HỒNG BÀO QUÁI NHÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hồng bào quái nhân - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Tô bạch phong thương bạn lâm nguy

Du Hữu Lượng tuyệt vọng quá chừng. Trong lúc lâm nguy chàng liều một chiêu tối hậu, vung song chưởng đánh vào góc trên bên phải đối phương. Trên không gian nổi lên một luồng gió cuốn. Chàng đã phát huy Hàng Ma Thất Thức của Thiền môn.

Du Hữu Lượng vừa phát chiêu đột nhiên cảm thấy trước ngực tắc nghẽn. Một luồng hơi dục từ huyệt khí hải xông lên, liền biết là chất độc Thiên Cơ phát tác.

Chỉ trong chớp mắt luồng khí dục xâm nhập huyệt Cự quan, chàng không chống đỡ được nữa, té ngửa xuống đất.

Người áo lam bật tiếng cười âm trầm tiến lại nói:

- Cả về trí lẫn lực, ngươi là một tay địch thủ hiếm có trong đời ta.

Lúc này Du Hữu Lượng cảm thấy toàn thân nóng như lửa đốt, huyết mạch ngưng trệ, nhức nhối, khó chịu tựa như hàng ngàn hạng vạn con kiến cắn vào người. Chất độc Thiên Cơ quả là ghê gớm.

Người áo lam lại nói:

- Âm Phù Thiên Cơ tuy là vua trong các chất độc, nhưng chẳng phải là không có thuốc giải cứu.

Du Hữu Lượng nằm kềnh dưới đất, mắt trợn tròn xoe hỏi:

- Lão muốn làm gì bây giờ?

Người áo lam tay lật cuốn kinh, miệng đáp:

- Cuốn kinh này có ba mươi chín trang. Ngươi cứ dịch xong một trang là lão phu cho uống thuốc giải một lần. Ngươi cứ uống đủ ba mươi chín lần là chất độc Thiên Cơ tiêu tan hết Du Hữu Lượng ngẫm nghĩ rồi nói:

- Cục diện bữa nay tai hạ dịch kinh hay không dịch kinh, lão cũng chẳng buông tha. Chẳng lẽ tại hạ sắp chết còn bị lão lừa gạt?

Người áo lam tức mình hỏi lại:

- Ngươi có chịu nghe lời ta hay không thì bảo?

Du Hữu Lượng đáp:

- Lão hỏi câu này là thừa.

Người áo lam giơ chưởng lên nói:

- Lão phu không chờ độc tính phát tác, hãy đánh ngươi một chưởng rồi sẽ liệu.

Giữa lúc lão toan phóng chưởng thì đột nhiên một tràng cười nổi lên. Tiếp theo âm thanh lạnh lẽo vọng lại:

- Đánh là phải! Đánh là phải!

Người áo lam sửng sốt dừng tay quát hỏi:

- Ai?

Thanh âm kia hỏi lại:

- Lão bằng hữu không nhận ra tại hạ ư?

Một lão già xõa tóc tiến vào, chính là nhân vật từ Tây Vực đến tên gọi Ôn Sĩ Đạt.

Du Hữu Lượng vừa hấy lão xuất hiện, mối tuyệt vọng trong lòng lại tăng lên một lần.

Bỗng nghe Ôn Sĩ Đạt nói tiếp:

- Thảo nào bữa trước ở miếu Thanh Không, lão thay đổi chủ ý một cách đột ngột. Té ra là lão muốn lợi dụng thằng nhỏ này.

Người áo lam trầm giọng hỏi:

- Sao ngươi biết lão phu ở đây?

Ôn Sĩ Đạt nói:

- Đêm hôm ấy cuộc bao vây tiêu diệt ba phái chưa thành công, Ôn mỗ rút lui ngay. Dọc đường càng nghĩ càng cảm thấy sự tình rất ngoắt nghéo. Lão thử nghĩ coi, bày đặt cạm bẫy để diệt trừ đồ đệ ba phái do lão chủ trương. Người ra mặt giải vây cho địch cũng là lão. Trong thiên hạ lại có chuyện hoang đường đến thế?...

Người áo lam hỏi:

- Nếu đúng như vậy thì lão định làm gì?

Ôn Sĩ Đạt đáp:

- Ôn mỗ này lòng ngờ vực nên mới lật đật trở lại đây.

Người áo lam ngắt lời:

- Bản tính đa nghi của lão không bao giờ thay đổi được.

Ôn Sĩ Đạt nói:

- Lão còn trách Ôn mỗ đa nghi ư? Họ Du kia! Lão thật khó chơi quá.

Người áo lam hỏi:

- Lão bảo sao?

Ôn Sĩ Đạt nhìn cuốn sách trong tay người áo lam nói:

- Tuy chúng ta vì lợi mà kết giao, nhưng lão cũng không nên dấu bạn làm của riêng mình.

Người áo lam giơ cuốn sách lên hỏi:

- Phải chẳng lão muốn trỏ vào pho kinh này?

Ôn Sĩ Đạt đáp:

- Đó là Kim Cương Kinh của phái Thiếu Lâm, làm gì Ôn mỗ không hiểu?

Lão muốn dụ thằng nhỏ này dịch kinh cho lão chứ gì?

Hắn đảo mắt nhìn Du Hữu Lượng bằng vẻ khinh miệt rồi nói tiếp:

- Xem chừng gã đã thành vật trong túi lão rồi. Họ Du kia! Lão đáo để thật.

Người áo lam lắc đầu đáp:

- Tuy vậy lão phu vẫn chẳng thể bắt gã vâng lời dịch kinh được. Thế thì thắng cũng như bại.

Ôn Sĩ Đạt mặt lộ sát khí nói:

- Không diệt trừ thằng nhỏ này là để mối lo về sau.

Người áo lam đáp:

- Lão nói rất có lý, nhưng còn vướng pho Kim Cương Kinh này không người dịch thì làm sao?

Ôn Sĩ Đạt trầm ngâm hỏi lại:

- Tiền Kế Nguyên có biết Phạn văn hay không?

Người áo lam vỗ tay đáp:

- May được lão nhắc tới. Như vậy việc dịch kinh chẳng còn điều chi đáng ngại nữa.

Lão quay xuống hỏi Du Hữu Lượng:

- Tiểu tử! Ngươi tới số rồi đó! Ngươi nếm mùi Âm Phù Thiên Cơ thấy thế nào?

Vừa rồi Du Hữu Lượng nhân lúc hai tên ma đầu nói chuyện, chàng đã thử vận công trục độc ra ngoài, nhưng hoàn toàn vô hiệu. Hiện giờ những mạch lớn trong mình đã bị tổn thương, chàng vừa vận khí liền thấy mồ hôi toát ra như mưa.

Chàng nghiến răng hỏi:

- Sau khi ta chết rồi, phải chăng lão cũng khắc một pho thạch tượng giống ta?

Người áo lam trợn tròn mắt lùi lại một bước hỏi:

- Ngươi cũng biết lão phu là ai rồi ư?

Du Hữu Lượng buột miệng nói ngay:

- Hồng Bào Nhân! Lão chính là Hồng Bào Nhân đã đánh lén ta một chưởng ở trong Thạch Lâm.

Người áo lam cất giọng âm trầm nói:

- Đêm hôm ấy ngươi ở Thạch Lâm rồi trốn ra được, nhưng đêm nay... Hừ...

Hừ.

Hắn xoay chuyển ý nghĩ rồi hỏi:

- Ngươi nhờ Thừa Thiên Tam Tượng trợ giúp mới trốn thoát được, chúng đã ủy thác cho ngươi vật gì?

Du Hữu Lượng hỏi lại:

- Ủy thác vật gì?

Người áo lam tức giận quát:

- Thằng lỏi con! Ngươi chết đến gáy rồi mà còn giả vờ.

Lão hít một hơi chân khí vận nội lực ra bàn tay, vung tay lên đánh xuống.

Du Hữu Lượng lâm vào cục diện sinh tử, lòng chàng không khỏi bâng khuâng.

Chàng cũng biết anh hùng hảo hán coi chết như không nhưng mà lòng chàng vẫn thấy bi ai.

Chàng miễn cưỡng nở một nụ cười chua chát la lên:

- Đánh xuống đi! Đánh xuống đi!

Đột nhiên lưng trời chớp nhoáng, sấm nổ đánh "ầm" một tiếng làm kinh động vũ trụ.

Người áo lam chấn động tâm thần, phóng chưởng lẹ xuống. Tay đã nhằm đúng tâm mạch Du Hữu Lượng mà đánh, nhưng vì sấm nổ chớp nhoáng, thế chưởng lệch đi một chút.

Du Hữu Lượng người co quắp như bị giật gân, rồi nằm yên không nhúc nhích.

Ôn Sĩ Đạt hỏi:

- Phát chưởng trời long đất lở này không hiểu đã đánh chết thằng lỏi chưa?

Người áo lam hắng dặng một tiếng rồi hỏi lại:

- Lão còn hoài nghi công lực của ta ư?

Ôn Sĩ Đạt lắc đầu đáp:
- Không phải thế! Vừa rồi sấm chớp ầm ầm, Ôn mỗ thấy thế chưởng của lão lệch đi hai phân!

Người áo lam đáp:

- Nguyên một chất độc Âm Phù Thiên Cơ đã đủ đưa gã vào đất chết. Huống chi phát chưởng của lão phu đã vận đến bảy thành công lực.

Ôn Sĩ Đạt hả hê đáp:

- Trừ khử gã đó rồi là cả thiên hạ thu hết vào túi đôi ta.

Trên không chớp giật liên hồi, bóng nguyệt tàng hình, trời đổ mưa như trút nước.

Quần áo hai người ướt sũng. Ôn Sĩ Đạt nói:

- Chúng ta đi thôi. Nếu con đứng lại sẽ biến thành chuột lột.

Người áo lam gật đầu. Hai lão liếc mát nhìn Du Hữu Lượng nằm dưới đất lần cuối cùng rồi tung mình vọt đi, chớp mắt đã mất hút vào trong đêm mưa gió.

Cơn mưa tiếp tục kéo dài tưới lên mình Du Hữu Lượng. Nước mưa, máu huyết, mồ hôi trộn lẫn với nhau chan hòa trên mặt đất.

o O o Nước mưa tạt vào mặt Tô Bạch Phong, Toàn thân y ướt đẫm trông không còn ra hình người nữa, nhưng y vẫn chạy như người điên. Miệng lẩm bẩm:

- Trời nổ sấm sét, lại đổ mưa rào, phải chăng là điều bất thường?

Rồi y tự nhủ:

- Từ đây đến rừng trúc chỉ còn cách chừng ba dặm. Ta ráng đi cho đến nơi...

Đột nhiên y phát giác ra phía trước có một bóng người mảnh dẻ đang đứng giữa nơi đồng không mông quạnh. Y tới gần coi thì ra là một thiếu nữ mặc áo trắng.

Thiếu nữ áo trắng dương chiếc dù nhỏ lên che mưa đứng trên đống đất cỏ giữa miền hoang dã khiến người ngó thấy vừa cảm thấy cô đơn vừa đầy vẻ thần bí.

Tô Bạch Phong lướt tới bên mình, cô ngoảnh đầu lại nhìn Tô Bạch Phong một cái nhưng không nói gì.

Tô Bạch Phong cất tiếng hỏi:

- Đêm khuya rồi cô nương còn đứng ở đây một mình làm chi?

Thiếu nữ áo trắng khẽ đáp:

- Tiện thiếp chờ một người.

Tô Bạch Phong ngạc nhiên hỏi:

- Cô nương có ước hẹn với người ta ư? Nhưng trời đêm lại mưa gió thì còn ai đến khu hoang dã này?

Thiếu nữ ấm ớ đáp:

- Có chứ! Họ sẽ tới đây trước canh năm. Bọn tiện thiếp từ Lâm Giang Đình tới đây rồi chia tay. Thời gian xa cách đã lâu, chắc y ra khỏi Lạc Anh Tháp rồi...

Tô Bạch Phong kinh hãi buột miệng hỏi:

- Lạc Anh Tháp ư?

Thiếu nữ áo trắng lờ đi như không nghe tiếng. Cô tự nói:

- Một đêm hôm ấy cũng mưa to. Y ở Lâm Giang Đình nghe tiện thiếp tấu xong khúc tỳ bà rồi dương dù lên thủng thẳng cất bước dưới trời mưa. Tiện thiếp không ngờ đêm ấy là buổi chia tay phân ly đôi ngả. Nơi đây cũng là nơi tái ngộ của chúng ta.

Tô Bạch Phong trong lòng rất cảm động nhưng chợt nghĩ tới mối yên nguy của Du Hữu Lượng, không thể chần chờ được liền nhìn cô gái áo trắng nói:

- Tại hạ còn có việc gấp phải đi. Nếu cô nương không chờ được thì cũng nên về đi, kẻo đêm khuya dễ bị cảm hàn.

Y chắp tay chào rồi tiếp tục chạy như bay về phía trước.

Trời càng mưa lớn. Tô Bạch Phong vượt qua cánh đồng hoang thì khu rừng trúc đã hiện ra trước mặt.

Đột nhiên hai bóng đen ở trước khu rừng trúc hiện ra, nhưng chỉ thoáng cái là mất hút. Y tưởng mắt mình hoa liền gia tăng cước lực chạy vào rừng trúc thì chỉ thấy một người nằm lăn dưới đất, trong vũng nước mưa.

Tô Bạch Phong đứng ngẩn người ra miệng lẩm bẩm:

- Ta đến cứu người nhưng chậm mất rồi.

Y vừa cất bước tiến lại vừa nghĩ thầm:

- Ở trong tòa nhà hoang phế ta đã thấy Du Nhất Kỳ và một lão già mặc áo hồng bào cũng họ Du kế tiếp nhau xuất hiện. Ta tỉnh ngộ đến miếu Thanh Không lại gặp họ. Vậy người áo lam ước hẹn với Du hiền đệ chính là Hồng Bào Nhân họ Du cải trang. Vì thế ta chạy suốt ngày đêm tới đây mà vẫn còn chậm một bước.

Y cúi xuống nhìn Du Hữu Lượng đã ngừng thở và chẳng còn chút gì là người sống nữa. Mối bi phẫn nổi lên đầy ruột không nơi phát tiết.

Giữa y và Du Hữu Lượng tuy chưa quen biết nhau bao lâu, bề ngoài coi có vẻ bình đạm, mà thực ra trong thâm tâm rất tha thiết. Vì vậy mà y phát giác ra Du Hữu Lượng gặp bước đường nguy hiểm liền chẳng quản đường xa diệu vợi, chạy đến cứu chàng. Bây giờ y thấy chàng ngộ nạn, có lý nào lại không đau xót?

Tô Bạch Phong ngó lại sắc diện Du Hữu Lượng đầy vẻ an tường, y không dám tin trước đây một ngày chàng tươi cười khỏe mạnh như rồng như cọp mà giờ đây đã hóa ra người thiên cổ.

Bất giác y tự hỏi:

- Chẳng lẽ chàng thiếu niên này vĩnh viễn giã từ cuộc đời?

Tô Bạch Phong đưa tay áo ra lau những giọt mưa trên mặt chàng khẽ nói:

- Y còn nhỏ tuổi mà sinh mạng kết thúc như thế này...

Y lẳng lặng hồi lâu rồi đưa tay ra ôm Du Hữu Lượng lên, loạng choạng bước đi.

Trời vẫn mưa như trút nước. Tiếng mưa rào rạt khiến người nghe càng thêm vẻ thê lương.

Ra khỏi khu rừng trúc, Tô Bạch Phong chạy đi không mục đích và cũng không hay đã vượt qua bao nhiêu đường đất.

Đột nhiên phía trước trong bụi lau rậm thấp thoáng có bóng đen, rồi có tiếng quát hỏi:

- Ai đó?

Tô Bạch Phong không đáp, tiếp tục tiến về phía trước.

Bỗng thấy tiếng gió đưa lại. Một thiếu niên áo xanh rảo bước đi tới. Gã thấy Tô Bạch Phong ôm trong lòng một người tựa hồ có vẻ sửng sốt, gã chắp tay nói:

- Xin lỗi huynh đài, tại hạ đang tìm kiếm một người, tưởng lầm huynh đài là...

Gã bỗng dừng lại không nói nữa. Tô Bạch Phong hững hờ đáp:

- Huynh đài bất tất phải khách sáo.
Thiếu niên áo xanh lại quay gót bước đi. Tô Bạch Phong động tâm cất tiếng hỏi:

- Phải chăng các hạ muốn tìm một thiếu nữ?

Thiếu niên áo xanh dừng chân quay lại hỏi:

- Huynh đài! Sao huynh đài biết?

Tô Bạch Phong không muốn nói chuyện với gã, chỉ mong giải thích qua loa cho xong chuyện. Thiếu niên bỗng chú ý đến người mà Tô Bạch Phong ôm trong lòng, gã nảy lòng ngờ vực hỏi:

- Huynh đài ôm ai vậy?

Tô Bạch Phong đáp:

- Một người bạn chết rồi.

Thiếu niên áo xanh hỏi:

- Huynh đài cho tại hạ coi một chút được chăng?

Tô Bạch Phong sinh dạ hồ nghi hỏi:

- Đại danh các hạ là gì?

Thiếu niên áo xanh đáp:

- Tiểu đệ là Tiền Kế Nguyên.

Rồi gã tiến lại cầm tay Du Hữu Lượng giơ lên nhìn. Đồng thời gã hỏi:

- Chẳng giấu gì huynh đài! Tiểu đệ ở một tòa tháp ngoài quan ải đã năm năm, có học sơ qua về y thuật do một quái nhân họ Tả truyền thụ cho.

Tô Bạch Phong chấn động tâm thần, buột miệng hỏi:

- Họ Tả ư?

Y không nhẫn nại được nữa, cất tiếng ngâm:

Phỏng tận tứ hải hữu hào kiệt Đả biến thiên hạ vô địch thủ Thiếu niên áo xanh sửng sốt hỏi:

- Quái nhân họ Tả thường ngâm hai câu này. Huynh đài có quen biết lão ư?

Tô Bạch Phong đáp:

- Phải rồi! Lão là người mà Triệu lão gia tử muốn tìm...

Tiền Kế Nguyên lấy làm kì hỏi:

- Huynh đài bảo sao?

Tô Bạch Phong không đáp, lại hỏi:

- Các hạ có biết y thuật ư?

Tiền Kế Nguyên khẽ gật đầu, coi mạch cánh tay Du Hữu Lượng một lúc rồi lại lắc đầu.

Tô Bạch Phong buồn rầu hỏi:

- Không thể cứu vãn được ư?

Tiền Kế Nguyên đáp:

- Lệnh hữu nước da tím bầm, trung tiêu tắc nghẽn. Hiển nhiên là triệt chứng độc. Ngoài ra còn nổi lên những đốm trắng, dường như chất độc này là hạng độc nhất kêu bằng Âm Phù Thiên Cơ...

Tô Bạch Phong lại động dung.

Tiền Kế Nguyên nói tiếp:

- Nguyên về chất độc Thiên cơ còn có thuốc chữa được, nhưng sau khi lệnh hữu trúng độc lại bị chưởng lực dương cương cả một nội gia đả thương. Phát chưởng này đại khái trệch đi một chút. Tuy nhiên nếu là người thường thì nhất định phải chết rồi, không còn nghi ngờ gì nữa.

Tô Bạch Phong hỏi:

- Theo lời quyết đoán của các hạ thì thế nào?

Tiền Kế Nguyên đáp:

- Dường như lệnh hữu trong khi trúng độc đã cố gắng phong tỏa huyệt đạo.

Tiềm lực này người thường không thể phát huy được. Ngoài ra tâm mạch lệnh hữu chưa bị đứt đoạn thì còn có chút hi vọng vãn hồi sinh cơ Tô Bạch Phong vội hỏi:

- Xin các hạ thử điều trị cho được chăng?

Tiền Kế Nguyên gật đầu đáp:

- Phương pháp tiêu giải Âm Phù Thiên Cơ là...

Gã chưa dứt lời thì Tô Bạch Phong sơ ý để cho Du Hữu Lượng trong lòng chuyển động. Đầu chàng hướng ra ngoài. Thị tuyến của Tiền Kế Nguyên vừa ngó vào mặt Du Hữu Lượng, gã liền biến sắc, nói:

- Xin miễn thứ cho tiểu đệ không thể chần chừ được. Sau này chúng ta sẽ gặp nhau.

Dứt lời đã toan trở gót đi.

Tô Bạch Phong vội lạng người ra đứng chắn trước mặt gã, hỏi:

- Tại sao trong chớp mắt mà các hạ đã thay đổi ý kiến ngay được?

Tiền Kế Nguyên lạnh lùng đáp:

- Thấy kẻ sắp chết mà không cứu giúp thì không phải là nghĩa, nhưng không thể cứu người này được.

Tô Bạch Phong nói:

- Xin huynh đài nói rõ vì lẽ gì?

Tiền Kế Nguyên không nhẫn nại được nữa, thủng thẳng đáp:

- Không cứu là không cứu, chẳng cần lí do chi hết.

Tô Bạch Phong ngơ ngác năn nỉ:

- Tiền huynh đã định bỏ qua thì tại hạ không có cách nào miễn cưỡng được, nhưng dù Du huynh đệ của tại hạ đã đến ngày tận số thì xin huynh đài nói rõ nguyên nhân tại sao không cứu cũng chẳng hề gì.

Tiền Kế Nguyên ngần ngừ một chút rồi dằn từng tiếng:

- Tại hạ lấy làm xấu hổ về còn người như lệnh hữu.

Tô Bạch Phong hỏi:

- Các hạ bảo sao?

Tiền Kế Nguyên nói:

- Tại hạ thâm thù một kẻ làm nhiều điều bất nghĩa mà lệnh hữu lại cùng phe với hắn.

Tô Bạch Phong trầm giọng ngắt lời:

- Chính mắt Tiền huynh trông thấy hay sao?

Tiền Kế Nguyên gật đầu. Tô Bạch Phong lớn tiếng:

- Tô mỗ không thể tin được.

Tiền Kế Nguyên cười ruồi hỏi:

- Vì y là bạn hữu của huynh đài nên huynh đài che chở chứ gì?

Tô Bạch Phong hỏi lại:

- Tô mỗ không hiểu y hành động gì bất nghĩa? Họ Tiền kia! Các hạ gặp tệ hữu mấy lần?

Tiền Kế Nguyên đáp:

- Hai lần.

Tô Bạch Phong cười rộ nói:

- Tô mỗ tuy không sớm hôm ở với Du huynh đệ, nhưng gặp mặt y đến chục lần. Đem ra cân nhắc thì Tô mỗ nên tin ở các hạ hay tin ở mình hơn?

Tiền Kế Nguyên hắng dặng một tiếng rồi đáp:

- Việc làm còn đủ chứng cứ, tranh luận làm gì vô ích?

Tô Bạch Phong thấy huyết dịch trong người sôi lên sùng sục, liền trầm giọng nói:

- Họ Tiền kia! Các hạ thấy người sắp chết không cứu viện thì thôi. Nếu các hạ còn lăng nhục tệ hữu thì Tô mỗ không nể đâu.

Tiền Kế Nguyên cũng tức giận đáp:

- Tại hạ không quen nhìn những người như các vị. Nếu muốn động thủ, tại hạ rất vui lòng bồi tiếp.

Tô Bạch Phong tức giận đến cực điểm, lại bật cười đáp:

- Thế thì hay lắm.

Y khẽ đắt Du Hữu Lượng xuống đất giơ tay lên toan phát chiêu thì Tiền Kế Nguyên rút kiếm ở sau lưng ra đánh "Soạt" một cái, miệng nói:

- Tại hạ quen dùng kiếm, các hạ phát chiêu đi!

Tô Bạch Phong không nói gì nữa. Phóng chưởng đánh tới trước ngực Tiền Kế Nguyên.

Chương 57: Nể người đẹp, chữa bệnh du lang

Tiền Kế Nguyên chỉ đầu ngón chân xuống ngửa người về phía sau tránh khỏi phát chưởng của đối phương, đồng thời xoay tay vung kiếm lên gạt đánh "Choang" một tiếng rồi phóng chỉ điểm vào bụng Tô Bạch Phong. Động tác của gã cực kì mau lẹ.

Giữa đám kiếm quang mờ mịt, Tô Bạch Phong hóp bụng lại khiến cho thế kiếm của đối phương không đâm trúng được.

Tô Bạch Phong tránh khỏi chiêu chỉ của Tiền Kế Nguyên lại xoay tay đánh vào huyệt Khúc Trì của đối phương.

Tiền Kế Nguyên không lùi mà lại tiến. Gã vung kiếm vọt ra những chấm sáng. Thân kiếm đón lấy phát chưởng của đối phương bật lên những tiếng leng keng không ngớt.

Thế kiếm của Tiền Kế Nguyên biến đổi luôn năm thức phòng thủ rất nghiêm mật, nếu địch thủ không biến đổi thế chưởng tất bị lưỡi kiếm chặt đứt tay.

Tô Bạch Phong không khỏi khen thầm chiêu thức của đối phương, y lập tức hạ thấp tay xuống đưa qua mé tả, hai chân đánh chênh chếch vào trước ngực Tiền Kế Nguyên.. Đây là một chiêu Mật ảnh xuyên vân, một môn tuyệt học của Triệu môn mà lại do một tay cao thủ nội gia là Tô Bạch Phong thi triển thì phát ra uy lực khủng khiếp.

Tiền Kế Nguyên cảm thấy một luồng kình lực vô hình nặng như núi xô tới, gã muốn thu kiếm về để tự cứu cũng không kịp. Gã liền bật tiếng la hoảng, lùi lại ba bước.

Tô Bạch Phong không truy kích, thu chưởng về nói:

- Kiếm thuật của các hạ cao thâm vô cùng, có điều...

Tiền Kế Nguyên đứng vững lại ngắt lời nói:

- Nếu các hạ tránh được trăm chiêu kiếm của tại hạ thì tại hạ chịu thua ngay.

Tô Bạch Phong tức giận, hắng dặng một tiếng toan phóng chưởng thì đột nhiên bụi lau phía trước lay động. Một người cầm dù đi ra.

Người này đến gần, Tô Bạch Phong nhìn rõ thì hóa ra là người thiếu nữ ào trắng. Tiền Kế Nguyên vừa thấy thiếu nữ xuất hiện, dương mắt líu lưỡi hồi lâu mới lên tiếng:

- Thẩm... Thẩm cô nương! Sao cô lại đến đây?

Thiếu nữ áo trắng tựa hồ chưa nghe tiếng, cô ngây người ra nhìn Tiền Kế Nguyên khẽ nói:

- Công tử... Công tử biến thành tiều tụy khá nhiều...

Tiền Kế Nguyên bất giác sờ hai má cô nói:

- Cô nương cũng vậy.

Thiếu nữ áo trắng đáp:

- Tiểu muội vĩnh viễn chẳng bao giờ béo mập vì... vì...

Tiền Kế Nguyên hỏi:

- Vì cớ gì?

Thiếu nữ áo trắng cúi đầu xuống bẽn lẽn đáp:

- Vì tiểu muội chẳng lúc nào không nhớ tới một người.

Tô Bạch Phong đứng bên nghĩ thầm:

- Giả tỷ mình được một vị cô nương đối với mình tha thiết như vậy thì chẳng mong gì hơn nữa. Không hiểu gã họ Tiền này tu hành mấy kiếp mà được lọt vào mắt xanh đến thế?

Lại nghe thiếu nữ áo trắng nói tiếp:

- Ngày trước chia tay tiểu muội đưa công tử qua bến vi lô, trên trời phất phới mưa bay, khí trời mờ mịt tưởng không còn ngày tái hội mà nay còn được gặp đây...

Tiền Kế Nguyên nhẹ buông tiếng thở dài.

Thiếu nữ áo trắng khẽ nói:

- Lần lữa tuế nguyệt, nay đã năm năm.

Tiền Kế Nguyên nói:

- Ngày ấy tại hạ ra ngoài Mạc Bắc xa xăm cũng vì chuyện bất đắc dĩ. Tại hạ ở Lạc Anh Tháp đã năm năm, thời gian đằng đẵng tưởng không bao giờ hết.

Thiếu nữ áo trắng đáp:

- Chỉ cầu đại ca ra được khỏi Lạc Anh Tháp là tiểu muội không còn mong gì hơn nữa.

Tiền Kế Nguyên nói:

- Khi mới vào tòa tháp, cõi lòng tiểu huynh thật đau khổ, nhưng vì mối an nguy của gia tổ mà phải hi sinh ẩn nhẫn. Sau cũng quen dần rồi yên tâm lại, đến năm thứ tư tiểu huynh phát giác ra một việc bí mật trong tòa tháp này.

Tô Bạch Phong đứng bên động tâm chen hỏi:

- Chuyện chi bí mật?

Tiền Kế Nguyên lườm Tô Bạch Phong, lẳng lặng không trả lời. Lát sau nhìn về phía thiếu nữ áo trắng nói:

- Thẩm cô nương! Cô nương còn chưa trả lời tiểu huynh.

Thiếu nữ áo trắng đáp:

- Trước khi trời tối, tiểu muội đến chờ đại ca ở chỗ bụi lau mình đã chia tay ngày trước. Hồi lâu không thấy gì, tiểu muội đã thất vọng, đột nhiên văng vẳng nghe tiếng quát tháo, liền theo tới đây.

Tiền Kế Nguyên nhìn Tô Bạch Phong ngắt lời:

- Tiểu huynh muốn đi thẳng tới đó, nhưng giữa đường lại gặp người này.

Thiếu nữ áo trằng ngoảnh lại ngó Tô Bạch Phong hỏi:

- Câu chuyện ra làm sao?

Tiền Kế Nguyên liền đem mọi việc tường thuật lại. Bây giờ thiếu nữ mới để ý Du Hữu Lượng nằm ở dưới đất. Cô lộ vẻ nghi hoặc khẽ hỏi:

- Hắn đấy ư?

Tiền Kế Nguyên nói:

- Cô nương! Chúng ta đi thôi.

Thiếu nữ áo trắng ngập ngừng:

- Đại ca! Mong đại ca ưng thuận một lời yêu cầu của tiểu muội.

Tiền Kế Nguyên sửng sốt hỏi:

- Cô nương có điều chi dạy bảo?

Thiếu nữ áo trắng đáp:

- Đại ca hãy chịu lời trước đã.

Tiền Kế Nguyên chau mày hỏi:

- Chẳng lẽ cô nương vì người này mà yêu cầu ta?

Thiếu nữ áo trắng gật đầu đáp:

- Đại ca nên cứu y một phen.

Tiền Kế Nguyên không khỏi ngạc nhiên. Cả Tô Bạch Phong đứng bên cũng rất lấy làm kì.

Tiền Kế Nguyên hỏi:

- Người này thật không đặng giải cứu sao cô nương lại năn nỉ cho gã?

Thiếu nữ áo trắng đáp:

- Tiểu muội đã gặp y một lần ở Lâm Giang lâu...

Tiền Kế Nguyên đột nhiên cảm thấy trong lòng nảy ra ý niệm phức tạp khôn tả. Gã không nhịn được gắt lêm:

- Té ra là các người quen biết nhau từ trước rồi, quen biết nhau từ trước rồi!

Người thiếu nữ áo trắng biến sắc, nghiến răng hỏi:

- Đại ca định đi đâu? Sau năm năm lưu biệt, đêm nào tiểu muội cũng đến Lâm Giang lâu gẩy đàn cho tiêu nỗi lòng mong nhớ đại ca. Tiểu muội mới gặp y một lần, đại ca có biết y là ai không?

Tiền Kế Nguyên lắc đầu không nói gì. Thiếu nữ áo trắng nói:

- Em gái y là một người bạn thân của tiểu muội trong chốn khuê phòng. Vì hai anh em y vẻ mặt cực kì lạnh lẽo, nên tiểu muội mới gặp một lần là nhận ra ngay. Có điều tiểu muội chưa nói với y một câu nào... Không ngờ chúng ta kết bạn đã lâu năm mà đại ca vẫn chưa hiểu lòng tiểu muội.

Cô nói tới đây, nước mắt đầm đìa. Mục quang của cô thật khiến cho người ta phải nát ruột.

Tiền Kế Nguyên mắc cỡ cúi đầu xuống., không nói gì nữa, gã đến đứng kế bên Du Hữu Lượng coi lại mạch cho chàng rồi điểm vào năm huyệt đạo trước ngực. Sau gã đặt bàn tay lên huyệt Linh đài của chàng. Tô Bạch Phong cúi xuống hỏi:

- Có chỗ nào dùng đến Tô mỗ chăn?

Tiền Kế Nguyên đáp:

- Tại hạ thúc đẩy khí âm giao của y tới huyệt Đản Trung, nếu không nhờ huynh đài giúp sức cho.

Đoạn gã bắt đầu vận công, luồng chân khí từ huyệt Hoa Cái ào ạt trút vào.

Sau khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà bỗng thấy Tiền Kế Nguyên ọe một tiếng, người gã phát run.

Tô Bạch Phong không khỏi hoang mang, y thấy Tiền Kế Nguyên vận công lâm vào tình trạng này vội ra tay viện trợ.

Tiền Kế Nguyên bỗng rụt tay về thở dài nói:

- Tại hạ đã vận chân khí để chuyển vận nội công vào huyệt Đản trung của lệnh hữu tám vòng đều bị đẩy ngược lại. Xem chừng lệnh hữu rất ít hi vọng qua khỏi.

Tô Bạch Phong tưởng chừng trái tim chìm hẳn xuống.

Tiền Kế Nguyên bước lui rồi lại bước tới tưởng chừng như đang suy nghĩ rất lao lung.Trời đã ngớt mưa nhưng vẫn còn tối mò. Cảnh vật ngoài hoang dã tựa hồ chìm đắm vào bầu không khí nghẹt thở.

Đột nhiên Tiền Kế Nguyên dừng bước, miệng lẩm bẩm:

- Không còn biện pháp nào khác, đành phải đi theo cách này thử coi...

Gã thò tay vào túi lấy ra mười lăm mũi kim nhỏ cắm vào huyệt mạch Du Hữu Lượng. Sau khi cắm xong gã nói:

- Thuật châm chích này cũng do quái nhân họ Tả ở trong tháp truyền lại cho tại hạ. Quái nhân nói nếu không gặp trường hợp bất đắc dĩ thì đừng dùng tới, vì người bị châm chích khiến cho sức đề kháng trong mình dần dần sút kém.. Nếu cắm sai huyệt đạo một chút là huyệt mạch vỡ tung. Nhưng hiện giờ chỉ còn hạ sách này.

Tô Bạch Phong chẳng hiểu gì về y thuật, không tiện xen vào.

Sau một lúc Tiền Kế Nguyên đột nhiên giơ tay mặt lên. Lòng bàn tay gã biến thành xanh biếc. Tô Bạch Phong thấy vậy không khỏi run lên la thất thanh:

- Tiền huynh! Tiền huynh hiểu biết cả "Thiên Lôi Khí".

Tiền Kế Nguyên mỉm cười không nói gì, khẽ hú lên một tiếng vỗ tay vào sau lưng Du Hữu Lượng.

Tô Bạch Phong trong lòng cực kì trầm trong, nghĩ thầm:

- Nghe nói Thiên Lôi Khí là nội lực dương cương kết hợp với âm nhu kình mà ra. Môn công phu tuyệt đỉnh này hơn trăm năm nay chưa truyền cho ai trong võ lâm. Nghe nói ngày trước chỉ có tên đại ma đầu Tiền Bách Phong chuyên dùng kĩ thuật này. Chẳng lẽ đây là con cháu lão?

Y còn đang ngẫm nghĩ bỗng Tiền Kế Nguyên hô:

- Lẹ lên! Huynh đài mau vận công nắn bóp bách mạch cho kệnh hữu.

Tô Bạch Phong ngưng thần vận nội lực ra bàn tay nắn bóp toàn thân Du Hữu Lượng từ trên xuống dưới. Sau khoảng thời gian cháy tàn nén hương, Tiền Kế Nguyên lại hú lên một tiếng. Gã đã phát huy Thiên Lôi Khí.

Thiên Lôi Khí vừa phát huy, Tô Bạch Phong liền cảm thấy một luồng nội lực trong người Du Hữu Lượng đẩy chênh chếch lên. Y gia tăng kình lực ra cánh tay và vận dụng mười thành công lực mới đè ép được luồng quái lực trong người Du Hữu Lượng trở lại.

Hai người để hết tâm thần vận nội lực không dám phân tâm. Luồng Thiên Lôi Khí dẫn nội lực của Tô Bạch Phong đã thông dần vào tới huyệt Đản Trung.

o O o Vào lúc hoàng hôn ở ngoại ô một tòa thị trấn nhỏ, hai người đang dầm mưa chạy như bay. Chính là người áo lam và Ôn Sĩ Đạt.

Ôn Sĩ Đạt nhìn tòa tiểu trấn hỏi:

- Chúng ta vào thị trấn chứ?

Người áo lam chỉ vỏn vẹn một tiếng:

- Không.

Ôn Sĩ Đạt hỏi:

- Vậy lão định đi đâu?

Người áo lam đáp:

- Bên Phi Diệp Thạch đang chờ lão phu đến để xử lý một việc.

Ôn Sĩ Đạt sứng sốt ngắt lời:

- Phải chẳng lão muốn nói bọn thợ đá?

Người áo lam gật đầu đáp:

- Ngày trước lão phu mới chỉ thi triển một chút trò chơi mà bắt được bọn Thừa Thiên Tam Trượng phải khuất phục. Hiện nay đã hoàn thành những tượng đá, vậy có thể tiến hành đại sự.

Ôn Sĩ Đạt nói:

- Về việc khắc mấy pho tượng đá mà kéo dài thời gian lâu đến thế thì khó lòng giữ cho khỏi tiết lộ bí mật.

Người áo lam đáp:

- Khắp thế gian chỉ có thằng lỏi Du Hữu Lượng đã biết chuyện bí mật này, nhưng hiện giờ thì gã đã đem điều bí mật đó xuống cõi âm rồi. Ha ha!

Hắn ngửa mặt lên trời cười rộ. Đột nhiên hắn dừng lại nói:

- Chết rồi!

Ôn Sĩ Đạt ngạc nhiên hỏi:

- Chuyện gì vậy?

Người áo lam ngẫm nghĩ một chút đáp:

- Lão phu quên mất một điều là Thừa Thiên Tam Trượng giúp Du Hữu Lượng trốn thoát khỏi Phi Diệp Thạch, tất chúng đã gửi gã vật gì. Hiện giờ tên tiểu tử kia vẫn còn để vật đó ở trong mình. Gã đã chết nhăn thây ngoài hoang dã, không khéo đã bị kẻ khác lấy mất...

Ôn Sĩ Đạt ngơ ngác nói:

- Nếu vậy thì tiền công tận phế.

Người áo lam ngần ngừ một lúc rồi bảo:

- Lão phu phải đi gấp đến Phi Diệp Thạch, lão quay lại lấy vật đó. Thằng lỏi Du Hữu Lượng chết rồi, lão chỉ việc tìm trong mình là thấy, không có khó khăn gì.

Ôn Sĩ Đạt gật đầu xoay mình chạy đi.

Lão vừa đi được mấy bước, bỗng quay lại hỏi:

- Còn pho Kim Cương Kinh?

Người áo lam lạnh lùng ngắt lời:

- Lão phu tạm giữ pho kinh này rồi, lão tìm người dịch dĩ nhiên cũng được hưởng một phần.

Ôn Sĩ Đạt không nói gì nữa xoay mình chạy ngay, chẳng bao lâu, gã trở về tới ngoài khu rừng trúc.Ôn Sĩ Đạt chuồn vào rừng. Lá trúc còn đọng những giọt nước lạnh như băng trút xuống đầu làm lão lạnh buốt. Bất giác lão lẩm bẩm thóa mạ:

- Con mẹ nó! Chỉ vì thằng lỏi chưa ráo máu đầu mà bọn mình phải lật đật.

Đột nhiên lão dừng lại vì phát giác ra chỗ Du Hữu Lượng nằm lúc trước bây giờ chẳng còn ai.

Trong khoảnh khắc, Ôn Sĩ Đạt cho là mình mắt hoa. Lão dụi mắt nhìn kĩ lại.

Lão kinh ngạc không biết đến thế nào mà kể. Miệng lẩm bẩm.

- Mới trong giây lát sao thi thể thằng kia lại biến mất, chẳng lẽ ma quỷ đưa đi mất?

Lão chạy quanh một vòng rừng trúc chẳng phát hiện ra điều gì. Lão bản tính đa nghi không tin là thi thể của Du Hữu Lượng bị mất một cách đột ngột, lại chạy quanh khắp các khu phụ cận.

Sau Ôn Sĩ Đạt tìm đến một nơi hoang dã...

Tiền Kế Nguyên và Tô Bạch Phong đang lâm vào tình trạng cực kì khẩn yếu vì đang truyền nội lực vào Du Hữu Lượng, sắc diện đều đỏ gay.

Đột nhiên phía trước có tiếng hú lanh lảnh vọng lại tiếp theo là bước chân người.

Tiền Kế Nguyên và Tô Bạch Phong bất giác biến sắc. Tiền, Tô đưa mắt nhìn nhau. Bây giờ Tô Bạch Phong đã ngó thấy cặp mắt Tiền Kế Nguyên lấp loáng anh hàn quang ghê rợn, nhưng Thiên Lôi Khí chưa tan hết. Nội lực của Tô Bạch Phong bị Thiên Lôi Khí xung kích mãnh liệt. Cả hai người đều không thể buông tay.

Ngoài hoang dã tối đen như mực, tiếng bước chân đến gần rồi dừng lại.

Tô Bạch Phong toàn thân toát mồ hôi. Y tự hỏi:

- Giữa lúc canh khuya mưa gió thì người qua đây không phải là ngẫu nhiên.

Ta vừa nghe tiếng hú đủ biết nội lực họ đến trình độ xuất thần nhập hóa. Không hiểu người này là ai?

Một cơn gió thổi xéo tới. Hơi thở của hai người đã càng truyền đi xa hơn.

Tiếng bước chân lại vang lên, người kia đã đến nơi. Đột nhiên hắn ngửa mặt lên cười rộ. Tiếng cười ầm ầm như nước cuốn nghe rất là chói tai.

Tô Bạch Phong ngấm ngầm kinh hãi. Chàng chực rảnh quay đầu lại thì nghe người kia cất tiếng hỏi:

- Vị cao thủ nào đang nắn bóp cho kẻ chết thành người sống?

Tô Bạch Phong và Tiền Kế Nguyên không đáp. Hai người vẫn tựa lưng vào nhau và chưa nhìn thấy mặt đối phương.

Người kia không thấy hai chàng đáp lại. cười lạt nói:

- Ta tưởng xác thằng lỏi đó mất tích, té ra hai vị đang chiêu hồn cho hắn...

Tô Bạch Phong khí tức xông lên cơ hồ không nhịn nổi, toan cất tiếng thóa mạ.

Y phải cố gắn lắm mới nhẫn nại được.

Người kia lại tiến thêm mấy bước. Cảnh vật trong trường hắn đã nhìn rõ. Hắn thấy bàn tay Tiền Kế Nguyên nổi màu xanh, buột miệng la:

- Thiên Lôi Khí! Ông bạn...

Hắn vừa buột miệng nói ra ba tiếng "Thiên Lôi Khí", bất giác người run lên, trong bụng nghĩ thầm:

- Người này dùng Thiên Lôi Khí điều trị cho tên tiểu tử họ Du, chẳng lẽ y muốn vãn hồi sanh mạng cho gã? Lão họ Du đánh phát chưởng chệch đi một chút thật là tai hại.

Người kia nghĩ tới đây, mặt lộ vẻ sát khí.

Tô Bạch Phong quay lại chạm mặt người đó thấy mục quang khủng khiếp bèn lớn tiếng quát:

- Ôn Sĩ Đạt! lão đừng làm nên chuyện rồi sau này phải hối hận.

Ôn Sĩ Đạt la lên:

- Hối hận cái con khỉ!

Hắn khoa chân bước tới trước mặt hai người, giơ chưởng lên.

Tô Bạch Phong trợn mặt, quát to một tiếng.

Lúc này hai người không còn sức để chống chọi. Ôn Sĩ Đạt hạ thấp tay xuống nhả nội lực ra đánh "véo" một cái.

Bỗng nghe một tiếng "sầm" vang lên. Một luồng kình phong chênh chếch xô tới. Ôn Sĩ Đạt cảm thấy chưởng lực bị chặn đứng. Lão quát lên một tiếng, tăng gia chưởng lực nặng tới ngàn cân tiếp tục đánh xuống.

Khi chưởng lực tới gần, Tô Bạch Phong cảm thấy đầu óc trống rỗng. Đột nhiên bóng người nhỏ nhắn đến sau lưng Ôn Sĩ Đạt không một tiếng động, vung chưởng đánh lẹ ra.

Ôn Sĩ Đạt thấy sau lưng mát lạnh, lão không quay đầu lại, xoay tay trái phản kích.

Người kia đột nhiên biến thế chưởng nhằm đánh vào huyệt mạch cánh tay lão. Chiêu thức này diễn biến cực kì thần tốc.

Ôn Sĩ Đạt buộc phải thu tay về tự cứu.

Lúc này Thiên Lôi Khí của Tiền Kế Nguyên đã tiêu tan hết.

Tô Bạch Phong hết bị áp lực liền nhảy bật dậy. Y cất tiếng thóa mạ:

- Nhân lúc ngươi ta gặp bước nguy nan mà lão hạ thủ thì thật là đồ vô sỉ!

Ôn Sĩ Đạt hắng dặng luôn mấy tiếng. Tô Bạch Phong giơ tay mặt phóng chưởng đánh ra.

Ôn Sĩ Đạt lùi lại nửa bước, cong người đi như cánh cung toan nhảy xô tới bên Tiền Kế Nguyên.

Tiền Kế Nguyên đột nhiên vung song chưởng đánh tới.

Ôn Sĩ Đạt ngẩn người ra một chút rồi lao mình đi như gió, chớp mắt đã mất hút.

Tô Bạch Phong quay lại nhìn thiếu nữ áo trắng nói:

- Vừa rồi không được cô nương ra tay kịp thời thì thật là nguy hiểm.

Y tự hỏi:

- Cô này võ công rất cao minh, không hiểu xuất thân từ môn phái nào?

Thiếu nữ áo trắng mỉm cười không nói gì.

Tiền Kế Nguyên rút những mũi kim ra nói:

- Ứ huyết ở huyệt Đản Trung của lệnh hữu đã được khai thông, bây giờ chỉ còn vấn đề trị độc.

Gã lấy ra một viên hoàn sắc đen nói:

- Thứ thuốc hoàn này chế bằng Ô Huyết Độc Thảo sản xuất ở Mạc Nam, độc tính mãnh liệt chẳng kém gì Thiên Cơ, nhưng bọn chúng lại khắc chế lẫn nhau và nó dùng để làm thuốc giải Thiên Cơ.

Gã đưa viên thuốc cho Tô Bạch Phong nói tiếp:

- Trước khi uống thuốc này phải dùng thuốc dẫn.

Tô Bạch Phong hỏi:

- Thuốc dẫn gồm những vị gì?

Tiền Kế Nguyên đáp:

- Thuốc dẫn gồm sáu đồng cân Tùng Hào Mao, bốn phân Nhục Quế, hai đồn Ngân Hoa và Bạch Giới Tử cùng Tiểu Kế mỗi thứ ba đồng rưỡi.

Tô Bạch Phong lẳng lặng ghi nhớ. Tiền Kế Nguyên lại nói:

- Những vị này rất thông thường, tiệm thuốc nào cũng có bán.

Tô Bạch Phong chắp tay nói:

- Tô mỗ xin thay mặt Du huynh đệ cảm tạ ơn đức của huynh đài.

Tiền Kế Nguyên nghiêng mình sang không muốn nhận lễ.

Thiếu nữ áo trắng nói:

- Đại ca! Chúng ta đi được rồi.

Tiền Kế Nguyên gật đầu.

Hai người nhìn Tô Bạch Phong ngỏ lời từ biệt rồi song song ra đi. Chớp mắt đã mất hút vào trong bóng đêm mờ mịt.

Tô Bạch Phong nhìn hai người đi xa rồi thở phào một cái. Y lại bồng Du Hữu Lượng lên chạy đi như bay.

Chỉ trong khoảnh khắc, Tô Bạch Phong đến một tòa tiểu trấn, tìm đến một khách sạn, giơ tay gõ cửa vào. Lát sau cánh cửa kẹt mở. Một tên tiểu bảo dụi mắt ngó thấy Tô Bạch Phong ôm một người trong lòng, không khỏi kinh hãi đứng thộn mặt ra.

Gã đã tiếp khách khắp tam sơn ngũ nhạc, đầy đủ kinh nghiệm, không tiện hỏi nhiều.

Tô Bạch Phong đem Du Hữu Lượng đặt vào phòng rồi lại trở ra ngay.

Chương 58: Thấy phù vân, hữu lượng kinh tâm

Lát sau Tô Bạch Phong mua thuốc trở về, sai điếm tiểu nhị nấu lên cho Du Hữu Lượng uống với cả năm viên thuốc hoàn của Tiền Kế Nguyên.

Du Hữu Lượng uống thuốc hồi lâu vẫn chưa hồi tỉnh. Tô Bạch Phong lòng nóng như lửa đốt. Ngày hôm sau vào khoảng giờ ngọ Du Hữu Lượng mới cử động và hồi tỉnh lại.

Chàng mở mắt ra thấy Tô Bạch Phong đang cúi xuống ngó mình mỉm cười.

Chàng không hiểu mình đang thức hay đang ngủ mơ. Tô Bạch Phong thấy mục quang chàng lộ vẻ nghi ngờ liền nói:

- Du huynh đã bớt nhiều rồi.

Du Hữu Lượng ngơ ngác hỏi:

- Tô huynh... Tô huynh cũng xuống địa phủ rồi ư?

Tô Bạch Phong cười đáp:

- Đúng thế! Đúng thế! Chúng ta cùng nhau xuống địa phủ nhưng Diêm Vương quát mắng đuổi ra, nên chúng ta đã từ giã Quỷ Môn Quan trở về dương thế.

Du Hữu Lượng vùng đứng dậy, thử vận chân khí thì thấy khí huyết lưu thông không có điều chi trở ngại. Chàng không khỏi trợn mắt, líu lưỡi, hỏi dồn:

- Vụ này là thế nào đây? Vụ này là thế nào đây?

Du Hữu Lượng bâng khuâng như tỉnh như mê. Tô Bạch Phong nhìn chàng hỏi:

- Du huynh có biết gã thiếu niên họ Tiền không?

Du Hữu Lượng ngẫm nghĩ rồi đáp:

- Thiếu niên họ Tiền ư? Tiểu đệ đã gặp hai lần. Lần thứ hai vào lúc tiểu đệ đến phó ước với người áo lam. Dường như Tiền huynh có chỗ hiểu nhầm đệ.

Tô Bạch Phong nói:

- Thế thì phải rồi! Chính gã đã cứu mạng cho Du huynh.

Du Hữu Lượng ngơ ngác hỏi:

- Gã cứu mạng tiểu đệ ư? Nhưng giữa tiểu đệ và gã chưa từng quen biết, vả lại...

Tô Bạch Phong xua tay ngắt lời:

- Tiểu đệ hãy hỏi Du huynh một câu:

Phải chăng Du huynh có cô em chơi thân với Thẩm cô nương?

Du Hữu Lượng lắc đầu đáp:

- Cái đó tiểu đệ cũng không rõ. Mấy tháng trước đây tiểu đệ còn gặp được gia muội một lần. Rồi y mất tích...

Chàng nói tới đây lộ vẻ buồn rầu. Tô Bạch Phong không hiểu nội vụ, cũng không tiện kiếm lời an ủi.

Du Hữu Lượng ngửng đầu lên hỏi:

- Gia muội sao lại có mối liên quan đến vụ này?

Tô Bạch Phong đáp:

- Thiếu niên họ Tiền đã có nhiều thành kiến và Du huynh may mắn được cô nương năn nỉ gã...

Y liền đem câu chuyện kể thuật lại. Du Hữu Lượng nghe xong không khỏi chép miệng thở dài. Chàng nhìn Tô Bạch Phong xá dài nói:

- Sá chi cái mạng bé nhỏ của tiểu đệ mà được ba vị ân nhân đồng thời cứu vãn.

Tô Bạch Phong xua tay gạt đi.

Du Hữu Lượng nói bằng một giọng thành thực:

- Con người ở đời được một người bạn tri kỉ thì dẫu chết cũng không đáng tiếc. Lúc này tiểu đệ quả có mối cảm giác như vậy.

Tô Bạch Phong nói:

- Du huynh tính nết chân thành, Tô mỗ nhất định kết giao cùng bằng hữu rồi.

Hai người đối diện nhìn nhau, mối thân thiết lộ ra ngoài mặt. Du Hữu Lượng đầu óc nóng bừng trong lúc nhất thời không thốt nên lời.

Hồi lâu Tô Bạch Phong lại lên tiếng:

- Du huynh đệ! Tô mỗ còn một vài điều canh cánh bên lòng.

Du Hữu Lượng nói:

- Xin đại ca cho nghe.

Tô Bạch Phong hỏi:

- Du Huyền Thanh tiền bối có mối liên quan thế nào với huynh đệ?

Du Hữu Lượng run lên đáp:

- Chính là gia phụ.

Tô Bạch Phong lắp bắp:

- Chính là lệnh tôn đấy ư? Thế thì không trách được...

Du Hữu Lượng lấy làm kì hỏi:

- Đại ca bảo sao?

Tô Bạch Phong trần giọng đáp:

- Người ta đồn giữa lệnh tôn và quái nhân họ Tả có nhiều chuyện với nhau.

Chẳng lẽ Du huynh không biết?

Du Hữu Lượng lắc đầu:

- Tiểu đệ dời nhà qua Tây Vực học nghệ từ nhỏ.

Tô Bạch Phong trầm ngâm nói:

- Quái nhân họ Tả là một cao nhân thần bí khôn lường trong con mắt của những cao thủ võ lâm. Về quái nhân họ Tả người ta đồn đại nhiều chuyện, thường là những chuyện không thể có được. Còn lệnh tôn...

Du Hữu Lượng hỏi:

- Chẳng lẽ gia phụ lại có liên quan với quái nhân họ Tả?

Tô Bạch Phong đáp:

- Chính miệng Triệu lão gia tử đã kể cho tiểu đệ nghe:

Một hôm lão nhân gia ngẫu nhiên đi qua một nơi hoang vắng, bỗng nghe phía trước phong thanh vi vút đưa lại tiếng hú cổ quái. Lão nhân gia là một vị đại sư về võ học, vừa nghe đã nhận ra đó là tiếng chiết chiêu giữa hai tay cao thủ cái thế. Triệu lão gia tử biết là nếu còn tiếp tục tiến về phía trước tất bị bại lộ hành tung, nên dừng lại lắng tai nghe. Sau mười chiêu lão gia không khỏi kinh hãi. Những tiếng chát chúa nổi lên mỗi lúc một cấp bách. Có tiếng rền như sấm, có tiếng ào ào như trời đổ mưa. Triệu lão gia đoán chưởng lực của hai nhân vật này đáng vào bậc nhất trong võ lâm.

Triệu lão gia tử tuy chưa nhìn thấy nhưng nghe chưởng phong cũng đoán ra được tư thế của hai bên. Thậm chí hai người ra chiêu nhẹ nhàng hay trầm trọng đều chẳng hiện ra trước mắt.

Ngoài năm trăm chiêu, chưởng pháp người mé hữu càng đánh càng lẹ ầm ầm như sấm nổ khiến ai cũng phải kinh tâm động phách. Triệu lão gia trong lòng cực kì hồi hộp.

Lão gia nghe chưởng phong của người này đoán ra được nội lực họ đã luyện đến trình độ "Ngọc huyền quy chân". Xem chừng người mé tả sắp bại đến nơi.

Giữa khoảng thời gian chớp nhoáng này, dường như người mé tả đột nhiên biến đổi chưởng pháp, phóng ra những chiêu kì dị phi thường. Sau một lúc nữa phong thanh yên tĩnh, Triệu lão gia đang ngơ ngác, bỗng nghe người mé hữu lên tiếng:

- Du Huyền Thanh! Lão không chịu thua ư?

Tô Bạch Phong nói tới đây, Du Hữu Lượng đánh trống ngực thình thình. Tô Bạch Phong kể tiếp:

Người mé tả nói:

- Lại đây! Lại đây! Chúng ta đấu một ngàn chiêu nữa.

Người mé hữu nói:

- Lão cao hứng như vậy ư?

Người mé tả đáp:

- Lâu nay không được cùng lão chiết chiêu, trong lòng ngứa ngáy khó chịu.

Người mé hữu cười ha hả nói:

- Ngày tháng còn dài! Lão có rảnh thì đến Lạc Anh tháp để cùng lão phu tỉ thí. Lão cũng phải theo lão phu một điều.

Người mé tả nói:

- Phải chẳng lão muốn ta cùng lão đánh cờ?

Người mé hữu cười khanh khách nói:

- Lão hiểu lão phu một cách sâu xa.

Người mé tả nói:

- Về đánh cờ thì ta thật không dám lãnh giáo. Lần trước ở trên tháp đã đánh nổ bàn với lão mất năm ngày năm đêm rồi...

Người mé hữu vừa cười vừa nói:

- Kết quả là lão không đủ sức chịu đựng nên mới bị lão phu giết hết không còn mảnh giáp. Ha ha! Ván cờ đó thật khiến lão phu khoan khoái vô cùng.

Người mé tả đột nhiên trầm ngâm, hồi lâu mới khẽ nói:

- Chẳng giấu gì Tả lão, ta e không còn cơ hội đến Lạc Anh tháp nữa.

Tô Bạch Phong bảo cho Du Hữu Lượng hay người mé tả là Du Huyền Thanh, còn người mé hữu được kêu bằng Tả lão là ai thì chàng đã ý thức được rồi. Chàng tưởng chừng như bao nhiêu dây thần kinh của mình co rúm lại.

Tô Bạch Phong kể tiếp:

Người mé hữu hỏi:

- Tại sao vậy?

Người mé tả ngại ngùng đáp:

- Chuyến này ta cảm thấy khiếp đảm tâm kinh, trong lòng hồi hộp không sao bình tĩnh được. Tả lão nghĩ thử xem có phải là điềm gở rồi không?
Người mé hữu đáp:

- Trước nay lão phu không tin những chuyện đó.

Người mé tả nói:

- Ta cảm thấy ngày tận số không còn xa mấy và sắp bị chết về tay người khác.

Người mé hữu sửng sốt hỏi:

- Trong thiên hạ còn có ai là kẻ khiến cho Du Huyền Thanh khiếp sợ đến thế?

Người mé tả đáp:

- Người đó... Người đó cùng họ với ta.

Người mé hữu buột miệng:

- Họ Du ư?

Tả lão vừa nói ba tiếng, đột nhiên cất cao giọng:

- Ông bạn qua đường! Mời các hạ ra đây.

Triệu lão gia giật mình. Một tay cao thủ như Triệu lão gia mà còn bị Tả lão khám hành tung thì công lực lão cao thâm không biết đến đâu mà nói.

Tô Bạch Phong kể tới đây dừng lại. Du Hữu Lượng liền giục:

- Rồi sau sao nữa?

Tô Bạch Phong đáp:

- Sự gặp gỡ của Triệu lão gia cùng Tả lão và lệnh tôn diễn ra thế nào tại hạ cũng không rõ, nhưng nghe giọng nói của Triệu lão gia thì họ Tả đúng là một kỳ nhân không còn nghi ngờ gì nữa.

Du Hữu Lượng ngắt lời:

- Chẳng lẽ sau này, Triệu tiền bối lại không hiểu gì nữa?

Tô Bạch Phong đáp:

- Về Triệu lão gia vô tình tiết lộ:

Quả nhiên lệnh tôn mắc phải kỳ họa. Cả lệnh đường cũng không thoát. Việc này đại khái kỳ nhân họ Tả hay tin. Lão tức giận ra khỏi tòa tháp xuất hiện trên chốn giang hồ. Sau lão trở về Lạc Anh Tháp có một người đi theo...

- Người đi theo là ai? Họ Du có phải không?

Tô Bạch Phong gật đầu đáp:

- Đúng thế. Người họ Du theo kỳ nhân họ Tả, theo vào Lạc Anh tháp, nhưng trong tháp xảy ra những chuyện gì nữa thì Triệu lão gia không hay.

Du Hữu Lượng trong lòng khích động vô cùng. Đây là lần đầu tiên chàng được nghe câu chuyện liên quan đến phụ thân chàng hồi sinh tiền. Có lẽ thượng đế đã an bài câu chuyện thần bí bấy lâu nay mới bắt đầu tiết lộ.

Tô Bạch Phong liếc mắt nhìn viên tiểu ngọc thạch đính trên khăn Du Hữu Lượng ngập ngừng:

- Du huynh đệ!

Du Hữu Lượng hỏi:

- Đại ca có điều chi muốn nói:

Tô Bạch Phong hỏi lại:

- Du huynh đệ! Huynh đệ đã được nghe ai nói tới những chuyện thần bí trong tòa thạch tháp đó bao giờ chưa?

Du Hữu Lượng lắc đầu đáp:

- Chưa.

Tô Bạch Phong ấp úng:

- Viên ngọc thạch... đính trên khăn tiểu huynh đệ...

Du Hữu Lượng ồ một tiếng rồi đáp:

- Khi gia phụ đưa tiểu đệ qua Tây Vực đã để lại những đồ dùng trong đó có viên tiểu ngọc thạch này.

Tô Bạch Phong tỉnh ngộ vỗ vai chàng nói:

- Lão đệ! Ta bị lão đệ làm cho sợ quá.

Du Hữu Lượng nghe y cười dõng dạc bất giác trên môi cũng thoáng lộ một nụ cười. Nụ cười này tỏ tình hữu nghị tha thiết say sưa phát ra tự đáy lòng. Kế đó Tô Bạch Phong chuyển sang chuyện khác. Hai người bàn luận đến canh khuya mới đi ngủ.

Hôm sau Du Hữu Lượng tỉnh dậy đã thấy Tô Bạch Phong ngồi ngắm cảnh mĩ lệ bên cửa sổ, chàng hỏi:

- Đại ca! Trời sáng rồi ư?

Tô Bạch Phong nói:

- Mặt trời đã lên cao ba ngõ.

Du Hữu Lượng bẽn lẽn mỉm cười.

Tô Bạch Phong lại nói:

- Chúng ta ra ngoài kiếm chút gì ăn lót dạ.

Du Hữu Lượng gật đầu.

Hai người ra phòng ngoài. Tô Bạch Phong thò tay vào túi sờ chẳng thấy gì cũng không khỏi bẽn lẽn.

Du Hữu Lượng liền hiểu ý móc ra một đĩnh bạc đưa trả tiền trọ.

Hai người thấy bên kia đường phố có một quán ăn liền vào ăn một chén đậu hũ với mấy tấm bánh nướng.

Lúc ra khỏi quán, Tô Bạch Phong hỏi:

- Bây giờ huynh đệ định đi đâu?Du Hữu Lượng đáp:

- Tiểu đệ muốn đi Tây Côn Luân có chút việc nhưng mà còn chịu lời ủy thác của người phải đưa một vật tới Thừa Thiên cư ở Ngân Xuyên trước đã.

Tô Bạch Phong nói:

- Tô mỗ cũng có việc phải làm, vậy sau khi hoàn thành sẽ tới tìm huynh đệ.

Đoạn y chắp tay cáo biệt. Du Hữu Lượng ngửng mặt trông trời chiều, chắp tay đáp:

- Đại ca hãy cẩn trọng.

Tô Bạch Phong trở gót cất bước. Du Hữu Lượng nhìn theo cho tới khi mất hút.

Lúc này mặt trời đã lên cao.

o O o Ngoài thành Ngân Xuyên vắng người đi lại. Vừng trăng chiếu xuống một làn ánh lạt. Vũ trụ bao trùm một bầu không khí quạnh hiu.

Trong thành Ngân Xuyên, người người đi lại như mắc cửi, hội hoa đăng sáng như ban ngày.

Du Hữu Lượng từ phía ngoài thành quạnh quẽ tiến vào thành nội dập dìu. Chỉ trong khoảnh khắc mà chàng tưởng như đã trải qua hai thế giớ khác biệt.

Hội hoa đăng mới bắt đầu. Người đi đường chen nhau, không ngớt qua lại trên phố.

Du Hữu Lượng đang đi, bỗng một hán tử đầu hươu mặt chuột lướt qua đụng vào vai chàng. Chân đối phương đụng vào chàng loạng quạng mấy cái. Hán tử xấu xa gắng đứng vững lại gật đầu nói:

- Tại hạ sơ ý mạo phạm đại gia. Thật là đáng chết.

Du Hữu Lượng động tâm, ngoài miệng lạnh lùng đáp:

- Không hề chi! Không hề chi!

Hán tử xấu xa hỏi:

- Phải chẳng đại gia ở ngoài mới tới đây?

Du Hữu Lượng gật đầu hỏi lại:

- Tại hạ muốn hỏi Thừa Thiên cư ở chỗ nào?

Hán tử xấu xa chớp mắt một cái, ấp úng đáp:

- Thừa Thiên cư ư? Tại hạ không rõ lắm.

Gã nói rồi trở gót toan đi.

Du Hữu Lượng đột nhiên vung tay chụp vào uyển mạch đối phương.

Hán tử xấu xa khẽ hắng dặng một tiếng, người gã lạng đi một cái khiến cho Du Hữu Lượng chụp vào khoảng không.

Du Hữu Lượng không khỏi ngạc nhiên. Chàng lại vương tay trái ra thật lẹ.

Hán tử liền bị chàng nắm trúng uyển mạch. Gã giương mắt lên hỏi:

- Đại gia làm thế này là có ý gì?

Du Hữu Lượng lạnh lùng nói:

- Đưa đây!

Hán tử xấu xa ấp úng nói:

- Tiểu nhân không hiểu...

Du Hữu Lượng ngắt lời:

- Tà Thâu Lý Lục Chi! Ngươi còn vờ nữa ư? Vừa rồi người móc lấy một vật trong bọc của ta.

Lý Lục Chi nét mặt âm trầm không trấn tĩnh. Du Hữu Lượng xiết mạnh tay một chút. Lập tức đối phương toát mồ hôi nhỏ giọt.

Lý Lục Chi giậm chân nói:

- Hỏng rồi! Lý Lục Chi này ngoại hiệu là Tà Thâu suốt đời ra tay chưa bị bắt bao giờ, không ngờ bữa nay lọt vào tay các hạ.

Gã vừa nói vừa móc túi lấy ra một vật. Chính là cái hộp gỗ đen mà Thừa Thiên tam trượng đã giao cho Du Hữu Lượng.

Du Hữu Lượng đón lấy cái hộp trầm giọng hỏi:

- Lý Lục Chi trộm cắp khắp hai miền Nam Bắc sông Đại Giang. Bữa nay đột nhiên chiếu cố cả Du mỗ, chắc không phải chuyện vô tình. Ai đã mua chuộc người thi hành cách hèn mạt này để ăn cắp hộp của ta?

Lý Lục Chi đáp:

- Tà Thâu là nhân vật thế nào mà còn để người mua chuộc? Các hạ nói thật tức cười.

Gã vừa nói vừa giựt tay một cách đột ngột như con rắn trơn tuột, thoát khỏi năm ngón tay của Du Hữu Lượng.

Du Hữu Lượng trong lúc nhất thời không đề phòng đã để hắn cựa thoát rồi biến vào làn sóng người, chớp mắt đã mất hút. Du Hữu Lượng trong lòng nghi hoặc, tiếp tục tiến về phía trước. Chàng vừa chuyển qua một góc đường thì đột nhiên chuông đồng nổi hiệu, pháo nổ đẹt đùng vang lên một hồi.

Chỉ trong khoảnh khắc người kéo đến chật ních cả đường phố. Du Hữu Lượng chau mày nắm lấy một người qua đường hỏi:

- Đêm nay trong thành mở hội hè gì vậy?

Người kia ngửng đầu lên nhìn Du Hữu Lượng một cái rồi nói:

- Chắc lão huynh ở xa mới tới. Đêm nay tại Thừa Thiên cư ở Cửa Nam mở đại hội thi kiệu, còn ai không biết?

Du Hữu Lượng chấn động tâm thần hỏi lại:

- Ở Thừa Thiên cư mở cuộc thi hành kiệu đêm nay ư?

Người kia gật đầu đáp:

- Chẳng đêm nay thì còn bao giờ? Nếu lão huynh rảnh rang thì có thể theo tại hạ qua đó coi chơi cái vụ náo nhiệt này.

Du Hữu Lượng nói:

- Tại hạ cũng muốn đi coi cho biết.

Chàng liền cùng người đó chen chúc trong đám đông đi qua hai dãy phố. Đột nhiên tiếng chuông đồng chói tai lại nổi lên.

Người kia nói:

- Chúng ta đi chậm mất một bước, kiệu hoa thi mất rồi.

Du Hữu Lượng hỏi:

- Cách thi kiệu thế nào?

Người kia đáp:

- Cách thi kiệu ư? Ngoài trang sức kiệu cho thật đẹp lại còn thi thân thủ của người khiêng kiệu. Khi bắt đầu cuộc đua, trống đồng la nổi lên nhộn nhịp. Cỗ kiệu xoay chuyển hết lần này đến lần khác, bước hết cách này rồi lại cách khác.

Hai người đang nói chuyện thì sáu cỗ kiệu đã khiêng ra đường phố từ từ chuyển động, giữa đám chuông trống vang lừng.

Mấy chục hán tử mặc áo ngắn khiêng những cỗ kiệu phủ gấm đoạn rất sặc sỡ, bộ pháp của những hán tử khiêng kiệu kẻ bước lên người bước xuống khiến cho những cỗ kiệu thành hình một con rồng uốn khúc.

Khi kiệu chuyển vào đường hẹp, chuông trống càng mạnh hơn. Bọn hán tử khiêng kiệu cũng gia tăng tốc độ, thân kiệu lắc lư khiến cho người coi lóa mắt.

Những cỗ kiệu dần dần tiến lại. Tiếng chuông boong boong ngày càng cấp bách hơn.

Những hán tử khiêng kiệu nghe nhịp chuông trống nhảy lên nhảy xuống.

Những cỗ kiệu chuyển động như từng đợt sóng khiến người đi coi bật tiếng reo hò.

- Hay quá! Hay quá!

Du Hữu Lượng thộn mặt ra mà nhìn. Chàng quay lại hỏi:

- Không hiểu trong kiệu có người ngồi không?

Người kia đáp:

- Lão huynh! Những người ngồi trong kiệu đều là khuê nữ trong bản thành, người đẹp như hoa.

Gã vừa nói vừa nuốt nước miếng.

Du Hữu Lượng bật cười hỏi:

- Ông bạn đã nhìn thấy chưa? Không chừng vén rèm kiệu lên lại lòi ra những cô xấu như quỷ dạ xoa.

Người kia nói:

- Ai cũng bảo thế. Khó lòng được thấy mặt đâu.

Lúc kiệu đi qua bên Du Hữu Lượng, trống càng thúc mạnh thân kiệu chuyển động khủng khiếp.

Đột nhiên một cơn gió thổi tới, một góc rèm kiệu bay tung lên. Hán tử khiêng kiệu vội đưa tay ra kéo xuống.. Nhưng dù trong nháy mắt, Du Hữu Lượng đã nhìn rõ sự vật bên trong. Chàng run lên vì người ngồi trong kiệu là một nhà sư già tóc bạc phơ, làm gì có hoàng hoa khuê nữ?

Du Hữu Lượng thấy vị lão tăng tóc bạc ngồi trong kiệu rất quen thuộc, suýt nữa bật tiếng la:

- Phù Vân Đại Sư!

Nhưng Phù Vân Đại Sư, chưởng giáo phái Côn Luân đã ngộ hại chết từ lâu rồi kia mà?

Đoàn kiệu đi giữa những tiếng reo dậy đất. Hai bên đường hai mươi bốn thiếu nữ tay cầm những ngọn đen pha lê chiếu ánh sáng rực rỡ khiến cho những bức vẽ trên kiệu tựa hồ có những chỗ lồi ra lõm vào.

Chương 59: Trong phóng kín chứa đầy xác chết

Du Hữu Lượng thấy cỗ kiệu kia lướt qua bên mình tiến về phía trước chừng năm bước. Chàng động tâm, buột miệng quát:

- Dừng lại.

Hán tử khiêng liếc mắt nhìn chàng một cái rồi lại nhảy lên nhảy xuống nhịp nhàng như trước.

Du Hữu Lượng khoa chân ra thì hai mươi bốn thiếu nữ áo đỏ cầm đèn pha lê vây quanh lại khiến cho thị tuyến của chàng bị che lấp.

Một thiếu phụ nhìn Du Hữu Lượng chúc câu vạn phúc nói:

- Mời tướng công đốt cây pháo ống lệnh đầu tiên cho cuộc đua kiệu bữa nay.

Du Hữu Lượng còn đang ngơ ngác thì người đi với chàng cười nói:

- Lão huynh! Việc đốt pháo ống lệnh trước nay vẫn do một con em nhà đại gia trong bản thành ra tay. Lão huynh được giai nhân lọt vào mắt xanh...

Du Hữu Lượng xua tay ra hiệu cho gã đừng nói nữa.

Thiếu nữ vừa rồi lại nói tiếp:

- Xin mời tướng công.

Du Hữu Lượng thấy vụ này rất khả nghi, chàng không rảnh để đáp lời thiếu nữ, lạng người bước qua bên mình thị chạy tới cỗ kiệu đi đầu.

Bọn hán tử khiêng kiệu này thấy Du Hữu Lượng chạy tới bất giác dừng bước lại. Lập tức một hán tử khiêng kiệu buông đòn kiệu ra đứng chắn trước mặt chàng trầm giọng hỏi:

- Ông bạn có điều chi dạy bảo?

Du Hữu Lượng ngần ngừ một chút rồi đáp:

- Không có chi cả, tiểu đệ muốn hội kiến Phù Vân đại sư ở phái Côn Luân một chút.

Hán tử kia biến sắc hỏi:

- Ai là Phù Vân đại sư? Ông bạn...

Du Hữu Lượng không muốn giải thích, nhân lúc đối phương chưa dứt lời đã bước vòng quanh tới kiệu vén rèn lên...

Diễn biến bất ngờ, hán tử không kịp ngăn cản, rèm kiệu đã vén lên rồi.

Du Hữu Lượng thấy trước mặt sáng lòa. Người ngồi trong kiệu là một khuê nữ nhỏ tuổi, chẳng thấy bóng Phù Vân đại sư đâu.

Khuê nữ trong kiệu khiếp sợ kêu thét lên.

Du Hữu Lượng kinh ngạc không bút nào tả xiết. Chàng lẩm bẩm:

- Vừa rồi thiếu nữ cầm đèn hiển nhiên chịu mệnh lệnh của người sai khiến đã mượn có để che lấp thị tuyến của ta. Nhưng làm sao mới trong chớp mắt mà họ đã thay đổi được cỗ kiệu khác lên đi đầu?...

Chàng còn đang ngơ ngác thì những người bàng quang chẳng hiểu ra làm sao, tưởng Du Hữu Lượng là kẻ ngang ngược càn rỡ, đều lộ vẻ tức giận.

Hán tử vừa rồi quay lại hỏi:

- Này ông bạn! Phải chăng ông bạn cố ý phá đám?

Du Hữu Lượng hắng dặng một tiếng rồi đáp:

- Tại hạ không ngờ các vị chẳng những là đại hành gia về nghề thi kiệu mà còn là những tay che mắt người rất lợi hại.

Chàng vừa nói vừa đảo mắt nhìn ra thì mười mấy cỗ kiệu bày thành một hàng dài. Cách trang hoàng tương tự như nhau. Trong lúc nhất thời khó lòng phân biệt.

Hán tử kia nói:

- Nếu ông bạn không lui ra ngay thì không còn cơ hội nào nữa.

Du Hữu Lượng hỏi:

- Thế ư?

Hán tử kia chớp mắt một cái, đột nhiên lớn tiếng:

- Chà! Ông này giở thói khinh bạc. Trong kiệu toàn là hoàng hoa khuê nữ, khi nào để cho ông tự ý dòm ngó. Chẳng lẽ ông bạn ăn nhiều phân mèo rồi nổi máu điên khùng đến đây ngang tàng?

Gã cố ý thóa mạ bằng lời thô bỉ để mọi người nghe tiếng. Ai cũng cho là Du Hữu Lượng quả có lòng khinh bạc nên trợn mắt lên nhìn chàng ra chiều phẫn nộ.

Du Hữu Lượng không dè đối phương ăn nói như vậy, chàng toan tìm lời giải thích thì một lũ mấy chục tên đầu hươu mắt chuột lăm le muốn xông lại ẩu đả.

Hán tử đi đầu thái độ hung hăng quát lớn:

- Thằng lỏi kia! Sao không quỳ xuống năn nỉ đi?

Du Hữu Lượng không nói gì. Hán tử kia tức giận vung quyền đánh tới.

Du Hữu Lượng biết đây là lũ vô lại ở trong thành, liền quyết định cho chúng nếm mùi đau khổ. Chàng phất tay áo một cái, hán tử đầu hươu mắt chuột cảm thấy một luồng kình lực vô hình xô tới, bật tiếng la hoảng, ngã ngửa về phía sau.

Gã la lối om sòm, đứng phắt dậy lại phóng quyền đánh tới.

Du Hữu Lượng không né tránh để phát chưởng của hán tử đánh trúng ngực đến "Binh" một tiếng.

Chàng toan vận nội kình hất ngược lại thì đột nhiên một luồng chưởng lực âm nhu từ lòng bàn tay của đối phương đẩy ra.

Luồng chưởng lực âm nhu này thấu vào da thịt khiến Du Hữu Lượng kinh hãi.

Chàng không suy nghĩ gì nữa, lập tức hít một hơi chân khí vào huyệt Đan điền.

Luồng lực đạo âm nhu cổ quái kia liền bị tiêu tan.

Du Hữu Lượng ngơ ngác, buột miệng la:

- Phi Hồn chưởng! Ai đã truyền thụ cho ngươi món chưởng lực âm nhu này để đối phó với ta?

Chàng đã biết bọn đối phương bình nhật ỷ vào mấy chiêu quyền để lấn át người lương thiện. Nhưng hán tử thi triển Phi Hồn chưởng mà hỏa hầu còn kém, hiển nhiên đã học một cách vội vã nên mới hỏi câu này.

Hán tử thấy đánh một đòn chưa thu được hiệu quả cũng kinh hãi vô cùng. Gã liền vẫy tay một cái, mấy chục tên đồng bọn lập tức tan đi.

Du Hữu Lượng đầy lòng ngờ vực nhưng không thể rượt theo bọn này. Bọn vô lại vừa tan đi thì trong đám đông lại có một lão già thấp lùn mà nhanh nhẹn bước ra đứng trước Du Hữu Lượng hỏi:

- Xin hỏi tiểu ca có điều chi xích mích với Thừa Thiên cư?

Du Hữu Lượng ngạc nhiên hỏi lại:

- Sao lão trượng lại nói thế?

Lão già bé nhỏ thấp lùn đáp:

- Cuộc thi kiệu đêm nay do Thừa Thiên cư tổ chức mà tiểu ca tự nhiên vô cớ đứng ra ngăn cản, tựa hồ có điều gì bất mãn với Thừa Thiên cư.

Du Hữu Lượng nói:

- Sở dĩ tiểu tử hành động như vậy là vì tình thế bất đắc dĩ. Xin hỏi lão trượng có phải...

Lão thấp lùn ngắt lời:

- Lão hủ là Ngự Phong Đao Tôn Bảo Hiên vẫn có quen biết với Thừa Thiên tam tượng.

Du Hữu Lượng chấn động tâm thần. Chàng đã được nghe nói Tôn Bảo Hiên là một tay sử "Ngự Phong Đao pháp" tuyệt diệu và là một cao thủ bao trùm những nhân vật sử đao hiện nay. Chàng không ngờ mình lại chạm trán lão trong trường hợp này, liền chắp tay nghiêm nghị nói:

- Đao pháp của Tôn tiền bối thiên hạ vô song. Tiểu tử đã ngưỡng mộ từ lâu.

Tôn Bảo Hiên vẻ mặt tươi cười lên một chút hỏi:

- Tiểu ca không phải là người ở đây ư?

Du Hữu Lượng đáp:

- Tiểu tử ở xa vừa tới đây.

Tôn Bảo Hiên gật đầu hỏi:

- Lão hủ cũng vừa về tới bản thành. Sao tiểu ca lại ngăn cản đoàn kiệu?

Du Hữu Lượng hỏi lại:

- Tôn tiền bối có tin chuyện ma quỷ trên thế gian không?

Tôn Bảo Hiên đáp:

- Tiểu ca định lôi câu chuyện này đi tới đâu? Lão phu vừa thấy tiểu ca đánh đuổi bọn quê mùa một cách dễ dàng thì tất võ công không phải tầm thường. Chúng ta đã là người luyện võ khi nào còn tin chuyện quỷ thần?

Du Hữu Lượng nói:

- Vậy là phải lắm! Trước đây một khắc chính mắt tiểu tử đã nhìn thấy Phù Vân đại sư, Chưởng giáo phái Côn Luân ngồi trên kiệu, mà đại sư đã bị sát hại lâu rồi.

Tôn Bảo Hiên sửng sốt:

- Phù Vân đại sư ư?... Lão hủ đã được nghe chuyện Chưởng giáo năm phái bị hại rồi. Phải chăng tiểu ca muốn nói giỡn?

Du Hữu Lượng đáp:

- Tiểu tử không hề nói giỡn bao giờ.

Chàng tâm cơ thâm trầm mà lúc lộ lời phế phủ càng ra chiều thành khẩn. Tôn Bảo Hiên dương đôi mắt lên nhìn chằm chặp vào mặt chàng khẽ nói:

- Lão hủ tin lời tiểu ca, nhưng...

Du Hữu Lượng ngắt lời:

- Nói lui nói tới thì Tôn tiền bối vẫn còn nghi hoặc.

Tôn Bảo Hiên đáp:

- Tiểu ca nên biết câu chuyện này thật chẳng thông tình đạt ý chút nào. Dù lão hủ có tin lời tiểu ca nhưng cũng phải xét cho ra sự thực.

Du Hữu Lượng nói:

- Tiền bối nhiệt tâm xem xét cho ra sự thực khiến tiểu tử thêm phần kính phục.

Tôn Bảo Hiên hỏi:

- Trên đường phố có tất cả mười tám cỗ kiệu, tiểu ca có thể trỏ Phù Vân đại sư ngồi trong cỗ kiệu nào không?

Du Hữu Lượng lắc đầu đáp:

- Mười tám cỗ kiệu tương tự như nhau, nên tiểu tử bất đắc dĩ phải vén rèm lên coi khiến mọi người nổi cơn tức giận.

Tôn Bảo Hiên ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi:

- Đã vậy xin mời tiểu ca theo lão hủ đến Thừa Thiên cư.Du Hữu Lượng đáp:

- Tiểu tử rất vui lòng đi theo tiền bối.

Tôn Bảo Hiên vừa cất bước đi trước vừa nói:

- Thừa Thiên cư ở trong cổng tò vò trước mặt kia. Chúng ta chỉ cần gặp Tam tượng là hỏi rõ đầu đuôi được ngay.

Du Hữu Lượng theo sát Tôn Bảo Hiên. Chàng hỏi:

- Sao? Tiền bối đến kiếm Thừa Thiên tam tượng ở Thừa Thiên cư ư?

Tôn Bảo Hiên đáp:

- Chẳng kiếm Tam tượng thì kiếm ai?

Du Hữu Lượng nói:

- Tiểu tử chịu lời ủy thác của Tam tượng đưa một tín vật đến Thừa Thiên cư.

Tôn Bảo Hiên kinh ngạc, bất giác dừng bước lại hỏi:

- Theo lời tiểu ca thì Tam tượng không ở trong Thừa Thiên cư hay sao?

Du Hữu Lượng gật đầu đáp:

- Theo chỗ tại hạ biết đúng là thế đó.

Tôn Bảo Hiên trầm ngâm hỏi:

- Thế này thì thật là kỳ! Ngày trước lão hủ ở Tử Hồ tiếp được thư mời của Thừa Thiên tam tượng hẹn đêm nay ở Thừa Thiên cư hội diện...

Lão vừa dứt lời, đột nhiên đưa tay ngang ra chụp vào uyển mạch Du Hữu Lượng một cách đột ngột.

Du Hữu Lượng bị vồ bất ngờ vội lạng người đi ra xa năm bước.

Tôn Bảo Hiên chụp sểnh không khỏi ngẩn người. Du Hữu Lượng đứng dậy hỏi:

- Sao tiền bối lại động võ với tiểu tử?

Tôn Bảo Hiên đáp:

- Lão hủ thấy tiểu ca khẩu khí lớn quá, muốn ra tay để thử coi bản lãnh sâu nông thế nào?

Du Hữu Lượng ngạc nhiên hỏi:

- Tiểu tử có khoác lác gì đâu?

Tôn Bảo Hiên đáp:

- Tam tượng là người cao ngạo mà tiểu ca nhỏ tuổi như vậy. Nếu không có chân tài thực học thì sao lại là chỗ tri giao của Tam tượng?

Du Hữu Lượng giải thích:

- Tiểu tử gặp Tam tượng trong trường hợp đặc biệt, lúc ba vị đó bị cầm cố trong Thạch Cốt động ở nơi hoang vắng...

Tôn Bảo Hiên giật mình la lên:

- Tam tượng bị cầm tù ư?... Tiểu ca nói mỗi lúc mỗi kỳ dị...

Du Hữu Lượng nghiêm nghị ngắt lời:

- Xin Tôn tiền bối hãy tin tiểu tử đi, tiểu tử nói toàn những câu tự đáy lòng phát ra.

Tôn Bảo Hiên ngẫm nghĩ một chút rồi gãi tay nói:

- Được rồi! Chúng ta đến Thừa Thiên cư coi rồi sẽ liệu.

Hai người liền gia tăng cước lực, tránh những chỗ đông người quanh ra đường vắng tiến vào ngõ hẻm.

Tôn Bảo Hiên đi đến trước tòa nhà lớn bỗng dừng bước lại.

Dưới bóng trăng lạnh lẽo, tòa nhà rộng lớn càng lộ vẻ âm u tịch mịch, trái với cảnh náo nhiệt ngoài đường phố.

Du Hữu Lượng không nhịn được khẽ hỏi:

- Thừa Thiên cư đã chủ trương việc thi kiệu đêm nay mà sao nơi đây lại vắng vẻ thế này?

Tôn Bảo Hiên đáp:

- Lão phu cũng cảm thấy có điều khác lạ.

Dứt lời lão đưa tay gõ vào vòng cổng lát sau một viện có người ra mở.

Tôn Bảo Hiên ngó người này ra vẻ một tên nam bộc liền hỏi:

- Tam tượng ở đâu?

Tên nam bộc ngắm nghía hai người một lượt rồi lạnh lùng đáp:

- Tệ chủ nhân không muốn bất cứ ai đến quấy nhiễu đêm nay.

Câu này hiển nhiên có ý đuổi khách. Tôn Bảo Hiên là người dày công hàm dưỡng cũng phải lộ vẻ tức giận.

Tên nam bộc nói xong muốn đóng cổng ngay. Du Hữu Lượng liền đưa chân ra cản lại hỏi:

- Lệnh chủ nhân chẳng khi nào lại để Ngự Phong Đao Tôn tiền bối đứng ngoài cổng.

Tên nam bộc sửng sốt, nét mặt tươi lên đáp:

- Té ra đây là Tôn tiên sinh. Mời tiên sinh vào đi.

Hắn đứng tránh sang bên để nhường đường cho hai người đi vào.

Trong cổng là tiền viện rất rộng lớn. Tên nam bộc đi trước dẫn đường. Bỗng hắn quay lại ngó Tôn Bảo Hiên và Du Hữu Lượng.

Du Hữu Lượng cố ý bước chậm lại khẽ hỏi:

- Tôn tiền bối đã là chỗ tri giao của Tam tượng thì tất đến đây nhiều lần mà sao tên nam bộc này lại không nhận ra?Tôn Bảo Hiên đáp:

- Người này lạ mặt, lão hủ trước kia đã mấy lần đến đây mà chưa gặp hắn lần nào...

Lão chưa dứt lời, tên nam bộc đột nhiên quay lại lên tiếng:

- Hạ bộc vừa mới đến đây làm hôm qua.

Du Hữu Lượng và Tôn Bảo Hiên đưa mắt nhìn nhau, trong lòng ngấm ngầm hồi hộp.

Du Hữu Lượng nghĩ thầm:

- "Tôn tiền bối nói chuyện với ta rất khẽ mà tên nam bộc này cách xa mấy bước vẫn nghe rõ thì tất hắn là một tay cao thủ".

Đi qua tiền viện tới trước một tòa sảnh đường cao lớn. Du Hữu Lượng ngửng đầu lên nhìn thấy trên cửa lớn treo tấm biển điêu khắc rất tinh xảo đề ba chữ lớn "Thừa Thiên Cư".

Bước qua thềm tiến vào sảnh đường, Du Hữu Lượng cảm thấy bầu không khí lạnh lẽo ảm đạm, khiến chàng không khỏi run lên.

Tên nam bộc nói:

- Xin hai vị hãy ngồi chờ trong sảnh đường một lát, để hạ bộc vào thông báo.

Hắn không chờ hai người đáp lại đã đi vào nội đường.

Tôn Bảo Hiên nhìn bóng sau lưng tên nam bộc mất hút rồi chợt tỉnh ngộ nói:

- Lão hủ bỗng nhớ ra trước đây một khắc dễ gặp mặt tên nam bộc này ở chỗ nào rồi.

Du Hữu Lượng nghi ngờ hỏi:

- Tiền bối gặp hắn ở đâu?

Tôn Bảo Hiên đáp:

- Lúc đang thi kiệu, lão hủ đứng ở góc phố thấy hắn đang thì thầm với một tên vô lại quê mùa. Thỉnh thoảng lại khoa tay bước chân dường như đang truyền thụ chưởng lực nội gia cho tên kia...

Du Hữu Lượng chấn động tâm thần buộc miệng:

- Phải rồi! Tên nam bộc này đúng là người truyền thụ Phi Hoa chưởng ở đây. Vừa rồi tiểu tử sơ ý, xuýt nữa bị chưởng lực âm độc đả thương.

Tôn Bảo Hiên nói:

- Giữa Thừa Thiên cư và tiểu ca đã không có chuyện gì xích mích mà sao họ lại định ám toán tiểu ca?

Du Hữu Lượng đáp:

- Vụ này chỉ có một cách giải thích...

Tôn Bảo Hiên ngắt lời:

- Phải chẳng tên nam bộc này không phải...

Lão chưa dứt lời, đột nhiên phía sau vang lên thanh âm lạnh lẽo:

- Nếu hai vị muốn được nghe lời giải thích thì xin vào nội viện.

Hai người kinh hãi quay đầu nhìn lại thì thấy tên nam bộc kia không biết đã trở ra từ lúc nào, đang đứng ở sau lưng.

Du Hữu Lượng kinh hãi nghĩ thầm:

- "Tên nam bộc này đã đến gần mà không phát hiện ra một tiếng động. Khinh công hắn thật là ghê gớm. Không hiểu lai lịch hắn thế nào?".

Chàng ngần ngừ một chút, đưa mắt ra hiệu cho Tôn Bảo Hiên rồi cất bước tiến vào nội viện.

Tên nam bộc vượt lên đi trước dẫn đường. Hai người xuyên qua một dãy hành lang rồi dừng chân lại trước gian phòng mé tả.

Tên nam bộc mở hé cửa phòng ra nói:

- Mời hai vị vào đi!

Du Hữu Lượng thấy trong phòng tối đen. Chàng khoa chân bước đồng thời xoay mình lại vươn tay ra vung vào trước ngực tên nam bộc.

Diễn biến đột ngột này khiến tên nam bộc ngẩn người. Hắn xoay tay đưa lên cản lại, chẳng ngờ Du Hữu Lượng không thẳng thắn chống cự, đưa tay chênh chếch đánh liền năm chiêu khiến đối phương phải lùi lại.

Tôn Bảo Hiên thấy tình trạng này liền hỏi:

- Tại sao tiểu ca lại đánh lén y?

Du Hữu Lượng không trả lời. Chàng nhân lúc tên nam bộc lùi lại, vung tay đẩy về phía sau đánh "binh" một tiếng. Cửa phòng mở toang ra.

Chàng ngó thấy mấy xác chết vừa nam vừa nữ nằm lăn ra đó, Xác nào cũng không có thịt mà chỉ còn một lần da mỏng bọc xương mùi hôi thối xông lên khiến người ta phải buồn nôn. Hiển nhiên những người này chết đã lâu rồi.

Tôn Bảo Hiên giật mình kinh hãi. Lão đảo mắt nhìn những xác chết không còn ra hình người buột miệng la:

- Ai?... Ai đã đem những xác chết của gia quyến Tam tượng để cả vào đây?...

Du Hữu Lượng trầm giọng đáp:

- Không phải họ bị người đánh chết mà là bị lừa gạt đưa vào trong phòng kín mít này rồi bị chết đói.

Tôn Bảo Hiên hỏi:

- Sao tiểu ca lại biết rõ thế?

Du Hữu Lượng đáp:

- Tiểu tử thấy cánh cửa và bốn bức tường dày đặc và kiên cố phi thường, hơn nữa có lý nào chủ nhân lại tiếp khách trong nội thất, nên tiểu tử sinh lòng nghi hoặc...

Tôn Bảo Hiên hỏi:

- Vụ này còn chứng minh điều gì?

Du Hữu Lượng đáp:

- Lúc cửa phòng hé mở, chẳng lẽ tiền bối không ngửi thấy khí vị hôi hám ngưng tụ lâu ngày chưa tan đi. Cái đó chứng tỏ trong phòng không một kẽ hở cho hả hơi. Ai đã vào là không ra được nữa.

Tôn Bảo Hiên ồ một tiếng rồi nói:

- Thế ra những cửa sổ trong phòng đều bít kín hết. Nếu tiểu ca không tâm tư thận trọng thì chúng ta khó lòng thoát chết ở đây...

Tên nam bộc đứng ngoài xa liền xen vào:

- Còn nếu không gì nữa? Đêm nay các vị đừng hòng sống sót ra khỏi tòa nhà này.

Tôn Bảo Hiên trỏ tay vào mặt hắn quát hỏi:

- Những người này đều bị chết về tay ngươi cả ư?

Tên nam bộc cười khẩy đáp:

- Không hẳn như vậy. Ta chỉ biết vâng lệnh người khác mà làm việc.

Tôn Bảo Hiên sửng sốt hỏi:

- Ngươi vâng lệnh ai?

Tên nam bộc đáp:

- Lão muốn biết ai ư? Tệ chủ nhân đã tới đó...

Tôn Bảo Hiên cùng Du Hữu Lượng đưa mắt nhìn ra quả thấy một người đang từ từ cất bước trên hành lang trước mặt đi tới. Người này mặc áo bào đen, vẻ mặt nhơn nhơn, lối hai chục tuổi.

Thiếu niên áo đen chưa tới nơi đã lên tiếng:

- Bạch Thạch không được khinh mạn tân khách!

Tên nam bộc đầy vẻ cung kính đáp:

- Hạ bộc đã dẫn khách tới đây nhưng các vị bướng bỉnh không chịu tiến vào.

Thiếu niên áo đen dừng chân lại nói:

- Tục ngữ có câu: "Khách phải tùy chủ". Khách mà ngang ngạnh như vậy thật khiến cho người ta khó chịu...

Du Hữu Lượng ngắt lời:

- Bất luận khách phải tùy chủ hay chủ phải tùy khách hãy để đó. Trước hết xin hỏi chủ nhân Thừa Thiên cư là ai?

Thiếu niên áo đen hững hờ đáp:

- Chủ nhà này chết sạch cả rồi. Nhà đã vô chủ thì ai đến ở tức là chủ nhà. Các hạ hỏi câu đó là thừa.

Gã nói một câu ngang ngạnh như vậy mà không thay đổi sắc mặt.

Tôn Bảo Hiên râu tóc dựng đứng cả lên, lớn tiếng quát:

- Tên cuồng đồ kia! Hãy câm miệng đi!

Thiếu niên áo đen cười lạt hỏi:

- Ông khách này có điều chi dạy bảo?

Tôn Bảo Hiên mặt giận xám xanh hỏi lại:

- Cả nam nữ lớn bé mười mấy người ở Thừa Thiên cư có thù oán gì với ngươi mà ngươi hạ thủ giết hết?

Thiếu niên áo đen cười rộ đáp:

- Câu hỏi này càng tỏ ra bất trí. Việc giết người trong võ lâm xảy ra nếu không vì cừu hận thì vì lợi hại chứ còn gì nữa?...

Chương 60: Thừa thiên cư hào kiệt bị bao vây

Tôn Bảo Hiên tức quá rút đại đao ở sau lưng ra quát:

- Bữa nay lão phu mà không giết được bọn ngươi thì làm bạn với Tam tượng cũng uổng mà thôi.

Lão giơ đao lên toan động thủ, sực nhớ ra điều gì lại nói:

- Ta hãy hỏi ngươi: Người viết thư đưa đến mời lão phu phải chăng là ngươi?

Thiếu niên áo đen đáp:

- Đúng rồi!

Tôn Bảo Hiên nói:

- Quả nhiên ngươi đã mượn danh Tam tượng.

Thiếu niên áo đen hỏi:

- Tiểu gia mà không mượn danh Tam tượng thì làm sao dẫn dụ được Ngự Phong Đao Tôn Bảo Hiên tới đây?

Tôn Bảo Hiên hỏi lại:

- Ngươi định làm gì lão phu?

Thiếu niên áo đen nở nụ cười nham hiểm đáp:

- Toàn gia Thừa Thiên cư chết hết rồi. Ngự Phong Đao là bạn của Tam tượng nên tiểu gia mời đến đây để đi theo họ.

- Giỏi lắm! Giỏi lắm! Hay cho tên tiểu bối cuồng vọng...

Thiếu niên áo đen giơ chưởng lên nhắm đánh tới Tôn Bảo Hiên.

Tôn Bảo Hiên xiêu chân phải đi lạng người sang mé bên. Lão vung thanh đao lấp loáng ánh vàng hùng hổ chém vào tay đối phương.

Giữa lúc hàn quang giàn dụa, thiếu niên áo đen đảo người đi một cái lánh mình qua khe đao hai bước, vung chưởng lên đánh liền mấy chiêu. Chẳng những gã tránh được đao phong của Tôn Bảo Hiên mà thân pháp tuyệt diệu còn lánh đến bên phóng chưởng ra.

Tôn Bảo Hiên tức giận gầm lên một tiếng, xoay đại đao quét ngang bức bách thiếu niên áo đen phải thu chưởng lùi lại.

Lão đánh luôn ba đao, chiêu về sau càng nặng hơn. Lão đã thi triển tuyệt kỹ và phong đao. Thanh đại đao của lão lúc nhẹ nhàng như thanh kiếm mỏng, có lúc nặng tới ngàn cân. Đao phong rít lên ầm ầm như sấm dậy.

Du Hữu Lượng đứng bàng quang không khỏi khen thầm:

- Trên chốn giang hồ người ta đồn đại Ngự Phong Đao của Tôn Bảo Hiên đã đến trình độ xuất quỷ nhập thần. Bữa nay mình được ngó thấy mới biết lời đồn không ngoa.

Tôn Bảo Hiên thấy chưởng thế của đối phương xô gần tới, lão không lùi mà cũng không tiến. Đột nhiên lão phóng ra những kỳ chiêu đánh liền mười ba đao.

Trong chớp nhoáng thiếu niên áo đen bị bao vây giữa làn ánh đao.

Đao phong rít lên ầm ầm như trời đổ mưa rào.

Du Hữu Lượng reo thầm:

- Hay quá! Tôn tiền bối thi triển môn tuyệt học rồi.

Bỗng thấy đao pháp của Tôn Bảo Hiên càng dữ càng lẹ. Tiếng réo ù ù rền như một tràng sấm dậy.

Thiếu niên áo đen xoay chuyển giữa làn ánh đao đột nhiên ngừng lại phóng chưởng đánh ra.

Giữa lúc chưởng ảnh và đao phong sắp đụng vào nhau thì trên dãy hành lang phải trước có người quát:

- Sư đệ hãy coi chừng! Đó là Ngự Phong Phi Đao!

Thiếu niên áo đen vừa phóng chưởng ra, hai chân gã đạp vào quãng không nhảy lên xoay người đi như một mớ bông vọt ra ngoài cách năm bước.

Du Hữu Lượng thấy thân pháp của thiếu niên áo đen dường như quen thuộc với chàng và chàng có thể đoán ra được lai lịch của thiếu niên.

Tôn Bảo Hiên cầm thanh đại đao trỏ vào đối phương quát hỏi:

- Ngươi đã tránh được Ngự Phong Đao của lão phu rút lui một cách bình yên, tất không phải hạng vô danh. Vậy ngươi báo danh đi!

Thiếu niên áo đen ngạo nghễ đáp:

- Lục Tư này quả nhiên không phải hạng vô danh. Ha ha! Hiện nay tại hạ đã lộ diện trong võ lâm rồi.

Gã chưa dứt lời thì hai người từ dãy hành lang phải trước vọt lại như bay.

Thanh âm dõng dạc lại cất tiếng:

- Sư đệ sắp lừng danh bốn biển, vậy sư ca Khấu Trung Nguyên này thì sao?

Du Hữu Lượng liếc mắt nhìn ra thấy người nói là một thanh niên thân thể cao lớn, lối 27, 28 tuổi.

Bên gã là một lão già ăn mặc kỳ dị. Du Hữu Lượng vừa ngó thấy bất giác la thầm:

- Kỳ Bàn lão quái! Sao những người này lại cùng phe với nhau?

Kỳ Bàn lão quái cũng phát giác ra Du Hữu Lượng. Lão lênn tiếng:

- Gã tiểu tử họ Du kia! Lần trước ngươi chẳng nhọc nhằn gì mà uống được tiên dịch của lão gia. Món nợ đó chưa thanh toán vậy mà bữa nay chúng ta gặp nhau đây phải trả cho xong.

Du Hữu Lượng thấy cường địch đến trước mặt, trong lòng ngấm ngầm kinh hãi. Ngoài mặt thản nhiên như không chàng cười đáp:

- Tiên dịch đã uống vào bụng tại hạ rồi. Vậy lão quái muốn uống thì nuốt cả người tại hạ đi.

Kỳ Bàn lão quái trợn mắt lên toan nói nữa thì Lục Tư đã lại gần thiếu niên hỏi:

- Tại sao bây giờ sư huynh mới tới đây?

Thiếu niên này tên gôi Khấu Trung Nguyên. Gã đáp:

- Tiểu huynh phải khó nhọc mới xử xong vụ thi kiệu và còn chờ Kỳ Bàn tiền bối nên đến chậm một chút.

Du Hữu Lượng nghĩ thầm:

- "Ta đã tưởng một tên Lục Tư đơn thân độc mã mà sao dám ăn nói ngông cuồng? Té ra gã đã hẹn người khác đến hội họp. Vậy Tôn tiền bối cùng ta muốn rút lui một cách an toàn thật không phải chuyện dễ dàng".

Khấu Trung Nguyên lại nói:

- Hiện giờ đoàn kiệu đã đi về phía Côn Luân. Vậy chúng ta nên kết liễu công việc ở đây cho mau lẹ.

Du Hữu Lượng động tâm lại nghe Lục Tư nói:

- Còn việc liên quan đến thạch tượng, sư phụ còn chỉ thị...

Khấu Trung Nguyên lại ngắt lời:

- Sư đệ!

Lục Tư liền phát giác ra mình lỡ lời. Gã dừng lại không nói nữa. Nhưng Du Hữu Lượng là người tâm cơ, chàng đã chú ý tới chỗ gã lỡ lời, trong lòng không ngớt suy nghĩ:

- "Chẳng lẽ thạch tượng... đoàn kiệu... hai vụ này có mối liên quan đến nhau...".

Chàng nghĩ đến đây trong lòng đột nhiên run lên, không nhịn được nữa, chàng cất tiếng lên hỏi:

- Xin hỏi đoàn kiệu chăng quản đường xa ngàn dặm đi từ Ngân Xuyên đến Côn Luân để làm gì?

Khấu Trung Nguyên cười đáp:

- Cái đó ư? Côn Luân là thánh sơn của Phật tổ. Đoàn kiệu đến Côn Luân dĩ nhiên là phải dâng hương bái Phật. Ha ha...

Lục Tư không nhịn được xin vào:

- Hà tất sư huynh phải nhiều lời với bọn họ. Sao không thu thập họ sớm đi?

Khấu Trung Nguyên sa sầm nét mặt đáp:

- Tính nóng của sư đệ thủy chung không thể thay đổi được. Tất có một ngày kia việc lớn sẽ hư hỏng về tay sư đệ.

Dường như Lục Tư rất úy kỵ sư huynh. Gã nghe lời cảnh cáo, chỉ cúi đầu xuống chứ không nói gì.

Khấu Trung Nguyên quay lại nhìn Du Hữu Lượng hỏi:- Nếu nhãn lực của tại hạ không lầm thì bằng hữu đây ở họ Du?

Du Hữu Lượng đáp:

- Nếu tại hạ đoán không sai thì ông bạn là đồ đệ của người họ Du.

Tôn Bảo Hiên đứng bên nghe nói cho là Du Hữu Lượng có ý chiếm phần tiện nghi của đối phương, bất giác mỉm cười.

Nhưng Khấu Trung Nguyên và Lục Tư vẫn nghiêm nghị. Hai tên đưa mắt nhìn nhau rồi Khấu Trung Nguyên trầm giọng hỏi:

- Ông bạn bẻm mép nói chơi, hay tưởng gia sư cũng ở họ Du như ông bạn?

Du Hữu Lượng lạnh lùng đáp:

- Ông bạn thử đoán coi...

Khấu Trung Nguyên biến đổi hẳn sắc mặt mấy lần rồi nói:

- Ông bạn họ Du đã biết thân phận bọn ta thì nói huỵch toẹt ra, hà tất phải lòng vòng?...

Du Hữu Lượng đáp:

- Thế là hay lắm!

Lục Tư xen vào:

- Họ Du kia! Gia sư...

Du Hữu Lượng hỏi ngay:

- Lệnh sư làm sao?

Lục Tư đáp:

- Gia sư bữa trước trong khi vô tình phóng chưởng chưa đánh chết ngươi, đã đoán trúng ngươi tất đến đây. Tánh mạng ngươi quả là lớn hơn mạng con bò.

Du Hữu Lượng kinh hãi nghĩ thầm:

- "Bữa trước Tô huynh giải cứu ta rồi cho biết việc Ôn Sĩ Đạt ám toán. Chắc Hồng bào nhân được Ôn Sĩ Đạt cho hay là ta chưa chết. Xem chừng đêm nay họ chuẩn bị và bố trí kỹ rồi".

Lục Tư cười nói tiếp:

- Ha ha! Vậy ngươi tự liệu đi thôi.

Du Hữu Lượng đáp:

- Lệnh sư là tay khinh công đệ nhất, cái đó thì khỏi nói rồi. Vừa rồi Du mỗ đứng bàng quan thấy ngươi chuồn khỏi lưỡi đao của Tôn tiền bối, thân pháp tuy kỳ diệu, nhưng so với lệnh sư còn kém một bậc...

Lục Tư cười nhạt nói:

- Té ra ngươi coi thân pháp của tiểu gia mà đoán thân thế của gia sư. Thân thủ của tiểu gia tuy chưa kịp gia sư, nhưng đối phó với ngươi chẳng khác mãnh du hồn trong tay tưởng cũng thừa rồi.

Du Hữu Lượng chớp mắt hai cái rồi hỏi:

- Thế ư?

Khấu Trung Nguyên ngẫm nghĩ một chút rồi gật đầu hỏi:

- Sư đệ! Kỳ Bàn tiền bối nói phải lắm. Sư đệ đã bố trí cẩn thận chưa?

Lục Tư gật đầu.

Du Hữu Lượng chấn động tâm thần tự hỏi:

- "Bố trí ư? Chẳng lẽ bọn chúng còn bố trí gì nữa ở trong tòa nhà này?".

Khấu Trung Nguyên nở nụ cười tàn độc hỏi:

- Du Hữu Lượng! Ngươi còn trông mong chuyện gì nữa?

Du Hữu Lượng trấn tĩnh tâm thần, ngầm vận công lực ra hai bàn tay rồi đáp:

- Các hạ động thủ đi!

Khấu Trung Nguyên xoay tay toan phóng chưởng thì Tôn Bảo Hiên đứng bên đột nhiên lớn tiếng quát:

- Hãy khoan!

Khấu Trung Nguyên cười hỏi:

- Chẳng lẽ Tôn Ngự Phong Đao lại tranh chết trước?Tôn Bảo Hiên búng vào sống đao đánh "keng" một tiến rồi hùng hổ đáp:

- Một nhà Thừa Thiên cư mười ba người bị chết oan. Lão phu muốn thay Tam tượng tính toán với các ngươi trước.

Khấu Trung Nguyên cười nói:

- Lão thêm cả ba mạng của Tam tượng cho thành mười sáu. Ha ha.

Tôn Bảo Hiên lùi lại một bước la thất thanh:

- Sao? Tam tượng cũng chết về tay bọn ngươi rồi ư?

Du Hữu Lượng nghe nói giật mình đánh "thót" một cái.

Khấu Trung Nguyên đáp:

- Hiện giờ chúng chưa chết vì còn cần chúng để tiến hành một việc lớn. Sau đó sẽ... ha ha...

Du Hữu Lượng chẹn lời:

- Khi đó Tam tượng không còn giá trị lợi dụng thì các ngươi sẽ giết đi phải không?

Khấu Trung Nguyên đáp:

- Du bằng hữu phân tích rất hợp lý. Giỏi lắm!

Tôn Bảo Hiên râu tóc dựng đứng cả lên nói dằn từng tiếng:

- Tiểu bối! Nạp mạng đi!

Lão giơ đại đao lên toan chém tới thì Khấu Trung Nguyên tranh tiên phóng quyền đánh ra.

Tôn Bảo Hiên không nói gì nữa, cầm đại đao bổ xuống mà tuyệt không nghe tiếng đao phong tựa hồ không đủ kình lực.

Khấu Trung Nguyên là tay biết người biết ta, thấy chiêu đao của đối phương mềm như bông, đoán là có chuyện chi cổ quái. Hắn không dám thẳng thắn đón tiếp, vội thu chưởng về lùi lại.

Tôn Bảo Hiên vẫn giữ nguyên chiêu thức từ từ chém xuống. Khi còn cách đầu Khấu Trung Nguyên không đầy năm tấc đột nhiên nghe đánh "véo" một tiếng.

Thanh đại đao nặng tựa nghìn cân rít lên khủng khiếp bổ lẹ xuống.

Khấu Trung Nguyên đã thu kình lực về nghiêng người đi, nhảy ra xa hai bước.

Chiêu đao của Tôn Bảo Hiên cực kỳ mãnh liệt chém vào tường vách đánh "choảng" một tiếng thật lớn. Thanh đại đao bật ngược trở lại.

Khấu Trung Nguyên cười nhẹ một tiếng, nhân lúc địch thủ ngơ ngác, phóng cả song chưởng ra.

Tôn Bảo Hiên thu đao về rất thần tốc để đỡ gạt.

Chỉ trong khoảnh khắc hai bên đã trao đổi hơn mười chiêu. Kình phong nổi lên ùn ùn làm chấn động màng tai mọi người và chứng minh cuộc chiến đấu khốc liệt.

Bên kia Kỳ Bàn lão quái nhảy xông tới trước mặt Du Hữu Lượng quát:

- Tiểu tử! Lão quái thu thập ngươi đây.

Du Hữu Lượng vẻ mặt vẫn thản nhiên, cười ha hả nói:

- Bọn sài lang đón đường, Du mỗ gặp phải loại người như lão quái thì còn lựa thủ đoạn thế nào được.

Kỳ Bàn lão quái hỏi:

- Tiểu tử ngươi nói vậy là có ý gì?

Du Hữu Lượng đáp:

- Lão quái đã liên kết với Ôn Sĩ Đạt thì khác gì bọn sài lang, Du mỗ đã động thủ với hắn mấy lần. Vậy giữa Du mỗ và lão quái chẳng thể nào tránh được một phen chiến đấu...

Kỳ Bàn lão quái ngắt lời:

- Con mẹ nó! Ôn lão tam hành động lằng nhằng không dứt khoát. Nay ngươi gặp lão quái thì đừng hòng lãnh món tiện nghi như gặp Ôn lão tam.

Lão dứt lời vung âm dương chưởng đánh ra.

Du Hữu Lượng vận động chân khí cũng phóng song chưởng đối địch.

Hai luồng lực đạo đụng nha nổ lên một tiếng "ầm" rùng rợn, Du Hữu Lượng loạng choạng người đi lùi lại một bước.

Kỳ Bàn lão quái cũng lảo đảo mấy cái rồi bước lùi lại một thước. Lão biến sắc, la lối om sòm:

- Hảo tiểu tử! Lâu ngày không gặp ngươi, công lực của ngươi lại tiến thêm một bước dài.

Du Hữu Lượng cười khanh khách không nói gì.

Kỳ Bàn lão quái kêu nhặng cả lên rồi nói:

- Lão quái không tin tà pháp của ngươi. Lại đây cùng ta đối một phát chưởng nữa.

Tính lão rất hung hăng, nói đánh là đánh. Mỗi câu quát là một phát chưởng phóng tới.

Du Hữu Lượng không muốn cương cường đón tiếp để tránh tiêu hao nội lực.

Người chàng quanh đi một vòng, mượn sức đánh vào trước ngực Kỳ Bàn lão quái.

Kỳ Bàn lão quái tay mặt đánh vào quãng không. Tay trái nắm lại thành quyền đột nhiên phóng tới cạnh nách đối phương.

Lúc này Du Hữu Lượng chỉ cách đối phương vài bước, đột nhiên chàng thấy một luồng lực đạo nặng như núi Thái Sơn đè xuống.

Chàng cảm thấy tựa hồ nghẹt thở, dường như có vật đè nặng, trong lúc cấp bách chàng quát lên một tiếng, thân hình xoay chuyển luôn luôn. Một luồng lực đạo cổ quái xoay chuyển thành hình vòng tròn.

Mỗi khi chàng xoay chuyển một vòng, luồng lực đạo cổ quái lại tăng lên một phần. Chàng xoay đến vòng thứ sáu thì áp lực của Kỳ Bàn lão quái cũng xoay chuyển theo rồi tiêu tan mất.

Du Hữu Lượng bất giác khắp mình toát mồ hôi. Chàng thở phào một cái nghĩ thầm:

- "Đầu óc lão quái này tuy tương đối chất phác, nhưng công lực dường như hơn cả Ôn Sĩ Đạt. Ta phải coi chừng mới được".

Kỳ Bàn lão quái chẳng nói gì phóng chưởng ra.

Du Hữu Lượng nghiêng mình né tránh, tay trái chàng đưa ra ngoài như hình cánh cung rồi quét ngang một chưởng.

Kỳ Bàn lão quái vung tay lên gạt. Đồng thời thân hình lão do mé bên tiến vào mé hữu Du Hữu Lượng rồi xoay hai tay tấn công liền mười chiêu.

Du Hữu Lượng mé tả tránh hữu, dùng hư đánh thực. Đến chiêu thứ mười, đột nhiên tay đang đưa ngang đẩy về phía trước xô ra một luồng lực đạo mạnh như lay non dốc biển.

Chiêu thức này coi rất ngoạn mục, Kỳ Bàn lão quái đã đánh liền mười chưởng. Phát chưởng cuối cùng của lão chẳng khác gì cây cung giương đến độ chót. Du Hữu Lượng ban đầu tránh nhuệ khí của địch thủ. Đến chiêu thứ mười mới dốc toàn lực phản kích theo binh pháp "Địch kiệt lực mà mình sung sức".

"Sầm" một tiếng vang lên! Kỳ Bàn lão quái khẽ rên một tiếng rồi lùi lại.

Du Hữu Lượng biết lão bị lạc hạ phong, khi nào chịu bỏ. Chàng xông tới một bước, đồng thời tay trái phóng hai chưởng, tay mặt phóng ba chưởng.

Cũng trong khoảnh khắc thời gian chớp nhoáng này, bên kia cuộc chiến đang hăng, Tôn Bảo Hiên đột nhiên quát lên một tiếng thật to:

- Này!

Du Hữu Lượng lúc vội vã cũng quay đầu nhìn lại thì thấy Tôn Bảo Hiên và Khấu Trung Nguyên đã đến lúc phân thắng bại.

Phía sau, Lục Tư đột nhiên giơ tay ra ấn vào sau lưng Tôn Bảo Hiên.

Tôn Bảo Hiên chợt thấy luồng kình phong xô tới phía sau, lão không nghĩ gì nữa, quát lên một tiếng, xoay tay đánh ngược lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau