HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: "Ăn" nhạc mẫu

- A

Dù đã từng sinh con nhưng bên dưới của nàng lại vô cùng chặc chẽ, khi bị cự long của Vô Thiên một hơi công phá tận hoa tâm thì không tránh khỏi nàng có chút đau đớn.

Hắn nhìn nàng đau đớn có chút không đành lòng, hắn hơi dừng động tác nơi hạ thân lại. Hai tay bắt lấy hai khỏa cầu tuyết trắng của nàng, vừa gặm lấy đôi môi đỏ mọng của nàng mà kích thích nhằm giúp nàng giảm bớt đau đớn.

Và hắn đã hoàn toàn thành công rồi, tuy nàng một bộ dáng mỹ nhân thành thục nhưng thực tế thì đây có thể coi là lần đầu tiên nàng cùng một nam nhân ân ái. Nên trong mảng này có thể nói nàng thực sự chỉ là một tân thủ không hơn không kém, mà hắn lại là một tay sắc lang lão luyện thì sao nàng có thể là đối thủ của hắn được chứ.

Chẳng mấy chốc dưới sự kích thích từ nhiều mặt của hắn nàng đã dần quên đi đau đớn, mà khi đau đớn rút đi thì bên dưới lại truyền đến cảm giác trống rỗng khó chịu khiến nàng không nhịn được mà bắt đầu giảy dụa eo thon muốn tìm kiếm một cảm giác giác khác.

- Nàng khôn nhịn được rồi à.

Hắn cười xấu xa nhìn nàng mà nói.

- Ư...Còn Không phải là do chàng sao. Làm người ta khó...khó chịu muốn chết.

Nàng tức giận trừng mắt hắn cãi lại, nhưng vừa nói hết câu thì nàng cũng đã đỏ bừng mặt cuối đầu. Từ bé tới giờ nàng bao giờ cũng được giáo dục kỹ lưỡng, ngay từ nhỏ đã ăn nói vô cùng nhã nhặn chưa từng nói ra mấy lời xấu hổ như vậy chứ, nhất thời khiến nàng ngại ngùng không thôi.

- Được rồi vậy để lão công giúp nàng thoải mái, coi như đền bù cho nàng vậy.

Hắn cười một tiếng sau đó cự long bên dưới bắt đầu mạnh mẽ mà ra vào nhất thời khiến cho nàng không khỏi cất lên từng trận kiều ngâm khiến người ta đến cả xương cốt cũng muốn tan ra. Nhất là hình ảnh hiện tại của nàng càng khiến người ta sôi máu.

Làn da trắng bóng như sữa hiện đang phủ lên một tầng phấn hồng ướt át, ngọc thủ mềm mại đang khó khăn ôm lấy cổ hắn. Mà khuôn mặt xinh đẹp của nàng cũng phủ lên một tầng ửng đỏ mê người, mái tóc đen dài tán lạc phối hợp với thân hình quyến rủ mê hoặc của nàng tạo nên một bức tranh đầy mỹ diệu.

Hắn nhìn nàng kiều diễm ướt át như vậy nhất thời sắc tâm đại động, bên dưới hạ thân lại càng thêm gia tốc. Cảm nhận khoái cảm nơi hạ thể truyền tới làm nàng không khỏi kiều ngâm liên tục, hạ thể xuân thủy tràn ngập. Mà hiện tại tâm hồn nàng thì lại như phiêu du trên chín tầng mây, khoái cảm mạnh mẽ khiến nàng như quên đi mọi thứ.

- A...thiếp sắp...ngô...không chịu được rồi...á...ư...

Sau hơn trăm đợt trùng kích của hắn nàng bổng dưng cất lên một tiếng rên rỉ cao vút, hai ta nắm chặt lấy tấm trải giường trắng mịn. Hạ thân một trận co rút dữ dội như thể muốn đem kẻ xâm nhập kia bóp chết, nhưng sau đó từ bên trong hoa tâm lại chảy ra từng đợt ôn tuyền ấm áp tưới lên cự long bên trong. Hiển nhiên nàng đã đạt đến cao trào mà tiết thân.

Nhưng nàng chưa hết cao trào thì hoa huyệt mẫn cảm lại bị hắn lần nữa tấn công mãnh liệt khiến nàng lại cất lên từng trận kiều ngâm mị nhân. Mà hắn thì lại như mãnh hổ không ngừng trùng kích, nhất thời căn phòng xuân sắc tràn đầy.

Hai người lăn lộn một trận hơn hai giờ thì nàng cũng không thể chịu nổi nữa mà cầu xin hắn. Hắn cũng không có miễn cưỡng nàng, gầm nhẹ một tiếng sau đó đem cự long chôn sâu vào trong hoa huyệt mềm mại của nàng. Sau đó lại đem từng đợt tinh hoa không ngừng rót vào cơ thể nàng.

Mà nàng sau khi nhận được một lượng lớn tinh hoa của hắn thì cũng thỏa mãn rên rỉ một tiếng sau đó mềm nhũn tựa vào trong ngực hắn mà ngủ thiếp đi. Mà hắn sau khi nàng thiếp đi cũng không có rảnh rỗi, đầu tiên là đem nàng lau sạch sẽ sau đó lại thay mới chăn đệm vì đống chăn đệm cũ đã vương đầy dấu vết hoan ái của hai người. Sau khi làm xong hết thảy hắn mới rời khỏi Không Gian Bổn Nguyên cùng chúng nữ trở lại Băng Ngưng Cung.
...

Ma Giới, trung tâm Ma Điện, một hắc y nhân không nhìn ra mặt mũi, cơ thể lại tỏa ra từng đợt khí thế cường liệt cùng hung mãnh đang nhiễm nhiên ngồi trên cái vương tọa được làm từ Hắc Thiết không rõ nguồn gốc, bên trên chiếc Vương tọa kia lại điêu khắc chín con Ma Long vô cùng hung ác dữ tợn khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.

Mà bên trên chiếc Vương tọa kia cũng tản ra một cổ khí tức huyết tinh tàn bạo không gì sánh được, hoàn toàn không hề thua kém chủ nhân của nó. Đúng là chủ nào ghế nấy.:V

Mà bên trong đại điện hiện tại đang quỳ hơn trăm người, tất cả đều vô cùng cung kính đối với Hắc y nhân này. Duy nhất chỉ có một nữ nhân tay ôm một con thú nhỏ lông đen là không hề quỳ xuống mà chỉ đứng yên một chỗ.

- Khưu Trác báo cáo cho ta tình hình cụ thể của Ma Giới hiện tại.

Hắc y nhân kia bỗng nhiên lên tiếng, giọng nói hắn ồm ồm như ngũ lôi oanh đỉnh dội vào đầu người khó nghe vô cùng. Tên hắc y nhân này không phải ai khác chính là người vừa thoát khỏi khốn trận của các vị chư Thần, Ma Thần Hoàng Thiên.

- Thưa Ma Thần Đại nhân tình hình hiện tại của Ma Giới chúng ta là...

Khi hắn gọi, một lão già chừng sáu, bảy chục tuổi đứng lên. Hắn cầm lấy một cuốn xổ to đùng bắt đầu đọc. Hắn từ trong cuốn sách kia liệt kê toàn bộ không sót chút gì nhất thời khiến người nghe...buồn ngủ gần chết. Đến cả vị Ma Thần kia cũng sắp có xu thể ngủ gục trên Vương tọa.

- Khưu lão đầu ngươi, trăm ngàn năm rồi mà ngươi cũng không thể sửa đổi cái tính dài dòng đó sao?

Bóng đen bất đắc dĩ lắc đầu nói, lão đầu này có thể coi là một người thống kê tốt vì gần như cái gì trong Ma Giới điều bị hắn một hơi liệt kê ra hết, vốn hắn chỉ nắm chút tình hình của Ma Tộc trong lúc hắn bị phong thôi vậy mà lão đầu này lại một hơi đem toàn bộ nêu ra khiến hắn cũng sắp ngủ gục rồi.

- Thỉnh Ma Thần bỏ qua, lão nô chỉ là làm đúng việc thôi.- Thôi được rồi các ngươi trở về đi, mấy người các ngươi trong thời gian này phải chuẩn bị cho lần tấn công nhân tộc này, đây là một cơ hội tốt để chúng ta nhất thống thiên hạ, đem cái đám.nhân loại kia hung hăng giẫm dưới chân.

- Tuân lệnh Ma Thần đại nhân...

Trăm người đồng thời biến mất, ai cũng muốn đệ tử mình trong trận chiến này có thể vương danh a.

...

- Loan Nhi nói cho ta biết con rốt cuộc là đã phát sinh quan hệ với ai. Còn nữa tiểu gia hỏa đó ở đâu ra.

Đợi khi toàn bộ người đi hết thì hắc y nhân mới quay lại hỏi cô gái đang ôm sủng thú kia, hơn nữa trong giọng nói của hắn đã có chút sát khí nhàn nhạt.

Mà nữ nhân ôm sủng thú kia cũng không ai khác chính là công chúa Ma Tộc, Lê Ngọc Loan một trong những nữ nhân của Vô Thiên

- Chuyện này... nữ nhi không thể nói.

Nàng nhìn hắc y nhân có chút kinh hãi nói ra, nhưng mà hiển nhiên không có nói đến hắn chút nào.

- Hừ con gái càng lớn càng khó dạy. Xem ra ta phải dạy giỗ con một chút.

Hắc y nhân hừ lạnh một tiếng sau đó một chưởng vung xuống, chưởng này đánh xuống tuy không có chút ý giết người nhưng mà một khi trúng phải sẽ không dễ chịu. Nhưng kì lạ là nàng cũng không có làm ra hành động phản kháng nào như thể hoàn toàn muốn gánh chịu.

Nhưng mà đúng lúc này thì dị biến phát sinh, chỉ thấy tiểu thú trên tay nàng bỗng dưng tỏa ra hắc khí mãnh liệt sau đó hình thành một cái hắc thuẫn ở trước người nàng.

Khiến người ta kinh hãi là một chưởng kinh khủng kia vậy mà khi đụng vào hắc khí lại hoàn toàn biến mất tăm. Nhìn cảnh này hắc y nhân không khỏi hơi khựng người. Hắn cũng là một cường giả Chủ Thần cảnh sánh ngang với Yến Nhi nên một chưởng vung ra đủ khiến người dưới Trung Vị Thần nhất thời bị đập thành máu thịt.

Vậy mà tiểu thú kia lại có thể chặn được khiến hắn có chút bất ngờ.

- Được lắm để ta nhốt con lại xem con có nói không.

Hắn hừ lạnh một tiếng sau đó phất tay một cái, Ngọc Loan cùng tiểu thú nhất tề biến mất

Chương 117: Diệt Ma Quân thành lập

Một ngày sau, chúng nữ cùng với Vô Thiên đều đã trở lại Băng Ngưng Cung, khi trở về hắn lại lấy ra một chút tài nguyên tu luyện đưa cho Yến Nhi để nàng phân phát cho đám tinh anh của Lục Đại Tông Môn cùng với Tây Đại lục. Tuy đối với hắn đây cũng chỉ là một chút xíu tài nguyên không đáng nhắc tới, thậm chí là còn thua số tài nguyên hắn đưa cho Băng Ngưng Cung nhưng mà khi Yến Nhi nhìn thấy thì cũng khiến nàng không khỏi trợn tròn mắt.

Bên trong cái giới chỉ hắn đưa chứa toàn là linh dược cao cấp, số lượng nhiều tới mức chất thành một tòa núi nhỏ. Còn có cả Tinh Thạch thượng phẩm thì nằm la liệt khắp nơi, có chỗ có cả cực phẩm Tinh Thạch. Một mớ tài nguyên này nếu so ra thì còn nhiều hơn cả tích lũy của một Chủ Thần như nàng nữa.

Nhưng nghĩ đến thân phận của hắn thì nàng cũng bình tĩnh đôi chút sau đó đem giới chỉ đeo lên tay, lại cùng với chúng nữ tìm ra một vài thiên tài của Băng Ngưng Cung để ứng phó với chuyện sắp tới.

Các nàng lựa chọn cũng chỉ là tuyển chọn một vài thiên tài nổi bật trong Cung thôi chứ đệ tử trung tâm của Băng Ngưng Cung hiện tại thì đã được hưởng tài nguyên không thua gì đám thiên tài chuẩn bị tới kia, phải biết rằng tài nguyên lần trước hắn móc được từ chỗ Bàn Cổ và Hồng Quân đủ để Băng Ngưng Cung ngàn năm hưng thịnh a.

Trong khi chúng nữ bận bịu tuyển người thù hắn, kẻ làm ra mấy chuyện lại đang vô cùng rảnh rỗi mà đi lòng vòng khắp nơi thôi.

...

Cứ như vậy một tuần nhanh chóng trôi qua, Lục Đại Tông Môn từ hôm qua cũng bắt đầu đem người đến, kẻ tới đầu tiên là Vạn thú tông, tông môn này không chọn đúng một trăm người mà chỉ chọn ra có năm mươi người cùng năm mươi chiến sủng.

Mà mấy Tông Môn khác cũng lần lượt phái ra một trăm tinh anh tới Băng Ngưng Cung nhận tài nguyên tu luyện. Mấy lão gia hỏa đi theo nhìn thấy một màn phân phát tài nguyên thì tên nào cũng líu lưỡi nhìn nhau thầm than đúng là đại Thần ra tay thật mạnh a.

Mấy ngày sau Phi Yến cũng mang theo một Thần Khí phi hành mang theo sáu bảy trăm tinh anh của Tây Đại lục cùng đến Băng Ngưng Cung để nhận tài nguyên.

Hai nhóm người Đông Đại lục cùng với Tây Đại lục lại nhau nhau cùng nhau ở dưới chân Thiên Tuyết Sơn bế quan đột phá tạo nên một tràng cảnh vô tiền khoáng hậu.

- Ha ha lão tử đột phá rồi...
- Ha ta cũng đột phá...

- Cuối cùng bổn cô nương cũng đột phá rồi hi hi...

Kết quả là sau mấy ngày bên dưới chân núi không ngừng vang lên từng tiếng cười vui vẻ, trong những người kia ai ai cũng là thiên tài chân chính nên họ chỉ cần có đủ tài nguyên là có thể dễ dàng đột phá.

...

Lại qua thêm nữa tháng thời gian thì một đám thiên tài bên dưới gần như đã tiêu hóa hết mớ tài nguyên kia và không ai không đột phá một đại cảnh giới trở lên.

Mà sau khi bọn họ vừa tiêu hóa hết mớ chỗ tốt kia thì Yến Nhi lần nữa hiện thân, nàng dùng thân phận nữ Thần của mình đem cả hai nhóm người Đông, Tây Đại lục cùng nhau hợp lại thành một tạo nên một cái Diệt Ma Quân vô cùng cường hoành.

Mà cái Diệt Ma Quân này cũng được Vô Thiên tài trợ cho mỗi người một bộ chiến giáp cùng vũ khí tương ứng với tu vi từng người. Hành động lần này của hắn cũng chỉ nhằm giúp đám người này giảm chút thiệt hại khi choảng nhau với Ma Tộc mà thôi. Nhưng mà hành động này của hắn lại khiến cho mấy lão gia hỏa kia một phen đỏ cả mắt, tuy chỉ là mấy thứ đồ Huyền Cấp cùng Địa Cấp nhưng mà đến tận hơn ngàn bộ a, cái này là tài phú bực nào mới có thể xuất ra được.Cuối cùng trong ánh mắt kinh hãi của mấy lão gia hỏa, từng người từng người thiên tài đều hưng phấn cầm trên tay một bộ chiến giáp cùng binh khí mà bắt đầu chuẩn bị tiếp đón Ma Tộc.

Thực ra hắn có thể một tay đem đám Ma Tộc này dẹp gọn hơn nữa còn có thể một kích giết hết toàn bộ. Nhưng mà đây lại là kiếp nạn của nhân tộc trên tinh cầu này nên hắn cũng không muốn vướng vào quá sâu. Hắn hiện tại cũng chỉ muốn thủ hộ nữ nhân của mình, còn việc tặng cho bọn họ mấy thứ kia cũng chỉ là xem trên phân lượng các nàng thôi.

Thiên chàng tại sao phải rắc rối như vậy, chàng có thể một tay diệt gọn bọn chúng mà.

Đúng lúc Vô Thiên đang đứng trên cao nhìn xuống chúng nhân phía dưới thì bị Huỳnh Như nắm lấy cánh tay hỏi.

- Tiểu Hắc Miêu của ta, Ma Tộc dù sao cũng là tộc nhân của Ngọc Loan nếu ta ra tay phỏng chừng sẽ làm nàng khó xử a. Với lại tràng hạo kiếp này vốn là bọn họ phải chịu, dù lần này ta có ra tay thì lần sau cũng có một trận hạo kiếp khác ập đến thôi,không chừng còn kinh khủng hơn lần này nữa. Thay vì vậy cứ để cho bọn họ tự mình đối mặt không phả tốt hơn sao?

Nàng nghe hắn nói thì trầm mặc, sở dĩ nàng muốn hắn giúp đỡ nhân tộc chỉ vì không muốn nhìn tràng cảnh chiến loạn xảy ra, bởi vì nàng đã trải qua không biết bao nhiêu kiếp luân hồi. Từng chứng kiến không biết là bao nhiêu sự mất mát, đau thương mà chiến tranh gây ra nên nàng thực không muốn nhìn nó xảy ra.

Nhưng mà lời hắn nói cũng không có sai, đây là thế giới của kẻ mạnh và chỉ có kẻ mạnh mới có quyền được sống tốt mà thôi. Nên dù lần này hắn đứng ra ngăn cản thì lần sau rồi lần sau nữa lấy ai ngăn cản đây, hắn cũng không thể nào mà nhốt mình ở tinh cầu này được. Hơn nữa Ngọc Loan còn là Công chúa của Ma Tộc nếu hắn ra tay tàn sát Ma Tộc thì nàng phải xử lý sao đây.

- Ài có lẽ chàng nói đúng, công cụ cùng phương tiện bảo vệ thì chúng ta đã cho họ rồi, còn việc có dùng được không thì phải tùy vào họ thôi.

Nàng bỗng nhiên thở dài sâu kín một tiếng, chẳng qua là sau tiếng thở dài kia thì dường như này đã cởi bỏ được khúc mắt trong lòng khiến cho nàng tươi hẳn lên làm hắn phải nhìn chằm chằm vào nàng một lúc.

Sau một hồi nhìn ngây người thì hắn mới đem thân thể thành thục mềm mại của nàng kéo vào trong ngực, môi hắn tham lam hưởng thụ bờ môi đỏ mọng của nàng và sau đó hai người lại biến mất tại chỗ để lại một khoảng không gian bình yên. Nhưng mà lúc này bên trong Không Gian Bổn Nguyên lại không được bình yên như vậy. Bởi vì hiện tại bên trong đang diễn ra một cuộc chiến vô cùng hương diễm khiến cho người ta phải đỏ mặt tía tay.

Chương 118: Ma Tộc hàng lâm

Một tháng rất nhanh trôi qua, nhưng trong một tháng này thực sự đối với Huyền Thiên Tinh là một hồi náo nhiệt chưa từng có. Đầu tiên là mấy ngàn thiên tài lần lượt đột phá tạo thành một thế hệ trẻ có tu vi không kém gì trưởng bối xuất hiện. Kế tiếp là tin tức Diệt Ma Quân được thành lập cũng bay ra, một nhóm thiên tài tu vi kinh người lại vô cùng đoàn kết khiến cho ai cũng thấy tự tin cho lần đại chiến với Ma Tộc sắp tới.

...

Trong khi đó tại Ma Tộc cũng đang diễn ra một hồi biến chuyển, nhưng lại không nhẹ nhàng như ở hai Đại lục mà nó tràn ngập mùi của máu. Ma Thần, một chữ Ma cũng không phải để chưng cho đẹp.

Từ khi hắn trở lại thống trị thì Ma Tộc đã xảy ra một trận thanh lọc toàn thể. Một cuộc đào thải tràn ngập huyết tinh đã xảy ra, hắn ra một mệnh lệnh cho toàn thể Ma Tộc bước vào chém giết. Những kẻ mạnh mẽ thực sự sẽ nhận được vô số tài nguyên tu luyện, còn những kẻ yếu nhược thì sẽ bị đào thải.

Từ sau khi Ma Thần ra lệnh toàn bộ Ma Tộc bắt đầu lao vào một hồi chém giết quyết liệt, Ma Tộc vốn tính cuồng sát, lại sinh sống tại nơi khắt nghiệt như Ma Tinh này họ có thể vì chút tài nguyên nho nhỏ mà đánh nhau như cơm bữa. Nếu không phải Tứ Đại Ma Tướng ra nghiêm lệnh không được chém giết công khai thì không chừng bọn họ đã chia ra mà đập nhau mấy chục trận rồi. Mà lần này lại được sự cho phép từ Ma Thần thì bọn họ không còn cố kỵ gì nữ mà đem toàn bộ ân oán ra giải quyết một lượt.

Kết quả là sau gần một tháng điên cuồng chém giết thì vốn Ma Tộc có hơn trăm vạn người nay chỉ còn lại không tới mười vạn. Nhưng mà mười vạn người này không khác gì mười vạn tên hung thần cả. Bởi vì bọn họ đều là những kẻ bò ra từ trong núi thây biển máu, kẻ này cũng từng chém giết ngàn vạn, nên không tên nào không đem theo sát khí khiến người khiếp sợ.

- Hỡi toàn bộ con dân của ta, hôm nay chính Ma Thần vĩ đại ta sẽ đem toàn bộ các người lần nữa đánh vào đại lục. Để Ma Tộc chúng ta thống trị hết thảy. Nào hỡi các chiến sĩ Ma Tộc vĩ đại, cầm vũ khí lên chuẩn bị san bằng Đại lục.

- San bằng Đại lục

- Sang bằng Đại lục

-...

Đứng trên tòa Ma Cung to lớn, Ma Thần Hoàng Thiên chấp tay sau lưng nhìn xuống hơn mười vạn Ma Tộc tay lăm lăm vũ khí bên dưới, ngữ khí trầm trầm nói ra, tuy hắn nói không lớn nhưng lại có thể lọt vào tay hết thảy những tên Ma Tộc bên dưới làm dấy lên từng trận bạo rống khiến đất trời rung rẩy.

- Thời khắc đã tới.Ma Thần bỗng lẩm bẩm, sau đó tay hắn bắt đầu kết từng đợt pháp quyết nhanh đến chóng mặt. Mà theo từng đạo thủ ấn hắn đánh ra, tòa Ma Cung bên dưới hắn cũng tỏa ra hắc mang bao trùm không gian, tòa Ma Cung này như một kẻ tham lam đem ánh sáng xung quanh toàn bộ thôn phệ. Rất nhanh Ma Tinh vốn u ám đã trở nên tối đem như mực, xòe tay không nhìn rõ năm ngón, chỉ có một tòa Ma Cung kia dù tỏa ra hắc mang nồng đậm nhưng nó vẫn bị người ta nhìn thấy, phảng phất như trong tâm khảm ai cũng có hình bóng của tòa Ma Cung.

Mà lúc này thủ ấn của Ma Thần cũng trở nên càng lúc càng nhanh, động tác của hắn thực khiến người ta hoa cả mắt. Mãi đến một khắt sau hắn mới đem một đạo thủ ấn cuối cùng đánh ra, còn hắn thì vỗ mạnh một cái vào Ma Cung rồi nhảy khỏi nó, đứng phiêu phù trên không.

Đằng sau tấm hắc bào kia, đôi mắt đỏ ngầu của hắn hiện ra nét chăm cú. Chỉ thấy tòa Ma Cung kia vốn đang yên vị trên mặt đất bỗng run động một cái sau đó.

Ầm ầm ầm

Nguyên tòa Ma Cung to đùng cứ như vậy mà bay lên không trung, mà khi bay được mấy trăm thước thì tòa Ma Cung kia cũng biến đổi trở thành một cái hắc tháp bảy tầng. Cái tòa tháp kia mang theo hơi thở bảy phần tà ác nhưng cũng có ba phần Thần thánh khiến người ta khó hiểu.

Hơn nữa nếu nhìn kỹ thì tòa tháp này lại có bảy phần tương tự với Trấn Thiên Tháp của Vô Thiên. Nhưng Trấn Thiên Tháp lại mang theo hơi thở thần thánh mà cuồng ngạo, lại nói Trấn Thiên Tháp so về cấp bậc thì có thể dễ dàng đè bẹp hắc Tháp này.
Bởi vì Trấn Thiên Tháp chính là một Hỗn Độn Thánh bảo đỉnh cao, chỉ thua kém Khai Thiên Tịch Địa Phủ của Bàn Cổ một bậc. Mà tòa hắc tháp kia cũng chỉ là một kiện Thần Khí đỉnh phong bình thường này chứ.

Đúng lúc này tòa hắc tháp bảy tầng kia bỗng dưng như một mũi kích to bự một kích đâm mạnh vào hư không sau đó bắt đầu mãnh liệt xoay tròn. Theo từng trận xoay tròn của tòa tháp kia thì không gian bắt đầu xuất hiện từng vết rạn nức có thể thấy từng đạo ánh sáng từ bên kia rọi vào.

Mà lúc này bên kia không gian, Đại Quân của Huyền Thiên Tinh cũng đã tập hợp xong, dẫn đầu là chúng nữ vì ai nấy cũng đều nhận được truyền thừa từ các Thần nên hoàn toàn có tư cách đứng đầu. Tất cả mọi người đều đang ngưng mắt nhìn về từng đạo vết rách của không gian.

Do Ma Tinh cũng chỉ là một không gian phong ấn nên nó cùng với Huyền Thiên Tinh có cùng một cái không gian bình chướng nên chỉ cần không gian bình chướng này bị phá vỡ thì Ma Tộc có thể xông vào Huyền Thiên Tinh.

Từng đợt không gian nức vỡ ra khiến ai nấy cũng hồi hộp không thôi kể cả những lão quái vật sống vạn năm, tên nào cũng hiện ra vẻ ngưng trọng. Con người đứng trước nguy cơ sinh tử thì không ai không khẩn trương cho được chứ. Tuy nói là lần này bọn họ có tự tin rất lớn vào một ngàn Diệt Ma Quân nhưng bọn họ cũng không dám có chút khinh xuất nào. Vì những người ở đây cũng có một vài tên lão ma sống sót sau Thần Ma đại chiến nên họ hoàn toàn hiển rõ sự kinh khủng của bọn người gọi là Ma Tộc kia. Bọn chúng không những hiếu sát, hung tàn mà còn đánh nhau như thể không cần mạng nên không ai nguyện đánh nhau với chúng.

Cuối cùng sau hơn nữa tiếng đồng hồ trên không trung đã xuất hiện hơn trăm đạo vết nứt, như một cái mạng nhện to bự thì lúc này. Đùng một tiếng không gian như thủy tinh ầm ầm nứt vỡ để lộ ra một cái động lớn chừng trăm thước, từ đằng sau cái động đó một cái hắc tháp bảy tầng sừng sững bay ra, tản ra khí tức bảy phần tà ác, ba phần thần thánh.

- Thấy Luyện Thiên Ma Tháp, Ma Thần Hoàng Thiên đã tới.

Khi thấy tòa hắc tháp kia xuất hiện, Yến Nhi cùng với Phi Yến cũng đã nhìn ra lai lịch của nó mà đồng thời lên tiếng.

- Ha ha Quang Minh, Sinh Mệnh chúng ta lại gặp nhau rồi. Cũng đã trăm vạn năm rồi nhỉ. Hôm nay bổn Thần nhất định phải trả cho các ngươi gấp mười lần những gì mà các ngươi gây cho ta Ha ha.

Đúng lúc này từ phía sau hắc động kia vang lên một giọng nói cuồng ngạo nhưng trong đó lại mang theo một cổ thống hận kinh người. Cùng lúc đó một bóng người từ bên trong phóng ra nhảy lên trên hắc tháp chấp tay mà đứng. Hắn không phải ai khác chính là Ma Thần Hoàng Thiên kẻ trăm vạn năm trước từng đem cho đại lục không biết bao nhiêu trận gió tanh mưa máu. Mà theo sau hắn là hơn mười vạn đại quân Ma Tộc đằng đằng sát khí từ sau không gian bình chướng đi ra.

Mấy hôm nay tác nằm viện nên không viết được mọi người thông cảm.

Chương 119: Chiến đấu bắt đầu

- Hừ Ma Thần xem ra trăm vạn năm qua ngươi cũng không hề có chút xám hối nào.

Yến Nhi nhìn chằm chằm vào Ma Thần Hoàng Thiên, ngữ khí lạnh lẽo nói ra.

- Hừ xám hối hả, ta nghĩ kẻ nên xám hối là các ngươi mới đúng đó. Hôm nay bổn Thần sẽ bắt các ngươi trả giá cho những gì mà các ngươi gây ra cho ta.

Hoàng Thiên cũng không yếu thế, con ngươi đỏ rực phía sau lớp áo choàng hiện lên vẻ khát máu cùng phẫn hận. Trăm vạn năm đối với nhân loại bình thường đã là một con số thiên văn rồi. Tuy Chủ Thần bọn họ có thọ nguyên vô tận nhưng trăm vạn năm cũng không phải là ngắn, thử hỏi một người bị nhốt một hơi trăm vạn năm thì sao mà không hận cho được.

- Bốn tên kia giao cho các nàng, đám lâu la thì để bọn người của Đại lục đối phó còn tên Ma Thần để lại cho ta.

Song phương chuẩn bị đánh nhau thì Vô Thiên khẽ truyền âm vào tai Yến Nhi. Nàng nghe giọng hắn thì có chút vui mừng, hơn ai hết nàng biết rõ sức mạnh của Ma Thần Hoàng Thiên kinh khủng cỡ nào nhưng mà thái độ đầy tự tin của hắn thì nàng cũng tin chắc rằng hắn có thể làm được.

Bởi vì từ khi gặp hắn thì nàng không biết đã bao lần trợn mắt trước khả năng của hắn, dường như không có gì là có thể làm khó hắn cả. Đến cả một vị Chân Thần như nàng cũng không thể nhìn thấu hắn nữa mà.

- Được rồi nhưng chàng cẩn thận.

Nàng cũng thâm tình truyền âm lại, nếu là nàng của khi trước thì chắc chắn nàng sẽ không thể vì một người mà không nhìn đến Đại lục này như vậy. Nhưng từ khi gặp hắn, bị hắn lấy đi tâm hồn thiếu nữ thì tính cách của nàng cũng dần thay đổi.

Nếu lúc trước nàng sống chỉ để bảo vệ Khỏa Tinh Cầu này thì bây giờ nàng lại muốn sống để ở bên cạnh hắn, cùng hắn vui vẻ mà sống chứ không phải là sống như một kẻ thủ hộ như lúc trước.

- Nhi Nhi yên tâm đi, không chừng sau khi trở về lão công còn tặng nàng vài bất ngờ nữa đó.

Hắn cười cười truyền âm đáp lời, mà nụ cười của hắn đối với những người quen thuộc hắn như Thu Trúc hay Tuyết Linh khi nhìn thấy đều biết rõ là hắn sắp tặng thêm tỷ muội cho các nàng. Nhưng khiến ai cũng khó hiểu là hắn đi đánh nhau với Ma Thần thì làm sao có nữ nhân.
Tuy các nàng cũng biết đến Ngọc Loan nhưng hình như đây cũng không phải người mới a, với lại cái này cũng không có gì quá bất ngờ mà.

- Ma Thần Đại nhân có muốn ra ngoài đánh một trận không?

Vô Thiên bỗng nhiên từ bên trong chúng nữ bước ra, lời nói tràn ngập "nho nhã" chấp tay hướng về phía Ma Thần nói ra. Nhìn phong thái hắn bây giờ không khác gì một tên thư sinh hướng người ta thách văn đấu chương. Nhưng mà nhìn thấy hắn thì Ma Thần bên kia lại có chút sửng người, bởi vì từ nãy tới giờ hắn hoàn toàn không cảm nhận được Vô Thiên tồn tại. Lại càng không biết được hắn như thế nào tách khỏi chúng nữ đi ra.

Mà quan trọng hơn nữa là từ trên người Vô Thiên hắn có thể cảm nhận được trên người Vô Thiên tỏa ra một cổ hơi thở nguy hiểm, là một Chủ Thần đương nhiên cảm giác của hắn sẽ không thể nào sai được. Trong mấy năm qua cái cảm giác này đã không ít lần cứu lấy tinh mệnh hắn mệnh của Ma Thần hắn. Vì vậy nên khi hắn vừa cảm nhận được chút khí tức nguy hiểm thì hắn không khỏi có chút cảnh giác. Nhưng mà dù sao hắn cũng là một vị Đại Thần nếu ở trước mặt toàn thể thủ hạ của mình mà lại từ chối đánh nhau thì chẳng khác nào đem mặt mũi của mình ném đi. Nên dù cho có chút linh cảm không được tốt cho lắm nhưng dù sao đi nữa trận chiến này hắn cũng phải đánh.

- Được lắm tiểu tử muốn đánh thì cứ phóng ngựa tới đây đi.

Ma Thần Hoàng Thiên chấp hai tay sau lưng, chân đạp lên Thất Luyện Thiên Ma Tháp sau lưng ma khí ngợp trời. Trong đôi mắt huyết hồng chứa đựng vô tận sát khi nhìn về phía Vô Thiên. Hiển nhiên sau bao nhiêu năm bị nhốt thì hắn hiện tại muốn giết người rồi.

- Chỗ này không phải nơi ta và ngươi có thể đánh nhau, nếu có gan thì đi theo ta.Vô Thiên lạnh nhạt nói sau đó phóng mình lên hướng phía tinh không mà lao đi với tốc độ như "lưu tinh" khiến đám người bên phía Đại lục nhìn mà hết hồn, mà Ma Thần cũng hơi trầm xuống hiển nhiên Vô Thiên hơi có chút khiến hắn bận tâm rồi.

- Các ngươi tiến lên diệt sạch đám sâu kiến này, còn hai nàng thì Tam Ma các người cố kìm chế chờ ta về sẽ xử lý sau.

- Tuân mệnh.

Ma Thần quay sang đám Ma Quân ở sau lưng phân phó một tiếng sau đó thân hình nhoáng lên nhắm hướng Vô Thiên mà bay đi.

- Lên.

Một tên Ma Tướng rống lên, sau khi nghe tiếng rống thì đại quân Ma Tộc như một bầy trâu điên bắt đầu từ bên trên lao xuống.

- Chúng ta cũng lên.

Yến Nhi cũng ra lệnh sau đó dẫn đầu chúng nữ cùng với Diệt Ma Quân lao lên.

Tuy Diệt Ma Quân chỉ có hơn ngàn người so với mười vạn Ma Quân thì chênh lệch về nhân số vô cùng lớn, nhưng về thực lực thì Diệt Ma Quân cao hơn Ma Quân rất nhiều nên tràng cảnh chiến đấu hiện có thể nói là tạm duy trì cần bằng. Duy chỉ có chúng nữ là đặt biệt một chút, vốn Ma Thần phái ra Ba Ma Tướng hòng kiềm chế hai nữ Yến Nhi và Phi Yến nhưng mà Ba tên này cũng chỉ có tu vi Sơ Vị Thần há có thể kìm hãm được hai Trung Vị Thần. Nên biết rằng tuy là Sơ Vị Thần và trung vị thần đã là một cái lạch trời khó vượt rồi, lại còn thêm các nàng đều từng là Chủ Thần tuy tu vi chưa hồi phục hoàn toàn nhưng về phương diện pháp tắc đã có thể dễ dàng đè bẹp đối thủ cùng cấp thì ba tên Sơ Vị Thần sao có thể là đối thủ của hai nàng chứ. Rất nhanh cả ba tên đã bị hai nàng trói lại như đồn bánh tét ném vào trong Trấn Thiên Tháp.

Mà hai nàng sau khi xử lý xong mấy tên kia cũng gia nhập vòng chiến đấu cấp thấp,cùng chúng nữ đánh bọn Ma Quân. Vốn tình hình giữa Diệt Ma Quân và Ma Quân đang ở vào thế cân bằng nhưng khi có chúng nữ gia nhập thì rất nhanh tình hình đã nghiêng về phía Diệt Ma Quân.

Nhưng dù sao đối phương cũng có tận mười vạn người đó, mà các nàng thì cũng không có ra tay giết người mà chỉ theo lời Vô Thiên dặn là đem bọn họ đánh hồn mê nên tạm thời thì chiến đấu cũng rơi vào thế giằng co.

Chương 120: Hoàng Thiên mỹ nữ

Trong khi đó bên ngoài bình chướng Huyền Thiên Tinh, hai bóng người một hắc một bạch đang đứng đối mặt nhau, xung quanh họ là từng đợt không gian loạn lưu không ngừng cắt qua. Nhưng khi những đợt không gian loạn lưu này cắt đến bên cạnh hai người họ thì lại vô thanh vô thức tiêu tán.

- Tiểu tử ngươi rốt cuộc là ai. Đến Huyền Thiên Tinh có ý đồ gì.

Hai người nhìn nhau một hồi lâu thì bóng đen phủ lên mình một tấm áo choàng lớn mới mở miệng phá tan trầm mặt, giọng nói hắn ồm ồm còn khó nghe hơn cả tiếng nức vỡ của không gian xung quanh. Bóng đen này không phải ai khác chính là Ma Thần Hoàng Thiên, mà tên tiểu tử đứng đối diện với hắn cũng không phải ai khác chính là Vô Thiên.

Sau khi bay xuyên qua không gian bình chướng của Huyền Thiên Tinh thì Vô Thiên mới chịu dừng lại ở chỗ này, vì hắn sợ đi xa quá sẽ làm cho tên Ma Thần sợ chạy mất. Tuy là Thần cảnh ai nấy cũng có khả năng tung hoành tinh không, nhưng mà không gian loạn lưu bên ngoài thì không phải ai cũng có thể chống đỡ được, thậm.chí nếu bất cẩn còn bị xé thành thịt vụn. Nên dù là Chủ Thần cũng không có khả năng đi quá xa trong tinh không nên hắn cũng không có kéo Ma Thần đi quá xa.

- Ta là ai không quan trọng. Còn đến Huyền Thiên Tinh hả, đương nhiên là lão tử muốn xây một cái hậu cung to bự rồi.

Hắn cười cười chắp tay sau lưng rất là đương nhiên nói ra, làm cho người ta không thể thấy nó có chút xíu vô lý nào. Nhưng thực tế thì nó hoàn toàn đúng bởi vì hiện tại hắn đã xây được cho mình hẳn một cái hậu cung rồi.

- Hừ ta hỏi mục đích thực sự chứ không phải là mấy chuyện tầm thường đó.

Ma Thần Hoàng Thiên hừ lạnh nói, hai mắt sau lớp áo choàng hiện lên vẻ tức giận khó có thể nhìn thấy. Nhưng lại không qua được mắt Vô Thiên, hắn thu lại nụ cười lần nữa nghiêm túc.

- Mục đích thực sự của ta chính là tìm thật nhiều lão bà.

Vẻ mặt chính khí, giọng điệu nghiêm túc, duy chỉ có nội dung câu nói là làm người ta muốn đá một cái thôi. Mà bên kia Ma Thần nghe hắn nói cũng tức sắp tức tới xì khói rồi. Nói tới nói lui tên này cũng chỉ nhắc tới gái, lại còn vòng vo tùm lum, hơn nữa lời nói lại còn hạo nhiên chính khí khiến người ta nghe mà muốn nôn.

- Hừ ngươi không nói thì để ta tự làm cho ngươi nói.

Ma Thần hừ lạnh một tiếng, hai tay giấu sau tay áo khẽ vung. Thất Luyện Thiên Ma Tháp lần nữa xuất hiện trên tay, sau đó nhanh chóng bành trướng hướng tới chỗ hắn ép tới.

Tòa Tháp mang theo hơi thở bảy phần tà ác, ba phần thần thánh không ngừng phóng đại đến gần trăm thước hướng Vô Thiên ép tới, trên đường đi tòa tháp không ngừng chấn nát toàn bộ không gian xung quanh tạo ra từng cái hố đen ngòm. Hơn nữa tòa tháp này còn mang theo một cỗ khí thế hủy diệt hết thảy khiến người ta phả rùng mình khi nhìn thấy nó.

Nhưng mà Vô Thiên lại phảng phất như không nhìn thấy tòa tháp ép tới, hoặc giả là hắn có nhìn thấy nhưng bị dọa đến ngốc rồi. Bở vì tòa Hắc tháp mang khí thế hủy diệt ép xuống nhưng hắn vẫn không hề có phản ứng gì cả.Năm thước, ba thước, hai thước, một thước và Oành một tiếng. Hắn tháp thế như bôn lôi từ trên trời đánh xuống, đem cả vùng không gian xung quanh Vô Thiên Oành vỡ gây nên một tiếng nổ cực lớn. Một cái hố đen chừng mười thước với chi chít những mảng không gian đứt gãy đang điên cuồng thôn phệ những thứ xung quanh.

- Hừ tiểu tử vô tri.

Ma Thần khinh thường hừ lạnh, hắn cứ tưởng Vô Thiên cũng là một cường giả thế nào ai dè chỉ là tên gan chuột bị Thất Luyện Thiên Ma Tháp đánh thành thịt vụn chỉ trong một kích.

- Ồ nàng đang nói ta sao?

Đang lúc Ma Thần còn đang đắc ý thì chợt một tiếng nói đầu trêu chọc vang lên bên tai. À mà khoan hình như hắn gọi mình là nàng. Nàng khiếp sợ sờ lên mặt mình thì không biết từ lúc nào tấm áo choàng đen của nàng đã biến mất, để lộ ra một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành.

Khuôn mặt trái xoan xinh đẹp, da dẻ trong trắng lô hồng. Mày liễu cong cong, hàng mi hơi rũ xuống, mắt phượng to tròn nhưng con ngươi lại mang theo màu đỏ vô cùng yêu dị. Mũi ngọc trắng nõn cao cao, đôi môi nhỏ nhắn đỏ mọng khẽ nhếch vô cùng xinh đẹp, khuôn mặt xinh đẹp yêu mị mê người nhưng lại phủ một tầng sương lạnh khiến nàng mang theo khí tức vừa yêu dị mê hoặc lại vừa như một tiên nữ trên cao không ăn khói lửa nhân gian.

Nàng khoát lên mình một bộ xiêm y hỏa hồng sắt có thêu một đầu ma thú kì dị màu đen hung ác, trước ngực hai khỏa tuyết cầu to lớn như muốn phá áo chui ra, qua cổ áo hơi trễ xuống còn có thể nhìn thấy một mảng da thịt tuyết trắng mê người.

Thắt lưng đeo một cái đai lưng nạm ngọc đem vòng eo nhỏ nhắn như rắn nước của nàng buột lại, kết hợp cùng với bờ mông căng tròn tạo thành một đường cong chữ S đầy mê hoặc.Sau tay áo hỏa hồng sắc rộng thùng thình có thể nhìn thấy rõ ngọc thủ nhỏ nhắn tinh xảo. Bên dưới là chân ngọc thon dài ưu mỹ, bắp đùi tuyết trắng lấp ló phía sau lớp quần đỏ khiến người ta không khỏi ngẩn ngơ. Nàng đi chân trần làm lộ ra hai bàn chân ngọc tinh xảo, mấy ngón chân nhỏ nhắn giống như tạc từ bạch ngọc vô cùng xinh đẹp.

- Nàng lớn lên cũng đâu có xấu sao lại chui vào cái áo choàng đen thui này vậy?

Hắn cầm chiếc áo choàng đen khó hiểu nhìn nàng hỏi, ngay từ đầu hắn đã nhìn ra nàng là nữ nhân nên mới cố ý kéo nàng ra chỗ này. Bởi vì hắn cũng muốn thu luôn cả nàng, hiện tại hậu cung của hắn đã có toàn bộ nữ Thần của Đại lục rồi mà nếu nàng đã là nữ nhân thì hắn không ngại gì thu thêm nàng cho trọn bộ. Hắc hắc.

- Ngươi...ngươi...

Nàng không biết vì giận dữ hay là vì ngượng ngùng mà mặt ngọc ửng hồng, hai mắt tóe lửa, tay run run chỉ vào hắn. Cả nữa ngày cũng không nói nên lời. Từ lúc nàng xuất đạo đến giờ chưa bao giờ thoát ly khỏi tấm áo choàng kia, bởi vì...( bí mật he he)

Nhưng không ngờ lần này lại bị hắn vô thanh vô thức mà đem cả bộ áo choàng tháo xuống,như vậy còn chưa hết. Mà hành động tiếp theo của hắn lại khiến nàng trực tiếp bốc hỏa rồi. Chỉ thấy hắn cầm áo choàng đen của nàng đưa lên mũi ngửi ngửi hơn nữa còn làm ra cái vẻ mặt say mê( phê như hút cần).

- Thật thơm a, mùi của nàng thật là dễ chịu.

Hắn không những không nhìn đến khuôn mặt đang bốc hỏa của nàng lại còn rất tự nhiên đánh giá.

- Ngươi...Hôm nay ta muốn giết ngươi.

Nàng hai tay nắm chặt, cũng không biết từ đâu lấy ra một thanh trường kiếm hắc sắc nhắm hắn đâm tới. Thanh trường kiếm này thoạt nhìn rất bình thường nhưng mỗi lần đâm ra lại khiến không gian xung quanh không ngừng băng liệt, hiển nhiên đây không phải phàm vật.

Lại thêm nàng có kiếm thuật cùng với tốc độ vô cùng khủng bố, chỉ trong một phút mà đã đâm gần ngàn kiếm mà nhát nào cũng hướng đến chỗ hiểm của hắn. Nếu đổi lại là một người khác có lẽ nãy giờ đã bị đâm thành cái sàn rồi, tiếc là nàng đụng phải hắn. Chỉ thấy hắn cứ như con lươn không ngừng luồng lách, đem toàn bộ kiếm chiêu của nàng né sạch. Nhất thời hai người một đâm một tránh quấn lấy nhau như hai đạo lưu tinh không ngừng bay tới bay lui.

Nhưng mà thỉnh thoảng bên trong lại truyền ra tiếng nữ tử quát giận cùng với tiếng cười đắt ý của nam nhân. Tất cả tạo nên một tràng cảnh vô cùng quái dị.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau