HOẶC THỦY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hoặc thủy - Chương 11 - Chương 15

Chương 6-1

Lần đầu tiên Diêu Tử Khê tỉ mỉ quan sát Diệp Đạt.

Diệp Đạt mặc đồng phục trắng đen xen lẫn xanh dương, bên ngực trái là huy hiệu trường Tinh Viên đại học, sau lưng là một chữ số 11 La Mã màu xanh lam. Hắn nhanh chóng tiến vào giữa sân, thành công đoạt bóng, đối phương không cam tâm nhào lên cướp bóng lại, Diệp Đạt cấp tốc xoay người tựa như xoắn ốc thoát khỏi đối phương, dáng người thoăn thoắt làm khán phòng một mãnh vui mừng.

Diệp Đạt xoay bóng, một bên phân biệt vị trí của đồng đội, chỉ thấy Diệp Đạt nhún người nhảy lên làm ra động tác ném bóng, đối phương nhảy lên chặn lại nhưng bóng trong tay Diệp Đạt xoay vòng tạo thành một đường cong hoàn mỹ, bóng rơi vào trong tay đội hữu số 13.

Trên khán đài hưng phấn la lên, cổ động viên của Tinh Viên đại học, những người ủng hộ càng hô càng hăng, Diệp Đạt cười chạy ra giữa sân cùng đồng đội đón nhận những tràn vỗ tay. Đồng đội thay nhau xoa xoa mái tóc nâu của Diệp Đạt, nụ cười sang sảng có thể so sánh với ánh mặt trời.

Trong lòng Diêu Tử Khê một trận hoảng loạn.

Lúc này mới ý thức được Diệp Đạt không phải là một mình một người.

Tuy rằng đối phương là một tên thần kinh thô, bình thường lại như một ông cụ non luôn đi theo bên cạnh nghe theo sai khiến của mình, cho dù mình đuổi thế nào cũng không đi, thế nhưng khi đối phương rời xa mình, bên người tên kia lại có thêm một đám đồng đội thân mật, mà chính mình, cuộc sống hiện tại hầu như đều bị Diệp Đạt chiếm lấy, nếu như có một ngày Diệp Đạt rời đi….

Như cảm nhận được ánh mắt của Diêu Tử Khê, Diệp Đạt đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt quét về khán đài.

Bên trong khán đài náo nhiệt, ánh mắt hai người chạm vào nhau, trong mắt Diệp Đạt tất cả đều là mừng rỡ cùng thâm tình.

Diêu Tử Khê đang muốn dời tầm mắt, Diệp Đạt lại nhân cơ hội giơ tay phải lên trước, hai ngón tay tạo thành chữ V về phía Diêu Tử Khê, lộ ra nụ cười sáng chói.

Trên khán đài một trận hỗn loạn, toàn bộ người đều theo ánh mắt Diệp Đạt nhìn lại, nhìn xem đến tột cùng là ai có thể nhận được đối xử đặc biệt của Diệp Đạt.

Diêu Tử Khê lập tức bày ra biểu tình không biết hắn là ai, nhưng vẫn thoáng nhìn nụ cười xấu xa trên mặt Diệp Đạt.

Thật là! Ai muốn hắn cố gắng! Diêu Tử Khê hừ lạnh một tiếng, nhưng ánh mắt vẫn một mực dán lên người Diệp Đạt, theo Diệp Đạt bôn chạy, nhảy lên, ném bóng, tư thế đẹp trai mà di chuyển.

Trên sân truyền đến tiếng kêu sợ hãi, nương theo tiếng vang sắc bén, Diêu Tử Khê chỉ nhìn thấy Diệp Đạt từ không trung bỗng nhiên ngã xuống đất, thống khổ ôm lấy cẳng chân, ngày thường ngũ quan góc cạnh rõ ràng nhưng bây giờ lại vặn vẹo khó coi.

Một đội viên của đối phương chậm rì rì giơ tay lên, trọng tài theo luật phán hắn phạm luật.

Khán đài một trận phỉ nhổ, cổ động viên cùng người ủng hộ Diệp Đạt phỉ nhổ đối phương đê tiện, thế mà đối phương chỉ cười lạnh không hề để ý, một đội viên Tinh Viên đại học không nhịn được nổi giận đùng đùng chạy đến nện cho đối phương một quyền, đối phương đánh trả, hai người lập tức quấn lấy nhau thành một đoàn, trọng tài thổi còi, vội vã tiếng lên khuyên can, đội viên hai bên cũng tiến lên hỗ trợ đem hai người tách ra.

“Hiện tại số 11 chủ lực của Tinh Viên đại học bị thương đang được đội viên cứu hộ mang ra ngoài sân, số 13 Tinh Viên đại học cùng số 4 Đế Không đại học đánh nhau, trọng tài đưa ra kết luận đuổi khỏi sân, trên sân đấu hỗn loạn thì trận đấu làm sao tiếp tục được?” Bình luận viên một bên không ngừng nói.

Diêu Tử Khê khẩn trương nhìn chằm chằm Diệp Đạt bị nâng trên cáng, gương mặt trắng bệch, hắn nhìn thời gian và điểm số trên bảng điểm, lại nhìn y, miễn cưỡng nở nụ cười.

Diêu Tử Khê trong lòng đau xót, nhanh chân bước đến trong sân lại bị người ngăn lại.

Diêu Tử Khê lạnh lùng nhìn đối phương, nói: “Ta là bác sĩ.”

Tư thế trầm ổn khí chất lạnh lùng toát ra từ bác sĩ, nghĩ đến trong sân còn có người đang bị thương, hắn liền lập tức cho y vào.

Diệp Đạt nằm bên trong ai oán kêu một tiếng: “Dòng Suối Nhỏ….”

Sau khi nghe được xưng hô này, sắc mặt Diêu Tử Khê thoắt cái cứng đờ tiến đến bên người Diệp Đạt. Nhân viên y tế đụng vào cẳng chân Diệp Đạt để kiểm tra, mỗi lần chạm vào Diệp Đạt đều cắn môi nhẫn nại, trên trán đổ mồ hôi nhưng không hề kêu thành tiếng.

Diệp Đạt nhìn Diêu Tử Khê yếu ớt mỉm cười, vươn tay về phía y.

Lồng ngực Diêu Tử Khê đập kịch liệt, cuối cùng chậm rãi vươn tay nắm chặt lấy tay Diệp Đạt, hai người tay nắm thật chặt tựa hồ đều cảm nhận được sức lực của đối phương.

“Thế nào?” Diêu Tử Khê hỏi dò nhân viên y tế, thanh âm trầm ổn không hề phát hiện ra tia lo lắng.

“Không có gãy xương, thế nhưng thương thế hiện tại không cách nào phán đoán được, tốt nhất nên đưa đến bệnh viện chụp X-quang!”“Không được!” Diệp Đạt hầu như nhảy dựng lên mãnh liệt phản đối: “Cách trận đấu chỉ còn năm phút, ta nhất định phải vào sân!”

“Thương thế của ngươi hiện tại không thể vào sân…” Nhân viên y tế ở một bên khuyên can.

“Thỉnh băng bó giúp ta!” Diệp Đạt lớn tiếng nói.

Nhân viên y tế sửng sốt, dùng ánh mắt dò hỏi huấn luyện viên, không biết nên làm như thế nào.

Diệp Đạt cố chấp nhìn huấn luyện viên, hắn quyết tâm mãnh liệt phải vào sân đánh xong trận đấu.

“Huấn luyện viên, xin ngươi cho ta vào sân!”

“Nhưng mà chân ngươi….”

“Hiện tại không quản được những việc này, năm nay chúng ta nhất định phải lấy hạng nhất, lọt vào chung kết toàn quốc!” Diệp Đạt kích động nói với huấn luyện viên.

Huấn luyện viên cúi đầu trầm tư.

Diêu Tử Khê nhíu nhíu mày, đột nhiên đánh về phía cẳng chân của Diệp Đạt: “Đau không?”

Gần như Diệp Đạt lập tức run lên, ngay cả vai cũng bắt đầu run, trên trán đổ mồ hôi nhưng vẫn như cũ cắn răng nói “Không đau!”

Diêu Tử Khê thật sâu nhìn Diệp Đạt, quay đầu nói với huấn luyện viên: “Để nhân viên y tế băng bó cho hắn, cho dù chân hắn có mất một đoạn hắn cũng không hối hận!” (em nó độc miệng vãi chuối)

Huấn luyện viên kinh ngạc, không tự chủ được gật đầu đồng ý.

Nhân viên y tế nghe theo chỉ thị của Diêu Tử Khê, bôi thuốc giảm đau lên chân Diệp Đạt sau đó lại dùng băng vải quấn chặt.

Diêu Tử Khê tiến mặt lại gần Diệp Đạt trầm thấp nói: “….Cố lên!”Đôi môi ấm nóng chạm vào gò má Diệp Đạt, tuy rằng chỉ là trong vài giây ngắn ngủi.

Diệp Đạt vui mừng nhìn Diêu Tử Khê, đối phương vừa ngượng ngùng vừa lúng túng nghiêng mặt qua một bên, Diệp Đạt nắm chặt tay Diêu Tử Khê: “Ta sẽ vì ngươi mà nổ lực!”

*************************

“Hiện tại điểm số của hai đội là 93 và 96, Đế Không học viện đang dẫn trước! Chỉ còn ba phúc nữa là trận đấu kết thúc, Diệp Đạt số 11 chủ lực Tinh Viên đại học bị thương đã trở lại trận đấu, nhưng mà cẳng chân Diệp Đạt bị thương còn có thể phát huy thực lực dĩ vãng, Tinh Viên đại học có thể thuận lợi vươn lên hay không, có thể đạt được chiếc vé vào trận chung kết toàn quốc hay không…..”

Đế Không học viện lợi dụng lúc Diệp Đạt bị thương thừa cơ gỡ điểm dẫn trước. Nhìn thấy Diệp Đạt lần thứ hai trở lại sân đấu, trên khán đài một trận hoan hô, phảng phất Diệp Đạt chính là hi vọng, Diệp Đạt chính là kỳ tích.

Sau khi trở về từ khu vực nghỉ ngơi, Diệp Đạt học dáng vẻ ngày thường của Diêu Tử Khê, lạnh lùng liếc số 4 ác ý đả thương mình, “Ta sẽ cho ngươi tận mắt nhìn thấy ta làm thế nào để tiến vào trận đấu toàn quốc!”

Trong nháy mắt, đối phương bị khí thế lạnh lẽo chèn ép đến không nói ra lời.

Diệp Đạt trở lại giữa sân nở nụ cười đẹp trai nhất, giơ ngón trỏ tay phải lên không trung chỉ thủ thế bảng điểm nói: “Đến, chúng ta cùng lấy hạng nhất, OK?”

“Được!” Cả đội phát ra sức chiến đấu cường hãn, toàn bộ sĩ khí hoàn toàn xoay chuyển, cả khán đài một trận hoan hô.

Diệp Đạt chạy trong sân, dẫn bóng, đối phương tiến lên quay quanh chặn đường, Diệp Đạt xoay người truyền bóng ra xa cho đồng đội, không để đối phương kịp phản ứng, bóng từ tay đồng đội lại truyền ngược về trong tay Diệp Đạt, Diệp Đạt đột nhiên lấy đà nhảy lên, bóng nhắm ngay rổ mà rơi xuống! Động tác gọn gàng hoàn toàn không nhìn ra được cẳng chân hắn bị thương nghiêm trọng đến mức nào.

Trận đấu vẫn kịch liệt tiếp diễn.

“…Số 4 của trường Đế Không ném rổ, bóng đảo một vòng trên rổ rồi rơi ra ngoài, số 11 trường Tinh Viên nhân cơ hội phóng người lên, số 11 cướp được bóng! Đế Không đại học trở về phòng thủ…… Số 11 lách người về bên phải, số 11 né đi đội viên đối phương ngán đường….. Nhảy lên…. Vào rồi!….”

Trên sân từng trận hoan hô kinh người, đồng đội hưng phất cùng Diệp Đạt vỗ tay, Diệp Đạt kiên định nói: “Trận này chúng ta nhất định thắng!”

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, hai phút, một phút…..

“…. Hiện tại điểm số là 98 với 100, Đế Không đại học dẫn trước! Thời gian thi đấu còn lại chỉ có bốn mươi giây….”

Bầu không khí trên sân ngưng trọng, mỗi một lần bóng va chạm với mặt đất vang vọng, bầu không khí cũng theo nhịp bóng mà kịch liệt phập phòng, thành hay bại chính là lúc này, khán giả nín thở tập trung nhìn, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Tâm Diêu Tử Khê theo bóng hình Diệp Đạt mà nhảy lên thình thịch, lần đầu tiên vì một người mà sốt sắng như vậy.

Tình huống của Diệp Đạt vô cùng gay go, Đế Không đại học biết Diệp Đạt là then chốt của cả đội liền xuất ra ba cầu thủ liều mạng chèn ép Diệp Đạt, bóng trong tay Diệp Đạt lay động, thế nhưng cơ hội chuyền bóng hết thảy đều bị ba cầu thủ của đối phương phong kín, trước mắt chỉ có thể phòng ngự.

Bảng thời gian trên sân từng chút từng chút biến đổi, hai mươi giây, mười chín giây, mười tám giây….

Đồng đội của hắn cũng thật lo lắng, tìm cơ hội tốt nhất chờ đợi Diệp Đạt chuyền bóng.

Trong lúc đó, Diêu Tử Khê cảm nhận được Diệp Đạt nhìn về phía mình.

“Cố lên!” Diêu Tử Khê kiềm lòng không được bật thốt lên!

Ánh mắt Diệp Đạt bỗng nhiên sắc bén lên tựa như vừa hạ một quyết định trọng đại, ôm quyết tâm đồng thời hủy diệt, ôm bóng nhảy về sau một bước….

Thanh âm toàn trường biến mất, chỉ còn bóng một thiếu niên cao lớn nhảy lên giữa không trung. 

Chương 6-2

….. Tiếng thét chói tai, tiếng hoan hô cổ vũ, bóng từ trên bầu trời màu lam rơi xuống sàn đàn hồi bật lên phát ra âm thanh, khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, huấn luyện viên Tinh Viên đại học kích động hô to….

“Số 11 vương bài chủ lực của Tinh Viên đại học ghi bàn đẹp mắt nhận được 3 điểm, kết quả trận đấu là 101 và 100! Tinh Viên đại học thắng! Bàn thắng ba điểm không chỉ là then chốt giúp Tinh Viên đại học thắng trận đấu lần này mà còn giúp Tinh Viên đại học thành công vào trận chung kết bóng rổ toàn quốc…” Mãi đến tận khi thanh âm của bình luận viên truyền đến tai, toàn bộ mới phục hồi tiếng vang, tiếng hoan hô vui sướng che ngợp bầu trời vang lên.

***********************

Bên trong những âm thanh ồn ào, Diệp Đạt từng bước từng bước hướng về phía Diêu Tử Khê mà đi.

Chân đạp một bước trên đất tựa như đạp lên ngực Diêu Tử Khê.

“Chúng ta thắng rồi!” Diệp Đạt nở nụ cười sang sảng, tuy rằng mồ hôi lạnh đã thấm ướt áo hắn.

“Ngu ngốc!” Diêu Tử Khê không khỏi mắng một tiếng, kích động tiến lên đỡ lấy Diệp Đạt.

Diệp Đạt cũng không thể nhịn xuống đau đớn mà kêu rên: “Đau quá, đau quá…”

Nơi nào đó trong lòng Diêu Tử Khê mềm xuống nhưng miệng vẫn không ngừng phun ra hai chữ “Ngu ngốc!”

“Hì hì…” Một tay Diệp Đạt khoác qua bả vai Diêu Tử Khê, đem phần lớn trọng lượng cơ thể tựa lên người y, một bên nghiêng đầu tựa lên hõm vai Diêu Tử Khê: “Ta nghe được…. Vào lúc đó ta nghe được ngươi nói… Cố lên!”

Ngực chấn động mạnh một cái, một lúc lâu sau, Diêu Tử Khê mới trầm thấp trả lời: “Ngu ngốc….!”

“Ha hả.” Diệp Đạt nhếch môi cười, được Diêu Tử Khê nâng về nhà.

“Ngu ngốc… Ưu điểm của ngươi, ta đã thấy….”

“Đau quá!” Diệp Đạt tựa người trên ghế sô pha, chân bị thương đặt trên đầu gối Diêu Tử Khê, nhe răng nhếch miệng kêu to.

“Không phải lúc đó ngươi rất lợi hại sao? Cho dù chân có bị mất một đoạn cũng phải vào sân sao?” Diêu Tử Khê ngoài miệng lạnh lùng châm chọc, động tác trên tay lại ôn nhu vô cùng, tỉ mỉ giúp Diệp Đạt chườm lạnh.

“Người ta chỉ là muốn Dòng Suối Nhỏ yêu thích ta thêm một chút thôi mà.” Diệp Đạt động động thân thể lầm bầm.

“Ngồi yên.” Diêu Tử Khê nhẹ nhàng vỗ vỗ chân bị thương của Diệp Đạt.

Diệp Đạt nghiến răng, nhíu nhẹ lông mày, kêu to: “Đau quá, đau quá!”

Ngón tay thon dài trắng nõn xoa bóp bắp chân hắn, Diệp Đạt chăm chú nhìn mặt Diêu Tử Khê, đôi kính không giá bán trong suốt đặt trên sống mũi thanh tú, ánh mắt hơi híp, có thể nhìn thấy hàng lông mi dày đậm, đường nét gương mặt ưu mỹ vô cùng đẹp, gương mặt nghiêm túc xoa chân cho hắn càng thêm cực kỳ mỹ lệ.

Diệp Đạt tâm vươn ý mã, dần dần ghé sát lại gần, trên môi Diêu Tử Khê hôn một chút, Diêu Tử Khê ngẩn ra, động tác trên tay ngừng lại nhưng không có ý từ chối, Diệp Đạt được y ngầm dung túng mà vui rạo rực vươn lưỡi ôn nhu dây dưa cùng đối phương, lẩm bẩm nói: “Ta yêu ngươi…. Thật thích ngươi…”.

Đối phương không đáp lại nhưng biểu tình trên mặt lại dao động, không còn là sự lạnh lùng của dĩ vãng mà thay vào đó là vẻ bị mê hoặc pha chút thẹn thùng, Diệp Đạt trong lòng vui vẻ, đang lúc chuẩn bị công thành đoạt đất thì chuông cửa lại một chút cũng không hiểu phong tình mà reo lên.

“Đáng giận!” Diệp Đạt đánh mạnh vào sô pha, tức đến muốn nổ phổi.

Diêu Tử Khê trầm thấp bật cười, nhẹ nhàng để chân hắn lên sô pha, đứng lên mở cửa.

“Hài tử đáng thương, chúng ta đến thăm ngươi.” Thường Tiểu Đằng cùng Quý Sâm cười híp mắt đi vào, “Trận đấu kia ngươi biểu hiện rất xuất sắc!” Thường Tiểu Đằng giơ ngón cái lên với Diệp Đạt.

Một tay Quý Sâm ôm lấy eo Thường Tiểu Đằng, một tay cắm vào túi áo tà tà cười, “Dáng vẻ nhún nhảy trên sân của hắn hôm qua cũng rất suất!”

Một quả quýt không lưu tình nện vào đầu Quý Sâm: “Ngươi không nói lời nào cũng không ai nói ngươi câm.” Diêu Tử Khê lấy ra một đĩa hoa quả đặt lên khay trà mời khách.
Quý Sâm vò vò đầu, không dám trực tiếp phản bác, chỉ đành giễu cợt nói: “Ai nha! Vậy mà lại mở miệng vì tiểu tình nhân, rõ ràng trước đây không hề như vậy ….”

“Câm miệng!” Lần này Diêu Tử Khê trực tiếp quát.

Nghe thấy người mình yêu vì mình mà lên tiếng, Diệp Đạt ngồi một bên cười đến không ngậm được mồm, cảm thấy cho dù có bị đứt một chân cũng đáng giá.

“Hiện tại tiến triển không tệ chứ?” Thường Tiểu Đằng nháy mắt tiến lại gần Diệp Đạt.

Diệp Đạt cười khúc khích, từ sau khi mình bị thương mỗi ngày Diêu Tử Khê đều kiểm tra cho mình rồi uy mình uống thuốc, lúc làm cơm thì sẽ hỏi mình muốn ăn gì, tuy rằng đa số thời gian y đều là một bộ dạng lạnh lùng thế nhưng thái độ đối với mình không giống như trước kia, cho dù chỉ là sự khác biệt nho nhỏ.

“Đừng cao hứng quá sớm!” Quý Sâm ngồi cạnh bên, hai chân thon dài mạnh mẽ bắt chéo vào nhau, nhân lúc Diêu Tử Khê đi lấy dao nhỏ thì cà lơ phất phơ nói, “Người kia chính là một khối băng sơn, thời điểm đại học ta theo đuổi y bốn năm nhưng y chưa hề động tâm, sau đó ta mới biết….” Dư quang nơi khóe mắt phiêu đến bóng người Diêu Tử Khê, Quý Sâm lập tức sửa lại lời nói, “Sau đó ta mới biết quả quýt này thật không tồi…. Thật ngọt..”

“Khẳng định là đang nói xấu sau lưng ta.” Diêu Tử Khê từ phòng bếp đi ra, thoáng nhìn Quý Sâm đang chột dạ, lạnh lùng hừ một tiếng.

Biết cái gì?

Diệp Đạt hơi kinh ngạc, muốn hỏi nhưng lại không dám nói, nguyên lai tâm trạng đang vô cùng tốt nhưng khi nghe Quý Sâm nói không khỏi xuống dốc, vừa rồi khuôn mặt còn tràn đầy vui sướng bây giờ lại ảm đạm không thôi.

Thường Tiểu Đằng nhìn không nổi nữa liền tiến lên khuyên nhủ, “Chiến thuật chiến thuật! Tuy rằng không thể tiến vào khoảng thời gian trước kia của đối phương, thế tương lai cùng hiện tại đều do ngươi tạo ra ni.”

Diêu Tử Khê nghi ngờ nhìn Diệp Đạt cùng Thường Tiểu Đằng kề tai nhau nói nhỏ, lại nhìn Quý Sâm làm bộ như không biết việc gì, hơi nheo mắt.

*******************************

Lúc Thường Tiểu Đằng cùng Quý Sâm rời đi đã là nửa đêm.

Diệp Đạt muốn đi tắm, chân trái bị thương không tiện đứng thẳng được Diêu Tử Khê nâng đi vào phòng tắm, Diệp Đạt thoát hết quần áo từ trên xuống dưới trơn bóng không còn một mảnh, đang định cùng Diêu Tử Khê uyên ương dục lại phát hiện đối phương đang chuẩn bị xoay người rời đi phòng tắm.

Diệp Đạt vội vàng lên tiếng: “Ngươi không giúp ta tắm sao?
Diêu Tử Khê nhếch miệng nhíu mày.

Diệp Đạt làm ra dáng vẻ đang rất đau reo lên: “Chân ta bị thương…”

Diêu Tử Khê từ cẳng chân đang bị thương của hắn nhìn lên lại phát hiện vật nào đó ở giữa hai chân hắn đang rất có tinh thần.

Diệp Đạt đỏ mặt, nhanh chóng dùng khăn tắm che lại, không dám nhúc nhích.

Diệp Đạt nhìn Diêu Tử Khê từng bước từng bước đến gần, trong lòng một mảnh vui mừng, vật giữa hai chân càng có tinh thần, chờ đến khi bàn tay lành lạnh của Diêu Tử Khê sờ soạng lên chỉ cảm thấy cả người đều thoải mái.

Ai ngờ Diêu Tử Khê chỉ tùy ý bóp nhẹ, băng sơn mê người ác liệt tươi cười, gảy gảy đầu đỉnh đang run rẩy, tiếp theo ném lại một câu rồi đi ra ngoài, “Thế nhưng tay ngươi lại không gãy, phần còn lại tự mình giải quyết!”

Diệp Đạt mặt như đưa đám, trong phòng tắm động viên tiểu đệ đệ của hắn.

Chờ đến tối lúc ngủ, Diệp Đạt xem xét nhìn Diêu Tử Khê nằm bên cạnh, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy eo Diêu Tử Khê, “Cái kia! Chúng ta cùng ngủ….”

“Vừa nãy ngươi không tự giải quyết?” Diêu Tử Khê không quay đầu hờ hững hỏi một câu.

“Người ta rất muốn rất muốn mà….. Không ấy, xem như là phần thưởng của trận đấu bóng rổ đi nha…..” Diệp Đạt dán sát vào hôn nhẹ lên cái cổ trơn bóng của Diêu Tử Khê, cố ý thổi hơi thở ấm áp ẩm ướt vào vành tai đối phương.

Xem mình là phần thưởng? Có muốn quấn lên người mình thêm một cái hồng ti không? Diêu Tử Khê hừ một tiếng: “Chân bị thương còn không sợ? Hay là bị què rồi chơi lại càng cao hứng!”

Diệp Đạt méo miệng, không cam lòng thu tay về, chán ngán thất vọng ôm gối xoay người quay lưng về phía Diêu Tử Khê lầm bầm nói: “Ngay cả khen thưởng cũng không có, thật sự là hẹp hòi….”

“Ai keo kiệt?” Diêu Tử Khê tựa vào bên tai Diệp Đạt hỏi.

Ngón tay thon dài linh hoạt trượt vào quần, bao lấy phân thân nóng rực của hắn. Diệp Đạt đỏ mặt tới mang tai, nhất định lại giống như vừa rồi ở phòng tắm đùa giỡn hắn! Nghĩ đến đây, Diệp Đạt liền không cam lòng cãi lại: “Ngươi rất keo kiệt!” Xoay lưng về phía Diêu Tử Khê không thèm quay lại.

Diêu Tử Khê ám muội dán sát vào phần lưng rộng lớn của Diệp Đạt, trong tay lại nắm chặt phân thân vừa nóng lại vừa cứng của Diệp Đạt, rất có kỹ xảo mà tuốt lọng: “Thế nào gọi là hẹp hòi?”

Từng trận nhiệt khí phả vào tai, Diệp Đạt chỉ thấy toàn thân nóng lên, phân thân càng lúc càng trướng to, “Chính là ngươi….. Ngươi rất hẹp hòi…”

Đối phương thở dốc càng ngày càng thô, Diêu Tử Khê gặm cắn cổ Diệp Đạt, một tay lại vuốt ve cơ ngực rắn chắc của hắn, tay còn lại gia tăng tốc độ tuốt lọng từ gốc đến ngọn, ngay cả hai tiểu cầu đều được chăm sóc cẩn thận, “Có thật không?…. Như thế này sao lại keo kiệt…” Diêu Tử Khê cười xấu xa, nhéo mạnh một cái, phân thân liền phân bố ra dịch lỏng trong suốt.

Phân thân nóng rực giữa hai chân không ngừng bị kích thích đã trướng đến sắp không chịu nổi, “A…. Chính là…. Chính là rất keo kiệt…” Diệp Đạt khó khăn mở miệng, mãnh liệt sung sướng khiến âm thanh của hắn trở nên đứt quãng.

Diêu Tử Khê cắn mạnh vào lỗ tai Diệp Đạt, lưng Diệp Đạt một trận mát mẻ, thở gấp một tiếng, bắn ra từng luồng dịch trắng đục nóng rực.

Diêu Tử Khê rút khăn giấy lau chùi sạch sẽ chất lỏng dính trên tay, không làm ra động tác gì khác nữa.

Diệp Đạt vùi mặt vào trong chăn, trước ngực phật phồng thở dốc vì kích thích vừa rồi chưa kịp lui còn chưa thỏa mãn nói, “Cho nên mới nói…. Ngươi rất keo kiệt mà…”

“Đến, quay mặt sang đây ngủ.” Diêu Tử Khê trầm thấp cười.

Diệp Đạt bất động, sau một lát mới trở mình đối diện với Diêu Tử Khê mà nhắm chặt mắt, còn giả bộ tức giận vì vừa nãy Diêu Tử Khê hẹp hòi.

Cái tên này thật sự rất đáng yêu! Diêu Tử Khê không tiếng động nở nụ cười, hôn một cái lên chóp mũi Diệp Đạt

Chương 7-1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngày hôm đó sau khi tan học thì nghe được nhóm nữ sinh đàm luận về sô cô la cùng với làm cách nào để tỉ lệ thổ lộ tình cảm thành công cao hơn, lúc này Diệp Đạt mới nhớ ra chỉ còn hai ba tuần nữa là đến lễ tình nhân.

“Năm nay ngươi sẽ nhận bao nhiêu sô cô la?” Đường Thiên và Diệp Đạt cùng nhau ăn cơm trưa, hỏi.

Đại học năm ba, Đường Thiên cùng Diệp Đạt đều là thành viên của đội bóng rổ, kết thúc trận chung kết bóng rổ đại học toàn quốc một tuần trước, hai người tổng cộng ghi được năm mươi lăm điểm, ba mươi lần ghi bàn, được báo chí tán thưởng hai người là đồng đội ăn ý, là cộng tác hoàng kim đánh đâu thắng đó không gì cản nổi.

“Sô cô la?” Diệp Đạt cắn đũa, suy nghĩ một chút, “…. Năm nay ta sẽ không nhận sô cô la.”

“A?” Đường Thiên kinh ngạc nói.

Hai người đều là ngôi sao của đội bóng, đương nhiên cũng trở thành nhân vật nổi tiếng của toàn trường, mặc kệ khóa của bọn họ, khóa dưới, khóa trên thậm chí nữ sinh trường khác cũng đến bày tỏ.

Hai năm trước, hai người còn so xem lễ tình nhân ai sẽ nhận được nhiều sô cô la hơn, ai sẽ được nhiều nữ sinh yêu thích nhất, nhưng sao năm nay…..

“Nếu như y có thể tặng ta sô cô la thì tốt rồi…..” Diệp Đạt lầm bầm lầu bầu, “Có điều, tính tình y như vậy đại khái trước giờ sẽ không nghĩ đến…”

Nhìn Diệp Đạt bên trong luyến ái lại toát ra bất an, Đường Thiên khẽ cau mày, thử dò xét nói, “Không lẽ ngươi đã có đối tượng kết giao rồi sao?”

“Ách… Cái này…”

Đường Thiên cùng Thường Tiểu Đằng không giống nhau.

Thường Tiểu Đằng là thanh mai trúc mã của hắn, chuyện cùng nam nhân qua lại đối với Thường Tiểu Đằng cũng không có gì quá khích, tuy Đường Thiên là đội viên với mình ba năm, thế nhưng nếu trực tiếp nói cho hắn biết người mình ái mộ là đàn ông, nói không chừng sẽ ảnh hưởng đến việc chơi bóng rổ.

“Kỳ thực cũng không có gì…..” Diệp Đạt xoa tóc hàm hồ cười nói, “Phần lớn đều là ta tương tư đối phương, đối phương không có chính thức tỏ thái độ gì.”

Đường Thiên phảng phất như thở phào nhẹ nhõm, uống một hớp pepsi, “Hóa ra là như vậy, nếu như đối phương quá cao ngạo nhất định ngươi sẽ chịu thiệt, con gái như vậy sau này sẽ không thuận lợi phát triển hơn, vẫn là nên suy nghĩ kĩ lại sẽ tốt hơn…” (Sao tui có cảm giác bạn Thiên này có yy với công nhà ta =,=)

Diệp Đạt tùy tiện gật gù, trong lòng lại nghĩ, một lát nữa hẳn là nên hỏi Thường Tiểu Đằng, dù sao giao du cùng nam nhân Tiểu Đằng kinh nghiệm rất khá.

“Cái này sao…. Thông thường thì bọn họ đều gọi điện cho ta, sau đó lại ăn một bữa cơm dưới ánh nến, hoặc là cùng nhau xem phim, cuối cùng là cùng nhau lăn giường!” Thường Tiểu Đằng một bên nằm nhoài lên bàn chép bài tập, một bên cảm thán, “Sắp đến lễ tình nhân rồi, thật tốt!”

Nếu là cùng con gái giao du, tất nhiên làm như vậy không có vấn đề, nhưng mà, nếu như cùng Dòng Suối Nhỏ cùng nhau qua lễ tình nhân…..

“Như vậy nên tặng quà gì cho đối phương?”

“Quà?”

“Ách, tựa như sô cô la vậy?”

“Sô cô la là của con gái tặng! Ta là tiểu thụ mà, đưa sô cô la cái gì! Lại nói, cái đồ vật ngọt ngào kia đa số nam nhân không mấy thích ăn!”

“Vậy bình thường ngươi sẽ tặng quà gì cho đối phương?”

Thường Tiểu Đằng ngẩng mặt lên, đôi mắt đen bóng chuyển chuyển, tiếp theo cười híp mắt trả lời: “Ta chính là món quà tốt nhất a!”

Chính mình…. Chính mình là quà….

Trong đầu Diệp Đạt bỗng nhiên hiện ra đêm lễ tình nhân lãng mạn, Diêu Tử Khê toàn thân trần trụi nằm trên giường lớn mềm mại, những cánh hoa hồng được rải lên cơ thể dụ nhân kia, Diêu Tử Khê hai chân tách ra, tiểu huyệt hồng nhạt như ẩn như hiện, liếm liếm đôi môi gợi cảm, ánh mắt mông lung mê hoặc, “Đến, tiểu Đạt Đạt…”Chỉ cần nghĩ đến đây, vật nào đó nằm giữa hai chân lặng lặng ngốc đầu lên, Diệp Đạt mặt đỏ tim đập bưng mũi, tư thế không được mấy tự nhiên kẹp hai chân.

Bữa tối dưới ánh nến, xem phim, mặc dù là sự lựa chọn không tệ thế nhưng vừa nghĩ đến lễ tình nhân năm nay là hắn và y cùng nhau trải qua, Diệp Đạt không tự chủ được muốn làm cho nó khác với tất cả mọi người.

Chính mình đối với Diêu Tử Khê càng ngày càng yêu say đắm, hy vọng phần tâm ý này có thể truyền đạt cho đối phương, được đối phương đáp lại.

Diệp Đạt dạo quanh khu thương mại tìm quà thích hợp.

Cái bật lửa ZIPPO*? Bật lửa màu bạc được khắc hoa văn nằm trên một miếng nhung tơ màu đen đựng bên trong một chiếc hộp lộ ra ánh sáng lộng lẫy.

Lắc đầu một cái. Tuy rằng trong nhà có đồ gạt tàn thuốc, nhưng từ trước đến nay chưa từng thấy y hút thuốc.

Nước hoa GUGGI**? Trên bàn bày những bình nhỏ đẹp đẽ mang phong cách đặc biệt.

Nhưng mà đối với nước hoa hắn không mấy hiểu biết, cũng không biết Diêu Tử Khê thích mùi nào.

“Chiếc nhẫn này thật đáng yêu!”

Quầy trang sức cách đó không xa, một nữ nhân trẻ tuổi thời thượng mặc quần áo tinh xảo ngồi trên ghế da màu đen, duỗi ra cánh tay thon dài yểu điệu nói, nhẫn kim cương trên tay dưới ngọn đèn phát ra ánh sáng óng ánh lóa mắt.

Kế bên là một nam nhân mặc một bộ âu phục cao cấp nhíu nhíu mày, “Không phải đã mua cho ngươi rồi sao?”

“Thế nhưng viên kim cương này khá lớn, khá đẹp mắt! Nếu ngươi yêu ta, vậy liền mua cho ta…” Nữ nhân mấp máy đôi môi cánh hoa liếc xéo nam nhân nói.

Nam nhân bất đắc dĩ nói, “Được…. bao nhiêu tiền…?”

Nữ nhân cao hứng hôn lên mặt nam nhân hai cái: “Ngươi tốt nhất! Ta yêu ngươi nhất!” (Hừ toàn loại bánh bèo hám tiền, bà đây phi phi phi chết ngươi)

Nhẫn! Trong đầu Diệp Đạt xẹt qua một tia sáng.Quầy trang sức được vô số ánh đèn chiếu xuống có vẻ hoa lệ cao quý, hoàng kim bạch ngân kim cương Phỉ Thúy rực rỡ muôn màu, đủ kiểu dáng.

“LOVE FOREVER…..” Ánh mắt Diệp Đạt nhìn lên dòng chữ được khắc tinh tế trên chiếc nhẫn bạch kim tinh xảo.

“Ngài thật tinh mắt, đây là mẫu nhẫn mới nhất, thiết kế vừa đơn giản nhưng thời thượng, phi thường hợp với các cặp tình nhân hoặc là vợ chồng đeo.” Nhân viên liền nhanh chóng giới thiệu.

Diệp Đạt gật đầu liên tục: “Ừm, ta rất thích… Có thể lấy cho ta nhìn một chút không?”

Bạch kim xúc cảm phi thường nhẵn nhịu, khi đeo nhẫn trên tay phi thường tao nhã, nếu như được đeo trên ngón áp út trắng nõn thon dài của Diêu Tử Khê sẽ càng xinh đẹp! Diệp Đạt tâm hoa nộ phóng.

Nhìn giá cả một chút, ách…. Thật là đắt! Tính toán một chút, tổng hết tiền tiêu vặt trước đây mình không dùng cộng lại cũng chưa đủ. Giá cả như vậy đối với một sinh viên đại học mà nói thật xa xỉ, thế nhưng không biết vì sao chính mình lại muốn mua.

“Cảm phiền giúp ta giữ lại! Lễ tình nhân ta sẽ đến mua!” Hai tay Diệp Đạt tạo thành chữ thập, thành khẩn làm một tư thế nho nhã với nữ nhân viên.

*****************

“Nếu như có công việc gì cứ giới thiệu cho ta!” Diệp Đạt ngồi cạnh bạn học nói.

“Này! Ngươi đã lãnh hơn hai công việc rồi!?” Thường Tiểu Đằng ngồi phía trước kinh ngạc quay đầu nhìn hắn. Diệp Đạt bình thường tinh lực dồi dào tràn đầy sức sống hiện tại hai vành mắt đen thui, tựa như không ngủ đủ giấc.

“Hơn nữa ngươi còn trốn tiết, giáo viên đều nhìn chằm chằm ngươi!”

“Bởi vì phải kiếm tiền nha!” Diệp Đạt mệt mỏi nằm nhoài trên bàn, thừa dịp thời gian nghỉ tiết chợp mắt một lúc.

Hơn một tuần này, buổi tối hắn đều đi làm công ở cửa hàng, mỗi ngày đều mệt muốn chết, khi về đến nhà thì Diêu Tử Khê đã ngủ từ lâu, thời gian gặp nhau liền ít đi rất nhiều.

Đối với Diệp Đạt, từ sáng đến tối không thể cùng Diêu Tử Khê thân cận là một loại cực kỳ thống khổ!

Thế nhưng vừa nghĩ đến đêm lễ tình nhân có thể đeo chiếc nhẫn LOVE FOREVER lên tay người mình yêu, Diệp Đạt luôn nhũ với lòng phải nhẫn nại nhẫn nại nhẫn nại thêm chút nữa!

“Tiệm bánh gato của cô ta muốn tìm một người làm tạm thời!” Một bạn học nữ nói.

“Có thật không! Quá tốt rồi!” Diệp Đạt lập tức vực dậy tinh thần, vọt một bước dài đến, “Bạn đề cử ta đi! Ta rất chịu khó!”

Chú thích:

*Cái bật lửa ZIPPO



**Nước hoa GUGGI

Chương 7-2

Buổi tối vẫn đến công trường làm công theo thường lệ.

Bên ngoài công trường lập một rào chắn cao chừng tám mét, bên trên là một cái bảng đề ‘Công trường đang thi công, chú ý an toàn’ to đùng sực sở, bên trong là hệ thống sắt to lớn cứng cỏi, vây quanh là vòng an toàn màu lục, máy trộn bê tông cỡ lớn phát ra âm thanh ầm ầm, đèn lớn từ trên chiếu xuống, chiếu lên bóng dáng các công nhân cực kỳ rõ ràng.

Diệp Đạt đội mũ công trường màu vàng đang chuyển gạch lên xe đẩy, đẩy đến bên kia để người khác chuyển lên giá kéo lên tầng trên.

Đồng phục màu xanh vì làm việc mà dính đầy tro bụi màu vàng, găng tay màu trắng càng thêm bẩn thỉu. Trải qua hơn một tuần, Diệp Đạt bắt đầu quen với công việc nặng nề ở nơi này, chỉ là lúc bọng nước trên tay vì làm việc mà vỡ ra ma sát với găng tay phát sinh đau đớn, đặc biệt là lúc tháo găng tay ra thường thường da sẽ bị kéo xuống một mảng, đau đến răng Diệp Đạt va vào nhau.

Diệp Đạt vừa chuyển xe đẩy đến bên giá vừa dùng tay áo lau mồ hôi trên trán. Đột nhiên một đạo bóng tối bao trùm trên đầu Diệp Đạt, cáp treo kẽo kẹt vang lên hai lần, một loại linh cảm chẳng lành từ mũi chân truyền đến toàn thân, Diệp Đạt thầm than không ổn, theo phản xạ lùi lại một bước.

“Mau tránh ra” Bên trên cáp treo truyền đến tiếng thét chói tai đầy sợ hãi của công nhân.

Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, âm thanh còn chưa kịp dừng, tiếng ầm ầm to lớn liền vang vọng cả công trường.

Vô số gạch đá từ trên cao ầm ầm dồn dập rơi xuống, bốc lên một trận bụi bặm, phảng phất như toàn bộ công trường đều bị chấn động.

“Khụ khụ!” Diệp Đạt bị bụi làm ho sặc sụi, đầu váng mắt hoa, ho khan mãnh liệt.

Người chung quanh vui mừng hét lớn: “Quá tốt rồi! Không rơi trúng người”

“Không có chuyện gì không có chuyện gì!” Lúc này Diệp Đạt mới sợ hãi phát hiện đống gạch vừa rồi tất cả đều rơi xuống nơi hắn đứng vừa nãy, thậm chí còn có một khối cạnh chân hắn. Một khối gạch nhỏ rơi xuống trên trán, ban đầu không hề có cảm giác đau, một lúc sau, cảm giác đau rát trên mặt càng lúc càng rõ ràng, đưa tay sờ sờ, trên tay liền dính máu…..

Nếu như vừa rồi không di chuyển sợ là sẽ trở thành một bãi thịt nhũn chứ không phải chút máu này!

Chân Diệp Đạt mềm nhũn, đột nhiên sợ hãi, thân thể không ngừng rủn rẩy, lòng bàn tay không ngừng đổ mồ hôi, nửa ngày không thể đứng lên.

Lần đầu tiên hắn nhận ra cái chết cách hắn gần như vậy, nếu như chết rồi liền không bao giờ được gặp lại Diêu Tử Khê…..

Bởi vì sự việc xảy ra bất ngờ, quản lý liền khai ân, tiền công tăng gấp đôi còn để cho hắn nghỉ sớm.

“Nếu như lãnh lương của những nơi làm khác, vậy liền đủ tiền!” Diệp Đạt đếm đếm tiền lương vừa lãnh, cười đặc biệt hài lòng, hơn hai cái lên tiền lương, mở bóp da cẩn thận bỏ vào.

Nghĩ đến lễ tình nhân mua nhẫn bạch kim LOVE FOREVER cho Dòng Suối Nhỏ, loại tâm tình hạnh phúc này liền xua tan khủng hoảng vừa rồi.

Bởi vì kết thúc công việc sớm hơn mọi khi, cho nên khi về đến nhà Diêu Tử Khê vẫn còn chưa ngủ.

Ánh đèn chiếu sáng gian phòng, dưới ánh đèn bóng người Diêu Tử Khê đặc biệt thanh lệ.

“Dòng Suối Nhỏ……” Sau khi nhìn thấy bóng người Diêu Tử Khê, nhất thời Diệp Đạt nhào tới mạnh mẽ ôm đối phương vào lòng.

Không biết vì sao âm thanh có chút nghẹn ngào, khóe mắt có chút ướt át, vốn tưởng sự việc xảy ra hôm nay cứ thế để nó trôi qua, nhưng đến khi chân chính nhìn thấy người mình âu yếm, sợ hãi lúc trước lần thứ hai trỗi dậy.

Vừa nghĩ đến chỉ trong chớp mắt hai người liền Âm Dương cách biệt, không có cách nào có thể nhìn thấy Diêu Tử Khê, tâm Diệp Đạt như bị ai đó bóp chặt thật đau.

“Ta yêu ngươi! Thật sự rất yêu ngươi!” Diệp Đạt ôm Diêu Tử Khê vào trong ngực không ngừng lầm bầm.

Trên người truyền đến mùi tro bụi nồng đậm, trong mái tóc nâu tựa hồ còn có cát đá nhỏ xíu. Diêu Tử Khê cau mũi đẩy đối phương ra một khoảng cách nhất định, không hiểu gì hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Diệp Đạt vẫn sáp lại gần Diêu Tử Khê, đem đầu chui vào lồng ngực y, dùng ngữ khí như làm nũng nói: “Cho ta dựa một chút đi mà!”Cử chỉ của đối phương có chút kỳ quái, tựa hồ là lưu luyến, lại tựa như sợ hãi y sẽ biến mất, ngón tay dùng sức rất lớn ôm lấy eo y, lần này Diêu Tử Khê không đẩy Diệp Đạt ra.

Nửa ngày sau Diêu Tử Khê mới hỏi: “Ngươi đang đi làm?”

“Ừm.” Diệp Đạt trầm mặc một chút mới đáp. Tuy rằng muốn tạo một bất ngờ vào lễ tình nhân cho Diêu Tử Khê, nhưng hắn đã từng hứa với y sẽ không bao giờ dối lừa y, mặc kệ đó là chuyện gì, hắn mừng vì y không hỏi sâu hơn.

“Nếu như thiếu tiền ta có thể cho ngươi mượn.” Không biết đối phương gặp phải phiền phức gì, Diêu Tử Khê không thể làm gì khác hơn là dùng phương thức này giúp đỡ hắn.

“Ngươi vẫn là người quan tâm ta nhất!” Diệp Đạt vui sướng cọ cọ trong ngực Diêu Tử Khê.

“Ta chỉ muốn kiếm lời mà thôi!” Diêu Tử Khê mạnh miệng không thừa nhận, “Nhìn xem trên người ngươi thật bẩn, làm quần áo ta đều bẩn! Ta đã tắm rồi!”

Diệp Đạt chơi xấu không chịu rời đi, hai người cười ngã lên ghế sa lông.

“Cái kia…. Hai ngày tới, ngươi ít về nhà một chút….” Một lát sau Diêu Tử Khê mở miệng nói.

“Di?” Diệp Đạt giật mình ngẩng đầu lên, nghi hoặc nhìn Diêu Tử Khê.

“Có người quen muốn qua đây ở vài ngày.” Diêu Tử Khê dừng một chút, giải thích.

“….. Ngươi không định giới thiệu ta với người đó sao?” Do dự một chút, Diệp Đạt cuối cùng mặt dày hỏi.

Diêu Tử Khê không nói gì, chỉ là khẽ mím môi, cụp mắt xuống không tiếp tục nhìn Diệp Đạt.

Diệp Đạt cười khổ một tiếng, chậm rãi buông lỏng vòng tay đang ôm Diêu Tử Khê ra, trở về phòng thu dọn quần áo của mình.

Tuy rằng có thể lý giải vì sao Diêu Tử Khê không giới thiệu hắn với người quen của y, thế nhưng khi nghe được y bảo hắn dọn hết quần áo mang đi bất luận là đồ vật lớn như áo khoác hay là thứ nho nhỏ như dụng cụ vệ sinh cá nhân, Diệp Đạt trong lòng phi thường không thoải mái, thật giống như chính mình hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của Diêu Tử Khê.
“Vậy… Hắn muốn ở trong bao lâu?” Diệp Đạt không cam lòng hỏi.

“Không xác định.”

“Vậy khi nào ta mới có thể chuyển trở về?” Diệp Đạt cảm thấy uất ức.

“….. Đến lúc đó ta sẽ nhắn tin cho ngươi.”

“Cái kia, lúc ta không có ở đây ngươi nhất định phải nhớ đến ta nha!”

“…..”

“Nhất định mỗi ngày đều phải nhắn tin cho ta nha!”

“…..”

“Ta yêu ngươi, Dòng Suối Nhỏ.”

*************************

Sau hai ngày dọn ra khỏi nhà Diêu Tử Khê, Diệp Đạt cô đơn cực kỳ.

Tuy rằng trước kia một mình hắn gánh hai phần công việc rất mệt, khi về Diêu Tử Khê cũng đã ngủ, thế nhưng trong nhà tràn ngập khí tức của Diêu Tử Khê, chỉ cần ngửi thấy hương vị của y Diệp Đạt sẽ cảm thấy an lòng, cho dù có cực khổ cũng không sợ.

Công việc hiện tại không khổ cực bằng tuần trước, tiệm bánh gato của cô bạn học trả tiền lương tương đối cao, không cần phải tiếp tục đến công trường, Diệp Đạt liền xin nghỉ việc ở nơi nguy hiểm kia.

Nguyên bản quản lý còn oán hận bởi vì Diệp Đạt chịu khó lại trẻ tuổi sức lao động cao, thế nhưng lại phát sinh sự cố ngoài ý muốn cho nên cũng đành ngầm đồng ý để hắn nghỉ việc.

Cô của bạn học đối với Diệp Đạt phi thường hài lòng. Người trẻ tuổi không chỉ vóc người tốt mà còn anh tuấn, to cao, tay chân cũng gọn gàng nhanh nhẹn.

Không chỉ những khách quen của quán khen hắn tỉ mỉ, nữ xinh xung quanh cũng bị hấp dẫn lại đây rất nhiều, cũng thường lợi dụng thời cơ mua bánh gato mà tiến lại gần Diệp Đạt, Diệp Đạt chỉ cười khổ lộ ra hàm răng trắng nõn: “Không cần, ta đã có người trong lòng, đơn độc cùng một cô gái xinh đẹp ra ngoài đối phương sẽ không vui.”

Tuy rằng Diêu Tử Khê sẽ không biết những việc này, cho dù biết, với tính cách lạnh nhạt của y cũng sẽ không để ý, nhưng mà hắn không muốn y hiểu lầm hắn cho dù là chuyện nhỏ nhất.

Cô gái có chút thất vọng lại có chút đố kị nói: “Ngươi đối với bạn gái ngươi thật tốt!”

“Diệp Đạt, không lẽ vì bạn gái nên ngươi mới đến đây làm công chứ?” Ngàn Đằng hỏi. Ngàn Đằng là một nữ sinh đáng yêu chăm ngoan, cũng là cô ấy giới thiệu Diệp Đạt đến làm ở tiệm bánh gato của cô mình, Diệp Đạt rất cảm kích cô ấy. Bình thường Ngàn Đằng cũng sẽ đến tiệm bánh giúp đỡ, khi rãnh rỗi hai người sẽ tán gẫu vài câu.

“Ừ, ta muốn ngày lễ tình nhân mua nhẫn tặng y.” Diệp Đạt vui vẻ trả lời.

“Đối phương yêu cầu ngươi mua nhẫn sao?” Ngàn Đằng hơi giật mình, ý thức được lời mình nói không đúng lắm liền vội bổ sung thêm, “Hiện tại có không ít con gái thích bạn trai tặng đồ vật quý giá, kỳ thực chưa chắc gì cô ta yêu thích đối phương mà chỉ thích tiền của đối phương mà thôi.”

“Không, không phải.” Diệp Đạt nhanh chóng lắc đầu, “Là do ta muốn mua cho y, căn bản đối phương không hề biết.”

“Là vậy sao.” Âm thanh Ngàn Đằng nhỏ xuống, cười không mấy tự nhiên, “Diệp Đạt, bạn gái ngươi thật hạnh phúc!”

Chương 8-1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Thật là một tên ngu ngốc!” Nghe được đối thoại của hắn và Ngàn Đằng, Quý Sâm cười nhạo xoay người rời đi.

Được Diệp Đạt giới thiệu nên bạn học cùng lớp và bạn thường chơi chung với hắn cũng biết đến tiệm bánh gato này.

Tiệm bánh lấy hai màu trắng và hồng làm chủ đạo, vách tường được phết sơn hồng kết hợp với gạch trắng lót sàn. Bố cục trong tiệm được chia làm hai bên, một bên là tủ kính nhiệt độ thấp chứa bánh gato, được ánh sáng của những ngọn đèn nhỏ chiếu xuống rực rỡ, bánh caramen* cùng bánh Tiramisu** phối cùng một ít hoa quả tươi ngon đẹp mắt chỉ cần nhìn qua đã thấy ngon miệng mê người.

Dưới sự lôi kéo của Thường Tiểu Đằng, Quý Sâm cũng trở thành khách quen của nơi này, chỉ là mỗi lần đều chỉ gọi cà phê chứ không hề gọi bánh gato.

Diệp Đạt trừng mắt, nhịn không được mang lên cho Quý Sâm một ly cà phê. Nếu Thường Tiểu Đằng không có ở đây, Diệp Đạt chán ghét tên đó như vậy nhất định sẽ không thèm để ý đến Quý Sâm.

Quý Sâm cho vào hai viên đường, dùng muỗng nhỏ khuấy đều, “Cô bé kia thích ngươi, không lẽ ngươi không cảm nhận được?”

“Thật sao?” Diệp Đạt hoàn toàn không nhận ra.

“Ngươi không cảm nhận được ánh mắt của cô ta cứ dán lên người ngươi sao?” Quý Sâm nhấp một hớp cà phê, “Công việc này của ngươi là nàng giới thiệu? Nếu như không phải thích ngươi thì nàng ta cũng có thể giới thiệu cho người khác.”

Diệp Đạt hồi tưởng lại dáng vẻ hàng ngày Ngàn Đằng nói chuyện với mình, đúng thực là mỗi lần cô ấy nói chuyện với mình hai má đều hồng cả lên, thời điểm mình gọi tên cô ấy thì cô ấy liền tươi cười đáp lại ngay.

Mà hắn cũng đang theo đuổi người khác nên hiểu rất rõ cảm giác được nói chuyện với người mình thích sẽ rất vui, cho dù người mình thích nhờ vả cũng sẽ cao hứng.

“Cũng chỉ có thể xin lỗi nàng.”

“Cho nên mới nói, ngươi ngốc chết đi được!” Quý Sâm cười tà khí, “Nếu đối phương yêu thích ngươi thì ngươi nên đồng ý đi, đối phương sẽ cao hứng mà ngươi cũng được vui vẻ!” Hắn còn nhấn mạnh hai chữ vui vẻ.

“Cái tên này…” Diệp Đạt cầm quyển tạp chí nện vào đầu Quý Sâm, “Quá lạm tình đi!”

Quý Sâm vươn cánh tay ra đỡ lấy, vốn Diệp Đạt cũng không mấy dùng sức, quyển tạp chí chỉ nhẹ nhàng bộp một tiếng.

“Chỉ có Diêu Tử Khê mới có cái quyền lợi này.” Quý Sâm nhếch miệng, ném quyển tạp chí vào một gốc trên giá.

Trong nháy mắt, Diệp Đạt cảm thấy ánh mắt của Quý Sâm sắc bén hơn ngày thường.

“Nghe nói, ngươi dọn khỏi nhà Diêu Tử Khê?” Quý Sâm nhíu mày nhìn Diệp Đạt, “Bị vứt bỏ?”

“Không phải!” Diệp Đạt lập tức phản ứng, “Chỉ là có thân thích đến mà thôi.”

“Thân thích?” Quý Sâm chậm rãi lặp lại hai chữ này, tựa như đang nghiền ngẫm, rồi sau đó thấp giọng cười giễu cợt. Khách đến tiệm vào buổi chiều tương đối ít, tiếng cười trầm thấp trong không gian nho nhỏ nghe thật rõ ràng làm cho người khác có cảm giác không mấy thoải mái.

“Ta về quầy hàng đây.” Diệp Đạt nhíu mày, đem chén cùng đĩa đặt vào khay.

“Cha mẹ y từ lâu đã không còn, trong nhà y lúc đó thiếu nợ rất nhiều, thân thích đều chê bọn họ phiền tránh còn không kịp, không có một ai đồng ý thu dưỡng bọn họ! Ca ca y sau khi tốt nghiệp trung học liền đi làm công, sau đó trên đường hỗn loạn bị người khác chém chết, y nơi nào còn có thân thích?” Mang theo vui sướng ác ý nói.

Ngữ điệu không hề phập phồng lạnh lẽo đến đáng sợ, chỉ vài giây ngắn ngũi, chân Diệp Đạt như bị đinh đóng ghim chặt trên sàn nhà, lưng run rẩy, căn bản không thể di chuyển dù chỉ một bước.

Phảng phất như trở lại buổi tối hôm xảy ra chuyện ở công trường, chỉ là lần này Diệp Đạt không may mắn, cảm giác nặng nề chuẩn xác đập mạnh vào ngực Diệp Đạt.“Nếu như ngươi muốn biết thêm điều gì, ta có thể nói cho ngươi.” Quý Sâm cười khẽ nói.

“Không cần.” Diệp Đạt từ chối, “Ta…. tin tưởng y.”

Quý Sâm ngẩn ra, chỉ nhìn thấy bóng lưng thẳng tấp rời đi của Diệp Đạt.

Ngực vẫn âm ĩ đau, đem khay để lên bệ mới phát hiện tay mình hoàn toàn cứng ngắc, tấm gương phản chiếu gương mặt hắn trắng bệch không chút máu, nụ cười trên mặt gượng gạo. Diệp Đạt dùng sức vỗ vỗ mặt, đợi đến khi trên mặt cảm thấy đau đớn mới dần dần lấy lại sức lực.

Y không có thân thích?…… Như vậy thân thích mà y nói là ai? Còn ở lại nhà của Diêu Tử Khê? Mình phải dọn ra ngoài cũng vì người đó.

Diệp Đạt càng nghĩ càng bất an, hố đen trong lòng càng lúc càng lớn, phảng phất như bị cái gì đó ăn mòn. Thời điểm mang bánh gato ra cho khách, đầu ngón tay nhẹ nhàng run rẩy, nụ cười không được tự nhiên.

Quá đáng ghét! Cái tên Quý Sâm này quá đáng ghét! Trong lòng Diệp Đạt hung hăng mắng Quý Sâm.

Từ lúc bắt đầu tên này có cái gì tốt? Đúng rồi, lần trước tên đó còn nói đã theo đuổi Diêu Tử Khê bốn năm, bốn năm mà vẫn không theo đuổi tới tay được cho nên mang oán hận trong lòng, cố ý phá hoại tình cảm của mình và Diêu Tử Khê.

Thân thích này không biết có thân thế gì, nói không chắc cũng là vô căn cứ, nếu như mình vì đó mà hoài nghi Diêu Tử Khê thì không phải là trúng kế tên đó rồi sao? Người này không đáng tin, sau này nên nói cho Thường Tiểu Đằng một tiếng.

Nhưng mà nếu thật là như vậy? Tuy rằng ở cùng một chỗ với Diêu Tử Khê nhưng mình đối với y hiểu biết đã ít lại càng ít, mỗi ngày giống như không có cách nào chạm được đến tâm y, người nhà y, bằng hữu y mình chưa từng nhìn thấy.

Diêu Tử Khê chưa từng cho mình quyền tiến vào cuộc sống y, chưa từng nói với những người xung quanh về sự tồn tại của mình. Quý Sâm theo đuổi y bốn năm y cũng chưa từng động tâm, chính mình chỉ ở cùng Diêu Tử Khê mấy tháng ngắn ngũi chẳng phải càng không có phần thắng sao? Đến cùng mình ở trong lòng y là vị trí gì? Nghĩ đến đây, ngực Diệp Dạt bắt đầu phát đau, tâm tình bi thương chạy toàn thân.

“Sao sắc mặt của ngươi trắng bệch vậy!” Nhân viên cửa hàng đứng một bên kinh hô.

Qua mấy cái cuối tuần, thể lực của hắn hoàn toàn tiêu hao, nguyên bản dựa vào tinh thần cố gắng chống đỡ, giờ khắc này sắc mặt hắn tái nhợt, đầy mặt là dáng vẻ khó chịu.
“Nếu không hôm nay ngươi về nhà trước đi?” Nhân viên cửa hàng tốt bụng nói.

Diệp Đạt nhẹ nhàng gật đầu.

Bất tri bất giác đi đến dưới nhà Diêu Tử Khê.

Thang máy mở rồi đóng lại, nút bấm màu đỏ từng cái từng cái nhảy lên, tắt, rồi lại nhảy lộng rồi lại tắt. Diệp Đạt ngơ ngác đứng thẳng bên cạnh, mãi cho đến trời tốt cũng không dám mạo muội đến gần.

Tuy rằng lúc ấy hắn thề son sắt nói mình tin tưởng y, thế nhưng cảm giác bất an không ngừng xuyên qua trái tim hắn từ từ khuếch tán đến toàn thân.

Nếu như thật sự chỉ là thân thích, mình đến chính là không tín nhiệm đối phương, thế nhưng đã mấy ngày mình chưa từng nhìn thấy Diêu Tử Khê, mình thật sự rất muốn gặp y một lần, sau đó nghe y nói người kia thật sự chỉ là thân thích đến làm khách mà thôi.

Không ngừng do dự, không ngừng bồi hồi, Diệp Đạt không ngừng đi tới đi lui dưới nhà, so với lúc còn ở công trường làm việc, cho dù bàn tay có bị thương vẫn phải khiêng vác vật nặng cũng không khó chịu như bây giờ.

Cuối cùng, Diệp Đạt hít sâu một hơi, giật giật ngón tay.

“Ta nhớ ngươi.” Diệp Đạt gửi một tin nhắn đi.

“Ừm.” Đối phương hồi âm.

Diệp Đạt nhìn tin nhắn được gửi tới, nở nụ cười bi thương.

****************

“Chiếc nhẫn đẹp như vậy, đối phương nhất định sẽ thích vô cùng!” Tiểu thư quầy trang sức đem bỏ chiếc nhẫn vào cái hộp phi thường tinh mỹ rồi đưa cho Diệp Đạt.

Hộp vuông màu hồng phấn, mở ra bên trong là nhung tơ màu nâu, bên trên là chiếc nhẫn màu bạch kim dưới ánh đèn phát ra ánh sáng mê người, hình dáng chiếc nhẫn đặc biệt, chính giữa khắc dòng chữ LOVE FOREVER tinh xảo.

Mũi Diệp Đạt chua xót, cố kiềm nén, hướng tiểu thư quầy trang sức miễn cưỡng nở nụ cười, nói cám ơn.

Diệp Đạt cẩn thận mà cất chiếc hộp vào túi áo, trở lại tiệm bánh gato.

Chú thích:

Bánh Caramen*



Bánh Tiramisu**

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau