HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Ăn Ma Thần Đại nhân

- Lão nương muốn giết ngươi.

- Tên khốn đứng yên đó.

- Ta phải chém chết ngươi.

- Hừ tức chết lão nương, á.

Bên ngoài bình chướng Huyền Thiên Tinh hiện đang diễn ra một trận chiến đấu có thể nói là vô tiền khoáng hậu, một nữ nhân xinh đẹp như tiên thiên đang không ngừng đuổi giết một thiếu niên anh tuấn, tốc độ của hai người bọn họ nhanh đến kinh người. Chỉ trong một cái chớp mắt thì họ đã đụng nhau không biết bao nhiêu lần nữa.

Nhưng như vậy thì cũng không có gì quá đặt biệt, mà điều đặc biệt ở đây là những lúc mỹ nhân kia vung kiếm chém vào tên nam nhân thì y như rằng nàng sẽ mất đi một kiện y phục trên người khiến nàng xuân quang tán xạ.

Mà hai người này không phải ai khác chính là Ma Thần Hoàng Thiên và Vô Thiên đang đánh nhau "sinh tử" nàng lúc đầu là có ý muốn giết hắn thật nhanh để còn quay lại chỉ huy đại quân Ma Tộc, nhưng càng đánh nàng lại kinh hải phát hiện hắn như một tên quái thai có tốc độ kinh người. Kết quả là qua hơn trăm chiêu thì nàng đã bị hắn ăn đậu hũ non không biết bao nhiêu lần, khiến cho vị Ma Thần cao ngạo tức giận đến đầu bốc khói, trực tiếp xách kiếm điên cuồng mà đánh hắn.

Nhưng mà hắn thì lại như con lươn trơn tuột khiến nàng dù dốc toàn lực cũng không thể đuổi kịp hắn. Mà hậu quả là càng đánh thì nàng càng bị hắn ăn đậu hũ nhiều hơn nữa, thậm chí dần dần hắn còn không kiên nể mà đem y phục của nàng kéo ra. Tuy rất nhanh đã được nàng mặt lại nhưng hắn cũng có được những phút no mắt.

- Tên khốn nạn có đứng lại không hả.

Nàng tức giận đến mặt mũi đỏ bừng bừng, vừa thở phì phò vừa hét to. Nhưng mà giây phút nàng vừa hét lên thì y phục trước ngực đã bị một đôi tay nhanh chóng kéo ra, thậm chí là áo yếm bên trong cũng bị khai mở.

Nhất thời trước ngực nàng hai chú thỏ trắng muốt đã vô cùng sung sướng nhảy phốc ra ngoài. Lại thêm nhịp thở phì phò của nàng nhất thời làm cho hai chú thỏ trắng trước ngực một phen loạn động tạo nên một tràng cảnh vô cùng hương diễm.

- Á. Ngươi...Ngươi...Ngươi...Oa Oa Oa. Ngươi...ăn hức...ăn hiếp...ta...hức

Hắn đang say mê ngắm nhìn mỹ cảnh trước ngực nàng thì bỗng dưng nàng hai tay ôm mặt, cũng không thèm để ý hình tượng mà ngồi phịch xuống hư không oa oa khóc to. Tuy nàng là một Ma Thần cường đại nhưng mà từ trước tới giờ có bao giờ nàng chịu phải ủy khuất lớn như vậy đâu.

Hơn nữa còn không phải là bị một lần thì thôi, không những vậy nàng lại không thể làm được gì cái tên khốn khiếp đã gây ra mọi chuyện mới đáng giận chứ. Bao nhiêu thứ hợp lại nhất thời đã kích phát tính tình nữ nhi của nàng, bắt đầu hung hăng mà khóc lớn.

Còn Vô Thiên thì nhất thời ngốc trệ, ủa ta đã mầm gì sai à, hình như lão tử cũng chỉ trêu nàng một chút thôi mà chứ đâu làm gì quá đáng đâu nhỉ (Tác: ừ chú chỉ nhìn and sờ con người ta thôi chứ hổng có gì quá đáng hết à.)

Hây da bây giờ làm sao đây, làm sao đây á. Thiệt khó nghĩ quá đi. Vô Thiên không ngừng vò đầu bứt tai, trong lòng không ngừng gào thét. Hắn thề là tuy hắn có kinh nghiệm tán mỹ nữ đầy nhưng mà đối phó với mỹ nhân đang khóc thì hắn phải đau đầu à.

Thậm chí việc hủy đi một cái Vị Diện với hắn còn dễ hơn đi giỗ một nữ nhân a.

- Này này, được rồi ta thua, hiện tại lão tử đã đứng lại rồi đây. Nàng muốn chém muốn giết gì cứ thoải mái.

Hắn đứng yên trước mặt nàng, hay tay giơ ra, bày ra một tư thế: Thân ta đây nàng muốn làm gì thì làm đi. Nhưng nàng cũng không thèm nhìn đến hắn, cứ như vậy mà ôm đùi ngồi khóc thúc thích.

- Này...

- Là ta sao, nàng...

- Mỹ nhân à ta...

Hắn liên tục gọi to gọi nhỏ, thậm chí là nhảy nhót lung tung nhưng mà nàng cũng không hề có chút xíu phản ứng gì, vẫn như cũ ôm đùi mà khóc khiến cho hắn luống cuống cả tay chân.Nếu mà lúc này có Bàn Cổ hay Hồng Quân ở đây thì chắc họ sẽ kinh ngạc tới rớt cằm ra ngoài bởi vì Vô Thiên là ai, một đại năng giả chấp chưởng hết thảy vũ trụ lại có thể bày ra bộ dáng như thế kia đúng là bất khả tư nghị a.

Nhưng mà mặt kệ trước mắt hắn có làm gì đi nữa thì nàng cũng không thèm phản ứng tẹo nào cả. Vẫn ôm đùi khóc như mưa, thậm chí hắn còn không biết nàng kiếm đâu ra nhiều nước mắt đến vậy nữa.

- Được lắm nếu nàng đã như vậy thì đừng trách lão tử độc ác.

Hắn nhìn nàng, khóe miệng cười lạnh một tiếng. Chỉ thấy vèo một cái hắn đã một bả ôm nàng vào trong ngực. Trong khi nàng còn ngơ ngác như con nai vàng thì đôi môi đỏ mọng của mình đã bị môi hắn bịt kín.

Oanh, thời điểm môi hai người chạm vào nhau nàng như bị sét đánh trúng, thân hình cứng ngắc quên luôn phản kháng mặt cho môi lưỡi hắn tác quái.

Nàng từ nhỏ đến giờ đã bao giờ bị nam nhân hôn môi như vậy đâu chứ nên nhất thời không biết làm sao cả.

Đợi đến khi nàng kịp hoàn hồn thì chiếc lưỡi đinh hương nhỏ nhắn đã bị lưỡi hắn quấn chặt lấy. Nàng đặt tay lên ngực hắn muốn đem hắn đẩy ra nhưng mà tay chân lại mềm nhũn vô lực, bàn tay nhỏ bé đặt trước ngực hắn như thể người yêu mà vuốt ve hắn.

Mà hành động này của nàng đã trực tiếp chọc vào con thú bên trong hắn. Chỉ thấy hắn dùng lưỡi bắt đầu mạnh mẽ khuấy động trong miệng nàng, hai chiếc lưỡi cùng quấn quýt lấy nhau phát ra âm thanh chóp chép vui tài.

Mà tay hắn thì không biết từ lúc nào đã nắm lấy một bên thở trắng đang ngạo nghễ đứng lên mà bắt đầu nắn bóp. Còn một tay kia cũng không yên phận bắt đầu ở trên kiều đồn đẩy đà của nàng mà vuốt ve.

Cảm nhận sự mềm mại và đầy co dãn từ tay truyền đến khiến hắn không khỏi thầm hô thoải mái. Còn nàng dưới ba mặt giáp công của hắn thì rất nhanh đã mềm nhũn ra, nếu không phải được hắn ôm lấy thì có lẽ giờ nàng đã té mất rồi. Cũng không biết từ bao giờ nàng đã chuyển từ chống cự sang hòa nhịp cùng hắn, chiếc lưỡi đinh hương thoải mái cùng hắn dây dưa, tuy có chút vụn về nhưng cũng khiến hắn vui vẻ. Mà đôi tay ngọc mềm mại cũng đã ôm chặt lấy cổ hắn, nhất thời hai người hôn thành một đoàn, cả hai đều như muốn đem thân thể mình cùng đối phương hòa tan vào nhau.

Mãi một lúc lâu sau khi nàng đã không còn nhịn được vì thiếu dưỡng khí thì hắn mới buôn tha đôi môi mềm mại của nàng, nàng không ngừng nhếch đôi môi sưng đỏ đem từng ngụm không khí hút mạnh vào bụng.

Chưa để nàng kịp lấy lại tinh thần thì miệng hắn đã bắt đầu từ mặt nàng một hơi hôn xuống, từ cổ ngọc thon dài trắng muốt lại đế xương quai xanh tinh xảo và cuối cùng thì hắn đem mặt mình vùi hẳn vào bên trong bộ ngực mềm mại của nàng. Một bên ngực bị hắn cho vào miệng bắt đầu mút, thỉnh thoảng hắn lại dùng răng khẽ cạ, khi lại dùng lưỡi đánh lên khiến nàng một hồi thoải mái rên rỉ.

- Ứm...dễ chịu quá...ức...ức...Nàng vừa kiều mị mà thở dốc, hai tay túm lấy đầu hắn kéo vào bên trong bộ ngực xinh đẹp của mình. Nếu đổi lại là một người khác thì có lẽ đã bị hành động này của nàng làm cho chết ngạc mất rồi. Bởi vì thực sự là bộ ngực của nàng quá lớn, thậm chí nếu so trong chúng nữ thì nàng hoàn toàn có thể nắm được vị trí đứng đầu về ngực.

Hắn sau một hồi say mê thưởng thức hai cái siêu bánh bao kia thì lại bắt đầu chuyển mục tiêu khác. Nhưng mà nếu muốn chuyển mục tiêu thì thực là không thể làm ở chỗ này được a, chỉ thấy thân ảnh hai người nhoáng lên một cái biến mất tại chỗ.

Mà một khắc sau hai người đã xuất hiện trong Không Gian Bổn Nguyên, nàng thì bị hắn lột sạch sành sanh như con dê con trắng muốt đặt trước mặt hắn.

- Hắc hắc tiểu mỹ nhân xem ra nàng cũng phải trở thành nữ nhân trong hậu cung của ta rồi.

Hắn đắc ý cười vừa thong thả cởi đi quần áo trên người. Mà nàng lúc này mới hơi định thần lại đã thấy mình không mảnh vải che thân nằm bên trong một gian phòng xa lạ thì nhất thời kinh hô một tiếng. Lại nhìn vào thân hình hoàn mỹ của hắn thì lại khiến nàng một trận đỏ bừng mặt cúi đầu. Nhưng cũng không quên dùng tay che lại chỗ trọng yếu.

Ai thân thể hắn thật là đẹp, khiến ta muốn sờ một cái a, chỉ có cái thứ ở giữa hai chân kia thật là xấu xi, phi phi ta đang nghĩ cái gì vậy nè.

- Ngươi...Ngươi muốn làm gì hả

Nàng nhìn thấy ánh mắt nóng rực của hắn đang quét lên thân thể của mình thì kinh hô một tiếng sau đó dùng hai tay vụng về che đi cảnh xuân của mình, nhưng mà hành động đó của nàng không những không che giấu được bao nhiêu lại còn khiến nàng trở nên vô cùng mê hoặc.

- Ta muốn làm gì sao? Tất nhiên là thu nàng vào hậu cung rồi.

Hắn mỉm cười trả lời nàng, cũng không để nàng kịp phản ứng đã dùng môi mình hung hăng hôn lên cặp môi đỏ mọng kia. Túy đã bị hắn hôn một lần nhưng lần này nàng cũng không có khá hơn trước bao nhiêu, bị hắn hôn đến tay chân vô lực. Cộng thêm tay hắn tác quái thì rất nhanh nàng đặc nằm gọn lỏn trong ngực hắn hơn nữa còn hòa theo hắn.

- Hắc nàng đã bị lão tử nhìn trúng thì đừng có hòng mà chạy thoát. Từ giờ nàng sẽ là nữ nhân của Vô Thiên ta, không phải là cái gì Ma Thần gì cả.

Khi hai người tách ra thì hắn đã bá đạo tuyên bố, mà nàng thì lại dùng ánh mắt phức tạp nhìn hắn. Nhìn vào khuôn mặt tuấn tú đến yêu nghiệt kia thì nàng cũng không có cách nào phản bác hắn được. Mà dù cho nàng có muốn phản bác thì thân thể nàng cũng không thể làm được.

Bởi vì sau hai lần bị hắn hí lộng thì bên dưới nàng đã xuân thủy lan tràn rồi.

Với kinh nghiệm của hắn đương nhiên cũng có thể nhìn ra được nên hắn cũng cười nhạt một tiếng sau đó đem thân thể mềm mại nhu nhuyễn của nàng đặt dưới thân. Cự long thô to đặt trước hoa huyệt phấn nộm đang tràn ngập xuân thủy mê người của nàng từ từ tiến vào.

Sau khi vào được một lúc bỗng nhiên chạm vào một tấm màng mỏng khiến hắn khó hiểu. Nàng là mẹ của Ngọc Loan thì sao có thể vẫn còn là thân thể xử nữ được kia chứ. Tuy là khó hiểu nhưng hắn cũng không quá quan tâm, hắn hôn nàng một cái sau đó cự long bắt đầu mạnh mẽ xông phá hoa huyệt.

Sau một nhát mạnh thì cự long của hắn cũng phá tan phòng tuyến cuối cùng của nàng đâm tận vào trong hoa tâm, theo đó một dòng xử nữ lạc hồng cũng chảy ra, vương lên đệm trắng, tạo nên mấy đóa huyết mai xinh đẹp.

Tuy hạ thân có chút đau đớn vì phá thân nhưng nàng dù sau cũng là Ma Thần nhiêu đó đau đớn cũng không làm gì được nàng, mà nàng vẫn say sưa cùng hắn môi lưỡi quấn quýt.

Hắn thấy nàng cũng không có quá nhiều phản ứng thì cũng nhanh chóng thúc ngựa. Cự long phía dưới bắt đầu từ từ mà ra vào hoa huyệt mềm mại sau đó nhanh dần.

Nhất thời trong phòng bắt đầu vang lên từng tiếng rên rỉ mê người khiến người ta sôi máu. Mãi đến hơn bốn tiếng sau thì tiếng rên rỉ này mới chấm dứt bằng sự kiện một tiếng thét cao vút và một tiếng gầm nhẹ vang lên. Hiển nhiên sau một hồi đại chiến thì Vô Thiên cùng với Ma Thần Đại nhân cũng đã đạt đến cực lạc.

Hai người cứ như vậy ôm nhau đi vào mộng đẹp, để lại một căn phòng vương vãi ái dịch khắp nơi.

Chương 122: Mẹ con đồng sàn (1)

- Ưm

Trong Không Gian Bổn Nguyên bỗng nhiên vang lên một tiếng rên khẽ, sau đó là nữa thân hình hoàn mỹ của Ma Thần Đại nhân cũng lộ ra từ trong chăn. Nhưng mà trên thân thể tuyết trắng như ngọc của nàng lại có không ít dấu ấn màu đỏ vô cùng chói mắt.

- Chuyện gì xảy ra vậy nhỉ. Để xem hôm qua. Á Á Á...

Nàng đang đưa tay dụi mắt như một con mèo nhỏ vừa tỉnh ngủ thì lại như nhớ ra gì đó bật bật thét lên. Giọng thét thánh thót như sóng siêu âm làm cho tên đang ngủ bên cạnh nàng cũng thức giấc.

Mà khi nàng nhìn thấy hắn thì như thấy cừu nhân vậy, điên cuồng lao tới hắn mà cào cấu, cắn, xé, véo,... Tuy hung bạo một chút nhưng nàng cũng không có dùng đến tí pháp lực nào mà chi thuần túy là dùng tay, răng đánh hắn. Nhưng cho dù nàng dùng cả bản lĩnh bình sinh cũng không thể nào mà gải ngứa cho hắn chứ đừng nói chi đến tay không mà có thể gây tổn thương cho hắn được chứ.

- Hừ da ngươi làm bằng huyền thiết hả? Đau chết lão nương rồi.

Nàng vừa xoa xoa hai bàn tay nhỏ đang đỏ bừng vừa giận dữ dẩu môi lên nói, nhưng nàng lại quên mất hiện tại mình còn đang trần như nhộng. Lại thêm điệu bộ kia của nàng khiến cho hai chú thỏ trước ngực cứ nảy tưng tưng cả lên khiến cho hắn lại một phen no mắt.

Hắn nhìn nàng một cái sau đó đem nàng một hơi kéo lại đặt ngang hông và.

Ba~Ba~Ba

- Đã nói nàng từ nay là nữ nhân của ta, ai cho phép nàng xưng hô lão nương này lão nương nọ hả. Ta đánh, đánh cho chừa

Mấy tiếng thanh thúy vang lên, bàn tay hắn không hề thương tiếc mà vỗ lên kiều đồn trắng nõn đang vểnh cao của nàng. Từng xúc cảm mềm mại tràn đầy co dãn không ngừng truyền tới tay khiến hắn không muốn dừng. Mà nàng vốn dĩ lúc đầu có chút giận dữ cùng đau đớn nhưng theo từng bàn tay hắn vỗ xuống, cảm giác tê tê dại dại lại không ngừng lan truyền lên đại não làm cho nàng dẫu không muốn nhưng cũng phải thừa nhận được hắn đánh khiến nàng vô cùng thoải mái. Mà cảm giác đau đớn ban đầu cũng đã biến mất tăm, hiện tại nàng chỉ còn cảm giác thoải mái bên dưới truyền tới khiến nàng trầm luân. Bất tri bất giác nàng bắt đầu phát ra tiếng ngâm khẽ hòa nhịp cùng hắn, mà bên dưới nơi đào nguyên mỹ diệu của nàng cũng đã bắt đầu rỉ ra vài giọt xuân thủy.

Qua một hồi lâu hắn mới chịu dừng lại, lúc này không chỉ cái mông của nàng ửng hồng mà cả làn da trắng nõn như bạch ngọc kia cũng đã phủ lên một màu ửng đỏ mê người. Nàng thì hiện tại hai mắt bắt đầu khép hờ, miệng phát ra từng tiếng thở dốc cùng tiếng rên rỉ nhè nhẹ, cộng thêm mị thái hiện tại của nàng đang nằm sấp trên người hắn thì đúng là dụ người ta phạm tội mà.

Nàng đang hưởng thụ khoái cảm bỗng nhiên bị cắt đứt thì khó chịu quay mặt lại, nhưng mà vừa quay lại chưa kịp lên tiếng đã bắt gặp khuôn mặt anh tuấn của hắn gần sát bên. Kết quả là lại một tràng môi lưỡi va chạm vào nhau, kéo theo đó là từng tiếng chóp chép không ngừng vang lên.

Trong lúc hôn thì tay hắn đương nhiên là không có nhàn rỗi tý nào rồi, hai móng vuốt sói của hắn bắt đầu trên thân thể mềm mại của nàng mà tác quái. Một tay phía trước đã xung phong trèo lên ngọn tuyết sơn cao vút của nàng mà tận hưởng sự mềm mại, thập phần co dãn của nó.
Trong khi đo một tay còn lại của hắn cũng không chịu kém cạnh bắt đầu ở trên kiều đồn phì mỹ của nàng mà ra sức tác quái. Do không có quần áo cản trở nên hắn có thể dễ dàng cảm nhận được sự mềm mại của da thịt truyền tới khiến cho tiểu huynh đệ bên dưới bắt đầu kháng nghị quyết liệt. Nó bắt đầu trở nên cứng rắn vương cao, lại còn không ngừng chọc phá vào tiểu phúc trơn nhẵn của nàng.

Sau một hồi lâu thì hai người mới chịu tách nhau ra, tuy nàng cũng có hơi khó thở nhưng do đã có chút kinh nghiệm học được nên cũng không có như lúc đầu để mặt hắn làm gì thì làm.

- Khách khách tên sắc ma nhà ngươi hôm nay bổn Thần nhất định sẽ trừng trị ngươi. Ta phải đem ngươi hấp khô để không thể đi gây họa cho nữ nhân nữa.

Nàng bất ngờ đè lên người hắn, ngọc thủ mềm mại tóm lấy tiểu huynh đệ đang sưng huyết của hắn mà vuốt ve. Miệng không ngừng phát ra tiếng cười như chuông bạc khiến người ta mê mẩn.

- Ai nha nữ Thần Đại nhân mau đến a, mau đến trừng phạt ma đầu ta đi.

Hắn cũng không chịu kém cạnh, làm ra một bộ tiểu thiếp chờ sủng ái mà làm nũng.

- Được lắm bổn Thần nhất định hấp khô ngươi.

Nàng mỉm cười quyến rủ một cái sau đó tự mình tách ra hai cánh hoa hồng phấn ướt át của mình. Một tay cầm lấy cự long thô to của hắn đặt trước cửa hoa huyệt mềm mại sau đó từ từ ngồi xuống.
- A

Khi đại nhục bổng của hắn hoàn toàn bị tiểu huyệt mê người của nàng thôn phệ thì cả hai người đồng thời rên lên một tiếng thỏa mãn. Nàng hơi dừng lại một chút để cảm nhận cái vật thô to kia đặt ở bên trong mình, sau đó bắt đầu giãy dụa eo thon bày ra một tư thể vô cùng mị nhân.

Tuy là với tư thế này nàng còn rất lọng cọng, chỉ hơi giãy dụa eo thon hoặc nhẹ nhàng nhếch cái mông lớn nhưng mà như vậy cũng khiến cho hắn cùng nàng sung sướng không thôi, bất tri bất giác hắn bắt đầu thở dốc liên tục còn nàng thì không ngừng kiều ngâm.

- Ức hảo bổng, hảo phu quân, hảo thoải mái a...

Từng tiếng rên rỉ như tiên nhạc, lại thêm mỹ nhân như hoa đang không ngừng uốn éo hầu hạ đầy mị hoặc thật khiến cho người ta nhìn thấy mà phún máu. Nhất là hai đại nãy tử kia, vừa to vừa tròn lại không chút nào có dấu hiệu xệ xuống cả. Lại thêm nàng liên tục giãy dụa hạ thể khiến cho hai con thỏ trắng ấy cứ nảy tưng tưng cả lên( ách tắc sắp chảy máu mũi a) khiến hắn nhìn đến thích mắt, bắt đầu không nhịn được mà bắt lấy hai đại bạch thỏ kia không ngừng nhào nặn thành đủ mọi hình dạng.

- A...hảo phu quân...thiếp...thiếp không được...không được rồi...a...a

Sau nội hồi không ngừng loạn động nàng bỗng nhiên tăng tốc cực đại, mông lớn không ngừng đập xuống phát ra từng tiếng phạch phạch rõ to. Mà hạ thể nơi hai người kết hợp cũng nổi lên từng đợt bọt trắng. Sau hơn mười đợt va chạm thì nàng cả người co quắt đỗ gục lên người hắn mà thở dốc, trong khi đó hoa tâm lại bạo phát từng đợt dịch thủy ấm áp tưới thẳng lên đầu cự long.

Cao trào kéo dài một hồi lâu mới chịu qua đi khiến cho nàng có cảm giác như bay lên chín tầng trời, cả thân thể nhẹ nhàng thoải mái. Mà cao trào qua đi lại khiến nàng trở nên vô lực, đến cả sức nhấc một ngón tay cũng không có nữa, nằm trong ngực hắn như thể đống bùn nhảu.

Nàng đã cao trào nhưng hắn thì không, mà nàng cũng biết điều đó bởi vì tiểu gia hỏa kia vẫn còn bên trong thân thể nàng mà phùn mang kìa. Nhưng do hôm qua đã điên cuồng, lại thêm hôm nay mới sáng ra nàng đã cưỡi lên người của hắn nên giờ đây đã có chút không thể chịu nổi cái thứ khủng khiếp kia.

- Phu quân à, chàng tìm tỷ muội khác được không? Ta hiện giờ thực không chịu nổi a, muốn nghỉ ngơi một chút.

Nàng có chút mệt mỏi nói với hắn.

- Tỷ muội khác đương nhiên tìm rồi, mà nàng cũng nên nghỉ ngơi đi để lát nữa còn cùng nhau a. Hắc hắc

Hắn cười hắc hắc với nàng, nhưng mà cũng không có rời đi, hai tay hắn chổ vẻ lên không một cái và...

Chương 123: Mẹ con đồng sàn (2)

Từ trong hư không trống rỗng bỗng nhiên hiện ra một vết nứt, mà sau vết nứt kia lại có một bóng người đi ra. À không phải đi ra mà là bị kéo ra, mà người bị kéo ra không ai khác chính là một trong những hồng nhan của hắn, Ma Tộc công chúa Lê Ngọc Loan hơn nữa trên tay nàng còn đang ôm một đầu tiểu thú màu đen.

Ngọc Loan vốn đang bị giữa bên trong pháp khí không gian của Ma Thần buồn chán chơi với Tiểu Hắc thì nàng bỗng kinh hãi phát hiện không gian mình đang ở xuất hiện một vết nức to như cái động và ngay sau đó là một cỗ hấp lực kinh khủng từ trong vết nứt kia kéo nàng vào.

Nàng đang còn bàng hoàng vì chuyện xảy ra thì bất chợt không gian trước mắt trở nên có chút quen thuộc, tuy không phải thân thuộc như phòng của nàng nhưng lại khiến nàng không thể nào quên được. Bởi vì chính tại nơi này, nàng đã trao thân cho cái tên bại hoại kia hơn nữa còn bị hắn gặm sạch sành sanh.

Đảo mắt một cái nàng lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, là hắn sao, có phải ta nhìn lầm rồi không,... một đống ý niệm chạy qua trong đầu nàng, dù là nàng rất mong muốn hắn tới cứu nàng nhưng hiện tại nàng đang bị nhốt trong. À mà khoan cái vết nứt kia, không phải chứ. Nàng lại đưa tay dụi dụi hai mắt hệt như con mèo nhỏ vậy, nhưng mà hình ảnh nàng nhìn thấy vẫn là hắn đứng nhìn nàng với nụ cười xấu xa trên môi.

Điều này chứng tỏ cái gì, đương nhiên là chứng tỏ nàng không nằm mơ a. Cuối cùng thì tên kia cũng có chút lương tâm mà đi cứu nàng.

Nghĩ tới đây nàng cũng không nhịn được nữa đem Tiểu Hắc đáng thương ném qua một bên mà chạy tới, rút vào ngực hắn. Tội nghiệp Tiểu Hắc đang yên đang lành lại bị ném một cái rõ đau.

- Tên xấu xa, khốn khiếp, sao bây giờ ngươi mới đến tìm ta hả?

Nàng nằm gọn lỏn trong ngực hắn dẫu môi lên khẽ trách móc, nàng muốn đem hết thảy những mong chờ của mình đều nói ra hết cho hắn biết.

- Tiểu lão bà, tha lỗi cho ta, do Ma Tộc của nàng làm ta phải bận rộn a.

Hắn rất là nghiêm túc trả lời như thể mình đã phải lao tâm khổ tướng rất nhiều vậy.

- Hừ đừng tưởng ta không biết, chàng rõ ràng là ở bên ngoài câu dẫn mấy tiểu hồ ly thì có.

Nàng hừ lạnh nói, lại còn hậm hực bồi thêm cho hắn một cắn ở bả vai.

- Hình như ta cũng vừa câu dẫn được một Đại Hồ ly a. Đúng không Thiên Nhi.
Hắn cười như không cười nhìn qua chỗ Ma Thần Đại nhân.

Nhìn theo ánh mắt của hắn, Ngọc Loan không khỏi kinh hãi bởi vì ở trên giường lớn hiện tại cũng nằm một cái mỹ nhân khuynh quốc. Mà càng khiến nàng khó tin là nữ nhân kia lại chính là mẹ của nàng, Ma Thần Đại danh đỉnh đỉnh, tuy Hoàng Thiên chui vào trong chăn rất nhanh nhưng dù sao thì tốc độ của nàng cũng không thể nhanh hơn ánh mắt của Ngọc Loan được.

Nhưng mà như vậy mới khiến Ngọc Loan kinh ngạc, nếu đổi lại là một nữ nhân khác cho dù là một vài vị Nữ Thần khác nằm ở chỗ này nàng cũng không có quá kích động. Nhưng mẹ nàng là ai, Ma Thần Hoàng Thiên cái tên từng gieo rắc nỗi sợ hãi cho toàn thể đại lục này. Nhưng bây giờ thì sao, vị Ma Thần kia vậy mà lại giống như một tiểu nữ nhân đang xấu hổ nằm cuộn mình trong chăn.

Mà hễ nữ nhân đã vào đây thì hiển nhiên đều đã là nữ nhân của hắn rồi, như vậy có nghĩa là mẫu thân của nàng đã bị hắn thu vào trong hậu cung mất tiêu rồi.

- Khai mau, rốt cuộc chàng dùng cách gì mà câu dẫn mẫu thân của ta hả.

Sau một hồi kinh hãi thì rốt cuộc nàng cũng hoàn hồn, hung hăng tra hỏi hắn.

- Hắc, đương nhiên là cũng như nàng rồi.

Hắn nhe răng cười trả lời.- Hử là sao hả, khai mau.

- Ừ thì tuy là quá trình có chút khác biệt nhưng cách làm cũng giống nhau a. Còn làm gì có muốn ta nói không hả.

Hắn nhìn chằm chằm vào ngực nàng, tà tà cười nói. Nhìn nét mặt của hắn nàng đương nhiên hiểu là hắn dùng cách gì rồi chỉ khẽ hừ một tiếng lại đấm vào ngực hắn một cái.

Nhưng vừa đấm xuống thì tay ngọc của nàng đã bị hắn nắm lấy, sau đó lại lần nữa kéo nàng vào trong ngực. Hắn cũng không để cho nàng kịp phản ứng đã một bả hôn lên đôi môi ướt át kiều diễm của nàng. Tuy là con gái nhưng trong mảng này thì nàng lại có kinh nghiệm hơn so với mẫu thân mình.

Rất nhanh hai chiếc lưỡi đã như rắn nước quấn quýt lấy nhau không ngừng phát ra tiếng chóp chép ướt át. Mà trong khi hôn thì quần áo trên người nàng cũng đã bị hắn dễ dàng tháo xuống.

Bịch

Một tiếng vang, hai cổ thân thể trần trụi đã ngã bịch xuống giường lớn. Nhưng dù vậy thì hai người cũng không có tách nhau ra mà còn cuồng nhiệt hơn.

Động tĩnh hai người gây ra cũng khiến cho Ma Thần Đại nhân ở bên kia kinh động, nàng khẽ kéo ra một góc chăn để nhìn một chút chuyện xảy ra bên ngoài. Đập vào trong mắt nàng là cảnh hai người Vô Thiên và Ngọc Loan đang quấn lấy nhau.

Mà lúc này cự long của hắn đã đặt trước cửa ngọc môn của Ngọc Loan, phốc một cái cự long của hắn đã dễ dàng tách ra hai cánh hoa phấn hồng đi thẳng vào bên trong. Nhất thời hai người đồng thời phát ra một tiếng kêu thoải mái.

Sau đó đương nhiên là một màn dây dưa đầy nóng bỏng của hai nhân vật chính rồi, nhất thời khiến cho căn phòng xuân sắc vô biên. Lại thêm từng trận rên rỉ đầu mê người của mỹ nhân khiến cho người ta bốc hỏa.

Chỉ tội cho Ma Thần Đại nhân ở bên cạnh nhìn một bức tranh xuân cung sống động như vậy cũng khiến cho nàng dục hỏa đại phóng, hạ thân lại có chút ẩm ướt.

Mà Vô Thiên đương nhiên cũng không có để cho nàng thiệt thòi chút nào, sau khi làm cho Ngọc Loan mềm nhũn như đống bùn nhảu thì hắn cũng đến chăm sóc cho vị "nhạc mẫu" của mình khiến cho căn phòng chìm trong xuân sắc. Mãi đến hơn ba tiếng đồng hồ sau thì căn phòng mới yên ắng trở lại, còn Vô Thiên thì vô cùng thỏa mãn ôm lấy hai mỹ nhân cùng nhau chìm vào mộng đẹp. Một hồi đại chiến kinh thiên đến đây mới kết thúc.

Chương 124: Ma Nguyên Tinh

- Hai đại mỹ nhân ngủ nướng, nên rời giường rồi.

Bên trong không gian Bổn Nguyên hắn lại một hồi kêu réo hai vị Đại mỹ nhân Ma Tộc thức dậy.

- Oái người ta vẫn còn chưa ngủ đủ a.

Hai nàng không hổ là mẹ con, đến cả lí do cũng hệt nhau không một khe hở.

- Được a, nhưng mà các nàng còn ngủ tiếp thì ta sợ đám Ma Tộc ngoài kia sẽ bị diệt sạch à nha.

Hắn cũng không có "miễn cưỡng" các nàng mà chỉ khẽ lẩm bẩm. Nhưng mà nghe hắn nói xong thì hai nàng nhất thời cuống cuồng cả lên. Hai người cùng với hắn điên cuồng cả ngày hôm qua mà quên bén mất là bên ngoài còn đang đại chiến.

Nhất là Ma Thần Đại nhân, tuy là nàng đã để lại Tam Đại Ma Tướng giữ chân Quang Minh thần cùng với Sinh Mệnh Thần. Nhưng mà dù sao thì thực lực hai bên lại có chênh lệch nhau một đại cảnh giới tuy có thể giữ chân một lúc cũng không thể giữ được quá lâu. Mà đã một ngày một đêm trôi qua, nàng không dám chắc là Tam Đại Ma Tướng có thể sống sót được không nữa.

- Tất cả đều do chàng hại. Nếu tộc nhân của ta xảy ra chuyện gì lão nương nhất định tìm chàng tính sổ.

Hoàng Thiên hậm hực nhìn hắc gắt lên, nàng dù sao cũng là Ma Thần lãnh đạo cả một tộc nên an nguy của tộc nhân cũng là một phần trách nhiệm của nàng.

- Khụ nàng chờ chút đã. Tuy bên trong này đã qua một ngày nhưng bên ngoài cũng không quá lâu đâu. Trước nghe ta nói đã.

Hắn vô cùng nghiêm túc nhìn nàng. Đây hẳn là một trong số ít những lần nghiêm túc của hắn.

- Thôi được, chàng muốn gì cứ nói.

Tuy hơi khó tin một chút nhưng nàng cũng lựa chọn tin hắn, dù sao thì đây cũng là người nam nhân mà nàng nhận thức.

- Nàng đem Ma Tộc tấn công Đại lục này vì cái gì? Có phải bởi vì điều kiện ở Ma Giới quá khắt nghiệt phải không.

Hắn hỏi.

- Đúng vậy. Ma Giới tài nguyên quá hiếm hoi, thậm chí linh khí còn không bằng một nữa đại lục thì Ma Tộc chúng ta làm sao có thể tiếp tục phát triển chứ.

Nàng gật đầu, tuy Ma Tộc vô cùng mạnh mẽ nhưng thực sự là môi trường sống của bọn họ quá mức khắc nghiệt. Một chút linh thảo cấp thấp ở trên Đại lục nếu xuất hiện tại Ma Giới thì tất sẽ gây nên một trận tinh phong huyết vũ. Bởi vì linh khí ở Ma Giới quá mỏng manh, đất đai khô cằn thì làm sao linh thảo, linh dược có thể sinh trưởng cho được.

Hơn nữa nơi này do linh khí mỏng manh nên việc tu luyện sẽ vô cùng khó khăn, một tu sĩ muốn nâng cao tu vi chỉ có thể dựa vào tài nguyên bên ngoài. Mà muốn có tài nguyên thì đương nhiên là phải đi cướp rồi. Từ đó họ đã hình thành một bản tính cuồng sát trong người bọn họ, vì vậy bọn họ mới được xưng là Ma.

- Nói như vậy chỉ cần cho Ma Tộc các nàng một chỗ sống tốt thì nàng sẽ không đánh đến Đại lục nữa phải không?

Hắn nhìn chằm chằm vào nàng, ngữ khí nghiêm túc.

- Nói đùa nếu có chỗ sống tốt thì hà cớ gì bọn ta phải đi xâm lược chứ.- Được rồi vậy thì theo ta.

Hắn nói xong phất tay một cái, cả ba người đồng thời biến mất tại chỗ. Một phút sau cả ba người đồng thời xuất hiện tại một tinh cầu khác. Tuy là hơi có chút hoang vu, nhưng mà nơi này lại có linh khí sung túc, đất đai, hoa cỏ xanh tốt lại còn có cả cổ thụ chọc trời, núi cao xé mây.

- Hai nàng thấy chỗ này sao hả? Có tốt hơn Ma Giới không?

Hắn cười cười hỏi cả hai nàng.

- Đương nhiên tốt hơn.

Ngọc Loan không thèm suy nghĩ trả lời ngay, nàng không thích ở Ma Giới mà cứ trốn lên Đại lục chơi đùa cũng có một phần là vì sự khắc nghiệt của Ma Giới, tuy là con gái Ma Thần nhưng chỗ nàng sống cũng chỉ ngang với một tên Kim Đan kì nhân loại ở đại lục mà thôi.

Mà chỗ này sơn thủy hữu tình lại thêm linh khí sung túc thì đương nhiên so với Ma Giới cằn cỗi kia tốt hơn nhiều rồi.

- Được nếu đã như vậy thì chỗ này về sau sẽ là của Ma Tộc.

Hắn mỉm cười, nói như thể quyết định một việc nhỏ không đáng nhắc tới vậy. Thực tế thì với hắn đây là một việc chẳng đáng nhắc tới chút nào, nhưng do cần ổn định cho nữ nhân của mình thì hắn mới tự mình ra tay.

- Nhưng lỡ như tinh cầu này đã có người rồi sao? Hơn nữa làm sao có thể đưa Ma Tộc tới chỗ này được chứ?

Hoàng Thiên nghi hoặc hỏi hắn, tinh cầu này có thể không có có người khác nhưng muốn đem Ma Tộc từ Huyền Thiên Tinh lại không phải là một chuyện có thể dễ dàng làm được. Tuy nàng cũng là một vị Chủ Thần có thể phá toái hư không, nhưng đó chỉ là việc của mình nàng. Còn nếu phải mang theo người khác thì đó là việc căng bản không thể thực hiện.
- Tinh cầu này ngoài một ít Yêu thú linh trí thấp cùng một ít dã thú thì chẳng còn ai khác đâu. Còn việc đưa người đi thì các nàng không cần lo. Một Trấn Thiên Tháp là đủ dời hết Ma Giới của nàng đi rồi.

Hắn cười nhìn Hoàng Thiên trả lời, vốn dĩ hắn có thể xé rách không gian, tạo ra một cái đường hầm không gian nối liền hai tinh cầu. Nhưng tránh cho nàng bị sốc thì hắn đành dùng cách củ chuối nhất là ném người vào Trấn Thiên Tháp sau đó mang đi, vậy là xong.

- Được rồi, nếu đã như vậy thì Ma Tộc chúng ta sẽ đến chỗ này.

Hoàng Thiên vui vẻ nói, Ma Thần như nàng có trách nhiệm giúp con dân của mình có một cuộc sống tốt hơn, nay việc đó đã có thể hoàn thành thì nàng cũng vui vẻ rồi.

- Vậy thì nàng cũng nên đặt cho tinh cầu này một cái tên đi chứ.

- ỪM, hay gọi là Ma Nguyên Tinh đi.

Nàng suy nghĩ chốc lát sau đó nói ra một cái tên.

- Ma Nguyên Tinh sao, cũng hay đó.

- Vậy bây giờ chúng ta cũng nên trở lại Huyền Thiên Tinh rồi. Không chừng bây giờ bọn họ đã nháu thành một đoàn rồi.

Hắn nói xong sau đó nắm lấy hai cái eo thon, biến mất. Hai nàng thì bất đắt dĩ nhìn hắn, một cuộc chiến giữa hai Giới mà bị hắn gọi là nháu,vậy thì cỡ nào mới thực sự là chiến đây.

Lại qua một phút sau, cả ba người lại xuất hiện ngay tại chiến trường. Hiện giờ khắp nơi đều là chém giết, nhưng chỉ có Ma Quân cùng với mấy tên Diệt Ma Quân là chém giết thảm thiết thôi, còn về phía chúng nữ thì hoàn toàn là nghiền ép. Nhưng các nàng cũng không có giết người, mà chỉ dùng man lực đánh ngất người của Ma Tộc.

Hắn nhìn tràng cảnh trước mắt, hơi chút nhíu mày bởi vì tình cảnh trước mắt hơi có chút ngoài dự định của hắn. Ma Tộc và Nhân tộc vốn thù sâu như biển nên một khi đã giao chiến thì sẽ vô cùng khốc liệt, tuy có chúng nữ kiềm chế nhưng mà hai bên cũng chết đi không ít.

Nhưng hắn cũng chỉ hơi nhíu mày thôi, sau đó hả miệng rống to một tiếng.

- Tất cả dừng tay lại cho lão tử.

Hắn rống lớn một tiếng chấn cho toàn bộ người đang đánh nhau ở bên dưới đầu óc hoa cả lên, hai tay cũng không thể cầm nổi vũ khí, ai nấy đều kinh hãi nhìn lên bầu trời. Chỉ có chúng nữ là lộ ra nét cười, sau đó Yến Nhi cùng Phi Yến đồng thời ra lệnh cho Diệt Ma Quân trở về.

- Đến phiên của nàng rồi đó, sau khi thu thập xong thì dẫn toàn bộ đến Thiên Tuyết Sơn tìm ta.

Hắn phân phó cho Hoàng Thiên sau đó cùng chúng nữ trở lại Băng Ngưng Cung. Hoàng Thiên cùng không có chậm trễ bắt đầu hạ xuống chỗ Ma Tộc bắt đầu phân phó.

Duy nhất chỉ có đám người của Hai đại lục là ngơ ngác không hiểu ất giáp gì cả. Nhưng mà có hai vị Nữ Thần ra lệnh bọn họ cũng không dám trái lệnh chỉ có thể ôm bụng nghi vấn trở lại tông môn.

Về sau thì trận chiến Thần Ma hai Giới này được coi là trận chiến bí ẩn nhất trong lịch sử Huyền Thiên Tinh bởi vì nó có một cái kết vô cùng bí ẩn. Ma Thần cùng Sinh Mệnh và Quang Minh nữ Thần lại không có động tay chân đánh nhau mà lại ai về nhà nấy, hòa thuận mà sống.

Chương 125: An bày Ma Tộc

Ba ngày sau, ngay tại hòn đảo mà Ma Tộc hàng lâm, toàn bộ dân cư của Ma Giới từ người già, trẻ nhỏ, phụ nữ cho đến binh lính đều có mặt đầy đủ. Tất cả đều xếp hành mà đứng sau lưng Hoàng Thiên, trên mặt ai nấy cũng đầy vẻ kích động. Bởi vì ngày hôm nay Ma Thần Đại Nhân tôn kính sẽ dẫn bọn họ đi tìm một chỗ định cư mới mà không cần phải đi xâm chiếm Đại lục.

Tuy bọn họ cuồng sát, khát máu nhưng chung quy thì bọn họ cũng đều sợ chết cả nhưng do họ cần một điều kiện sinh sống thật tốt nên bọn họ đều phải liều mạng ra chém giết chỉ nhằm một mục đích là tìm về cho tộc nhân một chỗ sống tốt.

Nhưng nếu có thể không cần chém giết mà vẫn có thể tìm được một nơi sống tốt thì bọn họ tội gì phải chém giết chi cho mệt chứ.

Khi toàn bộ Ma Tộc đã tập trung đông đủ thì vài phút sau trên bầu trời Vô Thiên cùng với Ngọc Loan đồng thời xuất hiện. Cả hai người một cái anh tuấn phóng khoáng với nụ cười tà mị cùng một cái xinh đẹp thành thục mỹ nữ dung nhan khuynh quốc nhất thời như một cặp thần tiên quyến lữ khiến người ở phía dưới ai nấy đều phải ngước nhìn.

- Đã xong hết rồi chứ?

Vô Thiên cùng Ngọc Loan vừa tới thì Hoàng Thiên cũng lăng không bay lên, vừa nhìn thấy nàng hắn đã hỏi.

- Đều xong cả rồi, có thể xuất phát rồi.

Nàng cũng không có vòng vo, trực tiếp trả lời hắn.

- Được. Kêu bọn họ thả lỏng tâm thần.

Hắn lấy ra Trấn Thiên Tháp sau đó nói với Hoàng Thiên.

- Tất cả nhắm mắt lại, thả lỏng tâm thần của mình.

Nàng khẽ lên tiếng, tuy giọng nói không quá lớn nhưng tất cả những Ma Tộc bên dưới đều có thể nghe rõ ràng. Mà lời của Ma Thần thì bọn họ đương nhiên không có làm trái rồi, nhất thời ai nấy đều nhắm chặt mắt, tâm thần thả lỏng.

Ở bên trên thì Trấn Thiên Tháp cũng đã thay đổi hình dạng, từ một tiểu tháp nhỏ bé với những hoa văn tinh xảo thì giờ tiểu tháp đã biến lớn trăm thước. Tuy là hoa văn đều không thay đổi nhưng có sự biến hóa vi diệu, nếu lúc đầu chúng chỉ là những hoa văn tinh xảo thì giờ chúng lại nhưng những con du long không ngừng uốn lượn mang theo khí thế mạnh mẽ kinh người. Hơn nữa trên tòa đại tháp còn mang theo một cổ hơi thở tang thương khiến người ta nhìn thấy như thể bản thân như trải qua tuế nguyệt trầm luân không thể khống chế.

- Đi.

Hắn bấm mấy cái pháp quyết sau đó khẽ hô, hai tay huy động đẩy đại tháp ra nơi trung tâm của những kẻ đang đứng. Sau khi đại tháp đến nơi thì một luồng bạch quang chói mắt từ trong tháp phát ra khiến người ta không dám nhìn thẳng. Ngay sau khi bạch quang tán đi thì toàn bộ ngực bên dưới đã biến mất vô tung, trên không cũng chỉ còn Vô Thiên và nhị nữ.

- Chúng ta đi.Hắn thu lại Trấn Thiên Tháp sau đó đồng thời nắm lấy tay nhị nữ sau đó thân hình nhoáng lên một cái rồi biến mất tại chỗ. Không lâu sau cả ba người đã vượt qua trăm vạn tinh không xuất hiện trên Ma Nguyên Tinh.

Hắn lại lần nữa lấy ra Trấn Thiên Tháp, đem toàn bộ người bên trong ra ngoài.

Khi nhìn thấy một vùng đất xinh đẹp trước mắt thì những người Ma Tộc hầu như là kích động đến sắp khóc. Sau đó từng người,từng người đồng thời quỷ xuống không ngừng tung hô Ma Thần vạn tuế. Trăm vạn năm qua họ đều sống trong bóng tối, trong sự khắt nghiệt của Ma Giới nên bất cứ ai trong họ đều mong muốn có một ngày rời khỏi cái nơi tối tăm khắc nghiệt kia. Mà ngay ngày hôm nay cuối cùng thì dưới sự lãnh đạo của Ma Thần võ đại bọn họ đã có thể thoát khỏi cái chỗ âm u kia.

- Hai người các nàng ở lại chỉ đạo bọn họ dựng nhà, mở đất đi. Ta trở lại Huyền Thiên Tinh đón mấy người khác sau đó chúng ta cùng nhau rời đi.

Hắn nhìn vào Ma Tộc trước mặt khẽ lắc đầu sau đó nói với hai nữ. Ma Tộc bọn họ đã bị bắt nhốt trong Ma Giới quá nhiều năm nên những việc làm của nhân loại thường ngày đều bị bọn họ quên sắp hết rồi.

Nên bây giờ mà không để cho hai nàng chỉ đạo họ thì không chừng bọn họ sẽ ở chỗ đó mà vui mừng tới sáng luôn.

- Rời đi? Còn phải đi đâu nữa sao?

Ngọc Loan khó hiểu nhìn hắn hỏi.

- Đương nhiên phải đi rồi, các nàng gả cho ta cũng nên về nhà chồng chứ. Không lẽ cứ ở mãi nơi này sau.Hắn cười ha ha nhìn nàng nói.

- Nhà chàng sao? Nó ở nơi nào vậy?

- Bí mật. Hắc.

Hắn cười hắc hắc một tiếng sau đó phất ống tay rời đi. Nhưng mà ở phía sau vẫn còn vang lại những tiếng hầm hừ của Ngọc Loan nào là "quỷ hẹp hòi, xảo trá, trứng thối,..."

....

Rời Ma Nguyên Tinh, hắn lần nữa xé rách không gian trở lại Huyền Thiên Tinh. Sau một phút hắn đã ở bên trong Băng Ngưng Cung. Mà chúng nữ cũng đã có mặt đông đủ hết rồi. Hắn quét mắt nhìn chúng nữ sau đó lên tiếng.

- Thân phận của ta có lẽ các nàng cũng đã biết được chút ít. Mà hôm nay các nàng đều đã là nữ nhân của ta thì ta cũng nên cho các nàng một cái hôn lễ đàng hoàng rồi.

- Vì thế ta quyết định, ba ngày sau sẽ là Đại hôn của chúng ta. Nên bây giờ những ai có người thân thì có thể trở về cùng với người trong nhà hảo hảo tâm sự. Bởi vì đại hôn xong ta sẽ đưa các nàng về nhà của ta.

- Khi đến đó thì phải đợi tu vi các nàng đủ cao mới có thể trở lại nơi này nên có thể sẽ rất lâu đó.

Hắn nhìn chúng nữ nghiêm túc nói. Tuy hắn cũng không để ý mấy cái lễ nghi phiền phức này nhưng nếu không làm thì sẽ ủy khuất cho chúng nữ. Dù sao họ cũng lớn lên tại tinh cầu này nên các nàng đều mong muốn có thể có được một hôn lễ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau