưng phấn của nó bỗng biến mất

"Cái gì thế chỉ có mấy con kiến hôi Quy Chân cảnh, Tiên Thiên cảnh mà cũng cần đến lão long sao"

Nó thật sự là bị dội gáo nước lạnh a, cứ tưởng được đánh nhau với kẻ mạnh ai ngờ chỉ là mấy con kiến hôi. Dù gì nó khi còn sống cũng là Thánh giả đỉnh phong nếu có thể mọc thêm hai trảo nữa sẽ thành Long Thần đó, tuy bây giờ chỉ là khí linh chỉ phát ra được ba thành sức mạnh nhưng cũng có thể đánh cho Bán Thánh thành đầu heo thì không vấn đề nhưng giờ lại bắt nó đánh mấy tên thậm chí cả Quy Chân đỉnh cũng không đến thật bực mình. Nó trừng mắt nhìn Tuyết Linh khiến nàng có chút khó xử, lúc này Vô Thiên mới rống lên

"Ngươi không đánh chả lẽ ta đánh, bớt lộn xộn nếu không muốn thử lại cảm giác bị hành hạ đó"

Nghe xong lời hắn dù là Hư ảnh nhưng Lam long vẫn run lên một cái, nhưng rất nhanh nó nhìn sang những tên ma tông lúc này đã đình chỉ đánh nhau mà tập trung sang một bên đứng phía sau hai cao thủ Quy Chân, cái miệng rồng nhếch lên một nụ cười ma quỷ khiến cả đám ma tông không tránh được rùng mình.

Tác: dạo này nhiều việc quá quá chỉ viết được một chap mà gần mười giờ rồi nên chắc chỉ có một chap thôi chắc vài hôm nữa mới up hai chap được.

Nhớ ấn thích giúp tác nhé.

Chương 35: Long Hoàng Kiếm chi uy (2)

"Hắc hắc cả đám các ngươi muốn bị đập từng người hay cả đám bị đập"

Kiếm linh Bát trảo Lam long nhe răng nhìn cả đám ma tông cười cười.

"Kiếm...kiếm linh, đó là Thánh khí"

Nữ nhân Quy Chân cảnh của ma tông hút một ngụm khí lạnh không thể tin được mà thốt lên, đến cả lão tổ của Băng Ngưng Cung cũng phải trợn mắt, thanh Thánh khí đo là do thanh niên kia ném ra thì phải, có thể ném ra một thanh Thánh khí mà mắt còn không nháy lấy một cái. Hơn nữa lúc nãy kiếm linh vốn không phục nha đầu Tuyết Linh nhưng khi hắn hét một tiếng thì kiếm linh lại rất ngoan ngoãn a, đến cả Tuyết Linh cũng đang sững người thì bỗng một giọng nói vang lên bên tai nàng:

"Nữ chủ nhân buôn lỏng đi mọi chuyện cứ để lão long lo"

Nàng nhìn lên Lam long cũng đang nhìn nàng trong ánh mắt nó đầy cao ngạo, tự tin nhưng khi nhìn nàng lại rất cung kính.

Rống Rống Rống

Lam long ngửa mặt lên ba tiếng long ngâm vang lên chấn cho các đệ tử ma tông có tu vi thấp thất khiếu chảy máu, khí tuyệt bỏ mình. Không dừng lại long ảnh lao vút về phía trước cự trảo to lớn vỗ xuống một cái, tất cả đệ tử còn sống đều dùng hộ thân cương khí toàn lực bảo hộ, cùng lúc đó hai cao thủ Quy Chân cảnh cùng năm Tiên Thiên cảnh cùng hợp lực đánh ra một kích về phía long trảo. Nguyên lực phô thiên cái địa phá không bay lên nhưng họ đã quá xem thường sức mạnh của Lam long, tuy bản thể nó đã bị hủy chỉ còn long hồn trở thành kiếm linh nhưng nó cũng từng là Thánh giả đỉnh phong sắp thành Thần,khi thành kiếm linh cũng có đánh ngang tay với Thánh giả sơ kì một lũ kiến hôi Quy Chân cùng Tiên Thiên hợp kích làm sao có thể là đối thủ của nó chứ. Chỉ thấy long trảo to lớn va chạm với một kích kia nó dễ dàng bóp nát luồng nguyên lực khủng bố kia sao đó tiếp tục đánh xuống.Bảy cao thủ nhìn cự trảo to lớn kia mà tâm như tro tàn, họ không thể nào ngờ được tông môn đứng thứ tư trong lục đại tông môn lại có Thánh khí hơn nữa còn là một Thánh khí cực kì khủng bố. Lần này hai đại Ma tông liên hợp vốn có thể dễ dàng thâu tóm Băng Ngưng Cung, chuyện đang rất xuông sẽ nhưng không ngờ Cung chủ Băng Ngưng Cung lại trở về, nếu bình thường dù nàng là Nguyên Anh đỉnh thì sao chứ nhưng lần này nàng lại mang về Thánh khí, không là mang về một thanh niên cho nàng Thánh khí. Chỉ cần một kích đã đánh nát toàn bộ kế hoạch của họ hơn nữa còn kéo luôn cái mạng của họ, lần này trong lòng cả bảy người hối hận rồi, nhưng hối hận cũng đã muộn khi long trảo hạ xuống một vụ nổ kinh thiên vang lên, mặt đất đã xuất hiện một chút rung lắc, nham thạch cứng rắn xung quanh bị đánh thành bụi phấn thi nhau bay tán loạn trong không khí phàm là những thứ trong phạm vi long trảo đánh xuống đều thành bột phấn cả.

Khi khói bụi tan đi trước đại môn của Băng Ngưng Cung xuất hiện một cái hố to hơn hai chục thước mặt nham thạch quanh hố cũng xuất hiện những vết nứt chằn chịt như mạng nhện. Nhưng ở giữa cái hố ấy lại có một ít nham thạch tuy có vài vết nứt nhưng vẫn không bị đập nát, hơn nữa phía trên của nham thạch còn có người, đó là ba nữ nhân của Mị Ảnh Ma tông, tại sao lại có chuyện này thì phải nói từ khi long trảo sắp vỗ xuống nếu quan sát kĩ trước khi hạ xuống tám cái móng vuốt có xuất hiện một khoảng trống nhỏ tầm ba bốn thước và thật xảo hợp cái lỗ hổng đó là rơi trúng ba nữ nhân của Mị Ảnh Ma tông nên họ tránh được một kiếp nhưng cũng bị kình khí làm hôn mê.

Khi mọi việc đã xong Lam long đắt ý nhìn sang Vô Thiên nở nụ cười nịnh nọt, nhưng ai nhìn vào cũng thấy như là nụ cười của tử thần, nó cất giọng:

"Chủ nhân lão thấy lão Long làm có hoàn hảo không, cả ba nữ nhân kia đều không chút vết xước nào a"Mọi người nghe vậy thì thiếu chút nữa té ngửa, một kiếm linh của Thánh khí chỉ một trảo vỗ xuống là đập cho cường giả Quy Chân cảnh tan thành bụi vậy mà lại có thái độ nịnh nọt với thiếu niên kia khiến chúng nữ Băng Ngưng Cung ai cũng nghi hoặc về lai lịch của thanh niên kia.

"Ừm khống chế lực đạo khá chuẩn tuy không được hoàn hảo khiến họ vẫn bị hôn mê nhưng cũng miễn cưỡng hợp yêu cầu của ta"

Hắn lên tiếng nhận xét tuy không có tí lời khen nào nhưng cũng khiến Lam long cười đến ngoác mồm, ngay lần đầu gặp, hắn đã cho lão một cảm giác không nhìn thấu, đến khi bị hắn đánh bại thì lão cũng biết dù cho lúc toàn thịnh lão cũng không phải đối thủ của thanh niên này, mà người có thể khiến Thánh giả đỉnh phong như lão tự nhận không phải đối thủ thì chỉ có thể là Thần, nên những yêu cầu của hắn lão hoàn toàn phục tùng. Còn việc giữ lại ba nữ nhân kia cũng do Vô Thiên lúc trước truyền âm cho hắn.

Nhưng khi Vô Thiên vừa lên tiếng xong thì hắn cảm thấy phía sau lành lạnh, quay đầu lại hai cặp mắt bắn ra hàn quang nhìn chằm chằm hắn, đó chính là hai nữ Hồ Mị và Thanh Thanh, ý tứ trong mắt rất rõ ràng đã có nhiều tỷ muội như vậy còn chưa chịu đủ lại còn muốn kiếm thêm hắn cũng chỉ có thể cười trừ. Bên kia Tuyết Linh thì nhìn hắn có chút phức tạp tuy nàng không phản đối hắn có nhiều nữ nhân, nam nhân cường đại như hắn trong thế giới này có nhiều thê thiếp là chuyện vô cùng bình thường nhưng ba ngày kia vừa đánh vào tông môn của nàng sao hắn có thể chứ. Cảm nhận ánh mắt của nàng hắn ho nhẹ một tiếng

"Khụ khụ ta không có ý gì khác đâu chỉ là muốn giữ lại vài kẻ để thẩm vấn chút thôi mà"

Hai nữ trừng mắt nhìn hắn hừ nhẹ một tiếng, rất rõ ràng không hề tin hắn. Còn Tuyết Linh tuy biết hắn nói dối nhưng lại thở phào trong lòng, nàng vốn là Cung Chủ Băng Ngưng Cung nếu hắn một mực muốn giữ ba nữ nhân kia thì nàng làm sao ăn nói với các đệ tử đây, nhưng hắn lại mượn cớ thẩm vấn khiến nàng cũng trúc được gánh nặng.

Khi mọi chuyện xong xuôi các đệ tử bắt đầu thu thập chiến trường mang những người bị thương đi chữa trị, rất may dù đánh nhau rất kinh khủng nhưng lại không có ai mất mạng. Ba nữ nhân Ma tông cũng được mang đến nơi giam giữ tội nhân của Băng Ngưng Cung còn Vô Thiên sau khi khách sáo cùng sư phụ và cao tầng Băng Ngưng Cung một chút cũng theo họ vào tổng bộ Băng Ngưng Cung.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau