HIỆP HÀNH THIÊN HẠ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Hiệp hành thiên hạ - Chương 1 - Chương 5

Quyển 1 - Chương 1-1: Đồi lời của tác giả

Viết quyển sách này ta đã sớm đoán trước, chắc chắn sẽ có rất nhiều người cho rằng đây không phải là tiểu thuyết võ hiệp, đây là dị giới, là huyền huyễn, đây là giả tưởng, thậm chí cũng có người xem là khoa học viễn tưởng, không ai nghĩ nó là võ hiệp.

Như vậy, ta muốn hỏi, thế nào mới được gọi là võ hiệp?

Cổ đại? Xã hội phong kiến? Môn phái? Giang hồ? Đao và kiếm? Tuyệt thế võ công? Âm mưu hiểm ác trong giang hồ? Tuyệt thế cao thủ? Hay là võ thuật truyền thống? Miêu tả các lưu phái võ công cổ xưa ở xã hội hiện đại?

Có lẽ là vậy, nhưng điều ta muốn nói ở đây là, những thứ này cũng chỉ là một phần của võ hiệp, hay nói cách khác, một phần của võ hiệp bao gồm những thứ này.

Như vậy, thế nào mới được gọi là võ hiệp?

Ta cho rằng, võ hiệp chia làm 2 phần, một phần là "võ", một phần là "hiệp".

Phải có võ thuật vượt qua võ thuật ở thế giới thường, thậm chí sử dụng võ thuật ở thế giới bình thường cũng được nhưng phải mạnh mẽ, mạnh hơn ngươi, hơn ta, hơn hắn, hơn cả đoàn người, bỏ xa chúng ta... đó là điều nhất định. Ngươi không thể nói những tên côn đồ đánh nhau ngoài đường, xã hội đen... là "võ" trong võ hiệp được. Tạm không nói tới "hiệp", ngươi cảm thấy cầm dao chém người là "võ" trong võ hiệp ư?

Nãy giờ chỉ đề cập tới "võ", nhưng phần quan trọng nhất trong võ hiệp chính là "hiệp", giờ sẽ bàn tới "hiệp".

Thế nào là "hiệp"?

Cá nhân ta cho rằng, cái gọi là "hiệp" thật ra chính là một loại tinh thần!

Truy cầu tự do chính là "hiệp", truy cầu nhân nghĩa chính là "hiệp", truy cầu công lý chính là "hiệp", người một lòng vì nước vì dân chính là "hiệp". Truy cầu sự hoàn mỹ như Tây Môn Xuy Tuyết truy cầu kiếm đạo hoàn mỹ, ta cho rằng đó cũng là một loại "hiệp". Còn nữa, truy cầu ẩn thế tiêu dao cũng là "hiệp". Truy cầu Tiếu ngạo giang hồ cũng là "hiệp", thậm chí như Tửu Kiếm Tiên trong Tiên Kiếm dạo chơi nhân gian cũng là "hiệp".

"Hiệp" là gì?"Hiệp" là một loại tinh thần, đối mặt với bản tâm của mình, không bị thế gian trói buộc, chính là loại tinh thần Nhất nộ bạt kiếm - Lưu huyết ngũ bộ, là loại tinh thần Tráng sĩ một đi không trở về. Là Chu Hợi, là Hầu Doanh (1), là Thập bộ sát nhất nhân - Thiên lý bất lưu hành, là Tam bôi thổ nhiên nặc - Ngũ nhạc đảo vi khinh (2). Đúng vậy, những thứ này đều là "hiệp".

Cho nên ta muốn nói, "hiệp" vì sao nhất định phải ở xã hội phong kiến? Vì sao phải ở thời cổ đại? Tại sao không thể ở dị giới? Hà tất phải có môn phái? Cần gì phải có giang hồ?

Nếu nhất định phải có những thứ đó, như vậy con đường võ hiệp càng đi sẽ càng khó khăn, càng chạy càng thụt lùi, bởi vì đến một ngày nào đó, những gì có thể viết, nên viết, muốn viết... đã viết ra hết rồi. Còn lại chỉ là triều đại nào đó liên miên bất tận, một môn phái, một gia tộc, những người khác đánh nhau mà thôi, mọi người có muốn xem nữa không?

Hành hiệp thiên hạ có phải võ hiệp hay không? Có viết về "hiệp" hay không? Có phải là một loại tiểu thuyết mới hay không? Dĩ nhiên không phải là sáng tạo một trường phái mới, điểm này ta muốn nói rõ.

Quyển sách này chính là hệ thống xuyên việt, cũng không phải là sáng tạo trường phái mới, mà là ta suy nghĩ rồi viết ra, muốn thấy một loại võ hiệp mới, vậy thì tùy theo nhận xét của các vị. Nhưng đừng vội bình luận khi quyển sách này vừa bắt đầu. Hãy tin tưởng ta, ta là ZHTTTY, ngoại trừ việc cập nhật chương mới, sách của ta sẽ không làm cho các vị thất vọng đâu!

Quyển sách này ta có giữ lại không ít bản thảo, đã gửi cho mấy người bạn thân xem rồi, câu trả lời của họ là, quyển sách này... vị “hiệp” mười phần. Tràn đầy hương vị của "hiệp", khi viết bản thân ta cũng nhiệt huyết sôi trào, cảm xúc bành trướng. Như ta đã nói, nếu muốn làm các vị xúc động thì sách của ta nhất định phải làm ta xúc động trước đã, nếu có thể làm ta xúc động thì cũng có thể làm các vị xúc động.
Tin tưởng ta, đây là một quyển sách mà sau khi xem xong vẫn còn lại dư vị, hơn nữa sẽ thấy thích thú với thể loại "hiệp" này.

Ta không dám hứa trước quyển sách này sẽ có bao nhiêu chương, mỗi ngày ra mấy chương... nhưng ta sẽ cố gắng cập nhật chương mới nhanh hơn so với trước kia. Bởi vì quyển này ta viết rất thoải mái, vui vẻ, tốc độ sáng tác cũng rất nhanh, cho nên ta sẽ cố cập nhật chương mới sớm.

Về phần sách...

Ta là ZHTTTY, hãy tin tưởng chất lượng sách của ta, những thứ khác ta không muốn nói nhiều.

Câu nói sau cùng...

Hãy xem ta viết một câu chuyện võ hiệp mới, câu chuyện về Hành hiệp thiên hạ!

Chú thích:

1/ Hầu Doanh (?-257 TCN): còn gọi là Hầu Sinh, là ẩn sĩ nước Ngụy thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Quốc, có công giúp Tín Lăng Quân Nguỵ Vô Kỵ đánh bại quân Tần cứu nước Triệu trong trận Hàm Đan.

Chu Hợi: là người bạn làm nghề bán thịt của Hầu Doanh.

Chi tiết xem ở đây: https://vi.wikipedia.org/wiki/Hầu...

2/ Thập bộ sát nhất nhân - Thiên lý bất lưu hành, Tam bôi thổ nhiên nặc - Ngũ nhạc đảo vi khinh: đây là những câu thơ trong bài thơ nổi tiếng Hiệp Khách Hành của ông Lý Bạch đời Đường.

Quyển 1 - Chương 1-2: Thiếu niên luyện quyền

Cộng Hòa Lam Ảnh chỉ là một nước nhỏ, nhưng đồng thời nó cũng là một cường quốc, kinh tế phồn vinh, văn hóa rực rỡ, khoa học kỹ thuật phát triển. Vậy nên nếu chỉ xét trên những khía cạnh đó mà bỏ qua những mặt như diện tích đất không lớn, số dân cũng không nhiều, lực lượng quân sự cũng không quá mạnh thì có thể nói rằng nước Cộng Hòa Lam Ảnh chính là một trong các quốc gia mạnh nhất khu vực phía đông của Lam Hải. Cả địa vị chính trị lẫn địa vị kinh tế đều thuộc hàng đầu.

Có được thành tựu đó đều là nhờ vào đường lối phát triển được đặt ra trong thời kỳ đầy lập nước của Cộng Hòa Lam Ảnh. Chính sách đó chính là dốc hết nhân lực, vật lực để đầu tư và phát triển giáo dục. Chính vì thế mà tuy cả nước chỉ gồm có tám châu (1) nhưng lại có tới chín mươi sáu trường đại học. Trong đó thì trừ các trường đại học có tính chuyên biệt như nghệ thuật, hàng không, kinh tế, quân sự, khoa học kỹ thuật, võ học nội lực... thì còn lại bốn mươi ba trường đại học tổng hợp. Trong số đó, học viện Tử Kim Phủ còn được mệnh danh là học viện đứng đầu cả khu vực phía đông Lam Hải – đó chính là niềm tự hào của nhân dân nước Cộng Hòa Lam Ảnh và cũng là viên ngọc sáng của cả khu vực phía đông Lam Hải.

Đương nhiên, ngoài học viện Tử Kim Phủ ra thì các trường đại học còn lại của nước Cộng Hòa Lam Ảnh chắc chắn cũng không kém. Có được thành quả đó cũng là nhờ chính sách của quốc gia này, đó là chỉ cần hoạt động trong linh vực giáo dục thì sẽ được đầu tư không hạn chế. Vậy nên ở nước Cộng Hòa Lam Ảnh, cơ bản là không có trường đại học yếu.

Và nơi câu truyện này bắt đầu là một trường đại học bình thường trong phạm vi của thủ đô nước Cộng Hòa Lam Ảnh – trường đại học có tên là Nhất Kiếm...

Tô Thi Yên bước ra từ khu ký túc xá. Cô vươn người, duỗi lưng một cái khiến cho khớp xương lập tức kêu răng rắc vài tiếng. Âm thanh đó làm cho cô nàng phải thở dài phiền muộn, trong lòng cảm thấy đã không thể chờ đợi việc đi tìm một nơi để luyện tập, vận động xương khớp được nữa rồi.

Tô Thi Yên không phải là người của nước Cộng Hòa Lam Ảnh, cô đến từ một đấy nước ở khu vực phía Bắc của Lam Hải. Hôm nay là ngày đầu tiên cô chuyển tới sống tại ký túc xá này, còn trước đó, cô đã trải qua một khoảng thời gian mười ngày trên con tàu biển băng qua Lam Hải, mà khoảng thuyền đó thì đúng là ‘nhỏ như mắt muỗi’, làm cho cô muốn múa kiếm cũng không có chỗ mà múa. Mười ngày trời đó đã khiến cho cô cảm thấy cơ thể mình sắp gỉ sét tới nơi rồi, vậy nên ngay ngày tiếp theo sau khi vào học viện, cô đã không thể đợi được nữa, lập tức đi tìm một chỗ để tập luyện một trận.

Học viện Nhất Kiếm chiếm diện tích vô cùng lớn! Đúng vậy, tuy nói rằng nước Cộng Hòa Lam Ảnh có diện tích không lớn, nhưng đó là khi so sánh giữa các quốc gia với nhau. Còn trong mắt của người bình thường, nếu như ném họ vào trong một khu vực có diện tích bằng một quốc gia, thì dù quốc gia đó có nhỏ cỡ nào đi nữa cũng vẫn đủ làm cho họ không thoát ra được rồi. Mà nếu một trường đại học đã có thể trở thành một ‘học viện’ thì nó ít nhất cũng phải lớn bằng một cái thành phố loại nhỏ rồi. Vậy nên Tô Thi Yên tin chắc là mình có thể tìm được chỗ đủ lớn mà lại kín đáo ở nơi này. Dù sao thì việc mà cô muốn làm cũng là luyện võ! Tuy võ học gia truyền của cô còn chưa cao siêu tới mức không thể để người khác nhìn thấy, nhưng không biểu diễn nó ra trước mặt người ngoài thì vẫn tốt hơn.

Ôm theo suy nghĩ đó, Tô Thi Yên liền chọn một con đường dẫn tới khu vực ít người qua lại để đi. Trên đường, cô cũng gặp một vài khu huấn luyện và thao trường, thế nhưng bên trong những nơi đó đều có không ít thì nhiều các môn sinh luyện võ, điều này làm cho Tô Thi Yên rất ngán ngẩm. Cứ đi như vậy, chẳng mấy chốc mà Tô Thi Yên đã đi bộ hơn mười phút, và cuối cùng thì cô cũng tìm được một mảnh rừng nhỏ trồng cây ăn quả. Khu bìa rừng nhìn khá rộng rãi, hơn nữa có vẻ cũng không có nhiều người qua lại chỗ này, mà địa hình với nhiều cây cối trong rừng cũng là điều kiện lý tưởng để luyện tập khinh công. Nới này có vẻ là một bãi tập lý tưởng mà lại yên tĩnh.

Ngay khi Tô Thi Yên đang mừng rỡ, chuẩn bị lấy thanh bội kiếm (1) của mình ra thì bỗng nghe thấy một âm thanh trầm đục vang ra từ trong rừng cây. Âm thanh đó nghe có vẻ giống như tiếng búa gõ vào thân cây, nhưng lại vẫn có điểm nào đó không giống. Tuy nhiên, với một đệ tử gia tộc như Tô Thi Yên thì vừa nghe là cô đã đoán được ngay đó là tiếng gì: đó là âm thanh khi luyện quyền, hơn nữa còn là tiếng động khi luyện ngạnh quyền (2).

Tô Thi Yên thực quá phiền muộn, thậm chí là vô cùng phiền muộn. Cô quả thật đã không còn đủ kiên nhẫn để lại bỏ ra thêm 10 phút đi tìm tiếp nữa. Vậy nên cô dứt khoát đi thẳng vào trong cánh rừng trước mặt, định rằng sẽ tìm người đang tập luyện kia để hỏi xem lúc nào thì sẽ xong, hoặc thử xem có thể dùng ít tiền để đuổi hắn đi không. Tóm lại là cô thật sự đã không kiên nhẫn được nữa rồi.

Chỉ đi vào trong cánh rừng đó một đoạn không xa thì cô đã thấy được người mà mình đang muốn tìm. Đó là một thiếu niên tuổi tầm mười tám, mười chín, tóc cắt húi cua, thân hình gầy gò, cao khoảng 1m75, bộ dạng không có gì bắt mắt, chỉ duy có đôi mắt là sáng ngời đầy thần thái. Nhìn tên này thật không có chỗ nào giống người luyện võ.

Nhìn tới đây thì Tô Thi Yên thực sự hơi kinh ngạc. Bởi vì cô thấy thiếu niên kia đang dùng quyền đấm gốc cây với một tư thế vô cùng thuần thục, bộ pháp thì đơn giản mà trực tiếp, quyền pháp cũng đơn giản mà trực tiếp, thậm chí cả cách sử dụng lực đạo (3) cũng đơn giản mà trực tiếp... Đây quả là những thứ chỉ có trong những cuốn sách dạy kỹ năng cực kỳ thô thiển, nếu như trong tiệm sách có bán thì chắc hẳn chính là loại sách chỉ đáng giá một, hai đồng cắc, có lẽ cả tầng lớp bình dân khá giả một chút cũng sẽ không thèm luyện loại võ công này. Có thể nói rằng đây là một bộ ngạnh công quyền pháp không đáng được xếp hạng! Đừng nói là tập có thể luyện được nội công, thậm chí nếu luyện tập lâu dài trong tình trạng không được cung cấp đủ dinh dưỡng thì còn có thể làm tổn thương gân cốt. Vậy mà thiếu niên kia lại luyện loại võ công này?

Cũng không phải tự nhiên mà Tô Thi Yên lại nghi hoặc như vậy. Lý do là vì nơi này chính là học viện Nhất Kiếm, mặc dù mang tiếng là một đại học tổng hợp nhưng thực ra có thiên hướng về đào tạo võ công. Chưa cần nói tới cái khác, chỉ riêng mấy bộ quyền pháp được dùng làm môn học bắt buộc đã đều là nội ngoại kiêm tu (3), ngoại có ngạnh công, nội có nội gia, chẳng những không làm tổn hại thân thể mà cả khả năng luyện được nội công cũng sẽ cao hơn nhiều loại kỹ năng thô thiển này không biết bao nhiêu lần. Thiếu niên này nghĩ gì vậy? Chẳng lẽ hắn là một tên thiểu năng hay tâm thần gì đó?

Tô Thi Yên cứ ngơ ngác nhìn thiếu niên đó từng quyền, từng quyền đánh vào thân cây, thậm chí quên mất cả ý định của mình khi đến đây. Phải 10 giây sau, cô cuối cùng mới có thể cất lời: “Vị... vị bạn học này, tôi có chuyện muốn thương lượng với anh một chút...”“ Chờ một chút, còn một trăm quyền nữa!”

Không ngờ thiếu niên kia lại lớn tiếng ngắt lời, sau đó lại dồn toàn bộ tâm trí vào cái bộ kỹ năng thô thiển kia, làm cho miệng Tô Thi Yên đang mở ra cũng cứng ngắc lại, không nói được nên lời nữa rồi.

Trong lúc này, quan sát hơn mười quyền của thiếu niên kia, Tô Thi Yên chợt phát hiện ra tuy bộ quyền pháp này đúng là rất rẻ tiền nhưng thiếu niên kia thì có vẻ không phải kẻ thiểu năng như cô tưởng. Đó là vì tuy bộ quyền pháp này đúng là rác rưởi nhưng thiếu niên kia đánh ra lại rất có uy lực, lực quyền phát ra liền mạch xuyên suốt, lực đạo do cánh tay phát ra chỉ còn thiếu một chút nữa là sẽ đạt tới mức liên miên không dứt. Nếu như có thể đạt tới mức đó thì trình độ sử dụng bộ quyền pháp này của thiếu niên đã đủ để gọi là ‘cảnh giới đại thành’, nếu như lại có thể tiến bộ thêm một bước thì thiếu niên đã vận dụng được tới mức ‘cương cực sinh nhu’, ‘nhu cực sinh cương’, ‘cương nhu cùng phát’ (4), đã có thể tự xưng là đạt tới đỉnh cao, đạt tới cảnh giới tối cao của bộ quyền pháp này. Tới lúc đó, cho dù bộ quyền pháp này chỉ là thứ rác rưởi không đáng được xếp hạng cũng sẽ được thiếu niên đánh ra uy lực của những bộ quyền pháp hạng hai, hạng ba. Đó mới thật sự là chuyện đáng sợ!

Nhìn tới đây thì Tô Thi Yên quả thật đã không biết phải nói gì nữa rồi. Thiếu niên này là một thiên tài với thiên phú dị bẩm hay là một tên đần độn không biết gì khác ngoài luyện võ? Hai khả năng hoàn toàn trái ngược này làm cho đầu óc cô quay cuồng. Phải biết rằng muốn luyện một bộ võ công tới mức đại thành thì nhất cũng phải mất mười mấy năm tập luyện! Sự nghiệp luyện võ trước giờ đều như vậy, dễ luyện mà khó giỏi. Nếu có người dậy bảo hoặc có sách vở chỉ dẫn thì kể cả người bình thường cũng chỉ mất khoảng mười năm để thành thạo một bộ võ công, nhưng nếu muốn luyện một bộ võ công tới mức mây trôi nước chảy thì phải luyện tập điên cuồng, đông luyện dưới tuyết, hè luyện dưới lửa, xuân đi thu đến, nóng lạnh xoay vần thì mới có thể tiểu thành. Còn nếu muốn tiến thêm một bước – đạt tới đại thành thì càng phải toàn tâm toàn lực, đầu tư thật nhiều thời gian và tinh lực... Thế mà tên thiếu niên kia nhìn chỉ khoảng mười tám, mười chín! Vậy nên, nếu hắn không phải một thiên tài trời sinh thì chính là một tên thiểu năng đã liên tục tập thứ võ công rác rưởi này từ khi mới tám, chín tuổi...

Nhưng vậy thì được ích gì? Ích gì đây!?

Chỉ cần ngày nào chưa thể luyện ra được nội lực thì ngày đó võ công vẫn chỉ là thứ giúp rèn luyện thân thể, cùng lắm là có thể một mình đánh được vài người. Thế nhưng, nếu tập một bộ võ công rác rưởi như vậy thì vài chục năm, không, thậm chí là cả vài trăm năm cũng chẳng thể luyện ra được nội lực...

Lúc này, Tô Thi Yên thật sự không biết chính mình đang cảm thấy thế nào: nên cảm thán mới tốt hay là nên nhắc nhở tên kia mới tốt? Nhưng rồi cô chợt lại nghĩ tới chính bản thân mình: chẳng phải lúc trước cũng kiên trì và ngu xuẩn như thế đó sao...

Mà đúng lúc này, lại một quyền nữa của tên thiếu niên đánh lên thân cây đại thụ. Thế nhưng, sau khi quyền này đánh ra thì nắm đấm của hắn lại dường như dính chặt vào thân cây đại thụ, thế nhưng tiếng nắm đấm đánh lên thân gỗ lại vẫn vang lên không dứt. Một quyền này – một quyền cuối cùng... rã ràng là đã đạt tới cảnh giới đại thành, lực quyền liên miên không dứt, liên tục không ngừng!Tô Thi Yên kinh sợ ngây người. Đâu là chuyện quái gì!? Thiên tài đột phá trong trận chiến sao? Nhưng làm sao có thể như vậy được! Dù là thiên tài, dù là đã có sự cảm thụ sâu sắc nhưng nếu muốn từ ‘lực quyền liền mạch thông suốt’ nhảy lên ‘lực quyền liên miên bất tận’ thì ít nhất cũng phải chuẩn bị mấy ngày mấy đêm rồi mới có thể làm thử được chứ?! Cô thực sự chưa bao giờ nghe nói tới loại tình cảnh mà giây trước còn chưa đại thành, giây sau đã đại thành thế này!

Về phần thiếu niên kia, quyền ảnh trên tay hắn lúc này đã biến mất (5). Chỉ thấy hắn đưa tay quyệt mồ hôi trên trán, nhe răng cười hắc hắc, miệng lẩm bẩm như thể tự nói:

“Chín năm! Hơn chín năm! Cuối cùng... cuối cùng đã luyện được tới cấp 10 rồi!”

“La Hán Quyền của ta!”

Chú thích:

1. Bội kiếm: thanh kiếm quý

2. Ngạnh quyền: là loại quyền (đấm) vận dụng lực lớn để đánh trực diện. Giống như trong boxing, có đòn đấm dùng toàn lực nhằm phá thủng thế phòng thủ của đối phương và đòn đánh dùng lực yếu hơn nhưng nhằm vào điểm sơ hở của đối phương.

3. Nội ngoại kiêm tu, ngạnh công, nội gia: nội gia là phương pháp vận hành ‘khí’ trong cơ thể để tăng uy lực đòn đánh, ngạnh công là kỹ năng chiến đấu. Nội ngoại kiêm tu là tập luyện cả ‘khí công’ và kỹ năng chiến đấu.

4. Cương cực sinh nhu, nhu cực sinh cương, cương nhu cùng phát: cứng rắn tới tận cùng thì sinh ra mềm mại, mềm mại tận cùng lại sinh ra cứng rắn, làm được cả hai điều này một lúc trong đòn đánh có cả cứng và mềm.

5. Quyền ảnh biến mất: khi võ công luyện tới đại thành thì làm được tới mức đòn đánh nhanh, liên tục và chuẩn tới mức mỗi đòn đều hoàn mỹ khiến cho người ta nhìn vào tưởng tay không chuyển động nhưng thực ra đang liên tục tung ra không biết bao nhiêu đòn. Cái mà người ngoài nhìn thấy chỉ là bóng được lưu lại.

* Nói thêm một chút về sự đại thành của môn võ công rác rưởi: tưởng tượng môn võ công rác rưỡi của thiếu niên kia chỉ uy lực của một khẩu súng lục, còn võ công hạng hai sẽ có uy lực của một khẩu súng tự động. Súng lục thì bắn chậm như sên còn súng tự động có thể bắn được 100 viên đạn/ phút. Nhưng nếu súng lục có thể bắn được với tốc độ mà viên sau chạm vào đuôi viên trước, đường đạn như biến thành một đường thẳng trong không gian thì sao? Đã thấy vi diệu chưa :3

Lời bình:Tuy chỉ là chương đầu những đã rất đáng đọc! Liệu chàng thiếu niên “quái đản” của chúng ta là ai? Sao lại có vẻ khác biệt với thế giới xung quanh đến vậy? Cùng theo dõi tác phẩm mới nhất của Zhttty được thực hiện bởi nhóm Vô Hạn Chi Tâm tại địa chỉ facebook Vô Hạn Thế Giới!

Quyển 1 - Chương 2: Hệ thống Hách Khải

Hách Khải đi vào thế giới này đã được chín năm lẻ năm tháng.

Bà mẹ nó! Chỉ vì hắn sửa đổi ‘một chút’ vào nội dung của game offline mà mình đang chơi – tuy rằng ‘một chút’ đó cũng khá là lớn, nhưng dù sao đó cũng chỉ là một cái game offline thôi mà! Tại sao điều đó lại khiến cho hắn đi vào một thế giới khác đây?

Lúc mới tới đây, hắn có thân phận là một đứa trẻ chín tuổi trong cô nhi viện, không cha không mẹ, không nơi nương tựa. Hơn nữa, trong cô nhi viện này lại có không ít kẻ xấu, từ đám nhân viên ăn chặn để kiếm lợi riêng, cho tới bọn trẻ mồ côi kéo bè kéo cánh để cướp của những đứa nhỏ yếu. Tất cả những điều đó hắn đều đã phải nếm trải.

Trời ạ! Những người quản lý đầy lòng nhân ái sống ở cô nhi viện trong tiểu thuyết đâu cả rồi!? Những đứa trẻ mồ côi thân thiết hơn cả ruột thịt trong tiểu thuyết ở đâu rồi!? Chẳng lẽ truyện thiếu nhi đều là bịa đặt hết hay sao!?

Lúc cơ thể này còn nhỏ, Hách Khải đã từng nghĩ tới chuyện tự sát. Dù sao thì hắn cũng đã vĩnh viễn không thể trở lại thế giới cũ nữa rồi, cha mẹ của hắn, thân thích của hắn, bạn bè, người yêu của hắn, tất cả đều đã đi xa hắn mãi mãi rồi! Mà trong cái kiếp sống tại thế giới mới này, nhìn kiểu gì cũng thấy hắn không có hy vọng sống nổi tới lúc trưởng thành. Xuyên không (1) như thế này thì thật đúng là khổ đến tám đời rồi.

Ở tháng thứ hai sau khi xuyên không tới thế giới này, khi đang chuẩn bị tìm cách chết mà không đau đớn thì hắn chợt phát hiện ra tình thế của mình dường như còn có thể cứu vãn... Hệ thống của game! (*)

Đúng vậy, xuyên không còn kèm theo ‘phần mềm gian lận’ – Hệ thống của game! Đây đúng là gian lận tung trời rồi! Không, phải là gian lận nổ tung trời mới đúng...

Sau đó, hắn phát hiện mình lại bị lừa...

Hệ thống mà hắn mang theo là của cái game offline mà hắn đang chơi trước khi đi tới thế giới này. Nó có tên là ‘Kim Dung quần hiệp truyện phiên bản mới’. Đó thật ra cũng không phải là game Kim Dung quần hiệp truyện chính thống, mà là bản do một hội đam mê game này sử dụng đồ họa nguyên bản để làm ra một game có nội dung hoàn toàn khác game gốc. Lúc mới bắt đầu chơi, vì muốn thành huyền thoại mà hắn đã chơi luôn độ khó ‘truyền thuyết’, kết quả là đã bị NPC trong game hành hạ một trăm rồi lại một trăm lần. Vậy là trong cơn tức giận, hắn đã nhờ một người bạn thân là hacker tìm hiểu và sửa đổi lại hệ thống game một chút. Sự sửa đổi này cũng không quá đáng lắm, ‘chỉ là’ cho toàn bộ các loại sách võ công vào trong hòm đồ của hắn mà thôi. Ví dụ như Hàng Long Thập Bát Chưởng mạnh nhất, rồi Độc Cô Cửu Kiếm, Cửu Âm Chân Kinh, Cửu Dương Thần Công các loại, sau đó là nâng số lượng ô võ công mà nhân vật có thể học từ mười thành hai mươi, tất cả ‘chỉ’ có vậy mà thôi... Sau khi hắn lưu lại bộ nhớ của game thì lập tức nôn nóng chơi ngay, tiếp theo là linh hồn của hắn đã có mặt trong thế giới này.

Có trời đất chứng giám! Tại thế giới cũ, hắn đã ba mươi tuổi, đã qua cái tuổi mơ mộng lâu rồi, đã không còn tưởng tượng về những thứ như ma pháp, thần linh, dị tộc từ lâu lắm rồi. Tất cả những gì mà hắn muốn chỉ là tìm được một công việc ở vị trí kỹ sư ổn định, mua một căn hộ nhỏ, tìm được một người vợ xinh đẹp mà ngoan hiền, sinh ra hai đứa con, rồi khi rảnh rỗi sẽ đọc tiểu thuyết, chơi trò chơi là được. Nhưng ai ngờ cái cuộc đời này lại đặc sắc đến vậy: đột nhiên ném hắn tới nơi này, rồi khi mà hắn tuyệt vọng nhất, muốn tự sát nhất thì lại ném cho hắn một cái hệ thống game. Như vậy... như vậy thì hắn làm sao mà đành lòng tự sát được đây!

Người đời có câu ‘con sâu còn muốn sống tạm bợ qua ngày’, vậy nên sau khi Hách Khải nhận được hệ thống này thì cũng lập tức ném cái ý tưởng lãng phí cuộc đời ra khỏi đầu. Sau đó, hắn bắt đầu kiểm tra cái hệ thống này thật cẩn thận, tiếp theo là vài tháng nữa để tìm hiểu thêm thế giới này. Vậy là không biết từ lúc nào, hắn đã có khát vọng được sống tiếp.

Đầu tiên, hắn nhận ra cơ thể này chính là nhân vật của hắn. Hay nói cách khác, hắn có tất cả những loại võ công mà nhân vật của mình có được do sửa đổi game! Đúng vậy, tất cả những tuyệt thế võ công đã từng làm hắn thèm nhỏ dãi từ khi còn là một đứa trẻ, tất cả đều nằm trong tay hắn! Không chỉ vậy, hắn còn có thể chọn học hai mươi bộ môn trong số đó! Hai mươi bộ đấy!

Cùng luyện Cửu Âm – Cửu Dương ư? Cùng chơi Hấp Tinh – Bắc Minh à? Vừa đánh Hàng Long vừa dùng Đẩu Chuyển? Quả thực quá sức sảng khoái!

Tiếp theo là về cái thế giới này. Đây là một thế giới không thể nào hiểu nổi... Được rồi, sau khi đã dần dần tìm hiểu thì chỉ còn một vấn đề mà đến giờ Hách Khải vẫn không thể hiểu nổi: đây là một thế giới võ công hiện đại... Không phải là kiểu võ hiệp đô thị trong các loại tiểu thuyết mạng, mà là một thế giới đã biến võ công thành một bộ môn khoa học giống như vật lý, hóa học vậy. Và thế giới này có nền khoa học ngang tầm tiêu chuẩn khoa học những năm 1930 đến 1940 của thế kỷ 20 trong thế giới trước đây của hắn.

Tiếp theo là thế giới này lớn một cách phi thường. Chỉ riêng nước Cộng Hòa Lam Ảnh mà hắn đang đứng đây cũng đã được nói rõ là rộng tới 820.000 km2, gấp khoảng hai lần diện tích tỉnh Tứ Xuyên của Trung Quốc, gần như bằng 2.5 lần diện tích Nhật Bản và bằng một nửa nước Pháp. Trong thế giới trước kia của hắn thì đã không thể gọi nó là ‘nước nhỏ’ được rồi, thế nhưng ở thế giới này thì rõ ràng lại được gọi là ‘nước nhỏ’. Không chỉ vậy, ở khu vực phía đông Lam Hải này còn có hơn hai mươi quốc gia có diện tích tầm đó...Một thế giới lớn đến vậy! Ta muốn đi xem!

Thời gian thực sự là phương thuốc xoa dịu nỗi đau tốt nhất! Sau khoảng nửa năm chìm trong đau buồn vì nỗi nhớ gia đình, người yêu và bạn bè ở thế giới cũ, Hách Khải đã dần tỉnh táo lại. Trong hơn nửa năm đó, hắn cũng đã diễn rất đạt vai một đứa trẻ mồ côi yếu ớt và tò mò, muốn tìm hiểu về thế giới này.

Đây là một thế giới mà người người luyện võ, nhà nhà luyện võ! Cho dù chỉ là một người bình dân nhất cũng là một người luyện võ, quyền cước, đánh đấm, côn bổng đao kiếm, mười tám môn vũ khí đều có cả. Hơn nữa, chính phủ của thế giới này còn tuyên truyền võ công vào từng nhà, thậm chí cả trường tiểu học cũng có khóa nhập môn võ thuật bắt buộc.

Và thế giới này cũng là một thế giới theo mô hình kim tự tháp: người bình thường luyện võ thì vẫn là người bình thường, vẫn đi làm, vẫn nộp thuế, vẫn tham gia lao động. Nếu như không luyện được nội lực thì bọn họ hoàn toàn giống với những người dân bình thường trên Trái Đất trước kia của Hách Khải, chỉ khác là ai ở đây cũng đều có một vài bộ kỹ năng rèn luyện thân thể mà thôi...

Điểm khác nhau lớn nhất giữa hai thế giới... nội lực!

Thứ mà trong 10000 người mới có 1 người luyện ra được - nội lực! Trong thế giới này, cho dù là công phu ngoại môn, quyền pháp nội gia hay là bí tịch (2) nội công thì mục đích của chúng đều giống nhau, đó là chỉ dẫn cho người học phương pháp để luyện được nội lực – ‘giới hạn của người bình thường’ ở thế giới này. Trong sách miêu tả rằng, một khi đã luyện được nội lực thì lập tức sẽ có sức mạnh địch nổi nghìn người, giơ tay nhấc chân cũng có lực lớn vô cùng, là những nhân vật mà chỉ cần không rơi vào tử địa thì không có bất cứ cách nào để người bình thường có thể dựa vào số lượng đánh bại, là sức mạnh chính của mỗi quốc gia. Đúng vậy, cho dù thế giới này đã có nền khoa học kỹ thuật của những năm 30 – 40, đã có súng ống, đại pháo, thậm chí đã bước đầu nghiên cứu ra máy bay ném bom, nhưng thứ quyết định hướng đi chính trị của thế giới này vẫn là những kẻ có nội lực. Đây là một thế giới mà nền văn minh nội lực đã rực rỡ vô số năm và rất có thể tương lai vẫn sẽ tiếp tục rực rỡ!

Sau khi đã tìm hiểu được tới đây thì việc tiếp theo mà Hách Khải muốn là lựa chọn ra một bộ nội công tâm pháp từ hệ thống. Hắn không cần suy nghĩ lựa chọn Cửu Dương Thần Công cho ‘nhân vật’ của mình. Mà nói ra cũng thật buồn cười, nội lực của thế giới có vẻ lại hoàn toàn khác với nội lực trong tiểu thuyết võ hiệp trên Địa Cầu. Ở đây, không có bất kỳ một phương pháp nào có thể luyện được nội lực một cách trực tiếp! Bí tịch nội công của cái thế giới này chẳng qua là dạy cách sử dụng các bộ phận thân thể, sử dụng cơ bắp, sử dụng không khí hít vào qua phổi, sử dụng tốc độ chảy của máu để làm chấn động cơ thể, nhờ đó mà rèn luyện toàn thân từ trong ra ngoài để có thể luyện được nội lực nhanh hơn. Có lẽ cái thứ gọi là ‘bí tịch nội công’ ở đây cũng chẳng khác gì các loại khí công của võ thuật cổ truyền Trung Quốc, chúng hoàn toàn khác với các loại nội công tâm pháp trong tiểu thuyết võ hiệp của Trái Đất – những võ công mà chỉ cần học tập là chắc chắn sẽ có nội lực!

Nói cách khác, hắn trúng mánh rồi! Hắn là một phần của hệ thống, mà các loại bí tịch của hệ thống đều là những thứ trong tiểu thuyết võ hiệp cả. Đây chắc chắn là... Á...
Hách Khải được hệ thống nhắc nhở: muốn tu luyện Cửu Dương Thần Công thì trước hết cần luyện được ít nhất ba loại ngoại công thuộc tính ‘dương’... Trong game không hề có loại yêu cầu này! Được rồi, hệ thống của game phải thay đổi để phù hợp với thế giới thực... Cửu Âm Chân Kinh, cũng cần ba loại ngoại công thuộc tính ‘âm’... Thái Huyền Kinh, cần các loại ngoại công quyền pháp, kiếm pháp, đao pháp, kỳ môn, mỗi thứ một môn... Dịch Cân Kinh, chỉ cần một loại ngoại công thuộc Phật môn nhưng phải đạt tới cấp cao nhất...

Vài loại nội công cao cấp nhất trong hệ thống đều có điều kiện để được học... Không phải, mà là toàn bộ các loại nội công trong hệ thống đều có điều kiện để được học, tất cả đều yêu cầu phải có từ một tới một vài loại ngoại công. Điều này đã làm cho ý tưởng chưa đến mười tuổi đã có được nội lực, sau đó nổi tiếng, hưởng thụ xa hoa... hoặc chí ít là tự nuôi sống được mình, lập tức rời khỏi cái cô nhi viện thối nát này tan thành mây khói. Có điều, cũng nhờ vậy mà đã hạ nhiệt được cái đầu vội vàng, nóng nẩy của Hách Khải.

Đây là một thế giới thực sự chứ không phải là một trò chơi, sẽ không có cái gọi là ‘save’ và ‘load’. Nếu chết thì sẽ là chết thật sự! Vậy nên, nếu hắn muốn sống sót, hơn nữa còn có thể đi xem cái thế giới này thì nhất định phải thật thận trọng...

Hắn có tổng cộng hai mươi ô (3) để học võ công và các loại hiệu quả đặc biệt có được khi chúng tạo thành tổ hợp với nhau. Ví dụ như đồng thời luyện cả Cửu Âm và Cưu Dương, thì nếu trong game, nhân vật sẽ có hiệu quả ‘Sâm La Vạn Tượng’. Hoặc đồng thời luyện Thái Cực Quyền và Thái Cực Kiếm sẽ có được hiệu quả ‘Phòng Ngự Thái Cực Áo Nghĩa’. Hay nếu trong game mà luyện cả Miêu gia kiếm pháp và Hồ gia đao pháp thì sẽ có ‘Đao Kiếm Quy Chân’ gì gì đó. Tất cả những điều này đều là thứ mà hắn cần phải suy nghĩ. Dù sao thì đây là một thế giới thực, đã làm rồi thì không có chuyện được ‘load’ lại, đã làm thì không thể hối hận. Vậy nên hắn không thể chỉ vỗ đầu một cái rồi quyết định hướng đi của tương lai, mà phải luôn đứng trên mặt đất, từng bước một bắt đầu cuộc đời này...

Hách Khải lựa chọn các loại ngoại công trong hệ thống một cách cẩn thận, xem xét cả việc sau khi tu luyện chúng thì sẽ liên quan tới loại nội công nào, khả năng đạt được loại nội công đó là bao nhiêu? Từ đó hắn đã lựa chọn ra được một con đường. Và bước đầu tiên của con đường đó chắc chắn vẫn là có được nội lực...

La Hán quyền – ngoại công của Phật Môn – luyện đến cấp cao nhất, sau đó là...

Dịch Cân Kinh!

Chú thích:

(*) Hệ thống: (cho những ai chưa thực sự hiểu hệ thống của Hách Khải là gì) Hách Khải là một phần của hệ thống game, chính xác hơn là một nhân vật trong game, có cột máu, cột mana, thanh thể lực, cấp độ, điểm kinh nghiệm, có thể hiểu và biết toàn bộ loại võ công mà hắn chọn học chỉ sau một ‘thao tác’ sống trong một thế giới thực. Nói chung là như vậy. (Bạn có thể tìm đọc webtoon The Gamer để dễ hình dung, nhân vật chính trong đó cũng gần như giống hệt Hách Khải của chúng ta.)

1. Xuyên không: đi xuyên vào một thế giới khác nhưng vẫn còn ký ức và tư tưởng khi ở thế giới cũ.

2. Bí tịch: loại sách không được công khai.

3. Ô để học: trong game, số lượng kỹ năng hoặc bộ kỹ năng mà nhân vật được phép học được đại diện bằng các ô trống. Sau khi học một kỹ năng hay bộ kỹ năng thì ô trống sẽ được thay bằng ô có biểu tượng của kỹ năng hay bộ kỹ năng đó và không thể thay trực tiếp kỹ năng hay bộ kỹ năng khác vào vị trí đó.

P/s: Vì bộ này là võ hiệp nên sẽ có rất nhiều từ ngữ, thuật ngữ liên quan võ thuật TQ, rất khó để dịch ra. Vì vậy phần lớn những từ này sẽ giữ nguyên Hán Việt, ai không hiểu thì hỏi, còn không hỏi thì coi như đã hiểu nhé ^^!

Lời bình:Một hành trình võ hiệp đầy ly kỳ và hấp dẫn đã được Zhttty mở ra! Cùng chờ đợi xem Hách Khải sẽ có được nội lực hay không! Đón đọc chương mới của Hiệp Hành Thiên Hạ được dịch bởi nhóm Vô Hạn Chi Tâm tại địa chỉ facebook Vô Hạn Thế Giới!

Quyển 1 - Chương 3: Chín năm nóng lạnh!

Hách Khải ‘nhìn vào’ hệ thống trong đầu mình, số liệu ở đó ghi rõ ràng: La Hán Quyền của hắn đã đạt tới cấp 10, chỉ cần luyện thêm một thời gian nữa là sẽ đạt tới Vô Cực. Đến lúc đó, hắn sẽ được luyện Dịch Cân Kinh!

Vì tâm trạng quá kích động mà Hách Khải thậm chí quên mất thiếu nữ tóc dài xinh đẹp đứng bên cạnh xem mình luyện quyền, hắn cứ thế vụt qua bên cạnh thiếu nữ đang ngẩn ngơ đó, đi về phía nhà ăn.

Chín năm, những chín năm đấy! Để luyện bộ ngoại công đầu tiên này tới Vô Cực, hắn đã mất tới chín năm rồi đấy!

Khi hắn mới đi đến cái thế giới này, rồi lựa chọn môn ngoại công đầu tiên từ cái ‘phần mềm gian lận’ – hệ thống thì hắn đã cảm thấy mọi chuyện có vẻ quá dễ dàng, đạt được nội lực thật dễ dàng! Có được nội lực rồi, sẽ cưới vợ này, mua cái gì này, đi tới nơi nào này…

Nhưng tiếc rằng đây lại không phải là game! Mặc dù hắn có cái hệ thống game này, nhưng đây lại là một thế giới thực sự chứ không phải một thế giới trong game. Nói cách khác, hắn không tìm được bất kỳ cách nào để có thể thu được điểm kinh nghiệm…

Đúng vậy, một thứ trong game mà ít ai để ý tới, nhưng lại là thứ quan trong nhất: điểm kinh nghiệm! Điểm kinh nghiệm chẳng những có thể dùng để tăng cấp độ cho nhân vật mà còn có thể dùng để tăng cấp độ của võ công. Sau khi đã cộng đủ điểm kinh nghiệm để võ công đạt tới cấp mười, tiếp đó lại đi đánh cọc gỗ một lát là môn ngoại công này sẽ đạt tới mức Vô Cực. Trong game thì cả quá trình đó cũng chỉ cần hơn mười giây là làm xong, nhưng đây lại là một thế giới thực, hắn biết kiếm đâu ra điểm kinh nghiệm đây!?

Lúc đầu, Hách Khải cho rằng có thể thu được điểm kinh nghiệm bằng cách sát sinh, vì vậy hắn đã tự nguyện xin làm rất nhiều việc trong nhà ăn của cô nhi viện, bao gồm mổ cá, giết gà các kiểu. Hắn cho rằng tuy ít nhưng vẫn sẽ nhận được điểm kinh nghiệm, thế nhưng hắn lại chẳng nhận được dù chỉ là 1 điểm. Về phần giết người… Hách Khải cũng không cho là cái cơ thể của đứa nhóc chín tuổi này có thể giết được ai. Hơn nữa, hắn cũng không có ý định đi giết người…

Việc không thể kiếm được điểm kinh nghiệm đã làm cho hắn chán nản tới một tháng liền. Sau đó, hắn lại tỉnh ngộ một lần nữa. Hắn nhận ra chỉ còn một biện pháp để có thể luyện La Hán Quyền tới Vô Cực mà mình chưa thử, đó chính là ‘đánh cọc gõ’ (1) …

Hắn đã tìm được một ghi chú về ‘hướng dẫn chơi’ trong hệ thống, trong đó có nói: “mỗi lần sử dụng võ công không phải của NPC tại một bãi đất trống sẽ thu được một lượng nhỏ kinh nghiệm võ công, kinh nghiệm võ công không thể làm cấp độ nhân vật tăng lên nhưng có thể làm tăng cấp võ công”. Đây là một cách nhằm ép người chơi luyện cấp chậm lại và đi thực hiện các nhiệm vụ của cốt truyện, hoặc cũng có thể là điều kiện để có thể học được võ công của game. Thế nhưng, đây lại là lựa chọn duy nhất của Hách Khải! Vậy là, để giải quyết vấn đề này, từ khi tầm chín tuổi, Hách Khải đã bắt đầu tập luyện bộ võ công mà ai cũng cười nhạo kia. Họ đều nói đó là thứ võ công rác rưởi, thứ kỹ năng rẻ tiền, là thứ quyền pháp không thể nào luyện được nội lực. Mà sự thật là hệ số quyền pháp của thứ võ công này cũng chỉ có 20 điểm, là một thứ hạng bét trong game! Thế nhưng, đây lại là bộ võ công Phật môn duy nhất mà hắn có thể học được lúc đó – La Hán Quyền.

Trong game này, người chơi có thể chọn các lớp nhân vật theo thứ tự là: Quyền, Kiếm, Đao, Kỳ Môn. Đây là bốn lớp nhân vật chia theo các môn ngoại công, mỗi nhân vật đều được tăng hiệu quả tập luyện và sử dụng các môn ngoại công theo đúng lớp của mình. Ví dụ như nhân vật của lớp Quyền thì sẽ được tăng cường uy lực khi sử dụng ngoại công loại quyền pháp, bên cạnh đó còn được giảm bớt tiêu hao thể lực và nội lực khi sử dụng quyền pháp. Ba lớp còn lại cũng giống như vậy.

Ngoài bốn lớp nhân vật này còn có ba lớp nhân vật đặc biệt là Tuyệt Thế Thiên Cương, Hồi Thiên Thánh Thủ và Nhân Giả Vô Địch. Cũng không phải là ba lớp nhân vật này mạnh hơn bốn lớp nhân vật chia theo ngoại công, mà là mỗi lớp trong số này đều có những năng lực đặc biệt mà các lớp khác không có. Ví dụ như Tuyệt Thế Thiên Cương có thể luyện được tất cả các loại nội công tâm pháp - bất kể chúng có thuộc tính gì, và còn có thể sử dụng những nội công tâm pháp đó để công kích… Đây đúng là mẫu nhân vật khiến cho Hách Khải phải thèm nhỏ dãi, ít nhất là trong thế giới hiện thực như thế này, hắn chắc chắn sẽ muốn làm Tuyệt Thế Thiên Cương. Tiếc rằng, nhân vật hắn chọn không phải là Tuyệt Thế Thiên Cương…

Tiếp đó là Hồi Thiên Thánh Thủ. Lớp nhân vật này có thể tự động hồi phục máu, nội lực, thể lực, nội thương, giải độc… Nếu như ở trong game thì có lẽ cũng chẳng thấy lớp nhân vật này có gì ưu tú, nhưng nếu lớp nhân vật này lại có trong thế giới thực, thế thì chắc chắn là ‘tấm thân bất tử’ rồi, nhìn kiểu gì cũng thấy nó mạnh tới biến thái. Lớp nhân vật này cũng làm cho Hách Khải thèm nhỏ dãi! Tiếc là, hắn cũng không chọn nhân vật này…Nhân vật mà hắn chọn là Nhân Giả Vô Địch – một lớp nhân vật được gọi là ‘vừa mạnh nhất mà cũng vừa yếu nhất’… Trong game, trước khi Thức Tỉnh thì Nhân Giả Vô Địch được gọi là rác rưởi, là yếu nhất và ai cũng công nhận điều này. Đó là vì nhân vật này không có bất kỳ khả năng đặc biệt nào ngoài có thêm 100 điểm chỉ số chính – tà. Nhưng trong một thế giới hiện thực thì cái chỉ số đó chẳng là gì khác ngoài một đống cặn bã! Thế giới thực không phải là thế giới số hóa trong game, một người tà ác hay lương thiện không phải do mấy chỉ số đó quyết định. Ngoài ra, lớp nhân vật này không còn bất kỳ một ưu thế hay khả năng đặc biệt nào khác, là loại nhân vật hoàn toàn không có thế mạnh, thậm chí còn không bằng NPC, thực sự là rác rưởi và yếu nhất…

Tuy nhiên, hai chữ ‘vô địch’ trong tên của nhân vật này cũng không phải chỉ là vẽ ra cho đẹp. Một khi Nhân Giả Vô Địch đã thực hiện được Thức Tỉnh thì sẽ có được một kỹ năng được mệnh danh là mạnh nhất trong game. Kỹ năng đó tên là… Hiệp Hành Thiên Hạ!

Tất cả mọi đòn tấn công đều sẽ kèm theo ít nhất một trong số sáu loại hiệu ứng, tất cả mọi thế phòng ngự cũng đều kèm theo ít nhất một trong các loại hiệu quả đặc biệt. Là vô địch tuyệt đối! Vậy nên mới có tên là Nhân Giả Vô Địch!

Nhưng vẫn là câu nói lúc trước: đây là thế giới thực! Lúc này, cả điểm kinh nghiệm Hách Khải cũng không kiếm được thì hắn Thức Tỉnh bằng cách nào? Có được nội công tâm pháp mạnh nhất – Lục Như Chân Long Quyết bằng cách nào? Nếu như Nhân Giả không thể Thức Tỉnh… vậy thì rửa mặt rồi đi ngủ còn có ích ấy chứ! (2)

Dù sao đi nữa, muốn sống sót thì vẫn phải làm việc cần làm, mặc cho Hách Khải hối hận vì lựa chọn của mình tới mức nào thì cuối cùng hắn cũng bắt đầu luyện tập La Hán Quyền. Cứ như vậy, hắn ngày ngày tập quyền, xuân đi thu đến, chín mùa nóng lạnh! Nếu như trong game, hắn chỉ cần đánh cột gỗ khoảng 100 lần là võ công sẽ đạt tới Vô Cực thì sau khi võ công đó được đưa vào thế giới thực, hắn phải đánh cột gỗ… mười tám triệu lần! Cũng có nghĩa là: nếu mỗi ngày đánh cột gỗ 5000 lần, thì phải mất khoảng mười năm…

Hách Khải vừa đi đường vừa cẩn thận xem xét nội dung trong hệ thống. Tuy hắn đã thuộc lòng tất cả các tính năng của hệ thống, chỉ số của nhân vật và nội dung của các loại bí tịch võ công, nhưng lúc này hắn vẫn xem xét cực kỳ cẩn thận, không bỏ qua bất kỳ một chi tiết nhỏ nào. Cứ đi như vậy một lúc lâu thì cũng đến được nhà ăn, lúc này hắn mới nhẹ nhõm thở mạnh ra một hơi, đưa ý thức rời khỏi hệ thống, một lần nữa tập trung vào thế giới thực.

( La Hán Quyền đã đạt tới cấp 10, tiếp theo chỉ cần lên thêm một cấp nữa thì sẽ đạt tới Vô Cực. Nếu tính thời gian thì có lẽ sẽ hoàn thành trước khi tròn mười năm. Nói cách khác, trước sinh nhật tròn mười chín tuổi, ta có thể được tu luyện Dịch Cân Kinh. Giờ chỉ hy vọng học Dịch Cân Kinh sẽ có được nội lực ngay. Phải biết rằng trong game thì các môn nội công không cần điểm kinh nghiệm, chỉ cần học vào là có thể tăng cấp. Hơn nữa, ngoài Tuyệt Thế Thiên Cương thì cũng không còn nhân vật nào có thể sử dụng nội công để công kích… Chỉ mong hệ thống đừng có lừa bố (3), nếu thay đổi thành nội công cũng cần kinh nghiệm thì ta thà chết đi cho xong. )Hách Khải vừa thầm than thở vừa bước vào nhà ăn, sờ vào túi tiền gần như đã nhẵn không còn gì của mình rồi thở dài. Sau đó, hắn dùng chỗ tiền còn lại mua một đống lớn bánh màn thầu loại rẻ nhất. Tuy không mua nổi các loại trứng, thịt nhưng dù sao thì hắn cũng rèn luyện rất nhiều, cần phải ăn rất nhiều để lấy sức, vậy nên ngoài bánh màn thầu thì hắn còn rất thường xuyên ăn đậu và nước đậu…

( Sắp dùng hết học bổng rồi! Cũng vì sức ăn của ta quá lớn. Dù sao thì mỗi ngày phải đánh 5000 quyền, mà mỗi quyền cũng đều phải đủ lực, đúng tư thế thì mới thu được điểm kinh nghiệm. Chứ nếu cứ vung tay múa chân loạn xạ mà cũng được điểm kinh nghiệm thì một ngày ta đánh 100000 quyền cũng chẳng thành vấn đề… Ài, vấn là vấn đề về thể lực! Hiện tại, thân thể của ta đã đi tới giới hạn của sức chịu đựng rồi, nếu một ngày còn luyện tập nhiều hơn nữa thì sợ là sẽ tiểu ra máu mất! Nếu thân thể mà không chịu nổi nữa thì đúng là chết chắc rồi. Chỉ hy vọng việc làm ăn của anh bạn thân tốt một chút, sẽ giúp được mình nhiều hơn một phần. )

Thân thể của Hách Khải rất gầy ốm. Đây là chuyện vô cùng hiếm thấy đối với người luyện võ, bởi xưa nay vẫn có câu “nghèo văn giàu võ”. Câu tục ngữ đó đã nói rõ hết thảy: người muốn luyện võ thì không thể không có vật chất ở mức khá giả. Chẳng cần phải nói tới những vấn đề quá to tát, chỉ riêng việc mỗi ngày đều phải làm công việc cực kỳ tốn thể lực mà đến cả thịt mỡ cũng không có để ăn, vậy thì chỉ sau vài tuần là thân thể sẽ phát bệnh, còn luyện võ gì được nữa? Hơn nữa, trong cái thế giới tôn thờ nội lực này, tất cả mọi người đều cố gắng rèn luyện thân thể tới mức cực hạn, khiến cho từ trong ra ngoài cơ thể đều sinh ra lực lượng to lớn, nếu như điều kiện thân thể không tốt thì làm sao bọn họ làm được việc đó? Vậy nên trong thế giới này, tuy không ai cấm tầng lớp bình dân luyện võ công, nhưng bình dân mà có thể luyện được nội lực thì không phải là trong một trăm nghìn người có một người, mà có lẽ phải là trong một triệu người, thậm chí mười triệu người mới có một người như vậy. Trong đó, ngoài lý do các gia tộc, quan lớn, những kẻ giàu có chiếm đoạt, lũng đoạn thị trường bí kíp thì nguyên nhân lớn nhất chính là do tầng lớp bình dân không đủ tiền tài để có thể giúp họ rèn luyện thân thể tới cực hạn.

“Choang!”

Một cái chén lớn đột nhiên được ném ngay xuống mặt bàn trước mặt Hách Khải. Tuy là bị ném đi nhưng người làm chuyện đó chắc chắn là đã khống chế lực rất chuẩn, vậy nên canh thịt trong chén không hề bị văng ra ngoài một chút nào, cái chén vừa chạm xuống mặt bàn là lập tức đứng yên, không lắc lư một chút nào. Chỉ cần một chiêu đó đã đủ cho thấy tài nghệ của người ra tay, Hách Khải nhìn thấy vậy thì đồng tử không khỏi co rút lại.

Nhìn kỹ lại thì Hách Khải thấy một thiếu nữ xinh đẹp vừa ngồi xuống cùng bàn, đối diện với mình, chính là người đẹp tóc dài đứng xem hắn luyện quyền ở trong rừng. Thiếu nữ xinh đẹp lúc này đang nhìn hắn với vẻ hơi tức giận: “Vừa rồi gọi mà anh không thèm đứng lại, tôi còn tưởng anh vội đi đâu, hóa ra lại chạy tới đây ăn cơm? Mà anh đang ăn gì thế này!? Đã luyện một bộ quyền pháp tới mức đại thành mà còn ăn uống như thế này sao? Thịt đâu? Canh đâu? Xương đâu? Đừng có nói với tôi là anh đã ngần này tuổi rồi, còn luyện một bộ ngạnh quyền tới đại thành mà còn không biết người luyện võ phải ăn uống thế nào nhé? Chẳng lẽ anh định cố tình để cơ thể hỏng mất nên mới ăn vậy à?”

Hách Khải nhìn nhìn thiếu nữ xinh đẹp rồi lại ngó chén canh thịt vừa rơi ngay trước mặt kia, sau đó chẳng những không tức giận mà còn tươi cười hớn hở, cũng không quan tâm là có mất mặt hay không, bưng ngay chén canh lên, ngửa cổ uống ừng ực. Sau khi uống hết canh, còn lại xương và thịt vụn cũng nhai nát rồi nuốt luôn.

Thiếu nữ xinh đẹp thấy cảnh này thì chẳng những không cảm thấy Hách Khải thô bỉ, mà ngược lại, cô thể hiện một biểu cảm mà chỉ có thể thấy ở con gái nhà võ: vẻ tán thưởng hiện rõ trong đôi mắt. Trong đầu cô chợt hiện lên một ý tưởng, cảm thấy không nhịn được nên nói: “Tôi thấy thiên phú của anh không tồi, hay là học võ cùng tôi đi!”

“H…ả? Học võ… không phải học nấu ăn à?”

Chú thích:1. Đánh cọc gỗ: cọc gỗ là vật dùng để người luyện võ tập chiêu thức. (xem Diệp Vấn để biết thêm chi tiết :D) 2. Rửa mặt rồi đi ngủ: tác giả chơi chữ: không “tỉnh” được thì “đi ngủ”. 3. Tác giả viết như vậy, Hách Khải xưng “bố” với hệ thống, chắc hẳn là cay cú lắm

Lời bình:Người đẹp muốn kết bạn, nhưng Hách Khải lại có nỗi khổ của mình! Làm sao bây giờ? Cùng tiếp tục theo dõi cuộc sống game trong thế giới thực của Hách Khải nhé! Hiệp Hành Thiên Hạ được thực hiện bởi nhóm Vô Hạn Chi Tâm tại địa chỉ facebook Vô Hạn Thế Giới!

Quyển 1 - Chương 4: Món nợ ân tình!

Câu nói đùa của Hách Khải khiến cho vị thiếu nữ xinh đẹp này ngẩn ra một lúc, thật lâu đó mới hỏi với vẻ khó hiểu: "Luyện võ là luyện võ, liên quan gì đến nấu ăn chứ? Đúng là tôi có biết một môn phái chuyên chế biến các loại nguyên liệu kì dị thành thức ăn, sau đó hấp thu các thành phần trong đó để cường thân kiện thể hoặc làm tăng nội lực, nhưng đó chỉ là một môn phái nhỏ bé ở tận Lục Hải xa xôi, nên tôi cũng không biết phương pháp của họ thế nào. Cái tôi muốn là dạy anh võ công."

Lúc này thì đến lượt Hách Khải lúng túng. Đây hẳn là do sự cách biệt về thời đại, trong lòng Hách Khải nghĩ như vậy, chẳng qua hắn vẫn nhanh chóng điều chỉnh thái độ, chắp tay nói: "Tại hạ Hách Khải, đa tạ canh thịt của cô nương."

"Tại hạ Tô Thi Yên, chén canh này coi như là quà đáp lễ lúc nãy tôi xem anh luyện võ." Tô Thi Yên cũng khiêm nhường chắp tay thi lễ nói.

"Không tính là luyện võ." Hách Khải tươi cười, vừa ăn màn thầu, vừa nói: "Chỉ là quờ quạng vài đường mà thôi, rất là bình thường."

Tô Thi Yên nghiêm túc nói: "Quyền thì bình thường, nhưng người chẳng bình thường, không phải anh đã luyện bộ quyền pháp này đến đại thành sao? Anh có biết bây giờ còn được bao nhiêu người chịu kiên nhẫn luyện một kỹ năng đến đại thành như thế hay không? Ai cũng muốn có được nội lực, nhưng bọn họ chẳng hiểu được rằng: ngay cả kỹ năng cơ bản cũng không chịu luyện đến đại thành thì làm sao có thể rèn luyện thân thể đạt đến cực hạn được? Người như vậy tôi thấy nhiều rồi, chẳng ai có thể luyện được nội lực. Đó gọi là ‘tạp không bằng tinh’. Những người đó luyện một vài kỹ năng, sau khi đã rèn luyện vài bộ phận cơ thể được chút thành tựu thì lại chuyển sang kỹ năng khác, rồi vòng đi vòng lại, luyện mấy chục năm, tối đa cũng chỉ đạt đến mức võ giả chuẩn nội lực, nhiều lắm là một chọi một trăm mà thôi. Cuối cùng cũng chỉ có thể lăn lộn chốn thế tục này, người như vậy chẳng đáng nhắc tới. Nhưng anh lại khác, nhìn vào xương cốt của anh, nhiều lắm là mười tám, mười chín tuổi đúng không? Đã luyện một bộ quyền pháp đến đại thành, tôi không biết anh là thiên phú dị bẩm hay cần cù bù thông minh, nhưng tôi biết chắc một điều, tâm tính của anh tuyệt đối thích hợp luyện võ. Chỉ cần tìm đúng con đường, anh có khả năng luyện được nội lực! Vì vậy, cùng tôi học võ đi!"

Hách Khải sờ sờ mũi, cảm thấy hơi xấu hổ, tâm tính của hắn cũng chẳng phải tốt như lời Tô Thi Yên nói. Thật ra, nếu không vì hệ thống khóa kín, với chỉ số quyền pháp của hắn chỉ có thể luyện được La Hán quyền, hắn đã đổi sang quyền pháp lợi hại hơn rồi. Nếu không vì võ công thế giới này chỉ là có khả năng luyện được nội lực, không thể so với loại chắc chắn luyện được nội lực trong hệ thống, không chừng hắn đã đổi sang luyện võ công của thế giới này từ lâu.

Tô Thi Yên không biết những điều này, cô chỉ không muốn một võ giả chân chính thế này phải sống một cuộc đời tầm thường, liền nói tiếp: "Vừa rồi tôi nhìn thấy, quyền pháp anh luyện đúng là bình thường... Tuy đã luyện đến cảnh giới đại thành, nhưng nếu dùng trong chiến đấu thì cũng chỉ có uy lực cỡ võ công hạng ba thôi, nói không chừng còn kém hơn mấy bộ võ công hạng ba mà trường học phát cho học sinh mới nữa kia. Hơn nữa tôi cũng đã quan sát rất kĩ, bộ quyền pháp của anh tập trung vào eo, chân và cánh tay. Toàn thân chỉ tập trung vào ba vị trí này, những bộ vị khác của thân thể gần như chẳng được chú trọng, nếu tiếp tục luyện nữa, vĩnh viễn cũng không thể có được nội lực đâu. Tuy rằng khá đáng tiếc, nhưng nếu anh có thể bỏ nhiều thời gian để luyện thành bộ quyền pháp này, thì chắc chắn anh cũng sẽ có thể luyện thành võ công khác. Tiền đồ tươi sáng đang ở ngay trước mắt, anh hoàn toàn có thể luyện một vài bộ võ công trong trường học trước, sau đó có thể định ra phương hướng cho bản thân."

Sắc mặt Hách Khải hơi ửng đỏ, may là hắn thường luyện võ dưới trời nắng làm cho da hơi ngăm đen, nên cũng khó nhận ra. Hắn khổ sở mở miệng: "Thế nhưng..."

"Tôi hiểu! Tôi hiểu!" Lập tức, Tô Thi Yên như nhận ra điều gì đó: "Anh không có tiền, điều này tôi hiểu, văn nghèo võ giàu, chẳng thể trách anh được. Chẳng qua anh nên biết rằng, hiện giờ ngân hàng đang có khoản vay dành cho võ giả, anh chỉ cần đến ngân hàng nghiệm chứng bộ quyền pháp này của anh đã đạt đến cảnh giới đại thành, muốn vay một khoản tiền kha khá hẳn là không thành vấn đề. Dù tôi không tường tận nước Cộng Hòa Lam Ảnh này mấy, nhưng chắc không mấy khác biệt, loại vay này cũng sẽ không chịu quá nhiều hạn chế, số tiền cũng tương đối lớn. Chỉ cần anh chịu khó mỗi tháng đến ngân hàng xác nhận tiến độ luyện võ là được, bất kể tương lai anh có thể luyện được nội lực hay chỉ trở thành cường giả chuẩn nội lực thì cũng có thể trả nợ dễ dàng."
Vẻ mặt Hách Khải vẫn còn lúng túng, thực tế, hắn đã sớm biết về loại vay vốn này rồi. Trước đây hắn cũng có ý định như vậy, chẳng qua do yêu cầu mỗi tháng phải kiểm tra tiến độ võ công, một khi hắn vẫn tiếp tục luyện La Hán quyền, tuyệt đối không thể để người khác nghiệm chứng tiến độ của hắn được, cũng vì vậy mà loại vay này gần như không thể nào.

Tô Thi Yên nhìn vẻ mặt Hách Khải, lộ vẻ đồng cảm nói: "Tôi hiểu tôi hiểu, sĩ diện đây mà. Cũng đúng thôi, chẳng phải ở tù, vậy mà mỗi tháng lại bị người khác đánh giá tiến độ, đến như tôi cũng không chịu được. Dù sao võ công cũng là chuyện riêng tư, lại để người khác kiểm nghiệm đúng là hơi quá đáng, khiến cho cái tâm tự do của một võ giả bị hạn chế, tôi hiểu rồi... Tuy nhiên ngoại trừ ngân hàng, còn có mấy công ty lớn, các môn phái võ thuật hoặc một số gia tộc cũng có loại hợp đồng tương tự, nhưng bọn họ sẽ không kiểm tra tiến độ võ công của anh, mà chỉ cần anh không trốn mất dạng là được. Kí kết hợp đồng này xong, sau khi luyện thành võ nghệ, anh chỉ cần làm việc cho họ một thời gian là ổn. Tuy số tiền vay thấp hơn, nhưng cũng tương đối tốt, chỉ cần anh muốn, tôi có thể giúp anh chọn một vài tập đoàn uy tín hoặc một gia tộc tốt."

Về việc này, Hách Khải cũng nghĩ đến rồi, nhưng loại hợp đồng này có một vấn đề rất lớn, đó là ngươi phải luyện tập võ công của những công ty, tổ chức hay môn phái này giao cho.

Phải biết rằng ở thế giới này dù ngoài võ công ra còn có đạn pháo, nhưng lực lượng chủ yếu vẫn là các cường giả có nội lực. Tuy Hách Khải chưa từng gặp cường giả có nội lực, hắn lại chẳng thể tưởng tượng một kẻ có nội lực như trong tiểu thuyết võ hiệp sẽ đối kháng với vũ khí quân sự hiện đại bằng cách nào, đây không phải là tu tiên mà chỉ là võ công và nội lực mà thôi, chẳng qua mọi người của thế giới này đều cho là như vậy. Cũng chính vì vậy, bảy thành võ lực của thế giới này đều tập trung vào tay những cường giả có nội lực. Hầu hết những võ giả không có nội lực khi tham gia chiến đấu, tác dụng lớn nhất của họ chính là để phối hợp với cường giả có nội lực. Những kỹ năng hợp luyện, hợp kích hay trận pháp gì đó đều tồn tại với cùng một mục đích duy nhất, đó là đề cao sức chiến đấu và khả năng sinh tồn của cường giả có nội lực. Sau khi kí hợp đồng cùng những tổ chức này thì tuyệt đối phải luyện tập những võ công như vậy. Trừ khi ngươi có thể luyện thành nội lực, bằng không trách nhiệm của ngươi chỉ là trở thành một con ốc vít trong guồng máy xã hội mà thôi.

Về vấn đề này Hách Khải chẳng thể khoan nhượng. Mỗi ngày hắn chỉ tập trung toàn bộ tinh lực vào La Hán quyền, đã chẳng còn sức để luyện bất cứ môn võ nào khác của thế giới này. Giờ còn muốn hắn phí thời gian luyện võ công của những tổ chức này mà bỏ bê La Hán quyền, đây là điều hắn không thể chấp nhận!

Vì vậy, những cách kiếm tiền thế này chẳng thể thông qua. Về những cách khác, như đấu võ của thế giới ngầm chẳng hạn, hoặc tham gia đạo tràng, môn phái gì đó, cũng đều có cái hại riêng của nó. Những cách như vậy đều bị Hách Khải loại trừ, cuối cùng bỏ ra thời gian chín năm, hắn lựa chọn một cách gần như không có tác dụng phụ, đó là đọc sách, rồi thi đại học, sau đó lãnh học bổng. Chỉ cần như vậy thôi, tuy rằng ít tiền nhưng không phải chịu hạn chế hay tác dụng phụ nào cả.Liên tục bác bỏ hai đề nghị của Tô Thi Yên, dù lòng Hách Khải đã quyết, nhưng hắn vẫn cảm thấy khá lúng túng, nên liền đứng dậy nói: "Đa tạ ý tốt của cô nương, chẳng qua tôi có tính toán của mình, cần phải tiếp tục tiến tới mới biết được hay dở. Năm sau là sinh nhật mười chín tuổi của tôi, chờ đến đó mới tính tiếp vậy."

Sinh nhật mười chín tuổi chính là thời điểm Hách Khải tu luyện được Dịch Cân Kinh. Sống hay chết, tương lai húp cháo hay ăn thịt, hoặc có thể nói rằng: hắn có thể thực hiện được điều mà mình vẫn hằng mơ tưởng hay không, có thể được đi nhìn ngắm cái thế giới rộng lớn mà hắn vẫn luôn tò mò này hay không. Để làm được điều đó thì hắn cần phải luyện ra được nội lực, nếu là không được, hắn sẽ liền quyết đoán bỏ qua tất cả lợi ích do hệ thống đem lại, làm một người bình thường, sinh sống yên ổn trong thế giới này đã là tốt rồi.

Tô Thi Yên hơi thất vọng, nhưng cũng có chút cảm thông. Với tư cách một võ giả chân chính, cô hiểu được nỗi lòng một võ giả như thế nào. Mỗi một võ giả chân chính, đều là những kẻ rất cố chấp, tâm tính kiên định, nếu như dễ dàng bị vài lời nói lay chuyển, thuyết phục thì thiếu niên trước mắt khó có khả năng luyện ngoại công đạt đến đại thành ở cái tuổi này.

Tô Thi Yên nhìn thấy Hách Khải đang cầm chỗ màn thầu còn lại định rời đi, không kìm được sự đồng cảm đối với một võ giả chân chính, liền nói: "Anh đã có tính toán của mình, tôi cũng không nói thêm nữa. Chỉ là anh luyện võ như vậy, không bổ sung đầy đủ dinh dưỡng sẽ làm tổn thương đến căn cơ thân thể, con đường tương lai sẽ thu hẹp ít nhiều, như vầy đi... Mỗi sáng đúng tám giờ tại quán cơm này, trưa thì không chắc, nhưng chiều đúng năm giờ rưỡi cũng tại đây, anh cứ đến đúng giờ sẽ gặp được tôi, tôi sẽ gọi thêm một chén canh thịt và một phần sườn. Đây không phải bố thí mà coi như chúng ta kết một mối thiện duyên, nếu như mai này anh có thể luyện thành nội lực, đến lúc đó tôi không chừng còn cần đến sự chỉ điểm của anh, anh thấy sao?"

Lúc này Hách Khải mới cẩn thận quan sát Tô Thi Yên, nhìn ánh mắt trong veo của cô gái này, hắn liền nhe răng cười nói: "Nào dám từ chối... Đa tạ thiện duyên của cô nương, tôi nhất định sẽ đúng giờ, về chuyện tương lai... chắc chắn tôi sẽ trả lại cho cô món nợ ân tình này, chỉ cần tôi có đủ khả năng, chắc chắn."

Đừng nên xem thường lời hứa của một kẻ xuyên việt.

Hách Khải quay người rời đi, hắn có sự kiêu ngạo của bản thân. Tuy lúc này hắn đang bị hiện thực cuộc sống áp bức khiến cho không khác gì một thằng vô dụng, nhưng hắn vẫn có sự kiêu ngạo của mình, có ân báo ân, có thù báo thù, mười năm...

Mười năm!

Lời bình:Liệu bát canh thịt của Tô Thi Yên rồi sẽ đưa hai người tới đâu? Cùng đón đọc chương mới của Hành Hiệp Thiên Hạ để dõi theo hành trình võ học đầy gian nan nhưng cũng không thiếu thi vị của Hách Khải. Truyện được thực hiện bởi nhóm Vô Hạn Chi Tâm tại địa chỉ facebook Vô Hạn Thế Giới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau