HỒNG HOANG LIỆT DIỄM CHI THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Hồng hoang liệt diễm chi thần - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Thức tỉnh

Oái

Một tiếng ngáp dài vang lên một thanh niên khuôn mặt còn ngáy ngủ mở mắt nhìn quanh. Cả không gian xung quanh chỉ là hư không mờ mịt và cả hắn cũng đang đứng giữa không gian nhưng mặt hắn lại chẳn hề có tí gì gọi là sợ hãi mà thay vào đó là vẻ mặt lười biếng cứ như là hắn đang ngủ mà bị gọi dậy vậy. Mở cặt mắt lười biếng nhìn quanh hắn lẫm bẩm:

"Tên tiểu tử Bàn Cổ không biết giờ ra sao rồi?"

Nếu có một đại năng giả nào ở đây thì ắt hản sẽ rất giật mình vì hành vi đang đứng trên hư không đó của hắn, phải biết rừng chỗ hắn đang đứng lá hư không phong bạo nhưng hắn lại chẳn xảy ra việc gì và cả lời hắn vừa nói ra. Phải biết rằng Bàn Cổ là một vị đại năng thần tương truyền là ngươi đã khai thiên lập địa mở ra hàng lọat không gian vị diện nhưng trong lời hắn lại là một tên tiểu tử. Là do hắn tự đại không biết trời cao đất dày hay là do hắn thực sự có thực lực để gọi Bàn Cổ là tiểu tử, đán án là thứ hai. Đúng vậy hắn quả thực có thực lực để gọi Bàn Cổ là tiểu tử, vậy hắn là ai, hắn thường được người đời gọi là Sáng chế thần nhưng thực sự thì người ta không biết hắn có thực hay không. Hắn chính là kẻ đã tạo ra toàn bộ vũ trụ, à không phải nói là hắn được sinh ra cùng lúc với vũ trụ và hắn chính là người chưởng khống tất cả những thứ trong vũ trụ. Hắn từng nhìn thấy Bàn Cổ sinh ra đến khi thức tỉnh và chính hắn đã dạy cho Bàn Cổ tu luyện có thể coi hắn chính là lão sư của Bàn Cổ. Nhưng hầu như không ai biết hắn vì hắn đã đứng quá cao hắn cao cao tại thượng hầu như không ai có thể lung lai được hắn vì hắn chính là vũ trụ.

Nếu một kẻ đã đứng quá lâu ở đrinh phong thì sẽ như thế nào? Đương nhiên là cảm thấy tịch mịch và buồn chán vì thế hắn đã tự phong mình lâm vào ngủ say đến khi hắn thức dậy thì đã trải qua hàng trăm vạn năm vũ trụ đã có quá nhiều thay đổi nhiều không gian vị diện sinh ra nhân sinh cũng xảy ra quá nhiều biến hóa, có xấu có tốt. Sau khi thức tỉnh cảm nhận thiên địa xung quanh hắn hít sâu một hơi tỏa ra thần thức, không thể nó là thần thức được phải nói là "quyền lực" của hắn đó là chưởng khống vũ trụ khắp nơi trong vũ trụ bao la đâu đâu hắn cũng có thể thấy được một cách thật rõ ràng. Ở khắp các không gian xa xăm hầu như chỉ cần là kẻ có tu vi cao một chút liền có cảm giác toàn thân như bị ai đó nhìn thấu nhưng cả giác đó chỉ thoáng lên rồi biến mất nhưng làm tất cả những lão quái vật đều phải rừng mình mồ hôi lạnh tuông ra như nước. Cảnh giới của họ đã có thể ngang dọc khắp một không gian nhưng lại bị người khác nhìn thấu mà minh lại không biết đối phương là ai thậm chí còn không cảm nhận được đối phương đang ở đâu thì làm sao mà không sợ được cơ chứ?

Sau khi cảm giác đó qua đi thì hàng loạt lão quái vật bế quan ngàn năm cũng xuất quan họ chỉ căn dặn con cháu một câu:

"Điệu thấp một cút không được quá kiêu ngạo". Rồi tất cả lại bế quan giờ họ đã hiểu thế nào là "nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên"

Còn ở nơi hắn lúc này trước mặt hắn là một lão nhân tóc đã bạc trắng nhưng mặt vẫn hồng hào dáng người ngay thẳng ngũ quan đoan chính gương mặt mang theo nét kiêu ngạo.ông ta để trần lộ ra các cơ bắp cuồng cuộn hữu lực, bắp tay bắp chân lão to như cây cột chư chẳng chơi, cộng thêm làn da màu cổi đồng nhìn lão cứ như một tù trưởng của bộ lạc nào đó vậy. Cặp mắt mởi to như chuông đồng của lão giả bây giờ đã đỏ lên nhìn về phía hắn nghẹn ngào cất tiếng:

"Sư...phụ"

Hắn cũng quay lại nhìn lão giả trên khuôn mặt hiện lên nét cười thâm tình nhìn lão giả nói:

"Tốt lắm tiểu tử đã lâu như vậy rồi mà còn nhớ ta, không uổng công ta dạy cho ngươi bao nhiêu thứ."
Lão nhân đó chính là Bàn Cổ kẻ đã được hắn dạy cho cách tu luyện để rồi sau này trở thành thần chí cao vô thượng. Nhưng giờ đây vị thần ấy lại có vẻ nghẹn ngào muốn khóc thì cũng phải thôi khi ông lớn lên thì cũng có mỗi người lão sư này thôi hắn coi ông như con ruột của mình dạy ông rất nhiều thứ kể ông nghe rất nhiều câu chuyện về những tinh cầu xa xôi.Nhưng bỗng dưng một ngày khi ông đã có được sức mạnh kinh người thì bỗng dưng hắn lại biến mất khiến ông tìm mãi không thấy. Bỗng hắn cất tiếng

"Được rồi tiểu tử kể cho ta nghe chuyện gần đây đi"

Tuy ông rất muốn hỏi hắn đã đi đâu tại sao không nói với ông nhưng ông vẫn nhịn lại rồi kể cho hắn nghe những chuyện gần đây như việc ông khai mở các vị diện, tạo ra thiên đạo, thiên kiếp, cảnh giới tu luyện...Sau khi nghe xong hắn cũng đã hiểu đại khái về tình hình hiện nay bao gồm các cảnh giới của tu luyện giả. Các cảng giới được chi thành:

Luyện khí; gồm chín tầng khác nhau chủ yếu là dung thiên địa linh khí rèn luyện cơ thể cũng cố căng cơ

Tụ linh:từ cảnh giới này thì chỉ chia ra 3 cấp là sơ trung và đỉnh cấp tụ linh cảnh chủ yếu là chuyển hóa linh khí thiên địa thành linh lực cho bản thân sử dụng

Dung linh: bước đầu có thể dung nhập linh khí vào một bộ phận cơ thể để tăng sát thương khi tấn công

Hóa linh: có thể phóng linh lực trong khoảng cách nhỏ để tấn côngKim đan: linh lực trong đan điền ngưng kết thành kim đan có thể tăng khả năng hấp thụ linh khí của cơ thể cũng như tăng sức hồi phục

Nguyên anh: bắt đầu hình thành nguyên anh và chuyển hóa linh lực thành nguyên lực

Tiên thiên: nguyên lực hình thành tiên thiên chi khí có khí lực vô biên có thể câu thông thiên địa

Quy chân: nguyên anh và cơ thể dung hợp lại

Bán thánh: có thể cảm nhận một ít pháp tắt thiên địa

Thánh: Nắm giữ được các pháp tắt có sẵn và dung nhập cho mình sử dụng

Thần nắm giữa pháp tắt của riêng mình tùy thuộc nguyên tố người đó tu luyện

Sau khi hiểu sơ về cảnh giới hắn bắt đầu cảm thấy hứng thú nên quyết định sẽ du lịch nhân gian tìm kiếm lạc thú thay vì tiếp tục những ngày sống tịch mịch nên hắn nói với Bàn Cổ:

"Tiểu tử ta muốn vào một tinh cầu nào đó du lịch ngươi cứ đi trước đi"

Nói xong hắn đã biến mất để lại Bàn Cổ đang ngơ ngát với cả đống thứ muốn hỏi nhưng biết hắn không thích bị quấy rầy nên cũng không làm phiền hắn. Sau khi chia tay với Bà Cổ hắn đã xuất hiện tại một tinh cầu xa xôi, không tốn tí công sức hắn đã tạo ra cái lỗ trên bình chướng rồi chui vào vô thanh vô thức. Từ đây hành trình của hắn sẽ bắt đầu

Chương 2: Mỹ nữ gặp nạn

Mỹ

Tại một khu rừng toàn kì hoa dị thảo và các loài thú kì dị một chàng thanh niên tầm 20 tuổi đang nằm dài trên bãi cỏ trong miệng còn ngậm một cọng cỏ xanh, kẻ đó chính là vị thần của chúng ta. Hắn đã đến tinh cầu này hơn một tháng và cũng biết nhiều thứ hơn hắn không ngờ mới ngủ có ngàn năm mà thế giới lại có nhiều thay đổi nhhư vậy (thực tế hắn đã ngủ cả trăm vạn năm vì lúc hắn chưa ngủ thì chả có gì để đo thời gian cả mà thời gian với hắn cũng chả quan trọng). Hắn còn biết thêm rằng ở thế giới này có cả ma thú được phân thành chín cấp tương đương với các cấp bậc tu luyện ngoài ra cò có thánh thú và thần thú nhưng không ai biết chúng ở đâu cả. Ngoài ra hắn còn biết được rất nhiều thứ khác như con người sẽ có thất tình lục dục...và cò có nhiều công pháp tu luyện khác nhau đơực chia làm: phàm cấp, hoàng cấp, huyền cấp, địa cấp, thiên cấp, thánh cấp và thần cấp hắn nghe nói công pháp thiên cấp có thể phá vỡ cả một quả núi còn cao hơn thì chả ai biết. Trừ công pháp thì có cả đan dược và luyện dược sư cũng chia làm chín bậc, còn có thuần thú sư,...hắn cũng đã tự đặt cho mình một cái tên mà hắn cho là rất oát Vô Thiên. Vâng và khi hắn xưng tên thì ai cũng nhìn hắn bằng ánh mắt thương cảm " Chắc hắn bị tẩu hoả nhập ma rồi". Và sau tất cả những gì hắn học được thì hắn rút ra hai kết luận. Thứ nhất ở đây linh khí khá loãng( chỉ mỗi hắn nhận định vậy thôi đây là tinh cầu cao cấp nhất trong vị diện này rồi vì hắn toà hấp thu hỗn độn chi khí nên hắn không thấy loãng mới lạ), và kết luận thứ hai là nữ nhân ở đây rất xinh đẹp. Vì trước khi hắn ngủ thì thực sự là người chỉ có mỗi Bàn Cổ nên hắn chả thấy ai xinh cả, còn ở đây là đệ nhất tinh cầu nên gái đương nhiên cũng đệ nhất. Quay lại với Vô Thiên hắn đang hắn đang ngắm những con thú "dễ thương" như rắn hai đầu này, chim ưng ba mắt sư tử có cánh,... chơi đùa( thực tế là hắn bắt tụi nó gọm lại rồi bắt chúng đánh nhau để hắn xem vì mấy con này chỉ cấp 6 thôi nên hăôn đánh thì chả thú vị tí nào) đang đoạn gây cấn thì bỗng hắn nghe tiếng đánh nhau khá gần chắc cũng khoảng 400-500 trăm dặm xung quanh thôi hắn bỗng nhoẻn miệng cười:

"Ha có trò hay xem rồi"Nói xong hắn lắc mình biến mất để lại mấy con thú đang "chơi đùa vui vẻ". Khi đến nơi đập vào mắt hắn là một cô gái chừng 21-22 tuổi tóc đen dài như thác, mắt to tròn mũi ngọc mài ngày gắn trên khuôn mặt trái xoan trắng bóc, một đôi môi đỏ chúm chiôm xinh xắn hai má nàng ửng đỏ mê người. Nàng khoát trên mình một bộ bạch y tuy không bó sát nhưng lại không thể che hết những đường cong lả lướt, ngực to tròn cổ áo hơi trễ xuống lộ ra da thịt trắng noãn, vòng eo như xà, mông nàng khá to và vểnh cùng với đôi chân trường túc dài miên mang thực là một tiyêđt phẩm của tạo hóa. Nhưng giờ nàng đang khá chật vật mặt nàng đỏ ửng hơi thở gấp gáp tay rung rẩy cầm thanh trường kiếm đối đầu với năm tên đdại hán cao to đen hôi tên nào cũng vừa đánh vừa nhìn chăm chú vào những nơi mẫn cảm trên người nàng, một tên cầm lang nha bổng đánh tới nàng giơ kiếm chắn ngang nhưng có vẻ yếu ớt nên bị bức lui ra sau, tên đó cất tiếng cười khả ố:"Tuyết Linh cung chủ nàng mau thúc thủ chịu trói đi, nàng đã trúng xuân hương tán của ta thì dù là tiêăn nữ cũng thành dâm phụ thôi hắc hắc"

Nhưng Hàn Tuyết Linh hừ lạnh một tiếng không đáp nàng cắn nát môi dưới cố gắng thanh tỉnh nhưng tâm nàng lại như tro tàn. Nàng đường đường là cung chủ Tuyết Ngưng Cung là thiên tài trong giới trẻ chỉ 25 tuổi đã là Kim đan trung kỳ nhưng không ngờ hôm nay xuất cung lịch lãm lại gặp chuyện.

Chương 3: Đánh cướp

Trong lúc Hàn Tuyết Linh tâm lạnh như tro thì bỗng dưng từ trong bụi cây vô thanh vô thức đi ra, hắn hoàn toàn là tên mặt trắnh chính hiệu khuôn mặt tuấn tú, da trắng đến nỗi bún ra sữa trên miệng còn ngậm một cọng cỏ xanh, dáng người ốm yếu như thư sinh. Nhưng người ta thấy hắn bước nhẹ ra một bước thì đã đến chắn trước Hàn Tuyết Linh, hắn phun cọng cỏ trong miệng ra mắng:

"Cả đám đàn ông mà vây đánh một nữ nhân như vậy có đáng mặt đàn ông không?"

Hắn nói xong khuôn mặt mang theo vẻ chính khí lẫm thiên. Thực ra thì hắn cũng chả hiểu lời mình nói cho mấy chỉ là mấy hôm trước có người bán cho hắn một cuốn sách nói là rất thú vị hắn cũng tò mò nên mua thử hắn lấy ra viên lunh thạch bé nhất của hắn chỉ to hơn nắm tay một tí nén cho tên kia thế là tên kia quăng quyển sách cho hắn rồi ba chân bốn cẳng chạy mất hắn cũng chả hiểu rõ ràng đòi trăm tinh tệ gì đó mà hắn mới lấy ra cục đá bé tí đã chạy mất.

Hắn cũng không quan tâm lắm mỏc quyển sách ra đọc trang đầu đã thấy hai chữ to "Dâm thư" hắn không hiểu lắm cuối đầu đọc tiếp, thì ra đó là quyển sách về một tên võ công cao cường nhưng lại háo sắc, luôn tìm mỹ nữ để ân ái. Đọc xong quyển sách Vô Thiên lại rất thắc mắc chẳng lẽ cái gọi là ân ái gì đó rất thoải mái sao? Ngoài ra trong quyển sách có đoạn anh hùng cứu mỹ nhân sau đó mỹ nhân lấy thân báo đáp nên hắn cũng học theo làm anh hùng thử xem sao, câu vừa nãy hắn cũng lụm trong sách ra nốt.
Còn tên cao to thấy hắn lao ra thì có hơi sững sốt tí nhưng khi nhìn thấy hắn chỉ như tên thư sinh ốm yếu lại nghe hắn nói thì không nhịn được ôm bụng cười:

"Haha tên mặt trắng này định làm anh hùng à. Khôn hồn thì cút nhanh ông đây không chấp thằng trẻ trâu như mày"
Sở dĩ hắn hung hăn như vậy chẳng qua vì thấy tên này chẳng có tí tu vi nào, huống chi hắn có tu vi Kim đan trung kì chỉ cần bún tay thôi thì tên này cũng chết tươi. Nhưng hôm nay hắn bắt được lãnh mỹ nhân bày danh thứ ba trên mỹ nhân bảng tâm tình khá tốt nên không muốn giết người chỉ muốn đuổi tên kia đi để mau chóng hưởng thụ mỹ nhân thôi.

Còn Vô Thiên thì đang tức muốn xịt khói, nói đùa trong cả vũ trụ này chưa từng ai dám lớn tiếng trước mặt hắn vậy mà tên này dám cười vào mặt hắn còn bảo hắn cút nữa chứ. Vốn Hàn Tuyết Linh thấy có người đứng ra cứu nàng thì rất vui mừng còn thấy hắn khá tuấn tú cũng có chút động tâm muốn lấy thân báo đáp dù sao nàng cũng bị trúng xuân dược cảm thấy rất khó chịu nhưng khi thấy hắn không chút tu vi thì như từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục vậy.

Trong khi nàng còn đang hụt hẫn thì bỗng hắn húy sáo một tiếng cả đám người chẳng hiểu gì thì đã nghe những tiếng vù vù từ xa cứ như có cái gì to lớn lắm đang bay đến vậy ngoài ra cò nghe tiếng ầm ầm làm cho mặt đất run như động đất. Không để họ chờ lâu từ trên không có hai bóng đen lao vút xuông bay đến cạnh Vô Thiên và Tuyết Linh rồi từ trong rừng cũng có hai bóng đen lao ra đứng hai bên. Cả đám cướp nhì vào bốn thứ đứng cạnh Vô Thiên thì xảm thấy sống lưng lạnh ngắt mồ hôi tuông như mưa. Bốn bóng đen lần lượt là Tam Nhãn Yêu Bằng, Hoàng Kim Dực Sư,Thủy Hỏa Song Đầu Xà,Lục Tí Cự Viên tất cả đều là ma thú cấp 6 có thể xem là kẻ thống trị của khu rừng này nhưng không ngờ cả bốn con đều có mặt ở đây, và hình như tới do cái huýt sáo của tên mặt trắng kia.

Bốn con yêu thú tuy có chút vết thương nhưng cơ thể yêu thú lại mạnh mẽ hơn nhân loại cùng cấp rất nhiều, huống chi cả bốn con này đề là cấp 6 trung giai tương đương với Nguyên anh kì của nhân loại còn bên đám cướp cao nhất cũng chỉ là kim đan trung kì thì làm sao mà đánh. Vô Thiên nhìn thái độ đám cướp chuyển sang sợ hãi thì vô cùng đắt ý nhìn sang người đẹp bên cạnh. Hắn phất tay lên cả bốn con ma thú đồng loạt lao lên túm cả đám cướp lôi vào rừng, chỉ nghe vài tiếng kêu sau đó thì hoàn toàn im bặt

Chương 4: Thì Ra làm việc ấy thoải mái đến vậy (1)

Sau khi cả đám đạo tặc bị bốn con ma thú xử đẹp, trong lúc hắn còn đang tận hưởng cảm giác làm anh hùng thì bỗng một cơ thể nóng bỏng như lửa ôm chặt hắn không ngừng vặn vẹo. Đó chính là Hàn Tuyết Linh nàng bị trúng Xuân hương tán tuy đã cố gắng áp chế dục vọng nhưng dược lực quá mạnh, nàng có thể cầm cự đến bây giờ đã là cực hạn. Hiện giờ nàng chỉ thấy toàn thân tê ngứa nhưng khi áp vào cơ thể hắn thì lại thấy hết sức ấm áp và thoải mái khiến nàng ra sức vặn vẹo, còn hắn giờ này lại cảm thấy cả người nóng bừng một bộ vị mà hắn cho là vô dụng giờ đây đã cứng như sắt(vì trước kia hắn thấy chỉ toàn lũ thượng cổ thần thú, còn con người thực sự thì chỉ có mỗi Bàn Cổ nên không có dịp xài thế là hắn cho rằng nó vô dụng) cảm nhận sự mềm mại do hai quả bưởi không ngừng cọ qua cọ lai trên lưng làm cho hơi thở hắn trở nên nặng nê,̀ nhớ lại những gì trong sách(Râm thư ý) hắn quyết định thử xem cảm giác đó ra sao có thực sự thoải mái đến vậy không.

Hắn xoay nàng lại môt tay vòng qua eo nàng tay còn lại nâng khuông mặt đã đỏ bừng vì động tình của nàng lên giờ nhìn nàng thật kiều diễm, hai gò má ửng đỏ, mắt phượng to tròn mang theo xuân ý dạt dào, mài liễu thanh tú, xuống dưới là mũi ngọc đang có lấm tấm những giọt mồ hôi trong suốt,đôi môi đỏ mọng không ngừng thả ra hương khí khiến hắn không nhịn được cuối đầu hôn xuống. Nhờ có tí kinh nghiệm học trong sách, hắn khẻ mút đôi môi đỏ mọng kia, sau khi mút chán hắn mới dùng lưỡi cạy hàm răng ngọc của nàng ra đưa lưỡi mình xâm nhập vào miệng nàng. Do có dược lực thúc đẩy nên nàng chủ động dâng ra chiếc lưỡi đinh hương, hai chiếc lưỡi như hai con rắn không ngừng quấn lấy nhau, tuy không có kinh nghiệm nhưng dường như hôn nhau chính là bản năng của họ vậy, hắn không ngừng hút lấy từng ngụm nước bọt thơm ngọt còn hơn cả quỳnh tương ngọc dịch từ miệng nàng, hắn cảm thấy nó như là thứ nước ngon nhất trên đời vậy, cả hai hôn nhau đến khi nàng cảm thấy khó thở mới chịu buôn ra còn hắn thì căn bản là chả cần thở vẫn sống như thường. Nàng nhìn hắn cất giọng có chút run rẩy:"Yêu...yêu ta"

Nghe xong lời nàng hắn như bùng nổ nhẹ nhàng đặt nàng xuống thảm cỏ xanh mềm mại hắn kéo nhẹ đai lưng nàng từng mảnh y phục từ từ biến mất thay vào đó là một thân thể xinh đẹp tuyệt luân, làn da trắng noãn như tuyết có chút ửng đỏ, một cặp tuyết lê to tròn ưỡn lên đầy kiêu ngạo điểm xuyến trên đó là hai nụ hoa anh đào hồng tươi kiều diễm. Xuống thêm chút nữa là vòng eo nhỏ bé như rắn nước, một bờ mông to tròn hoàn toàn đối lập với chiếc eo nhỏ nhưng lại giống như tô điểm cho nhau vậy, đùi ngọc thon dài sáng bóng khiến người ta ngất ngây. Giữa hai đùi là một bãi cỏ xanh mơn mởn che đậy khe suối thần thánh, giờ đây đã có chút nước rỉ ra, nhìn cảnh này hắn cũng chẳng thể kìm chế được nữa, hắn đè lên nàng ngậm lấy một bên ngực tham lam mút lấy,một tay nắn bóp một bên còn lại thành nhiều hình dạng khác nhau khiến nàng thở gấp liên tục

Chương 5: Thì Ra làm việc ấy thoải mái đến vậy (2)

Hắn mút say mê như một đứa trẻ khiến cho hai nụ hoa trở nên cương cứng, hắn mút xong một bên lại mút sang bên kia khiến cho nàng phải phát ra những tiếng rên ư ư a a. Một tay hắn đưa xuống dưới, phía dưới tiểu huyệt của nàng giờ đã ướt một mảng, nhẹ nhàng xoa chỗ thịt non mềm hắn cho một ngón tay vào cảm giác mềm mại, ấm áp lại mang theo chút ướt át khiến hắn có cảm giác lâng lâng khó tả, trong khi ngón tay hắn đang phá phách bên trong tiểu huyệt ướt át thì Tuyết Linh cũng cảm thấy từng đợt khoái cảm không ngừng khiến nàng thoải mái rên rỉ:

"Ư...ư...thoải...mái quá...Ư sâu...sâu chút...nữa..."

Tiếng rên của nàng rất nhẹ nhàng nhưng lại mang theo nét dâm đảng khiến người ta phải máu huyết sôi trào và Vô Thiên cũng không ngoại lệ hắn cởi sạch quần áo trên mình với tốc độ nhanh nhất có thể. Để cự long to lớn trước tiểu huyệt nhỏ xinh hắn ma sát nhẹ rồi ưỡn thân cự long to lớn tách hai mép tiểu huyệt tiến nhập vào bên trong Tuyết Linh được một đoạn cự long đã gặp một tấm màng chắn mỏng manh, hắn ma sát nhẹ nhàng để tiểu huyệt quen dần với kích thước của cự long rồi hắn ưỡn thân đâm mạnh một cái

Phập.....

"Aaaaa"

Một tiếng kêu đau đớn vang lên Tuyết Linh cảm thấy như bị xé rách vậy nhưng rất nhanh khoái cảm đã ập đến khiến nàng quên đi đau đớn của lần đầu bị phá thân. Cảm nhận sự ấm áp mềm mại bao quanh cự long khiến hắn thoải mái không thôi hắn bắt đầu nhấp nhẹ rồi tăng dần tốc độ

Phạch Phạch Tiếng cơ thể va chạm như kích thích hắn điên cuồng đâm những cú thật sâu đến tận hoa tâm khiến nàng không ngừng rên rỉ

"Ưm...sâu quá...ư...thích quá, dùng sức...ưm...ưm...mạnh lên..."

Nàng cũng hòa nhịp theo hắn cất lên những tràng rên rỉ dâm đảng khiến hắn càng thêm kích thích điên cuồng thúc cự long ra vào tiểu huyệt khiến nó sưng tấy lên. Không biết qua bao lâu có thể là một tiếng, hai tiếng hoặc nhiều hơn dược lực cũng tan hết nhưng nàng cũng không đẩy hắn ra vì khoái cảm ập đến không ngừng không biết nàng đã lên đỉnh bao nhiêu lần, Tuyết Linh cảm thấy cơ thể dường như sắp không chịu nổi cả người đã có cảm giác tê dại nàng đường đường là Kim đan kì cao thủ nhưng vẫn không thể chịu nổi sự dũng mãnh của hắn. Bỗng hắn gầm nhẹ một tiếng đâm một cú thật mạnh rồi một dòng tinh hoa bắn thẳng vào bên trong nàng khiến nàng lần nữa cao trào rồi ngất đi.

Cùng lúc đó một dòng dương khí từ cơ thể hắn thông qua chỗ hai người kết hợp chảy vào trong đan điền nàng chảy khắp tứ chi bách hải qua từng kinh mạch không ngừng tẩy rửa mở rộng khiến cho kinh mạch nàng trở nên rộng lớn hơn dẻo dai hơn, không những thế khi đoàn dương khí này quay lại đan điền thì giúp nàng trực tiếp phá bỏ bình cảnh Kim đan trung kì đột phá lên Kim đan đỉnh. Sau đó dòng khí lưu kia lại mang theo thuần âm chi khí trở lại cơ thể hắn. Nhưng hắn không quá quan tâm điều đó hiện tại hắn đang cảm thụ khoái cảm khi giao hoan hiện giờ hắn thực muốn hét lên rằng:"Thực không ngờ làm chuyện đó lại thoải mái đến vậy"

Khoái cảm qua đi hắn mới để ý đến sự thay đổi của nàng sau khi dòng khí lưu đi qua nàng dường như đột phá, lại còn mang theo vẻ thanh khiết tươi mát đầy cám giỗ hắn thật muốn đè nàng ra lần nữa nhưng lại nhìn vẻ mệt mỏi của nàng thì hắn lại nhịn xuống thu hết quần áo sau đó bế nàng lên hắn lắc mình một cái biến mất tại chỗ giây kế tiếp hắn đã xuất hiện trong một cái hồ trong vắt.

Bế nàng xuống hồ hắn nhẹ nhàng cọ rửa thân thể cho nàng, nhìn tiểu huyệt sưng đỏ của nàng hắn khẽ lướt tay qua mang theo linh khí tinh thuần chữa trị chp nàng. Làm xong tất cả hắn bế nàng lên bờ mặt quần áo vào sau đó lại lắc mình tiến đến một hang động gần đó hắn khẽ phất tay một tấm da hổ trắng trải trên đất hắn nhẹ nhàng đặt nàng xuống.

Đến giờ hắn mới chú ý đến đoàn thuần âm chi khí trong cơ thể tuy hắn có trong mình là hỗn độn chi khí nhưng hắn rất bất ngờ là luồng âm khí này lại rất tinh thuần với hắn thì không có tác dụng nhưng nếu là Kim đan cao thủ có lẽ bằng đoàn âm khí này đã có thể đột phá một tiểu cảnh giới.

"Hình như Tuyết Linh cũng đột phá không lẽ..."

Dường như biết được gì đó hắn ngồi trầm tư giống như lão tăng nhập định vậy. Đúng thế hắn đang nhập định để sáng tạo công pháp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau