HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Đại Hôn (1)

Ba ngày rất nhanh đã trôi qua, trong ba ngày này dưới chân Thiên Tuyết Sơn lại trở nên vô cùng náo nhiệt. Hầu như toàn thể các môn phái Đông Đại Lục đều phái người ra đi đến bên dưới Thiên Tuyết Sơn xếp hàng chờ chúc mừng Đại hôn của Vô Thiên.

Mà ba ngày này Băng Ngưng Cung cũng không có yên tĩnh, toàn thể người trong Cung từ Trưởng lão, chấp sự cho đến đệ tử trong Tông đều bận rộn túi bụi. Bởi vì Đại hôn của hắn là diễn ra tại Băng Ngưng Cung mà hắn lại là người đằng sau Băng Ngưng Cung nên hiển nhiên là toàn thể nhân thủ của Cung đều phải ra sức chuẩn bị rồi. Không những thế Đại hôn này còn liên quan đến hai vị Tiền Nhiệm và Tân Nhiệm Cung chủ thì sao có thể không chuẩn bị chu đáo được.

Nhưng dù sao thì người đến quá đông còn Băng Ngưng Cung thì lại không đủ lớn nên dù có chuẩn bị trước thì cũng không đủ chỗ tiếp khách. Khiến cho không ít khách nhân đến từ các tiểu môn phái chỉ có thể chúc phúc vài câu sau đó rời đi, nhường chỗ cho các Môn phái lớn.

Tuy vậy cũng không có cái Môn phái nào dám ý kiến hết. Đùa sao, Băng Ngưng Cung hiện tại đã là Đại môn phái đứng đầu cả đại lục, thậm chí là Tây Đại lục bên kia cũng chưa chắc dám trêu vào Băng Ngưng Cung thì làm sao mấy tiểu môn phái như họ dám lên tiếng chứ.

Bỏ qua chuyện của mấy môn phái kia một bên, trở lại với Vô Thiên của chúng ta thôi. Hắn hiện tại đang một thân y phục chú rể màu đỏ thẩm lại phối hợp với khuôn mặt tuấn tú của hắn khiến hắn trở nên vô cùng đặc biệt.

Nhưng hiện tại trên mặt hắn đang treo một bộ như đưa đám, vốn là sau khi thay xong quần áo tân lang thì hắn muốn chạy đi ngắm mấy cái lão bà của mình một lúc. Kết quả hắn chưa tới cửa đã bị một đội ngũ của Băng Ngưng Cung chặn lại, sống chết cũng không cho hắn đi vào. Lại còn nói cái gì mà đây là phong tục, truyền thống, quy củ các thứ khiến hắn buồn bực muốn chết. Mà trong bụng hắn cũng đã thầm đem tổ tiên mười tám đời của cái tên đã đặt ra cái mới quy củ này ra hỏi thăm mấy lượt.

Vác bộ mặt đưa đám đi ra, hắn dắt theo tám cỗ xe cưới to đùng do Tám đầu Kim Long cấp tám kéo xe bắt đầu hành trình "rước dâu" của mình. Mà nơi đầu tiên hắn đến chính là "Minh Nguyệt Thần Giáo" ở Tây Đại Lục để đón cô dâu Nguyệt Thần Triệu Linh Lung của hắn.

Hắn cưỡi trên lưng một con Kim Long nhàm chán chờ bầy rồi bay tới nơi. Đông Tây hai đại lục trong mắt hắn chỉ cần một cái chớp mắt đã có thể đi tới bất cứ chỗ nào của hai đại lục, nhường mà đối với Bầy Rồng cấp tám này thì không như vậy. Tuy là tốc độ của Yêu Thú cấp tám vô cùng nhanh chóng nhưng muốn đi từ Đông Đại lục sang Tây Đại lục cũng phải mất hơn một tiếng đồng hồ.

Đến trước một cái tuyết sơn trắng muốt thì hắn mới dừng lại, bởi vì nơi này chính là Minh Nguyệt Thần Giáo, tông môn của Triệu Linh Lung. Tám con Kim Long đồng thời phát ra từng trận uy áp khủng bố cùng với mấy tiếng long ngâm vang trời khiến cho người phía dưới ai nấy đều sợ mất mật. Trong lòng thầm kinh hãi không biết ai đã chọc đến một kẻ kinh khủng thế kia.

Nhìn thấy vậy hắn không khỏi lắc đầu, cảm thấy mình đã rất khiêm tốn a. Vốn lúc đầu hắn muốn kiếm hẳn Tám đầu Kim Long Thánh Giai đi kéo xe luôn, nhưng mà chúng nữ khi biết được lập tức ra tay ngăn cản. Nào là bảo hắn phải khiêm tốn các kiểu, tuy hắn không muốn nhưng mà Song Quyền Nan địch tứ thủ, một miệng không thể nói lại n miệng nên cuối cùng hắn cũng đành phải đầu hàng. Rất là khiêm tốn chạy ra khỏi Huyền Thiên Tinh đi kéo về tám con Kim Long Bát cấp. Lại còn kêu hai người Bàn Cổ cùng với Hồng Quân làm ra tám cái xe cưới này, tuy là xe cưới nhưng lại là Thánh Bảo chứ chẳng chơi. Bên trong nó chỉ một không gian chừng trăm thước vuông nhưng lại có đầy đủ tiện nghi không khác gì một cái phòng khách đỉnh cấp. Hơn nữa cái xe cưới này còn có lực phòng ngự vô cùng cường hãn, có thể xuyên phá không gian mà không để lại chút vết trầy nào cả.

Để làm ra mớ xe cưới này thì hai người Bàn Cổ cùng với Hồng Quân cũng phải dốc ra không ít tích lũy của bọn họ, tuy chỉ là chín trâu mất sợi lông nhưng chỉ là mấy cổ xe cưới đã phải khiến hai vị Chí Tôn mở túi thì đúng là xa xỉ, mà hết thảy sự xa xỉ như vậy trong vũ trụ này cũng chỉ có hắn mới chịu được thôi.

Mà hắn cũng không có dây dưa nữa, từ trên Lưng một con rồng bay xuống sau đó ngẩn đầu lên rống to.

- Vô Thiên của Băng Ngưng Cung đến đón dâu.

Tiếng hét của hắn tuy vẻn vẹn chưa dùng tới nửa thành lực lượng nhưng cũng đủ khiến cho những người có ở chỗ này đầu óc ong ong liên hồi.

Lát sau từ bên trong Minh Nguyệt Thần Giáo có một mỹ phụ trung niên từ từ bước ra, này nhìn Vô Thiên hơi mỉm cười quyến rủ một cái sau đó chấp tay.

- Hóa ra là Vô Thiên Đại Thần đến đón dâu, thất lễ. Tân Nương đang ở bên trong, mời ngài vào làm lễ.

Hắn nghe mỹ phụ đó nói vốn tâm tình còn đang vui thì nhất thời thấy nhức đầu. Lại là lễ nghĩa, cái tinh cầu gì mà toàn là lễ với nghi khiến hắn đau cả đầu, tuy phi thường chán ghét mấy cái trò lễ nghi gì gì đó nhưng dù sao cũng là do hắn nợ các nàng một cái lễ cưới nên hắn cũng đành phải tuân theo mà đi vào bái đường.

Kết quả là sau một hồi lễ nghi rắc rối hơi hai tiếng đồng hồ thì hắn mới có thể đưa được Triệu Linh Lung lên xe. Sau một phen trêu chọc mỹ nhân đội khăn lụa thì hắn mới hài lòng dặn dò Kim Long quay lại Băng Ngưng Cung. Bởi vì hắn còn phải đi đón dâu tiếp tục và nơi tiếp theo mà hắn tới chính là Long tộc.

Lại qua hơn một tiếng đồng hồ thì hắn cũng đã đặt chân tới Long Cốc. Sau khi nhập cốc thì với cái đội hình kia của hắn đương nhiên lại đưa tới một hồi kinh động. Nhưng do chỗ này chỉ có Long tộc nên khung cảnh bên dưới càng khoa trương hơn cả Minh Nguyệt Thần Giáo.

Chỉ cần là Long tộc thấp hơn cấp tám thì tất cả đều phải quỳ mọp xuống, chỉ trừ ra Thanh Long Hoàng Tộc dòng chính. Bởi vì Kim Long tuy huyết mạch cao quý thật nhưng nếu so về huyết mạch thì Kim Long vẫn là xếp sau Thanh Long nên uy áp của bảy con Kim Long không có nhiều ảnh hưởng tới các Hoàng Tộc của Thanh Long tộc có huyết mạch tinh thuần.Lần này tuy là Long tộc không có quá nhiều lễ nghi như là nhân tộc nhưng mà muốn gả đi thì cũng phả làm chút lễ nghi. Mà chút xíu lễ nghi này một hơi lại qua gần một tiếng.

Sau khi hết thảy xong xuôi thì hắn mới lệnh cho ba đầu Kim Long đưa Tam nữ của Long Tộc trở về Băng Ngưng Cung chờ cử hành đại hôn. Còn hắn thì lại tiếp tục lên đường, nơi tiếp theo đương nhiên là Sa Mạc Xích Viêm rồi.

Do nơi này chỉ nằm trong phạm vi Đông Đại lục nên mấy con Kim Long phi hành cũng chỉ mất hơn nữa giờ. Nhưng làm cho hắn bất ngờ là vừa tới nơi thì toàn bộ Hạt Tộc cũng không có bất ngờ như các tộc khác mà rất tự nhiên mà lôi hắn vào tiệc tùng tưng bừng. Kết quả là hắn cũng quẩy hết mình đến hơn ba tiếng thì mới mang theo Hai nàng Vô Song cùng Như Huyền rời đi, cũng may là Hạt Tộc cũng không có rắc rối như mấy chỗ khác mà chỉ đọc mấy cái cổ ngữ sau đó rời đi thôi.

Sau khi an bày hai đầu Kim Long kéo xe cho hai nàng xong thì hắn lại tiếp tục chuẩn bị lên đường đón dâu tiếp. Mà nơi tiếp theo của hắn lại đặc biệt xa, đó chính là Ma Nguyên Tinh bởi vì nơi này còn có hai Mẫu nữ của Lê Ngọc Loan và Hoàng Thiên.

Nếu phải đợi mấy con rồng nhỏ này mà bay đi thì chắc phải mất một tháng trời mới tới nơi. Nên hắn đành phải đem hai đầu Kim Long còn lại cùng với xe cưới ném thẳng vào trong Không Gian Bổn Nguyên sau đó chỉ một cái chớp mắt đã tới Ma Nguyên Tinh.

Lúc này hắn mới đem hai đầu Kim Long kia cùng với xe cưới kéo ra bên ngoài. Nhìn tòa cung điện nguy nga ở trung tâm Tinh cầu thì hắn khẽ nhếch lên một nụ cười tà quen thuộc sau khi ra hiệu cho hai con Kim Long ẩn giấu khí tức của mình thì hắn mới lặng im không một tiếng động mà đi vào bên trong Hắc Cung, thần thức tỏa ra, sau khi cảm nhận vị trí hai nữ thì hắn mới nhắm thẳng một hướng mà đi tới.

Bên trong Ma Cung, tại một gian phòng tràn ngập hơi nước mờ ảo (phòng tắm í) lúc này ở một cái hồ lớn đầy hơi nước giữa phòng, hai cái đại mỹ nhân cả người trần trụi đang ngâm mình trong nước chỉ để lộ ra non nửa bầu ngực sữa trắng muốt nhưng cũng khiến người ta nóng máu.

Hai người này không phải ai khác chính là Ngọc Loan và Hoàng Thiên. Lúc này hai nàng lại đang nói về hắn.

- Mẫu thân à, tại sao người lại thích cái tên hỗn đản kia vậy. Không phải là người rất ghét nam nhân sao?

Ngọc Loan vừa chà lưng cho Hoàng Thiên vừa tò mò hỏi.

- Chắc là do hắn khác với đám xú nam nhân kia.
Hoàng Thiên có chút cổ quái nói ra, nghĩ tới những chuyện khi gặp hắn khiến nàng không nhịn được mà cuối đầu xuống, má ngọc hồng rực.

- Hắn khác người sao, chỉ được cái vẻ ngoài hơi anh tuấn chút xíu, tính cách thì phong lưu háo sắc. Hừ hừ.

Ngọc Loan vừa chà lên tấm lưng trắng noãn của mẫu thân vừa hung hăng nói. Nhưng nghĩ tới cái tên kia thì nàng không khỏi một hồi ngọt ngào, dù cho hắn có chút hoa tâm thực nhưng hắn cũng không có bỏ bê nữ nhân của mình, lại còn hơi anh tuấn một chút,...

- Khụ hình như ai đó đang nói xấu ta thì phải.

Đang lúc hai nàng còn đang mỗi người mỗi mộng thì lại bị một giọng khác cắt ngang, vốn hai nàng theo quán tính muốn la lên nhưng khi nghe giọng quen thuộc cùng với cái khuôn mặt anh tuấn kia thì hai nàng không khỏi một trận kinh hỷ, cũng không thèm nhìn tới mình đang xuân quang lộ tiết lao vào trong lòng hắn.

Vốn dĩ hai nàng có rất nhiều lời muốn nói cho hắn nhưng giờ phút này chỉ thoải mái hưởng thụ cảm giác ấm áp mà hắn đem lại thôi.

- Sau vậy mới vắng lão công có ba ngày mà không chịu được rồi sao?

Hồi lâu hắn mới lên tiếng phá vỡ im lặng.

- Hừ

Đáp lại hắn lại là hai tiếng hừ lạnh, sau đó hai nàng lại hung hăng cắn mạnh lên vai hắn khiến hắn phải một hồi chưng ra vẻ mặt đau khổ thì hai này mới buôn tha hắn.

- Được rồi bây giờ các nàng cũng nên thay hỷ phục rồi.

- Hả, hỷ phục gì.

Hai nàng nghe hắn nói thì nhất thời nổi lên một trận kinh ngạc.

- Hắc đương nhiên là hỷ phục thành thân rồi. Đây hai nàng mặc vào đi, ta ra ngăn chờ.

Hắn đưa hai nàng hai bộ hỷ phục đã chuẩn bị từ trước sau đó nhanh chóng đi ra ngoài.

Hai nàng trợn mắt một chút mới hoàn hồn trở lại, hai mắt kinh ngạc nhìn nhau sau đó lại cười một tiếng. Rồi sau đó hai nàng đồng thời đem hai bộ hỷ phục mặc vào.

Do hai nàng là người Ma Tộc, mà Ma Tộc thì chẳng hề để ý tới lễ nghĩa gì hết, chỉ cần họ thích thì tựu sẽ đến với nhau thôi nên cũng không có rườm rà như trước mà vô cùng nhanh chóng. Sau khi hai nàng đã làm xong hết thảy thì hắn mới đem hai cổ xe cưới kia để vào trong Bổn Nguyên Không Gian sau đó bắt đầu trở về Băng Ngưng Cung chuẩn bị đại Hôn.

Phù dạo này tác bận tối mặt tối mũi nên ngày thường không có thời gian viết, m.n thông cảm nha.

Chương 127: Đại Hôn (2)

Sau khi Vô Thiên dẫn theo Hoàng Thiên và Ngọc Loan trở lại Băng Ngưng Cung thì Đại Hôn của hắn cùng chúng nữ cũng chính thức bắt đầu. Vốn lúc ban đầu hắn còn vô cùng thích thú thì lát sau hắn ngay lập tức hối hận.

Bởi vì lễ cưới này vốn đã đầy lễ nghi phiền phức thì giờ đây độ phiền phức của nó lại tỉ lệ thuận với số lượng lão bà của hắn. Kết quả là cái đại hôn của hắn lại kéo dài tận bốn tiếng đồng hồ gần bằng thời gian hắn đi đón dâu.

Sau khi chống chọi qua bốn tiếng đồng hồ nhàm chán thì cuối cùng cũng tới mạn hắn thích nhất cũng đến. Khi lão tổ Băng Ngưng Cung tuyên bố động phòng thì hắn như cơn lốc kéo chúng nữ vào thẳng hỷ phòng đã được bố trí từ trước. Lúc đầu theo sự sắp xếp của mấy người "có tuổi" của Băng Ngưng Cung thì chúng nữ sẽ mỗi người một phòng chờ hắn động phòng, nghe xong chúng nữ cũng không hề có ý kiến và theo chúng nữ thì sẽ lấy thứ tự người gia nhập hậu cung của hắn mà xếp. Người trước sẽ cùng hắn động phòng trước, còn người đến sau sẽ cùng hắn động phòng sau.

Nhưng việc này khi bị hắn biết được đã hoàn toàn bị dẹp bỏ, tuy bình thường hắn có thể làm theo mọi yêu cầu của chúng nữ chỉ riêng chuyện này là hắn không thể để các nàng quyết định được. Hắn trực tiếp cho xây dựng một cái phòng lớn cùng với một cái giường lớn rồi dùng làm hỷ phòng mà tất cả chúng nữ cũng sẽ cùng ở trong hỷ phòng này tiến hành động phòng một lượt.

Mà hiện giờ ở trong hỷ phòng Vô Thiên cũng đang loay với việc vén màn che mặt và uống rượu giao bối. Người bình thường chỉ cưới một cái lão bà một lần nên việc uống rượu giao bôi rất dễ dàng. Nhưng còn hắn cưới một hơi hai mươi ba cái lão bà nên việc uống rượu giao bôi cũng diễn ra phi thường đặt biệt, vì hắn phải uống với từng người một. Cũng may hắn không phải người thường chứ nếu là người thường thì không chừng vừa uống xong hai mươi ba ly rượu giao bôi này thì đã lăn đùng ra ngủ mất rồi.

Phải biết rằng đây là rượu của người tu luyện, nó được ủ từ nhiều loại thảo dược khác nhau lại được dùng ôn tuyền để uẩn dưỡng. Một ly có thể khiến cho một tu sĩ Tiên Thiên Hậu kì ngủ ba ngày ba đêm chứ chẳng đùa.

Sau một hồi loay hoay thì cuối cùng hắn cũng đã cùng chúng nữ uống xong rượu giao bôi rồi. Mà hắn lúc này cũng đã nhìn về phía chúng nữ với ánh mắt nóng chảy, nhất là khi nhìn chúng nữ khi biết là do rượu hay là do thẹn thùng mà giờ đây các nàng đều đã mặt ngọc đỏ bừng cộng thêm vẻ thành thục quyến rũ sẵn có của các nàng khiến cho huyết khí của hắn hừng hực thiêu đốt.

- Hắc các lão bà của ta hôm nay lão công nhất định sẽ đem cho các nàng một đêm động phòng khó quên, khiến các nàng dục tiên dục tử.

Hắn cười tà một tiếng sau đó như sói vào bầy dê, móng vuốt sắc lang trực tiếp tóm lấy một người, mà người đó không ai khác chính là Hàn Tuyết Linh. Tuy trong chúng nữ hắn không có phân biệt nhưng dù sao thì Tuyết Linh cũng là nữ nhân đầu tiên của hắn nên hắn. Mà bất cứ ai đối với người đầu tiên của mình thì luôn có ấn tượng đặc biệt sâu sắc, vì vậy hắn mới chọn Tuyết Linh đầu tiên.

Nàng vừa bị hắn ôm trúng thì nhất thời trong lòng ngọt ngào, dù hắn có bao nhiêu người nữ nhân thì hắn cũng vẫn chọn mình đầu tiên khiến nàng vô cùng vui vẻ. Hắn sau khi vừa ôm nàng thì ma trảo cũng bắt đầu không chút thành thật mà vuốt ve khắp thân thể mê người của nàng, sau đó trực tiếp đem hỷ phục màu đỏ trên người nàng kéo xuống.

Nhất thời một cổ thân thể tuyết trắng hoàn mỹ hiện ra dưới ánh nến mờ ảo càng trở nên lung linh hơn. Da thịt trong trắng lộ hồng, mặt ngọc xinh đẹp ửng đỏ mê người, hai mắt lấp lánh hàm xuân vô cùng xinh đẹp. Đặc biệt là trước ngực với hai đại bạch thỏ trắng muốt mập mạp do được hắn không ngừng chăm sóc nên hai chú thỏ kia trở nên ngày càng to lớn. Tuy là rất lớn nhưng lại không hề có chút dấu hiệu rủ xuống mà còn càng ngày càng săn chắc vểnh cao, hơn nữa hai khỏa anh đào trước ngực nàng cũng không có bị thâm hay chuyển mà chút xíu nào vẫn phấn hồng như xử nữ.

Cùng với đó là vòng eo nhỏ nhắn như xà, phối hợp cùng với bờ mông căng tròn vểnh cao tạo thành hình chữ S xinh đẹp. Càng khiến người ta phải phún máu chính là khu vực thần bí đang được đùi ngọc thon dài tinh xảo của nàng che lại. Dù bị che lại nhưng vẫn mơ hồ có thể nhìn thấy một cái khe hở phấn hồng có vương chút mật dịch.

Hắn nhìn cảnh đẹp trước mắt không nhịn được mà đem đùi ngọc của nàng tách ra, nhất thời khiến cho cảnh đẹp mê người của nàng hoàn toàn hiển lộ không xót một chút nào. Nhất là hai cánh hoa phấn hồng lúc này còn vương lên chút mật dịch óng ánh khiến cho tên sắc lang nào đó dục hỏa bốc cao, đại gia hỏa bên dưới đã ngẩn cao đầu tạo nên một cái liều nhỏ dưới quần.Hắn đã bắt đầu không nhịn được rồi, mỹ nhân trước mắt đang mở rộng hai chân thì đó tên nào có thể nhịn được chứ đừng nói chi là một tên đại sắc lang như hắn chứ. Bùm một tiếng quần áo trên người hắn đã hoàn toàn biến mất, để lộ ra thân hình cường tráng, cơ bắp hoàn mỹ hữu lực. Đặc biệt là cự long màu tím bầm đang hung hăng ngẩn cao đầu kia là đặc biệt chói mắt.

Nàng nhìn vào cự long to lớn kia thì nhất thời ngượng ngùng không thôi, tuy là đã rất nhiều lần nhìn thấy tiểu gia hỏa kia, thậm chí đã rất nhiều lần nói chui vào trong thân thể nàng nhưng khi nhìn thấy tên gia hỏa kia nàng cũng không nhịn được mà ngượng ngùng. Ở đây không chỉ có nàng mà hết thảy chúng nữ đều ngượng ngùng quay đầu đi chỗ khác không dám nhìn vào cái thứ kia của hắn. Duy chỉ có hai tiểu nha đầu Long Như Ngọc và Lý Thu Thảo đang khoa trương dùng tay che mắt, nhưng hai tay nhỏ bé của hai nàng lại để lộ ra một cái khe hở, tuy không phải to nhưng với tu vi Trung Vị Thần của hai nàng thì một cái khe cũng đã đủ để nhìn rõ toàn bộ gian phòng này rồi. Hơn nữa hai tròng mắt lại còn tinh ranh quét qua cự long của hắn, mà khi ánh mắt cả hai giao nhau còn lộ ra một tia tinh quái.

Tuy hai lúc này hắn đang bị hoa huyệt phấn hồng xinh đẹp của Tuyết Linh mê hoặc nhưng mà chút hành động nhỏ này của hai nàng cũng không có qua được mắt hắn. Khóe miệng hắn bất giác cong lên nụ cười tà mị quen thuộc sau đó đem thân thể xinh đẹp nóng bỏng của Tuyết Linh đặt dưới thân.

Cự long đỏ tím của hắn bắt đầu khai mở cửa huyệt mềm mại từ từ tiến vào bên trong thân thể nàng. Đến khi cự long của hắn hoàn toàn bị hoa huyệt phấn nộn của nàng thôn phệ toàn bộ thì cả hai người đồng thời phát ra một tiếng thở dốc đầy thoải mái. Hắn rõ ràng có thể cảm nhận được cảm giác tầng tầng thịt mềm ấm áp đang bao trùm lấy cự long của mình khiến hắn không nhịn được mà bắt đầu luận động.

Ra vào, ra vào cứ mỗi lần cự long chìm vào trong mật huyệt mềm mại của nàng đi ra lại mang theo một chút mật dịch óng ánh. Mà nhịp độ của hắn càng ngày càng nhanh khiến cho mật dịch của hai người nhanh chóng biến thành một mảng bọt trắng. Mà nàng cũng phát ra từng tiếng rên rỉ câu hồn.

- Ân...sâu...ưm...hảo bổng...thoải mái a...ô...

Nghe tiếng nàng yêu kiều rên rỉ khiến hắn càng thêm điên cuồng, cự long bên dưới không ngừng rút ra cắm vào phát ra những tiếng phốc phốc không ngừng. Mà hắn càng gia tốc thì nàng lại càng rên rỉ không ngừng.
- Ư...nhanh...Hừ...Hừ...mạnh...mạnh quá...sắp bay...sắp bay rồi...

- Tiểu sắc nữ, nàng thật là chặt quá.

Nàng thoải mái lại đem hai đùi kẹp chặt lấy eo hổ hắn khiến cho mật huyệt vốn đã khít khao lại càng trở nên chặc chẽ hơn.

- Hừ...hừ...không...Không nhịn được rồi...muốn bay...a...ta bay...bay rồi...ân...

Cuối cùng sau khi hắn tăng tốc không lâu thì nàng cũng đã đến cực hạn, bất giác phát ra từng tiếng kiều ngâm. Hai chân đặt trên eo hắn bắt đầu ghì chặt lấy hắn, bờ mông cũng ưỡng lên khiến cho chỗ hai người kết hợp dính chặt vào nhau không một khe hở.

Cùng với đó, hoa huyệt nàng cũng xuất hiện từng trận co rút mãnh liệt. Hoa tâm đem cự long của hắn hút chặt lấy khiến hắn xuýt chút nữa đã đầy hàng rồi, sâu bên trong hoa tâm một cổ âm tinh ấm áp mạnh mẽ tưới lên đầu cự long của hắn rồi phun ra ngoài.

Khi cao trào qua đi thì nàng cũng như đống bùn nhảu mà nằm trên giường lớn, mái tóc đen tán loạn phía sau tạo nên một hình ảnh vô cùng xinh đẹp.

Mà hắn cũng tạm tha cho nàng một chút mà chuyển mục tiêu, mà người hắn nhắm vào không ai khác chính là hai tiểu nha đầu đã nhìn lén hắn kia, Long Như Ngọc và Lý Thu Thảo.

Hắn nhìn về phía hai nàng đang "nhắm mắt" kia, khóe miệng cong lên nụ cười sau đó với tay kéo lấy nàng vào lòng cười cười.

- Hắc hắc Tiểu Ngọc để thúc thúc chơi với ngươi nào.

Hắn cười tà ác ôm lấy thậm thể mềm mại nhỏ nhắn của nàng, ma trảo bắt đầu vuốt ve trên thân thể mềm mại kia, dần dần đem từng kiện, từng kiện quần áo của nàng lột xuống khiến cho thân hình nhỏ nhắn nhưng lại phát dục vô cùng tốt của nàng hoàn toàn bại lộ. Và.....

Hết rồi. Hehe

Chương 128: Đại Hôn (3)

- Ư...thúc thúc chậm...chậm...a...

Sau khi hắn lột sạch tiểu cô nương Long Như Ngọc thì tiếp theo đương nhiên là phải ăn rồi, cự long hung bạo của hắn lại lần nữa lên đường tìm đến động đào nguyên xinh đẹp ấm áp của nàng bắt đầu nhịp nhàng nhấp nhô khiến tiểu cô nương không ngừng thở dốc rên rỉ.

- Hắc nàng kêu ta chậm nhưng bên dưới của nàng lại không phải vậy a. Hình như còn rất ướt nữa đó.

Hắn vừa cười lại vừa tăng tốc, cự long bên dưới mạnh mẽ đánh vào hoa tâm khiến hắn và nàng cảm nhận được từng trận khoái cảm.

- Ân...thúc...thúc....xấu xa...ách sâu...ân...

Như Ngọc bị khoái cảm khiến cho đầu óc sắp trống rỗng rồi, nàng vừa yêu kiều trách móc hắn lại vừa cất lên những tiếng rên rỉ đứt quãng.

Trong khi Vô Thiên cùng với Như Ngọc đại chiến thì bên kia có một mỹ nhân khác cũng đã không nhịn được rồi, chính là tiểu cô nương Lý Thu Thảo. Nàng cũng nhìn lén được hắn cũng Tuyết Linh "chiến đấu" thì xuân tâm cũng đã rạo rực rồi, bây giờ lại phải nhìn thêm hắn và Như Ngọc "đánh nhau" nữa khiến cho xuân tâm thiếu nữ đã không chịu được rồi.

Hơn nữa nàng từng nếu qua được cảm giác thoải mái khi làm cái việc kia nên bên dưới đã bắt đầu ướt át rồi, nhưng vì xấu hổ nên nàng cũng không dám có hành động gì quá đáng chỉ cố gắng kìm nén dục hỏa tiếp tục vờ ngủ nhưng giờ đây mặt nàng đã đỏ bừng như gấc rồi.

Mà bên kia hắn cũng đã hiện lên một nụ cười tà ác trên khuôn mặt, hành động kia của nàng làm sao có thể qua được mắt hắn cơ chứ. Hắn kéo Như Ngọc dưới thân lại bên cạnh Thu Thảo, sau đó lại đổi thành một tư thế khác. Hắn để nàng nửa quỳ trên giường lớn, bờ mông vểnh cao lên để lộ ra mật huyệt phấn hồng xinh đẹp với hai cánh hoa ướt át vẫn chưa khép lại được.

Làm xong hết thảy hắn lại lần nữa tiến vào khiến cho mỹ nữ dưới thân lại phát ra từng trận dâm khiếu.

- A...hảo...hảo bổng...thúc thúc...thoải mái...thoải mái...a...

- Sâu...hảo...sâu...muốn bay...a...Ngọc Như...muốn bay...bay...rồi...á...

Vừa nghe Như Ngọc dâm khiếu, lại thêm hai người cùng nhau hoạt động ngay trước mắt làm cho cô nương Thu Thảo không nhịn được nữa rồi.

Nàng cuối cùng cũng không nhịn được nữa rồi, tiểu cô nương bắt đầu đem quần áo của mình tự tay cởi sạch khiến cho thân hình Phụ Huynh của nàng phút chốc hiển lộ ra. Nhưng nàng cũng không thèm để ý đến mà từ đằng sau ôm chằm lấy Vô Thiên, đem cả thân hình mềm mại, nóng bỏng của mình dán chặt lên thân thể rắn chắc của hắn.
Đang tận hưởng cảm giác thoải mái bay bổng cùng tiểu huyệt mềm mại ẩm ướt của Như Ngọc thì lại thêm một cái thâm thể nóng bỏng khác áp vào lưng mình khiến hắn thoải mái mà kêu lên một tiếng.

Trong khi cự long bên dưới không ngừng xông phá mật huyệt phấn nộn của Như Ngọc thì bên trên miệng hắn lại đang hưởng thụ cái miệng nhỏ nhắn thơm tho của Thu Thảo cùng với thân thể mềm mại đang chà sát trên lưng mình.

- Á thúc...thúc...Ngọc Nhi...sắp...sắp bay...quá...quá...thoải mái...Á...bay...bay rồi...ân...ân...

Hắn không ngừng tăng tốc, khiến Như Ngọc bên dưới không ngừng phát ra từng tiếng rên rỉ yêu kiều rồi bỗng dưng phát ra một tiếng rên rỉ cao vút, tứ chi như vòi bạch tuột quấn chặt lấy hắn. Mà mật huyệt bên dưới cũng mạnh mẽ co rút như muốn đem cự vật bên trong hút ra. Nhưng hắn là ai chứ, tuy là hoa huyệt của nàng vô cùng mê người nhưng muốn hạ gục hắn trong một hiệp thì không thể nào làm được.

Ngược lại nàng sau một hồi cao trào thì đã như đống bùn nhảu, không còn tý sức lực nào chỉ có thể xin đầu hàng.

Ngay khi Như Ngọc đi qua một bên tận hưởng dư âm của cuộc chiến thì tiểu cô nương Thu Thảo ở một bên đã không còn nhịn được nữa rồi. Nàng rất là "hung ác" nhìn hắn sau đó mạnh mẽ đẩy hắn nằm xuống.

Hắn cũng rất phối hợp mà chưng ra bộ dáng sợ sệt như một tiểu cô nương gặp phải một đại sắc lang sợ mình bị đối phương đè xuống ăn sạch ( hình như hơi ngược ngược thì phải), nàng nhìn biểu hiện của hắn thì nhất thời đắt ý cười rộ lên.

Hai chân mở ra, khiến cho mật huyệt mê người lấp ló dưới mớ cỏ xanh tươi kia, lại thêm hiện nàng còn đang động tình khiến cho hai cánh hoa đã trở nên ướt đẫm bởi mật dịch tỏa ra hương thơm đầy dụ hoặc khiến cho cái tên nào đó miệng đắng lưỡi khô.
Nàng cũng rất quyết đoán mà ngồi hẳn xuống, khiến cho hoa huyệt mềm mại từ từ đem cự bổng của hắn thôn phệ. Sau khi đem đại nhục bổng của hắn hoàn toàn thôn phệ thì nàng mới bắt đầu uốn éo vòng eo nhỏ nhắn như xà khiến cho cự bổng của hắn không ngừng va chạm với với hoa huyệt mềm mại của nàng khiến hai người thập phần thoải mái.

- Ân...thực...thực thoải mái....dễ...chịu...a...cự long...tốt...tốt...

Nàng vừa vặn vẹo vòng eo vừa cất tiếng rên rỉ mê người khiến người ta sôi máu. Nhưng do đây là lần đầu tiên nàng dùng tư thế này cùng với hắn kết hợp hợp nên không khỏi có chút luống cuống.

Tuy vậy cũng khiến hắn thực thoải mái, hai tay hắn vừa xoa nắn hai đại bạch thỏ trước ngực của nàng lại vừa không ngừng động eo phối hợp theo từng đợt nhấp nhô uốn éo của nàng khiến cho cả hai tận hưởng vô tận khoái hoạt.

Nhất là nàng, hai tay vừa nhu nhuyễn đặt lên ngực hắn lại vừa không ngừng nhấp nhô kiều đồng vểnh cao của mình tận tình cùng hắn hưởng thụ. Miệng vừa rên rỉ lại thỉnh thoảng há hốc vì khoái cảm khiến cho mật dịch từ trong miệng nhỏ của nàng không ngừng chảy ra.

- Hắc tiểu sắc nữu nàng thực là dam dang a. Nhìn xem nàng a, càng ngày càng giống một sắc nữ.

Hắn vừa tận hưởng khoái cảm do tiểu huyệt chật hẹp của nàng mang lại, vừa yêu thích trên đùa hai đại bạch thỏ của nàng đồng thời buông giọng trêu đùa.

- Ân...người ta...Không có...không...không phải...sắc...sắc nữ....ân

- Tất...tất cả...đều...đều...ưm...đều do...á...do chàng...á.

- Không....Không được...thiếp...ân...không...được nữa...rồi...ư...ư...muốn bay...muốn bay...á....

Nàng vừa rên rỉ vừa thốt ra từng tiếng trả lời đứt quãng khiến cho nàng vừa muốn giải thích lại càng trở nên dam dang hơn chứ không.

Cuối cùng nàng cùng với hắn đồng thời cất lên một tiếng đầy thoải mái, nàng thì kiều ngâm. Mật huyệt mãnh liệt co rút, hoa tâm hút chặt lấy cự long của hắn, cùng với đó là một luồng âm tinh ấm áp phun ra.

Mà hắn cũng đẩy nhanh tốc độ, cự long như một cái pit tông điên cuồng đánh lên hoa tâm sau đó mới gầm nhẹ lên một tiếng cùng nàng song song đạt cao trào. Nhưng mà kết quả thì hoàn toàn khác nhau, nàng lại như một đống bùn nhảu đổ gục lên ngực hắn. Còn hắn thì vẫn sinh long hoạt hổ như trước, thậm chí cự long còn không có mềm xuống. Bởi vì hắn còn phải tiếp tục động phòng a.

Chương 129: Đại Hôn (4)

- Tiểu Mị Nhi tới nàng rồi.

Hắn vừa nói vừa kéo Hồ Mị đang ngồi một bên vào trong ngực, một bả hôn lên cánh môi đỏ tươi kiều diễm của giai nhân. Còn nàng vốn đã bị trận chiến lúc nãy khiến xuân tâm nở rộ nên cũng không có ngại ngùng gì nữa mà cùng hắn môi lưỡi quấn quýt lấy nhau.

Trong khi hai người môi lưỡi không ngừng giao thoa thì tay hắn như thường lệ đã trên thân thể nàng mà du động khiến nàng bắt đầu thở gấp. Sau một hồi sờ sờ thì hắn đã không thể thỏa mãn vì cách một lớp quần áo, vì vậy hắn trực tiếp đem quần áo trên người nàng kéo xuống sạch sành sanh.

Phút chốc nàng đã trần trùng trục, mặt ngọc đỏ bừng, thổ tức như u lan nằm trong ngực hắn, hai mắt dần trở nên mê ly nhìn hắn.

Nàng vốn trời sinh Mị cốt của hồ tộc tuy với hắn thì Mị cốt cũng không có tác dụng nhưng vẻ thành thục xinh đẹp cùng với thân hình nóng bỏng mê người đang nằm trong ngực thì dù Thánh cũng không chịu được nữa là huống chi hắn lại là một tên Sắc Lang chính hiệu thì há chịu được.

Hắn đem nàng đặt xuống giường, hai tay dễ dàng đem đùi ngọc thon dài tuyết trắng của nàng ra thành hình chữ M, để lộ khe huyệt phấn hồng xinh đẹp đang có chút cam lộ chảy ra.

Hắn trực tiếp bỏ qua màn dạo đầu, cự long to lớn sưng huyết nhắm thẳng mật huyệt phấn nộn ướt át tiến vào.

- Ân.

Hai người đồng thời phát ra một tiếng rên rỉ thoải mái, sau đó hắn lại bắt đầu cắm rút đều đặn. Cự long không ngừng tiếng vào mật huyệt khiến ái dịch bắn tung toé đọng bên ngoài nơi hai người kết hợp tạo thành một lớp bọt trắng xóa.

Cùng với đó là những tiếng phốc phốc đều đều cũng vang lên kèo với từng trận rên rỉ tiêu hồn của giai nhân.

- Ưm...Thiên...thoải mái...ưm...Ưmmmm....

Tiếng rên của nàng kiều Mị cũng như chính tên của nàng đủ khiến bất cứ nam nhân nào cũng muốn hung hăng giày vò nàng một chút, nhưng nếu là kẻ bình thường thì không chừng đã bị hoa huyệt mê người của tiểu hồ ly nàng hấp khô rồi. Nhưng tiếc là nàng lại dính vào hắn, thậm chí thế mạnh của Hồ Tộc nàng trước mặt hắn cũng không thể phát huy chút xíu nào, thậm chí nàng còn bị hắn làm đến không biết trời trăng gì.

- Hảo bổng a...hảo sâu...ân...chạm...chạm...đến rồi...ân...đến hoa...hoa tâm..rồi...ức....

Hắn không ngừng tăng tốc khiến nàng lại bắt đầu phát ra trận trận kiều ngâm, càng ngày càng giống như một tiểu dâm nương khiến hắn cũng bị kích thích cực độ. Hai tay hắn ghì chặt đùi ngọc của nàng, trong khi bên dưới cự long như một cái mái không ngừng đóng vào bên trong hoa huyệt mê người của nàng.

Theo từng nhịp đẩy của hắn nơi hai người tiếp xúc không ngừng vang lên những tiếng phạch phạch rõ to. Mà lúc này phía sau nàng cũng đã xuất hiện ra chín cái đuôi trắng như tuyết không ngừng vũ động. Vào lúc này đây thì toàn bộ sức quyến rũ cùng như sự mê hoặc của một Thiên Hồ hoàn toàn bộc phát.Nàng choàng dậy, ngọc thủ thon dài không xương quấn lấy cổ hắn, đôi môi đỏ mọng áp lên môi hắn. Cái lưỡi nhỏ như linh xà không ngừng cùng hắn trêu đùa, nàng lại khẽ giãy dụa eo thon nghênh hợp từng đợt trùng kích của hắn.

Bên trên hai bầu ngực sữa theo từng đợt giãy dụa của nàng không ngừng run lên khiến cho hai hạt anh đào đỏ hồng đang sưng huyết cứng rắn cọ lên trên ngực hắn. Trong khi đó bên dưới hoa huyệt nàng tầng tầng thịt non cũng bắt đầu co rút mãnh liệt khi lại thả lỏng vừa như cao trào vừa như không nghênh đón cự vật không ngừng tiến vào.

Hắn cũng không khỏi kinh ngạc trước biến hóa của nàng, lúc đầu hoa huyệt nàng tuy có chút khít khao vào mềm mại hơn so với chúng nữ một chút. Nhưng khi biến ra chín cái đuôi thì nàng như biến thành một người khác hoàn toàn, nàng hoàn toàn trở thành một Hồ Ly Tinh mê chết người.

Từ kỹ xảo cho đến biểu hiện trên mặt, đặc biệt là hoa huyệt bên dưới khiến hắn nhiều lần không suýt đã không kìm nén được rồi. Nhưng hắn là ai cơ chứ, sau một thoáng sơ xuất thì hắn đã ngay lập tức chấn chỉnh lại hùng phong.

- Hắc Tiểu Hồ Ly hôm nay ta nhất định cho nàng ăn no.

Hắn cong môi, giọng nói mang theo một chút tà khí. Sau đó hắn lại lần nữa đè nàng xuống, nhưng lần này không phải là nằm mà là nữa quỳ, khiến cho cái mông tròn lẳng vểnh cao của nàng cùng với hai cánh hoa ướt đẫm đã hơi sưng đỏ hoàn toàn bày ra trước mắt hắn.

Ngoài ra còn một điểm nhấn khác chính là mấy cái đuôi trắng muốt đang vung vẩy trong không trung. Tất cả tạo thành một hình ảnh vô cùng kiều diễm khiến bất cứ tên nam nhân nào dù được hưởng một lần rồi chết cũng nguyện ý, nhưng hiện tại toàn bộ cảnh đẹp và mỹ nhân kia cũng chỉ có hắn mới có thể thưởng thức.

Khẽ xoa hai tay hắn trực tiếp đem chín chiếc đuôi của nàng mà vuốt e.- Ưmmmmmm....Thiênnnnn...a....a...đừng....ưmmmmm....

Khi tay hắn vừa vuốt lên những chiếc đuôi mề mại của nàng thì bỗng nhiên người ngọc bên dưới phát ra những trận tiếng ngâm cao vút mê người,dường như đây là một trong những điểm nhạy cảm của nàng.

- Hắc ta hiểu rồi.

Hắn cười cười sau đó một tay vuốt ve chiếc mông mềm mại đàn hồi của nàng một chút sau đó cự long lại lần nữa nhập cốc không ngừng cắm rút. Ở tư thế này cự long của hắn có thể đâm vào sâu bên trong nàng, cự long thô to không ngừng đánh lên hoa tâm khiến nàng liên tục kiều ngâm.

Không chỉ như vậy hắn vừa cắm rút đều đặn lại vừa vuốt ve mất chiếc đuôi trắng muốt kia khiến nàng thỉnh thoảng lại rên lên từng tiếng cao vút tiêu hồn. Nhất là hoa huyệt bên dưới, một khi bị hắn vuốt ve chiếc đuôi thì hoa huyệt lại co rút, thịt mềm như mọc ra vô số bàn tay nhỏ bé xiếc chặt lấy cự long khiến hắn vô cùng thỏa mãn.

- Ưmmm...thoải mái...thoải mái quá...cự long...thật...hức...sâu...ức...

- Thoải mái...muốn bay....bay lên rồi...á...á...ư....

Sau một hồi tấn công mãnh liệt của hắn thì cuối cùng nàng cũng phải đầu hàng, nàng ôm chặt lấy hắn như thể muốn cùng hắn tan ra vậy. Nhất là mấy cái đuôi trắng kia hoàn toàn đem hai người bọc vào bên trong thành một cái cầu lớn khiến các nàng bên cạnh cũng phải trợn mắt.

Mà bên dưới hoa huyệt cũng bộc phát rồi, một hồi co rút cùng một lượng lớn âm tinh ấm áp phun mạnh lên cự long của hắn. Cao trào qua đi tiểu Hồ ly đã như kiệt sức, nàng đổ gục lên người hắn, hai tay vô lực đặc trên ngực hắn. Chín cái đuôi nằm xoã ra xung quanh cùng với thân hình xinh đẹp của nàng tạo nên một bức tranh đầy tính dụ nhận.

Mà lúc này tuy trong mắt nàng khoái cảm còn chưa tan nhưng nàng vẫn giương đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm hắn, trong mắt rõ ràng muốn nói "ta còn muốn".

Nếu một nam nhân mà nghe câu này chắc đã sợ mất mật rồi, riêng hắn thì lại vô cùng muốn nghe, hoặc nhìn ánh mắt này. Hắn lại lần nữa đem nàng đè xuống dưới thân lại một phen chinh chiến nữa.

Rốt cuộc sau hơn hai tiếng chiến đấu "nảy lửa" thì cuối cùng sau khi nàng đã bước lên đỉnh vu sơn không biết bao nhiêu lần thì hắn mới gầm lên một tiếng thõa mãn sau đó đem một mớ tinh dịch nóng bỏng rót hết vào bên trong hoa huyệt mê người của nàng khiến hai người đồng thời đạt đỉnh cao của dục vọng.

Mà sau lần này thì tiểu Hồ ly đã không thể nhịn được nữa mà chìm vào mộng đẹp. Còn hắn thì đương nhiên là phải tiếp tục vác thương ra trận. Vì hắn phải động phòng tiếp.

Chương 130: Về Nhà - Đại kết cục

- Tiểu Thanh còn muốn trốn sao?

Hắn vừa buông tha cho Hồ Mị thì ngay lập tức nhìn thấy được Phượng Thanh Thanh đang rón rén chạy ra phía xa khiến hắn bật cười tà ác sau đó nhắc nhở nàng một chút. Nghe tiếng hắn Thanh Thanh đang lén la lén lúc như trộm bỗng nhiên sững người.

- Hi hi Thiên người ta có trốn đâu.

Nàng như trộm bị bắt được, cố nặng ra nụ cười giải thích.

- Nếu không trốn vậy chúng ta động phòng nào.

Hắn khẽ đáp trả sau đó nhanh như chớp ôm lấy thân thể mềm mại của nàng không để nàng kịp phản ứng đã nhắm ngay cái miệng nhỏ nhắn của nàng hôn xuống. Lúc đầu giai nhân còn có chút vùng vẩy phản kháng nhưng rất nhanh nàng đã mềm nhũn nằm trong ngực hắn trong khi tay hắn đang thoải mái làm ác trên thân thể mềm mại của nàng.

Hắn vốn dục hỏa chưa tiêu thì nàng đã tự đưa tới khiến cho con sói trong người hắn lần nữa chui ra ngoài. Hắn nhanh chóng đem toàn bộ quần áo trên người nàng kéo xuống, phút chốc một thân thể mềm mại lung linh đã hiển lộ ra. Làn da trắng muốt trơn nhẵn có chút ửng hồng, trước ngực hai đại bạch thỏ không ngừng nhún nhảy theo từng hơi thở của nàng. Vòng eo nhỏ nhắn, bụng dưới trơn nhẵn không lưu chút mỡ thừa nào.

Đặc biệt là hạ thân với cỏ "xanh" rậm rạp, đúng vậy bởi vì lớp âm mao của nàng không biết vì sao đã biến thành màu xanh lục như cỏ xanh đặc biệt chói mắt. Cộng với mật huyệt hồng phấn ướt át đang tỏa ra hương thơm mê người khiến hắn nhìn đến đỏ mắt.

Không nhịn tiếp nữa, hắn đem thân thể mềm mại của nàng đặt xuống giường, hai chân thon dài như ngọc bị hắn tách ra thành một hình chữ M. Để cho hoa huyệt phấn nộn hoàn toàn bại lộ, hai cánh hoa hồng phấn xinh đẹp lúc này cũng đã phủ lên một chút mật dịch óng ánh khiến chúng trở nên vô cùng xinh đẹp.

Hắn nhìn chằm chằm cảnh xuân trước mắt mà cổ họng khô khốc, tiểu huynh đệ bên dưới cũng đang sưng huyết khó chịu. Mạnh mẽ nuốt xuống một ngụm nước bọt, hắn đè lên thân thể nàng để cho tiểu huynh đệ bắt đầu đi vào chốn đào nguyên mê người của nàng.

Lập tức một cổ cảm giác ướt át nhưng lại ấm áp đã mạnh mẽ bao trùm lấy cự long, hơn nữa còn một cảm giác nhu nhuyễn khít chặt khiến hắn vô cùng thoải mái.

- Ức.....

Nhưng nàng thì lại cảm thấy một cảm giác căng trướng bên trong hoa huyệt, như thể mật huyệt muốn nức ra vậy. Tuy hai người đã nhiều lần làm chuyện này nhưng mà tiểu huynh đệ của hắn lại thuộc loại ngoại cỡ mà cô bé của nàng lại vô cùng nhỏ bé, bóp chặt.

Nhưng theo từng đợt rút ra kéo vào của hắn thì cảm giác căng trướng của nàng cũng đã dần dần biến mất, thay vào đó là một cảm giác thoải mái như được bay bổng, khiến nàng bắt đầu ngâm khẽ.

- Ưmmmmm...Thiên...thoải mái...thoải mái...quá...ư...ư...

Mà nàng cũng đã bắt đầu giãy dụa eo thon, cái mông nhếch lên nghênh hợp theo từng đợt trùng kích của hắn.

- Ân...sướng...Thực...sướng...cự....cự long....hảo sâu...ưmmmmm....

Hoa huyệt mềm mại của nàng cũng không ngừng chảy ra mật dịch khiến cho cự long hắn được bôi trơn toàn diện, ra vào thập phần dễ dàng. Nơi hai người kết hợp lúc này mật dịch đã hình thành một lớp bọt trắng xóa như tuyết mùa đông vô cùng chói mắt.

- A...Thiên...chậm....chậm một...chút...ức...ức...thiếp...thiếp không...không...được rồi....á...a...a...

Sau khi bị hắn điên cuồng tấn công hơn nữa giờ đồng hồ thì nàng cũng đến cao trào, nàng như con bạch tuột lớn quấn chặt lấy thân hình cường tráng của hắn thét lên một tiếng cao vút. Bên trong hoa huyệt bắt đầu một hồi co rút mãnh liệt, tầng tầng vách thịt non mềm không ngừng xiếc chặt lấy tiểu huynh đệ của hắn. Bên trong hoa tâm một dòng mật dịch ấm áp mạnh mẽ phun trào xuyên qua cự long chảy ra bên ngoài.

Cao trào qua đi nàng bắt đầu thở gấp nhưng bỗng nhiên nhớ ra hắn hình như còn chưa có...

Không để nàng có thể nghỉ tiếp được nữa, bởi vì khúc thịt bên trong đã bắt đầu động, hơn nữa lần này còn mãnh liệt hơn lần trước nữa. Còn nàng lại vừa đi qua đỉnh vu sơn, thân thể còn vô cùng mẫn cảm nhưng lại bị hắn điên cuồng làm như vậy khiến nàng nhất thời như bay bổng trên mây xanh khó có thể xuống.

...

Rốt cuộc sau hơn hai tiếng đồng hồ thì hắn cũng thoải mái mà phun ra một lượng lớn tinh hoa vào trong hoa huyệt nàng khiến cho bụng nhỏ của nàng hơi có chút căng tròn lên. Mà mỹ nhân Phượng Thanh Thanh lúc này cũng đã mềm nhũn như một đống bùn nhảu nằm một bên.

Hắn lại lần nữa mỉm cười một tiếng sau đó ánh mắt đảo qua một cái. Không nhìn còn đỡ, nhìn rồi thì hắn mới choáng váng, bởi vì không biết từ lúc nào các nàng bên kia đã tự mình lột sạch sẽ. Từng cổ thân thể trắng muốt đang quấn quýt lấy nhau, không ngừng vuốt ve cho nhau.

Nhìn cảnh này hắn bắt đầu một trận miệng đắng lưỡi khô, hắn lần nữa hóa thân thành một con ngạ lang lão vào trong "bầy cừu trắng" bắt đầu đánh chén. Nhất thời bên trong phòng bắt đầu vang lên những âm thanh kì quái

- Linh Tú lão công tới...

...

- Linh Nguyệt...

...

- Thu Trúc...

...

- Huỳnh Như ta tới...

...

- Tiểu Tuyết Ngưng...

...

- Diễm Nhi....

...- Doanh Doanh, Thiên Tuyết đến hai nàng...

...

- Loan Nhi...

...

- Thanh Kiềuuuuu

...

- Thi Thi ngoan nào...

...

- Vô Song, Huyền Nhi....

...

- Trúc Mai nàng...

...

- Linh Lung từ từ...

...

- Sương Nhi chậm đã....

...

- Phi Yến nào nào....

...

- Trân Nhi...

...

- Tiểu Yên ngoan nào...

...- Ma Thần Đại nhân đến nàng rồi.

Qua hai ngày một đêm thì cuối cùng hắn cũng hoàn thành đem hai mươi sáu người lão bà cùng nhau động phòng. Kết quả là cả căn phòng tràn ngập mùi hoan ái khiến người ta ngửi phải cũng đều đỏ mặt. Mà cái giường càng thảm hơn, khắp nơi vương vải ái dịch thậm chí là trên sàn cũng có một ít. Chăn đệm thì rối tinh rối mù cả lên làm lộ ra mấy cổ thân thể xinh đẹp đang chồng chéo lên nhau, ai nấy đầy vẻ thỏa mãn.

....

- Mấy con mèo lười dậy thôi, tới lúc về nhà rồi.

Sau khi nghĩ ngơi một đêm thì lần nữa người thức dậy đầu tiên vẫn là hắn, sau một phen la hét của hắn cuối cùng chúng nữ cũng toàn bộ thức dậy.

Mà các nàng nhìn lại thân hình nhớp nháp khó chịu của mình thì đồng loạt liếc xéo hắn sau đó dắt tay nhau cùng đi tắm rữa. Chỉ tội nghiệp cho hắn phải đi xử lý bãi chiến trường thảm khốc này.

Vốn hắn có thể để các nàng bên trong Không Gian Bổn Nguyên rồi sau đó nhẹ nhàng trở lại chỗ của mình rồi mới gọi các nàng ra. Nhưng hắn không làm vậy mà hắn muốn cùng các nàng cùng nhau du lịch Tinh Không, hắn muốn cho toàn thể những tên trong Vũ trụ này biết các nàng đều là lão bà của hắn không để tên nào có thể nhún chàm.

Ngoài ra hắn cũng muốn cho các nàng nhìn một chút bên ngoài, để tiện cho việc tu luyện sau này của các nàng.

....

Rốt cuộc sau một phen sửa soạn, đúng hơn là các nàng dời hết chỗ ở của mình vào trong Không Gian Bổn Nguyên thì các nàng mới hài lòng cùng hắn trở về nhà hắn.

Hắn nắm tay chúng nữ không ngừng phi hành xuyên qua Tinh Không, đến nơi nào chỉ cần gặp phải người khác thì những tên tu sĩ kia chắc chắn phải tránh đường. Bởi vì khi bọn họ vừa nhìn thấy đám người Vô Thiên thì đã bị hai luồng thần thức kinh khủng khóa chặt lại, uy áp cuồng cuộn không ngừng ép tới, nếu bọn họ dám tiếng thêm một bước thì chắc chắn sẽ thành tro bì vậy ai nấy cũng rất thức thời mà đi đường vòng.

Hai đạo thần thức kia không phải ai khác mà chính là Bàn Cổ cùng với Hồng Quân, họ làm vậy thực tế là vì muốn bảo vệ cho đám người này. Nếu bọn họ đụng vào Vô Thiên thì chắc chắn bọn chúng sẽ bị diệt sạch cả tộc, đến ngọn cỏ cũng không còn.

Còn các nàng lại không thèm để ý tới mấy con ruồi kia mà chỉ lo ngắm nhìn Tinh Không cùng với những ngôi sao và Tinh Cầu đang không ngừng phiêu phù. Đối với các nàng thì những thứ này vô cùng mới mẻ khiến các nàng vô cùng thích thú mà ngắm nhìn liên tục.

...

Kết quả là sau không biết mấy ngày hắn bay với tốc độ "du lịch" thì cuối cùng đám người Vô Thiên cũng đã đi tới trước một cái hắc động cực lớn. Cái hắn động này tỏa ra một cổ khí tức hủy diệt kinh khủng cùng một lực hút khủng bố khiến mọi người xung quanh quần áo bay phần phật.

Duy nhất chỉ có hắn lông tóc cũng không nhút nhích chút nào cả, hắn khẽ phất tay một cái, toàn bộ lực hút biến mất vô tung.

- Đã lâu lắm rồi ta chưa về nhỉ.

Hắn thì thào một tiếng sau đó thân hình hắn cùng chúng nữ biến mất trước hắc động để lại một khoảng không gian hư vô trống trải cùng một cái hắc động đang tỏa ra lực hút kinh khủng.

Mà lúc này đám người Vô Thiên cũng đã đặt chân lên một tinh cầu xinh đẹp phía sau cái hắc động kia. Cái Tinh cầu này so sánh về kích thước thì ngang ngửa với Huyền Thiên Tinh nhưng về mức độ dày đặc của linh khí thì nơi này lại bỏ xa Huyền Thiên Tinh ba vạn sáu ngàn dặm thậm chí linh khí dày đặc đã hình thành một màng tiên vụ dày đặc bao quanh cả tinh cầu.

Khung cảnh xinh đẹp, vân vụ lượng lờ giống như chốn tiên cảnh khiến người ta không nhịn được mà thoải mái hít thở. Chúng nữ nhìn cảnh tượng xinh đẹp như chốn tiên cảnh kia mà không khỏi trợn mắt. Hơn nữa các nàng còn rõ ràng cảm nhận được linh khí nơi này đặc biệt nồng đậm, cơ hồ gấp ngàn lần so với Huyền Thiên Tinh thậm chí còn nồng đậm hơn.

- Thấy sao hả, nơi này sau này chính là nhà của chúng ta.

Hắn nhìn thái độ kinh ngạc của chúng nữ thì cười to một tiếng sau đó dẫn theo các nàng bước vào trong một tòa cung điện to bự ngay giữa Tinh Cầu.

....

Trăm vạn năm sau....

Một nam nhân anh tuấn tiêu sái dắt tay một thiếu nữ từ từ bay vào trong cung điện.

- Các lão bà ta dắt tỷ muội về cho các nàng đây.

Hắn hét lớn một tiếng khiến cho mỹ nhân bên cạnh mặt đỏ tới tận mang tay nhưng cũng không có phản ứng gì khác. Lát sau bên trong bắt đầu truyền ra âm thanh oanh oanh yến yến.

- Đại sắc lang chịu về rồi sao?

- Hừ hừ lần thứ bao nhiêu rồi hả?

- Oái đừng đừng, có gì từ từ nói đừng động thủ.

- Á cứu mạng.

- Giết người.

- Sát phu á.

Hàng loạt tiếng hết thảm của nam nhân không ngừng vang lên. Nhưng rất nhanh sau đó tiếng hét thảm đã biến thành những tiếng thở dốc kì lạ. Đúng là kì lạ nhỉ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước