HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Chúng nữ đoạt truyền thừa- Đông Đại lục nguy cơ

Trong Thần Ma Bí Cảnh trong khi những tinh anh của các môn phái khác phải điên cuồng liệp sát Ma thú để kiếm điểm tích lũy thì đám người Vô Thiên lại thập phần nhàn nhã mà đi dạo ngắm cảnh. Từ khi bước vào nơi này đến nay cũng đã một năm năm tháng còn cách ngày bí cảnh đóng cửa cũng chỉ một tháng thôi.

Mà trong khoảng thời gian này thì Vô Thiên cũng đã kiếm được truyền thừa thích hợp cho chúng nữ cụ thể là:

Hồ Thi Thi với truyền thừa của Cửu Vĩ Thiên Hồ với Mị Thuật kinh người có thể khiến đối thủ trúng phải trở thành con rối bán mạng cho nàng một cách vô điều kiện, nàng còn được Vô Thiên trợ giúp một hơi lên tận Trung Vị Thần trở thành Thần Hồ trong truyền thuyết.

Phượng Thanh Thanh nhận được truyền thừa từ Xích Diệm Chu Tước Thần Thú, từng là Vương Giả trong Thần Thú. Nàng còn mang theo Thiên Phú không gian cùng với khả năng thao túng hỏa diễm khiến thực lực của nàng đại tăng. Hơn nữa nàng còn được hắn trợ giúp đột phá Trung Vị Thần sánh ngang với Xích Diệm Chu Tước thời kỳ Đỉnh cao.

Hoàng Thu Trúc với truyền thừa từ Bạch Hổ Thần Thú, một trong Chân Linh tộc. Vốn nàng đã có một chút huyết mạch Bạch Hổ nên khi nhận được truyền thừa từ Bạch Hổ đã hoàn toàn đánh thức thiên phú Thần Thông Bạch Hổ Hống của Bạch Hổ Tộc cùng với khả năng thao túng thời gian kì dị khiến sức mạnh của nàng có thể sánh ngang tâm nữ nhận truyền thừa từ Thái Cổ Thần Long. Nhất là khi nàng thăng lên Trung Vị Thần có thể một mình áp đảo cả tam nữ, vì trong người nàng còn có bảo Vật Thiên Âm Phong Sát Châu nên dù tam nữ đều nhận được Thiên Phú Thần Thông của Thái Cổ Thần Long cũng khó mà đánh lại nàng.

Còn Hoàng Trúc Mai thì nhận truyền thừa từ Côn Bằng Thần Thú cùng với Thần Thông Côn Bằng Triển Sí, tuy không lợi hại bằng Trúc Mai có Thiên Âm Phong Sát Châu nhưng cũng có thể sánh ngang với Linh Tú tam nữ. Hiện giờ hai tỷ muội Thu Trúc cùng Trúc Mai đều có tu vi Trung Vị Thần. Trong Sư Thứu tộc có thể sánh ngang Lão Tổ nếu bây giờ các nàng trở về Sư Thứu tộc chắc sẽ trở thành những người cao cao tại Thượng.

Còn Triệu Huyền Trân vốn có huyết mạch Tam Túc Kim Ô vô cùng tinh thuần lại còn trong Bí Cảnh tìm được truyền thừa của viễn cổ Tam Túc Kim Ô khiến nàng thức tỉnh Thiên Phú Liệt Dương Phần Thiên của Kim Ô tộc. Cùng với tu vi Trung Vị Thần được Vô Thiên tăng lên thì nàng cũng có thể đánh ngang với chúng nữ.

Còn Phong Tử Yên cũng nhận truyền thừa từ Tử Vong Chi Thần với vũ khí Tử Vong Phong Sa có thể vô thanh vô thức đem đối thủ ăn mòn thành huyết thủy cùng với tử vong khí có thể khiến kẻ đối đầu tinh thần suy thoái, thậm chí những kẻ tâm chí bạc nhược còn có thể bị tử vong khí làm cho trở nên ngu ngốc. Tuy trong lúc luận bàng nàng có vài phần kém cạnh nhưng đó là nàng không vận dụng vũ khí chết người như Tử Vong Phong Sa cùng Tử Vong Khí thì ai thắng ai thua còn chưa biết được.

Mà nàng Xích Luyện Ma Nữ Dương Ngọc Diễm thì lại nhận được truyền thừa từ Hắc Diễm Ma Thần là một trong hai Ma Thần của Ma Giới năm xưa bị diệt sát. Nàng cũng nhận được Thiên Ma Hắc Diễm từng là quân bài kinh khủng của vị Ma Thần kia khiến nàng cùng với Phượng Thanh Thanh trở thành hai kình địch trong khống hỏa.

Duy nhất chỉ có tiểu cô nương Lý Thu Thảo là đặc biệt hơn cả, cô nhóc vốn có Thiên phú luyện đan rất cao nhưng không ngờ nàng còn nhận được truyền thừa từ Thần Nông với khả năng luyện đan đỉnh cao. Tuy nàng được nâng cao tu vi đến Trung Vị Thần nhưng năng lực chiến đấu thậm chí còn thua cả Sơ Vị Thần khiến hắn có chút dở khóc dở cười, vốn chúng nữ ai cũng có khả năng nghiền áp những đối thủ cùng giai duy chỉ có tiểu cô nương này lại... Hơn nữa nàng còn không thèm tăng lực chiến đấu lên mà đặt toàn bộ tinh lực cho luyện đan. Nếu là người thường có một vị Đan Thần bên cạnh thì sẽ vô cùng vui vẻ, vì có một vị Đan Thần thì giống như có thêm một đống thủ đoạn bảo mệnh rồi.

Nhưng hắn lại không phải người thường, với thực lực của hắn thì trong vũ trụ này làm gì còn ai có thể uy hiếp hắn được chứ cần một Đan Thần làm gì chứ, hắn chỉ muốn nữ nhân của mình có thể vĩnh viễn bên hắn thôi. Nhưng mà nghĩ lại hắn cũng không ép nàng nữa dù gì bây giờ nàng cũng đã có thọ nguyên gần như sánh ngang trời đất thì hắn muốn giúp nàng đạt Bất Tử Chi Thân cũng không quá khó.

Còn hai tỷ muội Nhậm Thanh Thanh cùng Nhậm Thiên Tuyết lại cùng nhận được truyền thừa từ Phong Vũ song Thần, hai nàng người gió kẻ mưa phối hợp có thể nói là thập phần hoàn mỹ. Cùng với bộ Vũ kỹ Phong Vũ Hoán Thiên Kiếm và Hai thanh Thần Khí Phong Vũ Linh Kiếm khiến thực lực Hai tỷ muội các nàng cũng không hề kém cạnh.

Trong chúng nữ duy chỉ có Mặc Vô Song là không thể tìm được truyền thừa thích hợp vì huyết mạch của nàng chỉ Thuần túy là Kim Hạt tộc nên không có khả năng có được truyền thừa đặc biệt. Nhưng mà trong thời gian này nàng lại được hắn chăm sóc đặc biệt nên Huyết Mạch vốn bình thường của nàng cũng bắt đầu được nâng cao tuy về loại không đổi nhưng về chất lại xảy ra biến hóa nghiêng trời. Huyết Mạch Hoàng Kim Hạt trong người nàng hiện tại đã có thể so với hậu đại của không ít Cổ tộc. Nếu cứ đà này thì chỉ cần trăm năm huyết mạch Hoàng Kim Hạc của nàng nhất định sẽ lột xác trở nên mạnh mẽ không thua gì huyết mạch Đế Vương Mỹ Nhân Hạt của Mặc Như Huyền.- Này các nàng xem chỗ này không thấy chán sau. Xung quanh chỉ núi với cây có gì thú vị đầu.

Lúc này trong lúc chúng nữ đang hưng phấn nhìn ngắm cảnh đẹp thì Vô Thiên đang lẻo đẻo phía sau lại lên tiếng.

- Chàng không thấy thú vị nhưng chúng ta thấy thú vị. Sao nào có phải chàng không muốn đi nữa không? Chàng không đi cũng được nhưng tối nay đừng ngủ cùng bọn thiếp.

Đáp lại hắn là một mớ lời tinh nghịch của Lý Thu Thảo, nói xong nàng còn làm một cái mặt quỷ với hắn sau đó mới cùng chúng nữ tiếp tục du sơn ngoạn thủy.

- Hừ hừ tốt lắm tối nay vi phu sẽ cho các nàng biết tay hừ hừ...

Hắn cũng đành lẳng lặng đi theo sau nhưng trong lòng thầm hừ lạnh. Trong cả vũ trụ rộng lớn những người dám uy hiếp hắn cũng chỉ có mấy mỹ nhân này thôi.

...
Trong khi đám người Vô Thiên đang tiêu diêu tự tại ở bên trong Thần Ma Bí Cảnh thì bên ngoài Đông Đại lục lại đang gặp phải nguy cơ lớn.

Vốn thời gian ở trong Thần Ma Bí Cảnh là một năm thì bên ngoài cũng chỉ trải qua một tháng thôi, nên bên trong Thần Ma Bí Cảnh trôi qua một năm năm tháng thì bên ngoài cũng chỉ có hơn một tuần thôi nhưng ngoại trừ Băng Ngưng Cung có Cung chủ Hàn Tuyết Ngưng cùng với Hồ Thi Thi và cả Thu Nguyệt Sương hai cường giả Bán Thánh Trung Kì, một Thánh Giả hậu kì cùng một kiện Thần Binh Trấn Thiên Tháp được Vô Thiên để lại cùng tọa trấn thì Lục đại môn phái khác đã bị một đám người tự xưng là đến từ Tây Đại lục bắt giữ.

Vốn đám người Lục Đại môn phái cũng có không ít cao thủ nhưng trước đại quân của Tây Đại lục với hơn hai mươi Bán Thánh Đỉnh cao và mười mấy Thánh Giả thì chút lực lượng của Lục Đại môn phái thực không đủ làm gì người ta. Mà Băng Ngưng Cung nếu không phải có Trấn Thiên Tháp có sức phòng ngự biến thái thì e là hiện giờ cũng đã bị bắt rồi.

Nhưng có vẻ như đám người Tây Đại lục này cũng không có ý chiếm cứ Đông Đại lục, vì họ chỉ giam đám người của Lục Đại môn phái lại sau đó cũng lẳng lặng dựng trại ở xung quanh mà chờ người bên trong Bí Cảnh đi ra.

...

Bên trong Trấn Thiên Tháp cả ba người Tuyết Ngưng, Thi Thi và Nguyệt Sương đang ngồi trên một chiếc bàn nhỏ. Hồ Thi Thi mặt ủ mày chau uể oải hỏi.

- Hai tỷ tỷ rốt cuộc thì cái bọn Tây Đại lục kia muốn làm cái gì chứ.

- Chuyện này ta cũng không rõ nhưng có lẽ chúng muốn chờ ai đó từ trong Bí Cảnh trở ra.

- Có khi nào tìm hắn không?

Bỗng dưng Thu Nguyệt Sương giật mình hỏi.

- Có thể là hắn mà cũng có thể không.

Hàn Tuyết Ngưng nhìn về không gian phía trước thở dài một cái. Nàng tuy luôn thấy hắn làm những việc phi thường nhưng nếu đám ngoài kia là vì hắn mà tới thì thực sự khiến nàng phải lo lắng.

Chương 107: Khúc nhạc đệm trước lúc Thần Ma Bí Cảnh mở ra

- Tiểu tử khôn hồn thì giao ra toàn bộ Ma Hạch, sau đó để đám nữ nhân kia lại rồi cút ngay.

Một tên đại hán cầm trong tay một cây Lang nha bổng Hoàng cấp chỉ vào Vô Thiên cùng chúng nữ cần rỡ nói. Sau gần một tháng hắn cùng chúng nữ du sơn ngoạn thủy thỏa thích thì hôm nay cũng sắp tới ngày Thần Ma Bí Cảnh chuẩn bị mở cửa đem người bên trong truyền tống ra bên ngoài.

Vốn nhóm người Vô Thiên đến chổ cổng bí cảnh sớm hai ngày để chuẩn bị đi ra nhưng không ngờ vừa tới nơi lại đụng phải cái đám không có mắt này. Vốn những người trong chỗ này hầu như ai cũng biết hắn nên không có tên nào dám đụng vào hắn, nhưng khiến hắn có chút khó hiểu là cái tên đại hán này từ chỗ nào chui ra mà còn dám chặng đường hắn.

Nhưng bỗng dưng một tên thiếu niên đang cười lạnh nhìn về phía hắn thì hắn đã minh bạch tất cả, mà cái thiếu niên đang âm trầm kia không ai khác chính là tên thiên tài của Đan Tống, Thiếu Tông Chủ Dương Thiên Hữu. Mà nhóm đại hán kia chính là thị vệ đi theo bảo vệ cho hắn cải trang thành, vốn tên này cũng có tu vi Tiên Thiên Hậu kì cũng là một cường giả nhưng tiếc là hôm nay hắn đụng phải Vô Thiên và chúng nữ thì hắn không khác gì một con kiến hôi đi dọa một con người cả.

- Hắn kêu ta để lại các nàng kìa ta phải làm sao đây.

Hắn rất là "sợ hãi" hỏi chúng nữ, nhìn thấy vẻ mặt sợ sệt của hắn thì đám đại hán kia không khỏi nhếch lên một nụ cười khinh thường. Mà chúng nữ thì bị biểu hiện của hắn làm cho xuýt chút nữa đã cười ầm lên rồi, nhưng vì để ý hình tượng các nàng ai cũng nhịn cười đến nỗi mặt mày đỏ bừng khiến cả đám người xung quanh ai cũng mở to mắt nhìn trân trân.

Cũng có không ít người thầm tiết hận, một đám mỹ nhân như hoa như ngọc vậy mà lại chọn trúng một tên tiểu bạch kiểm. Thậm chí còn có mấy tên muốn ra mặt dùm các nàng biết đâu khiến mỹ nhân cảm động đi theo mình không chừng.

Nhưng rất nhanh bọn chúng đều tự bỏ cái ý định đó qua một bên bởi vì không biết từ khi nào tên Dương Thiên Hữu đã đứng sau lưng đám người kia lạnh lùng nhìn những kẻ xung quanh. Khi thấy hắn thì gần như đồng thời mấy tên muốn đi ra làm anh hùng đều lui bước. Tuy trong đó có thật nhiều mỹ nữ xinh đẹp, hơn nữa còn có không ít người có thân phận lớn nhưng mà vì mấy mỹ nhân này đi đắt tội Đan Tông thì thật không đáng.

- Ài thôi được rồi ta để các nàng lại, nhưng các ngươi nhất định phải thả ta ra khỏi Bí Cảnh này.

- Ha ha được.

- Tốt người ta đã để lại còn giữ được hay không là do các ngươi.Hắn nói xong cười lạnh một tiếng, mà Trúc Mai ở một bên cũng đã không nhịn được lao ra. Tuy nàng là Yêu Thú nhưng nàng lại vô cùng chán ghét cái bọn nam nhân thối tha này.

Chỉ thấy thân hình nàng lóe lên một cái đã hiện ra trước mặt năm tên đại hán kia sau đó ngọc thủ vung lên, từ trên bàn tay ngọc của nàng xuất hiện năm đạo phong nhận đen kịt phân ra chém về phía năm tên. Cả năm tên thậm chí còn chưa biết gì thì đã bị phong nhận kia cắt thành mấy khúc rơi trên mặt đất toát ra mùi tanh tửi. Còn nàng thì đã nhanh chóng trở lại bên cạnh hắn khuôn mặt tươi cười như chưa từng xảy ra việc gì.

Mà những kẻ đứng xem thì không nhịn được mà run lên một cái, nhưng mà họ cũng không phải là vì sợ mùi tanh bốc ra từ mấy cái xác trên mặt đất mà họ run lẩy bẩy trước thủ đoạn giết người kinh khủng của Trúc Mai. Phải biết rằng nàng ra tay giết chết cả năm tên Tiên Thiên Hậu kì trong thời gian chưa đến mười tức, đây là thủ đoạn bực nào a. Mà mấy tên vừa rồi muốn đi ra làm anh hùng thì đều lắc đầu cười khổ, tu vi người ta kinh khủng vậy thì cần cứu sau, đứng là nực cười.

Còn tên chủ mưu của chuyện này là Dương Thiên Hữu thì lại bị dọa không nhẹ, hắn hai chân run run mà bên dưới đũng quần cũng ướt một mảng bốc mùi thối. Vốn ban đầu Trúc Mai có ý định diệt luôn hắn nhưng nàng bị cái mùi thối kia làm cho chán ghét không thèm giết hắn làm chi cho bẩn tay.

Nhưng nàng tha hắn không có nghĩa là Vô Thiên cũng tha cho hắn, bởi vì từ cổ chí kim chưa từng có ai chọc vào hắn mà còn sống cả. Thậm chí từng có một cổ tộc chỉ vì một tên tiểu bối mạo phạm hắn mà cả tộc đó đã biến mất. Hắn cười lạnh bước từng bước về phía tên Dương Thiên Hữu đang run rẩy kia, mỗi một bước của hắn nện xuống lại có một chút sát khí từ trong mắt hắn phóng ra, tuy chỉ là một chút nhưng không phải một tên Kim Đan như hắn có thể chịu đựng nổi. Chỉ thấy hắn thoáng cái đã quỳ mọp xuống miệng không ngừng lẩm bẩm.

- Không...không ngươi không thể giết ta, không thể...ta là thiếu Tông Chủ, ngươi không thể ha ha...
- Hừ yên tâm mà đi rất nhanh ta sẽ tiễn cả Đan Tông đi cùng với ngươi.

Vô Thiên hừ lạnh một tiếng sau đó khinh thường quay đi, cũng không có làm ra động tác gì. Nhưng khi hắn vừa quay đi thì thân thể đang cười điên dại của Dương Thiên Hữu lại nhanh chóng bạo toái thành một đống thịt vụng, khiến cho người xung quanh không khỏi hút một ngụm khí lạnh. Mà qua sự kiện tên ngu ngốc Dương Thiên Hữu kia thì cũng không còn tên nào đui mù mà chọc vào hắn nữa.

Sau khi giết đám người Dương Thiên Hữu xong thì hắn cùng chúng nữ cũng không thèm quan tâm người ta bàn tán, nhanh chóng tìm một chỗ rộng rãi, bằng phẳng sau đó hắn lại lôi ra một tòa lầu các hai tầng đặt trên đất rồi cùng chúng nữ vào bên trong chờ đợi Bí Cảnh mở ra. Nhìn cái tòa lầu các kia đám người xung quanh không khỏi trợn mắt, ai đời đi vào Bí Cảnh lại mang theo một cái lầu các chứ.

...

Trong khi đó ở bên ngoài, nơi trận doanh của đám người Tây Đại lục cũng mọc lên một cái cung điện màu vàng to lớn. Lúc này bên trong cung điện, một thiếu niên tóc vàng, khuôn mặt tuy rất tuấn tú nhưng vẫn hơi thua Vô Thiên, nhưng trên mặt hắn lại có vẻ kiêu ngạo bất tuân chứ không phải là vẻ tà mị như Vô Thiên.

Ngoài ra bên trong cung điện rộng lớn này còn đứng mấy người thiếu nam thiếu nữ khác nữ, và đặt biệt nhất là ở chính giữa cung điện có một thiếu nữ, tóc xanh lục, dung nhan tinh xảo đang ung dung ngồi trên một cái ghế lớn. Vẻ xinh đẹp của nàng cũng không chút thua kém chúng nữ, hơn nữa trên người nàng còn toát ra khí tức sinh cơ bừng bừng làm cho người ta như tắm gió xuân vậy.

- Sinh Mệnh tại sao lại không tấn công đám rùa cái kia chứ, chỉ cần phát động một kích của Thần Khí thì nhất định cái mại rùa kia sẽ bị phá nát.

Lúc này thiếu niên tóc vàng kia rất là bức xúc nhìn chằm chằm thiếu nữ tóc xanh kia nói ra.

- Hừ Duệ Kim ngươi nên nhớ mục đích của chúng ta là chống lại Ma Tộc chứ không phải là đi đánh người. Với lại một kích của Thần Khí một khi phát ra thì chúng ta cũng phải trả giá không nhẹ đâu, nên ta nghĩ ngươi cũng đừng nên nhắc đến chuyện này nữa.

Thiếu nữ được gọi là Sinh Mệnh kia lạnh lùng nhìn thiếu niên tóc vàng hừ lạnh một tiếng nói sau đó đứng dậy đi vào phía sau cung điện. Mà thiếu niên tóc vàng kia khuôn mặt trở nên vô cùng âm trầm nhưng rất nhanh bị hắn giấu đi sau đó phất tay áo đi ra ngoài

Chương 108: Âm siêu cấp

Cuối cùng thì ba ngày cũng nhanh chóng trôi qua, hôm nay chính là ngày Thần Ma Bí Cảnh đem người bên trong truyền tống ra bên ngoài. Hiện tại khu vực cửa ra của Thần Ma Bí Cảnh đã tụ họp mấy chục người, vốn người tiến vào lần này có hơn trăm người nhưng bên trong Bí Cảnh hung hiểm vô cùng cộng với việc đánh giết cướp bóc lúc nào cũng có nên khiến số người còn lại giảm mạnh.

Đúng lúc này hư không bên trên bắt đầu xuất hiện mấy vết rách, sau đó các vết rách từ từ khuếch đại và có xu thế nối lại với nhau. Lại qua hơn một giờ đồng hồ thì các vết rách mới hoàn toàn nối lại tạo ra một cái khe không gian chừng ba chục thước vuông.

Sau đó từ bên trong khe không gian kia bắt đầu rủ xuống từng đợt bạch quang giống như một dòng suối ánh sáng từ trên trời đổ xuống vô cùng mỹ lệ. Mà những người xung quanh nhìn thấy dòng bạch quang kia thì nhao nhao phóng tới.

Nhưng đúng lúc này Vô Thiên dẫn theo chúng nữ từ trong lầu các đi ra ngoài, sau khi thu lại tòa lầu các kia thì hắn mới dắt theo chúng nữ từ từ đi tới chỗ bạch quang kia. Mà mấy tên muốn đi ra ngoài trước lại rất thức thời mà nhường đường cho Vô Thiên.

Từ cái chết của tên Dương Thiên Hữu đã khiến cho tất cả những người từng chứng kiến phải run sợ thật sâu, một người vậy mà có thể đem một tên Hóa Linh cảnh sinh sinh nổ bạo mà không nhúc cả một ngón tay thử hỏi muốn làm như vậy thì cần tu vi bực nào chứ.

Xuất phát từ đó vốn đoàn người tranh nhau ở lối ra lại tự động tách ra một lối đi nhường cho Vô Thiên và chúng nữ. Nhìn cảnh này hắn cũng chỉ cười khẽ sau đó dẫn chúng nữ từ từ biến mất trong bạch quang, còn chuyện đám tinh anh của các môn phái bên trong có tranh nhau vỡ đầu thì hắn cũng không quan tâm.

- Các nàng ra bên ngoài tận lực đứng sau ta, không nên chạy loạn.

Trong lúc đang bên trong không gian truyền tống thì bỗng dưng các nàng nghe được giọng hắn. Tuy không hiểu tại sao hắn nói vậy, nhưng các nàng cũng không có phản đối.

Còn lý do hắn dặn dò chúng nữ như vậy đương nhiên là do tình cảnh bên ngoài rồi, thực ra toàn bộ những chuyện xảy ra bên ngoài hắn cũng không quá bận tâm, chúng nữ một khi đã ở bên trong cái Trấn Thiên Tháp kia thì dù cái đám người Tây Đại lục kia có vận dụng một ngàn kích Thần Khí cùi bắp kia thì cũng chẳng làm nó suy suyển chút nào, thậm chí còn có thể bị phản chấn từ Trấn Thiên Tháp nữa.

Nhưng hắn cố ý dặn dò các nàng là vì đang chuẩn bị cho một cái kế hoạch siêu cấp đặt biệt a, mà đối tượng cho cái kế hoạch này chính là mấy mỹ nhân Tây Đại lục kia. Lúc ban đầu hắn cũng không có ý định gì nhưng nhìn thấy mấy mỹ nhân kia không khỏi khiến hắn sắc tâm đại động quyết định đem các nàng cùng thu bở vậy hắn mới dặn dò chúng nữ, tránh cho các nàng bão nổi đem đám người Tây Đại lục kia đánh chết hết.

...

Sau hơn mười lăm phút ở trong truyền tống trận cuối cùng nhóm người Vô Thiên cũng xuất hiện tại Quảng Trường Quang Minh Thành, mà chào đón họ không còn là Lục Đại Tông Môn nữa mà thay vào đó là đám người Tây Đại lục đầu tóc đủ màu, dẫn đầu là một nữ nhân tóc xanh, cùng với mấy tên thiếu niên vẻ mặt kiệt ngạo.
- Quang Minh cuối cùng cũng chờ được ngươi.

Lúc này thiếu nữ tóc xanh mới nhìn vào đám người Vô Thiên nhẹ nhàng nói ra, nhưng ai cũng nghe ra được trong lời nói của nàng còn pha thêm chút địch ý nhàn nhạt.

- Hừ Sinh Mệnh ngươi đây là có ý gì.

Lúc này Bạch Yến Nhi sau lưng Vô Thiên cũng nhẹ nhàng hừ lạnh một tiếng hiển nhiên là có quen biết, mà Quang Minh trong lời nói của nàng ta đương nhiên là chỉ Quang Minh Thần nàng rồi. Nếu không phải lúc nãy được Vô Thiên truyền âm thì nàng đã trực tiếp đi lên đánh nhau với đám người này cứu mẹ nàng rồi. Tuy đó cũng chỉ là mẹ trong luân hồi của nàng nhưng cũng vô cùng yêu thương nàng khiến nàng cũng đã xem bà như mẹ mình rồi.

- Ý của ta hả? Đơn giản là ta muốn một lần nữa lập ra cái Liên Minh chống lại Ma Tộc rồi. Nhưng mà lần này không phải là ngươi dẫn đầu mà là ta.

Sinh Mệnh bình tĩnh nói ra, lúc đầu nàng muốn mạnh mẽ bắt lấy Yến Nhi sau đó ép nàng, nhưng mà khi thấy Yến Nhi thì nàng phải gác chủ ý đó lại. Lý do rất đơn giản là vì nàng không thể nhìn ra sâu cạn của Yến Nhi nên nàng không dám làm liều, tuy hiện tại nàng có tu vi Thánh Giả đỉnh phong nhưng cũng không chắc là Yến Nhi cũng có tu vi như vậy không. Một vị thần một khi chuyển thế chỉ cần có đủ linh khí để hấp thu thì sẽ dễ dàng tiến giai. Mà nàng đã từng tìm được một vài linh mạch để hấp thu linh khí thì mới lên nổi Thánh Giả đỉnh, nàng không chắc Yến Nhi sẽ không xuất hiện kỳ ngộ như nàng nên mới thận trọng. Mà nàng thận trọng lại đúng ý Vô Thiên, bởi vì trong lúc các nàng đang đối chọi gay gắt thì từng đạo pháp tắc vô hình từ trong người hắn bắt đầu tỏa ra hướng chỗ bốn mỹ nữ của Tây Đại lục mà thần không biết quỷ không hay.

- Nếu ta không đồng ý thì sao?Yến Nhi khinh thường nói, nàng bây giờ đã là một Trung Vị Thần rồi hiển nhiên là không hề sợ hãi một con kiến Thánh giai nho nhỏ.

- Hừ nếu rượu mời ngươi không uống thì ta đành phải đánh vậy.

Nàng vừa nói xong thì mấy thiếu niên sau lưng nàng ai ai cũng lấy ra vũ khí chuẩn bị đánh. Nhưng lúc này Vô Thiên vốn không ai để ý khẽ lên tiếng.

- Khụ khụ ta không lên tiếng thì các người xem lão tử thành không khí sao?

- Tiểu tử ngươi khôn hồn thì cút qua một bên đi.

Ngay khi hắn vừa nói xong thì một tên thiếu niên tóc vàng đã hung hăn lên tiếng.

- Tiểu tử vô tri.

Hắn hừ lạnh một tiếng, sau đó tay trái vung lên từ trên trời một đạo lôi điện màu xanh to như thùng nước oanh xuống đem cái tên tóc vàng kia oanh thành bột phấn. Nhưng kì lạ là xung quanh lại không hề dính chút ảnh hưởng nào, nếu không phải có tên tóc vàng vừa biến mất thì mọi người còn tưởng chưa có gì xảy ra.

Mà thiếu niên kia cũng có lai lịch không nhỏ chút nào, hắn chính là Duệ Kim Thần chuyển thế. Mà con ếch lại chết lại chết vì cái miệng, nếu hắn không lên tiếng thì chắc sẽ không bị đánh thành bụi phấn rồi, tiếc là hắn lại chọc vào Vô Thiên nên phải chịu kết cục như vậy.

Trong khi mấy người Tây Đại lục còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã vung tay lần nữa. Lập tức bàn tay còn lại vung lên, bạch quang chợt lóe sau đó chúng nữ cùng bốn mỹ nhân Tây Đại lục đồng loạt biến mất và sau đó...

Chờ chap sau sẽ rõ.

Chương 109: Thiên đại bí mật

Trong Bổn Nguyên Không Gian, bốn vị mỹ nhân của Tây Đại lục đang vô cùng hoan mang khi nhìn phiến không gian trước mặt, vốn Không Gian Bổn Nguyên có thể sánh ngang với một Trung Thiên thế giới nên ngoại trừ khu vực bị hắn xây thành nhà và một khu vực chứa đồ thì còn một khoản không gian vô cùng rộng lớn với các loại pháp tắc không ngừng phiêu động. Mà khi bốn vị mỹ nhân kia nhìn thấy mấy tia pháp tắc bay vòng vèo kia thì không khỏi kinh ngạc thật sâu. Trong các nàng ai ai cũng là Chân Thần chuyển thế luân hồi hiển nhiên ánh mắt không thấp rồi, các nàng có thể nhìn ra các sợi pháp tắc phiêu diêu trong hư không kia. Nhưng các nàng lại không thể tin được có người có đủ sức để làm ra một không gian đầy pháp tắc như vậy, nên trong nội tâm ai cũng nghĩ là mình đã bị Vô Thiên hắn dùng quỷ kế truyền tống đến một khoản không gian vô định nào đó.

- Chúng ta có lẽ đã trúng phải quỷ kế của tên kia rồi. Hiện tại chắc là đã bị truyền tống tới một tinh cầu hoanh vu nào đó. Trước hết cần phải tìm đường trở về Huyền Thiên Tinh cái đã. Linh Lung cô là Nguyệt Thần có thể tìm được vị trí Nguyệt Nha của Huyền Thiên Tinh không.

Sinh Mệnh nhìn về phía một mỹ nhân tóc trắng hỏi. Chỉ thấy nàng này nhan sắc cũng không kém Sinh Mệnh. Mắt phượng to tròn ngập nước, mày liễu xanh xanh, cong cong, mũi ngọc cao cao trắng mịn vô cùng tinh xảo. Làn da tuyết trắng cùng bạch y như hòa làm một, bờ môi nhỏ nhắn hơi hồng cứ như một quả nho chín mọng khiến người ta không nhịn được mà muốn cắn lên một cái. Cổ ngọc thon dài tinh xảo cùng với xương quai xanh hợp thành một mảng tuyết trắng vô cùng mỹ lệ trước cổ áo.

Bên cạnh đó là một vóc người hoàn mỹ, phía trước là vòng ngực căng tròn như muốn phá áo chui ra, bên dưới là chiếc eo nhỏ nhắn đang được một chiếc đai lưng màu trắng buộc lại. Kết hợp với bờ mông đầy đặn vểnh cao tạo thành một hình chữ S vô cùng mê người.

Ngoài ra nàng còn sở hữu một cặp ngọc thối dài miên man, bắp chân tuyệt mỹ theo từng bước của nàng lại lấy ló hiện ra sau làn váy trắng như muốn câu dẫn người ta phạm tội.

- Nơi này giống như một không gian độc lập ta cũng không thể nào cảm ứng được gì.

Nàng khẽ mấp mái môi lạnh lùng nói ra. Nàng tuy xinh đẹp nhưng trên mặt lạnh như phủ lên một tầng sương lạnh, cùng với một giọng nói lạnh léo khiến cho người ta bất tri bất giác không dám lại gần.

Sau khi nghe nàng nói xong mọi người trầm mặt chốc lát sau đó bắt đầu nhao nhao sử dụng các loại thần thông mong cảm ứng được vị trí Huyền Thiên Tinh nhưng tất cả đều công cóc.

- Rốt cuộc đây là xó xỉn nào vậy.

Một thanh y nữ tử có mái tóc lam tức giận dậm chân, cũng không quan tâm hình tượng mà chửi bới. Các nàng sau khi vận dụng toàn bộ thần thông cũng không thể thu được chút gì, thậm chí Sinh Mệnh Thần còn vận dụng đến một kích của một Trường Tiên cấp bậc Thần Khí.

Vốn ở bên ngoài một kích của Thần Khí có thể dễ dàng một pháp oanh mở không gian, nhưng ở chỗ này một kích kinh khủng kia lại không thể gây ra chút gì cho không gian cả thậm chí đánh lên mặt đất còn không tạo cho mặt đất chút chấn động nào. Phảng phất như Thần Khí Trường Tiên lại như một trường tiên bình thường đánh lên mặt đất chỉ dấy lên một chút bụi mù.

Sau khi nhìn tình cảnh này các nàng đã bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng, thậm chí Thần Khí mà các nàng tin tưởng nhất lại không phát huy chút tác dụng nào cả. Đúng lúc này bỗng dưng bốn phía xuất hiện một tiếng cười khiến các nàng cảnh giác nhìn xung quanh.

- Hắc hắc các nàng đừng nên tốn công, cái trường tiên cùi bắp kia của nàng không có tác dụng gì ở đây đầu.

- Ngươi là ai?

- Nếu là nam nhân thì bước ra?

Nghe giọng nói kia tứ nữ bắt đầu rút ra vũ khi của mình đặt trường ngực cảnh giác nhìn quanh.

Đúng lúc này một bóng dáng nam nhân mặc thanh y, tướng mạo anh tuấn tiêu sái với nụ cười tà mị treo trên môi đang từ trên không hướng phía các nàng bay xuống.

- Ngươi...sao lại là ngươi.
Sinh Mệnh Thần trợn mắt chỉ vào tên nam nhân anh tuấn kia, không nhịn được mà lắp bắp hỏi.

- Sao lại không thể là ta chứ.

Hắn cũng không có trực tiếp trả lời nàng mà nhẹ nhàng nở một nụ cười tà mị nhìn nàng hỏi ngược lại. Mà người tới không phải ai khác chính là Vô Thiên.

- Đây rốt cục là chỗ nào?

- Đây hả. Đây là một thế ngoại đào nguyên a, còn là đại bản doanh của ta hắc hắc.

- Hừ ngươi đừng hòng già mồm nơi này rõ ràng là một Trung Thiên Thế Giới há là đại bản doanh của ngươi.

Sinh Mệnh hừ lạnh nhìn hắn nói ra. Nàng làm sao có thể tin một Trung Thiên Thế Giới rộng lớn với đầy các pháp tắc này lại có thể thuộc sở hữu của một tên tiểu bạch kiểm núp đằng sau nữ nhân như hắn chứ. Nhưng dường như nàng đã quên cái tên Duệ Kim Thần kia chết như thế nào rồi thì phải. Mà tam nữ còn lại cũng y như Sinh Mệnh Thần đều khinh thường liếc hắn một cái.

- Được rồi nếu các nàng không tin thì cứ mở mắt ra mà nhìn.

Khóe miệng hắn hơi nhếch lên một cái sau đó phất tay một cái cả năm người bỗng nhiên tiêu thất. Sau đó cả năm người đã xuất hiện trong một gian phòng tinh tế với một cái giường lớn ngay chính giữa.

- Sao hả? Có tin ta chưa.

Hắn đắc ý nhìn bốn nàng đang kinh ngạc trợn mắt cười hỏi.- Không...Không thể nào.

Sinh Mệnh không nhịn được mà lắp bắp một tiếng, nàng là Chủ Thần nên cũng có cho mình một cái không gian riêng. Nhưng mà cái không gian kia cũng chỉ có chừng ba bốn cây số vuông thôi, hơn nữa bên trong cũng chỉ có duy nhất một cái thuộc tính Sinh Mệnh thôi chứ không có đủ được tất cả các thuộc tính. Không những vậy những thuộc tính này còn tự mình sinh ra pháp tắc cho thấy nơi này đã chính thức hình thành một Trung Thiên Thế Giới hoàn chỉnh.

Nàng không thể tin được một người có được một Trung Thiên Thế Giới hoàn chỉnh lại chỉ là một tên tiểu bạch kiểm như vậy được, một người có được Trung Thiên Thế Giới hoàn chỉnh phải có tu vi kinh khủng bực nào chứ. Nàng nhìn kiểu gì cũng không thể nhìn ra tên tiểu bạch kiểm này và một tuyệt thế cao thủ có chút nào giống nhau cả.

- Hắc nàng không tin cũng không sao cả vì rất nhanh các nàng sẽ minh bạch cả thôi. Nhưng mà trước hết ta muốn nói cho các nàng biết một thiên đại bí mật.

Hắn cũng không để ý đến thái độ nghi hoặc của các nàng mà chỉ cười thầm sau đó làm ra một bộ mặt vô cùng thần bí nói ra.

- Hừ có gì mau nói đừng có mà giả thần lộng quỷ.

Sinh Mệnh hừ lạnh nhìn hắn nói ra, phụ nữ vốn có tính tò mò vô cùng lớn nghe hắn nói về thiên đại bí mật gì đó cũng bị khơi lên tính tò mò không nhịn được mà muốn nghe. Không chừng cái bí mật gì đó không chừng còn liên quan đến cái không gian này không chừng. Ngay cả Nguyệt Thần vốn lãnh đạm cũng có chút hiếu kì nhìn hắn.

- Hừm cái bí mật kia chính là...là bất cứ ai từng bước vào chỗ này đều là người nhà của ta.

Hắn cười tà tà nhìn các nàng, nhưng hắn cũng không có nói sai nơi này vốn là kho chứa bảo vật của hắn nên nếu không phải người thường có thể vào được. Thậm chí ngay cả hai tên Bàn Cổ và Hồng Quân cũng không được bước vào nơi này.

Duy nhất chỉ có chúng nữ là được hắn để lại nơi này, vì đối với chúng nữ hắn hoàn toàn tin tưởng nên không lo lắng gì.

- Ngươi...ngươi có ý gì.

Sinh Mệnh vốn còn không hiểu gì thì bỗng nhiên vòng eo mảnh khảnh đã bị một vòng tay rắn chắn ôm lấy.

- Á

- Hắc hắc rất nhanh nàng sẽ hiểu.

Hắn một tay ôm lấy Sinh Mệnh ném lên giường khiến nàng kinh hãi mà yêu kiều kêu lên một tiếng, còn tam nữ thì rất nhanh đã bị hắn phất tay một cái định trụ và sau đó là....

Chờ chờ chờ đi. He he.

Chương 110: Đem nàng gả cho ta

- Ngươi...ngươi muốn làm gì?

Sinh Mệnh nắm lấy cổ áo sợ hãi nhìn Vô Thiên, hiện giờ nào còn một Sinh Mệnh Nữ Thần cao cao tại thượng nữa, nàng hiện tại chỉ như một tiểu cô nương yếu đuối bị một tên đại hán tóm được, không chút sức phản kháng.

Vốn nàng cũng muốn phản kháng nhưng khi muốn vận dụng Nguyên Lực thì nàng lại kinh hãi phát hiện mình hoàn toàn không thể vận dụng chút nguyên lực nào cả, nên hiện tại nàng cũng không khác gì một cô gái bình thường mà thôi.

- Chẳng phải lúc nãy ta đã nói rồi sao. Chỉ có người nhà của ta mới có thể đặt chân vào chỗ này mà hiện tại các nàng đã vào đây rồi thì ta đành phải hy sinh thân mình biến các nàng thành người nhà của ta thôi.

Hắn cười tà tà nhìn nàng nhếch mép trả lời sau đó mặc kệ nàng phản kháng nhanh chóng giải khai xiêm y trên người nàng. Rất nhanh một thân hình tuyết trắng đã hiện ra trước mặt hắn khiến hắn không khỏi nhìn đến thất thần.

Khuôn mặt trứng ngỗng tuyệt mỹ trắng mịn như sữa, mắt phượng to tròn trong sáng hiện tại lại ngập thêm nước mắt nhìn Vô cùng thê mỹ, mày liễu cong vút. Mũi ngọc cao cao trắng mịn tinh xảo, hai má phơn phớt hồng kiều diễm, một đôi môi đỏ mọng khiêu gợi khiến người ta như muốn cắn lên nó một cái.

Bên dưới là chiếc cổ ngọc thon dài, xương quai xanh tinh xảo. Nhất là trước ngực có hai chú thỏ trắng mập mạp đang ngạo nghễ ngẩn cao đầu, phía trên còn có hai hạt anh đào phấn nộn kiều diễm.

Đi xuống bên dưới một chút là tiểu phúc trơn nhẵn và vòng eo nhỏ nhắn không chút mở thừa cùng với chiếc rốn nhỏ nhắn xinh xinh. Xuống dưới một chút nữ là cả một vùng cỏ thơm xanh tốt đang cố che đi một cái khe suối thần tiên đầy mê hoặc.

Bỏ qua vùng rừng rậm khiến người ta phun máu mũi lại là một quang cảnh xinh đẹp khác, đó chính là một đôi chân xinh đẹp với đùi ngọc thon dài tuyết trắng và trơn nhẵn không chút vết sẹo nhỏ nào. Những ngón chân nhỏ nhắn vô cùng tinh xảo giống như được tạc từ bạch ngọc.

Trước cái nhìn xâm lược kia của hắn vậy mà nàng dường như không có một tia chán ghét nào mà thậm chí sinh ra một tia cảm giác kì dị. Ừm hắn nhìn kỹ cũng thật là tuấn tú mà, hơn nữa xem hắn tu vi lại vô cùng cao à nha, tuy là có chút háo sắc nhưng xem chừng hắn thực sự là có thực lực mới khiến cho cả Bà cô Quang Minh luôn tháng khiết kia sinh tình. Nếu nghĩ lại mình mà cùng hắn cũng không quá tệ à nha, trời mình đang nghĩ cái gì vậy nè á.

Nàng bỗng dưng lại một phen nghĩ loạn, mà lúc này hắn đã rời khỏi thân thể mê hoặc của nàng mà chuẩn bị tấn công lên đôi môi đỏ mọng kia. Đúng lúc này nàng cũng từ trong loạn tưởng tỉnh lại, lại còn nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn của hắn ở kế bên khiến cho tâm hồn thiếu nữ nhảy bịch bịch lên, hai gò má bỗng chốc đỏ ửng như phát sốt vô cùng mỹ lệ.

Nàng bỗng nhiên nhìn vào đôi môi mỏng của hắn bỗng chốc e thẹn mà nhắm chặt mắt để cho hắn muốn làm cái gì thì làm, nhưng mà qua hồi lâu nàng lại không thấy hắn có hành động gì thì kinh ngạc mà mở to mắt. Đập vào mắt nàng là khuôn mặt đáng ghét của hắn, hơn nữa còn đầy vẻ trêu chọc.

- Hắc sao nàng lại nhắm mắt vậy?

Hắn cười cười trêu trọc nàng.

- Ngươi cái tên khốn khiếp còn dám cười ta...ta...ta đánh, đánh chết cái tên hỗn đản ngươi.
Nàng bị hắn trêu chọc đến nỗi thẹn không thể tìm một cái hố chui xuống, ngay sau đó nàng lại có chút thẹn quá hóa giận mà vung nắm tay trắng như phấn của mình không ngừng đánh bình bịch vào trong ngực của hắn nhưng hiển nhiên nó lại không có chút xíu sát thương nào đối với hắn.

Đang lúc tay nàng còn vung loạn trên ngực hắn thì chiếc eo nhỏ nhắn của nàng đã bị hắn một tay ôm trọn kéo vào trong ngực. Mà một tay kia hắn đã nhẹ nhàng nâng chiếc cằm tinh xảo của nàng lên. Hai khuôn mặt đang ngày càng gần đến nỗi có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.

Tiếp theo chuyện gì đến cũng đến, hắn đặt lên môi nàng một nụ hôn, cánh môi hắn hung hăng gặm nhấm đôi môi ngọt ngào của nàng khiến nó nhanh chóng sưng đỏ lên. Mà hắn cũng bắt đầu không thỏa mãn mà đem đầu lưỡi của mình đem hàm răng ngọc của nàng tách ra sau đó nhanh nhẹn chui vào bên trong khoang miệng của nàng bắt đầu tìm tòi.

Sau một hồi khuấy động cuối cùng lưỡi hắn cũng tìm thấy được một chiếc lưỡi nhỏ đang nấp ở một bên. Lưỡi hắn như một kẻ đột nhập đang bắt đầu khống chế chủ nhà, chiếc lưỡi nhám của hắn bắt đầu trêu chọc chiếc lưỡi đinh hương của nàng. Vốn ban đầu nàng còn có chút không thích ứng được, nhưng hôn vốn là việc sinh ra từ bản năng nên rất nhanh dưới sự dẫn dắt của hắn nàng đã trở nên thành thạo hơn, môi lưỡi hai người bắt đầu như hai con rắn không ngừng quấn quýt lấy nhau, mà mật dịch thơm ngọt trong miệng nàng cũng bị hắn không ngừng hút lấy. Nhất thời trong phòng chỉ còn lại những tiếng chóp chép đầy mê hoặc đến từ hai người,trong lúc hôn thì tay hắn cũng đã có chút không an phận mà lướt trên từng tấc da thịt mềm mại của nàng sau đó còn ở trên hai đại bạch thỏ của nàng bóp bóp mấy cái khiến nàng khẽ hừ một tiếng. Kmà mấy vị mỹ nhân ở bên cạnh cũng không khỏi trợn mắt nhìn hai người, đến cả Nguyệt Thần lãnh đạm cũng bị tình cảnh xấu hổ kia làm cho kiều nhan đỏ bừng.

Mãi một lúc sau khi mà nàng đã sắp hụt hơi thì hắn mới buôn tha cho nàng, khi hai người tách ra thì nàng bắt đầu tham lam hút lấy từng ngụm lớn không khí.

- Giờ nàng có đồng ý trở thành nữ nhân của ta không?

Đợi khi nàng ổn định hơi thở hắn mới nghiêm túc nhìn chằm chằm nàng mà hỏi.

- Hừ thân thể người ta cũng bị tên hỗn đản ngươi nhìn thấy, đậu hũ của người ta cũng bị ngươi ăn rồi nếu không gả cho ngươi thì gã cho ai đây.

- Được rồi vậy hôm nay ta sẽ đem nàng trở thành nữ nhân của ta, nhưng mà hình như ta còn chưa biết tên nàng thì phải.
- Hừ sắc lang đến tên người ta cũng không biết mà còn dám ăn đậu hũ của ta.

- Hắc hắc.

- Nhớ kỹ nhân gia tên Khấu Phi Yến. Vậy còn chàng tên gì hả.

- Hắc nàng cũng đâu biết tên ta mà cũng hứa gả cho ta đấy thôi. Nhớ này lão công của nàng là Vô Thiên. Thôi được rồi chúng ta cũng nên vào chuyện chính thôi hắc hắc.

Hắn nói xong lại hung hăng đè nàng xuống đôi môi bắt đầu hôn lên môi nàng. Kế tiếp là khuôn mặt, rồi cổ ngọc, xương quai xanh và dừng lại bên cạnh một chú thỏ trắng mập mạp với cái mũi hồng xinh xắn.

Hắn đem mặt mình vùi vào một bên ngực nàng còn miệng thì tham lam mà "ăn" hạt anh đào đỏ tươi của nàng.

Cảm nhận từng trận khoái cảm từ ngực truyền tới khiến nàng không kìm được mà bắt đầu thở dốc, da thịt tuyết trắng xuất hiện từng mảng đỏ ửng mê người. Trong khi đó ngọc thủ của nàng lại bắt giữ đầu hắn kéo vào ngực mình, mà hắn được nàng cổ vũ cũng không khách khí mà đem hai bầu ngực bạo mãn của nàng ăn sạch, khiến nàng cũng bắt đầu cất tiếng rên rỉ nho nhỏ.

- Hừ...a...ưng...ưm...ư...

Sau khi ăn hết cả hai chú thỏ thì hắn mới luyến tiếc rời đi bắt đầu đi xuống nơi xa hơn. Hắn bắt đầu từ trên ngực đi qua tiểu phúc trơn nhẵn và khu rừng rậm xanh tốt sau đó dừng lại trước một cánh hoa hồng phấn đang e thẹn với vài giọt mật dịch trong suốt.

Mà những nơi hắn đi qua lại mang theo một trận mưa hôn nồng cháy như hắn muốn đánh dấu trên thân thể nàng vậy.

Hắn nhìn nụ hoa mê người kia không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt sau đó gục đầu vào giữa hai chân nàng bắt đầu thưởng thức nụ hoa xinh đẹp. Hắn dùng lưỡi quét nhẹ một cái trên cánh hoa nhất thời một cổ u hương nhàn nhạt mang theo vị ngọt bắt đầu lan tỏa trong miệng hắn. Mà nàng vì hành động đó của hắn mà nhận được khoái cảm to lớn không ngừng vặn vẹo eo nhỏ trong khi miệng lại thở dốc không ngừng. Sau khi nhấm nháp xong chỗ mật dịch kia cũng không làm hắn thỏa cơn khát của mình, chỉ thấy hắn dùng lưỡi bắt đầu tấn công nơi mềm mại kia của nàng ép cho những dòng mật dịch bắt đầu tuông ra như suối.

- A... Thiên...ngứa...Ân...đừng...đừng...a...người...ta...muốn...a...a...

Nàng bỗng nhiên rên rỉ một tiếng cao vút sau đó hai tay ghì chặt đầu hắn kéo sát vào giữa hai chân nàng. Mà lúc này từ bên trong nụ hoa phấn hồng một cổ mật dịch khổng lồ bắt đầu phun ra, nhưng chúng rất nhanh đã bị hắn hút hết sau đó nuốt vào bụng. Còn nàng sau khi cao trào qua đi lại vô lực nằm xuống mà thở dốc.

Chờ chương năm trong ngày nào

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau