HÓA HUYẾT THẦN CÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hóa huyết thần công - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Chăn mê hồn phá kiếp tu hành

Sau một lúc Liễu Phiêu Hương lại cất tiếng hỏi:

- Theo lời giáo chủ thì nhất định tỷ tỷ ngươi là cô gái họ Yên ở Lâm Nhữ, tên gọi Song Ngọc, phải không?

Chiêu Thế Ẩn sửng sốt hỏi lại:

- Sao cô lại biết rõ thế?

Liễu Phiêu Hương đáp:

- Giáo chủ của chúng ta thần thông quảng đại. Câu chuyện nhỏ mọn này có chi đáng kể?

Chiêu Thế Ẩn cười khanh khách nói:

- Cái đó chưa chắc. Nếu y thần thông quảng đại đã chẳng dùng đến mỹ nhân kế để dụ dỗ hỏi khẩu cung ta. Trong con mắt ta, ngươi bất quá là một tên kỷ nữ mà thôi.

Liễu Phiêu Hương tức giận nói:

- Câm miệng đi! Cái đó là tự ngươi rước lấy đau khổ vào mình đừng trách ta nữa nhé.

Gương mặt anh tuấn của Chiêu Thế Ẩn thoáng lộ vẻ hối hận nói:

- Ta không sợ phải chịu đựng những nổi đau khổ ê chề Có điều ngươi xử đối với ta kể ra cũng tử tế. Thế mà ta nhục mạ ngươi thì trong lòng không khỏi có một chút băn khoăn.

Nét mặt Liễu Phiêu Hương trở lại hoà hoãn bình thường.

A Liệt nghĩ thầm:

- Chiêu Thế Ẩn tuy còn ít tuổi mà cách ứng phó với người thật là lão luyện. Lúc trước gã nghe đối phương nói tên họ của tỷ tỷ mình ra đã lộ vẻ giật mình. Đây nhất định là một điề bí ẩn mà đối phương cũng biết khiến gã phải biến sắc. Dĩ nhiên cũng có thể gã cố ý dụ đối phương đi vào đường lầm lạc. Thực ra người đàn bà tên gọi Yên Song Ngọc gì đó chưa chắc đã phải là tỷ tỷ của gã...

Bỗng nghe Chiêu Thế Ẩn hỏi:

- Tình thực giả tỷ yên nguy thế nào? Sống chết ra sao? Ngươi cho ta hay để ta yên tâm chờ chết.

Gã nhắc đến chữ chết, quả nhiên đối phương không dấu diếm nữa, đáp ngay:

- Thị đã qua bên thế giới Cực Lạc rồi.

Chiêu Thế Ẩn trợn mắt lên hỏi:

- Y chết rồi ư?

Thanh âm gã đượm màu đau khổ.

Bây giờ A Liệt mới khẳng định không phải gã cố ý bày ra nghi trận mà Yên Song Ngọc ở Nhữ Nam quả là chị ruột Chiêu Thế Ẩn.

Lại nghe Liễu Phiêu Hương đáp:

- Đúng thế! Thị chết rồi! Ta nói rõ cho ngươi hay thị chết đi còn hơn là sống. Vì thị vi phạm lề luật bản cung đã bị nghi xử đúng phép là biến thành người xấu hơn quỉ xứ. Suốt ngày phải làm công tác cực nhục và bị đòn vọt đau đớn ê chề.

Chiêu Thế Ẩn nghiến răng hỏi:

- Vì lẽ gì y gặp điều bất hạnh như vậy?

Liễu Phiêu Hương cười đáp:

- Luật lệ bản cung rất nghiêm ngặt. Hình phạt mà thị phải chịu đó chưa đến nỗi vào hàng cùng cực. Hiện giờ trong bản cung còn mấy chục nữ nô phạm luật, ngày đêm phải làm công việc đê tiện, lại bị đòn vọt nát thân. Nỗi đau khổ chưa biết đến năm nào tháng nào mới kết thúc.

Chiêu Thế Ẩn hỏi:

- Ta không tin như vậy. Nhân số trong cung Ất Mộc các ngươi dường như chẳng có mấy.

Công việc vặt như quét tước chẻ củi nấu ăn, mấy chục nô tỳ chỉ làm trong nháy mắt là xong, có chi là khổ?

Liễu Phiêu Hương đáp:

- Đó là ngươi chỉ xét bề ngoài, còn về thực tế thì nỗi đau khổ của bọn chúng không bút nào tả xiết. Tỷ như ra phía sau bản cung đẽo đá lấy ngọc thạch rồi lại nghiền cho nát vụn.

Nhiệm vụ này dù hàng mấy trăm người làm cả ngàn năm cũng không xong được.

Chiêu Thế Ẩn hỏi:

- Lấy ngọc thạch nghiền cho nát vụn để làm gì?

Liễu Phiêu Hương nở một nụ cười rất quyến rũ hỏi lại:

- Phải chăng ngươi muốn khám xét những điều bí ẩn trong bản cung? Hơn nữa ngươi chết trong sớm tối, còn hỏi làm chi?

Mụ không trả lời vấn đề này khiến A Liệt cũng ngứa ngáy trong lòng.

Bỗng chàng khẽ bấm Âu Dương Tinh một cái để ra hiệu cho chàng phải coi chừng, vì lúc này bọn Cực Lạc giáo chủ Lý Thiên Đông, Dư Thái Can, Quản đại sư ba ngươi đã vén rèm lên nối đuôi nhau tiến vào.

Bọn chúng đều khoác áo choàng mầu xanh. Phía trên cũng quấn vải đen che kín cả đầu, chỉ để hở hai con mắt. Vì vậy đừng nòi đến chuyện không nhìn thấy mặt mũi chúng mà cả tầm vóc cũng không nhận ra được.

Liễu Phiêu Hương tuy thân thể lõa lồ mụ vẫn thản nhiên đi tới trước mặt Cực Lạc giáo chủ hỏi:

- Phải chăng sắp đem xử tử gã họ Chiêu này? Có thế mới khỏi phải trông coi gã?

A Liệt nhìn thấy tấm thân mỹ diệm của Liễu Phiêu Hương cũng không khỏi rạo rực trong người, nhưng mụ tàn nhẫn vô tình khiến chàng lại thất vọng tự nhủ:

- Phía trong con người mỹ lệ kia chứa toàn lòng dạ cực kỳ hiểm độc đáng sợ. Trách nào Đức Khổng Phu Tử hai ngàn năm trước đây đã có lời cảnh cáo:

Chớ coi diện mạo khi dùng người. Hỡi ôi!⬦ Chàng có ý luyến tiếc thay cho con người xinh đẹp mà tâm địa lại độc ác. Đồng thời chàng thấy Chiêu Thế Ần khó lòng thoát chết, nên chàng cũng bồn chồn thay cho gã, Bỗng nghe Cực Lạc giáo chủ Lý Thiên Đông lên tiếng:

- Lưu thằng nhỏ này lại quả phiền cho mình. Chỉ sơ ý một chút để gã trốn thoát là mầm họa lớn lao vô cùng! Ý kiến của Liễu Phiêu Hương rất thỏa đáng.

Dư Thái Can và Quản đại sư đứng bên đều dương cặp mắt lấp loáng cơ hồ nẩy lửa ngó chằm chặp con người vưu vật. Dường như họ chẳng để ý gì đến cái sống chết của Chiêu Thế Ẩn.

Lý Thiên Đông lại nói:

- Nhưng hiện giờ không nên quá gấp rút. Trước khi chúng ta rời khỏi nơi đây hãy đem gã thủ tiêu cũng được.

Liễu Phiêu Hương vỗ tay một cái. Lập tức một cô gái áo xanh chạy vào.

Cô này mặt không bịt bằng tấm sa để lộ nhan sắc xinh đẹp một cách lờ mờ.

Liễu Phiêu Hương giơ tay ra hiệu. Mỹ nữ áo xanh ngẩn người ra một chút rồi đáp:

- Xin tuân lệnh.

Đoạn thị cởi tấm áo xanh bên ngoài.

Trong đại điện lại thêm hai ả mỹ nữ mình trần tiến vào mà ả nào cũng dung nhan nguyệt thẹn hoa nhường, nước da trắng nõn, những đường cong rạo rực xuân tình khiến người nhìn không chán mắt.

Dư Thái Can cười hỏi:

- Liễu cô nương làm gì vậy? Phải chăng cô không mặc áo để cho bọn thuộc hạ đều được chiêm ngưỡng?

Liễu Phiêu Hương đáp:

- Dư lão huynh dương cặp mắt lên nhìn sẽ rõ.

Dư Thái Can cất cao giọng cãi:

- Cặp mắt tại hạ hiện đã dương lên rồi.

Liễu Phiêu Hương mỉm cười rất quyến rũ, mụ lấy tấm áo xanh khoác vào mình để che đậy tấm thân khêu gợi.

Lúc này những tia muc quang lại chuyển sang ngó mấy ả mỹ nữ cởi trần, nhưng ai cũng cảm thấy kém phần rạo rực so với khi nhìn Liễu Phiêu Hương.

Sở dĩ Liễu Phiêu Hương ở cung Ất Mộc chiếm được địa vị kỳ cao trong võ lâm là nhờ ở tấm thân, nước da cùng những đường cong tuyệt mỹ. Hơn nữa dường như mụ có một thứ ma lực rất hấp dẫn khác xa với những đàn bà thông thường. Mụ vừa che kín tấm thân nở nang đã khiến cho giáo chúng tưởng chừng vừa trải qua một cuộc tang thương biến cải.

Mụ ngó mấy tên thuộc hạ gật đầu. Bọn mỹ nữ cởi trần lập tức ôm Chiêu Thế Ẩn đi ra ngoài điện.

Lý Thiên Đông thủng thẳng hỏi:

- Các vị cung phụng có cao kiến gì không?

Quản đại sư đáp:

- Lời của Chiêu Thế Ẩn đã cho chúng ta biết rõ hành tung gã. Do đó vụ Thiên phong kiếm khách Trình Huyền Đạo ở phái Võ Đương cũng đến theo chàng có chi là lạ. Bản giáo chỉ cần điều tra vụ này rồi sẽ hoạch định kế sách đối phó.

Dư Thái Can nói:

- Họ đã đến rồi thì chỉ có cách trừ diệt để bịt miệng.

Liễu Phiêu Hương đáp:

- Nhà họ Yên ở Lâm Nhữ đến mấy chục người điều không hiểu võ công. Vậy việc trù diệt để bịt miệng chẳng khó khăn gì Nhưng còn nhà họ Chiêu của Ưng Trảo Môn ở Hứa Xương thì hiện giờ tuy đã suy vi nhưng họ còn rất nhiều bạn hữu. Thật là một điều đáng ngại.

Dư Thái Can nói:

- Đó là việc không thể tránh được, chúng ta chỉ có cách làm cho hết sức.

Lý Thiên Đông quay lại hỏi Quản đại sư:

- Đại sư tính thế nào?

Quản đại sư trầm ngâm một chút rồi đáp:

- Trường hợp mà Thiên phong kiếm khách Trình Huyền Đạo tới đây đúng vì Chiêu Thế Ẩn thì việc này dễ lắm. Trình Huyền Đạo là nhân vật có danh vọng, hành động cực kỳ tinh tế.

Trước khi lão chưa điều tra rõ nội tình, quyết không nói với ai.

Mọi người lẩm nhẩm gật đầu tỏ ra khâm phục những lời phân tích của Quản đại sư.

Quản đại sư nói tiếp:
Tiến thêm bước nữa ta nhận thấy Chiêu Cẩm ở Ưng Trảo Môn mời được Trình Huyền Đạo thân hành đến tra xét thì danh vọng của lão dĩ nhiên đủ làm cho Chiêu Cẩm rất yên tâm.

Tất nhiên y chờ cho đến khi Trình Huyền Đạo bị thất bại rồi mới kiếm người khác giúp đỡ.

Mọi người gật đầu tỏ ý tán đồng những lời suy luận của Quản đại sư.

Quản đại sư lại nói tiếp:

- Vậy bây giờ chúng ta cần điều tra coi có phải Trình Huyền Đạo chịu lời ỷ thác của Chiêu gia mà tới đây không? Sau đó sẽ tính bề đối phó.

Liễu Phiêu Hương cất cao giọng nói:

- Phải rồi! Gỉa tỷ Trình Huyền Đạo là người mà Chiêu Cẩm thỉnh đến thì bản cung nên hành động ngay đi, tức là huy diệt nhà họ Chiêu và nhà họ Yên khiến cho bao nhiêu manh mối đều bị cắt đứt.

Cực Lạc giáo chủ Lý Thiên Đông nói:

- Các vị nói đều đúng lý, nhưng phải dùng cách nào thật sâu độc khiến cho Trình Huyền Đạo xưng ra sự thực? Lão này không phải như bọn người tầm thường trên chốn giang hồ, lại là đệ tử Huyền môn. Bản toà nghe nói đạo hạnh của lão rất sâu rộng, e rằng mỹ nhân kế của Liễu cung phụng chẳng những khó thành công, còn khiên lão biết thêm phần bí mật của ta.

Liễu Phiêu Hương có ý không phục, hăng dặng một tiếng rồi đáp:

- Qúa lắm thì ta dùng đến bản cung tam bảo, tệ tòa tin rằng lão không chịu nổi.

Quản đại sư chậm rãi nói:

- Liễu cô nương! Lực lượng của bản cung tam bảo quả nhiên khiến lão phải nép mính dưới bóng quần hồng. Đừng nói tới phải dùng cả tam bảo là chỉ một chiếc chăn mê hồn, hoặc " Đoạt chí túng tình tán " phối hợp với Hoan Hỷ tiên nhân là bần đạo chắc sẽ thành công.

Liễu Phiêu Hương hỏi:

- Đã thế sao giáo chủ lại không ban lệnh thi hành!

Quản đại sư đáp:

- Nên biết đạo tâm của Trình Huyền Đạo rất thâm hậu, dù lão có bị sắc tướng của cô nương làm cho mê hoặc, nhưng lão đã tu luyện một điểm linh quang lâm năm vẫn có thể bảo hộ tấm thân, e rằng những điều cô nương muốn biết lão không chịu nói thật đâu.

Liễu Phiêu Hương hỏi:

- Có chuyện đó ư? Tệ tòa thử thí nghiệm coi.

A Liệt thấy Liễu Phiêu Hương kiên quyết đòi làm theo ý mụ, chàng không khỏi kinh hãi nghĩ thầm:

- Bất luận Trình chân nhân có thổ lộ chân tình hay không, nhưng đạo nhân bị nhơ nhuốc với mụ yêu nữ này thì thật là điều đáng sợ.

Bỗng nghe Cực Lạc giáo chủ Lý Thiên Đông đưa ra kết luận:

- Bản toà tự có cách do lường lời cung của Trình Huyền Đạo là chân hay giả. Liễu cung phụng nếu không gặp cơ hội để thi triển tuyệt thế thần công chắc là còn thắc thỏm. Vậy Liễu cung phụng cứ việc thi hành và đem sắc tướng bố thí đến trình độ tối cao, cũng chẳng mất mát gì.

Dĩ nhiên Dư, Quản hai lão không thể phản đối được nữa.

Lý Thiên Đông lại nói:

- Vụ này phải cử hành trong điện Tiêu hồn, còn Liễu cung phụng muốn xử dụng thủ đoạn gì thì cứ việc tùy tiện.

Hắn quay lại bảo Quản, Dư:

- Chúng ta hãy về phòng yên nghĩ một lúc, chờ cho Liễu cung phụng chuẩn bị xong đâu đấy rồi sẽ để khe vách để coi động tĩnh.

Liễu Phiêu Hương nói:

- Tệ tòa muốn mượn sức chăn mê hồn, mà bản cung hiện giờ chỉ còn một tấm...

Lý Thiên Đông ngắt lời:

- Cái đó không quan hệ. Cung phụng cứ lấy mà dùng. Lát lữa Bản tòa hội kiến với Nghiêm cung phụng sẽ nghiên cứu xem phải mất bao nhiêu ngày giờ để chế tạo bảo vật đó.

Mấy người ra khỏi đại điện. Trước khi bỏ đi họ còn buông bức rèm xanh che trước khám thờ xuống.

Bây giờ A Liệt mới thở phào một cái ngồi ngay người dậy.

Chàng khẽ bấm Âu Dương Tinh một cái cho nàng ngửng đầu trông lên rồi mới mở hé tấm rèm một chút nhìn trộm ra ngoài. Động tác của chàng cực kỳ cẩn thận.

Chàng thấy Liễu Phiêu Hương đứng ngay trước cửa điện bất giác la thầm:

- May quá! Mình chỉ sơ ý một chút để phát ra một mảy tiếng động là bị mụ phát giác, rước lấy vạ lớn.

Bỗng thấy hai tên đại hán khiêng một cái giường lớn đi vào. Tiếp theo hai thiếu nữ áo xanh che mặt ôm chăn đệm tới. chúng giải đệm đâu đấy rồi mới cùng hai tên đại hán lui ra.

A Liệt đã nhìn rõ hai tên đại hán mặt đầy sứt sẹo, mũi huếch miệng lệch, xấu xa vô cùng, thì trong lòng kinh hãi tự hỏi:

- Hai ả Thanh Nang và Linh Chi phạm luật bị trừng phạt khiến cho mặt mũi biến thành quỉ sứ và trong người tiết ra mùi hôi thối đã đành, còn hai gã trai này chắc cũng không phải trời sinh xấu xa như vậy. Hay là chúng cũng phạm tội phải chịu hình phạt.

Chàng còn đang xoay chuyển ý nghĩ thì Liễu Phiêu Hương đi tới bên giường, đưa tay ra mân mê cái chăn dầy, mặt lộ vẻ kỳ dị. Tâm hồn mụ bâng khuâng, trên môi thoáng qua nụ cười tươi thắm.

Liễu Phiêu Hương xoay mình tha thướt đi ra.

A Liệt tuy ngó trong điện không còn ai, nhưng trước chàng đã thấy bọn Lý Thiên Đông ẩn trong khe vách nên bây giờ chàng vẫn e dè. Chàng cầm tay Âu Dương Tinh viết một câu:

"Mụ sắp đối phó với Trình chân nhân." Âu Dương Tinh xoay lại viết lên bàn tay chàng để hỏi:

- Được lắm! Chúng ta thử coi định lực của lão đạo tới đâu?

A Liệt viết:

- Đối phương dùng chăn mê hồn, thủ đoạn rất thâm độc. Chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi yên mà ngó hay sao?

Âu Dương Tinh viết:

- Chẳng ngồi yên thì làm thế nào?

A Liệt viết:- Dĩ nhiên tại hạ đành chịu rồi, nhưng cô là người nhà Âu Dương ở Ký Bắc, chẳng lẽ cũng thúc thủ vô sách hay sao?

Âu Dương Tinh thấy A Liệt đề cập đến nhà Âu Dương, chẳng lẽ nàng chịu khiếp nhược, ngưng thần ngẫm nghĩ hồi lâu mới viết:

- Ta nghĩ mãi thì chỉ có một cách, nhưng thật là mạo hiểm, cách này nhất định hiệu nghiệm. Song thực hành rất đổi nguy nan.

A Liệt viết:

- Cô nương thử nói nghe.

Âu Dương Tinh viết:

- Ta đưa cho ngươi một thứ thuốc, ngươi xuống rắc vào chăn đệm. Nếu không may mà ngươi bị bắt thì chúng ta chỉ có đường chết. Dù ngươi thành công, song thứ thuốc này chưa chắc đã thắng nổi mê lực về tấm chăn mê hồn của đối phương.

A Liệt viết:

- Cách dùng thuốc thế nào?

Âu Dương Tinh viết:

- Hễ nó dính vào người dù cách lem áo, cũng phát ngớt ghê gớm.

A Liệt không hiểu lại viết:

- Tại hạ tưởng thuốc này làm tiêu tan ma lực trong chăn mê hồn. Nếu nó chỉ làm cho người ngứa ngáy thì ăn thua gì?

Âu Dương Tinh viết:

- Đồ ngốc! Con người đã bị ngứa ngáy khó chịu thì còn nổi dục niệm được chăng?

A Liệt chợt tĩnh ngộ gật đầu, nhưng rồi chàng lại viết:

- Nếu nó thông dính vào Trình chân nhân mà chỉ dính vào Liễu Phiêu Hương thì cứu cánh sẽ ra sao?

Âu Dương Tinh viết:

- Đồ ngốc! Đồ ngốc!

A Liệt viết:

- Tại hạ ngốc thật, nếu không ngốc đã chẳng hỏi cô?

Âu Dương Tinh thấy chàng tự nhận mình là đồ ngốc đành viết:

- Nếu mụ đã ngứa ngáy bồn chồn liệu còn dẫn dụ Trình chân nhân được chăng?

A Liệt ngẫm nghĩ một lúc thấy hành động này cực kỳ mạo hiểm. Sau cùng gật đầu toan đứng dậy, Âu Dương Tinh nắm chàng lại lấy tay viết chữ:

- Ta bỗng nẩy ra một chủ ý là giả tỷ ngươi sợ đối phương thành công thì có thể đổi dùng một chất kịch độc khiến cho Trình chân nhân chết đi.

A Liệt giật mình kinh hãi, nhưng sau gật đầu viết:

- Đó cũng là một biện pháp. Chắc Trình chân nhân không muốn chết. Đáng tiếc mình không có cách nào để hỏi ý chân nhân.

Chàng nói rồi ngồi ngay người lên nhưng cũng bị Âu Dương Tinh nắm lại.

A Liệt tự hỏi:

- Cô này thật lắm mưu nhiều kế, không hiểu cô còn trò gì nữa?

Vẫn thấy Âu Dương Tinh cặp mắt lim dim dường như đang ngẫm nghĩ. Đoạn nàng viết:

- Ngươi phải cẩn thận lắm mới được.

A Liệt nhìn nàng mỉm cười lê ra bên rèm. Chàng để ý nhìn ra ngoài thấy vẫn yên lặng như tờ, liền đánh bạo vọt ra.

Chàng đi rất lẹ tới bên giường, mở gói giấy trong bàn tay ra vung lên một cái, một làn mù trắng rất mỏng bay ra rớt xuống tấm chăn mềm nhũn và rất dầy.

Chàng đã gan liền nên không nghĩ gì đến sự yên nguy cho mình nửa. Cồ điều chàng sợ công việc sắp thành mà bị thất bại thì thành ra hy sinh vô ích. Vì thế trống ngực đánh thình thịch,chỉ sợ có người tiến vào một cách đột ngột.

Âu Dương Tinh vẫn nằm ngửa im lặng không nhúc nhích. Tuy nàng cũng cực kỳ khẩn trương, song thấy bên ngoài không có động tĩnh gì nàng chắc A Liệt sẽ an toàn vô sự. Có điều lòng nàng lúc này lại càng thêm phần hồi hộp.

Cặp mắt nàng long lên, chợt nhìn thấy phía trong dường như còn đất. Cuộc phát giác này khiến cho trống ngực nàng đập loạn lên.

Có thể khám thờ này phía sau còn đường bí mật dẫn tới Nếu vậy hai người rất hy vọng trốn khỏi nơi đây.

Do đó, bây giờ nàng càng lo âu A Liệt không quay trở lại được.Vì nếu không có chàng thì dù tìm được thông lộ cũng bằng uổng.

Xuýt nữa nàng buông tiếng thở dài. Trong lòng rất đỗi hoang mang. Bỗng thấy tấm rèm rung động, nàng dương to cặp mắt tự hỏi:

- A Liệt bình yên trở về hay là người nào bắt gã đem vào?

Đến khi A Liệt lần tới trước mặt, nàng mới thở phào một cái, vội nắm tay tày chàng và trở về phía sau.

A Liệt ngó theo thủ thế thì thấy phía sau tuy rất chật hẹp nhưng có một đường thông lộ. Song muốn chui vào phải cúi rạp người về phía trước.

Chàng không nói gì nữa bồng ngay lấy Âu Dương Tinh dậy chuyển về phía thông đạo⬦ Lúc tới gần chàng đột nhiên nghĩ thầm:

- Chẳng lẽ ta bỏ mặc Trình chân nhân ra đi? Hay giở gì cũng phải coi cho biết rõ mới phải...

Nhưng trong thâm tâm chàng lại cảm thấy đây là cơ hội tốt nhất. Vì đối phương đang chú trọng vào Trình chân nhân mà mình lẩn trốn thì càng tăng thêm phần hy vọng.

Âu Dương Tinh thấy A Liệt dừng bước ngần ngừ, liền kéo tay chàng. A Liệt tỉnh táo lại tự nhủ:

- Ta chẳng thể chỉ nghĩ tới Trình chân nhân mà không lý gì đến sự yên nguy của cô này.

Muốn vẹn cả hai bề thì chỉ có cách là đưa cô tới một nơi an toàn rồi sẽ quay trở lại xem sao?

Quyết định rồi chàng không chần chừ nữa chuồn vào thông đạo dẫn về phía trước.

Lúc này cái rất phiền cho A Liệt là không biết bồng Âu Dương Tinh cách nào vì chàng đã phải cúi khom khom thì chẳng thể bồng nàng ngay người lên được vì đường bí đạo rất chật hẹp, mà muốn cắp ngang cũng không xong. Còn để nàng cõng lên lưng thì lúc cất bước tiến về phía trước tất khiến nàng bị thương vì người nàng ở trên sẽ đụng vào nóc đường hầm.

A Liệt đã cúi thấp đến cùng rồi, muốn cúi thêm cũng không được nữa Chàng liền đứng bước lại khẽ hỏi:

- Làm thế nào bây giờ?

Âu Dương Tinh bị hai tay A Liệt ôm chặt cứng khiến tim nàng hồi hộp, người nàng nhủn ra.

Hai mắt nhắm lại để mặc A Liệt muốn làm sao thì làm. Nàng nghe A Liệt hỏi dậy uể oải đáp:

- Ngươi liệu đấy làm sao được thì làm.

A Liệt lắc đầu nghĩ thầm:

- Có lẽ con đường hầm này họ làm ra để đối phó với mình.

Đó là một chuyện không có lý nhưng chàng nghĩ tới đây càng xao xuyến trong lòng, miệng lẩm bẩm:

- Đường lối gì mà vừa thấp vừa chật như vậy? Không chừng kiến trúc này chỉ để cho loài súc sanh qua lại. Ồ! Không xong rồi! Ta phải cẩn thận lắm mới được.

Chàng lâm vào tình trạng bắt buộc, đành nghiến răng cắn rách vạt áo trước ngực để thò tay ra chống xuống đất. Còn một tay nữa phải ôm giữ lấy hai chân Âu Dương Tinh. Tư thế này khiến chàng không nhìn về phía trước được, đồng thời mặt chàng tựa chui vào trước ngực Âu Dương Tinh. Mùi u hương ngào ngạt xông lên lui khiến chàng như tỉnh như mê.

May mà A Liệt đã giải quyết được vấn đề bồng Âu Dương Tinh.

A Liệt tiến về phía trước khá lâu mới được hơn mười thước. Bốn bề tối đen như mực, đột nhiên chàng cảm thấy phía trước không có đường thông lộ. Âu Dương Tinh đụng đầu đánh " kịch " một tiếng.

A Liệt vội đặt nàng xuống, vươn tay ra sờ thì thấy phía trước vừa lạnh vừa cứng nhắc.

Nguyên đó là một cánh cửa thép chặn mất đường đi.

A Liệt sờ vào một lúc thấy bốn bề chẳng có kẻ hở nào thì rất nản lòng, khẽ nói:

Đường này bế tắc rồi chúng ta đành quay trở lại.

Âu Dương Tinh nói:

- Hãy chờ một chút để ta xem sao.

Nàng đưa tay ra sờ và di chuyển bàn tay ấn tường vách.

Bỗng nàng lên tiếng:

- Ngươi thử lay tấm thiết bản xem sao?

A Liệt kinh dị vừa lay tấm thiết bản vừa nói:

- Sao cô nương lại sờ ra bên đó.

Âu Dương Tinh đáp:

- Loại cơ quan này ta đâu có chịu.

Chương 32: Hai người ra thoát chốn hang hùm

A Liệt kéo tấm thiết bản lên, Âu Dương Tinh cố ngẩng đầu nhìn và bảo chàng:

- Tấm cửa thép đã lên cao hai tấc. Nội lực ngươi có thể đẩy lên được rồi.

A Liệt liền vươn tay chuồn năm ngón qua kẽ hở hết sức đẩy mạnh. Cánh cửa quả nhiên từ từ lên cao đến hơn một thước. Bên kia đã có ánh sáng lọt ra.

A Liệt cuối rạp xuống nhìn vào phía trong. Đột nhiên chàng giật mình kinh hãi. Nguyên chỗ đó đặt một cái cũi, hai con kim tiền báo nằm trong gốc, cách bên này chừng bốn trượng.

Cũi thú này khá lớn. Nhòm qua khe cũi sắt thấy bên ngoài là một toà viên lạc, cổ thụ cao lớn, cành lá rậm um. Phía ngoài tường là thế giới tự do.

Nếu không có đôi kim tiền báo cản đường thì A Liệt dĩ nhiên ra ngay được. Hiện giờ chàng không dám cử động vì chàng nghe nói báo là giống mãnh thú rất hung dữ, hung dữ hơn cả cọp cùng sư tử.

Ngoài cái sợ về đôi báo dữ tợn, chàng còn lo Âu Dương Tinh không hành động được, cần chàng bồng đưa ra. Nếu báo nhẩy lại vồ là phải chết.

Đôi kim tiền báo này ra chiều mệt mỏi.

A Liệt ngó một lúc rồi ghé miệng sát vào tai Âu Dương Tinh, nhưng nàng khẽ hỏi trước:

- Ngươi nhìn thấy gì vậy?

A Liệt đáp:

- Phía trong có đôi kim tiền báo.

Âu Dương Tinh nói:

- Ngươi ra đập chết chúng đi.

A Liệt ngập ngừng:

- Tại hạ nghe nói báo dữ lắm...

Âu Dương Tinh hỏi:

- Ngươi sợ ư? Mình ngươi đao kiếm chém không vào thì con báo đã ăn thua gì?

A Liệt ngẫm nghỉ cũng cho là phải.

Nên biết chàng từ thuở thỏ nghèo nàn bị người khinh mạn đã quen. Vì thế trong tâm lý chàng vẫn mặc cảm tự coi mình là hạng hèn kém. Hơn nữa việc đao kiếm không hại được chàng mới xẩy ra hai ngày, chàng chưa quen nên không nhớ tới.

A Liệt đáp:

- Vậy tại hạ hãy ra giết đôi mãnh thú rồi sẽ quay vào đem cô ra.

Âu Dương Tinh thấy chàng có vẻ sợ sệt liền tìm lời cỗ võ:

- Ngươi nhất định thành công. Có điều ngươi nên nhớ đừng để móng chân báo chụp vào mắt là được.

A Liệt nói:

- Dĩ nhiên tại hạ phải chú ý về điểm này.

Âu Dương Tinh nói:

- Hãy khoan! Hay hơn hết là người cởi bỏ y phục cho khỏi bị báo cào, rách và để dấu vết lại.

A Liệt nhận thấy đề nghị của nàng rất hợp lý liền cởi áo ra. Vì một tay phải nâng đở cánh cửa nên cử động chậm chạp.

Dĩ nhiên chàng không dám cởi bỏ hết quần áo, dù Âu Dương Tinh chẳng nói gì, nhưng như vậy cũng khó coi. Chàng vẫn để lại chiếc quần đùi mặc vào mình.

Âu Dương Tinh thò tay sờ lưng chàng nói:

- Ngươi đừng sợ gì hết. Con kim tiền báo đó quyết không thể đã thương ngươi được.

Bàn tay nhỏ nhắn của Âu Dương Tinh sờ vào khiến chàng nẩy ra cảm giác êm dịu, dũng khí tăng lên rất nhiều, luồng máu nóng chạy rần rần.

A Liệt chui qua cửa rồi từ từ hạ cửa sắt xuống để khỏi phát ra thanh âm làm kinh động đến người trong cung Ất Mộc.

Đôi Kim tiền báo dường như đã phát gíac có người tiến đến mà chúng vẫn nằm yên.

A Liệt đứng thẳng người lên tiến về phía đôi báo. Khi còn cách chúng chừng hai trượng mà chúng vẫn không nhúc nhích.

A Liệt nghĩ thầm:

- Nếu đôi báo này đã già quá hoặc vì duyên cớ nào khác nó không đột kích loài người thì ta đỡ tốn hơi sức rất nhiều.

A Liệt còn đang xoay chuyển ý nghĩ, bỗng một con cử động.

Tiếp theo A Liệt chưa nhìn rõ thì con báo này đã nhẩy vọt đến trước mặt chàng. Luồng gió hơi hám xông vào mũi.

A Liệt nhớ tới Âu Dương Tinh đã dặn đừng để móng báo chụp vào mắt. Chàng vội nhắm mắt lại, đồng thời vung quyền đánh ra.

Binh một tiếng vang lên! Thoi quyền của A Liệt đã đánh trúng đầu báo. Nhưng mặt mũi và mấy nơi trong người chàng cũng bị móng báo bám lấy. Một luồng cường lực xung kích mãnh liệt vô cùng khiến chàng cơ hồ đứng không vững.

Dĩ nhiên lúc này A Liệt lão đão người đi để rời khỏi móng báo. Đồng thời làm cho sức đẩy mạnh của báo cũng tiêu tan.

Đột nhiên chàng tỉnh ngộ nghĩ thầm:

- Nếu mình chỉ ỷ vào tư chất đặc biệt không sợ đao kiếm thì một khi chạm trán với người sức mạnh phi thường, họ đánh một quyền cho mình ngã lăn cũng là hỏng bét. Mình cần phải làm tiêu tan lực lượng xung kích của đối phương, mới được...

Chàng còn đang ngẫm nghĩ thì con báo kia đã chụp trúng vào bụng. Chàng vừa lùi vừa đẩy lại thoát ra được, đồng thời làm cho mãnh lực của báo phải tiêu tan.

A Liệt ngoài cái may làm tiêu lan lực đạo của đối phương, chàng còn tỉnh ngộ một điều là giống báo quả nhiên hung dữ mà giảo quyệt hơn các loài mãnh thú khác. Ban đầu chàng thấy chúng nằm ra chiều uể oải mệt nhọc mà đột nhiên lúc tập kích thì động tắc nhanh như điện chớp.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi. A Liệt bị báo vừa chụp vừa cắn đến , lần. Thế công của chúng như gió táp mưa sa đủ khiến cho người ta kinh hồn táng đởm. Nhất là đôi báo này lại réo lên không ngớt. Tiếng reo của chúng chỉ gầm gừ trong miệng mà cũng khiến cho người ta phải khiếp sợ.

Cặp mắt chàng nửa nhắm nửa mờ vì chàng sợ động tác của chúng lẹ quá có thể khiến mắt chàng bị đui mù trong nháy mắt.

Trong chớp nhoáng, chàng lại bị báo cắn, chụp mấy lần. Sau không biết tại sao chàng ngó thấy một luồng ánh sáng rực rỡ như gấm đem theo mùi tanh hôi đập vào bụng chàng rồi ôm chặt lấy. Chàng đã bị con báo ôm chặt mà không biết làm cách nào cho nó chết được vì nó cựa.

rất mạnh. Bản năng phản ứng của chàng vật báo té xuống rồi đè lên trên. Chàng nắm một tai báo mà dập miệng mũi nó xuống đất. Sau một lúc con báo không cựa cậy được nữa.

Nguyên khí lực của chàng cực kỳ hùng hậu đã bẻ gãy cổ báo. Đồng thời ấn đầu nó xuống đất cát. Thế là nó chết tươi.

Còn con kia đã ấn vào góc lường.

A Liệt nhẩy lên, dũng khí phấn khởi. Chàng không sợ gì nửa rảo bước tiến lại.

Giả tỷ chàng không chuyên chú vào con báo thì chàng đã phát giác ra người chàng trần truồng không mặc một mảnh quần áo nào.

Nguyên lúc vật báo đã trụt mất cả quần đùi.

Con báo kia vào đến gốc tường hết đất lùi đành co mình lại.

Trong đầu óc A Liệt bỗng nhớ tới câu nói " con thú đến bước đường " là rất ghê gớm!

chàng tự hỏi:

- Giả tỷ lúc này mình chạy đi, chẳng hiểu con báo kia có rượt theo không?

Nghĩ thế rồi chàng dừng bước lại. Chàng thấy con kim tiền báo đã mất hết oai hùng, cúi đầu cụp đuôi lêu têu như chó mất chủ.

A Liệt gục gặc cái đầu trở gót toan đi thì đột nhiên sau gáy bị móng sắc đánh trúng.

Người chàng xiêu về phía trước, nhưng chàng mượn thế thúc khuỷu lay về đằng sau.

Huỵch một tiếng, con báo đã bay xa bốn thước rớt xuống đất.

Nộ khí bồng bột, A Liệt xoay mình nhẩy xổ lại. Chàng nắm lấy đuôi nó vận kình nhắc lên quật xuống như người đập lúa. Chàng cảm thấy dễ dàng chẳng nhọc nhặc gì, dù con báo này nặng đến hơn trăm cân.

Chàng quật bốn, năm cái liền. Những tiềng binh binh vang lên không ngớt.

Lúc A Liệt ngó lại thì đầu báo đã nát như bùn chết tươi rồi.

A Liệt liền nhớ ngay đến chuyện phải rời khỏi nơi đây lập tức, chàng liền chạy về phía cửa sắt, đẩy tấm cửa lên. Còn một tay thò vào cắp Âu Dương Tinh ra.

Nàng đã ôm quần áo cho chàng và thẹn thùng đứng đó.

Dưới ánh sáng mặt trời nàng thấy A Liệt toàn thân trần truồng thì đỏ mặt lên, tắc lưỡi một cái rồi cúi đầu xuống.

Nhưng khi cúi đầu mới phát giác ra là không ổn vội xoay lưng lại.

A Liệt tưởng nàng giận dỗi điều chi liền nói:

- Nếu cô nương không đi được thì tại hạ lại bồng đi.

Âu Dương Tinh lắc đầu nói:

- Trời ơi! Ngươi chẳng khác gì một dã nhân. Chắc thường thường ngươi không quen mặc áo.

A Liệt ngó lại mình Chàng thẹn quá mặt đỏ bừng lên, vội cầm lấy quần áo mặc vào.

Âu Dương Tinh chờ chàng mặc quần áo xong mới ngửng đầu nhìn quanh. Nàng vừa dòm thấy, bất giác khẽ la lên:

- Trời ơi! Đây là những con kim tiền báo, một giống mãnh thú lợi hại nhất. Dù ta chưa mất võ công cũng không dám đấu với chúng.

A Liệt nói:

- Chuyện này để về sau hãy nói. Bây giờ chúng ta phải đi cho lẹ.

Âu Dương Tinh nói:

- Không được! Trước hết ngươi hãy lượm những mảnh quần đùi rách, đừng để sót một chút gì. Địa thế nơi đây vắng vẻ, chắc không có người đi tuần tới.

A Liệt biết Âu Dương Tinh rất giầu kinh nghiệm giang hồ, chàng liền làm theo.

Âu Dương Tinh chậm chạp bước tới cửa chuồng sắt đưa tay lên kéo then cửa mở ra.

Chẳng bao lâu, hai người đã đi đến bên tường. A Liệt bồng Âu Dương Tinh nhẩy vọt lên tường. Ngoài tường là một khi rừng hoang cỏ rậm. Nơi đây đã ra ngoài tệ cung Ất Mộc thần bí. Hai người nhẩy xuống rồi, A Liệt chân không dừng bước chân thẳng vào rừng.

Âu Dương Tinh nói:

- Ngươi phải coi chừng! Bọn họ đã bảo những rừng cây bốn mặt cung Ất Mộc đều bày trận pháp. Vậy ngươi đứng để bị hãm vào trong trận...
A Liệt không lý gì đến nàng. Chàng nhận định phương hướng rồi chạy thẳng về phía trước.

Nên biết A Liệt là người thông minh tuyệt đỉnh. Tuy có lúc chàng tỏ ra ngớ ngẩn, nhưng đó chỉ là thiếu phần lịch duyệt giang hồ. Hơn nữa nhiều việc chàng chưa đủ tự tin nên không quyết định được mà thôi. Còn nói về trận pháp thì chàng đã nắm vững, vì lúc trước hai người bị hãm vào kỳ môn trận pháp ở mặt tiền cung Ất Mộc. Khi Âu Dương Tinh đã mê mân không biết đường mà chàng vẫn nhìn rõ mồn một. Do đó chàng nhận thấy về phương diện này chàng có đủ năng lực đối phó. Một khi A Liệt tự tin ở sức mình, chàng tỏ ra là người quyết đoán. Hiển nhiên tài trí chàng không phải tầm thường.

Âu Dương Tinh nhắc nhở mấy lần thấy chàng không thèm để ý, nàng cũng tức mình không nói nữa.

A Liệt phóng cước chạy như bay chừng một giờ thì ra khỏi khu rừng cỏ. Chàng đã thấy đồng nội bát ngát và ở phía xa xa những làn khói xanh trong thôn ồ bốc lên cuồn cuộn.

Âu Dương Tinh reo lên:

- Ái chà! Ta tưởng chừng mới ra khỏi quỉ môn quay trở về dương thế.

A Liệt hỏi:

- Thế sao cô bảo tại hạ đừng chạy vào rừng?

Âu Dương Tinh trong lòng cao hứng nên không lức giận. Nàng nói:

- Kìa! Ngươi thử nhìn xem. Bên kia chân núi đã có thôn trang và người ở. Họ đang thổi cơm. Chúng ta tìm tới đó kiếm chút gì ăn cho đỡ đói.

A Liệt đáp:

- Hay lắm! Tại hạ đưa cô nương tới đó tạm nghỉ, còn tại hạ không rãnh để bồi tiếp cô nương được.

Âm Dương Tinh nói:

- Ngươi nói thế nghĩa là làm sao?

A Liệt đáp:

- Tại hạ không yên tâm về vụ Trình chân nhân phải trở lại xem thế nào.

Âu Dương Tinh nói:

- Ngươi có mấy mạng mà dám trở lại cung Ất Mộc?

A Liệt đáp:

- Tại hạ đành phải mạo hiểm may mà qua được tai mắt bọn chúng, thì còn định cứu cả Chiêu Thế Ẩn vì gã cũng là một trang hảo hán.

Âu Dương Tinh hỏi:

- Ngươi có cứu thằng cha ma chê quỉ hờn Tăng Lão Tam không?

A Liệt chiếu ý Âu Dương Tinh vừa cõng nàng lên ưng chạy về phía thôn trang vừa đáp.

- Dĩ nhiên cứu cả hắn.

Âu Dương Tinh tức giận hỏi:

- Ngươi cứu hắn làm chi? Phải chăng để hắn đến đây thu thập ta?

A Liệt cố ý trêu nàng, liền tìm lý do để bài bác. Chàng nghĩ được biện pháp xong liền đáp:

- Cô nương đừng vội nóng. Tại hạ xin hỏi bọn người trong cung Ất Mộc của Cực Lạc giáo là hạng người nào?

Âu Dương Tinh lớn tiếng:

- Bất luận bọn chúng là hạng người nào cũng không thể cứu Tăng Lão Tam được. Ngươi đã nghe rõ chưa?

A Liệt đáp:

- Cô nương to tiếng như vậy, dĩ nhiên tại hạ nghe rõ rồi. Nhưng tại hạ ngnĩ rằng:

Cực lạc giáo bí mật như vậy, tên nào cũng không để lộ chân tướng, ngoại trừ mấy người đàn bà. Do đó tại hạ đoán chắc bọn chúng sợ người ngoài biết rõ họ.

Âu Dương Tinh nói:

- Cái đó đã hẳn. Nếu không thì việc gì họ thấy ai lầm đường lạc vào cung Ất Mộc là giết chết.

A Liệt nói:

- Nếu chúng ta không đem được Tăng Lão Tam ra thì không chừng hắn bị chúng tra hỏi sẽ cung xưng cả họ tên chúng ta ra nữa.

Âu Dương Tinh cũng phải thừa nhận lời chàng có lý nên lặng im.

A Liệt lại hỏi:

- Lại còn Trình chân nhân cũng biết rõ chúng ta. Vậy thì dù cung Ất Mộc là nơi đầm rồng hang cọp, tại hạ cũng phải đi chuyến nửa. Có đúng thế không?

Âu Dương Tinh đáp:

- Ta không phản đối ngươi về việc cứu Trình chân nhân, còn Tăng Lão Tam thì ngươi cứ giết hắn đi để bịt miệng là xong. Biện pháp này tuyệt diệu.

A Liệt đáp:

- Hay lắm! Cô nương nói rất hợp lý. Có điều tại hạ bình sinh chưa từng hạ sát ai bao giờ, chàng hiểu lúc đến việc có hạ thủ được hay không?

Âu Dương Tinh tức giận nói:

- Ta cậy ngươi làm một việc mà ngươi cứ chối bai bải.

A Liệt nghĩ bụng:

- Cô này coi chuyện giết người là tầm thường, nhưng mình không thể làm được.

Chàng nghĩ vậy nhưng không nói ra. Chẳng bao lâu chàng đã chạy gần đến thôn trang.

Hiện đang vào tháng trọng đông nên ngoài dỏng ruộng không thấy có người canh tác.

Âu Dương Tinh nằm trên lưng A Liệt, đột nhiên nàng cắn vào tai chàng.

A Liệt vừa động tâm, lập tức một luồng nhiệt khí từ huyệt đan điền đưa lên trái tai và không thấy đau đớn gì nữa. Nhưng chàng không hiểu hỏi:- Cô làm gì vậy?

Âu Dương Tinh đáp:

- Ta tức giận ngươi.

A Liệt giật mình hỏi:

- Tại hạ có chỗ nào không phải đâu mà cô hờn giận?

Âu Dương Tinh hỏi:

- Ngươi nghĩ lại coi:

Có phải ngươi đã khinh mạn ta không?

A Liệt nhớ lại lúc ở trong miếu không dằn lòng được đã hôn lén nàng. Sau chàng lại thấy món tóc mai thỉnh thoảng chạm vào mặt, chàng còn ôm nàng vâo lòng. Bây giờ nàng bảo chàng khinh mạn chắc là chuyện này.

Âu Dương Tinh lại nói:

- Hãy dừng lại một chút.

A Liệt nghĩ thầm:

- Chắc cô này lại tìm cơ hội nổi nóng. Có điều bây giờ cô chưa cử động được như thường, không hiểu cô dùng thủ đoạn gì đối phó với mình?

A Liệt vừa dừng bước, Âu Dương Tinh hỏi:

- Thôn trang này chỉ cách cung Ất Mộc một khu rừng, khó mà qua được tai mắt bọn Cực Lạc Gíao. Nếu chúng ta vào thôn xóm tìm thức ăn há chẳng tự chui đầu vào bẫy?

A Liệt hỏi lại:

- Theo ý cô thì nên làm thế nào?

Âu Dương Tinh đáp:

- Hãy tiến thêm về phía trước.

A Liệt thoạt nghe thấy nàng nói có lý, sau chàng chợt động tâm linh, liền nói:

- Theo ý cô thì phải tìm đến một bang hội nào mới được chứ gì?

Cực Lạc giáo cũng là một bang hội bí mật phi thường. Theo ý tại hạ thì chúng quyết không lưu lại ở khu phụ cận tòa bí cung kia một dấu vết nào vì như vậy dĩ nhiên có thể dò la được động tĩnh xung quanh, nhưng trái lại đó là một đầu mối để cho, đối thủ tinh minh theo dõi mà khám phá bí mật về Cực Lạc Giáo.

Âu Dương Tinh dương mắt lên đáp:

- Những lời ngươi nói tuy không hợp với qui củ giang hồ, song cũng có lý. Té ra ngươi giả vờ ngớ ngấn mà thực ra gíao quyệt hơn người.

A Liệt nói:

- Thật oan uổng cho tại hạ. Giả tỷ cô nương bảo tại hạ tinh minh thì còn nghe được nhưng nói là giảo quyệt thì tại nhất định không chịu thừa nhận.

Âu Dương Tinh hỏi:

- Ngươi có hiểu võ công không?

A Liệt đáp:

- Tại hạ đã học qua công phu hô hấp của nội gia. Còn võ công thực tình không hiểu chi hết. Có điều về những câu chuyện võ lâm, tại hạ cũng biết được khá.

Hai người đã vào đến đầu đường cạnh thôn xóm. A Liệt đặt Âu Dương Tinh xuống hỏi:

- Cô nương có đi được không?

Âu Dương Tinh đáp:

- Cô thể gắng gượng đi được.

Nàng quay lại ngó A Liệt Mục quang dán vào bộ măt tuấn tú của chàng mà không hiểu lòng nàng nghĩ gì.

A Liệt phát ngượng hỏi:

- Cô nương ngó gì vậy?

Âu Dương Tinh đáp:

- Ta coi bộ ngươi dường như còn có phần thần bí hơn cả người Cực Lạc giáo. Có điều là chắc ngươi không phải kẻ hư đốn.

A Liệt mở một nụ cười hân hạnh rồi cũng nhìn nàng chằm chặp.

Hai người nhìn nhau một lúc. Bỗng Âu Dương Tinh mặt ngọc đỏ bừng rồi cúi đầu nhìn xuống để tránh mục quang của đối phương.

Vẻ thẹn thùng này khiến cho phái nam rất động tâm mà cũng khiến họ nẩy ra ý niệm muốn chụp lấy người phái yếu. A Liệt không hiểu định luật này đột nhiên chàng cũng giang hai tay ôm chặt nàng vào lòng.

Âu Dương Tinh không phản đối. Nàng nói:

- Hãy coi chừng! Trông thôn trang nhất định có người ngó thấy bọn ta.

A Liệt càng táo tợn hơn:

- Nếu không có người ngó thấy thì sao? Cô có bảo là tại hạ khinh mạn không?

Âu Dương Tinh không trả lời mà cũng không nổi nóng. Dĩ nhiên nàng dã biểu lộ đồng tình.

A Liệt cực kỳ cao hứng. Tuy chàng đang ở vào tình cảnh phiêu lưu nguy cơ trùng điệp mà những cái đó chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc khoái lạc của chàng.

Hai người đi vào thôn trang. Khi tới nơi thấy nhà cửa thấp thè, vừa trông đã biết ngay là thôn xóm nghèo nàn. Mọi người đều ngồi trong nhà để tỵ hàn. Thỉnh thoảng mới có người ở bên ngoài, họ đều ngó A Liệt và Âu Dương Tinh bằng con mắt kinh dị.

Tuy nhiên không có ai ra hỏi han gì. Thậm chí lúc A Liệt quay lại nhìn họ thì họ lẩn tránh mục quang chàng.

Về điểm này chứng tỏ người thôn xóm đây thật thà chất phát.

A Liệt nói:

- Cô nương coi đó! Tại hạ đã đoán không lầm. Dân cư chôn xóm này đều chất phác.

Chúng ta vào nhà mé hữu kia để nghĩ chân một lúc.

Hai người tới nơi thi cửa nhà vừa mở. Một lão già bước ra.

A Liệt chắp tay nói:

- Thưa lão trượng! Vợ chồng tại hạ có việc qua đây, muốn mua một chút gì ăn cho đỡ đói. Không hiểu lão trượng có giúp được chăng?

Lão này tuy áo quần xoàng xỉnh, nhưng rất sạch sẽ gọn gàng. Mới trông đã biết là một bậc lão thành trong bản thôn.

Lão cúi xuống đáp lễ rồi ngó A Liệt và Âu Dương Tinh. Tuy lão tuổi già nhưng bị chàng trai tuấn tú và cô gái kiều diễm dòm ngó khiến lão biến thành ngơ ngẫn đáp:

- Thiếu gia dạy quá lời. Nếu hai vị đói bụng, xin mời vào tệ xá tùy tiện dùng cơm. Nhưng nơi đây quê mùa chỉ có cơm hẩm canh lạt, e rằng thiếu gia và phu nhân không quen dùng⬦ Hai người nói mấy câu khách sáo rồi tiến vào nhà. Bên ngoài gió lạnh thấu xương, trong nhà ấm áp hơn nhiều.

Bọn A Liệt được mời vào ngồi bên bàn bát tiên. Chẳng bao lâu trên bàn bày ra mấy món canh rau thịt nướng. Lại có cả bánh bao và cơm gạo nhỏ hột hơi bốc lên nghi ngút khiến hai người thèm thuồng cơ hồ chảy nước miếng.

A Liệt ăn liên hồi một bữa thật no. Còn Âu Dương Tinh ăn uống nhỏ nhẻ.

Hai người hỏi mới biết lão trượng này họ Trương.

Lúc A Liệt đề cập tới cuộc tân hôn, Âu Dương Tinh ngấm ngầm bấm chàng. Nàng chờ cho Tương lão trượng ra ngoài rồi mới bĩu môi hỏi:

- Sao ngươi lấn át ta hoài?

A Liệt nhún vai hỏi lại:

- Không nói thế thì nói sao cho ổn?

Âu Dương Tinh hỏi:

- Sao ngươi không kêu ta bằng cô cô và ngươi tự xưng là điệt tử. Chẳng lẽ họ không tin hay sao?

A Liệt đáp:

- Được rồi! Lần sau tại hạ sẽ nói thế. Ở đây thì không đổi giọng được nữa rồi. Cô nương chịu khuất tất một chút, tạm thời nhận là vợ tại hạ và đừng quên là đối với tại hạ phải tỏ ra nồng nhiệt một chút.

Âu Dương Tinh ngoài mặt làm bộ dằn dỗi mà thật tình trong bụng mừng thầm.

Lập tức nàng phát gíac ra phản ứng của mình rất lấy làm kỳ tự hỏi:

- Lạ thật! Ta đi khắp giang hồ thấy bao nhiêu anh hùng tuấn tú mà chưa một ai ta để ý.

Ngờ đâu lại nẩy ra ý nghĩ làm vợ gã này mới thật là kỳ! Chẳng lẽ ta yêu gã rồi chăng?

Nàng lòng tự hỏi lòng xong cơn hờn mát tựa hồ biến thành chuyện thật.

A Liệt giật mình kinh hãi. Trong lòng hối hận nghĩ thầm:

- Nàng xuất thân ở một thế gia thì khi nào lại bằng lòng ta? Hỡi ơi! Đáng lý ta không nên giỡn cợt kiểu này? Mình làm thể là tự rước lấy cái nhục vào mình.

Chàng nghĩ vậy càng kiên quyết trở lại cung Ất Mộc cứu người và chỉ mong được tránh xa nàng cho thật lẹ.

Chương 33: A liệt lại vào cung ất mộc

A Liệt hỏi về nội thương của Âu Dương Tinh mới biết là muốn cho hoàn toàn bình phục không phải chuyện dễ dàng và sau khi bình phục phải nghỉ ngơi một ngày hay ít ra là nửa ngày mới có thể hoạt động như trước.

Lúc Trương lão trở lại bên bàn chàng đưa ra lời thỉnh cầu muốn gửi Âu Dương Tinh tạm thời để chàng đi mướn xe.

Trương lão ưng ngay. A Liệt vẫn còn tự thẹn trong lòng, chàng hấp tấp không kịp tạ Ơn Trương lão, vội vã ra đi.

Chàng ra khỏi cửa quay đầu nhìn lại thấy Âu Dương Tinh đứng bên cửa, nét mặt còn ra chiều ai oán khiến chàng phải động tâm.

Dường như nàng có đến trăm ngàn câu muốn căn dặn, nhưng A Liệt đã nói đi mướn xe chứ không phải vĩnh biệt nên nàng rụt rè.

A Liệt cắm đầu đi. Chỉ trong khoảnh khắc chàng đã ra khỏi thôn trang. Đi được một đoạn, trong lòng ngờ vực nghĩ thầm:

- Nàng lộ ra xúc động, nhưng ta không thể coi đó là vì nàng nghĩ tới sự yên nguy cho ta..

Rồi chàng rảo bước chạy mau.

A Liệt vượt qua khu đồng ruộng tiến vào vùng hoang dã đầy cỏ dại. Chàng đi một lúc nữa thì đến khu rừng rậm rạp mà người ta kêu bằng rừng Mê hồn.

A Liệt vừa đi vừa nghĩ, bất gíac đã xuyên qua khu rừng không biết bao nhiêu dặm đường. Đột nhiến chàng giật nẩy mình lên, tự nghĩ:

- Không được rồi! Nếu hai con báo chết kia bị người Cực Lạc giáo phát gíac lập tức họ đoán được có người trốn ra đường này. Dĩ nhiên họ phái nhiều người theo phương hướng mà truy tầm. Họ ra khỏi khu rừng rậm nhìn thấy thôn trang ở phía xa xa. Như vậy Âu Dương Tinh làm sao thoát được?

Bây giờ chàng mới nghĩ tới thì muộn mất rồI, vì đối phượng chắc đã phát động cuộc truy nã. Những dấu vết mà hai người còn để lại tất bị đối phương tìm ra.

A Liệt chỉ còn chút by vọng duy nhất là đối phương chưa phát gíac hai con báo bị đập chết. Chàng muốn tới nơi để nghĩ cách tiêu trừ mọi dấu vết hoặc bố trí cách nào để đánh lạc đường đối phương.

A Liệt ngẫm nghĩ không tìm ra được biện pháp nào khác, chàng đành liều mạo hiểm thử coi. Chẳng bao lâu đi hết khu rừng, chàng nhẩy lên bờ tường đảo mắt nhìn vào thì thấy trong chuồng thú khá rộng, hai con kim tiền báo hãy còn nguyên chỗ, chưa ai đụng đến.

A Liệt nghĩ bụng:

- Bất luận đối phương cao minh đến đâu cũng quyết không nghĩ tới là ta còn trở lại chốn này. Vì thế bọn chúng dù có xét nghiệm xác chết hai con báo thì vị trí và tư thế nhật định đã thay đổi. Cứ tình hình này thì chưa ai phát giác. Nhưng trong chớp mắt không chừng có người tiến vào. Như vậy khi ta động thủ phải cho thiệt lẹ mới được.

A Liệt nghĩ thế nhưng không xuống ngay. Chàng ẩn nấp vào chỗ kín rồi nghĩ cách bố trí cho cẩn thận.

May ở chỗ A Liệt đã trải qua những cơn sóng gió và đã hiểu biết biết thủ đoạn trên chốn giang hồ, nên kế hoạch của chàng cao hơn người một bậc.

Thoạt tiên chàng thị sát chỗ mình đặt chân xuống xem gần đó có điều gì khác lạ không.

Lập tức chàng nhờ tia mắt sắc bén ngó thấy dấu vết mà người khác không thể nhận ra được.

Trên đầu tượng rêu xanh bị mất đi một chút và cát đá còn vết tích chuyển động. Chàng không có cách nào để bổ xung vào chỗ đó, liền nghĩ tới biện phát làm rối loạn tai mắt địch nhân.

Bỗng thấy A Liệt đứng lên cất bước lưu vết chân chii chít trên mặt tường một quãng dài hơn ba trượng rồi mới dừng lại.

Tiếp theo chàng ngẫm nghĩ cách đối phó với hai con báo ròi quết tâm đem xác chúng ra chỗ khác. Nếu đối phương không kiếm thấy là tuyệt diệu, bằng kiếm thấy thì cũng phải nghi ngờ.

A Liệt nhẩy xuống trong viện đi ẹ vào chuồng báo.

Lần đầu chàng đem xác một con dấu vào bụi cỏ rậm trong rừng và hết sức giữ cho không để lại vết tích gì.

Xác con thứ hai chàng đem ra cũng toan làm như vậy. Bỗng chàng xoay chuyển ý nghĩ căn cứ vào lúc đến đây lần đầu, chàng đã có một ấn tượng đi quanh một vòng, chàng vội đến mặt sau cung Ất Mộc.

Mấy hồi trước đã nói mặt sau cung này có hai tầng lầu chia thành nhiều phòng và trổ nhiều cửa sổ, mấy nơi cánh cửa nửa khép nửa mở có thể lẻn vào được.

Tầng lầu cao khó trèo chàng liền lựa một phòng ở dưới nhà. Khi gần tới nơi chàng thấy phòng này bỏ trống, dường như chẳng có điều chi khả nghi. Chàng không ngần ngừ gì lữa, liệng con báo vào phòng đánh " huỵch " một tiếng.

A Liệt một mặt chú ý xem có ai bị kinh động không, một mặt khảo sát trong phòng xem có biến chuyển gì khác lạ.

Chỉ trong nháy mắt chàng phát gíac ra vấn đề thử hai. Phòng này đặc biệt ở chỗ ngoài cửa sổ có một làn mù rất mỏng cơ hồ không trông thấy phun ra.

Vì chàng thò đầu vào phòng nên gặp phải mùi hương thoang thoảng xông vào lỗ mũi, khiến chàng mê man xuýt nữa ngất đi.

A Liệt kinh hãi không biết đến thế nào mà nói. Bản năng thiên nhiên thúc đẩy luồng chân khí từ huyệt đan điền xông lên. Chỉ trong chớp mắt luồng nhiệt khí đã chuyển đi khắp kinh mạch trong người, chàng tỉnh táo lại và cảm giác ngất xỉu cũng bị tiêu tan.

A Liệt kinh hãi thò tay vào túi lấy ra một vật. Đây là cánh hoa tiên đàm ngũ sắc. Theo lời Ngôn lão bá thì vật này có công hiệu giải được những chất kỳ độc trong thiên hạ.

Nhưng tiếp theo chàng bật cười cất cánh hoa đi, tự nhủ:

- Ta đã uống nước sương tiên đàn thì chẳng cần nhờ vật gì khác cũng đủ chống các chất độc rồi.

Bây giờ chàng càng hiểu rõ gian phòng trống không nây lại là nơi bố trí mai phục rất ghê gớm.

Những luồng mù mỏng này có thể làm cho những tay cao thủ bất cứ hạng nào đều phải té xỉu. Giả tỷ chàng không có nhiệt lực tuyệt vời thì cũng không khám phá ra được cách bố trí lợi hại này.

A Liệt nhẩy vào phòng ra cửa trông ra ngoài thấy có dãy hành lang mà trên đầu là lối lên tầng lầu hai.

Dãy hành lang men theo một cái sân hình vuông. Hai bên đều có cửa. Một bên chẳng hiểu tình hình ra sao, còn bên sân thì trăm hoa đua nở. Áp chân tường còn có những khóm cây rậm rạp. Phong cảnh coi rất ưa nhìn.

A Liệt tự nghĩ:

- Nơi đây vắng vẻ không người. Giả tỷ có địch nhân vào té xỉu trong phòng dễ thường cũng ít người biết. Nhưng không có lý. Cách trang trí trong phòng này đã cực kỳ tinh xảo thì đủ rõ mỗi phòng tuyến của đối phương đều mất nhiều công phu. Vậy khi có người bước chân vào phòng thì nhất định ai có trách nhiệm tuần phòng nơi đây phải biết ngay⬦ Ý nghỉ này vừa phát sinh, chính chàng cũng không hiểu tại sao mình lại minh mẫn đến thế được? Chàng lập tức coi lại xác con báo thì phát giác ra đây là con bị chàng ấn xuống đất nghẹt thở mà chết.

Trong mình nó chẳng có thương tích chi hết.

A Liệt vội lau những đất cát nơi mũi miệng con vật không để dấu vết nào rồi cũng lập tức chạy ra khỏi phòng, ẩn mình trong bụi cây dậm.

A Liệt vừa ẩn xong đã thấy hai ả thị nữ áo xanh chạy vào. Hai cô này cũng xinh đẹp phi thường mà dáng người tha thướt coi thật đáng yêu. Cả hai cô cùng đeo trường kiếm.

A Liệt bụng bảo dạ:

- May mà ta đã khám phá ra cơ quan kịp thời. Cứ xem chúng không ngơ ngác ngần chờ chạy thẳng ngay vào căn phòng kia thì đã biết chúng đã được tin cảnh cáo xác thực đúng căn phòng phát sinh diễn biến.

A Liệt khoan khoái vô cũng, nở một nụ cười rồi nghĩ tiếp:

- Giả tỷ ta chạm trán bọn họ mà họ vung kiếm giết ta ta cũng. chẳng thể đâm chết những cô gái tươi đẹp như thế này.

Hai mỹ nữ áo xanh phát giác ra điều kinh dị khẽ cất tiếng la vì hai cô đã nhìn thấy con kim tiền báo nằm úp sắp dưới đất không nhúc nhích.

Một cô hỏi:

- Lạ thiệt! Sao con báo này...

Cô kia ngắt lời:

- Trân châu! Ngươi đi bẩm báo cùng Liễu tiên tử. Ta ở lại đây tra xét xem xao.

Trân Châu bỉu môi đáp:

- Sao tỷ tỷ không đi? Tiểu muội không biết bẩm ở đâu.

Thị lùi ại mấy bước rồi nói tiếp:

- Mai Côi! Ngươi quên còn một con nửa rồi ư? Thằng cha nào đó dữ quá r Cả hai cô cùng lộ vẻ úy kỵ.

Nguyên hai cô này đã được biết đôi kim tiền báo từng xé xác những tay võ lâm rất cao cường mà chính mắt các cô được ngó thấy. Các cô sợ hãi thất sắc.

Hai thiếu nữ đứng liền vào nhau ngó quanh tả hửu. Trân Châu nói:

- Được rồi! Để tiểu muội đi báo cáo Liễu tiên tử.

Mai Côi đáp:

- Không được! Ngươi phải ở lại đây với ta.

Rồi hai cô đứng yên không cất bước. A Liệt thấy vậy rất đổi hoài nghi chẳng hiểu ra thế nào?

Sau một lúc Trân Châu lại nói:

- Hỡi ôi! Tiểu muội tưởng chúng ta nên đi báo cáo với vị cung phụng nào khác. Hiện giờ Liễu tiên tử đang đối phó với lão đạo. Nghe nói lão đó đạo tâm rất kiên quyết, Liễu tiên tử không thắng được hắn, tức muốn chết người.

Mai Côi nói:

- Chúng ta hãy vào thạch lao coi xem nếu lão đạo lại đem giam vào đó rồi thì Liễu tiên tử bây giờ nhàn rỗi. Ta phải báo cáo với Liễu cung phụng mới được.

A Liệt bây giờ mới biết bọn chúng ngần ngừ không hoạt động là vì lẽ đó. Chàng chờ cho bọn chúng đi rồi mới dời đi khỏi bụi cây chuyển vào một gian thạch thất cao lớn.

A Liệt ẩn ở bên ngoài tìm cách điều tra tình hình bên trong.

Chỉ trong khoảnh khắc hai tiểu nữ mặt buồn rười rượi trở ra đứng bên cửa thương nghị với nhau, Mai Côi nói:

- Không được rồi! Liễu tiên tử đang đối phó với lão đạo mà chúng ta đến gặp tiên tử la rước lấy cái đau khổ vào mình...

Trân Châu ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

- Không cần! Cùng lắm là tiên tử bắt chúng ta cho bọn ác hán hưởng thụ mấy ngày còn hơn là phạm tôi để lỡ công việc.

A Liệt nghe rõ ràng, chàng hiểu câu chúng nói để cho bọn ác hán hưởng thụ, thì không khỏi sinh lòng lân tuất không muốn để mình ngọc cho ngâu vầy.

Mai Côi hỏi:

- Chúng ta làm gì nên tội? Hỡi ôi! Theo ý ta thì chẳng thà mình chịu tội còn hơn để lọt vào tay bọn ác hán.

Trân Châu nói:

- Tỷ tỷ chớ nói cứng. Tiễu muội e rằng đến lúc tối hậu tỷ tỷ lại tình nguyện muốn sống.

Mai Côi nói:

- Để cho bọn bọn ác hắn dằm dặt thì còn chịu đựng nổi, nhưng nếu như bọn Linh Chi Thanh Nang chỉ trong một đêm mặt mũi biến thành xấu như quỉ sứ mà trong người lại tiết ra mùi hôi hám thì ta nhất định chết chứ không sống nửa.

Trân Châu thở dài nói:

- Dĩ nhiên là thế. Ai mà chịu nỗi cực hình đó?Đột nhiên cô kinh hãi nói tiếp:

- Không xong rồi chúng ta chẳng thể chần chờ được nửa, mau mau đi báo tin cho tiên tử biết là hơn.

Hai cô lập tức chạy đi. A Liệt nhìn phương hướng đã biết rồi. Chàng liền mạo hiểm chuồn vào trong thạch thất, tìm chỗ ẩn thân.

Bỗng thấy bên trong là một tòa sảnh đường. Cách bố trí cực kỳ nghiêm ngặt chẳng khác gì tổ quỉ. Hai bên đều có đường thông đạo. A Liệt vừa trông đã biết ngay trong hai đường này tất có những phòng giam.

Một đại hán áo xanh hung dữ xấu xa chồng kiếm đứng đó. Ngẫu nhiên gã tiến ra trước thềm.

A Liệt tự hỏi:

- Có người canh gác ở đây, mình làm thế nào mà đi qua được?

Xem chừng chỉ có cách giết gã hay đánh cho ngất đi. Trước nay ta chưa từng động thủ đánh ai, chẳng hiểu có làm được không hay lại bị gã đánh té?

Đây là phản ứng về bản năng của chàng. Vì chàng mới biến thành người khác nên trong tiềm thức chưa thành tập quán. Ngoài ra chàng mới học được vài môn quyền thô sơ mà những người mắt thấy tai nghe lại toàn là những nhân vật ghê gớm, trách người nào chàng chẳng nẩy ra cảm gíac khó lòng địch nỗi.

Sau chàng nhớ lại hồi trước một vị tiêu sư dạy quyền cho chàng có nói đến một thủ pháp đánh trúng sau gáy làm cho đối phương chết giấc.

Chàng liền nhận định địa thế chờ cơ hội. Ác hán vừa xoay mình chàng đã nhẩy ra xổ lại vung chưởng đánh vào sau gáy.

Động tác của chàng nhanh như điện chớp. Chưởng thế sắp hạ xuống dường như ác hán nghe thấy chưởng phong. nhưng gã chưa kịp xoay mình lại đã rê lên một tiếng, chúi về phía trước, té huỵch xuống đất không nhúc nhích được nữa.

A Liệt vội cắp ác hán ra tựa vào ghế. Đầu ngửa về phía sau, tựa hồ người đang ngủ.

Sau đó chàng chạy lẹ vào mé hữu đường thông đạo.

Quả nhiên đúng như lời chàng đoán. Trong đường thông đạo này toàn những phòng giam, cửa sắt đen ngòm và tường là những phiến đá lớn xếp lên đến tận nóc, khiến người ta cơ hồ nghẹt thở.

Số phòng giam có đến tám căn, may mà cửa sắt còn có một lỗ vuông chừng một thước mới thở được. Lỗ vuông cũng có song sắt để tù phạm hết đường chui qua.

A Liệt coi gian thứ nhất thấy không có tù nhân, gian thứ hai có một người nằm trên ván cỏ.

A Liệt trông quần áo người này nhận ra chính là Quỷ yếm thần tăng Tăng Lão Tam. Sau Chàng lại trông thấy cái đầu trọc óc vì hắn đã uống nhầm thuốc độc, khi trục được chất độc ra, đầu tóc lại rụng hết. Người vào không biết đầu đuôi tưởng hắn hói đầu ngay từ thủa sơ sinh.

A Liệt đang lúc khẩn trương, trong đầu óc chợt thoảng qua một ý nghĩ:

- Giả tỷ ta muốn người khác khỏi nhận ra mình thì cứ coi bài học của lần này là làm cho tóc rụng hết đi. Ha ha!

Chàng vừa nghĩ vừa cúi đầu xuống nhìn cánh cửa thì thấy khóa chỉ mốc vào nhưng chưa khóa lại.

Dĩ nhiên lão Tăng Lão Tam đang phải bệnh nặng sắp chết, nên họ không đề phòng cẩn mật.

Chàng lại nghiêng đầu nhìn vào qua lỗ vuông thì thấy Tăng Lão Tam nằm đờ người ra không nhúc nhích. Tuy trong phòng ánh sáng yếu ớt nhưng cũng nhìn thấy sắc mặt lão vàng lợt không còn chút sinh khí nào nữa.

A Liệt sửng sốt nghĩ thầm:

- Hắn chỉ còn thoi thóp thở, mình có nên hạ độc thủ nữa hay thôi? Mình mà không động thủ thì về trả lời Âu Dương Tinh thế nào? Bằng cứ hạ thủ trong trường hợp này thì đâu phải là hành vi của anh hùng hảo hán?

Chàng chưa biết tính thế nào. Sau khi ngẫm nghĩ một lúc chàng quyết lâm rời khỏi căn phòng này tiến vào phía trong.

Bây giờ chàng muốn kiếm Chiêu Thế Ẩn vì gã có mối liên quan với Trình chân nhân.

Chàng cảm thấy cần phải cứu gã mới được.

Đi tới phòng thứ ba, A Liệt đã nhìn thấy Chiêu Thế Ẩn đầu tóc rối bời, áo quần nhiều chỗ rách nát để lộ những vết thương tím bầm. Khí sắc gã cực kỳ suy nhược.

A Liệt cả mừng cất tiếng gọi:

- Chiêu Thế Ẩn! Các hạ cảm thấy thế nào?

Nên biết A Liệt là người rất cẩn thận. Chàng đã tính toán trước nên kêu rõ danh tự để khỏi tiết lộ thân phận của mình.

Chiêu Thế Ẩn từ từ ngửng đầu lên nhìn nhưng không nói gì.

A Liệt lại nói:

- Các hạ đừng nghi ngờ gì nữa. Tại hạ là bạn với Hà huyền thúc tiên sinh.

Trong con mắt đối phương bỗng lộ ra một tia hy vọng, gã cất bước lại hỏi:

- Tôn tính đại danh là gì?

A Liệt đáp:

- Tại hạ là Bạch Phi Khanh. Trình chân nhân có quen tại hạ.

Chàng thò tay vào then cửa có đặt khóa rồi nói:

- Tại hạ tìm cách mở khóa này.

Chiêu Thế Ẩn ngạc nhiên nghĩ bụng:

- Đây là nơi đầm rồng hang cọp mà y còn vào nổi thì cái khóa kia ngăn trở thế nào được?

Bỗng gã sinh nghi lạnh lùng hỏi:

- Bạch huynh làm sao tiến vào được? Bên ngoài không cồ người canh giữ ư?

A Liệt đáp:

- Có chứ! Tại hạ đánh gã té xỉu rồi⬦ Chiêu Thế Ẩn hỏi:

- Trong mình gã không có chìa khóa hay sao?A Liệt nghe âm thanh biết là gã sinh lòng nghi hoặc. Đó là cử động hợp ý. Một là gã đã bị gạt trước rồi. Hai là gã biết rõ đây là đâu. Mình đã tiến vào được thì đâu phải là người không có biện pháp mở cửa. Nhưng sự thực chàng không hiểu lề luật giang hồ nên không biết giải thích thế nào.

Đầu óc vừa thoáng qua một ý nghĩ, chàng đáp ngay:

- Không có đâu. Gã đó không đeo chìa khóa bên mình. Bây giờ ta làm thế nào?

Chiêu Thế Ẩn tuy còn nhỏ tuổi nhưng là tay cao thủ từng trải việc đời, đáp ngay:

- Thử bẻ trẹo cái khóa đi coi.

Gã nói câu này đã nghĩ ngay đến nếu ngón tay đối phương không luyện nội công thượng thặng thì chẳng thể nào bẻ được cái khóa to lớn đó.

Gã còn đang ngẩm nghĩ thì bên ngoài đã vang lên mấy tiếng " rắc rắc ". Tiếp theo then cửa lay động cửa sắt mở ra.

Chiêu Thể Ẩn trợn mắt lên ngẩn người ra mà ngón tay chàng đang cầm cái khóa lớn đã bị bẻ cong. Chàng hỏi:

- Chiêu huynh có thể đi được không thì đi trước đi. Tại hạ vào trong xem còn ai nữa không?

Chàng nói tới đây rồi cất bước chạy vào.

Chiêu Thế Ẩn phấn khởi tinh thần gắng gượng nhịn đau chạy theo A Liệt. Gã hỏi:

- Bạch huynh có biết những người phía trong là ai không?

A liệt đáp:

- Tiểu đệ không biết, nhưng tin chắc là bọn đối đầu với Cực Lạc giáo trong cung Ất Mộc, mình tha người ta ra là bất lợi cho chúng. Chiêu Thế Ẩn còn đang trầm ngâm suy nghĩ thì A Liệt đã ngó được bốn gian không thấy ai. Y liền chạy vào nhìn gian thứ năm.

A Liệt điều tra đến gian thứ bảy vẫn không thấy tù nhân nào, Chiêu Thế Ẩn nóng ruột không nhịn được liền hỏi:

- Nếu những người bị cầm tù là người của cung Ất Mộc thì Bạch huynh tính sao?

A Liệt đáp ngay:

- Dĩ nhiên cũng buông tha.

Chiêu Thế Ẩn hỏi:

- Bọn chúng ra rồi tìm cách báo cáo đem công chuộc tội thì sao?

A Liệt chau mày hỏi lại:

- Bây giờ tiểu đệ để Chiêu huynh trốn ra trước được không?

Chiêu Thế Ẩn đáp:

- Hiện giờ tay họ không có ai canh giữ khu này.

A Liệt nói:

- Bên kia còn một dãy nhà lao cũng giống bên này...

Chàng còn đang nói thì đã đi tới gian thứ tám mà là gian cuối cùng. Chàng liếc mắt trông vào rồi trầm giọng nói:

- Trong phòng này có một người.

Chiêu Thế Ẩn tự mắng thầm:

- Ta thật là ngu ngốc. Dĩ nhiên gã hiểu ở gian cuối cùng còn có người. Giả tỷ gã là của địch nhân phái đến thì ta nói gì cũng bằng thừa. Sao ta lại hấp tấp vội tin người quá thế?

A Liệt nhìn vào phía cửa phòng cất tiếng hỏi:

- Này các hạ là ai? Người bị giam trong phòng râu tóc bù xù, áo quần rách tướng. Mùi hôi hám lọt qua lỗ vuông trên cửa đưa ra ngoài rất khó ngửi. Nguyên một luồng khí vị này cũng đủ biết người đó bị cầm tù nơi đây đã lâu ngày.

Chiêu Thế Ẩn liếc mắt nhìn vào thì vừa lúc người kia quay đầu ra. Mục quang sắc bén của gã nhìn người kia một chút rồi lùi lại nói:

- Bạch huynh nói gì thì nói đi.

A Liệt đáp:

- Được rồi! Chiêu huynh đi trước đi!

Chiêu Thế Ẩn hỏi:

- Còn Bạch huynh thì sao? Chúng ta không đi với nhau một lúc ư?

A Liệt đáp:

- Tiểu đệ có trốn được hay không cũng chưa biết. Chúng ta phải đi từng người một.

Sau này nếu còn cơ hội gặp nhau sẽ nói chuyện.

Chiêu Thế Ẩn thấy A Liệt nói vậy tôi sinh lòng ngờ vực nghĩ thầm:

- Gã mà không cùng đường với ta thì chẳng có chỗ nào lợi dụng ta được. Dù gã biết tên họ ta, nhưng tha ta đi trước thì có ngấm ngầm theo dõi cũng chẳng ích gì.

Gã quyết định rồi trở gót đi ngay.

A Liệt lại hỏi:

- Này! Các hạ là ai? Tại hạ không có nhiều thì giờ, xin trả lời mau.

Măt mũi người kia đầy lông lá lên không nhìn rõ tướng mạo, nhưng cặp mắt rất sắc bén.

A Liệt nghĩ thầm:

- Võ công người này chắc đã vầo hàng cao thâm khôn lường, lên bị cầm tù lâu nay mà vẫn giữ được mục quang trong suốt và sắc bén! Người kia chu ý nhìn A Liệt, lạnh lùng đáp:

Nghe khẩu khí các bạ thì dường như có ý muốn giúp ta trốn thoát?

A Liệt lại bỏi:

- Tại hạ muốn biết trước các hạ là ai?

Người kia đáp:

- Bất luật các hạ không bị thật hay giả vờ không biết ta cũng nói rõ chẳng ngại gì. Ta họ Trác tên gọi Vân Trình. Người giang hồ thường kêu bằng Thần Ưng ! Vậy các hạ đã nghe thấy bao giờ chưa?

A Liệt hàm hồ đáp:

- Cái tên này tại hạ nghe đã quen tai. Bây giờ các hạ có muốn ra hay không?

Trác Vân Trình hỏi lại:

- Tại sao các hạ lại nói ta có muốn ra hay không?Qui tích đại danh là gì?

A Liệt đáp:

- Tại hạ là Bạch Phi Khanh, người ở Lạc Dương.

Trác Vân Trình rảo bước đến bên cửa. A Liệt nắm lấy chiếc khóa.

Chàng đã có kinh nghiệm chi vặn mạnh một cái là mở ra được. Nhưng chàng sinh lòng ngờ vực bụng bảo dạ:

- Trác Vân Trình không vặn hỏi lai lịch cùng thân thế ta, bảo đi là đi chẳng úy kỵ gì.Tuy hắn nóng lòng ra khỏi lao tù, nhưng chưa biết đầu đuôi thì bất cứ là ai cũng đáng nghi ngờ.

Chàng nghĩ thế rồi chưa bẻ khóa vội.

Trác Vân Trình hắng dặng một tiếng rồi giục:

- Mở cửa ra.

A Liệt nói:

- Cái khóa này chắc quá.

Chàng tự nhủ:

- Giả tỷ hắn là người ở cung Ất Mộc vì phạm tội mà bị cầm tù hay vi họ cố ý đăm giam vào đây mà ta tha hắn, có thể hắn ra tay chụp lấy ta.

Chàng nghĩ vậy rất hợp lý rồi vừa đụng cho chiếc khóa kêu lách cách vừa hỏi:

- Tại sao các hạ bị cầm tù nơi đây?

Trắc Vân Trình đáp:

- Vì ta biết đây là một tổ chức tà giáo lại hiểu rõ thân phận một vị cung phụng trong giáo phái này.

Chương 34: Vào thủy lao giải cứu chân nhân

A Liệt hỏi:

- Ai vậy? Các hạ có thể cho tại hạ biết được không?

Trác Vân Trình chăm chú nhìn chàng, nhe răng cười đáp:

- Không được. Vì ta bưng kín miệng bình mới sống được đến ngày nay.

A Liệt nói:

- Theo chỗ tại hạ biết thì thủ đoạn của bọn họ ghê gớm phi thường nhất là cạm bẫy nữ sắc còn đáng sợ hơn là chất độc. Vậy các hạ không nói cũng phải.

Trác Vân Trình thò đầu lưỡi liếm mép rồi hỏi:

- Những người đàn bà đó ư? Đúng thế thật. Nhất mụ họ Liễu quả là một vưu vật ở nhân gian. chỉ vui thú môt đêm là suốt đời không quên được. Ha ha! Nhưng bọn chúng đã thất bại rồi. Chúng cho ta hưởng thụ mấy đêm mà chẳng kéo lại được chút gì.

A Liệt hiểu ý mỉm cười nói:

- Cái đó phải coi chừng mới được không thì bọn chúng thẹn quá hóa giận là nguy đấy.

Trác Vân Trình nói:

- Dường như công tử đã hiểu được khá nhiều. Đúng thế! Bọn chúng thẹn quá hóa giận, nhưng ta đã có biện pháp hiểu được nơi đây, lại biết rõ thân phận một người trong này, cái đó chứng tỏ bọn chúng còn chỗ sơ hở cần tìm ra cho biết và lập kín đi bất cứ bằng một giá nào. Hơn nữa bọn chúng còn muốn lợi dụng ta, lấy đời sống của ta uy hiếp bạn hữu ta không dám tiết lộ chuyện bí mật mà họ đã nghe được.

A Liệt bâng khuâng hỏi:

- Nghe được chuyện gì?

Trác Vân Trình đáp:

- Ta đã bố trí đâu vào đấy. Nếu trong ba tháng mà ta không lấy được tin tức gì cho bạn hữu thì họ sẽ đem điều bí mật mà ta ủy thác giao cho chưởng môn phái Thiếu Lâm và phái Võ Đương.

A Liệt hỏi:

- Nếu chúng bắt hết bạn hữu của các hạ thì chúng còn lo gì nữa?

Trác Vân Trình hỏi lại:

- Tỷ như ta đem điều bí mật giao cho một nhà buôn chính đáng hay một người bạn ở trong làng thì liệu chúng có thể bắt hết được không?

A Liệt gật đầu nói:

- Quả không được thật. Thảo nào bọn chúng không còn biện pháp nào khác.

Trạc Vân Trình nói:

- Không hẳn như vậy. Bọn chúng cầm tù ta ở đây, chính ta mới không có biện pháp nào.

A Liệt nghĩ lui nghĩ tới thấy Trác Vân Trình ăn nói rất kín đáo không có chỗ nào sơ hở liền hỏi:

- Nếu tại hạ thả các hạ ra thì các hạ làm gì?

Trác Vân Trình đáp:

- Cái đó còn phải coi tình hình xem sao đã. Nếu chạy được là hơn hết, bằng không thì cũng phải quyết một trận sinh tử để kiếm lấy một tên theo mình xuống chầu Diêm Vương.

A Liệt lại hỏi:

- Trác tiên sinh! Nguyên trước tiên sinh làm nghề gì?

Trác Vân Trình đáp:

- Ta làm nghề bảo tiêu.

A Liệt sa sầm nét mặt lạnh lùng hỏi:

- Thế thì không đúng rồi. Nếu tiên sinh làm nghề bảo tiêu thì sao lại lần mò tới đây để cho chúng bắt?

Trác Vân Trình sửng sốt hỏi lại:

- Ô hay! Ngươi chỉ biết có vậy thật, hay là ngươi giả vờ? Đây là một tà gíáo, ngoài chuyện dâm đãng, họ còn cướp vàng bạc châu báu. Ta đoán đây là nơi bọn chúng tích tụ tài hóa. Ba năm trước ta đã bảo tiêu một món hàng châu báu đáng giá trên hai chục vạn lạng bị bọn chúng cướp mất.

A Liệt vận kình vào ngón tay bẻ khóa đánh "rắc" một tiếng. Khóa gãy, cửa mở ra.

Chàng nói:

- Đã vậy xin mời tiên sinh!

Trác Vân Trình ra rồi coi lại cái khóa, giật mình hỏi:

- Chỉ lực của lão huynh mạnh đến thế ư? Lão huynh ở môn phái nào?

A Liệt không trả lời, giục:

- Tiên sinh đi đi thôi!

Đoạn chàng cất bước đi trước. Lúc chàng trở ra thấy Chiêu Thế Ẩn vẫn còn đứng ở cửa ngách chứ chưa đi. Chàng liền tới gần hỏi:

- Sao Chiêu huynh còn ở lại đây chưa đi?

Chiêu Thế Ẩn hỏi lại:

- Trong này còn một người nữa huynh đài có nhìn thấy không?

A Liệt gật đầu đáp:

- Nhìn thấy rồi. Nhưng chẳng biết hắn là ai nên không muốn cứu ra.

Chiêu Thế Ẩn nói:

- Huynh đệ nói vậy thì thật là kỳ!

A Liệt đáp:

- Tuy tiểu đệ chẳng cừu hận y, song y bị nội thương rất nặng cũng chẳng có cách nào chạy thoát được.

Chiêu Thế Ẩn ồ lên một tiếng rồi nói:

- Té ra là thế! Vậy chúng ta đi thôi.

Trác Vân Trình hỏi xen vào:

- Bạch huynh! Hắn là ai vậy?

A Liệt đáp:

- Tại hạ không biết tên thật của y, chỉ nghe nói hắn là Tăng Lão Tam, ngoại hiệu là Quỉ yếm thần tăng.

Chiêu Thế Ẩn ủa lên một tiếng. Còn Trác Vân Trình cả kinh thất sắc nói!

- Trời ơi! Té ra là hắn. Chúng ta đi thôi.

A Liệt nói:

- Các vị hãy đi trước. Tại hạ còn muốn qua bên kia coi.

Trác Vân Trình nhún vai nói:

- Được rồi! Nhưng ta e rằng ra khỏi cửa này là có người xuất hiện ngay tức khắc.

Rồi hắn lại nghĩ rằng không thể thế, vì nếu bọn Cực Lạc giáo muốn thu tập hắn thì cần gì phải chờ lúc trốn đi mới bắt lại?

Đoạn hắn đổi giọng:

- Có thể họ bố trí cạm bẫy, nhưng ta cũng không sợ, nếu trốn chẳng thoát thì quay lại đây nằm một thời gian nữa là cùng.

A Liệt không lý gì đến Trác Vân Trình, chàng quay gót trở ra lối cửa ngách. Đột nhiên có tiếng người hô hoán, khiến chàng phải dừng bước. Đó là thanh âm của Tăng Lão Tam. Hắn vào không lộ vẻ gì biến đổi và cũng không ra chiều tức tối, lạnh lùng nói:

- Bạch Phi Khanh! Nếu ngươi mở cửa cho ta ra thì có ngày ta sẽ tạ Ơn.

A Liệt đáp:

- Không được! Một là ta không muốn giúp lão. Hai là lão không cử động được.

Trác Vân Trinh và Chiêu Thế Ẩn cũng dừng chân lại để nghe cuộc đối thoại giữa hai người. Dĩ nhiên chúng muốn nghe ngóng để phán đoán xem A Liệt có đúng là người ở ngoài cứu chúng không? Hay đây chỉ là một vụ âm mưu nào của Bạch Độc giáo?

Lại nghe Tăng Lão Tam cất giọng khả ố:

- Ta vẫn cử động được, chẳng làm phiền đến ngươi.

A Liệt hỏi:

- Thật thế không? Sao vừa rồi ta thấy lão nằm thẳng cẳng không cử động được.

Chàng ngó qua khe cửa vào trong thấy Tăng Lão Tam đã đứng thẳng lên rồi. Tuy hắn đầu trọc, khuôn mặt gầy nhom, lông mi trụi hết, trông thực khó coi, song cặp mắt lấp loáng tỏ ra hắn đã khu trừ chất kích độc và đã hết nội thương.

A Liệt giật mình nghĩ thầm:

- Thằng cha này quả nhiên lợi hại. Muốn hạ sát hắn không phải chuyện dễ.

Chàng lại nghĩ:

- Nếu không giết hắn để bịt miệng thì dĩ nhiên Cực Lạc Giáo sẽ biết gốc gác chàng và Âu Dương Tinh. Chàng còn sợ hơn nữa là Cực Lạc Giáo có thể lợi dụng hắn để đối phó với chàng. Vì thế chàng chẳng thể bỏ đi, nhưng vào đây để giết hắn thì là một thủ đoạn rất khốn nạn.

A Liệt lâm vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Chàng ngẩn người không biết làm thế nào?

Chiêu Thế Ẩn trẻ tuổi nóng tính. Gã không nhịn được lớn tiếng hỏi:

- Bạch huynh! Bạch huynh làm gì đó?

A Liệt nghe tiếng gã gọi liền quay đầu nhìn lại, ngó thấy Trác Vân Trình. Chàng chợt động tâm linh, liền bảo Tăng Lão Tam:- Ta tha cho cũng chẳng khó gì nhưng phải chịu theo ba điều kiện của ta. Một là sau khi lão khôi phục tự do không được quấy rầy thiếu nữ kia cùng Trình chân nhân.

Quỉ yếm thần tăng Tăng Lão Tam hỏi:

- Còn điều kiện thứ hai?

A Liệt đáp:

- Điều kiện thứ hai là lão phải hết sức đối phó với bọn Cực Lạc Giáo ở Cung Ất Mộc.

Giả tỷ lão làm cho bọn chúng hết đường thì khi đó mới có quyền đối phó với bọn ta.

Tăng Lão Tam hỏi:

- Còn điều thứ ba?

Thanh âm hắn vẫn trơ trẽn khiến người chán ghét mà cũng không dò xét được tâm tình hắn ra sao?

A Liệt hỏi lại:

- Điều kiện thứ ba là bọn ta ngoài kia còn có hai người để làm chứng thì lão tính sao?

Tăng Lão Tam hăng dặng một tiếng, nghĩ thầm:

- Thằng lỏi này gớm thiệt, tinh quái hơn cả cáo già. Gã đưa ra hai người chứng là đẩy ta vào chỗ không thủ tín không xong. Nếu ta mà bội ước thì phải giải quyết xong hai chứng nhân kia đã.

Nhưng đã đến nước này, lão chẳng có cách nào hơn được, liền đáp:

- Được rồi. Hai người kia tên là gì?

A Liệt đáp:

- Một vị là Trác Vân Trình lão sư và một vị là Chiêu Thế Ẩn huynh đài. Hai vị đó cũng bị bọn Cực Lạc giáo gia hại.

Chàng vừa nói vừa rút then cửa sắt.

Bốn người ra khỏi nhà lao đi vào sảnh đường. Trác Vân Trình nói:

- Tên canh giữ nơi đây đã bị chết rồi.

Tăng Lão Tam chạy lại ngó, không khỏi bật tiếng la hoảng.

A Liệt nghe tiếng động tâm liền hỏi:

- Tăng lão sư! Phải chăng lão đã nhận ra người đó?

Tăng Lão Tam đáp:

- Ta không quen biết gã.

A Liệt hỏi vặn:

- Thế thì sao lão lại hoang mang kinh ngạc?

Tăng Lão Tam hỏi lại:

- Ngươi nhất định bắt ta phải trả lời chăng?

A Liệt đáp:

- Di nhiên là thế? Nếu lão không trả lời tức là muốn làm phiền cho tại hạ và có ý phản bội lời hứa.

Tăng Lão Tam tuy có cách giải thích, nhưng hiện giờ không phải là lúc nói nhiều, hắn liền đáp:

- Thiệt tình ta không nhận biết gã. Có điều ta trông bộ mặt gã liền hiểu ngay gã là chân tay của ai rồi.

A Liệt nói:

- Té ra là thế. Thảo nào người ta chỉ nghe trình báo về tướng mạo của thủ hạ liền lập tức nhận ra chủ nhân là ai.

Chiêu Thế Ẩn ngạc nhiên hỏi:

- Sao Bạch huynh lại biết rõ nhiều câu chuyện nơi đây như vậy?

A Liệt đáp:

- Vì tiểu đệ lúc đó ẩn ở trong Tiêu hồn điện nên nghe được khá nhiều chuyện bí mật.

Tăng Lão Tam đột nhiên biến sắc. A Liệt cũng nghe tiếng động. Lập tức chàng ra hiệu cho mọi người hay rồi chàng ẩn vào sau cánh cửa.

Chiêu Thế Ẩn và Trạc Văn Trình cũng tìm nơi ẩn nấp. Còn Tăng Lão Tam thì chạy ra nắm lấy xác chết cua hán tử xấu xa cùng đem đi ẩn.

Hành động của Tăng Lão Tam, A Liệt nhìn rõ và trong lòng ngờ vực không hiểu.

Tiếng bước chân đã tới gần. Chỉ trong chớp mắt mấy người tiến lại là hai hán tử xấu xa nâng đỡ Trình Huyền Đạo cùng đi. Phía trước còn có một người che mặt mình mặc áo xanh.

A Liệt vừa trông thấy đã nhận ra hắn là Dư Thái Can.

Bỗng một hán tử bật tiếng la:

- Ô hay! Lão Lý chạy đi đằng nào mất rồi?

Một tên khác đáp:

- Chắc hắn vào trong lao kiểm tra tù phạm.

Dư Thái Can nói:

- Hãy đem lão đạo này giam vào thủy lao.
Đột nhiên A Liệt nghe thanh âm Tăng Lão Tam lọt vào tai:

- Ngươi có dám mạo hiểm theo kế hoạch của ta thử ra tay không? Nếu làm được ổn thỏa thì có thể nhận rõ chân tướng người này và cũng làm cho Cực Lạc giáo phải nhụt nhuệ khí.

A Liệt biết rõ nếu muốn cứu Trình Chân Nhân, tất phải trông cậy vào lực lượng Tăng Lão Tam. Chàng nghe lão đề nghị như vậy thì trong lòng mừng rỡ vô cùng! Chàng không biết hiện giờ Tăng Lão Tam ẩn ở đâu nhưng đoán được là lão vẫn nhìn thấy mình, liền gật đầu tỏ vẻ đồng tình.

Tăng Lão Tam liền dùng phép truyền âm nói:

- Bước đầu tiên là chúng ta tìm cách bắt người ra hiệu lệnh giam vào trong lao. Bước thứ hai ta chỉ thi hành một thủ pháp đơn giản khiến hắn phải tự động bỏ tấm khăn đen che mặt xuống.

Bỗng thấy Dư Thái Can rẽ vào ngõ ngách mé hữu. Phía trong là những phòng giam, mà A Liệt vừa cứu mấy người ra.

Tăng Lão Tam liền cất giọng khả ố bằng phép truyền âm:

- Tiểu Bạch! Bản lãnh thằng cha này rất cao minh. Tăng mỗ không dám tự khoe là thắng được hắn, nên cần phải có ngươi giúp đỡ mới bắt hắn giam lại. được. Ngươi phải để ý coi chừng chờ hắn tiến vào phòng giam thứ nhất, hắn phát giác ra điều khác lạ tất mò vào điều tra. Nhiệm vụ của ngươi là đóng chặt cửa sắt phòng lao, ta sẽ yểm trợ ngươi và bức bách hắn phải lui vào. Vụ này mà chỉ có một người thì chẳng thể đồng thời làm hai việc.

A Liệt nghĩ tới Tăng Lão Tam có thể bán rẻ chàng, bày ra cạm bẫy này để cho Dư Thắt Can bắt chàng, đặng hắn thừa cơ tẩu thoát.

Nhưng Tăng Lão Tam vừa dứt lời thì Dư Thái Can đã đi tới cửa phòng giam thứ nhất, hắn ngó vào trong.

Bỗng thấy Dư Thái Can đứng ngoài cửa ngơ ngác một chút rồi đẩy cửa sắt mở ra. Đây là cơ hội chớp nhoáng. A Liệt lập tức nhẩy xổ lại băng mình vào ngõ ngách.

Tăng Lão Tam cũng hành động mau lẹ như A Liệt. Lúc chàng vào đến cửa phòng thò tay ra giữ cửa sắt thì một luồng kình phong tập kích vào Thiên linh cái chàng.

Vì lúc này A Liệt đứng khom lưng nên thiên linh cái chàng cúi xuống hướng vào trong lao thì vừa gặp đối phương phản kích.

Đầu là nơi yếu hại của con người nên ai bị tập kích cũng phải né tránh mà địch nhân ra tay không cần tìm được bộ vị nào khác.

Nhưng A Liệt nhất quyết chịu đòn để giữ chặt cửa sắt phòng lao. Thiên linh cái chàng bị một đòn nặng đánh hất lùi lại mà tay chàng vẫn không buông, hấp tấp cài then ngoài.

"Cách" một tiếng vang lên! Chàng đã cài then và khóa cửa rồi.

Bấy nhiêu động tác A Liệt đã nhờ Tăng Lão Tam giúp được phần lớn. Hắn liệng ám khí ra khiến Dư Thái Can vừa đánh một đòn lập tức phải lùi lại. Lúc chàng đóng cửa sắt, Lão Tam đứng bên cài then. Động tác của hai người đồng thời diễn biến.

Giả tỷ Tăng Lão Tam không phóng ám khí thì Dư Thái Can sau khi đánh một đòn còn có thể dùng thân pháp mau lẹ đẩy cửa mở ra, hay ít nhất cũng không để cho hai người kịp cài then. Bây giờ quả đúng như lời Tăng Lão Tam, Dư Thái Can bị giam trong lao rồi.

Tăng Lão Tam nắm tay A Liệt hỏi:

- Ngươi có bị thương không?

A Liệt đáp:

- Không hề gì!

Tăng Lão Tam nói:

- Nếu vậy thì mau điểm huyệt hai thằng lỏi kia đi. Bên này không còn gì. Đến ta còn không ra được thì dĩ nhiên kẻ khác chẳng thể trốn thoát.

A Liệt cùng Tăng Lão Tam chạy vội ra, nhưng hai hán tử xấu xa đã áp giải Trình Huyền Đạo tiến vào ngách mé tả, nên lúc hai người nhảy ra thì không thấy bọn chúng đâu nữa.

Lúc hai tên hán tử đi vào ngách mé tả thì Chiêu Thế Ẩn và Trác Vân Trình lạng người ra. Tăng Lão Tam bảo hai người chặn đường rút lui của chúng rồi nói:

- Có khi chúng ta tha ra từng tên một, vậy các vị nhân lúc bất ngờ mà tập kích thì dễ dàng hơn.

Hắn nói thế rồi không chờ Trác, Chiêu trả lời đã kéo A Liệt tiến vào. Vừa vào tới gian đầu đã thấy cửa sắt mở toang, một hán tử áo xanh đứng bên cửa, còn tên nửa không thấy đâu. Dĩ nhiên gã áp giải Trình chân nhân tiến vào lao rồi.

Tăng Lão Tam cùng A Liệt động tác đà mau lẹ lại không một tiếng động nên vào đến cửa lao mà hán tử vẫn chưa phát giác.

Tăng Lão Tam nhìn A Liệt đưa tay ra hiệu. A Liệt liền nhảy xổ lại dang hai tay ra ôm lấy hán tử. Chàng ỷ mình đao thương chém không vào mới dám có cử động như vậy để bắt sống địch nhân. Nhưng giả tỉ Tăng Lão Tam thi triển công phu điểm huyệt cho đối phương té nhào há chẳng hay hơn?

A Liệt cũng có ý hoài nghi, song vẫn ra tay ôm chặt lấy hán tử áo xanh. Nhưng chính chàng cũng bị khuỷu tay địch nhân thúc vào trước ngực. Dù là con người có tấm thân sắt thép chém không vào, cũng khó chịu nổi cái thúc này. Nếu chàng là người đã được huấn luyện võ công tự nhiên né tránh, chẳng để đối phương đánh trúng và như vậy thì không ôm chặt đối phương được nữa.

Hán tử áo xanh kinh hãi la lên làm kinh động mọi người trong lao.

Gian thủy lao này chưa có nước. Vào qua cửa đến một đường bậc đá chừng bảy, tám bậc. Trình Huyền Đạo cùng một tên hán tử áo xanh khác đi xuống.

Giữa phòng có một cái cột đá lớn vuông vắn chừng hai thước. Trên cột có gắn vòng sắt. Mới trông đã biết ngay là để khóa tù phạm.

Lúc này Trình Huyền Đạo chưa bị khóa vào cột. Đại hán áo xanh kia quay lại nhìn thấy tình trạng ngoài cửa, vẫn phản ứng chậm chạp ra ngoài sự tiên liệu của A Liệt.

Nguyên đại hán kia đã không sợ hãi trốn chạy mà trái lại gã cứ ôm Trình Huyền Đạo xoay lại dừng ở phía sau. Gã dùng Trình Huyền Đạo làm lá mộc để người ngoài không dám dùng ám khí phản kích.

Giữa lúc ấy hán tử áo xanh rút một thanh đoản đao mũi nhọn hoắt chĩa vào cổ Trình Huyền Đạo. Gã chỉ đâm khẽ một nhát là cổ họng Chân nhân bị đứt lìa.

A Liệt giật mình nói:

- Tăng lão sư chớ vội hoang mang.

Tăng Lão Tam đáp:

- Dĩ nhiên ta không hoang mang chút nào vì lão mũi trâu này không phải là bạn hữu với ta.

Hán tử áo xanh lớn tiếng:

- Đừng hòng ném cát vào mặt bọn quang côn. Các ngươi vào đây nhất định vì mục đích cứu lão đạo này. Vậy các ngươi có nói đến hàng ngàn hàng vạn câu xảo trá cũng bằng vô dụng. Bây giờ các ngươi nên cút đi cho lẹ.

Tăng Lão Tam lạnh lùng đáp:

- Không ăn thua đâu. Lão gia đây cũng chính là một người bị hãm hại, ngươi không nhận ra ư? Nói một cách khác ta vào đây không phải chỉ vì mục đích để cứu lão đạo kia. Có đúng thế không?

Hán tử áo xanh tuy trong lòng đã nhận thấy Tăng Lão Tam nói câu này không phải là giả dối, nhưng gã chẳng có cách nào làm khác được liền lớn tiếng quát:

- Các ngươi hãy tránh ra!

Tăng Lão Tam nói:

- Đâu có thể dễ dàng thế được? Ngươi buông tha lão đạo này, hoặc giả ta có thể tha mạng cho ngươi.

Hán tử áo xanh nghiến răng. Mắt chiếu ra những tia sáng hung dũ. Gã đẩy Trình Chân nhân treo bậc đá đi xuống. Coi thái độ gã hiển nhiên quyết chí liều mạng. Nếu bọn A Liệt không chịu tránh, chắc gã giết chết Trình Huyền Đạo trước.

A Liệt giật mình kinh hãi. Tăng Lão Tam cũng ngần ngừ một chút rồi lùi lại.

Cửa buồng không có người ngăn chặn. Đại hán áo xanh đánh bạo ra được ngoài cửa.

A Liệt và Tăng Lão Tam đều đứng ở phía trong đường thông đạo nhưng không về bên phía cửa này.

Hán tử nhìn ra cửa không có địch nhân rồi lùi trở lại đối với bọn Tăng Lão Tam. Gã vẫn ôm chặt Trình Huyền Đạo để làm tấm bình phong.

Trước cục diện này nếu hán tử lui ra thì hai người mai phục bên ngoài là Chiêu Thế Ẩn và Trác Vân Trình dĩ nhiên có thề ám toán, nhưng Trình Huyền Đạo vẫn bị nguy đến tánh mạng.

Đang lúc nguy cấp, A Liệt bỗng nghe tiếng Tăng Lão Tam.

Đột nhiên hán tử áo xanh ở trong tay chàng cựa thoát ra được. Chàng vội níu lấy gã rồi cả hai người xô đẩy cùng ngã lăn xuống đất.

Tăng Lão Tam đang lúc lùi ra đường ngách vội chạy lại giúp A Liệt kiềm chế gã áo xanh. Hán tử áo xanh đành bỏ Trình Huyền Đạo để chạy thoát thân.

Dè đâu gã vừa chạy ra cửa thì hai bên đều có bóng người xuất hiện tập kích.

Hán tử áo xanh chỉ kịp ối lên nửa tiếng đã bị Chiêu Thế Ẩn nắm lấy cổ họng. Đây là môn Ưng Trảo tuyệt kỹ cực kỳ lợi hại. Luồng lực đạo vừa phát ra đã làm gẫy xương cổ đối phương chết ngay đương trường.

Chiêu Thế Ẩn liền chạy lại ôm lấy Trình Huyền Đạo thì thấy cặp mắt lão mơ màng, thần trí không tỉnh táo. Gã không hiểu vì duyên cớ gì nhưng may ở chỗ chưa bị dao cắt họng.

Bên này Tăng Lão Tam đã phóng chỉ điểm vào tử huyệt của hán tử thứ hai làm cho gã chết ngoẻo.

A Liệt sửng sốt nghĩ bụng:

- Lão này thật là tàn độc, vừa ra tay đã giết chết mạng người.

Nhưng bây giờ không phải là lúc tranh luận. Chàng nhẩy lên nói:

- Hú vía! May mà lão bảo ta buông tay để gã kia cực thoát.

Tăng Lão Tam nói:

- Đó là chỗ nhược điểm của con người. Gã thấy mình đã đối phó với người kia nên chỉ nghĩ cách thoát thân cho lẹ. Cách này mình làm trăm lần trúng cả trăm, không còn nghi ngờ gì nữa.

Mấy người chạy đến bên Trình Huyền Đạo. A Liệt nghĩ tới việc vừa rồi lại hỏi Tăng Lão Tam:

- Có phải vừa rồi lão đã liệu trước tất gã uy hiếp cách đó mới bảo ta ôm chặt lấy gã phải không?

Tăng Lão Tam đáp:

- Dĩ nhiên là thế! Đối phương thấy trong tay bọn mình đã nắm được người của bọn chúng thì đù chúng lạnh lẽo đến đâu cũng không gia hại người của bọn mình để khỏi xẩy chuyện báo thù. Đó là phản ứng tất nhiên của con người.

Hắn ngó Trình Huyền Đạo rồi nói tiếp:

- Đối phương bị hai đường giáp công mà biến thành thế này. Một là lão mũi trâu bị người ta điểm huyệt. Hai là trúng phải chất độc gì đó.

A Liệt nói:

- Có cách nào giải cứu được không?

Tăng Lão Tam vạch mắt Trình Huyền Đạo ra nhìn rồi đáp:

- Phép giải trừ rất giản dị. Chỉ cần khai thông huyệt đạo là xong. Nhưng thủ pháp điểm huyệt này ta chưa được thấy qua mà chỉ bíêt huyệt Đại thần và huyệt Chương môn bị bế tắc nên khí huyết không lưu thông được.

Chương 35: Dùng y thuật giải cứu hai người

A Liệt lại hỏi:

- Tại sao cứ giải khai huyệt đạo cho Trình chân nhân là y không việc gì nửa?

Tăng Lão Tam đáp:

- Vì lão bị chất độc không mãnh liệt chỉ có tác dụng chậm chạp khiến cho Trình chân nhân bị hôn mê không tỉnh mà thôi, phải lâu ngày mới chết được. Công lực lão rất thâm hậu, sau khi lão khôi phục được tự do là sức đề phòng trong người tự nhiên phản ứng và chẳng bao lâu lão sẽ tỉnh lại. Khi đó lão vận Huyền công có thể tiêu trừ chất độc hay ít ra làm cho nó tự vào một cho rồi từ từ tìm phương giải cứu.

A Liệt thấy Tăng Lão Tam sắp bỏ đi liền hỏi:

- Lão đi đâu bây giờ?

Tăng Lão Tam đáp:

- Ta đi coi xem thằng cha kia là ai?

A Liệt nói:

- Hắn tên gọi là Dư Thái Can, một tên cung phụng ở trong cung này.

Tăng Lão Tam sửng sốt nói:

- Lạ thiệt! Sao ngươi biết nhiều chuyện thế?

A Liệt không trả lời đi theo hắn vào những phòng giam ở mé hữu.

Khi đến gian phòng thứ nhất, Tăng Lão Tam giơ tay lên liệng một vật vào trong. Chỉ trong khoảnh khắc dưới đất bốc lửa cháy. Bầu không khí nóng như thiêu đốt, thanh thế cực kỳ khủng khiếp.

Dư Thái Can ẩn trong góc nhà ngó thấy trong biển lửa, Tăng Lão Tam vẫn qua lại được.

Bỗng Lão Tăng cười nói:

- Lão Dư! Đây bất quá Tăng Tam Lão này mới làm lễ kiến diện mà thôi. Nếu Tăng mỗ muốn cho lão bị thương thì lập tức toàn thân không còn một miếng da nào khiến lão biến thành sống dở chết dở. Lão có tin như vậy không?

Dư Thái Can ở trong phòng nghe giọng khả ố biết hắn là Quỉ yếm thần tăng Tăng Lão Tam liền hỏi Lại:

- Tin thì sao mà không tin thì sao?

Tăng Lão Tam đáp:

- Nếu tin thì bỏ tấm khăn che mặt để ta coi chân tướng. Dù ta không tha lão nhưng cũng không gia hại. Bằng lão chẳng tin thì⬦ ha hạ.. Ta sẽ cung hỷ cho lão.

Dư Thái Can và A Liệt nghe Lão Tam nói đều mờ mịt chẳng hiệu gì hết. Dư Thái Can hỏi:

- Có gì mà cung hỷ?

Tăng Lão Tam đáp:

- Lúc đó lão cháy thành than, không ai nhận diện được nữa, như vậy là lão thỏa chí, không phải lộ chân tướng. Há chẳng dám mừng ru?

Bản tính Tăng Lão Tam vẫn ưa rắc rối sinh sự với người. Dư Thái Can nghe giọng lưỡi hắn phải buồn nôn, lắc đầu hỏi:

- Ta chưa muốn chết. Lão có gì bảo đảm là không gia hại ta?

Tăng Lão Tam đáp:

- Một lời của bậc đại trượng phu gía đáng ngàn vàng. Chúng ta đã là người giang hồ trọng nhất là chữ tín. Tăng Lão Tam này ai không biết tiếng. Chẳng lẻ đã hứa lời còn chưa đủ ư?

Dư Thái Can chán ngáy giọng nói của Lão Tăng, sợ hắn ba hoa nửa liền đáp:

- Được lắm! Quân tử nhất ngôn. Đây lão huynh coi đi.

Dư vừa nói vừa bỏ tấm khăn che mặt. Tăng Lão Tam định thần nhìn lại rồi la lên:

- Trời ơi! Té ra là lão!

Dư Thái Can nói:

- Nếu lão huynh giữ bí mật cho tiểu đệ thì ơn đức này vĩnh viễn không bao giờ quên được.

Tăng Lão Tam nói:

- Cái đó sẽ nói chuyện sau. Bây giờ phải gấp tìm cách thoát khỏi nơi đăm rồng hang cọp này. Nếu lão tin là ta có thể trốn ra được tất không để ta coi chân tướng một cách chóng vánh như vậy!

Dư Thái Can nghe tới đây phải đưa hai tay lên bịt tai lại. NhưngTăng Lão Tam vẫn lải nhải nói tiếp:

- Nếu ta giữ bí mật thì lão có chịu chỉ điểm bến mê không? Thời giờ rất cần kíp, lão trả lời ngay đi, không thì ta trở gót.

A Liệt cười khúc khích hỏi:

- Tăng lão sư! Lão nói câu ấy chẳng là thừa ư? Hắn đang mong lão đi cho lẹ. Vả lại người ta bịt tai lại rồi thì lão còn nói làm chi nữa?

Tăng lão Tam đáp:

- Ta đã dùng nội lực thúc đẩy thanh âm thì dù hắn có dùng tảng đá ngàn cân bịt lấy lỗ tai cũng chẳng thể không nghe được.

A Liệt nói:

- Té ra là thế! Vậy bây giờ lão đi hay là không đi?

Tăng Lão Tam đáp:

- Cái đó còn phải chờ nơi lão Dư, xem lão có mạo hiểm không đã rồi mới quyết định được?

Dư Thái Can đáp:

- Xin miễn thứ cho ta không thể chỉ điểm đường lối được.

Tăng Lão Tam hỏi:

- Vậy thì khi ta trốn khỏi nơi đây sẽ tuyên dương việc lão đầu hàng gia nhập Cực Lạc giáo với bạn hữu giang hồ, lão có sợ không?

Dư Thái Can nhăn nhó cười đáp:

- Đó là một việc ta chẳng có cách nào làm được. Nếu ta chỉ điểm đường lối cho lão trốn thoát thì lúc quay lại không toàn mạng nữa.

Tăng Lão Tam hỏ:

- Phải chăng lúc đó Cực Lạc giáo chủ sẽ hạ sát lão?

Dư Thái Can đáp:.

- Đúng thế!

Dư Thái Can rất khó chịu phải nghe đối phương nói. Lão đã buồn nôn mà vẫn phải nghe. Hơn nữa còn phải trả lời mới thật là đau khổ.

Tăng Lão Tam đột nhiên đổi giọng hỏi:

- Sự thực lão là ai?

Dư Thái Can hỏi lại:

- Sao? Lão còn chưa biết ư?

Tăng Lão Tam đáp:

- Vừa rồi ta coi tôn dung thì rõ ràng là Phân Kim Thủ Du Nhất Phong. Chẳng hiểu có đúng không?

Du Thái Can nói:

- Đúng hay không ta cũng chẳng biết.

Tăng Lão Tam lên giọng hách dịch:

- Đừng có nói bướng! Ở trước mặt Tăng Lão Tam này, lão còn kém xa lắm. Lão nên biết ta rất quen thuộc với Du Nhất Phong.

Du Thái Can nói:

- Lão đã muốn dằng dai câu chuyện thì cứ việc mà nói!

Tăng Lão Tam nói:

- Ha ha! Lão tưởng ta nói dối chăng? Ta nói thật cho lão hay Du Nhất Phong đã biết rõ ta có bản lãnh bắt buộc người phải nghe chuyện. Thế mà lão ngây ngô giở trò bưng tai. Ta vừa coi đã biết ngay là lão giả mạo.

Rồi hắn nhơn nhơn đắc ý ngó A Liệt nói tiếp:

- Chắc lão đã đề phòng từ trước là có khi bị lột mặt nạ, nữa nên sau tấm khăn che mặt còn có một bộ mặt giả nữa. Kế hoạch đó kể ra đã cao thâm, nhưng gặp phải ta thì ngụy kế này không hiệu nghiệm đâu.

A Liệt nóng ruột khẽ nói:

- Chúng ta không thể chần chờ được nữa.

Tăng Lão Tam hỏi:

- Lạ nhỉ! Ngươi dám đi liền với ta ư?

A Liệt vội đáp:

- Không phải thế! Chúng ta chia nhau mỗi người đi một ngả. Đó là ta nhắc lão mà thôi.

Bây giờ ta hãy đi trước.

Tăng Lão Tam nói:

- Được rồi! Ta đốt cháy lão này đã rồi sẽ tìm đường trốn ra.Ngươi bất tất phải lo cho ta.

A Liệt mắng thầm:

- Quỉ nó lo cho sự sống chết của ngươi. Có điều ta sợ bọn Cực Lạc giáo bắt được cái quái vật này thì ta cùng Âu Dương Tinh phải bại lộ hành tung, nên ta mới mong cho ngươi trốn thoát mà thôi.

Chàng chợt nghĩ ra điều gì, bụng bảo dạ:

- Sao mà ta ngốc thế? Người ta đã đoán ra mình với Tăng Lão Tam là cùng một đường đi. Thế thì dù lão có trốn thoát mà sau này bọn Cực Lạc giáo kiếm được hắn cũng sẽ tra hỏi cho ra lai lịch của mình cùng A Tinh.

Câu chuỵên giữa hai người dĩ nhiên Dư Thái Can ở trong phòng lao cũng nghe rõ. Vì thế lúc Tăng Lão Tam uy hiếp hắn, hắn liền ngoan ngoãn bỏ tấm khăn che mặt để lộ chân tướng khác.

A Liệt đứng ở đằng sau Tăng Lão Tam mà trong phòng lao ánh sáng lờ mờ, nếu là người khác thì không trông rõ mặt Dư Thái Can được. Nhưng mục lục của chàng có thể nhìn qua đám mây mù, trong đêm tối cũng như ban ngày, nên chàng nhìn rất rõ. Chàng giả vờ hỏi:

- Sao? Lão đã bỏ tấm khăn che mặt rồi ư?

Tăng Lão Tam đáp:

- Chẳng lẽ còn chưa ư? Dĩ nhiên lão muốn sống lâu mà sợ ta đốt chết.

A Liệt cười thầm nói:

- Đã thế thì tại hạ đi trước. Sau đây chúng ta còn cơ hội gặp nhau, lão tam sẽ nói cho tại hạ hay cũng chưa muộn.

Rồi chàng băng mình vọt đi, nghĩ thầm trong bụng:

- Tăng Lão Tam vẫn chưa chịu nói thực. Chắc lão đã biết Dư Thái Can là ai rồi, vì thế lão không sợ đối phương hạ thủ.

A Liệt ra đến bên ngoài thì chỉ thấy Chiêu Thế Ẩn đang nâng đỡ Trịnh Chân Nhân.

Còn Trác Vân Trinh không biết đi đâu rồi.

Chiêu Thế Ẩn thấy chàng trở ra, lộ vẻ bồn chồn hỏi:

- Trắc Vân Trình bỏ đi rồi. Chẳng hiểu hắn có phải gian tế không?

A Liệt đáp:

- Không phải đâu!

Chàng chưa dứt lời thì Tăng Lão Tam đột nhiên xuất hiện khẽ hỏi hai người:

- Các ngươi còn chưa đi ư?

A Liệt nghĩ thầm:

- Ta hiểu rồi! Lão này muốn dùng kể nghi binh như Trác Vân Trình. Gỉa tỷ lão quái vật bị bọn Cực Lạc giáo bắt được, hắn sẽ nói là giao mật thư vào tay ta. Sau một thời gian ước định không thấy bắn trở ra hãy mở thư coi, và sẽ đem lai lịch nhân chính của Dư Thái Can công bố với thiên hạ.

Bụng chàng nghĩ vậy nhưng không nói ra miệng. Chàng giúp Chiêu Thế Ẩn để gã cõng Trình Chân Nhân lên lưng rồi lật đật chạy đi.

Tăng Lão Tam quả nhiên đưa ra đến ngoài cửa. A Liệt đã liệu trước như vậy, vì muốn viết một phong thư phải cần một đoạn thời gian.

A Liệt cắm đầu chạy đi, chớp mắt đã đến toà nhà phía sau.

Lúc hai người xuyên nhà vượt viện chẳng thấy bóng một địch nhân nào, liền đi thẳng vào trong một căn phòng ở tòa nhà lầu phía sau. Hai người chỉ còn việc chuồn qua cửa sổ vượt qua vườn loa nửa là ra khỏi cung Ất Mộc.

Chiêu Thế Ẩn đứng bên cửa sỗ nhìn ra nói:

- May quá! Bên ngoái không có bóng địch nhân.

A Liệt kéo tay gã lộ vẻ suy nghĩ rồi chậm rãi nói:

- Lúc tại hạ vào đây, trong nhà này thường thấy bóng người thì đủ biết trong cung Ất Mộc này không thiếu thủ hạ. Chúng ta vừa gây náo loạn bên kia, dù không dám kinh động đối phương nhưng chắc họ cũng biết rồi.

Chiêu Thế Ẩn cười lạt hỏi:

- Dĩ nhiên có thể như vậy. Nhưng nếu chúng ta bị bại lộ hành tung thì sao đối phương chưa vây bắt? Chẳng lẽ họ cố nín để cho chúng ta trốn ra ngoài ư?

A Liệt đáp:

- Tại hạ cũng ngờ như vậy. Nếu quả đối phương ỷ có lực lượng hùng mạnh thì dĩ nhiên họ cố ý buông tha chúng ta đi rồi ngấm ngầm theo hút, một là để điều tra nẻo đường chạy trốn của bọn ta, hai là nếu mình có vây cánh họ sẽ quăng một mẻ lưới là quét hết.

Chlêu Thế Ẩn tỉnh ngộ nói:

- Rất có lý! Chúng ta phải coi chừng. Nhưng...

A Liệt nói bằng một giọng cả quyết:

- Tại hạ tin rằng hiện giờ chúng ta đang ở trong vòng gíam thị của địch nhân. Chúng ta đừng đi nữa để xem họ ứng phó cách nào?

Chiêu Thế Ẩn giật mình kinh hãi hỏi:

- Sao? Không đi thì ở lại đây ư?

A Liệt thò cổ ra ngoài cửa sồ nhìn quanh rồi đáp:

- Phải rồi! Ngoài chuyện đó, có thể địch nhân không tiên liệu đến cách hành động này của chúng ta.

Mục quang chàng bỗng chú ý đến một bụi hoa rậm trước mặt, chàng nói tiếp:

- Vừa rồi Tăng Lão Tăng bảo:

Cần giải khai huyệt đạo cho Trình Chân nhân mớì có thể tiêu trừ chất độc trong người lão gia phải không?

Chiêu Thế Ẩn đáp:

- Đúng thế!Đột nhiên gã chau mày tựa hồ ngẫu nhiên gặp cơn đau khổ A Liệt vừa quay đầu lại nhìn thấy liền hỏi:

- Chiêu huynh làm sao thế?

Chiêu Thế Ẩn đáp:

- Tiểu đệ không sao cả! Chỉ bị thương một chút thành ra thỉng thoảng tưởng chừng mũi kim đâm vào làm cho đau nhói. Cốt sao ra khỏi nơi đây uống vài thang thuốc là khỏi.

A Liệt gật đầu nói:

- Chiêu huynh bị thương ở Thái âm phế kinh nên có hiện tượng như vậy. Tuy hiện giờ chưa có gì nghiêm trọng, nhưng nếu phải động thủ chiến đấu thì lúc lúc để tụ chân khí bị ảnh hưởng rất nhiều.

Chàng nói nguyên lý này là theo y thuật của Ngôn lão bá đã truyền thụ cho và chàng đã tiến hơn một bước đi vào phương diện võ công.

Chiêu Thế Ẩn rất khâm phục nói:.

- Đúng lắm! Tiểu đệ bị thương ở huyệt khúc trạch. Bạch huynh vừa nghe nói đã hiểu ngay là đụng vào Thái âm phế kinh, thực đáng mặt y thần.

A Liệt mừng thầm trong bụng, khiêm tốn đáp:

- Tại hạ chẳng biết gì mấy. Đó là buột miệng đoán càn. Có điều tại hạ thử một phen xem có chữa được nội thương cho Chiêu huynh chăng?

Chàng nhảy vọt ra ngoài cửa sổ hái bốn thứ hoa cỏ đem vào. Chàng lựa ba thứ vò vào với nhau đưa cho Chiêu Thế Ẩn và bảo gã:

- Nơi đây không có ấm nồi để nấu thuốc mà cũng không có chày giã để vắt nước. Vậy Chiêu huynh đành nhai cho thật nát rồi nuốt vào vậy.

Chiêu Thế Ẩn không lẽ chối từ, đón lấy nắm thuốc nghĩ bụng:

- Đây một là phước hai là họa. Nếu là họa cũng chẳng thể tránh được. Mình đã theo gã từ nhà tù trốn ra thì hoài nghi gã cũng bằng vô dụng.

Chiêu Thế Ẩn nghĩ vậy bỏ nắm hoa cỏ vào miệng mà nhai thật kỹ thì thấy nó vừa ngọt vừa đắng lại cay sè nữa. Lạ thay! Gã nuốt nước vào bụng chẳng bao lâu rồi nuốt luôn cả bã.

A Liệt nói:

- Chiêu huynh hãy chờ một chút để cảm thấy trong ngực có luồng nhiệt khí lưu chuyển thì đó là dược lực phát sinh hiệu nghiệm. Chiêu huynh có thể yên tâm là thương thế sẽ khỏi ngay.

Trong tay chàng còn một nắm cỏ lẫn với mấy bông hoa nhỏ màu xanh lợt. Chàng lấy chiếc khăn tay bỏ vào rồi vo tròn lại.

Lát sau quả nhiên Ch Thế Ẩn lên tiếng:

- Trong ngực tiểu đệ đã thấy có một luồng nhiệt khí bốc lên A Liệt nói:

- Như thế chứng tỏ tại hạ đoán không lầm. Vậy bây giờ Chiêu huynh hãy động thủ giải cứu cho Trình đạo trưởng. Nếu đạo trưởng tiêu trừ được chất độc, khôi phục được thần trí thì may ra có thể giải khai được huyệt đạo.

Chàng đặt đạo trưởng ngồi xuống ngửa cổ lên rồi vắt nước hoa cỏ cho nhỏ vào miệng Trình Huyền Đạo.

Chỉ trong khoẳnh khắc, Trình Huyền Đạo mở bừng mắt nhìn quanh bốn mặt tựa hồ người trong mộng choàng tỉnh gíâc.

Trình Huyền Đạo vừa ngó thấy A Liệt đả "ủa" lên một tiếng. Khi lão nhìn rõ Chiêu Thế Ẩn càng ngạc nhiên hơn. A Liệt liền đem những việc đả xảy ra thuật lại cho Trình Huyền Đạo nghe. Trình Huyền Đạo chợt tỉnh ngộ hỏi:

- Phải chăng hiện giờ chúng ta đang bị hãm mình ở nơi hiềm địa? Hỡi ơi! Ta cần khôi phục lại sức lực ngay mới có thể xông ra khỏi chốn đầm rồng hang cọp.

A Liệt đột nhiên hỏi lại:

- Trình đạo trưởng! Vãn bối đã hiểu việc Liễu Phiêu Hương thi triển môn bảo bối và lấy sắc dục quyến rũ người. Nhưng về sau thế nào vãn bối không hiểu. Đạo trưởng có thể nói cho nghe được chăng?

Trình Huyền Đạo chú ý nhìn chàng đáp:

- Những tin tức mà thí chủ lượm được rất đúng. Mụ đã dùng nữ sắc để mê hoặc bần đạo, nhưng không thấy có bảo bối gì hết. Sao thí chủ lại biết rõ?

A Liệt đáp:

- Lúc đó vãn bối ẩn ở phía sau tượng thần Hoan Hỷ tiên nhân và nghe rõ Cực Lạc giáo chủ bảo Liễu Phiêu Hương dùng chăn mê hồn, một trong ba thứ bảo bối của cung Ất Mộc để đối phó với đạo trưởng. Lúc bọn họ đi rồi, A Tinh bàn định với vãn bối rồi cô đưa cho vãn bối một loại thuốc bột tung vào chăn mê hồn. Thuốc này hễ dính vào da một chút là ngứa không chịu được. Theo lời A Tinh thì chất đó có thể phá được độc kế của bên địch.

Trình Huyền Đạo cả kinh nói:

- Té ra là thế. Nếu vậy thì thí chủ cùng Âu Dương cô nương đều là ân nhân cứu mạng cho bần đạo. Phải rồi! Lúc đó quả nhiên bần đạo bị ngứa kịch liệt mà lại không gãi được, đành vận công khắc cự. Nỗi đau khổ kể sao cho xiết! Có điều bần đạo trong lòng cũng hiểu nhờ cơn ngứa kỳ quái này mà tâm thần phân tán, nếu không thì mấy chục năm dầy công cấm giới nhất định trôi theo dòng nước.

A Liệt nghe lão nói nhận thấy ngay là nhân vật chính phái có sao nói vậy, dù là vụ này cũng không phủ nhận.

A Liệt hỏi sang chuyện khác:

- Liệu Chân nhân có tự giải khai huyệt đạo được chăng?

Trình Huyền Đạo lắc đầu đáp:

- Không được! Cần phải có ngoại lực giúp đỡ thì mới đả thông được huyệt đạo bị phong toa? Lão đưa mát nhìn Chiêu Thế Ẩn hỏi:

- Hiền điệt thử giúp ta xem thế nào?

Chiêu Thế Ẩn đáp:

- Tiểu điệt rất vui lòng ra sức, nhưng không hiểu hạ thủ vào đâu.

Trình Huyền Đạo liền bảo gã vận công lực ra đầu ngón tay trước hết đánh vào huyệt Tương đài rồi theo đường kinh mạch đi tới chỗ bế tắc.

Chiêu Thế Ẩn không đám chần chừ, ngưng thần để tụ chân lực. Trong lúc gã vận công quả nhiên phát giác ra nội thương trong mình đã khỏi hẳn. Bất giác gã sinh lòng kinh ngưởng A Liệt là tay học rộng tài cao.

Trình Huyền Đạo ngồi xếp bằng. Chiêu Thế Ẩn chuyển qua sau lưng lão chỉ đầu ngón tay vào huyệt Tương đài Chân nhân.

Đầu ngón tay vừa đụng vào, Trình Huyền Đạo khẻ la gọi:

- Hãy khoan!

Chiêu Thế Ẩn rụt tay về hỏi:

- Chuyện gì vậy?

Trình Huyền Đạo thở dài đáp:

- Công lực của ngươi tuy thâm hậu nhưng theo đường cương mãnh không hợp với đường lối của ta.

Chiêu Thế Ẩn biết ngay là Trình Huyền Đạo đã đoán ra công lực của gã chưa tinh thâm. Lão nói vậy là để gỡ thể diện cho gã. Gã đưa mắt nhìn A Liệt tự hỏi:

- Không hiểu công lực anh chàng này ra sao?

Nhưng trong con mắt gã thì chàng là một nhân vật trẻ tuổi hơn gã nhiều và cũng là một nhân vật hiếm có trong võ lâm hiện nay. Nếu A Liệt không giúp được thì thật khó lòng.

A Liệt ngần ngừ một chút rồi hỏi:

- Vãn bối muốn thử coi được chăng?

Trình Huyền Đạo cũng nghĩ như Chiêu Thế Ẩn:

Vụ này cần phải dùng đến công lực, chứ trí thông minh không làm gì được. Nhưng lão không tiện cự tuyệt liền đáp:

- Nếu vậy lại phiền thí chủ giúp cho, bằng lộ số không hợp, bần đạo sẽ nói với thí chủ.

A Liệt vận động thần công. Đầu ngón tay chàng nóng kinh người.

Chính chàng cũng cảm thấy nhiệt độ lên cao vô cùng.Chàng không hiểu huyệt Tương đài ở chỗ nào quay lại hỏi Chiêu Thế Ẩn.

Chiêu Thế Ẩn rất lấy làm kỳ nhưng cũng trỏ cho chàng biết.

A Liệt định thần chỉ ngón tay vào Trình Huyền Đạo liền cảm thấy một luồng nhiệt khí mãnh liệt từ huyệt đạo thấu vào kình mạch. Chỉ trong khoảnh khắc huyệt Đại cự bị bế tắc được nhiệt lực tấn công đến nơi.

Huyệt Đại cực thuộc về Thái âm phế kinh ở một bên bụng dưới. Trình Huyền Đạo cảm thầy luồng nhiệt khí thúc vào kình mạch, huyệt đạo liền được đả thông. Lão mừng quá nhưng đang lúc khăn yếu không dám lộ vẻ vui mừng. Lão toàn thần chú ý tự đề tụ chân khí bản thân để tiếp với luồng lực đạo bên ngoài.. Hiện chỉ còn huyệt hương môn bị bế tắc, có đả thông được hết mới khôi phục sức lực như thường.

Lão cảm thấy luồng nhiệt khí xuyên qua mấy huyệt đạo rồi dừng lại không tiến nữa thì trong lòng rất lấy làm kỳ, không hiểu vì lẽ gì A Liệt đột nhiên án binh bất động.

Nếu lão không phải để tụ chân khí thì đã mở miệng hỏi chàng.

Bây gìơ mà lão mở miệng phân tâm thì có thể bị giảm sút mấy thành công lực. Vì thế lão cứ phải nhắm mắt tĩnh tọa. Còn A Liệt cũng thấy lòng dạ bối rối, vì chàng phát giác ra rất nhìều thông lộ mà không biết chỉ huy luồng chân khí của mình thúc vào nẻo nào cho đúng.

Chàng thấy Trình Chân nhân nhắm mắt không nói gì, vẻ mặt ra chiều nghiêm trọng, chàng cũng sợ mình lên tiếng làm cho lão phân tâm nên không dám hỏi.

Sau một lúc A Liệt bồn chồn, mồ hôi trán toát ra đầm đìa mà không biết làm thế nào cho phải.

Nên biết luồng Kim đan chân khí của chàng thuộc về chân khí tiên thiên không giống luồng chân lực nội gia của mọi người. Vì thế chàng đả thông huyệt Đại cự một cách dễ dàng. Nhưng cũng vì luồng chân khí mãnh liệt phá vỡ cả những vật cứng rắn, nên bao nhiêu huyệt mạch trong người Trình Huyền Đạo không ngăn trở được. Do đó chàng cảm thấy mất căn cứ về đường tiến không biết thúc đẩy chân khí vào đâu cho phải.

Chiêu Thế Ẩn thấy A Liệt trán toát mồ hôi, bãt giác cực kỳ kinh hãi nghĩ thầm:

- Nhất định khí lực y bị kiệt quệ mới thành hiện tượng này Nếu vậy thì Trình Chân nhân vẫn mang bệnh mà cả y cũng mất sức.

Gã vội chụp lấy ngón tay A Liệt hy vọng chàng kịp thời thu về một ít nguyên khí. Ngờ đâu tay gã vừa đụng vào thì một luồng nhiệt khí rất mãnh liệt dang bừng bừng muốn nhảy vọt lên.

Chiêu Thế Ẩn rất đỗi kinh nghi. Gã quyết định do thám cho ra cứu cánh, liền ngấm ngầm để tụ nội lực cho luồng chân khí từ bàn tay tiế ra.

Luồng chân khí của gã như con thuyền trên mặy nước, nó đi theo luồng nhiệt lưu vào đến huyệt Đại cự không bị ngăn trở chi hết. Sau lão thám ra luồng nhiệt lưu dừng lại ở gần huyệt Chương môn. Chỉ cần đã thông huyệt đạo này nữa là xong việc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau