HIỆP HÀNH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp hành thiên hạ - Chương 6 - Chương 10

Quyển 1 - Chương 5: Huynh đệ!

Hách Khải đứng ở cửa tiệm ăn nhanh Lam Ảnh. Hắn đứng yên chỗ này đã hơn hai mươi phút nhưng không tỏ ra thiếu kiên nhẫn chút nào, bởi vì tinh thần hắn đã chìm vào bên trong hệ thống.

Trong chín năm luyện võ này, mặc dù La Hán Quyền là hệ thống cấp, nhưng bản thân hắn lại có những cảm nhận thêm về La Hán Quyền, ví dụ như thủ thuật lúc ra đòn, kỹ xảo khi cận chiến, yếu quyết phát lực, phương pháp di chuyển v.v..., những điều này từng chút từng chút đều đổi bằng hơn ngàn vạn lần vung quyền suốt chín năm qua.

Trên thực tế, Hách Khải đoán rằng những võ công mà hệ thống có này sẽ không như dạng hệ thống ở trong tiểu thuyết mà hắn từng đọc - tức là trực tiếp in vào đầu hắn - mà là giống như một loại kiến thức, để hắn tiếp thu sau đó dựa vào rèn luyện chậm rãi luyện ra, dần dà hóa thành tài sản và tri thức của hắn. Như thế kể cả không có hệ thống, đưa hắn một bộ quyền, chín năm như một, vung quyền tới ngàn vạn lần, phỏng chừng hắn cũng có thể đem nó luyện đến đại thành.

“La Hán Quyền: uy lực công kích 250, tu luyện đến cấp 10 thì hệ số quyền pháp của nhân vật được cộng thêm 20 điểm”. Nhân vật của Hách Khải là Nhân Giả Vô Địch, chỉ số ban đầu của bốn hệ số cơ bản: quyền, kiếm, đao, kỳ môn đều là 40 điểm. Hệ số này cho biết giới hạn võ công hắn có thể tu luyện, ví dụ như Hàng Long Thập Bát Chưởng. Quyền pháp này có uy lực công kích cao nhất là 1.500, đòi hỏi cần phải có tối thiểu 140 điểm quyền pháp mới có thể tu luyện. Mà sau khi luyện La Hán Quyền đến cấp 10, hệ số quyền pháp được tăng thêm 20 điểm, nghĩa là hiện tại Hách Khải có hệ số quyền pháp là 60 điểm, đã có thể học tập quyền pháp cao cấp hơn một chút rồi. Đương nhiên, hắn vẫn không thể nào học được những quyền pháp trung cấp giúp cộng thêm 30 điểm hệ số quyền pháp khi đại thành, vì muốn học những quyền pháp này cần hệ số quyền pháp tối thiểu là 70 điểm, mới nhìn qua thì đã biết con đường này là gian nan rồi.

Hách Khải thở dài, hắn quay sang tập trung chú ý đến ba hệ thống võ công lớn còn lại (1). Trong đó cũng có rất nhiều công pháp tuyệt thế, ví dụ như Độc Cô Cửu Kiếm, Hỏa Diễm Đao Pháp, Đả Cẩu Bổng Pháp… Có điều, hắn sinh ra đã ở cô nhi viện, ở chỗ này thì lấy đâu ra những đao, kiếm, côn, bổng đây? Vì vậy, vừa mới bắt đầu, hắn chỉ có thể lựa chọn chỉ có mấy loại võ công là: La Hán Quyền, Thiên La Địa Võng Chưởng, Ngũ Độc Chưởng, Miên Chưởng, Tiêu Diêu Du Quyền Pháp. Vẻn vẻn chỉ có mấy môn này! Còn nữa, trong số đó, môn công phu có thể trực tiếp luyện ra nội lực kỳ thật chỉ có môn quyền pháp cấp thấp nhất là La Hán Quyền. Lúc Hách Khải xuyên việt tới đây thì hắn mới có chín tuổi, cộng thêm thân phận cô nhi, công pháp hắn có đủ khả năng tu luyện cũng chỉ có môn quyền pháp này. Nếu không vì vậy, chẳng lẽ hắn không muốn luyện môn võ công khác tốt hơn sao? Trong võ công Phật môn không chỉ có La Hán Quyền, còn có Long Trảo Thủ, Đa La Diệp Chỉ, Đại Trí Vô Định Chỉ, Đại Lực Kim Cương Chưởng, Tu Di Sơn Thần Chưởng. Những môn võ công này, đặc biệt là Tu Di Sơn Thần Chưởng, đều được xếp vào loại tuyệt thế võ công, chỉ thấp hơn Hàng Long Thập Bát Chưởng một chút, tốt như vậy mà hắn không muốn tập luyện sao? Chỉ là do cuộc sống ép buộc thôi.

“Bộp.”

Đột nhiên, bả vai Hách Khải bị ai đó dùng sức vỗ một cái. Ý thức hắn chưa hồi tỉnh hẳn nhưng thân thể đã hành động trước một bước, hai chân di chuyển, chính là bộ pháp kèm theo La Hán Quyền. Chân phải giữ nguyên vị trí bất động, chân trái trượt trên mặt đất, mượn lực trượt khiến thân thể Hách Khải lao về phía kẻ vỗ bải vai. Tiếp theo, nắm đấm hắn vung lên, chuẩn bị đánh ra một quyền. Bất chợt, Hách Khải phát hiện kẻ đứng trước mặt là người hắn chờ đợi nãy giờ.

“Hách Khải, tiểu tử nhà ngươi làm gì mà đứng ở đây ngẩn ra thế? Sao vậy, lại đang đốn ngộ điều gì hả?”

Đứng trước mặt Hách Khải là một tên thanh niên mặc quần áo sặc sỡ, tai mũi đeo khoen, tóc nhuộm đủ màu, mới nhìn ai cũng cho rằng tên này là một tiểu lưu manh. Hách Khải cười vui vẻ, gật đầu đáp: “Tao đang suy ngẫm việc rèn luyện võ công nên không để ý xung quanh, mày mới đến hả?”

Tiểu lưu manh cười hớn hở rồi khoác vai Hách Khải cùng đi vào tiệm ăn nhanh, vừa đi vừa nói: “Đi giao hàng nên tới trễ, mày cũng biết đấy, tao giao thiệp thật sự rất rộng, đám tiểu tử lấy hàng từ chỗ tao nhiều đến đếm không hết, nếu không phải thế đã đến từ lâu rồi.”

Tiểu lưu manh này có tên là Lâm Hùng, cũng giống như Hách Khải, gã cũng là cô nhi, lớn lên ở cô nhi viện. Tuy nói trong cô nhi viện có rất nhiều kẻ kéo bè kéo cánh nhằm cướp đoạt những ai yếu đuối hơn nhưng cũng có một vài người giúp đỡ nhau. Lúc còn bé, thân thể Lâm Hùng rất gầy yếu, hoàn toàn không có cách nào tập võ. Bởi vì trải qua một số chuyện mà gã và Hách Khải quen nhau, lúc đó Hách Khải bắt đầu luyện tập La Hán Quyền. Tuy nói bộ quyền pháp này còn không đáng được xếp hạng nhưng nó có một ưu điểm lớn là, khi được hệ thống cấp để tập luyện thì cấp bậc quyền pháp của hắn sẽ lập tức đạt cấp 1, tương đương với những người mới luyện tập võ công. Chỉ cần võ công ở mức như vậy thì việc tự vệ trong cô nhi viên hoàn toàn không có vấn đề gì, thậm chí Hách Khải còn giúp đỡ một vài người khác. Tuy Lâm Hùng không thể tập võ nhưng gã là người biết ăn nói, suy nghĩ lanh lợi, trong cô nhi viện cũng kiếm nhiều lợi ích cho Hách Khải. Hai người cứ thế duy trì, cố gắng chịu đựng, cuối cùng cũng vượt qua quãng thời gian ở cô nhi viện, cả hai trở thành huynh đệ, có thể nói là đồng sinh cộng tử.
Sau đó, vì Hách Khải nắm giữ hệ thống nên hắn có động lực và mục tiêu để vươn lên. Hắn cố gắng rèn luyện, thêm vào đó, trước khi xuyên việt đến đây, dù gì hắn cũng từng ở Địa cầu, ở đó có khoa học kỹ thuật cao hơn nơi này mấy chục năm. Hơn nữa, trước đó dù sao hắn cũng từng là sinh viên đại học, vì vậy, việc học tập đối với hắn không có gì khó. Hách Khải Cứ như vậy mà lấy được học bổng, từ từ vượt qua đợt thi tuyển nghĩa vụ của chính phủ để tiến vào đại học. Bên cạnh đó, La Hán Quyền cũng từng bước được luyện đến mức cao cấp, đến bây giờ, qua chín năm thì hắn đã đạt đến cấp 10, cảnh giới đại thành.

Trong khi đó, sau khi Lâm Hùng học hết cấp hai, hoàn thành nghĩa vụ của chế độ giáo dục liền lập tức rời cô nhi viện, bắt đầu cuộc sống tự lập. Gã biết ăn nói, biết nhìn đời, suy nghĩ nhanh nhẹn, tuy rằng không thể đánh người nhưng trong số rất nhiều kẻ có thể đánh nhau đó lại không có mấy tên suy nghĩ lanh lợi. Vì vậy, gã dần dần có chút tên tuổi trong đám côn đồ lăn lộn trong khắp chốn hắc đạo. Tuy rằng vẫn là côn đồ nhưng đã có thể coi là ‘danh nhân’ chốn đầu đường xó chợ: tin tức nhạy bén, biết dùng thủ đoạn, mua bán thuốc phiện loại nhẹ, dẫn mối gì gì đó, việc làm ăn coi như không tệ, cũng có dư ra chút ít tiền.

Thực tế, khi còn nhỏ, Hách Khải đã nói cho Lâm Hùng nghe mục tiêu sống của mình. Hắn cực kỳ mong muốn bản thân có nội lực, tự mình đi xem thế giới xung quanh. Nhưng luyện võ thì cần có tiền, dù hắn có hệ thống nhưng ít nhất cũng phải ăn chút thịt thì mới luyện tập được. Dựa vào tiền học bổng, ước chừng nhét đầy dạ dày thì còn được chứ muốn bữa nào cũng có thịt là việc tuyệt đối không thể nào. Cũng không phải do tiền học bổng quá ít, vốn mục đích của học bổng là ban thưởng cho học trò, không ai nghĩ tới có cô nhi nào đó có thể đạt được. Học bổng là vốn để dành cho những học trò có gia đình bình thường, bọn họ có cha mẹ, gia đình, số tiền học bổng nếu có được, dùng cho việc tiêu vặt cũng là nhiều rồi. Nhưng Hách Khải lại muốn ăn cơm, thuê nhà… thì chút tiền ấy quả thật quá ít.

Vì vậy, sau khi Lâm Hùng ra ngoài xã hội, phần lớn tiền bạc gã kiếm được đều đã nằm trong dạ dày Hách Khải. Hơn nữa, có mấy lần bởi vì hắn luyện võ quá chăm chỉ, khiến thân thể bị tổn thương, cũng là nhờ Lâm Hùng cõng hắn đến bệnh viện. Không những khiến cho tiền tiết kiệm của Lâm Hùng hết sạch mà còn phải thế chấp một số thứ với ngân hàng, đến nay vẫn còn thiếu nợ. Nhờ vậy, mới có thể khiến thân thể Hách Khải có chút gầy nhưng không đến nỗi bị thương tổn tới gốc rễ.

Lâm Hùng thường nói với Hách Khải một câu: “Đời này, tao và mày là huynh đệ, sau này nếu mày thật sự có nội lực, giàu có rồi thì tao cũng không muốn làm lưu manh nữa. Đến lúc đó, mày nổi tiếng thì tao cũng có thể theo hưởng sái, uống chút rượu lạt, hưởng thụ cuộc sống nhân sinh.” Gã nói vậy để Hách Khải khỏi phải bận tâm trong lòng, coi như gã đang đầu tư vào hắn là một mối làm ăn chắc chắn sinh lời.

Hách Khải nghe xong, trong lòng cảm động. Suốt chín năm hắn luyện một bộ quyền pháp hạng bét như vậy, không có bất kỳ người nào cảm thấy hắn có thể có được nội lực. Lời của Lâm Hùng thật sự là để an ủi hắn, là một người huynh đệ đang an ủi mình…

Hách Khải thầm nhớ lại chuyện cũ mà cảm động. Cả hai đi vào bên trong tiệm ăn nhanh, kêu một đống đồ ăn, đương nhiên, phần lớn đều là dành phần cho Hách Khải. Lúc đang ăn, Lâm Hùng cẩn thận nhét một phong bì vào túi áo Hách Khải, thấp giọng nói: “Tiền không nhiều lắm, mày xài tạm, tháng sau tao đoán chừng có thể đưa nhiều hơn gấp đôi số này.”Dù sao Hách Khải cũng là người luyện võ, chín năm luyện quyền, cảm giác thân thể hắn vô cùng nhạy cảm. Mới nhận phong bì, cảm giác độ dày và nặng hết sức rõ ràng, hắn kinh ngạc hỏi: “Số tiền này nhiều hơn so với mọi lần đến hai nghìn… Có vấn đề gì không?”

Lâm Hùng lập tức cười ha ha, thanh âm vẫn trầm thấp như cũ, nói:

- Có thể có vấn đề gì, tao làm việc mày còn lo lắng sao? Vừa rồi lão đại mới nhận một đống hàng, là Đại Tiếu Hoàn lần trước tao cho mày xem. Nhưng lần này hàng có màu lam, phẩm chất tinh khiết nhưng giá mua vào vẫn như trước, bọn tao lại bán ra cao hơn 30% so với bình thường, thế mà cung vẫn không đủ cầu! Lão đại nói tháng sau chúng tao sẽ nâng giá lên gấp rưỡi, đoán chừng tao và mày có thể sống tốt thêm một thời gian nữa.

Hách Khải trầm ngâm một chút. Đối với thế giới xã hội đen, trong suốt chín năm hắn chưa hề sống trong đó chút nào. Thậm chí, đến tin tức cuộc sống, địa lý ở thế giới này Hách Khải cũng không để ý lắm, mục tiêu duy nhất của hắn là luyện La Hán Quyền đến cực điểm. Vì vậy, hắn cũng không nói gì bởi lẽ hắn biết rõ người huynh đệ này vô cùng nhạy cảm, so sánh con chuột trên tàu biển với Lâm Hùng cũng không quá. Nếu như thuyền sắp chìm, gã tuyệt đối là người đầu tiên biết được. Chẳng thế mà mấy năm nay, Lâm Hùng đã thay đổi lão đại đến ba, bốn rồi nhưng gã chưa từng xảy ra chuyện gì. Có điều, Hách Khải vẫn nhắc nhở một câu: “Tóm lại, mày phải cẩn thận một chút, nếu có gì không ổn thì lập tức buông tay, dừng lại nghe không?”

Lâm Hùng nghe vậy, đấm vào ngực Hách Khải một cái, nói: “Tao đang chờ nội lực của mày đây! Đến lúc đó chớ có nói là do tao mà mày không có nội lực, nếu thế thì không phải những năm nay tao đầu tư vào mày giống như là nước đổ lá khoai à? Tóm lại, mày yên tâm, mọi chuyện đều ổn, tao biết rồi, biết rồi.”

Hách Khải cười khổ một cái, rồi không hỏi thêm gì nữa, sau đó nói với Lâm Hùng: “Còn ba tháng nữa là sinh nhật tao tròn mười chín tuổi, nếu như có thể… đến lúc đó tao sẽ cho mày một niềm vui lớn, bất kể thế nào, trước lúc đó mày không gặp phải chuyện gì không may là tốt rồi.”

“Ha ha, có thể xảy ra chuyện gì chứ?” Lâm Hùng cười lớn rồi ngước nhìn trời xanh mây trắng ngoài cửa sổ:

“Tao đang chờ mày trở thành một cao thủ nội lực đây, đến lúc đó… huynh đệ chúng ta thật sự có thể tiêu diêu tự tại rồi.”

Lời bình:Đã sắp tới ngày Hách Khải tròn mười chín tuổi! Tương lai nào đang đợi hắn? Liệu hắn có thể đáp lại được sự kỳ vọng của những người vẫn luôn tin tưởng mình hay không? Mời đón đọc Hiệp Hành Thiên Hạ được thực hiện tại địa chỉ facebook Vô Hạn Thế Giới bởi nhóm Vô Hạn Chi Tâm và những người bạn =))

Chú thích:1. Bốn hệ thống võ công: ở đây được chia ra là quyền, kiếm, đao và kỳ môn. Kỳ môn bao gồm tất cả những gì không thuộc ba hệ đầu, ví dụ như côn, bổng, roi, v.v…

Quyển 1 - Chương 6: Đại tỷ!

Dịch: Nhất Phong

Hách Khải mới tan học, vừa bước ra khỏi lớp đã vội vã đi tới phòng ăn, ở đó có người đẹp đang chờ hắn theo ước hẹn, với chén canh thịt và thịt sườn nóng hổi. . .

Đúng lúc này, một giọng nữ trong trẻo vang lên:

"Tiểu tử họ Hách kia, đứng lại đó cho ta!"

Toàn thân Hách Khải cứng đờ, dường như có thể nghe được tiếng răng rắc phát ra từ cổ khi hắn chậm rãi xoay đầu lại. Người vừa gọi hắn là một thiếu nữ có mái tóc màu đỏ sẫm với nước da trắng ngần, đang chống nạnh đứng đó, bên cạnh cô ta còn có một sĩ quan quân đội vóc người cao lớn đang mỉm cười.

"Đại, đại… Đại tỷ, ngươi đã về rồi à?" Hách Khải nói năng lắp ba lắp bắp như kẻ bị cà lăm.

Thiếu nữ mỉm cười, nghênh ngang đi tới trước mặt Hách Khải, giơ tay đo thoáng qua chiều cao của hắn, sau đó bĩu môi nói:

"Ta đi lúc ngươi 16 tuổi, hơn hai năm trời sắp được 3 năm rồi mà ngươi mới cao thêm có 10 cm thôi à? Nếu như tới 20 tuổi mà ngươi còn chưa đạt 1 mét 8 thì sau này đừng nói là quen biết ta, đừng làm ta mất thể diện!"

Hách Khải cười ngây ngô không nói gì, lúc này vị sĩ quan kia đi tới sau lưng thiếu nữ, vỗ vỗ đầu cô ta rồi ôm quyền chào Hách Khải:

"Hách huynh, đã lâu không gặp."

"Lý huynh." Hách Khải ôm quyền đáp lễ, hỏi:

"Hai người quay về thủ đô rồi à? Trận chiến đã kết thúc chưa?"

Vị sĩ quan kia lắc đầu nói:

"Chưa, ta trở về để báo cáo công tác, Na Na cứ nhắc mãi là có một ước định vào ngày sinh nhật 19 tuổi của cậu. Cô ấy nói sau sinh nhật 19 tuổi, cậu sẽ luyện một loại võ công khác, cho nên bọn ta mới ghé thăm, sau đó sẽ tìm một nơi nào đó tổ chức sinh nhật."

Nội tâm Hách Khải cảm thấy một sự ấm áp không nói nên lời, trong nhất thời chợt nhớ tới rất nhiều chuyện cũ.

Tiết Na cũng là thành viên trong cô nhi viện, thiếu nữ này từ nhỏ đã có thiên phú luyện võ, nhờ đó được viện trưởng chú ý. Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng chịu bất kỳ đau khổ nào trong cô nhi viện, hơn nữa dựa vào thiên phú luyện võ của mình, ở cô nhi viện được tôn làm đại tỷ, cô lớn hơn 2 tuổi so với Hách Khải và Lâm Hùng, năm nay vừa tròn 21 tuổi.

Tuy rằng Tiết Na là một lão đại trong cô nhi viện nhưng tính tình của cô rất tốt, thường xuyên ra mặt quản chuyện bất bình, bảo vệ những đứa trẻ yếu ớt. Hơn nữa, để lấy lòng cô, viện trưởng cũng bỏ qua rất nhiều cơ hội bóc lột lũ trẻ. Có thể nói cô là ân nhân của đa số bọn trẻ con trong cô nhi viện.

Duyên phận của Hách Khải và Tiết Na bắt đầu từ khi hắn luyện tập La Hán quyền, bộ quyền pháp bất nhập lưu này làm cho Tiết Na ba lần bốn lượt chê cười. Nhưng cô vốn là một người mạnh miệng mềm lòng, mục đích của việc chê cười cũng vì hy vọng Hách Khải đừng tiếp tục luyện nữa, một là vì không nạp đủ chất dinh dưỡng làm thương tổn đến cơ thể, hai là vì bộ quyền pháp này thật sự không có tiền đồ.

Tuy nhiên, Hách Khải đã có dự định của riêng mình, vì vậy không để ý đến lòng tốt của Tiết Na. Sau vài lần khuyên bảo không thành, lần nào gặp mặt hai người cũng cãi nhau, nhưng càng như thế quan hệ của cả hai càng thân thiết. Đó chính là lí do vì sao cô đã rời khỏi cô nhi viện nhiều năm mà vẫn còn nhớ, lần này trở về tìm Hách Khải.

Thật ra, Hách Khải không hề muốn gặp lại Tiết Na, nguyên nhân là vì khuôn mặt của cô có năm, sáu phần giống bạn gái ở kiếp trước của hắn, hơn nữa hắn rất thích tính cách của cô, có thể nói là hắn đã có cảm tình với Tiết Na.

Chỉ là, ở kiếp này hắn là một trẻ mồ côi, không có thiên phú luyện võ, mặc dù có hệ thống nhưng cần ít nhất mười năm để chuẩn bị. Chí ít, trong vòng mười năm này, hắn chỉ là một thằng nhóc bình thường không có gì trong tay. Trong khi ấy, năm Tiết Na tròn 16 tuổi đã rời khỏi cô nhi viện đi tòng quân, rồi trong quân đội cô gặp gỡ người đàn ông đứng trước mắt này… phú nhị đại (1) Lý Phan Thành.

Nếu như Lý Phan Thành là cái loại phú nhị đại như trong tiểu thuyết mô tả: trời sinh ra đã là kẻ hư hỏng thì Hách Khải còn có lòng tin trong tương lai, sau khi lớn lên mình sẽ đoạt lại Tiết Na. Thậm chí, đến lúc đó bằng vào thân phận cường giả thành công luyện thành nội lực, đối phó mấy tên như thế dễ như trở bàn tay. Nhưng thật đáng tiếc, Lý Phan Thành này là một người tốt, một người tốt thực sự: nhiệt tình, tốt bụng, ngoại trừ hơi bảo thủ, hầu như không còn khuyết điểm nào khác. Hơn nữa y có thực lực cường đại, gia thế hiển hách, nghe nói số thiếu nữ con cái của tầng lớp tai to mặt lớn ở thủ đô theo đuổi y cơ hồ có thể tạo thành một đoàn người.

Một nam nhân ưu tú như thế, vừa gặp Tiết Na đã nhất kiến chung tình, về sau không biết hai người họ đã trải qua những gì, đến năm 18 tuổi Tiết Na lại có thể lấy thân phận một cô nhi xuất thân từ tầng lớp thấp kém để trở thành vị hôn thê của Lý Phan Thành, hơn nữa đã được cha mẹ của Lý Phan Thành thừa nhận. Lúc ấy Hách Khải đã nhìn ra được, Tiết Na cùng Lý Phan Thành là thật tâm yêu nhau, đến nước này hắn cũng chỉ còn biết lặng lẽ chúc phúc cho hai người Trăm năm hạnh phúc!

Tuy đã chấp nhận việc đó nhưng trong lòng hắn vẫn cảm thấy buồn, vì thế hắn đã cố không nghĩ tới những chuyện có liên quan tới Tiết Na, không gặp mặt sẽ tốt hơn.

Nhưng giờ đây mọi chuyện lại diễn ra không theo ý muốn của hắn. Tính cách Tiết Na vẫn luôn mạnh mẽ, sau khi Lý Phan Thành nói xong, cô liền kề vai sát cánh đi cùng Hách Khải như hai người bạn thân, vừa đi vừa nói:

"Đi thôi đi thôi, ở chỗ này dài dòng làm gì, chúng ta đi so tài một trận, xem thử ngươi còn luyện bộ quyền pháp bỏ đi kia không? Coi tiểu tử nhà ngươi có tiến bộ chút nào không, đúng rồi, gọi tên du côn Lâm Hùng tới luôn đi, đừng tưởng rằng ta không biết gã bán thuốc phiện loại nhẹ để giúp đỡ cho ngươi tập võ đúng không? Ở thủ đô ta cũng quen biết nhiều lắm đó."

Hách Khải cười khổ không nói gì, Lý Phan Thành ở bên cạnh chắp tay với vẻ áy náy, thoạt nhìn những người theo dõi hắn và Lâm Hùng chắc là thế lực ở thủ đô của Lý gia rồi.Bỗng nhiên, Lý Phan Thành lên tiếng:

"Hách huynh, lẽ ra ta không nên nói những lời này, nhưng… Bán thuốc phiện không phải là việc hay ho gì cả, mặc dù chỉ là thuốc phiện loại nhẹ nhưng quốc gia đang họp bàn về việc dùng thủ đoạn cứng rắn để ngăn cấm thuốc phiện, thuốc phiện loại nhẹ đoán chừng cũng sẽ bị hạn chế hoặc là cấm hoàn toàn. Vậy thì việc làm của Lâm huynh là phạm pháp, việc đó không tốt đâu, nếu thật sự là do thiếu tiền, tiền lương của ta và chị của cậu vẫn dư dả, giúp đỡ một chút cho huynh đệ một nhà chắc chắn không thành vấn đề."

Vẻ mặt Hách Khải lập tức thay đổi, không muốn làm mất mặt Tiết Na nên hắn chỉ ôm quyền trả lời:

"Lý huynh, nếu như quốc gia ban hành lệnh cấm thuốc phiện, tôi sẽ là người đầu tiên ngăn cản Lâm Hùng. Ngài cứ yên tâm, tôi sẽ không để Lâm Hùng làm bậy, dĩ nhiên, mặc dù hiện giờ là lợi dụng sơ hở của pháp luật, nhưng dù sao buôn bán thuốc phiện loại nhẹ còn chưa phải là hành vi phạm pháp, cho nên bọn tôi chỉ có thể tay làm hàm nhai mà thôi, việc giúp đỡ thì không cần đâu, giúp đỡ nhất thời chứ không giúp được suốt đời, Lý huynh thấy tôi nói đúng không?"

Lý Phan Thành há to miệng rồi lại thở dài, không biết nên nói gì nữa, Tiết Na hơi bất mãn, nhưng sống chung từ nhỏ đến lớn, cô đã quá quen thuộc tác phong và tính cách của người em này rồi. Hắn có ngạo cốt của mình, hơn nữa rất tự hào vì cái ngạo cốt đó, người ngoài không nhìn ra nhưng là bạn bè cùng hắn sống chung một mái nhà 4, 5 năm sao cô lại không nhìn ra được? Nếu hắn đã nói như thế rồi thì trừ phi là đến tuyệt cảnh, bằng không tuyệt đối hắn sẽ không mở miệng nhờ vả.

Trong nhất thời ba người đều trầm mặc, tiếp tục đi thẳng về phía trước. Trong đầu Hách Khải vẫn nghĩ về chén canh thịt cùng phần xương sườn kia, đúng rồi, còn có thiếu nữ tóc dài xinh xắn ấy nữa…

Lúc này Tô Thi Yên đã ăn xong phần đồ ăn của mình, tuy cô cũng là người luyện võ, sức ăn rất lớn nhưng cách cô dùng cơm rất văn nhã, không làm cho người ta có cảm giác thô tục mà trái lại có cảm giác hài hòa, nhẹ nhàng, thùy mị, đúng phong cách con nhà thế gia.

Sau khi ăn xong, cô nhíu mày nhìn chén canh và phần thịt sườn trên bàn, rồi lại nhìn sắc trời coi đã mấy giờ, đang chần chờ xem có nên rời đi không? Ngẫm nghĩ mười mấy giây, cô lấy một quyển sổ tay ra đọc, tạm thời chưa có ý định rời khỏi phòng ăn.

( 10 phút, 10 phút nữa mà anh còn không tới… Tôi sẽ đem phần canh và sườn này cho mèo ăn.)

Tô Thị Yên đang hung hăng nghĩ vậy, bỗng nhiên trong lòng cô khẽ động, tay phải buông quyển sổ, chụp lấy thành bội kiếm đang nằm cạnh bàn, khoảng cách này đối với tốc độ của cô, chỉ nháy mắt thôi sẽ chụp được bội kiếm.

"Băng Tâm quyết của Tam tiểu thư lại có tiến bộ rồi."

Thanh âm già nua vang lên bên tai Tô Thi Yên. Cô thở phào nhẹ nhõm, không nhìn quanh quất nữa mà chỉ khẽ nhúc nhích đôi môi, mặc dù không phát ra tiếng nhưng cô biết rõ, chủ nhân của thanh âm già nua kia có thể nghe được lời của mình.

"Tứ bá, sao ngài lại tới nước Cộng Hòa Lam Ảnh này? Là công việc của gia tộc sao?"

"Ha ha, gia tộc cách nước Cộng Hòa Lam Ảnh quá xa, hầu như không có gì liên hệ, chắc đây cũng là nguyên nhân Tam tiểu thư tới nơi này du học, ở đây có thể có chuyện gì phải lao động tới lão già như ta chứ? Lần này tới đây, chẳng qua là mang đồ tới cho Tam tiểu thư thôi."

Tô Thi Yên lập tức rùng mình, phải biết rằng ông lão đang nói chuyện cùng cô chính là một cường giả có được nội lực, là một cường giả trong mười vạn người mới có một người, ông đã hoàn toàn siêu thoát khỏi thế giới của người bình thường. Trong một thế gia như Tô gia cũng chỉ có chừng năm người có tư cách là võ lực trấn tộc như thế, muốn người như vậy chuyển giao đồ vật thì đủ hiểu nó quý giá tới cỡ nào rồi."Là Ngọc Cơ Đan, rốt cuộc bà nội của cháu cũng xuất quan rồi. Mười năm vất vả, mười năm bế quan, hao tổn biết bao thiên tài địa bảo mà Tô gia thu thập trong suốt 50 năm mà chỉ ra lò được sáu viên. Ngọc Cơ Đan-trấn tộc chi bảo, trọn đời không truyền ra ngoài, nhờ có nó mà Tô gia mới có thể chân chính đứng vững tại Thiên Sơn đế quốc. Bảo bối mỗi 60 năm mới ra lò một lần này… chính là đồ vật lão đây mang tới cho Tam tiểu thư."

Lần này Tô Thi Yên đã kinh sợ đến mức tim đập như trống trận, nhưng khá tốt là cô đã trải qua thời gian dài luyện tập công pháp Băng Tâm quyết gia truyền, lát sau đã khống chế được bản thân, nhưng thân thể cô vẫn run rẩy nhè nhẹ.

Ngọc Cơ Đan là bí mật bất truyền. Ở Tô gia có 1 truyền thuyết, ngàn năm trước một vị lão tổ tông phải trải qua bao phen cửu tử nhất sinh mới tìm được phương pháp luyện chế đan dược này từ di tích của một môn phái Thượng Cổ, đan dược này cần dùng rất nhiều thiên tài địa bảo mới luyện được. Hơn nữa, người luyện đan nhất định phải là người có được nội lực, bế tử quan (2) trong mười năm… bấy nhiêu hạn chế đó thôi đã thấy sự trân quý của đan dược kia như thế nào rồi.

Đan dược này chỉ có một công hiệu duy nhất là dịch cân tẩy tủy, đề cao thể chất trời sinh của một người lên mấy thành, đừng xem thường cái mấy thành này. Đây không phải là thể chất có được do rèn luyện, hoặc là thể chất có được dựa vào các loại thuốc. Mà là thể chất trời sinh, ví dụ như: một người có cha mẹ đều rất thấp bé, trừ phi y có thiên phú dị bẩm, nếu không sẽ không trở thành người cao to được, độ cao của y vừa sinh ra đã bị giới hạn rồi. Ngọc Cơ Đan chính là đề cao cái cực hạn trời sinh đó, đừng nói mấy thành, dù chỉ là mấy phần trăm đi nữa thì một khi lộ ra, rất có thể sẽ làm rung chuyển cả Thiên Sơn đế quốc, thậm chí là mấy nước xung quanh.

Tô Thi Yên từ lúc 3 tuổi đã được dạy bảo các thường thức trong võ thuật, 4 tuổi bắt đầu học các loại võ công trụ cột, 5 tuổi tập luyện công pháp nội gia, 6 tuổi luyện công pháp nhà ông bà ngoại… đến bây giờ mới thôi. Luyện võ vài chục năm, cô đương nhiên biết rõ điều kiện cơ bản nhất để luyện thành nội lực. Đó chính là rèn luyện thân thể từ ngoài vào trong đến mức cực hạn, sau đó nội lực sẽ bộc phát từ trong ra ngoài. Nhưng giữa người với người có rất nhiều điểm khác nhau, nếu hình dung một người như một cái thùng nước, tố chất thân thể là lớp gỗ bên ngoài thùng nước, như vậy thì tất nhiên sẽ có dài có ngắn, ví dụ như: có người trái tim khỏe mạnh nhưng phổi yếu, có người công năng của gan mạnh mẽ hơn người khác nhưng mạch máu nhỏ hẹp… đủ loại lí do khiến thùng nước vĩnh viễn không đầy. Mà chỉ có làm cho thùng nước đầy hoặc gần đầy mới có thể có được nội lực, điều đó tạo thành cái gọi là: trong mười vạn người, thậm chí mấy chục vạn người mới có một người có được nội lực... Bởi vì trời sinh, bởi vì luyện tập, bởi vì công pháp, bởi vì tâm tính chăm chỉ… khiến cho người có được nội lực vô cùng ít ỏi.

Nhưng nếu như có thể đề cao tố chất trời sinh của một người lên mấy thành, như vậy có nghĩa là thùng nước của người đó sẽ to hơn, dù vẫn như cũ là có dài có ngắn nhưng có thể chứa đựng nước nhiều hơn. Đồng thời, tố chất thân thể của y cũng tăng lên, nói cách khác, một khi khả năng chứa đựng nước vượt qua giới hạn của cái thùng, như vậy người này lập tức sẽ… Có được nội lực!

"Tam tiểu thư, 60 năm trước Tô gia luyện được năm khỏa đan dược, do 5 anh em bọn ta phục dụng tạo ra năm cường giả có nội lực giúp Tô gia hưng thịnh. Thời đại ngày nay, tuy khoa học tiến bộ rất nhiều nhưng cũng làm cho người ta không giữ được tâm tính như trước kia nữa, trở nên kiêu căng xốc nổi, nhưng được cái là vật tư sung túc, tiền có thể mua được rất nhiều thứ mà trước kia không thể dùng tiền để mua. Lần trước một lò ra năm viên đã là lần phát đạt nhất từ khi Tô gia ta đạt được đan phương, giúp cho Tô gia trở thành nhất đẳng thế gia ở Thiên Sơn đế quốc. Lần này luyện được 6 viên, sự hưng thịnh của Tô gia chắc chắn sẽ kéo dài, thậm chí vượt qua dĩ vãng. Tam tiểu thư, lần này gia tộc quyết định ban cho cháu 1 khỏa đan dược, bây giờ hãy nhận lấy."

Nội tâm Tô Thi Yên rất kích động nhưng vẫn giữ lễ độ, lập tức đứng dậy, nhìn thoáng qua canh thịt cùng thịt sườn trên bàn, sau đó khẽ chu môi rồi rời khỏi nhà ăn.

Sau khi rời khỏi nhà ăn, đi đến một đoạn đường vắng vẻ, trong nháy mắt trên người cô đã có thêm một viên thuốc lóng lánh như ngọc to cỡ quả trứng, thanh âm già nua kia lại vang lên:

"Lập tức ăn vào đi, quá trình cải biến Tiên Thiên tố chất thân thể, cháu sẽ không nhận thức được. Hơn ba tháng sau, đợi cho đủ một trăm ngày, cháu hãy bế tử quan một tuần lễ, tĩnh tâm vô niệm, công hiệu của đan dược sẽ đạt đến mức lớn nhất, ăn ngay đi."

Tô Thi Yên tự nhiên không dám chậm trễ, huống hồ cô cũng biết, chủ nhân của thanh âm già nua kia sẽ không để cho cô mang đan dược đi. Một là không an toàn, hai là vì phòng ngừa vạn nhất, phải biết rằng đan dược này gắn liền với hưng thịnh của gia tộc, một chút tin tức cũng không được truyền ra ngoài. Chỉ có dòng chính trong gia tộc như cô mới biết được chút ít, cô cứ nghĩ truyền thuyết chỉ toàn bịa đặt nhưng đến lúc này mới biết đó là sự thật, sao có thể mang đi nơi khác được chứ?

Tô Thi Yên lập tức phục dụng đan dược, vừa vào miệng nó lập tức hóa thành một loại chất lỏng như rượu trôi qua cổ rồi xuống tới bụng, trong chốc lát đã biến mất tăm tích, đến lúc này thanh âm già nua kia mới thở phào nhẹ nhõm, nói:

"Như vậy, nhiệm vụ của lão già này đã hoàn thành, Tam tiểu thư, gia tộc chờ đợi tin tốt của cháu, đừng làm cho gia tộc thất vọng đấy."

"Đội ơn gia tộc đã tài bồi."

Tô Thi Yên chắp tay, cúi đầu thật sâu, miệng nói:

"Nhất định sẽ khắc ghi công ơn của Tô gia…"

"… Vạn lần chết cũng không quên!"

( Trăm ngày nữa sao… Chắc không kịp ngày sinh nhật của tên ngốc kia rồi… )

Không hiểu sao, trong lòng Tô Thi Yên lại nghĩ đến hình ảnh một tên ngốc kia đem một bộ quyền pháp bất nhập lưu luyện đến đại thành…

Chú thích:

1/Phú nhị đại: “Thế hệ con nhà giàu thứ hai” (phú nhị đại) là thuật ngữ dùng để chỉ các cậu ấm, cô chiêu thuộc thế hệ 8X của các chủ công ty, tập đoàn hoặc con cái cán bộ làm to ở Trung Quốc có lối sống ngạo mạn, vô đạo đức, bên mình gọi là con ông cháu cha.

2/Bế tử quan: bế quan vì mục đích gì đó, không thành công sẽ không xuất quan, cho tới khi chết mới thôi.

Lời bình:

Đại tỷ kia đóng vai trò gì trong cuộc sống của Hách Khải, hắn có luyện thành nội lực khi Tô Thi Yên xuất quan hay không? Thế giới nào cũng vậy, người thường không thể nào sánh với “thế gia” được. Hệ thống và các tuyệt học võ công sẽ giúp hắn như thế nào khi phải đối mặt với các “thế gia”? Hãy đón đọc các chương tiếp theo của Hiệp Hành Thiên Hạ được thực hiện bởi nhóm Vô Hạn Chi Tâm tại địa chỉ facebook Vô Hạn Thế Giới!

Quyển 1 - Chương 7: Luận công phu và lời hứa!

Dịch: Talasoixanh

"Khá lắm!"

Tiết Na kinh hãi thét lên một tiếng, toàn thân lùi mạnh về sau. Hơn nữa, cô cũng không lùi lại theo đường thẳng tắp mà là vừa lùi vừa tránh sang hai bên theo một loại nhịp điệu hoặc quy luật nào đó, làm cho mấy quyền tiếp theo của Hách Khải không thể nào chạm đến cô.

“Quyền lực liền mạch, sau khi đánh ra thì lực đạo liên miên không dứt! Thiên phú lắm, chăm chỉ lắm, tài hoa lắm! Không ngờ Hách huynh đã luyện bộ quyền pháp này đến cảnh giới đại thành rồi, chỉ cần tiến thêm một bước đã đến cảnh giới đăng phong tạo cực, rất tốt!”

Ở bên cạnh, Lý Phan Thành thấy vị hôn thê của mình bị một quyền đánh lui nhưng lại lớn tiếng trầm trồ khen ngợi, Tiết Na nghe thấy thì đen hết cả mặt. Chẳng qua, đây chính là cuộc đối chiến của võ giả, tuy rằng Tiết Na khó chịu nhưng cô cũng có võ phẩm (1) của mình nên sẽ không gây chuyện ồn ào cãi nhau. Nhưng vậy cũng không đồng nghĩa với việc cô cúi đầu nhận thua. Chợt thấy chân của cô khẽ chuyển một cái, hai chân giống như kề sát mặt đất nhưng lại không hề chạm đất, cứ như vậy trượt về phía Hách Khải, tốc độ vô cùng nhanh.

“Hách huynh đệ cẩn thận, đây là Linh Xà bộ pháp, tốc độ rất nhanh, góc độ rất hiểm!” Lý Phan Thành thấy vậy thì lại lớn tiếng nhắc Hách Khải. Dù sao thì Hách Khải cũng chỉ sử dụng một bộ quyền pháp không được xếp hạng mà thôi.

Là con dâu của nhà họ Lý tại thủ đô – tuy hiện tại thì mới chỉ là vị hôn thê nhưng Tiết Na đã có tư cách học được đầy đủ các loại võ học của nhà họ Lý. Linh Xà bộ pháp này chính là một trong số đó, nếu dựa theo phân chia phẩm cấp thì đây cũng được coi là một bộ kinh công hạng một rồi.

Nhưng Hách Khải vẫn sừng sững bất động, đứng thẳng tại chỗ. Nhìn Tiết Na đang lắt léo vọt về phía mình nhưng hắn vẫn mặc kệ, không để ý. Dù Tiết Na công kích hướng nào đi nữa thì nắm đấm của hắn vẫn nhằm đánh thẳng về phía đầu nàng.

Mấy lần tấn công của Tiết Na đều vì vậy mà không thành công, phải lùi lại. Công kích của cô cùng lắm cũng chỉ làm Hách Khải bị thương da thịt. Vì cả hai đều không có nội lực, nên chỉ có thể dựa vào lực lượng của thân thể và lực đạo của chiêu thức ngoại công mà mình rèn luyện hay còn gọi là ‘nội lực giả’ của nội gia quyền. Loại lực lượng đó tuy rằng cũng lớn nhưng lại không có tính kéo dài, cơ bản là mỗi chiêu mỗi thức đều chỉ có lực lượng của mỗi chiêu mỗi thức đó mà thôi. Trừ khi luyện bộ ngoại công này tới mức đại thành, lúc đó lực đánh ra sẽ liền thành một mạch, đồng thời liên tục không dứt. Chính vì vậy mà nếu cô đánh trúng thì chỉ có thể làm bị thương Hách Khải, nhưng nếu cô bị một quyền đã luyện tới đại thành của hắn đánh trúng đầu thì cô chết chắc. Dù đây là luận bàn, sẽ ‘hạ thủ lưu tình’ nhưng một khi bị đánh trúng thì cô vẫn sẽ thua. Đây là cuộc đọ sức của võ giả, cô không thể mặt dày tới mức nhất quyết không chịu nhận thua.

Sau mấy lần công kích như vậy, Tiết Na đã hận đến nghiến răng nghiến lợi. Nên biết rắng, một năm trước kia, cô đọ sức cùng Hách Khải thì hầu như chỉ cần mấy chiêu là đã có thể chế ngự tên em trai này. Ai ngờ chỉ vẻn vẹn một năm trời, khi Hách Khải luyện bộ quyền pháp bỏ đi kia đến đại thành thì cô lại không làm gì được hắn. Lẽ nào lại như vậy!

Phải biết rằng, mục đích lần này cô về chính là thuyết phục Hách Khải chuyển sang luyện một bộ võ công khác. Thậm chí, cô đã lấy từ Lý gia một bộ quyền pháp loại hai tốt nhất, chỉ cần Hách Khải đồng ý gia nhập quân đội, làm binh sĩ của Lý Phan Thành thì sẽ có thể tu luyện môn quyền pháp này. Hơn nữa, với tư cách là em trai của cô, cộng thêm việc cô hiểu rõ tính tình hắn ra sao nên sẽ không lo lắng vấn đề trung thành gì đó, vậy thì cũng được xem là dòng chính của Lý gia rồi! Thành tựu trong tương lai sẽ không thể đoán nổi!

Nhưng điều kiện tiên quyết là cô phải đánh cho hắn phục đã! Nếu không, hắn mà cảm thấy bộ quyền pháp bỏ đi này luyện đến đỉnh cao cũng có tiền đồ, vậy thì với tính cách của Hách Khải, hắn chắc chắn sẽ không chịu chuyển sang luyện võ công khác đâu.

Nghĩ tới đây, Tiết Na cắn mạnh răng một cái, dưới chân vẫn sử dụng Linh Xà bộ pháp nhưng hai tay lại chợt vặn vẹo, vung vẩy như không có xương, đồng thời cổ của cô cũng làm một tư thế rất quái lạ. Trong nháy mắt, cô lao thẳng về phía nắm đấm của Hách Khải như thể bất chấp tất cả. Sau đó, lúc nắm đấm chuẩn bị đánh trúng đầu như vài lần trước thì cổ cô chợt vặn đi, lách cái đầu sang một bên, sượt qua bên cạnh nắm đấm của Hách Khải. Cùng lúc đó, hai tay cô như hai cái roi đánh lên thân thể Hách Khải.

“Ầm! Ầm!”

Một tiếng nổ vang, cũng không phải tiếng cánh tay Tiết Na đánh trúng người Hách Khải mà là có một bóng người cực nhanh xuất hiện ra giữa hai người họ. Người này một tay nâng cánh tay Hách Khải, một tay đẩy Tiết Na ra, làm cô lùi lại bảy tám bước, chút nữa thì ngã ra đất.

“Hồ đồ! Bây giờ ngươi đã dám sử dụng được Linh Xà Quyền sao? Muốn tự tổn thương căn cơ bản thân à?”

Người xuất hiện giữa hai người chính là Lý Phan Thành. Cho đến lúc này, Hách Khải mới giật mình phát hiện lúc nãy, chỉ trong nháy mắt mà Lý Phan Thành đã vượt qua khoảng cách hai mươi mét, chạy thẳng vào khu vực chiến đấu của Hách Khải và Tiết Na. Mặt đất ngay chỗ hắn đứng lúc nãy bị dẫm lõm xuống thành một hố nhỏ, hơn nữa còn có thể đồng thời ngăn cản chiêu thức của hai người. Tốc độ này, lực lượng này, lực khống chế thế này quả thật đã vượt quá nhận thức của người bình thường rồi. Chẳng lẽ đây là… nội lực hay sao?

Lý Phan Thành trước tiên là nhìn Hách Khải, sau đó ôm quyền mỉm cười nói: “Để cho Hách huynh chê cười rồi, nội tử (2) vô ý, cưỡng ép sử dụng Linh Xà Quyền, xin hãy chờ ta một lát.”

Nói xong, hắn liền bước đến cạnh Tiết Na, sau đó hai tay liên tục vỗ vào trên người cô. Càng đập xuống thì bàn tay cũng càng trở nên ửng đỏ, mà toàn thân hắn cũng dần ướt mồ hôi… Qua một phút, hắn mới từ từ thu khí, còn Tiết Na thì cũng lập tức phun ra một bụm máu.

Vừa ói ra xong, cô đã nói ngay với Hách Khải: “Ta thắng rồi, đúng chứ?”

Hách Khải cũng không phủ nhận được, chỉ có thể gật đầu nói: “Đúng, đại tỷ thắng. Vừa rồi… Lý huynh đã là cường giả Nội Lực Cảnh rồi ư?”

Tiết Na lắc đầu nhưng trên mặt tràn đầy kiêu ngạo: “Không, còn chưa đến Nội Lực Cảnh, chẳng qua là hắn mới đột phá đến Chuẩn Nội Lực Cảnh trong năm nay mà thôi. Chuyện này cũng bình thường thôi, nếu ngươi chịu đổi công phu khác thì với thiên phú và sự chăm chỉ của mình, không lâu sau cũng sẽ trở thành chuẩn Nội lực cảnh thôi.”

“Thế mà vẫn chưa phải là cường giả Nội lực cảnh ư?”

Hách Khải có chút líu lưỡi. Trong chín năm này, hắn cũng xem qua một ít sách vở về võ học của thế giới này. Nhất là trong trường cũng có bộ môn võ học, nên hiển nhiên là hắn cũng biết cảnh giới Chuẩn Nội Lực Cảnh là gì. Đó là khi một người đã tôi luyện cơ thể tới tận cùng, mỗi tấc cơ thể đều có thể khống chế bằng cảm giác, còn khí huyết, lực lượng, giác quan… đều đã đạt đến giới hạn cao nhất của nhân loại. Hơn nữa còn có thể ngưng tụ lực lượng tại đan điền, hình thành một loại lực lượng ngưng tụ ở dạng một quả cầu khí, còn có thể dùng khí huyết để tôi luyện đến những bộ phận khó tôi luyện trên thân thể, hoặc dùng để chữa trị những nội thương đã mãn tính trong quá trình luyện võ cũng như chiến đấu. Một cường giả Chuẩn Nội Lực Cảnh như vậy được người đời xưng tụng là có thể ‘một mình địch được trăm người’.

Với sự hiểu biết của Hách Khải – chính là những gì hắn biết được từ các loại tiểu thuyết trên Địa Cầu trước khi xuyên việt tới đây – thì những cường giả cao nhất của võ thuật truyền thống Trung Quốc như là Kim Đan, Cương Khí hay ‘không sợ thần thánh’ gì gì đó có lẽ chính là Chuẩn Nội Lực Cảnh ở đây… Như vậy thì cái gọi là cường giả Nội Lực Cảnh còn mạnh mẽ tới mức nào đây?

Lúc này, Lý Phan Thành sau khi điều tức một lúc thì khi mở mắt. Trong mắt hắn ánh lên tia sáng làm cho Hách Khải không dám nhìn thẳng nhiều. Chẳng qua cái ánh sáng này chỉ lóe lên trong nháy mắt rồi liền bình thường lại, lúc này Lý Phan Thành mới cười nói: “Hách huynh, mục đích hai ta đến đây hẳn là ngươi cũng đoán được một chút. Ta cũng không nói loanh quanh để bêu xấu nữa. Không bằng thế này, ta sẽ nói cho ngươi nghe một ít chuyện liên quan đến võ công, Chuẩn Nội Lực, Nội Lực Cảnh được không? Coi như ta bồi tội cho sự thất lễ của nội tử lúc nãy.”

Hách Khải mừng thầm, liền nói: “Vậy thì ta cung kính không bằng tuân mệnh rồi.”
Lúc này, Lý Phan Thành lại nhìn trời, cười nói: “Ta thấy sắc trời cũng vừa tối, chắc là Hách huynh cũng chưa dùng cơm tối? Chúng ta đã đặt bữa tối rồi, không bằng cùng đi?”

Hách Khải chỉ chần chừ một chút rồi cũng gật đầu đồng ý. Chẳng qua là trong đầu hắn vẫn hiện lên hình ảnh của món canh thịt cùng xương sườn ở trong phòng. Đáng tiếc…

Cứ như vậy, ba người cùng đi xe đến một con đường sầm uất, sau đó lại được Lý Phan Thành dẫn vào một con đường nhỏ tĩnh mịch. Cuối con đường này có một quán ăn cổ kính và dường như Lý Phan Thành là khác quen ở nơi này. Sau khi đi vào quán, hắn liền dẫn hai người đi thẳng đến một gian phòng làm bằng gỗ đàn hương. Sau đó, tuy không có nhân viên đến hỏi mà cũng không ai gọi món nhưng chỉ mấy phút sau, đã có rất nhiều món ăn tuyệt hảo được nhân viên mang lên trên bàn.

“Món ăn làm từ dược liệu của nơi này có thể coi là số một, số hai tại thủ đô đấy. Ngoại công mà Hách huynh luyện là ngạnh quyền, tốn nhiều năng lượng của cơ thể, vậy nên cứ ăn nhiều một chút, đừng ngại.” Lý Phan Thành nói xong lời này thì cũng không nhiều lời thêm nữa, cầm đũa gắp rau. Sau khi thức ăn vào miệng, hàm răng như đang mài dao, nghiến vài cái là nuốt luôn. Sau đó cũng không thấy nói một câu nào, cả bàn thức ăn đều thấy bóng đũa của hắn loang loáng.

Hách Khải lúc này cũng không khách khí nữa. Thực ra thì hắn đã đói meo từ lâu rồi, vậy nên cũng chẳng để ý tới nhã nhặn hay là ý tứ gì, cứ thấy trên bàn có cái gì là gắp lấy, miệng nhai liên tục không dừng, cả tâm trí đều tập trung vào việc ăn cho thật mạnh.

Cả ba đều là người luyện võ, nên dù là Tiết Na cũng ăn rất khỏe. Ba người ăn hết tròn năm bàn đồ ăn, trong đó còn có rất nhiều vị thuốc quý giá, chim lạ thú quý đủ cả. Theo Hách Khải đoán thì giá của bữa cơm này ít nhất cũng phải một trăm, thậm chí hai trăm nghìn đồng. Dù sao thì người ta mời khách nên hắn cứ thả bụng mà ăn! Hắn đoán chừng mình đã ăn gấp hai lần Tiết Na, nhưng có lẽ cũng chỉ bằng một nữa phần của Lý Phan Thành mà thôi. Điều này làm cho Hách Khải phải thầm giật mình, sức ăn của cái tên Lý Phan Thành này cũng lớn thật đấy!

Sau khi ăn xong thì có nhân viên mang trà thơm lên, rồi lẳng lặng rời khỏi phòng. Lý Phan Thành uống mấy ngụm lớn nước trà rồi mới nói: “Để cho Hách huynh chê cười rồi. Từ sau khi đạt tới Chuẩn Nội Lực Cảnh thì cơ thể lại tiêu tốn càng nhiều năng lượng, lượng cơm mỗi ngày đều tăng rất nhiều. Hơn nữa, mấy loại ngũ cốc, thịt cá bình thường đều không thể bổ sung đủ dinh dưỡng. Đương nhiên, đây cũng là tiền đề cho lời ta sắp nói.”

Hách Khải liền ôm quyền nói: “Tại hạ xin rửa tai lắng nghe!”

Lý Phan Thành liền khoát tay cười nói: “Không cần nghiêm túc như vậy, coi như là việc nhà thôi. Nội tử của ta cũng như chị gái của ngươi, ngươi cũng giống như em vợ của ta, thế nên không cần nghiêm túc như vậy.”

“Võ công! Những thứ cần nói tới rất nhiều, chỉ sợ nói liên tục mấy ngày đêm cũng không hết. Vậy thì trước tiên ta nói một chút về cấp độ của người luyện võ đi”.

Lý Phan Thành trầm tư một lúc, rồi tiếp tục nói ra: “Trước tiên là nói về người thường, nếu người thường không luyện võ thì lúc đánh nhau sẽ chỉ biết vung tay múa chân loạn xạ, thân thể sẽ không có cái gọi là chuyển động, né tránh, chuyển hướng gì cả. Cứ người nào lực lượng lớn, người nào thân thể cao to thì người đó thắng. Cho dù tốc độ của ngươi nhanh hơn đối phương một chút nhưng thân thể lại nhỏ hơn thì lúc đánh nhau, căn bản là người nhỏ thua rồi. Cấp độ của người thường là chỉ dựa vào tố chất của thân để phân định thắng thua mà thôi.”

“Tiếp theo là người luyện võ! Khi luyện tập công phu thì dù là ngoại gia ngạnh công hay là nội gia thể thuật thì lúc tập luyện sẽ sinh ra chiêu thức. Kỳ thật, cái gọi là chiêu thức cũng rất rộng lớn, có nhiều người cho rằng, các loại chiêu thức chính là những chuỗi động tác võ thuật. Tưởng tượng như khiêu vũ vậy, cứ một hai ba bốn thôi. Đây là sai lầm về mặt nhận thức! Nếu thật sự bày ra mấy động tác mà thành võ công, vậy lúc người đang múa may cho đủ động tác mà người ta bỏ chạy hay lấy ra vũ khí tầm xa tấn công thì ngươi phải làm sao đây?”

“Thứ gọi là chiêu thức thật ra có hai tác dụng. Một là rèn luyện một số bộ phận trên thân thể. Ví như bộ quyền pháp của Hách huynh, theo ta thấy thì chiêu thức trong đó rèn luyện cánh tay, eo, chân ba chỗ, đúng chứ? Vì thế, ba bộ phận này của Hách huynh so với người thường thì mạnh mẽ hơn rất nhiều.”

“Tác dụng thứ hai của chiêu thức chính là chiến đấu và di chuyển trong chiến đấu. Thật sự không phải để bày ra mà là để sử dụng. Cũng như lúc ta xem Hách huynh đối kháng với nội tử, quả đấm của ngươi đều đánh về đầu cô ấy, nhưng sao ngươi lại có thể tìm đúng vị trí này? Phải biết rằng, bộ pháp mà nội tử sử dụng chính là Linh Xà bộ pháp, tốc độ rất nhanh. Nếu trong khoảng cách ba mét thì đủ làm cho mắt người bình thường chỉ thấy được cái bóng. Đừng nói là tìm được vị trí của cô ấy, người bình thường có lẽ chỉ chớp mắt đã bị đánh trúng. Ta thấy cái mà Hách huynh sử dụng chính là chiêu thức của quyền pháp ấy. Giống như động tác này...”

Nói đến đây, Lý Phan Thành liền đứng lên, đi tới đứng thẳng tại một chỗ trống, sau đó chân phải giữ nguyên vị trí, chân trái trượt trên mặt đất, tốc độ rất nhanh. Hơn nữa còn chuyển phía đối diện của mình sang một hướng khác một cách rất tự nhiên.

“Chính là như vậy, đây thật ra chính là cách sử dụng chiêu thức bộ pháp mà ngươi vẫn luyện tập. Đồng thời lúc ngươi vung quyền thì phần trong của cánh tay sẽ tự động hạ thấp một chút, sau đó khi chuyển động có thể dùng tốc độ nhanh nhất để phòng ngự điểm yếu ở ngực. Thật ra đây chính là chiêu thức trong quyền pháp của ngươi, những thứ này bình thường đều được tổ hợp trong các động tác của ngươi. Trong một bộ công phu, thì cái gọi là luyện pháp và đấu pháp, chính là một cái thì tổ hợp tất cả cùng một chỗ, một cái khác lại là tách ra nhiều chi tiết nhỏ rồi linh hoạt sử dụng. Làm được vậy mới đủ tư cách để được gọi là võ giả, nếu không làm được thì chỉ là ‘người chết đánh quyền, đánh một thứ quyền không có sức sống, thứ quyền của người chết’ mà thôi, không đáng để nhắc tới.”
Nói xong, Lý Phan Thành lại ngồi xuống, ôn hòa cười nói: “Đây chính là sự khác nhau giữa người thường và võ giả. Chúng ta sử dụng chiêu thức để rèn luyện thân thể, nói theo kiểu hiện đại thì chúng ta đang dùng tư thế và cách thức khoa học để tôi luyện thân thể, nhờ vậy mà hiệu suất tôi luyện sẽ gấp trăm, gấp ngàn lần người thường. Sau đó, khi ta chiến đấu, bởi vì trước đó đã luyện tập trăm, ngàn lần nên chiêu thức võ công đã ăn sâu vào thân thể và linh hồn của chúng ta. Gần như chúng ta không cần suy nghĩ, cứ theo bản năng mà sử dụng động tác phù hợp nhất với thân thể như tư thế công kích, phòng thủ hay tránh né. Vì thế, nếu đạt đến cấp độ võ giả thì không còn là so xem ai khỏe hơn ai mà là so xem chiêu thức của ai thuần thục hơn, chiêu thức của ai mạnh hơn, ai tôi luyện thân thể tốt hơn. Đây chính là con đường sinh tử mà nhân loại đã dùng trí tuệ để tìm ra, là thứ có thể giúp cho kẻ thân thể nhỏ yếu hơn có thể đánh thắng đối thủ to lớn. Đó chính là công phu!”

Hách Khải nghe vậy thì liền cẩn thận suy nghĩ lại. Trên thực tế, trong chín năm ở thế giới này, hắn đều toàn tâm toàn ý cho La Hán Quyền: một nghìn lần, mười nghìn lần, một trăm nghìn lần… đến giờ đã đánh hơn mười triệu lần rồi. Vì vậy mà bộ La Hán Quyền này dường như đã biến thành một bộ phận của cơ thể hắn, những chiêu thức trong La Hán Quyền đến nay đã được cơ thể hắn vận dụng như bản năng, đã không còn sự khác biệt giữa luyện pháp và đấu pháp nữa rồi. Nhưng lúc này, khi lắng nghe Lý Phan Thành một cách cẩn thận, hắn như chợt cảm thấy bừng tỉnh. Đúng là khi chiến đấu, hắn không hề phô bày hết tất cả mọi thứ của chiêu thức, mà chỉ là căn cứ vào tình hình chiến đấu để sử dụng những kỹ xảo nhỏ bên trong chiêu thức. Ví như quyền, cánh tay, chân, hay là thân pháp gì gì đó. Cái này có lẽ cũng giống như trong Tiếu Ngạo Giang Hồ, lúc đầu khi Phong Thanh Dương dạy Lệnh Hồ Xung, cũng nói những lời như thế với gã.

“Xin thụ giáo.” Hách Khải liền đứng lên, ôm quyền thi lễ nói ra.

Mà Lý Phan Thành vốn luôn lịch sự, khách khí thì giờ đây lại đĩnh đạc ngồi yên nhận lễ của Hách Khải, sau đó hắn mới cười nói: “Ngồi đi, ngồi đi. Chúng ta tiếp tục.”

Tiết Na ở bên cạnh cũng nói: “Đúng rồi, nói điểm chính đi. Điểm chính vẫn quan trọng hơn!”

Lý Phan Thành cũng không để ý, tiếp tục nói: “Hách huynh, ta và nội tử muốn khuyên ngươi đổi công pháp. Đây chính là điều tiếp theo mà ta muốn nói. Vừa rồi đang nói tới chiêu thức, một tác dụng lớn của nó là để tôi luyện cơ thể trong quá trình luyện tập, và mức độ tôi luyện của mỗi chiêu thức là nhiều, ít khác nhau. Tiếp theo là uy lực phát huy ra lúc chiến đấu. Vì sao công pháp lại được chia thành hạng hai, hạng ba, thậm chí hạng chín thấp nhất và không được xếp hạng? Nguyên nhân chính là ở đây! Bộ võ công này của Hách huynh chỉ có thể tôi luyện ba bộ phận cơ thể, kỹ xảo, chiêu thức có thể dùng lúc chiến đấu cũng rất ít. Cho dù Hách huynh đã luyện bộ quyền pháp này tới cảnh giới đại thành thật, nhưng ngươi thử tự hỏi lòng mình xem: ngươi có thể cản được ba chiêu của Linh Xà Quyền hay không?”

Hách Khải không nói, hồi tưởng lại cảnh thân thể Tiết Na tùy ý vặn vẹo khi cô sử dụng Linh Xà Quyền. Hắn gần như không thể cảm nhận được hướng di chuyển và tấn công của đối phương. Hơn nữa, tốc độ của Tiết Na cũng nhanh đến đáng sợ nên chắc hẳn lực công kích cũng sẽ cao tới mức dọa người. Cuối cùng, hắn lắc đầu nói: “Không ngăn được! Đừng nói là ba chiêu, nếu chiến đấu thật sự thì chỉ một chiêu là ta thua rồi.”

Lý Phan Thành khẽ gật đầu, thiện cảm với Hách Khải càng tăng nhiều. Đây chẳng những là một võ giả chân chính mà tính tình còn điềm tĩnh, không để bụng chuyện nhỏ. Hơn nữa, Lý Phan Thành cũng đã nghe rất nhiều chuyện cũ trong cô nhi viện từ miệng Tiết Na, biết được Hách Khải là một người có tình có nghĩa, giờ lại nhiều hơn một ưu điểm chính là dám đối mặt với sự thật.

Lý Phan Thành liền nói: “Đúng vậy, bộ Linh Xà Quyền này chính là võ học đỉnh cấp của Lý gia chúng ta, là công phu cần phải luyện để có thể tập được công pháp siêu hạng: Linh Xà Du Thân Chưởng (3). Bản thân Linh Xà Quyền cũng là một môn võ học hàng đầu trong hạng nhất, cần phải luyện đến thông suốt xương sống và 80% xương cốt của cơ thể mới có thể dùng để đối địch, nếu không thì chỉ có thể sử dụng các chiêu thức bình thường của nó mà thôi. Nói thật, lúc nãy nội tử chỉ có thể phát huy được nhiều nhất là 20 – 30% uy lực của Linh Xà Quyền mà thôi. Nếu để ta sử dụng thì thì ít nhất là có thể đỡ được một chiêu cường giả Nội Lực Cảnh. Hơn nữa, bộ võ công này còn tôi luyện tới tám mươi mốt vị trí trên cơ thể, ngoại trừ huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu thì ngay cả chỗ hiểm cũng có thể tôi luyện được. Trong lịch sử của Lý gia, ít nhất là có ba người chỉ luyện Linh Xà quyền chứ không cần tu luyện được Linh Xà Du Thân Chưởng mà đã bộc phát được nội lực. Đó chính uy lực của quyền pháp hàng đầu của hạng nhất.”

“Và phẩm cấp võ công, ngoại trừ hai điểm đó thì còn một tác dụng quan trọng nhất là tôi luyện thân thể. Thật ra, hiện tại chúng ta vẫn chỉ là đám loi nhoi mà thôi, còn cường giả chân chính quyết định vận mệnh của thế giới này vĩnh viễn vẫn là Nội Lực Cảnh. Mà một môn võ công tốt có thể tôi luyện càng nhiều bộ phận thân thể thì sẽ khiến khả năng bộc phát nội lực càng lớn. Mặc dù không tiến vào được Nội Lực Cảnh – vì dù sao muốn thành Nội Lực Cảnh thì phải cần ba phần chăm chỉ, ba phần võ công, ba phần thiên phú và một phần số mệnh nữa, nhưng một môn võ công tốt vẫn có thể giúp người ta đạt được Chuẩn Nội Lực cảnh, cũng chính là đỉnh cao nhất của người thương. Vì thế…”

“Hách huynh, ta nói thẳng thế này: chỉ cần ngươi chịu đổi võ công, rồi theo chúng ta vào quân đội. Như thế ngươi mới có thể toàn tâm sử dụng năm năm để tu hành võ công chúng ta đưa. Sau đó năm năm sau nữa, ta sẽ truyền bộ Linh Xà Quyền này cho ngươi. Không biết ý định của ngươi ra sao?”

Tiết Na ở cạnh lập tức khẽ hô một tiếng, nhưng sau đó cũng không nói gì thêm, còn Hách Khải cũng đã hơi xiêu lòng. Tốt xấu gì thì hắn cũng đã sống ở cái thế giới này chín năm, biết rõ một ít kiến thức thông thường của thế giới này, vậy nên cũng hiểu rõ bộ Linh Xà Quyền này quý giá tới mức nào. Tuy nói chính phủ các nước của thế giới này đều phát triển mạnh phong trào ‘toàn dân luyện võ’, nhưng dù sao thì những võ công đẳng cấp cao vẫn chỉ nằm trong tay những gia tộc, môn phái, và đám quyền quý mà thôi. Tầng lớp bình dân chỉ có thể mua được những loại võ công hạng ba phổ biến trên thị trường, ví dụ như võ công mà trường học phát chính là võ công hạng ba điển hình. Còn võ công hạng hai thì giá rất đắt, mà nếu là cao cấp trong hạng hai thì càng vô cùng quý, thậm chí nếu tầng lớp bình dân có được thì còn có thể dẫn tới họa sát thân.

Còn những võ công hạng nhất thì chắc chắn không lưu hành trên thị trường, dù cho có cũng chỉ ở chợ đen hay hội đấu giá mới thấy qua, đa phần đều do các gia tộc, môn phái, đám quyền quý thu thập và lũng đoạn. Còn về võ công hạng nhất cao cấp thì sợ rằng đám nhà giàu kìa cũng chỉ có rất ít. Võ công ở tầng thứ này hầu như chỉ kém chút ít với võ công trấn tông, trấn tộc mà thôi, giá trị của thứ đó lớn đến không thể tưởng tượng nổi. Nhìn bộ dạng của Tiết Na thì có lẽ võ công lúc đầu mà hai người họ muốn đưa cho hắn cũng không phải là Linh Xà Quyền, nhưng hình như Lý Phan Thành nể mặt Tiết Na hoặc hắn đánh giá cao việc Hách Khải luyện La Hán Quyền đến đại thành nên đổi ý. Nhưng mặc kệ như thế nào thì phần nhân tình này cũng quá lớn, dùng tục ngữ mà nói thì đây cũng có thể coi như là ơn tái tạo rồi.

Chỉ tiếc là Hách Khải có đạo tâm và con đường của chính mình. Tuy rằng hắn có hơi thèm muốn bộ Linh Xà Quyền này, nhưng nếu so sánh thì đoán chừng bộ quyền pháp này chỉ mạnh hơn một chút so với những võ công trung cấp của hệ thống có hệ số quyền pháp khoảng 70 điểm thôi. Nó thậm chí không thể bằng những võ công yếu nhất có hệ số 100 điểm. Phải biết rằng những võ công mạnh nhất có hệ số 100 đều nổi tiếng như Tu Di Sơn Thần Chưởng và Thiên Sơn Lục Dương Chưởng của phái Tiêu Dao đó.

“… Đây là đại ân a.” Hách Khải thở dài, đối phương đã nói chuyện này đến mức như vậy, bây giờ hắn cũng không biết làm sao để từ chối. Cuối cùng chỉ có thể nói: “Đại tỷ, Lý huynh, ta biết rõ làm thế này có vẻ như đang không biết điều, nhưng xin cho ta thêm ba tháng nữa. Ba tháng sau chính là sinh nhật mười chín tuổi của ta, nếu như… Sau sinh nhật mười chín tuổi, ta sẽ làm theo ý của hai vị.”

Tiết Na mất hứng quăng cho Hách Khải một câu: “Nếu như cái gì hả? Là muốn luyện bộ quyền pháp đó đến cảnh giới đăng phong tạo cực phải không? Ta nói này, có ai đầu óc tối tăm như ngươi không!? Ngươi có biết rằng chồng ta sẽ phải gánh chịu bao nhiêu trách nhiệm khi đồng ý truyền cho ngươi bộ Linh Xà Quyền này không hả? Nói không chừng hôm nay trở về, hắn sẽ bị phạt quỳ đấy!”

Lý Phan Thành mỉm cười vỗ nhẹ bàn tay nhỏ bé của Tiết Na, rồi mới lên tiếng: “Không sao. Hoãn lại ba tháng cũng không sao cả. Hơn nữa, nếu có thể luyện một môn võ công đến cảnh giới đăng phong tạo cực thì cũng sẽ nâng cao nhận thức đối với võ công rất nhiều. Nên biết là đến bây giờ ta cũng chưa luyện được môn võ công nào đến cảnh giới đăng phong tạo cực. Một khi đã luyện đến đăng phong tạo cực, có lẽ cái bộ quyền pháp không được xếp hạng này sẽ được ngươi biến từ bỏ đi thành thần kỳ, ít nhất cũng sẽ có uy lực của quyền pháp hạng hai. Đến lúc đó, có khi chính ngươi có thể ‘sửa cũ thành mới’, tự nghĩ ra một bộ quyền pháp hạng hai khác cũng cũng nên. Như vậy thì… ba tháng! Đây là lời hứa của Hách huynh đúng không?”

Hách Khải miên man nghĩ về những ngày tháng bình thường sống trên Địa Cầu, nghĩ đến sự chán nản và tuyệt vọng khi mới đến thế giới này, lại nghĩ tới sự phấn khởi, những mộng tưởng đã giúp cho hắn có dũng khí sống tiếp… Thế giới này lớn như vậy, hắn muốn đi xem…

Nghĩ tới rất nhiều thứ nhưng khi nghĩ về hiện tại, nghĩ tới cuộc sống, nghĩ về Lâm Hùng vì hắn bôn ba, thường xuyên thấy Lâm Hùng mặt mũi bầm dập, cũng nghĩ tới những lời đã hứa với tên này: sau khi trở thành cường giả Nội Lực sẽ làm cho hắn nổi tiếng đấy, uống rượu cay đấy…

Còn có những điều chưa thể xác định hệ thống: tu hành Dịch Cân Kinh sẽ ngay lập tức có được nội lực? Giống như khi hắn chưa biết chút gì về võ công, nhưng chỉ đồng ý học La Hán Quyền là lập tức có được kỹ năng La Hán Quyền cấp 1…

Có rất nhiều, rất nhiều điều làm cho trong thâm tâm Hách Khải đưa ra quyết định. Nếu đến sinh nhật của bản thân, hắn tu luyện La Hán quyền đến đăng phong tạo cực nhưng vẫn không thể nào tu luyện được Dịch Cân Kinh, hoặc tu luyện nhưng không thể nào trực tiếp có được nội lực thì hắn sẽ vứt bỏ hệ thống, sau đó sẽ dùng đôi chân của chính mình để bước đi trên cái thế giới này, dùng võ công của thế giới này để phấn đấu, cho dù là vì bản thân hắn, hay vì Tiết Na, hay là vì Lâm Hùng đi nữa…

Hách Khải ôm quyền, trịnh trọng nói.

“Đúng!”

Lời bình:Vậy là chỉ còn ba tháng nữa, định mệnh kiếp này của Hách Khải sẽ tới! Liệu cuộc đời hắn sẽ đi theo hướng nào? Cùng đón đọc tiếp Hiệp Hành Thiên Hạ được thực hiện bởi nhóm Vô Hạn Chi Tâm tại địa chỉ facebook Vô Hạn Thế Giới.

Chú thích:1. Võ phẩm: có thể coi là “đức hạnh” của người luyện võ, ví như thượng võ, chơi đẹp, v.v... 2. Nội tử: nói về vợ mình một cách văn hoa, thường do người thuộc gia đình gia giáo sử dụng. 3. Đẳng cấp võ công: Đến nay đã biết được đẳng võ công trong truyện được chia như sau: - Siêu hạng ( như Linh Xà Du Thân Chưởng) > Hạng nhất (như Linh Xà Quyền) > Hạng hai > Hạng ba ( như võ công do trường học phát) > Hạng bốn >... > Hạng chín > Không được xếp hạng (do quá tệ, vd như La Hán Quyền ^^ ) Võ công siêu hạng có lẽ được xem như những báu vật trấn phái, như Linh Xà Du Thân Chưởng của Lý gia, muốn luyện được thì trước hết phải luyện Linh Xà Quyền.

Quyển 1 - Chương 8-1: Tan vỡ! (1)

Dịch: Sun

Sau cuộc nói chuyện ngày hôm đó, Hách Khải trở lại với ‘lịch làm việc’ hàng ngày của mình, đó chính là: đến trường, luyện quyền, ăn cơm, đi ngủ...

Mắt thấy độ thuần thục của La Hán Quyền càng ngày càng đến gần mức của Cực Cảnh (1), lòng Hách Khải cũng lại càng không yên. Dù sao thì chuyện này cũng sẽ thật sự quyết định hướng đi của cuộc đời hắn... Tương lai rồi sẽ ra sao? Giấc mơ của hắn liệu có thể thực hiện được? Hay là sẽ phải dùng chính đôi chân của mình, lê từng bước sống cuộc đời bình thường? Tất cả rồi sẽ được giải đáp trong khoảnh khắc La Hán Quyền đạt tới đăng phong tạo cực! Vậy thì làm sao hắn có thể tĩnh tâm cho được?

“Tâm của ngươi đang rối loạn. Hôm nay luyện tới đây thôi.” Tô Thi Yên cau mày nói.

Hách Khải thở dốc một hơi rồi ngước nhìn sắc trời. Lúc này là khoảng ba giờ chiều, tuy hắn vẫn có thể tiếp tục luyện quyền nhưng chỉ tiêu 5000 quyền của ngày hôm nay đã hoàn thành, hơn nữa trong lòng hắn thực sự cũng rất rối ren nên dứt khoát nghỉ sởm một chút. Nếu không, luyện tiếp cũng sẽ chỉ như mấy quyền cuối cùng vừa rồi của hắn: không đạt yêu cầu nên không nhận được dù chỉ một điểm kinh nghiệm, hoàn toàn là lãng phí thể lực.

Tô Thi Yên thấy Hách Khải thu dọn đồ đạc thì cau mày, cô nhìn về phía cây đại thụ in đầy dấu quyền của Hách Khải, nhất là dấu của mấy quyền cuối cùng. Bỗng nhiên, cô quay về phía Hách Khải hô to: “Xem kiếm!”

Khoảng khắc ‘điện quang hỏa thạch’ (2), một kiếm sáng ngời, dường như ánh chớp! Trong mắt Hách Khải chỉ còn thấy ánh sáng đó, nhưng chỉ chớp mắt sau đó, tất cả mọi thứ trước mặt lại trở về như bình thường, thiếu nữ tóc dài trầm lặng vẫn là thiếu nữ tóc dài trầm lặng như trước, bội kiếm của nàng cũng vẫn đang trên tay, kiếm không hề xuất vỏ và thiếu nữ vẫn cách hắn mười bước như trước.

“Vừa rồi... người mới rút kiếm ra đấy à?” Hách Khải kinh ngạc hỏi.

Tô Thi Yên không trả lời mà nhìn chăm chú Hách Khải rồi nói: “Ta quen ngươi đã được vài ngày, thấy mỗi quyền ngươi đánh ra đều có được sự tận tâm, mỗi quyền dường như đều là một câu tự vấn lòng mình. Đó cũng là nguyên nhân ta coi trọng ngươi. ‘Ai thành thật với võ thì võ cũng sẽ thành thật với hắn’, đó là lời bà nội ta – một cường giả Nội Lực Cảnh – thường nói khi dạy võ công lúc ta còn nhỏ... Người muốn ta thành thật với võ, thành thật với kiếm của ta, thành thật với lòng của ta. Vậy nên, khi ta nhỏ hơn ngươi lúc này nửa tuổi thì đã luyện được một bộ kiếm pháp hạng ba tới Cực Cảnh. Đó cũng là nguyên nhân vì sao ta giám sát và muốn ngươi theo ta học võ... Vì ta tin rằng ngươi cũng là kiểu người giống như ta. Nhưng hôm nay, ta đã rất thất vọng! Ta không nhìn thấy được sự tận tâm của ngươi. Ngươi... đang xỉ nhục chín năm khổ luyện võ công của chính mình đó sao!?”

Những lời này của Tô Thi Yên rất nghiêm khắc, nhưng Hách Khải lại chỉ im lặng lắng nghe. Thực ra, phương thức làm việc và suy tính của hắn hoàn toàn khác với những gì Tô Thi Yên suy đoán. Nguyên nhân khiến hắn ‘tận tâm’ luyện tập như vậy gồm vài điểm, đầu tiên là nếu hắn không chăm chú – hoặc theo cách nói của Tô Thi Yên là ‘không toàn tâm toàn ý vung quyền’ – thì hệ thống sẽ không cho hắn điểm kinh nghiệm! Điều này đã được hắn kiểm chứng vô số lần trong suốt chín năm qua. Thế nên làm sao hắn dám ‘không toàn tâm toàn ý vung quyền’ cho được?

Nguyên nhân nữa là vì hắn không có sự lựa chọn nào khác. Từ lúc ở cô nhi viện chín năm về trước, lúc đó không thân không thích, không có bất kỳ tiền đồ hay tương lai nào, thứ duy nhất hắn có thể tin vào chính là cái ‘phần mềm gian lận’ của mình – cái hệ thống này chính là toàn bộ tương lai của hắn. Thế thì làm sao hắn dám ‘không thành tâm’ đây?

Có điều, Tô Thi Yên nói như vậy chính là vì cô có ý tốt. Hơn nữa, ‘thành thật’ với võ đúng là một nhận thức quan trọng mà võ giả cần phải có. Tuy Hách Khải có hệ thống nhưng chắc chắn hệ thống không phải là vạn năng – ít nhất thì cái hệ thống này của hắn không phải vạn năng – vậy nên hắn nhất định phải có được nhận thức đó mới được. Hôm nay đúng là hắn đã sai lầm!

“Tạ ơn đã dậy bảo!” Hách Khải ôm quyền nói rất nghiêm túc.

Tô Thi Yên nhìn ánh mắt nghiêm túc của Hách Khải. Cô khẽ gật đầu rồi xoay người đi về hướng xa, Hách Khải cũng tự động theo sau cô. Hai người cùng đi về hướng ký túc xá, đi được một lát thì Tô Thi Yên đột nhiên hỏi: “Vừa rồi ngươi nghĩ tới chuyện gì vậy? Chuyện về ngày sinh nhất lần thứ mười chín sao?”

Hách Khải đã từng nói cho Tô Thi Yên biết rằng sinh nhật lần thứ mười chín sẽ là một ngày rất hệ trọng của hắn, sẽ là ngày hắn lựa chọn con đường tương lai của mình.Thật ra thì Tô Thi Yên đã điều tra rõ ràng cả tổ tông mười tám đời của Hách Khải rồi. Dù sao thì cô là dòng chính của một gia tộc rất lớn, mà thật ra còn là dòng chính của dòng chính nữa kia. Hơn nữa, nhà họ Tô còn là một trong những gia tộc lớn mạnh nhất của Thiên Sơn Đế Quốc. Vậy nên, cho dù đang ở Nước Cộng Hòa Lam Ảnh thì cô vẫn có thể sử dụng được rất nhiều tiện ích do gia tộc mình mang lại và các mối quan hệ chính là một trong số các tiện ích đó. Vì vậy, điều tra về gia thế, lai lịch của một kẻ hoàn toàn không có chút thế lực nào như Hách Khải là một việc quá đơn giản với cô.

Tuy rằng cô không tính đến chuyện truyền thụ võ công của gia tộc cho Hách Khải – thực ra là cô không được phép làm như vậy – nhưng cô cũng thực sự rất coi trọng Hách Khải. Hắn là một võ giả chân chính hiếm thấy! Tuy hiện tại chỉ đang luyện một bộ quyền pháp không được xếp hạng, nhưng chỉ cần đổi sang luyện một bộ võ công khác, vậy thì với thiên phú và tâm tính của hắn, thành tựu tương lai sẽ khó mà tưởng tượng nổi, khả năng trở thành cường giả Nội Lực Cảnh không hề nhỏ. Mà một cường giả Nội Lực Cảnh đại biểu cho điều gì thì một đệ tử thế gia như cô là người hiểu rõ nhất. Vậy nên, cho dù là vì tán thưởng hay là để kết một mối thiện duyên thì việc hiểu rõ về tâm tính, gia tộc, quá khứ của Hách Khải cũng là một điều vô cùng cần thiết.

Vậy nên Tô Thi Yên biết rõ Hách Khải là một đứa trẻ mồ côi, thân thế hết sức bình thường, mà đúng là cũng chỉ có trẻ mồ côi mới chịu đi luyện một bộ quyền pháp bỏ đi như vậy suốt chín năm trời. Có điều, hắn còn có một người chị cũng là trẻ mồ côi, hay nói chính xác hơn là một người chị kết nghĩa. Người chị này của hắn là vị hôn phu của Lý Phan Thành – trưởng tử của gia tộc họ Lý tại thủ đô.

Tô Thi Yên cũng tìm được một vài tin tức tình báo về mặt này. Người chị này của hắn tên là Tiết Na, cô ấy rất quan tâm tới hắn, tình cảm thân thiết như chị em ruột. Vậy nên Tiết Na luôn muốn đưa Hách Khải vào quân đội, hơn nữa còn là vào khu vực do Lý Phan Thành quản lý, mục đích rõ ràng là để Hách Khải dùng thân phận em vợ của Lý Phan Thành ra nhập vào gia tộc nhà họ Lý. Thế nhưng tới giờ Hách Khải vẫn từ chối chuyện này.

Tô Thi Yên thậm chí còn biết rằng một tháng trước, Tiết Na và Lý Phan Thành đã tới thủ đô một lần, còn cố ý đến trường đại học tìm Hách Khải – đó cũng là ngày Tô Thi Yên ăn Ngọc Cơ Đan. Hôm đó, thậm chí Hách Khải và Tiết Na đã đọ sức với nhau – điều này do chính Hách Khải nói cho Tô Thi Yên biết – vậy nên việc Hách Khải luyện một bộ quyền pháp đến cảnh giới đại thành sẽ không thể giấu được. Như vậy, cho dù vì Tiết Na xuất thân bình dân nên không hiểu chuyện quyền lực, nhưng Lý Phan Thành thì chắc chắn sẽ hiểu. Vậy nên, chỉ cần Lý Phan Thành không phải là thằng ngốc thì hắn chắc chắn sẽ tìm cách mời chào Hách Khải.

Em vợ, tính cách không tệ, tâm tính cũng không tệ, mà thiên phú luyện võ thì càng không tệ, quan trọng nhất còn là một võ giả chân chính, đó quả thực là một khối ngọc thô chưa được mài giũa! Như vậy là sẽ không cần phải lo lắng tới vấn đề trung thành, lại cũng không bị vấn đề liên hệ với gia tộc ảnh hưởng, thành tựu tương lai thấp nhất cũng sẽ là Chuẩn Nội Lực Cảnh. Người như vậy quả thật sẽ là sự giúp sức rất lớn cho Lý gia, khả năng rất cao sau này trở thành người ngoài họ tộc phụng sự cho Lý gia. Thậm chí nghe nói Lý gia âm thịnh dương suy, Lý Phan Thành có tới mấy người em gái, chỉ cần Hách Khải gật đầu đồng ý lời mời chào thì sau này thành người một nhà với họ Lý cũng là điều rất có thể…

Tô Thi Yên cảm thấy mình đã đoán được vướng mắc trong lòng Hách Khải: sau sinh nhật mười chín tuổi, có lẽ hắn sẽ phải có câu trả lời rõ ràng cho lời mời chào của Lý gia. Đó thực sự là một bước ngoặt lớn, quyết định con đường tương lai của hắn.

Hách Khải nghe thấy câu hỏi thì gật đầu nói: “Ừ. Những thay đổi sau sinh nhật mười chín tuổi của ta… Nói thật là ta rất lo lắng.”
“Lo lắng điều gì?” Tô Thi Yên điềm nhiên như không có chuyện gì, hỏi tiếp: “Về con đường tương lai mà ngươi sắp phải lựa chọn sao?”

“Không, không phải như vậy!” Hách Khải lắc đầu phủ nhận rồi nói: “Ta đã chọn được tương lai cho mình và cũng đã chọn được con đường cho mình. Ta chưa bao giờ phân vân vì ta có mơ ước của mình. Nhưng mà… người biết đấy, thực tế vẫn là thực tế, nó sẽ không vì lý tưởng của ngươi rất cao, giấc mơ của ngươi rất đẹp mà thay đổi. Và ta cũng chỉ là một người trần, nếu như tới sinh nhật lần thứ mười chín, con đường của ta, lý tưởng của ta, tương lai mà ta lựa chọn hóa ra lại không thể với tới… vậy thì đương nhiên chỉ có thể cúi đầu trước thực tế này, từ nay về sau sẽ phải chấp nhận dùng chính đôi chân mình, từng bước lê qua cuộc đời này.”

Mặc dù Tô Thi Yên nghe có chỗ không hiểu – ví dụ như con đường mà Hách Khải lựa chọn là cái gì – nhưng ý đại khái thì cô vẫn hiểu được. Có điều trong lòng cô cũng có chút nuối tiếc, dù sao thì cô cũng có ý mời chào một nhân tài như Hách Khải. Nếu hắn chịu nghe lời theo cô về Tô gia thì chắc hẳn Tô gia cũng sẽ không bạc đãi hắn, mà có khi sẽ còn có lựa chọn không khác mấy so với Lý gia, vì Tô gia cũng không phải là không có con gái…

Không biết nghĩ tới điều gì mà mặt Tô Thi Yên chợt hơi đỏ lên. Cô vội quay đầu đi, một lát sau mới nói: “Thật đáng tiếc! Chỉ sợ ta sẽ không thể nào tham dự được sinh nhật của ngươi! Vì một vài lý do mà ta sẽ phải đi vắng khoảng một tuần lễ vào đúng dịp sinh nhật của ngươi. Vậy thì, chờ khi nào ta trở về, hãy nói cho ta biết lựa chọn cho tương lai của ngươi là gì nhé.”

Hách Khải hơi ngạc nhiên, có điều hắn cũng hiểu được chuyện này. Hắn cũng biết Tô Thi Yên là con gái của một gia tộc lớn, có lẽ đây chính là nỗi khổ khó nói của những người xuất thân từ gia tộc lớn, tuy xuất phát điểm của họ cao hơn người thường nhiều nhưng đồng thời cũng sẽ mất đi ít nhiều tự do. Hắn trả lời: “Vậy thì ngươi cứ đi lo việc của mình đi. Dù sau sinh nhật ta có lựa chọn thế nào, thì có lẽ cũng không rời khỏi thủ đô trong thời gian sắp tới đâu. Vậy nên, sau khi ngươi trở về, có lẽ vẫn sẽ tìm thấy ta tại khu vườn này.”

Sau đó, cả hai đều không còn hứng thú nói chuyện, liền chia tay tại kỹ túc xá của mỗi người. Những ngày sau đó cứ bình yên trôi qua như vậy, hai người họ, một người hướng dẫn, một người luyện tập, trải qua những ngày bình thường mà lặng lẽ trong khu vườn này.

Một ngày cách sinh nhật của Hách Khải chưa tới một tháng, hắn theo thông lệ đi tới tiệm ăn nhanh mọi khi, chờ đợi Lâm Hùng tới đưa tiền cho mình. Tuy đã có thêm đồ ăn của Tô Thi Yên nhưng gần đây hắn đã đẩy nhanh tốc độ luyện tập để có thể đưa La Hán Quyền đạt tới cấp độ cao nhất trước sinh nhật của mình vài ngày. Vậy nên tiền tiêu cũng nhanh hơn mọi ngày, cũng may là chỉ còn khoảng hai mươi ngày nữa thôi. Sau đó, cho dù là hắn chọn con đường nào thì Lâm Hùng cũng có thể được thơm lây. Đến khi đó, hắn có thể bắt đầu trả ơn cho huynh đệ của mình rồi.

Có điều hôm nay cũng rất kỳ lạ! Hắn ngồi chờ cả buổi, đã quá hẹn mất vài giờ những vẫn chưa thấy bóng dáng Lâm Hùng đâu. Điều này làm cho hắn dần cảm thấy nghi ngờ và cũng bắt đầu lo lắng, sợ rằng băng xã hội đen của Lâm Hùng đã gặp phải tai họa gì rồi. Cho dù Lâm Hùng chỉ là tên côn đồ cắc ké nhưng nếu tai họa thực sự ập tới, vậy thì ai cũng không nói trước được điều gì.

Ngay khi Hắc Khải đang định mò tới mấy khu vực mà Lâm Hùng thường xuyên ‘làm ăn’ để điều tra thì bỗng có một gã dáng vẻ côn đồ đi nhanh vào tiệm, đưa cho Hách Khải một cái phong bì và nói mấy câu gì đó. Số tiền trong phong bì ước chừng bằng một nửa mọi lần, còn mấy câu nói kia thì là do Lâm Hùng nhắn rằng dạo này hắn không tiện nên tạm thời không thể gặp mặt được.

Hách Khải nghe vậy thì kinh hãi. Hắn có phần luống cuống, liên tục gặng hỏi tên côn đồ kia. Nhưng hắn chỉ nhận được câu trả lời rằng đây là lời chính miệng Lâm Hùng nói, ngoài ra thì không biết thêm được điều gì. Việc này làm cho sự lo lắng và nghi ngờ trong lòng Hách Khải càng lớn hơn nữa.

Mối quan hệ của hắn và Lâm Hùng là dạng gì cơ chứ? Sao có thể đuổi hắn đi bằng vài câu đơn giản như vậy?

Huống hồ Lâm Hùng đã chu cấp cho hắn nhiều năm như vậy, nếu như vì hắn chỉ ăn không ngồi rồi mà ghét bỏ thì phải ghét bỏ từ lâu rồi chứ? Sao có thể trở mặt khi chỉ còn cách sinh nhật lần thứ mười chín – cũng là ngày quyết định tương lai của Hách Khải chưa tới hai mươi ngày? Điều này đúng là không thể nào hiểu nổi!

Lời bình:Lâm Hùng đang làm gì vậy? Liệu tình huynh đệ keo sơn gần 10 năm trời của hắn và Hách Khải sẽ đi đến đâu? Mời đón đọc Hiệp Hành Thiên Hạ được thực hiện bởi nhóm Vô Hạn Chi Tâm tại địa chỉ facebook Vô Hạn Thế Giới.

Chú thích:1. Cực Cảnh: Cũng là cảnh giới Đăng Phong Tạo Cực, theo ngôn ngữ game là cấp độ cao nhất (max lv) :D 2. Điện quang hỏa thạch: khoảnh khắc lửa tóe ra khi 2 viên đá lửa đập vào nhau, thường dùng để chỉ một diễn biến rất nhanh và căng thẳng trong chiến đấu.

Quyển 1 - Chương 8-2: Tan vỡ! (2)

Dịch: Sun

Hách Khải ăn một bữa đơn giản trong tiệm ăn nhanh, mối nghi ngờ trong lòng càng lúc càng lớn. Hơn nữa, hắn còn sợ rằng Lâm Hùng đã vướng phải tai họa lớn nào đó, vì sợ làm liên lụy đến hắn nên làm ra vẻ trở mặt, không nhận quan hệ, dùng cách này để bảo vệ hắn?

Dù thế nào thì Hách Khải cũng không thấy yên lòng. Vậy nên hắn quyết định không trở lại trường mà bắt xe đi tới khu vực tệ nạn kia để tìm kiếm tung tích của Lâm Hùng. Cũng may là trước kia đã có lần hắn tới đây tìm Lâm Hùng và cũng biết một vài đàn em của tên kia nên cuối cùng cũng đã tìm được một tên đàn em trong số đó, theo dõi tên này và từ đó lại tìm thấy những tên đàn em khác…

Hách Khải lang thang cả đêm như vậy, đến khi trời gần sáng thì cuối cùng cũng tìm được chỗ ở của Lâm Hùng. Nơi này là một nhà dân bình thường, có điều vì là nhà dân trong khu vực tệ nạn nên trên tường đầy những hình vẽ màu sắc kỳ dị nào đó, xung quanh thì đầy bọn nghiện hút, trộm cắp và gái gọi.

Tiêu chuẩn xã hội của thế giới này ước chừng bằng với tiêu chuẩn xã hội đầu thế kỷ 20 trên Trái Đất, và an ninh xã hội của thời kỳ này thì khá là không ổn. Cứ thử tưởng tượng tình hình của những con hẻm u tối của London hay sự hỗn loạn của bến Thượng Hải thời đó thì sẽ rõ. Và cái chỗ này thì cũng giống hệt như vậy! Thực tế là trên đường đi đến đây, Hách Khải đã mấy lần gặp phải bọn trộm cướp tấn công. Nhưng đương nhiên bọn cướp đều chỉ là người bình thường nên cũng không gây ra được bất kỳ uy hiếp nào cho Hách Khải, mỗi lần gặp hắn đều bỏ chạy để đỡ phải dây dưa mất thời gian với bọn chúng.

Hách Khải đứng từ ngoài nhìn vào ngôi nhà mà Lâm Hùng đang ở. Lúc này đã là rạng sáng nên xung quanh rất ít người, hắn quyết định trèo tường vào luôn. Lúc này, tác dụng rèn luyện cánh tay và chân của La Hán Quyền được thể hiện rõ hơn bao giờ hết, giúp hắn trèo tường dễ dàng, nhẹ nhàng tới được cửa sổ của căn phòng Lâm Hùng đang ở, sau đó cẩn thận lắng tai nghe trộm.

Trong phòng có âm thanh một đôi nam nữ, mà còn là âm thanh khi đang làm chuyện tế nhị. Điều này làm cho Hách Khải rất lúng túng. Tuy nhiên trong lòng hắn lúc này đang đầy những nghi vấn, vậy nên chỉ thể cố gắng không gây tiếng động, lẳng lặng chờ đợi. Âm thanh ân ái trong phòng vang lên một hồi lâu, đôi nam nử trong phòng cuối cùng cũng ngừng lại. Sau đó là tiếng bật lửa hút thuốc và những lời thân mật mà đôi nam nữ kia dành cho nhau, mà tiếng của người nam giới chắc chắn là tiếng của Lâm Hùng.

Hách Khải không để những lời tâm tình này của bọn họ vào tai, chỉ kiên nhẫn chờ đợi ngoài cửa sổ. Lại một lúc lâu sau, trong phòng có tiếng rửa mặt, tiếng thu dọn giường chiếu, sau đó hắn đã nghe được những điều mà mình muốn nghe.

“Đại gia, làm vậy không sao chứ? Hôm qua anh không đi gặp huynh đệ của mình à? Chẳng phải anh nói tiền đồ của hắn rất sán lạn hay sao? Bỗng nhiên lạnh nhạt như vậy, lỡ làm cho quan hệ hai người xấu đi thì sao?” Giọng nữ bỗng nhiên hỏi.

Tiếng Lâm Hùng trả lời lập tức vang lên: “Ha, tiền đồ sán lạn ấy hả? Đó là nếu hắn chịu theo đại tỷ nhập ngũ, gia nhập Lý gia thì mới có tiền đồ sán lạn chứ! Còn không thì sao? Chẳng lẽ hắn thật sự có thể trở thành cường giả Nội Lực Cảnh bằng cái bộ quyền pháp rác rưởi kia à? Nếu vậy thật thì có phải cường giả Nội Lực Cảnh hóa ra lại quá rẻ tiền hay không? Cô không biết đâu! cách đây không lâu, đích thân đại công tử của Lý gia đã chính miệng mời chào hắn, muốn truyền cho hắn một bộ quyền pháp hạng nhất cao cấp. Cô có biết hắn làm gì không? Hắn dám từ chối đó! Còn có kẻ ngu đến như vậy nữa sao?”

“A? Võ công hạng nhất? Lại còn là cao cấp nữa sao?” Cô gái kia kinh ngạc hô lên: “Nếu như là em, có phải bán thân đi em cũng đồng ý.”

“Ha ha ha, nói cứ như thể cô còn chưa bán thân ấy.” Lâm Hùng trêu trọc đáp.

Cô gái kia hờn dỗi nói vài câu gì đó, sau đó mới tiếp tục chủ đề: “Vậy bây giờ thì sao? Vì hắn từ chối lời mời nên giờ đại gia không muốn nhìn mặt hắn nữa hả?”

Tiếng Lâm Hùng trả lời lại vang lên: “Cũng không phải như vậy. Trước kia ta nghĩ tiền đồ của hắn sán lạn nên mới ra sức cung phụng cho hắn, hầu hạ hắn như một ông lớn. Nhưng lần này hắn từ chối lời mời đó, có lẽ tương lai đã không còn hy vọng gì rồi. Nếu lúc này mà ta còn cung phụng hắn nữa thì ta mới chính là một thằng đại ngu đấy.”

Cô gái kia lại hỏi với vẻ khó hiểu: “Nhưng đại gia ơi, chẳng phải trước kia anh nói tình cảm của anh và hắn còn quan trọng hơn cả tính mạng hay sao? Là tình huynh đệ mà?”
“Ha ha ha. Huynh đệ là cái gì? Huynh đệ chẳng phải chính là thứ để ta đem ra để bán đứng hay sao!? Chẳng lẽ đây là ngày đầu tiên cô lăn lộn ở chỗ này à? Cô nhìn khắp mấy con phố này đi, có thằng nào thích nghĩa khí mà sống được lâu hay không? Ngày trước, có lẽ ta đã thực sự dám giao tính mạng của mình cho hắn, nhưng rồi sau nhiều năm cung phụng hắn như vậy, tình cảm lúc đầu có lớn thế nào cũng đã dần phai nhạt, ơn nghĩa có lớn đến đâu cũng dần quên lãng. Lòng người mà, cuối cùng cũng sẽ thay đổi! Ta lăn lộn chốn này lâu như vậy, cũng đã hiểu được từ lâu rồi!”

Cô gái kia tiếp tục hỏi với vẻ đầy khó hiểu: “Nhưng đại gia ơi, lỡ sau sinh nhật thứ mười chín hắn lại chấp nhận lời đề nghị của Lý gia thì sao? Giờ anh lạnh nhạt với hắn như vậy, không sợ đến lúc đó sẽ thành ‘công giã tràng’, thành ‘dùng giỏ trúc để múc nước’ hay sao?”

Lâm Hùng cười phá lên ha hả rồi nói: “Không sao, không sao. Ta rất hiểu hắn. Hơn nữa, tuy ta vì lăn lộn trong giang hồ, bị thế giới xã hội đen dơ bẩn này khiến cho thay đổi lòng dạ, nhưng hắn thì lại chỉ là một tên trạch nam (1) không biết gì khác ngoài võ, chưa bao giờ để ý tới cuộc sống xã hội. Ta hiểu hắn rất rõ mà. Lúc đó chỉ cần tìm bừa một lý do để giải thích là được, hắn chắc chắn sẽ không nghi ngờ hay suy nghĩ gì nhiều. Hắn mà đồng ý với đề nghị kia thật thì có khi đời ta lại một bước lên trời cũng nên. Ha ha ha…”

Hách Khải lẳng lặng bỏ đi. Trên đường về trường, hắn lặng lẽ không nói một tiếng nào. Chính hắn cũng không biết cảm xúc trong lòng mình lúc này là gì, không phải là tức giận, cũng không phải là đau đớn và càng không phải là tuyệt vọng. Nếu thực sự phải dùng một từ ngữ nào đó để hình dung, vậy thì có lẽ cũng là đau đớn, nhưng là đau đớn vì lý tưởng bị hiện thực chà đạp.

Đẳng nhàn biến khước cố nhân tâm, Khước đạo cố nhân tâm dịch biến…

( Cứ ngỡ người xưa lòng không đổi, Chẳng ngờ lòng người cũng đổi thay…)

Hách Khải khẽ lẩm nhẩm một đoạn thơ đã từng đọc khi còn sống trên Địa Cầu, cảm thấy mình có thể hiểu được phần nào suy nghĩ của Lâm Hùng. Dù sao thì Lâm Hùng cũng đã cung phụng Hách Khải nhiều năm như vậy, hơn nữa đó còn là một sự cung phụng không thấy điểm kết thúc, không thấy hy vọng nào ngoài cái gọi là ‘thiên phú’ khi có thể luyện một bộ quyền pháp rác rưởi tới mức đại thành. Điều đó đã đủ để bất kỳ một nhà đầu tư nào cũng muốn vứt bỏ hắn, cho dù tên của nhà đầu tư đó có là ‘huynh đệ’ đi nữa…

Hơn nữa, giới xã hội đen đúng là một bể thuốc nhuộm khổng lồ. Cho dù trước khi gia nhập xã hội đen, Lâm Hùng thực sự coi hắn là huynh đệ đi nữa, nhưng sau khi chứng kiến thế giới đen tối, dơ bẩn kia, nơi mà người người chỉ tìm cách lừa dối lẫn nhau, vậy mà Lâm Hùng còn có thể cung phụng hắn nhiều năm như vậy – cho dù là vì Lâm Hùng thấy tương lai của Hách Khải sẽ có thành tựu đi nữa, thì cũng đã là quá tốt rồi. Ít nhất là sau cùng Lâm Hùng cũng không làm hại hắn, chỉ là không nhìn thấy được hy vọng cho tương lai nên mới quyết định từ bỏ ‘đầu tư’ mà thôi.

“Ơn nghĩa vẫn là ơn nghĩa! Những năm cung phụng đó, sẽ mang lại cho mày phú quý ngày sau…” Hách Khải thầm quyết định như vậy, lòng cũng cảm thấy dần bình tĩnh lại, mang theo một cõi lòng lạnh băng vì đau đớn, trở về trường học…

Trong căn nhà trong khu tệ nạn, sau khi Hách Khải đã đi một lúc lâu thì có một tên đàn em vào báo với Lâm Hùng rằng Hách Khải đã đi rồi. Lâm Hùng nghe vậy mới thôi nói lảm nhảm với cô gái trên giường, bắt đầu lấy thuốc lá ra hút.Cô gái kia thấy biểu hiện của Lâm Hùng thì thở dài. Cô ôm lấy hắn từ phía sau rồi nói: “Thật không thể hiểu nổi anh! Sao lại diễn kịch một mình như vậy? Chẳng lẽ cả em cũng không thể chia xẻ hay sao?”

Lâm Hùng gượng cười mà không nói gì, chỉ thò tay xuống dưới giường móc ra một phong bì, bên trong có một xấp tiền. Hắn đưa cho cô gái rồi nói: “Em thì không phải người đàn bà của anh, anh cũng không thể được coi là người đàn ông của em. Chúng ta… đều chỉ là những kẻ giãy giụa cầu sinh mà thôi. Nhưng dù sao em và anh cũng coi như có một chút tình. Em hãy cầm lấy số tiền này, sau này đừng đến tìm anh nữa, cũng đừng nói cho ai biết về màn kịch vừa rồi. Nhớ lấy, dù có chuyện gì xảy ra cùng không được đến tìm anh! Tốt nhất là từ giờ em hãy ra sức nói xấu, chửi rủa anh với các chị em của mình… Đi đi, đừng quay lại nữa!”

Cô gái kia cũng là người từng trải sự đời, vậy nên nghe vậy thì sắc mặt lập tức tái mét, vội lắp bắp hỏi: “Đã… đã xảy ra chuyện lớn gì ư? Có phải không? Anh đã đắc tội với nhân vật lớn nào sao? Trả lời em đi.”

“Cút!”

Lâm Hùng chẳng những không trả lời mà còn vung tay tát một cái thật mạnh vào mặt cô gái, đánh cho mặt cô sưng phù, khóe miệng còn bật cả máu, khiến cho cô chợt ngây dại cả người. Khóe mắt Lâm Hùng run lên, cuối cùng vẫn ôm lấy cô rồi thì thầm vào tai: “Nhớ kỹ lời anh nói! Còn nữa… chắc là anh sẽ không đưa em đi trốn được đâu. Nên hãy quên anh đi, tìm một anh nông dân tốt bụng nào mà gả, nơi này không thích hợp cho một cô bé mơ mộng như em đâu! Nơi thủ đô này, không có xã hội thượng lưu mà em hằng mơ mộng đâu! Đó không phải điều mà những kẻ dưới đáy xã hội như chúng ta nên mơ ước đâu em… Tạm biệt em, tiểu Thiến.”

Lúc nói xong, hắn lại cắn răng, tát mạnh cái thứ hai vào má bên kia của cô gái, đồng thời rống to lên: “Con mẹ mày! Mày dám lấy tiền của ông đi nuôi trai à!? Có tin ông đây phế mày không? Còn không biết Lâm Hùng tao là ai à? Mày dám nuôi trai à?! Mẹ kiếp, gà của ông đây mà còn có đứa dám ăn à!?”

Cứ như vậy, thanh âm thật lớn, tiếng gào thật lớn, khiến cho đám đàn em của Lâm Hùng ở ngoài vội chạy vào. Vì cô gái kia là ‘gà’ của một sếp lớn hơn nên bọn đàn em phải vội xông vào khuyên can, vất vả lắm mới ngăn được Lâm Hùng đánh người. Còn cô gái kia cũng vừa mắng lại vừa khóc lóc đi ra. Có điều, không ai để ý rằng, cô không hề khóc thét và kêu gào, mà là đang thật sự khóc vì quá đỗi bi thương…

Lâm Hùng rất thông minh và cũng rất nhạy cảm. Hách Khải đã từng ví hắn với loại chuột trên tàu biển. Khi thuyền sắp chìm, hắn sẽ là kẻ đầu tiên cảm nhận được và cũng sẽ là kẻ đầu tiên chạy khỏi thuyền. Vậy nên hắn đã thay qua mấy đời đại ca, hắn như cá gặp nước trong môi trường này. Nhưng mà… nếu như chẳng những là đắm tàu, mà ngay cả biển rộng cũng đang điên cuồng giận giữ…

Vậy thì chú chuột kia đã không còn chỗ nào để chạy nữa, nó sẽ thế nào đây…

Thế nào đây…

Ngay lúc này…

Lâm Hùng ngồi một mình tại đầu giường, thuốc lá đốt lên một điếu lại một điếu, nơi khóe mắt, nước mắt từng giọt lại từng giọt…

Lời bình:Cuộc đời mấy ai được tới một người anh em quý hơn cả tính mạng? Số phận người anh em đó của Hách Khải sẽ ra sao? Điều gì đang chờ đợi hai người ở phía trước. Đón đọc Hiệp Hành Thiên Hạ được thực hiện bởi nhóm Vô Hạn Chi Tâm tại địa chỉ facebook Vô Hạn Thế Giới!

Chú thích:1. Trạch nam: loại con trai không hòa nhập xã hội, không tham gia và để ý đến hoạt động xã hội. Giống như otaku của Nhật.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau