HÓA HUYẾT THẦN CÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hóa huyết thần công - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Trong rừng rậm lắng nghe động tĩnh

Chiêu Thế Ẩn chợt tỉnh ngộ nghĩ bụng:

- Té ra huyệt Chương môn khó đã thông hơn huyệt Đại cự, nên Bạch huynh không hoàn thành được. Âu là ta phải giúp y một tay.

Gã liền dẫn đường cho luồng chân khí của A Liệt xông vào huyệt Chương môn một cách rất dễ dàng.

Trình Huyền Đạo đã để tụ được chân khí rồi. A Liệt tự nhiên thu chân lực về nhìn Chiêu Thế Ẩn cười nói:

- Đa tạ Chiêu huynh.

Chiêu Thể Ẩn được an ủi rất nhiều vì gã đã đưa một phần lực lượng vào. Gã nói:

- Sao Bạch huynh lại nói thế? Bạch huynh hao tốn chân lực rất nhiều, cần điều dưỡng một lúc mới được.

Lúc A Liệt nói câu trước chàng đã vận khí hành công khắp các kinh mạch trong toàn thân thấy không có gì khác lạ, liền đáp:

- Tiểu đệ không có gì đáng ngại. Không hiểu Trình Chân nhân đã bình phục chưa?

Trình Huyền Đạo dương mắt lên đáp:

- Hay lắm! Bạch thí chủ thần công tuyệt thế! Bần đạo tuy đã khổ luyện lâu năm mà nội lực còn kém tôn gía rất xa nên khâm phục thí chủ vô cùng!

Chiêu Thế Ẩn nghe Trình Huyền Đạo tỏ vẻ khâm phục A Liệt thái quá thì có ý không chịu liền hỏi:

- Trình Chân nhân! Chân nhân thử nghĩ coi Bạch huynh có cần điều dưỡng một lúc không? Vừa rồi y toát mồ hôi rất nhiều.

Trình Huyền Đạo hoài nghi lắc đầu đáp:

- Thật là kỳ quái! Thần công của Bạch thí chủ như vậy mà vừa rồi sao lại đình trệ lâu thế?

A Liệt đáp:

- Tại hạ không hiểu đường lối kinh mạch. Lúc đó cảm thấy trong mình Chân nhân rất nhiều lô l rẽ mà tại hạ không biết dẫn chân khí theo đường nào nên trong lòng nóng nảy vô cùng, sợ toát mồ hôi.

Chiêu Thế Ẩn nghe thấy ngẩn người ra.

A Liệt lại nói tiếp:

- May mà được Chiêu huynh kịp thời giúp đỡ chỉ dẫn đường lối:

Nếu không thì tại hạ luống cuống chẳng biết làm thế nào.

Chàng nói bằng một giọng nói rất thành thật, ai nghe cũng phải tin.

Chiêu Thế Ẩn bây giờ mới tỉnh ngộ nghĩ thầm:

- Té ra mình đã lầm to. Mình tưởng công lực y kiệt quệ phải ra tay viện trợ. Giả tỷ mình sớm biết vậy thì chỉ cần dùng lời rồi giải thích cho y là đủ mà khỏi phí mất gần hai gìờ.

Vì gã có ý tưởng lầm lẫn nên không khỏi bẽ bàng.

Trình Huyền Đạo nhìn A Liệt hỏi:

- Hiện giờ thần công của thí chủ trong thiên hạ ít người bì kịp mà sao thí chủ chưa hiểu các huyệt mạch trong người.

A Liệt trong lòng xoay chuyển ý nghĩ. Một đằng chàng muốn thổ lộ chân tình để xin Trình Huyền Đạo truyền thụ võ học cho. Một đằng chàng lai. lo tiết lộ lai lịch là một điều bất lợi.

Sau chàng tỉnh ngộ tự nhủ:

- Bữa trước Hà Huyền thúc tiền bối đã nói là vì e ngại gây nên mối tranh chấp trong môn phái nên không dám truyền thụ Võ đương bí thuật cho mình. Trình Chân nhân đây tất cũng có điều úy kỵ đó. Vậy ta tội gì mà tiết lộ những bí mật một cách vô ích?

Chàng nghĩ vậy liền đáp:

- Từ thuở nhỏ vãn bối được một dị nhân truyền thụ nội công, nhưng từ đó tới nay vẫn chưa thấy dị nhân xuất hiện lần thứ hai, nên chỉ biết có vậy mà thôi. Còn ngoài ra chẳng hiểu chi hết.

Trình Huyền Đạo tuy đã biết nhiềư chuyện ly kỳ cổ quái, nhưng trường hợp của A Liệt. lão chưa được nghe qua nên rất lấy làm hứng thú. Lão hỏi:

- Bậc dị nhân đó là ai?

A Liệt đáp:

- Vãn bối cũng không biết.

Trình Huyền Đạo lại hỏi:

- Hình dạng người đó thế nào?

A Liệt hàm hồ đáp:

- Y người thấp lủn thủn mà gầy khẳng gầy kheo. Mày râu bạc trắng... Hỡi ơi! Vãn bối không nhớ rõ nữa rồi.

Trình Huyền Đạo dương mắt lên ngẫm nghĩ một lúc rồì hỏi:

- Có phải lão để bộ râu dê mà giọng nói khem khép như tiếng vịt đực không?

A Liệt đáp:

- Hầu gìống như thế!

Trình Huyền Đạo chau mày nói:

- Không thể là lão được. Lão ma đó mà có thu đồ đệ chăng nữa cũng chẳng chịu để thí chủ ở nhà.

Chân nhân ngó A Liệt một cái rồi đáp:

- Bần đạo hoài nghi y là Ma Sa Thiên Hoàn:

Nhưng lão một là chưa từng thu đồ đệ, hai là đường lối không giống thí chủ.

Đoạn lão hỏi thêm một câu:

- Thí chủ có nhớ y thấp lùn ốm o như thế nào không?

A Liệt hàm hồ đáp:

- Vãn bối không nhớ rõ được.., bây giờ hồi tưởng lại thì dường như tướng mạo lão biến đổi luôn.

Chàng nói một cách hồ đồ cho xong chuyện. Ngờ đâu Trình Huyền Đạo lại vỗ đùi đánh "đét" một cái nói:

- Bần đạo biết rồi. Nhất định là Tiêu Dao lão nhân Tiêu Lãnh. Lão đùa cợt ở nhân gian mấy chục năm, tướng mạo thường biến đổi. Cho đến nay không một ai hay chân tướng của lão. Nhất định là lão rồi. Nếu không phải lão thì còn ai có môn thần công vô thượng như vậy nữa?

A Liệt hỏi:

- Bản lĩnh của lão nhân gia cao minh lắm ư? So với Chân nhân thế nào?

Trình Huyền Đạo cười đáp:

- Bần đạo dĩ nhiên còn kém lão xa.

Chiêu Thể Ẩn xen vào:

- Nhưng gia phụ thường nói trên đời hiện nay chỉ có Trình Chân nhân sánh kịp Tiêu lão.

Trình Huyền Đạo đáp:

- Đó là lệnh tôn quá khen mà thôi. Những người đạo hạnh tầm thường như bần đạo bây giờ có hàng mấy chục người.

Đây là một điều mà A Liệt rất quan tâm. Chàng vẫn nuôi hy vọng kiếm được một tay võ hiệp danh gia để bái sư học thành võ công đặng báo cừu tuyết hận.

Vì thế chàng chẳng bỏ qua cơ hội nào đề hiểu biết gốc ngọn những tay cao thủ tuyệt định hiện nay. Chàng nghe Trình Huyền Đạo nói vậy thì trong lòng rất lấy làm thất vọng, buột miệng hỏi:

- Chân nhân nói vậy thì ra trăm cay nghìn đắng luyện thành bản lãnh như Chân nhân vẫn chưa xưng hùng thiên hạ được hay sao? Hỡi ôi! Nếu vậy thì vãn bối chẳng cầu sư học nghệ làm chi nữa.

Trình Huyền Đạo không hiểu rõ lai lịch chàng thiếu niên này. Bây giờ gặp cơ hội lão muốn thám thính cho ra liền hỏi:

- Nếu mục đích học võ chỉ để tự vệ thì thần công cua Bạch thí chủ là khá lắm rồi! Hà tất phải bôn tẩu giang hồ cầu sư học nghệ làm chi nữa?

A Liệt đột nhiên tỉnh ngộ liền đổi giọng nói:

- Giả tỷ vãn bối gặp được cơ hội để xưng hùng thiên hạ thì cũng không đến nỗi uổng phí một đời. Cái đó kêu bằng tham vọng của con người muốn với cao cũng như nước chì len lõi chảy xuống chỗ thấp. Xin Chân nhân chớ cười...

Chàng ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Vãn bối rất muốn tìm kiếm dị nhân kia để cầu lão nhân gia truyền thụ võ công nên bỏ cửa nhà đi xa muôn dặm. Không ngờ dọc đường gặp nhiều sóng gió. Hèn chi cố nhân có câu "sẩy nhà ra thất nghiệp" thật là đúng lắm.

Trình Huyền Đạo gật đầu nói:

- Ra cửa là chịu đựng gian nan. Xưa đã thế mà nay vẫn thế. nhưng Bạch thí chủ đã bị lôi cuốn vào trong võ lâm thì cần phải hiểu biết nhiều chuyện bí ẩn.

A Liệt hỏi:

- Giáo chủ Cực Lạc giáo trong cung Ất Mộc là ai? Chân nhân có nghe ai nói đến chưa?

Trình Huyền Đạo đáp:

- Nói ra lại xấu hổ. Bần đạo chưa biết gì về giáo phái này? Cả mụ yêu phụ kia cũng chưa từng nghe ai đề cập tới. Nếu không vì chuyện Chiêu hiền điệt thì bần đạo quyết chẳng đến đây mà những sự bí mật về tà giáo này đã làm bao nhiêu tội ác bây giờ người đời mới biết tới.

A Liệt nghe giọng lưỡi Trình Huyền Đạo biết lão căm hận tà giáo này đến cực điểm liền đem những chuyện mình đã mắt thấy tai nghe thuật lại. Chàng nói cả đến câu chuyện giữa Tăng Lão Tam và Dư Thái Can cho Trinh Chân nhân biết.

Trình Huyền Đạo nghe rồi trạm ngâm một lúc mới hỏi:

- Ban đầu bần đạo nghe lời nói và cử động của Liễu Phiêu Hương đoạn mụ ra tay điểm huyệt cùng những sự bố trí trong đại điện mới nhận ra đây là một tà giáo bí mật đáng sợ mà võ công họ lại cao cường, e rằng chẳng kém gì những nhân vật lừng danh trong võ lâm. Theo những tài liệu của Bạch thí chủ bổ sung mà xét đoán thì đây là nơi rất tà ác. Vậy giáo chủ Cực Lạc giáo nhất định là tên ác ma vào bậc nhất.

Lão buồn rầu thở dài nói tiếp:

- Giáo chủ Cực Lạc giáo hành động kỳ bí như vậy tức là một nhân vật nổi danh trong võ tâm. Cả những tên cung phụng dưới trướng hắn đa số cũng là những tay cao thủ khét tiếng không còn nghi ngờ gì nữa. Hắn sáng lập ra tà giáo này thì những người đã gia nhập cố nhiên suồt đời bị kiềm chế không dám phản bạn. Vụ này đồn đại ra ngoài giang hồ tất ai cũng nghe cũng phải kinh hãi.

A Liệt ngạc nhiên hỏi:

- Những quân tà ác trong thiên hạ đại khái đều thế cả. Sao Trình Chân nhân riêng đối với tà giáo này lại sợ hãi hơn hết?

Trình Huyền Đạo thấy câu hỏi có ý nhị liền ngó chàng một cái rồi đáp:- Bạch thí chủ! Thí chủ một mình qua lại giang hồ nên chẳng có điều chi úy kỵ. Còn bần đạo đã ở trong môn phái, nhân số rầt nhiều, khó lòng tránh khỏi có kẻ hay người dở. Ké nào tâm thuật bất chính rất dễ bị lôi cuốn vào đường tội lỗi mà biến thành một phần tử trong tà giáo. Vì thế bần đạo lòng nóng như lửa đốt.

A Liệt nghe lão nói có lý liền hỏi:

- Nếu vậy thì các gia phái khác đều có điều úy kỵ đó chăng?

Trình Huyền Đạo đáp:

- Đúng thế! Nếu tin tức này mà đồn đại ra ngoài giang hồ thì võ lâm còn nổi nhiều trận phong ba chẳng kém gì vụ Huyết vũ bí thư.

A Liệt là người thông minh Chàng biết rằng nếu mình hỏi thêm về vụ Huyết Vũ thần công nhất định sẽ khiến lão đạo sinh lòng ngờ vực. Chàng hỏi phớt qua về vụ này Trình Chân nhân cũng không chịu nói nhiều. Lão chỉ cho chàng hay đây là một vụ đại án rất lớn trong võ lâm, nội tình rất phức tạp. Khi nào có cơ hội lão sẽ kể tường tận cho chàng nghe.

Hai người lại trở về câu chuyện Cực Lạc giáo.

Chiêu Thế Ẩn kể cho Trình Huyền Đạo nghe vì gã có người biểu muội mất tích phải ra sức điều tra. Gã đã trải qua rất nhiều chi tiết rồi mới đi tới cung Ất Mộc này.

A Liệt cũng nói thêm trong cung này có nhiều thiếu nữ xinh đẹp và theo điều lệ nghiêm khắc của bản cung, tất nhiều cô đã bị hại. Chiêu Thế Ẩn lặng lẽ không nóí gì nữa nhưng mắt gã chiếu ra những tia cừu hận ghê gớm.

A Liệt liền thức tỉnh bọn họ:

- Hiện chúng ta còn ở trong phạm vi thế lực của địch nhân. Bây giờ dùng cách gì đã trốn ra được, xin Trinh Chân nhân chỉ điểm cho.

Trình Huyền Đạo đáp:

- Cho đến bây giờ mà địch nhân chưa tìm tới đây thì thật ra ngoài tình lý:

Bạch thí chủ nói rất đúng. Chúng ta bị con mắt của họ giám thị rồi. Bọn họ mà để chúng ta trốn chạy là có ý do thám dư đảng để tung một mẻ lưới quét hết.

Chiêu Thế Ẩn tức khí lòng lên tận cổ đứng dậy nói:

- Tiểu điệt xông vào liều mạng với bọn họ còn rảnh Chân nhân cùng Bạch huynh nên thừa cơ trốn đị..

A Liệt vội nắm lấy tay gã.

Trình Huyền Đạo cũng nói:

- Hiền điệt không nên nóng nẩy. Địch mạnh ta yếu. Địch trong bóng tối mà ta lộ ra ánh sáng. Trước tình thế này không thể tranh phong được. Công việc trọng yếu của chúng ta là hủy diệt Cực Lạc Giáo đến tên cội rễ, chứ không phải chỉ mong trốn thoát mà thôi.

A Liệt cũng nói theo:

- Đúng thế! Chiêu huynh ơi! Không nín nhịn được điều nhỏ nhặt thì hư việc lớn. Trình Chân nhân nhất định không chịu ngồi nhìn bọn ma tà tác ác.

Chiêu Thế Ẩn tuy nghiến răng căm hận, nhưng không làm sao được, đành hỏi lại:

- Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ? Chẳng lẽ cứ ẩn núp ở đây hoài?

Trình Huyền Đạo đáp:

- Bọn Cực Lạc giáo chẳng những có cao thủ võ lâm mà còn nhiều kỳ nhân dị sĩ trợ lực.

Cứ coi kỷ môn trận pháp ở ngoài? cửa trước và những kỳ hoa dị thảo trong viện là đủ chứng minh vụ này.

Đột nhiên lão tủm tỉm cười nói tiếp:

- Bọn kỳ nhân dị sĩ đã biến cái chốn này thành nơi nguy hiểm, nhưng cái đó có lợi mà cũng có hại.

Chiêu Thế Ẩn kinh ngạc hỏi:

- Tiểu điệt chưa hiểu có hại ở chỗ nào?

Trình Huyền Đạo đáp:

- Vì những nhân vật đó trên đời làm gì có nhiều, nên việc điều tra cũng dễ.

A Liệt cả mừng nói:

- Phải rồi! Có điều chúng ta phải trốn thoát đã rồi mới bắt tay vào cuộc điều tra.

Trình Huyền Đạo nói:

- Bây giờ chúng ta tương kế cựu kế. Chiêu hiền điệt giả vờ bị thương trầm trọng. Bần đạo vẫn hôn mê bất tỉnh nhân sự. Chúng ta chờ đến lúc trời tối, Bạch thí chủ cõng bần đạo và dắt Chiêu hiền điệt thì bọn chúnh không nghi ngờ gì nữa và cho là chúng ta phải ở lại trong này một ngày là chuyện hợp lý. Khi chúng ta ra đến khu rừng rậm rạp sẽ chia đường mà chạy trốn. Đối phương trở tay không kịp, có bắt cũng chẳng bắt được hết, nói một cách khác là bọn ta còn có người ra thoát.

A Liệt hỏi ngay:

- Chúng ta trốn ra rồi tập hơp ở đâu? Theo ý vãn bối thì tin tức này cần đưa ra ngoài nhưng đưa cho ai?

Trình Huyền Đạo buột miệng đáp:

- Thí chủ ứng biến rất mau lẹ. Với tài trí này mà thí chủ lại luyện thành võ công tất trở nên một nhân vật thiên hạ vô song. Bần đạo chúc cho thí chủ tái ngộ dị nhân kia để người truyền thụ võ học.

Lão nói bằng một giọng rất thành khẩn nên A Liệt tin ngay là lão có chân tâm cầu cho mình được toại nguyện. Do đó chàng nhìn ra những lão nhân chính phái khí độ khác người, không đem lòng ghen tỵ với ai.

Trình Chân nhân trầm ngâm một lúc rồi lấy trong bọc ra một tấm ngọc phù giao cho A Liệt nói:

- Đây là vật tùy thân của bần đạo. Thi chủ cầm đưa đến cho tệ sư đệ là Hà Huyền Thúc và thuật rõ tình hình với y, tất y sẽ biết cách hành động.

A Liệt cất cẩn thận tấm ngọc phù vào bọc. Trình Huyền Đạo lại dặn:

- Thí chủ qua lại giang hồ chớ có tiết lộ những chuyện bữa nay vì Cực Lạc giáo là một tổ chức kỳ bí khôn lường. Không hiểu họ có bao nhiêu cao thủ nổi danh tham gia vào giáo phái này. Nếu thí chủ gặp đâu nói đấy tất bị bọ ám toán.

Lão quay lại dặn Chiêu Thế Ẩn:

- Nếu hiền điệt trốn thoát được khỏi nơi đây thì chỉ ngấm ngầm tìm cách báo cho lệnh tôn biết là hiền điệt vẫn bình yên. Hiền điệt chớ có về nhà khiến toàn gia sẽ bị liên lụy.

A Liệt và Chiêu Thế Ẩn đều cảm thấy vụ này rất nghiêm trọng nên lộ vẻ lo âu.

Mãi đến bây giờ A Liệt mới nói chỗ Âu Dương Tinh ẩn mình cho hai người hay. Chàng mà ra thoát thì việc đầu tiên là đi kiểm cô.

Trình Huyền Đạo hỏi về tình hình Âu Dương Tinh rồi bảo A Liệt:
- Bần đạo chủ trương ba người chúng ta đừng đi về phía Âu Dương cô nương để tránh con mắt theo dõi cửa địch nhân. ứớ tình hình hiện tại mà phán đoán thì một là cô đã phục hồi nguyên lực và bỏ đi rồi. Hai là chúng ta chưa chắc phá được vòng vây của địch mà đề cô biết hết nhũng điều bí mật về Cực Lạc giáo thì cô trở nên một con cờ tất trọng yếu.

A Liệt không đồng ý với Trình Huyền Đạo về điểm này nhưng chàng cũng không bài bác mà chi hàm hồ gật đầu.

Ba người bàn định tìm phương hướng chạy trốn A Liệt đi về phía đông mà Âu Dương Tinh ở phía tây tức là đi về phương hướng trái ngược.

Nhưng sau Trình Huyền Đạo ngẫm nghĩ một lúc lại nói:

- Bần đạo nhận thấy đường lối như vậy không ổn. Bạch thí chủ đi về phía tây nam hay hơn. Còn Chiêu hiền điệt đi về ngả đông mới đúng.

A Liệt mừng thầm trong bụng vì nẻo đường này chàng có thể rẽ vào kiếm Âu Dương Tinh.

Nhưng chàng cố ý hỏi:

- Tại sao vậy?

Trình Huyền Đạo đáp:

- Vì thành Hứa Xương ở về phía tây nam. Nếu Chiêu hiền điệt đi về ngã đó thì địch nhân đoán ngay được y không về nhà, nên phải đi về hướng trái ngược, địch nhân sẽ đoán là y cố đánh lạc đườn bọn chúng mà thậl ra y đi đường quanh để trở về Hứa Xương, nọ sẽ đem lực lượng để chẹn đường này.

A Liệt và Chiêu Thế Ẩn đều khen Trình Chân Nhân là mưu thâm. Mọi người liền vận công đều tức để phục hồi sức lực đặng phá vòng vây trốn đi.

Trời nhá nhem tối, Trình Chân nhân nói:

- Chỉ lát nữa là chúng ta sẽ biết phải chăng đối phương cố ý tha cho bọn mình trốn chạy để tiện bề quăng lưới bắt một mẻ. Nếu chúng có ý như vậy thì bọn ta thế nào cũng có một hai người trốn thoát được.

Lão đảo cặp mắt lấp loáng chăm chú nhìn hai chàng thiếu niên, càng tăng thêm phần tin cậy.

Nguyên Trình Huyền Đạo phát giác ra ở hai chàng thiếu niên tướng mạo rất hay, không đến nổi bị chểt bất đắc kỳ tử. Do đó lão chứa chan hy vọng là kế hoạch của mình sẽ thành công.

Trình Huyền Đạo hạ thấp giọng xuống nói:

- Bây giờ chúng ta nên khởi hành ngay.

Lão nói bằng một giọng lạc quan và kiên quyết khiến hai chàng thiếu niên tăng thêm dũng khí.

A Liệt theo kế cõng Trình Huyền Đạo lên lưng, còn một tay nâng đỡ Chiêu Thế Ẩn chuồn qua cửa sổ ra ngoài.

Ba người vượt qua khu đất trống không có gì yểm hộ một cách rất mau lẹ rồi nấp vào trong bụi cây rậm.

Chiêu Thế Ẩn chân bước loạng choạng, biểu diễn người bị thương rất khéo.

Cả ba người trong lòng đều rất đổi khẩn trương vì bây giờ là lúc tối hậu quan đầu.

Giả tỷ bọn địch nhân xuất hiệu cả đại đội thì nhất định không thể thoát được theo như lời phỏng đoán của Trình Chân nhân.

Ba người dừng chân một lúc trong bụi rậm rồi lại ra đi nhằm chạy về phía rừng cây rậm rạp. Đoạn đường này ba người vượt qua một cách bình yên, tiến vào rừng cây.

Chiêu Thế Ẩn thỉnh thoảng lại đụng người vào thân cây, chân gã bước trầm trọng.

A Liệt nói khẽ để cổ vũ cho gã hăng hái lên.

Quả nhiên vừa vào rừng được mấy trượng thì mười mấy cặp mắt ở trong bóng tối theo dõi bọn họ. Giả tỷ Chiêu Thế Ẩn mà không giả vờ bị thương thì địch thân tất ra lệnh cho người bốn mặt đổ tới để tấn công. Trình Huyền Đạo đã tính toán rất chuẩn đích về điểm này.

Ba người dắt dúm nhau đi trong rừng cây được hơn mười trượng thì nhỡn quang mỗi lúc một tối đen lại. Trình Huyền Đạo đột nhiên phát ám hiệu, ba người đột nhiên biến thành u linh quỷ mỵ, chia đường chạy trốn. Chớp mắt đã không thấy bóng đâu nửa.

Phía sau cách chừng ba, bốn trượng, bất thình lình nổi hiệu còi rất cấp bách. Chẳng cần nói cũng biết đây là tín hiệu của Cực Lạc giáo thông báo cho mọi người chia nhau đuổi bắt.

A Liệt nhờ có thị lực trông qua được mây mù, nên tuy ban đêm ở trong rừng cây mà chàng vẫn thấy rõ sự vật như giữa ban ngày.

Khinh công chàng cũng tuyệt xảo, không bước lên những lá khô nên không phát ra những tiếng sột soạt.

Thỉnh thoảng A Liệt quay đầu nhìn lại vẫn thấy rõ bóng người chuyển động nhưng chàng tin chắc họ chưa nhìn thấy chàng mà cũng chưa nghe thấy tiếng bước chân của chàng.

A Liêt tiến về phía trước rất lẹ mà không hấp tấp. Chàng nhận định phương hướng rồi chạy về phía Âu Dương Tinh ẩn thân.

A Liệt sắp ra khỏi khu rừng bỗng thấy phía trước có bóng người lố nhố chàng liền thả bưởc chậm lại. Chàng đi quanh sau mấy cây lớn quả nhiên thấy giữa lùm cây rậm có bóng người ngồi. Thanh trường đao cắm xuống đất ngay bên cạnh đề tùy tiện lúc nào rút lấy cũng được.

Chàng đảo mắt nhìn quanh lại thấy một người ngồi trên cành cây cao chừng một trượng. Vừa ngó cách ăn mặc và diện mạo xấu xa chàng nhận được ngay là bọn Cực Lạc giáo.

A Liệt trong lòng rất xao xuyến tự hỏi:

- Phải chăng bọn chúng đã điều tra ra chỗ A Tinh nên có người đợi mình ở đây? Hỏng rồi! Nhất định A Tinh bị họ bắt đem đi. Bọn này còn chờ mình tự chui đầu vào bẫy.

Giữa lúc kinh hãi nóng nãy, chàng động tâm linh nghĩ ra một kế. Chàng lượm một viên đá nhỏ nhắm rất trúng đích liệng tới.

Viên đá rớt xuống trước mắt hai người cách chừng một trượng đánh "cạch" một tiếng.

Hai người kia liền chú ý tra xét. Sau một lúc chúng không thấy gì khác lạ một đại hán khẽ hỏi:

- Này Trần Tam! Ngươi có nghe thấy thanh âm gì không?

Đại hán trên cây đáp:

- Nghe thấy rồi, nhưng không thìn thấy một bóng ma nào Đại hán dưới đất nói:

- Chúng ta không thấy là hay hơn. Con nhỏ đã bị bắt. Còn thằng lỏi nếu cũng bị bắt nốt thì chúng ta chẳng lo gì nữa.

Gã Trần Tam ở trên cây " hừ " một tiếng rồi nói:

- Lý Tôn! Ngày trước ta coi ngươi cũng à một nhân vật số một mà bây giờ thấy ngươi nhút nhát quá.

Lý Tôn gạt đi:

- Đừng nhắc tới chuyện cũ nữa. Bây giờ qua được ngày nào biết ngày nấy. Chi cần sao có gái đẹp để vui thú. Còn ngoài ra không thiết gì.

Trần Tam nói:

- Con nhỏ vừa rồi cũng đẹp đấy chứ! Chắc bây giờ thị Ở trong lòng giáo chủ và giáo chủ đang hưởng thụ cuộc vui lớn nhất ở dương gian.

Lý Tôn nuốt nước miếng nói:

- Cái đó lọ là còn phải nói? Cực Lạc giáo chủ của chúng ta dĩ nhiên phải có chỗ đặc biệt mới khỏi uổng phí làm giáo chủ. Bất cứ cô ả nào đã vào tay người là suốt đời quyến luyến, tình nguyện vĩnh viễn làm đồ chơi cho lão nhân gia. Có đúng thế không?

A Liệt nghe tới đây máu trong huyết quản chạy rần rần. Lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

Chàng muốn chạy tới đập chết hai gã đại hán này Nhưng chàng cố nhẫn nại, bụng bảo dạ:

- Thế này là A Tinh bị con quỉ háo sắc bắt rồi. Không hiểu nàng bị bắt từ lúc nào? Nếu nàng bị bắt từ lúc ban ngày thì đến bây giờ đã lâu quá rồi. Dĩ nhiên nàng chẳng thể giữ được tấm thân trinh bạch nửa.

Chàng nghiến răng dằn nổi đau khổ trong lòng, tự nhủ:

- Nếu nàng vừa bị bắt thì giữa lúc chúng ta chạy trốn, chẳng lẽ Cực Lạc giáo chủ lại không đốc xuất mọi việc? Sau một giờ ba khắc ta chưa gặp A Tinh thì bây giờ cũng không nên hành động nóng nảy, phải tìm cách nghe ngóng xem sao rồi sẽ tính.

Chàng nghĩ vậy liền để ý nghc câu chuyện giữa hai đại hán.

Lúc này hai tên đều lẳng lặng không nói gì nửa. Chắc chúng chờ nghe động tĩnh.

A Liệt lại lượm một viên đá, buông tiếng cười lạt trong bóng tối rồi liệng đá ra.

Viên đá lại rớt xuống chỗ cũ. Cả hai đại hán đều dương tai trố mắt mà nhìn nhưng vẫn không thấy động tĩnh gì.

Trần Tam cất tiếng hỏi:

- Lý Tôn! Ngươi có thấy gì không?

Lý Tôn đáp:

- Có nghe tiếng động nhưng không thấy bóng người.

Trần Tam " hứ " một tiếng rồi nói:

- Đừng nói chuyện ma quỷ nữa. Dường như có tiếng bước chân lên lá cây sột soạt.

Lý Tôn nói:

- Kệ họ! Ta chỉ nghĩ đến con nhỏ bị bắt đem đi, chắc lúc này đang ở trong lòng giáo chủ và thành tiên rồi.

Trần Tam nói:

- Cái đó đã hẳn. Ngươi còn nói làm chi?

Lúc nầy A Liệt không căm hận nữa mà lòng chàng nảy ra không biết bao nhiêu là mối hoài nghi.

Chàng tự hỏi:

- Vụ này thật là kỳ! Sao hai tên đại hán còn nói lại lần thứ hai những câu chúng đã nói trước? Nghe bọn chúng tưởng chừng như đứa con nít đọc đi đọc lại một bài trong sách.

Bỗng mắt chàng sắng lên miệng lẩm bẩm:

- Phải rồi! Đây là một câu sáo ngữ. Tất có người cố ý dạy chúng lặp đi lặp lại. Mỗi khi chúng nghe thấy tiếng động khả nghi mà không thấy hành tung địch nhân là lại nhắc lại mấy câu vừa rồi. Nhưng bọn chúng làm thế là có dụng ý gì?

A Liệt đã sinh dạ hoài nghi không hành động hấp tấp nữa.

Trong bóng đêm đen tối Trần Tam và Lý Tôn ẩn mình nguyên chỗ cũ và dừng lại không nói chuyện nữa.

Chương 37: Diệu kế ác ma lừa thiếu hiệp

A Liệt ngẫm nghỉ một lúc chợt tỉnh ngộ, chàng lẩm bẩm:

- Phải rồi! Bọn chúng nói vậy là có dụng ý về hai điểm. Một là dụ ta lập tức trở lại cung Ất Mộc. Hai là nếu ta không tin chúng cũng vào trong thôn xóm nằm vùng để do thám. Dĩ nhiên bọn Cực Lạc giáo đã bố trí cạm bẫy ở hai nơi này để ta tự chui đầu vào.

Chàng lại cười thầm trong bụng rồi tự hỏi:

- Ta vừa trốn ra khỏi cung Ất Mộc. Nơi đó có đáng kể là đầm rồng hang cọp không?

Chàng đã ra chiều khinh thị Cực Lạc giáo. Nhưng rồi chàng lại xao xuyến trong lòng, nghĩ bụng:

- Không phải! Giả tỷ lần này ta trở vào cung Ất Mộc thì nhất định mò tới chỗ bí mật để kiếm A Tinh và như vậy tình thế sẽ nguy hiểm hơn nhiều.

Hiện giờ chàng chỉ có hai đường, một là mạo hiểm v ào cứu Âu Dương Tinh, hai là trốn khỏi nơi đây.

Muốn cứu Âu Dương Tinh thì A Liệt cần phải võ công tinh thâm, nhưng chàng chỉ có sức mạnh và thân thể nhẹ nhàng cùng mục lực hơn người mà thôi. Chỗ sở trường của chàng không thể tác dụng để đối phó với những tay cao thủ.

Bỏ mặc Âu Dương Tinh, chẳng quản đến sự yên nguy của nàng hòng thoát thân lấy mình là hành động hèn nhát không thể làm được, huống chi chàng cảm thấy Âu Dương Tinh có tình ý với mình và chàng cũng phát sinh lòng quyến luyến. Trước tình trạng này, chẳng khi nào chàng tìm cách để tự yên thân lấy một mình.

Trên nguyên tắc, A Liệt nhất định đến cứu Âu Dương Tinh, vấn đề là ở chỗ dùng biện pháp gì mới có thể thành công được?

Chàng không muốn rút giây động rừng, nên lén lén lùi lại ẩn mình trên cành cây rậm rạp.

A Liệt vừa ngẫm nghĩ vừa đưa mắt nhìn bốn phía, đột nhiên thấy một bóng người lướt nhanh thư điện chớp, hạ xuống chỗ bụi cây chúng ẩn trước.

A Liệt lầm bầm:

- May qúa! Vừa rồi nếu mình không sớm rời khỏi chỗ đó thì đã bị người kia phát giác ra rồi.

Bóng người ra vào bụi cây chàng không nhìn rõ mặt và y phục. Trng lòng rất lấy làm kỳ, chàng nghĩ thầm:

- Lạ thiệt! Mình đã tưởng người này cũng là một tay cao thủ trong Cực Lạc giáo, vì mình liệng hai viên đá phát ra tiếng động tưởng họ đến xục tìm nhưng bây giờ coi ra thì lại không phải người Cực Lạc giáo.

Nhưng trong đầu óc chàng đã có một ấn tượng là người đó lúc nhảy vào lùm cây bằng một tư thế hung mãng tựa chim ưng vồ thỏ.

Người kia ẩn vào bụi cây một lát rồi cũng lượm một viên đá liệng tới trước mặt bọn Trần Tam như A Liệt lúc nãy.

Trên Tam và Lý Tôn ngơ ngác ngó quanh, đồng thời đối đáp với nhau mấy câu, nội dung cũng tương tự như lúc trước, tỏ ra chúng đã học lại những câu này của chủ nhân chúng.

Bóng người trong lùm cây nhẹ nhàng và mau lẹ vọt tới, chẳng khác người lướt trên ngọn cỏ không phát ra một tiếng động.

Chỉ trong chớp mắt người đó đã lướt tới phía sau Lý Tôn rồi nhẩy vọt lên trên cây chỗ Trần Tam nhanh như điện chớp. Tiếp theo người đó chụp được Trần Tam nhẩy xuống.

Lạ Ở chỗ Trần Tam không động tĩnh gì mà cả Lý Tôn ở dưới đất cũng chưa kêu la.

A Liệt tuy bị cành lá che lấp thị tuyến không nhìn được rõ lắm, nhưng cũng có thể ý hội người kia lúc phát động thế công để kiềm chế Lý Tôn. Thân thủ người đó khiến cho A Liệt phải trợn mắt há miệng. Chàng khâm phục vô cùng nghĩ thầm:

- Võ công người nầy có lẽ còn cao thâm hơn cả Trình Chân Nhân.

Bỗng thấy người kia lôi Trần Tam lui về bụi cây vừa ẩn nấp khẽ quát hỏi:

- Người muốn sống hay là muốn chết?

Trần Tam cất tiếng run run đáp:

- Dĩ nhiên⬦ tiểu nhân muốn sống.

Người kia lạnh lùng nói:

- Như vậy ngươi biết chuyện gì phải nói cho hết. Đầu tiên là câu chuyện có liên quan đến con nhỏ ở trong thôn xóm.

Trần Tam lắp bắp đáp:

- Tiểu nhân nhất định..., cứ thực cung khai...

Gã ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Cô này đang nằm trên giường bệnh, nên người tệ cung tới nơi là bắt được ngay chẳng khó khăn gì.

Người kia hăng dặng một tiếng rồi hỏi:

- Bọn ngươi chuyên khinh khi kẻ yếu ớt. Ta hãy hỏi ngươi họ tên cô bé đó đã điều tra chưa?

Trần Tam đầp:

- Nghe nói cô là người họ Âu Dương gì đó. Tệ cung đã có người nhận ra cô, không cần tra hỏi nhiều.

Người kia lại hỏi:

- Ủa! té ra là người nhà Âu Dương ở Ký Bắc. Nếu vậy y là Âu Dương Tinh rồi. Lạ thiệt!

Sao y lại tới đây? Y mắc bệnh thế nào?

Trần Tam ngạc nhiên hỏi lại:

- Lão gia cũng cùng đường lối với vị cô nương kia chăng?

Người kia lạnh lùng xằng giọng:

- Phải rồi! Ta hãy hỏi ngươi:

Hiện giờ Âu Dương cô nương ở đâu?

Trần Tam đáp:.

- Y⬦còn ở trong thôn kia.

Người kia hỏi:

- Nói láo. Sao y lại còn ở trong thôn?

Trần Tam vội đáp:

- Tiểu nhân xin thề là đúng như vậy. Đó là mệnh lệnh của tệ chủ nhân. Người nhận thấy trong cung bố trí nghiêm mật quá chừng địch nhân không dám mạo hiểm, nên để cô ta ở lại trong thôn khiến cho cá dễ mắc câu.

Người kia hỏi:

- Ngươi nói vậy có lý. Ngươi có biết ta muốn làm gì không?

Trần Tam kinh hãi đáp:

- Tiểu nhân... không biết.

Người kia nói:

- Nếu ngươi chịu giúp ta thì ta không làm khó dễ gì ngươi hết.

Trần Tam nòi ngay:

- Xin lão gia cứ sai bảo.

Người kia hỏi:

- Ta muốn phái ngươi đem tin này đến báo cho nhà Âu Dương ở Ký Bắc. Còn ta hết sức giải cứu Âu Dương Tinh. Như vậy nếu ta không may bị hại, trên đời còn người khác biết.

Phải vậy không?

Trần Tam vội đáp:

- Dạ, đúng thế!

Người kia cười lạt, tiếng cười chứa đầy sát khí rùng rợn, khiến ai nghe cũng bở vía.

Người lại cất giọng hung dữ nói:

- Nhưng ta không tin ngươi được. Chỉ có cách cho ngươi cùng đồng bạn đưa nhau xuống chầu Diêm Vương.

Trần Tam chỉ kịp la lên một tiếng xin tha mạng thì chưởng thế của người kia đã đánh xuống sau lưng gã. Thế là gã im bặt.

Người kia đứng lên. Bây giờ A Liệt mới trông rõ y mặc áo dạ hành nai nịt rất gọn gàng, lưng đeo trường kiếm, tuổi ngoài tứ tuần, mặt mũi thanh tú.

Thử đoạn của người kia cực kỳ tàn độc khiến A Liệt không hiểu nên bội phục hay là nên chê trách?

Có điều chàng đã biết người đó không phải cùng phe Cực Lạc giáo và có lòng muốn cứu Âu Dương Tinh. Đó là mấy điều rát trọng yếu.

A Liệt nhẩy xuống đất nói:

- Xin tiền bối đừng hiểu lầm mà động thủ.

Người kia hơi chấn động, quay đầu lại nhìn A Liệt. Vì thị tuyến tối quá nên y phải dương to cặp mắt mà tựa hồ chỉ nhìn thấy lờ mờ.

A Liệt nói:

- Thấy lời nói và hành động của tiền bối hiển nhiên đối đầu với cung Ất Mộc, tại hạ mới dám lộ diện.

Người kia tiến gần thêm mấy bước ngó chầm chập vào mặt A Liệt lạnh lùng hỏi:

- Ngươi là ai? Sao ngươi biết ta không phải ở Cực Lạc giáo?

A Liệt đáp:

- Tại hạ là Bạch Phi Khanh. Chính là nhân vật mà bọn Cực Lạc giáo đang bố trí cuộc vây bắt. Vì cô nương trong thôn xóm kia là người cùng đi với tại hạ.

Người kia trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Gỉa tỷ ngươi là người Cực Lạc giáo mà mạo xưng kẻ khác cũng có thể được. Tình thực mà nói thì ta chưa được yên tâm. Nhưng thái độ ngươi khiến cho ta tin được đôi phần.. A Liệt nói:

- Tiền bối tin cũng phải mà không tin cũng phải. Chúng ta không đi một đường thì chẳng có điều gì đáng ngại. Giả tỷ tại hạ không chịu xuất hiện thì tiền bối cũng chẳng thể nào phát giác được. Có đúng thế không?

Ngưu kia đáp:

- Đó chính là điểm ta vừa nghĩ tới. Nếu không thế thì khi nào ta có thể tin người được một phần. Ngươi đã lộ diện tất là có điều muốn nói với. Ta đoán có đúng không?

A Liệt đáp:

- Đúng thế! Về điểm thứ nhất, tại hạ xin thỉnh giáo cách xưng hô tiền bối.Người kia ngần ngừ một chút rồi nói:

- Ta họ Hạ tên Vĩ. Ngươi đã nghe thấy danh tính của ta bao giờ chưa?

A Liệt gượng cười đáp:

- Thực ra tại hạ chưa phải là người trong võ lâm, kiến văn rất hũ lậu nên chưa được nghe danh Hạ tiền bối.

Hạ Vĩ nói:

- Cái đó cũng có chi là lạ. Tuy ta là người phái Thiếu Lâm, nhưng chứa đáng kể là nhân vật nổi danh trên trốn giang hồ.

A Liệt sinh lòng kính cẩn đáp:

- Té ra Hạ tiền bối ở phái Thiếu Lâm. Thảo nào hai tên thủ vệ không chịu nổi một đòn của tiền bối.

Hạ Vĩ nở nụ cười ngạo nghễ nói:

- Bọn chúng bất quá là lũ chuột nhắt. Việc thu thập chúng phỏng có chi đáng kể?

Tuy miệng y nói vậy, nhưng A Liệt cũng cảm thấy trong lòng y lộ vẻ vui mừng.

Hiện nay A Liệt đã khác ngày trước xa lắm. Về sự quan sát hình sắc và nhân tâm người đời chàng hiểu khá nhiều. Vì thế chàng coi giá trị tay cao thủ phái Thiếu Lâm này kém đi mấy phần. Chàng nghĩ bụng:

- Gỉa tỷ ta hỏi câu này với Trình Chân Nhân thì nhất định Chân Nhân không giở giọng lưỡi kêu ngạo như vậy.

Bỗng nghe Hạ Vĩ hỏi:

- Bạch Phi Khanh! Ngươi có tính toán gì về vụ cô bé kia không?

A Liệt đáp:

- Đó chính là điểm thứ hai mà tại hạ muốn thỉnh giáo tiền bối. Tại hạ ra khỏi nhà chưa được bao lâu, ít hiểu việc giang hồ. Vì vậy mà không sao đoán được bọn Cực Lạc giáo sẽ đối phó với cô thế nào!

Hạ Vĩ hỏi:

- Ngươi có biết tên họ y không?

A Liệt đáp:

- Dĩ nhiên tại hạ biết lắm. Y là Âu Dương Tinh.

Hạ Vĩ bỏi:

- Sao các ngươi lại đi đôi với nhau? Phải chăng là bạn hữu?

A Liệt lắc đầu đáp:

- Tại hạ ngẫu nhiên gặp cô ở dọc đường, vì lúc đó có một người kêu bằng " Ma chê quỉ hờn " toan gia hại cô. Tại hạ ngấm ngầm giúp cô ẩn lánh, nhưng sau vẫn bị Tăng Lão Tam tìm ra được. Thế rồi cả hai người cùng bị thương, theo đuổi nhau, bất giác lạc vào địa phương khủng khiếp này.

Hạ Vĩ hỏi:

- Ủa! Té ra là thế. Nếu vậy thì võ công ngươi nhất định rất tinh thâm. Ai đã truyền thụ tuyệt nghệ cho ngươi?

A Liệt đáp:

- Tại hạ không hiểu võ công. Tiền bối tin như vậy chăng?

Dĩ nhiên Hạ Vĩ không tin. A Liệt liền nói tiếp:

- Kể ra tại hạ có sức mạch và tấm thân nhẹ nhàng hơn người thường, nhãn lực cũng khá lắm, nên chạy trốn mà kẻ khác không đuổi kịp.

Bây giờ Hạ Vĩ mới hơi tin nói:

- Nếu quả đúng thế thì thật là một kỳ văn hiếm có.

Y ngẩm nghĩ một chút rồi nói tiếp:

- Ta tưởng bây giờ địch nhân chưa phát giác mấy tên này đã chết ngoẻo, nên vào thôn xóm ngay. Nếu cứu được Âu Dương Tinh thì lập tức phải xa chạy cao bay.

A Liệt nói:

- Biện pháp này đấy! Nhưng...

Chàng muốn hỏi Hạ Vĩ chàng có nhiệm vụ gì khác nữa không? Theo lẽ ra thì y xuất hiện nơi đây nhất định phải có nguyên nhân, nên chàng sợ lỡ công việc của y.

Hạ Vĩ ngắt lời:

- Phải chăng ngươi sợ gặp nguy hiểm? Cái đó ngươi khỏi lo, ta không coi bọn Cực Lạc giáo vào đâu.

Y ngạo nghễ sờ thanh trường đao ở sau lưng nói tiếp:

- Thanh thần đao của ta có tuyệt nghệ vô địch. Cho đến nay ta chưa gặp một địch thủ nào. Nếu bọn họ có nhân vật chiến đẩu được với ta thì cũng là một điều ta rất mong mỏi.

Trong lòng A Liệt nổi lên cảm giác khó tin tưởng. Chàng tự nghĩ:

- Đến Trình Chân nhân lừng lẫy tiếng tăm là thế mà còn sợ bọn Cực Lạc giáo, cẩn thận từng bước. Chẳng lẽ lão này lại giỏi hơn Trình Chân nhân:

Dĩ nhiên chàng chỉ nghĩ vậy trang lòng, chứ không tiết lộ ra ngoài mặt. Chàng đáp:

- Nếu được Hạ tiền bối giúp đỡ thì còn gì hay hơn nửa.

Hai người liền nhằm phía thôn xóm chạy tới. Ban đầu A Liệt đi trước. Chàng vừa đi vừa nhìn tả ngó hữu chỉ sợ đụng phải cạm bẫy địch nhân. Nhưng sau Hạ Vĩ vọt lên trước, y cất bước chạy rất mau lẹ chẳng sợ sệt gì hết.

Chỉ trong khoảnh khắc, hai người đã vào đến thôn xóm. Bây giờ Hạ Vĩ mới cảnh giới lún thấp người xuống mà đi vào. Lão chỉ nhô lên hụp xuống mấy cái đã tới phía ngoài căn nhà Âu Dương Tinh ở đậu.

Y quay lại chờ A Liệt tới gần khẽ hỏi:

- Có phải thị Ở trong phòng kia tại tòa nhà này không?

A Liệt gật đầu đáp:
-Phải rồi! Sao tiền bối lại biết được?

Hạ Vĩ cười nói:

- Những người giang hồ kinh nghiệm phong phú, nhiều việc chỉ ngó qua là biết. Cái đó có chi là lạ?

A Liệt nói:

- Nếu tại hạ có bản lãnh như vậy thì hay biết chừng nào! Chàng tiến lại đẩy cửa. Hạ Vĩ xua tay ngăn lại rồi vọt lên nóc nhà như một giây khói.

A Liệt cũng nhẩy lên một cách dễ dàng. Chàng theo sát Hạ Vĩ.

Hạ Vĩ ở trong bóng tối chau mày trợn mắt lên nhìn chàng một cái rồi mới nhẹ nhàng nhẩy xuống.

Thái độ của Hạ Vĩ đã lọt vào mắt A Liệt.

Hai người nhẩy xuống rồi, A Liệt chuyển đến cửa phòng. Lòng chàng vừa phấn khởi lại vừa khẩn trương. Chàng đưa tay đẩy cửa thị cửa phòng lập tức mở ra không một tiếng động.

Trong phòng có thấp đèn dầu sáng sủa. Một người đàn bà nằm trên giường mặt hướng ra ngoài.

A Liệt vâ Âu Dương Tinh vừa nhìn thấy nhau chàng nhẩy xổ vào đứng trước đầu giường mừng rỡ khôn xiết, đưa tay ra sờ má nàng hỏi:

- A Tinh! Cô còn ở đây ư? Thương thế cô đã khá chưa?

Âu Dương Tinh trố mắt ra nhìn tựa hồ không thể tin được A Liệt lai. tới đây. Nàng đưa bàn tay ngọc nắm lầy cổ tay chàng nói:

- Ái chà! Ngươi làm ta nóng ruột muốn chết. Ta tưởng ngươi⬦ Đột nhiên nàng dừng lại tựa hồ bị người bịt lấy miệng.

A Liệt trông vẻ mặt nàng biết ngay là vì nàng đã ngó thấy Hạ Vĩ theo sau mình.

Chàng liền nói:

- Cô nương đừng sợ. Đây là Hạ Vĩ tiền bối ở phái Thiếu Lâm. Hạ tiền bối đã giúp tại hạ đến đây cứu cô.

Mục quang cuả Âu Dương Tinh chuyển qua ngó Hạ Vĩ. Nàng vẫn lộ vẻ khiếp sợ.

A Liệt vươn tay ôm nàng dậy. Chàng đã nhiều kinh nghiệm về chuyện này nên đưa chuyển nàng lên lưng một cách rất mau lẹ.

A Liệt cử động rất thần tốc cho khỏi mất thì giờ nên chàng chưa quay lại lần nào. Bây giờ chàng cõng Âu Dương Tinh lên rồi xoay mình lại dương mắt lên mới hiểu vì lẽ gì mà Âu Dương Tinh khiếp sợ đến thế. Nguyên Hạ Vĩ cầm ngay thanh đao đứng đó tựa hồ có ý ngăn cản, vẻ mặt lại tỏ ra chẳng tử tế gì. Hơn nửa phía ngoài cửa sổ, cửa phòng, dường như đều có bóng người.. A Liệt kinh ngạc hỏi:

- Hạ tiền bối! Tiền bối làm sao vậy?

Hạ Vĩ cười đáp:

- Ta vẫn mạnh giỏi, không sao cả.

A Liệt hỏi:

- Nếu vậy chúng ta đi thôi chứ?

Âu Dương Tinh bây giờ mới la lên:

- Hắn là người ở Cực Lạc giáo. Vừa rồi ta đã thấy hắn tới đây.

A Liệt sửng sốt:

- Không phải đâu? Chính mắt tại hạ đã trông thấy Hạ tiền bối ra tay giết chết người Cực Lạc giáo kia mà?

Âu Dương Tinh hỏi:

- Ngươi đã kiểm điểm chắc chưa?

A Liệt đáp:

- Dĩ nhiên tại hạ không kiểm điểm, vì mắt tại đã ngó thấy.

Âu Dương Tinh la lên:

- Trời ơi! Sao mà ngươi ngốc thế! Đáng lẽ ngươi đừng tới đây nữa, mới phải. Bọn chúng hóa trang cả đấy.

A Liệt lộ vẻ tức giận nhìn Hạ Vĩ bỏi:

- Y nói vậy có thật không?

Hạ Vĩ hỏi lại:

- Thật thì sao mà giả thì sao?

 Liệt không trả lời, vẫn đầy vẻ tức giận lại hỏi:

- Vậy tiền bối có phải là người phái Thiếu Lâm thật không?

Hạ Vĩ đáp:

- Thật thật, giả giả, khó mà biết được.

A Liệt hỏi Âu Dương Tinh:

- A Tinh! Cô có biết phải chăng hắn là người phái Thiếu Lâm?

Âu Dương Tinh đáp:

- Coi kiểu cách cầm đao của hắn thì tựa hồ là một tay cao thủ phái thiếu Lâm.

A Liệt quay lại ngó rồi hỏi:

- Nếu vậy thì Cực Lạc giáo chủ cũng đến đây rồi. Có đúng thế không?

Hạ Vĩ cười lạt đáp:

- Ngươi hỏi nhiều quá. Nhưng ta nói cho ngươi hay cũng chẳng hề chi. Giáo chủ còn có việc trọng đại khác, ngài chưa tới. Nhưng nơi đây chẳng thiếu gì cao thủ. Đừng nói bọn trẻ nít các ngươi mà ngay những nhân vật vào cỡ Trình Huyền Đạo đến thì được nhưng đi thì không xong.

A Liệt trợn mắt lên thoá mạ:

- Cái đó chưa chắc! Trình Chân nhân là một nhân vật rất cao minh ở phái Võ Đương.

Bụng dạ quảng bác, đâu có ti tiện vô liêm sĩ như ngươi?

Chàng mở đầu bằng câu này rồi tiếp tục thóa mạ liên hồi mười mấy câu mới dừng lại.

Hạ Vĩ hững hờ đáp:

- Ngươi bất quá là đứa con nít vô tri. Bây giờ ngươi tha hồ thóa mạ cho sướng miệng lát nữa đại giá giáo chủ tới đây, ngươi sẽ hiểu bản giáo lợi hại thế nào.

Hắn chưa dứt lời, đột nhiên A Liệt nhẩy xồ lại vung quyền đánh tới nhanh như điện chớp.

Động tác của chàng đã vô cùng mau lẹ lại đột ngột phi thường. Đồng thời chàng chẳng để ý gì đến sự an nguy của thân mình, đem toàn lực đánh một đòn khủng khiếp.

Đòn đánh trên đời hiếm có này, nay Hạ Vĩ mới gặp là lần thứ nhất. Hạ Vĩ vung đao chém vào cắnh tay đối phương. Ngực hắn trúng quyền của A Liệt mà thoi quyền này lại ở cánh tay kia phóng.

Hạ Vĩ tuy võ công tinh thâm đến trình độ người thường cầm thiết trùy giáng xuống hắn cũng chịu được, người vẫn đứng trơ như đá, vững như đồng. Nhưng lần này thật là quái lạ! A Liệt đánh một quyền làm cho cả người hắn bị hất tung lên khỏi mặt đất, đập vào tường đánh " binh " một tiếng rồi mới té huỵch xuống đất.

Cánh tay A Liệt vẫn không việc gì. Chàng tung mình xông ra ngoài cửa.

Bỗng một lưỡi dao nhằm bổ xuống đầu chàng. Mé bên lại có một cây thương đâm xéo tới. Tiếng gió rít lên vù vù nhằm đâm vào bụng dưới A Liệt.

Cả hai cây khí giới đánh tới rất nguy hiểm. Đừng nói A Liệt à người không hiểu võ công, mà cả nhân vật bản lãnh phi thường cũng phải ghê cho đối phương đều là cao thủ hạng nhất.

Người chàng đang xông thẳng về phía trưởc thì đồng thời một đao một thương nhằm đánh vào mình.

Gỉa tỷ hai cây binh khí này phát huy toàn lực và không bị A Liệt vươn tay cướp khí giới cứ để đánh trúng thực sự vào người chàng thì luồng chân khí trong mình có chống được hay không cũng chưa biết. Nhưng hiện giờ không ai ngờ chàng xông ra cửa một cách đột ngột. Địch nhân ra chiêu trong lúc thảng thốt, lại thấy chàng vươn hai tay đoạt đao thương, khiến cho chiêu thức phải trệch đi. Biến thế này dĩ nhiên làm cho đòn đánh giảm sức khá nhiều.

Đầu A Liệt chịu đựng một đao, bụng chàng chịu đựng một thương, mà chàng chẳng những không té xuống, lại còn tăng gia tốc độ chạy nhanh hơn. Đồng thời chàng tiện tay đoạt được thanh trường đao rồi vọt ra khỏi nhà.

Lúc này A Liệt không ẩn mình nữa mà ra sức chạy cho mau. Trong đêm tối bóng chàng như một cơn gió thoảng, chớp mắt đã không thấy tông tích đâu nữa.

Trong nhà lại thêm năm, sáu bóng người ào ạt nhảy ra rượt theo.Nhưng chàng bao lâu một hồi còi lanh lảnh thét lên từ trong xóm vọng ra miền khoáng.

Lát sau trong gian nhà kia đèn lửa sáng chưng. Người đến tụ tập rất đông đảo. Trừ hai mỹ nữ áo xanh và hai hán tử xấu xa là để lộ chân tướng, còn ngoài ra mọi người đều mặc áo trường bào chùng đến gót chân và che cả đầu lẫn mặt.

Một người che mặt đảo mắt nhìn quanh, cất tiếng lạnh lùng hỏi:

- Được lắm! Các ngươi về hết cả rồi. Chuyện này là thế nào?

Một người che mặt khác tiến lên một bước khom lưng đáp:

- Vụ này nói ra e rằng giáo chủ khó mà tin được. Thằng lỏi đó cõng Âu Dương Tinh xông ra khỏi căn nhà này còn đả thương cung phụng, lại đoạt mất trường đao của Lương cung phụng.

Cực Lạo giáo chủ tay trái nâng bông mai vàng trước ngực, khịt mũi cười lạt.

Mọi người không ai dám hở miệng. Sau một lúc, Liễu Phiêu Hương đứng bên giáo chủ cất tiếng hỏi:

- Nghiêm cung phụng! gã ở gia phái nào? Có bị thương không?

Nghiêm cung phụng đáp:

- Thủ pháp gã không vào chương pháp nào hết, thật không thể hiểu rõ gia phái gã.

Điều đáng sợ nhất là dường như gã đã luyện tấm thân sắt thép chém không vào.

Chương 38: Âu dương tinh phục tài hào kiệt

Nghiêm Cung Phụng ngừng một chút rồi đem tinh hình vừa qua thuật rõ lại.

Cực Lạc giáo chủ buông tay rời khỏi bông mai vàng hỏi:

- Nếu vậy thì quả nhiên đao thương chém không vào người gã. Nhưng khắp gầm trời dường như chưa ai luyện được trình độ này, huống chi là gã thiếu niên. Phải chăng ở trong còn có điều ngoắt ngoéo?

Liễu Phiêu Hương hỏi lại:

- Theo nhận xét của giáo chủ thì gã kia có báu vật gì hộ thân nên đao thương chém không vào phải không?

Cực Lạc giáo chủ gật đầu đáp:

- Đúng thế! Có điều bất luận gã nhân có bảo vật gì hộ thân mà trốn thoát ta cũng không nên coi thường gã. Vì cước trình gã mau lẹ đến trình độ chớp mắt đã mất hút, là võ công gã nhất định rất cao thâm.

Hắn ngửa mặt lên ngẩm nghĩ một lúc rồi tiếp:

- Hiện giờ là lúc bản giáo đang hưng thịnh, thế lực rất lớn, đột nhiên xảy ra biến cố đưa cường địch tới. Đó là ý trời muốn chúng ta phải rèn luyện thêm. Nếu chúng ta không dẹp được những trận sóng gió này, thì bản giáo tự nhiên không còn đất đứng.

Mọi người không ai dám nói gì. Chúng biết tác phong của giáo chủ là trước khi tuyên bố điều gì trọng đại, cũng đưa ra một thiên luận thuyết hùng hồn.

Quả nhiên Cực Lạc giáo chủ nói tiếp:

- Bàn cung trước nay quyết định cử hành đại hội đồng mỗi năm hai kỳ. Đây là thịnh điền duy nhất của bản cung. Nhưng lần này tạm phải thủ tiêu.

Liễu Phiêu Hương la lên:

- Ủa! Nếu vậy thật mất hết hứng thú! Mỗi năm chúng ta chỉ có hai đại hội...

Cực Lạc giáo chủ xua tay ngắt lời:

- Lần này nhất định phải hoãn cuộc đại hội. Đồng thời hết thẩy mọi người phải tập trung hành động vào công cuộc tiêu diệt hết địch nhân mới được.

Nghiêm cung phụng hỏi:

- Theo lời giáo chủ thì cả những người phụ trách công việc trong cung cũng phải điều động ra ngoài cả hay sao?

Cực Lạc giáo chủ đáp:

- Phải rồi! Tạm thời bản cung hãy đóng cửa. Đại bản doanh đem đi thiết lập nơi khác.

Bản tọa trịnh trọng tuyên bố:

Bất luận vị cung phụng nào mà bắt sống hoặc giết được Bạch Phi Khanh sẽ lập tức thăng lên chức phó giáo chủ. Nếu người lập được công này là cấp dưới thì lập tức lên chức cung plụng và được bản toa. truyền thụ bí nghê.....

Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Ngoài ra ai bắt tay giết được bọn Trình Huyền Đạo, bản tọa cũng đặc biệt trọng thưởng. Công việc của chúng ta hiện nay là truy sát hết mọi người đã biết được những điều bí mật của bản cung.

Liễu Phiêu Hương hỏi:

- Việc khẩn cấp hiện nay đại khái là chúng ta phải hợp lực đuổi bắt Bạch Phi Khanh cùng Âu Dương Tinh, có đúng thế không?

Cực Lực giáo chủ đáp:

- Đúng thế! Bản tọa đã sắp đặt kế hoạch cứ theo thứ tự thi hành. Việc trước mắt là phải đem toàn lực để giải quyết cho xong gã Bạch Phi Khanh.

Đèn lửa trong nhà sau đó tắt phụt. Quần ma ở trong bóng tối len lén rút lui.

Nhắc lại A Liệt cõng Âu Dương Tinh chạy như bay. Chàng chạy liền một mạch cho đến lúc trời sáng thì đã đi trên đường lớn được đến trăm dặm. Chàng dừng chân lại trong một cái quán nghỉ mát, định hạ Âu Dương Tinh xuống.

Âu Dương Tinh vội nói:

- Chúng ta không nên dừng lại ở đây vì mình đã để dấu vết cho bọn địch nhân theo dõi.

A Liệt lại lật đật ra đi. Chàng vừa rẽ vào đường nhỏ vừa hỏi:

- Không hiểu hiện giờ chúng ta ở địa phương nào?

Âu Dương Tinh đáp:

- Theo ta phỏng đoán thì đại khái gần tới Hứa Xương. Nếu cứ tiếp tục chạy về phía trước thì vào trong thành nghỉ ngơi.

A Liệt nói:

- Té ra chúng ta đã chạy quanh một vòng tròn. Thế là hỏng bét! Nếu cô nương đoán trúng thì bọn Cực Lạc giáo có thể đuổi kịp chúng ta một cách dễ dàng.. Âu Dương Tinh đáp:

- Đúng thế! Bọn ma quỉ này rất đáng sợ. Tên nào cũng che mặt không ai nhận được chúng. Khi chúng ra ngoài, chỉ cần để lộ chân tướng là biến thành những nhân vật thanh danh tốt đẹp. CàI đồ nghĩa là bọn địch khiến ta không biết đường đề phòng. Ngươi đã bỏ thanh đao đó đi chưa?

A Liệt hỏi lại:

- Tại hạ vẫn còn giữ. Phải chăng thanh đao này cũng là một dấu vết của bọn chúng?

Âu Dương Tinh đáp:

- Té ra ngươi đã nghỉ tới điều đó. Nếu vậy ngươi thông minh thật đấy chứ không phải ta thổi ngươi lên đâu. Bây giờ ngươi thử coi xem có ra manh mối gì không?

A Liệt chạy vào trong bụi cỏ tại một gốc cây lớn đặt Âu Dương Tinh xuống. Miệng chàng đáp:

- Tại hạ chẳng hiểu chi hết. Cô nương thử coi xem.

Âu Dương Tinh đón lấy binh đao xoay xở ngấm nghía một lúc rồi nói:

- Về thước tấc cùng hình thức thì thanh trường đao này rất giống đao thường, chẳng có chi đặc biệt. Nếu là người kiến văn hẹp hòi thì dù có coi đến mấy ngày cũng chẳng ra được manh mối gì.

A Liệt hỏi:

- Theo lời cô nương thì dường như kẻ khác không coi ra được mà cô nương đã nhận thấy có điều khác lạ phải không?

Âu Dương Tinh nở tlụ cười ngạo nghễ đáp:

- Đúng thế! Ta có thể tự hào gia học thâm uyên. Vì nhà Âu Dương đã thu thập rất nhiều cuốn sách nói về binh khí nên ta hiểu cả đến thứ binh khí giá trị vô cùng. Hàng ngày ta nghe những người trong nhà nghiên cứu, lý luận mới thành tay sành sỏi.

Nàng cầm trường đao trả lại cho A Liệt nói tiếp:

- Thoạt đầu ta coi thanh đao này thấy vết tay cầm đã phát giác ra chủ nhân của nó dùng nó làm vật hộ thân quí báu. Sau nửa nó là một thứ binh khí trầm trọng của sư môn truyền lại. Như vậy đã đủ tỏ nhữg người rèn luyện bằng đao này là nhữrg tay tuyệt nghệ không còn nghi ngờ gì nữa.

A Liệt hỏi:

- Nhưnn cô lương nói vậy thì vẫn chưa đoán ra được chủ nhân của nó là ai?

Âu Dương Tinh lườm chàng:

- Ngươi đừng vội tự khoe mình thông minh. Dĩ nhiên ta còn phải lý luận trước đã.

Nàng lên mặt nghiêm nghị như một vị lão phu tử giảng sách cho đồ đệ. Điệu bộ này khiến cho A Liệt nhớ lại ngày trước Âu Dương Tinh đã ép buộc chàng kêu nàng bằng sư phụ thì không khỏi mỉm cười.

Âu Dương Tinh trừng mắt lên ngó chàng nói:

- Thanh đao này vừa cầm nào trong tay đã cảm thấy nó nặng hơn đao thường nhiều thì biết rằng có chứa thép nguyên chất và đã được những tay thợ lành nghề đúc nên. Người thợ này muốn nó thành một thanh đao quí tất họ nghĩ cách khiến cho hình thù có chỗ đặc biệt khác với đao thường. Đại đao nào của phái Cửu cung lưu truyền lại có ba thanh nổi tiếng và hình thù đều giống như vậy.

A Liệt "ồ" lên một tiếng rồi hỏi:

- Té ra là thế! Nếu vậy người sử dụng đao này nhất định có mối liên quan với phái Cửu cung hay sao?

Âu Dương Tinh đáp:

- Há phải chỉ liên quan mà thôi. Chắc hắn là một tay cao thủ trong pháí đó, không còn nghi ngờ gì nữa.

A Liệt thấy nàng hào khí bồng bột, muốn làm cho tỏa nhuệ một phen để nàng thay đổi thái độ. Chàng liền chộp lấy cơ hội hất hàm cãi lại:

- Cái đó chưa chắc. Dù thanh đao này có phải là một danh phẩm của phái Cửu Cung, nhưng biết đâu nó đã chẳng lọt vào tay người khác? Bởi vậy tại hạ chỉ nói người sử dụng nó có mối liên quan với phái đó chứ không dám khẳng định:

Có đúng thế không?

Âu Dương Tinh chưng hửng. Tuy trong lòng nàng biết chàng nói có lý song ngoài miệng vẫn chẳng chịu thua, liền cãi lại:

- Nếu thanh đao này lọt vào tay kẻ khác thì nó chẳng có liên quan gì với phái Cửu Cung.

A Liệt lại cười nói:

- Xét theo tình lí thì người phái Cửu Cung rất trân quí đồ dùng của sư môn, quyết chẳng khi nào bị người lấy cắp mà không phát giác. Vì vậy cứ kiếm được kẻ cầm đao này bất luận họ cưỡng đoạt hay lấy được bằng cách nào thì người phái Cửu Cung cũng biết rồi và nhất định có mối liên quan hoặc ân oán gì với nhau. Tại hạ tưởng chúng ta hãy thám thính phái Cửu Cung hoặc giả tìm ra được manh mối.

Chàng ngừng lại một chút rồi đổi giọng ôn hoà nói:

- Chúng ta bất tất phải tranh biện nữa. Hiện giờ thanh đao này đối với chúng ta đã thành vật vô dụng.

Âu Dương Tinh ngạc nhiên hỏi:

- Tại sao vậy?

A Liệt đáp:

- Một là ta nó không hợp với cách sử dụng của mình lại khiến cho người ngoài chú ý.

Hai là đối phương thấy chúng ta giữ đao này tất nhiên úy kỵ mà khó bề điều tra ra người sử dụng.

Âu Dương Tinh thấy chàng nói rất có lý nhưng trong lúc nhất thời nàng chưa nghĩ ra được nên xử trí bằng cách nào, bất giác cất tiếng hỏi:

- Vậy nên làm thế nào?
A Liệt đáp:

- Chúng ta đành phế bỏ thanh đao này nhưng đừng để đối phương kiếm thấy. Có thế mới được hai điều lợi.

Âu Dương Tinh hỏi:

- Có điều gì lợi?

A Liệt đáp:

- Điều thứ nhất là chủ nhân mất thứ binh khí chuyên dùng thành thuộc, do đó võ công phải kém sút. Điều thứ hai là khiến đối phương sinh lòng ngờ vực, không hiểu được bọn ta đã biết được những điểm nào? Cất thanh đao ở đâu? Như vậy là chúng ta thắng đối phương về đường tâm chế.

Âu Dương Tinh nói:

- Phải lắm! Ngươi chôn thanh đao này xuống đất rồi làm ký hiệu để nhớ lấy là được.

A Liệt đáp:

- Cô nương nói vậy rất có lý.

Đoạn chàng lập tức đi chôn đao. Sau một lát lại trở về bên mình nàng.

Âu Dương Tinh nói:

- Theo chỗ ta biết thì người phái Cửu Cung hiện thời lưu lạc tản mát không còn mấy.

Tứ hai ba chục năm trước họ đã gia nhập vào Thanh Long hội. Vậy người sử đao này chắc là một nhân vật có địa vị khá lớn ở hội Thanh Long.

A Liệt đối với một bang hội lớn là hội Thanh Long đã có một ấn tượng sâu xa, vì nó là một trong bảy môn phái lớn đã tham dự vào việc tiêu diệt nhà họ Tra ở Hoá Huyết môn.

Chàng đã được gặp Tam đương gia Hứa Thái Bình ở bang hội này. Nhưng chàng không dám nói ra để Âu Dương Tinh nhận thấy mình hiểu biết nhiều mà sinh dạ hoài nghi. Chàng nghĩ một lúc rồi hỏi:

- Tại hạ dường như đã nghe có người nói đến Thanh Long hội, nhưng không hiểu những tay cao thủ ở phái này có bao nhiêu người sử đao?

Âu Dương Tinh từ từ trở lại thái độ nghiêm nghị đáp:

- Ta cho ngươi hay:

Thanh Long hội vốn không phải là một mồll pha l võ làm mà là một bang hội do nhiều tay cao thủ võ lâm cùng nhau tổ chức. Nếu miễn cưỡng coi đó là một môn phái thì mấy chục năm nay nó đã sản xuất ra rất nhiều cao thủ. Lớp người dựng ra tổ chức này hoặc đã chết già, hoặc đã qui ẩn gần hết rồi. Theo chỗ ta biết thì những tay cao thủ nổi danh ở Thanh Long hội hiện còn hai người.

Một là Tam đương gia Hứa Thái Bình và một người nữa là Ngũ đương gia Lôi Đồng. Cả hai người này đều là nhân vật vào hàng nhị đại trong bang hội đó, nên không hiểu người nào thuộc phái Cửu Cung. Không phải ta nói khoe:

hiện giờ số người giang hồ biết rõ nội tình phái Cửu Cung lèo tèo chẳng có mấy.

A Liệt chau mày một mặt để đối phó với thái độ bác bậc của Âu Dương Tinh bằng cách tỏ vẻ bất mãn, một mặt vì nội vụ phức tạp khiến chàng phải nhức đầu. Chàng nói:

- Cô nương bảo phái Cửu Cung có ba thanh đao nổi tiếng này và hai người sử dụng loại đó là Hứa Thái Bình và Lôi Đồng cũng chẳng có chi là lạ. Suy xét sau hơn một bước thì ba thanh đao mới mất có một vậy còn những hai. Ta phải tìm cách nào lấy được một thanh nữa mới có thể điều tra cho biết manh mối. Như vậy bất luận mình đoán trúng về khía cạnh nào cũng chưa đủ để tìm ra được ngay người bí mật gia nhập Cực Lạc giáo kia là ai? Hỡi ơi!

Đây quả là một vấn đề khó giải quyết!

Âu Dương Tinh giật mình kinh hãi nghĩ thầm:

- Gã này quả nhiên không phải tầm thường mới suy tưởng ra đựợc nhiều đạo lý như vậy. Nàng liền hỏi:

- Theo ngươi tính toán thì liệu chúng ta có hy vọng điều tra ra được chủ nhân thanh đao này là ai không?

A Liệt đáp:

- Nếu chúng ta hên vận thì tuy vụ này lắm điều rắc rối, vẫn có thể tra ra được.

Chàng ngừng lại một chút rồi hỏi:

- Có điều tại hạ chưa rõ là Hạ Vĩ tự xưng ở phái Thiếu Lâm, chẳng hiểu có đúng không?

Âu Dương Tinh đáp:

- Dù ta mới coi qua một chiêu đao pháp cũng nhận ra khí thế và thủ thức hắn rất giống đệ tử Thiếu Lâm. Còn hắn có phải là Hạ Vĩ thật không thì ta chưa rõ?

A Liệt lại hỏi:

- Phái Thiếu Lâm quả có người tên là Hạ Vĩ ư?

Âu Dương Tinh đáp:

- Đúng thế! Hạ Vĩ là một nhân vật có danh vọng ta tưởng hắn không đến nổi bị thương về thoi quyền đầu tiên của ngươi mới phải. Có khi hắn là một tên đồ đệ nào khác ở phải Thiếu Lâm mạo danh Hạ Vĩ cũng chưa biết chừng A Liệt ngẫm nghĩ một chút rồi nói:

- Nhất định hắn là Hạ Vĩ rồi. Nếu hắn không phải là một tay cao thủ thì quyết nhiên Cực Lạc giáo không để hắn phụ trách việc dụ địch trọng yếu này. Hẳn cô nương còn nhớ lúc cô nói huỵch toẹt hắn là địch nhân, hắn vẫn thản nhiên và coi bọn mình là cá mắc lưới rồi. Nếu Hạ Vĩ là tay cao thủ võ lâm thì đúng hắn đấy.

Những lời phán đoán này rất tinh tế khiến Âu Dương Tinh chẳng thể không phục. Nàng nói:

- Hay lắm! Dù hắn đúng là Hạ Vĩ nhưng người đã bị trọng thương thì chẳng thể phụ trách công việc trọng đại trong Cực Lạc giáo được và đối với chúng ta không còn có chỗ nào để lợi dụng.

A Liệt lộ vẻ suy nghĩ mong lung chậm rãi nói:

- Cái đó còn tùy ở nơi chúng ta có biện pháp hay không. Tỷ như ta lợi dụng con cờ Hạ Vĩ để lôi cuốn phái Thiếu Lâm vào phe chống đối Cực Lạc giáo thì dĩ nhiên rất bổ ích.

Lúc này trời đã sáng rõ. Trên đường quan lộ tiếng xe ngựa nhộn nhịp vang lên.

A Liệt ẩn ở gần bên đường dòm ngó một lúc rồi quay lại bảo Âu Dương Tinh:

- Thương thể của cô nương còn phải điều trị cho lẹ. Nếu không thì chúng ta chỉ có phần chịu đòn chứ không đủ sức phản kích.

Âu Dương Tinh đáp:
- Ta cũng nghĩ đến phải mau phục hồi nguyên khí.

A Liệt nói:

- Giả tỳ là người khác thì tại hạ có cách giúp được. Nhưng thể chất của cô nương khác với người thường, tại hạ e làm hại cho cô.

Âu Dương Tinh không hiểu hỏi lại:

- Ngươi nói vậy là nghĩa làm sao?

A Liệt đáp:

- Tại hạ thông hiểu về tính chất hoa cỏ, và biết đường chữa bệnh. Dù là nội thương tại hạ cũng chữa được dễ dàng. Nhưng lần trước thấy cô nương chỉ vì uống một chung trà có thuốc giải độc mà cô đau đớn cơ hồ không chịu nổi nên tại hạ sợ thể chất cô khác người thường mà không dám ra tay điều trị.

Âu Dương Tinh nói:

- Miễn là thuốc của ngươi đừng có tính chất giải độc là chẳng có điều chi đáng ngại.

A Liệt nói:

- Vậy cô nương có mưốn thử một lần coi? Tại hạ vừa thấy mấy thứ hoa cỏ có thể dùng vào việc trị nội thương cho cô.

Âu Dương Tinh đáp:

- Dĩ nhiên ta muốn thử lắm! Nhưng ở đây không có nồi niêu cùng bếp lò thì nấu thuốc làm sao được?

A Liệt đáp:

- Không cần! Chỉ việc lấy một chút nước là được.

Dứt lời chàng xoay mình chạy đi. Lần sau cùng trở về với hai thứ thực vật!

Âu Dương Tinh xé một mảnh áo. A Liệt dùng mảnh áo bọc nắm hoa cỏ rồi vặn thật mạnh cho chảy nước ra nhổ vào miệng Âu Dương Tinh.

Âu Dương Tinh nuốt nước cỏ, sau một lúc mặt nàng trắng bệt cấc giọng yếu ớt nói:

- Hỏng bét! Ta cảm thấy đầu nhức mắt hoa, thân thể nhu nhược. Trái tim đập loạn lên:

A Liệt giật mình kinh hãi. Bây giờ chàng càng hiểu rõ thể chất nàng hoàn toàn khác người. Hiện trạng nàng càng suy nhược và biến thành nguy ngập.

Âu Dương Tinh người mệt lử nằm lăn vào lòng A Liệt, thều thào nói:

- Tạ.. e rằng...nguy mất.

A Liệt giật mình kinh hãi ôm chặt lấy nàng, giải thích:

- Không sao đâu! Mấy thứ hoa cỏ này không làm chết người được. Dù thể chất cô không giống người thường thì cũng chỉ khó chịu một lúc mà thôi, chớ chẳng hề xẩy chuyện bất trắc.

Âu Dương Tinh nói:

- Trái tim ta dường như sắp ngừng đập. Ngươi thử nghe coi.

A Liệt trong lòng cực kinh hãi nhưng ngoài mặt vẫn làm ra vẻ tự tin đáp:

- Đâu có chuyện đó được. Để tại hạ thử nghe coi.

Chàng cúi xuống trước ngực để nghe trái tim nàng đập thì thấy tâm trạng bình thường chẳng có chi kỳ quái. Chàng thở phào một cái nhẹ nhõm.

Gặp lúc thần kinh không căng thẳng, A Liệt liền cảm thấy ngực của cô gái khác với đàn ông, nẩy ên bừng bừng, khiến chàng úp mặt vào sâu hơn. Đồng thời trên xiêm áo nàng cũng tỏa một mùi hương đưa vào mũi.

Ban đầu bao nhiêu tâm lý chàng chú ý hết vào trái tim đập của Âu Dương Tinh vì chuyện này có liên quan đến sự sinh tử tồn vong nên đầu óc khẩn trương không nghĩ đến chuyện khác, còn bây giờ chàng yên tâm lại thì mối cảm giác đê mê khiến trái tim chàng đập mạnh hơn, tâm hồn say sưa ngây ngất.

Nên biết A Liệt không phải là người xa lạ với mối quan hệ nam nữ, nên sự tiếp xúc với người khác phái thức tỉnh những kinh nghiệm quá khứ khiến lòng chàng rạo rực.

Âu Dương Tinh cất tiếng hỏi:

- Phi Khanh! Phải chăng có điều không ổn?

A Liệt hàm hồ đáp:

- Tại hạ vẫn không thấy gì khác lạ.

Chàng miễn cưỡng ngửng đầu lên liếc mắt nhìn tấm thân Âu Dương Tinh phô bày một cảch quyến rũ đến điên đảo tâm hồn. Nhưng chàng lại cảm thấy mục quang của nàng có ẩn dấu một ý nghĩa khôn tả.

A Liệt đột nhiên phát sinh cảnh giác tự hỏi:

- Nàng đang nghĩ gì vậy?

Hai người yên lặng nhìn nhau một hồi. Cặp mắt trong sáng của Âu Dương Tinh dường như choáng lộ vẻ trào lộng giảo hoạt.

A Liệt chấn động tâm thần tự hỏi:

- Phải chăng nàng đã biết vừa rồi ta đối với nàng có ý niệm ngoắt ngoéo nên nàng ngấm ngầm chê cười? Không chừng nàng cố ý lừa gạt để ta làm như vậy cho bại lộ chỗ xấu xa của mình?

Tuy nhiên vẻ giảo hoạt trào lộng của Âu Dương Tinh chỉ là bản năng của một cô gái, chứ không phải do tâm cơ ngụy kế phát ra, nhưng cái đó cũng làm cho A Liệt cực kỳ bẽn lẽn, chàng khác kẻ làm điều tội lỗi ngấm ngầm bị người khác bắt gặp.

Chàng liền cất tiếng để che lấp:

- Tâm trạng cô nương có việc gì đâu?

Âu Dương Tinh sắc mặt xanh lợt thoáng lộ nụ cười, nhưng không nói gì. A Liệt không hiểu nguyên nhân cái cười của nàng. Chàng không nhịn được hỏi:

- Cô cười gì vậy?

Âu Dương Tinh đáp:

- Nếu ngươi không tức giận thì ta sẽ nói cho ngươi nghe.

A Liệt nghĩ bụng:

- Nàng bắt đầu chế giễu ta rồi đây.

Miệng chàng đáp:

- Được rồi! Nhất định tại hạ không tức giận chi hết.

Âu Dương Tinh hỏi:

- Dường như ngươi cũng hơi biết về y đạo. Có đúng thế không?

A Liệt thầy nàng nói vậy không khỏi ngạc nhiên, gật đầu đáp:

- Đúng thế! Tại có biết sơ qua về y đạo.

Âu Dương Tinh nói:

- Theo chỗ ta biết thì lúc thầy lang xem mạch bịnh nhân không ngoài mắt trông, tai nghe, miệng hỏi. Nhưng ngươi còn thêm một yếu quyết nữa. Ai đã dạy ngươi điều đó?

A Liệt hơi đỏ mặt lên đáp:

- Cái đó có phải bí quyết gì đâu.

Âu Dương Tinh cười nói:

- Thế là phải lắm. Nếu đó là một bí quyết thì nên đem ông thầy đó mà giết đi. Theo chỗ ta biết thì trong cung cấm hoặc ở nhà quyền quí cao sang, nữ quyến có mời thầy thuốc chẩn mạch chỉ dùng một sợi dây buộc vào cổ tay nữ bệnh nhân, còn một đầu thò ra ngoài trướng Thầy lang cầm đầu giây chẩn mạch, không được nhìn thấy mặt cùng sờ vào cổ tay bệnh nhân. Khi nào họ để cho thầy lang cúi xuống trước ngực mà nghe tim đập?

A Liệt nghe nàng nói tới đây, thẹn quá mặt đỏ đến mang tai.

Chàng bị cặp mắt trong suốt của đối phương nhìn chằm chặp thành ra chân tay luống cuống. Không kịp nghĩ gì nữa, chàng ấp úng đáp:

- Tại hạ nhất quyết không có lòng khinh bạc mà vì lúc bồn chồn trong dạ không kịp suy nghĩ kỹ càng.

Âu Dương Tinh mỉm cười nói:

- Ngươi nói vậy thì có khác gì tên hung thủ nói nhân lúc phẩn khích quá độ giết người đề mong quan toà xử cho vô tội?

Tuy nàng vẫn trảo lộng không chịu buông tha mà thái độ rất ôn hàa. A Liệt không có đường đón đỡ được liền phát sinh ý niệm phản kháng.

Chàng lắc đầu đáp:

- Sao cô lại tỷ dụ một cách kỳ cục như vậy? Giết người là hủy diệt, người chết không sống lại được. Còn cử động của tại hạ vì trong lòng nóng nẩy cứu người, bất quá chỉ ra ngoài lễ giáo một chút, phạm vào câu nam nữ thọ thọ bất thân, một câu sáo ngữ để phòng ngừa bọn nam nữ không giữ mình nghiêm cẩn.

Âu Dương Tinh gật đầu nói:

- Ngươi nói cũng có lý. Gặp trường hợp nguy nan, dĩ nhiên không hề câu nệ lễ pháp thông thường, tỷ như một người đàn ông nắm tay một cô gái ở dưới nước kéo lên cho khỏi chết đối. Nhưng nếu người đàn ông lại nhân cơ hội đó mà nãy ý niệm thâu hương thì không được.

Chương 39: Cánh hoa đàm cứu người trúng độc

Âu Dương Tinh có ý chê vụ A Liệt gặp nàng ở trong miếu chàng đã nhân lúc nguy nan gây ra bởi Quỉ yếm thần tăng Tăng Lão Tam mà hôn lén nàng. Chàng lẽn bẽn nghĩ thầm:

- Hiển nhiên nàng khó chịu với ta. Hay là bây giờ ta không lý gì đến nàng nữa⬦ Vừa nghĩ đến đây, chàng buông tay ra đáp:

- Cô nương nói vậy là nhận xét tại hạ có lòng khinh bạc. Nếu cô nương đã ghét cay ghét đắng tại hạ thì chúng xa rời nhau là hơn.

Âu Dương Tinh dương cặp mắt thao láo chiếu ra những tia sợ hãi rồi nàng chau mày.

Thái độ này khiến cho người sanh lòng lân tuất, nhưng mặt khác nó tỏ cho đối phương biết là không chịu bỏ qua.

A Liệt cũng nghĩ tới điểm sau, chàng khẻ đẩy nàng ra muốn để nàng ngồi dậy. Chàng nói:

- Chẳng phải tại hạ không muốn giúp đỡ cô nương mà cảm thấy chúng ta ở một chỗ với nhau không còn ý nghĩa nữa, nên tại hạ ra đi. Vòm trời bát ngát, biển trời mờ mịt. Từ đây khó lòng gặp nhau. Mong rằng cô nương quên hết chuyện này đi.

Âu Dương Tinh không ngồi dậy, nàng tựa đầu vào vai A Liệt. Mớ tóc quây quẹt cả vào mặt vào cổ chàng.

Nàng khẽ nói:

- Ủa! Thực ra ta không nên nói nhiều làm cho ngươi bực tức. Phải chăng trong thâm tâm ngươi đang thóa mạ ta?

A Liệt nhớ đến lời hứa nhất quyết không nổi lòng bực tức, chàng đâm ra ngượng mặt vì bậc đại trượng phu mà lại không thủ tín với một cô gái.

Chàng vội chữa:

- Đây là tại hạ nói chuyện đời. Cô nương thử nghĩ coi bây giờ tại hạ đã nên đi chưa?

Âu Dương Tinh thều thào đáp:

- Nếu quả ngươi vỗ đít ra đi thì ta cũng chẳng làm thế nào được. Ngươi định bỏ ta ở đây chăng? Tuy ta đã luyện võ công, nhưng bây giờ mạng sống còn chưa biết có giữ được không, lấy đâu ra lực lượng để tự bảo vệ cho mình? Dù là người tầm thường muốn khinh khi ta cũng chịu.

A Liệt nói:

- Trong mình tại hạ còn có việc trọng yếu phải làm, nên mới nóng lòng ra đi, chứ không phải có ý bỏ mặc cô nương chẳng nhìn gì đến.

Lý do chàng nói đây ai nghe cũng biết là miễn cưỡng. Nhưng Âu Dương Tinh không trêu chọc chàng nữa, nàng nói:

- Nếu quả ngươi có việc trọng yếu thì cứ việc đi đi. Ta nằm đây một lúc, may ra khôi phục được chút lực lượng rồi tự mình dò lần vào Hứa Xương tìm nơi nghỉ ngơi cũng được.

A Liệt nói:

- Bây giờ mà cô gặp người Cực Lạc giáo thì chẳng khác gì con cá trên thớt để cho người muốn băm vằm mổ xẻ thế nào cũng được.

Âu Dương Tinh đáp:

- Bọn Cực Lạc giáo tuy cục xúc hèn hạ, hành động vô pháp vô biên, nhưng dù sao họ cũng còn úy kỵ Oai danh của gia phụ, chắc chẳng dám làm gì ta.

A Liệt nghĩ bụng:

- Cô nói thế thì lạ thiệt! Bọn họ là những nhân vật tà giáo, hành tung bí mật, thiên hạ ít người biết tới. Đến lúc phụ thân cô mà được tin cô bị hại thì đã mây tan khói tỏa, chẳng còn chứng cớ gì, có muốn báo thù cũng khó lòng. Khi nào chúng lại không dám?

Dĩ nhiên chàng cũng hiểu cô lấy cách thoái để mà tiến, cố ý nói ra không cần gì, nhưng kỳ thực trong lòng cô không nghĩ thế.

Chàng liền nói:

- Nếu cô không phản đối thì tại hạ chờ đến lúc cô phục hồi sức khỏe sẽ xa rời.

Chàng dừng lại không thấy đối phương tỏ ý phản đối, liền nói tiếp:

- Tại hạ muốn trông vào thời vận, đi tìm một căn nhà cô đơn mà chủ nhân chịu giữ bí mật cho thì chúng ta tới đó ở trọ năm ba ngày.

Lúc chàng nói tới đây, bất giác nghĩ tới Phùng Thúy Lam đang bị bọn Cái Bang truy tầm, tình thế cực kỳ nguy hiểm. Chàng cần phải tìm đến nàng cho lẹ, đưa tin cho nàng hay để biết đường mà trốn tránh. Chàng lo lắng sau năm ba ngày mới đi báo tin thì chậm mất rồi.

Vì vậy chàng vừa lo thay cho Phùng Thúy Lam, vừa tự thẹn với lòng mình.

Bỗng nghe Âu Dương Tinh vui vẽ đáp:

- Nếu chúng ta tìm được căn nhà phong cảnh u nhã để trọ mấy ngày cho khoan khoái thì hay biết chừng nào!

A Liệt gật đầu. Chàng cầm lấy bàn tay ngọc để chẩn mạch thì cảm thấy dường như bệnh trạng nàng khá lắm. Nhưng thực ra về đường chẩn mạch chàng mới học được ở lão Ngôn trong thời gian ngắn ngủi, chứ chưa kinh nghiệm lần nào, nên tuy chàng nhận tay Âu Dương Tinh không có điều gì đáng ngại mà chàng không dám nói quyết.

Âu Dương Tinh hỏi:

- Ngươi thấy thế nào?

A Liệt đáp:

- Chung quanh bụng dưới cô còn hơi đau phải không? Nếu tại hạ đoán không lầm thì cô cần nghỉ năm ba ngày mới bình phục được.

Âu Dương Tinh nói ngay:- Ngươi nói đúng lắm. Y đạo ngươi rất cao minh.

A Liệt gượng cười đáp:

- Tại hạ chưa biết gì mấy, đâu có thể nhận là cao minh được?

Chàng nghĩ thầm:

- Mình bịa chuyện như vậy để thử cô mà cô cũng thừa nhận, đủ tỏ cô đã dối mình.

Tuy A Liệt phát giác Âu Dương Tinh giả vờ mang bịnh, nhưng thủy chung không dám nhất quyết, chàng phải nín nhịn không nói huỵch toẹt ra để thử lại lần nữa.

Chàng liền nói:

- Cô hãy nằm yên đây đừng có cử động nào khác. Tại hạ đi kiếm một nơi yên nghĩ cho vừa ý. Âu Dương Tinh hỏi:

- Ta đi với ngươi không được hay sao?

A Liệt đáp:

- Chẳng phải là không được, nhưng làm thế khiến người ta chú ý và sinh lòng ngờ vực. Có khi họ sợ làm phiền mà không chịu cho mình ở đậu.

Âu Dương Tinh thấy chàng nói có lý liền giục?

- Vậy ngươi đi lẹ lên!

A Liệt đừng dậy cất bước. Chàng vừa trở gót, bỗng dừng chân quay lại hỏi:

- Cô ở đây một mình có sợ không?

Âu Dương Tinh đáp:

- Ta không sợ. Ngươi cứ yên tâm mà đi.

A Liệt cố ý làm ra bộ cao hứng, hỏi:

- Sao cô lại không sợ? Nếu có kẻ thấy cô xinh đẹp lại nằm một mình mà không sức kháng cự, họ đem lòng khinh mạn thì làm thế nào?

Âu Dương Tinh đáp:

- Ta làm gì mà họ khinh mạn ta? Nếu họ trêu chọc, ta đã có cách để họ chỉ đụng vào người ta một chút là chết nhăn thây tức khắc. Bằng không thế ta chỉ kề miệng vào miệng họ là họ phải trúng độc chết tươi.

Nguyên nàng xuất thân ở một thế gia chuyên dùng độc. Nàng nói câu này là đúng sự thực, A Liệt bất giác thè lưỡi ra nói:

- Giỏi quá! Hôn người để mà giết thì thật là một thủ đoạn khủng khiếp!Âu Dương Tinh cười nói:

- Ngươi bất tất phải sợ hãi. Chẳng phải suốt ngày suốt đêm lúc nào ta cũng nắm chất độc. Chỉ khi nào gặp cơn nguy cấp mới phải làm như vậy mà thôi.

A Liệt lắc đầu nói:

- Đó là một điều đại bí mật, tưởng cô không nên nói cho tại hạ biết.

Âu Dương Tinh hỏi:

- Ngươi là kẻ nhát gan, có cho hay cũng chẳng hề chi. Chẳng lẽ ngươi lại dám hôn ẩu ta ư?

A Liệt đáp:

- Không phải câu chuyện như vậy. Tinh thực mà nói thì mối tình của con người có lúc cầm lòng không đậu. Thế mà cô nương lại nói rõ điều bí mật không ngậm độc suốt ngày thì là bất tri.

Âu Dương Tinh nở một nụ cười say đắm nói:

- Ý ta muốn tìm cách cho người hiểu ngầm, nhưng ngươi ngốc qúa mà không thì cũng là hạng ngây ngô chất phác.

Phải chăng câu này cô có ý ngấm ngầm chỉ thị A Liệt? Hay là cô muốn trêu chọc chàng đã hôn cô bữa trước.

A Liệt bị Âu Dương Tinh làm cho hổ thẹn, vừa hứng khởi, vừa lo âu.

A Liệt nghiến răng quay đầu chạy đi, tựa hồ gạt bỏ mọi chuyện trong đầu óc.

Chàng đi được mấy dặm thì thấy bốn mặt hoang lương. Trên sườn đồi ở phía xa xa có một toà phòng ốc, xung quanh bao bọc lũy tre. Cảnh trí rất thanh nhã tỉnh mịch.

A Liệt cả mừng nghĩ bụng:

- Nơi đây rất quạnh hiu. Phía sau phía trước đều không có nhà ở. Hoặc giả bên kia mới có thôn xóm nhỏ. Căn nhà này tựa hồ cách biệt thế gian. Ta thử lại đó coi, nếu chủ nhân chịu cho ở đậu thì dù có phải trả ít tiền cũng chả sao.

Chàng nghĩ vậy liền chạy tới. Khi đến gần mới phát giác ra phía trước căn nhà có một con đường vòng vèo trên sườn núi mà không hiểu thông tới đâu. Con đường này đã cỏ dại mọc đầy, tựa hồ không may khi có người qua lại.

A Liệtt quan sát hoa cỏ đã quen. Chàng vừa trông liền biết ngay những cỏ dại trên đường dường như vừa bị bánh xe lướt qua.

A Liệt đứng trước dậu cây cao tới ngực ngó vào phía trong thì thấy tòa nhà khá rộng và kiên cố. Bên cạnh nhà này lại có tẩu ngựa và buồng để xe. Một cổ xe ngựa hiện đậu lại đó.

Căn nhà ở bên sườn núi, coi bề ngoài cách trang trí rất thanh nhã, phòng ốc kiên cố tỏ ra là một nhà quí phái. Như vậy trong nhà có xe có ngựa là sự thường nhưng A Liệt cảm thấy có điều không ổn.

Ban đầu chàng không thấy điều chi khác lạ. Sau một lúc nhận xét kỹ càng mới khám phá ra chuyện bất thường.

Nguyên con ngựa trong tẩu không ngớt thở phì phì. Vó ngựa đạp xuống ván gỗ bật lên tiếng thình thỉnh.

Chàng định tiến vào xem vì lẽ gì con ngưa. có trạng thái như vậy. Không hiểu nó mắc bệnh hay nó đói khát?

Chàng còn lấy làm lạ hơn là con ngựa đã không ngớt có cử động bất thường mà sao người trong nhà lại không trông nom tới?

Chàng tự hỏi:

- Chẳng lẽ ngưởi nhà này đi vắng hết nếu không ai chiếu cố cho con vật?

Chàng liền cất tiếng hỏi:

- Trong nhà có ai không?

Chàng hỏi liền bốn, năm câu vẫn không thấy tiếng người đáp lại liền đẩy cổng tiến vào. Vào đến cửa, chàng giơ tay lên khẽ đẩy thì cánh cửa mở ra liền.

Nguyên cửa này bên trong không cài then.

A Liệt chẳng phải là phường vô lại, thấy chủ không ở nhà, chàng không tiện sấn vào.

Nhưng phía trong cửa có ngưới nằm sóng sượt khiến A Liệt vừa nhìn thấy đã giật nãy mình lên. Chàng cúi xuống điều tra thì thấy người này tóc đã hoa râm. Quần áo mặc trong mình may bằng tơ lụa rất đẹp. Vừa trông đã biết ngay là người giầu có.

Người này nằm úp sấp dưới sàn nhà. Một tay vươn ra phía trước. Cái tư thế tựa hồ đang định lấy vật gì nhưng chưa với được đã té xuống.

A Liệt xoay chuyển ý nghĩ bụng bảo dạ:

- Phải rồi! Y muốn mở cửa đi ra, nhưng không hiểu vì lẽ gì vừa rút then cài liền té xuống. Chẳng hiểu họ còn sống hay đã chết rồi?

Kể ra gặp án mạng này chẳng ai muốn rước lấy phiền lụy vào thân, vì sợ động đến quan nha. Không khéo mình là người ngay mà bị vướng vào vòng tội lỗi.

Chương 40: Sợ Người đẹp Thử Lòng Không Dám Lần Khân

A Liệt một là tuổi nhỏ tính nóng hai là thấy tình trạng con ngựa mà phán đoán nhận ra vụ này mới phát sinh, nếu không thì con vật đã đói quá tất phải thét lên be be.

Chàng thò tay sờ mạch thì thấy người giá lạnh tựa hồ chết rồi nhưng chàng chưa chịu bỏ, tiếp tục chẩn mạch vì chàng nghĩ rằng dù là người mạnh khỏe đặt tay xuống đất một lúc cũng thành giá lạnh, huống chi người đã mất hết tri giác. A Liệt nghe rõ mạch còn chạy dù là chạy rất yếu ớt, Chàng thấy người còn sống thì trong bụng cả mừng, thầm nghĩ:

- Mình còn dừng lại là phải. Nếu đi rồi thành lỡ cơ hội.

Chàng liền bước vào ôm xốc người kia chạy vào căn phòng né bên.

A Liệt không rảnh để chú ý đến cách trần thiết trong phòng rất hoa lệ, chàng đạt người kia xung giường có giải đệm dầy rồi mới ngó lại bịnh nhân.

Người này vào trạc ngũ tuần, tướng mạo quê mùa hủ hậu. nhưng có vẻ thực thà trung hậu. Da mặt xám đen, hơi thở chỉ còn thoi thóp.

A Liệt vạch mí mắt lên coi thì lão này trúng độc. Chàng liền ung dung bước ra ngoài dòm ngó hoa cỏ trong vườn, nhưng không thấy thứ nào dùng để chữa bệnh được, liền tự nhủ :

- Ta đành phải dùng cánh hoa Tiên Đàm đề giải độc. Lão này đang lúc hôn mê không biềt ta dùng thuốc gì thì chàng thè đem vật chí bão này đồn đại ra ngoài giang hồ.

Nên biết cánh hoa Tiên Đàm là một vật dùng để cứu mạng quí báu vô cùng ! Chẳng những nó giải được bất cứ chất độc gì trên thế gian mà còn có công hiệu cải tử hoàn sinh.

Nếu vật đồ truyền ra ngoài là lập tức không biết bao nhiêu người tham tâm tìm cách tranh cướp. Hơn nữa hoa Tiên Đàm phải dùng rất hạn chế. Theo lời lão Ngôn nói trong thư thì mỗi cánh chỉ dùng được ba lần là bỏ.

Vì thế A Liệt chỉ dùng vào những trường hợp khẩn trương tối hậu, còn gặp trường hợp bình thường quyết chẳng chịu sử dụng.

A Liệt mở cuốn Kim đan thần công bên trong có cài hai cánh hoa. Chàng lấy một cánh xé làm ba, cầm một phần nhét vào miệng lão kia.

Chỉ trong khoảnh khắc màu xám đen trên mặt lão biến hết, da thịt trở lại hồng hào.

Bỗng lão thở phào một cái, nói :

- Buồn đến chết người !

Lão dương mắt lên nhìn thấy A Liệt, thì lộ vẻ ngạc nhiên. Đồng thời lão cảm thấy trong miệng có vật gì, liền nhổ ra coi nhưng cũng không hiểu.

A Liệt lên tiếng :

- Đây là dược vật. Tại hạ thấy các hạ nằm chết giầc liền dùng thuốc này để giải độc.

Cao tính đại danh các hạ là gì ? Tại sao có một mình ở đây? Và đã trúng độc hôn mê trong trường hợp nào ?

Nét mặt trung hậu của người kia lộ vẻ ngạc nhiên đáp:

- Tại hạ cũng không rõ duyên cớ vì đâu?

Lão ngẫm nghĩ một lúc rồi tiếp :

- Tại hạ họ Khương tên Trạch, người Khương gia tập, cách đây mấy dặm về phía tây bắc. Ngày trước tại hạ có học được một ít chữ nghĩa, thích vào chốn lâm tuyền ẩn dật, nên xa lánh chỗ phồn hoa dô bội, đến đây dựng tòa biệt dã...

Lão ngừng lại ngẫm nghĩ, A Liệt biết rằng lão chợt nhớ tới điều chi cổ quái, chàng không lên tiếng đề khỏi cắt đứt luồng tư tưởng của lão.

Sau một lúc Khương Trạch lại nói tiếp :

- Tại hạ đi cùng người tiểu thiếp tới đây. Vì nay là sinh nhật, y muốn tại hạ bầu bạn suốt ngày hôm nay. Hiện giờ là giờ gì ? Có phải trời đã xế chiều ?

A Liệt đáp :

- Không phải ! Hiện còn là buổi sáng.

Khương Trạch kinh hãi hỏi :

- Nếu vậy thì đã sang ngày thứ hai rồi. Tại sao không thấy bóng người tiểu thiếp của tại hạ ?

A Liệt đáp :

- Hoặc giả y có việc phải đi đâu, hay y về nhà cũng chưa biết chừng.

Khương Trạch hỏi:

- Sao y lại bỏ tại hạ Ở đây, một mình ra về ?

A Liệt dĩ nhiên không thể trả lời những vấn đề này. Ngày trước mà gặp trường hợp tương tự thì chàng chẳng thể nào nghĩ thêm được gì nữa, nhưng hiện nay chàng đã rút được kinh nghiệm khá nhiều về trò đời và biết lòng người ác độc, man trá, có thể làm hết mọi việc tỷ như Tổ đại thư tức Lục Minh Vũ phu nhân, bang chúa Cái Bang. Mụ đã yêu Lục Minh Vũ mà vẫn còn đi tìm cuộc vui mới lạ. Do đó chàng nghĩ ngay đến có thể là ái thiếp của Khương Trạch đã mưu hại lão.

Chàng liền hỏi :

- Khương lão tiên sinh !Vị phu nhân đó là người ở đâu, độ bao nhiêu tuổi?

Khương Trạch đáp :

- Y là người ở thôn xóm bên cạnh. Tại hạ kêu y bằng Lý Cơ, năm nay mới tuổi. Y chưa hiểu việc đời. Chắc y sợ quá nên bỏ chạy.

A Liệt nghĩ thầm :

- Lão tiên sinh này trung hậu quá chừng, lại còn nghĩ dùm lý do cho Lý Cơ. Chà chà !

Thị mới tuổi, đang độ xuân xanh hơ hớ. Nếu thị có ngoại tình thi việc mưu sát lão cũng chẳng có chi là lạ.

Bỗng nghe Khương Trạch hỏi :

- Giả tỷ tại hạ có hôn mê thì qua một ngày một đêm rồi đáng lý phải có gia nhân tìm tới đây. Hay là Lý Cơ không về nhà, nên họ tưởng hai người vẫn ở đây. Vậy thì Lý Cơ đi đâu ?

Hay y gặp việc gì bất trắc ?

A Liệt cười thầm trong bụng, tự nghĩ :

- Lão này không nghĩ đến chuyện mình bị mưu sát thì thật là ngớ ngẩn đáng thương.

Chàng bảo lão:

- Khương lão tiên sinh ! Tiên sinh thử về nhà coi sẽ rõ, hà tất phải ngồi đây phỏng đoán ?

Khương Trạch đáp :

- Phải phải ! Tại hạ về mới được. Nhưng chưa hiểucao tính đại danh ân công là gì ? Liệu có thể cho biết được chăng?

A Liệt đưa ra một tên giả rồi giục :

- Tiên sinh nên về coi xem là biết rõ đầu đuôi.

Khương Trạch vẫn không hiểu ý câu nói của A Liệt. Lão đáp:

- Phải rồi ! Vậy mời ân công cùng đi. Tại hạ thành tâm muốn khoản đãi ân công một phen để tạ Ơn.

A Liệt đi với lão ra ngoài thì thấy lão chân bước mau lẹ. Chàng nghĩ bụng :

- Cánh hoa Tiên Đàm thật là vật báu hi hữu, linh nghiệm phi thường !

Chàng nói :

- Tại hạ không đi nữa. Ngẫu nhiên ta gặp nhau, giúp nhau một chút là thường, có chi đáng gọi là ân huệ ?

Khương Trạch nói :

- Thế nào cũng mời ân công đến tệ xá chơi một chuyến. Nếu không thì tại hạ rất áy náy.

Đột nhiên lão giật mình kinh hãi, ngừng lại không nói nữa, trợn mắt nhìn vào tầu ngựa.

A Liệt tưởng Lý Cơ trơ lại, chàng quay đầu nhìn vào, nhưng trong tàu ngựa chẳng chấy bóng một ngưòi nào hết.

Khương Trạch lại nói :

- Lạ thiệt ! Xe ngựa còn để cả đây, Lý Cơ đi bằng gì? Chẳng lẽ y đi chân về nhà ?

Không phải rồi ! Chân y đúng là gót sen ba tấc thì sao đi nổi quãng đường dài ?

A Liệt nghĩ thầm :

- Nếu thị có gian phu tiếp ứng thì dĩ nhiên chẳng phải đi chân. Đáp án này rất giản dị mà lão cũng không nghĩ ra mới thật là đần độn.

Khương Trạch quay lại khần khoản mời A Liệt cùng về nhà. Chàng hỏi cho biết rõ vị trí Khương gia tập rồi hỏi :

- Trong nhà tiên sinh còn có bao nhiêu người?

Khương Trạch đáp :

- Trong nhà tại hạ còn Khâu thị là vợ nguyên phối, hai đứa con dâu, ba đứa cháu và Lý Cơ. Hai thằng con trai hiện đi làm quan, không ở nhà.

A Liệt nói :

- Vậy tiên sinh là lão thái gia ở Khương gia tập rồi.

Khương Trạch đáp :

- Tại hạ nhờ tổ ấm, gia đình sung túc. Nhưng hương thân trong trấn tập đều kêu bằng Viên ngoại.

A Liệt lại hỏi :

- Không hiểu trong nhà Khương Viên ngoại có bao nhiêu tỳ bộc?

Khương Trạch không hiểu vì lẽ gì A Liệt lại hỏi kẽ tóc chân tơ như vậy. Nhưng càng hỏi câu gì, lão cũng trả lời câu đó. Lão đáp :

- Hàn gia có mười hai nam bộc, và mười lăm, mười sáu nữ bộc, kề cả gìa lẫn trẻ.

A Liệt ngẫm nghĩ một lúc rồi lại hỏi :

- Trong nhà tiên sinh còn có thầy dạy học hoặc quản lý nào không ?

Khương Trạch đáp :

- Trước kia có một ông thầy dạy trẻ đọc sách, nhưng năm nay tuổi già ông nghỉ rồi.

Bây giờ việc dạy dỗ đàn trẻ tạm giao cho một người thân thích. Ngoài ra còn , người giúp việc nhưng chỉ có một lão già ở hàn gia, còn ngoài ra chúng về nhà riêng.

A Liệt gật đầu nghĩ thầm :

- Thế thì chắc là người thầy dạy học trong nhà lão đã gây ra vụ này.

Chàng đoán theo lẽ thường. Thầy đồ tương đối có địa vị đặc biệt, lại trông nom dạy dỗ con trẻ, có nhiều cơ hội tiếp cận nội quyến.

Nhà Khương Viên ngoại tuy là hàn gia nhưng ở chốn hương thôn, cách phòng ngừa trong ngoài không nghiêm mật như những nhà phiệt duyệt chốn kinh sư. A Liệt phỏng đoán theo tình lý thông thường rồi hỏi :

- Thầy dạy trong quí phủ năm nay độ bao nhiêu tuổi?

Khương Trạch đáp :

- Đại khái y mới , tuổi. Tuy y trẻ người non dại, nhưng học vấn khá làm. Đường công danh mai hậu có cơ hiển đạt.

A Liệt lại hỏi :

- Tại hạ không muốn quấy nhiểu quí phủ, chỉ yêu cầu Viên ngoại một điều không hiểu viên ngoại có chịu giúp chăng ?

Khương viên ngoại đáp ngay :

- Nếu sức tại hạ có thể làm được nhất định sẽ làm cho ân công được thỏa mãn.

Lão chắc chàng muốn mượn tiền bạc nên trả lời một cách chống vánh, vì chuyện này đối với lão chẳng khó khăn gì.

A Liệt nói :

- Tại hạ xin Viên ngoại cho mượn ngôi biệt thự để tạm trú trong , bữa.

Khương Trạch không ngờ chàng yêu cầu điều này, liền hỏi lại ngay. Có vậy thôi ư ?

A Liệt đáp :

- Đúng thế ! Lại còn thêm một điều kiện trọng yếu là Viên ngoại tuyệt đối đừng để cho ai biết. Những người thân cận ở quí phủ cũng giữ kín được càng hay. Tại hạ chỉ ở đậu ba, bốn ngày rồi tạt lên đường.

Chàng ngẫm nghĩ một lúc rồi tiếp :

- Nguyên nhân khiến cho tại hạ không để người khác hay biết là vì còn một vì cô nương đi theo. Y không được mạnh khỏe còn phải nhờ quí viện điều dưỡng mấy ngày.

Vì chàng muốn đề phòng Khương Trạch trở về nhà rồi không thấy Lý Cơ đâu sau nghe tin có đàn bà con gái ở nơi này khỏi xẩy chuyện hiểu lầm, nên chàng phải nói trước.

Khương Trạch dương mắt lên hỏi :

- Còn vị cô nương nữa ư ?

Lão thở một hơi rồi lắc đầu nói tiếp :

- Coi tình hình này thì ân công tất cớ điều bí ẩn khó nói.

Tại hạ xin hết lòng giúp đỡ song nếu có điều gì trái với lương tâm đ*o đức thì ân công nên quả quyết hồi đầu là hay.

Lão tỏ vẻ thành khẩn khiến A Liệt tuyệt không phát sinh phản cảm.

A Liệt thủng thẳng đáp :

- Tại hạ thay việc nghĩa là làm, mục đích chỉ vì muốn cứu một vị cô nương mà thôi. Hiện giờ cô đang bị rất nhiều ác nhân theo dõi hành tung mà cô ta bị nội thương không thể đối phó với bọn địch, nên mới mượn biệt thự của Viên ngoại. Giữa tại hạ và cô ta cũng chỉ cỏ mối quan hệ như giữa chúng ta mà thôi. Giả tỷ ở với nhau lâu ngày gây nên mối đồng tình thì đó là chuyện ngẫu nhiên, chứ chẳng có chỗ nào trái lương tâm cả. Hảo ý của viên ngoại khiến cho tại hạ rất lấy làm cảm kích.

Khương Trạch chăm chú nhìn A Liệt một hồi rồi hỏi :

- Lời nói của ân công đủ khiến cho tại hạ tin lòng. Tại hạ xin cáo từ về nhà. Không hiểu ân công có cần thứ gì nữa chăng, như thực vật chẳng hạn ?

Rồi lão bật cười nói tiếp :

- Tại hạ hồ đồ mất rồi. Trong nhà còn có gạo nước, dưới bếp còn có thức ăn tầm thường. Nếu ân công chỉ ở đây ba, bốn ngày thì bấy nhiêu cũng dư dùng. Như vậy hai vị bất tất phải vào thì trấn sắm sửa.

A Liệt nói :

- Thế thì hay lắm ! Có điều nếu phu nhân chưa trở về, tất kinh động quan nha. Nếu có trường hợp nào xẩy ra, mong rằng ân công tìm cách thông báo trước để bọn tại hạ kịp lánh đi. Tại hạ chắc rằng quan nha sẽ đến đây mở cuộc điều tra.

Khương Trạch đáp :

- Ân công bất tất phải lo ngại điều đó.

Lão đóng ngựa vào xe rồi cùng A Liệt rời khỏi biệt thự.

A Liệt về thẳng chỗ Âu Dương Tinh để đưa nàng dến Cô Sơn biệt thự. Khi chàng gấn tới nơi liền đi rón rén cho khỏi phát ra tiếng động rồi ẩn vào nơi phụ cận chỗ nàng nằm.

Chàng vạch cành lá nhìn thấy Âu Dương Tinh liền dừng bước, không một tiếng dộng.

Như vậy mà không giấu được tai mắt nàng thì cũng đành chịu.

Bỗng thấy Âu Dương Tinh nằm ngửa trên đám cỏ, vẻ mặt ra chiều khẩn trương, tựa hồ nóng ruột chờ chàng.

Trên đường quan lô, tiếng xe ngựa vang lại tới nơi khiến cho người ta có cảm giác chỗ này chẳng lấy gì làm hiu quạnh cho lắm. Sở dĩ nàng nóng ruột chỉ vì lý do trông ngóng A Liệt.

Âu Dương Tinh mỗi lúc một thêm lộ vẻ bồn chồn. Sắc mặt nàng lợt lạt mà lại nằm thẳng cẳng không nhúc nhích coi rất đáng thương.
A Liệt vẫn thi gan không xuất hiện vội.

Sau khoảng thời giao khá lâu chừng cháy tàn nén hương, chàng thấy nàng từ từ ngồi nhỏm đậy. Lúc này sắc mặt nàng không lợt lạt nửa. Cặp mắt xinh đẹp loang loáng đầy đủ tinh thần. Chàng giật mình kinh hãi, tự nhủ :

- Quả nhiên không ra ngoài sự tiên liệu của ta. Chẳng phải nàng đã mất hết năng lực hành động. Tại sao nàng cố ý làm ra như vậy ? Giả tỷ nàng không bắt ta cõng trên lưng thì đã trốn được xa hơn nhiều rồi.

Âu Dương Tinh còn đứng thẳng người lên. Động tác của nàng mẫn tiệp dị thường.

A Liệt đã dự định từ trước. Chàng giơ tay mặt lên. Một viên đá bay đi rớt xuống cách chỗ bụi cây chừng vài trượng phát ra tiếng động.

Âu Dương Tinh lập tức nằm ngay xuống. Sắc diện nàng khôi phục lại vẻ lợt lạt tiều tụy.

A Liệt lắc đầu quầy quậy nghĩ thầm :

- Mình vẫn hoài nghi cô ả giả vờ, nên mới thử coi. Chắc cô chưa biết mình về ngồi đây.

Lúc mình chẩn mạch cho cô đã sinh lòng ngờ vực. Huống chi chất nước vắt mấy vị hoa cỏ ra cho cô uống, tuyệt chẳng thể nào gây nên hậu quả này.

Chàng lại cố ý làm cho phát ra một chút tiếng động rồi mới rời khỏi nơi ẩn nấp tiến đến bên nàng, cất tiếng hỏi:

- Bây giờ cô nương thấy thế nào ?

Âu Dương Tinh thều thào hỏi lại :

- Chẳng lẽ lại khác trước rồi hay sao ? Sao ngươi đi lâu thế ? Làm cho ta nóng ruột muốn chết.

A Liệt đáp :

- Vì tại hạ gặp phải vụ án mưu sát.

Đoạn chàng đem kể câu chuyện vừa xẩy ra ở Cô Sơn biệt thự.

Âu Dương Tinh nói :

- Ngươi đoán trúng đó. Vụ này nhất định là ông thầy dạy học tác quái. Đôi gian phu dâm phụ kia nếu còn ở Khương gia mà thấy Khương Trạch trở về tất phải sợ bở vía. Nhưng ta tin chắc con dâm phu biệt tích rồi.

A Liệt hỏi :

- Sao cô lại đoán chắc thế ?

Âu Dương Tinh đáp :

- Giả tỷ thị trở về nhà, người khác thấy chủ nhân chưa về, nhất định sinh lòng ngờ vực.

Hơn nữa thị chẳng có cách gì để rửa sạch mối hiềm nghi nên ta dám đánh cuộc với ngươi là gian phu dâm phụ đã xa chạy cao bay.

A Liệt nói :

- Tuy cô không cử động được, nhưng đầu óc vẫn sáng suốt như trước. Đáng tiếc là cô chưa phục hồi sức lực, không thì đêm nay chúng ta lẻn đến Khương phủ để coi cho biết rõ ngọn ngành.

Âu Dương Tinh hỏi :

- Như dâm phụ đi rồi thì còn coi cái gì ?

A Liệt đáp :

- Nếu gian phu đem Lý Cơ đi dấu một nơi rồi trở về Khương phủ làm bộ ngay tình đề khỏi bi quan nha họa dồ hình truy nă thì tối nay nhất định có màn kịch rất hay. Tên hung thủ kia chắc còn trở lại tìm cách mưu hại lão Viên ngoại ngây ngô chất phác.

A Liệt lý luận quả nhiên khiến Âu Dương Tinh ngứa ngáy, nàng đáp :

- Không chừng tối nay thế lực ta phục hồi cũng nên. Bây giờ chúng ta hãy đến Cô Sơn biệt thự trước.

A Liệt cười thầm trong bọng tự nhủ :

- Rồi ta phải lừa ả một phen khiến cho ả đêm nay tự động khôi phục khí lực. Có thể ta mới rời ả để đi làm công việc của mình được.

Đoạn chàng bồng con người xinh đẹp tóc dài, mắt to, cất bước tiến về phía trước.

Đồng thời chàng nói :

- Trong biệt thự có đủ thực vật. Tại hạ cần ngủ một giấc, không thì cũng mệt quá. Tại hạ chỉ sợ mình đang ngủ, Thượng Viên ngoại đưa tin có quan nha đến mở cuộc điều tra mà mình chưa tỉnh thì thật rầy rà.

Âu Dương Tinh nói :

- Lúc đó ta sẽ đánh thức ngươi. Hỡi ơi ! Nếu ngươi không có công lực tinh thâm, tư chất hơn ngươi, thì hai ngày vất vả th ế này tất ngươi phải mệt nhoài.

Thanh âm nàng lộ vẻ rất quan tâm đến A Liệt.

A Liệt sửng sốt hỏi :

- Dường như cô nương đối với tại hạ đã có chiều biến cải?

Âu Dương Tinh ôm chặt lấy cổ chàng đáp:

- Dĩ nhiên là thế. Trái tim ta cũng bằng thịt, ngươi vì ta mà phải gian lao cực nhọc, chẳng lẽ lòng ta lại không có chút cảm động hay sao ?

A Liệt cả gan nhìn chằm chặp vào mắt nàng hỏi :

- Liệu chúng ta có thể ở với nhau một cách hòa bình được chăng ?

Âu Dương Tinh hỏi lại :

- Ngươi hỏi thế là nghĩa làm sao ?

A Liệt đáp :

- Tại hạ còn nhớ trước kia cô nương đã nói trong lòng có đối tượng rồi. Ngoài ra ca cô còn bảo muốn thái nhỏ tại hạ ra vì cô sợ phát sinh tình cảm với tại hạ. Tại hạ nói có đúng không ? Nếu đúng thì dĩ nhiên tại hạ chỉ sợ cô nương khôi phục lại võ công.

Âu Dương Tinh nở nụ cười rất ý nhị đáp :

- Ngươi hiểu lầm rồi. Ta muốn giết ngươi thì giết lúc nào không được.

A liệt cười thầm trong bụng, lẩm bẩm :

- Cô tưởng ta chưa biết chuyện cô đã phục hồi sức lực, nên nói một cách ăn chắc như vậy. Chà ! Cô ả này tâm địa giảo quyệt khó mà dò được. Không hiểu cô muốn giở trò gì? Ta cần phải điều tra cho rõ mới được.

Chàng lại lắc đầu quầy quậy nói :

- Nếu cô chưa khôi phục võ công thì cô muốn hư trương thanh thế hăm dọa cách nào, tại hạ cũng không sợ đâu.

Âu Dương Tinh dương cặp mắt tròn xoe nhìn A Liệt chằm chặp hỏi :

- Nếu ta khôi phục nguyên lực thì ngươi bỏ đi cho lẹ. Có đúng thế không ?

A Liệt đáp :

- Cái đó chưa chưa hẳn thế. Có điều khi ấy tại hạ nhất định phải coi chừng cô nương.

Đột nhiên nàng cúi xuống cắn vào vai chàng. A Liệt tuy cũng cảm giảc được nhưng không thấy đau. Chàng hỏi:

- Sao ? Cô ngứa răng ngứa lợi hay là cô đói bụng mà muốn ăn cả thịt người ?

Âu Dương Tinh hậm hực hỏi :

- Ngươi đừng nói những lời đa tình không được hay sao?

A Liệt cúi đầu nhìn nàng đáp :

- Cái đó cô nương phải dạy tại hạ mới được. Tại hạ tự biết mình trước nay chưa từng có nghiệm nghiệm đó.

Âu Dương Tinh chụt miệng nói :

- Nói bậy ! Ngươi nhiều kinh nghiệm đối với đàn bà con gái rồi. Trước nay những gã trai chạm trán ta đều chân tay luống cuống. có khi họ càn lớn tuổi hơn ngươi mà rất ít kẻ dám nhìn thẳng vào mặt ta. Còn ngươi...

A Liệt hỏi :

- Tại hạ làm sao ?

Thanh âm chàng dường như lộ vê vui mừng.

Âu Dương Tinh ngập ngừng đáp :

- Ngươi hư đốn lắm ! Lần đầu gặp ta trong tòa phá miếu ngươi đã⬦ đã⬦ ta rồi⬦ A Liệt liền hỏi vặn :

- Tại hạ làm gì cô ?

Dĩ nhiên chàng biết cô muốn nói:

"ngươi đã hôn lén ta". Nhưng chàng cố ý hỏi vặn để miệng nàng tự nói ra.

Âu Dương Tinh dằn dỗi :- Ngươi đừng giả vờ ngốc dại. Ta nhất định ngươi là một tay đáo để trong nghề ghẹo gái.

A Liệt cười hề hề hỏi :

- Cô quả khoa trương tại hạ mà thôi. Tại hạ chỉ là một gã thư sinh chẳng có chỗ nào hơn người, lại chưa thành sự nghiệp thì làm gì mà có tư cách chọc gái được.

Âu Dương Tinh trừng mắt lên nhìn A Liệt bỗng nàng buông tiếng thở dài tựa đầu vào vai chàng, hai tay ôm chặt lấy cổ chàng.

Tại sao Âu Dương Tinh trở nên nhu nhuyễn tựa hồ để chàng muốn làm gì thì làm ?

A Liệt không sao đoán ra được điểm này thì mặt nàng tựa như ghé vào bên miệng chàng. Mái tóc nàng tỏa ra mùi hương ngào ngạt. Cả hơi thở nàng chàng cũng cảm giác rõ rệt. Vì thế chàng không nhịn được nghiêng đầu hôn vào má nàng.

Bộ má nhẳn nhụi khiến cho cặp môi chàng có cảm giác dễ chịu khác thường.

Ngoài ra, chẳng những nàng không phản đối mà cặp mắt lim dim như muốn nhắm lại. Tình trạng này cám dỗ A Liệt rất mãnh liệt. Chàng không nhịn được để cho cặp môi trượt xuống đôi môi hồng của đối phương rồi bất giác dừng lại, liều lĩnh hôn nàng một hồi rất nồng nhiệt.

Không biết thời gian trai qua đã bao lâu. Hai cặp môi mới rời nhau.

A Liệt đảo mắt nhìn ra không nhớ mình dừng bước lúc nào, bật cười nói :

- Trời ơi ! Sao chúng ta lại không đến Cô Sơn biệt thự? Cứ đứng đây để ai ngó thấy thì thẹn chết !

Âu Dương Tinh cặp mắt hé mở như người mơ mộng vẻ mặt say sư. Mặt ngọc môi son lồ kộ, khiến người ngó thì phải tiêu hòn.

A Liệt nghiến răng cố nhịn nỗi lòng rạo rực, chỉ muốn lại hôn nàng. Chàng cất bước chạy nhanh cho quên hết mọi sự.

Chỉ trong khoảnh khắc A Liệt đã chạy tới sườn núi gần Cô Sơn biệt thự. Chàng xuyên qua khu vườn muốn đẩy cửa đi vào, Âu Dương Tinh bỗng la lên :

- Không ! Không ! Ta không thể vào được.

A Liệt không hiểu chuyện gì xẩy ra. Chàng giật bắn người lên, dừng bước lại hỏi :

- Chuyện gì vậy ?

Âu Dương Tinh đáp :

- Ngươi đã tệ hại lại liều lĩnh. Ta sợ ngươi lắm !

A Liệt bây giờ mới hiểu chuyện, chàng hỏi :

- Làm sao cô nương phải sợ hãi ? Tại hạ có ăn thịt người đâu ?

Âu Dương Tinh đáp :

- Không ! Ta sợ lắm rồi ! Ngươi còn hung dữ hơn hổ đói. Nếu vào trong phòng kia một trai một gái nhất định sẽ xẩy ra nhưng việc khủng khiếp hơn cả ăn thịt.

A Liệt tự hỏi :

- Có lúc nào ta nẩy dục niệm đâu ?

Nhưng miệng chàng nói :

- Cái đó chưa chắc. Chúng ta không ở trong bóng tối, huống chi cô nương đã không đồng ý...

Chàng nghĩ rằng chuyện này như cả hai bên nam nữ mà không đều bằng lòng thì làm thế nào được ? Giả tỷ ta chưa biết võ công nàng đã khôi phục có khi còn nghĩ đến thủ đoạn cường áp Nhưng nàng đã đầy đủ võ lực thì chuyện áp bức không xong rồi nên thực tâm ta không nghĩ tới.

Âu Dương Tinh hỏi :

- Hỡi ơi ! Tứ chi ta đã bất lực thì ngươi muốn cắt muốn mổ thế nào là tùy ý ngươi chứ ta còn chống cự thế nào được.

Nàng nói câu này có khác gì ngấm ngầm bảo A Liệt:

"ngươi cứ làm tới đi !" A Liệt sửng sốt, dương mắt lên nhìn nàng.

Âu Dương Tinh lại nói :

- Ngươi tệ lắm ! Ta biết rằng nhất định không tránh khỏi tai nạn này rồi.

A Liệt nghĩ thầm :

- Hiển nhiên thị giả vờ, nhưng cũng không nên vũ nhục ta. Được lắm ! Đã vậy ta cố ý giả vờ thử xem cô giở trò gì ?

Rồi chàng đẩy cửa tiến vào, xoay tay cài then lại, ôm nàng thẳng vào phòng đặt xuống giường.

Âu Dương Tinh hai má đỏ hồng. Cặp mắt nàng nửa nhắm nửa mở mà nhìn rõ ướt rượt như người say sưa. Nàng tỏ ra hoàn toàn bất lực nằm nhủn xuống giường.

A Liệt ngồi xuống bên nhìn nàng. Bỗng chàng cảm thấy khóe mắt rất quen thuộc dường như đã nhìn thấy ở đâu, nên chàng cứ ngó hoài.

Khoảnh khắc, trong đầu óc chàng hiện lên hình bóng một người đàn bà mà là một người đàn bà rất xinh đẹp. Chính là Lục phu nhân lúc chui vào tấm áo da của chàng. Mụ đã tự xưng là Tô Đại Đởm.

Người đàn bà lẳng lơ kia đã khiến chàng từ thằng nhỏ vô tri biến thành người lớn. Mắt Âu Dương Tinh lúc này cũng như mặt Lục phu nhân lúc đó.

A Liệt phát giác ra tình trung này, trong lòng rất lấy làm kỳ, nghĩ bụng :

- Tại sao mắt hai người đột nhiên biến thành giống nhau như vậy ? Khiến cho ta bất giác nhớ tới Lục phu nhân.

Chàng hãy còn ít kinh nghiệm nên không hiểu được lý do cặp mắt của hai người đàn bà có chỗ tương đồng. Cái đó chỉ vì tâm trạng hai người giống nhau.

Giả tỷ chàng là người giầu kinh nghiệm thì chàng cần ngần ngừ gì nửa, muốn làm gì cũng không thành vấn đề.

Nhưng A Liệt cảm thấy ở trước mặt Âu Dương Tinh mà lại nghĩ tới người đàn bà khác là một chuyện vũ nhục nàng một cách quá đáng. Vì thế chàng ngồi ngay người lại giả vờ đảo mắt nhìn khắp mọi chỗ trong phòng. Chàng định thân lại cúi đầu nhìn nàng, thì nàng vội nhắm mắt lại.

A Liệt lại cúi xuống hôn nàng, nhưng chàng chợt nhớ tới chuyện nàng giả trang liền nói:

- Cô nương nói đúng lắm ! Một trai một gái ở chỗ này thật khó mà kiềm chế được nỗi lòng.

Rồi chàng động thủ cởi áo. Âu Dương Tinh miệng ú ớ:

- Không... không...

Nhưng hai tay nàng không có động tác phản kháng.

Chẳng bao lâu chàng cởi được áo ngoài Âu Dương Tinh ra rồi, thìn rõ hai cánh tay và cặp đùi lồ lộ trắng như tuyết.

Tình trạng quyến rũ này khiến chàng rạo rực vô cùng. May ở chỗ chàng nhớ lại những chuyện cũ, nên đè ép lòng dục được.

A Liệt lại thò tay cởi áo trong Âu Dương Tỉnh. Đồng thời miệng hăm dọa :

- Bây giờ tại hạ phải bóc trần cô nương mới được.

Âu Dương Tinh không lên tiếng không chống cự, cũng không mở mắt.

A Liệt lại hỏi :

- Cô đã nghe thấy chưa ? Tại hạ muốn bóc trần cô nương.

Bây giờ Âu Dương Tinh mới thở dài tựa hồ như để mắng chàng :

- Đồ ngốc !

Cho đến bây giờ Âu Dương Tinh vẫn chưa lộ vẻ kháng cự. A Liệt lửa dục bốc cháy ầm ầm. Chàng gắng gượng hỏi :

- A Tinh ! Sao cô không thử nói một câu.

Bây giờ Âu Dương Tinh mới mở mắt ra khẽ hỏi :

- Ngươi muốn ta nói gì ?

A Liệt đáp :

- Tùy cô muốn nói gì cũng được.

Âu Dương Tinh hỏi :

- Ta đã nói rồi đấy không phải ư ?

A Liệt hít mạnh một hơi chân khí đáp :

- Phải lắm ! Bây giờ tại hạ mới nhớ ra. Giả tỷ cô không mang bịnh hoạn thì e rằng tại hạ đã làm một việc đáng sợ. Nhưng bây giờ thì không sợ rồi. Một là tại hạ không dám khinh khi.

Hai là thân cô rất quan trọng. Tại hạ phải đi kiếm cái gì cho cô ăn đã.

Chàng nói rồi trở gót đi ra. Thái độ rất kiên quyết không quay đầu lại.

Âu Dương Tinh gọi luôn mấy câu, chàng cũng không dừng bước.

Chẳng bao lâu dưới bếp mùi cơm canh bốc lên.

Âu Dương Tinh hằn học dương mắt nhìn trên không, nhưng nàng không quên mặc áo chỉnh tề lại. Vì lòng tự tôn, nàng quyết không để A Liệt tưởng nàng cám dỗ chàng. Nàng còn muốn cho chàng hay là chàng phải cầu đến nàng.

Lúc ăn cơm, mặt nàng vẫn lầm lỳ, nhưng mùi cơm canh thơm ngon khiến nộ khí của nàng tiêu tan rất mau. Rồi nàng cùng A Liệt cười nói như thường.

Đến lúc trời tối, hai người đều cảm thấy trong mình nhẹ nhõm, nót nói cười cười.

Âu Dương Tinh kể cho A Liệt nghe nàng mới ở nhà ra đi. Vì phụ thân nàng đóng cửa luyện phép, không ai quản thúc nên nàng được tự do đi đây đi đó. Tiện đường nàng điều tra về vụ "Huyết vũ thư" Bất ngờ giữa đường gặp Tăng Lão Tam. Nàng đắc tội với hắn, bị hắn rượt theo nên nàng phải chạy trốn, ngựa không dừng bước, rồi gặp A Liệt trong tòa phá miếu.

Nhắc tới Quỷ yếm thần tăng Tăng Lão Tam, nàng chưa hết sợ, bình luận :

- Hỡi ơi ! Thằng cha đó quả là một người chớ nên dây vào. Ta xui quá mà gặp phải hắn.

Rồi đây không biết dùng cách gì để thoát hắn được.

A Liệt cười nói :

- Cô nương đừng sợ. Hễ cô không có điều gì đắc tội với tại hạ thì từ nay tại hạ xin giữ cho cô được vô sự. Vì hắn đã hứa hẹn với tại hạ không bao giờ kiếm cô để quấy rầy. Dĩ nhiên tại hạ có thể thủ tiêu lời hứa hẹn của hán, cô nương nghĩ có đúng không ?

Âu Dương Tinh lộ vê khâm phục, chăm chú nhin A liệt đáp :

- Ngươi đã biết Tăng Lão Tam nổi tiếng từ lâu, lan chưa ngán ai bao giờ. Hắn đã tuyên bố đối phó với ai là thu thập được người đó làm cho sống giở chết giở rồi sau mới tùy tình trạng nặng hay nhẹ, hoặc là xử tử, hoặc bắt chịu điều kiện mời buông tha. Vậy mà hắn hứa lời với ngươi buông tha ta thì thật là một kỳ văn trong thiên hạ.

A Liệt nói :

- Tại hạ xem ra người đó tuy đáng ngán như cái ngoại hiệu của hắn nhưng thật ra không phải hoàn toàn đốn mạt, hắn cũng còn có điều ân nghĩa minh. Vì cô khiếp sợ hắn quá mà coi hắn tệ hại một cách bất công.

Âu Dương Tinh dương cặp mắt xinh đẹp ra chiều kinh nghiệm nói :

- Trời ơi ! Thật là những lời nghị luận kinh người. Khắp thiên hạ chưa một ai bảo Tăng Lão Tam là người không tệ hại. A Liệt xua tay nói :

- Cô nương hễ động một cái là lấy làm to chuyện. Bây giờ tại hạ muốn đến Khương gia tập ngay để coi tình hình Khương Trạch thế nào ?

Âu Dương Tinh lộ vẻ vui mừng nói :

- Theo lời ngươi thì ái thiếp của lão là Lý Cơ đã về nhà rồi mới không có người đến đây tra xét. Con yêu phụ đó ở nhà thấy Khương Trạch còn sống, có thể lại thi hành độc thủ. Có phải ngươi đoán như vậy không ?

A Liệt đáp :

- Đúng thế !

Âu Dương Tinh hỏi :

- Không hiểu đêm nay có xẩy cuộc động thủ chăng ? Ta e rẳng chẳng có chuyện mau lẹ thế được.

A Liệt đáp :

- Cái đó khó nói lắm. Người xưa đã có câu "tối độc phụ nhân tâm" thị đã cả gan hạ độc thủ lần thứ nhất thì có thể dám ra tay lần thứ hai.

Âu Dương Tinh nói :

- Ngươi nói vậy là vơ đũa cả nắm. Nhưng ta không muốn tranh biện với ngươi về vấn đề này. Nếu con yêu nữ lại hạ thủ ngay đêm nay ta cũng muốn đi coi để mở rộng tầm mắt.

A Liệt nghĩ bụng :

- Cô à không gìa? vờ được nữa rồi.

Chàng liền đáp :

- Nếu cô đi được thì tại hạ rất vui lòng cùng đi một chuyến, vì chúng ta chưa biết rõ gian phu là ai. Huống chi thị còn có thể tìm cách nào để đổ trách nhìệm cũng chưa biết chừng. Tại hạ rất muốn biết rõ về điểm này.

Âu Dương Tinh hỏi :

- Ngươi thử đoán coi nếu Lý Cơ lại toan việc mưu sát Khương Trạch thì thị dùng thử pháp gì ?

A Liệt ngẫm nghĩ một chút rồi đáp :

- Tại hạ không thể biết được. Nhưng nhất định là một cách rất tự nhiên, tỷ như sập tường đè chết người, hoặc xẩy chân rớt xuống Kim ngư trì...

Âu Dương Tinh nói :

- Đẩy cho sập tường há phải chuyện dễ dàng ? Chắc là dùng cách sểnh chân ngã xuống ao chết chìm hay hơn.

A Liệt nói :

- Dường như cô nương đặc biệt thích coi cách hạ thủ của Lý Cơ. Giả tỷ cô nương chưa có bản lãnh thì tại hạ đến phải hiểu lầm là cô học trước cách mưu sát thân phu.

Âu Dương Tinh bĩu môi nói :

- Ngươi cứ yên tâm ta không lấy ai đâu.

A Liệt rất tinh khôn, chàng lảng sang chuyện khác :

- Chúng ta hãy nằm nghỉ một lúc cho khỏe tinh thần để rồi còn thượng lộ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau