HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Tắm uyên ương

Sau khi có ý định đó hắn quyết định lên đường đi bắt Sư Thứu Hùng Ưng nhưng hai nàng lại có cảm ngộ muốn bế quan nên hắn trực tiếp đưa hai nàng vào bổn nguyên không gian của hắn để bế quan, không gian này giống như một thế giới nhưng nó lại chẳng có sinh vật nào cả chỉ có vân vụ do linh khí hình thành lượng lờ và một bầu trời trắng tin cùng nền đất cũng trắng như bạch ngọc luôn. Bên trong thế giới này có các pháp tắc sơ khai do hắn tạo ra ngoài ra thời gian bên trong cũng chênh lệch với bên ngoài một ngày bên ngoài bằng một năm bên trong đó nên khi ở bên trong các nàng có thể thoải mái bế quan đột phá cấp 9 mà không lo tốn thời gian.

Ngoài ra hắn còn đưa cho Thanh Thanh một bình bổn mạng tinh huyết của mấy con Chu Tước mà hắn thu thập lúc trước để nàng hấp thu và thức tỉnh thần thông và thiên phú của Chu Tước, phải biết rằng đó toàn là tinh huyết của những lão tổ tông đầu tiên của Chu Tước tộc đó đối với bất kì con Chu Tước nào bây giờ thì có được một giọt cũng cực kì quý giá nhưng hắn lại đưa cho nàng hơn chục giọt a, tuy nàng không biết đó là gì nhưng từ uy áp cùng cảm giác thân cận trong huyết mạch khiến nàng cũng lờ mờ đoán ra.

Còn về Hồ Mị thì hắn đành chịu lúc trước khi hắn ngủ say thì Hồ tộc còn chưa xuất hiện nên hắn chẳng có gì trợ giúp nàng cả nhưng cũng may là nếu Hồ tộc đạt đến cấp 9 sẽ nhận được truyền thừa từ huyết mạch, chủ yếu là truyền thừa về khả năng phân ra chín phân thân.

Sau khi sắp xếp cho Thanh Thanh và Hồ Mị xong hắn mới chú ý đến Tuyết Linh nàng có chút cổ quái cả buổi không nói một lời chỉ ngồi yên một chỗ ngẩn người không biết đang nghỉ gì. Hắn tiến lại ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nàng, qua đợt song tu trước nàng cũng đã đột phá lên Nguyên Anh đỉnh cả người toát ra phong thái như tiên tử không ăn khói lửa nhân gian nhưng lại có một nét thành thục mê người rất đặc biệt.

"Tiểu Linh Nhi sao vậy ta làm nàng buồn sao?"

Hắn kề sát vào tai nàng thì thào. Bỗng dưng nàng bật khóc nghẹn ngào nói:

"Tại sao chứ...một mình ta không đủ sao?"

Nàng đường đường là Cung Chủ Tuyết Ngưng Cung làm sao có thể chịu chia sẻ nam nhân của mình với người khác chứ."Tiểu Linh Nhi à tuy ta không thể chỉ yêu mình nàng nhưng ta hứa với nàng ta sẽ mang đến cho nàng hạnh phúc"

"Hơn nữa một mình nàng thực sự không chịu nổi ta mà, lần nào nàng cũng suýt ngất còn gì"

Nàng nghe hắn nói thì chẳng thể nói gì được một người đến cả hai Yêu vương còn thu được thì há phải kẻ bình thường được còn về chuyện kia thì thực sự nàng không thể chịu nổi hắn được lần trước trong khi hắn vẫn sinh long hoạt hổ còn nàng thì khí lực giở ngón tay lên cũng không có nữa

"Thôi nào mèo lười chúng ta đi tắm rồi lên đường thôi hắc hắc"Không đợi nàng đồng ý hắn đã nhất bỗng nàng lên lao ra ngoài đến một con suối gần đó hắn mới cởi sạch nàng và hắn ra sau đó lao xuống suối tắm rửa sạch sẽ cho nàng. Trong lúc tắm thì không khỏi tránh được va chạm thân thể, nhìn thân thể trắng noãn mê người của nàng hắn lại không thể nhịn nữa rồi. Cặp tuyết lê trắng ngần với hai hạt anh đào đỏ tươi như mời gọi hắn thưởng thức, chiếc bụng nhỏ phẳng lỳ, bờ mông tròn trịa, cặp đùi thon dài săn chắc cùng với khe rãnh hồng hào núp sau đám cỏ xanh trông thật mê người làm cho cự long của hắn không chịu nổi mà bành trướng.

Hắn đặt nàng lên tản đá miệng ngậm lấy một bên ngực mà cắn mút, một tay hắn tìm đến động đào nguyên của nàng mà vuốt ve, hắn cho một ngón tay vào bên trong mà ngoáy. Thật ấm, thật chặt mà lại mềm mại vô cùng còn nàng thì không ngừng thở dốc

"Ưm cho thiếp, cho thiếp cự long của chàng đi..."

Nàng vừa nói xong hắn cũng đã hành động, cự long tách hai mép thịt mềm mại đâm thẳng vào bên trong hoa tâm của nàng, hắn ra vào liên tục khiến nàng không tự chủ được tuông ra những tràng rên rỉ dâm mỹ:

"A...cự long thật tuyệt...thật sâu a...sướng quá...mạnh lên đi chàng...ưưư...thiếp sướng quá aaaa"

Rồi một tiếng rên rỉ cao vút vang lên mật huyệt nàng xiết chặt cự long hắn, một dòng âm tinh tưới thẳng lên cự long. Vì sắp lên đường nên hắn cũng không giày vò nàng lâu đến khi nàng lên đỉnh lần hai hắn cũng gồng mình phun một dòng tinh hoa vào bên trong nàng.

Mây mưa qua đi nàng lại nằm trong ngực hắn để hắn tắm rửa rồi cả hai mặt lại quần áo chuẩn bị tiếng sâu vào Yêu thú sâm lâm.

Chương 17: Đột phá

Ba ngày cứ như thế trôi qua hắn và Tuyết Linh đã đi rất sâu vào Yêu Thú sâm lâm rồi họ vừa đi vừa săn Ma thú chủ yếu là để nàng có thêm kinh nghiệm cũng như làm cho nàng quen với cảnh giới và nâng cao sức chiến đấu của nàng, ban ngày đi ban đêm tìm sơn động nghỉ ngơi và không thể nào thiếu những màng xuân sắc nóng bỏng nhưng hắn lại không vận hành Long Phượng Hỗn Nguyên quyết để song tu mà chỉ thuần tuý hưởng lạc vì hắn phát hiện tuy song tu giúp tu vi nàng tăng nhanh nhưng căn cơ lại không vững thậm chí lúc đầu nàng còn không thể chống lại Ma thú cấp 6 dù nàng đã là Nguyên Anh đỉnh. Nguyên nhân chủ yếu là do nàng chưa thích ứng được với nguyên lực nên không thể phát huy chiến lực của Nguyên Anh đỉnh được nhưng sau ba ngày không ngừng chém giết Ma thú giờ nàng đã hoàn toàn nắm giữ được chiến lực Của Nguyên Anh đỉnh, do nàng lại tu luyện Thiên Sương Băng Tâm quyết là Thần cấp công pháp nên nguyên lực của nàng vô cùng tinh thuần nếu giao đấu với nhân loại cùng cấp thì nàng dễ dàng chiếm thượng phong.

Đến sáng ngày thứ tư bên trong không gian của Vô Thiên đã là ba năm rưỡi lúc này cả hai nàng Thanh Thanh và Hồ Mị đã biến thành bản thể do đã đột phá lên cấp 8 nên bản thể của hai nàng cực kì đồ sộ cao hơn hai trăm thước trông như hai tòa núi nhỏ vậy.

Lúc này quanh thân hai nàng là một màng ánh sáng bao bọc bên phía Thanh Thanh là ánh sáng màu lục nhưng lại mang theo màu đỏ cả hai như hòa lại với nhau và đang có xu thế hình thành một hư ảnh Chu Tước. Ở bên kia Hồ Mị cũng được một luồng sáng trắng bao phủ không biết trải qua bao lâu phía sau đuôi nàng như có thứ gì đó nhút nhít và chiếc đuôi thứ chín đã hình thành nhưng nó lại có chút hư ảo.

Còn về Thanh Thanh thì lớp ánh sáng bao bọc nàng đã hoàn toàn trở thành một hư ảnh Chu Tước to lớn bao bọc chân thân nàng, hư ảnh đó bừng lên một ngọn hỏa diễm màu lục đỏ đang dần dung hợp vào cơ thể nàng.

Lại qua một khoảng thời gian có lẽ đã một tháng do nơi đây không hề có nhật nguyệt tinh thần gì cả nên không thể nào đo được ngày tháng, chiếc đuôi thứ chín của Hồ Mị đã hình thành và trở nên to lớn tuy còn hơi nhỏ hơn nhưng đã hoàn toàn chân thật, điều này chứng tỏ nàng đã tiến vào cấp 9 tương đương Bán Thánh của nhân loại nếu lúc này nàng ở bên ngoài thì chắc chắn sẽ phải trải qua thiên kiếp khảo nghiệm nhưng ở đây thì khác không hề có chút thiên kiếp nào lọt vào. Đùa chắc hắn chính là kẻ chấp chưởng vũ trụ này a, thiên kiếp do hắn tạo ra đó, nó cũng được sinh ra từ không gian này, nơi này cũng có thể coi là mẹ của nó thì làm sao nó dám đánh xuống nơi này chứ.Hồ Mị thì không quan tâm lắm tới những thứ này vì không biết từ bao giờ trong huyết mạch của nàng một loạt thông tin đang dũng mãnh tràn vào thứ hải của nàng. Đó chính là truyền thừa huyết mạch của nàng chủ yếu là pháp quyết tu luyện phân thân Cửu Vĩ phân thân thuật, đây là một bí pháp vô cùng cao thâm của Hồ Tộc nó có thể khiến Hồ tộc gần như là vô địch trong cùng cấp đương nhiên là trừ lúc đối đầu với tứ đại thần tộc là Long tộc, Chu Tước tộc, Huyền Vũ tộc và Bạch Hổ tộc.

Nhưng bí pháp này cũng có khuyết điểm đó là mỗi phân thân chính là một đuôi nếu phân thân bị giết cũng ảnh hưởng cực lớn tới chân thân, ngoài ra để chèo chống cả chín phân thân cũng cần lượng pháp lực vô cùng lớn nên nếu dùng quá nhiều có thể thiếu nguyên lực mà thất bại.Rétttt

Cùng lúc này bên phía Thanh Thanh một tiếng hót lanh lảnh cất lên toàn bộ hỏa diễm hư ảnh đã bị nàng hấp thu hết và nàng cũng đã đột phá lên cấp chín bộ lông xanh lại có thêm vài điểm đỏ nhìn thật đặc biệt, nhờ lượng tinh huyết mà Vô Thiên đưa cho nàng đã thức tỉnh được Chu Tước huyết mạch tìm ẩn trong cơ thể kèm theo là thiên phú không gian của Chu Tước tộc. Tuy bây giờ nàng chỉ là cấp chín sơ kì nhưng cộng thêm tốc độ và thiên phú về không gian thì dù cho có là Yêu thú cấp 9 trung kì cũng không đuổi kịp nàng.

Cả hai cùng hóa thành hình dáng nhân loại hai cô gái xinh đẹp như hoa như ngọc cộng thêm việc đột phá cấp 9 làm hai nàng toát lên một khí chất như Lăng Ba Tiên Tử chứ không phải là hai Yêu thú. Thanh Thanh thì mang theo khí chất thanh thuần nhưng lại không kém phần thành thục, nhưng nếu so về vẻ thành thục mê người thì nàng không thể so với Hồ Mị được vì nàng giống một tiểu cô nương xinh đẹp đáng yêu còn Hồ Mị thì lại quyến rủ một cách yêu mị, nàng có khí chất của một tiên tử không nhiễm khói lửa nhân gian nhưng lại mang theo vẻ mị hoạt tận xương nhất là sau khi nàng nhận được truyền thừa, có lẽ Hồ tộc trời sinh mị hoặc nên khi nàng nhận được truyền thừa thì khí chất mị hoặc đó hoàn toàn được thoát ra.

Từ bên ngoài quan sát hai nữ làm hắn không khỏi chấn kinh hai nàng vốn dĩ đã xinh đẹp không thua gì Tuyết Linh nhưng sau khi bước vào cấp 9 lại có một sự lột xác tuy không thay đổi lắm về sắc đẹp vì hai nàng đã quá đẹp rồi mà khí chất trên người hai nàng đã hoàn toàn thay đổi. Thanh Thanh thì mang đến cho người ta một cảm giác phiêu miểu bất định cứ như nàng đang ở giữa không gian mờ mịt không thể chạm tới được, còn Hồ Mị thì lại mang theo vẻ mị hoặc mà đầy thánh khiết cùng với những đường cong lả lướt làm cho người ta không khỏi nghỉ vu vơ.

Chương 18: Ma Viêm Tử Mã

Sau khi đưa hai nàng ra ngoài thì một nhóm bốn người lại tiếp tục lên đường, Thanh Loan nhiều lần muốn chở tất cả đi cho nhanh nhưng luôn bị hắn cự tuyệt. Tại sao ư vì nếu hắn muốn đi nhanh thì chỉ lắc mình một cái là vào được nơi sâu nhất bên trong Yêu thú sâm lâm rồi nhưng hắn muốn vừa đi vừa ngắm cảnh( chủ yếu là ngắm gái chứ ngắm cảnh quái gì), ngoài ra tối tối có thể nhất long tam phượng nữa. Vâng và thế là tối đó tại một cái hang nào đó lại phát ra những tiếng rên rỉ của nữ nhân cùng tiếng da thịt va vào nhau phành phạch và thỉnh thoảng lại có những tiếng gầm nhẹ và tiếng hét cao vút tạo thành một khúc nhạc hương diễm giữa núi rừng khiến cho không ít Cú mèo bị mất ngủ.

Họ cứ đi chậm rì rì như thế nhưng đến ngày thứ năm trong khi hắn vừa đi vừa nhìn vào những chiếc mông tròn lắc qua lắc lại trước mặt thì bỗng dưng hắn nghe tiếng bước chân cũng khá gần chỉ cách họ tầm tầm bảy tám cây chuối ý lộn cây số căn cứ theo khí tức thì có lẽ là Yêu thú cấp 8 đỉnh, hắn không khỏi cười thầm trong bụng "Cuối cùng cũng tới". Chừng năm phút sau hai nàng Thanh Thanh và Hồ Mị cũng đã cảm nhận có khí tức đang tiến đến nhưng khi phát hiện kẻ kia chỉ là cấp 8 đỉnh thì cũng không quan tâm lắm, đó cũng không phải hai nàng tự cao mà thực tế là tuy cấp 8 đỉnh và cấp 9 cũng chỉ cách nhau một tiểu cảnh giới nhưng nó lại như lạch trời vậy không thể nào vượt qua được, mà bên nàng lại có cả hai người cấp 9, dù chỉ vừa thăng cấp nhưng cũng không phải một tên cấp 8 đỉnh có thể trêu vào.

Còn một điều quan trọng hơn là cả hai nàng đều thức tỉnh huyết mạch truyền thừa, Thanh Thanh thì nhờ vào truyền thừa trong tinh huyết mà Vô Thiên đưa cho nếu nàng có thể hoàn toàn hấp thu hết số tinh huyết đó thì nàng có thể lột xác chính thức trở thành Chu Tước thần thú hơn nữa còn là Xích Diệm Chu Tước là tồn tại cao nhất trong Chu Tước nhất tộc nên uy áp huyết mạch của nàng nếu thả ra hoàn toàn có thể đè bẹp bất cứ yêu thú nào có huyết mạch thấp hơn.

Còn Hồ Mị chỉ cần nàng đột phá Thành Thánh thì sẽ Trở thành Cữu Vĩ Thiên Hồ trong truyền thuyết tuy không bằng Chu Tước của Thanh Thanh nhưng cũng không kém là bao vì ngoài Tứ đại thần thú tộc ra thì Thiên Hồ chính là tồn tại cao nhất có thể sánh ngang với Kỳ Lân tộc, Côn Bằng tộc, Tam Túc Kim Ô tộc,...

Quay lại tình hình bây giờ trước mặt bốn người là một tên to con cả người khoát chiếc áo choàng màu tím bầm quần áo cũng một màu tím đen cộng thêm da hắn không thua gì mấy anh Châu Phi nhìn hắn cứ như một cục than mới ra lò nhưng hắn lại có quả đầu cực kì bắt mắt, mái tóc tím được cạo sạch hai bên chỉ chừa một đường chính giữa trông như cái bờm ngựa. Cả người hắn tỏa ra khí tức nóng bức khiến người ta không dám lại gần, à đó chỉ là đối với người thường thôi còn Vô Thiên thì đang....ngắm quả đầu phong cách ấy và đang cố nhịn cười.

"Nơi đây là cấm địa của Yêu thú sâm lâm, nhân loại các ngươi không nên tiến vào."

Tên mặt đen nói(nó đen nên gọi vậy cho tiện) tuy giọng hắn ồm ồm nghe chẳng khác gì tiếng sấm nhưng lại mang theo ý tứ nhắc nhở khá chân thành. Thực ra hắn cũng chẳng phải thiện nam tín nữ gì chẳng qua là trong bốn người này một người có tu vi Nguyên Anh đỉnh nhưng lại còn khá trẻ chắc là thiên tài của môn phái nào đó cộng thêm một tên sai vặt bình thường. Vô Thiên ấy vì tu vi hắn cách xa tên này một vạn tám nghìn dặm nên tên này cũng chỉ nghĩ hắn là tên sai vặt( có thằng sai vặt nào mà thịt luôn chủ không), nhưng kẻ làm cho hắn phải kiêng kỵ chính là hai nàng Thanh Thanh và Hồ Mị vì hắn chẳng thể nào nhìn thấu tu vi của hai nàng. Điều đó chứng minh cái gì, chỉ có thể nói rằng tu vi hai nàng cao hơn hắn, phải bị hắn là cấp 8 đỉnh a cao hơn hắn chẳng phải là cường giả cấp Bán Thánh sao mà Bán Thánh là cấp bậc mà hắn chẳng muốn chọc tí nào mà cũng đếch có can đảm để chọc nên tốt nhất là khách khí với họ một chút nếu bọn họ chịu rời đi thì tốt còn không chịu thì hắn cũng đành phải liều thôi.Vô Thiên thấy hắn khách khí thì cũng không định làm đánh hắn nên nói thẳng mục đích của mình luôn:

"Ta muốn gặp Yêu Vương của các ngươi nếu không cho ta vào thì cũng không sao ta chờ ở đây ngươi thông báo dùm một tiếng cũng được"

Tên mặt đen nghe xong thì nghi hoặc bao giờ tên sai vặt được nói chuyện vậy. Nếu Vô Thiên mà biết suy nghĩ của hắn thì chắc nãy giờ hắn đã đi luân hồi làm lại cuộc đời rồi, tuy hắn không thích nói chuyện với "tên sai vặt" nhưng thấy hai người kia không phản ứng gì hắn cũng đành giải thích:

"Yêu Vương của chúng ta hiện không muốn gặp người ngoài, nếu các ngươi có quen biết với ngài thì có thể báo tên ta sẽ thông tri.""Chúng ta không quen Yêu Vương của ngươi nhưng ta có việc cần gặp thôi."

"Vậy thì thứ lỗi ta không thể để các người gặp được"

Tên mặt đen khó chịu nói.

"Hừ vốn không định đánh ngươi nhưng ngươi lại không biết điều. Thanh Nhi, Mị nhi đánh cho ta nhớ đừng đánh chết"

Hắn quay sang nói với hai nữ rồi quay hẳn đi không thèm quan tâm thêm nữa. Tên mặt đen nghe hắn nói thì sắc mặt trở nên khó coi, cùng lúc đó Thanh Thanh và Hồ Mị cũng bước lên phía trước khí tức cấp 9 tỏa ra khiến tên mặt đen sắc mặt tái nhợt lùi về sau cả chục bước mới đứng vững.

Hắn cắn răng dù sao cũng đánh không đánh ở đây bỏ chạy về cũng bị đánh, sau đó cả người hắn tỏa ra ánh sáng màu tím rồi hóa thành bản thể là con ngựa màu tím đen trên đầu có một chiếc sừng đen thui, bờm bốc lên ngọn lửa màu tím không ngừng nhảy múa. Ngoài ra còn có một đôi cánh cũng màu tím nốt, hắn chính là một trong ngũ đại Yêu Tướng Ma Viêm Tử Mã.

Chương 19: Sư thứu hùng ưng

Ma Viêm Tử Mã bay thẳng lên cao từ trong miệng nó một đợt hỏa diễm màu tím phun ra như long tức bay thẳng về phía hai nàng mang theo hơi nóng khủng bố khiến cây cối xung quanh khô héo rồi bốc cháy.

Nhưng khi ngọn lửa kinh khủng đó đến gần thì Hồ Mị phất tay một cái một luồng gió không biết từ đâu vô thanh vô thức thổi đến nhìn nó chẳng khác gì một cơn gió mát bình thường nhưng làn gió nhẹ ấy đã nhẹ nhàng dập tắt ngọn lửa theo cách nhẹ nhàng nhất. Và cơn gió nhẹ ấy chính là Phong pháp tắc nàng đã lĩnh ngộ ra được cách điều khiển gió tuỳ tâm sở dục tuy trong mắt Vô Thiên còn rất sơ sài nhưng đối với cường giả nhân tộc và Yêu tộc thì lại vô cùng cao thâm.

Đơn giản là vì chỉ cường giả Thánh cấp sơ giai mới có khả năng dùng pháp tắc đánh nhau được vì muốn vận dụng pháp tắc cũng như điều khiển thiên địa vậy cực kì hao tổn tinh thần và nguyên lực, còn pháp tắc hắn dạy các nàng cũng chính là pháp tắc nhưng loại pháp tắc này giống như hậu bối tiếp nhận thành quả của người trước chứ không như tu sĩ khác cố gắng nghịch thiên mà đi để nắm bắt thiên địa.

Do vậy các nàng có thể sử dụng pháp tắc gần như chẳng tốn chút nguyên lực nào mà chỉ giúp các nàng ngày càng thuần thục, càng quen thuộc hơn với pháp tắc thôi.

Bây giờ ở trên không Ma Viêm Tử Mã dường như không thể tin vào mắt mình nữa, chiêu vừa rồi tuy hắn không dùng đến chiêu thức gì chỉ thuần tuý phun ra dị hỏa chủ yếu là muốn thăm dò đối phương. Tuy hắn biết đối phương có thể phá được nhưng không ngờ nàng lại phá nhẹ nhàng như vậy a, chỉ phất tay một cái. Ngọn lửa đó ngay cả Yêu Vương cũng không thể phá giải nhẹ nhàng như vậy, vì đó là di hỏa đó tuy không quá mạnh nhưng nhiệt độ có thể coi là kinh khủng không hề thua kém dị hỏa cao cấp chút nào.

Tuy biết không phải đối thủ nhưng nó vẫn phải lao lên nhưng trước hết nó phải gọi cứu binh đã, thế là nó ngửa mặt lên trời hí dài một tiếng dù phạm vi chục cây số vẫn nghe được tiếng này sau đó ngọn lửa quanh mình nó bốc cháy hừng hực khẽ cuối đầu xuống chiếc sừng màu đen đang bị hỏa diễm bao vây nhưng vẫn pháp ra hàn quang lạnh lẽo.

"Tử Giác Hỏa Kích"

Nó hét lớn một tiếng, thân hình khổng lồ như một mũi tên lao thẳng từ độ cao trăm mét xuống đất mục tiêu chính là hai nàng. Lần này không để Hồ Mị ra tay Thanh Thanh đã giành trước cứ như sợ Hồ Mị cướp hết uy phong vậy.

Chỉ thấy bàn tay nhỏ bé của nàng khẽ cong lại thành trảo vương thẳng lên đón đỡ thân hình khổng lồ đang lao xuống. Khi chiếc sừng và trảo chạm nhau thì một tiếng nổ nhỏ vang lên sau đó là một tiếng hét cứ như heo bị chọc tiết vậy và cuối cùng là một thân ảnh khổng lồ văng ra, khỏi nói cũng biết là Ma Viêm Tử Mã rồi chỉ thấy cái sừng trên đầu nó hoàn toàn nát bấy, máu tím chảy ra liên tục khiến nó không ngừng đau khổ giãy dục trên đất. Ngọn lửa quanh mình nó cũng ảm đạm hơn.Thanh Thanh định đi lại gần dứt cho nó thêm một cú thừa sống thiếu chết, nhưng lúc này từ bốn hướng khác nhau vang lên bốn tiếng rống kinh khủng

Rốnggggg

Đầu tiên là một con cự tượng chừng hai trăm thước da nó có một màu xanh của kim loại phản chiếu dưới ánh nắng trông thật uy vũ, nó là Yêu tướng Thiết Giáp Cự Tượng.

Từ một hướng khác là một con cự hổ thân hình không thua kém cự tượng là bao, cả người mà vang kim óng ánh lại có thêm một đôi kim sí trên lưng, trên trán nó là một chữ Vương to tướng cả người toát ra uy nghiêm của chúa sơm lâm đây chính là Kim Sí Vương Hổ Yêu tướng.
Ở hướng khác là một con trâu khủng cơm má nấu bố tuy là trâu nhưng nó còn muốn to lớn hơn cả cự tượng, hai con mắt đỏ như máu to như chuông đồng đang mở lớn, trên đầu có hẳn ba cái sừng đen thui, sắt nhọn nhưng lấp lánh hàn quang, cả người nó là một lớp da đen như mực lại bóng như kim loại khi ánh sáng rọi vào lại bị phản xạ hết ra ngoài đây là Tam Giác Man Ngưu có phòng ngự kinh người sức mạnh khủng bố

Cuối cùng là Song Đầu Thuỷ Hỏa Mãng đây là con rắn rất đặc biệt trên cổ nó có tận hai cái đầu, một đầu mang theo hàn khí bức nhân nó mang lại cho người ta cảm giác âm hiểm còn cái đầu biên kia thì nóng bức nhân, nhưng cả hai đầu đều có một điểm chung là cặp mắt mang theo sự lãnh khốc dữ tợn từng cái vẩy màu đen vô cùng cứng rắn bao trọn cơ thể tuy nó không quá to lớn nhưng lại dài gần ba trăm thước cứ như một con sông vậy.

Khi cả bốn yêu tướng đến nơi thì hóa thanh hình dáng nhân loại. Thiết Giáp Cự Tượng và Tam Giác Man Ngưu là hai tên cao to lực lưỡng thân cao hơn hai mét cơ bắp như khúc gỗ, mặt mày bặm trợn như hai thằng du côn. Còn Kim Sí Vương Hổ lại là một người trung niên mặt áo bào màu hoàng kim có hình một con Hổ đang giương nanh múa vuốt, khuôn mặt cương nghị toát ra vẻ uy nghiêm đầy bá khí. Nếu hắn xuất hiện ở đế quốc nào đó thì chắc chắn sẽ giống hệt một vị vua cao cao tại thượng vậy.

Còn Song Đầu Thuỷ Hỏa Mãng lại là một thanh niên chừng tam tuần mặt mày âm nhu như tên trộm.

Cả bốn tên nhìn qua Ma Viêm Tử Mã nằm trên đất lại liếc sang Thanh Thanh và Hồ Mị rồi lại liếc nhau cả đám cùng gật đầu. Cả bốn cùng hóa thành bản thể lao lên tấn công hai nàng nhưng bọn chúng làm sao là đối thủ của hai nàng được rất nhanh cả đám đều bị đánh cho nằm trên đất mà giãy dụa trên mình con nào cùng đầy vết thương máu chảy ra như suối vậy.

"Dám đánh Yêu Tướng của bổn vương hôm nay các ngươi nhất định có đi mà không có về"

Một tiếng rống giận từ trong rừng truyền ra, nương theo tiếng rống đó là một con Yêu thú bay ra với tốc độ cực nhanh đến cả Tuyết Linh có tu vi Nguyên Anh đỉnh cũng không nhìn rõ được cái bóng đó.

Dần dần cái bóng cũng hoàn toàn hiện ra. Đó là một con dị thú có thân sư tử nhưng có lân giáp màu đỏ hồng bao nhủ kín mít, móng vuốt sắt bén như ưng trảo, trên lưng có thêm hai cái cánh màu đỏ hồng liên tục vỗ mạnh, nó có một cái đầu hùng ưng cao ngạo, chiếc mỏ sắt có hơi quắp xuống dưới lông mau trên đầu cũng một màu đỏ hồng nốt, trên đầu cũng có một cái sừng màu trắng trông rất là oách, nó chính là Yêu Vương ở đây Sư Thứu Hùng Ưng. Nhưng Vô Thiên nhìn tới nhìn lui hắn luôn có cảm giác con Sư Thứu này là..... giống cái.

Chương 20: Nhìn đủ chưa

Như để chắc chắn thêm suy nghĩ của Vô Thiên Sư Thứu Hùng Ưng từ trên cao hạ xuống và sau đó nàng hóa thành hình người

Kinh diễm

Ngây ngốc và nước miếng tuông rơi

Khuôn mặt hình trái xoan trắng bóc, đôi mày liễu cong cong rũ xuống, mắt phượng long lanh mang theo nét trí tuệ, đôi mắt chính là cửa sổ tâm hồn quả không sai chỉ cần nhìn vào mắt nàng cũng đủ biết nàng là một người à nhầm một Yêu Vương vô cùng thông minh tài trí.

Dưới đôi mắt phượng là mũi ngọc cao chót vót, trắng bóng như sứ, hai gò má ửng hồng nhè nhẹ trông thật tuyệt vời. Đôi môi anh đào đỏ mọng ướt át làm người ta cứ muốn cắn vào nó một cái khuôn mặt nàng chẳng khác nào một bức tượng thiên sứ được tạc từ ngọc thạch tinh tế vậy.

Nếu khuôn mặt nàng là thiên sứ thì vóc người nàng lại là ma quỷ a. Cổ ngọc trắng tinh cao ngạo như một con thiên nga, à không nàng là Hùng Ưng mới đúng. Nàng mặt một bộ cung trang màu hồng bó sát làm hai tòa thánh nữ phong trước ngực gồ lên cứ như muốn phá tan lớp áo chật chội chui ra ngoài, bộ ngực theo từng đợt hít thở của nàng lại phập phồng lên xuống cộng thêm bộ cung trang hơi rộng cổ để lộ ra một mảng da thịt tuyết trắng không ngừng lên xuống làm người ta phải phun máu mũi.

Vòng eo nàng cực nhỏ như rắn nước vậy, nó làm nổi bật lên bờ mông phải nói là hùng vĩ của nàng cộng thêm bộ cung trang bó sát làm người ta không khỏi ngĩ vu vơ. Bên dưới là đôi chân trường túc dài miên mang trông nàng cứ như một thiên sứ mang nét quyến rủ ma quỷ vậy. Nhưng trên người nàng lại có một cổ ngạo khí cứ như một nữ vương, cũng phải thôi chỉ Yêu thú cấp 7 thôi đã có tư cách kiêu ngạo rồi huống hồ gì nàng còn là Yêu thú cấp 9 là Yêu Vương của cả Yêu thú sâm lâm này không ngạo khí mới là lạ.

Trong khi Vô Thiên đang đánh giá nàng thì bên kia nàng lại chẳng quan tâm tới hắn, thực tế thì nàng chẳng hề quan tâm ai trong cả bốn người. Tại sao ư? Đơn giản thôi nàng nhìn ra được mạnh nhất bên đó chỉ là hai Yêu thú cấp 9 sơ giai thôi cộng với một nhân loại Nguyên Anh đỉnh và một tên người phàm háo sắc còn nàng lại là Yêu Thú cấp 9 trung kì đó, tuy đối phương có hai cấp 9 sơ kì nhưng khi đạt cấp độ này thì một tiểu cảnh giới cũng chính là một cái lạch trời mà không phải số lượng là có thể bù vào được. Nên nàng chẳng thèm quan tâm họ làm gì, bọn họ đánh thủ hạ nàng nàng chắc chắn sẽ phải xử, nhưng nếu họ muốn chạy nàng cũng có tự tin bắt họ lại. Vì nàng là ma thú song hệ mang theo Phong và Lôi thuộc tính tốc độ của nàng trong cùng cấp đã gần như vô địch rồi.

Quay sang đám thủ hạ đang nằm ngổn ngang trên đất sau đó nàng phất tay từ trong tay áo năm viên đan dược màu nâu bay vào năm cái mồm to như chậu máu của năm con Yêu thú, chỉ chốc lát những vết thương đang chảy máu không ngừng của chúng đã chậm rãi dừng lại và đang từ từ đóng vảy."Địa cấp cao giai Liệu Thương đan"

Khi thấy nàng cho năm con Yêu thú ăn viên đan dược đó thì Hàn Tuyết Linh cũng không nhịn được kinh hô, đó là Địa cấp cao giai đó dù nàng là Cung Chủ của Băng Ngưng Cung nhưng cũng không có nhiều Liệu Thương đan Địa cấp như vậy huống chi là Địa cấp cao giai.

Loại đan dược này nhìn màu sắc và linh khí tỏa ra có thể thấy được nó đã gần tiếp cận Thiên cấp rồi. Loại đan dược như vậy có thể để cao thủ từ Quy Chân trở xuống giữ được một cái mạng dù cho có bị đánh đến te tua tơi tả miễn sao chỉ cần không chết thì vẫn có thể giữ được mạng lại. Nhưng không ngờ đan dược tốt như vậy lại được Sư Thứu cô nương đem cho mấy tên tay sai ăn đúng là kiến người ta phải nghẹn họng.

Sau khi cả lũ đã hồi phục chút ít thể lực thì được nàng cho về chữa thương khiến cả năm tên chạy vút đi. Vô Thiên vẫn lẳng lặng nhìn à không lâu lâu nuốt nước bọt tí, mắt hắn dán chặt lên hai tòa núi đang rung rung theo nhịp thở của nàng thỉnh thoảng quét tới quét lui trên bờ mông tròn trịa kia, bên hông lại hưởng thụ ba bàn tay nhỏ nhắn đang "mát-xa" trên eo hắn.

"Nhìn đủ chưa? Còn nhìn nữa có tin ta móc mắt ngươi ra không?"Nàng trừng mắt nhìn hắn trong con mắt xinh đẹp kia tỏa ra sát khí, từ trước tới giờ chưa từng có kẻ nào dám nhìn nàng như vậy không ngờ hôm nay tên phàm nhân này lại dám nhìn trắng trợn như vậy thậm chí còn nuốt nước bọt nữa chứ.

"Chưa đủ, nếu nàng cởi hết ra chắc sẽ đủ hắc hắc"

Hắn trả lời cực độ vô sỉ khiến cho nàng tức muốn nổ phổi sát khí ngày càng đậm nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ:

"Ta phải giết ngươi"

Từng chữ phun ra sát khí tỏa ra khiến nhiệt độ xung quanh giảm xuống rõ rệt, Thanh Thanh và Hồ Mị cũng cảm thấy ớn lạnh, Hàn Tuyết Linh thì run cầm cập, nhưng tên bị sát khí trực tiếp nhắm vào thì lại dửng dưng như không có gì.

"Các nàng không phải đối thủ của nàng ta tạm thời ở trong không gian của ta tu luyện để tránh dính phải loạn quyền, khi nào ta thu thập xong nàng sẽ đưa các nàng ra."

Ba nàng cùng gật đầu đồng ý, tuy không rõ hắn mạnh cỡ nào nhưng các nàng đã nhận thức hắn là chồng thì hoàn toàn tin tưởng vào hắn, cũng không muốn ở lại làm hắn phân tâm. Còn về lý do hắn để ba nàng vào Bổn nguyên không gian không phải vì sợ vướng tay vướng chân hay tránh loạn quyền gì cả vì nếu hắn muốn thì một phát là chế trụ được Sư Thứu ngay chẳng qua hắn muốn hốt luôn nàng cũng tiện thể sử dụng chiêu thức hắn vừa nghỉ ra luôn. Sau khi cả ba nàng đã vào trong không gian Bổn nguyên của hắn, hắn cũng mỉm cười nhìn nữ nhân đằng đằng sát khí kia

"Nếu nàng muốn giết ta thì tới đây nào"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau