HÓA HUYẾT THẦN CÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hóa huyết thần công - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Kim cung hữu trổ tài thần họa

Kim Cung Hữu nói:

- Tại hạ bị bọn chúng cưỡng bách đem vào đây đã được ít bữa. Vì ngày thường tại hạ rất lưu tâm rồi khám phá ra một đường bí mật có thể trốn thoát.

A Liệt cả mừng hỏi:

- Thật thế ư? Vậy thì hay lắm!

Kim Cung Hữu đáp:

- Nhưng đường bí mật đó có người canh giữ hay không thì tại hạ không hiểu. A Liệt nói:

- Cái đó không quan hệ.

Chàng nhìn Phùng thúy Lam hỏi :

- Tỷ tỷ cảm thấy trong mình thế nào. Có động thủ được không?

Phùng Thúy Lam đã ngấm ngầm điều hòa nội tức.

Nàng đáp :

- Có thể được, chẳng khác gì ngày thường. Vừa rồi người cho ta uống thuốc gì?

A Liệt đáp:

- Đó là cánh hoa Tiên Đàm để giải trừ bách độc.

Chàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Hay lắm! Tỷ tỷ đã hoạt động được thì chúng ta đi thôi.

Chàng không có áo ngoài, chỉ mặc một tấm áo ngắn nên không thể cởi ra cho nàng được.

Chàng quay lại ngó Kim Cung Hữu thì gã cũng vậy.

Khí trời rất lạnh. Kim Cung Hữu mặc ít áo, ra ngoài hãy còn rét run, dĩ nhiên không tiện cởi áo đưa cho Phùng thúy Lam.

Phùng Thúy Lam đã hiểu chỗ bận tâm của hai người liền nói :

- Không cần! Ta đã có tấm khăn giải giường này là được.

Nàng đứng dậy quấn khăn giải giường vào mình. A Liệt hỏi Kim Cung Hữu :

- Kim họa sư! Đường bí mật ở chỗ nào?

Kim Cung Hữu đáp :

- Ở trong một căn phòng mé hữu và phòng đó bỏ trống chứa toàn đồ vật vặt vãnh. A Liệt hít một hơi khí lạnh nói :

- Nếu vậy còn phải ra khỏi? căn nhà này và xuyên qua một khu vườn, tất bị đối phương phát giác, biết làm thế nào?

Kim Cung Hữu ngẩn người ra, nhắc lại:

- Biết làm thế nào?

A Liệt ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

- Được rồi! Họa sư cùng Phùng cô nương chuẩn bị đi. Hễ thấy bên ngoài rối loạn là chạy ra ngay.

Phùng thúy Lam hỏi:

- Sao? Ngươi định dùng kế giương đông kích tây hả?

A Liệt cười đáp:

- Tỷ tỷ cũng biết là bọn chúng không đả thương được tiểu đệ.

Phùng thúy Lam nói:

- Không được. Chúng ta hãy thử cùng nhau đi xem có thể chuồn ra tới chỗ đường bí mật chăng?

A Liệt đáp:

- Họ mà phát giác là lập tức phong tỏa đường bí đạo, thì chúng ta sẽ thành chim lồng cá chậu ngay. Lam tỷ tỷ! Hãy nghe lời của đệ.

Giọng nói kiên quyết của chàng khiến cho Phùng thúy Lam cảm thấy gã đã thành người lớn và không khỏi sinh lòng muốn nương tựa vào chàng.

Đó là bản sắc của nữ nhân. Ai cũng mong tìm được một người đàn ông đủ nghị lực bảo vệ cho mình.

Nàng hỏi lại :

- Ngươi nhất đinh không xảy chuyện gì nguy hiểm chứ?

Giọng nói của nàng đã tỏ vẻ nhượng bộ.

A Liệt đáp :

- Nhất định không sao.

Đoạn chàng vén rèm đi trước.

Ngoài sảnh đường yên lặng không một bóng người.

Chàng quay lại nói :

- Các vị hãy nhớ lấy. tiểu đệ gây hỗn loạn ở mé tả, các vị để tâm quan sát, hễ thấy tại hạ thành công thì các vị chạy cho nhanh, chớ có ngần ngại.

Phùng Thúy Lam gật đầu nói:

- Sau này chúng ta gặp nhau ở đâu?

A Liệt đáp :

- Phải rồi! Tiểu đệ quên chưa nói cho tỷ tỷ hay là thanh Tru tâm hảo kiếm hiện dấu ở trên ngọn tháp bờ Tây Hồ.

Rồi chàng nói tường tận về chỗ dấu bảo kiếm và dặn :

- Tỷ tỷ đến thẳng Giang Nam lấy kiếm thì Lục Minh Vũ không đoán ra được.

Phùng Thúy Lam cao hứng nói :

- Hỡi ơi! Ngươi quả là tay có bản lãnh.

A Liệt nói :

- Tỷ tỷ dẫn Kim họa sư đi và giữ đừng để địch nhân bắt được y thì hành tung tỷ tỷ mới không tiết lộ. Tiểu đệ chờ tỷ tỷ trở về, thế nào chủng ta cũng gặp nhau.

Phùng Thúy Lam nói :

- Hay lắm! Ta rất cám ơn ngươi.

A Liệt cười đáp :

- Nếu trước tiểu đệ không được tỷ tỷ giúp cho thì đâu còn có ngày nay!

A Liệt chạy ra ngoài sảnh đường tuy cố ý gây sự, nhưng vẫn giữ kín không để địch nhân phát giác chàng từ sảnh đường đi tới.

Phùng Thúy Lam rất đỗi khẩn trương nhìn ra ngoài. Nàng nóng lòng chờ đợi trong khoảng thời gian cháy tàn nén hương thì đột nhiên vẳng nghe tiếng hú dài từ đằng xa vọng lại. Tuy nàng không cùng A Liệt ước định ám hiệu, nhưng nghe cũng hiểu ngay liền chạy ra ngoài. Kim Cung Hữu chạy theo sau, trống ngực đánh thình thịch. Hai người xuyên qua khu vườn đến gian phòng trống không xảy ra chuyện gì. Phùng Thúy Lam vào nhà rồi tra xét sơ qua một lượt, tìm ra cửa đường hầm liền chạy vào ngay. Cửa đường hầm ở phía sau một gốc cây lớn. Hai người vào rồi kéo gốc cây lại như cũ. Trong đường hầm tối đen như mực. Phùng thúy Lam chạy trước được hai, ba chục bước, phát giác ra Kim Cung Hữu không còn theo sau. Nàng biết mắt gã không nhìn thấy gì nên cất bước khó khăn, đành quay lại nắm cánh tay gã dắt đi.

Trong đường hầm tối mò nên nàng tạm thời bỏ tấm khăn giải giường ra để dễ bề cử động. Kim Cung Hữu như người đui mắt, bước cao bước thấp tiến về phía trước. Trong đường hầm vừa tối tăm lại gió lạnh căm căm khiến gã toàn thân run bần bật. Hai người đi chừng hơn trăm bước rồi quen dần với cảnh tối tăm. Đồng thời dường như Kim Cung Hữu cũng thấy sáng hơn một chút, nên gã ngó được tấm thân người mỹ nữ. Bao nhiêu nét cong ở phía sau nàng bộc lộ cả ra. Một tay nàng lại đưa về phía sau nắm lấy cánh tay gã nên lúc cử động phô bày những nét rất hấp dẫn. Kim Cung Hữu bất giác nuốt nước miếng. Gã cảm thấy miệng khô, trái tim đập loạn lên. Phùng Thúy Lam đột nhiên dừng bước. Kim Cung Hữu không kịp đề phòng bị nàng đụng vào phải ôm lấy mà bàn tay gã lại chạm đúng vào trước ngực nàng. Kim Cung Hữu vô tình mà biến thành sự thực, gã giật mình kinh hãi vội buông tay lùi lại.

Ngờ đâu Phùng Thúy Lam cũng đưa mình về phía sau khiến hai tay gã vẫn giữ nguyên như vậy.

Một mối cảm giác kỳ dị xâm chiếm tâm hồn rồi lửa dục cháy bừng.

Kim Cung Hữu ôm chặt lấy Phủng Thúy Lam, miệng đặt vào cổ nàng.

Người Phùng Thúy Lam đột nhiên mềm nhũn tựa vào Kim Cung Hữu.

Trong bóng tối vì hai người khác loài hấp dẫn khiến cho hai cặp môi dính vào nhau. Phùng thúy Lam trong lúc đột ngột không kịp đề phòng sa vào biển dục. Thậm chí trong thâm tâm nàng nhận lầm Kim Cung Hữu là A Liệt nên nguyện ý hiến thân cho gã.

Vừa rồi nhân nàng phát giác ra phía trước có điều khác lạ liền hấp tấp lùi lại chứ không phải cố ý gieo mình vào lòng Kim Cung Hữu mà diễn ra màn kịch này.

Cặp nam nữ nằm ngay xuống đất.

Đột nhiên có tiếng bước chân người và tia sáng chiếu vào.

Phùng thúy Lam giật mình đẩy Kim Cung Hữu ra chạy lên trước.

Nàng vừa chuyền qua một khúc quanh thì nhìn thấy một ngọn đèn lồng lững thững đi tới.

Nàng vội xoay mình lại lấy tấm khăn giải giường.

Kim Cung Hữu khẽ nói :

- Phùng cô nương! Xin lỗi cô. Tại ha....

Thanh âm gã phát run tỏ ra tâm tình rất xúc đông và bối rối.

Phùng thúy Lam khẽ đáp :

- Để ta thu thập xong địch nhân rồi sẽ nói.

Nàng xông mình chạy đi vừa đến khúc quanh thì toàn thân đã quấn xoay tấm khăn giải giường vào mình. Cái đèn lồng đưa gần lại. Phía sau đèn có một người. Người kia thấy một thân hình trắng toát giật mình kinh hãi bước chân chậm lại nhưng vẫn tiến về phía trước. Có điều tay mặt gã đã rút trường kiếm ra. Ánh kiếm lấp loáng dưới ánh đèn khiến hắn mạnh dạn lên nhiều. Hắn trông thấy đối phương là một cô gái đầu tóc rối tung nhưng xinh đẹp phi thường. Toàn thân ẩn trong tấm vải trắng đứng ở giữa đường không tiến mà cũng không thoái.
Ban đầu hắn cho là nữ ma hiện hồn, lưng toát mồ hôi lạnh. Nhưng sau hắn nghĩ dù là ma quỉ mà nhan sắc xinh đẹp cũng không dữ tợn, lòng sợ sệt giảm bớt đi nhiều. Hắn giơ đèn lên soi.

Phùng thúy Lam buông tay ra. Tấm khăn giải giường tuột xuống đất khiến cho gã kia trợn mắt há miệng. Phùng Thúy Lam núng nính bước tới. Mỗi bước người nàng lại õng ẹo đầy vẻ kích thích. Đại hán cầm kiếm ở phía đối diện tuy là người Cực Lạc giáo đã được thấy vô số dâm phụ, nhưng mỹ nữ này làm cho gã không khỏi ngẩn người.

Phùng thúy Lam càng tiến gần lại, ánh đèn sáng tỏ càng soi rõ thân hình nàng.

Nàng mỉm cười hỏi :

- Này! Coi ta có hay lắm không?

Đại hán gật đầu đáp :

- Thật là tuyệt diệu.

Đột nhiên gã tỉnh táo lại chau mày hỏi:

- Cộ. cô là ai?

Phùng thúy Lam đáp:

- Ha ha! Cả ta mà ngươi cũng không nhận ra ư?

Đại hán ngạc nhiên ngập ngừng:

- Cộ. cô là.. Hắn chưa từng gặp Phùng Thúy Lam, dĩ nhiên không thể đoán ra được.

Phùng Thúy Lam không tiếc hy sinh sắc tướng vì cô đã tính rồi. Điểm thứ nhất cô muốn thám thính cho ra đường bí mật này đi tới đâu, còn ai canh giữ nữa không. Điểm thứ hai cô đã định hạ sát gã này thì có bộc lộ thân hình cũng chẳng hề chi.

Về điểm thứ nhất, cô lên tiếng đáp :

- Phải rồi! Có khi ngươi không nhận ra ta, nhưng kẻ khác không hồ đồ như ngươi đâu.

Đại hán nói :

- Tạ. ta quả nhiên hồ đồ thật.. ha hạ. Tiếng cười của gã vang đi khá xa khiến cho Phùng thúy Lam không khỏi hồi hộp, nàng vội hỏi:

- Bên kia có người không?

Đồng thời nàng trỏ vào phía sau đối phương.

Đại hán lắc đầu đáp :

- Không có. Cộ. Phùng Thúy Lam ngắt lời:

- Nói bậy! Ai đứng sau ngươi đó?

Đối phương sửng sốt vội quay đầu nhìn lại.

Phùng thúy Lam lạng người tới vung ngón tay điểm vào trước ngực đối phương. Đại hán không kịp rên lên một tiếng đã ngã ngửa về phía sau.

Phùng thúy Lam rút lấy thanh kiếm trong tay gã. Nàng đợi cho gã nằm xuống rồi lấy cả bao kiếm.

Ngọn đèn lồng rớt xuống đất mà không tắt.

Kim Cung Hữu xa xa ngó thấy vội chạy lại tiện tay cầm lấy tấm khăn giải giường.

Gã nói :

- Cô nương quấn khăn giải giường vào cho đỡ lạnh.

Phùng Thúy Lam không khỏi sửng sốt đứng ngây người ra không nhúc nhích, để mặc gã cầm khăn giải giường quấn vào cho mình. Ruột nàng bối rối tơ vò mà không tìm ra manh mối.

Nên biết nàng cũng thuộc vào loại người thủ đoạn tàn độc. Lúc nàng cúi xuống lấy thanh kiếm của địch nhân đã nảy sát khí quyết tâm đâm chết Kim Cung Hữu.

Cứ hiện tình mà nói thì nàng xử trí như vậy là hay nhất. Ngoài sự tàn khốc vô tình, không có điều gì đáng chê trách.

Nhưng Kim Cung Hữu tới gần tỏ ra quan tâm đến nàng, khoác khăn giải giường vào cho nàng khỏi rét mướt. Gã quả có chân tình chớ không phải toàn là dục vọng.

Phùng thúy Lam xét thấy điểm này, nàng hơi bối rối trong lòng.

Kim Cung Hữu lại xách đèn lồng lên nói :

- Chúng ta cứ đi về phía trước.

Phùng thúy Lam gật đầu lẳng lặng bước đi.

Kim Cung Hữu đi được chừng mười bước đột nhiên quay lại nói :

- Phùng cô nương! Sự việc vừa rồi khiến cho tại hạ vô cùng áy náy! Xin cô nương lượng thứ.

Phùng Thúy Lam hỏi :

- Ngươi hối hận rồi chăng?

Kim Cung Hữu đáp :

- Đúng thế! Vì tại hạ nhớ đến ông bạn kia.

Phùng Thúy Lam nghe gã nhắc tới A Liệt không khỏi ngấm ngầm hổ thẹn, bụng bảo dạ :

- Từ ngày chia tay, trong lòng lúc nào cũng nhớ đến A Liệt, ta đã yêu chàng tha thiết. Vậy mà vừa rồi để cho gã trai khác hôn hít! Hỡi ơi! Lúc đó chẳng lẽ ta không hay gã chẳng phải là A Liệt? Không! không! Ta biết rõ rành rành.

Kim Cung Hữu lên tiếng cắt đứt luồng tư tưởng của nàng. Gã nói:

- Hơn nữa, tiểu nhân không xứng đáng với cô nương là một bậc cân quắc kỳ nhân. Nhan sắc và bản lĩnh cô nương như vậy tiểu nhân đâu có đủ tư cách làm tiết mạn?

Lời lẽ của gã chẳng những khiêm cung mà còn lộ vẻ sùng bái một cách nhiệt liệt.
Phùng Thúy Lam trong lòng khoan khoái mỉm cười nói :

- Đi thôi! Cả ngươi lẫn ta không nên nhớ những chuyện vừa qua.

Kim Cung Hữu khẽ thở phào một cái đáp :

- Phải rồi! Như thế mới được.

Đoạn gã trở gót cất bước tiến về phía trước.

Chẳng bao lâu hai người đi hết đường bí đạo. Cửa ra là một tòa núi giả trong vườn hoa ở nhà hàng xóm, cách bố trí rất tinh xảo. Lúc đóng lại đến chủ nhân nhà này cũng không biết.

Kim Cung Hữu bỏ đèn lồng lại trong đường hầm để khỏi bị người phát giác.Trong vườn ngọn gió đêm thổi qua rét như cắt thịt. Kim Cung Hữu người run bần bật.

Hai người đang xuyên qua vườn hoa, đột nhiên Phùng thúy Lam nắm Kim Cung Hữu lại đẩy vào trong bụi cây rậm. Nàng không cần nói gã cũng biết là có người đi tới.

Chẳng bao lâu, một bóng người đi rất mau cách chừng hơn trượng. Người này đang đi về phía tòa nhà của Cực Lạc giáo. Chắc vì còn cách xa nên lúc hắn chạy không ẩn thân mình. Thỉnh thoảng lại đụng vào cành cây phát ra tiếng động.

Bóng người đi qua rồi, Phùng Thúy Lam mới phát giác ra Kim Cung Hữu người run bần bật.

Nàng khẽ hỏi :

- Ngươi sợ lắm hay sao?

Kim Cung Hữu đáp :

- Phải rồi! Và khí trời lạnh quá!...

Phùng Thúy Lam khẽ nói :

- Ngươi ôm lấy ta cho ấm một chút.

Kim Cung Hữu ngần ngừ rồi ôm lấy Phùng Thúy Lam.

Phùng Thúy Lam ngầm vận nội công đẩy nhiệt lực ra. Kim Cung Hữu liền cảm thấy như ôm lò lửa. Tứ chi bách thể gã chỉ trong chốc lát đã ấm áp khác thường.

Dĩ nhiên hương vị này khác hẳn với ôm lò lửa. Nhưng Kim Cung Hữu nghĩ tới gã chẳng thể nào được nàng vĩnh viễn ở trong tay bất giác buông tiếng thở dài.

Gã liền sử dụng hết cảm giác để ôm lấy nàng đặng hưởng thụ khí ấm áp trong người nàng.

Sau một lúc lại nghe Phùng Thúy Lam nói :

- Chắc không có ai tới đây đâu.

Kim Cung Hữu quyến luyến không nỡ rời tay. Sau gã buông nàng ra, nói :

- Giả tỷ bây giờ có giấy bút thì hay quá!

Phùng Thúy Lam ôn nhu hỏi :

- Ngươi lại cao hứng muốn vẽ ư?

Kim Cung Hữu đáp :

- Chẳng những chỉ hứng thú mà còn khát vọng được vẽ chút gì đây.

Phùng Thúy Lam quay lại mỉm cười nói :

- Ta có thể giải quyết mối tâm sự cho ngươi.

Hơi thở từ miệng nàng phun ra tới mặt gã khiến gã tưởng chừng quãng cách giữa hai người rất gần. Nhưng gã không dám có động tác khinh mạn, cất giọng cảm động đáp :

- Tạ Ơn cô nương! Khi được người hiểu tâm sự là tại hạ ghi lại một mối hảo cảm suốt đời.

Phùng Thúy Lam nói :

- Phải rồi! Đó là một sự trạng rất cần yếu.

Nàng ngừng một chút rồi nói tiếp :

- Chúng ta đi kiếm giấy bút. Ngoài ra cũng cần có thêm y phục phải không?

Dĩ nhiên Kim Cung Hữu không khi nào phản đối ý kiến của nàng. Hai người liền đứng dậy dời khỏi khu vườn nhưng không phải chạy ra ngoài mà lại chạy về phía nhà ở.

Phùng Thúy Lam dặn Kim Cung Hữu chờ ở ngoài. Nàng bỏ tấm khăn giải giường ra, thân thể trần truồng nhảy qua tường vào trong nhà.

Chẳng bao lâu Phùng thúy Lam nhẹ nhàng như một mớ bông hạ mình xuống bên Kim Cung Hữu. Bây giờ nàng đã mặc y phục mà hiển nhiên là nữ trang hẳn hòi.

Kim Cung Hữu hỏi :

- Cô nương lấy đâu được quần áo mặc?

Phùng thúy Lam đáp :

- Chẳng những áo quần mà còn đủ cả giấy bút. Ngươi hãy theo ta.

Nàng kéo tay Kim Cung Hữu đi thẳng vào nhà, qua một tầng sân rồi lên thẳng cái gác nhỏ.

Nàng thắp đèn, ngó quanh một lượt ra chiều vừa ý.

Căn gác nhỏ này bốn mặt đều có cửa sổ. Nhưng trời lạnh nên các cửa đều đóng chặt. Bốn mặt vách đều có gác sách. Bên cửa sổ trông ra vườn hoa kê một cái bàn dài trên đặt nhiều sách vở.

Thư phòng đã sạch sẽ mà ban ngày ngồi ngắm cảnh trông ra vườn hoa thật là trang nhã. Coi thế đủ biết chủ nhân căn nhà này lả bậc sĩ phu học rộng, vào hàng phong nhã.

Đã có giấy bút lại ở trong một thư phòng thích hợp, Kim Cung Hữu cành hăng say với nghề họa. Gã đến ngồi bên bàn mở giấy cầm bút lẳng lặng suy nghĩ.

Phùng thúy Lam lẻn ra đi, khoảnh khắc nàng lại trở về.

Kim Cung Hữu đột nhiên cảm thấy trong người ấm áp.

Nguyên Phùng Thúy Lam đã lấy được tấm bào da khoác vào người Kim Cung Hữu. Đây là vật rất cần cho gã trong lúc này khiến gã cảm kích vô cùng.

Kim Cung Hữu cấu tứ xong rồi liền hạ bút vẽ. Trước hết gã họa tấm hình bán thân bằng thủy mặc. Diện mạo trong tranh rất linh động. Bất cứ ai nhìn vào cũng nhận ra ngay là Phùng Thúy Lam.

Kim Cung Hữu vẽ xong lại lặng lẽ chuẩn bị vẽ bức tranh thứ hai.

Phủng Thúy Lam cầm bức tranh lên ngắm nghía một lúc rồi nói:

- Hay quá! Ta e rằng bức tranh này còn đẹp hơn chính bản thân ta nhiều.

Kim Cung Hữu đáp :

- Không có đâu! Tranh vẽ ví với người thật thế nảo được!

Phùng Thúy Lam nói :

- Cái nhìn đắm đuối cùng nụ cười tươi thắm kia ta chẳng thể nào có được.

Kim Cung Hữu nói :

- Cô nương chỉ tự soi chân tướng mình trong gương thì làm sao nhìn thấy được những cái vi diệu tự nhiên. Những cái đó chỉ người ngoài mới trông thấy.

Gã dừng lại một chút rồi trịnh trọng nói :

- Bây giờ tại hạ muốn vẽ một bức chân dung toàn thân cô nương, nhưng xin cô nương đừng quở trách, vì tại hạ muốn vẽ kiểu người nguyên thủy, không vận xiêm y.

Phùng Thúy Lam toan phản đối, nhưng thấy Kim Cung Hữu đã bắt đầu động bút thì nghĩ thầm:

- Té ra gã này vẽ theo tâm tư. Mình có phiền trách hay không gã cũng chẳng cần.

Kim Cung Hữu hoàn toàn mê man trong bức vẽ, chẳng những gã để hết tinh thần vào nghệ thuật mà còn tỏ ra hâm rnộ nồng nhiệt Phùng Thúy Lam, khiến nàng vô cùng cảm động.

Bức họa đang chấm phá, Phùng Thúy Lam bỗng giật mình vì cảm giác tinh nhuệ của nàng báo cho hay ngoài cửa sổ có người đang dòm trộm.

Thư phòng ở trên lầu mà có người đứng ngoài dòm vào thì người đó dĩ nhiên là kè sĩ có võ công, chứ không phải người trong nhà này.

Nàng lại ngấm ngầm cảm thấy bên ngoài không phải chỉ có một người nên càng chấn động tâm thần.

Phùng Thúy Lam vẫn giả vờ như không hay biết. Nàng ngồi yên tựa hồ để cho Kim Cung Hữu thỉnh thoảng cần coi mặt mà họa.

Bức tranh thủy mặc bán thân đã treo lên bệ cửa rồi. Vì thế mà người ngoài trông vào nhìn thật rõ và nhận ra ngay là chân dung của nàng.

Phùng Thúy Lam trong lòng hồi hộp chờ xem người bên ngoài có phá cửa sồ nhảy vào không. Nhưng chờ hồi lâu chẳng những không thấy động tĩnh gì, mà còn nghe họ nói nhỏ với nhau.

Một người nói :

- Tay họa sư nảy quả nhiên phi thường.

Người kia nói:

- Không hiểu có phải là cặp vợ chồng chăng? Nửa đêm họ thức dậy họa hình thì thật là nhã hứng!

Chương 62: Bị quần công, anh hùng thất bại

Người thứ nhất nói:

- Đi thôi! Bên kia đã báo hiệu cảnh giác rồi.

Người thứ hai nói :

- Hỡi ơi! Giả tỷ họ chịu bán thì tiểu đệ trả bức họa kia một trăm lạng. Thật là bức họa tuyệt mỹ.

Người thứ nhất nói :

- Hãy biết thế! Để sáng mai sẽ tới thương lượng với họ.

Bây giờ đi viện trợ là khẩn cấp. Huống chi cô gái trong tranh xinh đẹp như thế, mua được tranh về cần phải đề phòng cái bệnh tương tư.

Sau đó bên ngoài trở lại yên tĩnh. Phùng Thúy Lam chờ một lúc nữa, nhận định ra hai người kia đã bỏ đi rồi. Nàng đứng dậy đi tới bên cửa sổ nghĩ thầm :

- Nghe cuộc đối thoại thì hai người này đều là người đứng đắn. Các nhân vật hắc đạo tà phái hễ coi thích mắt là toan bài chiếm đoạt. Đằng này họ định thương nghị trả giá rất đắt.

Nàng còn đang ngẫm nghĩ, ngón tay đã chọc thủng một lỗ. Nàng ghé mắt nhìn ra ngoài không thấy bóng người. Bất giác nàng cười thầm tự nhủ :

- Giả sử sáng mai họ đến tìm chủ nhân tòa nhà này thương nghị mua tranh thì chủ nhân ngơ ngác không biết nói làm sao?

Kim Cung Hữu vẫn cắm cúi vẽ. Gã hạ bút lúc mau lúc chậm.

Phùng thúy Lam chuyển đến sau lưng gã thò đầu ra nhìn thì thấy trên mặt giấy xuất hiện một cô gái lõa thể, mặt mũi giống nàng như đúc. Các bộ phận trong người rất cân xứng.

Phùng Thúy Lam xem kỹ hồi lâu. Đột nhiên nàng phát giác hình cô gái trong bức vẽ chẳng những xinh đẹp và linh động vô củng mà còn khiến cho người ta có cảm giác thực sự nữa. Nói một cách khác là những nét cong lên xuống trong bức vẽ trông như thật khiến cho người ta cảm giác như sờ vào thân thể người khác.

Do đó Phùng Thúy Lam không khỏi liên tưởng đến mình đã bị gã sờ vào bộ phận trước ngực.

Bất giác nàng đỏ mặt lên.

Phủng Thúy Lam cực lực trấn tĩnh tâm thần, đặc biệt giữ địa vị khách quan, nhận ra dung mạo kiều mỵ, thân thể hấp dẫn, rất khả ái, dù có đụng chạm vào thật mà cũng không nảy ý niệm dâm tà.

Đột nhiên nàng tỉnh lại nghĩ thầm:

- Phải rồi! Ngày trước gia gia đã cho coi bức dâm họa trong bảo khố, cũng chỉ là phân biệt nhau ở một điểm rất vi diệu. Đến ta là con gái mà còn thấy cảm giác khác trước.

Kim Cung Hữu gác bút thở phào một cái rồi nói:

- Chỉ còn một chút bối cảnh nữa là xong.

Phùng thúy Lam liền đưa ra câu hỏi:

- Bức họa này so với những bức ÂKhỏa nữ bi hý đồÂ của những tay danh họa có khác nhau ở chỗ nào không?

Kim Cung Hữu trố mắt lên đáp :

- Khác hẳn chớ! Không giống nhau chút nào. Chỉ cần người hiểu cách thẩm mỹ là vừa ngó tới đã nhận ra ngay cái đẹp ở đây không làm cho người ta nảy lòng dâm dật. Dĩ nhiên hạng người dâm tà thì không thể nhìn được đến chỗ chân mỹ của bức họa.

Phùng Thúy Lam rất đỗi vui mừng vì lời giải thích của Kim Cung Hữu hợp với tâm tư của nàng.

Đồng thời nàng không khỏi kinh dị và đột nhiên cảm thấy mình hiểu rõ tâm trạng của tay thần họa này.

Kim Cung Hữu nói:

- Từ nay tại hạ không vẽ những bức họa này nữa.

Giọng nói của gã lộ vẻ cảm khái.

Phùng thúy Lam hỏi:

- Phải chăng ngươi rất thỏa mãn về bức vẽ này?

Kim Cung Hữu gật đầu, khóe mắt đầy vẻ cảm kích.

Gã cảm kích vì biết rằng Phùng thúy Lam đã hiểu tâm tình của gã.

Phùng Thúy Lam lại hỏi:

- Ngươi quyết định như thế cũng phải để ta khỏi có nhiều bức họa khỏa thân lưu truyền trên thế gian đặng tránh khỏi những người thưởng thức bằng luận điệu không đứng đắn. Có đúng thế không?

Kim Cung Hữu cười đáp :

- Cô nương hãy yên tâm. Chưa nói đến chuyện tại hạ chẳng thể nào vẽ đẹp hơn được bức họa này, mà còn nhất định không động bút nữa. Dù tại hạ có vẽ lại cũng không chịu lưu truyền những bức họa này trong trần tục.

Phùng thúy Lam hồi hộp hỏi:

- Vậy ngươi xử trí bức họa này ra làm sao?

Kim Cung Hữu đáp :

- Tại hạ thưởng ngoạn no nê rồi đem đốt nó đi.

Phùng Thúy Lam nói :

- Cử động đó tuy tao nhã tuyệt vời, nhưng tốn bao nhiêu tâm huyết mà đốt đi há chẳng đáng tiếc.

Kim Cung Hữu hỏi :

- Người trong bức họa là cô nương. Chẳng lẽ cô nương chịu để cho con mắt phàm tục làm nhơ bẩn chăng? Cô nương hãy tưỏng tượng kẻ phàm phu tục tử mà coi bức họa này thì trong lòng chúng nảy ra quan niệm thế nào?

Phùng Thúy Lam đáp:

- Biết đâu mà lo dến tư tưởng của nhiều người. Họ nghĩ thế nào mặc họ. Nếu ta còn lo về điểm nầy chẳng hóa ra tâm linh mình bị câu thúc ư?

Kim Cung Hữu nói:

- Phải rồi! Cô nương nói rất có lý!

Phùng thúy Lam chỉ cười chứ không nói gì nữa.

Kim Cung Hữu lại nói:

- Tại hạ cảm thấy mình thật là kỳ quái. Kiến giải của cô nương cao xa hơn nhiều. Xin cô nương tha thứ cho tại hạ hỏi một câu:

Dường như cô nương không phải là người phàm tục?

Phùng thúy Lam đáp:

- Ta nói thật cho ngươi hay:

Đạo lý này cũng giống như võ công. Ta thành tâm rèn luyện kiếm đạo, thường thường cũng suy nghĩ ra nhiều vấn đề. Tỷ như ta nghiên luyện một bản kiếm kinh rất trân quý. Có lúc ta tự hỏi:

Mình luyện xong rồi có nên hủy nó đi không? Mình mà hủy đi thì khắp thiên hạ quyết không còn ai thắng nổi nữa. Cả môn kiếm đó từ đây sẽ mai một.

Kim Cung Hữu vui vẻ cười đáp :

- Theo ý kiến vừa rồi của cô nương, chắc cô không phá hủy kiếm kinh. Có thế mới phải. Đã là môn tuyệt nghệ thì nên vĩnh viễn lưu truyền cho hậu thế.

Phùng Thúy Lam đáp :

- Chính ta cũng có tâm lý như vậy.

Rồi hai người nhìn nhau mà cười.

Trời mới bình minh, hai người thu lấy bức vẽ lén rời căn lầu rồi ra khỏi Tru tiên trấn.

Nhắc lại A Liệt ra ngọài dụ địch, thành công một cách phi thường vì y vừa động thủ, bao nhiêu cao thủ Cực Lạc giáo kéo hết ra.

Chàng nhậnthấy có mặt Cực lạc giáo chủ Lý thiên Đông, Liễu Phiêu Hương, Dư Thái Can, Quản đại sư. Ngoài ra còn hai người che mặt mà chàng chưa gặp qua.

Dĩ nhiên bọn Lý Thiên Đông cũng đều che mặt, chỉ có Liễu Phiêu Hương là ở ngoài thể lệ đó. Nhưng chàng có thể nhận ra Lý Thiên Đông đứng là Cái bang bang chúa Lục Minh Vũ.

Những người động thủ với A Liệt là Quản đại sư, Dư Thái Can và một người che mặt. Chúng đều là cao thủ bậc nhất, nhưng A Liệt cũng đủ đối phó, chiến đấu cực kỳ kịch liệt.

Nguyên A Liệt lúc động thủ đã tính trước trong bụng về hai điểm trọng yếu. Một là đem hết sức phô trương thanh thế để Phùng Thúy Lam chạy thoát. Hai là chàng biết chắc tất có đòn bị đối phương đánh trúng. Đó là một điều không thể tránh khỏi. Chàng không suy nghĩ gì nữa, chỉ mong mình phản kích đắc thắng.

A Liệt liền chuyển thế công chớ không chịu quay về thế thủ, lại thường dùng thủ pháp đánh cho hai bên cùng chết. Do đó chàng đưa ra những chiêu thức tuyệt diệu để bắt buộc bên địch phải lùi dần. Đồng thời chí phấn đấu của chàng lên cao tột độ, trong lòng không còn điều úy kỵ, phóng tay công kích. Chàng phản ứng cũng mau lẹ vô cùng. Chỉ trong khoảnh khắc chàng đã bức bách ba tay cao thủ phải lùi xa không tiến gần vào được.

Bên này Lục Minh Vũ bỏ hết mọi việc tập trung lực lượng để đối phó với A Liệt. Hắn quyết chí thu thập chàng xong mới tính chuyện khác.

Cuộc chiến khủng khiếp này khiến cho bọn người bên Lục Minh Vũ phải lắc đầu lè lưỡi. Ai nấy vô cùng kinh hãi!

Nguyên A Liệt đã nhất tâm quyết đấu nên tuy chàng phải địch với ba tay cao thủ mà vẫn luôn luôn ra chiêu phản kích, chứ không chịu đỡ gạt.

Không phải chàng chỉ liều mạng là nhất định thắng cuộc, mà còn thân thủ linh mẫn, chưởng lực trầm trọng mới có thể khiến đối phương phải rụt rè e sợ, không dám cùng chàng trao đổi chiêu thức. Giả tỷ hai bên mà ăn miếng trả miếng thì những tay cao thủ Cực Lạc giáo tất phải thất bại.

Lục Minh Vũ tuy đã đánh quen trăm trận biết nhiều hiểu rộng, mà hắn theo dõi cuộc chiến hồi lâu vẫn không nhận ra được chàng thiếu niên này thuộc về gia số, môn phái nào.Vả lại, A Liệt trước đã biểu diễn không sợ khí giới? đột kích nên Lục Minh Vũ không dám mạo hiểm ra tay, chỉ chú tâm theo dõi để nghĩ phương pháp thủ thắng.

Sau một lát nữa, bốn mặt đột nhiên báo tin cảnh giác, tỏ ra cường địch không phải chỉ có một người xâm phạm bí cung. Lục Minh Vũ chấn động tâm thần, chân tay luống cuống.

Chẳng phải hắn không nghĩ được cách ứng biến. Hắn đã tính hiện giờ có hai đường đối phó, nhưng trong lúc nhất thời không biết nên theo đường nào cho có lợi hơn.

Một là hắn dẫn mọi người lập tức xuống đường hầm trốn đi. Hai là đem toàn lực hạ A Liệt rồi sẽ đối phó với bọn cường địch khác. Dù sao Lục Mình Vũ vẫn lả tay kiêu hùng, quyết đoán. Chớp mắt hắn nhất định theo đường lối thứ hai. Lập tức hắn tiến vào trường đấu cất tiếng lạnh lùng nói :

- Các vị hương chủ chớ có nới tay. Cần phải bắt hay giết thằng lỏi này mới trừ tuyệt được mối lo về sau.

Câu này vừa nói đã tỏ ra hắn tham dự vào cuộc vây đánh, khiến bọn thuộc hạ không dám tính chuyện rút lui.

A Liệt không nghe thấy lời nói của Lục Minh Vũ vì chàng để hết tâm thần chống đối bốn mặt tám phương còn chưa đủ thì khi nào lại để ý đến chuyện bên ngoài.

Lục Minh Vũ đột nhiên sấn vào vòng chiến, phóng ra liền hai chưởng.

A Liệt nghiêng mình tránh khỏi phát chưởng thứ nhất. Đến phát thứ hai chàng đã xoay lại đề phòng quyền phản kích.

Binh một tiếng! Quyền chưởng đụng nhau bật lên tiếng vang rùng rợn.

Cuộc tiếp chiến thẳng thắn này, A Liệt bị một luồng chưởng lực vừa cương vừa nhu hất lùi lại ba bốn bước. Do đó mông chàng bị trúng một cước.

Phát cước là của Quản đại sư phóng ra, thoái lực nặng như núi, có thể hất phiến đá lớn hàng trăm cân bay xa mấy trượng.

A Liệt tuy không thấy đau đớn và không bị thương, nhưng không chống nổi luồng lực đạo ghê gớm cũng là kém thế. Chàng lại xông về phía trước phản kích.

Một người che mặt kịp thời tấn công vào mé bên. Thanh trường đao chuyển tới nhanh như chớp. Đao quang lấp loáng. Mũi đao đã rạch một đường dưới nách A Liệt.

Bộ vị này tuy bị thương cũng không đến nỗi trí mạng, nhưng chỉ ở trong tình trạng bình thường mà thôi. Còn ở dưới làn đao của những tay cao thủ hạng nhất thì bất cứ chỗ nào trong người cũng có thể nguy hại.

Ngoài ra dưới nách là một phương vị công lực khó luyện được cho tới nơi. Da dĩ mũi đao sắc nhọn do thủ pháp mau lẹ đâm tới thì đến người thân thể cường kiện cũng bị rạch vào sâu một cách dễ dàng.

A Liệt không tự chủ được, đang xông về phía trước, chẳng tài nào tránh kịp. Chỗ mũi đao rạch vào áo bị rách tan, nhưng máu tươi không thấy chảy ra.

Dư Thái Can từ mé bên kia xông lại, vung thiết trượng rít lên vù vù giáng xuống đầu chàng, khí thế cực kỳ mãnh liệt.

A Liệt thét lên một tiếng, hơi nghiêng đầu đi đồng thời vung chưởng quét ngang.

Dư Thái Can đã đề phòng chàng phản kích. Nhưng hắn cho là chàng có liều mạng trả đòn cũng còn chậm hơn thế trượng của mình, nên vẫn không thay đổi chiêu thức.

Sầm một tiếng rùng rợn! Thiết trượng đánh trúng vai A Liệt như đụng phải phiến đá rắn. Cây thiết trượng hầt ngược lại khiến cho hổ khẩu tay hắn nóng ran.

Lúc này A Liệt phóng chưởng nhanh như điện chớp đánh tới.

Binh một tiếng! Chàng đã đánh trúng ngực Dư Thái Can.

Dư Thái Can rên lên một tiếng, người hắn bắn ra xa hơn trượng rồi té xuống đất. Hiển nhiên hắn đã bị thương rất nặng. Dù hắn không chết cũng chẳng thể chiến đấu được nữa.

Liễu Phiêu Hương thấy A Liệt trúng luôn ba đòn mà còn đả thương được một người thì kinh hãi vô cùng. Nhưng đồng thời lòng mụ cũng chớm nở một nguyện vọng bí mật.

Lục Minh Vũ nhảy xồ tới gần A Liệt. Hắn vung tay mặt lúc chưởng lúc chỉ ra chiêu tấn công mãnh liệt.

A Liệt vung song quyền nhưng Lục Minh Vũ đã nhận ra chỗ sơ hở liền thi triển môn tuyệt học nhoài mình tấn công. Thủ pháp của hắn tinh kỳ ảo diệu thiên hạ vô song.

Thoi quyền của A Liệt đánh không trúng đối phương, đành phải liều mạng đỡ gạt.

Miệng chàng lớn tiếng thóa mạ :

- Lục Minh Vũ! Ngươi là kẻ tồi bại đệ nhất thiên hạ.

Lục Minh Vũ đột nhiên lùi lại hai bước, lạnh lùng hỏi:

- Ai là Lục Minh Vũ?

A Liệt đáp :

- Ngươi chớ còn ai?

Lục Minh Vũ ngửa mặt lên trời cười nói :

- Được lắm! Ta cho ngươi coi đây.

Hắn giơ tay lên kéo tấm khăn che mặt để lộ chân tướng.

A Liệt không khỏi sửng sốt. Nguyên diện mạo người này rất thanh tú chứ không phải Lục Minh Vũ.

Giữa lúc chàng ngơ ngác đối phương xông vào như quỷ mị phóng chỉ đâm liền.

A Liệt không biết đâu mà phòng phạm con người hiểm trá này. Chàng trúng chỉ ngã lăn xuống đất.

Người kia liền cười rộ nói :

- Này ông bạn! Bản nhân là Lý Thiên Đông. Có điều bây giờ ta nói cho ngươi hay cũng bằng vô dụng.

Quản đại sư nói tiếp :

- Gã này không sợ đao kiếm. Tưởng phải dùng lửa nóng để đốt gã.Dư Thái Can nằm cách đó chừng hơn trượng rên rỉ mà chẳng ai buồn ngó tới.

Lý Thiên Đông nói :

- Bất tất phải dùng lửa nóng. Gã đã bị điểm huyệt không còn sức kháng cự nữa.

Liễu Phiêu Hương rút Liễu điệp song đao ra nhảy đến bên A Liệt.

Quản đại sư giục :

- Điểm lẹ đi! Cường địch đã đến bên ngoài. Nếu để chậm e rằng lỡ việc.

Lý Thiên Đông gật đầu tỏ vè đồng ý.

Liễu Phiêu Hương đột nhiên ngảnh đầu ra nhìn Lý Thiên Đông nở một nụ cười quyến rũ nói :

- Khải bẩm giáo chủ! Tiện thiếp hoàn toàn phụ trách vụ này để thu phục thằng lỏi.

Lý Thiên Đông ồ lên một tiếng. Khóe mắt hắn lộ vẻ không bằng lòng.

Quản đại sư nói :

- Hỡi ơi! Hà tất Liễu Hương chủ còn giở trò đó cho mất thời giờ.

Liễu Phiêu Hương đáp :

- Tiện thiếp tình nguyện uống Vạn Kiếp đan để bảo đảm.

Lý Thiên Đông đổi thành vẻ mặt cao hứng đáp :

- Có thật thế không. Hương chủ nên biết chỉ trong vòng hai giờ mà không uống thuốc giải là hậu quả đáng sợ lắm đó. Liễu Phiêu Hương nói :

- Hai giờ là đủ lắm rồi. Tiện thiếp có thể làm cho gã quì dưới chân giáo chủ năn nỉ xin gia nhập bản giáo. Nếu làm không được, tiện thiếp cam bề chịu nỗi đau khổ vạn kiếp.

Lý Thiên Đông hỏi :

- Khi đó Hương chủ biến thành mặt mũi xấu xa toàn thân hôi thối. Cả người lẫn loài vật đều ghê tởm không dám đến gần. Tội sống như vậy.. Liễu Phiêu Hương ngắt lời :

- Tiện thiếp đã biết cả rồi, Giáo chủ bất tất phải quan tâm.

Một tên che mặt nói:

- Liễu hương chủ! Hương chủ đã tự tin tất nhiên nắm vững cuộc thử thách. Có điều tình thế hiện giờ phát triển tới đâu chưa thể biết được. Theo ngu kiến của tiểu đệ thì hay hơn hết là.. Liễu Phiêu Hương ngắt lời :

- Lưu hương chủ bất tất phải quá lo xa.

Lý Thiên Đông trầm ngâm một chút rồi nói :

- Được rồi! Liễu Hương chủ cứ tự ý mả làm.

Hắn móc trong bọc ra một viên thuốc bọc sáp lớn bằng mắt rồng quăng cho Liễu Phiêu Hương.

Liễu Phiêu Hương đón lấy. Nét mặt hơi lộ vẻ khủng khiếp dù chỉ thoáng qua là hết, song vẫn bị người xung quanh nhìn thấy rõ.

Lý Thiên Đông nói:

- Đây là luật lệ của bản giáo. Nếu Hương chủ không cùng gã này thành cuộc giao hoan thì sau hơn một giờ là chất thuốc phát tác, hương chủ sẽ bị sa vào cảnh khổ não muôn kiếp không phục hồi được.

Liễu Phiêu Hương đã biết chỗ diệu dụng của Vạn kiếp đan. Mụ còn biết nếu không làm được cho A Liệt chịu hành lạc với mụ thì dù trong bản hội có đàn ông kề bên, song họ đều đã uống một thứ thuốc giải, nên không còn tác dụng gì với Vạn kiếp đan nữa và mụ chẳng thể nào thoát được nỗi đau khổ muôn kiếp.

Nói khác đi, mụ uống Vạn kiếp đan rồi mà không được cùng A Liệt giao hoan thì cũng phải với một người đàn ông nào ngoài bản giáo mới có diệu dụng.

Mụ bóp nát cái vỏ sáp ong lấy viên thuốc, bỏ thuốc vào miệng nuốt rồi cắp A Liệt chạy như bay.

Mụ vừa đi khỏi thì bọn Bùi phu nhân sáu tay cao thủ đã đến nơi.

Liễu Phiêu Hương nghe rõ hai bên quát tháo đối đáp, nhưng mụ ít thì giờ quá nên không quay đầu lại, chạy thẳng về gian sảnh đường có buông rèm dầy ngăn cách thanh âm.

Mụ vừa tiến vào chẳng thấy bóng người nào thì không khỏi giật mình.

Nguyên mụ yên trí bọn Kim Cung Hữu còn ở cả đó. Như vậy thì dù A Liệt không chịu phép, cũng còn Kim Cung Hữu không phải người Cực Lạc giáo, mụ cùng gã giao hoan cũng có thể giải được Vạn kiếp đan.

Ngờ đâu Kim Cung Hữu cùng Phùng Thúy Lam đều mất biến, mụ cảm thấy có điều không ổn.

Dù sao Liễu Phiêu Hương chẳng phải hạng đàn bà tầm thường. Về cương nghị, quả quyết, mụ còn hơn cả đàn ông, trấn tĩnh tâm thần lại ngay. Liễu Phiêu Hương tự nhủ :

- Ta phải nhân cơ hội giáo chủ không thể phân thân giám thị mà ra tay đi, tùy tiện làm mê hoặc gã trai này giao hợp với ta để giải trừ dược lực trước đã rồi sẽ tính thì cũng là một biện pháp hay.

Kể ra biện pháp này cũng có chỗ khuyết điểm là vạn nhất mà Cực Lạc giáo đánh lui được địch nhân mau chóng, Lý Thiên Đông vào đây điều tra phát giác ra ngụy kế của mụ thì chỉ còn đường chết.

Vì thế mụ lại nghĩ :

- Vạn nhất thời gian không đủ, bị giáo chủ phát giác ra hậu ý của mình thì thật hỏng bét. Gã thiếu niên này không phải là lão mũi trâu Trình Huyền Đạo, chưa có mấy chục năm luyện công thì nhịn làm sao được sự quyến rũ của ta mà chẳng chịu cùng ta giao hợp.

Mụ vừa nghĩ vừa động thủ, chạy vào Quang minh thất đốt Thôi tình hương lên.

Chỉ trong chớp mắt, hương bốc hơi nghi ngút khiến cho người ta phải say sưa.

A Liệt lúc này đã vận chân khí xung khai huyệt đạo toan đứng phắt dậy.

Bỗng nghe Liễu Phiêu Hương tự nói một mình :

- Oan gia ơi! Ngươi hại ta rồi!

A Liệt lúc trước hôn mê chưa được nghe cuộc đối thoại giữa bọn họ, bây giờ chàng cũng không hay mình ở chỗ nào. Chàng nghe tiếng nói rất lấy làm kỳ, vẫn nằm yên không nhúc nhích tự hỏi :

- Mụ này nói với ai đây?

Liễu Phiêu Hương đưa bàn tay ngọc ấm áp dịu dàng sờ lên đầu tóc chàng. Động tác của mụ rất êm đềm khiến cho A Liệt hiểu ngay mụ nói với mình.

Chàng càng lấy làm kỳ nghĩ thầm :

- Ta làm hại mụ bao giờ? Phải chăng mụ muốn nói về vụ Phùng Thúy Lam trốn chạy rồi? Nhưng như vậy tại sao mình lại biến thành oan gia của mụ?

Nên hiểu danh từ oan gia đây có nghĩa là vật quý báu như tâm can mình. A Liệt càng nghi ngờ không hiểu vì nguyên nhân gì mình lại vào đây.

Mũi chàng bỗng ngửi thấy một mùi hương khi nhạt khi đậm làm cho trong mình khoan khoái vô cùng.

Nếu chàng hiểu ngay đó là mùi hương chế bằng dược vật thôi thúc dục tình thì chàng không dám tham lam ngửi mãi vào. Sau biết ra thì đã muộn rồi.

Liễu Phiêu Hương lại cất giọng ôn nhu:

- Oan gia ơi! Sau khi ta giải khai huyệt đạo cho ngươi, ngươi đừng chạy loạn lên mới được.

A Liệt tự hỏi :

- Tại sao lại không chạy được? Nằm đây làm gì mãi?

Ý nghĩ này lướt qua trong đầu óc, chàng chợt phát giác ra mụ nằm ngửa trên giường đang ôm lấy chàng. Cái đó cũng không quan hệ mấy. Lạ nhất là người chàng không còn một manh áo nào. Cả mụ cũng thân thể lõa lồ. Hai làn da thịt dính vào nhau sinh ra một thứ khoái cảm đặc biệt.

Liễu Phiêu Hương giơ tay lên đập vào lưng chàng năm cái, miệng mụ gọi :

- Này này! Bạch Phi Khanh! Bạch Phi Khanh!...

A Liệt mở bừng mắt ra. Đầu tiên chàng phát giác mình hiện đang nằm trong Quang Minh thất.

Thứ hai chàng thấy trên dưới và bốn mặt đều lồng kỉếng, chàng nhìn rõ ngay con người mập mạp nước da trắng nõn như con rắn đang quấn lấy chàng.A Liệt vừa kinh hãi vừa mừng thầm, cất tiếng hỏi:

- Sao ta lại ở đây?

Liễu Phiêu Hương nói:

- Tạ Ơn trời đất.. A Liệt hỏi :

- Mụ nói gì vậy?

Chương 63: Liễu hương chủ cải tà quy chính

Mụ liền ôm chặt lấy chàng đáp :

- Ta sợ ngươi nhảy lên hoặc đánh ta một quyền.

A Liệt hỏi :

- Bây giờ mụ còn sợ nữa không?

Liễu Phiêu Hương không trả lời, nói :

- Ta phải năn ni với giáo chủ y mới không giết chết ngươi ngay đương trường. Vậy mà ngươi vô tình, thô bạo với ta đến thế chăng?

A Liệt càng ôm chặt bơn. Đồng thời chàng cảm thấy rạo rực trong người.

Liễu Phiêu Hương không muốn chàng giao hợp ngay vì trong trường hợp này nếu người nữ chủ động có thể khiến cho đối phương cụt hứng.

Liễu Phiêu Hương đã là tay luyện dâm công rất giỏi giang. Mụ nhắm mắt lại tựa hồ không còn sức kháng cự.

A Liệt đến lúc tối hậu, đột nhiên lại ngừng hết mọi cử động.

Liễu Phiêu Hương ngấm ngầm thất vọng rồi còn sợ hãi nữa, vì mụ kinh nghiệm đã nhiều, bao nhiêu đàn ông trong khoảnh khắc này rạo rực tâm hồn, muốn ngăn cản cũng không thể được. Sao A Liệt lại khác hẳn.

Mụ khẽ hỏi :

- Ngươi nghĩ tới chuyện gì vậy?

A Liệt đáp :

- Phải rồi? Ta chợt nhớ tới một người bạn.

Liễu Phiêu Hương lại hỏi :

- Ai vậy?

A Liệt đáp :

- Một cô gái họ Phùng.

Liễu Phiêu Hương nói :

- Thị đã trốn đi rồi. Ngươi đừng giả vờ không biết nữa.

A Liệt hỏi :

- Y có trốn thoát không?

Liễu Phiêu Hương đáp :

- Theo chỗ ta biết thì nhất định thị thành công. Vì cho đến bây giờ chưa ai phát giác ra vụ thị trốn chạy.

A Liệt trở lại động tác như cũ. Miệng chàng hỏi :

- Sao mụ không nói thẳng với ta?

Liễu Phiêu Hương đáp :

- Lúc này ta không muốn đầu óc ngươi còn nghĩ tới nữ nhân nào khác. A Liệt nói :

- Chưa phải là nữ nhân mà mới là một cô gái. Liễu Phiêu Hương nói:

- Dù y là cô gái cũng vậy chứ có khác gì!

A Liệt nói theo :

- Ô! Chẳng có gì phân biệt.

Nhãn quang chàng chẳng thể nào không nhìn ra bốn mặt tám phương. Thậm chí trên nóc và dưới nền cùng ở trong vòng lồng kính đều bày ra cảnh người đàn bà da trắng như tuyết, thân thể mập mạp, rất hấp dẫn.

A Liệt hiểu mình đang đứng trên bờ biển tình dục. Lý trí hoặc tình cảm khó mà cự tuyệt được tâm tình mê tơi khoái lại.

Không biết vì lẽ gì bỗng chàng nảy ra ý nghĩ chống lại cảnh cám dỗ tiêu hồn này, trông chừng như muốn thử thi gan với sắc dục, theo nhà sư khổ hạnh.

Liễu Phiêu Hương cười khúc khích tiếp tục vuốt ve chàng bằng những cử động ôn nhu. Tiếng cười của mụ đầy vẻ phong tình lãng mạn. Động tác của mụ lại càng mơn trớn, tưởng người ngoài cuộc cũng khó mà chống cự cho khỏi sa vào biển dục. Sự thực trong lòng mụ đã nổi lên cảm giác sợ hãi rất mãnh liệt. Một là vì chàng trai trẻ tuổi đầy đủ lực lượng đồng thời tỏ ra đầy dẫy dục niệm mà không hiểu tại sao mới trong giây lát dường như có một giới tuyến ngăn trở rồi không phát triển nữa. Hai là mụ đã uống cạn Vạn kiếp đan của một vị quái y Tề Duy Ngã. Người uống thuốc này thời gian rất hạn chế. Qua thời hạn đó là sa vào cảnh đau khổ suốt đời không phục hồi lại được.

A Liệt đột nhiên nói :

- Ta không thích chỗ này. Liễu Phiêu Hương không dám lộ mối khiếp sợ trong lòng, miệng còn ú ớ thêm phần quyến rũ khả ái, nhõng nhẽo nói :

- Tại sao vậy?

A Liệt hàm hồ đáp :

- Có lẽ vì ta quá thẹn.

Liễu Phiêu Hương hỏi :

- Sao lại thế được? Ngươi là một gã trai.. A Liệt hết sức dựng mụ lên hỏi :

- Trong đời mụ đã trải qua bao nhiêu đàn ông rồi?

Liễu Phiêu Hương nũng nịu hỏi lại :

- Ngươi hỏi cái đó làm chi?

A Liệt đáp :

- Chính mắt ta đã trông lấy ngươi quyến rũ Trình huyền đạo Chân nhân liền không khỏi nghĩ tới một vấn đề.

Liễu Phiêu Hương kinh ngạc hỏi lại :

- Có phải lúc đó ngươi ẩn ở trong điện Tiêu Hồn?

A Liệt đáp :

- Phải rồi! Ta cùng A Tinh nấp ở phía sau thần tượng.

Liễu Phiêu Hương chấn động tâm thần nghĩ bụng :

- Tòa ngọc tượng nam nữ giao hoan là một trong tam bảo của bản giáo. Trước nay chưa ai sau khi đã ngó thấy là chẳng thể nào cầm trí được. Vậy mà thằng lỏi này nhắc tới một cách bình thản không đề cập đến chuyện kích thích của thần tượng, đủ tỏ trong thâm tâm gã chưa có một ấn tượng sâu xạ. Lại nghe A Liệt nói :

- Mụ là người đàn bà phóng đãng rất khả ái.

Liễu Phiêu Hương lại dùng cách cọ xát để hy vọng tình dục của đối phương lên cao độ, xung phá khỏi bức tường ngăn cản tối hậu.

Mụ nghĩ thầm trong bụng :

- Ta đã thổi Thôi tình hương. Theo lẽ ra thì bất luận nam nữ lão ấu hễ ngửi vào là nổi thú tính, không kiềm chế được lửa dục mà thằng lỏi này sao lại dường như không bị chút ảnh hưởng nào.. Mụ càng phát giác A Liệt có nhiều chỗ khác người, lại càng hồi hộp trong lòng.

Liễu Phiêu Hương thấy đã vuột qua nửa giờ và cuộc mưu đồ sắp tan vỡ đến nơi, mụ đành nỗ lực một lần tối hậu.

Bây giờ mụ đóng vai chủ động không chờ nam nhân công kích nữa, nhưng mụ cũng thất bại liền. Thậm chí trong con mắt A Liệt bây giờ cũng nhìn rõ ý tứ đáng chán ghét của mụ. Thế là cuộc thử thách này của Liễu Phiêu Hương đã đành vô vọng.

Trên trán và hai bên má mụ toát mồ hôi lấm tấm. Cặp mắt xinh đẹp chiếu ra những tia khiếp sợ thay vào vẻ phong tình quyến rũ. A Liệt chẳng những phát giác bấy nhiêu điểm, chàng còn cảm thấy nhiệt lực trong người mụ tiêu dần rồi biến thành giá lạnh. Dĩ nhiên sinh khí cũng giảm đi nhiều.

Chàng ngạc nhiên hỏi :

- Ô hay! Mụ làm sao vậy?

Liễu Phiêu Hương rên ri đáp :

- Ta cảm thấy trong mình không được khoan khoái.

A Liệt chau mày nói :

- Nếu trong người không được khoan khoái thì ta không xâm phạm tới nữa.

Liễu Phiêu Hương nói :

- Ngươi không xâm phạm đến ta , ta mới biến ra thể này.

A Liệt hỏi :

- Nói bậy? Có lý nào thế được?

Lúc này Liễu Phiêu Hương nhận thấy không nói rõ chân tình không xong. Mụ còn hy vọng chàng sinh lòng trắc ẩn mà cứu vãn được chăng?

Mụ liền đáp :

- Ta uống một viên độc được. Nếu sau một giờ mà không có nam nhân giao hợp thì chất độc phát tác biến thành xấu như quỷ dạ xoa!

A Liệt hỏi :

- Té ra là thế! Trên đời lại có thứ thuốc kỳ dị như vậy ư?

Liễu Phiêu Hương đáp :

- Dĩ nhiên là có. Thứ thuốc này của một vị quái y Tề Duy Ngã đã đem hết bình sinh tâm lực mới điều chế ra được. Hỡi ơi! Ngươi có chịu cứu mạng ta không?

A Liệt hỏi lại :

- Chúng ta còn được bao nhiêu thời gian nữa?

Liễu Phiêu Hương đáp :

- Chi còn một lúc nữa thôi.

A Liệt trầm ngâm một lúc rồi nói bằng một giọng ôn tồn:

- Tại hạ Ở trước tình trạng này thì làm sao mà nổi hứng thú được!

Quả nhiên chàng không có ý gì động thủ.

Liễu Phiêu Hương rất đỗi bồn chồn, những muốn bật lên tiếng khóc nhưng chỉ rên rĩ nói :

- Ngươi thật là tàn ác!

A Liệt nói :

- Lúc cần tại hạ có thể tàn ác được. Bây giờ tại hạ hỏi Hương chủ một câu :Hương chủ ở Cực Lạc giáo đã bao lâu? Bao nhiêu người đã chết về tay hương chủ?

Liễu Phiêu Hương chưng hửng đáp :

- Ừ nhỉ! Ta gia nhập Cực Lạc giáo hồi nào?

Mụ chau mày ngẫm nghĩ. Hiển nhiên mụ chưa từng nhớ tới vấn đề này.

A Liệt hỏi :

- Hương chủ là người ở đâu?

Liễu Phiêu Hương đáp :

- Quê ta ở Tô Châu. Trời ơi! Đã lâu lắm ta không được gặp song thân ta rồi.

A Liệt hỏi :

- Hương chủ giữ địa vi khá cao trong Cực Lạc Giáo, sao lại không theo bọn họ?

Liễu Phiêu Hương ngập ngừng đáp :

~ Tạ. cũng không biết. Suốt ngày đêm ta chi nghĩ đến chuyện nam nữ.. A Liệt hỏi :

- Hương chủ là một người đàn bà bản tính lãng mạn có phải thế không?

Liễu Phiêu Hương đáp :

- Phải rồi! Ta bản tính dâm đãng, nhưng ta rất yêu song thân, mà không biết tại sao ta lại không trở về thăm viếng, nhất định tâm hồn ta bị mê muội.

A Liệt nói :

- Câu chuyện này có vẻ nhiêu khê. Để tại hạ coi xem.

Chàng nắm lấy tay mụ đặt ba ngón tay vào ba điểm Thốn, quan, xích, để chẩn mạch cho mụ.

Nhưng chàng thấy lục mạch của mụ trái ngược, rối loạn, phức tạp vô cùng. Trong lúc nhất thời khó mà tra ra được bị ngưng kết ở chỗ nào. Chàng liền nói :

- Thể chất của Hương chủ lúc này khác hẳn người thường.

Liễu Phiêu Hương ngắt lời :

- Ngày nào ta cũng phải uống thuốc không thì khó chịu lắm.

Mụ vừa nói câu này, đột nhiên toàn thân run bần bật, sắc mặt xanh lè A Liệt vội hỏi :

- Hương chủ làm sao thế?

Liễu Phiêu Hương nghiến răng đáp :

- Dược lực của Vạn kiếp đan phát tác mất rồi.. Trời ơi!...

A Liệt mắt ngó hình dong, tai nghe thanh âm Liễu Phiêu Hương biết là mụ đã nổi cơn đau khổ thật sự chứ không phải giả vờ.

A Liệt cảm thấy dục niệm hoàn toàn tiêu tan. Cứ hiện tình trước mắt thì dù chàng có là phường tham dâm hiếu sắc cũng không hứng thú, huống chi chàng không phải hạng người này. Liễu Phiêu hương toàn thân run bần bật. A Liệt buông mụ ra, ngồi dậy hỏi :

- Quần áo của tại hạ đâu rồi?

Liễu Phiêu Hương giật mình kinh hãi hỏi lại :

- Ngươi.. định đi ư?

A Liệt gật đầu đáp :

- Đi chứ còn ở lại làm gì?

Liễu Phiêu Hương thở dài nói :

- Phải rồi! Ta có giữ ngươi cũng chẳng ích gì. Hơn nữa khiến cho ngươi uổng mạng.. áo quần ngươi ở phía sau tấm gương kiạ. A Liệt theo tay mụ trỏ mở tấm gương ra. Phía sau là tủ áo.

Chàng cầm lấy quần áo của mình hối hả mặc vào rồi quay lại nhìn Liễu phiêu Hương.

Lúc này Liễu Phiêu Hương nằm trên giường, cặp mắt nửa nhắm nửa mở nhưng không nhìn chàng. Đồng thời mụ không run quá như vừa rồi, tựa hồ đã giảm bớt phần đau khổ.

Chi trong chợp mắt mụ khôi phục vẻ quyến rũ, lại tươi tắn như trước, khiến cho chàng trai nào ngó thấy cũng phải thèm thuồng.

A Liệt trở lại trên giường đưa mạt ngó con người lồ lộ nõn nà rồi sau chú ý nhìn vào cặp mắt mụ.

Liễu Phiêu Hương vẫn không ngó tới chàng, chi nói khẽ :

- Bên ngoài sảnh đường này có một đường bí mật thông sang nhà hàng xóm.. A Liệt hỏi :

- Bây giờ hương chủ thấy trong người thế nào?

Liễu Phiêu Hương đáp :

- Hơi dễ chịu trở lại một chút. Nhưng cái đó không quan hệ gì. Con người chung qui đi vào cõi chết.. Lời mụ nói tuy hời hợt nhưng cũng khiến cho người ta hiểu rằng mụ nghĩ kỹ rồi mới nói ra.

A Liệt đồng ý gật đầu nói :

- Đúng thế! Tự cổ chí kim không một ai ra ngoài thể lệ đó.

Nhưng tại hạ biết rằng phải là con người khoát đạt mới coi thường sự chết được.

Lúc này Liễu Phiêu Hương lại đưa mắt ngó A Liệt. Mụ thấy chàng chăm chú ngó thân hình mình bất giác mụ co chân lại để che lấp bộ vị trọng yếu.

A Liệt phát giác ra một điểm hỏi ngay :

- Hương chủ còn mắc cỡ ư?

Liễu Phiêu Hương đáp :

- Ta chợt cảm thấy mình khó coi.. A Liệt ngớt lời :
Trước nay Hương chủ vẫn mạnh dạn kia mà?

Liễu phiêu Hương đáp :

- Bây giờ ta hồi tưởng lại rất lấy làm lạ tại sao trước nay mình vô liêm si đến thế? Chắc đây cũng là vấn đề liên quan đến dược lực. Hỡi ơi!

A Liệt hỏi :

- Nếu vậy tâm linh hương chủ bây giờ không còn bị dược lực chi phối nữa. Đây chắc là cái điềm báo trước Vạn kiếp đan sắp phát tác. Hương chủ có sợ không?

Liễu Phiêu Hương đáp :

- Dù sao cũng chẳng còn biện pháp nào nữa. A Liệt nói:

- May ra tại hạ có thể giải được chất độc của Vạn kiếp đan.

Liễu Phiêu Hương ra chiều khó tin đáp :

- Chắc không được đâu. Y đạo của Quái Y Tề Duy Ngã thiên hạ vô song. Hắn bảo Vạn kiếp đan ác độc phi thường, không còn dược vật nào giải cứu được.

A Liệt nói :

- Về điểm này để tại hạ lo được. Có điều tại hạ chợt nghĩ tới một kế hoạch, không hiểu Hương chủ có chịu nghe lời tại hạ chăng?

Liễu Phiêu Hương hỏi lại :

- Ngươi muốn ta làm gì?

A Liệt đáp :

- Tại hạ yêu cầu hương chủ làm nhân chứng để sau này lật bộ mặt đê hèn ác độc của Lục Minh Vũ. Hương chủ có chịu không?

Liễu Phiêu Hương không ngần ngừ gì đáp ngay :

- Ta ưng chịu. Tay ác ma này đã làm cho ta cực kỳ đau khổ. Có lý đâu ta còn trợ giúp để hắn tiêu dao tự tại làm điều ác nghiệt!

A Liệt ngó khóe mắt biết là mụ nói câu này do tự đáy lòng có thể tin được.

Chàng liền lấy ra một cánh hoa Tiên Đàm, gật đầu nói :

- Hay lắm! Tại hạ muốn thử coi Vạn kiếp đan của Tề Duy Ngã có làm khó dễ được không?

Hoa Tiên Đàm là của trời đất hàng trăm hàng ngàn năm chưa có một thưở. Vậy thuốc độc của Tề Duy Ngã lợi hại đến đâu đụng phải bảo vật này tất cũng thất bại.

Liễu Phiêu Hương ngậm cánh hoa Tiên Đàm một lúc thấy tâm thần thanh sảng, thân thể trở lại bình thường. Ngoài ra tâm hồn mụ hoàn toàn thoát khỏi sự kiềm chế của dược lực mụ càng thấy hổ thẹn.

A Liệt hiểu ý liền đưa quần áo cho mụ mặc vào.

Bây giờ những nét yêu mỹ của Liễu Phiêu Hương đã tiêu tán quá nửa. Nhưng A Liệt cảm thấy mụ càng xinh đẹp, rung động lòng người.

Chàng liền hỏi :

- Hiện giờ Hương chủ thấy thế nào?

Liễu Phiêu Hương đáp :

- Khá lắm! Nhưng có khi Vạn Kiếp đan chưa phát tác.. A Liệt ngắt lời:

- Cái dó Hương chủ khỏi lo. Có điều không hiểu tình hình bên ngoài ra sao?

Liễu Phiêu Hương đáp :

- Bọn địch nhân đến tập kích chắc đã chạy hết rồi. Nếu không Lục Minh Vũ đã thông tri cho ta trốn chạy.

A Liệt hỏi :

- Ủa! Hắn còn vào đây ư?

Liễu Phiêu Hương lắc đầu đáp :

- Hắn chi ở ngoài phát động cơ quan là ta ở đây cũng hiểu ngay.

A Liệt nói :

- Té ra là thế.. Chàng ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi :

- Hẳn hương chủ còn nhớ lời nói vừa rồi. Bây giờ Hương chủ vẫn chịu làm nhân chứng chứ?

Liễu Phiêu Hương đáp:

- Chịu thì chịu rồi, nhưng ta vẫn sợ Lục Minh Vũ.

A Liệt ngắt lời :

- Hương chủ bất tất phải sợ hắn. Bọn tại hạ bắt hắn rồi mới mời hương chủ ấn chứng những hành vi tàn ác của bọn chúng. Hương chủ đã ưng chịu làm thế thì bây giờ rời khỏi nơi đấy trước đi.

Liễu Phiêu Hương ngạc nhiên hỏi :

- Còn ngươi thì sao? Ngươi không đi ư?

A Liệt đáp :

- Tại hạ còn coi tình hình rồi sẽ đi sau. Tăng Lão Tam đâu rồi?

Liễu Phiêu Hương kinh ngạc hỏi lại :

- Ngươi làm bạn với con người đó ư?

A Liệt đáp :

Đúng thế! Y làm sao?

Liễu Phiêu Hương đáp :

- Nếu vậy thì thật khó ai tin được. Hắn là con người đáng chán ghét nhất thế gian.. A Liệt hỏi ngay :

- Y không phải là bạn hữu với Hương chủ thì còn sợ gì?

Liễu Phiêu Hương đáp :

- Chẳng có bạn thì thôi, ta không muốn ngó mặt hắn. Ồ! Hay là ngươi đã thành bạn nên hắn biến đỗi tính tình không đáng ghét nữa!

A Liệt đáp :

- Không đúng thế. Y vẫn vậy mà thôi.

Liễu Phiêu Hương thè lưỡi ra nói :

- Trời ơi! Thật sợ muốn chết. Hiện giờ hắn bị giam trong thạch lao dưới lòng đất. Hắn quả là con người về võ công cũng như tâm cơ đều cực kỳ ghê gớm. Lục Minh Vũ phải thân hành ra tay mà không có cách nào giết hắn được. Sau cùng phải lợi dụng cơ quan khiến hắn sa vào thạch lao mới thu thập được hắn.

A Liệt hỏi :

- Tại hạ nhất định phải cứu y. Hương chủ cho hay phải hạ thủ cách nào?

Liễu Phiêu Hương đáp :

- Lạ quá! Xem chừng các ngươi là bạn với nhau thật.. Đoạn mụ nói cách mở thạch lao cho A Liệt hay. Nhưng hiển nhiên công cuộc này rất khó khăn vì bọn người canh giữ đều có những cơ quan tuyệt xảo để hộ thân, khó lòng giết chúng được. Mụ còn nói thêm nếu A Liệt hạ thủ tất nhiên làm kinh động đến Lục Minh Vũ.

Chàng cả quyết :

- Mình chẳng thể úy kỵ nhiều quá được. Thế nào tại hạ cũng thử coi.

Liễu Phiêu Hương thấy chàng nói bằng một giọng kiên quyết, liền đáp :

- Được rồi! Để ta đi cho. Bọn thủ vệ tưởng là ta áp giải hắn đi tra hỏi chắc không ngăn cản. Chi có Lục Minh Vũ phát giác mới nguy hiểm. Cái đó không chừng sau đây năm ba ngày mới xảy ra, nhưng ta vẫn sợ thằng cha đó vô cùng. Hai người ra khỏi sảnh đường, đi theo một cửa ngầm tiến vào bí đạo.

Đi tới chỗ ngã ba, Liễu Phiêu Hương nói :

- Ngươi đi ngả này tới nhà hàng xóm chờ ta ở cửa hầm.

A Liệt dặn mụ cẩn thận rồi tự mình đi theo ngả kia. Liễu Phiêu Hương dừng lại một chút rồi đi vào một nẻo thông lộ khác. Chẳng bao lâu mụ đã đến một tòa thạch thất.

Tên thủ vệ tòa nhà này nhìn Liễu Phiêu Hương khom lưng thi lễ.

Mụ biết trong tường còn một tên thủ vệ nữa. Một mặt mụ điều tra tình hình trong nhà, một mặt khống chế các cơ quan cảnh báo.

Đây là tình hình giới bị. Lúc mụ đi vào đường hầm đã mở khuôn cửa ngầm, làm chuyển động cơ quan nên bên này nhận được tin báo biết có người đến.

Giả tỷ A Liệt tới đây thì dù chàng có kiềm chế tên thủ vệ bên ngoài một cách dễ dàng, nhưng tên thủ vệ bên trong tường có thể phát động cơ quan đưa tin cảnh cáo ra ngoài.

Liễu Phiêu Hương cầm lấy chiếc chìa khóa trong tay tên thủ vệ, một mình đi vào đường hầm khác. Giả tỷ lúc nảy mà Lục Minh Vũ biết Liễu Phiêu Hương vào đây, hắn có thể phát động cơ quan một cách dễ dàng để cấm cố mụ ngay trong này. Vì thế mà mụ cần phải hành động mau lẹ.

Đầu đường thông lộ này là tấm cửa sắt sơn đỏ.

Liễu Phiêu Hương đến bên cửa, giơ tay mở tấm thiết bản hình vuông phía trên cánh cửa để lộ ra một lỗ vuông chừng nửa thước có thể ngó thấy cảnh vật bên trong.

Trông thấy trên tường đã có cài sẵn một bó đuốc sáng soi rõ gian thạch lao này rộng chừng hơn một trượng vuông.

Trong lao có một người đứng cũng ghé mặt vào lỗ cửa trông ra.

Liễu Phiêu Hương lên tiếng :

- Tăng Lão Tam! Ngươi hãy nghe cho kỹ những lời ta dặn đây.

Chương 64: Liễu hương chủ giải cứu lão tam

Tăng lão Tam hỏi :

- Ngươi là ai? Chẳng lẽ ngươi chưa biết Tăng Lão tam là nhân vật thế nào? Đừng nói vẻn vẹn mấy cầu ta chẳng còn để ý mà cả đến một đạo chiếu chi của Hoàng đế ta chi nghe một lượt cũng không còn sót chữ nào. Thanh âm hắn khô khan nghe rất chói tai.

Liễu Phiêu Hương chán ngấy, tưởng chừng muốn buồn nôn. Mụ hận mình chẳng thể bỏ hắn đi ngay được. Dù có bịt tai lại, song cặp mắt vẫn phải ngó bộ mặt trơ trẽn của hắn.

Liễu Phiêu Hương ráng nhẫn nại vội nói tiếp :

- Thời gian cấp bách lắm! Lão đừng ngắt lời ta, Bạch Phi Khanh yêu cầu ta đến đây cứu lão.

Lão đã nghe rõ chưa?

Tăng Lão Tam vẫn nhấm nhẳn hỏi lại :

- Gã nào tên gọi Bạch Phi Khanh?

Liễu Phiêu Hương đáp :

- Gã đến ta chi bảo lão một câu, như vậy là lão tin ngay. Vụ này có liên quan đến chỗ cất dấu Tru tâm hảo kiếm. Bây giờ lão đã tin được chưa?

Tăng Lão Tam ồ một tiếng rồi đáp :

- Có phải ta không muốn tin ngươi đâu! Nhưng.. Liễu Phiêu Hương gạt đi :

- Lão phải nhớ là thời gian rất cấp bách.

Mụ vừa nói vừa mở khóa đẩy cửa ra.

Bây giờ hai bên nhìn rõ cả người nhau. Mắt Tăng Lão Tam chiếu ra những tia hàn quang ngó chằm chặp vào người đàn bà xinh đẹp.

Liễu Phiêu Hương hân hoan cười nói :

- Cặp mắt ngươi bây giờ đã lộ ra một chút sinh khí không đến nỗi đáng sợ như vừa rồi. Lão có tự biết thế không?

Tăng Lão Tam lại ồ một tiếng rồi cất bước đi về phía Liễu Phiêu Hương.

Liễu Phiêu Hương nói :

- Lão làm bộ như đã bị kiềm chế. Nếu dọc đường có người ngăn cản và tỏ ra bất lợi thì lão hạ thủ ngay đi.

Mụ nghiêng mình nhường lối cho Tăng Lão Tam đi qua.

Tăng Lão Tam ra đến cửa đột nhiên dừng bước nói :

- Đây chi là một thứ ngụy kế.

Liễu Phiêu Hương giật mình hỏi :

- Lúc trước dùng phương pháp này để gạt lão vào đây nhưng bây giờ thì còn lừa gạt lão làm gì? Huống chi ta lại không thật sự kiềm chế huyệt đạo trong người lão?

Tăng Lão Tam nói :

- Ở trong nhà này bọn ngươi chi có thể giết chết ta, tỷ như dùng thủ đoạn nước, lửa, ám khỉ.

Còn muốn bắt sống ta thì trừ phi để ta ra đị. Liễu Phiêu Hương nóng nảy nói :

- Bệnh đa nghi của lão thật là trầm trọng!...

Tăng Lão Tam nói :

- Ngày xưa Gia Cát Khổng Minh là nhân vật hùng tài đại lược cũng chi nói một câu là nên cẩn thận suốt đời. Ta là hạng người nào mà dám cẩu thả?

Liễu Phiêu Hương nói:

- Bạch Phi Khanh muốn thân hành đến đây, nhưng ta biết gã không có cách nào vào qua được hàng rào như vậy. Hỡi ơi! Lão còn chần chờ thì cả ta cũng thành cá chậu im lồng.

Tăng Lão Tam lạnh lùng nói :

- Ngươi muốn làm gì thì làm, ta quyết không chịu mắc bẫy. Liễu Phiêu Hương thấy hắn ra chiều kiên quyết tựa hồ không lay chuyển được, liền đáp :

- Nếu vậy ta đi thôi. Bạch Phi Khanh có hỏi đến, ta sẽ bảo gã là lão đã trốn chạy theo đường khác rồi, vì ta biết gã nhất định mạo hiểm muốn vào đây cứu lão.

Mụ nói rồi trở gót cất bước. Tăng Lão Tam theo ra nói :

- Ngươi hãy chờ tạ. Liễu Phiêu Hương ngạc nhiên dừng bước quay đầu nhìn lại.

Tăng Lão Tam lướt qua tả mụ, nói :

- Bây giờ ta tin rồi.

Liễu Phiêu Hương hỏi :

- Lão mới đổi tâm ý rồi ư?

Tăng Lão Tam đáp :

- Gã tiểu Bạch là con người như vậy. Ngươi nói đúng lắm!

Liễu Phiêu Hương mai mỉa :

- Sao lão không chờ gã tới cho chắc chắn hơn?

Tăng Lão Tam đáp :

- Ngươi hiểu lầm rồi. Gia cát Võ Hầu không những cẩn thận mà còn quyết đoán nữa. Con người cẩn thận mà không quyết đoán cũng chẳng làm nên trò gì được.

Hắn quay lại ngó Liễu Phiêu Hương cười nói :

- Hơn nữa ta không muốn cho gã đó mạo hiểm.

Liễu Phiêu Hương ngẩn người ra nói :

- Cái miệng lão cười trông cũng đẹp đấy chứ!

Tăng Lão Tam lại mặt sa chữ nãi nói :

- Con nhãi này! Ta cảnh cáo ngươi. Đừng tưởng làm thế là vui lòng lão già đâu nhé.

Liễu Phiêu Hương gật đầu đáp :

- Được rồi! Mời Tăng Tam gia.

Tăng Lão Tam cất bước đi trước. Hắn làm bộ chán nản khật khừ.

Khi hai người đi qua nhà cảnh vệ Liễu Phiêu Hương trong lòng hồi hộp vô cùng vì còn một tên thủ vệ nữa vẫn ẩn mình trong tường.

Đó là một trở ngại khác thường.

Một tên thủ vệ ngó Tăng lão Tam bằng con mắt phòng ngừa.

Liễu Phiêu Hương nói :

- Không sao đâu. Hắn mất hết võ công rồi.

Tăng Lão Tam không lý gì đến tên cảnh vệ, lầm lũi xuyên qua nhà thạch thất. Tên cảnh vệ đột nhiên lên tiếng :

- Liễu Hương chủ!...

Liễu Phiêu Hương còn cách cửa có mấy thước. Mụ hận mình chẳng thể bước qua ngay được.

Mụ nghe tên thủ vệ hô hoán chắc là có chuyện, càng chấn động tâm thần. Mụ lạnh lùng quay lại hỏi :

- Điều chi?

Tên cảnh vệ khom lưng đáp :

- Dư lão tam đi tiêu, vụ này xin Trang chủ châm chước cho.

Ý gã muốn nói tên thủ vệ kia đáng lẽ lúc này ở phía trong tường mà lại không có ở đấy.

Liễu Phiêu Hương thở phào một cái nhẹ nhõm, gật đầu.

Lúc chạy lẹ trong đường hầm, Liễu Phiêu Hương nói:

- Tiểu Bạch ở bên kia đầu đường chờ ta. Nhưng đường hầm nầy có ba cửa vào. Bất cứ chỗ nào cũng có thể gặp người tiến đến.. Ta muốn nói về Lục Minh Vũ không chừng chuồn vâo đây để lẩn tránh.

Tăng Lão Tam đáp :

- Ta hiểu rồi. Ngươi đừng lên tiếng.

Lão chạy trước đến chỗ ngã ba bỗng dừng lại.

Liễu Phiêu Hương cũng đứng lại bên lão khẽ hỏi :

- Làm gì đấy?

Tăng Lão Tam khẽ đáp :

- Bên này có tiếng người vọng lại.. Liễu Phiêu Hương kinh hãi ngắt lời :

- Lục Minh Vũ chuyên dùng ngả đường này. Tăng Lão Tam nói:

- Càng hay! Nếu hắn xuất hiện ta muốn chính thức tỷ thí với hắn một phen.

Liễu Phiêu Hương vội nói:

- Ra ngoài hãy động thủ. Trong này có cơ quan mai phục.

Tăng Lão Tam hỏi :

- Ngươi vừa bảo không chừng hắn trốn chạy thì chắc là có cường địch xâm phạm. Ta chẳng nhân cơ hội này động thủ với hắn thì còn đợi đến bao giờ?

Liễu Phiêu Hương nóng nảy đưa tay ra đẩy lão nói :

- Chạy lẹ đi! Lão muốn đùa với mạng sống chăng?

Tăng Lão Tam ngần ngừ một chút rồi nói :

- Được rồi! Ta bảo thật cho ngươi hay :

không phải có tiếng người vọng lại. Ta hăm ngươi đó.

Hắn vừa nói vừa cất bước.

Liễu Phiêu Hương càng hiểu rõ giống quái vật lừng danh thiên hạ ai ai cũng chán ghét này quả là đa nghi mà lại khéo gạt. Nhưng những cái đó lại giúp cho lão giữ được thanh danh cùng sinh mạng.Hai người đi mau tới cửa hầm bên ngoài. Cách đó không xa trong bóng tối một người nhảy ra.

Chính là A Liệt.

A Liệt vừa thấy Tăng Lão Tam, vui mừng lộ ra nét mặt nói:

- Ồ! Tăng lão sư không việc gì rồi.. Tăng Lão Tam ra chiều cảm động về lòng chân thành của chàng, đáp :

- Phước quá! Phước quá! Ngươi hai lần cứu ta rồi.

Lão đi lên trước nói tiếp :

- Từ giờ ngươi cứ kêu ta bằng Tăng Lão Tam có hay hơn không. Chúng ta phải rời khỏi nơi đây ngay vì Liễu cô nương là người Cực Lạc giáo. Chi một lý đo đó càng đủ khiến Lục Minh Vũ liều mạng.. Dường như lão đã thuộc kỹ đường lối quanh đây, qua các ngõ hẻm lão cũng chạy vèo vèo.

Chẳng mấy chốc đã ra tới đường phố.

A Liệt đang lấy làm kỳ thì lão đã dẫn hai người chuồn vào trong một căn nhà, rồi đưa tới một gian phòng nhỏ tựa hồ lão là người trong tòa nhà này.

Mấy người không cần thắp đèn cũng nhìn rõ tình hình trong phòng. Cách trần thiết rất đơn giản mà không phải là nơi công quán.

A Liệt cùng Liễu Phiêu Hương vẫn lẳng lặng đợi chờ xem lão làm gì.

Tăng Lão Tam nói :

- Các ngươi có thể ung dung được rồi. Ta đã mướn căn nhà nầy làm chỗ nghi chân. Nhưng chi như cổ nhân đã nói :

ÂCon thỏ xảo quyệt phải có ba hang mà thôi.

A Liệt nói :

- Thảo nào Lão Tam thuộc hết địa hình khu phụ cận.

Tăng lão Tam nói :

- Đó là một điều rất trọng yếu. Trước khi định tiến hành một việc gì, cần phải tìm hiểu cho rõ địa hình bốn mặt để tiện lúc đào tẩu khỏi chạy bổ nháo bổ nhào.. Lão ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Vừa rồi chúng ta vượt nóc nhà mà chạy thì không bị bọn Cực Lạc giáo phát giác, cũng bị người đến đột kích trông thấy.

Liễu Phiêu Hương nói :

- Theo nhận xét của bản nhân thì bọn địch bị đẩy lui rồi. Hiện giờ nhất định Lục Minh Vũ đang xục tìm bản nhân. Thanh âm mụ ra chiều sợ sệt.

A Liệt nói :

- Hương chủ đừng sợ. Bọn tại hạ sẽ tìm cách dấu hương chủ.

Chàng quay lại nhìn Tăng Lão Tam hỏi :

- Lão Tam là một nhân vật lịch duyệt trên chốn giang hồ chắc hẳn đã có chủ ý?

Tăng Lão Tam trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Nếu Liễu cô nương chưa có nơi nào thi ở lại đây là ổn thỏa hơn hết. Nhưng.. Liễu Phiêu Hương ngắt lời :

- Nơi đây gần hành cung của Cực Lạc giáo rất là nguy hiểm!

A Liệt cũng nói :

- Đúng thế! Huống chi đây là một thị trấn, tiếng đồn rất mau lẹ. Nhà nào có cô gái diêm dúa là cả thị trấn sẽ biết ngay.

Tăng Lão Tam nói:

- Chi còn một điểm đó cần phải khắc phục. Vì thế mà vừa rồi ta cũng cảm thấy có điều khó khăn. Nếu y ẩn ở đây thì ta cũng phải ở lại để yểm hộ cho y.

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Thực ra không có gì nguy hiểm lắm. Vì cứ lý mà đoán thì chi trong vài ba hôm, Cực Lạc giáo tất phải dời hành cung đi nơi khác, quyết bọn chúng không ở lại đây để chờ người võ lâm càng ngày càng đến đông dọ thám quấy nhiễu. Ta quyết bảo đảm bọn Cực Lạc giáo không dám lưu người nào lại.

A Liệt nói :

- Lão Tam nói chí lý. Để người lại tức là để đầu mối cho người ta theo dõi. Liễu Phiêu Hương nói :

- Nếu vậy bản nhân tạm thời ở tại đây cũng được.

Tăng Lão Tam nói :

- Cô nương tạm thời phải nhận là vợ ta trong mình mắc bệnh không dậy được. Có ai dòm ngó thì cô phải biến thành bộ mặt xấu xa.

Đối với Liễu Phiêu Hương điểm này không thành vấn đề. Tuy mụ ta nhan sắc mê hồn, nhưng có hàng trăm bộ mặt, việc giả làm vợ Tăng Lão Tam phỏng có chi đáng kể.

Tuy nhiên trong lòng mụ vẫn hoài nghi, không hiểu có nên ưng chịu chăng.

Nên biết mụ mà giả làm vợ Tăng Lão Tam, ngoại hiệu hắn là Qui yếm thần tăng. Cùng ở một nhà với con người chán ngấy quả là điều đáng sợ. A Liệt thấy cách giải quyết xong xuôi liền nói:

- Thế là tuyệt diệu! Tại hạ đi kiếm Cao Thanh Vân.

Chàng liền từ biệt Tăng lão Tam rồi dặn Liễu Phiêu Hương:

- Sau này nếu quả có người bắt được Lục Minnh Vũ đem hắn ra định tội, mong rằng hương chủ làm nhân chứng cho.

Liễu Phiêu Hương chau mày hỏi :

- Vụ này có liên quan đến tiểu Bạch hay sao?

A Liệt đáp :

- Dĩ nhiên là có. Tại hạ là bạn thân với Trình Huyền Đạo Chân Nhân ở phái Võ Đương.

A Liệt rảo bước rời khỏi tòa nhà, trong lòng rất khoan khoái, vì chàng chẳng những cứu được Phùng Thúy Lam mà còn cứu được cả Kim Cung Hữu và khiến cho Liễu Phiêu Hương cải tà qui chính.

Tăng Lão Tam đã giúp đỡ chàng, chàng cứu lão ra thoát cũng là một điều rất được an ủi.

Trong thị trấn có vẻ rất yên tĩnh. Tuy trời tối đen nhưng cũng sắp sáng rồi.

Chàng không kiếm thấy Cao Thanh Vân mà cũng không biết y đi về phương nào, đành ở lại căn nhà đó nghi ngơi rồi ngủ một giấc. Khi chàng tỉnh dậy thì ngày đã quá ngọ.

A Liệt dậy rồi liền đem tình thế hiện thời ra tính toán. Chàng vấp phải vấn đề nan giải là Bùi phu nhân. Mụ đã khiến chàng nảy ra mối tình cảm tha thiết và coi mụ chẳng khác một bực từ mẫu.

Nhưng mụ lại là hung thủ. Mụ giết ai chàng cũng không cần, huống chi mụ còn báo thù cho vong phụ của chàng.Vấn đề là ở chỗ mụ sát hại mẫu thân A Liệt. Nếu mụ là hung thủ thì biết làm thế nào? Dĩ nhiên chàng phải hạ sát mụ. Chàng ngẫm nghĩ hồi lâu đành gác vấn đề này lại để đến phủ Khai phong kiếm Lưu đại thúc cùng Âu Dương Tinh rồi hãy tính.

Từ đây đi Khai Phong lộ trình rất gần. Đến lúc huỳnh bôn chàng đã vào thành. Đây là chỗ ở cũ của A Liệt, tuy chàng chẳng có nhiều kỷ niệm nhưng trở về đất cũ, chàng không khỏi sinh lòng cảm khái.

A Liệt biết ở đây nhiều người nhận ra tướng mạo chàng. Do đó chàng về Khai Phong chẳng bị bọn Cái Bang theo dõi thì cũng bị bọn Cực Lạc giáo dò la. Hơn nữa bọn Bùi phu nhân, Kỳ Kinh đã thấy mặt chàng, bây giờ mà họ chạm trán nhất định chẳng chịu buông tha.

Sự thực vụ A Liệt đại náo Cực Lạc giáo Bùi phu nhân đã điều tra ra, vì thế mà cái tên Bạch Phi Khanh hiện giờ rất vang dội.

A Liệt đi thẳng đến nơi ước định với Lương Trung Sơn. Chàng hỏi thăm người chưởng quĩ trong tiệm tạp hóa để biết địa chi Lương Trung Sơn rồi lại hỏi có cổng sau không.

Chưởng quầy tuy không hiểu chàng hỏi làm gì, nhưng đó là chuyện nhỏ nhặt nên lão cũng cho chàng biết.

A Liệt đi thẳng vào nhà trong rồi chuồn ra cửa sau. Chàng nghĩ bụng :

- Nếu có người theo dõi hành tung chắc họ cho mình đi rửa tay. Khi phát giác ra thì đã chẳng hiểu mình đi đâu nữa.

A Liệt tìm đến căn nhà khá vắng vẻ. Chẳng những chàng gặp Lương Trung Sơn mà còn thấy cả Âu Dương Tinh.

Hai bên gặp nhau vui mừng khôn xiết. A Liệt không rảnh để nói nhiều chi thôi thúc ra đi.

Lương Trung Sơn nhìn Âu Dương Tinh cười hỏi :

- Sao? Ta đã tính trước rồi, cô thấy chưa?

Lão quay lại nhìn A Liệt nói :

- Ở đây chúng ta đã thu xếp quần áo chuẩn bị từ trước. Bất cứ lúc nào ra đi cũng không còn để lại dấu vết gì. A Liệt nói:

Thế thì hay lắm! Bây giờ chúng ta đi đâu?

Lương Đại Thúc đáp :

- Có chỗ rồi. Hai vị hãy theo lão nô.

Lương Trung Sơn ra khỏi phòng trước, A Liệt đi thứ nhì. Chàng đi được mấy bước cảm thấy có điều khác lạ liền dừng chân quay lại.

Miệng chàng gọi :

- Lương đại thúc ! Hãy chờ một chút.

Rồi chàng cất cao giọng hơn hỏi :

- A Tinh ! Cô làm gì mà lâu thế?

Âu Dương Tinh không đáp, tựa hồ cô không còn ở đó. A Liệt kinh hãi vô cùng, tự hỏi :

- Chẳng lẽ trong nháy mắt y đã bị người kiềm chế ?

Đầu óc xoay chuyển ý nghĩ, người đã lao về đến bên cửa. Chàng không dám liều lĩnh tiến vào, lắng tai nghe tình hình trong phòng.

Chàng đưa mắt nhìn vào thấy Âu Dương Tinh ngồi bên giường. Chẳng những cô không bị ai kiềm chế mà còn liếc nhìn A Liệt nhoẻn miệng cười.

A Liệt bước vào phòng hỏi :

- Cô định ở lại hay sao ?

Âu Dương Tinh đáp :

- Ta cũng chưa nhất định, có khi phải ở lại cũng nên.

A Liệt chau mày nghĩ thầm :

- Những cô gái thường khiến cho người ta phải điên đầu.

Miệng chàng cất tiếng hỏi :

- Tại sao vậy ? Nếu cô chịu nói rõ cho tại hạ hay thì tại hạ cảm kích vô cùng !

Âu Dương Tinh nói :

Ngươi đừng mai mỉa ta. Ta chi cần ngươi nói rõ lai lịch chân chính cho ta hay. Lương đại thúc là ai ? Ta hiểu rồi là lập tức đi theo ngươi.

A Liệt thở dài có ý không vui hỏi lại :

- Nếu tại hạ không nói thì cô nương không đi hay sao ?

Âu Dương Tinh đáp gọn một tiếng:

- Đúng !

A Liệt bỗng nghe thanh âm của Lương đại thúc như tiếng muỗi vo ve mà lọt vào nghe rất rõ :

- Thiếu gia? Chớ có tiết lộ lai lịch. Lão nô có cách bắt y phải nghe theo sự xếp đặt của chúng ta.

A Liệt lắc đầu để đáp lại lời đề nghị của Lương đại thúc. Đồng thời chàng nói:

- A Tinh ! Cô nương nói vậy thì thật là vô tình.

Âu Dương Tinh nổi giận trợn mắt, lạnh lùng hỏi :

- Ta vô tình ư ? Chà chà! Câu này mới mẻ thật ! Cả đến lai lịch thân thế ngươi cũng không cho ta hay. Chính ngươi không tín nhiệm ta mà lại tự cho mình là hữu tình chăng ?

A Liệt đáp :

- Tại hạ có chỗ khổ tâm khó nỗi trình bày, cô cứ đi theo tại hạ là được.

Âu Dương Tinh lắc đầu. Mái tóc dài của cô theo động tác rung rinh ở hai bên đầu coi rất ngoạn mục. Cô đứng dậy kiên quyết nói :

- Không được ! Ta cần biết rõ sự tình của ngươi trước.

A Liệt nói :

- Nếu cô không đem hành tung tại hạ cáo tố với người khác thì chúng ta tạm thời chia tay cũng được.

Chàng nói rồi toan trở gót.

Âu Dương Tinh nhảy xổ lại níu lấy chàng hỏi :

- Ngươi nói giỡn hay là ngươi nói thật ? Chẳng lẽ ngươi không biết thủ đoạn nhũng người kia cực kỳ lợi hại. Ta làm sao mà chống được để khỏi phải cung xưng sự thực ?

Cô không nói mình chẳng chịu giữ bí mật mà lại đổ cho thủ đoạn của phe địch ghê gớm thì đòn gió của cô thật là cao minh. Tuy A Liệt thông minh và có nhiều mưu kế cũng phải ngẩn người ra.

Lương Trung Sơn đứng bên ngoài lên tiếng :

- Âu Dương cô nương! Nếu cô còn lằng nhằng thì cả ba chúng ta sẽ bị hãm vào tình trạng nguy hại.

Âu Dương Tinh đáp:

- Nếu vậy thì các ngươi hãy nói rõ cho ta nghe đi.

A Liệt đột nhiên cảm thấy xúc động, biết rằng không nói không xong. Chàng liền lớn tiếng đáp:

- Được rồi! Tại hạ nói cho cô hay:

Tại hạ là Tra tư Liệt, dòng dõi họ Tra ở Hóa huyết môn.

Âu Dương Tinh buông tay ra, bất giác lùi lại một bước. Cô giương cặp mắt nhìn a Liệt, rồi không nhịn nổi, húng hắng ho và nói:

- Ngươi.. ngươi là tên tiểu quỷ đó ư?

A Liệt sau khi nói rõ lai lịch mình, cảm thấy như vừa trút bỏ một khối đá ngàn cân đeo ở trong lòng, chàng khoan khoái gật đầu mỉm cười.

A Liệt biết rõ Âu Dương Tinh chẳng thể nào tin được, liền nói thêm:

- Phải rồi! Trước kia tại hạ đã bị cô bắt buộc phải làm đồ đệ.

A Liệt nhắc lại chuyện cũ, Âu Dương Tinh mới tin, nhưng sự thực bày ra trước mắt lại khiến cho người ta khó tin quá. Vì ngày trước chàng chi là đứa trẻ ốm o mặt vàng như nghệ, mà nay biến thành cây ngọc trước gió, phong tư anh tuấn, thành ra hai người khác biệt, dù có mười năm cũng không thể nào biến đổi được mau như thế.

Âu Dương Tinh nghi ngờ hỏi:

- Sao mấy tháng trước đây ngươi hãy còn nhỏ lắm cơ mà?

A Liệt đáp:

- Rồi tại hạ sẽ giải thích cho cô. Bây giờ cô hãy đi theo tại hạ đã.

Âu Dương Tinh đáp:

- Không ! Ta về nhà ta.

A Liệt đáp :

- Cái đó xin cô tùy tiện. Có điều cô nên nhớ là đừng cho người khác biết.

Lương Trưng Sơn nhảy vọt vào trong nhà như cơn gió thoảng.

Lão phưỡn ngực, mắt lộ sát khí nói :

- Lão phu xin lỗi cô !

Lão giơ tay lên để trước ngực toan động thủ.

A Liệt vội giơ tay cản lại.

Âu Dương Tinh kinh hãi la lên :

- Hóa huyết thần công ! Hỡi ơi ! Ngươi đúng là người Hóa Huyết môn rồi!

Chương 65: Bùi phu nhân thố lộ chân tình

Nguyên Lương Trung Sơn lúc giơ bàn tay để vận công vào thành đỏ như son. Những tay đại hành gia vừa trông đã biết ngay đó là nội công bí truyền của Hóa Huyết môn.

Môn kỳ công tuyệt thế này không thể giả mạo được. Cô bỗng cất bước nói :

- Được rồi ! Được rồi ! Ta đi theo các người.

Lương Trung Sơn ngần ngừ chưa trở gót.

Âu Dương Tinh nhìn lão cười nói :

- Lương đại thúc ! Không chừng ta sẽ biến thành vợ gã và khi đó trở nên người nhà họ Tra ở Hóa Huyết Môn. Phải vậy không ?

Lương Trung Sơn ngạc nhiên rồi gật đầu đáp :

- Nếu vậy càng hay !

Lão xoay mình cất bước ra khỏi gian phòng. Những tiếng bước chân nhỏ nhẹ theo sau.

Mấy người bình yên tiến vào ẩn thân ở hậu viện trong một tiệm tạp hóa. Âu Dương Tinh được A Liệt nói cho hay trong vòng mấy tháng vì lẽ gì chàng đã biến đổi thành người như hiện nay. Ngoài ra cô còn biết tình hình A Liệt mấy tháng gần đây. Bây giờ chàng cần rèn luyện ngay môn tuyệt học gia truyền.

Âu Dương Tinh xuất thân ở nhà Âu Dương tại Ký Bắc trước nay làm gì cũng tùy tâm ý mình không bị lề luật giang hồ ràng buộc mà cũng chẳng sợ gây nên sóng gió bất kỳ. Vì thế đối với những cuộc tao ngộ ngẫu nhiên cô rất lấy làm cao hứng.

Ba người ăn ở phía sau tiệm tạp hóa ba ngày rồi. Đêm hôm ấy ngồi quanh ngọn đèn dầu cùng nhau thương nghị đại kế.

Lương Trung Sơn nói trước :

- Những môn phái lớn thêm vào Cái Bang và Cực Lạc Giáo có một lực lượng ghê gớm vì bọn họ toàn là những nhân vật lão luyện trên chốn giang hồ. Do đó bọn họ có thể điều tra ra nhân số cùng nơi trú ẩn của chúng ta ở trong tiệm tạp hóa này.

Âu Dương Tinh ngắt lời :

- Dù sao bọn họ cũng khó mà tìm được đến nơi.

A Liệt hỏi :

- Lương đại thúc ! Sau khi chúng ta chia tay còn đoạn chót thế nào ?

Lương Trung Sơn đáp :

- Lực lượng và thủ đoạn của họ có thể điều tra rất mau, nhưng họ lần đến chỗ Âu Dương cô nương không chịu đi rồi bị đứt đoạn.

Âu Dương Tinh cười nói :

- Hay lắm ! Đừng nhắc tới chuyện đó được không ?

Lương Trung Sơn lại nói :

- Bây giờ nhất định họ đang huy động toàn lực xục tìm nghiêm ngặt trong vòng một trăm dặm chung quanh thành và dĩ nhiên chẳng được kết quả gì. Do đó, bọn họ tất đoán là chúng ta vẫn còn lẩn quẩn ở trong thành vì chúng ta những ba người chẳng thể nào trốn thoát được sự sục tìm của bọn chúng. A Liệt hỏi :

- Vậy thì làm thế nào ?

Lương Trung Sơn đáp :

- Lão nô nhận thấy nơi đây sớm muộn gì cũng bị họ đến điều tra và bọn họ bắt buộc phải dùng đến thủ pháp tối hậu.

A Liệt và Âu Dương Tinh đồng thanh hỏi :

- Thủ pháp gì?

Lương Trung Sơn đáp :

- Bọn họ hạ thủ vào các tiệm ăn cùng thị trường bán thực phẩm để tra hỏi những người đến mua. Vụ này dĩ nhiên rất tốn công nhưng lại là một thủ pháp hữu hiệu nhất.

A Liệt hỏi:

- Ở phủ Khai Phong này hàng ngày có đến mấy ngàn người ra vào thì tra ra thế nào được?

Lương Trung Sơn cười đáp :

- Thị trường thực phẩm thì không phải thế. Tỷ như tiệm thịt hàng ngày họ đã quen mặt cả.

Người lạ đến là họ biết ngay, trừ phi chúng ta đừng đi mua nữa mới được.

A Liệt nói :

- Chúng ta có thể nhờ người ở tiệm đi mua cho.

Lương Trung Sơn nói :

- Không được. Trong thời kỳ chúng ta ở tiệm này, người nhà không được ra khỏi cửa nửa bước. Tiệm này tuy có cả gạo nước củi đuốc cùng diêm tương, nhưng loại tiệm tạp hóa là nơi đối phương để ý nhất. Khó mà giữ được bọn gia nhân khỏi đưa tin tức ra ngoài.

Âu Dương Tinh ngạc nhiên hỏi :

- Tại sao vậy ?

Lương Trung Sơn đáp :

- Nên biết đối phương phát động cuộc điều tra này sẽ vận dụng bọn lưu manh, du đãng trong toàn thành, đại khái chúng đều lệ thuộc các bang hội, mà những người làm công ở trong tiệm vì sự giữ cho thân được an toàn, họ sẽ ngấm ngầm đưa tin tức ra ngoài, không có cách nào ngăn được.

A Liệt và Âu Dương Tinh nghe lão nói thì dường như không còn cách nào giữ được bí mật, trừ phi không có mối giao thiệp gì với bên ngoài. Nhưng đó lại là một điều không thể nào tránh được vì bất cứ ai cũng phải ăn cơm. Nếu bọn họ lại bố trí trước thì tinh trạng tự nhiên khác hẳn.

Lương Trung Sơn lẳng lặng ngẫm nghĩ.

A Liệt và Âu Dương Tinh khẽ thương nghị cùng nhau một hồi vẫn chưa tìm ra biện pháp nào thỏa đáng, đành chờ Lương Trung Sơn quyết định.

Lương Trung Sơn khẽ hỏi :

- Các vị đã thu xếp quần áo xong chưa?

A Liệt vỗ vào bên mình đáp :

- Thu xếp xong cả rồi.

Lương Trung Sơn nói :

- Ở phía sau cây lớn áp tường kia có một cái cửa. Xuyên qua cửa là vào một gian phòng. Gian phòng ấy lại giao thông với nhà khác.

Âu Dương Tinh cười nói :

- Không ngờ trong tòa thành này mà lại có thông lộ bí mật.

Lương Trung Sơn nói :

- Cô nương đừng coi thường gian phòng này vì đây là chỗ ở bí mật của phụ thân thiếu gia.

Mười mấy gian nhà phụ cận lão nhân gia đều mua hết.

A Liệt nghe nói phụ thân mình ngày trước ở gian nhà này thì trong lòng nổi lên mối cảm giác đặc biệt khiến chàng lộ vẻ bâng khuâng.

Lương Trung Sơn thò tay quạt tắt đèn đi nói :

- Bữa nay có người vào điếm điều tra. Tuy chủ tiệm đã dặn dò bọn làm công, nhưng chúng có mối liên quan với bang hội thành ra hành tung của chúng ta thế nào cũng bị tiết lộ.

Âu Dương Tinh nói :

- Như vậy cũng hay. Nếu cứ ở mãi một chỗ này thì chán chết.

Lương Trung Sơn ở trong bóng tối quay đầu nhìn lại, chậm rãi nói:

- Ngày trước Thái gia ở trong căn nhà này hưởng hết mọi điều diễm phúc. Không biết bao nhiêu mỹ nữ ngấm ngầm đưa vào rồi lại ngấm ngầm đưa ra.

Lão ngừng lại một chút rồì tiếp :

- Hỡi ơi ! Tuế nguyệt vô tình, đời người biến ảo. Không ngờ đã mười mấy năm. Bây giờ trông lại sự vật hoàn toàn biến đổi. Thái gia cũng đã qua đời. Lão dừng lại, trong phòng đột nhiên yên tĩnh.

Sau một lúc A Liệt muốn lên tiếng, bỗng nghe có tiếng động vội cảnh cáo. Chàng khẽ nói :

- Coi chừng có đông người chạy về phía chúng ta.

Chi trong chớp mắt Lương Trung Sơn và Âu Dương Tinh cũng nghe rõ. Tuy chi trong thời gian ngắn ngủi, nhưng những tay cao thủ võ lâm đã tiến được một quãng xa.

Lương Trung Sơn nói :

- Hỏng hết ! Lão nô toan đưa thiếu gia đến bảo khố tìm Hóa Huyết chân kinh về, nhưng không có cách nào thoát khỏi được tai mắt địch nhân theo dõi hành tung.

A Liệt nói :

- Chúng ta đi trước là phải.

Lương Trung Sơn nói :

- Bây giờ mới có cơ hội đi, vì địch nhân mọi mặt đều đến cả đây. Chi mong sao thoát được trùng vi là không sợ bọn họ rượt theo.

Âu Dương Tinh ngần ngừ một lúc rồi nói :

- Các vị đi lẹ lên. Ta ở đây đối phó với họ một lúc.

Lương Trung Sơn cả mừng đáp :

- Nếu vậy thì hay lắm ! Chi trong thời gian cháy tàn nén hương là được.

Âu Dương Tinh nói :

- Được rồi ! Các vị đi đi !

A Liệt ngần ngừ nói :

- Như thế thì nguy hiểm quá !

Lương Trung Sơn đã mở vách ván ra, Âu Dương Tinh vừa đẩy A Liệt vào vừa giục :

- Lẹ lên ! Lẹ lên !...

Nếu chàng không đi để lỡ cơ hội thì Âu Dương Tinh có chịu hy sinh e rằng cũng không được việc gi thành ra hy sinh một cách vô ích. A Liệt nghĩ như vậy rồi nhớ tới mọi người đều có lòng úy kỵ nhà Âu Dương, chàng không tự chủ được, bị cô đẩy vào trong cửa.

A Liệt nghiến răng quay lại nói :

- A Tinh ! Cô nên cẩn thận giữ mình.

Âu Dương Tinh đáp :

- Đi đi ! Ta tự có cách đối phó.

Đoạn cô kéo tấm ván gỗ lại như cũ. A Liệt ở bên trong không trông thấy cô nữa.

Lúc này Lương Trung Sơn đã mở cửa hậu. Gió lạnh thổi vào phòng từng cơn khiến người ta nảy ra một thứ cảm giác kỳ dị.

A Liệt thở dài chạy ra cửa.

Lương Trung Sơn đóng cửa lại cẩn thận, đoạn dẫn A Liệt xuyên qua tòa viện lạc nhà hàng xóm rồi mở cổng sau đi ra.

Bên ngoài là một ngõ ngách chật hẹp. Đi hết hẻm này thì đến một con đường lớn.

Trên đường vắng vẻ không một bóng người. Lương Trung Sơn cùng A Liệt đang chạy nhanh thì đột nhiên thấy ở trong ngõ đối diện có bóng người xẹt ra.

A Liệt tinh mắt nên tuy còn cách hai ba trượng đã trông rõ người kia là Bùi phu nhân ở Thần Câu môn tại Phùng Dương. Chàng không khỏi giật mình kinh hãi.

Mụ đàn bà này canh giữ ở đây dường như đã tính toán rất đúng từ trước.

Bùi phu nhân không nói năng gì, lẳng lặng nhìn hài người đứng im ngơ ngác.

Lương Trung Sơn hắng dặng một tiếng, ngấm ngầm vận tụ nội lực cất bước đi trước. A Liệt chạy theo sau. Khi còn cách đối phương chừng bốn năm thước chàng giơ tay ra kéo Lương Trung Sơn lại, tiến lên đứng trước mặt lão.

Bây giờ Bùi phu nhân đã đứng đối diện với A Liệt. Mụ thản nhiên nói :

- Quả là ngươi thật. Bạch Phi Khanh nhất định là tên giả.

A Liệt đáp :

- Đúng thế ! Tại hạ là người nhà họ Tra.

Bùi phu nhân nói :

- Theo chỗ ta biết thì Tra Nhược Vân không còn đứa con nào sống sót.A Liệt hỏi :

- Các hạ đường đường là chưởng môn phu nhân sao lại biết đến tiên phụ?

Thanh âm của chàng lộ vẻ châm biếm.

Bùi phu nhân vẫn không nổi giận, chậm rãi đáp :

- Chi cần ngươi chứng minh được lai lịch là ta tha cho ngươi đi.

Bằng không ta hô một tiếng thì lập tức ngươi bị hãm vào trùng vi.

A Liệt nói :

- Cái đó tại hạ chẳng quan tâm vì đã gặp tình thế nghiêm trọng hơn thế nầy nhiều lần rồi.

Huống chi tại hạ lại chưa tin thực là phu nhân có buông tha không.

Nên biết trong lòng chàng thất đã tin lời. Nếu Bùi phu nhân là người tình của vong phụ chàng mà hiện giờ bà vì việc trả thù cho nhà họ Tra mà gây nên cuộc thiên hạ đại loạn thì việc bảo vệ cho dòng dõi họ Tra chẳng có chi quái lạ. Nhưng chàng muốn chứng minh thân thế của mụ để xác định những điều đã phỏng đoán, chàng phải tìm cách dò la. Bùi phu nhân nói:

- Khó mà trách được ngươi không tin ta, vì ta là người trong bảy môn phái lớn. Có đúng thế không?

A Liệt đáp:

- Đúng thì đúng rồi. Nhưng phu nhân nói câu này cũng như là chưa nói gì.

Bùi phu nhân nói:

- Nếu ta biết trước lai lịch của ngươi thì hay lắm. Điểm này rất quan trọng cho ngươi.

A Liệt nói:

- Đến bây giờ tại hạ vẫn chưa tin được phu nhân.

Bùi phu nhân nói:

- Cái đó không cần. Ta có cách chứng minh, nhưng trước hết ta hãy nói cho ngươi hay một điều trọng yếu là pho Hóa huyết chân kinh được giấu trong Phân quang kiếm.

Bùi phu nhân nói huỵch toẹt điều bí mật này ra khiến cho A Liệt dù chẳng muốn tin cũng không được.

Mụ lại hỏi:

- Bây giờ đến lượt ngươi chứng minh thân thế vì ngươi tự nhận là con trai của Tra Nhược Vân, vậy dĩ nhiên ngươi không còn e ngại gì nữa, phải không?

A Liệt đáp:

- Phải rồi! Tuy tại hạ chưa tin là phu nhân có chịu buông tha hay không, nhưng tại hạ cứ chứng minh mình là người Tra gia cũng chẳng hề chi. Phu nhân để tại hạ ngẫm nghĩ một chút.

Chàng cảm thấy việc chứng minh không phải dễ dàng, trừ phi Lương Trung Sơn còn có biện pháp nào khác.

Nghĩ tới Lương Trung Sơn, lập tức chàng tìm ra được kế hoạch liền hỏi :

- Có phải phu nhân dã biết trước là tại hạ do đường hầm này đi ra ?

Bùi phu nhân đáp :

- Cái đó đã hẳn. Không thì sao ta lại chờ ở đây ?

A Liệt nói :

- Cái đó đủ chứng minh thân phận tại hạ rồi. Nếu tại hạ không phải là người họ Tra thì sao lại biết đường thông lộ này ? Những nhà cửa ở đây nguyên là sản nghiệp của tiên phụ.

Bùi phu nhân hỏi :

- Có khi ngươi ngẫu nhiên phát giác ra điều đó thì sao ?

Lương Trung Sơn đang đứng sau A Liệt tiến lên nói :

- Phu nhân lầm rồi ! Chính lão nô đã bảo y.

Bùi phu nhân định thần ngắm nghía Lương Trung Sơn rồi lạnh lùng nói :

- Ta nghe khẩu âm ngươi quen quá.. À, ta nhớ ra rồi. Ngươi là A Khôn.

Lương Trung Sơn nói :

- Vân cô nương còn nhớ được tên lão nô thì lão nô cũng xác định phu nhân là Vân cô nương rồi. Lúc trước lão nô e mình tuổi già mắt kém nhận lầm người.

Hai người nói rõ sự tình. Bùi phu nhân đúng là tình nhân của Tra Nhược Vân ngày trước không còn nghi ngờ gì nữa.

Bùi phu nhân không rảnh để hỏi thêm. Mụ nói ngay :

- Chúng ta hãy lánh xa thêm một chút để khỏi bị bọn họ ngó thấy.

Mụ xoay mình vào ngõ hẻm đi trước dẫn đường. Chẳng bao lâu ba người đã vào trong căn phòng một tòa nhà lớn. Trong phòng đèn lửa sáng trưng lại có trà thơm bốc hơi nghi ngút.

Bùi phu nhân ngắm A Liệt dưới ánh đèn sáng, cất giọng ôn nhu nói :

- Bây giờ ta coi lại, quả nhiên ngươi giống Tra Nhược Vân.

Lương Trung Sơn nói :

- Thiếu gia đây đúng là Tra công tử. Lão nô đã vâng mệnh săn sóc chàng. Bùi phu nhân nói :

- Ngươi nói vậy thì ta chẳng thể không tin được. Hỡi ơi !

Đáng tiếc là ta chẳng sinh dưỡng, không thì cũng có con đại khái lớn bằng A liệt rồi.

Lương Trung Sơn nói :

- Tính thời gian Vân cô nương hồi ấy mà sinh con thì bây giờ cũng có một cậu , tuổi, nghĩa là xuýt xoát với niên canh của công tử.

Bùi phu nhân nói :

- Đến nay ta mới tìm cách trả thù cho Nhược Vân kể ra hơi chậm mất rồi phải không? À quên ! Tên ngươi là gì?

A Liệt đáp :

- Tại hạ là Phi Khanh, và họ Tra đổi làm họ Bạch.

Bùi phu nhân nói :

Nghe nói ngươi có bản lãnh đao thương chém không vào. Nếu ngươi lấy được Hóa Huyết chân kinh vào tay thì có thể báo thù rửa hận một cách dễ dàng. Dĩ nhiên ta giúp ngươi một tay.

A Liệt đáp :

- Việc trả thù thong thả rồi hãy tính. Tại hạ không nhịn được phải nói rõ là thủ đoạn của phu nhân rất tàn độc. Biết bao nhiêu người không liên quan đến võ lâm cũng bị phu nhân giết chết, tỷ như người đàn bà bệnh hoạn ở phủ Khai Phong này.

Chàng nói tới đây trái tim càng đập mạnh lòng đã khẩn trương vô cùng vì câu phúc đáp tức là lời tuyên bố mụ đã giết mẫu thân chàng.

Lương Trung Sơn dĩ nhiên hiểu ý A Liệt cũng lộ vẻ hoang mang.

Nên biết lão là thủ hạ tâm phúc của Tra đại công tử Tra Nhược Vân. Cuộc giao thiệp của chủ với đàn bà con gái đều do lão môi giới, nên lão biết Bùi phu nhân. Lão ở với mẹ con A Liệt lâu ngày, dĩ nhiên có ý thân về hai người này. Nếu Bùi phu nhân mà hạ độc thủ giết mẫu thân chàng thì lão cũng phải báo thù cho bà không còn nghĩ ngợi gì nữa. Nhưng nội vụ chưa rõ ràng mà Tra Nhược Vân lại chết rồi, Lương Trung Sơn đối với bọn tình nhân của chủ cũ, bất giác lão sinh lòng tưởng nhớ người xưa. Vì vậy lão rất hy vọng hung thủ không phải là Bùi phu nhân, để khỏi sa vào hoàn cảnh đau khổ đáng sợ.

A Liệt và Lương Trung Sơn nhìn chằm chặp vào người đàn bà xinh đẹp. Dưới ánh sáng đèn huyền ảo, mụ tỏ ra con người đường hoàng bệ vệ có tư cách cao quí. Bùi phu nhân tựa hồ nghĩ không ra bật lên tiếng ÂÔ hay rồi nhíu cặp lông mày thủng thẳng hỏi :- Có phải ngươi nói người đàn bà nằm giường bệnh đó không ? Y còn có một thằng nhỏ.

A Liệt cố gắng khôi phục lại bình tĩnh, giả vờ như không để ý gì, đáp :

- Há phải chỉ một mình bà ta mà còn mấy người nữa. Sau khi phu nhân phát Huyết vũ thư họ bị giết cả nhà. Chẳng lẽ họ đều đáng chết ư ?

Bùi phu nhân nói :

- Đó là tình trạng bất đắc đĩ. Ngươi nên biết nếu ta để lại người sống là khiến cho những tay cao thủ bảy môn phái lớn điều tra ra được ngay, nên phải hạ sát họ.

A Liệt hỏi :

- Đã thế thì sao phu nhân không giết người đàn bà bịnh hoạn và thằng nhỏ đó trước đi? Bùi phu nhân đáp:

- Cái đó kể ra cũng lạ. Lúc ấy ta thấy thằng nhỏ kia có khí khái hơn người mà lại là đứa con chất phác, hiếu thảo.

Thanh âm mụ biến thành ôn hòa, hiển nhiên mụ đã nổi lòng cảm động.

A Liệt không khỏi ngây người ra. Chàng chẳng thể nào ngờ được người đàn bà xinh đẹp đã có lòng trắc ẩn đối với chàng ngay từ ngày ấy. Cái đó thật khiến chàng cảm kích vô cùng !

Nhưng trường hợp này càng khiến chàng khó xử vì lập trường của Bùi phu nhân là phải giết hết những người có mặt tại trường mà động cơ thúc đẩy lại là việc báo thù cho thân phụ chàng thì chàng trách mụ thế nào được.

Lại nghe Bùi phu nhân nói:

- Lạ thiệt ! Lúc ta thấy thằng nhỏ và gương mặt xinh đẹp của người đàn bà bệnh hoạn đột nhiên lại nghĩ tới Tra Nhược Vân rồi trong lòng không nỡ hạ thủ.

Lương Trung Sơn ngạc nhiên giả vờ hỏi :

- Mẹ con người đàn bà đó có mối liên quan gì với Thái gia?

Bùi phu nhân đáp :

- Mặt mũi thằng nhỏ đó rất giống Nhược Vân. Dĩ nhiên cái đó không đủ căn cứ, nhưng điểm này khiến ta liên tưởng đến người đàn bà bệnh hoạn có khi cũng là kẻ luyến ái Tra Nhược Vân. Bỗng mụ mỉm cười hỏi A Liệt :

- Ngươi có biết phụ thân ngươi là con người rất phong tình? Không có người đàn bà nào trong thiên hạ một mình chiếm được y.

A Liệt gật đầu đáp :

- Tại hạ cũng nghe nói vậy.

A Liệt cảm thấy giọng nói cùng vẻ mặt Bùi phu nhân đối với chàng chẳng khác gì mẹ đối với con, khiến chàng càng áy náy.

Bùi phu nhân lại nói :

- Nhưng sau cùng y cũng chuốc lấy tai họa.

Mụ thở dài nói tiếp :

- Y kết mối thâm cừu về nữ sắc với các môn phái. Cổ nhân có câu:

ÂThù giết cha không qua bạn đoạt vợ. Ngươi coi đó thì biết giết cha và đoạt vợ người đều gây tử thù. Cái tai họa háo sắc nghiêm trọng là thế đó.

A Liệt không hiểu mụ nói những câu này có dụng ý gì, chàng cũng không biết tỏ thái độ thế nào cho phải, chỉ gật đầu lia lịa.

Bùi phu nhân lại nói :

- Ngươi bảnh trai chẳng kém gì Nhược vân, chớ có làm như y.

A Liệt lắc đầu đáp :

- Tại hạ không thế đâu.

Bùi phu nhân nói :

- Theo chỗ ta biết thì ngươi cũng đã mắc vào ba cô gái. Một là Lục phu nhân, nhưng thị đã đắm ngọc chìm hương. Hai là Phùng Thúy Lam, ba là Âu Dương Tinh. Ngoài ra ta còn nghe nói cả mụ yêu cơ Liễu Phiêu Hương ở Cực Lạc Giáo cũng do ngươi đưa đi chạy trốn.. Mụ ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Giả tỷ mới đây người ta không bận việc điều tra thân thế ngươi thì Lục Minh Vũ không dám nấn ná ở lại Khai Phong.

A Liệt vội hỏi :

- Hôm ấy các vị tấn công vào hành cung của Lục Minh Vũ có gặp ai không ?

Bùi phu nhân lắc đầu đáp :

- Không có đâu. Giáo chủ Cực Lạc Giáo là Lý Thiên Đông. Thực lực của hai bên tương đương như nhau. Sau khi chiến đấu hồi lâu, Lý Thiên Đông bị bọn ta bức bách phải cởi tấm sa che mặt, nhưng hắn không phải là Lục Minh Vũ.

A Liệt nói :

- Thế là hắn còn đeo bộ mặt giả nữa.

Bùi phu nhân đáp :

- Mọi người cũng đều biết vậy, nhưng xem chừng đánh không thắng nổi hắn nên cũng giả vờ tin là sự thực để mượn cớ rút lui. Lần sau nhất định còn những tay cao thủ kiệt xuất ở các phái đối phó với hắn.

Từ nãy tới giờ, việc Bùi phu nhân có phải là hung thủ hạ sát mẫu thân A Liệt hay không vẫn chưa minh xác rõ rệt.

Bùi phu nhân lại nói :

- Ta rất mừng là Tra Nhược Vân còn có người thừa kế và quyết định dùng toàn lực giúp ngươi luyện thành võ công của Hóa Huyết Môn để khôi pnục lại thanh danh cho nhà họ Tra.

Lương Trung Sơn xen vào :

- Lão nô đang lo về việc dó.

Bùi phu nhân nói :

- Không cần đâu ! Ta đã có cách. Các người nên biết bước đầu là phải lấy cuốn bí lục về chuyên tâm học tập. A Liệt có đủ tư chất để thành tựu một cách rực rỡ.

Lương Trung Sơn nói :

- Nhưng thiếu gia đã uống linh dược lại luyện một thứ nội công thượng thặng khác rồi.

Bùi phu nhân cười nói :

- Sau khi điều tra, ta đã biết những kỳ tích mà gã được gặp và hiểu rằng nhờ đó gã mới có bản lĩnh kinh người. Hiện giờ chẳng những ta, mà những tay cao thủ các phái cũng thông hiểu điều đó, nên A Liệt ở vào tình trạng rất nguy hiểm.

Mụ dừng lại một chút rồi nói tiếp :

- Mọi người đều biết A Liệt đã gặp được kỳ ngộ rồi thoát thai hoán cốt mà không thuộc về võ công của Hóa Huyết Môn nên người gã đao thương chém không vào. Bọn họ còn điều tra ra được A Liệt không hiểu chiêu thức võ công, chỉ giỏi chịu đựng và liều mạng. Họ cho rằng gã không thi triển lộ Hóa Huyết thần công hoặc vì luyện chưa thành hoặc vì lộ số bất đồng không thể luyện được.

Lương Trung Sơn nói :

- Những lời phân tích như vậy thật đã rõ ràng!

Bùi phu nhân nói :

- Còn nữa. Những người đã luyện võ công đến trình độ như chúng ta ai cũng tin rằng võ công của các gia phái đều có mạch lạc riêng biệt trước sau phải ăn khớp. Tỷ như môn võ công này phải chiêu thức đó mới phối hợp được và phát huy lực lượng đến tột độ. Vì thế mà A Liệt đã luyện một môn nội công khác không thể luyện kỳ công của Hóa Huyết Môn đến chỗ thành tựu tối cao.

A Liệt chăm chú nghe lời mụ lẩm nhẩm gật đầu. Mụ lại nói:

- Công phu của Hóa Huyết Môn chẳng có chỗ nào luyện được toàn thân đao thương chém không vào, nên mọi người đều đoán đây là một loại khí công khác. Nếu quả đó là khí công thì người ta sẽ có cách đối phó. Vì trước kia họ chưa hay nên không kịp trở tay.

A Liệt nói :

- Hiện giờ bọn họ hiểu rồi là có cách đối phó được phải không?

Phu nhân đáp :

- Đúng thế. Vì vậy mà ngươi lâm vào tình trạng rất nguy hiểm, không thể đụng đầu với họ được, trừ phi ngươi đã luyện được kỳ công của Hóa Huyết Môn.

A Liệt nghe mụ nói có chỗ mâu thuẫn liền hỏi :

- Võ công tâm pháp của các nhà các phái đã có chỗ quan hệ không tách rời thì tại hạ còn luyện Hóa Huyết thần công thế nào được?

Lương Trung Sơn buồn rầu nói :

- Đúng thế! Lão nô đang lo về vụ này.

Bùi phu nhân nói:

- Đó chẳng qua là các ngươi biết một lại chưa biết hai. Sự thực trong vũ trụ không việc gì có tuyệt đối tính. Nói một cách khác tức là chẳng có việc gì không làm được mà chỉ có người làm được hay không mà thôi.

Lương Trung Sơn nói :

- Đây là vấn đề rất hoang mang. Lão nô muốn biết thiếu gia có làm được hay không.

Bùi phu nhân đáp :

- Dĩ nhiên có thể làm được.

A Liệt hỏi :

- Phu nhân để tại hạ tự nghĩ lấy nên chăng? Bùi phu nhân đáp :

- Được lắm! Nhưng nhất định ngươi sẽ uổng một phen tâm lực. A Liệt nghĩ bụng :

- Bây giờ ta đã có cảm giác không nỡ hạ thủ giết mụ, nếu được mụ chỉ điểm giúp cho luyện thành võ công là lại chịu thêm một công ơn nữa. Chi bằng không nghe thủ pháp của mụ hay hơn.

Đối với sự kiện này, A Liệt cần hỏi cho biết rõ ngay để kết thúc. Bất luận kết quả hay hay dở.

Trong lòng nghĩ vậy, mắt chàng chiếu ra những tia sáng kiên quyết. Lương Trung Sơn vừa trông đã biết ngay, lão hít mạnh một hơi chân khí. Bùi phu nhân kinh ngạc nói :

- Sao ngươi lại thở dài? Lương Trung Sơn đáp bằng một giọng trầm trọng :

- Lão nô bấy nhiêu tuổi đầu đã được coi việc đời quả nhiên rồi thỉnh thoảng bất giác lại thở dài thành thói quen.

Bùi phu nhân cười nói :

- Té ra là thế !

A Liệt bỗng la lên một tiếng :

- Bùi phu nhân!

Thanh âm cực kỳ lạnh lẽo chói tai.

Bùi phu nhân chau mày hỏi :

- Chuyện gì vậy? A Liệt hỏi :

- Mấy bữa trước ở Chu Tiên Trấn, phu nhân đã làm một việc không giữ phụ đạo.

Bùi phu nhân ngạc nhiên. Cả Lương Trung Sơn cũng thần người ra.

A Liệt mặt lạnh như băng, mục quang sắc bén nhìn đối phương chằm chặp hỏi :

- Phu nhân không dám trả lời ư ? Người đàn ông kia là ai ?

Bùi phu nhân bình tĩnh lại đáp :

- Nếu ngươi đã biết việc này tất hiểu người đó là ai?

Câu nói của mụ ám thị phủ nhận việc mụ không giữ phụ đạo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau