HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Từ tiên sinh nói chuyện Tam Quốc

‘Gia Cát Lượng…’

Từ Hiền bị hỏi khó, ý nghĩ trong đầu liên tục xoay chuyển, tìm cách giải thích sao cho hợp lý.

Bỗng hắn chợt nhớ lại, lúc ngồi xe ngựa vào trấn, khi đang ngang qua ‘thi thể’ của căn nhà tranh trên gò núi nhỏ, Bao Ngạo Thiên lộ vẻ mặt hậm hực mà bắt đầu kể khổ.

Theo những gì Từ Hiền nghe được, y và hai vị gia thần từng cố ý ghé qua tìm hắn, nhưng hai lần đều không gặp.

Đến hôm nay không cố ý tìm thì lại vô tình gặp được, còn đồng sinh cộng tử một trận, thật là vô tâm trồng liễu, liễu mọc xanh.

Bao Ngạo Thiên không phải Lưu Huyền Đức, Bạch Long Trấn không phải Ngọa Long Cương, bản thân Từ Hiền càng không phải bậc tuyệt trí như Khổng Minh.

Nhưng lần Thiên Thư Kỳ Cảnh trước đó trùng hợp rơi vào Tam Quốc, nay nhận lời mời chấp bút cho Giang Hồ Nhật Báo, lại thêm ba lần ghé nhà tranh, há chẳng phải ý trời nhắc nhở, muốn Từ Hiền để bộ danh tác này xuất hiện trên đời hay sao?

Thế là Từ Hiền liền nở nụ cười nhạt, cằm hơi ngước lên, ánh mắt ẩn chứa vài phần ý nhị, hướng lên trần nhà với cái nhìn xa xăm.

Âm thanh trầm ấm mà lại có phần thản nhiên tự đắc, hắn thong thả nói rằng: “Ngọa Long, Phượng Sồ, được một có thể an thiên hạ.”

Nghe câu nói có phần tinh tướng này, Bao Ngạo Thiên càng thêm chắc chắn Từ Hiền đã có tân tác, thế là cũng không vội hỏi tại sao đang bàn về Gia Cát Lượng mà lại Ngọa Long, Phượng Sồ gì ở đây, chỉ ôm mong đợi trong im lặng, chờ hắn tiếp tục.

Công Tôn Thư và Triển Ngọc Đường cũng thế, họ tò mò trong hồ lô của Từ Hiền bán thuốc gì.

Hắn cũng không để họ đợi lâu, nhẹ giọng nói tiếp:

“Gia Cát Lượng, tự Khổng Minh, thừa tướng Thục quốc, kẻ này có tài an bang tế thế, học phú năm xe, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, là một vị chính trị gia, quân sự gia, văn học gia, thư pháp gia, phát minh gia kiệt xuất, xưng hào Ngọa Long tiên sinh.”

Nghề【Cầm Sư】đã lên đến cấp sáu, chất giọng của Từ Hiền lại càng thêm thanh thoát cảm nhân.

Lúc chú tâm kể chuyện, âm thanh hắn phát ra khiến người khác bất tri bất giác bị hấp dẫn, ai nghe được đều thấy khoan khoái trong lòng, Bao Ngạo Thiên cũng không phải ngoại lệ.

‘Hóa ra Ngọa Long chính là Gia Cát Lượng, thiết lập nhân vật lợi hại như vậy, không biết Phượng Sồ kia lại được miêu tả thế nào.’

Từ Hiền chỉ mới miêu tả sơ qua về Ngọa Long, nhưng y đã bị cuốn vào, chỉ muốn tiếp tục nghe thêm, cực kì muốn biết Gia Cát Lượng đã làm gì mà lại được hình dung cao siêu như thế.

Triển Ngọc Đường cũng không khác mấy công tử nhà mình, chỉ có Công Tôn Thư tuy tinh thần cũng bị lời kể của Từ Hiền hấp dẫn, nhưng ý nghĩ của y thì vẫn linh hoạt như thường.

‘Tự Khổng Minh? Từ thời Đại Diễn đã không còn thấy phổ biến việc lấy biểu tự, trước đó cũng từng có không ít quốc gia gọi Thục, Gia Cát Lượng này lẽ nào là nhân vật thời cổ, nếu có tài như vậy sao ta chưa từng nghe qua, hay là Công Tôn Thư này cô lậu quả văn?’

Từ Hiền không biết trong đầu Công Tôn tiên sinh có nhiều nghi vấn như vậy, hắn nhấp một ngụm trà lạnh, giọng điệu truyền cảm, không gấp không vội mà nói:

“Khổng Minh niên thiếu trải nhiều khúc chiết…”

Từ Hiền bắt đầu nói rõ chi tiết lai lịch của Gia Cát Lượng, từ hoàn cảnh gia đình, cha chú anh em, cho đến biến cố thuở nhỏ, ba tuổi mẹ qua đời, tám tuổi để tang cha.

“…tuổi chưa hai mươi đã ẩn cư vùng Long Trung, trên một ngọn núi gọi Ngọa Long Cương, bởi vậy mới có cái xưng hào Ngọa Long tiên sinh do người đời gọi.”“Gia Cát Lượng ẩn cư mười năm, xây nhà tranh, tự làm ruộng, ngày thường ngâm nga theo khúc Lương Phủ, lánh đời không ra. Thời điểm đó, Hán thất suy bại, quân chủ của Thục quốc sau này, Lưu Bị, khi đó tuy có lòng muốn tranh thiên hạ, nhưng khổ nỗi không có mưu thần trí giả phò tá, lăn lộn hơn hai mươi năm vẫn còn phải nương nhờ kẻ khác.”

Nói đến đây, Từ Hiền lại sơ lược qua về cuộc đời Lưu Bị, như hậu duệ hoàng thất, bện giày mà sống, bái sư Lô Thực, kết bạn Công Tôn Toản, v.v…

“Sau khi được kỳ nhân chỉ điểm, Lưu Bị mới đích thân tới nhà mời Lượng phò tá, nhưng phải đến lần thứ ba mới gặp được. Từ đây Bị như cá gặp nước, đại triển hồng đồ, tam phân thiên hạ, mất chưa đến mười lăm năm đã lập quốc xưng đế.”

“Trong đó, công lao của Gia Cát Lượng chắc chắn xếp ở cao nhất, quan bái thừa tướng, chủ trì triều chính, sau khi mất lại được truy phong Trung Võ Hầu.”

“Đó chính là Gia Cát Lượng.”

Từ Hiền nói xong, nâng chung trà lên uống thêm một ngụm, thầm than không hổ là trà của người có tiền, nguội lạnh mà vẫn thơm ngọt, dư vị vô cùng, nét mặt bất giác giãn ra, thần sắc có phần thư thái, hưởng thụ.

Công Tôn Thư thì không được như vậy, nhìn hắn như đang nhìn quái vật.

Y không ngờ rằng Từ Hiền chỉ là nghe được chuyện bọn họ ba lần ghé nhà tranh, thế mà chẳng mất bao lâu đã vẽ ra được lắm thứ đến thế.

Trong thời gian ngắn như vậy mà nghĩ ra nào là các loại niên hiệu như Quang Hòa, Kiến An, xuất sinh tại quận nào huyện nào, tiên tổ là ai, làm chức quan gì, dưới thời vua nào, song thân, thúc phụ, huynh đệ đều có danh tính, quan chức rõ ràng.

Đến Lưu Bị cũng thế, nào là thân cao bao nhiêu, tai to ra sao, nào là hậu nhân Trung Sơn Tĩnh Vương, nào là kết nghĩa huynh đệ Quan Trương, Đại Hán hoàng thúc, v.v… kể ra có lý có cứ rõ ràng.

Thậm chí lúc nhắc đến Lương Phủ Ngâm, Từ Hiền còn cao giọng ngâm “Nhất dạ bắc phong hàn, vạn lý đồng vân hậu, trường không tuyết loạn phiêu, cải tận giang sơn cựu”.

Nếu như tất cả đều do Từ Hiền hư cấu ra, vậy Công Tôn tiên sinh ngoại trừ bội phục cũng không biết phải làm gì hơn, chỉ có thể thán rằng trí tuệ yêu nghiệt.

Cảm thụ của Triển Ngọc Đường cũng gần như thế, hắn sợ là bản thân chỉ nói một câu “hôm nay, ta ăn chay”, Từ Hiền cũng có thể viết ra một bộ tiểu thuyết trường thiên gọi Triển Hộ Vệ Ăn Chay Ký.
Riêng Bao Ngạo Thiên là không tim không phổi, thứ y muốn nhất lúc này là được nghe toàn bộ câu chuyện, những thứ khác đều không quan trọng.

Vậy nên thấy Từ Hiền không nói tiếp, Bao công tử liền chồm người tới nắm lấy cánh tay của hắn, giọng điệu vừa hưng phấn vừa gấp gáp:

“Từ tiên sinh! Mau, mau nói cho Bao mỗ biết, Gia Cát Lượng làm sao giúp Lưu Bị kia hoàn thành bá nghiệp, Quan Vũ, Trương Phi kia sao lại kết nghĩa cùng Lưu Bị, Đại Hán kia sao lại suy vong, tam phân thiên hạ thì ngoài Thục còn hai nước nào? Phượng Sồ kia lại là nhân vật ra sao, dựa vào gì tề danh với Ngọa Long, còn có...”

Mười ngón tay của Bao Ngạo Thiên bấu chặt lấy cổ tay Từ Hiền, trông như một vị đọc giả đang đi trên đường tình cờ gặp được tên tác gia của bộ tiểu thuyết mà mình si mê như điên, ép hắn phải ói hết những chương đang giấu ra ngay.

Gặp phải con nghiện, Từ Hiền vẫn ung dung không vội, nhẹ nhàng gạt tay của Bao Ngạo Thiên ra.

Công Tôn Thư và Triển Ngọc Đường cũng nhìn không được, kéo công tử nhà mình trở lại, tránh mất thể diện.

Thấy công tử nhà mình còn muốn vồ tới, Công Tôn Thư ra hiệu cho Triển hộ vệ giữ lại, tuy dở khóc dở cười nhưng cũng không hề lấy làm lạ.

Việc Bao công tử đam mê nghe kể chuyện vốn đã quá quen thuộc với Công Tôn Thư, rất nhiều lúc y phải trở thành người thuyết thư bất đắc dĩ.

Minh chứng rõ ràng nhất là khi ở Dư Hàng Trấn đấy còn đâu, dù đã có nguyên quyển Bạch Xà Truyện để ngâm cứu, Bao Ngạo Thiên vẫn cứ bắt Công Tôn Thư phải đọc cho mình nghe.

Nhún vai một cái, Công Tôn tiên sinh cười khổ, chắp tay giả bộ cầu khẩn: “Từ tiên sinh nếu có giai thoại nào đặc sắc, xin kể ra cho Công Tôn được thỏa lòng hiếu kỳ, chớ có thả mồi ra nhử nữa!”

Cũng thật như vậy, tuy rằng không ‘đói khát’ như Bao Ngạo Thiên, nhưng Công Tôn Thư cũng có vài phần tò mò giống với công tử nhà mình.

“Đúng vậy.” Triển Ngọc Đường lần đầu lên tiếng kể từ khi đến lớp, tỏ ý tán đồng với Công Tôn tiên sinh.

Vẻ mặt hắn vẫn lạnh như tiền, không chút cảm xúc.

Vai phải được băng bó kỹ càng, vết thương ở đó hình như không hề hấn gì với Triển hộ vệ, sắc diện tươi tắn, ánh mắt nhìn Từ Hiền như thể không kể tiếp thì đừng trách mình rút kiếm.

Từ Hiền vừa gặp thái độ của ba người đối diện liền biết đêm nay lại là một đêm không ngủ, nhưng đối với kẻ sở hữu【Tọa Vong Kinh】như hắn lại có ngại ngần điều chi, rất sẵn lòng liều mình bồi quân tử.

Khuya khoắt thế này, lại trong học đường vắng vẻ, đáng lý phải kể chuyện ma quỷ mới hợp với thiên thời địa lợi, nhưng từ lúc biết đến sự tồn tại của quỷ hồn qua miệng Lý Nhất Nguyên, Từ Hiền cũng có phần kiêng kỵ.

Một cơn gió lạnh thổi qua, hắn lấy lại tinh thần, ngâm một bài Lâm Giang Tiên để khai cục, sau đó bắt đầu tiến vào chính đề, ém giọng xuống sao cho nghe có chút mùi vị cổ xưa, trầm lắng rồi mới cất tiếng:

“Thiên hạ đại thế, phân lâu tất hợp, hợp lâu tất phân. Thời Chu mạt, thất quốc phân tranh, sau lại về Tần. Tần diệt…”

Công Tôn Thư cho rằng dù Từ Hiền có yêu nghiệt tới đâu thì cũng chỉ vừa cấu tứ trong thời gian ngắn, cốt truyện hẳn còn nhiều thiếu thốn nên sẽ không kể được lâu, nào ngờ… ý định trải nghiệm lại cảm giác ngủ trong lớp học của công tử nhà y đã phá sản.

Nửa đêm thao thức nghe Tam Quốc, ngẩng đầu đã thấy thái dương lên.

~o0o~

Chương 97: Sáng mùng một tiễn đưa ôn thần

“…Hạ Hầu Đôn hét lớn một tiếng, lập tức lấy tay rút tên, nào ngờ cả con ngươi cũng bật ra theo, bèn hô to rằng, tinh cha huyết mẹ, không thể bỏ vậy, rồi bỏ con ngươi vào mồm nuốt chửng…”

“…đúng là, mãnh tướng nuốt ngươi tuy thiện chiến, tiên phong trúng tiễn khó đánh lâu. Muốn biết Huyền Đức thắng bại ra sao, xin chờ hạ hồi phân giải.”

Vừa hết giờ Mão, ánh dương xuyên qua khoảng trống trên trần nhà chiếu vào trong học đường, báo hiệu trời đã sáng.

Hơn ba canh giờ trôi qua, Từ Hiền thao thao bất tuyệt kể chuyện Tam Quốc, đọc thành tiếng hơn mười vạn từ mà giọng vẫn tràn đầy trung khí, trong trẻo như thường.

Phía đối diện hắn, Công Tôn Thư và Triển Ngọc Đường người mang võ công cao cường, dù thức cả đêm vẫn không chút uể oải, chỉ riêng Bao Ngạo Thiên là hóa thân gấu mèo, hai tròng mắt vằn lên một ít tơ máu.

Từ Hiền kể xong hồi thứ mười tám “Giả Văn Hòa liệu địch quyết thắng, Hạ Hầu Đôn rút tên nuốt ngươi”, ngẩng đầu lên nhìn trời một lúc, sau đó lại ngó thấy quầng thâm trên mắt Bao Ngạo Thiên, chợt cảm thấy buồn cười, thế là bèn nói:

“Bao huynh, thức đêm tu tiên, có hại thân thể, thái dương đã lên, ngươi cũng nên về ngủ bù đi thôi. Bản viết tay Tam Quốc và Bạch Xà, ngày mai sẽ có, tất không trễ tiến độ.”

Sao lại nói là trễ tiến độ?

Chuyện là sau khi nghe được ít hồi, Bao Ngạo Thiên quyết định:

Để Tam Quốc Diễn Nghĩa xuất hiện trên cả hai mặt báo vùng Đông Nam lẫn hoàng thành Trường An, ngày đăng hai hồi, liên tục sáu mươi ngày cho đến kết thúc.

Bao công tử nhận ra Tam Quốc quả thật là thần tác vậy, ngoại trừ đãi ngộ đã nói trước đó còn cho Từ Hiền thêm rất nhiều điều kiện ưu việt.

Đổi lại, Bạch Xà Truyện không đăng báo nữa mà trực tiếp in sách xuất bản.

Theo ý đồ của Bao Ngạo Thiên, trước tiên mượn Tam Quốc Diễn Nghĩa tạo dựng danh tiếng cho Từ Hiền, chờ đến lúc tung ra Bạch Xà Truyện lại thông tri rằng đây cũng là giai tác của hắn, lúc ấy ắt sẽ có không ít đọc giả chịu chi.

Theo sự tưởng tượng của Bao công tử, sau khi bị Tam Quốc Diễn Nghĩa mê đảo tâm hồn nhưng lại gặp cảnh chờ chương mòn mỏi, bỗng phát hiện tác giả còn có một quyển khác đã hoàn thành, sợ là trăm người thì có đến bảy tám mươi chịu bỏ tiền mua ngay, lợi nhuận sẽ rất khả quan.

Ý nghĩ rất tốt đẹp, nhưng Bao Ngạo Thiên lại bị Từ Hiền cho một cú tát.

Tên Từ tiên sinh này không biết có vấn đề gì về thần kinh, thế mà nói Tam Quốc Diễn Nghĩa là do một kẻ gọi La Quán Trung kể lại cho hắn, Bạch Xà Truyền thì chỉ là truyền thuyết nhân gian hắn tìm thấy trong một quyển sách cổ, vì thế nên không chịu nhận danh tác giả.

Gặp phải hạng “gian trá” như vậy, Bao Ngạo Thiên lập tức ra tay dạy hắn làm người, cử Công Tôn tiên sinh nhà mình ra làm công cụ phát hiện nối dối.

Cú vả mặt quả nhiên tới rất nhanh, Công Tôn Thư dựa vào【Cảm Tâm Quyết】nhận rõ bộ mặt giả dối của của Từ Hiền, nhưng vì ngại làm hắn mất sĩ diện nên chỉ dùng【Truyền Âm Nhập Mật】báo cho Bao công tử được hay.

Bao Ngạo Thiên thì không khách khí như vậy, vừa biết được liền chỉ vào mũi Từ Hiền hô to dối trá, còn nói cho hắn biết thế nào là【Cảm Tâm Quyết】, khiến Từ tiên sinh hết đường chối cãi.

Từ Hiền nghe thấy có loại kỳ công như vậy cũng hơi giật mình, thầm cảnh tỉnh bản thân sau này nhất định phải tiến vào trạng thái Tọa Vong rồi mới nên nói láo.

【Tọa Vong Kinh】“Tĩnh tọa tâm không, vật ngã lưỡng vong”, tin rằng dù có là【Độc Tâm Thuật】cũng không làm gì được hắn.

Bị phát hiện hoang ngôn, nhưng Từ Hiền không chút hoảng hốt, trực tiếp giở trò lưu manh.

“Bao huynh, tác giả của Tam Quốc Diễn Nghĩa nhất định phải là La Quán Trung, còn Bạch Xà Truyện chỉ là truyền thuyết dân gian, không dính dáng gì với Từ Hiền này. Nếu ngươi không đồng ý, e rằng tại hạ cần suy nghĩ lại về chuyện hợp tác này.”

Lúc đó giọng của Từ Hiền như chém đinh chặt sắt, nhất quyết không chịu khoan nhượng.

Có một số người trộm cắp, đạo nhái mãi thành thói quen, coi đấy là chuyện bình thường.

Có lẽ họ sẽ nói: “Ở thế giới này làm gì có ai biết, nhận là của mình thì chết ai”, cho rằng hắn già mồm, giả bộ thanh cao.

Nhưng với Từ Hiền thì đó là vấn đề nguyên tắc.

Về phần Bao công tử, sau khi nghe Công Tôn tiên sinh truyền âm hiến kế, y cũng đành gật đầu đồng ý, nhưng nào có đơn giản như vậy.

Triệt để hơn, giống như sợ Bao Ngạo Thiên nói một đằng làm một nẻo, Từ Hiền còn bảo rằng:

“Bao huynh, chỉ cần tại hạ phát hiện bất kỳ một tờ báo, một quyển sách nào không đề tên La Quán Trung hay truyền thuyết dân gian mà là Từ Hiền, hoặc có ý ám chỉ tác giả tác giả là tại hạ, vậy chuyện hợp tác này cũng lập tức chấm dứt.”

Biện pháp mà Công Tôn Thư nghĩ ra chính là làm như vậy, Bao công tử nghe Từ Hiền nói xong liền xụ mặt, nhưng Công Tôn Thư một lần nữa truyền âm, y lại đổi giận thành vui.

‘Hừ, không biết lòng tốt của bổn công tử, cẩn thận ta bắt ngươi nhốt vào phòng tối, không viết được ba năm chục bộ tiểu thuyết hay thì đừng hòng trốn ra.’Bao Ngạo Thiên rủa thầm như vậy, đương nhiên chỉ là ý nghĩ bông đùa nhất thời để hả giận.

Y cảm thấy hảo tâm của mình bị đem cho chó ăn, mặc dù cái hảo tâm đó dính dáng tới không ít ngân lượng.

Không giống với y, lúc ấy Công Tôn Thư lại cảm thấy bội phục quyết định của Từ Hiền.

Coi danh lợi như mây khói, nhiều người mồm nói hùng hồn, nhưng tràng danh lợi nào cũng thấy rộn ràng thân ảnh của họ.

Được như Từ Hiền đã có thể coi là bậc chí nhân, vậy nên Công Tôn Thư mới bội phục.

Công tử nhà y cũng là một người coi nhẹ danh lợi, nhưng thứ đam mê nghe kể chuyện của vị công tử này cũng khiến y không ít lần phải đau đầu.

Trở lại với thực tại, sau khi nghe lời tiễn khách của Từ Hiền, Bao Ngạo Thiên nào chịu để yên, vỗ bàn hét to:

“Không được! Ngủ cái gì, ta không về. Chẳng phải còn hơn một trăm hồi nữa hay sao, ngươi mau mau kể tiếp, Bao mỗ còn chưa nghe đến Gia Cát Lượng xuất hiện, sao có thể bỏ dỡ giữa chừng?”

Sau lưng y, Triển Ngọc Đường lắc đầu bày ra vẻ khinh bỉ, cảm thấy công tử nhà mình đã hết cứu.

Công Tôn Thư thì kéo tay áo khuyên nhủ: “Công tử, thức trắng một đêm, ngài cũng thấm mệt, nên trở về nghỉ ngơi lấy sức, đặng còn tiếp tục trù tính Thiên Hạ Kỳ Văn.”

Thiên Hạ Kỳ Văn chính là tên chuyên mục mới của Giang Hồ Nhật Báo.

Bao Ngạo Thiên nghe vậy, chợt lộ thần sắc chần chừ. Mặc dù y tính trẻ con lại thích lười biếng, nhưng khi đã quyết định làm một chuyện gì đó thì cũng cực kì nghiêm túc.

Nghe Tam Quốc là chuyện quan trọng, nhưng để Thiên Hạ Kỳ Văn được thành công tốt đẹp mới là ưu tiên hàng đầu lúc này.

Thở hắt một hơi, Bao công tử gật đầu nghe khuyên: “Công Tôn tiên sinh nói phải, ta nên lấy báo làm trọng.”

Nói đoạn lại quay sang mở to mắt nhìn Từ Hiền, nhe răng một cái rồi nói: “Vậy Từ tiên sinh, ngày mai gặp lại, ít nhất cũng phải kể cho Bao mỗ nghe đến hồi sáu mươi đấy!”

Từ Hiền gật đầu rồi lại lắc đầu, từ tốn đáp lời: “Ngày mai gặp lại. Có điều… Bao huynh, tại hạ không có thời gian để kể chuyện, ngươi muốn biết những tình tiết tiếp theo, chỉ có thể chờ tại hạ viết chúng ra.”

Bao Ngạo Thiên lập tức trợn mắt thảng thốt: “Sao có thể như thế?”

Bao công tử có nhiều năm kinh nghiệm nghe kể chuyện, từ người thuyết thư bất đắc dĩ như Công Tôn Thư đến những lão thuyết thư kỳ cựu, y đều đã nghe qua.
Trong số đó, không một người nào có được giọng kể êm tai và hấp dẫn tinh thần như Từ Hiền, huống chi còn là kể về một thần tác mà y chưa từng được nghe qua? Nên cũng không có gì bất ngờ khi Bao Ngạo Thiên hốt hoảng đến vậy lúc Từ Hiền nói thế.

Không để y mở miệng dây dưa, nét mặt của Từ Hiền hơi trầm xuống, giọng nghiêm túc nói rằng:

“Bao huynh, có lẽ ngươi hiểu lầm, Từ Hiền này không phải một người thuyết thư, kể Tam Quốc cũng chỉ là nhã hứng nhất thời. Thời gian của tại hạ vốn dùng để làm những việc khác, như đêm qua ngươi cũng thấy, chính là ngăn cản Sát Thần Môn tàn hại trẻ con, không rảnh để hao phí vào những chuyện vô bổ, mong Bao huynh chớ có phiền tại hạ nữa.”

Từ lúc gặp mặt đến giờ, kể cả khi biết Bao Ngạo Thiên là con cháu dòng chính của Long Đằng Bao thị, thái độ của Từ Hiền vẫn chưa từng luồn cúi, nhún nhường.

Hắn không sợ lỡ như làm phật lòng Bao công tử, dẫn đến Bao thị ghi thù thì sẽ có hậu quả gì.

Bởi đối với Từ Hiền, hiện tại độ uy hiếp của Bao thị và Đoàn thái thú đều chẳng khác gì nhau, nếu hắn đã không sợ họ Đoàn thì lại ngại gì họ Bao.

Nghe hắn nói việc thuyết thư là vô bổ, trong lòng Bao Ngạo Thiên liền dâng lên nộ khí, nhưng nghĩ đến Sát Thần Môn hãm hại hài đồng, lại nhớ đến quá khứ của mình, Bao công tử chợt như quả bóng xì hơi.

“Hừ, chúng ta đi.”

Phất mạnh tay áo, Bao Ngạo Thiên lảo đảo đứng dậy, cảm thấy đầu váng mắt hoa, chân đứng không vững liền ngã về phía Triển Ngọc Đường, vừa hay tựa vào phần vai bị thương của hắn.

Shhh!

Hít một hơi lạnh, Triển Ngọc Đường đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng nhất quyết không rên thành tiếng, chỉ là vội vàng chuyển thân, đỡ lấy tên công tử trời đánh nhà mình bằng vai bên kia.

Mặt mày nhăn nhó, khẽ gật đầu một cái với Từ Hiền coi như chào hỏi, Triển hộ vệ đỡ lấy Bao Ngạo Thiên ra cửa, người sau đi rồi cũng không thèm chào hỏi một tiếng.

Công Tôn Thư vẫn còn ở lại.

Nở nụ cười khổ, y đứng dậy chắp tay cáo lỗi với Từ Hiền: “Từ tiên sinh tha thứ cho, công tử nhà ta tuy tính tình trẻ con, thái độ bất hảo, nhưng chờ tiếp xúc nhiều rồi, ngươi chắc hẳn sẽ hiểu được bản tính ngài ấy thực ra rất tốt, khẩu xà tâm Phật, nhân hậu đáng quý.”

Giải thích nhiều như vậy, người ngoài nhìn vào không biết còn tưởng rằng Từ Hiền mới là công tử thế gia.

Từ Hiền đứng dậy đáp lễ, không bình luận gì, chỉ mỉm cười bảo: “Tại hạ hiểu. Công Tôn tiên sinh, chúc ba vị thượng lộ bình an.”

Công Tôn Thư thấy vậy lại vái một cái nữa để chào từ biệt, rồi cũng đi ra cửa, Từ Hiền theo sau tiễn đưa.

Mãi đến khi xe ngựa lộc cộc rời đi, Công Tôn tiên sinh vẫn chưa từng nhắc tới việc chiêu mộ Từ Hiền về dưới trướng công tử nhà mình.

Bởi theo y, một người văn võ song toàn, ghét ác như cừu, hành hiệp trượng nghĩa, coi nhẹ danh lợi như hắn chỉ có thể lấy chân tình đối đãi, kết giao bằng hữu.

Nếu nhắc đến chuyện thu làm thủ hạ, e rằng lại vì đó mà làm hỏng mối quan hệ, được không bù mất.

Hơn nữa giữa họ đã có một lần cùng vào sinh ra tử, lại còn bắt tay hợp tác lâu dài, chỉ cần cố gắng duy trì tất phát triển thành hảo hữu thâm giao, giữ được mối quan hệ thuần túy không bị biến chất, như vậy có khi còn tốt hơn.

Cơ duyên lần này coi như đã định, Từ Hiền chính là kẻ hữu duyên, bí pháp trong cổ tịch đúng là hữu dụng.

Quả thật một người đắc đạo, gà chó thăng thiên.

Bao Ngạo Thiên gặp Từ Hiền, đạt được cơ duyên chuyển vận, Công Tôn Thư sao lại không được thơm lây.

Mất đi phúc trạch tổ tiên chiếu cố, hãm nơi hung sát mà không chết, đó chẳng phải minh chứng hay sao.

Từ Hiền không biết bản thân mình lại là cơ duyên của người ta, hắn lúc này đã khóa kín cửa học đường, trốn trong phòng nghỉ làm chuyện mờ ám.

Thò tay vào trong ống tay áo, hắn rút ra một… cái xác.

Thi thể của Triệu Hác.

Chờ đợi mấy canh giờ, cuối cùng cũng đến lúc thu thập chiến lợi phẩm.

Chương 98: Diệu dụng mới của Thiên Thư Kỳ Cảnh

Khi còn ở bãi chiến trường Ngạn Thủy, nhân lúc ba người Bao Ngạo Thiên đi tìm chiếc xe ngựa do trước đó con ngựa bị dọa chạy, Từ Hiền đã tranh thủ nhét xác địch nhân vào không gian trữ vật.

Một là để mang về tiêu hủy, lấy chiến lợi phẩm, hai là tránh cho bọn Sát Thần môn đồ ngửi mùi huyết thực tìm đến.

Từ Hiền trải quyển【Hiệp Đạo Thiên Thư】ra, lập tức có kim quang từ trên thi thể của Triệu Hác bay tới nhập vào trong mặt giấy.

Nhật ký phạm tội của Triệu đường chủ hiện ra trước mắt hắn, từ lúc còn là một tên lưu manh cắc ké, cho đến khi gia nhập Sát Thần Môn, từ lúc chỉ là tập đoàn buôn người thông thường, cho đến khi bắt đầu học được【Sát Lục Thần Đồ】giết người luyện công, chế tạo Sát Lục Huyền Đồng.

Không những vậy, Từ Hiền còn phát hiện Sát Thần Môn hiện giờ có đến hơn ba mươi tên đường chủ, cũng biết được dung mạo của môn chủ La Sinh.

Quan trọng hơn hết, hắn còn biết được cảnh giới võ đạo của La Sinh: Huyền Tàng.

【Sát Lục Thần Đồ】bị giới hạn ở Tiên Thiên, vậy nên hắn đoán rằng cảnh giới của La Sinh chắc chắn không phải loại hàng rởm dựa vào ăn thịt có được, e rằng chính là tuyệt đỉnh cao thủ hàng thật giá thật.

Một khi Từ Hiền xui xẻo gặp phải, sợ là Hứa phu nhân cũng cứu không được hắn.

Biết được tin tức này, tâm trạng của Từ Hiền có hơi trầm xuống, nhưng cũng không đến mức nơm nớp lo sợ, gan của hắn chẳng bé đến thế.

‘Chỉ mong Tiểu Thánh Tăng và Lý đạo trưởng sớm tìm ra tung tích của hắn.’

Nhờ Công Tôn tiên sinh, hắn đã biết cái danh Tiểu Thánh Tăng của Vong Đức từ đâu mà có, hồng liên trên trán lại đại biểu điều gì.

Nhân vật siêu phàm như vậy, chắc hẳn có thể đối phó La Sinh.

Cười nhạt một tiếng, Từ Hiền gác lại chuyện này ra sau đầu, tiếp tục thu thập chiến lợi phẩm của mình.

Soát thi tìm bí kíp, hắn không tìm thấy【Tu La Thập Bát Kiếm】trên người Triệu Hác, nhưng【Sát Lục Thần Đồ】thì vẫn có, hơn nữa còn có tân chương ghi lại chú pháp liên quan đến luyện chế, điều khiển Sát Đồng Tiên Thiên.

Từ Hiền không vội chuyển hóa thành Võ Đạo Tinh Hoa, chậm rãi đọc lên.

“Quan thiên chi đạo, chấp thiên chi hành… Viên hữu kỳ khí, thị sinh vạn tượng, bát quái giáp tử, thần cơ quỷ tàng…”

‘Chú ngữ huyền diệu bậc này, ma đạo cự đầu năm đó quả là kỳ nhân, đáng tiếc hoàn cảnh ép người, làm ra loại võ công diệt tuyệt nhân tính như vậy. Nếu không phải rơi vào cực đoan, e là có thể sáng tạo ra Chân Kinh chứ không chỉ dừng lại ở Tuyệt Học Thánh cấp.’

Lắc đầu khẽ thán, Từ Hiền chọn chuyển hóa Võ Đạo Tinh Hoa, sau đó dùng【Hóa Thi Phấn – Hiệp】phân hủy thân xác của Triệu Hác lẫn Sát Lục tàn chương.

[Số lượng Võ Đạo Tinh Hoa hiện tại của các hạ có thể đổi được một bộ võ học Hi Hữu ngẫu nhiên, phải chăng quy đổi?]

Nghe âm thanh thông báo của hệ thống, Từ Hiền chỉ có thể thầm than hai tiếng ‘keo kiệt’.

【Sát Lục Thần Đồ】là bí tịch bậc nào, Tuyệt Học Thánh cấp tiếp cận Chân Kinh, dù là tàn thiên cũng phải là Tuyệt Học Địa cấp, Nhân cấp, kém hơn nữa cũng là võ học Thượng Thừa.

Thế mà cả hai lần chuyển hóa thành Võ Đạo Tinh Hoa đều chỉ đổi được võ học Hi Hữu, hệ thống mà dám nói nó không ăn chặn thứ gì trong đó, đánh chết Từ Hiền cũng không tin.

Đương nhiên, bánh ít đi bánh quy lại, võ học mà hắn đổi được đều có hiệu quả Thần Lâm Kỳ Cảnh, coi như bù đắp được phần nào lỗ lã.

Từ Hiền chọn quy đổi, ánh bạc bùng lên, tựa như một làn sương bay ra khỏi thiên thư, dần dần hóa thành một quyển sách cổ, ngoài bìa có đề…

【Từ Hàng Kiếm Điển】

__________________________________________________________________

Vật phẩm:【Từ Hàng Kiếm Điển (Khí)】

Loại hình: Võ học

Phẩm chất: Hi hữu

Một trong tứ đại kỳ thư, trấn phái chi bảo của Từ Hàng Tĩnh Trai.【Từ Hàng Kiếm Điển】do thủy tổ của Từ Hàng Tĩnh Trai – Địa Ni – sáng tạo, tham khảo【Thiên Ma Sách】mà dòm ngó đến phương pháp tu luyện Nội Đan, Phá Toái Hư Không, lại nhờ đó biến hóa ra phương pháp tu luyện Đạo Thai và Tử Quan.

【Từ Hàng Kiếm Điển】nội ngoại kiêm tu, hơn nữa trọng nội hơn ngoại, lấy nội tu là chủ yếu.

Nói là nội tu, nhưng không tu lực mà tu tâm, luyện thành Nguyên Thần Đạo Thai, lại dựa vào “thần” mà ảnh hưởng đến “khí”, lấy cái “hư” để ảnh hưởng đến cái “thực”.

【Từ Hàng Kiếm Điển】toàn quyển có hết thảy 13 chương, nội tu lấy Tĩnh, Thủ, Hư, Vô làm chủ, có thể luyện thành hai loại tâm cảnh đạo thai: Tâm Hữu Linh Tê và Kiếm Tâm Thông Minh.

Ngoại tu lại lấy “Khí Chủ Linh Thần Tâm” làm cương lĩnh, chia thành ngũ đại yếu quyết sát phạt chí cường:

Kiếm KHÍ Trường Giang (Cần cảnh giới Tiểu Thành): Tâm đã thanh khiết bất nhiễm thì kiếm khí tinh thuần chí cực, cuồn cuộn như trường giang, tích tụ bất tận, trôi chảy không dứt.

Kiếm CHỦ Thiên Địa:???

Kiếm LINH Hoàn Vũ:???

Kiếm THẦN Vô Ngã:???

Kiếm TÂM Thông Minh:???

*Chú:【Từ Hàng Kiếm Điển】tổng chia năm quyển, bốn quyển đầu mỗi quyển 3 chương, quyển cuối cùng -【Từ Hàng Kiếm Điển (Tâm)】chỉ có 1 chương, ghi lại một loại phương pháp thiền tọa, bồi hồi bên ranh giới tử vong, xưng là Tử Quan.

【Từ Hàng Kiếm Điển】có công hiệu hóa mục nát thành thần kỳ, cải tiến Võ Căn của bất kỳ thứ kiếm pháp nhập đạo nào đến mức độ cao nhất.

__________________________________________________________________

Có vẻ như biết Từ Hiền thầm mắng mình keo kiệt, hệ thống bỗng nhiên đại phát thiện tâm, tuồn ra cho hắn một bộ võ học cực phẩm trần đời.

Kiếm điển chia năm quyển mà vừa vào đã là Hi Hữu, nếu dựa theo suy luận của Từ Hiền, liệu có phải đến quyển cuối cùng sẽ đạt tới phẩm chất Thần Thoại, thứ phẩm chất cao nhất mà hệ thống đưa ra?

‘Quả không hổ danh tứ đại kỳ thư, lấy thần động khí, lấy hư phạm thực, e rằng Tuyệt Thế Thần Công cũng chỉ đến mức này là cùng.’

Niềm vui qua đi, Từ Hiền tự chủ lắng lại tâm tình kích động của mình, tiếp tục kiểm kê thu hoạch còn lại.Môn võ học nhập đạo thứ ba Từ Hiền định tu tập cũng đã được xác định, đó chính là【Toàn Chân Kiếm Pháp】mà hắn đổi được vào tháng trước.

Có uy năng biến đá thành vàng của【Từ Hàng Kiếm Điển】làm hậu thuẫn, Từ Hiền không cần quan tâm Võ Căn kiếm đạo tốt xấu thế nào.

Giờ chỉ cần tìm được môn võ học nhập đạo thứ tư thích hợp là hắn có thể bắt đầu dòm ngó Tiên Thiên cảnh.

Trịnh trọng bỏ【Từ Hàng Kiếm Điển】vào trong tay áo, Từ Hiền nhìn về điểm kim quang lấp lánh trên thiên thư.

Ngay bên cạnh nó còn có một điểm kim quang khác nữa, có điều ảm đạm vô quang, Từ Hiền cũng không chút nào bất ngờ khi nhìn thấy nó.

Đó chính là điểm kim quang mà hắn dùng để lĩnh ngộ【Tam Quốc Diễn Linh Bách Thức Đao】.

Thì ra sau lần Thiên Thư Kỳ Cảnh mở ra thế giới Tam Quốc tháng trước, nó vẫn chưa hề biến mất mà chỉ tối đi sau khi sử dụng.

【Tam Quốc Diễn Linh Bách Thức Đao】của Từ Hiền hiện đang có bảy thức, đó là thành quả cho việc hắn đã tiến vào thế giới Tam Quốc hai lần.

Cứ tưởng hôm nay sẽ là lần thứ ba, nào ngờ kim quang lại tạo thành một điểm mới mà không thắp sáng cái cũ.

‘Xem ra ta phải chủ động chọn.’ Từ Hiền chợt nhớ lại, lần trước hình như là do hắn vô tình nghĩ đến việc phải thắp sáng nó nên mới được như vậy.

Quyết định lần sau thử lại, Từ Hiền gác lại tất cả tạp niệm, đưa tay chạm vào điểm kim quang đang nhấp nháy mời gọi mình.

Quen thuộc như mọi lần, trời đất xoay chuyển, quang ám giao thoa, lúc mở mắt ra, đã là tân thế giới.

‘Ta vẫn là ta, còn nơi đây…’

Từ Hiền khẽ nhíu mày, hắn đúng là tiến vào thế giới khác, nhưng chỗ này đặc biệt vô cùng, bởi nó chỉ là một không gian trắng xóa, ngoài hắn ra thì chẳng còn ai.

Nhìn khắp một vòng, Từ Hiền không phát hiện bất cứ thứ gì khác.

Cúi đầu xuống, hắn chợt phát hiện dưới chân của mình là…

[359:59:50]

‘Đồng hồ đếm ngược? Mười lăm ngày? Ta phải làm gì, lẽ nào ngồi cho qua hết thời gian này thì nhận được phần thưởng?’

Từ Hiền vừa nghĩ liền biết ý tưởng này của mình quá nhảm nhí, bởi lúc nhìn lên phía trên, hắn chợt phát hiện những thứ khác.

【Trục Nhật Thần Bộ】【Đạn Chỉ Thần Thông】【Tam Quốc Diễn Linh Bách Thức Đao】【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】【Giá Y Thần Công】

Ngoại trừ【Tọa Vong Kinh】và【Long Tượng Bát Nhã Công】, tên của tất cả những thứ võ công hắn từng học đều hiện ra trước mắt, trông mờ mờ ảo ảo, tưởng chừng xa xôi nhưng lại rất gần, giống như chỉ cần đưa tay là có thể chạm tới.

Thế là Từ Hiền liền đưa tay ra, trùng hợp đụng vào【Trục Nhật Thần Bộ】.

Ngay lập tức, lại là một lần càn khôn xoay chuyển, hắn phát hiện bản thân giống như bị chuyển về thời thái cổ hoang sơ, vạn vật trong thiên địa đều hết sức to lớn, kể cả chính hắn.

Từ Hiền bây giờ là một người khổng lồ.

Còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Từ Hiền liền thấy đất trời vốn đang tối tăm bỗng dâng lên một quầng sáng lờ mờ, từ phương Đông có một quả cầu lửa vừa lớn vừa nóng dần dần bay tới, sau đó vọt qua đỉnh đầu của hắn.

Từ Hiền tức khắc hiểu mình nên làm gì, dẹp bỏ hết thảy tâm tư phức tạp, hắn bây giờ chỉ có một thứ tín niệm duy nhất.

Đuổi theo nó.

Chương 99: Thánh địa tu hành, tiến cảnh như thần

Véo!

Trong một khu rừng nọ, cỏ cây xanh mướt, muôn hoa khoe sắc, có một nam một nữ đang chơi trò cút bắt, nam chạy nữ đuổi theo, cảnh tượng hết sức nên thơ.

Đó là người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ vậy, còn đối với vị bạch y công tử trong cuộc – Từ Hiền - thì chẳng có chút nào thơ mộng.

Bởi chỉ cần có một tí xíu sơ ý thôi, hắn sẽ bị vị nữ ma đầu đằng sau đâm kim cho chết.

Nhìn về sau lưng hắn, chỉ thấy một vị đạo cô thần thái nhàn nhã, mỹ mạo hơn người đang đạp bộ pháp đuổi theo hắn, tư thái phiêu dật xuất trần.

Nàng chỉ trên dưới ba mươi, thân mặc một bộ đạo bào có màu vàng của lá ngân hạnh, lưng đeo trường kiếm, tay giữ phất trần, thi thoảng lại nở nụ cười kiều mị.

Nhẹ nhàng đạp lên một phiến lá để mượn lực, đạo cô trong chớp nhoáng đã phóng xa bốn trượng, trong tay phải nắm ba cây châm nhỏ có ngoại hình tinh xảo, trên thân điêu khắc hoa văn.

Vút!

Đạo cô phất tay, ba cây ngân châm bay nhanh mà tới, nhắm thẳng hậu tâm của Từ Hiền.

Từ Hiền như có mắt sau lưng, ngân châm vừa rời tay đạo cô, hắn đã lập tức xoay người lại, hai tay duỗi ra, theo thứ tự trái – phải – trái mà búng ra ba viên bi sắt, vừa hay bắn gãy được hai cây ngân châm, trông hết sức tài tình.

Nhưng Từ Hiền lại không có chút nào hài lòng, bởi viên bi thứ ba đã trượt.

Từ Hiền cười khổ một tiếng, cây ngân châm còn lại dễ dàng xuyên phá làn da của hắn, ngập vào trong lồng ngực.

Chỉ trong thoáng chốc, phần da lộ ra ngoài của Từ Hiền bắt đầu chuyển đen, từ cổ đến cằm rồi lên tới mặt.

Thân thể cứng đờ, trong thoáng chốc hắn đã ngã xuống, sức sống tiêu tán.

Cảnh vật xung quanh dần dần hóa thành hư ảo, đạo cô kia chỉ để lại một tiếng cười thoát tục rồi cũng hóa hư.

Âm thanh của nàng mềm nhẹ uyển chuyển, nhưng không có vui vẻ mà chỉ có sầu bi.

Hộc! Hộc!

Cảnh vật chuyển đổi, Từ Hiền lúc này đang nằm trên quan đạo, hắn chợt bật người dậy thở dốc.

Phùuu…

Đưa tay lên sờ qua chỗ bị ngân châm đâm vào, Từ Hiền thở ra một ngụm trọc khí, ánh mắt giống như chứa muôn vàn suy tư.

Tất nhiên không phải những suy tư về ý nghĩa của sự sống và cái chết, bởi Từ Hiền đã không còn để ý đến đây là lần chết thứ bao nhiêu của mình.

Trải qua vô số lần tử vong, cảm xúc của hắn đối với cái chết cũng trở nên chai sạn.

Thứ khiến hắn phải suy tư là nên làm sao để cản lại ngân châm.

Nhưng không có nhiều thời gian để Từ Hiền tiếp tục tìm hiểu, vì lúc này tiếng chuông quen thuộc lại vang lên.

Từ phía cuối quan đạo dần xuất hiện thân ảnh của một vị đạo cô mỹ mạo, nàng đang cưỡi trên lưng một con lừa nhỏ, bộ dạng vô cùng nhàn nhã.

Từ Hiền thở dài một tiếng, nhún người nhảy lên, hướng về phía đạo cô mà hô to: “Mỹ nhân tươi ngon đằng kia, sao không mau tới hầu hạ bổn đại gia!”

Vừa dứt lời liền quay lưng bỏ chạy, đây không biết là lần thứ bao nhiêu hắn nói câu này, lúc đầu còn cảm thấy bất nhã, sau cũng dần chết lặng.

Tựa như một câu thần chú để kích hoạt động cơ, sau khi nghe Từ Hiền nói xong câu đó, đạo cô lập tức nhảy khỏi lưng con lừa, đạp gió đuổi theo sau lưng hắn.

Vút!

Không nói không rằng, nàng liền phóng một cây ngân châm đến sau ót Từ Hiền, người sau phản ứng như điện, xoay người búng ra một viên bi phá vỡ cây châm, động tác mau lẹ như đã diễn tập rất nhiều lần.

Kẻ trước người sau, truy đuổi được thêm một đoạn, đạo cô lại tiếp tục phóng châm, tốc độ so với trước đó còn nhanh hơn ba phần.

Có điều vẫn không làm gì được Từ Hiền, hắn tiếp tục dùng【Đạn Chỉ Thần Thông】phá chiêu, trông dáng vẻ có phần thoải mái dễ dàng, xem ra vẫn chưa phải dốc toàn lực.

Lại tiếp tục chạy, cây ngân châm thứ ba bay tới, lần này tốc độ trực tiếp tăng gấp bội, nhưng Từ Hiền vẫn phản ứng kịp thời.

Sau đó số ngân châm được tăng lên hai mũi trong một lần phóng, tốc độ cũng nhanh dần lên như trước, Từ Hiền cũng đều hóa giải được hết.

Cho đến khi số ngân châm mà đạo cô phóng ra bắt đầu tăng lên con số ba…Vút!

Vẻ mặt của Từ Hiền trở nên vô cùng nghiêm nghị, châm vừa rời tay đạo cô, thân hình của hắn cũng lập tức xoay chuyển, tay trái tay phải rồi tay trái liên tục búng ra ba viên bi sắt, thành công hóa giải một đợt nguy hiểm.

Nhưng không có gì đáng mừng, đợt châm thứ tám chẳng lâu sau đó cũng bắt đầu phóng về phía hắn.

Đây cũng là cực hạn trước đó của Từ Hiền, hắn đã kẹt ở lượt châm thứ chín rất lâu rồi, hơn tám thành số lượt tử vong của hắn cũng là vì nó.

Phanhh! Phanh! Phànhhh!

‘Hả, cái này…’

Từ Hiền phá chiêu xong liền quay đầu chạy, nhưng lần này,【Đạn Chỉ Thần Thông】của hắn đã có gì đó hơi khang khác.

Sau phát đạn chỉ thứ ba, đầu ngón tay Từ Hiền chợt có chút tê dại, bởi cách phát lực của hắn vào thời khắc đó đã có cải biến, hoặc có thể nói chính xác hơn là cải thiện.

Dùng ngón cái mơn trớn nhẹ lên ngón vô danh, trên mặt Từ Hiền chợt hiện lên một nụ cười nhạt.

‘Thì ra là thế.’

Dốc hết toàn lực, Từ Hiền dùng đến tốc độ tối đa của mình, đề khí vận khinh công phóng đi như bay, dưới chân bắt đầu toát ra những làn sương rất nhạt có màu đỏ cam.

Hắn bắt buộc phải tăng tốc, bởi lượt công kích thứ chín này không chỉ ngân châm bay nhanh hơn, đạo cô cũng sẽ gia tốc để thu ngắn khoảng cách với hắn.

Nếu không cố bỏ chạy để kéo giãn khoảng cách giữa đôi bên, sợ là một cây châm hắn cũng không cản được chứ đừng nói hai như ban nãy.

Thời gian trôi qua thật chậm, từng giây từng phút lúc này đều là những mũi kim vô hình đâm vào dây thần kinh của Từ Hiền, thử thách tính nhẫn nại và sự bình tĩnh của hắn.

Vút!

Rồi điều gì tới cũng phải tới, ba cây ngân châm rời tay đạo cô, nhanh như điện giật, chớp mắt đã tiếp cận được hắn.

Cùng khoảnh khắc đó, Từ Hiền xoay người, tay phải chắp ở sau lưng, tay trái duỗi ra.

Hắn thế mà chỉ búng ra duy nhất một viên bi sắt để đối phó ba cây ngân châm?

Từ Hiền dám tự tin làm như vậy, không phải vì hắn đã buông xuôi, mà vì cú búng tay này của hắn không còn giống với trước.

Nếu có thể khiến dòng chảy thời gian chậm lại một trăm lần, sau đó phóng to hình ảnh của viên bi sắt lên, ai cũng có thể thấy được trên bề mặt của nó hiện đang có hai tầng chân khí phủ lên bên ngoài.
Hai tầng chân khí này xoáy nhanh liên tục, tựa như hai cái lưỡi cưa tròn vô cùng sắc bén, một hơi có thể xoay đến mấy trăm vòng, một cái xoay theo chiều dọc, một cái lại xoay theo chiều ngang.

Chúng nó ma sát vào nhau, do chân khí đồng nguyên nên bất ngờ tạo thành một loại lực dẫn thần kỳ, khiến hết thảy những thứ trong bán kính một thước đều sẽ bị hút vào đường bay của viên bi sắt, cuối cùng bị xoắn thành tro bụi.

Ba cây ngân châm của đạo cô cũng không ngoại lệ.

Nhưng có vẻ như vật liệu để chế tạo ra chúng nó không quá tệ, vậy nên chỉ bị vỡ thành mấy chục đoạn nhỏ, bung bắn ra tứ phía.

Chẳng dừng lại ở đó, uy thế của【Đạn Chỉ Thần Thông】chưa giảm bao nhiêu, viên bi sắt sau khi phá nát bọn ngân châm vẫn tiếp tục bay tới, cuối cùng đục xuyên qua lồng ngực đạo cô, máu tươi thấm đẫm đạo bào.

Bịch!

Đạo cô ngã nằm ra đất, ánh mắt mơ hồ, miệng nở nụ cười thê lương mà như được giải thoát.

Đến lúc hương tiêu ngọc vẫn, nàng vẫn kiều diễm vô song.

“Hỏi thế gian, tình là cái chi? Mà đôi lứa, thề cùng sống chết…”

Lần này người chết không phải Từ Hiền, nhưng cảnh vật vẫn dần hóa thành hư ảo.

Trông thấy mọi thứ đang mờ đi, hắn nhìn về phía thân ảnh của đạo cô, trong mắt lộ ra ba phần trắc ẩn, cúi đầu chắp tay nói rằng:

“Lý đạo trưởng, đa tạ thành toàn. Nếu đạo trưởng thật sự tồn tại, chúc cho ngươi một đời vui vẻ.”

Vừa dứt lời, mọi thứ xung quanh Từ Hiền cũng hoàn toàn biến mất, hắn trở về với không gian trắng xóa.

Cúi đầu nhìn xuống, hắn quan sát thời gian còn lại của mình.

[40:23:36]

Chưa tới hai ngày.

Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ còn ba môn võ học vẫn đang hiện tên trên đấy:

【Tam Quốc Diễn Linh Bách Thức Đao】【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】【Giá Y Thần Công】

Đó là bởi vì【Trục Nhật Thần Bộ】và【Đạn Chỉ Thần Thông】đều đã đạt tới cảnh giới Lư Hỏa Thuần Thanh.

Mặc dù bản thân có thiên phú đao đạo, Thiên Thư Kỳ Cảnh lại còn tạo ra hoàn cảnh tu luyện tuyệt hảo cho hắn, nhưng Từ Hiền cũng không tự đại tới mức nghĩ rằng mình có thể khiến【Tam Quốc Diễn Linh Bách Thức Đao】tiến đến cảnh giới Lư Hỏa Thuần Thanh trong khoảng thời gian ít ỏi còn lại.

Nhất là khi trình độ hiện giờ của hắn chỉ là Giá Khinh Tựu Thục, còn chưa đến Dung Hội Quán Thông.

【Giá Y Thần Công】thì đã tới Như Ý, cột mốc tiếp theo chính là Đại Thành. Không có quyển trung trong tay, Từ Hiền chẳng dại gì mà tiếp tục tu luyện.

Vậy nên chỉ còn lại một sự lựa chọn.

Càn khôn xoay chuyển, hắn phát hiện bản thân đã tới một lò sát sinh.

Chỉ là lò sát sinh này có hơi đặc biệt.

Nó quá lớn, lớn gấp mấy trăm lần lò sát sinh của Lưu trại chủ.

Sở dĩ nơi đây lớn như vậy, cũng là vì số lượng con vật cần mổ cũng hết sức khổng lồ.

Đảo mắt một vòng, Từ Hiền phát hiện có đến hàng trăm hàng ngàn thứ đang đợi mình xuất đao, lớn đến cá voi mà nhỏ thì đến con bọ chét.

‘Thú vị.’

Mắt hiện ý cười, Từ Hiền tưởng tượng trong đầu hình ảnh của một thanh đao, lập tức từ trên trời có một thanh đao rớt xuống, bị hắn giơ tay bắt gọn.

Tiến đến chỗ xác của một con voi, Từ Hiền quyết định lấy nó khai đao, sau đó mới thử khiêu chiến những loại sinh vật cực đại và cực tiểu ở chỗ này.

Thời gian chưa đến hai ngày, hắn lại có thể tiến bộ đến mức nào đây?

Chương 100: Bước lên con đường không lối về

Xoạt! Xoạt! Xoạt!

Từ Hiền cầm trong tay một con dao nhỏ, vẩy nhẹ vài đường, con cá trước mặt hắn đã bị tách thành hai phần, xương đều bị lóc ra hết, chẳng để sót dù chỉ một cái.

Cắm đao xuống mặt bàn, Từ Hiền không tìm đến con mồi tiếp theo mà nhắm mắt lại lĩnh hội, hắn có thể cảm nhận được【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】giống như đã chạm đến một tấm màng nào đó, dường như chỉ cần một đao nữa thôi là có thể bước sang trang mới.

Nhưng càng như vậy, hắn lại càng không được hấp tấp.

Hơi thở đều đều, Từ Hiền ngẫm lại quá trình mổ xẻ trước đó, hắn đã xuất đao với nào là voi, tê giác, hà mã, sư tử, hổ, sói, chó, mèo, rắn, chim sẻ, ếch, nhện, tôm, cua, v.v… Có xương thì hắn tách xương, không xương thì hắn tự đặt ra tiêu chuẩn lấy thịt theo đặc điểm từng loài.

Chừng một khắc đồng hồ sau, thở mạnh một hơi, Từ Hiền bắt đầu đi tìm con mồi cuối cùng của mình.

Hắn biết, một khi xử lý thành công con mồi này,【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】nhất định sẽ đạt tới Lư Hỏa Thuần Thanh, còn nếu thất bại…

“Không thất bại được!”

Với đao kỹ của mình, Từ Hiền chính là tự tin như thế.

Tầm mắt phóng khắp lò sát sinh, hắn đắn đo suy nghĩ một hồi, chợt nhếch môi cười.

‘Chính là nó.’

Từ Hiền bước từng bước chậm rãi, điệu bộ tiêu dao tự tại, không một chút cảm thấy áp lực về thời gian.

Cuối cùng, hắn bước đến bàn mổ của một con… bọ chét.

Với kích thước chỉ tầm năm li, trông nó chẳng khác gì một hạt sạn nhỏ, nếu không phải lò sát sinh này có đủ ánh sáng và thị lực của hắn đủ tốt, e rằng Từ Hiền không chú ý thì cũng sẽ bỏ qua nó.

Tách chân, đầu và mình, đó chính là tiêu chuẩn Từ Hiền đặt ra để ‘mổ’ con bọ chét này.

Chọn một con mồi nhỏ như vậy, dù là ai đi nữa, lúc chưa bắt tay vào việc chính cũng đã gặp phải một vấn đề nan giải: Trên đời này không có con dao nào thích hợp để xử lý bọ chét.

Nhưng điều đó không thể làm khó được Từ Hiền.

Lúc này chỉ thấy hắn duỗi ngón trỏ tay trái ra, người bình thường phải áp sát mặt vào thì mới thấy được, một tia chân khí mỏng như sợi tơ tiết ra qua đầu ngón tay của hắn, trông yếu ớt đến nỗi tưởng chừng chỉ cần thở nhẹ một hơi là nó sẽ lụi tàn.

Nhưng chớ có nghi ngờ sự sắc bén của tia chân khí này, gạch đá gặp phải nó cũng sẽ bị cắt gọt dễ dàng.

Công cụ đã có, nhưng Từ Hiền vẫn đứng yên bất động, không vội ra đao.

Hắn vẫn chưa tìm được chỗ thích hợp để cắt vào, tổng thể con bọ chỉ lớn cỡ năm li, nếu tính riêng chân và đầu thì còn nhỏ tới cỡ nào? Nên chỉ một chút sơ sót thôi là Từ Hiền phải thất bại, mà hắn thì không hề muốn điều đó.

Vậy nên…

“…Lúc cảm thấy khó có thể hạ đao, thần liền phải cẩn thận bội phần, hai mắt tập trung, hành động chậm lại…”

Nhớ lại lời của Bào Đinh, Từ Hiền chậm rãi nhắm mắt lại.

Ánh mắt cần tập trung, nhưng đó không phải con mắt bằng máu bằng thịt, mà là con mắt của sự cảm nhận.

Tâm nhãn.

Từ Hiền sừng sững đứng đó, không nhích một li, khí thế trên người từ sắc bén vô song dần chuyển sang trầm lặng như hồ, từ một vị đấu chiến ma thần dần hóa thành Bất Động Minh Vương.

Từ Hiền gần như ngừng thở, nếu không phải có một tia chân khí vẫn giữ trên đầu ngón tay, e rằng ai nhìn vào cũng tưởng hắn đã chết đứng.

Nơi thức hải vẫn tối tăm mù mịt, không có bất kì một sợi tơ hồng nào hiện ra.

Một canh giờ rồi hai canh giờ trôi qua, Từ Hiền lại chưa từng nao núng.

Một khoảng lặng kéo dài như vô tận, lúc này bộ đếm giờ của không gian trắng xóa chỉ còn lại chưa đến nửa khắc, Từ Hiền đã bất động suốt mười hai canh giờ, vừa đủ một ngày.Tưởng chừng như hắn sẽ cứ như vậy bị đá khỏi Thiên Thư Kỳ Cảnh vì dùng hết thời gian… nhưng không!

Thức hải tối tăm tựa như một tiểu thiên địa bị giam cầm bởi hắc ám vĩnh hằng, chỉ là lúc này đây, cái lồng giam hắc ám ấy vô tình va vào một vùng thiên địa mới.

Rắc!

Bức tường không gian rách ra tạo thành một cái khe hẹp, giữa màn đen bao la vô tận bỗng có sự xuất hiện của một tia sáng mờ ảo, tuy rất nhạt nhưng ở nơi bị hắc ám bao phủ, nó lại tỏa sáng chẳng khác gì thái dương.

Chính là lúc này!

Ý chí của Từ Hiền như hóa thành một lưỡi dao sắc, cắt vào khe hẹp kia để mở rộng con đường bước sang tân thiên địa.

Ngoài lò sát sinh, trên người Từ Hiền chợt toát ra một khí tức huyền diệu khó hiểu, người hắn bất động, nhưng đầu ngón tay đã vẩy nhẹ một cái.

Tách đầu, hoàn hảo.

Không dừng lại ở đó, trước mắt hiện lên sáu sợi tơ hồng, ngón tay của hắn lại cử động hai lần, đao khí xẹt qua, sáu cái chân của con bọ chét đã lìa khỏi thân của nó.

Chân khí tiêu tán, Từ Hiền mở mắt, vẻ mặt không vui không buồn, bình bình đạm đạm, dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn cảnh vật xung quanh đang dần dần hư hóa.

[00:05:30]

Trở về không gian trắng xóa, Từ Hiền phát hiện bản thân chỉ dùng chưa tới hai ngày đã luyện【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】đến cảnh giới Lư Hỏa Thuần Thanh, thiên phú có thể xưng là thượng giai.

Phải biết, mặc dù tiến độ không chênh quá nhiều nhưng【Trục Nhật Thần Bộ】mất của hắn bốn ngày mới đạt tới cảnh giới đó, tiêu tốn gấp đôi thời gian so với【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】.

【Đạn Chỉ Thần Thông】càng kinh khủng hơn, khiến Từ Hiền mất hơn chín ngày.

Đó là chưa nói đến việc trong trận chiến với Sát Đồng, tiến cảnh của môn chỉ pháp này đã tăng lên một đoạn dài, thế mà vẫn hao phí của hắn nhiều thời gian như vậy.

Nếu không tìm được chỉ pháp nhập đạo, e rằng Từ Hiền cần suy tính lại việc tương lai có nên tiếp tục chủ tu【Đạn Chỉ Thần Thông】hoặc các môn chỉ pháp khác hay không.

Thời gian chẳng còn lại bao nhiêu, Từ Hiền cũng không định tiếp tục tu luyện, ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần, hồi tưởng lại thu hoạch trong thời gian này.
Hắn tin chắc rằng tương lai mình sẽ lại tiến vào nơi đây, nên muốn chừa lại chút bất ngờ cho lần sau.

‘Không biết nếu ta chọn tu luyện nội công thì sẽ gặp phải hoàn cảnh nào?’

Một vài ý nghĩ bâng quơ lướt qua, chẳng bao lâu sau, lúc Từ Hiền mở mắt ra thì đã trở về với thực tại.

Liếc đồng hồ hệ thống một cái, phát hiện vẫn đang là đầu giờ Thìn của sáng mùng một, nửa tháng tu luyện không ngừng nghỉ của hắn chỉ ngắn như sát na phương hoa.

Nhìn kim quang của loại Thiên Thư Kỳ Cảnh mình vừa dùng đã hoàn toàn biến mất, Từ Hiền cũng không cảm thấy quá nhiều tiếc nuối.

‘Ta chắc chắn sẽ trở lại.’

Ba môn võ học đạt tới Lư Hỏa Thuần Thanh, lại còn đạt được mật tịch tuyệt đỉnh như【Từ Hàng Kiếm Điển】, ngoại trừ môn chủ La Sinh và bọn đường chủ của Sát Thần Môn, Từ Hiền dám tự tin rằng đám giá áo túi cơm còn lại chỉ là kho kim quang của hắn, muốn lấy lúc nào thì lấy.

Chỉ cần giết đủ nhiều, còn sợ không trở lại được thánh địa tu hành trong thiên thư sao?

Tinh lực vô tận, thể lực vô biên, nội lực vô hạn, chết đi sống lại, điều kiện tuyệt hảo, Từ Hiền nhất định sẽ nỗ lực hết mức để được quay lại không gian trắng xóa.

Đúng lúc này, khí tức trên người hắn bỗng trở nên sâu xa hơn một phần, cảnh giới võ đạo bất ngờ đạt tới Hậu Thiên cửu trọng, hơn nữa còn là Hậu Thiên cửu trọng đỉnh phong.

Nếu bây giờ Từ Hiền lấy【Toàn Chân Kiếm Pháp】ra lĩnh ngộ, chỉ cần vừa sinh thành Võ Căn thứ ba là hắn sẽ lập tức tiến lên thập trọng, không cần luyện tập gì thêm.

Nhưng Từ Hiền không vội như thế, trong vòng vài canh giờ mà hắn đã tăng liền hai cấp, nhất định phải nhín ra chút thời gian cho việc lắng đọng cảnh giới.

Nếu muốn tiếp tục đột phá mà nói, ít nhất phải chờ đến… chiều.

Không có cách, sở hữu hai môn nhập đạo Lư Hỏa Thuần Thanh chính là bá khí như vậy, chẳng hề sợ căn cơ bất ổn.

Võ Đạo Tinh Hoa dùng cũng đã dùng, Thiên Thư Kỳ Cảnh ngộ cũng đã ngộ, chất béo mà Từ Hiền hút được trên người Triệu Hác giờ chỉ còn lại 500 điểm Thiện Ác.

Nghĩ tới chỗ này, trên mặt hắn chợt hiện nụ cười khổ sở.

Viên【Tiên Thiên Đan】đắt đỏ kia không những tước đi phần lớn của cải Từ Hiền khổ tâm tích góp, mà nó còn làm hao phí mất cơ hội mua cuối cùng trong cửa hàng hệ thống,【Giá Y Thần Công (Trung)】chỉ còn là một giấc mộng xa vời.

【Giá Y Thần Công】thời gian sắp tới không thể tu tập,【Từ Hàng Kiếm Điển】tuy là tâm pháp tu luyện chí cường, nhưng điểm mạnh của nó không phải cường hóa chân khí mà là trui luyện đạo tâm, trong giai đoạn này không thể giúp Từ Hiền tăng quá nhiều chiến lực.

‘Nếu đó là Giá Y thì tốt rồi.’ Hắn thầm than khi ngó tới cuốn【Quỳ Hoa Bảo Điển】bị xếp xó trong không gian trữ vật.

‘Khoan đã…’ Nhưng rồi quyển bí tịch chết tiệt ấy bỗng gợi ra cho hắn một ý nghĩ hết sức nguy hiểm.

Chẳng lẽ Từ Hiền định vung đao tự cung?

Tất nhiên là không phải rồi, trước mắt hắn lúc này bỗng xuất hiện một cái vòng quay may mắn.

Đại Hiệp Thiên Luân.

Trông thấy tỉ lệ ra phẩm chất Hi Hữu, Tuyệt Phẩm vẫn được nhân hai, Từ Hiền thở mạnh một hơi dài, trông như vừa quyết định một đại sự to lớn lắm vậy.

Hắn lẩm bà lẩm bẩm, tự tiếp thêm niềm tin cho mình:

“Hôm nay mùng một, phúc vận tràn trề, đầu năm Giáp Tý, đại cát đại lợi, đầu năm Giáp Tý, đại cát đại lợi…”

Giống như tiêu hao toàn bộ tinh khí thần trên người, Từ Hiền mặc niệm một tiếng “quay”.

Sau đó, hệ thống nhảy ra một cái thông báo mới, khiến hắn bước lên một con đường đã chú định sẵn là không có lối về.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau