HOA HỒNG TINH CÙNG VỚI HOA MẮC CỠ TINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Hoa hồng tinh cùng với hoa mắc cỡ tinh - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Máy bay cuối cùng cũng hạ cánh an toàn.

Chỗ ngồi của Hàn Tu là ở bên cạnh cửa sổ, đôi chân nhỏ gầy chặt chẽ khép chặt vào nhau, toàn bộ nửa thân trên nghiêng hẳn một góc, dán chặt vào vách cabin máy bay, cùng ông chú chiếm diện tích dường như là hơn 1.5 lần người thường ở bên trái cậu miễn cưỡng duy trì một chút khoảng cách.

Ông chú kia đứng dậy lấy hành lý, lúc đứng lên cùi chỏ vô tình đụng trúng cánh tay của Hàn Tu. Hàn Tu ngay lập tức vèo một cái cuộn thành một đoàn trên chỗ ngồi của mình!

Hai chân cong lên, hai tay ôm đầu gối, đầu gắt gao vùi vào bên trong cánh tay, cả người cuộn tròn như một con tôm nhỏ như thế. Ba giây đồng hồ sau, Hàn Tu dưới ánh nhìn phức tạp của ông chú kia mà khôi phục trạng thái bình thường, khuôn mặt xinh đẹp ngại ngùng đỏ lên.

Bị đụng vào liền cuộn mình không phải là bởi vì Hàn Tu thẹn thùng.

Cơ mà thật sự cậu cũng là dạng dễ thẹn thùng….

Nhưng nguyên nhân căn bản chính bản thân Hàn Tu thật ra là một cây Hàm Tu Thảo (cây trinh nữ, cây mắc cỡ) thành tinh.Lúc bị sinh vật khác chạm vào thân thể, cùng với cái phương diện giác quan lúc cảm thấy phải nhận lấy tác động nghiêm trọng, Hàn Tu đều sẽ lập tức không tự chủ được mà cuộn tròn mình thành một cục, phải kéo dài một thời gian ngắn mới có thể khôi phục lại dáng vẻ bình thường. Đây là bản năng đã lưu lại trong ý thức của Hàn Tu, tuy rằng sau khi tu luyện thành người có thể từ từ bỏ đi nhưng cậu dù gì cũng đã làm một cây Hàm Tu Thảo nhiều năm như vậy, mà thời gian hóa thành người chỉ mới có nửa tháng, tập tính của cây cỏ khắc sâu vào trong người như thế không có dễ dàng thay đổi được.

Ví dụ rõ ràng nhất chính là hồi trước Hàn Tu có ở nhờ trong một cửa tiệm bán hoa, bà chủ của tiệm Tô Lan chính là một con lười thành tinh, sau một thời gian dài trở thành người mới miễn cưỡng từ mỗi sáng tỉnh táo được 4 tiếng thay cho 5 tiếng như trước.

Chờ cho mọi người trong khoang máy bay đi ra gần hết, Hàn Tu mới cầm lấy hành lý của mình đi xuống máy bay đồng thời lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại. Điện thoại rất nhanh được kết nối, một giọng nam dịu dàng chậm rãi vang lên bên tai Hàn Tu: “A lô, xin chào.”

“......” Hàn tu mặt lại đỏ, thả hành lý trên tay xuống, ngồi chổm hổm trên đất, hai tay ôm lấy chính mình, lần thứ hai co lại thành một hình tròn be bé!Tiếng nói của đối phương thật sự quá là êm tai! Tiểu Hàm Tu Thảo cảm giác mình nhận lấy kích thích nghiêm trọng! (Ú: chi mô mà dễ cưng thế chứ T.T)

Ba giây đồng hồ sau, Hàn Tu đứng lên, dựa theo lễ tiết của nhân loại, vô cùng có nề nếp mở miệng nói: “Diệp Uy tiên sinh, chào ngài, tôi là Hàn tu, xin lỗi tôi vừa rồi không khống chế được mình lại......”

Thanh âm Hàn Tu càng về sau càng nhỏ, cuối cùng thanh âm mềm nhẹ ấm áp này cứ thế tiêu tan bên trong sóng điện thoại, không cách nào nghe được.

Diệp Uy cười ôn hòa, động viên nói: “Không sao, Lâm Sâm đã nói với tôi tình trạng của cậu rồi, tôi đang đứng ở chỗ cửa khẩu sân bay chờ cậu đây, cậu đi ra là thấy tôi liền.”

Cũng không để ý người bên kia đầu máy có thấy hay không, Hàn Tu máy móc dựa theo lễ nghi của nhân loại mà không ngừng gật đầu với không khí, lễ phép phất tay nói: “Tôi biết rồi, Diệp tiên sinh xin hãy chờ một chút.”

Mà người tên Diệp Uy này kỳ thực cũng giống như Hàn Tu, là một đóa hoa thành tinh trong tiệm hoa kia, chỉ có điều bất quá bọn hắn một là Hoa Hồng tinh, một là Hàm Tu Thảo tinh, mà ông chủ cùng bà chủ của tiệm hoa này theo thứ tự chính là một cây Thụ tinh cùng một con Lười tinh. Bởi vì đều là thực vật tu luyện thành tinh, vì lẽ đó thân là ông chủ của cửa hàng bán hoa  Thụ Tinh Lâm Sâm bình thường sẽ đặc biệt lưu ý trong cửa hàng có thực vật nào có tiềm chất thành tinh không, sau khi phát hiện thì sẽ vô cùng hào hiệp truyền cho một ít yêu khí lúc trước của mình, giúp các thực vật kia đẩy nhanh tốc độ tu luyện, nói đơn giản chính là thúc cho mau “chín”.

Chương 2

Sau khi đám thực vật ấy thành công hóa thành người, Lâm Sâm sẽ dạy cho bọn họ những thường thức cơ bản của xã hội loài người, còn có thể phụ trách giúp bọn họ tìm một vài công việc nuôi sống bản thân, dù sao bên trong thế giới này nhân loại vẫn chiếm thế chủ đạo, tiểu yêu tinh bọn chúng muốn vui vẻ sinh tồn được nhất định phải học được cách giúp đỡ lẫn nhau.

Diệp Uy chính là một trong đám thực vật được Lâm Sâm thúc thành tinh kia, rất may mắn là hắn có tính chất đặc biệt của hoa hồng, ngoại hình đẹp trai tỏa sáng, tính cách rộng rãi nhiệt tình, lại vừa có mị lực vừa thích trêu ghẹo, vì thế vào một ngày đẹp trời lúc Lâm Sâm giới thiệu Diệp Uy vào làm việc trong một tiệm kem thì trùng hợp được một minh tinh nhìn trúng, thế là tiến thẳng vào Làng Giải Trí, lại may mắn được chọn đóng những bộ phim thần tượng đang hot tạo nên một cú hit, hiện tại đã là tiểu thịt tươi quốc dân nổi tiếng rồi.

Lâm Sâm cũng cảm thấy ngoại hình của Hàn Tu cũng rất khá, mặc dù không có loại hóc môn nam tính tăng cao mị lực kia như Diệp Uy, nhưng lại là một mỹ thiếu niên tuấn tú đáng yêu, Lâm Sâm nghĩ không bằng cứ đem cho Diệp Uy xem xem có bước vào được Làng Giải Trí không, nghĩ thế liền đem Hàn Tu giao cho hắn.

Tiểu Hàm Tu Thảo mới vừa thành tình kéo hành lý của mình, tâm tình hưng phấn lại thấp thỏm đi trên đường, từ đây đến cửa khẩu có rất nhiều người qua lại, thỉnh thoảng có người vì vội vàng di chuyển mà vô tình sượt qua người Hàn Tu,  Hàn tu mỗi khi bị người chạm đến liền co rúm người lại, sau mười phút, cậu vô lực đi đến cửa khẩu, xa xa đã nhìn thấy một nam nhân trên người có yêu khí hướng về phía mình vẫy tay.

Hàn Tu vội vàng tăng nhanh bước chân.

Diệp Uy mang khẩu trang cùng đeo kính, ngữ khí xác định vô cùng chắc chắn nói: “Hàn Tu?”

“Là em, chào anh.” Hàn Tu căng thẳng, khom lưng chào.

“Ha ha, chào cậu.” Diệp Uy vui vẻ nở nụ cười, “Không cần khách khí như thế, cứ coi tôi là anh trai là được.” Chào hỏi qua lại xong, hắn một bên dẫn Hàn Tu đi ra ngoài, một bên đưa tay kéo lấy hành lý của Hàn Tu, động tác này khiến tay của hai người nhẹ nhàng đụng một cái, trong nháy mắt ngón tay đụng vào nhau ấy, Hàn Tu mặt đỏ lên, nhanh như chớp rút lấy bàn tay đang cầm hành lý của mình, một giây đồng hồ sau ngồi chồm hỗm trên mặt đất cuộn thành một cuộn tròn nhỏ!

Diệp Uy: “...... Phốc.”

“Xin lỗi xin lỗi!” Ba giây đồng hồ sau, Hàn Tu mặt đỏ tía tai đứng bật dậy, bởi vì đứng lên bất ngờ nên khiến đầu có chút choáng váng, “Em sau nay nhất định sẽ sửa đổi!”

Diệp Uy đẹp trai nhíu nhíu mày, chậm rãi nói: “Không sao cả, rất đáng yêu.”Hắn hắn hắn...... Hắn nói mình đáng yêu!

Bởi vì được khen ngợi mà không kịp chuẩn bị tinh thần trước khiến tiểu Hàm Tu Thảo trong nháy mắt không hăng hái lại đưa hai tay ôm đầu gối cuộc thành một đoàn!

Sau khi Hàn Tu bình tĩnh trở lại, hai người liền đi tới bãi đậu xe. Diệp Uy để vali hành lý thẳng đứng lên kéo theo một bên, đi ở phía trước mở đường, Hàn Tu rập khuôn từng bước theo sát phía sau hắn, dọc theo đường đi hoàn toàn không có bị người đụng tới.

Lúc đi tới trước xe, Diệp Uy quay đầu lại nhìn Hàn Tu, ánh mắt giấu sau cặp kính dường như là đang cười.

“Có tôi ở đây, có phải đặc biệt có cảm giác an toàn không?” Diệp Uy ôn nhu hỏi.
Hàn tu lập tức dùng sức gật đầu: “Vâng!”

Ánh cười trong đối mắt giấu sau cặp kính của Diệp Uy càng rõ hơn, hắn giúp Hàn Tu mở cửa xe, lại vòng tới phía sau sắp xếp ổn thỏa hành lý, sau đó lập tức ngồi vào chỗ ngồi lái xe, đóng cửa xe lại, giống như trút được gánh nặng mà tháo kính cùng khẩu trang xuống. Tựa như là cố ý muốn cho Hàn Tu nhìn thấy mặt của mình, Diệp Uy quay đầu nhìn Hàn Tu, ân cần nói: “Em biết thắt dây an toàn chứ?”

“Em biết.” cách thắt dây an toàn Lâm Sâm đã chỉ rồi, Hàn tu vụng về kéo dây an toàn qua người, ánh mắt vô tình đối diện với khuôn mặt đẹp trai của Diệp Uy.

Một khuôn mặt đẹp trai không chỗ chê, khóe miệng khẽ nhếch lên cùng đôi mắt cười đen láy.

“A...... Ạch......” Hàn Tu đỏ mặt cà lăm, rồi lại không biết mình muốn nói cái gì.

“Hả?” Diệp Uy kêu lên một tiếng, ánh mắt đầy ý cười dò hỏi mà chớp chớp.

Trong nháy mắt, quả thực thật giống có ánh mặt trời bỗng nhiên từ nơi nào chiếu vào vậy.

“Không, không có chuyện gì!” Hàn Tu lần thứ hai trong một giây đồng hồ cuộn thành tiểu hình cầu!

Dây an toàn trong lòng bàn tay lại thu về chỗ cũ, Hàn Tu hai tay che mặt, hai chân cách mặt đất, đầu gối chặt chẽ ép sát vào ngực.

Vị Hoa Hồng tiên sinh này thật sự quá đẹp a!

Chương 3

Tiểu Hàm Tu Thảo bị kích thích tố sẽ không bao giờ có được công kích, ngượng ngùng đến độ cuộn tròn thành một cục không nhúc nhích.

Sau một phút......

Diệp Uy ôn nhu hỏi: “Em có thể bình thường lại chưa?”

Hàn Tu vẫn cứ yên lặng không nói một lời: “......”

Diệp Uy biết rõ còn hỏi: “Tôi vừa nãy dường như không có đụng tới em, sao lại thẹn thùng đến như vậy?”

Làn da lộ ra bên ngoài của Hàn Tu càng đỏ như thiêu trên lửa: “......”

“Không phải cuộn tròn đến căng gân rồi chứ?” Hoa hồng tiên sinh ý đồ xấu xa đưa  tay ra, đem tay đặt lên đầu gối của Hàn Tu ấn ấn.

Hàn Tu giật cả mình, nhất thời càng dùng sức cuộn tròn người hơn!

Diệp Uy nín cười nói: “Đừng sợ đừng sợ, tôi không động vào em nữa.”

Lại một phút trôi qua, ngay lúc Diệp Uy lo lắng Hàn Tu bị chuột rút, Hàn tu rốt cục cũng thả lỏng người. Tiểu Hàm Tu Thảo mặt đỏ tới mang tai cúi đầu vội vã nịt giây an toàn, hai tay bất an nắm quyền đặt ở trên đầu gối, vội vàng giải thích: “Thật không tiện, em cũng không biết mình vừa nãy bị làm sao, anh chớp mắt một cái thì đầu óc em bỗng nhiên trống rỗng......”

“Vậy tôi sẽ không chớp mắt nữa.” Diệp Uy cười giỡn nói, một đôi mắt thâm thúy đẹp đẽ dán chặt trên người Hàn Tu.

Hàn Tu nhìn thẳng hắn ba giây đồng hồ, lập tức lần thứ hai xèo một cái cuộn thành một đoàn!

Mình sao lại chẳng có chuyện gì mà cũng loạn thành một đoàn thế này! Xong xong, mình nhất định là hỏng rồi...... Tiểu Hàm Tu Thảo hoảng sợ nghĩ.
Diệp Uy không tiếng động mà nở nụ cười, khởi động ô tô chạy về nhà.

Thời khắc này, Hoa Hồng tiên sinh sung sướng tựa như một cây Trư Lung Thảo bắt được một con sâu nhỏ.

Diệp Uy ở tại một khu nhà trọ cao cấp bên cạnh một khu buôn bán nào đó, nhà không lớn lắm, chỉ có hai phòng một sảnh, vì nghênh tiếp Hàn Tu đến Diệp Uy đem một phòng để trống kia sửa sang lại một phen, mua sắm giường cá nhân, tủ quần áo loại lớn, giá sách bàn học, tất cả những thứ mà Hàn Tu có thể sẽ dùng đến. Hàn Tu đi vào gian phòng nhìn thấy những đồ dùng mới tinh kia thì cảm kích vô cùng, liên tục cúi người nói cảm ơn. Diệp Uy mỉm cười ngăn lại cái gập người thứ ba của Hàn Tu, nghiêng mình, ôn hòa nói: “Không cần khách khí như thế, chúng ta đều từ một tiệm bán hoa đi ra, huống hồ Lâm Sâm còn cố ý căn dặn tôi chăm sóc em thật tốt.”

Hàn Tu lệ nóng doanh tròng gật đầu: “Vâng!”

Hoàn toàn chính là cảm giác thiếu niên nơi vùng núi xuống thành thị phải nhờ vả đồng hương chiếu cố!

Diệp Uy tâm tình sung sướng: “Ngồi máy bay lâu như vậy chắc chắn đã đói bụng rồi phải không, sắp xếp vài thứ đơn giản rồi chúng ta đi ăn.”

Hàn Tu ngoan ngoãn đáp lại, ngồi xổm xuống mở vali ra,  đem toàn bộ gia sản của mình lấy ra sắp xếp chỉnh tề.

Toàn bộ gia sản của Hàm Tu bao gồm —— hai bộ quần áo hằng ngày, một chậu hoa cũ cậu đã sống nhiều năm, một bình tưới nước bằng nhựa nhỏ, một cái kéo tỉa chuyên dùng, một bao đất nuôi hoa chuyên dụng, cùng với một bì lớn phân bón do gia đình làm vườn tự ủ......Diệp Uy ở một bên yên lặng nở nụ cười.

Quả nhiên vẫn là tiểu hoa yêu mới ra đời, nếp sống hoàn toàn không lẫn lộn.

Lúc này Hàn tu đứng dậy: “Em sắp xếp xong rồi.”

Diệp Uy cấp tốc nở nụ cười, ôn nhu hỏi: “Thích ăn cái gì, tôi dẫn em đi.”

Ánh mắt Hàn Tu vèo một cái dừng lại trên bì phân bón gia đình kia, cậu nuốt nước miếng một cái, vô cùng trái với lương tâm nói: “Em cái gì cũng có thể ăn.”

Diệp Uy: “Có thể thích ứng với đồ ăn của nhân loại rồi hả?”

Kỳ thực Hàn Tu vẫn chưa thực sự thích ứng với đồ ăn của nhân loại, từng là một cây thực vật, cảm giác ăn thịt khiến Hàn Tu cảm thấy rất kỳ quái, cảm giác khi ăn chả khác nào là đang ăn thịt đồng loại của mình!

Nhưng mà tiểu Hàm Tu Thảo xấu hổ không muốn làm phật ý tốt của đối phương......

Vì thế Hàn Tu khe khẽ gật đầu: “Vâng, có thể.”

Thế nhưng cậu thật sự không phải là một người giỏi nói dối, dù sao mấy chuyện nói dối thế này Lâm Sâm cũng không có dạy cho cậu, hoàn toàn là tự học.

Vì lẽ đó Hàn Tu ngoài miệng đáp ứng đi ra ngoài ăn thế nhưng ánh mắt vẫn cứ dán vào đống đất làm vườn màu mỡ kia...... Vẻ mặt còn đặc biệt thèm!

Diệp Uy cơ hồ nhịn cười đến nội thương.

Chương 4

“Kỳ thực thật ra tôi ngược lại vẫn khó thích ứng với đồ ăn của nhân loại.” Diệp Uy chuyển đề tài, khom lưng cầm lấy chút đất làm vườn màu mỡ kia lên, liếm môi một cái nói, “Cái này xem ra uống rất ngon.”

Ba phút sau, hai người vai sóng vai ngồi ở trên ghế salông, mỗi người trong tay đều cầm một ly phân bón được ủ chia theo tỷ lệ phù hợp, Diệp Uy còn bỏ vào hai cái ly vài viên đá, lại cắt hai lát chanh gắn ở mép hai ly, có thể nói là đặc biệt sang trọng.

“Cạn ly, hoan nghênh đã đến.” Diệp Uy cử chỉ nhẹ nhàng chạm vào ly thủy tinh của Hàn Tu, mỉm cười nói, “Sau này nơi đây chính là nhà của em.”

“Cám ơn anh.” Ánh mắt Hàn Tu sáng lấp lánh, cúi đầu, miệng nhỏ chăm chú uống lấy nước phân bón thơm ngọt, trong lòng đặc biệt thỏa mãn! (phải công nhận trí tưởng tượng của mấy mẹ tác giả phong phú thật:))))

Không biết mấy vị tiểu sư đệ mê muội tôn sùng Diệp Uy kia khi thấy dáng vẻ say sưa uống phân ngon lành của thần tượng bọn họ không biết sẽ có phản ứng như thế nào….

Hai người sung sướng ăn một bữa phân no nê.

Diệp Uy đem cốc rửa sạch sẽ, lau đi mấy giọt nước trên tay hướng Hàn Tu đi tới, nói: “Hôm nay tôi không có lịch trình, có thể vẫn ở cùng em được, buổi chiều muốn làm gì đó không? Tôi dẫn em đi cửa hàng mua chút đồ nha?”

“A......” Hàn Tu chần chờ, ánh mắt thành thực bay tới ngoài cửa sổ.

Ngày hôm nay ánh mặt trời rất rực rỡ, lan can màu trắng của sân thượng được chiếu đến chói sáng cả mắt. Làm một loài thực vật ưa nắng, Hàn Tu không có cách nào có thể chống lại được sự mê hoặc của tên tiểu yêu tinh mặt trời này, chỉ cần nghĩ tới đám diệp lục ở bên trong lá cây của mình nhẹ nhàng nhảy nhót dưới ánh mặt trời, lại nghĩ đến sự sung sướng tê dại do quang hợp mang lại chạy dọc gân lá Hàn Tu liền không nhịn được thích ý nheo mắt.

Đem CO2 cùng nước hấp thụ chuyển hóa thành chất hữu cơ để bản thân tràn ngập sức sống, lại hít no căng tròn một lượng lớn oxi...... Quả thực không thể không ca tụng tiếp a! Tiểu Hàm Tu Thảo nghĩ, tràn ngập chờ mong mà nhìn ánh nắng ấm áp rực rỡ ngoài cửa sổ.

Diệp Uy thú vị quan sát mọi thứ được viết rõ ràng trên mặt Hàn Tu, vô cùng hiểu ý đề nghị: “Ngày hôm nay mặt trời đẹp như vậy, không bằng chúng ta ra ngoài cửa sổ sưởi mình chút đi?”

Hoa hồng cùng Hàm Tu Thảo đều là những loài thực vật ưa nắng!

Hàn Tu liền đồng ý, một đôi mắt to lập tức trở nên lấp lánh có thần: “Được được!”

Nói xong, như sợ Diệp Uy đổi ý, Hàn Tu tựa như một cơn gió xông về phòng ngủ cầm lấy chậu hoa. Trên đường bởi vì chạy quá nhanh không cẩn thận mà đập phải chân, cả người trong nháy mắt cuộn tròn ba giây đồng hồ!

Đúng vậy, cho dù có sốt ruột cũng phải cuộn tròn đủ chí ít 3 giây mới có thể bình thường trở lại! Thói quen rách nát này thật sự rất đáng ghét!

“Không cần gấp gáp như vậy.” Diệp Uy có chút muốn cười lại có chút đau lòng.

Hai người từng người xách chậu hoa của chính mình đi tới ban công.

Chậu hoa của Hàn Tu được cậu dùng từ rất lâu, từ lúc còn ở là những đám cây mọc dại cho đến lúc tiến vào cửa hàng của Lâm Sâm, mà Lâm Sâm lúc đầu cũng không nhìn thấy được Hàn Tu sẽ có khả năng thành tinh, vì thế thuận tay cho một cái chậu bèo bọt,  chính là loại chậu sành màu đất bình thường nhất kia, mặt trên còn vẻ một con hươu sao xấu xí, ở mé miệng chậu còn có một vết nứt nhỏ...... Còn chậu hoa của Diệp Uy thì lại vô cùng ăn hợp với ngoại hình đẹp trai mê người của hắn, đó là một cái chậu men Cảnh Thái Lam rất lớn, thân chậu được vẽ vô số những đóa hóa cùng bươm bướm màu sắc vô cùng rực rỡ, tương đối xa hoa quy mô!

Diệp Uy nhìn nhìn cái chậu hoa nhỏ bé đáng thương của Hàn Uy, ngữ khí ôn hòa nói: “Kho bên trong còn có một chậu hoa mới, tôi đi lấy cho em.”

“Không cần.” Hàn Tu lắc đầu, ngưỡng mặt lên thành khẩn nói, “Em rất thích chậu hoa này, dùng lâu có cảm tình.”
Giống như nhân loại, có một vài đồ vật hay sự việc vì có quá nhiều kỷ niệm mà không nỡ vứt bỏ.

“Được, nghe lời em.” Diệp Uy khóe môi nhếch lên, cảm thấy dáng vẻ ôm chậu hoa rách nát như ôm bảo bối của Hàn Tu đặc biệt dễ thương..

Tiếp đó, Hàn Tu lấy đất đặc biệt chuyên dùng làm vườn ở nhà Lâm Sâm ra, chia ra trút vào chậu hoa của hai người, ngoan ngoãn nói: “Lâm Sâm ca nói anh trước đây rất thích loại đất này, vì thế đã cố ý kêu em đem một túi lớn đến, anh ấy nói nếu không đủ có thể chuyển phát nhanh cho chúng ta, loại đất này là do chính y pha, chỗ khác không mua được.”

“Tốt.” Diệp Uy ung dung đáp lời, hít hít mũi, quả nhiên đánh hơi được dư quang mùi vị trước đây khiến người ta hoài niệm, tâm tình của hắn trở nên tốt hơn, cảm giác tiểu Hàm Tu Thảo trước mắt cũng đáng yêu thêm mấy phần.

Chuẩn bị đất xong, hai hoa yêu biến trở về nguyên hình vững vàng mà cắm rễ tiến vào bên trong chậu hoa, hưởng thụ lấy ánh mặt trời buổi chiều, thoả thích tiến hành sự quang hợp.

Một trận gió mát thổi qua, hoa hồng bị gió thổi đến lung lay cả người, đóa hồng to lớn nặng nề thật là đúng dịp không khéo đụng vào thân Hàm Tu Thảo xanh biếc một cái, đám lá tựa lông vũ của Hàm Tu Thảo lập tức thẹn thùng cạch cạch cuộn tròn vào. Một lát sau, Hàm Tu Thảo một lần nữa mở lá ra, thế nhưng lại một trận gió nữa thổi đến, Hoa Hồng bị gió thổi đến loạng chà loạng choạng lại vô tình chạm vào lá của Hàm Tu Thảo, Hàm Tu Thảo lại xèo một cái cuộn tròn lên.

Hàn Tu: “......”

Thật là không thể vừa cẩn thận không để bị chạm vào vừa quang hợp được rồi!

Hơn nữa......

Lúc trận gió thứ ba thổi đến, từ phía chậu hoa cũ nát truyền đến lời kháng nghị cẩn thận từng li từng tí một của Hàn Tu: “Diệp Uy ca, anh có thể hay không đừng cứ…. cái này …. đừng cứ chạm vào bắp đùi em được không?”

Từ phía chậu hoa Cảnh Thái Lam truyền đến giọng nói ôn nhu còn mang theo chút trêu ghẹo của Diệp Uy: “Xin lỗi, vừa nãy là gió thổi, tôi sẽ chú ý.”

Tiểu Hàm Tu Thảo cũng không có suy nghĩ nhiều, hết sức chuyên chú giương mấy chiếc lá be bé, vểnh bông hoa nho nhỏ trắng như tuyết nhung của mình lên, thích ý mà hưởng thụ ánh mặt trời.Lưu manh hoa hồng thì lại bắt đầu âm thầm xoa xoa để sinh sản phấn hoa.

Một buổi chiều tràn đầy hương sắc cứ như vậy qua đi!

Hàn Tu sắp xếp mọi thứ xong liền bắt đầu cân nhắc chuyện tìm việc.

Lúc đầu Diệp Uy thuê Hàn Tu làm phụ tá cho mình, một là con vật nhỏ đi theo bên cạnh mình Diệp Uy khá là yên tâm, hai là Hàn Tu ngoại hình điều kiện đều tốt, theo mình giao lưu với mọi người khắp nơi thì có thể may ra gặp được một ít cơ hội lộ diện. Nhưng sau khi theo Diệp Uy vài ngày, Hàn Tu phát hiện mình căn bản là không có cách nào đảm nhiệm được công việc làm trợ lý cho ngôi sao như thế này, bởi vì ở hiện trường quay chụp đều có rất nhiều người, căn bản không có thể tránh khỏi tay chân đụng chạm, một ngày cuộn tròn đến mấy chục lần là còn tính thiếu. Người khác không cẩn thận chạm vào, Hàn Tu xèo một cái cuộn tròn lại, chuông điện thoại của diễn viên nào quá lớn, Hàn Tu liền xèo một cái cuộn tròn người, đạo diễn lớn giọng dạy bảo người khác, Hàn Tu liền xèo một cái cuộn tròn người lại, hộp cơm quá nóng, Hàn Tu sờ soạng một hồi, xèo một cái cuộn tròn......

Mình quả thực chính là tên rác rưởi! Tiểu Hàm Tu Thảo vẫn không thể khắc chế được bản thân sầu lo đến độ vô số tóc trên đầu đều rơi rụng, trải qua mấy ngày, lúc biến trở về nguyên hình lá cây dường như trở nên thưa thớt rất nhiều.

Hoa hồng tiên sinh nhìn ở trong mắt mà đau lòng.

Kết thúc công việc hôm nay, hai người về đến nhà, Diệp Uy ngồi ở trên ghế sa lông mở hai khuy áo trên cổ, đối với Hàn Tu dù đã đổi xong dép lê vẫn đứng lặng đờ ở cửa ngoắc ngoắc tay nói: “Lại đây ngồi, tôi có lời muốn nói với em.”

Mang theo linh cảm đằng nào cũng bị sa thải, Hàn Tu mang khuôn mặt nhỏ nhắn đầy đau khổ của mình đi tới ngồi ở trên ghế sa lông, cách Diệp Uy đúng một khoảng cách an toàn là 20cm.

Diệp Uy trầm ngâm chốc lát, vẫn là lựa chọn đi thẳng vào vấn đề, hắn thẳng thắn nói: “Cá nhân tôi cảm thấy em có vẻ không thích hợp với việc làm trợ lý.”

“Em biết.” Hàn Tu cúi thấp đầu vò vò vạt áo của mình, cậu dè dặt nhìn Diệp Uy một chút, nói, “Diệp Uy ca, kỳ thực em biết, những công việc khác đều cũng sẽ không làm được......”

Diệp Uy không hề bận tâm mà nở nụ cười, ngữ điệu nhẹ nhàng nói: “Kỳ thực em không nhất định phải đi làm việc, Tô Lan cũng chỉ có ngủ hai mươi tiếng một ngày.”

Hàn Tu nghiêm túc cải chính nói: “Tô Lan ca hiện tại một ngày chỉ ngủ mười chín tiếng thôi.”

Được lắm”Chỉ ngủ”!

“Cái này không quan trọng.” Diệp Uy nói, “Ý của tôi là, chỉ cần Tô Lan ở bên cạnh mình, Lâm Sâm liền thỏa mãn.”

Hàn Tu đỏ mặt nháy mắt mấy cái: “Này không giống nhau, bọn họ là quan hệ yêu đương.....”

Diệp Uy thoáng đem thân thể ép sát qua, tựa như là nói thầm bên tai Hàn Tu, nhẹ giọng hỏi: “Vậy em muốn yêu đương không?”

Lúc nói chuyện, đôi môi của Diệp Uy không ngừng thổi khí lên vành tai mẫn cảm của Hàn Tu, Hàn Tu ngẩn ra, đá rơi dép lê xèo một cái cuộn tròn ở một góc trên ghế sô pha, cuộn đến đặc biệt tròn.

Con vật nhỏ lại thẹn thùng a...... Hoa hồng tiên sinh xấu bụng cười đến run rẩy cả vai.

Chương 5

Một lát sau, Hàn Tu trở lại bình thường, xấu hổ trả lời câu hỏi của Diệp Uy.

“Em muốn thử yêu đương.” Hàn Tu bất an đáp. Chuyện yêu đương này, Hàn Tu chỉ mới nghe Lâm Sâm cùng Tô Lan nói qua, mà hai người kia mỗi ngày đều là một bộ dáng dấp rất hạnh phúc. Sau khi biến thành người Hàn Tu ở bên trong khóa đặc huấn cấp tốc của Lâm Sâm cũng biết chút ít về vấn đề yêu đương này, đương nhiên, tất cả đều chỉ là lý thuyết. Vì thế trong nhận thức của Hàn Tu chuyện tình yêu là một chuyện cực kỳ tốt, mà đã là chuyện tốt thì Hàn Tu đương nhiên sẽ ngóng trông, có điều......

“Thế nhưng trước tiên em muốn có phân để có thể nuôi sống công việc của mình, nghe Lâm Sâm ca nói trong một mối quan hệ là phải bỏ tiền ra.” Hàn Tu nghiêm túc đáp.

Nếu có thể phải lôi kéo đối tượng yêu đương ăn ăn uống uống mua mua mới được đó!

Vì lẽ đó tiểu Hàm Tu Thảo phi thường có chí khí muốn đầu tiền là phải lập nghiệp sau đó là lập gia đình!

Diệp Uy có điểm khen ngợi gật đầu, ôn hòa nói: “Nói như vậy, chỉ sợ phải đem thói quen của em sửa lại một chút rồi.”

“Được!” Hàn Tu ngồi thẳng dậy, sốt sắng nói, “Lâm Sâm ca nói nếu như em muốn mau sớm bỏ thói quen này, tốt nhất chính là bảo người khác không ngừng mà kích thích em, dần dà về sau cũng sẽ trở thành thói quen.”

Diệp Uy hơi lo lắng: “Không ngừng kích thích sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?”

Hàn tu mang theo nho nhỏ đắc ý nói: “Nếu là lúc chưa thành tinh thì kích thích nhiều quá sẽ dẫn đến chết, thế nhưng thành tinh rồi sẽ không sợ nữa.”

Điều này là bởi vì sức chịu đựng của thực vật đã thành tinh mạnh mẽ hơn rất nhiều so với thực vật chân chính.

“Vậy tôi sẽ không khách khí.” Diệp Uy cười híp mắt duỗi ra một ngón tay huơ huơ tỉ mỉ trước mặt hàn Tu đang đứng ngồi không yên, tự nhủ, “Nên chạm vào nơi nào đây?”

Hàn Tu ngây thơ nói: “Nơi nào cũng có thể.”

“Tốt.” Diệp Uy đưa tay, dùng ngón tay trỏ ám muội ấn xuống môi Hàn Tu một cái, nói, “Thật mềm.”

Hàn Tu hít vào một ngụm khí lạnh, xèo một cái cuộn tròn.

Ba giây đồng hồ sau, Hàn Tu đỏ mặt bình thường trở lại, không chịu thua nói: “Lại đi.”

Diệp Uy không biết xấu hổ kia lại một lần nữa ấn xuống môi Hàn Tu một cái......

Hàn Tu lại cuộn tròn người lên, lúc lần thứ hai trở lại bình tường, cậu nhỏ giọng nói: “Diệp Uy ca, anh có thể chạm vào nơi khác được không......”

“Được thôi.” Diệp Uy rất biết nghe lời, sờ soạng khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của Hàn Tu.

Hàn Tu đem mặt toàn bộ vùi vào bên trong đầu gối chỉ lộ hai cái tai đã đỏ rực như sắp nổ tung, lúc cậu ngẩng đầu lên, Diệp Uy hiểu ý hỏi: “Cũng không thích bị sờ mặt sao?”

Hàn Tu xấu hổ gật đầu.

Diệp Uy mỉm cười vô cùng hiền lành, động tác mềm nhẹ xoa nắn vành tai cơ hồ có chút phỏng tay của Hàn Tu. Hàn Tu không tự chủ được khẽ hừ một tiếng, nghiêng đầu nâng vai cuộn tròn người mà che lấy lỗ tai. Lần này sau khi Hàn Tu trở lại bình thường, còn chưa kịp nói chuyện, Diệp Uy liền giành hỏi trước: “Em có bao giờ thử cố định tay chân trong khi bị người khác kích thích chưa?”

Hàn Tu đã quên mất bản thân muốn nói gì, mơ hồ lắc đầu nói: “Chưa từng thử.”

“Có muốn thử xem không?” Diệp Uy đàng hoàng trịnh trọng đề nghị, “Tôi sẽ cố định lại tay chân của em.”

Hàn Tu không hề nghi ngờ hắn, nhanh chóng đáp ứng: “Được, thế nhưng Diệp Uy ca muốn cố định bằng cách nào.....” Lời còn chưa nói hết đã bị Diệp Uy đột nhiên chồm người tới áp đảo.

“Cứ cố định như vậy.” Bên trong giọng nói từ tính trầm ấm của Diệp Uy ẩn chứa một chút ý tứ trêu người, hai tay của hắn đè lên trên hai cánh tay của Hàn Tu, chân cũng kẹp chặt lấy hai bên đùi của Hàn Tu, dùng thể trọng của mình đem Hàn Tu áp chế không thể động đậy.

Gặp phải bề mặt tiếp xúc thân thể lớn nhất từ trước tới nay mỗi tế bào trong người Hàn Tu đều kéo vang cảnh báo phòng ngự cấp S, nhưng bởi vì cơ thể bị cưỡng chế chặt chẽ nên không tài nào có thể cuộn tròn người được, Hàn Tu vừa thẹn vừa gấp, trên gáy thoáng chốc thấm ra một tầng giọt mồ hôi nhỏ, cậu lo lắng mà đem hai cánh tay miễn cưỡng tránh thoát khỏi tay của Diệp Uy, nhưng mà một giây sau, cánh tay thuận theo bản năng mà cong lên ôm lấy cổ của Diệp Uy, không nói một lời xem Diệp Uy giống như một phần cơ thể của mình mà ôm chặt.

Diệp Uy vốn dĩ có thể chống lại được sức mạnh này nhưng hắn dường như không có chút ý tứ nào muốn tránh thoát, hắn thuận theo sức mạnh cánh tay của Hàn Tu, cả người bị ôm chặt càng đè sát xuống dưới......

Môi của hai người đồng thời dính sát vào nhau.

Hàn Tu không thể tin được mà trợn to hai mắt, theo bản năng mà há mồm ra khó khăn nói chuyện: “Diệp Uy ca anh ngồi dậy......”

“Em ôm tôi chặt thế này tôi không ngồi dậy nổi.” Diệp Uy ôn hòa nhưng không hề có thành ý mà đáp lại, thuận thế dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng đụng một cái vào đầu lười của Hàn Tu.

Hàn Tu sợ ngây người, trong đầu phịch một tiếng như là có pháo hoa nổ tung. Cậu không thể suy nghĩ được gì, chỉ biết ngây người như phỗng theo bản năng khéo chặt khoang miệng đang có nguy cơ bị xâm phạm, nhưng mà kết quả của việc làm như vậy chính là ngậm chặt lấy đầu lưỡi của Diệp Uy không chút kẽ hở.

Càng thẹn thùng thì càng túng quẫn không thoát được, càng túng quẫn không thoát được lại càng thẹn thùng, hai tay của Hàn Tu càng ôm chặt, cảm giác được đầu lười mềm mại ấm áp của đối phương trong khoang miệng mình càng không thành thật, yêu lực trong cơ thể Hàn Tu gấp đến độ chạy loạn tùng phèo. Khí tức chảy sai, Hàn Tu duy trì không được hình dạng người, xèo một cái biến trở về nguyên hình.

Diệp Uy đang vô cùng vui mừng vì chiếm được tiện nghi thì bỗng nhiên mất sạch, hắn cúi đầu vừa nhìn, phát hiện Hàn Tu hình người đã không thấy, trên ghế salông chỉ còn lại một cây Hàm Tu Thảo đang cuộn tròn rung lẩy bẩy, bộ rễ sạch sẽ bại lộ ở trong không khí, nhìn qua có chút vô cùng đáng thương, bộ quần áo lúc còn hình người trên người Hàn Tu rơi phịch trên ghế sa lông..

“Em vừa nãy ôm tôi thật chặt.” Diệp Uy đánh đòn phủ đầu nói, “Tôi giãy cũng không ra được.”

Quả thực chính là kẻ ác cáo trạng trước!

Tiểu Hàm Tu Thảo ngượng ngùng cuộn tròn, bởi vì ngẫm lại chuyện vừa rồi quả thực quá thẹn thùng, vì lẽ đó Hàn Tu lần này triệt để dùng hết sức bình sinh của mình để cuộn tròn, bình thường Hàm Tu Thảo lúc gặp kích thích chỉ cuộn tròn đám lá của mình lại, Hàn Tu lúc này đem bản thân từ rễ đến ngọn đều cuộn tròn lại, ngoại trừ một bông hoa trắng lộ ra bên ngoài, toàn bộ các bộ phận khác xem ra cơ hồ đã hợp thành một cục thảo cầu tròn vo rồi.

“Hoa nở rất có sức sống.” Diệp Uy đem tiểu thảo cầu đặt ở trong lòng bàn tay nâng lên, dùng đầu ngón tay đụng Hàn Tu tinh xảo đáng yêu một cái, bông hoa trắng tựa hồ nở bung đến mức nhiệt tình dị thường.

Tiểu Hàm Tu Thảo lập tức cuộn càng chặt hơn, xem ra gần như sắp muốn đem chính mình ép ra thành chất lỏng Hàm Tu Thảo luôn rồi!

Nhưng mà cậu đem những vị trí khác cuộn chặt đến bao nhiêu cũng không thể che được đóa hoa trắng có vẻ càng chói mắt kia.

“Em nhẹ chút.” Diệp Uy vội vàng đem Hàm Tu Thảo thả xuống, “Đừng cuộn đến mức hỏng luôn.”

Một lát sau, tiểu Hàm Tu Thảo thật sự là cuộn tròn đến mệt mỏi, liền bất đắc dĩ triển khai biến trở về hình người, sau đó tay chân loạng choạng mặt quần áo vào, mặt đỏ hệt như cà tím thành tinh. Diệp Uy thấy Hàn Tu căng thẳng thành như vậy, liền không xoắn xuýt chuyện vừa rồi, đàng hoàng trịnh trọng hỏi: “Chúng ta tiếp tục luyện chứ?”

Hàn Tu nghe xong lời này lập tức co rúm lại một hồi, vội hỏi: “Này không cố định tay chân có được hay không?”

Diệp Uy nín cười gật đầu: “Ừ, không cố định nữa.”

Hàn Tu sờ sờ môi mình, chốc lát muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là ngại ngùng không biết nói gì. Tuy rằng không hiểu ra làm sao lại mất đi nụ hôn đầu, nhưng dù sao cũng là chính mình đè xuống…………..

Vậy khẳng định không thể trách Diệp Uy ca! Diệp Uy ca là người cực kỳ tốt!  :))))

Cứ như vậy, ban ngày cứ thế qua đi, tiểu Hàm Tu Thảo đơn thuần ngây thơ từ đầu đến chân đều bị “Diệp Uy ca là người cực kỳ tốt” sờ qua một lượt.

Bởi vì bị mò quá nhiều lần, vì thế Hàn Tu cuối cùng có chút chết lặng, thời điểm cuộn mình lúc bị chạm vào tốc độ so với trước hơi hơi chậm một ít, tựa hồ phản xạ hình cung đã dài ra rồi.

Có thể nói là có tiến bộ rất nhiều!

Dù sao thói quen nhiều năm không thể ngày một ngày hai thành đổi liền được.

Buổi tối, hai người như thường ngày, mỹ mãn ăn một bữa phân làm vườn cô đọng màu mỡ.

Phân này chính là loại dạng lỏng màu xanh, Diệp Uy sau khi khuấy đều phân thì cho vào một ly cocktai, lại thêm một vài viên đá trang trí, nhìn qua hoàn toàn chính là “Màu xanh lam Hawai” của giới thực vật.

Không hổ là Hoa Hồng tiên sinh, vô cùng hữu tình!

Ăn uống no say lại ngâm mình trong bồn tắm mát lạnh, Hàn Tu vỗ vỗ bụng nhỏ căng tròn của mình leo lên giường nằm, còn nghe nhạc cho dễ ngủ.

Lúc này, bên ngoài cánh cửa khép hở vang lên ba tiếng gõ cửa, thanh âm của Diệp Uy từ bên ngoài truyền vào: “Có thể vào không?”

Hàn tu ngoan ngoãn nói: “Mời vào.”

Diệp Uy tự tiếu phi tiếu đẩy cửa mà vào, trong lồng ngực còn ôm một cái gối, dáng vẻ hắn xem ra cũng là vừa mới vũng vẫy trong làn nước mát, tươi cười rạng rỡ trên mặt càng khiến hắn trở nên tuấn mỹ vô cùng, nút thắt áo ngủ trên người của hắn vô cùng lỏng, lộ ra hơn phân nửa cơ ngực săn chắc căng mịn, trong nháy mắt hắn đẩy cửa vào, trong phòng ngủ đột nhiên tràn đầy vị ngọt ám muội của hoa hồng.

“Diệp Uy ca có chuyện gì vậy?” Hàn Tu hít một hơi, bị mùi thơm mê người tỏa ra từ Diệp Uy làm có chút mê man.“Cùng em ngủ.” Ngữ khí cùng vẻ mặt của Diệp Uy tựa như đó là chuyện đương nhiên, mà phản ứng đầu tiên của Hàn Tu đáng lẽ thay vì là ngạc nhiên hỏi “Tại sao lại ngủ với em” thì cậu lại rất tự giác xích người qua nửa giường bên kia, còn chủ động chừa ra một phần chăn. Sau khi theo bản năng làm xong chuỗi động trên, Hàn Tu mới chớp mắt như vừa mới thoát khỏi giấc chiêm bao, không hiểu nói: “Nhưng tại sao Diệp Uy ca lại phải ngủ với em?”

Diệp Uy không đáp, chỉ vươn tay tắt đèn ngủ trên bàn, nhấc tấm chăn đang che trên người Hàn Tu chui vào nằm, nói: “Em xoay qua chỗ khác đưa lưng về phía tôi.”

Hàn Tu mơ mơ màng màng mà xoay qua chỗ khác, đưa lưng quay về phía Diệp Uy, Diệp Uy liền đưa tay ôm chặt cậu vào lòng.

Hàn Tu nhanh chóng cuộn tròn người, Diệp Uy không chút phiền muộn mà ôm lấy cục tròn vo đang đưa lưng về phía mình kia, môi như có như không mà lướt qua tai Hàn Tu, thấp giọng nói: “Sau này mỗi ngày đều sẽ ôm em ngủ như vậy.”

Nói xong, cánh tay đang đặt ngay gần ngực Hàn Tu của Diệp Uy có thể cảm nhận rõ ràng một trận xung động không bình thường.

Đó chính là thanh âm tim đập nhanh trong lồng ngực của tiểu Hàm Tu Thảo.

Sáng ngày hôm sau Diệp Uy dậy sớm hơn Hàn Tu, mở mắt ra đã nhìn thấy Hàn Tu yên tĩnh ngủ trong lồng ngực của mình, tay chân thả lỏng, khuôn mặt lúc ngủ rất an nhiên.

Tối ngày hôm qua Hàn Tu cuộn tròn đến mệt rã cả người, mơ mơ màng màng mà ngủ thiếp đi, sau khi đem cái gì bản năng phản ứng quên hết sạch liền ôm Diệp Uy ngủ đến trời đất mờ mịt.

Diệp Uy đưa mắt nhìn xuống hai cánh môi có chút hé mở của Hàn Tu, di chuyển cánh tay đặt trên eo đối phương đang co rút.

Hàn Tu bị động tác nhỏ này làm thức giấc.

Vì thế hoa hồng tiên sinh lại lần nữa thỏa mãn dành được “Kiểu ôm ấp cuộn mình” của Hàm Tu Thảo X1!

Có điều lúc này Hàn Tu đã rất thông minh, ở lần thứ hai trước lúc Diệp Uy biết thời biết thế định hôn xuống liền biến trở về nguyên hình......

Bông hoa trắng buổi sáng lúc mới rời giường vươn lên đặc biệt cao!

Diệp Uy ở một bên lộ ra ánh mắt trìu mến mà nhìn đóa hoa trắng mềm mượt đáng yêu của Hàn Tu, nỗ lực khắc chế dục vọng biến thái muốn tiến lên hôn một cái của mình!

Liền cứ như vậy, huấn luyện mỗi ngày đều đang tiến hành kéo dài hơn, dưới sự giúp đỡ “vô tư” của Diệp Uy, phản ứng của Hàn Tu sau khi bị kích thích dần dần trở nên không nghiêm trọng như trước, một là phản ứng bản thân ở phương diện này càng ngày càng chậm chạp, những đụng chạm nhỏ nhặt thường sẽ không phát sinh phản ứng như trước, hai là thời gian kéo dài trạng thái cuộn tròn từ 3 giây lúc trước giảm xuống tối đa là 1 giây...... Nói chung đều là tiến bộ phi thường đáng mừng.

Khoảng thời gian này Hàn Tu ăn cơm rất nhiều, mỗi bữa cơm từ một chén lớn phân bón làm vườn màu mỡ đã chuyển thành ba ly lớn phân bón làm vườn, thời gian mỗi ngày biến trở về nguyên hình tắm nắng quang hợp cũng từ một tiếng biến thành hai tiếng.

Dù sao mỗi ngày cuộn đến cuộn đi thật sự rất tiêu hao năng lượng!

Chiều hôm đó, Diệp Uy không có công việc như thường ngày cùng Hàn Tu đồng thời ở trên ban công tắm nắng.

Đó là một ngày mùa hè vui vẻ, ánh mặt trời ôn hoà, cành liễu chập chờn trong gió, thỉnh thoảng có vài ba tiếng chim hót từ những tán lá vang vọng xuống, từng tiếng từng tiếng nhỏ vụn xinh đẹp len lách qua từng bụi cỏ làm chấn động tới một con bươm bướm rực rỡ sắc màu.

Một chú bươm bướm xinh đẹp như vậy rất khó thấy ở trong thành phố, nó nhào nhào cánh, nhanh nhẹn lượn vòng trong không trung, ở trên ban công của mấy ngôi nhà lượn tới lượn lui, cuối cùng đậu lên đóa hoa đỏ tươi nở rộ của Diệp Uy.

Hoa hồng cùng bươm buớm chính là một khung cảnh hết sức mỹ lệ, Hàn Tu ở trong gió không hề phòng bị mà đung đưa bông hoa trắng của mình, vui vẻ nói: “Chú bươm bướm này thật xinh đẹp......”

Lời còn chưa dứt, con bươm bướm kia bỗng nhiên đập cánh hướng Hàn Tu bay qua, đôi cánh dính đầy phấn hoa trước khi nhận được phản ứng của Hàn Tu đã rất nhanh chóng đặt lên đóa hoa trắng của Hàn Tu. (Ú: em ấy đang giúp hai đứa “thụ phấn” đó, a hi hi hi hi)

“A a a ngươi đừng chạm loạn a!” Hàn Tu ngẩn ra, nhất thời xấu hổ đến hận không thể trực tiếp từ trên ban công nhảy xuống, vì thế lập tức đánh đuổi con bươm bướm sau khi mò xong hoa của mình lại đang cọ tới cọ lui những bộ phận khác trên người, Hàn Tu lập tức biến trở về hình người.

Bươm buớm bị Hàn Tu đột nhiên biến trở lại thành người doạ chạy.

Hàn Tu cơ thể trần truồng vèo một cái vọt vào trong phòng, trên cơ thể mảnh khảnh trắng nõn khắp nơi đều dính đầy phấn hoa của Diệp Uy, nhưng mà lúc Diệp Uy cũng biến trở lại thành hình người đuổi theo vào trong nhà, những chỗ dính phải phấn hoa trên cơ thể đều cũng theo thay đổi hình thái của chủ nhân mà biến thành một thứ khác......

Chất lỏng màu trắng sền sệt, vẩn đục, rất tệ!

Đều do con bươm bướm kia!

Hàn Tu cúi đầu nhìn thân thể của chính mình, sợ ngây người ba giây đồng hồ, sau đó quyết định thật nhanh thuận theo bản năng, ngồi chồm hỗm trên mặt đất cuộn thành một cuộn tròn trắng nõn nà. Đây là sự kích thích nghiêm trọng nhất từ lúc có ký ức đến nay của tiểu Hàm Tu Thảo, mức độ nghiêm trọng như thế này khiến Hàn Tu đủ để có thể cuộn tròn ba ngày ba đêm!

Nhưng bỗng nhiên cơ thể trần truồng của Hàm Tu trong không khí được một vật gì đó ấm áp bao trùm lấy.

—— Diệp Uy đem Hàn Tu đang cuộn thành một đoạn ôm lên ghế sa lông, đặt ở trong lồng ngực mà ôm.

“Trên người dơ bẩn sao, vậy thì đi tắm nha?” Diệp Uy ngữ khí ôn hòa hỏi.

Hàn tu xấu hổ đến một chữ cũng không muốn nói: “......”

Diệp Uy: “Không đi?”
Hàn tu: “......”

Diệp Uy cười khẽ: “Chẳng lẽ là không nỡ rửa đi ư?”

Hàn Tu tan vỡ: “Không phải!”

Diệp Uy không thèm để ý đến phản kháng của Hàn Tu: “Vậy thì cho em thêm nhiều một chút cũng tốt.”

Hàn Tu ngay tức khắc cuộn tròn lên, hận không thể đem hết đầu nhét vào trong bụng: “......”

“Trêu em thôi.” Diệp Uy xoa vuốt vành tai ửng đỏ của Hàn Tu, đem quần áo khoác lên cơ thể trần trụi của cậu, ôn nhu nói, “Chuyện như vậy phải đợi em cùng tôi có quan hệ tình cảm mới có thể làm.”

“Quan hệ tình cảm?” Hàn Tu vẫn cứ cuộn mình thoáng nghiêng đầu, ánh mắt sáng lấp lánh lộ giữa hai cánh tay cùng khe đùi nhìn Diệp Uy.

“Ừ, tôi muốn có quan hệ tình cảm với em.” Diệp Uy đưa mặt đến gần hơn, nhìn xuyên qua đôi mắt có thể chiếu sáng mùa hè ấm áp, làm mọi thứ tan chảy của Hàn Tu, “Lúc tôi nhìn thấy em trong tim liền ngứa ngáy mềm đi, nghe nói đây chính là yêu thích.”

Mềm đi......

Hàn tu ở trong đầu tìm kiếm ý nghĩa của chữ “mềm” này, chữ này giải thích chính là xốp mịn, hàm nghĩa bủn rủn vô lực, nếu như dùng để chỉ đồ ăn thì chính là xốp giòn, có điều trái tim không phải đồ ăn, như vậy...... Hàn tu hơi hơi mở cơ thể ra, liếc mắt nhìn Diệp Uy, cúi đầu nhìn trong lòng chính mình, lại nhìn Diệp Uy một chút, lại nhìn trong lòng mình một chút.

Phi thường cố gắng cảm nhận cảm thụ của mình......

Một lát sau, Hàn tu nhỏ giọng nói: “Vậy thì tim em cũng ngứa ngáy.”

Diệp Uy không ngạc nhiên chút nào nhếch lên khóe miệng, giơ tay nhẹ nhàng nâng cằm Hàm Tu lên, Hàn Tu nỗ lực khắc chế bản năng muốn cuộn người lại của mình, ngưỡng mặt lên nhìn Diệp Uy, môi miệng cả hai liền chạm vào nhau.

Vừa hôn xuống, kích động khiến tiểu Hàm Tu Thảo cũng lại khắc chế không được mà cuộn tròn người lên, giống như lần trước ở sô pha, cậu dùng hai tay ôm lấy cổ xủa Diệp Uy đem người ấn xuống, hai cái chân cũng quấn lấy eo của Diệp Uy, cả người lần thứ hai cuộn thành một đoàn cũng thuận thế đem Diệp Uy chặt chẽ ôm lấy.

“Không ghét anh như vậy có phải không?” Diệp Uy hỏi.

“Không ghét......” Hàn Tu nhỏ giọng đáp.

“Đây coi như là cùng anh yêu đương sao?” Hoa hồng tiên sinh cơ trí nhân cơ hội xác lập quan hệ.

“A, nghe nói quan hệ tình cảm là chuyện cực kỳ tốt......” Hàn Tu đỏ mặt nói, nói xong, cậu chợt nhớ tới mình trước kia lập chí muốn lập nghiệp trước rồi mới thành gia, để không làm mất mặt bản thân, Hàn Tu vô cùng có nề nếp bổ sung, “Kỳ thực quãng thời gian trước lúc anh không có ở nhà em mỗi ngày đều lên mạng học một ít, em hiện tại có thể chụp ảnh, vẽ, còn có rất nhiều sách cần quản lý tiêu thụ......”

Diệp Uy bị một phen lời nói bất ngờ xuất hiện này làm cho có chút lờ mờ, ôn nhu lại nghi hoặc mà cười hỏi: “Đây là ý gì?”

“Chính là em đang tìm cách mở một shop online, em cảm thấy công việc này là phù hợp với em nhất.” Hàn Tu mím mím môi, trong mắt lập loè sự ngóng trông đối với sự nghiệp cùng ái tình! “Em rất nhanh sẽ có thể kiếm tiền, đến lúc ấy em sẽ dẫn anh đi ăn uống chơi đùa.”

Trước tiên thành gia, lập nghiệp chậm hơn một chút cũng được, mình chỉ chậm một chút xíu thôi...... Tiểu Hàm Tu Thảo nghiêm túc nghĩ.

Diệp Uy bị Hàn Tu làm cho có chút không biết phản ứng như thế nào, mặc dù có điểm muốn cười, nhưng hắn cũng không hề đả kích sự nghiêm túc của Hàn Tu mà còn rất nghiêm túc nói: “Tốt.”

Vì thế mà vào một buổi chiều mùa hè ấm áp, tiểu Hàm Tu Thảo đột nhiên không hề chuẩn bị mà thành gia!

Thời điểm trở thành chú rể của Hoa Hồng tiên sinh đặc tính càng thẹn thùng thì càng cuộn chặt người của Hàm Tu Thảo liền có thể thoải mái triển khai rồi.

Quả thực không nên quá thoải mái!

Sau khi xác lập quan hệ, hai người trải qua những chuỗi ngày sinh hoạt vui vẻ hạnh phúc bên nhau.

Dưới sự huấn luyện không ngừng kích thích của Diệp Uy, Hàn Tu đối với thói quen khắc chế bản thân càng ngày càng thuần thục, đụng chạm thông thường cũng sẽ không khiến Hàm Tu Thảo cuộn người như trước nữa, Hàn Tu bây giờ có thể sinh hoạt dễ dàng như những người bình thường. Nhưng cũng có thể là do tính cách gây ra, Hàn Tu vẫn cứ ngại ngùng không muốn đối diện trực tiếp với người khác. Sau đó một khoảng thời gian Hàn Tu tự mình mở ra một shop online chuyên bán những dụng cụ làm vườn chuyên dụng, ngoại trừ khoảng thời gian không lớn phải ra ngoài nhập hàng, thì những việc như cùng khách hàng giao lưu cũng đều là ở internet, vô cùng phù hợp với tính cách của Hàn Tu.

Shop online thời kỳ đầu độ tin cậy không được cao nên chuyện làm ăn tương đối thảm đạm, cửa hàng bán hoa của Lâm Sâm cùng những khách mời giả vờ của Diệp Uy cơ hồ đều ôm đồm hết thảy đơn đặt hàng ở chỗ Hàn Tu, có điều độ tin cậy sau này càng lúc càng tăng cao, shop nhỏ online của Hàn Tu thật sự là càng mở càng tốt. Shop online này không chỉ có hàng đẹp giá rẻ, ông chủ thái độ thân thiết lễ phép, hơn nữa thân là một cây thực vật, Hàn Tu đối với những nhu cầu của thực vật khác hiểu rõ vô cùng thấu triệt, chỉ cần người mua gửi đến một tấm ảnh nhỏ của hoa cỏ hoặc là một vài đoạn video đến là Hàn Tu có thể ngay lập tức giúp người mua đề cử đồ làm vườn thích hợp nhất.

“Anh xem bông hoa nhỏ anh trồng nhìn dáng vẻ của nó dường như có cảm giác không an toàn nhất định là bộ rễ sinh trưởng không đủ vững chắc, tôi đề xuất anh mua một hộp xúc tiến rễ sinh trưởng dạng phấn, 14 đồng 8 một hộp gồm 50 túi đầy......”

“Ngài xem, cây hoa hồng ngài trông bộ rễ dáng vẻ một mực oán giận vì ngứa, nhất định là trong đất sinh sâu, tôi đề xuất ngài nên mua loại thuốc sát trùng này......”

“Thím nhìn xem rễ cây nhà thím dường như không hề thoải mái khi nằm trong đám đất mà thím nói màu mỡ này, tôi nghĩ thím nên sử dụng loại màu mỡ dễ sử dụng này......”

Chuyện làm ăn đặc biệt náo nhiệt!

Kết thúc một ngày làm việc, Hàn Tu xoay xoay lưng, đứng dậy ở trong phòng nhìn một vòng.

Diệp Uy vẫn chưa về nhà.

Hàn Tu liền mờ mờ ám ám ngồi trước mắt tính, mở ra một tệp tin bí ẩn được giấu sau và chục cái tệp tin khác, xem liên tục một đoạn video giấu kín......

Không sai, thời điểm tịch mịch không có lão công ở nhà tiểu Hàm Tu Thảo không nhịn được muốn phát tiết một hồi!

Nhìn màn ảnh nhỏ cái gì mà nhìn!

Trên màn ảnh máy vi tính, là ba bốn tốp ong mật cùng bươm bướm đang bay lượn xung quanh một khóm hoa đa dạng, chúng nó đứng ở trên một đóa hoa, thấm một chút phấn hoa, lại bay đến trên một đóa hoa khác...... cứ như vậy đem phấn hoa rải rác đến khắp nơi.

Trời ạ sao lại có việc như vậy! Tiểu Hàm Tu Thảo học xấu nhìn những cánh hoa nhỏ, mặt đỏ tới mang tai mà bưng lấy mũi phòng ngừa máu mũi dâng trào ra.

Xem xong đám hoa kia, Hàn tu lại mở ra một tệp tin khác, trong tệp tin này tất cả đều là hoa hồng, màu sắc các loại, kích thước, có cả chân dung của hoa hồng.

Không xong rồi không xong rồi không xong rồi! Nhìn màn hình lớn đang sáng đèn, cảm giác tội lỗi bên trong thâm tâm Hàn Tu không ngừng gia tăng theo cấp số nhân, bởi vì xem quá mức chú tâm, vì thế thanh âm mở cửa của Diệp Uy Hàn Tu cũng không nghe thấy, mãi cho đến khi phía sau vang lên thanh âm chua chát bị bắt gặp tại trận của lão công Hàn Tu mới giật mình nhận ra!

“A, dám lén anh nhìn những tên hoa hồng khác ư?” Diệp Uy nửa là ghen nửa là trêu chọc hỏi.

“Bọn họ nhìn đều không đẹp bằng anh, em sai rồi, anh đừng ghen......” Hàn Tu một bên dụ dỗ lão công đang ghen của mình một bên luống cuống tay chân mà đem tệp tin kia tắt đi, đầu ngón tay ấn chuột vì chột dạ mà không ngừng run rẩy.

“Xem ra là anh không cho em ăn no rồi.” Diệp Uy phát sinh một tiếng cười nhẹ, uốn cong eo, không cho chống cự mà đem Hàn Tu ôm ngang lên......

Ba phút sau......

Bên trong chậu Cảnh Thái Lam trên ban cong có một cây hoa hồng cùng một cây Hàm Tu Thảo mọc song song với nhau. Bộ rễ của chúng ở dưới bùn đất chặt chẽ quấn lấy nhau, hoa hồng vì đóa hoa khổng lồ của mình mà phải khom người xuống, đóa hồng diễm lệ vừa vặn khoát lên mặt trên bông hoa trắng của Hàm Tu Thảo, run run ma sát.

Chà chà một lúc, bông hoa trắng của Hàm Tu Thảo phốc một cái phun ra một chùm phấn hoa, lại một lát sau, đóa hoa hồng cũng phun ra một chùm phấn hoa, phấn hoa rỡi vãi đầy mặt và đầu của Hàm Tu Thảo......

Phun xong phấn hoa, hoa hồng duỗi ra một chiếc lá phủ lên toàn bộ phiến lá đang cuộn tròn của Hàm Tu Thảo, giống như đang vuốt ve động viên người đang xấu hổ.

Dưới sự động viên Hàm Tu Thảo chậm rãi triển khai phiến lá.

Ánh tà dương cuối cùng chiếu lên một góc ban công, soi thẳng lên phiến lá của hai cây thực vật. Dùng ánh sáng của buổi chiều tà quang hợp tạo ra chất hữu cơ lại có một loại mùi vị không đồng dạng như vậy, Hàm Tu Thảo rủ xuống đóa hoa trắng mềm mại, ở trong gió vểnh lên phiến lá, tinh thần phấn chấn mà sưởi một chút ánh mặt trời cuối cùng của ngày, mà bên dưới bùn đất, hoa hồng dùng rễ của mình nhẹ nhàng chạm vào rễ của Hàm Tu Thảo một cái.

Tựa như đặt một nụ hôn nhẹ lên mặt người thương!

-Hoàn-

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương