HIỆP HÀNH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Hiệp hành thiên hạ - Chương 36 - Chương 38

Quyển 3 - Chương 6: Thiếu niên

Dịch giả: Jerry
Biên: argetlam7420

Sau khi nhảy xuống, nội lực toàn thân Hách Khải dao động kịch liệt. Tốc độ cả người hắn, lực lượng, lực phản ứng thần kinh đều đề thăng đến giới hạn cao nhất có thể. Hơn nữa trong nháy mắt khi nhảy ra, nội lực liền điên cuồng tràn ra, tạo thành một tấm màng mỏng bên ngoài thân thể, nghênh đón gió núi, lướt về phía thân ảnh đang chạy thục mạng kia.

Tuy nói nội lực là thứ vô hình có chất, nhưng tương đối mà nói, nội lực bên ngoài cơ thể Hách Khải vẫn còn quá mức yếu ớt hư ảo, gặp phải gió núi thổi xuống ác liệt, Hách Khải chỉ vừa trượt xuống dưới chừng trăm thước thì màng nội lực bên ngoài cơ thể đã bị đánh tan. Cùng lúc đó, Hách Khải chỉ cảm thấy lồng ngực cực kỳ khó chịu, thiếu chút nữa là tắc thở.

Đây là triệu chứng nội lực bị tiêu tán sạch, nói đơn giản ra là Hách Khải đã bị tổn thương nguyên khí, tuy rằng không nhiều lắm, về cơ bản chỉ cần tĩnh dưỡng là có thể hồi phục, nhưng đây đã là giới hạn của việc đem nội lực tỏa ra bên ngoài cơ thể rồi. Theo như mấy cuốn sách võ công Hách Khải mấy hôm nay nghiền ngẫm, nghe nói chỉ có nội lực ngưng tụ đến cực hạn, đến độ lấy lực hóa khí, trở thành Nội Khí Cảnh thì nội lực tỏa ra bên ngoài cơ thể mới không dễ dàng bị tiêu tán, làm tổn thương nguyên khí. Nhưng Nội Lực Cảnh lại không làm được, vì vậy có rất ít Nội Lực Cảnh có thể đem nội lực sử dụng bên ngoài cơ thể.

Chẳng qua hiện tại Hách Khải bất chấp mấy thứ này, nội công Dịch Cân Kinh của hắn tại mấy ngày nay coi như đã có một chút quen thuộc cùng lý giải. Đó chính là nội lực dựa vào Dịch Cân Kinh mà luyện ra, so sánh với người của thế giới này dựa vào thân thể tự mình bộc phát ra nội lực, bất luận là chất lượng nội lực hay tốc độ hồi phục đều hơn hẳn một bậc, tuy rằng cũng không cách nào dùng ở bên ngoài cơ thể trong thời gian dài, nhưng nội lực của hắn ít nhất cũng có thể sử dụng lâu hơn một chút so với Nội Lực Cảnh bình thường.

Hách Khải từ trên đỉnh núi không ngừng lao xuống phía dưới, mặc cho nội lực tiêu hao ngày càng nhiều, thế nhưng tốc độ của hắn cũng càng lúc càng nhanh. Ngắn ngủi mấy giây hắn đã trượt xuống dưới hơn nghìn mét, đã đuổi kịp phần đuôi của trận tuyết lở, tiếp đến là đoạn giữa. Đúng lúc này, nội lực của hắn lại tiêu tán một lần nữa, hắn ở giữa không trung rơi thẳng xuống vị trí trung tâm trận tuyết lở.

Hách Khải không hoảng sợ chút nào, lúc thân thể đang ở giữa không trung, nội lực của hắn đã bắt đầu điên cuồng tuôn vào não bộ. Ngay lập tức, hết thảy bốn phía dường như dừng lại, trở nên vô cùng chậm chạp, trận tuyết lở cuồn cuộn mãnh liệt cũng vậy. Cả người Hách Khải phảng phất như đang treo giữa không trung tĩnh lặng, và ánh mắt hắn gắt gao nhìn về phía trận tuyết lở, cẩn thận quan sát một hồi, rốt cuộc hắn đã tìm được thứ mình muốn.

Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, khi Hách Khải đem nội lực một lần nữa truyền vào thân thể, thời gian trong nháy mắt lại biến nhanh trở lại. Hách Khải rơi thẳng xuống đống tuyết lở cuồn cuộn, hắn dồn nội lực ở chân giậm mạnh hết sức, vừa vặn dẫm nát bề mặt một khối đá cực lớn, mượn lực phản chấn nhảy lên cao hơn ba mươi mét, lại một lần nữa triển khai nội lực lướt đi trên tuyết. Mà lúc này hắn cách bóng người đang chạy dưới cơn tuyết lở cũng chỉ có hai ba trăm mét mà thôi.

Nhưng hiện tại trận tuyết lở chỉ còn cách người này không đến trăm mét, Hách Khải lòng nóng như lửa đốt, nếu cứ như vậy, đoán chừng chỉ một lát nữa sẽ không cách nào cứu được người này rồi, xem ra... Tốc độ lao đi vẫn còn hơi chậm...

Hách Khải đang ở giữa không trung, gào lên một tiếng vô cùng mãnh liệt, cường độ nội lực trong cơ thể lại tăng lên một bậc. Nếu lúc trước hắn nhảy xuống lướt đi, nội lực trong cơ thể vẫn còn giữ lại hai thành để phòng ngừa vạn nhất, thì hiện tại hắn đã sử dụng toàn bộ mười thành nội lực rồi, không hề giữ lại chút nào. Tiếp theo cả người hắn nhảy thẳng vào trận tuyết lở phía trước, chân liên tục đạp phải tuyết, khối băng, mỏm núi đá, lực lượng khổng lồ trực tiếp đem làm cho những chỗ đạp phải đều vỡ vụn. Mượn lực phản chấn, toàn bộ người Hách Khải như một viên đạn phóng về phía trước, xung quanh hắn ầm ầm tiếng nổ vang, phía trước hắn xuất hiện một vòng không khí rung động, trực tiếp vượt qua tốc độ âm thanh, trong chớp mắt vọt tới bóng người kia.

Nhưng đúng lúc, khối tuyết lở gần nhất cũng vừa quét tới bóng người này, bao trùm gã một cách tàn khốc bằng những cơn sóng tuyết liên miên không ngừng. Nhưng tuyết vừa mới bao trùm, chỉ nháy mắt sau, một cánh tay đã phá tan tầng tầng băng tuyết, mạnh mẽ kéo người này ra từ trong tuyết. Còn chưa hết, lực lượng khổng lồ của cánh tay trực tiếp giơ người này lên quay tròn mấy vòng, rồi hung hăng ném gã qua một chỗ tuyết dày không bị tuyết lở. Mà sau khi làm xong tất cả, chủ nhân cánh tay này ngay lập tức bị cơn sóng tuyết vùi lấp, cuồn cuộn đổ xuống dốc núi, hơn mười vạn tấn vật chất ào ào mãnh liệt, từ trên đổ xuống dưới, một trận tuyết lở cứ như vậy mà diễn ra...

Bóng người kia sau mấy phút đồng hồ run rẩy đứng lên, đây là một thiếu niên ước chừng mười sáu mươi bảy tuổi, mặc áo bông dày cộm, chẳng qua quần áo gã có vẻ rất cũ nát, trên quần áo còn nhiều miếng vá. Thiếu niên thoạt nhìn cũng không bị tổn thương gì, chẳng qua là lúc đứng lên toàn thân đều phát run, chân tay run lẩy bẩy, cũng không biết là do bị hù hay là bị ném ra, nhưng gã vừa đứng lên đã lập tức rống lớn︰"Ân công!? Ân công!? Ngài có sao không? Chờ ta, ta lập tức tới cứu ngài!"

Rống lên xong, thiếu niên run rẩy đi nhanh về hướng đống tuyết lở, nhưng chỉ vừa mới chạy được vài bước đã ngã lăn lộn trên mặt tuyết, đồng thời gã cúi đầu liên tục nôn mửa.
"... Là do não mới bị chấn động sao?"

Lúc này, một âm thanh vang lên bên cạnh thiếu niên, thiếu niên vội ngẩng đầu nhìn qua, liền chứng kiến một người quần áo toàn thân hầu như rách hết, khắp người đều là vết máu, nhưng là người này vẫn như cũ cười vui tươi hớn hở, không hề có chút khổ sở nào. Cái sự sảng khoái đáng kinh ngạc này, ngược lại khiến cho thiếu niên trong lúc nhất thời quên béng mất phải nói cái gì.

Hơn nữa ngày trôi qua, thiếu niên mới nỗ lực đứng thẳng người, hai tay run run cố gắng ôm quyền nói với Hách Khải︰ "Ân công, xin nhận của Trương Hằng một lạy, đa tạ ân công ân cứu mạng..."

Vừa dứt lời, thiếu niên đã ngã lăn ra đất hôn mê...

(Biên: Ok, thằng Trương Hằng cuối cùng cũng xuất hiện rồi:v)

Khi thiếu niên tên là Trương Hằng tỉnh lại, thì phát hiện mình đang nằm trong một cái túi ngủ ấm áp, cái túi ngủ này lại đang ở trong một cái lều vải. Lúc mới mở mắt ra Trương Hằng còn có chút mơ hồ, sau một hồi lâu gã mới nhớ ra rốt cuộc đã xảy ra sự tình gì. Gã tới dãy núi giáp ranh giữa Bách Thảo Quốc với nước Doanh để tìm kiếm thảo dược, gặp phải trận tuyết lở trên núi, vốn tưởng rằng đã chết chắc, không ngờ lại có người cứu gã. Gã còn chưa kịp cảm kích ân cứu mạng đã hôn mê, nơi đây có lẽ chính là lều vải của ân công rồi.

Trương Hằng lập tức đứng dậy, nếu gã chưa tỉnh lại thì không nói, nhưng mà nếu đã tỉnh mà vẫn nằm trong này không đi ra nói lời cảm tạ, đây chính là cực kỳ vô lễ. Ân cứu mạng nặng như trời biển, gã lập tức chui ra khỏi túi ngủ mở của lều vải đi ra, nhưng lọt vào tầm mắt chung quanh lều vải chỉ toàn là đá núi, cái lều này rõ ràng được dựng trong một hang đá..

Trương Hằng sửng sốt một chút rồi mau chóng trèo lên một móm đá bên cạnh, lên đến nơi liền chứng kiến một nam tử trần trụi nửa người trên, đang đứng cạnh một đống lửa lớn nướng một sinh vật cực lớn tương tự loài trâu.Trương Hằng còn chưa lên tiếng, Hách Khải không hề quay đầu đã nói ra: "Tỉnh rồi hả? Tên huynh là Trương Hằng sao? Trương huynh hiện tại hẳn là đang đói bụng?"

Trương Hằng nhìn xong mới biết bản thân đang ở nơi nào, nơi này hiển nhiên chính là đỉnh cao nhất của ngọn núi, gió núi vô cùng mãnh liệt gần như muốn thổi bay gã lên. Tuy thế Trương Hằng cũng không phải người bình thường, dưới chân hắn dùng sức là đã ổn định được thân thể, vội vã đi tới trước đống lửa đối mặt với Hách Khải, ôm quyền cúi đầu nói︰ "Đa tạ ân cứu mạng của ân công, xin hãy nhận cúi đầu của Trương Hằng!" Nói xong, gã liền cúi người xuống thật sâu chào.

Hách Khải vội vàng nghiêng người né tránh, sau đó cười khổ nói: "Không dối gạt Trương huynh, kỳ thật trận tuyết lở này là do ta gây ra đấy. Huynh xem, ta định hạ trại trên đỉnh núi này, nhưng mà gió núi lớn quá, lều vải tuyệt đối không thể dựng được, vì vậy ta đã nghĩ ra... Dứt khoát ở trên này đánh ra một cái hố lớn, đem lều vải dựng ở bên trong, do động tĩnh quá lớn, vì vậy đã dẫn đến..."

Tuy rằng Trương Hằng đã sớm đoán được, có thể dưới tình huống như vậy cứu được gã, hơn nữa còn có thể sống sót, chắc hẳn phải là Nội Lực Cảnh. Nhưng hiện tại nghe lí do thoái thác của Hách Khải, rồi lại nhìn thấy cái hố trên đỉnh núi này, gã vẫn nhịn không được nuốt nước bọt, cái người này không khỏi quá bưu hãn đại đi...

Hách Khải gãi gãi đầu, ngượng ngùng nói: "Vì vậy ân công cái gì đó đừng nói nữa, trận tuyết lở này là ta làm, ta cứu huynh là đương nhiên, ngược lại là huynh phải nhận một chút thiệt thòi, ta vẫn còn muốn nhận lỗi, vì vậy..."

Trương Hằng lập tức đã nói ra: "Không sao, không sao, tuyết lở là thiên tai, ân công chỉ là trong lúc vô tình làm ra thôi, nhưng ngài đã có thể cứu ta, đây cũng là đại ân rồi, vì vậy không có sao hết."

Hách Khải vẫn còn hơi xấu hổ, hắn nhìn xem Trương Hằng bộ dạng gầy yếu, nghĩ tới bản thân trước khi bộc phát nội lực cũng rất gầy yếu, lại nhìn bản thân đang nướng thịt trâu rồi nói ra: "Ta tên Hách Khải, Trương huynh nếu không chê thì cứ gọi thẳng tên của ta đi. Như vậy đi, ta hại huynh, rồi lại cứu huynh rồi, không bằng chúng ta không ai nợ ai, ta lại mời huynh ăn thịt con trâu này, ân oán chúng ta coi như hết, thế nào?"

Trương Hằng nhìn con thú đang được nướng, gã nuốt nước miếng rồi nói tiếp︰ "Là ta thiếu Hách huynh đấy chứ... Đây không phải trâu, đây là loài Thanh Thú cực kỳ hiếm thấy trên núi tuyết, là hậu duệ của Thanh Vân thú cổ đại. Tuy rằng đã thoái hóa, nhưng mà trong huyết mạch vẫn có một chút huyết mạch Thanh Vân thú, tuy cũng không tính là thiên tài địa bảo, nhưng con Thanh Thú này cũng là vô cùng quý hiếm, huống chi loài này hung hãn vô cùng, sức mạnh của nó có thể xé nát cả hổ báo, nếu ăn thịt con Thanh Thú này lâu dài, có thể có công hiệu......Hoạt huyết hóa ứ, tăng âm bổ dương."

"Phụt!"

Hách Khải vốn thấy Trương Hằng nói nghiêm túc, nên hắn cũng là nghe rất nghiêm túc. Cứ tưởng rằng con vật hi hữu này, coi như không bằng thiên tài địa bảo thì cũng phải có hiệu quả thần kỳ nào đó chứ, nhưng ai ngờ tám chữ cuối cùng Trương Hằng nói ra nghe phảng phất như mấy câu quảng cáo thuốc bổ của đám lang băm trên giang hồ vậy. Điều này làm hắn vốn đang uống một hớp rượu liền trực tiếp phun ra.

Trương Hằng lập tức đỏ hết cả mặt, do dự cả buổi mới nhỏ giọng nói: "Hách huynh chớ trách, ta... ta quên công dụng của thịt con Thanh Thú này rồi, nhưng mà nghĩ…nghĩ… đến cùng thì..."

"Dù sao cũng vẫn không thoát khỏi phạm trù “hoạt huyết hóa ứ, tăng âm bổ dương”..."

Quyển 3 - Chương 7: Đi thiên hạ

Dịch giả: Jerry
Biên: argetlam

"... Nói vậy là, ngươi chạy đến cái chỗ đầy bão tuyết này thu thập thảo dược hả?" Hách Khải thở ra một luồng khói, lập tức đã bị gió tuyết ào ào thổi tan, nhưng hắn căn bản không quan tâm. Nửa người trên để trần, lộ ra cơ bắp cường tráng làm hắn rất là khoái chí.

Trương Hằng ngồi bên thì đang run lập cập, cũng chẳng trách gã được, trên này là đỉnh núi cao mấy nghìn mét, quanh năm tuyết phủ, mặc dù đang là mùa hạ, thế nhưng nhiệt độ ở đây ít nhất phải dưới âm mười độ, hơn nữa gió rít rất mãnh liệt, Trương Hằng lại không phải Nội Lực Cảnh, trong hoàn cảnh này không chết cóng mới là lạ.

Hai người thong thả ăn xong bữa tối. Nói là bữa tối, chẳng thà nói là bữa khuya, dù sao Hách Khải cứu Trương Hằng, sửa sang lại lều vải, thu xếp ổn thỏa cho gã xong lại đi bắt một con cự thú bước đi như bay trên núi tuyết, đem về nướng chín, lúc hai người ăn cơm đã là gần sáng rồi.

Hai người đều là người luyện võ, đặc biệt Hách Khải đã trở thành Nội Lực Cảnh, nếu ăn uống thả cửa thì lượng đồ ăn hắn ăn có thể được tiêu hóa bằng tốc độ gấp mấy chục lần tóc độ tiêu hóa của người thường, hơn nữa hiệu suất tiêu hóa cũng cao hơn nhiều lắm. Hiện tại chỉ tổn thương một chút nguyên khí, ăn hơn một nửa con Thanh Thú vẫn tính là ít. Trương Hằng cũng là người luyện võ, theo con mắt của Hách Khải thì gã còn là một tay thực lực rất không tệ, tuy rằng thân thể còn chưa rèn luyện đến Chuẩn Nội Lực Cảnh, nhưng trụ cột thân thể đã rèn luyện tới mức vô cùng vững chắc. Chỉ cần được cung cấp đủ dinh dưỡng, rồi học thêm vài bộ võ công khá một chút, tối đa trong vòng một hai năm gã sẽ có thể luyện đến Chuẩn Nội Lực Cảnh.

Hai người ăn như hổ đói, chỉ vài phút ngắn ngủi con Thanh Thú đã bị hai người ăn thành khung xương. Hơn nữa cũng có thể nhìn ra, Trương Hằng tựa hồ cũng không phải người sinh ra từ tầng lớp thượng lưu, thân phận Hách Khải cũng là trẻ mồ côi, hai người không hề câu nệ lễ tiết, đem xương cốt con Thanh Thú cắn nát, hút cả tủy bên trong. Ăn xong, vẻ mặt hai người rất là thỏa mãn.

Sau khi ăn, hai người cũng không có ý định nghỉ ngơi, mà ngồi cùng nhau trên đỉnh núi nói chuyện phiếm. Qua lời kể của Trương Hằng Hách Khải mới biết, gã là người Bách Thảo Quốc, hơn nữa theo lời Trương Hằng nói, gã còn là học viên Đại học Y khoa Bách Thảo Quốc, lần này đến khu vực núi tuyết là để hái thuốc nghiên cứu.

Trương Hằng nghe Hách Khải hỏi xong, gã uống một ngụm rượu Hách Khải đưa cho lúc nãy, hưởng thụ hương vị của rượu rồi mới lên tiếng: "Đúng vậy, mùa này đúng là mùa dược liệu nổi tiếng nhất vùng núi tuyết, Đông Trùng Hạ Thảo sinh trưởng. Mùa đông trông chúng như con băng tằm trong tuyết, đẹp như ngọc vậy, mà vào mùa hè chúng sẽ mọc trên núi cao biến thành một loại thực vật có màu như băng tuyết, nếu không tới gần để nhìn, mắt người thường căn bản không cách nào từ trong tuyết nhận ra được. Hơn nữa đông trùng hạ thảo mọc ở nơi càng cao so với mặt biển thì dược tính càng tốt, nghe nói nếu là trên những đỉnh núi độ cao so với mặt biển đạt tới hàng vạn mét trở lên sẽ xuất hiện Đông Trùng Hạ Thảo cực phẩm, đó chính là một loại thiên tài địa bảo, người bình thường ăn vào có thể đề cao tố chất thân thể căn bản. Còn nếu là Nội Lực Cảnh ăn vào, sẽ có thể chiết xuất nội lực, tăng mạnh tốc độ hệ thống tuần hoàn nội lực trong cơ thể, là thiên tài địa bảo tuyệt đỉnh vô song."

"Hảaaa? trên này cũng có Đông Trùng Hạ Thảo?" Hách Khải vốn định nói “ ở cái thế giới này ”, may mà hắn kịp thời đổi được. Hắn cũng biết, Đông Trùng Hạ Thảo của thế giới này khẳng định không phải Đông Trùng Hạ Thảo của địa cầu kiếp trước, qua Trương Hằng miêu tả có thể nhìn ra được, Đông Trùng Hạ Thảo của nơi này có vẻ là một loại mùa đông là trùng, mùa hè là thực vật.

"Có chứ." Trương Hằng gật đầu khẳng định: "Đông Trùng Hạ Thảo tuy rằng có thể là thiên tài địa bảo, nhưng là chỉ ở đỉnh núi có độ cao vạn mét trở lên mới có thể ra đời thôi. Đông Trùng Hạ Thảo bình thường cũng là một loại thảo dược tương đối quý, phân bố tại khu vực núi tuyết, ta đọc trong sách y thuật biết được, ngoại trừ khu vực phía đông Lam Hải, kỳ thật tại khu vực phía bắc Lam Hải, Đông Trùng Hạ Thảo phân bố còn nhiều hơn. Dù sao ở khu vực phía bắc Lam Hải có những dãy núi cao trải dài bất tận, nghe nói ở bên kia vẫn thỉnh thoảng phát hiện thiên tài địa bảo Đông Trùng Hạ Thảo, thật muốn qua bên đó ngắm nhìn phong cảnh mới một chút a."

"Hắc hắc hắc, phải thế này mới đúng chớ!"
Hách Khải lập tức phá lên cười sằng sặc, cười vô cùng thoải mái. Hắn nhịn không được vỗ bả vai Trương Hằng một cái, thiếu chút nữa vỗ cho gã trực tiếp bay xuống dưới núi, sau đó Hách Khải đứng thẳng lên, mình trần nghênh đón gió tuyết, hắn lớn tiếng nói: "Đàn ông trên đời dù sao cũng vẫn phải có thứ gì đó để theo đuổi chứ! Ngươi biết không? Ta là một đứa xuất thân cô nhi, từ nhỏ đã ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, nhưng mà ta có một vị hảo huynh đệ, chân thành đối xử với nhau như anh em ruột, hắn đi làm mấy việc bất chính lén lút để kiếm sống, kiếm tiền cho ta, giúp ta có thể tập võ, giúp ta có thể bộc phát nội lực. Ta đã nói với hắn rằng, sau khi ta bộc phát nội lực, hắn sẽ cùng ta nổi tiếng, ăn uống thả ga, sau đó là cùng ta chu du khắp thế giới này. Chúng ta muốn đi xem hết cảnh sắc của cái thế giới này, đi khắp những địa danh trên thế giới này, ăn hết sơn hào hải vị trên thế giới này, đó chính là khao khát và ước mơ của chúng ta!"

Trương Hằng có chút hâm mộ, mờ mịt gật đầu, gã đột nhiên hỏi lại: "Người huynh đệ kia của huynh đâu?"

"Chết rồi." Hách Khải không hề kiêng kỵ chút nào, trực tiếp nhìn thẳng Trương Hằng mà nói: "Hắn đã chết, đã chết trên con đường kiếm sống của hắn. Lúc trước ta đã nói, chúng ta là trẻ mồ côi, không có chút thế lực hay bối cảnh gì, cũng chẳng có người thân hay gia tộc, khi đó chúng ta cũng còn nhỏ, và hắn muốn chu cấp nuôi dưỡng cho ta luyện võ... Ngươi cũng là võ giả, ngươi phải biết, muốn luyện võ nhất định phải đầy đủ chất dinh dưỡng, ăn thịt cũng được, thuốc bổ cũng tốt, tóm lại vẫn phải có, vì vậy hắn chỉ có thể đi làm nghề trộm vặt kiếm sống. Là vì để ta có thể hoàn thành ước mơ của ta, hắn từ nhỏ đã gia nhập xã hội đen, bị người đánh, bị mắng chửi, làm những việc lương tâm hắn không muốn, chỉ vì để kiếm được thêm một chút tiền..."

"Nhưng mà vào xã hội đen, khó tránh khỏi dây vào phiền toái, bang phái của hắn vô tình đã liên lụy vào cuộc tranh đấu của các thế gia đại tộc, bọn hắn đã bị giết sạch, không có di chúc, càng không có cơ hội gặp mặt hắn lần cuối cùng, thậm chí ngay cả xác hắn ta cũng không thể tìm thấy, cứ không ai biết đến mà chết đi như thế... Sau khi hắn chết mấy ngày ta mới bộc phát nội lực, sau khi giết chết một tên Nội Lực Cảnh của gia tộc đó, lại cưỡng ép bọn chúng giết chết tên con cháu đã làm ra những chuyện này, và ta... rốt cuộc cũng không cách nào hoàn thành mơ ước của huynh đệ ta rồi."

Hách Khải đứng trên đỉnh núi, không đợi Trương Hằng nói cái gì mà nén bi thương, lại tiếp tục nói lớn: "Một đời người, hai huynh đệ, ta sẽ không nói cái gì mà hối hận này nọ, bởi mọi chuyện đã qua, cho dù hối hận thì huynh đệ ta cũng không cách nào phục sinh được, ta chỉ có thể nói, ta sau này sẽ không bao giờ phạm sai lầm như thế nữa, nếu còn phạm phải, ta nguyện lấy cái chết đền tội! Đồng thời, ta còn muốn sống thay phần huynh đệ của ta, ta muốn thực hiện giấc mộng của ta, ta phải đi khắp cái thế giới này!"

Trương Hằng được thấy Hách Khải như thế, nghe hắn nói như thế, trong lòng rất là xúc động, cái loại tự do này, cái loại tiêu sái này thực sự khiến người ta không khỏi cảm thán. Trương Hằng cũng vô cùng kích động, gã vội vàng nói: "Ta cũng vậy, ta đã luôn muốn đi tìm những nơi sinh trưởng của thiên tài địa bảo khắp thiên hạ. Huynh không biết chứ, ta từng đọc trong sách cổ, sách y thuật, các loại sách về động thực vật, những thiên tài địa bảo kia đều có hoàn cảnh sinh trưởng đặc thù của riêng mình, đều là đoạt quyền tạo hóa của thiên địa. Ví dụ như trên núi cao hơn vạn mét mới có thể xuất hiện Đông Trùng Hạ Thảo chính là như vậy, ngươi có thể tưởng tượng núi cao vạn mét trở lên là như thế nào sao? Nghe nói phía bắc Lam Hải chỉ có mấy ngọn núi là cao trên vạn mét thôi, thế nhưng ta lại đọc một ít sách du ký mà biết được, ở Hắc Hải còn có Vạn Sơn Chi Tổ trong truyền thuyết, cao tới mười vạn tám nghìn mét, nghe nói hoàn cảnh trên độ cao đó là tối đen như mực, nhìn xuống cái thế giới này của chúng ta chỉ thấy toàn là ánh sáng, hơn nữa có vẻ như trên đó không thể nào hô hấp được, rất là kỳ diệu đi... Còn nữa còn nữa, Huyền Địa Hồng Liên trong truyền thuyết, sinh trưởng tại nơi một cái ao nham thạch nóng chảy sâu đến vạn mét trong lòng đất với nhiệt độ cực cao, áp suất cực lớn, mà bên trong ao nham thạch nóng chảy kia nhiệt độ vẫn bình thường, nước với bùn tạo thành ao sen, các loại hoàn cảnh này chỉ ngẫu nhiên mới có thể kết hợp lại mà sinh ra thiên tài địa bảo Huyền Địa Hồng Liên, còn có… còn có..."

Hách Khải hút thuốc, nghe Trương Hằng nói, trong lòng hắn chỉ có một mảnh bình yên, nhìn xem Trương Hằng càng nói càng hưng phấn, hắn mới lên tiếng: "Chính là như thế, mỗi người đều có ước mơ hoài bão của mình. Ước mơ hoài bão ấy không phân biệt cao hay thấp, chỉ có sự cố chấp bao nhiêu hay sự tương đồng với nhau mà thôi. Điều này rất tốt, vì giấc mộng của ngươi và ta, cùng cố gắng lên, tao niên!!” (từ thông tục trên mạng của TQ, ám chỉ thiếu niên bề ngoài ít nói, bên trong thì khó chịu)Bởi vì gió núi to quá, hơn nữa tâm tình Trương Hằng đang rất kích động nên không có nghe rõ hai từ cuối, mang ngữ khí trêu chọc của Hách Khải. Gã vẫn còn đang suy nghĩ bản thân sau này sẽ đi khám phá những địa phương có thiên tài địa bảo kia, tâm tình ngày càng kích động, sắc mặt cũng trở nên đỏ bừng, chẳng qua gã dường như nghĩ tới cái gì đó, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng. Hơn nửa ngày sau, lại chuyển thành thở dài, ngửa đầu hung hăng uống một ngụm rượu, thở dài, cũng không nói thêm gì cả.

Hách Khải đều nhìn thấy hết, nhưng hắn cũng chẳng mở miệng an ủi làm gì, đàn ông khi có việc buồn khổ trong lòng đều cần tự bản thân mình đối mặt, bất luận là chuyện gì đều cần như thế, nếu không sao có thể gọi là “nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất”? Đương nhiên, cái loại tư tưởng nói nhảm nam nữ ngang hàng, đàn ông cứ khóc đi cũng không hẳn sai, Hách Khải không có bình luận gì, mỗi người đều có ý kiến riêng mà.

Chẳng qua Hách Khải vẫn đưa một bình rượu nhỏ cho Trương Hằng. Trương Hằng lắc lắc bình rượu trên tay mình, sau khi xác nhận bên trong không còn rượu thì nhận lấy, lại uống một ngụm, thở hắt ra, nói: "Chỉ cần kiểm nghiệm xong "Cái kia"... ta sẽ vứt bỏ hết tất cả đi ngao du, đây là giấc mơ từ nhỏ của ta, sau này ta nhất định phải hoàn thành!"

Hách Khải chỉ ngồi yên lặng nghe, cũng không nói gì, hai người từ từ uống rượu, hút thuốc. Ngồi một hồi lâu, Hách Khải bỗng đứng dậy, hắn đưa mắt nhìn xa xa. Đang trên đỉnh núi cao, tuy rằng không phải loại hùng vĩ đệ nhất thiên hạ, nhưng mà người đứng tại nơi đây, dõi mắt nhìn ra xa ít nhất cũng có thể thấy xa mấy nghìn mấy vạn km. Cái thế giới này cũng không có đường chân trời uốn lượn, có điều khi nhìn xa hơn còn có các loại sương mù, vật thể che chắn, vì vậy chỉ có thể chứng kiến những thứ trong tầm mắt mà thôi, nhưng đây đã là cảnh tượng vô cùng rung động lòng người rồi, ít nhất ở kiếp trước Hách Khải chưa từng thấy cảnh tượng nào rung động như thế.

Mà tại nơi xa xăm kia, bầu trời bị bao phủ bới đêm tối, một chút ánh sáng từ đường chân trời từ từ lóe lên. Vốn chỉ là điểm sáng rất nhỏ, sau dần dần lớn lên, hầu như muốn nhuộm đỏ toàn bộ đường chân trời. Cùng lúc đó, một màu đỏ lửa từ đường chân trời kia tỏa ra, ánh mặt trời... Xuất hiện!

Hách Khải xúc động nhìn hết thảy, đây chính là nguyên nhân vì sao hắn muốn hạ trại trên đỉnh núi, một đêm gió tuyết mãnh liệt, chỉ để chờ đến thời khắc bình minh này thôi, tất cả đều đáng giá. Hơn nữa không chỉ có hắn, Trương Hằng đứng bên cạnh hắn cũng ngơ ngác nhìn ánh mặt trời thật lâu không nói.

Hai người ngây ngốc đứng hồi lâu, đến khi vầng thái dương đã hoàn toàn thoát ra khỏi đường chân trời, Hách Khải mới thở ra một hơi, nói︰ "Chỉnh đốn hành lý, chúng ta liền xuống núi. Đúng rồi, Trương huynh, ngươi là từ Bách Thảo Quốc đến, từ đây cách Bách Thảo Quốc bao xa?"

Trương Hằng thu hồi ánh mắt trả lời︰ "Rất xa đấy, ta nửa tháng trước xuất phát từ trường, sau khi đi bộ liên tục chừng mười ngày mới đến được đây. Có điều ta cũng không phải hoàn toàn vượt qua dãy núi này, ở phía trước có vài ngọn núi lớn chặn đường, độ cao và dốc đứng khiến ta căn bản không thể leo lên. Lại thêm có mãnh thú qua lại, trong trường đã đánh dấu khu đó là khu vực cấm, ta là đi qua một thông đạo dưới mặt đất mới đến được đây."

"Thông đạo dưới mặt đất!?" Hách Khải lặp lại, thanh âm cũng cao thêm vài phần, hiển nhiên hắn rất có hứng thú đối với thông đạo dưới mặt đất, trên mặt lộ ra vẻ vô cùng hứng thú.

"Ừ, thông đạo dưới mặt đất!"

Quyển 3 - Chương 8: Thông đạo dưới mặt đất

Dịch giả: Jerry
Biên: argetlam7420

Hách Khải theo sau Trương Hằng, hai người đang đi trong một thông đạo dưới mặt đất.

Theo như Trương Hằng giới thiệu, lãnh thổ thật sự của Bách Thảo Quốc không đơn giản chỉ có diện tích trên mặt đất, diện tích đất trong lòng đất Bách Thảo Quốc còn lớn hơn diện tích bề mặt, đó chính là một thế giới dưới lòng đất.

Ở khu vực giao thoa của các dãy núi ở Bách Thảo Quốc có một sơn cốc cực kỳ rộng lớn. Khu vực này từ xưa đến nay rất ít khi phát sinh các thiên tai địa chấn, đồng thời theo như những nhà thám hiểm phát hiện thì dưới nền đất của Bách Thảo Quốc tồn tại những không gian phi thường lớn, cái nhỏ ước chừng vài căn phòng mấy trăm mét vuông, cái lớn thì phải ngang một thôn trấn thậm chí thành thị. Những khu vực này liên thông với nhau, hơn nữa từ xếp theo thứ tự từ trên xuống dưới tầng tầng lớp lớp, tạo nên hoàn cảnh địa lý đặc thù của Bách Thảo Quốc.

Hơn nữa dựa theo lời nói của Trương Hằng, khu vực ngầm dưới lòng đất Bách Thảo Quốc cực kỳ rộng lớn, những khu vực đang thăm dò hiện nay hầu như đã vượt xa mấy chục lần diện tích Bách Thảo Quốc, từ trên xuống dưới tổng cộng chia làm ba tầng. Tầng đầu tiên sâu hơn nghìn mét, nhưng vẫn còn chưa thăm dò hết, sâu phía dưới còn có khu vực còn lớn hơn, thậm chí mới chỉ thăm dò hết bề ngang mà thôi. Trước mắt có một đường hầm đã được thăm dò kỹ càng, nó kéo dài đến tận biên giới phía bắc Lam Hải, chỉ là chưa tìm được cửa hướng lên mặt đất mà thôi.

Trên thực tế, đây cũng không phải hoàn cảnh địa chất đặc thù của riêng Bách Thảo Quốc, theo Trương Hằng suy đoán dựa trên sách cổ ghi chép, Trừng Hải trong Thất hải cũng có rất nhiều quốc gia được xây dựng trong lòng đất. Nghe nói đó là một khu vực tồn tại ở dạng lập thể, và Trừng Hải cũng là đại dương dạng lập thể, chẳng qua gã chưa tự mình đi xem bao giờ, chỉ qua miêu tả trên sách vở căn bản không thể nào tưởng tượng nổi.

Hách Khải mặc dù mấy ngày nay cũng xem qua không ít sách vở, nhưng chẳng qua đa số sách vở chỉ là giới thiệu con người và văn hóa, lịch sử Lam Hải, hoặc là đất đai, rất hiếm khi giới thiệu các khu vực khác, mặc dù có cũng chỉ có rải rác vài dòng. Những sách vở đó ngoài giới thiệu tình hình Lam Hải, những điều ghi chép nhiều nhất đa số là các thế gia đại tộc, hoặc là Hoàng tộc đế quốc, tiếp đến là các thế lực lớn khác của Lam Hải, ví dụ môn phái, tổ chức, ví dụ các trường đại học cùng loại với trường Trương Hằng đang theo học. Và những ngày này Hách Khải chỉ lo du lịch cùng truy tìm Mạc Biệt Mạc Biệt, cũng không có thời gian tra cứu mấy loại sách vở Trương Hằng đang nói tới.

Giờ phút này nghe Trương Hằng mô tả tỉ mỉ như vậy, trong lòng Hách Khải nhiệt huyết dâng trào, hận không thể ngay lập tức tới xem những kỳ quan thắng cảnh kia.

Trong lúc nói chuyện phiếm, hai người đã đi xuống chân núi, men theo một con đường nhỏ dưới chân núi hướng về con đường ngầm dưới mặt đất Trương Hằng đã nói. Khi đến trước cửa hang thì đã là giữa trưa, theo lời Trương Hằng, dưới lòng đất thực sự không phải tối đen như mực, tuy rằng rất nhiều nơi quanh năm không có ánh sáng, thế nhưng dưới lòng đất có rất nhiều nơi tồn tại thực vật phát quang, mặc dù chỉ là ánh sáng mờ mờ, nhưng ít nhất cũng có thể miễn cưỡng nhìn được cảnh vật xung quanh, tuyệt sẽ không chìm vào bóng tối bất tận.

Nếu đã như vậy, Hách Khải cũng cảm thấy không cần trì hoãn thêm nữa, hắn cùng Trương Hằng đi vào trong động, trên tay hai người cầm mấy bó đuốc đã chuẩn bị từ trước. Lúc mới bắt đầu tiến vào, hang động khá nhỏ hẹp, có vài chỗ Trương Hằng và Hách Khải phải xoay người mới có thể đi tiếp, nhưng càng đi sâu vào trong lòng đất, thời gian dần trôi đi, thông đạo bắt đầu trở nên rộng rãi hơn nhiều, được ánh đuốc chiếu rọi, những hòn đá kỳ lạ, các loại vách đá, thạch nhũ đều hiện ra trước mắt Hách Khải, hắn vừa đi vừa nhìn trái nhìn phải, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

Trương Hằng không hề để ý tới những thứ này, gã đi đằng trước, thỉnh thoảng dừng lại mở bản đồ ra xem, cái bản đồ đó Hách Khải cũng đã nhìn qua, rõ ràng không phải loại bản đồ in ấn chính thống, mà do Trương Hằng tự mình miêu tả phác thảo ra, vài chỗ còn có dòng chữ ghi chú nhỏ, miêu tả rất kỹ càng. Trương Hằng cứ đi một chút lại dừng lại, dẫn theo Hách Khải đi được ước chừng bốn năm canh giờ, giờ phút này trên mặt đất đoán chừng đã có thể nhìn thấy ánh chiều tà hoàng hôn.
Vừa đi, Trương Hằng vừa nhìn bản đồ suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc mang theo Hách Khải liên tục bỏ qua mấy cửa hang nhỏ, tiếp đến trước mắt hai người chính là một khu rừng tỏa ánh sáng xanh biếc rực rỡ. Đây là một khu vực có đủ loại nấm lớn nhỏ sinh trưởng, cây lớn cao đến vài chục thước, trung bình đều hơn mười mét, cũng có vài cây nắm nhỏ thoạt nhìn cùng cây nấm bình thường Hách Khải ăn không khác gì nhau, khác biệt duy nhất là cây nấm ở đây đều tỏa ra hào quang xanh biếc nhàn nhạt.

"... Đây là nấm Lục Du, không thể ăn, cũng không thể làm thuốc, một khi phát triển đến độ cao một thước, cây nấm sẽ sợi hóa. Nếu phát triển cao đến năm thước, cây nấm sẽ biến thành chất liệu tương tự như gỗ. Loại nấm này toả ra hào quang xanh biếc, loại hào quang này có thể hấp dẫn một lượng lớn côn trùng dưới lòng đất, và dinh dưỡng cần thiết để duy trì sự sống của loại nấm này đa số đến từ chính những chất bài tiết và xác của những con côn trùng này. Đồng thời, cây nấm cũng cung cấp cho côn trùng điều kiện sinh trưởng cần thiết, bào tử của nấm cũng có thể làm thức ăn cho côn trùng, cứ như vậy tạo thành một hệ thống sinh thái đơn giản dưới lòng đất."

Trương Hằng nhìn một rừng cây nấm trước mắt, thao thao bất tuyệt giới thiệu cho Hách Khải, Hách Khải cũng vô cùng hào hứng, hận không thể lập tức tiến vào rừng nấm.

Nhưng Trương Hằng ngay lập tức kéo Hách Khải lại, nói︰ "Hách huynh, tuyệt đối không nên tùy tiện tiến vào trong đó, trong những côn trùng kia có không ít con có độc, nếu không cẩn thận bị đốt, vạn nhất gặp phải con độc tính mạnh, có lẽ ngay cả Hách huynh cũng không thể khống chế được. Muốn vào trong đó chỉ có một biện pháp, chính là đốt cháy thân gỗ của mấy cây nấm này, làm vậy sẽ sinh ra một loại sương mù chuyên nhằm vào côn trùng, con người hít thở không có việc gì, hơn nữa còn có mùi thơm nhàn nhạt, thế nhưng đối với côn trùng mà nói chính là kịch độc. Hơn nữa nơi này có các loại côn trùng có độc sinh sống, mãnh thú trong lòng đất sẽ không tùy ý tới gần, vì vậy dựng lều nghỉ ngơi tại đây là rất an toàn."

Lúc này Hách Khải mới nhìn Trương Hằng nói︰"Giờ mới để ý, ngươi có vẻ rất am hiểu sinh vật học a, ngươi không phải là học sinh ngành y sao?"

Trương Hằng cười miễn cưỡng, tựa hồ có chút khó nói, hơn nửa ngày sau mới lên tiếng: "Kỳ thật ta cảm thấy rất hứng thú với sinh vật học, ta luôn muốn đi tìm những nơi sinh ra thiên tài địa bảo, kỳ thực cũng là muốn nghiên cứu hệ thống sinh thái những nơi đó, so ra... Y học có thể coi là nghề nghiệp của ta đi."

"Cho nên? Hoạt huyết hóa ứ, tăng âm bổ dương?" Hách Khải nghe Trương Hằng nói vậy, nhịn không được trêu chọc gã một câu. Trên đoạn đường tới đây hai người đã nhìn thấy rất nhiều loại thảo dược, Hách Khải đều hỏi thăm Trương Hằng công hiệu của những thảo dược này, mười loại thì tám chín loại Trương Hằng đều chỉ dùng một câu duy nhất bình luận về những thảo dược này, “hoạt huyết hóa ứ, tăng âm bổ dương”.
Trương Hằng lập tức đỏ mặt, thì thào nói︰ "Chung quy dù sao cũng vẫn không thoát được phạm trù “hoạt huyết hóa ứ, tăng âm bổ dương” mà..."

Hách Khải bất đắc dĩ nhún vai, hai người cũng chẳng nói thêm lời nào. Hách Khải làm theo lời Trương Hằng, lấy từ trên vài cây nấm từng khối chất liệu bằng gỗ, sau đó chọn một chỗ trống không có cây nấm, nằm trong phạm vi ánh sáng âm u chiếu tới để dựng lều trại, sau đó là đốt thứ gỗ này lên, một luồng khói xanh nhàn nhạt lập tức bốc lên. Ngay sau đó, toàn thân Hách Khải cũng bắt đầu nổi hết da gà....

Từ dưới mặt đất và trong lều trại, hàng vạn con côn trùng xông ra, trong nháy mắt chỗ hai người đứng dường như biến thành một biển côn trùng. Trương Hằng vẫn tỏ ra rất bình tĩnh, hiển nhiên gã đã trải qua tình huống này không chỉ một lần. Ngắn ngủi mấy phút sau, vô số côn trùng đã rút khỏi khu vưc lều trại, còn Hách Khải vẫn đứng sững sờ ngây dại.

"Tốt, như vậy là được rồi, đống lửa này không thể để tắt được, nhiên liệu chính là loại nấm này, thẳng đến khi chúng ta rời khỏi mới thôi, sẽ không có bất kỳ con côn trùng nào tới gần. Đúng rồi, có thể dùng loại nhiên liệu này để nướng thịt, thịt sẽ mang theo một hương thơm đặc biệt, thịt nướng càng thêm ngon." Trương Hằng không chú ý tới Hách Khải đang kinh hãi, gã vẫn rất bình tĩnh, hài lòng quan sát lều trại xung quanh.

Hách Khải lúc này mới dần khôi phục tinh thần, vừa đúng lúc nghe Trương Hằng nói đến thịt nướng, miệng hắn lập tức trào nước miếng, lập tức nói ra︰ "Ta sẽ ngay lập tức đi bắt vài con mồi... Lại nói, trong lòng đất này cũng có thú rừng chứ?"

Trương Hằng cười khẳng định, hơn nữa còn nói chi tiết vài loại sinh vật thường xuyên qua lại, đại đa số là sinh vật gặm nhấm cỡ nhỏ cùng loại với chuột, sóc. Tuy vậy cũng có hai loại là sinh vật cỡ lớn, trong đó một loại là mãng xà sống trong lòng đất, còn một loại gọi là Khủng Nghê, đặc biệt là Khủng Nghê trong lòng đất, Trương Hằng đặc biệt giới thiệu đến một lần, đây là một loài sinh vật lưỡng tính, sau khi trưởng thành có thể dài hơn ba mét, hơn nữa sống càng lâu thì càng to lớn, một khi chiều dài của nó vượt quá hai mươi mét thì sinh vật này chính là Hung Thú rồi. Đương nhiên, nó vô cùng hiếm gặp, loài này chất thịt vô cùng ngon, là cao lương mỹ vị đối với đám quyền quý trên mặt đất, nhưng số lượng cực ít, có thể nói là mỹ vị quý hiếm chỉ có thể ngộ nhưng không thể cầu.

Thế giới dưới lòng đất, mỹ vị quý hiếm, số lượng cực ít, khả năng có Hung Thú tồn tại...

Tổng hợp tất cả những thứ này lại, quả thực làm cho Hách Khải hưng phấn đến phát cuồng. Đây không phải là điều hắn hằng mong ước sao!? Đây không phải là thứ hắn luôn muốn truy cầu tìm kiếm sao!? Trải qua mạo hiểm, sống sót, truy tìm...

Đi khắp những vùng đất chưa biết trên thế gian, gặp những thứ người khác không thể gặp, tìm những thứ người khác không thể tìm, có được những thứ người khác không thể có được!!

Tuy rằng nơi đây nhất định là đã bị những người thăm dò trước đó tìm kiếm rồi, hơn nữa còn bị không biết bao nhiêu người thăm dò qua, con Khủng Nghê trong lòng đất đoán chừng cũng đã bị không biết bao nhiêu người săn giết, nhưng những thứ này đối với hắn mà nói vẫn là nơi thần bí chưa được khám phá a! Hơn nữa hắn phải đi hết cái thế giới này, hắn muốn xem hết cái thế giới này, dù sao vẫn sẽ có những nơi thần bí nào đó, dù sao vẫn sẽ có những “thế ngoại chi địa” (vùng đất chưa có ai đặt chân tới) nào đó, dù sao vẫn sẽ có những nơi hung hiểm nào đó, là những nơi người khác chưa từng đi, cũng chưa từng thăm dò qua, càng không phát hiện qua. Hơn nữa còn những sinh vật bí ẩn, thiên tài địa bảo chưa được tìm thấy...

Hắn nhất định phải đi xem!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước