HOẶC THỦY

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Hoặc thủy - Chương 1 - Chương 5

Chương 1-1: Đêm giáng sinh

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

với ánh sáng tạo thành một tầng sương mù màu trắng mỏng manh, mơ hồ nhìn thấy ráng chiều lúc ẩn lúc hiện.

Độ ấm của tách cà phê trên bàn dần tiêu tán.

Cúi đầu nhìn đồng hồ, đã bảy giờ ba mươi. Hai tuần trước y luôn ngồi ở nơi này, cẩn thận hẹn Liệt Diễm cùng nhau ngắm tuyết rơi, thế nhưng Liệt Diễm chỉ nhếch môi cười: “Như vậy rất giống tình nhân.”

Nam nhân hơn ba mươi tuổi, vững vàng thành thục bên trong lại mang theo một cỗ tao nhã gợi cảm, thời điểm nam nhân cười cho dù chỉ là hơi hơi gợi lên khóe môi nhưng cũng làm người ta nhịn không được mà lún sâu vào.

Mà Diêu Tử Khê, càng lún càng sâu, y không rõ vì sao mình lại thích hắn. Ba mẹ qua đời, tiếp đó ca ca duy nhất cũng ra đi, người đàn ông kia thường ngày chăm sóc y từng chút từng chút rót vào cuộc sống y.

Đợi đến khi y bình tâm lại, bóng hình nam nhân cao to tuấn mỹ kia đã khắc sâu vào đáy lòng y. Nhắm mắt lại, chính là bàn tay to lớn của nam nhân kia xoa đầu y, còn có dáng điệu bĩ bĩ cười xấu xa của nam nhân.

Những tháng ngày còn trẻ kia, mỗi ngày buổi tối y đều ảo tưởng đến gương mặt của nam nhân kia đi vào mộng đẹp một lần tiếp một lần, ôm ấp người kia………….

Người kia, hẳn nên là của y! Nếu như y mãi mãi được đứng bên cạnh hắn.

Một ngày nào đó, hắn sẽ chú ý đến tâm ý của y đi!

Khi còn trẻ Diêu Tử Khê thật cẩn thận từng li từng tí bảo vệ vọng tưởng yếu ớt của chính mình.

Nhưng mà, sau khi tỉnh mộng, lại phát hiện người Liệt Diễm thích chính là thiếu chủ của hắc đạo, người đó tựa như một sói con tùy hứng nhưng lại đáng yêu. Thời điểm nhìn thấy bọn họ ôm hôn nhau nồng nhiệt, loại cảm giác đó tựa như bị người khác hất một thau nước lạnh lên người, tiếp theo lại bị người dùng sức hung hăng đánh một bạt tai, vừa vội vừa giận, vừa thương tâm lại khổ sở.

Khi đó ngực y mãnh liệt nhảy lên, hô hấp cũng nóng lên. Diêu Tử Khê bóp nát kính của mình, kết cấu kim loại vặn vẹo méo mó, cắt vào tay y. Máu đỏ tươi từ khe hở bên trong uốn lượn chảy xuống, nhưng mà y biết, đau đớn không phải từ tay truyền đến, mà là tim y.

Rõ ràng là người lợi hại như vậy, là người mà y âm thầm sùng bái khát khao, vì sao thiếu niên kia lại không kiêng dè như vậy? Ở trước mặt Liệt Diễm thế nhưng làm càng cười to, thậm chí đặt Liệt Diễm dưới thân………….

Mà Liệt Diễm, một lần lại một lần sủng nịnh, khoan dung.

Nếu, nếu là y, tuyệt sẽ không đối xử với Liệt Diễm như vậy. Y tuyệt đối sẽ cố gắng quý trọng, càng dụng tâm đối tốt với Liệt Diễm, nhưng y là người lãnh đạm, cho dù lời tâm tình chứa đầy bụng, cũng rất khó mang tình ý chân thành của mình biểu đạt cho đối phương. Những mối tình trước kia, cũng vì nguyên nhân này mà chia tay.

Mọi người đều nói, tâm của y từ trước đến nay chưa từng đặt trên người họ.

Y lúc đó thì sao, cũng chỉ đẩy nhẹ kính trên mũi, hừ lạnh một tiếng nói, nếu muốn chia tay, y sẽ đồng ý. Kỳ thực, y biết, những gì họ nói tất cả đều đúng.

Y chưa bao giờ cam tâm. Y không dư thừa tâm tư đâu mà chia cho họ, rõ ràng người đứng cạnh Liệt Diễm luôn là y, nhưng cuối cùng, người đứng cạnh hắn không phải y?

Rốt cuộc vấn đề nằm ở nơi nào………..

Diêu Tử Khê vươn tay đến gần mặt kính trong suốt của cửa sổ sát đất. Trong nháy mắt trên cửa sổ đã in rõ bàn tay y.
“Ngài có muốn gọi thêm một ly cà phê không?” Phục vụ thân thiết đến gần hỏi.

“Ách….” Rốt cuộc Diêu Tử Khê cũng hồi phục tinh thần.

Ở phòng ăn ngồi đầy người, ai cũng có đôi có cặp, chỉ có y, đối diện là một tách cà phê lạnh lẽo, có vẻ đặc biệt thê lương.

“Ân.” Diêu Tử Khê nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đột nhiên, chuông điện thoại vang lên.

Diêu Tử Khê cấp tốc nhận điện thoại: “A Diễm!”

Bên kia điện thoại truyền đến thanh âm huyên náo vui vẻ ở ngã tư đường, nghe được thanh âm của Liệt Diễm tựa hồ rất cao hứng, thậm chí chính y cũng không biết mình kinh hỉ và hưng phấn như thế nào.

Một khắc kia, Diêu Tử Khê bỗng cảm thấy tâm y tựa như mặt kính to lớn của cửa sổ sát đất. Mặc cho thân thể ấm áp, nhưng tâm phảng phất như đặt trong không khí lạnh lẽo ngoài kia, bị hàn khí lạnh lẽo đông đến thương tích đầy mình.

“Kia…. Cái kia ta không thể đến được….. Ta….”  Khi nói có lẽ Liệt Diễm vì bị quấy rầy nên có chút đứt quãng, “Này, đã bảo ngươi không được đến gần mà…. Là Tử Khê, ta có cuộc hẹn cùng hắn….. Này này….” Âm thanh biến mất, chỉ còn lại thanh âm kịch liệt thở dốc.

Phục vụ bưng cà phê lên.

Tay cầm điện thoại của Diêu Tử Khê run run: “Tính tiền.”

Ly khai quán, hàn khí lập tức ập vào mặt làm Diêu Tử Khê không khỏi rùng mình.

Bất tri bất giác, khí trời đã lạnh đến như vậy. Thế nhưng người đi lại trên đường tựa hồ như không cảm nhận được hàn khí, những cô gái mặc váy ngắn xinh đẹp, để lộ hai chân thon dài, các chàng trai thể hiện quan tâm ôm chặt eo cô gái của mình, hoặc là một tay choàng qua vai các cô gái thân thể chặt chẽ dính vào nhau, những bậc phụ huynh lại càng tỉ mỉ, choàng khăn quàng cổ lên cho hài tử của mình, chăm chú nắm lấy bàn tay nho nhỏ của con mình. Bởi vì có nhiệt độ của người khác, thế nên mới không cảm thấy lạnh sao? Diêu Tử Khê vươn tay đẩy nhẹ kính mắt trên mũi, chỉnh chỉnh cổ áo, có chút tịch mịch đứng trên đường. Đêm Giáng Sinh vui vẻ, xem ra chỉ có mình y là cô đơn một mình vượt qua.
“Anh chàng đẹp trai này, mua một bó hoa đi!”

Diêu Tử Khê nhíu mày, quay đầu lại.

Đến gần mình là một gia hỏa mặc một bộ đồ đỏ hóa trang ông già Noel, đầu đội mũ đỏ và mang bộ râu mép giả trắng tuyết, trong tay còn nâng một đống lớn hoa hồng xinh đẹp.

Diêu Tử Khê lạnh lùng liếc mắt nhìn một cái, tiếp tục bước đi.

Thế nhưng tên kia vẫn không buông tha, không biết sống chết nói: “Hôm nay là ngày tốt như thế, liền mua một đóa hoa hồng đi! Bạn gái ngươi nhất định sẽ rất thích.”

Diêu Tử Khê nhịn không được nói: “Không cần!”

Thanh niên lại giống như đùa giỡn giữ chặt cổ tay áo y: “Cho dù ngươi là băng sơn đại soái ca, nhưng thời điểm thích hợp ngươi cũng phải tặng quà cho người ta, cô ấy sẽ một mực khăng khăng theo ngươi nha!”

Tuy rằng mang một đống lớn râu mép giả, thế nhưng thanh âm lại trung khí mười phần, vô cùng thích hợp với không khí ngày lễ.

Tâm tình Diêu Tử Khê càng lúc càng kém. Vì sao cứ phải là y, đêm Giáng Sinh này, không chỉ cô đơn một mình mà còn bị người trước mắt này day dưa không dứt được.

Diêu Tử Khê đến gần thanh niên, có chút ác liệt nhíu mày nói: “Tôi là GAY!”

“A?” Thanh niên phát ra thanh âm kinh ngạc.

Diêu Tử Khê dùng tay chỉnh chỉnh kính, tư thế cao cao tại thượng, áp sát mặt tên kia, nhìn chăm chú vào ánh mắt của hắn chậm rãi mở miệng: “Ta, là, đồng, tính, luyến, ái!”

Thời gian trôi qua trong nháy mắt, thanh niên có chút tay chân luống cuống.

“Buông tay!” Diêu Tử Khê lạnh lùng hừ một tiếng, gỡ xuống bàn tay đang nắm áo mình, xoay người liền rời đi.

“Này….Chờ một chút……” Thanh niên xoay người, đuổi theo y.

“Hiện tại ngươi chỉ đi một mình, ngươi…., chẳng lẽ bị người bỏ mặc ư?” Thanh niên ngẩng đầu lên, tùy tiện hỏi.

Không khí xung quanh đột nhiên hạ xuống.

Hàn khí trên mặt Diêu Tử Khê càng nặng, cái tên này, một chút tự giác cũng không có sao?

“Ngươi lại quấn lấy ta, không cẩn thận ta động tay động chân với ngươi.” Diêu Tử Khê cười lạnh nói.

“Kia, cái kia…. Ngươi là….. Là đang mời gọi ta sao?” Thanh niên đỏ mặt nói.

Chương 1-2: Đêm giáng sinh 2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 2-1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 2-2

Diệp Đạt lộ ra biểu tình thương tâm, tay nắm cổ áo đối phương dần dần buông xuống, chậm rãi hạ mí mắt, bởi vì ho khan mà giọng trở nên trầm thấp, "Khi đó không hỏi địa chỉ cùng tên của ngươi, ta có chút hối hận..........".

"Bại hoại! Khụ khụ, ta bị đùa giỡn! Khụ." Diệp Đạt tức giận đập Diêu Tử Khê một quyền, nhanh chân chạy đi.

Nhìn bóng lưng rời đi ở xa xa, Diêu Tử Khê vô tình bĩu môi: "Diệp Đạt sao?" Nhìn bệnh án trên bàn, một chàng trai sở hữu chóp mũi hồng hồng, vẻ mặt đáng thương chợt lóe lên trong đầu y, Diêu Tử Khê hừ lạnh một tiếng: "Chẳng qua chỉ là một tiểu quỷ mà thôi!"

******************************

Nhà ở thì bị Kỳ Nhất Hàn và Liệt Diễm chiếm lấy. Tuy rằng hai người bọn họ chừa lại cho y một khoảng không gian tương tự, chưa bao giờ thân thiết với nhau trước mặt y, nhưng khi nhìn thấy khóe mắt đuôi mày hai người tràn đầy cảm giác hạnh phúc, trong lòng Diêu Tử Khê tựa như sắp chết đuối vậy. Y mong mình có thể cùng Liệt Diễm thân mật với nhau nhưng nhiều năm trôi qua như thế vẫn chưa thành hiện thực.

Ăn cơm tối xong, Liệt Diễm nằm trên ghế sa lông cầm đồ điều khiển ti vi chuyển kênh nói: "Tử Khê, chúng ta quyết định dọn ra ngoài ở."

Diêu Tử Khê ngẩn ra, khiếp sợ nhìn Liệt Diễm, trong nháy mắt như bị đông cứng, trên lưng từng tia hàn ý, ngón tay run rẩy.

Hắn muốn đi đâu? Vì sao phải dọn ra ngoài ở? Ở cùng với y không tốt sao? Y gây trở ngại cho bọn họ sao? Trong lòng Diêu Tử Khê hầu như muốn điên lên.

"Hừ, ngươi rất chán ghét ở nơi này?" Mặc kệ khiếp sợ trong lòng, nhưng y cũng chỉ có thể nói ra những lời như thế.

Liệt Diễm hút một hơi thuốc, nhả khói, lắc lắc đầu.

"Ta không muốn trở lại hắc đạo, cho nên thừa dịp còn có thể cử động liền đến những nơi khác nhìn một chút, mà Nhất Hàn..............." Liệt Diễm nhìn về hướng phòng bếp, Kỳ Nhất Hàn đang ở bên trong rửa bàn nhỏ, lộ ra nụ cười ôn nhu, "Hắn cũng đồng ý đi cùng với ta."

Biểu tình ôn nhu kia, Diêu Tử Khê đã từng nhìn thấy qua.

Thời điểm Liệt Diễm dùng chân tâm đối xử với sói con kia, ngay cả khi nhìn bóng lưng của Kỳ Nhất Hàn, ở bất cứ lúc nào, ngay cả khi hắn còn là Phong Vân Diễm Lang của hắc đạo, có chút lưu manh có chút thô bạo, loại khí thế đó không phải ai cũng có thể học được, nhưng chỉ khi hắn đối diện với người mình thích mới để lộ biểu tình ôn nhu lại vui vẻ như thế.

Diêu Tử Khê vì nụ cười xấu xa của Liệt Diễm mà mê muội, nhưng thứ hắn có thể cho y cũng chỉ là nụ cười xấu xa ấy mà thôi.

Diêu Tử Khê cứng người nhìn ti vi, vậy giờ y chỉ có thể mượn âm thanh ầm ĩ của TV để cứu giúp thần kinh sắp nổ tung của mình.

"Tử Khê, ngươi là một người thật kỳ quái." Liệt Diễm hít một hơi thuốc lá, phủi phủi khói bụi, dùng giọng điệu dị thường bình tĩnh nói, "Có lúc, ngươi chỉ cảm thấy toàn bộ tình cảm của ngươi trả giá một lần đã quá đủ, khi đoạn tình cảm ấy kết thúc, ngươi sẽ cảm thấy cả người uể oải, không thể sử dụng được một tia khí lực, hết thảy dũng khí, ấm áp, đều sẽ mất đi...... Nhưng mà, khi một người đặc biệt khác xuất hiện, ngươi sẽ phát hiện sức mạnh của hắn, tâm ý của hắn có thể truyền đạt cho ngươi, mà ngươi cũng sẽ vì sự kiên định của hắn mà thức tỉnh lần nữa. Kết thúc một hành trình, nói không chừng một hành trình khác lại bắt đầu.

Thế nhưng......

Thế nhưng y không muốn kết thúc đoạn hành trình này.....

Y chỉ muốn bước tiếp cùng Liệt Diễm..... Dù cho chỉ có thể yên lặng đứng nhìn ở một bên......

Đáy lòng Diêu Tử Khê hò hét, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, biểu tình lạnh nhạt bắt đầu tan vỡ, hai vai bắt đầu run rẩy. Y cương quyết đè xuống cảm tình mãnh liệt trong tâm mình nhưng yết hầu lại truyền ra âm thanh nghẹn ngào trầm thấp tựa như một con thú nhỏ bị thương.

Y hiểu được, yêu đơn phương nhiều năm như thế, hôm nay triệt để kết thúc.

******************************

Tuy rằng Diêu Tử Khê thực tâm chúc phúc hai người, nhưng khi trời vừa tối, tâm trạng tịch mịch lại kéo đến một lần nữa chiếm lấy nội tâm y. Từ xưa đến nay y luôn một bộ dáng lãnh đạm lại độc miệng, mọi người đều tránh thật xa, ngoại trừ một vài hộ sĩ ở phòng khám, sinh hoạt của Diêu Tử Khê đã hẹp lại càng thêm hẹp.

Thỉnh thoảng cũng có một số người có ham muốn chinh phục mãnh liệt, dính chặt lấy băng sơn mỹ nhân làm cho y thuần phục dưới thân mình, kết quả cuối cùng vẫn bị đông đến thương tích đầy mình. Diêu Tử Khê tâm tình cực kém uống rượu tại quầy của quán bar. Mấy mỹ nữ thân thể nóng bỏng bắt đầu dán lại gần y, nhìn Diêu Tử Khê không muốn sống mà cứ uống rượu, đều không khỏi đánh trống lui quân, bất chợt có một cô nàng lớn mật bị khí chất lạnh lùng kiêu ngạo của Diêu Tử Khê hấp dẫn, để lộ đường cong của bộ ngực hoàn mỹ, một bên ám chỉ mà sờ giữa hai chân y xoa xoa.

Đáng tiếc Diêu Tử Khê không hề quan tâm đến, chỉ chuyên tâm uống rượu của mình. Sau một khoảng thời gian, nữ nhân cảm thấy mặt mũi của mình đều bị mất sạch. Đối với khiêu khích của nàng hờ hững, bất luận như thế nào cũng đều một bộ lạnh lùng không thèm quan tâm đến những thứ khác, nữ nhân cảm thấy mị lực của chính mình thực sâu bị thương tổn, thở phì phò đặt mạnh túi xách của mình lên quầy bar làm phát ra một tiếng va chạm thật lớn, ném cho y một câu: "Thời đại này, không thèm đếm xỉa đến nữ nhân, chỉ có thể là GAY!" Động tĩnh không hề nhỏ làm thu hút không ít ánh nhìn từ xung quanh.

"Ngươi nhìn người đàn ông kia thật khốc nha!" Ẩn tuổi thật, Thường Tiểu Đằng giả vờ làm người trưởng thành hưng phấn dùng cánh tay đụng đụng Diệp Đạt.

Bị cảm mạo còn chưa khỏe hẳn, lấy lý do bị nữ nhân vứt bỏ mà ủ rũ, lại bị Thường Tiểu Đằng mạnh mẽ kéo đến quán bar làm Diệp Đạt không hề hứng thú đáp một tiếng.

"Ồ."

"Ngươi đừng như vậy mà!" Thường Tiểu Đằng lén lút nhìn mục tiêu mà mình vừa mới phát hiện, vừa nói, "Thỉnh thoảng cũng phải quan tâm tính phúc của bạn tốt như ta đi!"

Thường Tiểu Đằng là loại chỉ cần hợp khẩu vị, nhìn người nào cũng có thể thích, tuy rằng dễ dàng thân cận nhưng mọi việc chỉ được ba phút.

"Khụ khụ, ngươi cái thứ hoa tâm không có tư cách nói câu đó!" Diệp Đạt bệnh tật triền miên cãi lại, bắt lấy y phục trên người, đầu óc mơ màng khó chịu vô cùng.

Sau khi rời khỏi phòng khám ngày hôm đó, Diệp Đạt nghĩ thân thể cường tráng như hắn chỉ cần qua vài ngày cảm mạo sẽ lui đi, không mua thuốc uống cũng không đi bệnh viện. Cảm mạo lại cứ như tâm tình ủ rũ của hắn mà mãi vẫn không tốt lên. Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, cũng đã dùng hết mấy bịch khăn giấy, sau đó càng ngày càng nghiêm trọng, cảm giác ngay cả phổi cũng có thể vì ho mà văng ra ngoài, ngay cả việc luyện tập của đội bóng rổ cũng không tham gia được. Thường Tiểu Đằng nhịn không được âm thầm đưa cho hắn vài gói thuốc cảm, mới uống được mấy viên liền bị Thường Tiểu Đằng lấy danh nghĩa là ân nhân kéo đến quán bar này.

"Mặc dù tên kia là nam nhân, nhưng ngón tay của hắn thon dài, khớp xương rõ ràng!" Thường Tiểu Đằng chớp chớp mắt, lộ ra nụ cười đáng yêu: "Ta thật có chút động lòng nha...... Ai nha không xong, hắn bị người ta sỗ sàng!" Thường Tiểu Đằng lôi kéo tay áo Diệp Đạt kinh ngạc thốt lên.

Đầu óc Diệp Đạt choáng váng nhìn về phía Thường Tiểu Đằng chỉ.

"A, là y!" Diệp Đạt định thần lại, bước dài một bước đi đến trước mặt y.

"Này này, có chuyện gì vậy?" Thường Tiểu Đằng theo sát ở phía sau hoàn toàn không hiểu mô tê gì.
Mấy nam nhân cao lớn quay quanh Diêu Tử Khê lôi lôi kéo kéo.

Tuy rằng Diêu Tử Khê đã say, thế nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo. Y lạnh lùng từ chối lời mời của bọn họ. Thế nhưng mấy người kia thấy y đã say khướt căn bản không có sức phản kháng, đối với y động tay động chân.

"Cút!" Diêu Tử Khê chán ghét hất tay bọn họ ra.

Những tên đang cười kia cười càng xấu xa xem đây không phải chuyện gì to tác, tạo thành một vòng tròn vây Diêu Tử Khê ở giữa, ở trên người y sờ tới sờ lui.

Diêu Tử Khê buồn bực đẩy người trước mặt một cái.

Người kia không đứng vững lảo đảo một cái, té nhào xuống đất thật khó coi.

Xung quanh cười ầm lên.

Nam nhân cảm thấy mặt mũi của mình đều bị mất hết, tức giận nhào đến ép Diêu Tử Khê lên quầy bar.

Người bên cạnh bắt đầu ồn ào: "Cởi ra, cởi ra, cởi ra...."

Nam nhân dương dương tự đắc, mạnh mẽ kéo áo lông cừu đơn bạc của Diêu Tử Khê xuống, quần áo xoạt một tiếng rách một mảng rơi xuống dưới chân nam nhân, da thịt trắng nõn lập tức lộ ra ngoài không khí, thù du đỏ sẫm trước ngực vì bị lạnh kích thích mà bắt đầu run rẩy.

Nam nhân dâm tà từ trên nhìn xuống Diêu Tử Khê, ác ý xoa nắn thù du trước ngực Diêu Tử Khê, đầy dục vọng liếm một cái.

Cảm giác dính này làm y buồn nôn, một trận phát tởm.

Người vây xem càng ngày càng nhiều, có người trêu tức kêu lên: "Làm hắn! Ngay tại đây làm hắn!"

Trên da còn dính nước bọt của nam nhân, Diêu Tử Khê tức giận trừng mắt nhìn nam nhân, nhưng lại vì say rượu mà cơ thể không có một tia khí lực.

Nam nhân sỗ sàng, Diêu Tử Khê bị thanh âm bốn phía điều khiển, loại ánh mắt buồn nôn kia tựa như nhìn thấu tất cả của y, nam nhân dùng thân thể đè lên Diêu Tử Khê, một tay giam cầm hai tay y, một tay hưng phấn giải khai đai lưng của y.

Xung quanh không ngừng điên cuồng gào thét, tiếng thét thật chói tai.

Quần bị cởi ra, mắt thấy tay nam nhân sắp tiến vào thân thể y.

"Buông y ra!" Diệp Đạt gào lên, một đấm đánh ra.

Bộp một tiếng, nam nhân chật vật ngã xuống đất, lăn xuống cạnh bàn, thanh âm bình rượu ly rượu bị vỡ vang lên, cho dù âm thanh trong bar đinh tai nhức óc cũng không che lấp được tiếng vang lớn này.

Đồng bọn của nam nhân lập tức đen mặt, la hét muốn trả thù, một đám người nhào đến.

Diệp Đạt cẩn thận bảo hộ Diêu Tử Khê sau lưng mình, toàn lực ứng đối.

"Cảnh sát đến!" Bên trong huyên náo, có người nào đó kêu to lên.

Chương 3-1

Diệp Đạt thở hổn hển kéo tay Diêu Tử Khê chạy khỏi quán bar.

Gió lạnh tiến vào trong miệng, hô hấp khó chịu đến lợi hại, chờ hai người đến được nơi an toàn, Diệp Đạt dựa vào tường khom lưng kịch liệt ho khan.

Có vật thể nào đó tiến lại gần hắn, sau lưng trong nháy mắt được ấm áp bao quanh, nhưng cảm giác ấy không kéo dài được bao lâu thì người ở phía sau tựa như phát tiết lửa giận mà đánh đánh hắn, thanh âm hàm hồ không rõ rống lên với hắn: "Tại sao, tại sao....."

Trên mặt bởi vì bị người đánh mà lúc này ẩn ẩn đau, Diệp Đạt xoay người lại nhìn Diêu Tử Khê đỏ mặt, cả người toàn mùi rượu.

"Ngươi tên ngu ngốc này!...... Tại sao, tại sao....... Ngươi không chịu hiểu..." Diêu Tử Khê luôn luôn lãnh đạm lúc này lại giống như một tiểu hài tử cố tình gây sự.

Diệp Đạt nhếch miệng, dở khóc dở cười tùy ý người kia đánh mình.

Đợi Diêu Tử Khê phát tiết xong rồi, Diệp Đạt mới mở miệng hỏi: "Nhà ngươi ở đâu? Ta đưa ngươi về."

"Hừ! Không nói cho ngươi! Dù sao ngươi cũng phải đi rồi không phải sao!" Diêu Tử Khê thô bạo nói, một thân toàn mùi rượu dựa vào trên người Diệp Đạt.

Diệp Đạt vội vàng ôm lấy Diêu Tử Khê, vừa tức vừa buồn cười nhìn y bây giờ tựa như một hài tử nhưng tính tình vẫn ác liệt như vậy, an ủi vỗ nhẹ lên lưng Diêu Tử Khê dụ dỗ nói: "Bác sĩ ngoan nha, mau nói cho ta biết! Ta đưa ngươi về nhà tắm rửa nha, nhìn xem trên người ngươi toàn mùi thối thối...."

Khuyên bảo rất lâu, Diệp Đạt mới từ trong miệng Diêu Tử Khê moi ra được địa chỉ.

Sau khi lên taxi, Diêu Tử Khê vì say mà nháo lung tung, một hồi lại ôm cổ Diệp Đạt nói: "Không cần đi", một hồi lại lôi kéo tay Diệp Đạt để lên trên ngực mình, thông qua kính chiếu hậu, tài xế nhìn sự tình phát sinh ở ghế sau sắc mặt càng lúc càng kém, may mà Diệp Đạt không ngừng hướng tài xế cười cười nói xin lỗi, người ta mới không giữa đường ném họ xuống xe.

"Uy uy, không được ngủ!" Diệp Đạt đỡ tay Diêu Tử Khê khoát lên vai mình, một tay ôm eo y dìu Diêu Tử Khê đứng lên, tay còn lại vỗ nhẹ lên mặt y: "Gần đến nơi rồi... khụ...khụ.... Này này..... tuyệt đối không được nôn!" Diêu Tử Khê dường như không nghe thấy, tiếp tục vì say mà nấc lên.

Chờ đến khi Diệp Đạt có dự cảm không tốt, vội vàng đẩy Diêu Tử Khê ra thì đã không kịp nữa.

Diêu Tử Khê bỗng nhiên tóm chặt áo khoác hắn, nôn toàn bộ lên người hắn.

Toàn thân lập tức toát ra một mùi khó ngửi, Diệp Đạt triệt để mở to miệng: "Ngươi.... Ngươi... Thật là...!"

Diêu Tử Khê chỉ thong thả buông tay, đẩy Diệp Đạt một cái, chậm rì rì đi đến phía trước hai bước, ngồi bệt xuống đất dựa vào tường, lộ ra biểu tình thỏa mãn.

Diệp Đạt đen mặt, khẽ cắn răng, nói thầm đối phương vì uống say chứ không phải cố ý. Diêu Tử Khê uống nhiều nên không phải cố ý, lấy chìa khóa từ tay Diêu Tử Khê ra mở khóa.

Ở trên tường tìm một hồi mới tìm được công tắc đèn. Cả phòng lấy màu vàng làm chủ đạo, bố cục sạch sẽ ngăn nắp. Diệp Đạt không có thời gian nhìn thêm vội vàng cởi một thân quần áo bị Diêu Tử Khê nôn lên quăng vào bồn rửa mặt, chỉ còn một lớp nội y đơn bạc, Diệp Đạt vì lạnh mà run lên, vội vàng kéo Diêu Tử Khê vào phòng tắm.

"Này, ngươi tỉnh lại đi, tắm xong rồi hãy ngủ tiếp!" Diệp Đạt lay lay Diêu Tử Khê.

Thế nhưng Diêu Tử Khê lại không hề phản ứng.

"Thật là!" Diệp Đạt lạnh đến nổi răng va vào nhau, "Quên đi! Chúng ta cùng nhau tắm."

Đổ nước nóng vào bồn, khói bốc lên hừng hực, Diệp Đạt từng chút từng chút thoát hết quần áo Diêu Tử Khê, áo khoác, áo lông, nội y, quần..... Tuy rằng không phải là lần đầu tiên nhìn thấy Diêu Tử Khê lõa thể, thế nhưng Diệp Đặt vẫn cảm thấy thân thể Diêu Tử Khê đẹp đến kinh người, gương mặt anh tuấn vì say rượu mà đỏ hồng lên, lỗ tai nhẵn mịn được phủ một màu hồng phấn đáng yêu, nguyên bản đàng hoàng giúp đối phương chùi lau thân thể nhưng tay cứ như bị hút lại, bất tri bất giác bắt đầu vuốt ve đối phương, ngực, bụng, cùng với...... Mãi đến khi Diêu Tử Khê phát ra âm thanh rên rỉ vô ý thức, Diệp Đạt mới hồi thần, hắn thế nhưng nhân lúc đối phương uống say mà ra tay, ở đáy lòng Diệp Đạt không ngừng mắng chính mình một trăm lần.

Thật vất vả mới mang Diêu Tử Khê lên giường, vừa dính vào gối đối phương liền tiến vào mộng đẹp.

Quần áo bị ướt, ngược lại hai người cũng ngủ với nhau rồi, ngủ chung với nhau thêm lần nữa chắc cũng không có gì to tát, nghĩ như vậy Diệp Đạt nhân cơ hội cũng tiến vào ổ chăn.

Bên trong bầu không khí yên tĩnh, chỉ nghe được âm thanh hít thở vững vàng của Diêu Tử Khê.

Vừa nghĩ đến hiện tại hắn đang ở trong nhà Diêu Tử Khê, cùng Diêu Tử Khê ngủ trên một cái giường, Diệp Đạt liền cực kỳ hài lòng. Trong không khí u ám ngửi được hương thơm tươi mát, Diệp Đạt ngửi ngửi thì thầm nói: "Bác sĩ dùng sữa tắm hương thơm ngửi thật tốt."

Nơi này chính là phòng của Diêu Tử Khê..... Giường của Diêu Tử Khê, còn có hương thơm của Diêu Tử Khê.....

Từng điểm từng điểm di chuyển trên giường, cánh tay trần trụi của hai người nắm vào nhau, trong lòng Diệp Đạt không ngừng vui mừng. Hắn tự nhủ không thể lại nghĩ đến thân thể trần trụi bóng loáng, Diệp Đạt nghiêng người lén lút nhìn gương mặt ngủ say của Diêu Tử Khê, cái mũi cao thẳng, đôi môi xinh đẹp, cái cổ trắng nõn lộ ra bên ngoài rất đỗi gợi cảm, Diệp Đạt miệng khô lưỡi khô, trằn trọc một hồi, cuối cùng lén lút lấy tay Diêu Tử Khê vòng qua eo của mình.

"Dù sao thì y đã ngủ.... Cái gì cũng không hay biết.... Cho nên, hôm nay ta giúp y như vậy, lấy chút lợi tức cũng không sao đi." Như thể thuyết phục chính mình, Diệp Đạt nắm lấy tay Diêu Tử Khê đặt lên tiểu đệ đệ của mình.

Tay y vừa chạm tới, Diệp Đạt suýt chút nữa nhịn không được mà bắn ra. (Quá mất mặt, con trai ơi con có tiền đồ chút cho má nhờ được không? (<' '<)).

Cảm giác so với tự mình làm hoàn toàn khác nhau, tay y mềm mại, có chút lạnh, lòng bàn tay còn có một vết kén mỏng......

Tư thế ngủ không mấy thoải mái làm Diêu Tử Khê trở người, muốn rút tay về, lại bị một luồng sức mạnh không tên nắm lại không thể rời đi, lôi kéo mấy lần, Diêu Tử Khê mất hứng, mạnh mẽ nắm một cái.

Diệp Đạt lập tức gào lên, hai tay che tiểu đệ đệ của mình ***tiểu Diệp Diệp đáng thương (^;_;^)***, đau đến co lại hai chân.Diêu Tử Khê vô thức hé mắt.

Đôi con ngươi đen bóng không chút dao động nhìn hắn, phảng phất như hiểu rõ tất cả, Diệp Đạt cả kinh một thân mồ hôi lạnh toát ra.

Nhưng mà Diêu Tử Khê chỉ im lặng nhìn hắn vài giây, mơ màng hừ lạnh một tiếng, sau đó trở mình tiếp tục ngủ.

Ngay cả ngủ cũng không quên hừ lạnh.....

Diệp Đạt khịt khịt mũi, nhìn đối phương đang chìm trong mộng đẹp, lại nhìn đến bàn tay tinh tế xinh đẹp làm mình đau đến không muốn sống kia, cuối cùng méo miệng, khoác lên mình áo khoác của Diêu Tử Khê, nhanh chân bước vào WC an ủi tiểu đệ đệ đáng thương không ngớt. Diệp Đạt một bên thông thạo trượt, một bên nghĩ đến cảnh trong phòng tắm khi nãy, làn da bóng loáng, xương quai xanh mê người, hai khỏa thù du đỏ sẫm trước ngực, khuôn mặt lạnh băng của Diêu Tử Khê từ từ đỏ lên toát ra khí tức dụ dỗ....

*******************

Diêu Tử Khê chỉ cảm thấy ngực bị thứ gì đó đè lên, đẩy nửa ngày cũng không được, vẫn bị đè ép, Diêu Tử Khê nhịn không được mở mắt ra, cúi đầu nhìn, một đầu tóc màu nâu đang gối trên ngực y.

Diêu Tử Khê híp híp mắt, sau khi nhìn thấy rõ ràng đó là ai, lập tức xấu xa đạp hắn một cước.

'Rầm' một tiếng, nhất thời Diệp Đạt bị đá xuống giường, rất nhanh liền thanh tỉnh lại.

"Ta mặc kệ ngươi làm thế nào vào nhà ta, hiện tại lập tức cút ra ngoài!" Diêu Tử Khê lạnh lùng liếc người đang ngồi bệt trên đất, nhìn nhau một lúc, đứng dậy bắt đầu mặc quần áo.

Không hiểu như thế nào trong nhà lại xuất hiện thêm một người, còn ngủ trên ngực mình, hừ.

Diêu Tử Khê mặc áo khoác vào, bỗng nhiên liếc cái áo nằm trong góc một cái, bên trên đầy vết màu trắng đã khô lại.....

Đó là...... Chỉ có làm làm cái kia mới thành ra như vậy....

Sắc mặt Diêu Tử Khê lập tức tái nhợt, cầm gối đập lên người Diệp Đạt: "Ngươi, ngươi là cái tên háo sắc điên cuồng!"

Cái trán vì tiếp xúc thân mật với sàn nhà mà trở nên đau đớn, cơn đau còn chưa lui, tiếp theo lại bị y ôm gối công kích, mới sáng sớm toàn gặp xui xẻo, trong lòng Diệp Đạt không khỏi ủy khuất, ngẩng đầu nhìn Diêu Tử Khê nói: "Lẽ nào ngươi không hề nhớ chuyện phát sinh ngày hôm qua sao?"

Thế nhưng, không nghĩ đến lại phát ra âm thanh khàn khàn khó nghe.

Diệp Đạt cực kỳ kinh ngạc, há miệng, không hề phát ra âm thanh, lại kiềm yết hầu thử lại lần nữa, cổ họng tựa như mài ở nơi thô ráp thật khó chịu.

"Thất, thanh!" Diệp Đạt đè lại lồng ngực mãnh liệt ho khan.

"Mở miệng ra ta xem một chút...." Diêu Tử Khê bảo Diệp Đạt hé miệng, dùng miếng bông gòn lớn đè đầu lưỡi hắn: "A-mi-đan bị nhiễm trùng, vì lạnh mà bị cảm, uống vài lần thuốc liền không sao!"
Đối phương thế nhưng giương cằm, giơ lên cuốn sổ trong tay, bên trên là những chữ lớn được bút bi viết lên: "Ngươi không nhớ chuyện gì xảy ra tối hôm qua sao?"

Cơ thịt trên mặt Diêu Tử Khê co rút.

Tuy rằng vừa thức dậy trong đầu y một mảng trống trơn, cái gì cũng không nhớ rõ, thế nhưng đối phương một bộ mình lấy oán báo ân làm cho y nhớ đến hắn hôm qua hoa tay múa chân như thế nào mà cứu mình.

Nhìn đối phương vì hờn dỗi mà mặt đỏ lên, Diêu Tử Khê có cảm giác vô lực, trong đầu cũng mơ hồ hiện lên một ít hình ảnh, giống như y đến một quán bar nào đó..... Diêu Tử Khê liếc mắt nhìn Diệp Đạt, thật giống như đối phương đưa mình về nhà, hơn nữa mình còn nôn lên người hắn....

Tựa hồ y nên cảm ơn hắn.

"Ai bảo ngươi quản! Lấy y phục của ta làm loại chuyện kia, chẳng trách bị cảm đến nổi không nói được!"

Nhìn đối phương ngã ngớn nói ra những lời như vậy, Diệp Đạt nghẹn họng, khụ khụ liên tục.

Người này..........

Thật vất vả mới lấy được cuốn sổ với cây bút, Diệp Đạt vội vã viết lên khoảng trống: "Ngươi muốn phụ trách!"

Diêu Tử Khê gật đầu: "Tiền thuốc của ngươi ta sẽ giảm 50%"

Diệp Đạt lại khụ khụ đến kinh thiên động địa, xoạt xoạt viết lên giấy: "Ta mặc kệ! Ta muốn ở lại nơi này! Ngươi phải chăm sóc ta!"

"Nghĩ hay lắm!" Diêu Tử Khê cười lạnh nói.

Diệp Đạt không thỏa hiệp nhìn Diêu Tử Khê, hai tay giơ lên một tờ giấy to: "Nếu như ngươi không đồng ý, ta lập tức đến cục cảnh sát nói ngươi, bị, người, khác, cưỡng, gian! Còn đem những gì đối phương làm, tất, cả, đều, nói, ra, hết!"

"Ngươi!" Gân xanh trên trán Diêu Tử Khê đều nổi lên, cắn răng, cuối cùng nói: "Xem như ngươi lợi hại!"

Diệp Đạt trên mặt lộ ra nụ cười của sự thắng lợi.

**********************

Đối với Diêu Tử Khê mà nói, có một người ở chung cũng không có cảm giác vui vẻ gì mấy.

Từ trước đến giờ y một mình tự lập quen rồi, lại lạnh lùng còn độc miệng, duy nhất chỉ có Liệt Diễm chịu đựng được y, những người khác không phải cảm thấy cách sống quá khác thì là xâm phạm không gian riêng tư của y. Nguyên bản cảm thấy Diệp Đạt chỉ là một hài tử nhất thời tò mò, nếm được mùi thất bại rồi sẽ tự động rời đi, như vậy sự kiện bất ngờ đêm đó cũng kết thúc.

Thế nhưng, thần kinh của đối phương thô đến không còn gì để nói, bất luận mình có đối với hắn lạnh nhạt như thế nào Diệp Đạt cũng chỉ gãi đầu cười cười, không những không ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày của Diêu Tử Khê, hắn lại ôm hết tất cả việc nhà, phòng ở được thu thập đến gọn gàng sạch sẽ, ly dùng để vệ sinh cá nhân, khăn mặt, giày tất cả đều được sắp xếp chỉnh tề, thậm chí ngay cả người giúp việc cũng không cần thuê.

Nếu như muốn xoi mói, điều không được hoàn mỹ nhất là việc làm cơm, may mà Diêu Tử Khê có một thân trù nghệ tốt, một ngày ba bữa đều do Diêu Tử Khê phụ trách, Diệp Đạt ăn đến hài lòng.

"Ta muốn ăn thịt kho tàu." Diệp Đạt giơ máy tính bảng trong tay, mấy chữ to lớn liền xuất hiện trong tầm mắt của Diêu Tử Khê.

Diêu Tử Khê không có thời gian để ý, đẩy tay Diệp Đạt ra: "Ăn mấy thứ này cổ họng tốt lên được mới lạ!"

Diệp Đạt như ngửi được mùi vị nhuyễn hóa nào đó, cầm bút vui vẻ viết lên giấy: "Chỉ cần là ngươi làm, cái gì ta cũng có thể ăn!" Còn tựa như một đại cẩu đu trên cánh tay Diêu Tử Khê, tay cầm máy tính bảng lúc ẩn lúc hiện, tuy là một nam nhân cao hơn mét tám nhưng lại làm cho người khác sinh ra cảm giác đáng yêu.

Đối phương chơi xấu, lợi dụng việc không thể nói muốn y toàn quyền phụ trách.

Diêu Tử Khê đứng dậy hừ lạnh: "Ta làm thạch tín ngươi cũng ăn?" (Em nó muốn độc chết chồng mình ('_'))

Nguyên bản khi Diệp Đạt nghe thấy âm thanh kia chỉ cảm thấy cả người lạnh toát, nhưng khi nhìn thấy Diêu Tử Khê nghiêm túc làm cơm lại không nỡ rời mắt, vui rạo rực giúp Diêu Tử Khê buộc lại tạp dề, một bên tích cực đưa gia vị, kết quả người ta cần muối mà hắn lại đưa đường qua.

Diêu Tử Khê liếc mắt: "Ngay cả gia vị cũng không nhận dạng được? Có điều, đó cũng là một loại bản lĩnh!"

Diệp Đạt thần kinh thô tựa như bách độc bách xâm, vẫn cười híp mắt, viết lên giấy: "Ta cảm thấy thật hạnh phúc!"

"Lại không phải khen ngươi!"

Diêu Tử Khê đảo cái muôi, xì dầu trong nồi nóng lên vang xì xì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau