HÓA HUYẾT THẦN CÔNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hóa huyết thần công - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Thúy Lam cải dạng trả thù cha

Kỳ Kinh liền hỏi ngay :

- Sao Phùng huynh lại biết đấy là một trong những thứ bí bảo ở phủ Lang Nha?

Phùng Thông đáp :

- Vì tại hạ nhìn thấy trên mặt hộp sắt kia khắc năm chữ bằng lối cổ truyền "Lang Nha phủ Đan kinh" nên mới biết thế.

Kỳ Kinh trầm ngâm một lúc rồi lại hỏi :

- Hơn hai trăm năm nay những cái bí mật tại phủ Lang Nha kế tiếp xuất hiện ở nhân gian. Đáng tiếc là những vật xuất hiện lần nào cũng hồ đồ, chỉ có Phùng huynh kiến văn quảng bác, nhãn lực cao thâm dĩ nhiên tìm được chứng cớ thì mới có thể tin là sự vật đến tay mình không phải là giả tạo. Có điều tiểu đệ chưa hiểu Phùng huynh căn cứ vào điểm nào để phán đoán?

Phùng Thông nghe hắn hỏi như vậy trong lòng không khỏi khâm phục, bụng bảo dạ :

- Thằng cha này quả là tay lão luyện giang hồ. Hắn đã mở miệng hỏi làtrúng ngay vào mấu chốt khẩn yếu.

Lão đáp :

- Tại hạ chỉ căn cứ vào một điểm là chiếc hộp sắt này không sao mở ra được mà tin là của thật.

Kỳ Kinh ồ lên một tiếng rồi hỏi :

- Phùng huynh có thấy lỗ chìa khóa không?

Phùng Thông đáp :

- Dĩ nhiên là có. Tại hạ chưa rảnh để kiểm tra cho kỹ được, nhưng cũng biết rằng khóa hộp không han rỉ, cũng chưa bị hủy hoại mà cách chế tạo khóa ngầm lại cực kỳ tinh xảo. Nếu không đúng chìa khóa của nó thì khó lòng mở ra được.

Kỳ Kinh gật đầu lia lịa nói :

- Phùng huynh đã nhiều kinh nghiệm lại thừa từng trải mà còn không mở được khóa thì dĩ nhiên nó là một của báu bí mật ở phủ Lang Nha rồi.

Hai người nói chuyện tới đây thì Phùng Thúy Lam đã quay về. Trong tay nàng cầm một chiếc hộp dẹp mầu đen dài chừng thước rưỡi, rộng chừng 7, 8 tấc, cạnh dầy 4 tấc.

Phùng Thúy Lam đưa cái hộp cho phụ thân.

Phùng Thông lại đưa cho Kỳ Kinh. Kỳ Kinh đón lấy, xoay đi xoay lại coi rất kỹ. Lúc chuyển động, cái hộp quả nhiên có đựng vật gì nhưng nghe thanh âm không tài nào đoán ra được.

Kỳ Kinh coi một lúc rồi hỏi :

- Phùng huynh đã thử dùng toàn lực để mở khóa ra bao giờ chưa.

Phùng Thông đáp :

- Tại hạ đã phí nửa ngày trời và mất bao nhiêu tâm lực mà vẫn thất bại. Chẳng phải tại hạ nói khoác đâu : Nếu là thứ khóa thông thường thì tại hạ quyết mở được chẳng khó khăn gì.

Kỳ Kinh đáp :

- Phùng huynh nói thế là không sai rồi. Bây giờ chỉ còn cách đi kiếm những người thợ danh tiếng hoặc giả có thể mở ra được.

Phùng Thông hỏi :

- Ý kiến đó rất hay! Nhưng không hiểu ở đâu có thợ giỏi?

Kỳ Kinh trầm ngâm một lúc rồi đáp :

- Về chuyện này tiểu đệ cô lậu không hiểu mấy, nhưng theo tình lý mà nói thì e rằng chỉ có cách mang hộp đến kinh sư mới mong tìm được thợ khép.

Phùng Thông ngỏ lời cảm ơn.

Kỳ Kinh lộ vẻ không để ý dòm dỏ đến cái hộp liền cáo từ thượng lộ.

Hắn cùng A Liệt ra đường lớn rồi cho ngựa đi song song không mau mà cũng không chậm.

A Liệt không nhịn được cất tiếng hỏi :

- Kỳ đại thúc! Cái hộp sắt đó liệu có đáng khiến cho mọi người đem tính mạng ra mà tranh đoạt không?

Kỳ Kinh đáp :

- Nếu nó đúng là của báu bí mật ở phủ Lang Nha thì dĩ nhiên đáng lắm.

A Liệt lại hỏi :

- Phủ Lang Nha ở đâu?

Kỳ Kinh đáp :

- Phủ Lang Nha ở Chư Thành tỉnh Sơn Đông. Nhưng đó là việc từ 200 năm trước đây, chứ bây giờ không còn di tích gì nữa.

A Liệt hỏi :

- Theo nhận xét của Kỳ đại thúc thì cái hộp đó có phải là của thật không?

Kỳ Kinh đáp :

- Theo nhận xét của ta thì mười phần có đến tám là thật. Phừng Thông chỉ nói về một điểm là khóa hộp rất tinh xảo khó lòng mở ra được, nhưng ta còn phát giác ra cái hộp sắt này so với hộp sắt thường cùng một thể tích thì nó nặng hơn nhiều. Như vậy đủ tỏ hộp sắt này có điều khác lạ không phải là việc thông thường.

A Liệt liền hỏi đến chỗ hoài nghi tối hậu :

- Vậy sao Kỳ đại thúc lại không đoạt lấy?

Kỳ Kinh chỉ tủm tỉm cười, vẻ mặt rất thần bí, chứ không trả lời.

Trời xế chiều hai người vừa tới Lạc Dương. Kỳ Kinh vào thành mua cho chàng một cái rương dài hai thước và một ít quần áo bỏ vào đó.

A Liệt ăn cơm chiều xong, tắm rửa thay áo rồi lên giường ngủ ngay vì chàng đi đường nhọc mệt.

Vào khoảng nửa đêm không hiểu vì sao chàng đột nhiên thức giấc. Chàng dương mắt lên nhìn thấy ánh đèn chiếu vào tường vách liền nhớ ra đây là một khách sạn. Chàng liền nổi lòng nhớ mến quê hương cùng là tưởng niệm mẫu thân bị thảm tử rồi trằng trọc không ngũ nữa được.

Đột nhiên có tiếng người nói chuyện rất khẽ lọt vào tai. Chàng liền chú ý lắng tai nghe thì thanh âm rất quen thuộc của Kỳ Kinh.

Bỗng nghe hắn khẽ nói :

- Không cần đâu! Thằng nhỏ này mới ra khỏi nhà lần đầu mà bị một phen mệt muốn chết, nó ngủ say chẳng khi nào tỉnh giấc đâu.

A Liệt bụng bảo dạ :

- Lần này hắn đoán trật rồi. Ngờ đâu ta lại thức giấc vào đúng lúc này. Vậy ta phải lắng lặng nghe xem hắn cùng ai bàn chuyện gì?

Một người khác hỏi lại :

- Ngươi có nhận kỹ đó là cái hộp sắt thật không?

Thanh âm này lạ lắm. A Liệt chưa từng nghe thấy bao giờ.

Kỳ Kinh đáp :

- Nhất định không sai rồi. Đại ca thử nghĩ coi cái hộp này, trên khắc năm chữ cổ truyền "Lan Nha phủ Đan kinh". Cái đó thì không sai rồi. Tiểu đệ chỉ muốn biết lúc các vị đại ca hạ thủ tình hình ra sao?

A Liệt nghĩ thầm trong bụng :

- Người mà hắn kêu bằng đại ca kia chắc là anh cả trong Bắc Mang Tam Xà. Ta nhớ rõ bọn chúng đã nhắc tới hắn tên là Thập Bộ Đoạn Trường Đồ Đại Kính. Cái ngoại hiệu này nghe còn khủng khiếp hơn cả Xích Luyện Xà Kỳ Kinh, không phải hành động một mình thì người đàn bà tất là Đệ nhị độc xà.

Chàng không biết trong Bắc Mang Tam Xà lão nhị tên là gì mà chỉ gọi là Đệ nhị độc xà.

Bỗng nghe Đồ Đại Kính nói :

- Ta cùng lão nhị theo sự phỏng đoán của ngươi đến đón ở con đường tắt trên núi thì quả nhiên không ra ngoài sự tiên liệu của ngươi, Phùng Thông đi rất gấp. Chúng ta cướp được hộp rồi toan đến Bảo Phong ngay để kiếm một tay thợ khóa lành nghề là Trịnh Khánh mở hộp cho.

Kỳ Kinh nói :

- Ý kiến này rất hay, sao đại ca lại không đi ngay? Sau này chúng ta mới kiếm y thì khó lòng che mắt được kẻ khác.

Đồ Đại Kính đáp :

- Cái đó lẽ nào ta không nghĩ tới? Nhưng lúc bọn ta ra tay tập kích Phùng Thông thì đột nhiên có người đi quạ Dù chúng ta đã cải trang và che mặt nhưng cũng không dám coi thường, phai? chia nhau mỗi người chạy một ngả.

Kỳ Kinh hỏi :

- Người qua đường đó phải chăng là một kẻ sĩ nổi danh trong võ lâm? Nếu không thế thì dù các vị có gấp rút chạy trốn, e rằng cũng bị lộ tẩy mất.

Đồ Đại Kính đáp :

- Đúng thế! Nhưng ngươi khó mà đoán được người đớ là ai? Y chính là Thiên Phong kiếm khách Trình Huyền Đạo trong Phong Hỏa Song Kiếm ở phái Võ Đương.

Kỳ Kinh lộ vẻ ngạc nhiên hỏi :

- Ủa! Thiệt tiểu đệ không đoán ra được! Các vị có giao đấu với y không?

Đồ Đại Kinh đáp :

- Lão nhị đấu với y được 5, 6 hiệp. Lúc đó tuy ta thừa thì giờ để giết người cướp của báu vật, nhưng ta không đánh chết Phùng Thông ngay đường trường mà chỉ điểm vào kỳ kinh đại huyệt của hắn để hắn rên rỉ nằm đó rồi ta kêu lão nhị cùng chạy trốn.

Kỳ Kinh nói :

- Hành động của đại ca như vậy thật là cao minh. Thiên Phong kiếm khách Trình Huyền Đạo là một tay đại hiệp đương thời, dĩ nhiên y lấy việc cứu người làm trọng mà tất phải bỏ qua các vị để cứu người trước. Khi y đã hiểu ra tình trạng của Phùng Thông biết là không còn cách nào cứu trị được thì hai vị đã xa chạy cao bay rồi.

Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Nhưng phái Võ Đương rất nhiều kỹ thuật bí hiểm lại có linh dược thần diệu vô cùng. Giả tỷ họ cứu sống được Phùng Thông thì e rằng vụ anh em chúng ta cướp báu vật này sẽ đồn đại ra khắp giang hồ rất mau chóng.

Đồ Đại Kính trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Không có đâu. Thiên Phong kiếm khách Trình Huyền Đạo mà cứu sống được Phùng Thông thì chúng ta chỉ còn nước là ẩn lánh suốt đời.Kỳ Kinh nói :

- Tiểu đệ cũng lo xa như vậy mà thôi. Có điều lúc đó mà gặp Thạch Hỏa kiếm khách Hà Huyền Thức thì hậu quả chưa biết đến đâu mà lường.

Đồ Đại Kính nói :

- Chúng ta mới lần đầu qua lại mấy chiêu với tay cao thủ phái Võ Đương, nhưng cũng nhận ra bọn Phong Hỏa Song Kiếm quả là danh hư bất hư truyền. Nếu lấy một chọi một nhất định chúng ta sẽ bị thất bại. Sau này mình có chạm trán bọn họ phải cẩn thận lắm mới được. Hay hơn hết là chúng ta đừng động thủ với họ.

Kỳ Kinh nói :

- Tiểu đệ ghi nhớ rồi.

Đồ Đại Kính lại nói :

- Lão nhị đã qua lại mấy chiêu với Trình Huyền Đạo, chắc y không hiểu được lai lịch bọn tạ Có điều bất cứ việc gì cũng phải cẩn thận. Ta phải nghe ngóng tình hình xem sao đã rồi sẽ xử trí báu vật của phủ Lang Nha cũng chưa muộn.

Kỳ Kinh hỏi :

- Đại ca định đem cất dấu vật đó vào đâu?

Đồ Đại Kính đáp :

- Ta đã nghĩ kỹ thì vật báu này phải tìm một nơi rất ổn thỏa mà lúc nào muốn lấy là được ngay mới xong. Theo ta nghĩ thì cứ để nó bên mình thằng nhỏ kia là ổn hơn hết.

A Liệt trong lòng kinh hãi nghĩ thầm :

- Cái hộp sắt đó khá lớn mà để trong mình ta tất bị người ngoài trông thấy. Nếu họ tưởng ta đánh cắp thì làm thế nào?

Đồng thời chàng nhớ tới Phùng Thúy Lam, nàng thiếu nữ xinh đẹp mà đối với chàng rất tử tế. Nay nàng đã mất phụ thân thì lâm vào tình trạng rất đáng sợ.

Kỳ Kinh bỗng bật tiếng cười khiến chàng lại chú ý lắng tai nghe thì thấy hắn bảo :

- Tiểu đệ đã nghĩ tới điểm này, nên lúc vào thành mua cho thằng nhỏ một cái rương bé và đã thu xếp đâu vào đó rồi. Đáy rương có hai tầng. Tầng dưới để hộp thì vĩnh viễn gã cũng không biết.

A Liệt lẩm bẩm :

- Các ngươi cứ việc mà đắc ý đi! Hiện giờ ta đã biết hết rồi. Hừ! Sớm muộn gì rồi ta sẽ quẳng cái rương đó xuống sông Hoàng Hà thử xem bọn ngươi còn kiếm lại được chăng?

Bỗng nghe Đồ Đại Kính nói :

- Nếu thế thì hay tuyệt! Thằng nhỏ này hiện nay có người bảy môn phái lớn ngấm ngầm hộ vệ. Thật là chẳng có chỗ nào ổn định hơn được.

Bọn chúng mở rương cất hộp sắt vào.

Đồ Đại Kính lại nói :

- Dọc đường ta cùng lão nhị ngấm ngầm chiếu cố, vậy ngươi cứ yên lòng.

Lát sau đèn lửa vụt tắt. A Liệt biết là Đồ Đại Kính đã len lén rút đi rồi, nhưng làn sóng tư tưởng của chàng không ngớt nhô lên hụp xuống trong cõi lòng.

Chàng nghĩ lui nghĩ tới hồi lâu rồi ngủ đi lúc nào không biết.

Từ hôm đó chàng giả vờ chẳng để ý gì đến cái rương kia.

Kỳ Kinh cột rương lên yên cho chàng một cách rất chắc chắn. Giả tỷ nửa đêm hôm đó mà chàng không thức giấc nghe lỏm được câu chuyện bí mật kia thì nhất định cho là Kỳ Kinh rất quan tâm đến mình, trông nom cho từng ly từng tý.

Bọn họ nhắm về phía Tây mà đi. Đến ngày thứ tư thì đến một tòa cổ thành.

Dọc đường A Liệt vẫn lưu tâm xem có cơ hội nào là liệng rương xuống sông Hồng Hà, nhưng chẳng có dịp nào cả. Chàng cũng không nghe họ nói chuyện gì liên quan tới Phùng Thông nữa.

Ở lại thành Tây An một ngày. A Liệt nghe Vương lão phu tử nói cố đô Hàm Dương có nhiều nơi cổ tích danh thắng, chàng rất muốn đi coi, nhưng Kỳ Kinh không cho chàng ra khỏi cửa một mình, nên chàng rất lấy làm thất vọng.

Sáng sớm hôm sau. A Liệt dùng điểm tâm rồi quay ra nói chuyện với một tên điếm tiểu nhị về những nơi cổ tích trong khu vực này, thì nơi nào tiểu nhị cũng biết hết và nói cho chàng nghe.

Kỳ Kinh cũng ngồi đó nghe một lúc rồi đứng dậy ra chỗ khác.

Gã tiểu nhị liền có thái độ úp mở nói :

- Tiểu gia có một vị khách quan ở viện phía đông đang chờ đó.

A Liệt ngạc nhiên hỏi :

- Ai vậy?

Tiểu nhị đáp :

- Ycũng là một vị thiếu gia rất diêm dúa tính tìnhg khoán đạt. Công tử qua đó coi sẽ biết.

A Liệt càng kinh dị hơn, tự hỏi :

- Bình sinh ta là một đứa nhỏ nghèo nàn khổ sở, có quen biết vị thiếu gia sang trọng nào bao giờ đâu?

Chàng liền đáp :

- Thế thì y nhận lầm người đó.

Tiểu nhị vội nói :

- Không phải! Không phải! Y bảo rõ ràng công tử cứ gặp y là sẽ biết ngaỵ Vậy công tử hãy qua đó coi xem có mất mát gì đâu.

A Liệt nổi tính hiếu kỳ, ý niệm này vượt lên trên nỗi nguy nan, liền cất bước đi ngaỵ Khi chàng khoa chân bước vào cửa viện, sực nhớ tới vụ mẫu thân bị thảm tử mà tên hung thủ kia, theo những tin tức nhận được, còn muốn sát hại cả chàng nữa, nên chàng đi gặp người lạ mặt không khỏi e dè. Biết đâu vị thiếu gia nào đó chẳng phải là hung thủ giả trang. Khi tới nơi sẽ đối phó bằng cách nào?

Chàng còn đang ngẫm nghĩ thì cả chân thứ hai cũng đã bước vào viện. Lúc này chàng muốn rút lui cho lẹ thì một bàn tay ở bên cạnh vươn ra nắm lấy chàng. Chàng bị bóp mạnh quá cơ hồ gãy xương cánh tay, đau điếng cả người. Miệng há hốc mà không kêu thành tiếng được. Chàng bị kéo tuột vào trong, người bên ngoài không trông thấy nữa.

Thế đã hết đâu! A Liệt tưởng chừng như đang đằng vân giá vũ rồi được đem vào một gian phòng. Đến bây giờ mà chàng vẫn chưa biết mặt mũi người ám toán mình.A Liệt la thầm trong bụng :

- Cuộc đời của ta đến đây là hết!

Chàng chỉ còn chờ đao phủ đến chặt đầu.

Dè đâu luồng lực đạo nắm lấy tay chàng đột nhiên biến mất. Nỗi đau khổ cũng không còn. Bất giác chàng hít mạnh một hơi rồi ngoảnh đầu nhìn ra.

Giữa lúc ấy trước mắt chàng hiện ra một lưỡi đao trủy thủ, hàn quang lấp loáng. Mũi đao nhọn từ từ đua tới gần chí vào cổ họng chàng rồi dừng lại không cử động.

Tình trạng này khiến cho chàng bở vía, toàn thân toát mồ hôi lạnh ngắt.

Chàng tự hỏi :

- Quả nhiên người này định giết ta, nhưng không biết họ là ai.

Chàng lại nhớ tới cái chết của mẫu thân rồi cho người này là tên hung thủ đó không còn nghi ngờ gì nữa. Bất giác chàng lẩm bẩm một mình :

- Chẳng lẽ ta lại chết dưới lưỡi đao oan nghiệt của hung thủ một cách mờ ám thế này? Làm sao hung thủ sắp hạ sát mà không cho ta thấy mặt một lần.

Lửa cừu hận khích động dùng khí chàng bốc lên ầm âm. Đột nhiên chàng ngoảnh đầu trông ra thì thấy đối phương đứng đó. Chàng coi rất rõ ràng quả nhiên tiểu nhị không nói dối. Đối phương là một chàng trẻ tuổi diêm dúa, quần áo rất hoa lệ trông chẳng khác một vị thiếu gia giầu sang.

Mặt mũi đối phương chàng coi rất quen thuộc nhưng trong lúc thảng thốt chàng nghĩ không ra là đã gặp y ở đâu?

A Liệt nghiến răng hỏi :

- Ngươi là ai? Mẫu thân ta cũng bị ngươi hạ sát phải không?

Gã thiếu niên xinh đẹp kia dương cặp mặt thao láo ra rồi lắc đầu quày quạy, hạ thấp giọng xuống đáp :

- Việc giết mẫu thân ngươi không liên quan gì đến tạ Ta chỉ định giết ngươi mà thôi.

A Liệt hậm hực nói :

- Đồ hèn nhát! Không dám nói thiệt.

Thiếu niên xinh đẹp chau mày đáp :

- Nếu quả thật ta giết mẫu thân ngươi thì khi nào lại không dám nhận? Chẳng lẽ ta nói ra còn sợ ngươi làm gì được ta chăng? Thật là tức cười!

A Liệt nói :

- Dĩ nhiên là ngươi sợ hãi, nên sát nhân rồi không dám thừa nhận.

Thiếu niên xinh đẹp hỏi :

- Việc gì ta phải sợ ngươi?

A Liệt đáp :

- Những người bảy môn phái lớn kiếm được ngươi hay không ta chẳng cần biết, nhưng ngươi sợ thừa nhận rồi ta đây sẽ biến thành lệ quỷ đến kiếm ngươi để xử trí.

Thiếu niên xinh đẹp trầm ngâm một lúc rồi hỏi :

- Thôi đừng nói trăng nói cuội nữá! Ngươi có nhận được ta là ai không?

A Liệt trừng mặt lên nhìn đối phương một lúc rồi lắc đầu đáp :

- Ta trông quen lắm, nhưng không nhớ được đã gặp ngươi ở đâu.

Thiếu niên xinh đẹp dùng thanh âm thường nhật của mình hỏi lại :

- Ngươi không nhận được ta thật ư?

A Liệt sửng sốt la lên :

- Ủa! Té ra là cô!

Nguyên thiếu niên xinh đẹp này thanh âm rất lọt taỵ Y là một cô gái. Bây giờ A Liệt mới nhận ra là Phùng Thúy Lam đã cải dạng nam trang. Bất giác chàng run sợ nên nghĩ bụng :

- May mà là nàng, chứ nếu mụ đàn bà búi tóc cao thì cái mạng ta xong đời rồi.

Nhưng chàng lạc quang không khỏi có chút quá sớm, vì lưỡi đao trủy thủ của Phùng Thúy Lam vẫn chĩ vào nơi yếu hại trên cổ họng chàng. Mũi đao sắc nhọn, chàng cảm thấy lạnh buốt và hơi đau.

Phùng Thúy Lam nói :

- Hay lắm! Bây giờ ngươi đã nhận ra ta, vậy ta muốn giết ngươi.

A Liệt kinh ngạc hỏi :

- Tại sao vậy?

Phùng Thúy Lam đáp :

- Ta tự biết mình không địch nổi Kỳ Kinh nên phải tìm ngươi để làm một tên tử quỷ thay hắn.

A Liệt nói :

- Té ra là thế! Nhưng ta với hắn.

Chàng vừa nói tới đây bỗng bên ngoài có tiếng bước chân vọng lại. A Liệt cảm thấy dưới nách bị tê chồn. Miệng chàng không phát thanh được nũa.

Tiếng bước chân đi khỏi rồi, Phùng Thúy Lam mới lạnh lùng nói :

- Tuy ta không muốn đối phó với ngươi bằng cách này, nhưng vì mối thù của phụ thân bắt buộc ta phải xử trí như vậy mới xong.

Thanh âm nàng cực kỳ lạnh lẽo tỏ ra sát khí rất mãnh liệt.

A Liệt nghe xong người run bần bật, nhưng khổ ở chỗ nói không ra tiếng. Chàng la thầm :

- Trời ơi! Ta thật chết oan rồi. Nhưng Phùng cô nương biết nội tình nên trút hận lên đầu tạ Ta chẳng thể trách nàng được.

Chàng thất đối phương đầy lửa hận thù phát ra giọng nói biết là mình sẽ bị chết uổng trong nháy mắt. Nàng chỉ khẽ chỉ mũi đao thêm một cái là sinh mạng chàng không còn nữa.

Giữa lúc cái sống và cái chết chỉ khẽ chừng sợi tóc, chàng phát giác tuy mình không lên tiếng được nhưng đầu mày khoé mắt vẫn còn chuyển động.

Phùng Thúy Lam phát giác ra A Liệt có vẻ quái dị, tỷ như chàng nhíu cặp lông mày. Tròng mắt đưa lên đưa xuống hoặc liếc ngang liếc dọc. Nàng không khỏi lấy làm kỳ, chú ý nhìn xem thì thấy tròng mắt chuyển càng mau, trán toát mồ hôi.

Phùng Thúy Lam nhíu cặp lông mày, giơ tay ra vỗ một cái, miệng khẽ quát hỏi :

- Ngươi có điều chi muốn nói phải không?

A Liệt thở một hơi thấy đã có thể thốt nên lời, liền nói ngay :

- Trời ơi! Xuýt nữa thì cô nương giết lầm người, cô có biết không?

Phùng Thúy Lam hỏi lại :

- Sao lại lầm được? Ngươi không phải là A Liệt chăng?

A Liệt đáp :

- Tại hạ là A Liệt. Nhưng...

Chàng chưa nói hết thì đột nhiên một luồng cương khí nổi lên đút lấy cổ họng không thốt ra lời được nữa.

Phùng Thúy Lam cười lạt nói :

- Ngươi là A Liệt thì được rồí! Ngươi có điều chi xuống dưới Diêm vương mà nói.

A Liệt không ngờ vừa ra khỏi Quỷ môn quan được hai bước lại bị kéo vào, mà lần này không còn cách nào thoát nữa. Lòng chàng chán nản, nhắm mắt lại, chẳng buồn nghĩ gì đến nàng nữa.

Giả tỷ chàng lại dương mắt liếc mày thì Phùng Thúy Lam nhất định không chịu buông thạ Nhưng chàng đột nhiên nhắm mắt chờ chết lại khiến cho nàng rất lấy làm kỳ tự hỏi :

- Gã không sợ chết chăng? Hay còn nguyên nhân nào khác?

Nàng liền đưa ngón tay ngọc giải khai huyệt đạo cho A Liệt và trầm giọng hỏi :

- Ngươi có biết bọn Kỳ Kinh đã làm việc gì không?

A Liệt chỉ lắc đầu, chàng cũng không mở mắt nữa. Chẳng phải chàng phủ nhận vụ bọn anh em Kỳ Kinh giết chết Phùng Thông mà chỉ tỏ ra không lý gì đến nàng nữa.

Phùng Thúy Lam phát giác ra A Liệt có vẻ oán hận thì vừa tức mình vừa nghi ngờ, xẳng giọng nói :

- Dù ngươi không biết nhưng ngươi cũng đồng đảng với chúng thì ta giết ngưoi cũng như chặt chân tay chúng.

A Liệt không nhịn được nữa dương cặp mắt tức giận lên hỏi :

- Ai là đồng đảng vời bọn ác nhân đó? Chính hắn đã mấy lần chực hạ sát ta mà chưa có cơ hội. Hừ! Giả tỷ ta có võ công cao cường thì ta quyết tìm hắn để rửa hận.

Chương 12: Trình Huyền Đạo đại chiến Kỳ Kinh

Phùng Thúy Lam chợt tỉnh ngộ hỏi :

- Bữa trước ngươi có nói muốn bái một người võ công so với Kỳ Kinh còn cao thâm hơn làm sư phụ học nghề phải chăng là để trả thù hắn?

A Liệt đáp :

- Hắn khinh khi tại hạ hay đánh đập, tại hạ còn chịu được, nhưng mối thù sát hại mẫu thân thì nhất định phải trả, vì thế mà cần võ công cao hơn bọn hắn mới được.

Giọng nói của chàng đầy vẽ cừu hận, quyết không phải là lời gian trá.

Phùng Thúy Lam mười phần đã tin đến tám, nàng liền hỏi :

- Ngươi nói "bọn hắn", vậy ngoài Kỳ Kinh còn ai nữa?

A Liệt đáp :

- Bọn người bảy môn phái lớn đều có dự phần.

Rồi chàng kể luôn tên họ những tay cao thủ trong bảy phái lớn ra cho Phùng Thúy Lam nghe. Sau chàng nói tiếp :

- Hiện giờ tại hạ chưa biết rõ hung thủ là ai. Hoặc giả không phải bọn này mà là người khác cũng chưa biết chừng.

Phùng Thúy Lam nghe những tên chàng kể rồi lắc đầu nói :

- Đã đành mối thù giết hại song thân là mối thù chẳng đội trời chung, nhưng những người đó đều là nhân vật tuyệt đỉnh võ lâm hiện naỵ Ta nhận thấy trong thiên hạ chưa một ai dám nói là thắng nổi bọn họ, vì thế ta khuyên ngươi nên dẹp bỏ ý định đó đi.

A Liệt nghiến răng nói :

- Không được! Tại hạ dù chỉ còn một hơi thở cũng quyết không thay đổi chí nguyện báo thù.

Phùng Thúy Lam thu đao trủy thủ về nói :

- Dù ngươi có luyện được võ công đến trình độ tối cao thì ít ra là phải vài ba chục năm nữa. Khi ấy những người kia dù chưa chết thì họ cũng biến thành những đại trưởng lão các phái. Nếu ngươi kiếm họ trả thù tức là gây chiến với cả môn phái họ, nên ta dám nói là người chẳng có chút hy vọng gì thành công được.

A Liệt ngắt lời :

- Có công mài sắt có ngày nên kim. Tại hạ mà võ công thâm hậu thì trừ phi bọn họ giết chết ngay tại hạ, bằng không tại hạ tin rằng có chí thì nên.

Phùng Thúy Lam lại hỏi :

- Ngươi đã đọc sách chưa?

A Liệt đáp :

- Tại hạ nhờ Vương lão phu tử ngày ngày giảng giải nên có biết được đôi chút ít.

Phùng Thúy Lam hỏi :

- Bọn người bảy môn phái lớn tìm đến nhà ngươi làm chi?

A Liệt đáp :

- Đây thật là cơn tai bay vạ gió.

Rồi chàng lược thuật chuyện Huyết Vũ thư cho Phùng Thúy Lam nghe. Song cái chết của mẫu thân chàng tại sao lại có liên quan đến những người đó thì nàng không hiểu rõ.

Nhung nàng có biết một việc liền hỏi A Liệt :

- Hiện giờ ngươi ở vào tình trạng cực kỳ nguy hiểm. Kỳ Kinh bề ngoài ra mặt bảo vệ ngươi, đồng thời lại còn những tay cao thủ khác phái khác ám trợ tựa hồ không sơ hở chút nào, mà thật ra bọn họ dùng ngươi làm cái mồi câu để rình xem ai hạ thủ ngươi đó. Ngươi có hiểu không?

A Liệt trầm ngâm một lúc rồi đáp :

- Giả tỷ hung thủ là một người trong những phái này thì tất nhiên họ chẳng dám ra tay gia hại tại hạ.

Phùng Thúy Lam nói :

- Ngươi nghĩ thế thì lầm lắm! Bọn họ muốn ám sát ngươi thật dễ như trở bàn tay mà họ vẫn bố trí như người ngoài hạ thủ. Ngươi có chết cũng chỉ toi mạng mà thôi.

A Liệt thấy Phùng Thúy Lam nói có lý liền hỏi :

- Vậy thì tại hạ nên làm thế nào cho được?

Phùng Thúy Lam trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Trước nay ngươi chưa từng lộ ý muốn thì chắc là họ không ngờ và đồng thời việc đề phòng cũng sơ hở. Vì lẽ đó ngươi có thể tìm cơ hội tẩu thoát.

Nàng thấy A Liệt ra chiều khó nghĩ liền nói tiếp :

- Ngươi đừng lo! Ở Tây An Phủ đây, gia phụ có một căn phòng dùng làm nơi bí mật, lại có mấy tên tỳ bộc có thể tin cậy được. Nếu ngươi muốn tới đó ẩn lánh trong vòng bảy, tám tháng hay một vài năm cho vụ này lắng xuống rồi hãy tìm thầy học nghề thì ta quyết bảo đảm bảy môn phái lớn không tìm đến ngươi được.

A Liệt nghe Phùng Thúy Lam bầy kế cho mình thì trong lòng rất cảm kích nhưng chàng chưa hết dạ hoài nghi, tự hỏi :

- Tại sao y lại tử tế với ta như thế này?

Nên biết chàng từ thửa nhỏ ở vào cảnh nghèo nàn, hiểu rõ đời sống rất khó khăn và đã bị người ta đả kích khinh bỉ nhiều rồi. Vì thế nên so với những đứa nhỏ cùng tuổi là con nhà no ấm thì chàng hiểu việc hơn nhiều. Huống chi những chuyện xảy ra gần đây khiến chàng có ấn tượng xấu xa đối với người đời.

Do đó chàng nghĩ tới mình đã không có chỗ nào để người lợi dụng thì sao Phùng Thúy Lam đối với mình lại tử tế đến thế? Chẳng lẽ những hành vi của nàng đều có dạ đồng tình với chàng? Dù sao chàng cũng cảm thấy cần ra thoát khỏi bàn tay Kỳ Kinh là hay hơn hết. Còn kết quả sau này bất luận đi tới đâu chàng cũng vui lòng mạo hiểm.

Chàng trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Nếu tại hạ quả có nơi ẩn mình thuận lợi thì nhất định cả bảy phái lớn phải cuống cuồng. Nhất là Kỳ Kinh sẽ tức đến chết người vì mất mặt. Có đúng thế không?

Phùng Thúy Lam đáp :

- Cái đó lẹ là còn phải nói? Có điều vụ này không phải chuyện chơi. Ngươi ẩn lánh nên cẩn thận lắm mới được, nếu không có ngày kia bị chúng bắt về, thì nhất định ngươi phải chết.

A Liệt nghĩ thầm :

- Nếu thế này thì mình hoàn toàn bị cô này nắm giữ không phản kháng chút nào.

Nhưng sau khi cảnh giác chàng vẫn nguyện ý thà chịu nằm trong tay Phùng Thúy Lam còn hơn là ở với Xích Luyện Xà Kỳ Kinh. Vì thế chàng cả quyết chịu lời trốn đi.

Phùng Thúy Lam bèn nghĩ cách giúp chàng đào tẩu. Còn A Liệt đầu óc vẫn hoang mang, chàng lo vật báu phủ Lang Nha sẽ ra sao?

Phùng Thúy Lam nghĩ ra được biện pháp rồi nói :

- Ngươi hãy chú ý nghe ta nói. Tối nay lúc các ngươi ăn cơm xong mà vẫn còn ở khách sạn này thì ta ra cửa sau chờ đợi. Ngươi giả vờ đau bụng tìm ra cầu tiêu để trốn chạy. Nếu Kỳ Kinh chú ý đến ngươi thì ngươi chớ có vọng động. Phải chờ lúc về quán trọ rồi đang đi đường phố lớn ở mé Nam hay mé Tây, nhân lúc đông người ngưoi chay thẳng ra mé Tây. Ta sẽ ngấm ngầm theo dõi. Trường hợp mà không có người chú ý đến ngươi thì ta kêu ngươi ngay về đia phương đó. Nếu tình thế không thuận tiện thì ta không ra nữa và ngươi giả vờ mãi xem phong cảnh náo nhiệt rồi đi lầm đường.

A Liệt gật đầu lia lịa đáp :

- Tại hạ nhớ rồi.

Phùng Thúy Lam có vẻ bất mãn nói :

- Vụ này là một chuyện tầy đình có liên quan đến sự sinh tử của ngươi. Nếu ngươi nhớ trật một điểm thì hậu quả khó mà lường được chứ chẳng phải chuyện chơi mà nhận bừa được?

A Liệt đáp :

- Tại hạ nhớ kỹ thật rồi. Cô nương chưa biết tại hạ từ thửa nhỏ đã có trí nhớ dai đặc biệt. Bất luân ai nói câu chuyện gì, tại hạ chỉ nghe qua rồi sau bao lâu vẫn. kể lại được không sai một chữ. Hai ba năm trước tức là lúc còn nhỏ hơn ngày nay, nhiều câu chuyện tại hạ không hiểu nhưng cũng kể lại được.

Phùng Thúy Lam nửa tin nửa ngờ nguýt chàng nói :

- Lần này ta hy vọng ngươi còn giữ bản lĩnh đó thì hay lắm!

A Liệt nói :

- Cô nương cứ yên lòng. Nhưng tại hạ trốn rồi còn cái rương của tại hạ thì sao?

Phùng Thúy Lam có vẻ không bằng lòng hỏi lại :

- Cái rương của ngươi giá đáng bao nhiêu? Sau này sẽ mua không được hay sao?

A Liệt không nói đến chuyện bí mật về "Lang Nha phủ Đan kinh" chàng còn đợi xem hễ Phùng Thúy Lam thật dạ không có chỗ dụng tâm nào khác sẽ đem vật kia trả lại cho nàng.

Chàng liềm hăm hở đáp :

- Cái rương thì vật thử có là mấy? Nhưng quần áo trong rương đều do chính tay tiên mẫu may cho, tại hạ không nỡ dời bỏ.

A Liệt nhắc tới mẫu thân lại động lòng trẻ thơ, đột nhiên hai hàng nước mắt trào ra.

Phùng Thúy Lam thấy thế không khỏi ngẩn người rồi nàng rất cảm động, đua tay ra vỗ vai chàng dịu dàng nói :
- Thôi được! Bây giờ không phải là lúc để cho ngươi phiền lòng. Ta sẽ tính lại coi.

Nàng ngẫm nghĩ rồi nói :

- Thôi đành thế này vậy. Ta dùng nhiều tiền để đút lót cho tên trà phòng, bảo gã chờ lúc ngươi ra khỏi phòng sẽ ăn cắp cái rương đó và ta sẽ phái người khác mang rương đi cho.

A Liệt lau nước mắt hỏi :

- Cách đó liệu làm được không?

Phùng Thúy Lam cười đáp :

- Chính kẻ coi đồ ăn cắp thì ai mà đề phòng cho được?

A Liệt hỏi :

- Nếu bọn họ có chút mối nghi ngờ lên đầu tên trà phòng và đánh đập tra tấn bắt gã khai ra hết thì làm sao?

Phùng Thúy Lam đáp :

- Người ta ai mà dại thế? Chẳng lẽ gã không biết xin phép mấy giờ để lánh đi một nơi, chờ đến đêm tối sẽ quay về điếm hạ thủ thì còn ai nghĩ gã nữa?

A Liệt gật đầu lia lịa đáp :

- Trường hợp này tất bọn Kỳ Kinh sẽ đoán ra có người ngoài giúp cho tại hạ trốn chạy.

Phùng Thúy Lam cười đáp :

- Ta e rằng họ không nghĩ vậy mà thôi. Bọn họ rất đông người bàn đi tán lại thì càng có lợi cho chúng ta.

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Khi đã đem rương quần áo đi rồi thì ngươi phải trốn ra ngay đêm mới được. Bằng không sẽ bị lộ tẩy và tính mạng ngươi cũng khó lòng an toàn được.

Dứt lời nàng giục A Liệt trở về phòng.

A Liệt từ giã còn hỏi phòng nàng ở đâu rồi mới lật đật trở về phòng mình.

Lúc này Kỳ Kinh đã ngủ một giấc rồi. A Liệt cố ý nhìn hắn hỏi :

- Kỳ đại thúc. Đại thúc không cho tiểu điệt ra ngoài thành coi những nơi danh thắng. Trong thành này cũng có nhiều cổ tích. Đại thúc có cho đi coi không?

Kỳ Kinh đáp :

- Chờ hai bữa nữa sẽ tính.

Hắn nghĩ thầm trong bụng :

- Thằng lỏi này chắc là nghe tên trà phòng nói huênh hoang khiến gã động lòng.

Giữa hai người chả có chuyện gì mà nói nữa. Kỳ Kinh toan ngồi luyện công thì đột nhiên một tên trà phòng gõ cửa vào đưa cho hắn một tấm danh thiếp.

A Liệt đảo mắt nhìn thấy trên tâm thiếp đề tên "Luyện sĩ Trình Huyền Đạo ở phái Võ Đương"

Lòng chàng khấp khởi mừng thầm vì chàng đã nghe nói Thiên Phong kiếm hiệp Trình Huyền Đạo là một trong Phong Hỏa Song Kiếm ở phái Võ Đương và là một trong những người có thể thắng được Bắc Mang Tam Xà.

Chàng đã có ý bái Trình Huyền Đạo làm sư phụ thì đây là cơ hội để chàng được gặp lão, trách nào chàng chẳng vui mừng.

Kỳ Kinh lớn tiếng nói :

- Đại giá Trình chân nhân đã tớí! Tiểu nhị đâu? Mau mau dẫn ta nghinh tiếp.

Bỗng ngoài phòng có tiếng lão già quắc thước cất lên :

- Kỳ huynh dậy quá lời! Bần đạo được ra mắt Kỳ huynh đã lấy làm vinh hạnh lắm rồi.

Thanh âm vừa dứt, một người quyền môn vũ sĩ đã đứng ở trước cửa. Lão vào khoảng năm sáu chục tuổi, mặt mũi tuấn tú khí vũ hiên ngang mà lại có vẻ phong lưu tiêu sái. Tay lão cầm một cây thất trần chuỗi bằng bạch ngọc. Lão không đeo kiếm bên mình.

A Liệt vừa ngó thấy đã đem lòng sùng kính.

Kỳ Kinh tiến lại thi lễ. Hai người hàn huyên mấy câu rồi ngồi xuống.

Thiên Phong kiếm khách Trình Huyền Đạo đảo mắt nhìn A Liệt hỏi :

- Thằng nhỏ này phải chăng là một tên có liên quan với Huyết Vũ thư?

Kỳ Kinh đáp :

- Chính là gã. A Liệt! Vị này là đại kiếm khách Trình chân nhân ở trong võ lâm hiện naỵ Ngươi lại mà thi lễ đi!

A Liệt lẳng lặng tiến ra thi lễ rồi lùi lại ngaỵ Cử động này của chàng là dụng tâm để Trình Huyền Đạo chú ý đến mình.

Nguyên chàng nghe Vương lão phu tử kể cho nghe thiên cố sự về một người văn sĩ biết hành động khiến người chú ý rồi được nổi danh. Vì thế mà chàng không nói một câu gì khiến Trình Huyền Đạo động tính hiếu kỳ và có ấn tượng sâu xa về con người chàng đê sau này có gặp mặt sẽ dễ bề nói chuyện.
Trình Huyền Đạo quả nhiên nhìn kỹ chàng một lúc rồi nói :

- Thằng nhỏ này tuy tướng mạo không xinh đẹp, thân thể lại bạc nhược, nhưng bàn về căn cốt luyện võ trời phú cho thì trên đời cũng không được mấy người như gã.

Kỳ Kinh cười lạt. Nhưng lòng hắn cũng có ý muốn thu chàng làm độ đệ.

Hắn liền hỏi sang chuyện khác :

- Trình chân nhân đột nhiên qua đâ có điều chi dạy bảo?

Trình Huyền Đạo thủng thẳng đáp :

- Bần đạo là kẻ xuất gia, không tiện nói quanh cọ Bần đạo đến đây là vì vụ Đan kinh của phủ Lang Nhạ Chắc Kỳ huynh cũng hiểu ý tứ của bần đạo.

Kỳ Kinh làm bộ ngạc nhiên hỏi :

- Trình chân nhân được tin tức về vụ này ra sao?

Trình Huyền Đạo đáp :

- Chúng ta nên bớt những lời lẽ khách sáo vô vị. Bí bảo này đã lọt vào tay quý phái. Bần đạo nhân không kiếm thấy Đồ Đại Kính huynh, nên tìm tới Kỳ huynh để nói chuyện.

Kỳ Kinh nói :

- Nghe giọng chân nhân thì dường như Phùng Thông đã mất bảo vật đó mà chân nhân tưởng người tệ phái lấy được. Nhưng tiểu đệ chưa được tin gì hết, nên thực tình không biết gì về vụ này.

Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Vụ này tệ đồng môn đã biết rõ thì đúng là sự thực, chẳng giấu diếm chân nhân làm chi nữa. Nhưng không hiểu tại sao chân nhân lại nghi ngờ cho tệ phái? Cứ địa vị và danh vọng của chân nhân thì dĩ nhiên chân nhân đã nắm được bằng chứng mới tới hỏi tiểu đệ. Vậy tiểu đệ muốn hỏi cho biết rõ.

Hắn không thừa nhận mà cũng không phủ nhận. Thậm chí hắn nói :

- Vụ này đã bí mật cáo tri cho đồng môn. Vì thế mà Trình Huyền Đạo càng sinh có lòng hoài nghị Nhưng nếu Trình Huyền Đạo mà không đưa được chứng cớ ra thì hắn có thể chê cười lão được. Thủ đoạn xảo nguyệt man trá của hắn thật là cao minh ít người bì kịp.

Trình Huyền Đạo chẳng lộ vẻ gì băn khoăn. Lão thủng thẳng đáp :

- Hoặc giả Kỳ huynh có điều chưa rõ. Trong những bậc tiên tổ ở phủ Lang Nha có một vị rất nổi danh về môn học tiên đạo. Bản Đan kinh này là một bí lục để luyện đan, tu đạo. Người ngoài bắt được thì hoàn toàn vô dụng. Nhưng người trong Huyền môn mà được pho kinh này lại rất có ích lợi.

Kỳ Kinh gật đầu nói :

- Tiểu đệ cũng tin như vậy. Vì thế mà hôm đó không có ý dòm dỏ. Dù trong bản Đan kinh này chép cả những bí thuật về võ học thượng thặng của phủ Lang Nha thì tiểu đệ có lấy được cũng bằng vô dụng. Chẳng lẽ tiểu đệ đã từng này tuổi đầu còn phế bỏ cơ sở trước kia để học lấy cái mới? Chân nhân nghĩ xem có đúng thế không?

Hắn nói câu này không có chỗ nào sơ hở để đối phương đánh vào được.

Trình Huyền Đạo gật đầu lia lịa đáp :

- Bần đạo cũng nghĩ thế. Có điều bữa trước giữa lúc Phùng Thông bị cướp, bần đạo củng đi qua đó. Thấy hai bên đang liều mạng chiến đấu, bần đạo có ra tay điều giải. Sau nghe từ miệng Phùng Thông nói ra cho biết rõ đầu đuôi. Đồng thời bần đạo lại quan sát theo thủ pháp võ công thì hiểu ngay đối phương là các vị đồng môn với Kỳ huynh. Kỳ huynh đã không biết rõ nội vụ. Vậy bần đạo không dám làm phiền.

Lão nói mấy câu rất khiêm cung lịch sự. Kỳ Kinh dĩ nhiên rất đỗi ngạc nhiên, mà A Liệt cũng lấy làm thất vọng, bụng bảo dạ.

- Lão Thiên Phong kiếm khách này đối với người cũng thế, không muốn đắc tội cùng phái Bắc Mang, chứ chẳng phải là một tay hiệp khách chủ trương chính nghĩa.

Thiếu chút nữa chàng lộ vẻ buồn rầu, tức bực. Còn Kỳ Kinh lại mừng rỡ nói :

- Chân nhận dạy quá lời! Tiểu đệ mà nhận được thông báo tất xin trình bày hết gốc ngọn để đáp lại mối thịnh tình của chân nhân đối với tiểu đệ.

Trình Huyền Đạo cũng ngỏ lời cảm ơn, thái độ vẫn thản nhiên, lão ngồi nói chuyện với Kỳ Kinh một lúc về việc khác. Khi đề cập tới chuyện võ công, lão làm như sực nhớ ra điều gì liền nói :

- Qúy phái dùng đao pháp độc bộ theo hình con rắn để hơn thiên hạ. Bần đạo tuy có lòng hâm mộ từ lâu, nhưng trước nay chưa có cơ hội chiêm ngưỡng món tuyệt nghệ này. Nếu Kỳ huynh tha cho tội đường đột thì bần đạo rất mong được thỉnh giáo mấy chiêu để làm kỷ niệm cho cuộc gặp gỡ của chúng ta hôm nay và để chứng minh xem nhận xét của bần đạo có lầm lẫn không.

Kỳ Kinh vui vẻ chịu lời. Hắn nghĩ bụng :

- Đồ lão đại đã nói hôm ấy có đấu với lão mấy chiêu thì trước tình thế lúc ấy tất bọn họ hết sức dấu diếm võ công bản môn. Lần này lão đối chiêu để kiểm lại thì có lợi cho mình chứ không có hại. Nếu lão chứng nghiệm. không phải người bản môn tranh đoạt báu vật với Phùng Thông thì vụ công án này không đổ lên đầu bản phái nữa.

Hắn liền với lấy thanh đao treo trên vách và rút ra khỏi vỏ đánh soạt một tiếng.

Thanh kiếm phóng ra khí lạnh ghê người.

Trình Huyền Đạo không đeo kiếm. Lão khoa cây phất trần lên để tỏ ra dùng cái đó làm binh khí.

Hai người lại nói mấy câu khách sáo. Bỗng Trình Huyền Đạo hô lên :

- Bần đạo đành đắc tội!

Chân bước theo đường cửu cung, lão tiến về phía Kỳ Kinh. Tay cầm cây phất trần đâm thẳng tới trước mặt đối phương.

Cây phất trần này biến thành cứng như thanh kiếm rít lên veo véo, đủ tỏ công lực của Trình Huyền Đạo cực kỳ thâm hậu. Nhất là về kiếm thuật lão càng cao thâm khôn lường. Vì thế lão dùng vật khác thay kiếm cũng có uy lực như cầm kiếm thật sự.

Thanh trường đao của Kỳ Kinh vòng vèo phóng ra. Chiêu thức cũng bất kỳ ảo ác độc. Nội lực vận đủ mười thành vào thanh đao, quả nhiên hắn có phong độ một danh giạ.

Chiêu này hai bên thử công lực của nhau rồi lập tức biến đổi cấp bách.

Bỗng thấy hai người ở trong phạm vi 7, 8 thước vuông qua lại thấy thoáng. Thân pháp đều mau lẹ khiến người coi trong hoa cả mắt.

Cả hai bên cùng thi triển mấy chiêu thủ pháp đánh xáp lá cà, vừa hung hiểm vừa ngoạn mục.

Trình Huyền Đạo tưởng chừng muốn hạ sát đối phương ngaỵ Cây phất trần của lão không rời những yếu huyệt của Kỳ Kinh.

Mới qua lại hơn chục chiêu, Kỳ Kinh rất đỗi hoang mang vì biết là đối phương chẳng tử tế gì. Nếu mình lỡ tay một chút là mất mạng ngay đường trường.

Hắn vừa kinh hãi vừa tức giận. Thanh trường đao cầm trong tay vũng vận dụng toàn lực để thi triển đao pháp bí truyền cực kỳ hiểm độc liều mạng phản kích.

Hắn đã định bụng dù bữa nay hắn không địch nỗi mà phải chết cũng phải để chút kỷ niệm gì cho đối phương.

Con người khi chủ ý đánh liều mạng thì kiêu dũng phi thường. Cuộc chiến đấu vô cùng nguy hiểm. Nhưng một là Trình Huyền Đạo tấn công trước đã chiếm được tiên cợ Hai là công lực lão còn thâm hậu hơn Kỳ Kinh, vì thế mà Kỳ Kinh lâm vào tình trạng dữ nhiều lành ít. Còn Trình Huyền Đạo thì hiển nhiên có vẻ ung dung hơn.

Sau khi chiếu đấu hồi lâu và đã qua lại ngoài trăm chiêu. Trình Huyền Đạo vẫn dai sức. Nội lực mỗi lúc một mạnh thêm chứ không giảm sút.

Kỳ Kinh càng đánh lâu càng giảm chí phấn đấu. Trừ khi hắn thi triển những chiêu liều mạng đưa đến thế hai bên cùng chết thì mới có hy vọng đả thương được đối phương. Nhưng đến bây giờ thì e rằng đã chậm mất rồi.

Nên biết tuy Kỳ Kinh đã có ý liều mạng. Nhưng "liều mạng" với "hai bên cùng chết" còn cách nhau một khoảng xạ Hai bên cùng chết tức là không kể gì đến chiêu thức của đối phương, cứ vung đao phản kích. Phép đánh này trừ khi đối phương võ công cao hơn rất nhiều, còn bằng suýt soát nhau thì chỉ trong vòng năm ba chiêu là đi đến kết quả.

A Liệt coi hai bên chiến đấu hoa cả mắt, nhưng chàng cũng nhìn ra là Trình Huyền Đạo rất thắng thế thì trong lòng khoan khoái không bút nào tả xiết. Chàng phải cố nín nhịn không thì đã bật lên tiếng reo hò.

Khắp gian phòng, chỗ nào cũng có những luồng kình phong quét tới. A Liệt bị luồng đại lực xô đẩy cứ phải lùi dần. Lúc này chàng co vào góc nhà. Thỉnh thoảng chàng cảm thấy như bị nghẹt thở.

Hai người đang kịch đấu đột nhiên lùi ra.

A Liệt không bị những luồng kình lực vô hình xô đẩy nữa. Nhưng lòng chàng lại nổi lên bao niềm thất vọng vì thấy Thiên Phong kiếm khách nhảy ra ngoài vòng chiến rồi không động thủ nữa, mà Kỳ Kinh vẫn đứng trơ đó, trong người hắn chẳng bị thương tích chi hết.

Trình Huyền Đạo cúi đầu nói :

- Đao pháp của Kỳ huynh thực là tuyệt thiên hạ. Càng đánh càng mạnh. Bần đạo rất lấy làm bội phục. Nếu có chỗ nào đắc tội, xin Kỳ huynh lượng thứ.

Kỳ Kinh lửa giận bốc lên ầm ầm, hận mình không thể một đao chém chết tươi lão đạo này, vì hắn tự biết mình không địch nổi lão.

Hắn cố ý làm bộ ung dung chắp tay nói :

- Chân nhân quá khen rồi! Học nghệ của tiểu đệ chưa được tinh thâm, tự lấy làm xấu hổ không thể tới chỗ tâm pháp của sư môn. Xin chân nhân phê bình chỉ giáo. Giả tỷ gặp sư huynh đệ Ở đây thì may ra chân nhân mới được vừa ý.

Hắn biết rõ đối phương có ý muốn giết mình, nhất là môn nội gia kiếm pháp của lão mà xử tới chỗ tinh vì thì địch thủ khó mà chuyển bước.

Cuộc chiến đấu diễn ra trong căn nhà nhỏ bé. Trình Huyền Đạo đã chiếm được nhiều tiện nghị Giả tỷ lão có ý giết người thì chỉ đấu thêm trăm chiêu nữa là được như ý. Nhưng lão lại đình thủ bãi chiến. Đó là một điểm đáng ngờ, lại khiến cho Kỳ Kinh cảm thấy một điều rất may mắn cho mình. Dĩ nhiên hắn không dám đắc tội với đối phương. Hơn nữa trong lòng hắn vẫn ghi nhớ lời cảnh giới của Thập Bộ Đoạn Trường Đồ Đại Kinh là không được vọng động.

Trình Huyền Đạo cười khà khà nóia :

- Bần đạo đã làm mất nhiều thì giờ của Kỳ huynh vậy xin cáo biệt.

Tay đại kiếm khách phái Võ Đương đi khỏi rồi, Kỳ Kinh chìm đắm vào trong mối trầm tư mặc tưởng.

Chương 13: Nghe lỏm chuyện A Liệt kinh hồn

A Liệt thất vọng ngồi co ro trong ngóc nhà không biết đã bao lâu. Bỗng nghe Kỳ Kinh nói :

- A Liệt! Lão mũi trâu đó muốn giết ta.

A Liệt trong lòng rất mong có người giết chết Kỳ Kinh, nhưng chàng phản ứng mau lẹ, làm bộ kinh ngạc hỏi :

- Thật thế ư? Sao đại thúc còn để lão đi.

Kỳ Kinh dương cặp mắt gà chọi tựa hồ nhìn ra chỗ khác mà kỳ thực hắn chú ý quan sắt vẻ mặt A Liệt đáp :

- Hắn không giết được ta mà ta cũng không thắng nổi hắn.

A Liệt nói :

- Vậy đại thúc mau kiếm người giúp đỡ. Chắc lão đạo đó còn trở lại.

Kỳ Kinh nói :

- Đối phó với lão còn là việc thứ yếu. Ta hỏi ngươi : Vừa rồi chúng ta động thủ, ngươi coi tình hình ra sao?

Hắn vừa hỏi vừa nghĩ bụng :

- Nếu gã nhìn thấy ta không thắng nổi Trình Huyền Đạo thì khi nào gã chịu bái ta làm sư phụ.

A Liệt khôn ngoan né tránh cạm bẫy, liền đáp :

- Tiểu đệ không hiểu. Vừa rồi tiểu đệ mắt hoa và cảm thấy mũi miệng cơ hồ nghẹt thở.

Kỳ Kinh nghe chàng nói vậy thì tin là thật. Hắn nói :

- Lão mũi trâu đó là tay đại kiếm khách toàn quốc đều biết tiếng. Nhưng hắn muốn thắng ta không phải chuyện dễ dàng.

A Liệt không hiểu hắn khoác lác và có dụng ý gì, nhưng chàng cũng theo lời phụ họa cho xuôi chuyện.

Kỳ Kinh lại nói :

- Mấy bữa nay ta coi tư cách ngươi tuy nhỏ mật, nhưng nhân phẩm khá lắm. Giả tỷ ngươi không muốn bị người khác khinh khi thì cần học lấy chút võ nghệ để phòng thân. Hoặc giả ta có thể truyền thụ cho ngươi mấy món quyền cước. Vậy ngươi thử nghĩ coi.

A Liệt chấn động tâm thần, tự nhử :

- Té ra hắn muốn thu ta làm đồ đệ. Chà chà! Chẳng thà ta là kẻ không biết võ công, quyết không khi nào chịu tôn kẻ ác lên làm sư phụ.

Nguyên chàng thù hắn đến cực điểm nên nghĩ vậy chẳng có chi là lạ.

Kỳ Kinh để cho A Liệt thủng thẳng ngẫm nghĩ chứ không thúc giục chàng trả lời. Vì thế mà đến lúc ra khỏi quán trọ tìm chỗ ăn cơm tối chàng vẫn chưa trả lời.

Nguyên A Liệt dã nghĩ tới kế hoạch chạy trốn, chàng chỉ mong bỏ đi cho xong, nên không muốn trả lời.

Nhưng lúc hai người ra khỏi quán, Kỳ Kinh lại nhắc tới vấn đề kia. Hắn tỏ ra rất ôn hòa hỏi :

- A Liệt! Ngươi đã nghĩ tới vụ dùng võ chưa?

Đột nhiên hắn biến thành con người ôn hòa, đủ biết lúc ở trong nhà hắn đã nghĩ kỹ và quyết tâm thu A Liệt làm đồ đệ.

A Liệt không ngần ngừ gì đáp ngay :

- Hay lắm! Nếu tiểu điệt mà học thì không lo gì bị người ta khinh rẻ, chà đạp.

Kỳ Kinh nói :

- Đúng thế! Vậy ngươi bái ta làm thầy, ta sẽ bảo đảm từ nay ngươi qua lại giang hồ, không để bất cứ một ai khi phụ ngươi nữa.

A Liệt lộ vẻ nghi ngờ hỏi :

- Như vậy thì kẻ hung thủ ở Hóa Huyết môn gì đó mà muốn giết tiểu điệt, liệu tiểu điệt học võ rồi có đánh được hắn không?

Kỳ Kinh bật cười. Cặp mắt gà chọi của hắn chiếu ra những tia sáng xảo quyệt, đáp :

- Chỉ cần học hết tâm pháp của phái Bắc Mang ta thì dù có gặp tay cao thủ ở Hóa Huyết môn cũng không đáng ngại. Có điều cần biết là thời gian ngắn nhất cũng phải mất ít nhất bốn năm mới thành công được.

A Liệt hỏi :

- Nếu vậy thì tiểu diệt đến già mới qua lại giang hồ hay sao?

Kỳ Kinh đáp :

- Ta đã nghĩ vấn đề đó cho ngươi. Tên hung thủ ở Hóa Huyết môn tuy đã gặp ngươi nhưng trong vòng bốn năm hay sáu năm ngươi lớn lên ăn mặc cho hoàn toàn cải tiến, chẳng còn ai nhận ra được. Có đúng thế không?

A Liệt nói :

- Phải rồi! Tiểu đệ không nghĩ tới điểm này.

Kỳ Kinh nói :

- Khi đó bản lãnh ngươi tuy không bằng đối phương, nhưng mình ở trong bóng tối mà địch ở ngoài sáng, rất có thể dùng nhiều phương pháp giết chết hắn, đặng báo thù cho mẫu thân ngươi.

A Liệt đầu nóng lên suýt nữa chàng sụp lạy Kỳ Kinh làm thầy. Nhưng chàng định thần lại, không xúc động nữa liền nói :

- Tiểu điệt e rằng biển người mờ mịt, không biết đâu mà tìm cho được tông tích tên ác nhân kia.

Kỳ Kinh nói :

- Trừ khi hắn vĩnh viễn không ló mặt ra ngoài giang hồ chẳng nói làm chị Hắn mà còn qua lại võ lâm thì thế nào cũng gặp. Huống chi phái Bắc Mang chúng ta thế lực khá lớn, rất nhiều tai mắt. Chính ta sẽ thân hành giúp ngươi việc này thì nhất định phải bắt cho được tên hung thủ.

A Liệt nghĩ thầm :

- Ta không thể vì việc báo thù mà quên nghĩ cách thoát ra khỏi chỗ dụng tâm của hắn.

Chàng liền nói :

- Những môn phái khác đều muốn tìm ra tên ác ma kia, lo gì chẳng có người giúp đỡ.

Kỳ Kinh đáp :

- Không được! Nếu chúng ta tìm ra tên ác hán thì dừng để cho các phái khác hay biết. Vì lẽ gì thì ta sẽ cho ngươi biết sau.

A Liệt rất lấy làm thất vọng. Chàng còn phải chờ một lúc nữa mới có cơ hội chạy trốn. Nếu bây giờ không do thám nội tình thì sau này khó có dịp nào nữa.

Chàng liền hỏi ngay :

- Tại sao lại không thể để người ngoài biết được?

Kỳ Kinh đáp :

- Chờ ngươi lớn lên rồi ta sẽ cho hay cũng chưa muộn.

A Liệt phưỡn ngực ra nói :

- Bây giờ tiểu điệt cũng không phải bé nhỏ nữa rồi.

Kỳ Kinh cười nói :

- Ta cho ngươi biết khi chúng ta kiếm được tên ác hán đó, ngoài việc trả thù cho ngươi còn có thể tra hỏi Hóa Huyết chân kinh lạc lỏng nơi đâu. Báu vật đó mà lọt vào tay chúng ta thì phái Bắc Mang chỉ trong vòng hai mươi năm sẽ trở thành môn phái lớn nhất trong võ lâm, cả Thiếu Lâm, Võ Đương cũng phải cúi đầu thần phục.

A Liệt lập tức phát giác ra chỗ sơ hở liền hỏi :

- Thế sao nhà họ Tra ở Hóa Huyết môn trước kia lại không thành một môn phái lớn nhất trong thiên hạ?

Kỳ Kinh thấy chàng hỏi vậy biết là mình đã tiết lộ thêm một điều bí mật, liền đáp :

- Vì nhà họ Tra trước này đời nọ truyền sang đời kia một cách rất bí mật, vĩnh viễn không truyền ra họ ngoài nên không thể mở rộng môn phái được. Ngày trước bảy môn phái lớn hợp lực tiêu diệt nhà họ Tra đã đính ước với nhau một điều kiện là sau khi thành công và tìm ra được Hóa Huyết chân kinh phải chia làm bảy phần để phái nào cũng có môn võ công này, phái nọ không thể hơn phái kia được.

A Liệt nói :

- Té ra là thế?

Chàng nghĩ bụng :

- Hôm trước Ấu Dương Tinh đã đề cập đến Hóa Huyết chân kinh. Nàng nói là theo lời gia gia thì Hóa Huyết chân kinh là vật báu võ lâm, ai lấy được kinh đó có thể thành bá chủ thiên hạ. Nàng tỏ ra không hiểu ở chỗ chủ nhân nhà họ Tra tuy ít người không đủ địch lại số đồng mà vẫn có thể phá vòng vây trốn thoát. Ấu là đem vấn đề này ra hỏi Kỳ Kinh.

Chàng nghĩ vậy liền hỏi :

- Nếu Hóa huyết chân kinh quả cao minh như vậy thì làm sao ngày trước các vị lại giết được chủ nhân nhà họ Tra?

Kỳ Kinh đáp :

- Ái chà! Đầu óc ngươi quả nhiên không phải tầm thường. Ta cho ngươi hay là một điều rất bí mật. Ngươi nên nhớ là không tiết lộ ra ngoài,

Hắn tưởng coi A Liệt như đồ đệ và chịu nói ra chuyện bí mật tất chàng ưng thuận ngay, nên hắn lắng tai nghe xem chàng phản ứng thế nào. Hồi lâu hắn không thấy chàng đáp liền tiếp :

- Vụ này nói ra thật là kỳ lạ! Mấy đời nhà họ Tra chỉ truyền cho một người và đời nào cũng chỉ có một đứa con. Mười sáu năm trước đây lão chủ nhân nhà họ Tra là người phong lưu, đàng điếm đi tới đâu là để duyên nợ tới đó. Khi lão bị trọng bệnh nguy kịch đến nơi thì đại thiếu gia nhà này tư chất bình thương, chưa từng luyện được tâm pháp gia truyền.

A Liệt ngắt lời :

- Đại thúc vừa nói là nhà họ Tra truyền thụ võ công một cách rất bí mật thì người ngoài làm sao hiểu đại thiếu gia nhà ấy võ công tầm thường?

Kỳ Kinh vỗ vai A Liệt đáp :

- Khá khen cho ngươi tư chất thông minh ra ngoài sự tiên liện của tạ Tuy vị đại thiếu gia đó là Tra Nhược Ấn không tự miệng nói ra cho mọi người nghe, nhưng y ham mê nữ sắc. Hễ người đàn bà có nhan sắc thì bất luận lai lịch thế nào, y cũng dẫn dụ chơi bời. Vì thế mà y gây nên thù hận với nhiều người. Bảy môn phái lớn cũng nhân lý do đó mà thù oán y.

Kỳ Kinh thấy A Liệt mở miệng toan nói, vội giơ tay ngăn lại rồi tiếp :

- Ta đã biết trong lòng ngươi lại nảy ra nghi vấn gì rồi. Đó là ngươi nghĩ đến đệ tử phái Thiếu Lâm toàn thể là nhà sư mà phái Nga Mi đều là đạo sĩ thì sao lại dính líu tới chuyện đàn bà? Có đúng thế không? Nhưng ngươi có chưa hiểu là người hai phái này tuy bản thân không lấy vợ song thiếu gì chị em hay cháu gái các đệ tử tục gia. Tra Nhược Vân dan díu với bọn này, họ ngấm ngầm nhịn nhục không nói ra. Trong số đó nhiều người không chịu ô nhục được mà tự sát. Mối cừu hận dù là kẻ xuất gia cũng không nhịn được.
A Liệt tỉnh ngộ nói :

- Té ra là thế!

Kỳ Kinh hậm hực nói :

- Tra Nhược Vân tội đáng phanh thây. Thường thường có người kiếm hắn để báo thù mà không làm gì được, nhưng cũng phát giác ra võ công hắn chưa đến trình độ thần sầu quỷ khốc. Có điều người đương thời đều úy kỵ lão chủ nhân nhà họ Tra vì ai cũng công nhận lão là một tay cao thủ thiên hạ vô địch, nên chẳng ai dám tìm đến tận nhà để báo thù. Mãi tới khi lão chủ nhân mắc bệnh nặng lâm nguy, bảy môn phái lớn mới liên hiệp lại, phát động Thanh Long Lệnh, điều động mấy chục tay cao thủ đến giết hết nhà họ Tra trong một đêm.

A Liệt lẳng lặng không nói gì, Kỳ Kinh lại tiếp :

- Khi ấy vừa đúng lúc lão chủ nhân nhà họ Tra tắt thở. Tra Nhược Vân cũng là một tên tiểu tử. Hắn khóc lóc ngất đi từng hồi, thần trí mê man. Do đó phe mình hành động càng thuận lợi. Sau khi xong việc, kiểm người bị giết thì đúng với số mục đã điều tra từ trước. Ai cũng tin rằng mối hậu hoạn đã bị tiêu diệt.

A Liệt gật đầu hỏi :

- Phải rồí! Nhưng đã bảo không còn mối hậu hoạn thì sao lại còn kẻ lọt lưới?

Kỳ Kinh cười lạt đáp :

- Cho đến bây giờ ta vẫn chưa tin. Nên biết trong bảy môn phái lớn dầu sao được một bản Hóa Huyết chân kinh. Đoạn đầu là bài "Huyết Vũ hịch" Thật là một thủ pháp kỳ công. Ngày ấy pho chân kinh này được Hoa Quang trưởng lão chùa Thiếu Lâm giám định. Chiếu theo quy định lão chỉ cho coi tiết thứ nhất, nên chưa thể phát giác ra những tiết sau đều là ngụy tạo. Có điều "Huyết Vũ hịch" là sự thực và bảy môn phái lớn đều có thể thi triển thủ pháp này.

Kỳ Kinh ngửa mặt lên ngẫm nghĩ một lúc rồi tiếp :

- Vì duyên cớ kể trên mà việc mới xảy ra gần đây biến thành phúc tạp vô cùng! Cố nhiên nhà họ Tra ở Hoá Huyết môn đã không còn mối lo gì nữa, nhưng việc đời thật khó nói! Không chừng sự thật có kẻ lọt lưới. Nhất là ngươi đã nhìn thấy tên ác hán kia, bề ngoài rất giống người ở Hóa Huyết môn. Nếu chúng ta theo manh mối này lấy được Hóa Huyết chân kinh thì phái Bắc Mang ta cao trội hơn hết sẽ đứng làm lãnh tụ chín môn phái lơn, ban lệnh cho thiên hạ, còn ai dám chẳng tuân theo.

A Liệt nghĩ thầm :

- Nếu vậy thì nay ta có quy hàng làm môn hạ chín phái lớn cũng nghĩ tới thân thế mình. Có thể chàng dính líu tới nhà họ Tra ở Hóa Huyết môn.

Chàng sực nhớ tới hôm trước mẫu thân chàng đang nhắc đến chuyện Lương đại thúc thì bị Ấu Dương Tinh tới nơi cắt đứt câu chuyện. Kế đó mẫu thân chàng bị hại. Vậy vụ bí mật này chỉ hỏi được Lương đại thúc mới biết rõ.

Chàng tự nhủ :

- Giả tỷ mình có liên quan với nhà họ Tra ở Hóa Huyết môn thì mình tìm học võ công gia truyền đó là việc danh chính ngôn thuận mà còn có thể trả mối thù cả nhà bị trừ diệt.

Bỗng nghe Kỳ Kinh nói :

- Chúng ta đi thôi! Trời tối rồi, chúng ta hãy đến phạm điếm ăn cơm đã.

Hai người đi trên đường phố, chỗ nào cũng đèn lửa sáng trưng người qua lại rất đông đảo.

Vào phạm điếm rồi, A liệt nhân lúc Kỳ Kinh gọi lấy đồ ăn liền đứng dậy.

Kỳ Kinh khẽ quát :

- Ngồi xuống đi.

A Liệt kinh hãi tự hỏi :

- Chẳng lẽ hắn đã nhìn thấy mình có ý muốn chống đối?

Chàng liền riu ríu ngồi xuống.

Kỳ Kinh gọi tiểu nhị lấy món ăn. Tiểu nhị đi rồi, hắn hỏi :

- Ngươi định đi đâu?

A Liệt đánh bạo đáp :

- Tiểu diệt thấy bụng đau cần phải đi tiêu.

Kỳ Kinh nói :

- Không được! Ngươi chớ rời khỏi nơi đây một bước.

A Liệ không dám nói gì nữa. Chàng không ngớt chau mày ra chiều nóng nảy.

Sau một lúc Kỳ Kinh bảo chàng :

- Nếu ngươi không nín được thì ta phải đi theo ngươi.

Hắn nói rồi đúng dậy. A Liệt thấy thế không đi không được.

Trong cầu tiêu vừa tối tăm lại vừa hôi thúi. A Liệt vào ngồi một lúc. Kỳ Kinh đứng ngoài bỗng lên tiếng :

- Lúc chúng ta ở nhà trọ tới đây, dường như có người theo dõi, nên không thể để ngươi đi một mình, sợ xảy chuyện bất trắc. Ngươi đã hiểu ý ta chưa?

A Liệt đáp :

- Tiểu điệt hiểu rồi!

Trong lòng chàng ngấm ngầm hồi hộp vì Phùng Thúy Lam chờ chàng ở cửa ngoài nhất định đang bồn chồn. Chàng nghĩ bụng :

- May ta còn hai cơ hội để tẩu thoát là sau khi ăn cơm và lúc trở về khách điếm.

Rồi chàng phấn khởi tinh thần chuẩn bị đào tẩu.

Lúc ra khỏi phạm điếm Kỳ Kinh vẫn theo sát A Liệt. Gặp chỗ đông người, hắn giục chàng đi lên trước để đề phòng có người ra tay đánh lén, hắn kịp bảo vệ.

A Liệt cả kinh nghĩ thầm :

- Giả tỷ hắn cứ chú ý đến mình không còn cơ hội thoát thân thì sau khi về quán trọ, hắn phát giác chiếc rương bị mất tất phanh phui ra vụ mình dự bị chạy trốn và sẽ mắc vào độc thủ của hắn, không còn nghi ngờ gì nữa.

Chàng đang xoay chuyển ý nghĩ thì đi tới phố lớn ở mé tâ và mé nam giao nhau. Chàng dừng bước trước cửa một tiệm hàng ngó lui ngó tới, đồng thời chú ý xem Kỳ Kinh có phát giác ra điều gì không?

Nhưng chàng vừa dừng bước thì Kỳ Kinh đã nắm tay chàng kéo đi và nhìn chàng nói :
- Chỗ này đông người rất là nguy hiểm, cần đi mau để tránh xa.

A Liệt tưởng chừng trái tim chìm hẳn xuống vì chàng đã mất cơ hội để trốn thoát. Có điều chàng vẫn đề cao cảnh giác, không dám lộ ra điều gì khả nghi.

Chàng đi tới trước cửa quán trọ để Kỳ Kinh bước vào quán trước cố ý đi chậm lại.

Kỳ Kinh đột nhiên quay lại nắm lấy tay chàng kéo vào trong quán. Hắn tỏ vẻ không bằng lòng đáp :

- Sao mà ngươi vô ý thế? Người ta chỉ liệng một viên đá nhỏ xíu là đủ biết ngươi. Mau về phòng đi thôi!

A Liệt kinh tâm động phách, cùng Kỳ Kinh đi vào phòng. Chàng đưa mắt nhìn xuống gầm giường quả nhiên không thấy chiếc rương nữa, thì ớn lạnh xương sống nằm xuống giường ngay mong Kỳ Kinh không chú ý tới gầm giường.

Kỳ Kinh lộ vẻ quan tâm hỏi :

- Ngươi làm sao thế?

A Liệt đáp :

- Tiểu diệt thấy trong người khó chịu.

Kỳ Kinh lại sờ trán chàng hỏi :

- Nét mặt ngươi xanh lướt, hay là lại đau bụng? Nhưng không sao đâu, cứ ngủ đi một giấc là khỏi.

A Liệt nhắm mắt giả vờ ngủ. Lúc này chàng khác nào con chim trong lồng, con cá mắc lưới, đành chờ vận mệnh an bài. Chàng không dám nhìn sự thực nguy hiểm nữa, vùi đầu trong chăn nhắm mắt lại, để mặc số phận run rủi muốn ra sao thì ra, không nghĩ tới nữa.

Bỗng chàng nghe tiếng bước chân của Kỳ Kinh, dường như hắn đang đi vòng quanh trong phòng. Đó là một điều chàng chưa từng thấy bao giờ.

A Liệt còn cảm thấy Kỳ Kinh thỉnh thoảng lại ngó xuống gầm giường và chàng tự hỏi :

- Bây giờ chắc hắn đã phát giác cái rương mất tích mà sao chưa thấy động thủ hại mình?

A Liệt chuyển động thân hình thò tay vào bọc lấy ra một con đao mũi nhọn, chàng định bụng :

- Nếu hắn hạ độc thủ đánh đập hay giết mình thì mình đâm cổ tự sát còn hay hơn.

Đột nhiên chàng nghe phía ngoài cửa sổ có tiếng gõ lách cách.

Tiếp theo Kỳ Kinh trầm giọng nói :

- Vào đi!

Cửa sổ kẹt mở. Kỳ Kinh lại nói :

- Đại ca! Tiểu đệ bất đắc dĩ mà phải để đại ca mạo hiểm xuất hiện. Đại ca hãy coi.

Có tiếng người "Ồ" lên rồi hỏi :

- Không thấy rõ rồi ư?

Kỳ Kinh đáp :

- Tiểu đệ đã tra xét khắp nơi thì không thấy vết tích gì. Chắc đây là một hành vi của một tay cao thủ.

A Liệt nhận ra âm thanh người kia là Đồ Đại Kính mà chàng đã gặp lúc ban chiều.

Đồ Đại Kính lại hỏi :

- Thằng nhỏ kia ngủ rồi ư? Chúng ta nói chuyện cần phải coi chừng.

Kỳ Kinh đáp :

- Gã khó chịu trong người, đã cảm thấy đau bụng ngay lúc còn ở quán cơm, chắc không có chuyện gì lạ. Bây giờ gã ngủ rồi.

Đồ Đại Kính hỏi :

- Sao cái rương đó lại mất rồi? Theo lẽ thì trong rương chỉ có mấy bộ quần áo cùng vài thứ cần dùng chẳng đáng gì. Trừ phi họ đã biết chuyện bí mật của chúng ta.

Hai người lẳng lặng không nói gì. Hiển nhiên chúng đang suy nghĩ về chuyện bí mật.

Sau môt lúc Kỳ Kinh lại lên tiếng :

- Tiểu đệ chưa dám đoán chắc các vị có lấy đi hay không. Bây giờ mới biết là không phải các vị. Vậy có hai trường hợp khả nghi : một là người nhà họ Phùng, hai là người phái Võ Đương.

Đồ Đại Kính hỏi :

- Vấn đề không còn ở chỗ ai đã hành động, mà là tại sao đối phương lại hiểu chuyện bí mật của chúng tả Có lẽ hồi chiều lúc chúng ta thương nghị bị kẻ nghe trộm. Lúc đó chỉ có mình thằng nhỏ này phải không?

A Liệt nghe nói tới đây cực kỳ kinh hãi, trán toát mồ hôi.

Kỳ Kinh ngẫm nghĩ dường như để hồi tưởng lại những tình trạng đêm trước. Sau một lúc hắn mới đáp :

- Tiểu đệ còn nhớ được là đêm hôm ấy đại ca đã ngăn trở không để tiểu đệ ra tay điểm huyệt gã vì đại ca cho là thằng nhỏ này đã ngủ say rồi không lo gì gã nghe lỏm nữa.

Đồ Đại Kính vừa gật đầu vừa cất bước đi tới bên giường. Cặp mắt hắn chiếu ra những tia hào quang để tra xét tình hình A Liệt.

Đột nhiên Đồ Đại Kính vươn tay ra đập xuống đầu A Liệt.

Kỳ Kinh giật mình hỏi :

- Đại ca! Đại ca làm gì vậy?

Đồ Đại Kính đáp :

- Không phải ta giết gã mà muốn coi xem vì lẽ gì trán gã toát mồ hôi?

Kỳ Kinh "Ồ" lên một tiếng.

Đồ Đại Kính sờ lên trán A Liệt. Chàng than thầm :

- Phen này chắc chết.

Chàng không dám mở mắt, nhưng không nhịn được hơi thở trầm trọng.

A Liệt tưởng hành tung của mình đã bị bại lộ, chắc không còn cách nào thoát khỏi độc thủ.

Bỗng nghe Kỳ Kinh hỏi :

- Thế nào?

Đồ Đại Kính hắng dặng một tiếng rồi đáp :

- Người gã phát nhiệt nhưng không sao.

Nguyên A Liệt đã nín hơi mà ngưòi lại trùm chăn nên nhiệt độ trong mình lên cao. Đồ Đại Kính thấy người chàng nóng thì không nghi ngờ gì nữa.

Hắn quay lại thương nghị với Kỳ Kinh, đi đến kết quả nhận định là vụ này liên quan đến Thiên Phong kiếm khách Trình Huyền Đạo phái Võ Đương.

Kỳ Kinh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói :

- Nếu đây là hành vi của Trình Huyền Đạo thì hắn quả là một tay thâm độc. Chúng ta đã nói không hiểu Đan kinh lạc lỏng nơi đâu, thì nay chẳng thể ra mặt cướp lại. Hơn nữa thế lực phái Võ Đương rất lớn, chúng ta không nên trở mặt với họ. Đại ca nghĩ có phải không?

Đồ Đại Kính đáp :

- Chúng ta ở ngoài ánh sáng không làm gì được thì lui vào bóng tối theo dõi. Để ta nghĩ coi lão đạo này có chỗ yếu điểm nào không?

Kỳ Kinh nói :

- Thằng cha mũi trâu đó nổi tiếng hào hiệp, lại là người xuất gia rất mực thước thì làm thế nào tìm ra nhược điểm của hắn được?

Đồ Đại Kính ngửa mặt lên ngẫm nghĩ một lúc rồi nói :

- Lão đạo này tuy coi bước đường công danh như mây trôi, coi giầu sang như cỏ rác. Xiềng xích danh lợi không ràng buộc được hắn. Nhưng hắn cũng còn có chỗ bị thiếu.

Kỳ Kinh nói :

- Tiểu đệ còn nhớ Thiên Phong kiếm khách Trình Huyền Đạo dường như nổi tiếng chơi hoa. Nhưng thị hiếu đó là điều phong nhã e rằng không lợi dụng được.

Đồ Đại Kính nói :

- Chẳng những hắn thích chơi hoa mà mê nhất là mẫu đon. Nếu chúng ta kiếm được một chậu mẫu đơn rất quý cho lão thấy thì nhất định lão cố tìm cách lấy cho bằng được.

Kỳ Kinh nói :

- Vụ này có thể làm được. Chỉ cần cho hắn mê man, say sưa. Nếu hắn không chịu trao đổi thì chúng ta có thể mời hắn ngoạn thưởng mà ngấm ngầm ám toán. Một khi bắt được hắn rồi thì lo gì phái Võ Đương không đem bí bảo đưa cho chúng ta.

Đồ Đại Kính nói :

- Chính là thế đó! Hiện giờ ở Tây Kinh có một khu vườn gọi là Hàm Hương Điêu, nổi tiếng trồng nhiều hoa lạ thứ nhất thiên hạ.

Chương 14: Huyền Thức lo mưu cứu A Liệt

Kỳ Kinh nói :

- Nếu Trình lão đạo là người trong đường lối này, tất hắn nhận ra. Chúng ta lấy ở Hàm Hương Viên. Vậy chúng ta phải kiếm người ra mặt đối phó với hắn.

Đồ Đại Kính nói :

- Đó là chi tiết nhỏ mọn có thể giải quyết như trở bàn taỵ Chừng ta chỉ quan tâm ở chỗ lão đạo kia có đi vào chỗ say mê hay không? Nếu không thì chẳng làm gì được lão. Tối nay không có cách nào tới Hàm Hương Viên để lấy hoa được, đành chờ đến tối mai và ngày mốt là biết rõ.

Lão lại thảo luận với Kỳ Kinh mấy câu nữa rồi bỏ đi.

Suốt sáng hôm sau Kỳ Kinh không có động tĩnh gì. Đến chiếu đột nhiên hắn bảo A Liệt :

- Ngươi đã thích thưởng ngoạn những nơi cổ tích danh thắng bây giờ chúng ta đi chơi một chuyến.

A Liệt gật đầu. Chàng nghĩ thầm trong bụng :

- Ra đi du ngoạn càng đem lại nhiều cơ hội bỏ trốn. Còn điều mình khó mà biết được có thể liên lạc kịp thời với Phùng cô nương không.

Trước hết hai người đến chùa Từ Ấn. Chùa này có tháp Đại Nhạc. Những tiến sĩ đời nhà Đường đều đề tên vào nên nó thành một nơi trứ danh để điểm số. Những người đọc sách trong thiên hạ ai cũng muốn đến coi. A Liệt đã được theo học Phương lão phu tử mấy năm, dĩ nhiên chàng cũng nghe nói tới.

Tháp Đại nhạc hình vuông có bảy từng là một tòa cổ tháp trang nghiêm. A Liệt tới nơi mải mê thưởng ngoạn, quên cả chuyện đào tẩu.

Hôm nay đẹp trời, du khách rất nhiều, dĩ nhiên số đông là văn nhân.

Kỳ Kinh vốn chẳng ưa gì thưởng ngoạn danh thắng cùng cổ tích, nhưng hắn nghe A Liệt nói thao thao bất tuyệt, nên cũng lắng tai nghe. Sau hắn thấy bọn văn sĩ tử hợp bạn kéo về phía Đông Nam liền hỏi :

- Nẻo đó mình đã đi qua chả thấy có gì hay đẹp, không hiểu tại sao bọn người kia lại ra chiều thích thú đi về nẻo đường đó.

A Liệt đáp :

- Cách đây chừng hai dặm có ao Khúc Trì nổi danh, đời Đường những tân kha tiến sĩ đều tới đó xem sao.

Khi tới nơi chỉ thấy đồn điền bát ngát, lúa mạch xanh om, chẳng có sông ngòi đầm ao chi hết.

Kỳ Kinh ngắm nghía một lúc rồi chau mày hỏi :

- Có phải chỗ này không?

A Liệt đáp :

- Đúng rồí tiểu điệt còn nhớ trong sách có nói vua Đường Huyền Tôn mở rộng ao này chu vi tới bảy dặm và trồng toàn hoa lạ, lại dựng rất nhiều lâu đài.

Kỳ Kinh nói :

- Nhưng bây giờ.

A Liệt lắc đầu ngắt lời :

- Đại thúc không nên nói tới nữa.

Bọn văn nhân sĩ tử đều tỏ vẻ trầm ngâm ra chiều luyến tiếc phong cảnh ngày xưa mà cảm khái cho cuộc tang thương biến ảo. Người nào cũng lắc đầu lắc cổ đi tới chỗ nền lát đá vuông, chắc là di tích còn sót lại của lâu đài ngày trước. Họ bảo tiểu đồng lấy rượu thịt ra ngồi ăn uống và bày giấy bút ý chừng để vịnh thơ hoài cổ.

A Liệt dừng bước nhìn đám sĩ tử.

Kỳ Kinh khẽ bảo A Liệt :

- Ngươi hãy ở đây trà trộn với họ một lúc. Ta phải đi có việc một lát sẽ trở lại. Ngươi cần nhớ kỹ đừng có rời xa, lỡ gặp hung thủ thì nguy đấy.

A Liệt biết là hắn đã nhận được tin gì của đồng môn phải đi gặp họ. Chàng liền vâng lời cất bước tiến vào đám thư sinh nhỏ tuổi. Chàng áo quần sạch sẽ mà lại nhỏ tuổi nên không ai để ý.

Kỳ Kinh lật đật chạy đi. Chỉ trong chớp mắt thân hình hắn bị bóng cây che khuất.

Giữa lúc ấy bỗng thấy một chàng sĩ tử thanh niên dẫn một tên thư đồng trắng trẻo xinh xắn từ phía đường lớn chạy tới.

A Liệt nhìn rõ diện mạo thanh niên này thì trống ngực đánh thình thịch. Chàng vừa kinh ngạc vừa mừng thầm : Nguyên chàng sĩ tử này chính là Phùng Thúy Lam. Hiển nhiên nàng đã nhìn thấy A Liệt mà vẫn lờ đi như không biết.

A Liệt cũng tinh quái, không để ý nhìn nàng.

Phùng Thúy Lam mặt hướng về trái núi khẽ hỏi :

- A Liệt! Ngươi không có việc gì ư?

A Liệt cũng nhìn ra chỗ khác đáp :

- Tại hạ chẳng còn chuyện gì cả. "Ông bạn" có biết Hàm Hương Viên ở chỗ nào không?

Phùng Thúy Lam ngạc nhiên đáp :

- Ở bên cạnh nhà chúng ta chỉ các có một bức tường.

A Liệt nói :

- Bọn họ muốn lấy cắp thứ mẫu đơn quý giá nhất tại Hàm Hương Viên để đánh bẫy Trình chân nhân ở phái Võ Đương. Chúng bảo Trình chân nhân rất thích mẫu đơn.

Phùng Thúy Lam khẽ nói :

- Biết rồi! Từ nay trở đi ngươi ăn cơm tối rồi, nếu trong quán có cửa sau mà ngươi gặp cơ hội thì cứ lén ra. Ta đón ngươi ở đó.

Nàng dặn xong liền dẫn tên thư đồng từ từ bước đi. Dù là người đứng gần cũng không tài nào phát giác ra hai người đứng quay lưng vào nhau đã trao đổi tin tức cho nhau.

Giữa lúc ấy Kỳ Kinh trở về, hắn nói :

- Chúng ta về thành ăn cơm đi! Ở đây không ai bán thực vật cả.

Hắn nói câu này tỏ ra khinh bỉ bọn người đi coi thắng cảnh toàn là đồ ngốc.

Lên đường lớn rồi Kỳ Kinh hỏi A Liệt :

- Trên đường lớn này còn nhiều danh thắng hơn chỗ đó, ngươi có biết không?

Dĩ nhiên câu này hắn muốn nói đùa, nhưng A Liệt thản nhiên đáp :

- Trong bài sử tứ của Lý Thái Bạch có nói đến cảnh thu trên Lạc Du Nguyên, từng ca tụng những cổ đạo ở thành Hàm Dương. Nơi đây chính là Lạc Du Nguyên mà con đường này chính là cổ đạo ở Hàm Dương. Nơi đây đã có từ đời Tần Hán, dĩ nhiên còn cổ kính hơn Khúc Giang Trì.

Kỳ Kinh thấy chàng diễn giải theo sách thì ngạc nhiên nói :

- Ngươi mới 13 tuổi mà đã biết nhiều hiểu rộng. Đáng là thần đồng.

A Liệt nghĩ bụng :

- Ta đã 15 tuổi rồi chứ đâu phải 13.

Tuy chàng nghĩ vậy nhưng không nói ra.

Hai người về thành ăn uống xong lại về quán trọ nghỉ ngơi.

A Liệt biết Kỳ Kinh còn chờ tin tức của bọn Đồ Đại Kính, chàng cũng không xin đi đâu. Đến tối, Kỳ Kinh theo một người đi ra ngoài một lúc lại trở về dẫn A Liệt đi ăn cơm. Lần này hai người đến đường lớn ở phía Đông vào ăn ở một tiệm bán thịt dê.

A Liệt đã ăn qua hai lần. Lần này chàng vẫn ăn nhiều, bụng chướng lên phải đưa tay xoa không ngớt.

Kỳ Kinh bật cười nói :

- Thịt dê không ăn nhiều để nó chướng bụng lên thì khó chịu lắm.

A Liệt nói :

- Trời ơi! Bụng tiểu điệt phình ra muốn chết luôn.

Chàng muốn mượn cơ hội này để đi rửa tay, nhưng quán bán thịt dê cửa sau trông rất rõ không che mắt Kỳ Kinh được, nên chàng đành bỏ ý nghĩ đó.

Chiều hôm sau Kỳ Kinh đưa A Liệt đến rừng Du Bài. Nơi đây sĩ tử càng nhiều hơn.

A Liệt chỉ quanh quẩn ở chỗ người ta bán bìa và bán thiệp. Chàng vừa coi vừa để ý nghe người giảng lấy làm thích thú vô cùng.

Giữa lúc ấy một văn sĩ đứng tuổi cầm lấy một nắm thiếp coi rồi lắc đầu nói :

- Không phải! Tại hạ muốn mua tấm thiếp có bốn chữ "Không vương khả thác".

Chủ tiệm đáp :

- Có... có...

Rồi y lấy một tấm đưa cho văn sĩ nói :

- Lão gia quả là tay sành sỏi nhưng tấm này giá tiền hơi đắt.

Văn sĩ trung niên đón lấy coi, hỏi giá rồi trả tiền ngaỵ Bỗng hắn đưa mắt nhìn A Liệt.

A Liệt ngấm ngầm kinh hãi la thầm :

- Nguy rồí!

Nguyên mục quan văn sĩ này rất sắc bén. Gần đây A Liệt đã nhìn quen những tay cao thủ võ lâm nên vừa coi người này đã biết ngay là một tay nội công rất tinh thâm, chứ không phải người đọc sách.

Chàng vừa lảng ra chỗ khác thì văn sĩ cất tiếng hỏi :

- Tiểu bằng hữu! Có phải ngươi là Tra Tư Liệt không?

A Liệt không nhận không được. Chàng đưa mắt nhìn thì không thấy Kỳ Kinh ở trong quán nữa. Trông ngực đánh thình thình, chàng tự hỏi :

- Phải chăng người này là hung thủ đã sát hại mẫu thân tả Bây giờ chắc hắn lại muốn giết ta.

Văn sĩ trung niên nói :

- Ngươi hãy theo ta!

Rồi hắn cất bước tiến đến chỗ có hai giá lớn bày đầy những tấm thiếp. Thanh âm người này có một lực lượng khiến cho A Liệt phải đi theo liền.

Văn sĩ trung niên nói :

- Ngươi cứ tự tiện vừa lấy thiếp coi vừa nói chuyện. Có thế thì lúc Kỳ Kinh trở lại mới không phát giác ra được chúng ta đã trò chuyện với nhau.

A Liệt nghe văn sĩ nói vậy, chàng trấn tĩnh lại, vừa cầm thiếp coi vừa hỏi :

- Các hạ là ai? Sao lại biết tên tiểu tử?

Văn sĩ trung niên đáp :

- Ta họ Hà tên gọi Huyền Thức. Chắc ngươi chưa từng nghe thấy ai nói tới.

A Liệt ngạc nhiên nhìn văn sĩ hỏi :

- Phải chăng các hạ là Thạch Hỏa kiếm khách trong Phong Hỏa Song Kiếm ở phái Võ Đương? Tiểu tử đã nghe bọn họ nói tới.

Hà Huyền Thức ra chiều an ủi gật đầu nói :

- Chính là tại hạ. Phùng cô nương đã nói chuyện của chú với tạ Vì thế mà ta tìm cách nói chuyện với chú. Lúc này chắc Kỳ Kinh ra ngoài lấy tin tức. Hôm nay có người đã ước hẹn với tệ sư huynh là Trình Huyền Đạo đi coi mẫu đơn. Bọn ta đã được tin rồi, nên tệ sư huynh sẽ dùng kế phá kế của họ.Đột nhiên văn sĩ hạ thấp giọng xuống hỏi :

- Chú có biết bọn họ cất giấu mẫu đơn ở đâu không?

A Liệt muốn nói cho văn sĩ hay mà không hiểu tại sao miệng chàng không thốt ra lời, chỉ lắc đầu quầy quậy.

Hà Huyền Thức trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Thế này thì thật là kỳ!... Không hiểu sao.

A Liệt lại cất tiếng hỏi :

- Phải chăng các hạ muốn nói thứ bí bảo ở phủ Lang Nha?

Hà Huyền Thức vội đáp :

- Đúng rồi! Chú có biết họ để đâu không?

A Liệt nói :

- Các hạ cứ hỏi Phùng cô nương sẽ biết.

Hà Huyền Thức ngó A Liệt rồi hỏi :

- Y đã mất bảo vật này rồi, chú không biết hay sao?

A Liệt nói :

- Mấy bữa trước tiểu tử còn thấy ở trong nhà cộ Bây giờ mất thật rồi ư?

Hà Huyền Thức nói :

- Theo chỗ ta biết thì báu vật đó đã bị bọn Kỳ Kinh đoạt mất rồi.

A Liệt hỏi :

- Vậy để tiểu tử ngấm ngầm tìm kiếm. Nếu thấy sẽ trả lại cho Phùng cô nương. Vì cái đó là của nhà cô, phải vậy không?

Hà Huyền Thức đáp :

- Nếu chú mà kiếm được thì giao cho ta cũng thế. Phùng cô nương có lấy vật này cũng bằng vô dụng. Ta mà được báu vật này thì chú muốn điều chi ta cũng ưng ngay.

A Liệt xúc động hỏi :

- Tiểu tử muốn học võ nghệ được chăng?

Hà Huyền Thức sững sờ một chút rồi đáp :

- Được rồi! Ta sẽ giới thiệu một nơi để chú bái sư học nghệ.

A Liệt nói :

- Không được! Tiểu tử nhất định được các hạ hoặc Trình chân nhân truyền thụ mới xong, vì bản lãnh của các vị cao thâm hơn người khác.

Hà Huyền Thức chau mày ngẫm nghĩ rồi đáp :

- Hay lắm! Vụ này tuy hơi phiền một chút, nhưng cốt cách của ngươi khá lắm, chắc Trình sư huynh sẽ đồng ý.

Văn sĩ đảo mắt nhìn quanh không thấy ai chú ý tới mình liền hỏi tiếp :

- A Liệt! Ngươi định học võ công làm chi?

A Liệt đáp :

- Gia mẫu bị người giết chết. Tiểu tử cần phải trả thù.

Hà Huyền Thức hỏi :

- Ngươi có biết hung thủ là ai không?

A Liệt đáp :

- Tiểu tử không biết, nhưng nghe người ta nói thì có thể là người nhà họ Tra ở Hóa Huyết môn, không thì là người trong bảy môn phái lớn.

Hà Huyền Thức nói :

- Nếu là một tay cao thủ trong bảy môn phái lớn thì việc báo thù sẽ gây nên cuộc tranh chấp giữa các môn phái, vì thế nên điều này bị cấm ngặt. Ta cần nói rõ cho ngươi biết trước để sau này người đừng oán hận ta.

A Liệt ngửng đầu nhìn lên, thấy văn sĩ phong tư tuấn tú, lộ vẻ thành khẩn. Tình trạng này khiến cho A Liệt ngần ngừ, tự hỏi :

- Giả tỷ ta bị cấm không được trả thù thì học võ công để làm gì?

Hà Huyền Thức nói tiếp :

- Ngươi hãy nghĩ kỹ đi, mấy ngày nữa sẽ trả lời cũng được.

A Liệt đột nhiên quyết định chủ ý nói :

- Nếu tiểu tử không trả được oán thù vì bảy môn phái là hung thủ thì tiểu tử không bái sư học nghệ nữa.

Hà Huyền Thức hỏi :

- Ngoài chuyện này, chúng ta còn có thể giúp ngươi được điều gì nữa không?

A Liệt đột nhiên nghĩ tới chuyện chạy trốn liền hỏi lại :

- Tiểu tử muốn ngấm ngầm trốn đi, không ở với Kỳ đại thúc nữa, các hạ có thể giúp tiểu tử được không?

Hà Huyền Thức trầm ngâm nghĩ bụng :

- Vụ này tuy gây ra nhiều chuyện phiền phức, nhưng nếu bọn ta không ưng lời tất bị thằng nhỏ coi thường, cho là phái Võ Đương mình nhát gan, việc gì cũng sợ.

Y nghĩ vậy liền đáp :

- Được rồi! Nhưng sau khi trốn thoát ngươi định làm gì? Bọn họ ghê gớm lắm1 Trừ phi ngươi lên ẩn mình trên núi Võ Đương của chúng ta còn ngoài ra bất cứ ngươi tới đâu cũng bị họ điều tra đến đó được.

A Liệt nói :

- Tiểu tử đã có cách lánh mình không để họ tìm tới nơi.Hà Huyền Thức thấy A Liệt không muốn nói rõ cũng không hỏi nữa, gật đầu hỏi :

- Được rồi! Ta đến đón ngươi vào lúc nào?

Y đã tưởng nhất định A Liệt hẹn mình vào khoảng nửa đêm sẽ đến đón chàng đi trốn. Ngờ đâu chàng đáp :

- Tiểu tử định vào lúc ăn cơm tối sẽ tùy cơ chạy trốn và cần chờ các hạ giúp đỡ. Hễ khi nào y không để ý là tiểu tử đi ngay.

Hà Huyền Thức kinh ngạc nghĩ thầm :

- Té ra gã đã có kế hoạch từ trước. Ta e rằng thời gian quá ngắn gã khó mà đi được tới nơi ẩn lánh.

Bất giác lão lẩm bẩm :

- À phải rồi! Chắc gã chỉ ẩn lánh quanh quần trong thành này. Đây là thành thị to lớn thì trong vòng một năm y cứ ở trong nhà không bước chân ra khỏi cửa, quả khó lòng tìm thấy gã.

Lão liền gật đầu đáp :

- Được rồi! Ta sẽ tùy cơ hành động.

Lão nói rồi đi lảng ra.

A Liệt bỗng gọi giựt lại :

- Hà tiên sinh!...

Hà Huyền Thức quay lại hỏi :

- Còn chuyện gì nữa?

A Liệt hỏi :

- Tiểu tử xin hỏi tiên sinh một câu nữa : Trong thiên hạ liệu còn nhân vật nào bản lãnh cũng cao thâm như tiên sinh không?

Hà Huyền Thức cười đáp :

- Trong thiên hạ thiếu gì cao nhân hiệp sĩ. Ngay trong võ lâm cũng chẳng thiếu gì tay bản lãnh cao thâm hơn bọn ta nhiều.

A Liệt nói :

- Tiểu tử nghe nói phái Võ Đương các vị là lợi hại hơn hết.

Hà Huyền Thức nói :

- Cái đó khó mà tin được, nhân số phái Võ Đương ta rất nhiều, khắp thiên hạ đâu đâu cũng có. Hiện nay những tay kỳ cựu hơn ta còn nhiều, nhưng các vị tuổi già cân lực suy yếu không qua lại giang hồ nữa. Có vị nghiên cứu đạo pháp, có người muốn thanh tĩnh, chẳng chịu để người đời biết đến. Còn anh em ta có công việc phải qua lại giang hồ, nhiều người quen biết nói vậy mà thôi. Trừ những bậc lão thành, ngay bọn thiếu niên hậu tiến, tài ba lỗi lạc, không chứng bản lĩnh kiếm thuật cao hơn chúng ta nhiều, nhưng chưa gặp cơ hội phô trương tài nghệ. Chúng ta còn chưa biết thì người ngoài hiểu thế nào được?

A Liệt nói :

- Té ra là thế!...

Hà Huyền Thức lật đật bỏ đị,

Lát sau Kỳ Kinh đến bên A Liệt hỏi :

- A Liệt! Ngươi muốn gì thì cứ bảo ta.

A Liệt nghĩ bụng :

- Mình không muốn chịu ơn huệ của hắn nữa.

Chàng liền lắc đầu đáp :

- Để tiểu diệt quay về hỏi Vương lão phu tử mới biết được.

Kỳ Kinh cười nói :

- Ngưoi ngu quá! Đường xá xa xôi như vậy há phải mỗi lúc chạy đi chạy về được? Ngươi tùy thích lựa lấy một vài chục tấm mà mua.

A Liệt sợ hắn sinh lòng ngờ vực, liền làm bộ sung sướng mua một tấm Trạch sơn vi, một cuốn Thiên tự văn bằng chữ Triện, cùng mấy cuốn tập để học viết thư bút thiếp của Đỗ Thống, chữ Triện của Đặng Thạch Nhự Sau đó hai người đi ăn cơm. Thế là lại mất một ngày nữa.

Kỳ Kinh dẫn A Liệt đến quán cơm mọi ngày. A Liệt vừa mừng thầm vừa hồi hộp. Lúc chàng gắp mấy miếng thịt dê lớn nướng mà ăn, bỗng cả thấy Kỳ Kinh vẻ mặt có chiều khác lạ. Chàng ngửng đầu trông ra thì thấy bốn đại hán võ phục rảo bước tiến vào trong quán.

Bốn đại hán la gọi lấy rượu thịt om sòm, chúng ngồi xuống bàn bên cạnh và nói chuyện oang oang.

A Liệt chú ý lắng tai nghe thì thỉnh thoảng thấy chúng lại nhắc tới tên Kỳ Kinh.

Chàng động tâm nghĩ thầm :

- Nhất định mấy người này của Hà tiên sinh phái đến.

Chàng liền đặt đũa xuống nhìn Kỳ Kinh nói :

- Kỳ đại thúc! Tiểu diệt lại thấy bụng nôn nao, cần ra sau một chút.

Kỳ Kinh hừ một tiếng rồi đáp :

- Đi lẹ lên rồi ra ngay.

A Liệt vừa đứng lên, tai còn nghe một đại hán cười hố hố nói :

- Con mẹ gã Kỳ Kinh chó chết!

Lại một người khác nói :

- Bọn Bắc Mang chỉ có hư danh mà thôi.

A Liệt đi ra đằng sau, Kỳ Kinh chất vấn bọn chúng :

- Này! Các ông bạn đã biết Kỳ Kinh rồi ư?

Một đại hán đáp :

- Biết rồi thằng cha đó ngoại hiệu là Xích Luyện Xà, khét tiếng là tay anh chị. Ngờ đâu chỉ là cái bị thịt. Ha ha!...

Kỳ Kinh đảo mắt nhìn bọn này rồi hỏi :

- Tiểu đệ cũng là người luyện võ, xem chừng lão ca đã luyện thủ pháp Ưng Trảo công, có đúng thế không?

Đại hán kia đáp :

- Tôn giá quả là tay có nhãn lực phi thường!

Kỳ Kinh sà sầm nét mặt nói :

- Mắt tiểu đệ tuy lờ mờ nhưng còn dùng được.

Đại hán kia nói ngay :

- Tôn giá đừng hiểu lầm. Tiểu đệ muốn nói là tôn giá mới trông bề ngoài đã biết công phu của tiểu đệ. Ưng Trảo công quả là một công phu rât cao minh.

Kỳ Kinh hững hờ nói :

- Bây giờ tiểu đệ cũng dùng thủ pháp Ưng Trảo công để bóp cổ ông bạn. Ông bạn hãy coi. Nó thế này đây.

Hắn vừa đứng lên, nhoài người vươn tay từ từ chụp vào cổ họng đại hán. Đại hán muốn ra tay đỡ gạt, nhưng năm ngón tay của Kỳ Kinh biến ảo phi thường. Đối phương đỡ gạt cách nào cũng bị kiềm chế.

Đại hán thấy mình không phát chiêu được, thành ra ngơ ngẩn để cho địch thủ áp bức đến gần. Người ngoài coi thấy đại hán vươn cổ rao tựa hồ để chờ đối phương chụp tới đều chẳng hiểu ra sao, nhưng bọ họ cũng không tiện dúng tay vào.

Chỉ trong chớp mắt, thủ thế của Kỳ Kinh biến thành mau lẹ, chụp cổ họng đối phương như chớp.

Đại hán không nhúc nhích được, cặp mắt trắng dã, mũi thở khìn khịt.

Kỳ Kinh cất giọng lạnh như băng nói :

- Tên tiểu tử ngu ngốc này! Mở mắt to ra mà coi. Lão gia chính là Kỳ Kinh, đệ tử phái Bắc Mang đây!

Hắn nói câu này khiến cho mọi người đều kinh dị, không thốt nên lời.

Kỳ Kinh buông tay ra. Đại hán kia vừa thở hồng hộc vừa giơ tay lên nắn bóp cổ họng.

Kỳ Kinh dương cặp mắt nhìn bọn này, nhưng cặp mắt gà chọi của hắn không ai nhận ra được là hắn nhìn người nào nên nó mất hết hiệu lực uy hiếp.

Đại hán mé tả nói :

- Các hạ là Kỳ tiền bối thì ra hồi trưa bọn tại hạ gặp phải một tên đã giả mạo đại danh. Nếu tiền bối miễn trách cho thì tại hạ muốn được coi môn "Giảo Chiều thập thức" lừng thiên hạ của quý phái. Chẳng hiểu tiền bối có chịu cho bọn tại hạ biết một vài chiêu chăng?

Kỳ Kinh hắng đặng một tiếng, ngồi xuống ghế đáp :

- Được lắm! Ông bạn đứng lên ra tay đi.

Đại hán kia ngần ngừ đáp :

- Nếu tiền bối có lòng chỉ giáo, tại hạ tưởng phải ra ngoài chỗ rộng rãi và vắng người mới được.

- Thủ pháp này của bản môn dù toàn thân bị trói, chỉ còn một cánh tay cử động cũng có thể khác địch chế thắng. Hà tất phải tìm nơi khác?

Đại hán bị Kỳ Kinh tỏ ý khinh khi thì lửa giận bốc lên, đứng phắt dậy nói :

- Tiền bối hãy coi chừng!

Đại hán hít một hơi chân khí đột nhiên vung quyền đánh tới trước mặt Kỳ Kinh. Thôi quyền này lực lượng rất hùng hậu. Tiếng gió rít lên vù vù. Hiển nhiên là một nhân vật sở trường về quyền cước, rèn luyện cả nội công lẫn ngoại công.

Kỳ Kinh thấy quyền lực của đối phương trầm trọng, thủ pháp lại kỳ diệu thì trong lòng ngấm ngầm hối hận, vì hắn biết đại hán này quả là môn hạ danh gia, bản lãnh không phải tầm thường. Nếu hắn chỉ sơ ý lỡ tay một chú thì thanh danh một đời tất phải trôi theo giòng nước. Nhưng hiện đã thành thế cưỡi hổ hắn đưa tay trái ra chụp tới một cách rất thần tốc. Động tác của hắn nhanh như chớp nhoáng, mà cánh tay tỏ ra mềm mại, kình lực nhu hòa.

Đại hán phải rụt tay về, nhưng lại tiến thêm một bước. Gã biến quyền thành chưởng chém xéo tới. Phát chưởng này vừa phóng ra liền cảm thấy không có chỗ nào đánh vào được.

Đại hán thay đổi phương vị đồng thời biến cải thế chưởng thành phép cầm nã.

Đại hán một hơi dùng ba loại thủ pháp biến hóa thành sáu bảy chiêu vẫn chưa thủ thắng, nhưng cũng không bị năm ngón tay của Kỳ Kinh chụp vào cổ được.

Chương 15: Cách chữa bệnh công phu của lão Ngôn

Người chung quanh náo loạn một hồi. Đại hán vẫn để hết tinh thần tỷ đấu với Kỳ Kinh. Đột nhiên gã vung chưởng đánh xuống đầu đối phương rất mau lẹ. Không ngờ Kỳ Kinh còn mau lẹ hơn. Năm ngón tay của hắn đã chụp được cổ tay đại hán. Hắn lạnh lùng quát :

- Cút đi!

Rồi hất tay mạnh một cái, đại hán bị đẩy ra đụng vào ba, bốn cái bàn. Chén bát rớt xuống đất vỡ loảng choảng.

Kỳ Kinh đã ra chiêu "Trần Diên Trích Quả" trong Giáo Chiều thập thức kiềm chế được đại hán và hất gã lăn đi. Ba đại hán kia cả kinh thất sắc, vực đồng bạn lên rồi xin lỗi Kỳ Kinh và xin bồi thường tổn hại cho chủ quán, đoạn kéo nhau lật đật đi ngay.

Bọn đại hán đã bị mất mặt, dĩ nhiên không thể ngồi lại tiếp tục ăn uống là lẽ thường. Những Kỳ Kinh chờ hồi lâu không thấy A Liệt trở ra thì trong lòng biết là có chuyện.

Hắn vẫn giữ vẻ thản nhiên. Khẽ bảo tiểu nhị ra đằng sau coi thì quả nhiên không thấy A Liệt đâu nữa.

Hắn cười lạt nghĩ thầm :

- Bốn gã đại hán này hiển nhiên đã có dự mưu từ trước. Chúng làm cho mình chú ý vào bọn chúng để thừa cơ cướp A Liệt đem đi. Giả tỷ A Liệt không đi tiêu thì bọn chúng cũng tìm cách khiêu khích cho mình ra khỏi quán để đồng đảng của chúng cướp người. Nhưng A Liễt lại đi tiêu khiến bọn chúng gặp được cơ hội rất may.

Kỳ Kinh ngẫm nghĩ một lúc, trong lòng hắn không nóng nảy hoang mang. Hắn biết rằng đám cướp nào cũng có động cợ Vậy phải theo đầu mối mà điều tra mới ra được. Huống chi phía sau hắn còn có bảy môn phái ủng hộ thì bọn kia khó mà làm gì được A Liệt. Giả tỷ Kỳ Kinh không nóng lòng thu A Liệt làm đồ đệ thì chắc hắn chẳng để ý điều tra ra làm chị Ngờ đâu vụ công án này lại rất bí mật. Mấy bữa sau những tay cao thủ trong bảy phái lớn đều mở cuộc điều tra mà không được manh mối chi hết.

Tối hôm ấy A Liệt được đưa đến chỗ bí mật của Phùng Thúy Lam. Chàng ẩn luôn ba, bốn ngày, nhưng từ tối hôm ấy chàng cũng chẳng thấy Phùng Thúy Lam đâu nữa.

A Liệt chỉ muốn đem chuyện bí mật trong rương nói cho Phùng Thúy Lam hay nhưng không thấy nàng trở lại. Chàng ngồi buồn không có việc gì. Hàng ngày chàng chỉ ra vườn hoa phơi nắng, tập tưới hao để tiêu diệt thời giờ.

Người nhà trong Phùng phủ thường ngay chiếu cố cho A Liệt rất chu đáo. Trong đời chàng, đây là những ngày thư thái nhất. Ban đầu chàng cản thấy bịn rịn nóng lòng, hàng ngày tiêu khiển ở vườn hoa . Sau bảy, tám ngày chàng cũng quen đi.

Một hôm chàng đang ở trong vườn hoa tỉa khóm Hải Đường thì đột nhiên ngoài tường có người thò đầu vào kêu chàng một tiếng.

A Liệt ngửng đầu nhìn lên, khi nhận ra người đó, chàng giật mình kinh hãi khôn xiết!

Nguyên Phùng Thúy Lam lúc ra đi đã căn dặn chàng đừng bao giờ để người ngoài nhìn thấy. Nàng không nói đến chuyện giao tiếp với họ, nhưng đã không được chạm mặt người lạ, thì dĩ nhiên không thể nói với họ được.

A Liệt khiếp quá, hai mắt trợn lên như con thỏ phải tên.

Người ngoài tươi cười nói :

- Hài tử! Đừng sợ chi hết! Ta là người hàng xóm, họ Ngôn.

A Liệt định thần thấy người này đầu tóc bạc phơ, nết mặt hiền hoà vui vẻ, nhưng cặp mắt chiếu ra những tia sắc bén khác hẳn với lão già bình thường.

A Liệt đành phải mở miệng đáp :

- Tiểu tử là A Liệt. Ngôn lão bá! Bên lão bá có vườn hoa không?

Lão Ngôn vui vẻ đáp :

- Té ra ngươi cũng biết rồi. Ta thấy ngươi ngày ngày ở trong vườn chắc là thích hoa lắm.

A Liệt chỉ vâng dạ cho xuôi chuyện.

Lão Ngôn nói :

- Bên ta có rất nhiều phẩm vật trân quý, ngươi có muốn coi thì sang đây.

Lão nói bằng một giọng rất thành khẩn.

A Liệt nghĩ bụng :

- Nếu ta cố ý khước từ tất lão sinh lòng ngờ vực. Do đó lão sẽ đem chuyện này nói với người khác thì việc mình ẩn lánh trong này sẽ bị bại lộ.

Chàng liền thẳng thắn đáp :

- Tiểu tử đa tạ lão bá.

Rồi chàng chui giậu sang ngaỵ Chàng thấy vườn hoa bên nhà lão rất tươi và rộng lớn. Tuy chàng không hiểu về hoa cỏ và cách trồng tỉa, nhưng trong lòng cũng nảy ra ấn tượng tao nhã.

Lão Ngôn người cao mà gầy. Lưng vẫn thẳng. Lão tủm tỉm cười hỏi :

- Không ngờ bữa nay lão phu lại được giao kết với chú bạn nhỏ. Chú thấy bên này ra sao?

A Liệt đáp :

- Tiểu tử không hiểu chi hết. Xin lão bá nói lại.

Lão Ngôn mỉm cười.

A Liệt không nhịn được nói tiếp :

- Nhưng tiểu tử cũng biết phong cảnh bên lão bá rất u nhã, khiến cho người ta khoan khoái trong lòng.

Lão Ngôn không cười đáp :

- Không dám! Đây là duyên phận. Trên đời biết bao nhiêu người phải khổ công tìm tòi mới hiểu nhau được. Nguyên một điểm này, chúng ta đã thành đôi bạn rồi.

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Lão phu không để tâm nghiên cứu về cách sắp đặt viện đình mà bình sinh chỉ ưa hoa cỏ. Vì thế mới sưu tầm kỳ hoa dị thảo nhất thiên hạ đem về đây trồng.

Lão dắt tay A Liệt cất bước nhảy qua bờ tường thấp đên một nơi rộng chừng

một mẫu. Nơi đây hoa đẹp như gấm, phô trương vẻ thắm.

Trong biển hoa này. Có thứ trồng trong chậu. Có thứ trồng xuống đất. A Liệt nhìn kỹ thấy rất nhiều loại không sao đếm xiết.

Lòng chàng nảy mối hoài nghi cất tiếng hỏi :

- Trong những thứ hoa này có nhiều thứ không phải thời tiết sao lão bá cũng làm cho trổ bông được?

Lão Ngôn đáp :

- Câu hỏi của ngươi thật là có lý. Vụ này giản dị lắm. Vì lão phu đã đặt biệt nghĩ ra toà nhà ấm áp và bón cho nó bằng dược vật rất tốt nên có thể biến đổi thời thiết. Chỗ này có nhiều chậu hoa mà khi nắng mặt trời không đủ, cần phải đem vào trong tòa nhà ấm áp kia.

A Liệt đứng trước phong cảnh kỳ dị, liền sinh lòng kính trọng lão Ngôn. Chàng coi một hồi nữa, lão lại dẫn chàng vào trong thất. Nơi đây chàng phát giác ngoài chỗ vườn hoa này, nơi khác tuy đất rộng mà không thấy nhiều hoa cỏ.

Hai người vào ôn thất coi cách trang bị một lúc rồi lại ra vườn.

Bắt đầu từ hôm ấy, ngày nào A Liệt cũng qua Hàm Hương Viên để nghe lão Ngôn giảng giải về cách trồng hoa.

Sau mười mấy bữa, A Liệt được rỗng thêm phần kiến thức nhờ ở tư chất thông tuệ và trí nhơ cường kiện. Tuy có chỗ chàng không hiểu song những câu lão Ngôn nói chàng cũng ghi được hết vào lòng.

Một hôm A Liệt đang thung thăng đi lại trong Hàm Hương Viện, vô tình chàng đi tới một nơi bỗng dừng chân lại. Chàng ngửng đầu nhìn ra thì đó là một tòa viện bên ngoài tòa viện, chẳng còn gì khác lạ, các ôn Thất và khắp nơi trong Hàm Hương Viên đều có vết chân chàng. Chỉ có toà viện này là chưa vào bao giờ, nên chàng dừng bước.

Lão Ngôn cũng chưa đề cập tới quang cảnh trong viện. Cổng viện đóng kín nên không rõ tình hình bên trong. Chàng nghĩ ngay đến viện này tất có điều chi bí mật.

A Liệt ngần ngừ không dám tiện sấn vào. Chàng còn đang ngơ ngác, bỗng thấy một đàn chim màu lông sặc sỡ không hiểu từ đâu bay đến sà xuống.

Trong đàn chim này có một con đứng trên bờ tường. A Liệt mới nhìn tưởng là con Anh Vũ, nhưng nhìn kỹ lại thì không phải. Con chim màu sắc rữc rỡ đi gần lại. Lông đuôi nó xòe dài chừng nửa thước. Tuy lông nó không sặc sỡ bằng con công, nhưng có nhiều điểm tương tự. Lông đuôi nó xòe ra cụp vào bật lên những tiếng lách cách. Đàn chim đã sà xuống viện bây giờ lại bay lên liệng vòng tròn ở không gian.

A Liệt rất lấy làm kỳ tự hỏi :

- Con chim sặc sỡ này lúc xòe đuôi và cụp lại bật lên tiếng lách cách, phải chăng đó là ám hiệu để kêu đồng bọn trốn đi. Vụ này thật là kỳ dị! Không hiểu chim này là loại gì?

Con chim đứng trên mặt tường sù lông cổ, kêu quác quác tựa hồ nó tức giận điều chi.

A Liệt bụng bảo dạ :

- Mình không dại mà dây dưa với nó, biết đâu nó không mổ mắt cho mình đui mù. Coi hình tích đàn chim mày rất khả nghi, dường như muốn đánh cắp vật gì. Chắc trước nó đã đến đây và bị Ngôn lão bá đánh đuổi, nên bây giờ nó phải e dè.

Rồi chàng tự nhủ :

- Ta không thể bỏ qua vụ này, vì Ngôn lão bá đối với ta nữa là thầy trò, nữa là bạn hữu. Ta đã đến đây mà để đàn chim ăn cắp thức vật gì quý trọng thực là không phải đạo.

Chàng liền đẩy cổng viện, nhưng trong cổng cài then, chàng không biết phải làm thế nào để mở ra.

Đàn chim vẫn bay liệng trên không dường như để chờ chàng bỏ đi rồi chúng mới sà xuống.

Chàng cho là việc quái dị, nhất định theo dõi đến cùng để xem cứu cánh.

Chàng tìm tới góc tường trèo lên ngoảnh đầu trông vào thì trong sân viện cỏ mọc xanh ngắt, cao tới một thước, coi rất ngoạn mục.

A Liệt nghĩ tới lão Ngôn bảo vệ đám cỏ công phu như vây, tất nó không phải thứ cỏ tầm thường. Chàng kiếm một cây gậy chống vào tường để trèo vào trong. Vạn nhất đàn chim sà xuống mổ thì trong tay cầm gạch liệng có phần chắc ăn hơn.

A Liệt tiến gần vào đám cỏ, chàng phát giác ra hai điểm là trong làn cỏ có dựng những phiến đá để bước chân đi vào khỏi giẫm lên cỏ. Hai là đám cỏ này đã kết rất nhiều trái mà vẫn xanh nên đứng ngoài nhìn không rõ.

A Liệt chau mày ngó con chim trên tường vung gậy lên quát :

- Phải chăng bọn mi muốn ăn cắp những trái cỏ này?

Con chim quay lại ngó chàng. Đám lông ở cổ lúc sù ra lúc cụp lại không hiểu nó mừng hay nó giận.

A Liệt thấy con chim không dám sà xuống mới hơi yên dạ. Chàng cúi xuống ngó đám cỏ thì thấy hình như chưa bị chim xéo lên cho gãy nát.

Chàng liền bước lên những phiến đá đi nhìn khắp đám cỏ một lượt.

Bỗng nghe chim vỗ cánh phành phạch, chàng ngửng đầu trông thì thấy con chim ở trên tường đã sà xuống đám cỏ mổ lấy một trái rồi lập tức bay về mặt tường.

A Liệt nổi giận vung gậy quát mắng :

- Mi mà còn ăn cắp lần nữa là ta không tha đâu.

Lạ thay! Con chim đứng ở đấu tường kêu lên một tiếng như tiếng chuông đồng nghe rất lọt tai. Nhưng nó vỗ cánh bay đi không thấy đâu nữa. Đàn chim kia cũng bay theo rồi mất hút vào phương trời xa tắp.

A Liệt ngẩn người ra, miệng lẩm bẩm :

- Giống chim này thật là kỳ! Tiếng hót rất lọt tai, dường như không phải loại ác điểu.Chàng từ từ lui ra khỏi đám cỏ đứng nhìn một lúc nữa.

Đột nhiên cánh cổng kẹt mở, lão Ngôn lật đật chạy vào. Bữa nay vẻ mặt lão trong rất khó coi. Lão sừng sực đến gần trợn mắt lên nhìn chàng.

A Liệt thấy vẻ mặt lão hung hăng thì kinh hãi vô cùng. Chàng vội giải thích :

- Xin lỗi lão bá! Tiểu tử đã vô tình tiến vào đây.

Lão Ngôn kịt mũi mấy tiếng rồi ngửng đầu nhìn bốn phía.

A Liệt cả kinh nghĩ thầm :

- Té ra lão bá thích đàn chim kia mà bị ta đuổi đi hết rồi.

Vòm trời xanh ngắt cao xa muôn dặm, lão Ngôn đoái trông bốn phía mà bầy chim sặc sỡ đã biệt tích. Lão quay lại ngó A Liệt bằng cặp mắt hằn học.

A Liệt tuy rất đỗi băn khoăn, nhưng chàng chẳng thể im tiếng liền nghiêng mình thi lễ nói :

- Tiểu tử thấy trong viện này trồng toàn cỏ lạ và đã kết trái. Tiểu tử nghĩ rằng đó là vật trân quý vô cùng của lão bá, chỉ sợ bầy chim sà xuống ăn hết, nên vượt tường vào đây.

Lão Ngôn tức quá chỉ lắc đầu quầy quậy.

A Liệt lại nói tiếp :

- Giả tỷ tiểu tử biết lão bá mong bầy chim này đến ăn trái cỏ thì dù lớn mật đến đâu cũng không dám quấy nhiễu.

Nét mặt chàng lộ vẻ vừa khiếp sợ vừ a thành thực hối hận. Lão Ngôn thấy vậy cũng bớt giận được vài phần, gục gặt cái đầu buông tiếng thở dài, hồi lâu mới lên tiếng :

- Bầy chim này màu sắc khác thường là loại chim sinh sản ở miền Đông Hải, ít khi chúng bay vào cõi nhân hàn. Trong cổ thư chép chúng là thứ Thái Vân, bản tính thông linh, lại hiểu tiếng người.

A Liệt ồ lên một tiếng ngắt lời :

- Té ra chúng hiểu tiếng người, nên nghe tiểu tử quát mắng mà bay đi.

Lão Ngôn nói :

- Dĩ nhiên là thế! Chim Thái Vân cực kỳ lợi hại. Bách điểu đều sợ chúng. Ngươi mà vác gạch liệng chúng thì nhất định chúng mổ lòi con mắt ra.

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Ta đã coi biết bao nhiêu kinh điển mới hiểu giống cỏ Bích Chi có thể khiến cho loài chim Thái Vân từ ngoài ngàn dặm bay vào lấy trái ăn. Đó là nguyên nhân đã khiến ta kiếm cỏ Bích Chi về đây trồng.

A Liệt đỏ mặt lên nói :

- Xin lỗi lão bá! Xin lỗi lão bá!

Chàng biết vụ này nghiêm trọng không phải chỉ nói câu xin lỗi là xong, nhưng chàng không biết làm thế nào đành lên tiếng xin lỗi để tỏ lòng hối hận.

Lão Ngôn đột nhiên mỉm cười nói :

- Được rồi! Đây là ý trới. Người tính không bằng trời định. Ta chẳng thể trách ngươi được.

Lão đảo mắt nhìn đám cỏ rồi tiếp :

- Bầy chim Thái Vân thật là rủi quá! Chúng từ cõi xa xăm bay tới mà không kiếm được bữa ăn.

A Liệt sợ hãi khép nép hỏi :

- Liệu bọn chúng còn trở lại nữa không?

Lão Ngôn đáp :

- Giống Thái Vân một khi đã bay đi vĩnh viễn không bao giờ trở lại nữa.

Lão vỗ vai A Liệt, an ủi chàng :

- Sự thực thì chim Thái Vân bay tới đây, nhưng nguyện vọng của ta vẫn không chắc có đạt được. Vậy ngươi cũng đừng băn khoăn về vụ này.

A Liệt hỏi :

- Bọn chúng đã bay tới mà sao nguyện vọng của lão bá lại chưa chắc đã đạt được?

Lão Ngôn đáp :

- Theo chỗ ta biết thì dù chim Thái Vân bay tới đây, nhưng còn trong vào khí vận có tuyệt hảo thì mới đạt nguyện vọng. Người nên biết không phải ta mong chúng bay đến để coi loại chim kỳ di, mà ta mong lợi dung chúng nên mới trồng thứ cỏ lạ này.

A Liệt hỏi :

- Lão bá muốn lợi dụng chúng điều gì?

Lão Ngôn đáp :

- Ta có trồng một thứ cây kỳ dị là Ngũ Sắc Tiên Đàm. Mấy trăm năm nay đã nhiều bậc tiền bối trồng thử mà đều thất bại. Vậy lần này ta vẫn năm phần thất bại nhiều hơn là thành công.

A Liệt hỏi :

- Phải chăng thứ Ngũ Sắc Tiên Đàm cần có chim Thái Vân bay tới mới trồng được?

Lão Ngôn đáp :

- Không phải thế! Trồng cây thì không phải là một chuyện khó, nhưng muốn cho Ngũ Sắc Tiên Đàm nở hoa, cần phải có một thứ của chim Thái Vân.

A Liệt hỏi :

- Vậy lão bá cần bắt một con hay sao?Lão Ngôn lắc đầu đáp :

- Thái Vân là một thứ chim tinh khôn phi thường. Bất cứ cạm lưới hay tường đồng vách sắt không giữ được nó. Người đời đừng hòng cạm bẫy giống chim này.

A Liệt không hiểu lại hỏi :

- Nếu lão bá không bắt được thì làm sao lấy được vật gì trong mình nó? Có phải lão bá định bắn chết nó chăng?

Lão Ngôn đáp :

- Cũng không phải. Một là không ai giết chết được giống chim này. Hai là nó chết rồi sẽ thành vô dụng. Ta cho ngươi hay là ta chỉ mong nó ăn trái cỏ Bích Chi rồi là sẽ ra phân. Phân chim này là một thứ đồ bón rất tốt cho Ngũ Sắc Tiên Đàm và có thể khiến cho cây trổ bông.

A Liệt gật đầu nói :

- Té ra là thế! Thảo nào khi giết chết nó thành vô dụng.

Lão Ngôn lại nói tiếp :

- Nếu Ngũ Sắc Tiên Đàm trổ bông thì may ra có thể chữa bệnh cho ta khỏi chết và ngươi cũng có thể nhân cơ duyên này mà thoát thai hoán cốt . Hỡi ơi!...

A Liệt nhảy lên hỏi :

- Lão bá bảo sao?

Lão Ngôn đáp :

- Ngươi có biết vì lẽ gì ta đã đem hết những điều sở học truyền thụ cho ngươi không? Chính vì lẽ ta tự biết mình không thể sống qua năm nay mà ta không muốn để những điều mình đã học được bị thất truyền, nên ta làm ra sách vở, đồng thời lựa người truyền thụ. Dĩ nhiên khi Ngũ Sắc Tiên Đàm trổ bông cũng cần có người hiểu biết ở bên giúp đõ và ngươi là người hợp tư cách nhất.

A Liệt cả kinh hỏi :

- Hiện nay thân thể lão bá vẫn bình yên, sao lão bá lại thốt ra những lời bất tường?

Lão Ngôn đáp :

- Đáng lý ta phải chết trước đây hai chục năm rồi, nhưng nhờ ở tinh thông nghề thuốc và kiếm hàng trăm thứ kỳ hoa dị thảo về trồng mới kéo dài thọ mạng được đến ngày nay.

A Liệt hỏi :

- Lão bá mắc chứng bịnh gì?

Lão Ngôn trầm lặng một lúc rồi đáp :

- Hai chục năm trước ta tự chẩn mạch nhận ra trong phổi mọc mụn. Mụn nhọt này bất luận thuốc gì cũng không trừ được. Nếu không biết cách kiềm chế cho nó ở nguyên tình trạng cố định thì phải uổng mạng.

Lão thở dài nói tiếp :

- Từ ngày ấy ta phải đem hết tinh lực nghiên cứu cách đối phó với mụn nhọt trong phổi rồi một phần nhờ thuốc, một phần nhờ hương vị của các loại kỳ hoa dị thảo mới kéo dài được mạng sống cho tới bây giờ.

A Liệt lúc trước mặt đỏ vì hối hận bẽ bàng, bây giờ biến thành xám ngắt.

Chàng sợ hãi hỏi :

- Lão bá có biết liệu còn thọ được bao lâu nữa không?

Lão Ngôn đáp :

- Ta đã gần 70 tuổi, kể ra chẳng còn non yểu gì nữa. Vậy ngươi bất tất phải quan tâm đến chuyện bữa naỵ Nhưng ngươi hỏi thì ta cũng nói cho ngươi hay là tánh mạng ta nguy ngập bất thình lình. Bất cứ lúc nào cũng có thể lăn đùng ra chết.

Lão nhẹ buông tiếng thở dài cầm tay A Liệt dẫn chàng qua dẫy hành lang, đẩy của gian phòng nói :

- Đây là Ngũ Sắc Tiên Đàm.

Trong phòng này mùi thơm đua lên sực nức khiến người hít vào tâm thần khoan khoái.

A Liệt nhìn lên giá gỗ vuông thấy có đặt một chiếc chậu lớn bằng kim thuộc loại trồng hoa. Chậu này đường kính chừng hai thước. Trong chậu chứa đầy đất cát, trồng một thứ cây mầu xanh biếc, hình dạng giống cây hoa Đàm thông thường, nhưng nhìn kỹ thì cây hoa Đàm này mầu xanh như ngọc phí thúy. Lá nó tỏa ra một mùi hương thanh nhã, ai ngửi vào cũng biết ngay là vật trân quý phi thường.

A Liệt đảo mắt nhìn bên cửa sổ thấy hai giá sách dài. Ngoài sách vở giấy bút còn có một cái rương trổ chạm rất tinh vi để ở mé tả.

- Đây toàn là những sách về y dược.

Lão cầm lấy một cuốn ở khoảng giữa nói tiếp :

- Cuốn này ta đã sưu tầm thành một bí lục nói về chim Thái Vân và cây Ngũ Sắc Tiên Đàm. Ngươi có cao hứng thì mở mà coi.

A Liệt đón lấy sách đang mở coi lão Ngôn lại hỏi :

- Chắc ngươi không thể đoán được trong cái rương kia có những vật gì?

A Liệt bâng khuâng lắc đầu hỏi lại :

- Phải chăng đó là những thứ dược vật trân quý?

Lão Ngôn đáp :

- Không phải! Đây toàn là dao kéo, kìm móc mà ta đã tốn công chế tạo.

A Liệt ngạc nhiên hỏi :

- Lão bá lại thích nghề may cắt y phục chăng?

Lão Ngôn đáp :

- Dĩ nhiên không phải. Những dụng cụ này định dùng vào việc mổ bụng cắt phổi đi trừ bỏ mụn nhọt đi.

A Liệt nghe nói, rùng mình hỏi :

- Có thể mổ bụng vào đến phế phủ được ư?

Lão Ngôn đáp :

- Ta nhận ra có thể làm được, nhưng đáng tiếc là mình chưa gặp cơ hội nào để thí nghiệm thử.

A Liệt kinh hãi vô cùng nghĩ bụng :

- Nếu lão bá không thể chính tay mình động thủ mà bảo ta làm việc này thì thật rắc rối.

Chàng run rẩy hỏi :

- Lão bá tự cầm dao mổ ngực mình được chăng?

Lão Ngôn đáp :

- Dỉ nhiên không được.

A Liệt trống ngực đánh thình thịch lẩm bẩm :

- Bất luân lão bá muốn nói thế nào thì nói, ta quyết không vâng lời lão được.

Chàng nhìn lão Ngôn ấp úng hỏi :

- Lão bá mà không tự mình ra tay động thủ thì chế tạo món dụng cụ này để làm gì?

Lão Ngôn đáp :

- Ta mong có người được ta truyền thụ y dược rồi ta sẽ truyền luôn cả bí thuật giải phẩu cho ỵ Như vậy sao lại chẳng có người mổ dùm ta?

A Liệt rất sợ lão nói câu này. Chàng giật bắn ngưòi lên, mặt xám như tro tàn.

Lão Ngôn thấy vậy không khỏi quan tâm lão hỏi :

- A Liệt! Ngươi có việc gì không? Ta coi vẻ mặt người đã thất sắc.

A Liệt đáp :

- Tiểu tử vẫn bình yên, có điều trong lòng sợ hãi quá mà thôi.

Lão Ngôn nói :

- Ha Ha! Có phải ngươi sợ ta bảo ngươi động thủ không? Nhưng ta nói cho ngươi hay đó chỉ là ý nghĩ ngày trước của ta mà thôi. Nay ta đã tuổi già mà không sống được khỏe mạnh thì cũng chẳng tiếc gì đời nữa, nên ta quyết không yêu cầu ngươi động thủ đâu.

A Liệt nghe lão nói vậy mới thở phào một cái. Mặt chàng bây giờ mới có chút huyết sắc. Nhưng chàng lại rất quan tâm đến sự yên nguy của đối phương liền hỏi :

- Nhưng nếu không mổ thì e rằng lão bá không sống thêm được nữa, biết làm thế nào?

Lão Ngôn đáp :

- Ngoài ra chẳng có biện pháp nào khác, vả lại ta đã nói nay mình đã già rồi thì sống thêm mấy tuổi nữa hay chết trước mươi năm cũng vậy mà thôi, chẳng có gì đáng tiếc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau