HOẶC THỦY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Hoặc thủy - Chương 16 - Chương 20

Chương 8-2

Nhân viên lúc trước có lòng tốt khuyên Diệp Đạt về nhà sớm hôm nay có hẹn với bạn gái, nghĩ đến chính mình cũng không có việc gì đặc biệt phải làm nên Diệp Đạt liền đáp ứng thay hắn trong tiệm, đối phương vô cùng cảm kích.

Tình nhân cùng nhau đến mua bánh gato rất nhiều, Diệp Đạt bận đến không ngừng tay.

Nguyên bản kế hoạch là sau khi nghỉ làm sẽ cùng Diêu Tử Khê trải qua một lễ tình nhân tốt đẹp, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau xem phim, sau khi xem phim xong hai người tay trong tay tản bộ dưới ánh trăng, cuối cùng ở dưới bầu trời đầy sao đeo chiếc nhẫn LOVE FOREVER lên ngón áp út cho đối phương.

Thế nhưng hiện tại chỉ nhìn thấy các cặp tình nhân tay trong tay đến mua bánh gato, tâm Diệp Đạt bắt đầu đau.

Hôm qua Diệp Đạt vô cùng phấn khích gọi điện cho Diêu Tử Khê nói: “Ngày mai cùng ta trôi qua lễ tình nhân được không?”

Đầu điện thoại bên kia im lặng một chút, chỉ nghe thấy âm thanh tư tư yếu ớt.

Tâm Diệp Đạt chợt lạnh, Diệp Đạt giả vờ kiên cường nói: “Cứ thế nha, ngày mai ngươi phải để cho ta nha!”

Diệp Đạt không dám dừng lại, sợ hãi nghe thấy thanh âm từ chối của đối phương, chuẩn bị cúp máy nhưng vẫn chậm một bước.

“…. Đợi chút….” Đầu bên kia truyền đến thanh âm rõ ràng, “Ngày mai ta rất bận….”

“Ta sẽ chờ ngươi!”

“….Không cần.” Dừng lại một chút, đối phương thấp giọng nói: “….. Xin lỗi.”

“Ta muốn phần này!” Cô gái đứng trước quầy chỉ chỉ ngón tay.

“Ân, vậy lấy phần này cho ngươi!” Diệp Đạt mặc đồng phục màu trắng cắt bánh gato, miễn cưỡng lấy lại tinh thần, tỉ mỉ để vào hộp đưa cho cô gái.

“Không phải nói muốn đưa nhẫn cho Diêu Tử Khê sao?” Quý Sâm đi đến bên người Diệp Đạt, “Thế nào? Vì sao lễ tình nhân hôm nay ngươi vẫn ở đây làm công?” Nghe thấy thanh âm Quý Sâm, trong lòng Diệp Đạt càng thêm buồn bực.

Chính là tên này! Nếu không phải tại tên này mình sẽ không biết sự tình, cũng sẽ không trở nên tồi tệ như vậy, thật giống như chỉ cần chạm mặt với người này sẽ không có chuyện gì tốt.

Diệp Đạt để thêm bánh ngọt lên quầy, cố ý không để ý đến Quý Sâm.

Gần đến thời gian đóng cửa, khách trong cửa hàng mới dần ít đi.

“Lại bị vứt bỏ?” Quý Sâm cười trêu tức nói: “Ta đã sớm nói với ngươi, ngoại trừ người kia, Diêu Tử Khê tuyệt đối sẽ không động tâm với một ai khác.”

“Ngươi thật phiền!” Diệp Đạt nóng nảy gắt lên, “Nếu như Diêu Tử Khê thích ngươi thì y đã sớm tiếp nhận ngươi rồi, ngươi theo đuổi y bốn năm vẫn không có kết quả chứng tỏ ngươi không hợp với y, ngươi không phải là người định mệnh của y! Nếu không thích hợp thì nên đi tìm người thích hợp! Hiện tại rõ ràng ngươi đã có người yêu nhưng lại nhiều lần phá hoại người yêu cũ trước đây! Đến cùng là ngươi đang ghen tị hay là đối với y tình xưa chưa dứt?”

Không ngờ Diệp Đạt lại phản ứng kịch liệt như vậy, trong lúc nhất thời Quý Sâm chỉ nhếch miệng nhưng không thể nói lời nào, một lúc lâu sau, Quý Sâm mới cúi đầu, không còn dáng vẻ vênh váo tự đắc, chỉ trầm thấp nói, “Ta bị Thường Tiểu Đằng đá!”

Nghe thấy thanh âm kinh ngạc của Diệp Đạt, Quý Sâm quay đầu vén lên tóc mai trên trán hướng Diệp Đạt cười cười, “Rất mất mặt sao? Ngày lễ tình nhân mà lại bị người yêu đá!”

“Cái này…. xảy ra chuyện gì?

Tuy rằng rất ghét đối phương, thế nhưng ngày lễ tình nhân mà xảy ra việc này cũng giống như hắn cô đơn một mình, Diệp Đạt không khỏi đồng cảm.

Đã sớm nghe qua đường tình duyên của Thường Tiểu Đằng, nhưng không nghĩ đến lại nhanh như thế đã chia tay. Diệp Đạt thở dài an ủi, “Đừng khổ sở.”
“Ta không khổ sở! Ngược lại lúc trước chỉ vì cảm thấy cùng hắn ở trên giường rất hợp cho nên mới cùng nhau, chẳng qua là cảm thấy có chút mất mặt thôi!” Quý Sâm không mấy để tâm trả lời.

“Ngươi….” Trong lòng vừa dâng lên đồng tình, trong nháy mắt đã bốc hơi không còn một tia dư thừa, Diệp Đạt liếc xéo Quý Sâm, “Thật tình không hiểu các ngươi, không phải thật lòng yêu thích đối phương thì vì sao lại chọn lựa đi cùng nhau?” Diệp Đạt đột nhiên híp híp mắt, tiến đến trước mặt Quý Sâm, “Chẳng lẽ lúc trước cái mà ngươi nói theo đuổi Diêu Tử Khê bốn năm cũng giống như hiện tại, một bên theo đuổi Diêu Tử Khê một bên khác lại cùng người khác qua lại?”

“Làm sao ngươi biết?” Lúc này Quý Sâm mới phát hiện trực giác của người này rất tốt. Lẽ nào cái này là trực giác của trung khuyển?

“Bộ dáng này của ngươi, chẳng trách không thể theo đuổi được Diêu Tử Khê! Y vốn là người mẫn cảm, nếu ngươi không phải là toàn tâm toàn ý đối với y, khẳng định ngươi đã sớm out!”

Quý Sâm cười khổ một tiếng. Không nghĩ đến Diệp Đạt còn nhỏ tuổi hơn mình, thời gian tiếp xúc với Diêu Tử Khê ngắn hơn mình nhưng lại có thể nhận thức được như thế.

Lúc trước theo đuổi Diêu Tử Khê xác thực là chân tâm.

Diêu Tử Khê là một thiếu niên lạnh lùng lại mang theo u buồn, bóng lưng tinh tế thường làm mình nhớ thương, thế là nghĩ tất cả biện pháp tiếp cận thiếu niên này.

Lúc đi học thì chiếm lấy chỗ ngồi bên cạnh Diêu Tử Khê, cho dù tan học không tiện đường cũng cố ý nói mình cùng đường với y, cho dù mình vì y trả giá nhiều hơn nữa, Diêu Tử Khê trước sau như một vẫn là gương mặt lạnh lẽo kia.

Sau một khoảng thời gian liền cảm thấy mất mặt. Chính mình vừa soái điều kiện lại tốt, nam nữ không thiếu, vì sao còn phải như tiểu tùy tùng đi bên người y, nhìn sắc mặt của y? Thế là dần dần xa lánh, bắt đầu trải qua cuộc sống dâm loạn.

Chỉ là tình cờ đi học nhìn thấy gương mặt thanh lệ của Diêu Tử Khê, tâm vẫn không ngừng động.

Chỉ có lần đó Diêu Tử Khê hỏi: “Sao dạo này ngươi ít đến trường vậy?”

“Bởi vì phải làm tình!” Hình như lúc đó mình là cười khẩy mà trả lời.

Diêu Tử Khê lạnh lùng nhìn hắn một cái, tiếp theo không cùng mình nói thêm câu nào….

Duy nhất chỉ một lần đắc thủ, lúc đó là tiệc sinh nhật của bạn học, chính mình nhất thời phấn khởi, có lẽ là đã có ý định từ trước, hung hăng chuốc rượu Diêu Tử Khê. Ngày đó tâm tình Diêu Tử Khê cũng không tốt lắm, một ly lại một ly không ngừng uống, rõ ràng không chịu được nữa nhưng vẫn liều mạng nhận lấy rượu mình đưa đến…. Thế là thuận lý thành chương mà phát sinh quan hệ.
Diêu Tử Khê phi thường trúc trắc, chắc là lần đầu tiên. Chính mình kích động không thôi, hôn lên từng tấc da thịt y, y bởi vì sung sướng mà khuôn mặt dị thường diễm lệ, nhưng khi cao trào Diêu Tử Khê lại lớn tiếng hô: “Liệt Diễm, Liệt Diễm….” Một loại phẫn nộ hung hăng lang tràn khắp toàn thân, không còn ôn nhu, chỉ còn sự trả thù thô bạo mà tiến công, nơi giao hợp tràn ra máu tươi nhuộm đỏ ga trải giường.

**********************

“Như vậy bánh gato thì sao?” Liệt Diễm thăm dò ý kiến Diêu Tử Khê. Kỳ Nhất Hàn thích ăn đồ ngọt, Liệt Diễm chuẩn bị mua một cái bánh gato rồi trở về, nghĩ đến buổi tối có thể thoa bơ lên khắp toàn thân Kỳ Nhất Hàn, Liệt Diễm liền cảm thấy bánh gato đầy bơ kia không tệ lắm. (úi cái định mệnh không lẽ tui đã lầm sao, Liệt Diễm không phải là thụ sao, cái đm sao bây giờ lại…………..=.-)

Ý thức được bầu không khí có chút yên tĩnh, Liệt Diễm kỳ quái ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Diêu Tử Khê cùng nhân viên cửa hàng gương mặt thẳng tắp nhìn đối phương.

Sau khi nhìn thấy Diêu Tử Khê cười híp mắt lôi kéo một nam nhân xa lạ đến cửa hàng thì trong đầu Diệp Đạt trống rỗng, trong nháy mắt toàn thân vô lực.

Không phải rất bận sao? Không phải ngay cả lễ tình nhân cũng không thể đi sao? Người đàn ông kia nghiêm túc chọn bánh gato, còn Diêu Tử Khê lại lặng lẽ nhìn gương mặt của nam nhân kia, ánh mắt thâm tình như vậy, ngay cả mình cũng chưa từng nhìn thấy.

Hóa ra Diêu Tử Khê cũng có một mặt khác ngoài sự lạnh lùng kia, sẽ dùng ánh mắt mê luyến như vậy nhìn chăm chú một người!

Chỉ là người kia không phải là mình, Diệp Đạt bắt đầu tiếp nhận sự thật này.

Trái tim như bị người khác mạnh mẽ đánh mạnh một quyền, máu toàn thân không ngừng nóng lên, địa phương tiếp xúc với hộp nhẫn càng nóng rực như bị bỏng.

“Hắn có phải là thân thích của ngươi?” Diệp Đạt không biết vì sao mình có thể chấn định hỏi như thế.

Bắt gặp ánh mắt của Diệp Đạt, Diêu Tử Khê kinh ngạc đến ngây người! Bất luận như thế nào cũng chưa từng nghĩ đến sẽ gặp hắn dưới tình huống này.

Mặt Diệp Đạt lập tức trắng bệch, môi cũng không còn chút máu, ánh mắt bi thương chứa đầy tuyệt vọng nhìn Diêu Tử Khê.

Diêu Tử Khê chưa từng nghĩ sẽ nhìn kỹ Diệp Đạt như lúc này.

“Hắn có phải thân thích của ngươi không?” Diệp Đạt lặp lại câu hỏi một lần nữa, ánh mắt vừa tuyệt vọng lại vừa hi vọng chăm chú nhìn Diêu Tử Khê, chỉ cần y mở miệng nói phải thì hắn cái gì cũng đều tin tưởng.

Liệt Diễm cũng cảm thấy Diêu Tử Khê cùng nhân viên tiệm bánh gato có gì đó không đúng.

Sau khi Liệt Diễm cùng Kỳ Nhất Hàn du lịch nước ngoài trở về liền nghĩ đến thăm Diêu Tử Khê, mọi người cùng nhau tụ họp. Diêu Tử Khê cũng rất thoải mái đáp ứng.

Trong nhà vẫn giống như trước kia, nhưng lại cảm thấy có gì đó không giống, không biết là không giống ở chỗ nào. Thế nhưng Kỳ Nhất Hàn tỉ mỉ nói với mình, nói không chừng Diêu Tử Khê đã có tình nhân rồi.

Bởi vì trong nhà có thêm đĩa thi đấu bóng rổ, kẹo cao su, trong tủ lạnh còn có pepsi! Từ khi Diêu Tử Khê mở phòng khám, ngay cả NBA cũng không nhìn chớ nói chi thu gom những video kinh điển về bóng rổ, huống chi là kẹo cao su cùng pepsi, Diêu Tử Khê thân là bác sĩ càng sẽ không chạm vào.

Chẳng lẽ…. là nhân viên tiệm bánh này à! Liệt Diễm suy đoán.

Chàng trai cao lớn đẹp trai dùng biểu tình trực khóc nhìn Diêu Tử Khê.

“Ta không phải thân thích của y mà chỉ là bằng hữu bình thường mà thôi.” Liệt Diễm mỉm cười nói, muốn hòa hoãn bầu không khí, tiêu trừ nghi ngờ của chàng trai này.

Nhưng mà, lời vừa nói ra khỏi miệng, vẻ mặt chàng trai tràn đầy tuyệt vọng cùng bi thương. Diêu Tử Khê dùng ánh mắt trách cứ nhìn Liệt Diễm, loại ánh mắt này là lần đầu tiên Liệt Diễm nhìn thấy.

Chương 9-1

“Diệp Đạt….” Diêu Tử Khê không biết mở miệng như thế nào.

“Đừng gọi tên ta!” Ngữ khí Diệp Đạt đặc biệt ác liệt, bỗng nhiên từ quầy vươn nửa người ra ngoài, thô bạo tóm chặt cổ áo y, dùng lực thô bạo kéo y lảo đảo một bước về phía mình.

“Có phải ngươi gạt ta! Ngươi nói, mau nói!” Diệp Đạt vừa phẫn nộ vừa bi thương chất vấn Diêu Tử Khê, trợn mắt.

Cổ bị cổ áo mạnh mẽ kìm lại, hô hấp có chút khó khăn, Diêu Tử Khê bắt đầu ho khụ khụ. 

“Buông tay!” Liệt Diễm lớn tiếng ra lệnh, cấp tốc nắm lấy cổ tay Diệp Đạt.

Nguyên bản Liệt Diễm vốn đứng ở bên ngoài có thế hơn, ra tay vừa hung bạo vừa tàn nhẫn. Trong nháy mắt cánh tay Diệp Đạt biến dạng, đau đớn như bị lửa thiu từ bả vai truyền đến cổ tay.

Diệp Đạt suýt chút nữa đau đến la thành tiếng nhưng lại mạnh mẽ cắn vào môi kìm nén không phát ra tiếng, không ngờ chính mình lại ở trước mặt Diêu Tử Khê thất thố.

Động tĩnh trong tiệm khá lớn, khách nhân liền quây quanh xem kịch vui.

“Diệp Đạt!” Điếm trưởng nổi nóng, “Còn không mau xin lỗi khách nhân!”

Một lúc sau điếm trưởng liền nhận được ánh mắt phẫn hận của Diệp Đạt, đôi mắt đỏ sậm phảng phất như một con trâu đang mất bình tĩnh.

“Diệp Đạt, hôm nay ngươi về nghĩ sớm đi.” Điếm trưởng sợ mất mật, chỉ đành thay đổi ngữ khí. 

Diệp Đạt nhìn chằm chằm Diêu Tử Khê, một bên tiết hận một bên hung hăng cởi đồng phục của tiệm ra.

Nhưng mà mãi đến một khắc cuối cùng kia, Diêu Tử Khê cũng chỉ cúi đầu, trầm mặc không nói lời nào.

Hắn tựa như phát điên chạy về nhà, dùng sức nằm xuống giường lung tung đá mấy lần, trước ngực có vật gì đó cấn trước ngực hắn.

Là nhẫn ngày hôm nay chưa kịp tặng y.    

Hoa trên chiếc hộp đã bị ép hỏng, không đẹp đẽ giống như lúc trước. Diệp Đạt mở hộp ra, trong căn phòng yên tĩnh phát ra âm thanh ba một tiếng, chiếc nhẫn bạch kim LOVE FOREVER sáng lấp lánh.

Ngực quặn đau không ngớt.

Diệp Đạt lấy nhẫn ra, ảo tưởng một người vươn bàn tay trắng nõn ra.

“Ngươi thích không?” Diêu Tử Khê chăm chú làm cơm, ôn nhu nhìn mình.

Trong căn phòng yên tĩnh chỉ có âm thanh của chính mình.

“Ngươi đồng ý sao?” Nghĩ đến bóng hình Diêu Tử Khê xen lẫn trong đám người hướng mình hô cố lên. 

Không có người đáp lại.Một giọt nước từ khóe mắt rơi xuống.

Chiếc nhẫn khắc chữ LOVE FOREVER bên trong căn phòng u ám phá lệ lộng lẫy.

******

Mặc dù nói với Liệt Diễm không cần để ý, về nhà còn cùng Kỳ Nhất Hàn chia bánh gato, thế nhưng buổi tối nằm trên giường làm thế nào cũng không ngủ được.

Hương vị ngọt ngào của bánh gato còn vươn vấn nơi cổ họng không tản đi, phi thường không thoải mái, lúc này mới nhớ mình luôn không thích đồ ngọt thế nhưng bất tri bất giác ăn hai khối bánh gato, nhớ lại lúc gặp Diệp Đạt trong tiệm bánh gato. 

Hiện tại Diệp Đạt đối với mình rất tức giận đi? Bị mình lừa dối, tức giận cũng phải, Diêu Tử Khê sâu sắc thở dài dùng tay che đi đôi mắt.

Ngôi nhà này vốn một nửa là của Liệt Diễm, Liệt Diễn trở lại ở mấy ngày cũng không thể trách được.

Thế nhưng không biết lúc đó mình nghĩ như thế nào lại không muốn Liệt Diễm và Diệp Đạt gặp nhau. Đến cùng là không mấy để ý đến phần tình cảm này hay là không tin tưởng Diệp Đạt, hay là ái mộ Liệt Diễm nhiều năm như vậy không nỡ buông tay?

Luôn cảm thấy nếu như bị Liệt Diễm phát hiện y nghiêm túc qua lại với một người chính là đối diện với người mình thầm thương là phản bội, loại tâm tình hỗn tạp này không ngừng dâng lên, cuối cùng liền quyết định để Diệp Đạt trước tiên dọn ra ngoài. 

Liệt Diễm cùng Kỳ Nhất Hàn cùng nhau trở về, gặp nhau vui vẻ một lúc liền quên đi tự trách của mình với Diệp Đạt.

Nhưng mà y cảm thấy có gì đó không giống trước kia, chẳng biết từ lúc nào y đã không còn sự độc chiếm với Liệt Diễm nữa.

Không có cách nào ngủ được, ánh mắt tràn đầy bi thương của Diệp Đạt cứ xuất hiện trong đầu y.
Áy náy cùng hối hận cứ va chạm trong ngực Diêu Tử Khê. Ngoại trừ Liệt Diễm, hắn là người đầu tiên y quan tâm nhiều như vậy. Y nên tìm một cơ hội nói lời xin lỗi với hắn, Diêu Tử Khê trở mình, nghiêm túc suy nghĩ.

“Xin lỗi..” Diêu Tử Khê gửi một tin nhắn cho Diệp Đạt. Tuy rằng Diêu Tử Khê là một người kiêu ngạo chán ghét việc xin lỗi, thế nhưng ngoại trừ nói xin lỗi y không biết nói gì cho tốt, chờ Diệp Đạt trả lời tin nhắn, nhưng từ sáng sớm đến chạng vạng vẫn không thấy điện thoại hồi âm.

Diêu Tử Khê có chút kinh ngạc, mình đã hạ mình xin lỗi trước, Diệp Đạt còn bất mãn gì chứ? Nhất định hồi âm cho mình!

Diêu Tử Khê tin tưởng như vậy liền tiếp tục chờ đợi. Buổi tối Liệt Diễm, Kỳ Nhất Hàn và Diêu Tử Khê ngồi cùng nhau xem tivi nhưng Diêu Tử Khê không hề tập trung hoàn toàn, không biết trên tivi đang chiếu cái gì.

Qua nửa đêm, Diêu Tử Khê càng bất an lại gửi thêm một tin nhắn, thế nhưng đến ngày thứ hai vẫn không có bất kì hồi âm nào.

Diêu Tử Khê lăn qua lộn lại không ngủ được, đối với việc Diệp Đạt không để ý đến mình y liền cảm thấy bất an. Thời điểm ở phòng khám đụng phải bệnh nhân ho khan sẽ nhớ đến tình cảnh lần đầu tiên Diệp Đạt đến khám bệnh.

Không biết người kia có chăm sóc tốt chính mình hay không, Diêu Tử Khê nghĩ như vậy, trong đầu lại hiện ra tình cảnh trong tiệm bánh ngày hôm đó, Diệp Đạt hung hăng nắm lấy cổ áo mình, chính mình hô hấp không thông.

Kỳ quái chính là y lại không hề hận hắn, trái lại nghĩ, nếu như lúc đó y xin lỗi hắn là tốt rồi, hay là từ lúc bắt đầu giới thiệu Diệp Đạt với Liệt Diễm và Kỳ Nhất Hàn là tốt rồi. 

Nếu vậy Diệp Đạt sẽ không tức giận càng không bị thương, sẽ không nhìn mình hung ác như vậy, cả ngày Diêu Tử Khê đều cau mày, toàn thân đều tỏa ra hàn khí.

Diêu Tử Khê thử gọi vào điện thoại của Diệp Đạt, lúc trước toàn là Diệp Đạt gọi cho y, lần đầu tiên y chủ động gọi cho hắn, còn cảm thấy có chút khó chịu, không biết sau khi hắn tiếp điện thoại thì nói gì mới tốt.

Thế nhưng đối phương không hề cho y cơ hội đó, di động vốn tắt máy!

Chẳng lẽ vì không muốn tiếp điện thoại của mình nên mới tắt máy? Diêu Tử Khê vừa nghĩ đến đối phương có suy nghĩ này trong lòng liền khó chịu, thế nhưng trong tối hôm đó vẫn tiếp tục gọi bốn năm cuộc điện thoại, nhưng điện thoại đối phương vẫn trước sau như một ở trạng thái tắt máy.

Không phải Diệp Đạt yêu mình sao? Không phải cho dù bị mình đuổi ra ngoài vẫn không chịu đi sao? Diêu Tử Khê hồi tưởng lại những lời hắn nói với y. Yêu thương của hắn đối với y y luôn cảm giác được. Nếu như yêu thích mình vì sao lại không đến?

Lẽ nào Diệp Đạt bắt đầu cảm thấy chán mình? Hay là cảm thấy mình không đáp lại tình cảm của hắn, lại bị mình lừa dối vào lễ tình nhân, cho nên nhiệt tình của hắn đối với mình nhạt đi?

Tâm tình Diêu Tử Khê càng ngày càng kém, ở phòng khám phạm sai lầm càng nhiều, mấy tiểu hộ sĩ bị Diêu Tử Khê càng ngày càng lạnh dọa đến nơm nớp lo sợ.

Buổi tối về đến nhà, trước đây cảm thấy Liệt Diễm cùng Kỳ Nhất Hàn hai người rất thích đi du lịch các quốc gia khác, nghe họ kể về những sự việc họ trải qua nhưng không cách nào tập trung được, nói chuyện cũng câu được câu mất làm Liệt Diễm cùng Kỳ Nhất Hàn rất ngạc nhiên nhìn y: “Không có việc gì chứ?” Nhưng y chỉ im lặng không nói. 

**************

Mấy ngày kế tiếp Diệp Đạt vẫn không liên hệ với y.

Hắn thật sự từ bỏ mình sao? Diêu Tử Khê đứng ngồi không yên, cảm giác mất mác trong lòng càng lúc càng lớn. Muốn gọi điện cho bạn của Diệp Đạt, lúc này mới phát hiện hầu như mình chưa từng quan tâm đến sinh hoạt của đối phương.

Ngoại trừ biết hắn là sinh viên của Tinh Viên đại học, thích chơi bóng rổ, ở bên ngoài có bao nhiêu bằng hữu thì y hoàn toàn không biết.

Chương 9-2

May mắn lần trước ở bệnh viện có trao đổi danh thiếp với Quý Sâm, Diêu Tử Khê tìm tấm danh thiếp kia, ấn dãy số trên danh thiếp bảo Quý Sâm gọi Thường Tiểu Đằng cùng đến.

“Có chuyện gì?” Thường Tiểu Đằng luôn luôn đáng yêu lúc này lại cực thiếu kiên nhẫn.

Từ trước đến giờ Diêu Tử Khê đều căm ghét nhìn sắc mặt của người khác tự nhiên gương mặt cũng lạnh xuống, dĩ vãng Quý Sâm luôn không đáng tin lúc này lại có vẻ rất thận trọng, không khí giữa ba người có chút kì quái.

“Xảy ra chuyện gì sao?” Quý Sâm dò hỏi. 

Rất khó để mở miệng, Diêu Tử Khê đành kể lại sự việc xảy ra ngày hôm qua ở tiệm bánh gato.

Quý Sâm lắc đầu, không nghĩ đến sau khi mình rời đi lại phát sinh chuyện như vậy.

Tuy rằng không muốn Diêu Tử Khê thích người khác, nhưng lại cảm thấy Diệp Đạt rất đáng thương, “Đứa trẻ kia thật sự rất yêu ngươi, đến tiệm bánh gato làm việc cũng chỉ vì muốn mua nhẫn cho ngươi.”

“Nhẫn?” Diêu Tử Khê kinh ngạc. Mình chưa từng thấy nhẫn gì cả.

“Bởi vì hắn muốn cùng ngươi trôi qua lễ tình nhân!” Thường Tiểu Đằng ngồi một bên cuối cùng nhịn không được vỗ mạnh bàn một cái, hướng Diêu Tử Khê quát: “Hắn khổ cực làm việc như vậy đều là vì ngươi! Một người lại làm ba phần công việc, thời điểm làm công ở công trường suýt nữa bị gạch rơi xuống đập chết! Ngươi có biết hay không….. Bởi vì ngươi là người hắn yêu nhất, là lễ tình nhân đầu tiên của các ngươi, vì lẽ đó hắn rất quý trọng!”

Diêu Tử Khê chợt nhớ đến buổi tối hôm đó Diệp Đạt rời đi, trên tóc và trán đầy tro bụi xi măng.

Chính mình, rốt cuộc đã làm gì! Diêu Tử Khê cực kỳ hối hận.

Không biết trở về nhà bằng cách nào, trong đầu cứ lặp đi lặp lại câu nói cuối cùng của Thường Tiểu Đằng, “Không biết vì sao Diệp Đạt lại thích loại người ích kỷ như ngươi, làm toàn thân mang đầy thương tích nhưng nhận được gì từ ngươi? Chỉ là sự lừa dối! Ta hy vọng Diệp Đạt chưa từng thích qua ngươi!”

“Ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc!” Diêu Tử Khê có bệnh thích sạch sẽ, thế nhưng mấy ngày này không có tâm tình đi dọn dẹp phòng, Diêu Tử Khê một lần lại một lần mắng ngu ngốc. 

Không biết là mắng Diệp Đạt vì làm mình vui mà suýt chút nữa bỏ mệnh, hay là mắng mình từ đầu đến cuối không dám đối mặt với tình cảm……

Không cách nào sắp xếp lại tâm tình của chính mình, muốn nói loại tiểu hài tử này căn bản không hợp với mình, nhưng không cách nào kìm lòng được mà hồi tưởng lại khuôn mặt của Diệp Đạt, Diệp Đạt ôm mình nói lời yêu đương, dáng vẻ nỗ lực chơi bóng rổ của Diệp Đạt……

Tuy rằng Thường Tiểu Đằng không trực tiếp nói thẳng, nhưng mình có thể hiểu được Diệp Đạt sẽ không bao giờ chủ động tìm mình.

Thật sự phải đến trường tìm hắn sao? Diêu Tử Khê do dự không quyết định được. Từ trước đến giờ y chưa từng làm như vậy. Không, phải nói là không dám đi.

Cho dù mình làm vậy là không đúng, nhưng tại sao lại muốn Diệp Đạt tha thứ, muốn nói chuyện với hắn, nếu như đến đó hắn không để ý đến mình thì phải làm sao đây? Theo lời Thường Tiểu Đằng nói, Diệp Đạt vì mình mà khổ sở làm việc, kết quả lễ tình nhân lại bị mình lừa dối.

Nhất định Diệp Đạt sẽ không dễ dàng tha thứ cho mình, mà mình cũng không biết có thể chịu đựng được thái độ cự tuyệt của Diệp Đạt hay không. Có lẽ, cho dù hắn không còn thích mình, mình cũng có thể chịu đựng được đi.

Vốn muốn lui mình vào tầng bảo hộ, nhưng trong lúc vô tình lại phát hiện một notebook. Lúc trước Diệp Đạt không cách nào có thể nói, chỉ có thể thông qua notebook viết chữ lên đó để truyền đạt ý nghĩ cho mình.

Hầu hết những vật này đều là Diệp Đạt mang đi, chỉ có cái bìa màu xanh nhạt bên ngoài notebook là của mình nên hắn để lại không mang đi.Nhìn lại ngôn ngữ ấu trĩ của Diệp Đạt, Diêu Tử Khê cảm thấy buồn cười.

Ta muốn ăn thịt kho tàu, nhìn dáng vẻ ngươi làm cơm ta thấy thật hạnh phúc, Dòng Suối Nhỏ là một băng sơn đại mỹ nam….. Diêu Tử Khê từng tờ từng tờ lật xem, y từng qua lại không ít người, tình nhân không có người này thì có người khác, thế nhưng không biết vì sao Diệp Đạt mang đến cho y đơn thuần chỉ là vui thích, lật đến một trang kia, tay Diêu Tử Khê bỗng nhiên cứng đờ, trên tờ giấy trắng chỉ viết một câu: “Nếu giữa chúng ta là khoảng cách một nghìn bước, chỉ cần ngươi tiến lên phía trước một bước, ta liền có khả năng bước chín trăm chín mươi chín bước còn lại.”

*************

Diêu Tử Khê đứng phụ cận cổng vào Tinh Viên đại học.

Nếu như đứng nơi này chờ, Diệp Đạt nhất định sẽ xuất hiện.

Nếu làm như vậy, người khác nhất định sẽ thấy mình rất kỳ quái, nhưng vì để gặp được Diệp Đạt, Diêu Tử Khê không thể làm gì khác hơn là cố nhịn.

Cuối cùng, mái tóc màu nâu kia cũng tiến vào tầm nhìn của y, tay trái ôm một quả bóng rổ thân thiết cười nói với người bên cạnh. Người con trai bên cạnh Diệp Đạt rất cao, còn cao hơn Diệp Đạt mấy centimet, tay phải thân mật khoát lên bả vai Diệp Đạt. Diêu Tử Khê cảm thấy người này nhìn có chút quen thế nhưng nghĩ một hồi cũng không nhớ nổi đối phương là ai.

“Diệp Đạt….” Diêu Tử Khê khẽ gọi.

Nghe được thanh âm, Diệp Đạt đầu tiên là sững sờ, vội vàng tìm kiếm nơi phát ra thanh âm, liền nhìn thấy Diêu Tử Khê thở phào nhẹ nhõm.

“Diệp Đạt.” Diêu Tử Khê tiến lại gần, “….Ngày đó, ta xin lỗi.” Diêu Tử Khê nhắm mắt nói xin lỗi.

Diệp Đạt cũng một bộ dáng giật mình, kinh ngạc đến miệng cũng không khép lại được. 
“Hắn là ai?” Người con trai bên cạnh hỏi.

“Chỉ là người quen mà thôi.” Diệp Đạt dừng lại một chút, bĩu môi nói: “Chúng ta trở về thôi!”

Người con trai kia đánh giá Diêu Tử Khê một chút, sau đó nhíu nhíu mày, càng dùng sức ôm lấy cánh tay Diệp Đạt.

Thế mà không để ý mình! Diêu Tử Khê tức giận nhìn chằm chằm bóng lưng Diệp Đạt. 

Ủ rũ về nhà, quả nhiên Diệp Đạt thật sự từ chối mình.

Diêu Tử Khê một trận phiền muộn, đã một khoảng thời gian y chưa hề ngủ yên ổn, ép buộc chính mình ngủ, nhưng vừa nhắm mắt trong đầu liền hồi tưởng lại tình cảnh buổi chiều hôm nay, nam sinh kia thân mật vươn tay khoát lên vai Diệp Đạt, mà Diệp Đạt chỉ lạnh lùng nói mình với hắn chỉ là người quen mà thôi.

Giống như những lời mình đã từng nói với Diệp Đạt, lẽ nào Diệp Đạt là đang trả thù mình sao? Có khi nào nam sinh kia là tình nhân của Diệp Đạt không?

Đáng giận! Nhanh như vậy mà đã có tình nhân rồi! Thiệt thòi trước kia hắn còn luôn miệng nói yêu thích mình, nếu yêu thích mình, nhìn thấy mình đến trường hắn phải cao hứng nhào đến mới đúng nha! (úi giời, em quên là nó đang dỗi sao, ngu chết được)

Diêu Tử Khê nguyền rủa một tiếng, lấy ra chai rượu vang Liệt Diễm mang về từ Bordeaux, một ly lại một ly uống vào, cách mượn rượu giải sầu này rất nhiều năm trước y đã từng dùng một lần….. Thân thể trẻ tuổi dán vào người mình, cơ thể quang lõa lộ ra làn da màu mật ong. Thân thể bởi vì trường kỳ luyện tập bóng rổ mà trở nên rắn chắc mạnh mẽ, Diệp Đạt đem phân thân của mình ngậm vào miệng, tuy rằng kỹ xảo không được tốt lắm nhưng mình ở trong miệng hắn dị thường hưng phấn.

Hắn rất dụng tâm liếm láp chính mình, sung sướng càng ngày càng mãnh liệt, chính mình nâng lên mặt hắn, ở yết hầu cắn một cái….. Đến khi bạch trọc bắn lên tay mình, Diêu Tử Khê mới run rẩy cầm khăn giấy lau chùi.

*****************

Lần thứ hai đến Tinh Viên đại học, Diêu Tử Khê đã quen với mấy cô gái ở trước cổng chỉ chỉ chỏ chỏ. 

Diệp Đạt đi ra thấy Diêu Tử Khê thì lấy làm kinh hãi, không ngờ Diêu Tử Khê còn trở lại. Có điều, Diệp Đạt chỉ liếc nhìn Diêu Tử Khê một cái, rồi sau đó lập tức lôi kéo nam sinh lần trước đi cùng hắn hướng một nơi khác mà đi.

“Diệp Đạt!” Diêu Tử Khê lạnh lùng kêu một tiếng, “Ngươi thử đi một bước nữa cho ta xem!” Thanh âm lạnh lẽo mang theo sức mạnh không cho kháng cự.

Diệp Đạt sững người lại, trên mặt mang theo không cam lòng, nhưng một chút cử động cũng không dám.

Còn may, trong lòng tên này vẫn còn có y! Diêu Tử Khê âm thầm thở phào nhẹ nhõm, bên ngoài vẫn là một bộ dáng lạnh lùng, hai tay đút trong túi quần đi đến trước mặt Diệp Đạt, lạnh lạnh nói với nam sinh bên cạnh hắn: “Ngươi đi về trước đi!” 

“Nhưng mà….” Đối phương hơi do dự.

Diêu Tử Khê chỉ lạnh lùng nhìn lướt qua, đối phương liền bị ánh mắt lạnh như băng của Diêu Tử Khê áp chế.

“Chúng ta muốn đi làm tình bàn chuyện yêu đương, ngươi cũng muốn theo sao?” hai tay Diêu Tử Khê ôm lấy cổ Diệp Đạt, lạnh giọng nói với nam sinh bên cạnh.

Chương 10-1

“Ngươi lấy tư cách gì nói như thế trước mặt bằng hữu của ta!” Diệp Đạt tức giận nói.

“Câm miệng!” Diêu Tử Khê lạnh giọng ra lệnh, “Lên xe!”

“Không…” Lời còn chưa nói xong liền tiêu thất bên trong ánh mắt thiếu kiên nhẫn của Diêu Tử Khê. 

Diệp Đạt bất đắc dĩ ngồi vào vị trí phó lái thắt chặt dây an toàn.

Diêu Tử Khê một bộ dáng băng sơn lại như rắn độc đã triệt để khắc sâu vào đáy lòng hắn, chỉ cần một ánh mắt lạnh lùng liền làm hắn vừa thương vừa sợ.

Xe dừng trước một nhà hàng sang trọng, Diêu Tử Khê ra hiệu cho Diệp Đạt đi vào.

Một nơi phi thường xa hoa, Diệp Đạt nhìn quần áo của mình một chút, nút áo còn rơi mất một viên, cảm thấy hoàn toàn không hợp với nơi này.

Len lén nhìn biểu tình trên mặt Diêu Tử Khê, thế nhưng y không hề có ý muốn rời khỏi. 

Là một nhà hàng cơm Tây chính thống, trứng cá muối, canh hành tây chuẩn kiểu Pháp, bánh mì, bò bít tết, salad, caramen, cà phê từng món từng món được dọn lên, Diệp Đạt càng ăn càng thấy không thoải mái.

“Không thích sao?” Diêu Tử Khê hỏi.

“Ta không thích ăn cơm Tây.” Diệp Đạt thẳng thắn nói.

Diêu Tử Khê nhíu nhíu mày, “Nếu không thích thì đừng ăn.”

Sau khi dùng cơm xong, Diêu Tử Khê lại mang Diệp Đạt đến rạp chiếu phim.

“Ngươi muốn xem phim gì?” Diêu Tử Khê chỉ chỉ lịch chiếu.

Không hiểu nổi đến cùng là Diêu Tử Khê nghĩ gì, Diệp Đạt hoàn toàn dựa vào yêu thích của bản thân chọn một bộ phim. 

Diêu Tử Khê có chút kỳ quái nhìn Diệp Đạt, “Không nghĩ đến ngươi từ sáng đến tối chơi bóng rổ lại thích thể loại này.”

“Không được sao? Ai nói chơi bóng rổ thì không được chọn loại phim này?” Diệp Đạt phản bác.

Diêu Tử Khê không nói nữa, mua hai vé xem phim, chọn một chỗ ngồi cạnh quầy, hai người ngồi bên ngoài khoảng mười phút mới vào rạp.

Ngồi phía trước là một cặp tình nhân, trong tay hai người cầm bỏng ngô vui vẻ cười đùa. Phim bắt đầu chiếu, Diệp Đạt nhàm chán ngồi bên cạnh, Diêu Tử Khê liền nói: “Ta ra ngoài một chút!” Chờ đến khi trở lại trên tay y cầm một phần bỏng ngô cùng một chai pepsi nói: “Cho ngươi!”

“A, cám ơn… Ngươi không ăn sao?”

“Ta không uống pepsi.”

“Ồ.”

Phim bắt đầu chiếu, lúc mới bắt đầu nội dung bộ phim còn tương đối nhẹ nhàng, nam chính nữ chính từ từ gặp gỡ.

Diệp Đạt thả lỏng ăn bỏng ngô, nghĩ đến Diêu Tử Khê chỉ nói là không thể uống pepsi chứ không nói là không thể ăn bỏng ngô, Diệp Đạt liền đưa phần bỏng ngô đến trước mặt y. 

Diêu Tử Khê lắc đầu một cái, Diệp Đạt có chút mất hứng, trực tiếp cầm lấy bỏng ngô nhét vào miệng y, Diêu Tử Khê do dự một chút liền nuốt bỏng ngô trên tay Diệp Đạt vào.Diệp Đạt đắc ý tiếp tục uy Diêu Tử Khê ăn bỏng ngô.

Phim chiếu được hơn phân nửa, nội dung bộ phim đột nhiên chuyển tiếp đột ngột, nam chính nữ chính hiểu lầm rồi chia lìa, nam chính cưới người khác, nhiều năm sau nam chính trở về cố hương chỉ nhìn thấy phần mộ của nữ chính.

Hóa ra nữ chính chưa từng thay lòng, vẫn một lòng chờ đợi nam chính, suốt ngày chỉ khóc cho đến khi chết. Trên bia mộ chỉ khắc một câu nói nho nhỏ, ‘Thủy Nhãn ta yêu ngươi.’ 

Kết hợp với âm nhạc ưu thương, nữ nhân toàn trường đều òa khóc lên, có một ít nam sinh khóe mắt có chút ướt át.

Sau khi rời khỏi rạp chiếu phim, Diệp Đạt vẫn không kiềm chế được khóc lên. Diêu Tử Khê đi song song với Diệp Đạt vươn tay sờ sờ đầu hắn, “Không nghĩ đến ngươi sẽ khóc thành như vậy!”

“Quá thương tâm! Cuối cùng bọn họ cũng không đến được với nhau…..”

“Chỉ có bi kịch mới làm cho người khác rung động, mới có thể để mọi người nhớ kĩ.” 

“Vậy ta tình nguyện để người xung quanh quên mình, chỉ cần ta có thể cùng người ta yêu ở cùng một chỗ!”

“Người ngươi yêu là ai?”

“Đương nhiên là ngươi….” Ý thức được mình vừa nói gì, Diệp Đạt vội vã che miệng lại, “Ta nói cho ngươi biết! Ta sẽ không tha thứ cho ngươi!” Diệp Đạt cảm thấy không đủ liền bổ sung thêm: “Xem như ta là người thích ngươi trước! Xem như chỉ là ta đơn phương yêu ngươi, thế nhưng ta cũng có tự tôn, cũng sẽ bị dối lừa mà thương tâm!” 

Người bên cạnh im lặng trong chốc lát, Diệp Đạt lén lút nhìn Diêu Tử Khê.

“Hôm nay không phải là sinh nhật ngươi sao? Ngươi muốn quà gì?”

“…. Yêu ngươi.” (ý ở đây là em nó đòi nện bạn thụ =])

Tuy rằng đến khách sạn cao cấp thế nhưng Diệp Đạt không mấy cao hứng.Ý thức được Diệp Đạt không vui, Diêu Tử Khê mở miệng hỏi, “Sao vậy?”

“Tại sao sinh nhật ta lại làm ở chỗ này? Tại sao không phải là nhà ngươi?” Diệp Đạt còn giữ trong lòng việc Diêu Tử Khê lừa dối mình.

“Ngôi nhà kia là ta cùng người khác cùng nhau mua, người ngủ bên gian phòng kia là của người khác.” 

“Như vậy, chúng ta có thể làm trong phòng ngươi!” Cho dù lỗ tai đã hồng hồng tỏa nhiệt, Diệp Đạt vẫn phi thường để ý vấn đề này.

“Không phải kế hoạch của ngươi là ăn cơm tối dưới ánh nến, sau đó xem phim rồi đi tản bộ, cuối cùng là đi khách sạn sao?” Diêu Tử Khê thở dài nói.

Những cái này….. Thật giống với sắp xếp của mình vào lễ tình nhân. Lẽ nào Diêu Tử Khê muốn bồi thường cho mình? Diệp Đạt mở to hai mắt.

“Nếu giữa chúng ta là khoảng cách một nghìn bước, chỉ cần ngươi tiến lên phía trước một bước, ta liền có khả năng bước chín trăm chín mươi chín bước còn lại.” Diêu Tử Khê dừng một chút, “Đã như vậy, ta sẽ tiến lên một bước này.” Sinh nhật, yêu thích, còn có sự vật vui vẻ, Diêu Tử Khê đều nhất nhất thỉnh giáo Thường Tiểu Đằng, tuy rằng Thường Tiểu Đằng vẫn không cho y vẻ mặt tốt cho lắm.

Diêu Tử Khê ngồi bên cạnh Diệp Đạt, nắm tay Diệp Đạt, mở lòng bàn tay Diệp Đạt ra, bên trên ngoại trừ những vết chai do nhiều năm luyện bóng rổ xuất hiện, còn có một chút bởi vì làm việc nặng tạo ra những bọc nước vỡ ra, cuối cùng tạo thành những vết chai mới. 

Diệp Đạt muốn rút tay về, “Đừng nhìn! Rất xấu!” Lại bị Diêu Tử Khê nắm chặt lại quý trọng mà xoa xoa, bàn tay bị đôi môi mềm mại chạm vào, từng chút từng chút hôn.

Đây là lần đầu tiên Diêu Tử Khê chủ động hôn mình, Diệp Đạt vừa nghĩ tim liền đập nhanh hơn.

“Xin lỗi….. Ta không biết ngươi vì ta mà trả giá nhiều như vậy.” Diêu Tử Khê áy náy nói.

Trong lòng dâng lên chua xót rồi lại có chút ngọt ngào, Diệp Đạt nhịn không được hôn Diêu Tử Khê, đây là lần đầu hai người hôn nhau sau bao ngày xa cách, không giống với cảm giác hôn môi trước đây, lần này càng hôn càng sâu tựa như muốn đem tất cả tình cảm trong lòng truyền đạt cho Diêu Tử Khê biết….

Sau khi kết thúc nụ hôn nồng nhiệt, Diệp Đạt dùng tay nhẹ nhàng xoa xoa đôi môi ướt át của Diêu Tử Khê, để y gối lên ngực trái mình lắng nghe tiếng tim đập, “Nghe nghe đi, tim ta vì ngươi mà đập. Ta rất yêu ngươi, thật sự rất yêu ngươi!” Diêu Tử Khê dùng sức ôm lấy Diệp Đạt.

“Bởi vì ngươi nói ngươi chán ghét người khác dối lừa ngươi, không cần giấu diếm, vì lẽ đó từ lần ta gạt ngươi trước kia, về sau tất cả những gì ta nói đều là sự thật.” Diêu Tử Khê theo bản năng gật gật đầu.

“Đêm đó ta nhìn thấy ánh mắt ngươi nhìn người đàn ông kia ta thật sự rất hâm mộ hắn, thật ghen tỵ với hắn! Rõ ràng ngươi nói hắn là thân thích của ngươi, thế thì tại sao ngươi lại dùng ánh mắt đó mà nhìn hắn?”

Diêu Tử Khê do dự một hồi lâu, một lát sau mới chậm rãi nói: “….. Hắn là người trước kia ta từng yêu, từ lúc ca ca ta mất, hắn là người luôn luôn chăm sóc ta.”

Diệp Đạt ôm lấy Diêu Tử Khê, bàn tay dùng lực rất lớn, giọng nói có chút run rẩy, “Như vậy, hiện tại ngươi vẫn còn yêu hắn sao?”

Diêu Tử Khê im lặng trong chốc lát.

“Cũng không quan hệ, ta sẽ cố gắng để ngươi biết ta nghiêm túc như thế nào, nếu như ta có chỗ nào không tốt, xin ngươi nói với ta, ta sẽ vì ngươi mà thay đổi! Thế nhưng xin ngươi đừng như ngày hôm đó, tim ta cũng biết đau, ta thật sự chịu không nổi…..” (Tui thề là khi tui làm tới đây, tui đã khóc đấy, không biết mọi người nghĩ thế nào nhưng tui rất thương bạn công trong này…..)

Diệp Đạt nghiêm túc như vậy, giây phút đó tâm Diêu Tử Khê một mảng mềm mại.

Không biết phải đáp lại như thế nào, Diêu Tử Khê cắn cắn môi dưới, cuối cùng hạ quyết tâm kéo quần Diệp Đạt xuống làm lộ ra phân thân cương cứng từ lâu, kề môi lại gần. Diêu Tử Khê chăm chú khẩu giao cho Diệp Đạt, nuốt nó vào miệng đến khi chạm đến nơi sâu nhất trong cổ họng, cố gắng dùng đầu lưỡi cẩn thận thưởng thức. 

Nơi nóng rực cứng rắn kia không lâu sau liền đạt cao trào, ở nơi ấm áp sâu trong cổ họng Diêu Tử Khê mà bắn ra luồng dịch ấm nóng.

Chương 10-2

Chờ đến khi phân thân Diệp Đạt lần thứ hai đứng thẳng lên, Diêu Tử Khê tự cởi quần áo mình ra, toàn thân trần trụi ngồi trên người hắn vừa hôn môi nồng nhiệt. Diêu Tử Khê một bên không ngừng điều chỉnh vị trí, mãi đến khi phân thân nóng rực chạm đến tiểu huyệt của mình, Diêu Tử Khê cắn môi chậm rãi hạ eo ngồi xuống.

“A…. Ân…. Ân….”

Phân thân Diệp Đạt nhanh chóng được vách thịt mềm mại ấm áp bao lấy, Diêu Tử Khê dựa vào trực giác không ngừng đung đưa phần eo, phân thân phía trước cũng bắt đầu cương lên đứng thẳng ma sát với bụng Diệp Đạt hưng phấn đến không ngừng run rẩy, một tay Diệp Đạt đỡ lấy eo Diêu Tử Khê, một tay nắm lấy tiểu Khê Khê vuốt ve lên xuống.

“Ta yêu ngươi, ta yêu ngươi….” Diệp Đạt một lần lại một lần bày tỏ.

Trái tim điên cuồng loạn nhịp, bên trong thân thể tựa như bị lửa nóng thiêu đốt đến không chịu nổi, không cách nào thẳng thắn nói ra tình cảm trong lòng, Diêu Tử Khê chỉ có thể điên cuồng vặn vẹo.

“Ngươi bây giờ không giống như thường ngày…..” Bàn tay ấm áp của Diệp Đạt vuốt ve gương mặt Diêu Tử Khê, “Ta thật thích….”

Nhận ra bên trong thanh âm của Diệp Đạt tràn ngập yêu thương, Diêu Tử Khê muốn kiềm nén vui sướng kịch liệt, thế nhưng vẫn không kiềm được mà hung mãnh bộc phát ra, tinh dịch trắng đục bắn đầy lên bụng và ngực của Diệp Đạt.

“Là nghe được thổ lộ của ta nên ngươi mới không nhịn được sao?” Diệp Đạt vui mừng hỏi.

Diêu Tử Khê hai mắt khép hờ ngồi trên người Diệp Đạt, lồng ngực phập phồng, hơi thở hổn hển dồn dập, khuôn mặt hiện lên tia ửng đỏ phi thường diễm lệ, một bộ dáng sung sướng tận cùng…. 

“Ừm….” Đôi mắt Diêu Tử Khê nhiễm đầy dục vọng nhìn Diệp Đạt, môi nhếch lên một nụ cười.

Diệp Đạt kích động kêu lên: “Ngươi cuối cùng cũng nói…. Cuối cùng cũng chịu nói rồi….” Hai tay Diệp Đạt cũng gia nhập vào trận hoan ái cuồng nhiệt, bắt đầu nhào nặn hai đầu v* đỏ hồng trước ngực Diêu Tử Khê, vị trí mẫn cảm bị người khác đùa giỡn khiến Diêu Tử Khê phát ra tiếng thở dốc mê người.

“Ngươi thật đẹp….” Diệp Đạt một lần lại một lần thật tâm tán thưởng.

Trái tim kịch liệt nhảy lên, hóa ra tiếp thu chân tâm của một người cảm giác lại tuyệt mỹ đến thế, Diêu Tử Khê không hề kiêng dè mà lớn tiếng rên rỉ, phân thân của Diệp Đạt trong cơ thể y nóng rực càng thêm to lớn, bốn mắt giao nhau đều nhìn thấy được tình ý nồng đậm trong mắt đối phương.

“Quá tốt rồi…. Cuối cùng ta cũng có thể ôm chặt người ta yêu…” Diệp Đạt phả ra hơi thở nóng rực. 

Không còn cách nào khống chế chính mình, Diêu Tử Khê tùy ý phóng túng, cúi đầu triền miên cùng đôi môi nóng rực của Diệp Đạt, không biết giải thích cảm giác trong lòng hiện tại như thế nào, có lẽ cảm giác trống rỗng lâu nay đã biến mất thay vào đó là niềm hạnh phúc tràn đầy….

“Ta yêu ngươi.” Mơ hồ nghe được có người ở bên tai mình thổ lộ.

Diêu Tử Khê khẽ ừ một tiếng, trên ngón tay áp út tựa hồ bị mang lên cái gì đó, trong phòng tràn đầy yêu thương, chiếc nhẫn LOVE FOREVER phát ra ánh sáng cảm động.

**********

“Các ngươi lại muốn đi đâu?” Diêu Tử Khê hơi nhíu nhíu mày, tùy ý khoác lên người một kiện áo tắm, cổ áo mở rộng có thể thấy trên cái cổ trắng nõn có không ít dấu hôn tình sắc do tối hôm qua Diệp Đạt lưu lại.

Lần đầu tiên nhìn thấy Diêu Tử Khê như vậy, đầu tiên Liệt Diễm sững sờ, sau đó không tiếng động chợt có loại cảm giác chung quy con gái mình cuối cùng cũng phải gả đi.

Bên trong phòng ngủ rộng lớn vẫn còn một người đang ngủ say, Diêu Tử Khê dẫn Liệt Diễm đi ra ngoài ban công, bầu trời trong xanh, không khí phá lệ tươi mát.

Cách đây không lâu y nhận được điện thoại của Liệt Diễm, hắn bảo cùng Kỳ Nhất Hàn tiếp tục chuyến lữ hành. Vốn định nói cho Diêu Tử Khê vào tối hôm qua, thế nhưng tối hôm qua Diêu Tử Khê một đêm không về nhà, gọi điện thoại thì cũng không ai tiếp.

Vốn muốn đến sân bay tiễn bọn họ, thế nhưng Liệt Diễm cùng Kỳ Nhất Hàn động tác nhanh hơn y một bước đã trên đường chuẩn bị xuất phát, Liệt Diễm hỏi y đang ở đâu nói sẽ đến xem mình một chút.

Diêu Tử Khê do dự một chút, cuối cùng cũng nói ra tên khách sạn mình đang ở.

Đầu bên kia truyền đến tiếng cười của hai người, cách một lúc sau mới nghe được âm thanh cố nén cười của Liệt Diễm, “Nhất Hàn nói người kia nhất định là chàng trai lần trước ta gặp trong tiệm bánh ngọt.”

Người bên cạnh còn đang ngủ say, trên khuôn mặt trẻ trung mang theo nụ cười thỏa mãn, cánh tay cường tráng ôm chặt eo y, có loại bất an sợ hãi y đột nhiên biến mất.

Diêu Tử Khê nhìn chiếc nhẫn LOVE FOREVER trên ngón áp út của Diệp Đạt rồi lại nhìn tay mình, chung quy vẫn thừa nhận, “Là hắn.”

Đầu điện thoại bên kia tiếng cười càng thêm trắng trợn, “Chúc mừng ngươi bị ăn! A, để kỷ niệm thời khắc này, chúng ta phải đến tặng một bao lì xì.”
Diêu Tử Khê nghiến răng nghiến lợi, lại khôi phục bản tính độc mồm ác miệng mắng: “Các ngươi đi chết đi!” 

Liệt Diễm nhìn người trong phòng một chút, cười hỏi. “Xác định là hắn?”

Gió nhẹ thổi qua, ánh sáng mặt trời chiếu lên khuôn mặt Diêu Tử Khê.

Diêu Tử Khê không mang kính nhìn vào càng thêm trẻ trung, gương mặt vì bị ánh nắng ban mai chiếu gọi mà trở nên nhu hòa, không còn lạnh lẽo như trước kia tựa như ánh nắng mùa xuân xua tan tuyết mùa đông.

Người trong phòng hoàn toàn không biết mình đang bị người khác đánh giá, động thân, sờ sờ người bên cạnh, xem gối như là Diêu Tử Khê ôm thật chặt mới hài lòng tiếp tục ngủ. 

“Tên ngu ngốc này!” Diêu Tử Khê cười mắng một câu.

Từ trước đến nay Liệt Diễm chưa bao giờ nhìn thấy nụ cười này từ Diêu Tử Khê, nụ cười ấm áp xuất phát từ nội tâm. Tuy rằng đối phương không trực tiếp trả lời, nhưng Liệt Diễm cũng đã biết được đáp án.

“Kỳ thật, ngươi cười lên trông rất đẹp.” Liệt Diễm tán thưởng.

Diêu Tử Khê ngẩn ra, nhìn vào ánh mắt đen nhánh của Liệt Diễm, khóe mắt nam nhân đã có chút nếp nhăn tinh tế cộng thêm mấy phần tang thương không thể giấu được. Nhưng chính như vậy, Liệt Diễm càng thêm thành thục và gợi cảm.

Mặt trời màu cam bắt đầu mọc lên từ hướng đông, ánh sáng êm dịu to lớn bao trùm cả thành phố, mỗi một nơi mỗi một góc đều tỏa ta khí tức của một ngày mới đã bắt đầu. 

“Ngu ngốc!” Diêu Tử Khê cười nói, “Ngươi nói như vậy, ta sẽ động lòng.”

Ánh nắng ban mai chiếu rọi lên bóng dáng hai người.

“Chìa khóa nhà ngươi!” Liệt Diễm đưa chìa khóa cho y, chỉ chỉ người trong phòng, “Sau này trực tiếp mang hắn về nhà đi!….. Thủ tục chuyển giao nhà ta và Kỳ Nhất Hàn đã làm tốt, sau này toàn quyền ngươi xử lý. Có điều, nói không chừng ngày nào đó chúng ta đột nhiên trở về tập kích các ngươi.” Liệt Diễm ung dung nói.

Diêu Tử Khê sửng sốt chốc lát, sau đó mới chậm rãi cầm lấy chìa khóa.

Chìa khóa nhẹ như vậy, rồi lại như nặng nghìn cân, nhưng Diêu Tử Khê rõ ràng nơi nào đó trong lòng y đã không còn thắt chặt như trước nữa.

Diêu Tử Khê híp híp mắt, hừ lạnh với Liệt Diễm một cái, “Đừng nghĩ rằng như vậy liền không cần trả tiền thuê nhà, đến lúc đó ta sẽ thu gấp đôi!”
“Ngươi cái tên này, trước kia là một tên mặt than cùng độc miệng, hiện tại lại thêm một cái gian thương!” Liệt Diễm đùa giỡn nện lên vai Diêu Tử Khê một cái.

“Ngươi đang làm gì Dòng Suối Nhỏ?” Một thanh âm lãnh đạm truyền đến.

Chủ nhân của thanh âm là một người trẻ tuổi, bên hông chỉ vẻn vẹn bọc một cái chăn đơn liền vọt ra ban công, đứng trước mặt Diêu Tử Khê, hai tay mở ra làm tư thế bảo vệ Diêu Tử Khê. 

Vừa mới tỉnh, mơ mơ màng màng phát hiện thứ mình ôm trong ngực là cái gối chứ nào phải Diêu Tử Khê! Lần thứ hai không nhìn thấy người bên cạnh, Diệp Đạt giật mình, lập tức căng thẳng đến quên cả ngủ vội vội vàng vàng mang dép vào mới phát hiện Diêu Tử Khê cùng một người đàn ông khác đang đứng trên ban công.

Nam nhân cao lớn tuấn mỹ, phong thái thành thục, ấn tượng của Diệp Đạt đối với người đàn ông này rất sâu.

Trong lòng đặc biệt cảnh giác!

Một lát sau liền nhìn thấy Diêu Tử Khê tiếp nhận chìa khóa từ nam nhân kia, hai người vừa cười vừa nói. 

Trời ạ! Đến nổi nhận chìa khóa của nam nhân kia, Diệp Đạt há to miệng, càng thêm căng thẳng.

Sau đó nam nhân lại đánh Diêu Tử Khê một quyền.

Không biết đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, thế nhưng Diêu Tử Khê tuyệt đối không thể bị thương tổn! Nhìn Diệp Đạt quần áo cũng không kịp mặc liền vội vàng bọc chăn đơn qua eo, liền vọt đến ban công bảo hộ Diêu Tử Khê.

“Ngươi chính là người ăn Dòng Suối Nhỏ?” Liệt Diễm bĩ bĩ cười hỏi, học theo xưng hô của Diệp Đạt, lộ ra ánh mắt bá đạo cùng ám muội đảo quanh người Diêu Tử Khê. 

Diệp Đạt nắm chặt quyền, “Không cho ngươi hỏi như vậy! Tên này chỉ để cho mình ta gọi!” Tiếp theo lại bồi thêm một câu, “Còn nữa, Dòng Suối Nhỏ là người của ta! Ngươi không được đánh chủ ý lên y!”

Liệt Diễm thay đổi sắc mặt, từng bước từng bước áp sát Diệp Đạt, mang theo khí thế hung ác của hắc đạo: “Tiểu tử! Còn nói như vậy nữa cẩn thận không thấy được ánh mặt trời ngày mai!”

Toàn thân Liệt Diễm đều toát ra áp bách mạnh mẽ, ngữ khí tuy chậm rãi nhưng mang trong đó sự tàn bạo khó kiềm chế, “Ta, ta…. ta sẽ không buông tha cho Dòng Suối Nhỏ!” Diệp Đạt ưỡn ngực lớn tiếng quát lại.

Thanh âm trung khí mười phần trong căn phòng yên tĩnh cực kỳ rõ ràng.

Liệt Diễm bỗng nhiên nở nụ cười, khí thế vừa rồi toàn bộ lui đi, “Vậy như ngươi nói! Cả đời này của ngươi không cho phép buông tay Tử Khê!”

“Sẽ không! Ta sẽ yêu y cả đời!” Diệp Đạt lớn tiếng nói.

“Vậy thì tốt…. Nếu không…. Hừ hừ….” Liệt Diễm học theo dáng vẻ lạnh lùng của Diêu Tử Khê hừ hừ hai tiếng. 

“Hai tên ngu ngốc các ngươi!” Diêu Tử Khê không nhịn được nữa trán nỗi đầy gân xanh, cho mỗi tên một quyền.

********************

Phía chân trời xanh thẫm, máy bay lướt qua lưu lại một vệt khói trắng.

Có lẽ, Liệt Diễm cùng Kỳ Nhất Hàn đều lên chuyến bay kia.

Diêu Tử Khê quay đầu nhìn Diệp Đạt, “Chúng ta cũng sẽ có một cuộc lữ hành thuộc về mình.” 

“Cái gì?” Diệp Đạt đang ăn điểm tâm không kịp phản ứng.

“Ngu ngốc.” Diêu Tử Khê cười khẽ mắng, cho thêm chút sữa bò vào chén của Diệp Đạt.

⁂ TOÀN VĂN HOÀN  

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước