HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Long Huyệt - Thái Cổ Thần Long

- Thiên chúng ta đang đi đâu vậy?

Long Như Ngọc ôm lấy cánh tay hắn, đem hai viên thịt mềm mại to tròn trước ngực không ngừng cọ vào tay hắn nũng nịu hỏi, khiến hắn ngứa ngáy không thôi.

- Bí mật.

Hắn cười cười thốt ra hai chữ sau đó hung hăng véo nhẹ lên hai khoả cầu tuyết trắng mềm mại kia.

- Hừ. Giả vờ giả vịt.

Nàng hừ lạnh một tiếng mặt bỗng đổi sắc, buông tay hắn cùng chúng nữ đi một chỗ không thèm để ý hắn nữa. Mà hắn cũng chỉ có thể cười khổ lắc đầu rảo bước phía sau, chuyện các nàng dùng mỹ nhân kế dụ dỗ hắn mấy ngày nay cũng đã xảy ra quá nhiều nên hắn cũng không còn hụt hẫng như ban đầu nữa.

Từ khi rời khỏi di tích của Thuỷ Thần đến nay cũng được bốn ngày rồi, hắn cũng chỉ nhắm thẳng một hướng mà đi tới đến nay đã rất sâu trong Thần Ma Bí Cảnh rồi khiến các nàng thực sự khó hiểu không biết hắn cuối cùng là muốn đi chỗ nào nên mới bày ra mỹ nhân kế liên hoàn như vậy.

Sở dĩ hắn chọn đường này là vì lúc vừa tiếng vào mảnh không gian này hắn đã cảm ứng được một cổ khí tức vô cùng quen thuộc nhưng vì hắn không dám chấp nhận sự thật về những gì mà hắn cảm ứng được nên hắn không nói cho chúng nữ biết được. Hắn thực sự không tin rằng một tên da dày thịt béo, sinh mệnh lực cường hãn như vậy mà có thể... Vì thế hắn lại một mực giữ kín bí mật về nơi mình muốn tới cứ một mực nhắm chỗ sâu nhất của bí cảnh này mà đi tới, mới khiến chúng nữ nổi máu tò mò liên tục dùng mỹ nhân kế rù quyến hắn.


Lại qua ba ngày cuối cùng đám người Vô Thiên cũng tiến vào chỗ sâu nhất trong Thần Ma Bí Cảnh này, vốn dĩ họ có thể phi hành một cách nhanh chóng nhưng vì hắn tâm trạng có chút nặng nề lại thêm chúng nữ muốn ngắm cảnh săn bắt Ma Thú nên hành trình của họ mới kéo dài như vậy.

Lúc này chúng nữ nhìn hình ảnh trước mắt mà trợn mắt há hốc mồm, dù là Bạch Yến Nhi là người tham gia phong ấn cái Bí cảnh này cũng không kìm được mà trợn mắt, vì trước mắt mọi người cách chừng trăm cây số xuất hiện một cái Long Huyệt to khủng khiếp.

Sở dĩ gọi nó là Long Huyệt vì nơi đó có hình một con Thần Long vô cùng dữ tợn đang nằm cuộn mình quanh một cột trụ cao ngàn thước, hơn nữa trên cây trụ khủng khiếp này có khắc hai chữ Long Huyệt to bự nhưng không giống như người làm ra mà là do móng vuốt của con gi đó tạo thành.

Khiến mọi người kinh hãi là từ bức tượng thần long cuộn mình kia lại toả ra uy áp vô cùng khủng bố khiến mọi người chân muốn nhũn ra, nhưng hắn nhẹ nhàng phất tay một cái đã đánh tan toàn bộ uy áp kia khiến các nàng rất nhanh khôi phục bình thường. Mà ánh mắt hắn nhìn về phía bức tượng Thần Long kia mang theo một tia bi thương và hoài niệm.

- Rống. Trăm ngàn năm cuối cùng lão tử cũng tìm được truyền nhân.

Đúng lúc này một tiếng long ngâm mang theo uy hiếp khủng bố vang lên, cùng một giọng nói hùng hồn, bá đạo vang lên. Từ bên trong bức tượng Thần Long kia một hư ảnh Chân Long uy mãnh xuất hiện hai mắt to như chuông đồng nhìn về phía chúng nữ, có hơi chút dừng lại chỗ tam nữ long tộc sau đó bắt đầu lướt qua nhưng đến chỗ Vô Thiên thì bỗng dưng trở nên ngốc trệ.

Thân hình tuy hư ảo nhưng tràn ngập khí thế cuồng ngạo bỗng dưng thừ ra, sau đó lại lắc lắc cái đầu lớn, mắt chớp chớp mấy cái như thể sợ mình nhìn nhầm.

- Người.... Người là... Người đó. Sau một hồi xác đinh không phải nhìn nhầm đầu Thần Long mới mở mồm máu phun ra mấy tiếng nhưng giọng run run như thể sắp khóc tới nơi.

- Hừ lời lão tử nói năm xưa hình như ngươi quên rồi hả.

Hắn trừng mắt nhìn đầu thần long kia tức giận hỏi, tuy vậy nhưng trong giọng nói của hắn lại có chút buồn bã cùng tiếc nuối.

- Xin lỗi nhưng...

Kỳ quái chính là đầu Thần Long kia lại như trẻ nhỏ làm sai, cái đầu lớn cuối xuống ấp úng nhận sai. Ngoại trừ Yến Nhi, Tuyết Linh, Lưu Huỳnh Như thì chúng nữ còn lại khi nhìn một màn này không khỏi trợn mắt, đầy thần long kinh khủng mày trước mặt hắn lại ngoan ngoãn không khác gì trẻ con, sự thật này thật là khiến người khó tin. Mà tam nữ đã biết thân phận hẩm cũng không khỏi hít một ngụm lãnh khí, nhất là Tuyết Linh vốn còn chút khó tin thì nhìn cảnh này nàng cũng không thể không tin. Còn Huỳnh Như tuy không quá kinh ngạc về việc này nhưng nàng cũng phải thầm kinh hãi vì lai lịch của Thần Long này khiến nàng cũng phải sợ hết hồn, từ khi nhìn thấy nó nàng đã có chút ngờ ngợ, ngay sau khi nhìn rõ Long hồn thoát ra thì nàng mới xác định rõ ràng đầu Thần Long này chính là Thái Cổ Thần Long từng vang danh khi xưa.

Tuy hiện tại chỉ là long hồn nhưng vẫn là Thần Long cao ngạo vậy mà vẫn ngoan ngoãn cuối đầu trước mặt hắn, hơn nữa từ câu chuyện của cả hai thì rõ ràng từ lúc trước thì Thái Cổ Thần Long đã nhận thức Vô Thiên từ ngàn năm trước đủ thấy lai lịch hắn kinh khủng bực nào. Nghĩ tới đây nàng không khỏi tự hào, tuy nàng là Miêu Nữ nhưng cũng là nữ nhân thôi, mà nữ nhân thì ai lại không muốn nam nhân của mình là một người đàn ông đỉnh thiên lập địa chứ vì vậy nàng tự hào thì cũng bình thường.

- Hừ đừng có mà chưng cái mặt vô tội trước mắt lão tử, tên gia hoả toa xác nhà ngươi cái tật háo sắc không chịu bỏ nên mới dẫn tới kết cục như vậy chứ gì.

Hắn tức giận giáo huấn đầu thần long kia một cái nhưng khi hắn vừa nói xong thì chúng nữ lại nhìn hắn một cách vô cùng kì quái. - Các nàng sao lại nhìn ta như vậy, chẳng lẽ mặt ta nở hoa sao?

Nhìn ánh mắt kì quái của chúng nữ hắn không nhịn được hỏi một câu, hắn rõ ràng mình dường như không nói sai vậy sao lại bị nhìn băng ánh mắt kì quái như vậy chứ.

- Hi hi thúc thúc người hình như cũng rất là háo sắc a hihi.

Tiểu cô nương Long Linh Tú cười hi hi nhìn hắn vừa giải thích, mà Thái Cổ Thần Long nghe Linh Tú nói như vậy thì thầm kêu xong rồi, tuy là hơi khó hiểu tại sao hắn cũng mang theo một mớ nhân loại còn có cả Long tộc cùng cô gái từng được hắn trợ giúp xây lên cái Long Huyệt này nhưng nó lại tiếc nuối nhiều hơn vì một thiên tài Long tộc của hắn cứ như vậy mà chết đin thực là đáng tiếc. Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo lại khiến cho Thần Long hai mắt trừng lớn miệng mở to mãi không khéo lại được, chỉ thấy tiểu cô nương kia cũng không có bị hắn một tát đưa đi luân hồi mà hắn chỉ cười ha hả lên.

- Đây là các nàng tự nguyện à nha, với lại lão tử cũng không có ngốc như tên Đại trùng tử này chỉ vì háu sắc mà khiến bản thân luân lạc như vậy.

Hắn cười ha hả nhìn Chúng nữ sau đó quay đi tiếp tục tặng cho Thái Cổ Thần Long một tràng giáo huấn. Thật tội nghiệp cho một đầu Thần Long từng vang danh thiên hà vậy mà bây giờ lại như hài đồng làm sai, chỉ biết cúi đầu nhận lỗi. Sau một hồi giáo huấn hắn mới rút ra một câu xanh rờn.

- Thôi được rồi dù gì thì ngươi cũng đã không thể tiếp tục sống nữa vậy thì nên truyền lại những gì của mình cho hậu bối đi chứ.

- Người có thể tự mình làm cũng được mà sao lại phải vì một chút truyền thừa từ ta chứ.

Thái Cổ Thần Long khó hiểu nhìn hắn.

- Lão tử không rảnh mà đợi lâu như vậy, tuy truyền thừa của các ngươi không phải là tốt nhưng chỉ cần có thể giúp các nàng tấn thăng Thần Cấp thì chuyện về sau sẽ nhanh hơn rồi.

Hắn cười cười giải thích, nếu là ai mà nói câu này sợ rằng sẽ bị Thái Cổ Thần Long đật thành tro rồi, nhưng lời này lại do hắn nói khiến Thần Long cũng không dám làm gì.

- Thôi đành vậy đằng nào cũng phải truyền, càng sớm thì càng nhanh giải thoát.

Thái Cổ Thần Long nhìn trời cảm thán một tiếng sau đó từ từ hạ xuống.

Chương 102: Tam đại thần thông

- Linh Tú, Linh Nguyệt, Như Ngọc cả ba nàng mau lại đây.

Hắn hướng ba nàng vẩy tay một cái, với lời của hắn các nàng cũng không hề nghi hoặc gì, cả ba cùng nhau tiếng lên chỗ Vô Thiên.

- Tiểu Tử ngươi mau tới.

Hắn nhìn Thái Cổ Thần Long ngữ khí lạnh nhạt nói, Thần Long cũng không có chậm trễ hướng chỗ ba nàng vừa đi lên. Khi đến gần ba nàng thân thể linh hồn của nó bỗng dưng toả ra quang mang chói mắt cùng với đó là một cổ Long uy vô thượng liên tục toả ra bốn phía, nhưng không giống lần trước lần này Long uy toả ra cũng không có đem chúng nữ chấn đến hoa dung thất sắc mà lại mang theo một cổ uy thế thượng vị giả cao cao tại thượng đang ngẩn đầu ngạo nghễ nhìn thương sinh khiến các nàng ở phụ cận sinh ra cảm giác muốn bái lại.

Nhưng uy thế này cũng kéo dài không lâu vì thân thể hư ảo của Thần Long nhanh chóng phân ra thành ba phần theo thứ tự chui vào mi tâm của ba người Long Linh Tú, Long Linh Nguyệt va Long Như Ngọc, khi ba phần quang manh kia tiến nhập mi tâm các nàng thì nhanh chóng đem thân thể các nàng bao trùm trong quang mang kia.

Mà bên trong quang mang các nàng cũng tiến vào một trạng thái vô cùng huyền diệu, phảng phất như các nàng là một người khách nhân từng bước từng bước nhìn ngắm cả cuộc đời của Thái Cổ Thần Long, từ lúc nó bắt đầu xuất hiện, đến khi tu luyện, những cảm ngộ tu luyện,... Đến cả những kí ức có liên quan đến Vô Thiên cũng bị các nàng nhìn thấy hết. Ngoài những cảm ngộ về cảnh giới, pháp tắc thiên địa,... Các nàng phân biệt còn được truyền thụ ba Thiên phú thần thông của Thái Cổ Thần Long lần lượt là: Long Linh Tú với Thần Thông Thanh Long Hồn có khả năng miễn dịch toàn bộ Linh hồn công kích cao hơn mình không quá hai đại cảnh giới trở lại, hơn nữa còn có thể tạo thành một đầu Thanh Long bằng linh hồn lực tấn công thức hải kẻ địch một cách vô tung khó có thể phòng bị. Nếu người cùng cấp trúng phải thì không chết cũng trở nên ngu ngốc. Thử nghĩ xem lúc hai bên đang giao phong bỗng dưng bị một công kích linh hồn vô ảnh vô tung đánh vào thì làm sao có thể phòng bị kịp chứ.

Còn Long Linh Nguyệt với Thần thông Long Tộc Cấm Chú, trong phạm vi trăm thước kẻ địch bên trong hoàn toàn không thể hội tụ Linh khí trong thiên địa để thi triển thần thông thậm chí không thể hấp thu linh khí xung quanh bổ xung cho bản thân. Có thể nói trong khoảng không gian này nàng có thể thoải mái điều động thiên địa linh khí để tăng cường công kích còn kẻ thù của nàng chỉ có thể dực vào linh khí tích luỹ của bản thân mà đánh hơn nữa còn không thể khôi phục, nhiêu đó khí đánh nhau cũng đủ khiến đối thủ nhức đầu. Thử hỏi khi ngươi đã dùng hết pháp lực tích luỹ thì lấy cái gì để đánh với người ta đây, lúc đó chỉ có thể làm cục thịt cho người ta đánh thôi.

Còn Thiên phú mà Như Ngọc nhận được chính là Long Tức đây là một Thiên phú công kích thuần tuý nhưng lại vô cùng mãnh liệt, đây không phải là một hơi thở của Long Tộc bình thường mà là một hơi thở tập hợp linh khí ngũ hành và phi ngũ hành trong toàn bộ một khu vực tạo ra một kích kinh thiên, nếu nàng có thể đạt tới Sơ Vị Thần Thì một kích này phát ra thậm chí có thể tập sát một Trung Vị Thần ngay lập tức. Tuy Thiên phú này có thể phát ra một kích kinh thiên nhưng cũng khiến người thi triển phải tiêu hai bảy phần pháp lực trong cơ thể, hơn nữa một chiêu này người thi tiểu phải hấp thụ một lượng lớn Linh khí nên đòi hỏi kinh mạch của người thi triển phải vô cùng rắn chắc, dẻo dai mới có thể chịu đựng được đại lượng Linh khí thiên địa nhận thể, nếu không nhất định sẽ bị linh khí thiên địa cuồng loạn làm bạo thể mà chết. Có thể nói trong ba Thiên phú thì Long Tức có lực công kích mạnh mẽ nhất nhưng cũng có nguy hiểm cao nhất khi thi triển.

Vì dù Thanh Long Hồn có bị phản phệ thì cũng chỉ khiến thức hải người thi triển bị chấn động một chút thôi, còn Long Tộc Cấm chú nếu cắn trả cũng chỉ khiến chủ nhân của nó chịu chút nột thương thôi. Nhưng nếu Long Tức mà thi triển không khéo thì vong mạng chứ chẳng chơi.

Cuối cùng qua hơn ba tiếng đồng hồ sau khi lĩnh ngộ toàn bộ Thiên Phú cũng như cảm ngộ với thiên đạo và cả kí ức của Thần Long thì quang mang quang người các nàng cũng tiêu thất, phút chốc cả ba người đồng loạt mở mắt ra, nhưng ánh mắt cả ba người nhìn hắn đều ẩn chứa một tia phức tạp cùng kinh ngạc. Nhất là Long Linh Tú và Long Linh Nguyệt đều nhìn chằm chằm hắn, duy chỉ có Như Ngọc chỉ kinh ngạc nhìn hắn một chút sau đó đến một bên nũng nịu ôm lấy cánh tay của hắn hai mắt toả sáng nhìn chằm chằm hắn như thể một đại sắc lang nhìn thấy một mỹ nhân trần truồng đang đứng trước mặt vậy.

- Tiểu Ngọc mặt thúc thúc có dính gì hay sao?

Hắn cười vỗ lên khuôn mặt mịn màng, tranh mịn như sữa của Như Ngọc trêu chọc hỏi.

- Ân. Mấy thúc thúc không dính gì.
Nàng vẫn không rời mắt khỏi hắn tự nhiên trả lời.

- Vậy sao Tiểu Ngọc lại nhìn thúc thúc như vậy.

- Người ta muốn nhìn thật kỹ vị chí tôn của vụ trụ này rốt cuộc là có gì hơn người.

Nàng cũng không có dấu diếm hồn nhiên nói sau đó vẫn tiếp tục nhìn hắn, nàng cũng không có như mẹ và cô cô của nàng chỉ biết nghi hoặc nhìn hắn mà lại thẳng thắng mà nói ra, nàng là một cô bé nên cũng không có nghĩ nhiều thứ như người lớn nên cũng chỉ có chút ngạc nhiên nhìn hắn sau đó vẫn hồn nhiên như cũ.

Mà lúc này câu nói của nàng cũng khiến những người trong chúng nữ chưa biết thân phận của hắn thì trở nên vô cùng khó hiểu, tất cả đều giương mắt nhìn hắn khiến hắn bất đắt dĩ cười khổ một tiếng vốn muốn giấu thêm một khoảng thời gian nữa nhưng xem ra đã bị tiểu cô nương nói toát ra rồi.

- Khụ thôi được rồi, vốn ta muốn đợi các nàng đều đạt đến Thánh Giả mới cho các nàng biết nhưng hôm nay đành phải nói sớm chút rồi.

Hắn nói xong phất tay một cái hàng chục đạo bạch quan bay vào mi tâm từng người. Mà theo bạch quan tiến vào các nàng cũng phải ăn chút đau đớn mới có thể tiếp nhận một cổ tin tức khổng lồ như vậy, sau đó mới bắt đầu tiêu hoá đóng tin tức kia.

Mà thời gian các nàng tiêu hoá đống tin tức kia cũng tốn hơn bốn tiếng đồng hồ, những người đã biết lai lịch của hắn thì đang cùng nhau vui đù bỏ hắn một mình buồn bực đập đá (ý ta là đem mấy khối đá đập vào nhau á đừng nghĩ nhiều) suốt hơn bốn tiếng. Cuối cùng các nàng cũng tiêu thụ xong mớ kí ức kia, mỗi người một biểu cảm nhìn hắn vô cùng quái dị. Các nàng cũng giống như Tuyết Linh không thể nào tin cái tên suốt ngày cười hi hi ha ha hơn nữa lại háu sắc thành tánh vậy mà có thể là một vị Chí Cao Thần đứng trên đỉnh của vụ trụ này.

Nếu không phải đóng kí ức kia là do hắn truyền cho các nàng cùng với cái người kia y chang hắn thì các nàng không thể nào liên tưởng ra được thân thế của hắn.

- Biết ngay là các nàng sẽ sốc mà. Các nàng cũng hiểu được lí do ta không muốn bói ra rồi đó.

Chúng nữ đồng loạt gật đầu thực sự chuyện này đối với các nàng thực quá khó tin, cùng với những thứ các nàng hiểu về thế giới bên ngoài thực sự hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của các nàng.

- Được rồi các nàng cũng thấy rồi đó tu vi của các nàng hiện tại thực là quá thấp rồi vì vậy nếu muốn ở cùng phu quân thì các nàng nhất định phải tăng cường tu vi bản thân lên mới được, ít nhất cũng phải là Sơ Vị Thần thì mới có thể cùng ta vĩnh viễn hưởng thụ lạc thú được, các nàng hiểu chứ.

- Ân chúng ta đương nhiên hiểu rõ nhưng mà với tư chất chúng ta nếu muốn đạt đến Sơ Vị Thần lại không phải chuyện ngày một ngày hai a.

Thu Trúc khó khăn nhìn hắn nói ra suy nghĩ của chính mình mà đó cũng là ý của chúng nữ.

- Ừm cũng vì vậy mà chúng ta mới vào nơi này, chỉ cần các nàng có thể nhận truyền thừa, có được lĩnh ngộ của Chư Thần trước kia thì ta có thể khiến các nàng dễ dàng tăng lên tu vi.

- Nhưng muốn lấy được truyền thừa không phải chuyện dễ a.

Trúc Mai buồn bực nói ra.

- Hắc hắc chuyện đó không phải quá khó đâu. Nhưng trước hết ta phải giúp các nàng tăng tu vi một thoáng đã.

Hắn cười hắc hắc một tiếng trong lúc chúng nữ chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị hắn ném vào chiếc giường lớn trong Bổn Nguyên Không Gian. Một hồi đại chiến cũng chuẩn bị phát sinh.

Chương 103: Vô Thiên "chiến" Tử Yên

- Thiên...ưm...đừng...

- Ưm... Nhanh quá... Đừng... A...

...

Bên trong Khôn Gian Bổn Nguyên, tại một căn phòng nào đó Vô Thiên đang không ngừng cày cấy trên từng cổ thân thể mềm mại của chúng nữ khiến căn phòng xuân sắc vô biên.

...

Không biết qua bao lâu hắn cũng không nhớ rõ mình đã phóng suất ra bao nhiêu lần nữa nhưng hắn thì vẫn còn sinh linh hoạt hổ, tiểu huynh đệ bên dưới vẫn còn ngạo nghễ đứng thẳng trong khi chúng nữ ai nấy cũng thành một đống bùn nha đến cả khí lữ để giở một ngón tay lên cũng không có.

- Thiên bọn thiếp không được rồi...huynh...huynh mau đi chăm sóc tiểu muội muội mới đi.

Lưu Huỳnh Như hữu khí vô lực nhìn Vô Thiên nói ra sau đó cùng chúng nữ chìm vào mộng đẹp. Vô Thiên nhìn nàng mỉm cười vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của nàng sau đó đắp chăn cho các nàng sau đó mới lắc mình rời khỏi căn phòng.

....

Tại một gian phòng khác, một nữ tử mặt tử y đang ngồi trên chiếc giường lớn mềm mại, hai tay vân vê chéo áo của mình. Khuôn mặt nàng xinh đẹp như một đoá u lan đan nở rộ, nhưng hiện giờ trên khuôn mặt tinh xảo kia lại đỏ ửng như có thể trích ra máu, hai mắt to tròn trong veo như mặt nước hồ thu, đôi môi anh đào nhỏ nhắn khe nhếch lên.

- Vô Thiên chết tiệt, xú phôi đản còn làm lớn tiếng như vậy nữa hừ hừ...

- Nàng đang chửi ta sao.

- A...

Nàng đang lẩm bẩm thì bổng dưng bị một đôi tay to hữu lực từ phía sau ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn, đem thân thể mềm mại của nàng dán vào một lồng ngực rắn chắc ấm áp, khiến nàng kinh hô một tiếng nhưng khi nghe được giọng nói đáng ghét quen thuộc kia thì nàng mới yên tâm dựa vào lồng ngực rắn chắc, ấm áp kia. Hai người này không ai khác chính là Vô Thiên và Phong Tử Yên.

- Hừ chửi ngươi thì sao, ngươi là xú phôi đảng đáng chết. Ta không những chửi còn muốn đánh. Ta đánh. Đánh chết phôi đản ngươi. Ta đánh...

Nàng hậm hực nói, vừa nói ngọc thủ mềm mại không ngừng đánh bình bịch lên ngực hắn nhưng nàng cũng không có vận dụng chút Nguyên lực nào hiển nhiên chỉ là đánh cho có lệ. Nhưng dù nàng có dùng Nguyên lực để đánh đi nữa thì cũng chả thể làm gì hắn cả.

- Được rồi, đừng nháo ta có chuyện muốn hỏi nàng.

Sau một hồi để nàng đánh đã đời hắn mới xoay nàng lại, đem nàng đặt trên đùi hắn để mặt hai người nhìn nhau sau đó hắn mới nghiêm túc nhìn nàng. Nhìn khuôn mặt tuấn mỹ đang sát bên khiến nàng không khỏi ngẩn ngơ một chút sau đó mới đỏ mặt cuối đầu im lặng chờ hắn hỏi.

- Nàng có đồng ý trở thành nữ nhân của ta không. Nhưng ta nói trước ta hiện đang có rất nhiều rắc rối đó, hơn nữa ta cũng đã có rất nhiều nữ nhân rồi.

Hắn nhìn nàng thẹn thùng, mới nghiêm túc nói ra nhưng trong ánh mắt loé lên một tia giảo hoạt. Mà nàng nghe hắn nói thì sửng sốt một hồi sau đó hai mắt giống như bốc cháy nhìn hắn, hơi thở cấp tốc tăng cao, khoé mắt còn chảy ra vài giọng nước mắt sau đó mới hung hăng đẩy hắn xuống giường, nắm tay trắng mịn như phấn liên tục vung loạn lên mặt, ngực hắn.

- Hừ tên khốn khiếp, đại phôi đản, đến bây giờ mà chàng còn giám hỏi ta câu này hả. Lão nương đã không thèm để ý gì đi theo chàng mà chàng nói vậy đó hả.

- Hừ hừ nhìn người ta giống người sợ rắt rối sao hả. Dù là ta không thích nam nhân phong lưu nhưng vì chàng ta cũng không để ý vậy mà chàng nói vậy hả.

Nàng giận dữ vừa đấm vừa nói, nhưng khoé mắt lại không ngừng rơi lệ, nhưng dù vậy nàng cùng không hề vận dụng chút Nguyên lực nào để đáng hắn. Thậm chí là không vận dụng chút khí lực của Kim Đan cao thủ nữa, nàng chỉ như một cô gái nhỏ nũng nịu đánh hắn thôi. Nàng sau một trận loạn đả cũng không có để ý gì nữa ngồi hẳn trên người hắn mà khó nức nở, hai tai không ngừng quệt nước mắt khiến khuôn mặt tinh xảo trở nên lấm lem như chú mèo nhỏ. Hắn nhìn nàng không khỏi có chút sửng sờ, tuy biết nàng có thích hắn nhưng hắn cũng không ngờ nàng lại phản ứng mạnh đến vậy nhất thời làm hắn có chút không kịp phản ứng.

Nhưng dù gì hắn cũng là bậc chí tôn nên cũng chỉ sững người chốc lát sau đó nhanh chóng định thần trở lại. Chỉ thấy hắn khẽ cười một tay nắm lấy vòng eo nhỏ nhắt của nàng, một tay kéo nàng xuống để mặt hai người chạm sát nhau. Trong lúc nàng còn chưa định thần được vì hành động của hắn thì đôi môi nhỏ nhắn đã bị hắn hung hăng dùng đôi môi dày của mình bịt kín lại khiến nàng trợn mắt nhìn hắn. Không để nàng kịp phản ứng hắn đã tiến quân thần tốc đem chiếc lưỡi nhám chui vào trong miệng nàng bắt đầu khuấy động, vừa khám phá trong khoang miệng nàng lại vừa tranh thủ đuổi bắt chiếc lưỡi đinh hương đang ngại ngùng né tránh kia.

Nhưng một thiếu nữ chưa biết gì như nàng sao có thể là đối thủ của một tên lão luyện như hắn được chứ, không lâu sau chiếc lưỡi đinh hương mềm mại của nàng đã bị hắn cuốn lấy. Rất nhanh dưới sự dẫn dắt của hắn nàng đã bắt đầu bắt nhịp cùng với hắn, môi lưỡi hai người không ngừng dinh lấy nhau phát ra từng tiếng chóp chép đầy kích thích. Sau một hồi say sưa trong nụ hôn, khi nàng sắp không chịu nổi thì hai người mới tách nhau ra, khi hai đôi môi tách ra lại kéo theo một sợi chỉ bạc óng ánh dính lên đôi môi đỏ mọng của nàng khiến nó trở nên vô cùng kiều diễm.

- Xin lỗi. Giờ nàng có đồng ý trở thành nữ nhân của Vô Thiên này không.

Hắn thâm tình nhìn chăm chăm vào khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng hồi lâu mới lên tiếng.

- Ân.

Nàng khẽ gật đầu sau đó đỏ bừng mặt, đầu cuối xuống như muốn đem khuôn mặt đỏ bừng như quả táo chín chôn vào trong bầu ngực no đủ của mình.

Hắn cũng không chần chờ nữa mà xoay người lại đem thân thể mềm lại của nàng đè xuống dưới thân, hai tay nhanh chóng đem quần áo của hai người thoáng cái cởi sạch.

Nhất thời một thân hình mềm mại hoành mỹ đã bại lộ trước mắt hắn. Khuôn mặt tinh xảo, hai má đỏ ửng kiều diễm, cổ ngọc thon dài trắng mịn cao ngạo như một chú thiên nga, ngọc thủ mềm mại không xương, xương quai xanh tinh xảo. Trước ngực là hai đại bạch thỏ trắng mịn, tuy vô cùng to lớn nhưng lại không chút rủ xuống mà ngạo nghễ ưỡng cao lại thêm hai hạt anh đào đỏ hồng khiến chúng càng trở nên hấp dẫn. Bên dưới là tiểu phúc trơn nhẵn thon thả không chút mỡ thừa nào, tiếp tục đi xuống là một mảng rừng rậm xanh tốt đanh cố che đi một khe suối thần thánh. Bên cạnh đó là đùi ngọc thon dài săn chắc cùng với mấy ngón chân ngọc tinh xảo mềm mại.

Hắn hai mắt bốc hoả nhìn vào cơ thể mềm mại trước mặt như thể một con Sói đói nhìn thấy một chú Cừu non đang nằm ngủ ngay trước mắt. Hắn nuốt mạnh một ngụm nước bọt đem ma trảo dời tới một bên thỏ ngọc của nàng bắt đầu nhào nặn, một bên lại đem đại bạch thỏ kia ngậm vào trong miệng, lưỡi hắn đảo một vòng quanh quần vú hồng hào sau đó lại đánh lên hạt anh đào nhỏ nhắn, thỉnh thoảng lại dùng răng cạ nhẹ khiến nó trở nên cứng ngắc chia thẳng lên trời, mà chủ nhân chúng chúng thì phải cắn chặt răng để tránh mình phải rên rỉ vì khoái cảm nhưng vẫn thỉnh thoảng phát ra những tiếng hừ hừ qua kẻ răng.

Mà bên ngực còn lại cũng được hắn chăm sóc tỉ mỉ, chú thỏ trắng bị hắn nhào nặn thành đủ mọi hình dáng, sau đó hắn lại dùng hai ngón tay khẽ vân vê hạt đậu đỏ khiến nó cũng nhanh chóng cứng rắn, sau một hồi hắn lại từ bên ngực này chuyển sang bên kia, cuối cùng khi cả hai chú thỏ đều bị hắn " ăn" qua một lần thì hắn mới hài lòng buông tha cho chúng mà bắt đầu đi tìm vùng đất mới.

Hắn bắt đầu từ hai bầu ngực mềm mại của nàng hôn xuống, đem từng tấc da thịt mềm mại của nàng không hề bỏ xót chút xíu nào, từng trận mưa hôn của hắn buông xuống khiến cho da thịt trắng nõn như bạch ngọc của nàng bắt đầu trở nên đỏ ửng mê người.

Cuối cùng hắn kết thúc cuộc du ngoạn của mình sau khi lưỡi hắn nhẹ nhàng lướt qua khu rừng rậm xanh tốt của nàng và dừng trước khe suối hồng hào đang có vài giọt cam tuyền trong suốt rỉ ra. Lưỡi hắn nhẹ nhàng quét qua cánh hoa đỏ hồng sau đó dừng trên hạt đậu đỏ của nàng khẽ đảo. - Ưm...đừng...ưm...

Khi lưỡi hắn đụng vào hạt đậu nhỏ thì nàng không kìm được mà cất giọng rên rỉ. Nhưng hắn cũng không có dừng lại mà đem lưới mình quét qua vài lần trên cánh hoa kia lại trêu chọc hạt đậu đỏ thêm vài lần khiến nó trở nên đỏ hồng sưng huyết, bên trong nàng bắt đầu chảy ra một ít mật dịch trong suốt bị hắn nuốt hết vào trong bụng. Sau khi nuốt hết mật dịch ngọt ngào kia hắn bắt đầu tiến sâu hơn, hắn dùng lưỡi tách hai cánh hoa xinh đẹp kia tiến sâu vào nơi mềm mại ướt át của nàng.

Bên trong không gian ấm áp mà ẩm ướt kia lưỡi hắn không ngừng tung hoành bên trong khiến nàng xuân thuỷ lan tràn miệng không ngừng cất tiếng rên rỉ ngắt quãng như tiên âm.

- Ư...Thiên...đừng...đừng nghịch nữa...bên dưới thật ngứa...thật khó chịu...

Nàng hai tay ôm đầu hắn không ngừng giãy dựa eo nhỏ miệng rên rỉ không ngừng. Hắn sau khi đánh chén một phen mới ngóc đầu dậy, lại liếm nhẹ khoé miệng còn dính chút mật dịch của nàng khiến nàng nhìn thấy không khỏi một trận xấu hổ làm cho khuôn mặt vốn đã đỏ lại càng đỏ hơn trông như quả táo chín khiến người ta không nhịn được mà muốn cắn một phát.

- Hắc hắc mơi đó mà nàng đã không nhịn được sao vậy để lão công thoả mãn nàng. Nhưng sẽ có chút đau đớn nên nàng phải chuẩn bị tâm lý đó.

Hắn cười xấu xa nhìn nàng sau đó nhẹ nhàng tách cặp đùi xinh xắn của nàng để cho nụ hoa kiều diễm kia hoàn toàn lộ ra, hắn cũng không chần chừ nữa đem cự long thô to của mình chà sát lên cánh hoa một chút để cho mật dịch tuôn ra liên tục mới đem quy đầu đỏ sậm từ từ tiến vào chồn đài nguyên mê người.

- Ư...nhanh một chút...ưm...

Nàng tuy có chút hơi đau nhưng cảm giác khó chịu lại càng nhiều hơn nên nhỏ giọng kêu hắn. Nghe nàng gọi hắn cũng không dám quá nhanh mà chỉ gia tăng tốc độ một chút khiến nàng thoải mái hơn. Chẳng mấy chốc hắn đã chạm phải một tầng bình chướng mong manh hắn hít sâu một hơi đè nén cảm xúc muốn mạnh mẽ tiến vào mà từ từ rút ra một quãng sau đó cuối xuống hôn nhẹ lên vành tai trắng noãn của nàng thì thầm.

- Yên Nhi sẽ hơi đau một chút nàng cố chịu đựng nhé.

- Ân.

Nàng cũng nhẹ nhàng gật đầu một cái xem như đồng ý. Hắn cũng không ngại ngần gì nữa mà mạnh mẽ thúc eo, cự long hung mãnh bắt đầu mạnh mẽ tiến vào vùng đất mới, trong lúc đó hắn rõ ràng cảm nhận được cự long của mình đã xé rách một tấm lá chắn mỏng manh kia, đâm vào sâu thẳm bên trong hoa tâm nàng.

- A...đau...ức...ức...

Mà Tử Yên trong thời khắc bị cự long xuyên phá thân thể xử nữ thì không nhịn được mà kêu lên một tiếng đau đớn, vốn nàng có thể vận dụng Nguyên Lực giảm bớt đau khổ nhưng cô ngốc này cũng giống chúng nữ không hề vận dụng chút lực lượng nào mà cam tâm chịu đựng đau đớn kia để rồi trên khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng lại xuất hiện hai giọt nước mắt trong suốt.

Hắn nhìn nàng không nhịn được lắc đầu một cái sau đó hôn lên những giọt nước mắt trên khoé mắt nàng, trong khi đó hai tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve khắt thân thể mềm mại của nàng giúp nàng giảm bớt đau đớn.

Cuối cùng sau hơn năm phút không ngừng kích thích thì chân mày nàng cũng giản ra chứ không nhíu chặt như trước, thấy vậy hắn mới bắt đầu đem hạ thể từ từ chuyển động. Mà nàng vốn ban đầu còn có chút đau đớn nhưng dần dần theo động tác hắn càng ngày càng nhanh thì nàng cũng dần không còn cảm giác đau đớn mà thay vào đó là một cảm giác tuyệt vời như được bay thẳng lên chín tầng mây khiến nàng bắt đầu rên rĩ những tiếng dâm đãng.

- Ứ...thực sướng...ưm...sắp...sắp bay rồi ưm... Bay lên rồi....bay...á...á...á...

Nàng bỗng nhiên cất lên một tiếng rên rỉ cao vút sau đó mật huyệt bắt đầu một trận co rút mãnh liệt đem cự long xiếc chặt không một khe hở đến nổi hắn cũng không thể di chuyển chút nào, mà bên trong hoa tâm nàng một dòng âm tinh ấm áp bắt đầu mãnh liệt phun ra tưới lên đầu cự long, khoái cảm mãnh liệt khiến hắn xem chút đã phải đầu hàng rồi.

Đợi nàng cao trao qua đi hắn lại bắt đầu chinh phạt khiến nàng không khỏi cất tiếng rên rĩ câu hồn, cuối cùng sau hơn bốn tiếng đánh nhau đẫm "nước" thì hai người mới chịu dừng lại sau đó hắn bế nàng sang chỗ chúng nữ rồi cùng nhau chìm vào mộng đẹp. Kết thúc một hồi đại chiến.

Hắc hôm qua định đăng nhưng thấy chap sắc đăng ngắt quãng sẽ khiến tên nào đó vừa định làm gì đó đó lại mất hứng nên thôi để nay đăng luôn cho nó mượt. Miêu.

Chương 104: Thượng Cổ Bạch Dương dị biến

- Hử xuýt chút nữa là quên mất tiểu tử này rồi.

Vô Thiên đang cùng chúng nữ chìm trong mộng đẹp thì bỗng dưng hắn như cảm ứng được gì đó mà bật dậy. Chỉ thoáng một cái hắn đã biến mất.

Cùng lúc này tại một góc của Bổn Nguyên Không Gian, một con thú toàn thân trắng như tuyết đang ngửa đầu lên trời mà gầm rống. Đầu thú này hình thể như đê nhưng lại cao gần trăm thước, sừng nhọn trên đầu có một tầng kim quang nhàn nhạt hơn nữa giữa trán nó dường như sắp mọc thêm một cái sừng thì phải.

- Ồ sắp trưởng thành rồi sau,

cấp 8 đỉnh phong nếu có thể đạt cấp 9 cùng với lĩnh ngộ ra Thiên Phú Thần Thông thì nhất định nó sẽ có thể phục hưng lại đại tộc năm xưa.

Lúc này bỗng dưng một giọng nói khác văng lên, theo đó một thiếu niên chừng hai mươi tuổi đang chấp tay đứng trên không giọng nói vừa rồi đương nhiên là của hắn rồi. Còn tên này không ai khác chính là Vô Thiên.

Còn đầu cự thú trước mặt không phải gì khác chính là Thượng Cổ Bạch Dương khi trước, từ lúc cho nó vào Bổn Nguyên Không Gian thì nó gần như đã bị hắn bỏ quên. Nhưng tiểu tử này cũng không có lười nhác như trước mà bắt đầu thôn phệ lĩnh khí đầy đặt trong Bổn Nguyên Không Gian để tu luyện. Cùng với pháp tắc Thời Gian gia tốc thì nó cũng đã tu luyện hơn trăm năm đạt tới cấp 8 đỉnh phong hơn nữa còn sắp sửa lĩnh ngộ ra được Thiên Phú Thần Thông của tộc mình, nhưng mà hiện tại có vẻ như nó đang gặp rắc rối thì phải, chỉ thấy nó liển tục ngửa đầu lên trời gào thét nhưng cũng không hề có dấu hiệu có thể lĩnh ngộ ra được Thiên Phú Thần Thông.

- Xem ra ta phải giúp nó một tay vậy.

Hắn lẩm bẩm một tiếng sau đó cũng tay lên một đạo thất thải quang mang như hoá thành thực thể từ trong tay áo hắn bay ra sau đó hướng chỗ Thượng Cổ Bạch Dương bay tới.

Rống
Khi đạo thất thải quang mang kia chậm vào người Thượng Cổ Bạch Dương thì tiêu thất, mà lúc này Thượng Cổ Bạch Dương cũng mở to cặp mắt như chuông đồng của mình sau đó ngửa đầu lên trời gầm rống. Bỗng dưng một cổ uy áp kinh hồn từ trên người Thượng Cổ Bạch Dương tản ra,nếu kẻ đang đứng ở chỗ này không phải Vô Thiên thì chắc đã bị cỗ uy áp kinh thiên này chấn cho hộc máu rồi. Nhưng với Vô Thiên hắn thì chút uy áp này cũng chỉ như gió thoảng qua thôi hắn cũng không để ý chút uy áp này mà vẫn giương mắt nhìn vào Đại Bạch Dương đang phiêu phù trên không.

Chỉ thấy hiện tại Thượng Cổ Bạch Dương cả người bảo phủ một tầng quang vựng trắng sữa, chiếc sừng nhỏ trên đầu lúc trước vốn chỉ vừa mới nhú nhưng giờ lại đang từ từ đài ra. Ba phần,bốn phần, năm phân... mãi đến khi chiếc sừng nhỏ kia đạt tới mười phân mới bắt đầu dừng lại mà tầng quang mang trên người Tiểu Bạch Dương kia mới bắt đầu tiêu tán hiển lộ ra một thân hình uy vũ thần tuấn.

Một con Đại Bạch Dương lông trắng như tuyết, thân hình trăm thước bốn vó có một tầng mây trắng mờ mờ lượng lờ, một cái đầu lớn ba sừng cao ngạo ngẩng lên lên trời. Dưới cằm là một chòm râu nhỏ tuy lưa thưa vài sợi nhưng lại như phát quang, thân hình tuy là Dương nhưng lại mang theo uy áp không thua gì Chân Long khiến người ta không khỏi sinh ra cảm giác xúc động muốn bái lạy.

- Ngao Rống.

- Chủ nhân, đa tạ người.

Đầu Bạch Dương kia rống lên một tiếng hai mắt to như chuông đồng sáng quắt nhìn hắn sau đó mở miệng, giọng có chút ồm ồm hướng về phía hắn nói ra.- Tiểu tử không cần nói mấy lời khách sáo kia, cứ xem như lão tử đền cho ngươi mấy năm nay bỏ bê ngươi đi.

Hắn nhất nhất tay có chút ngượng ngùng nói ra, thực sự là mấy lời cảm ơn của tiểu tử này hắn có chút không dám nhận vì từ lúc đưa nó vào Bổn Nguyên Không Gian thì hắn đã quên bén nó đi không hề chăm sóc tiểu tử này chút nào.

- Hí đại gia hỏa thực dễ thương, nếu mà nhỏ một chút thì tốt rồi.

Đúng lúc này Tử Yên đã bị tiếng rống kia đánh thức chạy tới hai mắt tỏa sáng nhìn Thượng Cổ Bạch Dương đang phiêu phù trên không trung, nhưng lại có chút buồn bực nói ra.

Tiểu gia hỏa này đúng là rất bắt mắt, dễ khiến mấy mỹ nữ yêu thích nhưng chỉ mỗi tội là cái thân hình cao trăm thước kia đúng là có chút quá lớn rồi.

- Be Be.

Đại gia hỏa kia vậy mà không dùng tiếng người mà chỉ kêu lên hai tiếng sau đó trước ánh mắt kính ngạc của Tử Yên thân hình vốn cao trăm thước kia nhanh chóng thu nhỏ lại biến thành một con dê con to bằng con cún nhỏ mà nhảy vào lòng nàng.

Sau một hồi kinh ngạc thì Tử Yên đã nhanh chóng khối phục, ôm lấy tiểu tử kia vào lòng sau đó rất thích thú mà vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, mà tiểu gia hỏa kia lại thỉnh thoảng cọ đầu mình vào má nàng khiến nàng thích thú cười liển hồi.

Sau một hồi thì chúng nữ cũng đã tỉnh lại, mà ai sau khi nhìn thấy tiểu gia hỏa kia thì hai mắt cũng sáng lên tranh nhau đem tiểu tử kia ôm lấy. Còn Vô Thiên thì bị các nàng ném sang một bên không thèm để ý.

Chương 105: Kì Ngộ của Ngọc Loan-Tiểu Hắc

Tạm bỏ chuyện Vô Thiên sang một bên, hiện tại ở thế giới toàn màu đen cùng khói đen lượng lờ suốt ngày không nhìn thấy mặt trời. Trong thế giới đen tối này không ngừng vang lên từng tiếng kêu tên như ma quỷ đòi mạng khiến người ta sởn gai ốc, nơi này chính là thế giới mà cả Huyền Thiên Tinh nghe đến là sợ mất mật, Ma Giới.

Trong một căn phòng tinh tế bên trong tòa hành cung hắc sắc sừng sững giữa cái thế giới tối đen này đang có một thiếu nữ dung nhan tinh xảo đang kinh ngạc nhìn một con tiểu thú lông đen trước mặt. Nàng không phải ai khác chính là công chúa Ma Tộc và là một trong những lão bà của Vô Thiên Lê Ngọc Loan đã từ Huyền Thiên Tinh trở về. Trên đường nàng trở lại đã vô tình bị một quả trứng từ trên trời rơi xuống đập trúng đầu, nhưng khiến này kinh ngạc là quả trứng này đập trúng đầu một cao thủ Quy Chân Cảnh như nàng vậy mà không có chút trầy xướt nào mà còn đập cho nàng sưng lên một cục.

Nàng nhìn thấy quả trứng này có chút bất phàm nên mới đem nó về Ma Giới muốn xem thử nó rốt cuộc là trứng của con gì. Nhưng khiến nàng thất vọng chính là dù nàng dùng bất cứ biện pháp gì cũng không khiến nó có chút xíu phản ứng nào phảng phất như là một cục đá thôi.

Vốn mấy ngày nay nàng đã không thèm để ý đến nó rồi nhưng sáng nay vừa tỉnh dậy nàng đã nhìn thấy một đầu tiểu thú cỡ con mèo đang gặm lấy gặm để cái vỏ trứng cứng ngắc kia, hơn nữa bên trên đầu con tiểu thú này có một cái sừng nhỏ cùng hai cái sừng dê nhỏ có dính chút vỏ trứng hiển nhiên là con tiểu thú này là chui ra từ cái trứng kia.

Khi gặm hết mớ vỏ trứng kia thì cả người con tiểu thú bỗng dưng xuất hiện một tầng quang mang chói mắt đem thân hình nhỏ bé của tiểu thú bao lại, tầng quang mang này càng ngày càng trở nên chói mắt khiến nàng cũng phải nhắm mắt lại. Chừng ba bốn giây sau thì quang mang kia mới biến mất, lúc này nàng mới mở mắt ra, không mở thì thôi đến khi mở ra khiến nàng phải há to miệng xém chút là chảy nước dãi.

Vốn tiểu thú ban đầu có chút xíu xấu xí nhưng sau khi được bọc trong quang mang kia thì nó đã trở thành một đầu tiểu thú siêu cấp dễ thương, chỉ thấy nó đã biến thành một con mèo ú tròn tròn với một bộ lông xù mềm mại. Trên chiếc đầu nhỏ có ba chiếc sừng nho nhỏ cùng với đôi mắt tròn xoe long lanh và cái miệng nhỏ đang há ra trông vô cùng khả ái. Duy chỉ có bộ lông đen nhẻm của nó là không chút thay đổi nào nhưng điều này cũng không hề ảnh hưởng đến độ đáng yêu của nó chút nào.

Mắt thấy tiểu thú kia nàng cũng không nhịn được mà đem nó ôm vào trong ngực, tay ngọc không ngừng vuốt ve lên bộ lông mềm mại của tiểu thú, thỉnh thoảng còn dùng má của mình cạ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu thú kia.

- Hình như ngươi vẫn chưa có tên nhỉ. Vậy gọi ngươi là Tiểu Hắc đi.

- Chi nha

Nàng vuốt ve bộ lông mềm của tiểu thú sau đó đặt cho nó một cái tên, mà tiểu thú kia giống như hiểu được lời nàng vô cùng vui vẻ mà kêu lên mấy tiếng chi nha sau đó vươn đầu lưỡi nhỏ liếm liếm bàn tay ngọc của nàng khiến nàng bật cười khanh khách như chuông bạc.

Sau một lúc vui vẻ chơi đùa bỗng nhiên tiểu thú giương cặp mắt to vô cùng đáng thương nhìn nàng chằm chằm.

- Sao vậy? Không lẽ đói rồi?

Tiểu thú nghe nàng nói rất là nhân tính hóa mà gật gật cái đầu nhỏ của mình sau đó lại nhìn nàng chằm chằm.
- Nè ngươi ăn thử cái này đi.

Nàng lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một vài loại thịt Ma Thú đã được chế biến đưa đến trước mặt tiểu thú. Nhưng tất cả đều bị nó lắc đầu không thèm để ý.

- Hay là ngươi không ăn thịt nhỉ? Đúng rồi ngươi là Dê thì làm sao mà ăn thịt chứ. Chắc chắn là vậy.

Nàng cười hi hi một tiếng rất là tự tin vào phán đoán của mình, sau đó từ trong nhẫn trữ vật của mình lấy ra một gốc linh dược giống như một cây cỏ ba lá nhưng lại có gốc khá là bự. Tiểu Hắc nhìn thấy gốc linh dược kia thì hai mắt sáng lên, trong cái miệng nhỏ nhắn không ngừng chảy nước dãi.

Nàng nhìn nó không khỏi cười khúc khích nhanh chóng ném gốc linh dược kia cho nó. Mà Tiểu Hắc thì vui vẻ mà gặm lấy gốc linh dược kia từ từ mà ăn, sau đó một người một thú cứ như vậy mà chơi đùa.

...

Trong Không Gian Bổn Nguyên Vô Thiên đang mặt mày chừ ụ vì bị chúng nữ thì bỗng nhiên hắn như cảm ứng được gì đó hai mắt lóe tinh quang nhìn chằm chằm vào một khoảng không.

- Hắc không hổ là nữ nhân của lão tử có thể được tiểu tử kia nhận chủ, xem như đây là cơ duyên của nàng đi. Mà lão tử cũng không thẹn với tên kia nữa.- Thiên chàng đang nhìn gì vậy.

Thu Trúc tách khỏi chúng nữ, thân tình nhìn hắn hỏi.

- Hắc chỉ là nhìn về một tỷ muội của nàng thôi.

- Ý chàng là Ngọc Loan.

- Ừm. Xem ra sau khi đi xong chuyến này chúng ta phải đi đón nàng mới được.

- Ân. Sau này chàng phải đối tốt với nàng một chút.

- Chuyện này là đương nhiên rồi, nhưng các nàng cũng không nên kì thị Ngọc Loan là Ma Tộc, vì trong vũ trụ này dù là chủng tộc nào đi nữa thì cũng có sinh mệnh, có tình cảm và cảm xúc của riêng mình. Nhất là nữ nhân của lão tử nhất định không được kì thị nhau.

- Hừ chàng có bao giờ thấy chúng thiếp kì thị nàng chưa hả.

- Ta chỉ là nói trước thôi mà, hắc.

- Hừ thôi được rồi chúng ta cũng nên lên đường thôi, bọn thiếp còn nhiều người chưa có truyền thừa đó.

- Được rồi, chúng ta lên đường thôi.

Hắn gọi chúng nữ một tiếng sau đó đưa chúng nữ ra ngoài bắt đầu tìm kiếm truyền thừa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau