HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Đại chiến

- Có vẻ thể lực hơi kém.

Hắn cười nói sau đó gặm lấy vành tai trắng nõn của nàng, phun lên chút nhiệt khí nói.

- Nàng cũng không nên như vậy a, chuyện chính còn chưa bắt đầu đâu.

Hắn cười tà một tiếng sau đó cúi người tách hai chân nàng ra, đem cự long vốn đã vô cùng cứng rắn đặt trước mỹ huyệt của nàng.

- Ưm...

- Hắc ta vào đây, lần đầu có chút đau nàng cố chịu một chút.

Hắn nhẹ nhàng nói sau đó cự long bắt đầu tách ra tầng tầng vách thịt đi vào bên trong. Tuy hắn làm vô cùng nhẹ nhàng nhưng dù sao nàng vẫn còn là một xử nữ cộng với cự long của hắn quá mức to lớn không khỏi khiến nàng phải đau đến nhăn mặt.

Cự long nhẹ nhàng đi vào cuối cùng cũng đụng vào một tầng ngăn cách mỏng manh, hắn mới từ từ rút cự long ra sau đó mạnh mẽ đâm vào, dùng thế lôi đình xé tan tầng cách mô mỏng manh kia đâm vào tận hoa tâm.

Mà khi cự long xuyên phá lớp màn mỏng kia thì cũng có vài giọt xử nữ lạc hồng rơi xuống tấm trải giường trắng muốt vô cùng kiều diễm. Mà nàng cảm giác được cơn đau như thể sắp đem mình xé ra thì không nhịn được mà run rẩy một cái, hai tay nắm chặt đệm giường trong khi trong mắt đã chảy ra hai giọt lệ châu trong suốt.

- Cố chịu một chút rất nhanh sẽ hết.

Hắn ôn nhu vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của nàng, còn lau đi những giọt nước mắt kia sau đó nhẹ giọng an ủi.- Hức tên hỗn đản không cho chàng động, đau chết người ta rồi.

Nàng nức nở mà vung nắm tay đánh lên ngực hắn liên hồi, mà hắn cũng không có phản kháng tùy ý để nàng đánh, tay vẫn ôn nhu vuốt ve nàng, nàng nhìn hành động ôn nhu của hắn nội tâm không khỏi sinh ra một cổ ngọt ngào nhưng bên ngoài vẫn hung hăng đánh hắn.

Nhưng sau một lúc cảm giác đau đớn kia đã biến mất thì nàng lại cảm giác được một chút khó chịu từ bên dưới truyền đến, hình như là vì cái thứ kia cứ im re thì phải, cái cảm giác kia khiến nàng không kìm được mà giãy dụa eo nhỏ để bớt ngứa, tuy ban đầu có chút thoải mái nhưng dần dần vẫn thiếu chút gì đó thì phải.

- ư...ưm bên dưới ngứa ngáy qúa, chàng giúp ta một chút đi.

Nàng nói xong thì đỏ bừng hết cả mặt lên.

- Hắc đương nhiên là được rồi.
Hắn đương nhiên cũng cảm thấy ngứa ngáy không kém gì nàng rồi, thậm chí lúc nàng giãy dụa eo thon thì đã làm hắn xém chút đã động cùng nàng rồi nhưng vì muốn chính nàng xin hắn nên hắn mới cố nhịn xuống. Giờ thì mục đích đã thành hắn cũng bắt đầu cuộc chiến, hắn liên tục đem cự long vùi vào trong hoa huyệt mềm mại còn nàng thì liên tục giãy dụa eo thon phối hợp với hắn, nhất thời khiến hai người chìm trong khoái lạc. Mà trong lúc này hắn cũng bắt đầu vận Long Phượng Hỗn Nguyên Quyết không ngừng giúp nàng nâng cao tu vi, mà hai người cũng chìm đắm trong khoái lạc khiến cho bên trong căn phòng tràn ngập những tiếng va chạm thân thể và những tiếng rên rỉ đứt quãng của mỹ nhân.

- Ức...Thiên...a...mạnh A...sắp...sắp...á...

Nàng bỗng nhiên cất lên một tiếng rên rỉ cao vút theo đó là mật huyệt một trận mãnh liệt co rút như muốn bóp chết cự long của hắn. Cùng với đó là một dòng âm tinh từ sâu thẳm trong hoa tâm nàng phun lên cự long hắn. Hiển nhiên nàng lại dạo đỉnh vu sơn

Nhưng nàng đã đạt đỉnh phong nhưng hắn thì vẫn chưa được, vậy là hai người vẫn cứ điên cuồng chiến đấu, nàng bị hắn liên tục đưa lên chín tầng mây, mãi đến khi nàng sắp không chịu được mà xin tha thì hắn mới buôn tha cho nàng đem một lượng lớn tinh dịch rót vào bên trong nàng.

Mà nàng cũng không nhịn được mà ngất mất, hắn dùng chăn phủ kín thân thể mềm mại của nàng lại sau đó hướng đến tam nữ đang bị hắn phong bế ở bên cạnh, giải khai cấm chế cho các nàng. Mà tam nữ hiện tại sau khi xem xong bức xuân cung đồ vừa rồi thì cũng đã xuân tâm đại động, xuân thủy lan tràn.

Nếu bình thường chắc chắn các nàng cũng sẽ không có phản ứng quá mạnh nhưng mấu chốt của chuyện này nằm ở mớ pháp tắc vô hình hắn thả ra kia, bên trong chúng có chứa một loại thuốc đặc biệt có tác dụng tăng cường tác dụng của quá trình song tu. Bình thường chúng sẽ không có biểu hiện gì nhưng một khi có xuân thủy hai dương tinh ở xung quanh thì nhất định sẽ khiến cho người trúng trở nên vô cùng khao khát.

Sau khi được giải cấm chế thì cả tam nữ đều nhanh chóng bỏ đi xiêm y trên người, sau khi đã hoàn toàn để lộ ba thân hình kiều diễm không hề thua kém Phi Yến thì ba nàng cũng giống như sắc lang nhìn thấy xử nữ vậy nhao nhao quấn lấy hắn, nhanh chóng đè hắn xuống giường. Nhưng mà ba nàng dù sao cũng là thiếu nữ không khỏi thiếu sót sau khi đè hắn xuống cũng không có làm gì mà chỉ đem thân thể nóng bỏng dán lên người hắn khiến hắn dục hỏa đại phát.

Sau một hồi bị ba nàng đốt cháy dục hỏa mà không đi hạ hỏa khiến hắn khó chịu muốn chết, bỗng nhiên hắn bắt được một người ngọc cũng không thèm nhìn nàng là ai hắn đã đem nàng đặt lên người mình đem hoa huyệt nhỏ bé ướt đẫm đặc l ên cự long sau đó để nàng ngồi xuống, sau một phen chỉ dạy của hắn nàng cũng bắt đầu thành thạo công việc.

Thân hình bé nhỏ không ngừng đem cái mông lớn liên tục lên xuống trong khi miệng liên tục cất tiếng rên rỉ cao vút. Mà hắn cũng không có ở không khi một bên cùng một người hôn môi, một bên lại không ngừng xoa nắn một bộ ngực bạo mãn, mềm mại khác.

Một trận chiến bốn người như vậy kéo dài không biết bao lâu. Mãi cho tới khi Vô Thiên đem tinh dịch của mình rót đầy vào người cả ba nàng, mà lúc này thì ba nàng cũng không ai có thể nhúc nhích một ngón tay thì trận chiến mới kết thúc. Mà hiện tại thì căn phòng đã tràn ngập mùi vị hoan ái lại thêm mấy giọt lạc hồng xử nữ hòa cùng màu trắng của ái dịch khiến căn phòng trở nên lung tung cả lên. Hắn nhìn mớ hỗn độn này thì khẽ lắc đầu sau đó dời chúng nữ đến một phòng mới sạch sẽ sau đó mới ôm mỹ nhân đi vào mộng đẹp.

Chương 112: Liên Minh Chư Thần

Bên trong Bổn Nguyên Không Gian Vô Thiên đang hung hăng dùng tay mình liên tục vỗ lên mấy cái kiều đồn trắng mịn đang vểnh cao kia.

- Bốn con mèo lười rời giường thôi.

- Thiên đừng a...người ta còn chưa có ngủ đủ.

Sinh Mệnh Thần Khấu Phi Yến lười biến lên tiếng, nàng còn lớn mật kéo hắn xuống cùng nằm ngủ. Mà ba nàng còn lại cũng vô cùng phối hợp, đem từng cái đùi ngọc thon dài săn chắc đồng loạt kẹp lấy hắn.

- Được lắm nếu các nàng muốn ngủ thì lão công sẽ ngủ cùng các nàng. Hắc hắc.

Hắn cười dâm một tiếng không khách khí mà đem mặt mình vùi vào trước ngực bạo mãn của Phi Yến. Kết quả là một trận đại chiến kinh thiên động địa nữa nổ ra, mà lần này trận chiến lại càng thêm dữ dội. Chiến hỏa lan đến tận chúng nữ ở bên kia, vốn nghĩ các nàng cần có chút thời gian để hòa nhập cùng nhau nhưng sau trận chiến này thì các nàng đã tự khắc quen thuộc nhau, thậm chí các nàng còn liên thủ kháng địch nữa.

Nhưng dù có như vậy các nàng cũng không thể chống lại được thế công mãnh liệt của hắn, lần lượt từng người đều bị hắn làm cho vô lực nằm xuống không khác đống bùn nhảu. Cuối cùng trận chiến kết thúc khi Linh Tú, cũng là người cuối cùng trong chúng nữ bị hắn đưa lên đỉnh vu sơn thì chiến hỏa mới tắt dần. Để lại trong phòng từng cổ thân thể nhu nhuễnh tuyết trắng không ngừng nằm ngổn ngang cùng với từng trận mùi vị hoan ái nồng đậm khiến người ta sôi máu không ngừng bốc lên.

Mãi đến hơn một ngày trôi qua thì chúng nữ mới từ trong mộng đẹp tỉnh lại, mà tứ nữ vừa mới gia nhập cũng đang cùng chúng nữ líu ríu trò truyện về hắn. Mà đến bây giờ hắn mới biết được tên của ba nữ còn lại. Người nữ tóc lam là Phong Thần chuyển thế Phong Tiểu Điệp, mỹ nhân tóc đỏ là Hỏa Thần chuyển thế Hồng Mỹ còn mỹ nhân tóc trắng thì không ai khác chính là Nguyệt Thần chuyển thế Triệu Linh Lung.

- Khụ các nàng cũng nên đi ra giải quyết chuyện bên ngoài rồi đó.

Hắn ho khan một tiếng cắt đứt cuộc trò chuyện không điểm dừng của các nàng. Vì theo sự biến mất của các nàng thì bên ngoài hiện tại đã loạn thành một đoàn. Cao thủ Lục Đại Tông Môn bắt đầu đánh bật giám sát của đám người Tây Đại lục.

Vốn ban đầu phía Tây Đại lục có nhiều chư thần chuyển thế có thể dễ dàng đàn áp người của Lục Đại Tông Môn nhưng hiện tại nhóm chư thần đã giảm bớt, tuy vẫn còn rất mạnh nhưng vẫn khó có thể giữ được nhiều cao thủ của Lục Đại Tông Môn như vậy nhất thời hai bên tiến vào thế giằng co.

Duy nhất chỉ có Băng Ngưng Cung đang ở trong Trấn Thiên Tháp là vẫn như cũ không hề dính chút xíu ảnh hưởng nào.

- Vậy chuyện này chúng ta nên xử lý thế nào đây?

Phi Yến giương mắt tội nghiệp nhìn hắn, vốn nàng muốn ép Yến Nhi gia nhập vào liên minh sau đó nàng sẽ dẫn dắt đại lục đi tới, cùng nhau chống lại Ma Tộc. Nhưng hiện tại nàng đã trở thành người của Vô Thiên nên bao nhiêu cái ý định hùng bá của nàng đều bị vức bỏ rồi, hiện nàng chỉ muốn ở bên cạnh hắn hảo hảo hưởng thụ khoái hoạt thôi.

- Được rồi các nàng cùng nhau đi ra ngoài sau đó tuyên bố đem Tây Đại lục cùng Đông Đại lục hình thành một cái liên minh do hai nàng đồng thời đứng đầu, sau đó lấy đại bản doanh là Băng Ngưng Cung như vậy là xong. Còn việc đối phó với Ma Tộc thì cứ để cho ta.Hắn cười cười vuốt ve khuôn mặt mịn màng của nàng nói ra. Vốn ban đầu hắn cũng không muốn lúng sâu vào vũng nước đục này nhưng xem ra hắn muốn chạy cũng không được rồi.

Nhưng dù sao thì hắn cũng còn một lão bà ở Ma Tộc là một đại công chúa nữa, xem ra hắn còn phải tìm một chỗ để Ma Tộc sinh sống đây. Vì hắn có thể nhìn ra được Ma Tộc vốn không có gì khác biệt so với nhân loại, chẳng qua là họ bị ép đến một nơi thiếu thốn tài nguyên nên mới sinh ra tính cách khắc nghiệt của họ. Vì vậy nếu muốn giải quyết chuyện của bọn họ thì trước hết phải tìm cho họ một chỗ sinh sống tốt cái đã.

- Rốt cuộc chàng muốn dùng cách gì đối phó Ma Tộc vậy?

Lúc này Hồng Mỹ mới nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nghi hoặc hỏi hắn. Ma Tộc trong trí nhớ của nàng là những kẻ điên với sức mạnh kinh khủng, lại thêm thủ lĩnh của bọn chúng là Ma Thần với thần thông mạnh mẽ hoàn toàn lấn áp tất cả chư thần khác khiến.

Tuy nàng biết hắn mạnh mẽ nhưng nàng cũng không tin là hắn có thể một choảng nhau với Ma Thần được.

- Cách hả? Đương nhiên là có rồi nhưng hiện tại thì nó vẫn còn là bí mật ha ha.

Hắn cười ha ha vỗ về khuôn mặt xinh đẹp của nàng, Hồng Mỹ còn định khuyên hắn không nên nhất thời xung động mà làm ra chuyện điên cuồng nhưng đã bị Yến Nhi ngăn lại. Với thực lực của hắn các nàng cũng hiểu được chút xíu, nên các nàng tin chắc là một cái Ma Thần căn bản không thể làm gì được hắn.

...
Sau một hồi nghị luận cuối cùng chúng nữ cùng với hắn đồng loạt bước ra bên ngoài.

Nhìn cảnh giương cung bạt kiếm giữa hai phe các nàng Phi Yến không khỏi nhíu mày một chút.

- Tất cả mọi người đừng nên manh động mà làm tổn thương hòa khí.

Lúc này Phi Yến trên không nhẹ giọng nói, vốn nàng chỉ muốn đem hai đại lục liên minh lại chứ không hề có ý định động đao kiếm nhưng không ngờ trong lúc nàng đi thì hai phe lại xảy ra chuyện đến nổi giương cung bạt kiếm như vậy.

- Đại nhân bọn chúng không chịu hợp tác.

Lúc này một người bên phía Tây Đại lục mới cung kính nhìn Phi Yến nói.

- Thôi được rồi, các ngươi mau thu vũ khí lại ta có chuyện muốn nói.

Mấy người Tây Đại lục kia có chút chần chờ, nhưng sau đó rất nhanh họ cũng làm theo lời nàng đem vũ khí thu lại.

Mà những người Đông Đại lục cũng không có bỏ vũ khí xuống, thấy cảnh này Yếu Nhi cũng có hơi nhíu mi sau đó nhẹ nhàng phất tay.

- Mọi người cũng nên buông bỏ vũ khí đi dù sau người ta cũng đã buông rồi.

Yến Nhi lên tiếng thì bắt đầu từ Quang Minh Giáo bắt đầu nhao nhao bỏ vũ khí xuống, cuối cùng toàn bộ cao thủ của Lục Đại Tông Môn cũng thu lại vũ khí. Mà lúc này chúng nữ của Băng Ngưng Cung cũng từ bên trong Trấn Thiên Tháp bước ra cùng chúng nữ hội họp.

Kế tiếp là một màn giới thiệu của chúng nữ, đám người Tây Đại lục còn đỡ một chút nhưng mà mấy người phía Đông Đại lục thì triệt để ngây ngốc họ không thể nào tin nổi là một vị thần mà họ thờ phụng lại từng ở chung với bọn họ, vốn còn vài kẻ không tin tưởng các nàng nhưng sau khi mấy nàng chứng minh thân phận thì cả đám triệt để im lặng.

Cuối cùng trước sự cung kính của mọi người các nàng nhanh chóng thành lập một liên minh lấy tên là Liên Minh Chư Thần để dẫn dắt Đại lục chống lại Ma Tộc.

Sau khi mọi người chuẩn bị rời đi thì bổng dưng trên trời mây đen cuồng cuộn, phía chân trời từng đạo lôi đình không ngừng đánh xuống tạo ra những tiếng nổ đinh tai và....

Chương 113: Ma Thần Hoàng Thiên xuất thế

Tại một miệng núi lửa đen thui giữa Vô Tận Hải, một cái lốc xoáy hắc ám đen ngòm không ngừng thôn phệ linh khí thiên địa.

Oanh Oanh Oanh

Từng đạo thiểm điện như những cong du long không ngừng oanh xuống khiến cho cả một vùng phủ kín lôi điện. Mà hiện tại ở giữa cái vòng xoáy kia có một thân ảnh phủ một bộ hắc y kín mít đang đứng thẳng tắp, từng luồng linh khí thiên địa từ bên ngoài đang dũng mãnh tiến vào thân ảnh kia. Mà vòng xoáy bên ngoài chính là linh khí trong thiên địa tụ tập lại mà thành.

Kỳ lạ là trong khi lôi điện đầy trời đang không ngừng cày xới mặt đất xung quanh thì chỗ bóng người kia đứng lại không có chút lôi điện nào có thể chạm tới. Qua chừng mười phút bỗng nhiên thân ảnh kia đình chỉ hấp thu linh khí khiến cho xoáy linh khí trên trời cũng theo đó tan biến, lúc này dưới chiếc mũ đen thui kia bỗng nhiên xuất hiện hai đạo huyết quang lóe lên sau đó nhanh chóng biến mất.

- Ha ha trăm vạn năm, cuối cùng bổn tôn cũng đã thoát khốn.

- Hừ hừ Quang Minh, Sinh Mệnh hai người các ngươi chờ đó sẽ có một ngày Hoàng Thiên ta hung hăng giẫm đạp các ngươi.

- Nhân loại ti tiện nhớ kỹ cho ta, trong vòng một tháng Bổn Thần sẽ xuất lĩnh đại quân Ma Tộc tiến công các ngươi, đem các ngươi trở thành nô lệ của tộc ta Ha ha.

Bóng đen kia bay vút lên trời cuồng ngạo cười mấy tiếng sau đó dùng giọt nói ồm ồm khó phân nam nữ rống lên. Đừng nhìn hắn chỉ rống mấy tiếng như vậy nhưng phàm là trên lãnh thổ Huyền Thiên Tinh đều có thể nghe rõ mồn một.

Mà lúc này khắp nơi trên Huyền Thiên Tinh các lão quái vật bế quan nhiều năm cũng nhau nhau phá quan mà ra, ai nấy cũng khiếp sợ nhìn về phía Vô Tận Hải. Mới vài năm trước họ đã đụng phải một cổ khí tức kinh khủng làm cho sợ mất mật rồi, vậy mà bây giờ lại thêm một cái khí thế kinh khủng nữa bốc lên. Mà những lão bất tử sống lâu năm như biết được chuyện gì đó đều nhìn nhau thở dài sau đó tiếp tục bế quan, nhưng có lẽ không lâu nữa họ sẽ phải xuất quan lần nữa rồi.

...

Trở lại với chỗ Vô Thiên, hiện tại ở quảng trường Quang Minh không ít cao thủ đều hướng lên trời trầm mặc vì họ đều biết rằng, một cái siêu cấp ác ma vừa phá phong đi ra. Tuy có Liên Minh Chư Thần với các vị thần cùng chúng Thần chuyển thế đứng ra chống lại Ma Thần nhưng trong nội tâm họ đều rõ ràng. Trăm vạn năm trước chúng Thần cũng từng liên thủ chống lại Ma Thần nhưng kết quả thì sao. Không phải đều tổn thất thảm trọng hay sao, tuy có thể phong ấn được hắn trăm vạn năm nhưng mà chúng Thần thì hao tổn gần một nữa phần còn lại đều phải chuyển thế luân hồi.

Mà trăm vạn năm sau, khi Ma Thần lần nữa chui ra thì chúng Thần còn chưa hồi phục đỉnh phong cùng số lượng ít ỏi thì liệu có thể là đối thủ của một Ma Thần không rõ sâu cạn sao. Nghĩ đến đây mọi người không khỏi nội tâm một phen lạnh lẽo, nếu không may bị bọn Ma Tộc chiếm được Huyền Thiên Tinh thì nhất định nhân loại phải bước vào một thời kì đen tối.

- Các nàng xem đó có phải là Ma Thần không?

Đúng lúc này Vô Thiên lên tiếng, cắt đứt bầu không khí có chút ngột ngạt này.

- Đúng vậy đó chính là Ma Thần Hoàng Thiên, hắn có thôn phệ thần công vô cùng khủng bố.Phi Yến nhìn Vô Thiên tỉ mỉ giải thích cho hắn.

- Hắn sao. Hắc hắc.

Bỗng dưng hắn lại lẩm bẩm một tiếng sao đó cười hắc hắc một tiếng.

- Chàng cười cái gì vậy?

Triệu Linh Lung nghiêng chiếc đầu nhỏ nhắn, nghi hoặc hỏi hắn.

- Không có gì chỉ là hôm nay thấy trời đặt biệt tốt, nên bất tri bất giác nghĩ đến vài việc tốt thôi.

Hắn vừa nói vừa dùng ánh mắt không thể sắc lang hơn mà quét tới quét lui trên thân hình mềm mại đẩy đà của các nàng, vốn ban đầu hắn cũng không có ý định tà ác gì cả nhưng khi nhìn vào thân thể thành thục mềm mại của các nàng khiến hắn không khỏi sắc tâm đại động.

Các nàng vốn đều là mỹ nhân thuộc hàng tuyệt sắc nhưng vẫn có chút ngây thơ, nhưng từ khi các nàng được hắn tích cực tưới tắm nên khiến cho các nàng dần lộ ra phong vận thành thục đầy mê người đủ khiến một lão sư phụ nhìn thấy cũng muốn hoàn tục huống chi một tên sắc ma như hắn.- Thiên à chàng có nắm chắc có thể đánh bại được hắn không.

Đúng lúc hắn còn đang say sưa ngắm nhìn thân thể mỹ diệu của các nàng thì Phi Yến cất tiếng cắt đứt suy nghĩ của hắn. Dù tin tưởng hắn nhưng khi cảm nhận khí tức của Ma Thần Hoàng Thiên tỏa ra lại khiến nàng không khỏi có chút sao động.

- Hắc nàng yên tâm, mấy tiểu yêu tinh các nàng còn bị ta thu thập thì một tên Hoàng Thiên có là gì.

Hắn đưa tay véo nhẹ má nàng một cái, rất là nghiêm túc nói ra. Nhưng mà lời nói của hắn lại khiến chúng nữ phải một phen tức giận dậm chân.

- Hừ chàng chỉ được bản lĩnh ức hiếp nữ nhân chứ có cái gì giỏi chứ.

Tiểu Ma Nữ Lý Thu Thảo trừng mắt nhìn hắn nói ra.

- Được lắm nếu nàng đã nói vậy thì hôm nay ta sẽ cho nàng biết bản lãnh của ta.

Hắn cười cười một tiếng cũng không có chút tức giận nào, sau đó khiển chân nhanh chóng chạy tới chỗ nàng định ôm lấy Tiểu Ma Nữ. Nhưng hắn đã đánh giá thấp Tiểu Ma Nữ chỉ thấy nàng đã nhanh nhẹn mà chạy thoát.

- Hừ người ta cũng không phải dễ bắt.

Nàng le lưỡi nhìn hắn vô cùng đáng yêu nói sau đó lại nhanh chân bỏ chạy.

- Được lắm để ta xem nàng chạy được bao lâu.

Hắn cũng cười sau đó nhanh chóng đuổi theo nàng, nhưng mà hắn cũng không có dùng đến chút pháp tắc nào mà chỉ bình thường đuổi theo nàng. Phút chốc hai người lại nháo thành một đoàn vô cùng vui vẻ, mà cái việc liên quan đến Ma Thần Hoàng Thiên cũng nhanh chóng bị ném đi.

Đám người Lục Đại Tông Môn cùng mấy người của Tây Đại lục nhìn họ nháu thì cũng bất đắt dĩ lắc đầu, lại càng thêm nghi hoặc về thân phận của hắn. Họ cũng không có ngốc tới mức mà cho là hắn chỉ là một kẻ bình thường, một tên tiểu bạch kiểm nữa vì không tên tiểu bạch kiểm nào đủ sức quản cái hậu cung to bự như vậy. Nhưng dù nghi hoặc nhưng họ cũng không dám đi lên để hỏi, cứ mắt điếc tai ngơ mặc cho họ hồ nháo.

Chương 114: Nàng không thể làm nhạc mẫu của ta

- Thôi được rồi không nháo nữa, hai Nữ Thần đại nhân chúng ta cũng nên lập ra phương án đối phó với Ma Tộc a.

Hắn dừng lại, rất nghiêm trọng nhìn hai nàng Yến Nhi cùng Phi Yến. Nhưng lại âm thầm truyền âm.

- Yến Nhi nàng hãy để Lục Đại Tông Môn xuất ra một ngàn tinh anh đến Băng Ngưng Cung nhận chút tài nguyên.

- Phi Yến cũng vậy nàng về Tây Đại lục mang đến đây một ngàn người sau đó cũng đến Băng Ngưng Cung nhận chút tài nguyên. Sau đó cả hai nàng đem hai ngàn người này chia ra mười tổ, lập thành một chi Đại lục thủ hộ binh chuẩn bị chống đám vô danh tiểu tốt của Ma Tộc là được.

- Vậy còn Ma Thần, cùng mấy tên Ma Tướng dưới tay hắn thì sao?

Yến Nhi cũng truyền âm ngược lại hắn mà hỏi.

- Chẳng phải còn các nàng sao? Đến lúc đó ta lo tên Ma Thần còn đám Ma Tướng kia thì giao các nàng đối phó. À quên nhắc các nàng, Ma Tộc công chúa là người của mình nên chớ có đánh bừa.

- Sắc lang

- Sắc lang

Hắn vừa nói xong thì bị các nàng đồng thời quăng cho hai tiếng sắc lang, sau đó không ai thèm để ý hắn nữa thay nhau đi phân phó.

Hắn có thể dễ dàng đem đám Ma Tộc này một hơi quét sạch nhưng hắn cũng không có ý định đó, Tuy bị Ma Tộc phá mấy lần nhưng hắn cũng phải cám ơn chúng. Bọn chúng không những giúp hắn có được mấy mỹ nhân mà còn đem một Công chúa dâng vào hậu cung hắn nữa nên hắn cũng không có ra tay quá nặng, với lại hắn còn có một vài thứ muốn lấy từ Ma Thần nữa, còn thứ gì thì. Đoán xem.

Sau một hồi phân phó thì Lục Đại Tông Môn cũng nhau nhau rời đi, trở về Tông Môn chuẩn bị chọn lựa tinh anh của môn phái. Duy chỉ có Băng Ngưng Cung và Quang Minh Giáo còn ở lại, nơi này là địa bàn của Quang Minh Giáo đương nhiên các nàng ở lại.

Còn Băng Ngưng Cung đã là hậu cung của hắn rồi nên các nàng ở lại cũng bình thường.

- Yến Nhi con thực sự là Quang Minh Thần sao?

Đúng lúc này một mỹ phụ bạch y tiếng tới chỗ Yến Nhi, nàng một tuy một thân bạch y rộng thùng thình nhưng cũng không thể che đi vóc dáng mê người của mình. Nhất là trước ngực hai đại bạch thỏ căng tròn cứ như có thể phá áo mà ra bất cứ lúc nào.

Mà khuôn mặt xinh đẹp của nàng lại mang theo vài nét giống với Yến Nhi, hiển nhiên đây chính là mẫu thân của nàng. Quang Minh Giáo Chủ đương nhiệm Bạch Sang Sang.

- Mẫu thân, tuy hài nhi là Quang Minh Thần nhưng con vẫn là con của người mà.

Nàng chạy tới, ôn lấy cánh tay của vị mỹ phụ kia nũng nịu nói. Lúc đầu nàng cũng nghĩ đây chỉ là một kiếp luân hồi bình thường, một khi đã thức tỉnh thì nàng cũng sẽ bỏ qua những người có quan hệ với mình. Nhưng mà từ khi nàng cùng hắn phát sinh quan hệ thì suy nghĩ cũng dần thay đổi, hơn nữa lại nhìn cảnh mẹ con nhà Như Huyền cùng nhau hầu hạ hắn, lại nghĩ đến mẹ mình ngày đêm tịch mịch nàng không khỏi một phen nghĩ loạn.

Và kết quả là dù đã thức tỉnh nàng vẫn quyết định cùng mẹ mình giữ lại quan hệ.

- Hài tử ngốc, mẹ còn tưởng con đã là nữ thần cao cao tại thượng thì không nhìn đến người mẹ này nữa chứ.

Bạch Sang Sang yêu thương xoa đầu con gái nói ra, nàng khi biết được con gái mình là Quang Minh Thần cao cao tại thượng thì nàng rất lo sợ, không biết con gái mình có còn để ý người mẹ này không nữa.Đứa bé này từ nhỏ đã thiếu đi tình yêu thương của cha nên nàng rất yêu thương nó, nhưng thể tránh khỏi nó sinh ra chán ghét với nàng nên nàng vô cùng lo lắng.

- Mẹ dù con là ai đi nữa cũng vẫn là con gái ngoan của mẹ mà.

- Con gái ngoan.

Hai mẹ con lại một phen yêu thương thăm hỏi nhau khiến chúng nữ ai cũng cảm động rớt nước mắt. Mà trong lúc này Vô Thiên cũng đã gọi chúng nữ bên trong Trấn Thiên Tháp ra, à không là do các nàng thấy hắn nên bước ra hội họp.

- Đúng rồi con gái đây là hiền tế của mẹ sao.

Lúc này Sang Sang mới hướng Vô Thiên đánh giá hắn, mà ánh mắt cũng có chút hiếu kì đánh giá chúng nữ sau đó quay sang hỏi Yến Nhi.

- Vâng.

Yến Nhi thẹn thùng cuối đầu trả lời. Nhưng mà lúc này bỗng dưng nàng lại thấy một trận gió lạnh thổi qua, ngẩng đầu lên đã thấy trên mặt mẹ nàng phủ kín một tầng sương lạnh, hai mắt toát ra sát khí nhìn Vô Thiên.

- Tên tiểu tử hoa tâm, đã có con gái của lão nương còn dám có nữ nhân khác. Hôm nay ta phải giáo huấn ngươi một trận mới được.

Nàng là Giáo Chủ của Quang Minh Giáo đương nhiên có chút không chấp nhận con gái vàng ngọc của mình đi theo một tên hoa tâm đại củ cải như hắn được rồi. Nhưng mà nàng biết tính con gái mình một khi đã quyết thì không thể nào thay đổi được nên cũng không có ngăn cấm hai người họ nhưng mà lại muốn hung hăng giáo huấn hắn một trận cho ra trò mới được.

- Mẹ...
Yến Nhi thấy tình hình không ổn nũng nịu lên tiếng với mẹ nàng, vì nàng biết được rằng nếu mà động thủ với tu vi của mẹ nàng thì chắc ăn sẽ phải ăn thiệt thòi lớn.

Nhưng mà mẹ nàng lại là một người tâm cao khí ngạo thì làm sao có thể nghe nàng được chứ. Hơn nữa từ lúc nhìn thấy chúng nữ cùng một chỗ với Vô Thiên không hiểu sao lại khiến nàng có chút khó chịu, rất là muốn đánh khuôn mặt tuấn tú kia một trận.

- Yến Nhi, nếu con còn coi ta là mẹ thì không nên nhúng tay vào.

- Quanh Minh vũ.

Nàng lạnh lùng nhìn Yến Nhi sau đó một Quyền Trượng màu lam xuất hiện nơi tay, một trượng vung lên, từng đợt Quang Minh chi lực như đạn liên thanh không ngừng từ bốn phía bắn tới chỗ hắn.

Mà lúc này tên Vô Thiên lại giống như là bị dọa đến ngốc vậy, cứ đứng yên tại chỗ không hề di chuyển.

Hiện đúng thật là Vô Thiên đang đứng ngốc một chỗ nhưng nguyên nhân lại không phải vì hắn sợ mà do hắn đang mải mê ngắm vị nhạc mẫu kia. Nàng vốn chỉ mặt có một bộ bạch y mỏng manh thôi nhưng chẳng qua là có Quang Minh chi lực gia thân nên người thường không thể nhìn thấy gì.

Nhưng mấy cái đó đối với Vô Thiên hắn lại không có tý tẹo tác dụng nào cả, nên nhất thời toàn bộ thân thể thành thục quyết rũ của nàng hoàn toàn bày ra trước mặt hắn mà nàng lại không hề hay biết gì mà cứ hung hăng tấn công hắn, còn hắn lại vì mãi ngắm cảnh đẹp trước mắt nên cũng không thèm để ý mấy viên đạn ánh sáng đang liên tục bắn tới, bởi vì trong mắt hắn bao nhiêu đó đạn không thể so với giai nhân trước mắt được.

Nàng nhìn thấy hắn ngây ngốc đứng đó thì khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh, một chiêu vừa rồi của nàng chỉ sử dụng năm phần lực đạo nên chắc chắn không thể giết chết hắn rồi nhưng tạo cho hắn chút thương tích thì không khó.

Nhưng mà chuyện xảy ra tiếp theo lại khiến nàng kinh hãi đến trợn tròn mắt. Bởi vì toàn bộ những đạn ánh sáng kia khi bay đến phạm vi cách hắn chừng ba thước thì bổng dưng biến mất vô tung.

- Chuyện...chuyện này.

Nàng không thể tin được mà lắp bắp một tiếng. Tuy một kích kia chỉ có năm phần lực đạo nhưng cũng không thể nào bị biến mất một cách vô tung như vậy được a.

- Âu xem ra nàng không thể nào làm nhạc mẫu của ta được rồi.

Đúng lúc này hắn bỗng dưng lên tiếng, hai mắt đầy ý cười nhìn nàng. Mà chúng nữ nhìn thấy biểu tình của hắn thì nhanh chóng hiểu ra chuyện gì sắp xảy ra. Nhất là Mặc Vô Song trên mặt nàng tràn ngập ý cười đặt biệt vì rất có thể nàng sắp có một tỷ muội mới a.

- Ngươi có ý gì.

Nàng ngơ ngác nhìn hắn nhưng mà cái biểu tình kia khiến cho khuôn mặt vốn vô cùng anh tuấn của hắn càng trở nên tà mị hơn làm cho nàng nhìn đến ngốc trệ, trên mặt một mảnh ửng đỏ mê người.

- Hắc làm gì sau nàng sẽ nhanh chóng biết thôi.

Hắc cười một tiếng sau đó vụt một cái đã đem nàng ôm vào trong ngực sai đó cả hai người đồng thời biến mất.

Mà ngay sau đó hai người đã xuất hiện bên trong Bổn Nguyên Không Gian. Đang lúc nàng còn chưa bình tỉnh vì bị hắn ôm vào ngực thì đã thấy mình xuất hiện tại một căn phòng khác, không nhịn được mà giương đôi mắt đẹp nghi hoặc nhìn hắn.

Chương 115: Nhạc mẫu đại nhân mê người

- Ngươi muốn làm gì, đây là đâu.

Nàng sau khi hồi phục tinh thần thì nhanh chóng nhảy ra khỏi ngực hắn, rất là cảnh giác nhìn hắn. Quyền Trượng nơi tay thủ sẵn, bất cứ lúc nào cũng có thể vung ra.

- Nơi đây có thể xem là hậu cung của ta.

Hắn nhìn thái độ của nàng cũng không có để ý mà thản nhiên nói.

- Hừ biết ngay tên tiểu tử ngươi không có gì tốt đẹp mà.

Nàng nghe hắn nói thì hừ lạnh một tiếng khinh thường, nhưng trong lòng thì không khỏi có chút chua xót đến cả nàng cũng không thể nào hiểu được, cứ như là thứ gì đó vô cùng quan trọng bị người ta đoạt mất vậy.

- Hắc hắc nếu nàng đã nói vậy thì ta sẽ thực sự không tốt đẹp cho nàng xem.

Hắn cười hắc hắc một tiếng sau đó tiến lại gần nàng, cặp mắt sâu thẳm lóe ra vô tận dâm quang không ngừng quét tới quét lui trên thân hình mỹ diệu, đẩy đà của nàng. Cảm nhận được ánh mắt xâm lược của hắn nàng không khỏi một phen ngượng ngùng khiến cho hai má nóng bỏng, đỏ bừng như máu vô cùng kiều diễm.

Nhưng mà dù bị hắn nhìn sỗ sàng như vậy nhưng mà trong nội tâm của nàng lại không hề có chút chán ghét nào, trái lại nàng còn cảm thấy có chút vui vẻ cùng tự hào. Nàng đang nghĩ miên man thì bỗng dưng thân thể mỹ diệu lại bị hắn lần nữa ôm vào trong ngực, từng trận khí tứ nam tử cương mãnh không ngừng ập vào khiến nàng xuýt chút nữa đã trầm luân rồi.

Nhưng mà lúc này lí trí còn xót lại trong nàng bỗng trổi dậy, hai bàn tay nhỏ nhắn đặt trước ngực hắn ý định muốn đẩy hắn ra nhưng lại cảm thấy tứ chi vô lực. Mà hai bàn tay trước ngực hắn lại từ đẩy ra biến thành xoan nắn trước ngực hắn cứ như một tiểu hiền thê làm nũng.

- Ngươi muốn làm cái gì? Mau thả ta ra. Ta là nhạc mẫu của ngươi đó, ngươi không thể làm bậy a.

Cảm thấy mình không thể lay động hắn nàng lại chuyển sang thương lượng, lại còn đem thân phận mẹ vợ của mình ra hù dọa hắn. Nếu là một người bình thường có lẽ sẽ quan tâm đến đe doạ của nàng. Nhưng tiếc thay Vô Thiên hắn lại không phải là một người bình thường, mấy cái ước thúc của người thường trong mắt hắn lại chẳng đáng là gì cả.

- Không phải nàng nói ta xấu xa sao vậy ta sẽ xấu xa tới cùng.

Hắn cũng không có để ý uy hiếp của nàng, ánh mắt treo ý cười nồng đậm, bá đạo nói một câu sau đó hung hăng nhắm tới đôi môi đỏ chín mọng của nàng mà hôn xuống.

- Ngươi...

Nàng nhìn khuôn mặt hắn càng ngày càng gần thì không kìm được mà kêu lên một tiếng nhưng lời chưa ra khỏi miệng thì đôi môi anh đào nhỏ nhắn đã bị hắn bịt kín chỉ có thể phát ra những tiếng ú ớ không rõ ràng.

Mà hắn thì lại vô cùng đắc ý không ngừng ở trong miệng nàng mà quấy phá, lại đem chiếc lưỡi đinh hương nhỏ nhắn của nàng không ngừng trêu chọc. Mà toàn bộ mật dịch thơm ngọt trong miệng nàng cũng lần lượt bị hắn hút đi.

Trong lúc đang tận hưởng miệng nhỏ của nàng thì tay hắn cũng đã không thành thật mà loạn động. Một tay hắn từ eo nàng từ từ đi xuống, đến khi đụng vào ngọc đồn vểnh cao của nàng thì mới dừng lại cách một lớp vải mà xoa nắn kiều đồn mềm mại săn chắc của nàng.Trong khi đó một tay còn lại của hắn cũng không thành thật mà hướng đến hai đại bạch thỏ trước ngực của nàng, một tay hắn dễ dàng luồng qua lớp vải vóc mỏng manh của nàng mà đùa giỡn hai chú thỏ kia.

Miệng nhỏ thì bị bịch kín, trong khi đo từ hai bộ vị mẫn cảm nhất lại không ngừng truyền đến từng đợt khoái cảm kỳ diệu khiến nàng không khỏi liên tục thở gấp, mộ nhãn như tơ, thổ khí như u lan, đôi lúc còn phát ra những tiếng hừ hừ trong cổ họng khiến người ta bốc hỏa.

Mãi một lúc lâu sau, khi thấy nàng đã sắp không thể hô hấp nổi thì hắn mới thả nàng ra. Nàng lúc này hai mắt đã hơi khép lại, nàng hai mắt khép hờ, mị nhãn như tơ, khuôn mặt xinh đẹp đỏ ửng vô cùng mê người khiến hắn cũng phải nhìn đến thẩn thờ một chút.

Nàng cũng giống như Yến Nhi đều mang theo vẻ đẹp thánh khiết như một tiên tử không ăn khói lửa, nhưng nàng dù sao cũng đã sinh con nên bên cạnh vẻ đẹp thánh khiết kia lại mang theo nét thành thục đầy quyến rủ. Lại thêm vóc người đẩy đà như trái cây chín mọng của nàng đủ sức khiến cho bất cứ nam nhân nào nhìn thấy cũng bị mê hoặc.

Nhất là khuôn mặt xinh đẹp đang đỏ bừng bừng kia càng khiến người ta nhìn đến bốc lửa.

- Hắc nàng có muốn trở thành nữ nhân của ta không.

Hắn cười cười nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên, hơi chút đùa giỡn nhìn nàng.

- Đáng ghét, đến đậu hũ của lão nương cũng để ngươi ăn rồi còn hỏi cái gì nữa chứ.

- Hừ chỉ tiện nghi cho tên hỗn đản ngươi, đã có được nữ Thần lại còn được khuyến mãi thêm nữa chứ. Ngươi đúng là tốt số.

- Nhưng mà trước khi trở thành nữ nhân của chàng ta muốn chàng hứa với ta một điều có được không?Nàng vừa nũng nịu lại vừa xấu hổ đấm bình bịch vào ngực hắn mà nỉ non, nhưng bỗng nhiên đùng một cái lại đổi sang bộ dáng vô cùng nghiêm túc mà nhìn hắn. Khiến hắn nhất thời lắc đầu thầm than nữ nhân đúng là nhanh trở mặt.

- Được rồi nàng muốn ta hứa gì hả.

Nghỉ vậy nhưng hắn cũng không có nói ra mà cũng rất là nghiêm túc đáp lại nàng.

- Hứa với thiếp cho dù sau này chàng có bao nhiêu nữ nhân đi nữa cũng không được bỏ rơi mẹ con thiếp. Có được không.

Nàng vô cùng nghiêm túc nhìn hắn mà nói, nếu đã chọn hắn thì nàng cũng không mong hắn sẽ như mấy tên xú nam nhân kia, chỉ mê mẩn vẻ đẹp của nàng rồi khi đã có được thì lại đem vức bỏ.

- Nếu nàng muốn ta không có thêm nữ nhân thì có thể sẽ hơi khó đối với ta, nhưng còn chuyện này thì nàng có thể yên tâm.

- Một khi đã là nữ nhân của Vô Thiên ta thì cho dù là nàng có chủ động bỏ trốn thì lão tử cũng sẽ đem nàng bắt về chứ không bao giờ có chuyện ta bỏ rơi các nàng.

Hắn nhìn thẳng vào trong mắt nàng, vô cùng trịnh trọng nói ra. Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm nhưng lại thập phần kiên định kia không khỏi khiến cho tâm hồn thiếu nữ của nàng mãnh liệt run động, phút chốc cả khuôn mặt nhỏ nhắn vừa khôi phục bình thường lại phủ kín một tầng đỏ ửng mê hoặc.

Hắn nhìn nàng xinh đẹp động nhân như vậy không khỏi sắc tâm đại phóng, một bả đem đôi môi đỏ mọng của nàng gặm lấy khiến cho căn phòng nhất thời toàn tiếng môi lưỡi va chạm.

Sau một trận cuồng hôn hắn cũng không nhịn được nữa mà đem nàng ném lên giường, tay nhanh chóng lột sạch toàn bộ y phục trên người nàng.

Phút chốc một thân thể xinh đẹp động nhân đã hiện ra trước mặt hắn. Làm da tuyết trắng, mềm mại như mở đông, khuôn mặt trái xoan tinh xảo, mắt phượng khép hờ, mũi ngọc không ngừng phun ra từng trận u lan nhiệt khí, hai má kiều diễm ửng hồng, cái miệng nhỏ xinh xắn khả nhếch lên. Cần cổ thon dài trắng mịn như một con thiên nga cao ngạo, xương quai xanh xinh đẹp, tinh xảo. Đặt biệt là hai khỏa cầu thịt trước ngực, vừa to lớn khủng bố lại vô cùng cao ngạo ưởn cao lên, hơn nữa còn được điểm xuyến thêm hai hạt anh đào phấn nộn mê người.

Bên dưới là tiểu phúc trắng noãn trơn bóng, vòng eo nhỏ nhắn không chút mở thừa. Kiều đồn to lớn, sẵn chắc vểnh cao. Chân ngọc thon dài trắng mịn, mấy ngón chân nhỏ nhắn tinh xảo như tạc. Ở giữa hai chân là một vùng rừng rậm xanh tốt với một khe suối đỏ hồng còn lưu chút ướt át hơn nữa còn tỏa ra mùi hương nhè nhẹ.

Hắn nhìn mỹ cảnh trước mặt không nhịn được nuốt nước bọt cái ực, nàng đúng là quá xinh đẹp, quá mê người rồi.

- Hắc Nhạc mẫu đại nhân, người thật là mê người a. Khiến cho tiểu tế yêu thích nha.

Hắn cười xấu xa trêu trọc nàng, sau đó đem nàng đặt dưới thân chuẩn bị cho một trận chiến.

Còn trận chiến thì chờ chap sau.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau