HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Yêu Thú chi địa

Bên trong Bổn nguyên không gian.

Không biết qua bao lâu Long Linh Nguyệt mắt phượng hé mở mang theo nét buồn ngủ cứ như con mèo lười đang ngon giấc thì phải thức dậy. Bây giờ trông nàng nào giống một công chúa long tộc cứng rắn được gọi với cái tên "Nữ Bạo Long" mà thay vào đó là bộ dáng mèo lười đáng yêu khiến người ta sinh ra cảm giác mê mụi.

"Tiểu Nguyệt Nguyệt dậy rồi à?"

Nàng còn đang say ngủ thì bỗng một âm thanh ôn nhu vang lên, à không phải gọi là buồn nôn, cá gì mà Tiểu Nguyệt...Nguyệt chứ khó nghe gần chết. Nhưng chợt nàng nhớ ra gì đó kéo tấm chăn lên nhìn vào bên trong.

Rồi nàng quay sang nhìn tên nam nhân khuôn mặt tà mị đang trần như nhộng mà ôm lấy nàng nước mắt tuông ra như mưa

"Tại sao? Tại sao lại làm vậy với ta? Huhuhu...

Nàng vừa khóc vừa dùng đôi tay trắng như phấn của mình đấm bình bịch vào ngực hắn nhưng nàng lại chả dùng tí sức nào thực sự là rất giống một tiểu cô nương làm nũng. Hắn mặt kệ những cú đánh như phủi bụi của nàng vòng tay ôm lấy nàng lúc đầu nàng có hơi giãy dụa nhưng rồi cũng nằm yên trong lòng hắn

"Tiểu Nguyệt Nguyệt à tuy ta không hứa với nàng sẽ yêu mình nàng nhưng ta có thể hứa mãi mãi yêu nàng không để cho nàng chịu chút thương tổn nào nữa. Nàng có đồng ý làm nữ nhân của ta không"

Hắn vừa nói vừa gặm lấy vành tai nàng phà hơi nóng vào làm mặt nàng đỏ bừng cả lên. Cảm nhận khí tức nam nhân cùng cảm giác nhột nhột nơi tai khiến nàng bủn rủn cả người nhớ đến trận điên cuồng tối qua nàng không chịu nổi thẹn thùng đấm mạnh vào ngực hắn cất giọng lí nhí"Người ta đã bị chàng ăn sạch rồi sau này còn gả được cho ai, không theo chàng thì theo ai"

Nàng càng nói càng nhỏ đến chữ cuối thì gần như không nghe được nếu không phải hắn có thính lực tương đối tốt( cách có vài cây chuối ý lộn cây số vẫn nghe được thôi) thì đã không nghe nàng nói gì rồi. Nàng nói đến đó thì cũng thẹn đỏ mặt đầu sắp chôn luôn vào ngực rồi. Nhìn nàng thẹn thùng cộng thêm lúc nãy đánh hắn cái chăn chỉ che được nữa thân dưới của hai người khiến hai con thỏ con tung bay trong gió làm hắn nhìn đến chảy nước bọt chỗ nào đó lại cứng như thép rồi, hơn nữa còn chọt vào mông nàng.

"Ưm chàng sấu xa người ta còn đau mà"

"Thôi được rồi ta tha cho nàng nhưng nàng đừng câu dẫn ta nữa nếu không hắc hắc"

Nghe hắn nói nàng mới để ý là nữa thân trên của nàng đang phơi bày trước mặt hắn nàng lại đỏ mặt tới mang tai vội vàng lấy quần áo trong giới chỉ mặt vào. Sau đó cả hai cùng đi ra bên ngoài chuẩn bị báo thù.Từ khi hai biến mất đến khi xuất hiện còn chưa đến một tiếng nhưng chúng nữ nhìn quan hệ hai người biến đổi rõ rệt. Hắn thì dương dương tự đắc ôm lấy eo của Linh Nguyệt, nàng thì như chú chim nhỏ nép vào người hắn, gương mặt đỏ bừng, phong thái kiều diễm trên người còn toát ra một hương vị thành thục mê người. Hơn nữa tu vi nàng từ cấp 8 đỉnh trực tiếp leo lên cấp 9 trung kì thì chúng nữ đã biết các nàng có thêm một tỷ muội nữa rồi.

"Cô cô, thúc thúc cứu được cô cô rồi"

Khi thấy nàng Như Ngọc mừng rỡ chạy lại, nàng cũng buôn hắn ra ôm lấy tiểu cô nương khả ái nàng vào lòng. Trong tộc nàng yêu thương cô bé này cũng không thua gì con ruột của mình. Sau đó đến lượt chúng nữ chào hỏi tỷ muội mới của mình thế là Linh Nguyệt lại một phen bị trêu đến mặt liên tục ửng hồng trông thật mê người, còn tiểu cô nương Như Ngọc bên kia thỉnh thoảng lại thêm vào vai câu hỏi ngây thơ khiến nàng càng thẹn hơn.

"Khụ khụ chúng ta nên lên đường đi Yêu Vương chi địa thôi"

Hắn thấy chúng nữ cứ nói cười như vậy không biết đến khi nào mới xong a, nên mới cất tiếng nhắc nhở.

Thế là tất cả cùng lên lưng của Thanh Trúc xuất phát đi Yêu Vương chi địa. Yêu Vương chi địa nằm ở sâu trong Vô tận hải đây là nơi cư ngụ của các yêu tộc có huyết mạch thượng cổ gồm: Long tộc, Chu Tước tộc, Huyền Vũ tộc, Bạch Hổ tộc, Kì Lân tộc, Côn Bằng tộc, Kim Ô tộc, Linh Hồ tộc nghe Linh Nguyệt nói trong các tộc này có cả Thánh Thú toạ trấn khiến địa vị của các tộc vững như bàn thạch. Ngoài ra còn một số yêu thú có huyết mạch không thuần khiết hay huyết mạch kết hợp của hai tộc từ bên ngoài khi tu vi đạt cấp 7 tiến vào trong đó tu luyện nhưng những yêu thú này trong tộc lại có địa vị rất thấp giống như người hầu của các tộc này vậy nhưng rất nhiều yêu thú lại muốn tiến vào đó tu luyện. Vì sao ư, đơn giản thôi thực tế nơi ở của các tộc là một bí cảnh vô cùng to lớn có thể so với một trung thiên thế giới hơn nữa bên trong mật độ linh khí dày đặc hơn gấp đôi bên ngoài, cộng thêm các tộc có truyền thừa từ thượng cổ tài nguyên tu luyện vô cùng phong phú nếu có thể tu luyện bên trong thì tu vi chắc chắn tăng nhanh nên có rất nhiều yêu thú muốn tiến vào tu luyện.

Nhưng đời không như mơ, Vô tận hải còn được gọi là Thiên Trủng là nơi khiến hàng vạn tu sĩ tán thân không ít đại năng giả cũng tán thân trong đó thì há có thể dễ vượt qua mà muốn đến Yêu Vương chi địa phải đi sâu vào Vô tận hải nên cũng có không ít yêu thú kiên kị Vô tận hải mà không tiến vào nhưng cũng có một lượng lớn vì sắp hao hết thọ nguyên muốn đi tìm cơ duyên đột phá cũng như muốn mạo hiểm... mà vượt qua Vô tận hải kèm theo đó là số kẻ tán thân tại Thiên Trủng lại tăng lên.

Với tốc độ của Thu Trúc muốn vượt qua Vô tận hải cũng phải mất hơn mười ngày dọc đường đi chúng nữ thì tu luyện cũng cố cảnh giới chỉ có mỗi Vô Thiên va tiểu cô nương Như Ngọc là nhàn rỗi nhất thế là hai người cứ đùa giỡn ầm ĩ cả ngày đôi khi còn chạy loạn cả lên làm Thu Trúc cũng dở khóc dở cười không biết nên nói gì. Hắn tuy có háo sắc một chút nhưng cũng có lúc lại rất nghiêm túc, trọng tình nghĩa có thể vì nghe hoàn cảnh đáng thương của một tiểu cô nương mà muốn đi đắc tội Hắc long tộc đến cả Thanh long tộc cũng không chống được mà hắn thì chẳng quan tâm tí nào lại còn tâm trạng mà đùa giỡn nữa. Nhất là tu vi của hắn thực là một dấu hỏi to tướng tuy nàng đã là cấp 9 đỉnh nhưng lại không nhìn ea được tu vi của hắn, mà hắn thì suốt ngày đùa giỡn chứ chả thèm tu luyện mới chết chứ.

Chương 27: Long Cốc

Đến ngày thứ mười hai theo chỉ dẫn của Linh Nguyệt đám người Vô Thiên cuối cùng cũng tới cổng vào bí cảnh của Long tộc, trên đường đi cũng gặp không ít hung hiểm chủ yếu là thiên tai nhưng dù gì Thu Trúc cũng là Yêu thú cấp 9 đỉnh phong thiên tai đó có thể làm cao thủ Quy Chân cảnh cũng phải chật vật còn đối với nàng thì chẳng có nhiều ảnh hưởng. Còn về Yêu thú chỉ cần cảm nhận khí tức của nàng thì cả lũ đã chạy mất tăm chả thấy con nào ra quất rối.

Trước mặt mọi người là một hòn đảo nhỏ thoạt nhìn rất bình thường, đảo có diện tích chừng hai mươi cây số vuông khắp nơi là cổ thụ cao chót vót nhưng ở giữa đảo lại có một cái hồ nước lớn. Theo lời Linh Nguyệt thì cái hồ đó chính là cổng vào bí cảnh tuy mọi người không cảm nhận được gì nhưng hắn lại thấy được giao động không gian tỏa ra hơn nữa còn có một tia khí tức của Thái Cổ Thần Long, rõ ràng đây là một truyền tống trận do Thái Cổ Thần Long tạo ra còn không gian kia nếu hắn đoán không sai thì nó là do lão tổ của các tộc cùng hợp lực mở ra.

Mở một Trung thiên thế giới với hắn thì không khó lắm vì hắn nắm rất rõ quy tắc thiên địa nhưng còn những người khác dù có lĩnh ngộ tới đâu thì cũng không thể nào được như hắn nên nếu muốn mở ra một cái không gian như một Trung thiên thế giới như vậy thì một người không thể nào kham nổi.

Khi sáu người một nhóc con đến trước hồ chợt Linh Nguyệt cắn nhẹ vào đầu ngón tay một giọt máu chảy ra dung nhập vào hồ nước tức khắc dị biến phát sinh cả hồ nước như trở nên trong suốt nhưng lại có những giao động không gian liên tục xuất hiện.

"Chúng ta đi thôi"

Vô Thiên dẫn đầu chúng nữ tiến nhập hồ nước tất cả không gian như lóe lên một lúc khiến mọi người không mở mắt được tất nhiên là trừ hắn ra. Sau một lúc tất cả trở lại bình thường trước mặt mọi người là một thế ngoại đào nguyên có cổ thụ cao trọc trời đủ loại kì hoa dị thảo tỏa hương thơm ngát, trên trời mây trắng lượng lờ, quan trọng hơn hết là linh khí ở đây dày đặc tuy không sánh được với bổn nguyên không gian của Vô Thiên nhưng nếu so với bên ngoài có thể dày gấp đôi chứ chẳng chơi.

Đang lúc mọi người còn đang thưởng thức cảnh đẹp trước mặt thì

Rốnggg

" Kẻ nào dám tự tiện xông vào lãnh địa của long tộc"

Một tiếng rống lớn vang lên kèm theo là một bóng đen phá không lao đến chẳng mấy chốc đã đến trước mặt mọi người. Đó là một con hắc long dài chừng bảy tám chục thước thân to như thùng nước khắp người phủ kín lân giáp đen kịt đến long trảo cũng đen nốt chỉ có mỗi cái mồm há to như chậu máu là có chút khác biệt, Vô Thiên đánh giá con hắc long trước mặt, con hắc long này chỉ là một tên canh gác nhưng đã có tu vi cấp bảy trung kì có thể thể thấy nội tình của Hắc long tộc không kém.
Thực ra thì Hắc long cấp bảy trong Hắc long tộc cũng không có nhiều lắm cũng chỉ hơn trăm con nhưng do lần trước Long Linh Nguyệt trốn đi nên tộc trưởng Hắc long tộc đã điều động một lượng lớn Hắc long từ cấp bảy trở lên luân phiên canh gác ở truyền tống trận, bọn chúng tin rằng nàng nhất định sẽ trở lại nếu nàng giấu tiểu long kia đi thì sau khi bắt được nàng chúng cũng có thể bắt nàng khai ra chỗ giấu. Cũng vì lẽ đó lũ rồng canh gác ở đây toàn là cấp bảy tuy chúng có tu vi thấp hơn nàng nhưng cũng có thể kịp phát ra tính hiệu để có người đến tiếp viện.

Nhưng có lẽ lần này bọn chúng đã sai lầm, tên Hắc long nhận ra Linh Nguyệt vừa định phát ra ám hiệu thì đã bị Thu Trúc đập một cái nát đầu rồi.

"Nàng có biết tộc nhân Thanh long tộc bị nhốt ở đâu không?"

"Họ bị nhốt trong Long Ngục là nơi Long tộc phạm tội nặng bị nhốt vào"

"Đã vậy chúng ta đến đó cứu người thôi"

"Nhưng mà...Ở đó có cả Thánh giả tọa trấn hơn nữa bọn chúng canh gác nơi đó rất sâm nghiêm chúng ta cứ như vậy đi vào có ổn không""Không phải chỉ là mấy tên Thánh cấp thôi sao chúng ta cứ trực tiếp giết vào là được đúng không Trúc Nhi"

Hắn vừa cười vừa ôm lấy vòng eo của Thu Trúc, một tay vòng qua eo nhỏ của Linh Nguyệt kéo hai nàng lại hôn lên má mỗi nàng một cái khiến các nàng đỏ mặt, lúc này hắn giống hệt một công tử ca mang theo mỹ nhân du ngoạn chứ không phải đến đánh nhau.

Sau đó cả nhóm hướng về phía Long cốc tiến đến, dọc đường cũng gặp không ít tên cảnh giới nhưng đều bị Thu Trúc một chưởng nát đầu, cũng phải thôi bọn chúng tu vi cao nhất cũng chỉ cấp 8 đỉnh còn Thu Trúc là cấp 9 đỉnh làm sao chúng có thể chịu được một kích của nàng chứ.

Nữa ngày sau tất cả mọi người đã xuất hiện trước một toàn sơn cốc to lớn, không phải gọi là khổng lồ.

Phía trước là một đám hắc long không ngừng lượng qua lượng lại trên trời.

"Kẻ nào"

Một con Hắc long cấp 9 nhìn về hướng Vô Thiên lên tiếng, khi nhìn thấy Long Linh Nguyệt thì mắt nó sáng lên

"Hắc hắc Long Linh Nguyệt không ngờ ngươi lại tự tìm đến đây nộp mạng, còn kiếm trợ thủ nữa à. Hắc hắc cấp 9 sơ kì, không phải ngươi nghĩ chỉ bao nhiêu đó là có thể đánh nhau với Hắc long tộc đó chứ"

Nó có thể nhìn thấu tu vi của Hồ Mị và Thanh Thanh là cấp 9 sơ kì còn nó là cấp 9 trung kì nên nó có tự tin bắt được các nàng, còn về Tuyết Linh Nguyên Anh đỉnh phong và hai kẻ không tu vi là Thu Trúc và Vô Thiên thì bị nó bỏ qua luôn. Trong lúc tên Hắc long kia đang nói thì một đám Hắc long đang bay lượn nghe động tĩnh cũng tiến qua và giống như tên này tất cả bọn chúng đều muốn bắt Linh Nguyệt và cũng chỉ quan tâm đến hai cấp 9 sơ kì mà bỏ qua hai sát thần.

Chương 28: Một chỉ sát Thánh

"Cái đám này thật là phiền quá Thu Trúc dẹp hết bọn chúng"

Hắn nhìn cả bầy rồng cất giọng nhàn nhạt sau đó quay đi lười quan tâm đến chuyện tiếp theo. Bọn Hắc long nghe hắn nói định cười thì

Bụp bụp bụp

Liên tục có những cái long đầu bị bàn tay nhỏ nhắn của Thu Trúc đánh nát những cái xác rồng không đầu ầm ầm rơi xuống làm đất đá bay lung tung. Khi bọn chúng hoàn hồn muốn chạy thì đã trễ, rất nhanh một bầy rồng chừng hai chục con từ cấp 9 sơ kì trở lên đều bị nàng tiễn đi chầu ông bà.

"Kẻ nào dám giết tộc nhân của "

Một tiếng rống lớn vang lên theo đó là năm lão giả mặt hắc y lao ra cả năm lão đều có râu dài lòng thòng nhưng đầu tóc vẫn đen trông rất kì quặc.

............................

Cùng lúc đó bên trong một căn phòng giống như phòng giam một trung niên nhân tay chân bị xích sắt khóa chặt, tóc tay rối bời, trên người trung niên có không ít vết thương có vết còn đang chảy máu ròng ròng. Đứng trước mặt vị trung niên này cũng là một hắc bào lão giả nhưng râu của lão khá ngắn ngũ quan trông rất bình thường nhưng trong mắt lại loé lên một tia tham vọng và tàn nhẫn trong tay lão đang cầm một thủy tinh cầu bên trong là hình ảnh của đám người Vô Thiên

"Ha ha Long Khiếu Thiên ta nói không sai chứ đứa con yêu quý của ngươi đã trở lại kìa, thật không ngờ còn mang về một trợ thủ cấp 9 đỉnh phong nếu là Hắc long tộc ta lúc trước e là vị trợ thủ này có thể cứu được các ngươi rồi nhưng giờ thì Hắc hắc đến đây chỉ có nước chịu chết thôi"

"Hừ Long Ám Hắc long tộc các ngươi dám cấu kết với ma tộc làm bậy Long Thần nhất định không tha cho ngươi"

Trung niên nhân giọng phẫn nộ đáp

"Ha ha Long Thần sao, Long Thần cái rắm nếu Long Thần còn tồn tại thì sao không ra mặt cứu ngươi đi chỉ có lũ ngốc như các ngươi mới tin tưởng Long Thần rắm thúi đó thôi, cấu kết ma tộc thì đã sao chứ, đợi khi ta có được bảo khố, thống nhất Long tộc thì kẻ nào dám nói ta chứ hahaha"

Hắc bào lão giả cất giọng cười như điên.

"Ngươi đừng hòng có được bảo khố, có chết ta cũng không mở bảo khố ra đâu"
"Ấy ấy sao ta có thể để ngươi chết được ngươi còn phải giúp ta mở bảo khố chứ. Hình như ta nghe nói ngươi rất thương yêu đứa cháu kia thì phải, ta không tin ngươi nhẫn tâm nhìn nó chết phải không. À tí thì tda quên mất ngươi còn hai đứa con gái nữa mà nghe nói dung mạo của chúng đều rất xinh đẹp tuy một người đã có con nhưng ta tin những tộc nhân của ta cũng sẽ không ngại nếu ta ban thưởng hai đứa nó cho chúng đâu haha"

"Ngươi, ngươi đê tiện"

Hahaha

.................

Cùng lúc này ở bên ngoài năm lão giả đều nhìn chằm chằm vào Thu Trúc năm lão đều là cấp 9 đỉnh phong cũng cảm nhận được Thu Trúc cũng là cấp 9 đỉnh nhưng nếu đánh nhau chỉ sợ năm lão cũng không chắc có thể đánh bại nàng vì tu vi của năm lão giả đó là do dùng đan dược cùng với tu luyện một loại tà công mà cưỡng ép tăng lên nếu so với Thu Trúc thăng cấp nhờ hấp thu Hỗn Độn chi khí do việc song tu sinh ra thì thia kém rất xa.

Nhưng mà nếu phải đánh thì Thu Trúc cũng không thể làm gì họ vì bên kia có tới năm người.

"Các nàng tạm dắt Như Ngọc vào Bổn Nguyên không gian tu luyện đi bên ngoài này cứ để ta lo"

Nói rồi hắn thu các nàng vào Bổn Nguyên không gian chỉ chừa Linh Nguyệt lại dẫn đường. Trong khi năm lão giả đang ù ụ̀ cạc cạc không biết chuyện gì xảy ra khi một đám người bỗng dưng biến mất thì Vô Thiên đã xuất hiện trước mặt năm lão một chưởng vung lên mang theo một chưởng ấn trong suốt như có như không bay về phía năm lão già kia, các lão căn bản không biết có chuyện gì xảy ra thì đã ngã lăn ra đất hơi thở biến mất chết không hiểu lí do, cả Linh Nguyệt cũng trợn tròn mắt không hiểu chuyện gì xảy ra.
Một chưởng vừa rồi của hắn là mang theo Luân hồi chi lực trực tiếp bóp nát linh hồn của cả năm lão già, khiến họ chết một cách kì bí.

Bên trong căn phòng Long Ám đang đắt ý thì mặt biến sắc thủy tinh cầu trong tay suýt chút rơi xuống rõ ràng tiểu tử kia trong phạm vi thần thức của hắn chỉ giống một người bình thường không chút tu vi.

Lúc đầu hắn chỉ nghĩ thiếu niên này có tu vi cao lắm cũng chỉ là Quy Chân cảnh dựa vào bảo vật mới có thể che giấu tu vi nên hắn cũng không quá quan tâm. Nhưng khi hắn một chưởng giết Trưởng lão cấp 9 đỉnh thì Long Ám cảm thấy sống lưng lạnh toát, tuy hắn là Thánh cấp sơ giai nhưng cũng không thể hạ năm vị trưởng lão trong một chiêu huống chi là đánh chết cả năm người.

"Ha ha Long Ám có vẻ như nữ nhi của ta tìm đúng viện binh rồi nhi?"

"Hừ hắn chỉ đánh lén mới thành ta không tin hắn có thể trực diện đánh bại ta"

Hắn để lại một câu rồi tung mình lao ra ngoài.

"Tiểu tử giết Trưởng lão của bổn tộc mau để mang lại"

Long Ám hét lên trong âm thanh mang theo uy áp vô thượng. Nếu là nhân loại hai yêu thú cùng cấp chắc chắn đã bị uy áp chấn đến quỳ gối dưới đất nhưng với Vô Thiên thì chẳng có chút tác dụng nào.

"Hừ om sòm"

Hắn vừa nói tay điểm ra một chỉ linh khí xung quanh như bị hút hết vào một chỉ đó khiến linh khí trong khu vực trăm thước gần như biến mất. Một chỉ đó hình thành một ngón tay màu đỏ rạch phá hư không lao thẳng đến chỗ Long Ám

Oanh Oanh Oanh

Khi một chỉ đó thân thiết tiếp xúc với thân thể Long Ám thì một chuỗi tiếng nổ vang lên làm đất đá, khói bụi bay tứ tung nếu không phải hắn vận linh khí chắn trước mặt hai người chắc có lẽ giờ đây họ đã bị chôn trong mớ hỗn độn đó.

Khói bụi tan đi mặt đất chỗ Long Ám đứng xuất hiện một cái hố to chừng chục thước sâu hai ba thước trong hố còn bốc lên khói nghi ngút, bên trong vẫn còn vương vải vài chiếc long lân chứng minh từng có một Thánh Thú vừa ở đây. Nhưng tiết thay cho một thân tu vi đạt đến Thánh cấp vừa ra sân đã tạch hàizzzz.

Chương 29: Ta phải đi cứu mỹ nữ

Nhìn cảnh tượng trước mắt Long Linh Nguyệt trợn mắt, cái miệng nhỏ há to ra, nàng thật không thể tin vào mắt mình nữa rồi. Long Ám chính là Thánh giả đó tuy chỉ là Thánh giả sơ giai nhưng cũng không phải quả hồng mềm ai muốn bóp thế nào thì bóp vậy mà hắn chỉ hời hợt điểm ra một chỉ đường đường là Thánh cấp lại tan thành tro chỉ còn lại vài cái vẩy rơi ra.

"Nguyệt Nguyệt đi cứu người thân của nàng thôi. Sao lại ngẩn người ra vậy?"

Hắn nhìn thấy trạng thái "đứng hình" của nàng thì nghi hoặc hỏi. Hừm không phải lo lắng tên Thánh cấp đó sao hắn đã tiện tay giải quyết xong rồi sao nàng vẫn không chịu đi cứu người chứ. Vâng anh ấy vẫn không ý thức được là hành động "tiện tay" của hắn giống như là một tia sấm giữa trời quang hoàn toàn đánh tan những tin tưởng bấy lâu nay của nàng. Thánh cấp không phải là vô địch, Thánh cấp cũng bị giết một cách dễ dàng như vậy.

Nữa ngày sau nàng mới hoàn hồn nhìn hắn giống như quái vật

"Rốt cuộc huynh là cấp bậc gì"

Nàng không nhịn được nghi hoặc hỏi hắn.

"Nàng thực muốn biết sao"

"Ừm"

"Lại đây"

Nàng chưa kịp phản ứng hắn đã kéo nàng lại kề sát tai nàng

"Bí mật"

Vâng vẫn là hai chữ thần thánh đó

"Hắc hắc đi cứu người thôi"

Hắn cười càng rở bước nhanh về phía trước

"Hừ ra vẻ thần thần bí bí gì chứ, hứ không muốn nói thì thôi"
Nàng lầm bầm rồi cất bước theo hắn nhưng bỗng dưng hắn quay lại cười hì hì hỏi nàng:

"Ủa mà người bị nhốt ở đâu?"

Nhìn mặt cười ngốc ngốc của hắn nàng thực không biết nói nữa cứ tưởng hắn là cao nhân đã biết vị trí người nhà nàng nhưng...

Thực ra thì hắn đã nắm rõ cả Long cốc này rồi nhưng muốn chọc nàng chút thôi vì tình trạng của lão gia hỏa đang bị nhốt kia có vẻ hơi thảm tí.

Sau một hồi đi lòng vòng và có không ít tên Hắc long không có mắt bị hắn ném bay thì hai người cũng tới trước căn phòng mà phụ thân nàng bị nhốt. Cánh cửa mở ra đập vào mắt nàng là một trung niên nhân mặt mài xanh xao, mái tóc đen rối tung gần như che đi cả khuôn mặt, tay chân bị khóa bởi những sợi xích to đùng cùng với hai cái móc sắt móc vào xương tỳ bà đó là một bộ Khốn Long Tỏa Thiên cấp khiến cho Thánh giả như ông cũng bị khóa chặt, ngoài ra trên người ông còn chi chít vết thương, nếu là bình thường những vết thương này đối với một Long Vương như ông thì không đáng kể nhưng tu vi ông đã bị cầm cố cộng thêm những vết thương này thực sự là một thống khổ mà không phải người thường có thể chịu được nhưng ông vẫn không hề lên tiếng.

"Phụ thân"

Nàng nghẹn ngào đến chỗ ông, vị phụ thân bề ngoài tuy nghiêm khắc nhưng lại rất thương yêu nàng. Từ nhỏ mẹ nàng đã mất sớm phụ thân tuy luôn bận rộn công việc trong tộc lại cố dành thời gian cho hai tỷ muội nàng chăm sóc hai nàng như mẹ.

"Nguyệt nhi sao con vào được đây? Long Ám đâu?"

"Phụ thân người yên tâm đi Long Ám lão đã bị diệt rồi. Để con thả người ra"
Nàng cố gắng mở Khốn Long Tỏa ra nhưng với tu vi cấp 9 trung kì của nàng thì làm sao mở được cái Khốn Long Tỏa Thiên cấp, lúc nàng đang loay hoay thì một bàn tay khác kéo nàng sang một bên và

Rốp Rốp Rốp

Những âm thanh vỡ nát vang lên cái Khốn Long Tỏa Thiên cấp bị bóp nát bấy ném sang một bên. Đến giờ Long Khiếu Thiên mới để ý đến thanh niên tuy có chút đẹp mả nhưng tu vi như người thường này, không ngờ hắn lại dùng tay không bóp nát Khốn Long Tỏa đây phải có khí lực kinh khủng đến đâu à. Đến cả ông có tu vi Thánh giả sơ kì nhưng cũng không có khả năng dùng tay không mà bóp vỡ được Khốn Long Tỏa này.

Chợt Vô Thiên cảm nhận được gì đó hắn nhìn nàng nói

"Nàng lo cho lão đi ta thấy có mỹ nữ gặp phiền toái rồi ta phải đi cứu thôi hắc hắc"

Hắn nói rồi lao vút đi mất để lại một Long Khiếu Thiên mặt ngốc trệ và một Long Linh Nguyệt đầu bất đắc dĩ, đi theo hắn đã có bốn nữ nhân tuyệt sắc vậy mà giờ hắn lại muốn câu dẫn thêm nữ nhân khác thật là hết biết nói gì với hắn luôn.

.........................

Cùng lúc này trong một căn phòng khác một tên nam nhân hắc bào gương mặt âm nhu trên mặt mang theo vẻ dâm ô đang nhìn chằm chằm vào nữ tử xinh đẹp đang đứng trước mắt. Nàng thực sự là một tuyệt sắc nữ tử khuôn mặt trái xoan trắng như trứng gà bóc vỏ, đôi mắt to tròn ngập nước, mũi quỳnh, mày liễu, đôi môi anh đào chín mọng làm người ta muốn cắn lên đó một cái. Cổ ngọc thon dài như một con thiên nga cao ngạo, nàng vận một bộ bạch y đem vóc người ma quỷ của nàng gắt gao bao lại. Một đôi đại bạch thỏ như muốn phá áo chui ra do cổ áo hơi trễ xuống làm lộ ra một khe rãnh mê người, chiếc eo nhỏ uyển chuyển như xà, một đôi trường túc thon dài hơi lộ ra dưới làn váy trắng. Nàng toát ra một phong vận thành thục mê người, chỉ một cái mhăn mày hay giơ tay nhất chân đều mang theo một cổ phong tình quyến rủ khiến bất cứ nam nhân nào cũng phải nghĩ bậy.

"Hắc hắc Long Linh Tú nàng nên biết điều một chút ngoan ngoãn mà hầu hạ bổn thiếu gia, nếu ta không vui thì ta không không đảm bảo tộc nhân của nàng sẽ an toàn đâu khặc khặc "

Hắn vừa nói vừa cười càn rỡ cặp tặc nhãn không kiên dè gì mà quét tới quét lui trên những bộ vị nhạy cảm của nàng thiếu chút nữa là chảy nước bọt ra.

Nếu ngày thường kẻ nào dám nhìn nàng kiểu đó thì đã bị nàng đánh đến răng rơi đầy đất nhưng trước mặt tên này một thân tu vi cấp 9 sơ kì của nàng lại không có chút tác dụng nào thêm vào đó nàng hiện giờ đã bị cầm cố tu vi nàng chỉ như một nữ tử bình thường thì sao là đối thủ của Bán Thánh đỉnh phong như hắn chứ. Lại thêm hắn lấy tộc nhân ra ép nàng, đường đường là con gái của Long Vương nàng làm sao không lo cho tộc nhân của mình được chứ.

Rầm

Đúng lúc này cánh cửa phòng bị ai đó đá một cái nát bấy, đó là cánh cửa làm bằng Vạn niên hàn thiết nhưng bị đá thành một đông sắt vụng. Theo đó là một thân ảnh có chút gầy gò nhưng có khuôn mặt rất anh tuấn.

"Hừ đàn ông mà lại uy hiếp phụ nữ biết nhục không vậy?".

Chương 30: Dám đánh ta

Hắc bào nam tử thoáng giật mình nhưng khi nhìn lại chỉ là một tên Tiểu bạch kiểm đã vậy còn không chút tu vi mà muốn làm anh hùng đúng là não tàn.

"Hừ dám phá chuyện tốt của bổn đại gia, đúng là không biết sống chết"

Hắn cất giọng âm u nói sau đó trên tay xuất hiện một thanh kiếm đen. Thanh kiếm đen thui thoạt nhìn chỉ như thanh sắt vụn nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy trên đó có những đồ án, văn lộ huyền bí, ngoài ra trên thân kiếm còn có ba chữ to "Hoàng Hắc Kiếm" có lẽ là tên của thanh kiếm. Hắn vung kiếm chém về phía Vô Thiên trên thân kiếm tỏa ra hắc khí đen kịt khiến không gian có chút vặn vẹo tất cả ánh sáng như bị hút hết vào hắc khí của thanh kiếm, kiếm vung ra kiếm khí màu đen như hóa thành thực thể chém về phía Vô Thiên nhưng hắn cứ như không nhìn thấy chỉ đứng yên lặng lẽ đánh giá hắc bào nam tử kia, à không đánh giá bạch y nữ tử mới đúng.

Hắc bào nam tử cười lạnh, hắn nhìn Vô Thiên đứng như trời trồng ở đó thầm nghĩ chắc tên này sợ đến tay chân bủn rủn không dám bỏ chạy rồi, hừ này thì thể hiện, bạch y nữ tử thoáng vui mừng khi có người đến nhưng khi nhìn thấy hắn chỉ là một tên thường nhân không tu vi tuy có chút anh tuấn tiêu sái nhưng có thể làm được gì đây, lại nhìn kiếm khí màu đen thế như bôn lôi đánh thẳng vào hắn nàng chỉ biết thở dài một hơi.

Nhưng ngay lập tức nụ cười trên mặt hắc bào nam tử đông cứng lại còn bạch y nữ tử thì không tin nỗi nhìn trân trối về phía đó. Chỉ thấy kiếm khí đen như mực khi chạm vào y phục Vô Thiên thì vô thanh vô thức biến mất giống như chưa từng xuất hiện. Hắc y nam tử giống như nghĩ ra gì đó lại cười lạnh tiếp tục vung kiếm lần này kiếm khí không bộc phát mà nội liễm vào thân kiếm kèm theo đó là một cổ sát khí từ người nam nhân áo đen tỏa ra, sát khí lạnh như băng đánh úp về phía Vô Thiên nhưng hắn vẫn cứ đứng đó trên mặt không chút biểu tình cứ như sát khí không hề tồn tại.

"Hừ đừng tưởng mặt nội giáp phòng ngự có thể chặn được kiếm khí là giỏi"

Hai tay hắn nắm lấy chuôi Hoàng Hắc Kiếm đâm thẳng về phía Vô Thiên, hắn chỉ nghĩ Vô Thiên có một kiện nội giáp có thể chống đỡ kiếm khí của hắn thôi. Nội giáp phòng ngự có thể chặn nổi kiếm khí tuy ít nhưng cũng có nhưng lại rất trân quý, có lẽ tên này là một công tử của gia tộc ẩn thế nào đó không thể tu luyện nên được trưởng bối ban cho một kiện nội giáp để bảo mệnh.

Nghĩ vậy hắn mới lao đến tấn công Vô Thiên dù nội giáp đó có thể chặn được kiếm khí thì sao, Hoàng Hắc Kiếm của hắn tuy chỉ là Bán Thánh Khí nhưng tài liệu luyện chế toàn là của Thánh Khí chỉ vì không thể ngưng luyện ra kiếm hồn nên mới bị xếp vào Bán Thánh Khí, hắn không tin nội giáp của Vô Thiên có thể cản được nó, nếu muốn cản ít nhất cũng phải là nội giáp Bán Thánh Khí nhưng dù có chặn được thì sao hắn chỉ việc đánh vào những nơi không được che chắn không tin là hắn không chết đến lúc đó cả nội giáp kia đều thuộc về hắn rồi.

Hắn đang mừng thầm tự dưng có đồ tốt từ trên trời rơi xuống, hắn không hề nghĩ rằng Vô Thiên có thực lực cao hơn hắn, cũng hồn nhiên không biết rằng Mr Dương ở dưới đang chờ hắn tới tâm sự.

Căn phòng khá nhỏ chỉ chừng hai chục thước vuông nên với tu vi Bán Thánh đỉnh phong của hắn đã đến trước mặt Vô Thiên trường kiếm trên tay nhắm ngay cổ Vô Thiên chém tới hắn muốn một kích giết chết tiểu nam nhân này để còn vui vẻ vơi mỹ nhân nữa, nhưng khi trường kiếm màu đen chém tới cổ Vô Thiên thì
Đinh đinh đinh

Âm thanh kim loại va chạm vào nhau vang lên thanh Hoàng Hắc Kiếm vẫn nằm trên cổ Vô Thiên nhưng cổ hắn đến cả một vết xước còn không có nữa. Đùa chắc đến cả Bàn Cổ Phủ là Hỗn Độn Thần Khí của Bàn Cổ nếu dùng toàn lực chém hắn cũng chỉ để lại một vết xước nhỏ, nếu thanh Bán Thánh Khí nho nhỏ này mà làm hắn bị thương thì hắn chẳng xứng làm Thần đứng đầu trong các vị Thần nữa.

"Từ lúc ta xuất đạo tới nay chưa ai dám chém ta ngươi là người đầu tiên vì vậy nên tự hào đi"

Hắn không thèm nhìn hắn bào nam tử một cái chỉ cất giọng nhàn nhạt, trên mặt cũng không chút cảm xúc

Leng keng

Tên hắc bào nam tử kia run rẩy tay chân trường kiếm cũng rơi xuống đất, tên này là cái thứ gì vậy mình là Bán Thánh đỉnh phong có thêm Bán Thánh Khí trong tay vậy mà một kích toàn lực của mình đánh lên người đối phương lại không gây chút thương tích gì đến cả một vết trầy cũng không có, đây là tu vi kinh khủng ra sao, thì ra là tu vi đối phương quá cao nên hắn không nhìn ra chứ không phải không có tu vi.Hiện giờ hắn thực sự hận bản thân mình ngu ngốc nếu hắn không có tu vi làm sao xuất hiện tại Long Cốc này được, làm sao mà một cước đá cánh cửa bằng Vạn niên hàn thiết kia thành sắt vụn được chứ.

Còn bạch y nữ tử thì triệt để ngây ngốc nàng bỗng dưng thấy tên kia cũng rất là anh tuấn hơn nữa khuôn mặt tà mị kia thật sự rất hấp dẫn. Lúc đầu nàng cũng thấy nhưng không quá quan tâm vì khuôn mặt tuấn tú thì sao tu vi yếu kém trong cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này thì sớm muộn gì cũng bị giết thôi.

Tự cổ mỹ nhân luôn thích anh hùng lúc đầu nàng chỉ tiếc cho hắn lớn lên tuấn tú nhưng đoản mệnh còn bây giờ khi hắn bày ra thực lực cường đại trực tiếp dùng nhục thân đón đỡ một kích toàn lực của Bán Thánh đỉnh cao mà không bị chút thương thế thì từ lúc này trái tim nhỏ bé của nàng đã bị bóng dáng phong khinh vân đạm kia của hắn lạc ấn thật sâu, nàng thật hận tại sao hắn không xuất hiện sớm mấy năm nữa, nếu như vậy chắc chắn nàng sẽ không màng tất cả mà theo hắn trao cho hắn tấm thân trong trắng nhưng bây giờ nàng đã có chồng đã là tàn hoa bại liễu thì sao xứng với hắn đây. Ui mình đang nghĩ đi đâu thế này, nàng chợt nhận ra mình đã nghĩ quá xa tự dưng nghĩ mấy chuyện đó với một nam nhân chỉ mới gặp lần đầu chứ, nàng bất giác cuối đầu mặt đỏ như gấc.

Biểu hiện đó của nàng làm sao thoát khỏi nhãn thần của hắn, hắn chỉ khẽ cong môi một nụ cười nhẹ nhưng nhuốm màu âm mưu.

Hắn thu lại nét cười híp mắt nhìn hắc bào nam tử một cái sát khí thoáng tràn ra rồi biến mất, hắn thực sự động sát tâm từ khi hắn xuất hiện đến nay chỉ có hắn đánh người chứ chưa kẻ nào dám đánh hắn vậy mà con kiến hôi này lại dám đụng vào hắn, nhất định không thể tha, chỉ một thoáng sát khí xuất hiện lại làm cho hắc bào nam tử cảm thấy lạnh run thậm chí hắn còn có ý định tự vẫn, cố nén sự sợ hãi hắn run run cất giọng:

"Ngươi...Ngươi không thể giết ta...ta là người Ma tộc, là con trai trưởng lão Ma tộc nếu ngươi giám giết ta Ma tộc nhất định không tha cho ngươi"

Hắn nói đến Ma tộc rõ ràng có chút tự tin, hắn không tin tên này khi biết lai lịch hắn mà còn dám giết hắn, dù là gia tộc ẩn thế cũng phải kiêng kị Ma tộc, vì thực lực ma tộc rất cường đại, nếu Vô Thiên thật sự là con cháu ẩn thế gia tộc có lẽ sẽ kiêng kị Ma tộc mà không giết hắn nhưng hắn đã sai, sai rất nặng.

"Hừ dám uy hiếp ta, chán sống"

Vô Thiên hừ lạnh không ngờ tên này không những dám đánh hắn lại còn uy hiếp hắn. Hắn đưa tay ra làm một động tác bóp lại hư không xung quanh tên hắc bào nam tự bỗng dưng vặn xoắn kịt liệt những vết nứt dần xuất hiện mang theo màu đen của sự chết chóc rồi đến tên hắc bào nam tử cũng bị những vết nứt đó thôn phệ khuôn mặt hắn vì đau đớn mà biến dạng không ngừng phát ra những tiếng hét thảm nhưng chỉ năm giây sau hắn hoàn toàn biến mất tiếng hét theo đó cũng mất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau