HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Phu thê dạ đàm, phi long tại thiên

Chốn Ngạn Thủy, đao quang kiếm ảnh,

Trấn Bạch Long, một cảnh bình an.

Bảo An đèn đuốc chưa tàn,

Bên nàng nương tử có chàng quan nhân.

“Nương tử, bánh chưng đã nấu, đêm cũng đã khuya, bên ngoài gió lạnh, chi bằng chúng ta nhập trướng, cùng say giấc nồng?”

Hứa đại phu đi đến sau lưng Hứa phu nhân, khoác lên người nàng một chiếc áo lông. Mặc dù y biết rằng nương tử nhà mình công lực thâm hậu, chẳng hề sợ lạnh, nhưng việc gì nên làm vẫn phải làm, chủ yếu là ở thái độ chứ không phải cần thiết hay không.

Cảm nhận được đôi bàn tay của Hứa Tuyên đặt lên vai mình, Hứa phu nhân bất giác mỉm cười, dùng giọng nói nhu mì, trong trẻo đáp lại: “Tạ quan nhân, nếu chàng buồn ngủ có thể vào trước, thiếp còn muốn thưởng thức cảnh đêm một lúc.”

Ánh mắt của nàng hướng về trời Đông, trong sự nhu hòa lại mang theo vài phần tâm sự.

Nói là thưởng thức cảnh đêm, nhưng nơi mà nàng nhìn đến lại không thấy trăng đâu, trên kia cũng chẳng được mấy vì tinh tú, e rằng chỉ có những bậc triết gia tư tưởng thâm sâu nhất mới thưởng thức được khung cảnh này.

Hứa phu nhân cung tay lại đặt hờ trước bụng, lòng bàn tay phải ôm lên bàn tay trái, các ngón tay mảnh khảnh thi thoảng lại nhẹ nhàng duỗi ra, tạo thành các tia bạch khí cắt qua khoảng không trước người.

Vô thanh vô tức, vừa nhỏ vừa mảnh, nhưng nếu lấy【Thiên Luyện Tinh Thiết】của Từ Hiền ra hứng bất kì một tia nào trong đó, e rằng nó sẽ bị cắt thủng trong chớp mắt.

Hứa đại phu không thấy được kiếm khí của Hứa phu nhân, nhưng hơn mười năm chung chăn gối, vừa nghe giọng nàng là y đã biết nương tử nhà mình có tâm sự.

“Đã kết phu thê, cùng đến bạc đầu. Nương tử, lòng nàng chứa nỗi ưu tư gì, sao không nói cho ta được biết?”

Nghe Hứa Tuyên hỏi vậy, Hứa phu nhân thuận thế tựa vào ngực y, ôn nhu hỏi rằng: “Quan nhân, thân thế của thiếp, chàng hẳn là đã biết từ lâu?”

Tuy nói là hỏi, nhưng giọng lại như đang khẳng định.

Hứa Tuyên còn tưởng chuyện gì, nghe nàng hỏi vậy chỉ cười khẽ: “Nàng muốn nói đến Thần Long Giáo? Ta đúng là biết, năm đó chẳng phải Đại Hoàng bá bá của nàng đến thăm một chuyến sao, y có nói cho ta chuyện này. Chà, nhắc lại cũng đã nhiều năm, lần đó là lần duy nhất y đến.”

“Vậy hẳn quan nhân cũng biết, thiếp vì phản bội Thần Long Giáo nên mới chọn nơi biên thùy này làm chốn quy ẩn, tránh khỏi tai mắt của giáo chủ.”

“Đúng vậy a, cũng nhờ thế mà kẻ nghèo hèn này mới may mắn gặp được nàng, hỷ kết liên lý…”

Trên mặt Hứa đại phu hiện nụ cười hạnh phúc, nhưng chẳng mấy chốc đã tan biến, y giống như đoán ra gì đó, trầm giọng hỏi rằng: “…nương tử, không lẽ Thần Long Giáo đã phát hiện tung tích của nàng?”

Hứa phu nhân lắc đầu nhè nhẹ: “Bọn họ vẫn chưa, nhưng có một số chuyện, nếu thiếp dám làm có thể sẽ để lộ tung tích của mình.”

“Vậy thì nàng có thể không làm.” Hứa Tuyên thấp giọng khuyên nhủ, lại thấy nương tử xoay người lại, ngẩng đầu lên nhìn mình, ánh mắt thiết tha.

Hứa phu nhân nói: “Nhưng nếu không làm, thiếp sẽ thấy bất an trong lòng.”

Nàng nghĩ đến quyển Bạch Xà Truyện đặt ở đầu giường của hai vợ chồng, nhớ tới bản thân đã từng nói với Từ tiên sinh rằng mình nợ hắn một ân huệ, cũng nhớ những lời thành khẩn mà hắn đã nói trong học đường ngày hôm ấy, về đám trẻ trong trấn, về tương lai của con mình.

“Vậy nàng cứ làm.” Hứa đại phu không biết ý nghĩ của Hứa phu nhân, chỉ là vừa nghe nàng nói câu đấy, y liền đổi giọng, tỏ thái độ sẽ tuyệt đối thuận theo lời nàng.

Có điều nương tử nhà y hình như không hài lòng trước câu trả lời này, nàng nhắc lại lời cũ: “Nhưng nếu làm thì có thể để lộ tung tích, một khi để người trong giáo biết được, quan nhân và thiếp sợ là không còn ngày bình an.”

Buổi tâm sự đêm khuya này giống như đã rơi vào vòng lặp vô tận, nhưng vẫn không làm khó được Hứa đại phu.

Lúc này đây, chỉ thấy Hứa Tuyên vòng tay qua eo Hứa phu nhân, đầu hơi cúi xuống, ánh mắt chân thành, lời nói chân tâm:

“Vậy thì thế nào? Nếu có thể khiến nàng được thuận theo bản tâm, dù là bất cứ chuyện gì thì chỉ cần nương tử muốn làm, trời có sập xuống Hứa Tuyên này vẫn ủng hộ nàng.”

Nói đến đây, y chợt mỉm cười, giọng nói cứng rắn, thái độ như chém đinh chặt sắt:

“Thần Long Giáo, ta nghe nói bọn họ sinh sống ngoài Đông hải? Bị phát hiện thì thế nào, cửu châu không ở được nữa thì chúng ta đến Tây Vực, đến Nam Vực, đến bất cứ nơi đâu. Chỉ cần có ta, có nàng, thì Đông Tây Nam Bắc thượng hạ, đâu đâu cũng là tịnh thổ.”

“Quan nhân…” Hứa phu nhân thấp giọng gọi, hai mắt mông lung, nhu tình vô hạn, vùi đầu vào trong ngực Hứa Tuyên.

“Nương tử?” Hứa Tuyên cũng hạ giọng xuống, đưa tay vuốt nhẹ tóc nàng.

“…có con của chúng ta nữa.”

Nghe nàng nói vậy, trên mặt y bất giác hiện lên nụ cười hạnh phúc, gật đầu khẳng định: “Đúng vậy, có ta, có nàng, có con của chúng ta.”

“Quan nhân, thiếp muốn đặt tên cho hài tử là Hứa Sĩ Lâm, chàng thấy có được không?” Hứa phu nhân ngẩng mặt lên nhìn quan nhân nhà mình, ánh mắt dịu dàng, giọng nói khẽ khàng.

Hứa Tuyên nghe vậy, khóc cười không xong với sự mê muội Bạch Xà Truyện của nương tử nhà mình, y nhún vai tỏ vẻ bất đắc dĩ:

“Nương tử, nàng còn chưa có động tĩnh gì, không biết là trai hay gái đây, cần chi quyết định gấp gáp như vậy, nếu là nữ nhi thì biết phải làm sao?”“Nữ nhi… vậy gọi Tiểu Thanh.” Hứa phu nhân suy tư một lúc mới nói ra, biểu lộ rất là nghiêm túc.

Hứa đại phu chỉ có thể chịu phục, gật đầu đồng ý với nàng.

Không vậy không được, bởi y là một tên thê nô chính hiệu.

Chẳng lâu sau đó thì Hứa Tuyên đã về phòng đóng cửa, nương tử nhà y thì đi làm chuyện mà nàng muốn làm.

Ánh nến in một bóng hình lên khung cửa, đại biểu vẫn có người đang đợi nàng trở về.



Trở lại với chiến trường Ngạn Thủy, lúc bấy giờ đang xảy ra một quái sự như thế này:

Một vị bạch y thiếu hiệp đang dí theo búng bi vô đầu một đứa bé, đứa bé ấy bốc khói đen quanh người, nó chạy được một đoạn lại bị bắn ngã, nhưng không quay lại trả đũa vị thiếu hiệp kia mà đuổi đánh ba người khác.

Ba người kia bị nó đuổi như chó chạy, đó là một tên thanh niên kiếm khách đang cõng trên lưng mình một gã công tử mặc cẩm y, song hành cùng hai người bọn họ là vị văn sĩ trung niên đang phóng châm liên tục về phía trước.

Đứa bé kia đuổi theo ba người, ba người cũng không vừa, đuổi theo chủ nhân tạm thời của nó là một tên hắc y nhân mặt mày tái mét.

Cảnh tượng này trông thì có vẻ hài hước, nhưng người trong cuộc lại chẳng có ai mở miệng cười nổi, ngoại trừ tên hắc y nhân đang vắt giò lên cổ chạy.

Triệu Hác.

Mặc dù sợ đến tim suýt nhảy ra ngoài vì đòn【Đạn Chỉ Thần Thông】uy lực kinh thiên của Từ Hiền, nhưng Sát Đồng quả không khiến hắn thất vọng, tan thành mảnh vụn rồi mà vẫn có thể tái sinh.

【Đạn Chỉ Thần Thông】mạnh thì mạnh đấy, nhưng Triệu đường chủ tin rằng để thi triển nó thì nội khí tiêu hao cũng cực kì khủng bố, hắn chỉ cần chờ đến lúc Từ Hiền cạn kiệt nội lực là đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Cách nghĩ của họ Triệu là chính xác đấy, thậm chí không cần chờ Từ Hiền hao hết nội lực, bởi một khi dược hiệu của【Tiên Thiên Đan】qua đi, những phát Đạn Chỉ của hắn đối với Sát Đồng chỉ còn là gãi ngứa.

Cũng vì nguyên nhân này mà hắn và Công Tôn Thư mới nghĩ ra một cách để phá cục.

Sát Đồng có thể khiến bất kỳ cao thủ Tiên Thiên cảnh nào cũng tuyệt vọng khi đối đầu với nó, nhưng cỗ máy giết người tưởng chừng như vô địch này vẫn có một điểm yếu cố hữu:

Người điều khiển.

Cũng vì nắm bắt được điểm yếu đó của Sát Đồng, cho nên mới có cái cảnh tượng hài hước đang diễn ra lúc này.

Biết được điểm yếu là một chuyện, khai thác được hay không lại là một chuyện khác.

Triệu Hác tuy chiến lực không bằng những cao thủ đồng cảnh giới, nhưng từ Tiên Thiên trở xuống mà muốn dễ dàng bắt được hắn, e rằng chỉ có loại thần nhân bôn ba khắp cửu châu, luyện được một thân khinh công kinh thế hãi tục như Lý Nhất Nguyên mới làm được.Thời gian trôi qua càng dài, cửa thắng của Từ Hiền và ba người Bao Ngạo Thiên lại càng hẹp.

Né trái, tránh phải, phi thân, hụp người, Triệu Hác liên tục tránh đi những ngọn châm do Công Tôn tiên sinh phóng tới, chẳng thèm kiêng nể gì mà há miệng cười to, giọng nói vừa ngoan độc vừa xấc láo:

“Phóng đi, phóng đi! Ngươi phóng ra bao nhiêu cây châm, lát nữa trên thân bọn ngươi sẽ có bấy nhiêu lỗ máu, ha ha ha ha ha!”

“Chó má nhà ngươi, có giỏi thì đứng lại đấu tay bo!”

Triển Ngọc Đường vận toàn lực thi triển【Phi Thiên Thử Bộ】bỏ chạy, Bao Ngạo Thiên nằm trên lưng hắn bị gió tát đến tối tăm mặt mũi, nhưng vừa nghe Triệu Hác khiêu khích liền há mồm chửi lại, quyết không nhịn nhục.

Họ Triệu bị mắng nhưng không hề tức giận, giọng điệu càng thêm xấc xược: “Các ngươi dám đứng lại thì ta cũng dám đứng lại. Sao hả, có dám không?”

Bao Ngạo Thiên to mồm: “Ngươi đứng lại trước thì bọn ta đứng lại!”

“Ngươi đứng lại trước đi thì ta đứng lại!”

“Ta không tin được ngươi, ngươi đứng lại trước!”

“Ta cũng không tin được bọn ngươi…”

“Ngươi trước…”

“Ngươi…”

Hai người lời qua tiếng lại, âm thanh inh ỏi giữa đêm khuya.

Bao công tử không phải ngứa mồm nên mới thế, mục đích thực sự của y là muốn làm Triệu Hác phân tâm cho Công Tôn Thư đánh trúng hắn, nhưng họ Triệu cũng không phải mới ra lăn lộn, trong lúc đấu võ mồm vẫn giữ được sự tập trung.

Từ Hiền một đường đuổi theo, mặt trầm như nước.

Hắn vừa liếc qua đồng hồ hệ thống, chỉ còn mười hơi nữa là dược hiệu của【Tiên Thiên Đan】sẽ hết.

Mười, chín, tám…

Sáu, năm…

Ba…

Hai…

Một!

“Tránh sang một bên!”

Từ Hiền gầm lên, tay trái đưa ra phía trước, miệng phun máu tươi, trên mặt không còn chút huyết sắc nào.

Chíuuu!

Nội lực không còn bao nhiêu, hắn cưỡng ép thi triển pháp môn tối cao của【Đạn Chỉ Thần Thông】, hao tổn không ít nguyên khí.

Khoảng cách giữa hắn và Triệu Hác quá xa, cho nên mục tiêu của đòn chỉ lực thông thần này là…

Sát Đồng.

Huỵchh!

Từ Hiền ngã lăn ra đất, dược hiệu đã qua, kỳ kinh bát mạch một lần nữa tắc nghẽn, cảnh giới của hắn bây giờ là Hậu Thiên bát trọng.

Tu vi có tiến bộ, nhưng vào thời khắc này lại chẳng chút nào đáng mừng.

Nhìn Sát Đồng đang dần dần tái sinh một lần nữa, Từ Hiền siết chặt nắm tay, ánh mắt bất cam, thở dài thườn thượt.

“Hiệp đạo nan, nan ư thượng thanh thiên…”

Hắn lại không thấy được rằng, phía trời Tây gió giục mây vần, tiểu bạch long phá không mà đến.

Chương 92: Sắc bén vô song Hứa phu nhân

Thấy Từ Hiền nằm đo đất sau khi tái hiện lại thứ chỉ pháp kinh hồn của hắn, Bao Ngạo Thiên, Công Tôn Thư và Triển Ngọc Đường cùng lộ vẻ mặt khiếp hãi.

Lòng sinh bi quan là Triển Ngọc Đường, mắt lộ bi thương là Công Tôn Thư, còn Bao Ngạo Thiên… vị công tử thế gia này không ngờ vẫn bình tĩnh lạ thường, thái độ rất khác so với những gì y thể hiện trước đó.

Khi gặp phải hiểm nguy, người không có cách để đối phó sẽ sợ hãi, người có biện pháp ứng đối sẽ bình tĩnh vô cùng.

Trận đuổi bắt đã kết thúc, Bao Ngạo Thiên nhảy xuống khỏi lưng Triển Ngọc Đường, người sau lập tức cùng Công Tôn Thư đứng bảo hộ hai bên của y, mắt không chớp một cái, nhìn quá trình tái sinh của Sát Đồng với sắc mặt nặng nề.

“Thần Mạch, vô địch?”

Triển hộ vệ siết chặt chuôi kiếm, trầm giọng tự hỏi.

Hắn nói không đầu không đuôi, nhưng Công Tôn tiên sinh lại nghe hiểu, lắc đầu thở dài, khàn giọng đáp lại: “E rằng không thể…”

Y đọc rộng hiểu nhiều, trước đó vì quá bất ngờ nên tuy thấy Sát Đồng có vẻ quen quen nhưng vẫn chưa nhớ ra, mãi đến nửa nén nhang trước mới hay rằng từng gặp miêu tả về nó trong sách.

“…nó gọi Sát Đồng, năm xưa từng có chín con như thế này, cảnh giới đều là nửa bước Thần Mạch. Dù là võ lâm thần thoại cũng rất ngại trêu vào, nhưng chúng lại dễ dàng bị đám cao tăng của Thiếu Lâm dùng Phật pháp chế ngự, sợ là có tiến thêm nửa bước cũng vô dụng. Vô địch thiên hạ, khó khó khó!”

Triển Ngọc Đường im lặng nghe hết, hắn tự hỏi rằng trên đời này thật sự không có thứ gì bất khả bại sao?

Mặc dù rơi vào cảnh thập tử vô sinh, nhưng hai người họ lại chẳng mấy tuyệt vọng, tán gẫu như thường.

Thấy công tử nhà mình nãy giờ không nói gì, Công Tôn Thư cười khổ khom mình, nói lời sám hối:

“Công tử, Công Tôn Thư bất học vô thuật, hại ngài rơi vào hiểm cảnh, thật là chết muôn lần không hết tội. Giờ đây đại nạn lâm đầu, ba chúng ta e rằng khó thoát tai kiếp, có nói gì cũng là thừa thãi, chi bằng…”

“Dừng!”

Ngăn lại bài sớ của Công Tôn tiên sinh, trên mặt Bao Ngạo Thiên lộ vẻ cáu kỉnh: “Ngươi có thôi đi không, một con quái vật mà thôi, hoảng hoảng hốt hốt như sắp chết tới nơi vậy.”

Y đang vì lời nói trước đó của Công Tôn Thư mà nghĩ xem có nên thu một tên hòa thượng làm thủ hạ hay không, lại đang tính toán xem nên làm sao thuyết phục cha già tìm cho mình tên trọc nào biết điều một chút, tốt nhất là đừng có luôn đối nghịch với y như Triển Ngọc Đường, cũng đừng đang nửa đêm thì dựng đầu y dậy như Công Tôn Thư.

Nếu mà am hiểu các chốn ăn chơi, các trò giải trí thì càng tuyệt hơn nữa, võ công gì đó chỉ là thứ yếu, Tiên Thiên Hậu Thiên đều được.

Bao công tử vốn đã tưởng tượng tới cảnh y và tên trọc đang ghẹo gái trong thanh lâu, nhưng lại bị Công Tôn tiên sinh quấy rầy như thế, thử hỏi không cáu được sao?

“Ầy…” Công Tôn Thư giống như bị tạt một gáo nước lạnh, tâm tình xúc động lập tức tiêu biến, không nói gì thêm nữa.

Triển Ngọc Đường lại khác, hắn không tin vị công tử cùi bắp nhà mình có thể làm được thấy Thái Sơn sụp đổ mà không đổi sắc, trong lòng chợt dâng lên vài phần hi vọng, bèn hỏi: “Huyền Tàng ẩn giấu?”

“???”

Trong đầu Bao công tử chợt có thêm một điều kiện: “Phải biết nói tiếng người” cho tên thủ hạ còn chưa rõ mặt mũi ra sao của y, sau đó nghiêng đầu nhìn Công Tôn Thư, ý là muốn người sau phiên dịch.

Công Tôn Thư giống như cũng nghĩ tới điều gì, vội vàng hỏi rằng: “Công tử, có phải gia chủ cho cao thủ Huyền Tàng âm thầm đi theo bảo vệ ngài?”

Càng nghĩ y càng thấy đúng, Bao thị gia chủ sao lại yên tâm để con trai long nhong xứ xa mà chỉ có hai tên Tiên Thiên cảnh bên người như vậy được, chắc chắn phải có cao thủ ẩn thân theo sau.

Nhưng chỉ gặp Bao Ngạo Thiên trề môi đáp rằng: “Huyền Tàng gì ở đây, ngươi thiếu ngủ nên bắt đầu mê sảng à? Sáng mắt chưa hả, bổn công tử đã nói rằng nên đi ngủ rồi, ngươi cứ nằng nặc kiếm cơ duyên gì đó, giờ cơ duyên nằm một đống kia kìa.”

Từ cơ duyên: “…”

“Không phải. Công tử, ngài…”

“Ha ha ha ha ha!”
Công Tôn Thư còn muốn nói gì đó nhưng lại bị tiếng cười không coi ai ra gì của Triệu Hác cắt đứt, hắn muốn thể hiện sự tồn tại của mình.

“Các ngươi đang tranh thủ nói lời thú tội trước khi chết sao, hả lũ sâu kiến đáng thương? Khặc khặc khặc!”

Triệu đường chủ cười tới sặc, giống như không chịu nổi độ hài hước trong câu nói của mình vậy, mặc dù nó chẳng có gì vui cả.

Kỳ thật hắn làm vậy cũng vì xua tan nỗi sợ của mình, lúc nãy nghe đến có Huyền Tàng ẩn giấu, Triệu Hác suýt nữa thì đái ra quần.

Quả nhiên có tác dụng, nụ cười tiếp thêm can đảm, cho nên hắn lại lộ một nụ cười gằn, giọng điệu thâm độc:

“Cứ ngoan ngoãn đợi đó, chờ tiểu súc sinh kia chết thì đến lượt các ngươi ngay thôi!”

Bao Ngạo Thiên trợn to mắt nhìn hắn, bộ dạng rất là căm tức, giọng oang oang ra lệnh: “Triển Ngọc Đường, chém hắn! Ai bỏ chạy làm chó.”

Lần này không cần y nhắc lại lần hai, Triển hộ vệ đã huơ kiếm tiếp cận Triệu Hác.

Triệu đường chủ cũng không nói một lời liền quay đầu bỏ chạy, làm chó với hắn mà nói chẳng có gì lạ. Hắn vốn chẳng phải chính là một con chó của môn chủ La Sinh hay sao, sai đâu cắn đó, một câu cũng không dám sủa.

Không có đống thịt hơn trăm cân làm vướng víu, bộ pháp của Triển Ngọc Đường được phát huy tối đa, tuy là tốc độ của Triệu Hác cũng rất nhanh, nhưng khoảng cách giữa hai người cũng dần được rút ngắn.

Có điều họ Triệu chẳng hề sợ hãi chút nào, dù bị đuổi kịp thì hắn cũng có thể giằng co một phen với Triển Ngọc Đường

Huống hồ vào giờ khắc này, Sát Đồng đã hoàn tất việc tái sinh.

Vút!

Triệu Hác không để nó tấn công Bao công tử nhằm uy hiếp Triển Ngọc Đường quay về hộ chủ, ngược lại vẫn ra lệnh cho Sát Đồn giải quyết Từ Hiền trước tiên.

Triệu đường chủ đã bị sự quỷ dị của Từ Hiền dọa cho thần hồn nát thần tính, giờ chỉ cần có cơ hội là ưu tiên xử hắn.

Chỉ trong vài hơi thở, thân ảnh của Sát Đồng đã đến trước mặt Từ Hiền, chuẩn bị chấm dứt tính mạng của hắn.
Từ Hiền lúc này hoàn toàn chẳng còn lực để hoàn thủ, phát【Đạn Chỉ Thần Thông】vừa rồi làm hắn tổn hao không ít nguyên khí, chút thời gian ít ỏi lúc chờ Sát Đồng tái sinh hoàn toàn chẳng thể khiến hắn khôi phục được bao nhiêu, chỉ có thể nằm ngửa chờ chết.

Nhìn gương mặt vô tình, đôi mắt như vực sâu của Sát Đồng, lòng hắn chợt dâng lên nỗi bi thương.

‘Đáng tiếc, ta không thể giả bộ hành hiệp được nữa, nhưng các vị tiểu bằng hữu đừng sợ hãi, ta tin Tiểu Thánh Tăng và Lý đạo trưởng sớm muộn cũng sẽ khiến Sát Thần Môn đền tội. Chỉ là… phụ thân, Tiểu Hiền không thể trả thù cho người.’

Nắm đấm của Sát Đồng bỗng nhiên chậm đi vô số lần mà dòng chảy ký ức của Từ Hiền lại nhanh thêm ngàn vạn lần, khiến hắn hồi tưởng lại rất nhiều hình ảnh, thân, sơ, thù, hận đều có.

Có Từ Vi Đạo, có Phiên Vân thúc thúc, có Đoàn thái thú, có đám lưu manh, có người bán hồ lô, có Ngô lão tiên sinh, có Vương lão trưởng trấn, có Lý đại thúc, có Lý Tự Thành, có đám học trò con nít, có Hứa đại phu, có Hứa phu nhân…

Chờ đã, Hứa phu nhân? Từ Hiền giống như nghe thấy giọng của nàng, hắn lắc đầu tự giễu: ‘Sao lại có ảo giác như vậy được, ta không thể có lỗi với Hứa đại phu.’

Nhưng rồi hắn chợt nhận ra, đó không phải là ảo giác.

“Cạnh giường có ác thú, Từ tiên sinh vẫn có thể kê cao gối mà ngủ… Thật hào hiệp vậy, thiếp thân xin bái phục.”

Cùng một câu nói, cùng một chất giọng, đến cả ngữ điệu, tốc độ đều giống hệt lúc ở học đường hôm đó.

Hứa phu nhân, nàng thật sự xuất hiện ở đây.

Từ Hiền định thần lại, chỉ thấy nắm đấm của Sát Đồng đã biến mất, một cánh tay của nó chỉ còn trơ lại phần bả vai.

Nó lúc này đang bị hàng trăm tia kiếm khí màu trắng bạc vây lại, tạo thành một cái lồng giam kiếm khí.

Từ Hiền ngưng mắt nhìn kỹ, chỉ thấy mỗi một tia kiếm khí đều là một con tiểu bạch long đang giương nanh múa vuốt, có lúc hóa thành kiếm hình, có lúc hóa thành long hình.

Ở dạng rồng thì long uy khiếp người, ở dạng kiếm thì sắc bén vô song.

Tội thay cho Sát Đồng, nó không hề muốn từ bỏ việc giết chết Từ Hiền, nhưng vừa tung nắm đấm ra thì cánh tay còn lại của nó cũng bị lồng giam kiếm khí gọt thành hàng trăm hàng ngàn mảnh, thoáng cái đã cụt cả hai bên.

Sau đó là đến chân trái, chân phải, rồi cả thân hình của nó.

Kiếm khí bậc này, phải tận mắt nhìn thấy mới cảm giác được kinh khủng như thế nào.

‘Nàng ta rốt cuộc là cảnh giới gì?’

Nhìn lên ngọn cây phía xa, bắt gặp thần sắc dịu dàng mà lạnh nhạt của Hứa phu nhân, hắn tin rằng cái lồng giam kiếm khí này chỉ là một thủ đoạn nhỏ của nàng.

Nói là thủ đoạn nhỏ, nhưng tác dụng lại không thua gì đòn tuyệt chiêu mà hắn phải dốc hết vốn liếng để thi triển. Chênh lệch trong đó, ai cũng có thể tưởng tượng ra được.

Dù vậy, Từ Hiền không hề tự ti hay ghen ghét với thực lực của nàng, trên mặt hắn chợt hiện lên nụ cười hiểu ý, làn điệu quen thuộc vang lên.

“Sắc thiên thanh chờ mưa phùn đến, còn ta chờ đợi nàng… Ai vớt ánh trăng đáy nước, soi sáng kết cục này~”

Hắn vui vẻ hát ca, nhưng có một người lại không cười được, bộ dạng như cha chết.

“Bạch… Long… Sứ…”

Triệu Hác chết điếng nửa người, hắn giống như trông thấy Hứa phu nhân liếc mình một cái.

Gió đêm lạnh, không lạnh bằng tim họ Triệu.

Chương 93: Hóa ra ngươi là Từ tiên sinh

“Ngươi biết ta?”

Đứng dưới ánh trăng, bạch y thướt tha, bảo kiếm quấn eo, trên người Hứa phu nhân giống như được bao phủ bởi một vầng hào quang, trông như Bồ Tát hàng lâm nhân gian, cứu rỗi chúng sinh khổ nạn.

Giọng nói của nàng thanh lãnh mà nhẹ nhàng, nhưng bất kì ai ở đây cũng nghe ra sát khí dày đặc trong đó.

Triệu Hác không tiếp tục chạy nữa mà đứng lại đối chiến với Triển Ngọc Đường, bởi lẽ từ cách Hứa phu nhân giải quyết Sát Đồng, hắn đã biết bản thân có muốn chạy cũng không thoát.

Hơn mười năm trôi qua, tưởng rằng mất đi tài nguyên do Ly Vẫn Đảo cung cấp thì võ công của nàng sẽ bị chững lại, nào ngờ vừa tái ngộ đã kinh khủng như vậy, vượt khỏi những gì hắn biết về võ tu Tiên Thiên cảnh.

Triệu đường chủ nhớ đến kiếm hội năm đó, hắn vẫn là một tên tiểu tốt Hậu Thiên cửu trọng, môn chủ La Sinh chỉ có Tiên Thiên tầng ba.

Lúc ấy, y có nói với hắn rằng:

“Trên đời này có những người gọi là kỳ tài võ đạo, được số trời chiếu cố, vừa sinh ra đã có thiên phú hơn người. Ngươi có nắng mặc nắng, mưa mặc mưa khổ luyện mấy chục năm cũng chưa chắc có thành tựu, nhưng họ chỉ cần đọc qua bí tịch liền thông hiểu, chịu khó tu hành vài tháng đã là giang hồ tân tú.”

“Chênh lệch giữa ngươi và họ lớn đến độ không thể tưởng tượng, cũng không thể ghen ghét, không thể hâm mộ, chỉ có thể cam chịu trong sự tuyệt vọng, sau đó tiếp tục vật lộn với cuộc đời hèn mọn, tối tăm của mình, phai mờ khỏi tầm mắt của thế nhân khi bị ánh hào quang của họ che đi.”

Khi đó, Triệu Hác vừa nghe La Sinh nói, vừa nhìn Hứa phu nhân kiếm chỉ tứ phương, đứng trên vũ đài quyết đấu các lộ hào kiệt.

Tư tưởng tiêu cực mà La Sinh gieo rắc đã in sâu trong đầu hắn, đến bây giờ vẫn chưa từng biến mất.

Kỳ thật Hứa phu nhân không kinh khủng đến mức mà Triệu Hác tưởng tượng, tư chất của nàng đương nhiên thuộc hàng thượng giai, nhưng sau khi rời khỏi Thần Long Giáo thì tiến cảnh chậm chạp hơn trước rất nhiều.

Nếu không phải nhờ Bạch Xà Truyện của Từ Hiền trùng hợp giúp nàng đốn ngộ, võ đạo có bước đột phá, e rằng họ Triệu đúng là có thể dựa vào Sát Đồng mài chết nàng.

Bả vai bị một chiêu Linh Miêu Trảo Ngư của Triển Ngọc Đường đâm tóe máu, Triệu Hác không rên một tiếng, cũng chẳng mấy để ý đến đối thủ trực tiếp của mình.

Há mồm cười lạnh, hắn giống như nổi điên, không sợ nguyên khí đại thương mà kích phát tiềm năng cơ thể, thi triển một đòn tuyệt sát.

Người sau không ngờ họ Triệu lại chơi đấu pháp điên cuồng như vậy, chẳng kịp nghĩ ra phương thức ứng đối thích hợp đã gặp lưỡi kiếm chém tới, chỉ có thể miễn cưỡng giơ kiếm đón đỡ, chớp mắt đã rơi vào hạ phong.

Triển Ngọc Đường bị ép lui hoàn toàn, tuy rằng dựa vào nỗ lực của mình làm chệch đi đường kiếm đòi mạng, thoát được một kiếp, nhưng bắp tay của hắn vẫn chịu phải vết cắt sâu hơn cả tấc, tổn thương đến gân cốt, muốn tiếp tục thi triển kiếm pháp là không thể nào.

Nếu Triệu Hác thừa thế tiến công, phần thắng rất cao sẽ thuộc về hắn.

Nhưng Triệu đường chủ lại không hề để ý đến, mặc cho Triển hộ vệ lui về bên cạnh Bao Ngạo Thiên.

Bản thân hắn cũng không dễ chịu, chiêu kiếm vừa rồi trên cơ bản là giết địch tám trăm tự tổn một ngàn, nguyên khí hao hụt trước đó cộng thêm lúc này khiến hắn chịu nội thương không nhẹ, ít nhất cũng phải tĩnh dưỡng ba năm tháng mới hồi phục lại được.

Tiền đề là Triệu Hác còn có thể sống đến lúc ấy.

Máu đã dâng tới cổ họng, Triệu đường chủ cưỡng ép nuốt ngược trở lại, hắn tùy ý vứt đi trường kiếm trong tay, nhe răng cười tà, ánh mắt nhìn Hứa phu nhân đầy sự oán độc. Hắn nói:

“Khặc, ngươi đương nhiên không biết ta nhưng ta lại biết ngươi. Vân Tiêu Kiếm Hội mười năm trước, ngươi mặc dù không đi được tới cuối, nhưng với hạng tiểu tốt như ta đã là đại nhân vật, đại cao thủ, sao có thể quên được cơ chứ!”

Hứa phu nhân nghe vậy, mày liễu khẽ nhướng, giọng thanh thoát mà lạnh nhạt:

“Có thể tham gia kiếm hội, ngươi cũng không đơn giản.”

Triệu đường chủ cười gằn: “Có gì mà không đơn giản, năm đó bọn ta đúng là không đủ tư cách bước vào Tàng Vân Kiếm Trang, nhưng Thần Long Giáo thì có. Ta vẫn chưa quên lúc ấy là lão già Hoàng Long Sứ dẫn đầu.”

“Bọn ta? Là thế lực phụ thuộc vào Ly Vẫn Đảo sao?”
Nghe nàng hỏi, họ Triệu còn chưa kịp trả lời thì đã bị Từ Hiền giành đáp: “Là Sát Thần Môn, phu nhân có nghe qua?”

Từ Hiền ngồi bệt ra đất, ngũ tâm hướng thiên, hai mắt nhắm nghiền, nhất tâm nhị dụng, vừa mượn【Tọa Vong Kinh】khôi phục thương thế, vừa mở miệng trò chuyện như thường.

Trước câu hỏi của hắn, Hứa phu nhân giống như nhớ lại gì đó, giọng nói trong trẻo vang lên: “Hóa ra là bọn họ.”

Biết được là Sát Thần Môn, nàng cũng lập tức minh bạch là kẻ nào đang tác uy tác phúc, trắng trợn bắt cóc trẻ nhỏ.

Ở Tiềm Long Sơn có không ít giáo chúng là do những kẻ này đưa đến chứ đâu, đó cũng là một phần nguyên nhân mà nàng phản giáo rời đi.

“Đúng vậy, chính là bọn ta. Không ngờ môn phái nho nhỏ năm xưa lại phát triển được đến mức này chứ, ha ha ha!”

Triệu Hác đắc chí cười ha hả, có lẽ như biết đã không còn đường sống nên hắn cũng không muốn tiếp tục cụp đuôi làm gì, thẳng thắn đối mặt với Hứa phu nhân mà bản thân vẫn luôn e sợ.

Bao Ngạo Thiên nghe họ Triệu nói vậy liền bĩu môi khinh thường, tà ma ngoại đạo bất chấp thủ đoạn để luyện công, có gì mà đáng tự hào.

Bao công tử quyết định rồi, chờ ngủ xong một giấc, y nhất định sẽ truyền tin cho lão cha cử hai ba tên Huyền Tàng đến đây hỗ trợ, bảo đảm Sát Thần Môn không tồn tại được quá Nguyên Tiêu.

Đã có Hứa phu nhân đứng ra dọn bãi, y lại tiếp tục suy tính việc thu nhận hòa thượng làm thủ hạ, Công Tôn tiên sinh thì đang giúp Triển hộ vệ kiểm tra thương thế, tạm thời không rảnh bận tâm đến Triệu Hác.

Từ Hiền cũng chỉ nói một câu trước đó rồi im lặng, cho nên chiến trường này chỉ còn Hứa phu nhân và Triệu đường chủ đối đáp.

Nhìn Sát Đồng một lần nữa tái sinh rồi lại như thiêu thân lao vào lồng giam kiếm khí của mình, hai con ngươi như nước hồ thu của Hứa phu nhân chợt dâng lên hàn ý, nàng sợ rằng bản thân sẽ điên mất nếu đó là con mình.

“Người không ra người, quỷ không ra quỷ, các ngươi vì luyện chế tà vật này mà hại bao nhiêu tiểu hài, không sợ trời phạt chăng?”

Triệu Hác tựa như nghe được trò cười gì hay lắm, đấm ngực giậm chân mà thốt rằng: “Trời phạt? Cười chết ta rồi, ngươi nói giống như Thần Long Giáo tốt lành quá thay, Bạch Long Sứ ạ.”

Xong hắn lại ồ lên như nhớ ra gì đó, vỗ trán bảo rằng:

“Ta quên mất, ngươi phản giáo rồi, không còn là Bạch Long Sứ. À há, nhắc đến mới nhớ, tháng trước ta đã gửi tin cho vị giáo chủ thân ái của ngươi rồi, chắc hẳn mười năm nay lão vẫn luôn nhớ ngươi a, ta tin rằng lúc này Tư Đồ giáo chủ đã phái người đến đón ngươi rồi đó, ha ha ha!”
Càng nói, vẻ mặt của Triệu Hác càng thêm đê tiện, cười quang quác lên chẳng chút kiêng dè, giống như kiếm được món lợi lớn lắm vậy.

Nhưng rồi nụ cười càn rỡ của hắn cũng chẳng duy trì được lâu.

“Ặc…”

Âm thanh bỗng dưng im bặt, Triệu Hác ôm lấy cần cổ của mình, bắt đầu có máu chảy ra từ các kẽ tay của hắn.

Kiếm khí của Hứa phu nhân quá nhanh, không một tiếng động cắt qua yết hầu Triệu đường chủ, chấm dứt những lời lảm nhảm của hắn.

Trước khi thần trí lụi tàn, họ Triệu có nghe nàng nói một câu thế này: “Có một chuyện mà ngươi không biết, thư tín truyền về Ly Vẫn Đảo đều phải qua tay Đại Hoàng bá bá… Ừm, chính là Hoàng Long Sứ ấy.”

Trên gương mặt tái nhợt của Triệu đường chủ không còn chút ý cười nào, hắn chết mà hai mắt không nhắm lại được.

Võ công của Hứa phu nhân quá cao siêu, giết người không dấu vết, nếu không phải hệ thống báo rằng nhận được 500 điểm Thiện Ác cho cái chết của Triệu Hác, e rằng Từ Hiền cũng không nhận ra Triệu đường chủ đã bị nàng giải quyết.

Xèo! Xèo!

Khói đen tiêu tán, có vẻ như sự tử vong của họ Triệu cũng khiến năng lực tái sinh của Sát Đồng biến mất, đến lúc này mới chính thức tan thành mảnh vụn.

Nhưng chuyện đến đây vẫn chưa xong.

Cảm nhận được ánh mắt lạnh nhạt, ẩn chứa sát khí như có như không của Hứa phu nhân nhìn về phía đám người mình, Công Tôn Thư nhạy bén bậc nào, lập tức chắp tay cung kính:

“Bạch… cô nương, đại ân cứu mệnh, cảm kích không hết. Công Tôn Thư xin thay mặt công tử đứng ra cảm tạ cô nương, nếu ngài không biết thì công tử nhà ta chính là tứ công tử của Long Đằng Bao thị, thân phận cao quý, nhất định sẽ trả ơn cho ngài xứng đáng, còn mấy chuyện không nên nói, tất sẽ không nói ra, xin cô nương yên tâm.”

Nói đoạn còn giật lấy cái lệnh bài bên hông Bao Ngạo Thiên, giơ ra làm bằng chứng.

Đó là một cái lệnh bài nhỏ làm bằng hoàng kim nguyên chất, mặt trước có một chữ BAO do nhiều loại ngọc quý mang bảy sắc khác nhau đính lên ghép thành, mặt sau thì là hai chữ Ngạo Thiên, nhưng chỉ có năm sắc, đại biểu thân phận dòng chính của chủ nhân lệnh bài.

Nếu là gia chủ thì tên sẽ có bảy sắc, Long Đằng Bao thị mỗi đời chỉ có một cái mà thôi.

Thần Long Giáo đặt ở Trung Nguyên cũng có thể xem là bá chủ một phương, nhưng so với Bao thị vẫn còn kém mấy bậc, cho nên nghe xong lời của Công Tôn Thư, lại thấy tín vật chứng minh, sát ý của Hứa phu nhân liền nhạt đi.

“Trả ơn ta thì không cần, có thể tính cho Từ tiên sinh. Ba vị chỉ cần nhớ hứa hẹn của mình là được.”

Giọng nói nhỏ nhẹ, thái độ ôn hòa, Hứa phu nhân khẽ cười đáp lại Công Tôn Thư, sau đó liền xoay người đạp gió rời đi, chỉ để lại một câu cho Từ Hiền.

“Từ tiên sinh, chuyện hôm nay cũng chớ nhắc lại, thiếp thân đi rồi.”

Từ Hiền không đáp lại, chỉ gật đầu chắp tay theo hướng nàng rời đi.

Thể lực khôi phục được chút ít, hắn bèn đứng dậy với ý định nhắc nhở bọn người Bao Ngạo Thiên cũng nên mau mau rời khỏi chỗ này, nhưng lại bị Bao công tử chặn họng nói trước:

“Ngươi là Từ tiên sinh? Ngươi không phải là tên què sao?”

Y giống như có phát hiện gì trọng đại lắm, đến cả chuyện chiêu mộ hòa thượng cũng bị vứt ra sau đầu, hớt hải chạy đến nắm lấy tay áo Từ Hiền, như một vị thần bộ vừa bắt được tên tội phạm truy nã nhiều năm, giữ chặt không buông.

Tên què: “…”

Chương 94: Ngươi có vũ khúc, ta có vũ đài

Mùng một Nguyên Đán, đêm khuya tĩnh mịch, trăng sao treo giữa trời.

Cuối giờ Tý, đầu giờ Sửu, một chiếc xe ngựa với ngoại hình xa hoa tráng lệ dừng ngay trước cửa học đường, choán hết cả lối đi trong hẻm Hướng Dương.

Con bạch mã ở đầu xe đứng ngủ ngon lành, có lẽ nó đã quá mệt mỏi với những chuyện khủng khiếp vừa xảy ra khi nãy, thế giới loài người quá phức tạp với một con gia súc như nó.

Bên trong học đường, Từ Hiền xếp chồng mấy cái bàn học lên nhau để tạo khoảng trống, hắn và Bao Ngạo Thiên chia thành hai bên ngồi đối diện nhau, ở giữa có một cái bàn ngăn cách.

Lui về sau nửa thân vị, Công Tôn Thư và Triển Ngọc Đường ngồi quỳ hai bên trái phải của Bao công tử, khẳng định thân phận người chủ sự của y.

Từ Hiền còn định đi lấy nến trong phòng ra thắp sáng, nhưng sau khi thấy Bao Ngạo Thiên lấy ra hai viên dạ minh châu to như quả trứng gà, hắn cũng rất vui lòng ngồi yên tại chỗ.

Nhà tranh đã hủy, đêm lại đã khuya, Từ Hiền không tìm được chỗ nào khác để trú thân, đành đến học đường ở tạm.

Bao Ngạo Thiên vốn nên đến từ đâu thì về tới đó, có chăn ấm nệm êm nhưng y không chịu, biết được Từ Hiền chính là tên Từ tiên sinh mình muốn gặp mấy lần không được, y nào chịu bỏ qua như vậy, nhất quyết phải bám theo, giống như sợ hắn lại trốn mất.

Từ Hiền cũng bó tay với sự dây dưa của y, dù sao thì đôi bên cũng vừa chung hoạn nạn, nếu hắn vì thế trở mặt thì thật quá thiếu đạo nghĩa, cực chẳng đã cũng đành mời họ tới học đường.

Bao công tử tuy đã quen thói xa hoa, nhưng cũng không ghét bỏ việc ngồi bệt dưới sàn như thế này, ngược lại có phần cảm thấy thích thú.

Ngủ trên lớp học, cũng đã nhiều năm rồi y không làm cái việc đó, hôm nay định thử lại coi sao.

Ánh mắt hau háu nhìn Từ Hiền, Bao Ngạo Thiên nói với ngữ khí chờ mong: “Sao hả Từ tiên sinh, đề nghị của Bao mỗ, ngươi thấy thế nào?”

Đồng sinh cộng tử một lần, quan hệ coi như không cạn, y cũng không giở giọng tự xưng “bổn công tử” làm gì.

Chuyện là trên đường từ Ngạn Thủy đến học đường, sau khi giới thiệu thân phận đôi bên, Bao công tử cũng không vòng vo, báo cho Từ Hiền biết rằng y hiện đang nắm quyền quản sự của Giang Hồ Nhật Báo ở mấy chục huyện vùng này.

Lượng tiêu thụ của Giang Hồ Nhật Báo tuy rằng vẫn ổn định, nhưng mấy năm gần đây bắt đầu chạm đến bình cảnh, sợ là khó có đột phá gì hơn, cho nên Bao Ngạo Thiên nảy ra ý tưởng mở chuyên mục mới nhằm thu hút thêm tân đọc giả, dựa vào đó làm bàn đạp vượt lên Võ Lâm Thời Đại và Phong Vân Nguyệt San, trở thành tờ báo lớn nhất thiên hạ chứ không còn cái danh “một trong ba” nữa.

Nói là chuyên mục mới, nhưng đối với kẻ có ký ức tiền kiếp như Từ Hiền thì quá cũ kĩ.

Đăng tiểu thuyết nhiều kỳ.

Thế giới này lấy võ đạo vi tôn, tuy hơn chín thành người trong thiên hạ chỉ là người bình thường, nhưng điều đó cũng không khiến họ từ bỏ việc yêu thích nghe ngóng chuyện võ lâm giang hồ.

Vậy nên các trang báo đăng tin về những chuyện xảy ra trong giang hồ mới có thể tồn tại đến giờ, bởi không chỉ nhân sĩ giang hồ mà rất nhiều bánh tánh bình thường cũng muốn đọc.

Ngược lại, xã luận, luận văn gì đó về vấn đề quốc gia đại sự thì có rất ít người quan tâm.

Ngày xưa từng có vài tờ báo sáng lập ra với tư tưởng bài xích giang hồ, chỉ tìm các học sĩ, học giả, tài tử về đóng góp văn chương, các tin tức thường nhật cũng không hề nhắc đến chuyện võ lâm.

Trăm tờ báo như vậy có chín mươi chín tờ đã chết, số ít còn lại dù vẫn tồn tại nhưng cũng chỉ là thoi thóp hơi tàn, chưa biết chừng ngày nào đó liền đứt gánh chứ đừng nói đến việc cạnh tranh với ai.Những tờ báo đó đến ngày nay đã không còn ai quan tâm đến, nhưng Bao Ngạo Thiên có, bởi y muốn tìm ra nguyên nhân vì sao một phần trong số chúng lại còn sống đến tận bây giờ.

Và thế là Bao công tử có một phát hiện, đó chính là ngoại trừ thị phi giang hồ, có không ít người đọc còn yêu thích những mẫu truyện ngắn, những truyền thuyết dân gian thi thoảng được đăng chêm vào cho đủ số.

Mà so với những mẫu truyện ngắn đó, tiểu thuyết dài kỳ lại càng được nhiều người yêu thích hơn, chỉ là giá thành khá cao do đều được in thành sách nên bách tính bình thường khó tiếp cận, cũng vì thế mà nghề thuyết thư mới tồn tại được tới ngày nay.

Thế là Bao Ngạo Thiên bỗng sinh ra một ý tưởng, thay vì in thành sách lẻ xuất bản, chi bằng lấy tiểu thuyết chia ra nhiều kỳ đăng lên báo thì thế nào?

Giá một tờ báo thì rẻ hơn mấy chục lần một quyển sách, như vậy chẳng phải sẽ khiến người đọc có một loại ảo giác là họ kiếm được món hời. Mặc dù muốn đọc hết một bộ tiểu thuyết, số tiền họ phải bỏ ra mua báo cũng ngang ngửa việc mua sách.

Ý nghĩ của Bao công tử là khả thi, nhưng có một vấn đề cốt lõi cần y giải quyết thì ý tưởng này mới thành công được, đó chính là chất lượng của tiểu thuyết.

Giang Hồ Nhật Báo đã chính thức phát hành ở vùng ven Đông Nam Đại Xương được bảy ngày, nhưng trên báo vẫn chưa xuất hiện một chương một hồi nào, bởi lẽ Bao công tử xem xét gần trăm tác phẩm rồi mà không có lấy một bộ lọt vào pháp nhãn của y.

Y cũng có mượn thế gia tộc mà liên hệ một số danh gia kỳ cựu, nhưng vừa nghe nói là đăng trên nhật báo, dù kiêng kỵ uy thế của Long Đằng Bao thị, họ vẫn kiên quyết chối từ.

Nếu là Phong Vân Nguyệt San hoặc Võ Lâm Thời Đại, có lẽ họ còn phải suy tính, nhưng Giang Hồ Nhật Báo thì vẫn là thôi đi.

Tự cho là thanh cao, họ nghĩ rằng văn chương của mình vốn nên in sách lưu truyền mới xứng với thân phận danh gia, nghĩ rằng văn hay chữ đẹp sao có thể đăng chung với mớ tin tức loạn thất bát tao kia được?

Đương nhiên, số lượng đọc giả khổng lồ của Giang Hồ Nhật Báo cũng hấp dẫn một số tay bút muốn mua danh chuộc tiếng, nhưng trình độ của những kẻ đó lại không theo nổi dã tâm của bọn họ.

Danh gia thì mời không được, tác phẩm kém cỏi thì không lọt mắt, Bao Ngạo Thiên đến giờ vẫn chưa tìm được người nào có giai tác mà lại không mắt cao hơn đầu, ngoại trừ Từ Hiền.
Theo những gì mà Bao công tử tìm hiểu được lúc mới đến Bạch Long Trấn, Từ tiên sinh là một kẻ biết kính trên nhường dưới, có thể tán gẫu với người già, chơi đùa với trẻ nhỏ, sang hèn quý tiện đều đối xử ngang hàng, chắc chắn sẽ không cho thư tịch là cao mà coi báo giấy là thấp.

Quả thật như thế, đối với Từ Hiền thì chỉ cần có thể truyền tải tri thức, sách vở cũng được, báo giấy cũng được, thậm chí đến cả vách tường, phiến đá hay lá chuối đều như nhau, không có gì khác biệt, nào nói đến cao thấp gì ở đây.

Cho nên hắn nhẹ gật đầu, từ tốn hỏi lại: “Vậy ý của Bao huynh là muốn đăng nhiều kỳ Bạch Xà Truyện?”

Tính trẻ con của Bao Ngạo Thiên lúc này bị ẩn đi tám chín phần, gật đầu rồi lại lắc đầu, y nói với giọng nghiêm túc:

“Không chỉ Bạch Xà Truyện, Từ tiên sinh nếu có những tác phẩm khác, chỉ cần đạt yêu cầu của Bao mỗ cũng có thể đăng nhiều kỳ trên báo.”

Từ Hiền nghe vậy, thần sắc nhàn nhã, không nhanh không chậm hỏi tiếp: “Như vậy nhuận bút lại tính thế nào, Bao huynh có thể cáo tri cho tại hạ?”

Chưa được ba câu đã nhắc đến tiền, nhưng thái độ của Từ Hiền lại chẳng chút nào tục, ngược lại càng khiến người ta cảm nhận được sự thẳng thắn, không thích giả bộ thanh cao của hắn.

Thật vậy, Từ Hiền không coi trọng tiền tài, “quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo”, vô công thụ lộc, hắn sẽ không làm.

Nhưng những gì bản thân đáng được hưởng, hắn cũng sẽ không bày bộ mặt dối trá.

Bạch Xà Truyện tuy có một phần tình tiết là do Từ Hiền tự nghĩ, nhưng đến cùng vẫn là dựa vào tác phẩm của người khác. Nếu có thể kiếm được tiền từ nó, hắn cũng sẽ không lấy làm lợi cho mình mà dùng để trả lại cho đời.

‘Người này tính tình ngay thẳng, có thể kết giao.’ Sau lưng Bao Ngạo Thiên, Công Tôn Thư gật gù nghĩ thầm, lại bắt đầu suy tính làm sao giúp công tử nhà mình thu hắn về dưới trướng.

Lúc này, chỉ nghe công tử nhà y đáp lại: “Vấn đề nhuận bút sao…” Bao Ngạo Thiên nói tới đó chợt chuyển sang chuyện khác:

“Không giấu gì ngươi, Giang Hồ Nhật Báo nhà ta kinh doanh nhiều đời, tuy vẫn ăn nên làm ra, nhưng thời gian gần đây đã bắt đầu chững lại, Bao mỗ vì muốn nhật báo tìm được mùa xuân thứ hai, nên mới nghĩ ra chuyên mục mới này, cốt yếu để thu hút thêm nhiều người đọc.”

Nói đoạn y liền giơ hai ngón tay lên mà bảo rằng: “Vì vậy, Bao mỗ hiện có hai phương án trả nhuận bút, thứ nhất chính là đánh cược.”

Bao công tử gập ngón trỏ xuống, giải thích:

“Đánh cược, nghĩa là sau khi tiểu thuyết được đăng báo, nếu doanh số bán của Giang Hồ Nhật Báo được cải thiện so với trước, vậy thì Bao mỗ sẽ trích một phần bạc từ chênh lệch tăng làm nhuận bút cho ngươi, tiểu thuyết của ngươi càng được yêu thích thì thu hoạch được càng nhiều, ngược lại thì sẽ không có một xu nào, đánh cược chính là như thế.”

Nói xong, y duỗi ngón trỏ lên lại, tiếp tục giải thích:

“Phương án thứ hai, Bao mỗ bỏ ra một khoản tiền, coi như mua đứt tiểu thuyết của ngươi, sau đó lời hay lỗ đều là chuyện của Giang Hồ Nhật Báo, không còn liên quan gì đến ngươi nữa.”

Nói đến đây, trên mặt Bao Ngạo Thiên bỗng hiện ra một nụ cười ý vị thâm trường, không kiêu không vội, hỏi ngược lại Từ Hiền:

“Vậy… Từ tiên sinh, ngươi vừa ý loại phương án nào?”

Chương 95: Từ tiên sinh cũng hiểu chuyện kinh thương?

Trước lời đề nghị của Bao Ngạo Thiên, Từ Hiền đương nhiên lựa chọn phương án đầu tiên.

Hơn nữa đối với Từ Hiền mà nói thì phương án đó không phải đánh cược, vì hắn dám chắc chắn rằng tiểu thuyết do mình viết ra sẽ khiến Giang Hồ Nhật Báo tìm được mùa xuân thứ hai.

Không phục không được, kẻ có nghề【Tiểu Thuyết Gia】chính là có thể tự tin như vậy.

Mặc dù không rõ sau khi in lên báo thì tác phẩm hắn viết có còn giữ được hiệu quả Thần Lâm Kỳ Cảnh hay không, nhưng Từ Hiền dám chắc, cho dù không có thì nó vẫn sẽ khiến cho rất nhiều người mê muội.

Bạch Xà Truyện chính là một ví dụ điển hình, nếu không cũng đã không hấp dẫn được Bao công tử, khiến y ba lần bảy lượt muốn tìm gặp hắn.

Kỳ thật lựa chọn phương thức này có một rủi ro, đó là nếu Bao Ngạo Thiên muốn làm giả doanh số bán ra thì Từ Hiền cũng không biết được, hắn nhận được nhuận bút bao nhiêu đều do y quyết định.

Nhưng Từ Hiền lại không lo sợ chuyện đó xảy ra, bởi theo những gì mà Ngô Tam Âm nói cho hắn biết sau khi ăn hai mươi mốt mục trên bàn cờ, thế lực sau màn của Giang Hồ Nhật Báo – Long Đằng Bao thị - là một gia tộc có võ tu Thần Mạch cảnh.

Thân là con cháu dòng chính của một đại thế gia sừng sỏ, nếu Bao Ngạo Thiên vì tham chút lợi nhỏ mà ăn chặn nhuận bút của hắn, thứ y mất sẽ nhiều hơn là được.

Bởi Long Đằng Bao thị chắc chắn sẽ không trọng dụng một tên con cháu có ánh mắt thiển cận như vậy, trừ phi cả gia tộc khổng lồ này đều là những kẻ tham món lợi nhỏ, vậy Từ Hiền cũng chỉ có thể tự nhận xui xẻo.

Có một điều mà Từ Hiền không biết, Bao Ngạo Thiên kỳ thực chả để tâm đến việc bản thân có được trọng dụng hay không, quyền lực, lợi ích hay tranh đoạt gia chủ gì đó trong mắt y đều là rắm chó, nhưng cũng vì thế mà y lại càng không thể nào là loại người ăn chặn nhuận bút của hắn.

Đã Từ Hiền lựa chọn xong phương án nhận thù lao, Bao Ngạo Thiên bắt đầu giải thích cặn kẽ về cách tính nhuận bút cho hắn.

Mỗi bán được thêm một ngàn tờ Giang Hồ Nhật Báo thì hắn được chia bao nhiêu văn tiền, lượng bán tăng năm vạn tờ thì tỉ lệ được chia lại tăng thêm bao nhiêu, mười vạn tờ, hai mươi vạn tờ, năm mươi vạn tờ đến một trăm vạn tờ đều có con số rõ ràng, nếu tiểu thuyết của hắn đăng cùng với tiểu thuyết của người khác thì làm sao xác định lượng tiêu thụ tăng là nhờ ai, phân chia như thế nào mới hợp lý, v.v…

Lúc trên xe ngựa còn làm mình làm mẩy, la hét đòi ngủ, nhưng giờ trông Bao Ngạo Thiên lại có vẻ nào là muốn ngủ, hai mắt thao láo, tinh thần xán lạn, lời nói rõ ràng, có lý có cứ.

Mãi cho đến lúc này, Từ Hiền mới thấy vị Bao công tử đây giống với con cháu tinh anh của một võ lâm thế gia, trước đó y trong mắt hắn không khác nào một tên quần là áo lượt bất học vô thuật, ấn tượng chẳng mấy tốt đẹp.

“…cứ như vậy, Bao mỗ trước hết đăng Bạch Xà Truyện. Bạch Xà chẳng phải có bốn mươi tám hồi sao, theo kế hoạch của ta, mỗi ngày chỉ đăng ba chương, vậy thì có thể kéo dài hơn nửa tháng, dựa vào đó xác định hiệu quả sơ bộ của chuyên mục này, hữu dụng hay vô dụng, sau đó mới tính chuyện tiếp theo. Từ tiên sinh, ngươi thấy thế nào?”

Bao Ngạo Thiên thao thao bất tuyệt suốt một khắc đồng hồ, giọng có phần hơi khàn, y chộp lấy tách trà đã nguội trên bàn uống ừng ực, chả có vẻ gì là biết thưởng thức.

Thời gian khảo sát nửa tháng thật sự hơi ngắn, nhưng cũng vì vậy mới thấy được Bao công tử tự tin với ý tưởng của mình và Bạch Xà Truyện của Từ Hiền đến mức nào.

Từ Hiền lại không tự tin đến mức như vậy, mày khẽ nhướng lên, hắn chỉ ra nghi vấn của mình:

“Bao huynh, có một vấn đề trong chuyện này. Không phải tại hạ tự phụ, nhưng trong địa bàn Đan Dương và các huyện xung quanh sợ là có rất ít người chưa nghe qua Bạch Xà Truyện, muốn dựa vào nó để tăng doanh số bán Giang Hồ Nhật Báo e rằng không khả thi.”

Bao Ngạo Thiên nghe vậy liền cười, có hơi đắc ý đáp lại: “Từ tiên sinh, ngươi đã hiểu lầm Bao mỗ. Ta chưa hề nói sẽ cho đăng Bạch Xà Truyện lên Giang Hồ Nhật Báo vùng này.”

Từ Hiền thấy vậy, cũng muốn biết Bao Ngạo Thiên định đăng ở đâu, thế là bèn hỏi: “Vậy nơi mà Bao huynh chọn là…”

Bao công tử vỗ bàn một cái, nghiêng đầu tỏ vẻ bí hiểm mà đáp lại rằng: “Đại Xương, Giả Châu, kinh đô một nước, hoàng thành Trường An.”

Y muốn trông thấy phản ứng kinh ngạc của Từ Hiền khi hay tin tác phẩm của mình được ra mắt ở nơi phồn hoa như thế, nhưng đáng tiếc, Từ Hiền chẳng có phản ứng gì lớn, chỉ ừm một tiếng rồi nhẹ gật đầu, ánh mắt có phần trầm tư.Bao Ngạo Thiên thấy vậy liền như quả bóng xì hơi, chẳng hơi đâu tỏ vẻ bí hiểm nữa, tiếp tục nói:

“Giang Hồ Nhật Báo tuy lấy báo giấy làm chủ, nhưng xưởng in của chúng ta cũng có thể in sách. Chờ Bạch Xà Truyện đăng hoàn tất, nếu kết quả khả quan, Bao mỗ có thể giúp ngươi xuất bản sách riêng. Từ tiên sinh, ngươi thấy thế nào?”

Tuy nghe nói Bạch Xà Truyện còn có thể xuất bản thành sách, song Từ Hiền lại không có vẻ gì là mừng rỡ cả, bởi chuyện chưa xảy ra thì có gì đáng mừng?

Từ Hiền không mừng, nhưng sau khi trầm tư, hắn lại vỗ tay vì những lời trước đó của Bao Ngạo Thiên. Khẽ gật gù tỏ vẻ đồng tình với Bao công tử, hắn cảm thán nói rằng:

“Nếu được vậy thì tốt quá! Lại nhắc việc đăng Bạch Xà Truyện, tại hạ không thể không nói Bao huynh đúng là một người có tâm, biết trân trọng đọc giả của mình…”

Nói đoạn, Từ Hiền ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, phần mái che do hắn làm tháng trước đã được kéo sang một bên, để lộ một khoảng tinh không.

‘Trân trọng đọc giả? Chỗ nào, sao bổn công tử lại không biết, chẳng lẽ ta đã đạt tới cảnh giới thánh nhân, làm việc tốt mà chỉ coi như chuyện thông thường?’

Bao Ngạo Thiên tự luyến nghĩ thầm, sau đó nghe Từ Hiền nói tiếp phần sau mới hiểu ra.

“…nếu như gặp phải bọn gian thương, e rằng chúng mỗi ngày chỉ cho đăng một hồi, hơn nữa còn đăng tới hồi thứ mười sáu liền dừng lại, sau đó bắt đầu chuyển sang bán sách, như vậy ai muốn đọc tiếp chỉ có thể bỏ tiền ra mua, kiếm đầy bồn đầy bát. Mưu thâm kế độc như vậy, thật buồn nôn thay, may mà vẫn còn bậc hiền sĩ như Bao huynh, không vì tiền tài mà bán rẻ lương tâm, tại hạ khâm phục!”

Từ Hiền nói xong còn dùng thứ lễ chắp tay của riêng mình vái nhẹ một cái, coi như khẳng định cái tâm cái tầm của Bao Ngạo Thiên.

‘Còn có loại thao tác như vậy?’

Nghe xong lời của hắn, Bao Ngạo Thiên, Công Tôn Thư và Triển Ngọc Đường bỗng có cùng một suy nghĩ, giống như phát hiện được chân trời mới.

Triển Ngọc Đường không hiểu chuyện kinh doanh nên còn đỡ, nhưng Bao công tử và Công Tôn tiên sinh thì không giữ được bộ dạng trấn định thong dong nữa, vẻ mặt hơi nghệt ra.‘Sao ta lại không nghĩ tới chiêu này!?’

Bao Ngạo Thiên thét lên trong lòng, nhưng nhìn ánh mắt có phần tán đồng của Từ Hiền, y cũng chỉ đành nhịn đau cắt thịt, từ bỏ ý nghĩ áp dụng phương thức hay ho vừa nghe được, tránh việc bị hắn coi thường, lỡ vì vậy bị từ chối hợp tác thì được không bù mất.

“Từ tiên sinh quá khen, Bao mỗ vốn chưa từng nghĩ đến làm cái chuyện vô lương như vậy.”

Bao Ngạo Thiên gượng cười đáp lại, trong lòng liên tục nhủ thầm ‘ta là người có tâm, ta là người có tâm, ta là người mất tiền…’

Công Tôn Thư thì không như vậy, lúc trên xe ngựa, dù tán gẫu không được bao lâu nhưng y cũng đã phát hiện học vấn của Từ Hiền khá bất phàm, trình độ bác học có thể nói là không dưới y.

Bây giờ hắn giống như lại bộc lộ ra thiên phú kinh thương, nếu thêm vào bản lĩnh võ đạo trước đó, có thể xem là nhân vật toàn tài, đã có phần nào xứng với cái thân phận cơ duyên mà Công Tôn Thư hi sinh phải rất nhiều để tìm đến.

Không nhịn được, Công Tôn tiên sinh bèn lên tiếng hỏi Từ Hiền để xác nhận:

“Từ tiên sinh, độc kế kinh doanh mà ngươi vừa giảng, tuy rất nham hiểm nhưng không thể không nói rằng nó đúng là một phương pháp tuyệt diệu, liệu có thể cho Công Tôn được hay là nhân sĩ phương nào nghĩ ra chăng?”

Ai nghĩ ra, chẳng lẽ Từ Hiền huỵch toẹt ra là từ ký ức kiếp trước, e rằng hắn nói thật mà không ai thèm tin.

Thế là Từ Hiền chỉ có thể bất đắc dĩ bịa chuyện: “Công Tôn tiên sinh khách khí, tại hạ chỉ là trùng hợp nghe được từ một vị thương nhân vân du tứ phương, cũng không rõ là người nơi nào.”

Giọng nói bình thản, thái độ đạm nhiên hệt như đang nói lời thật, nhưng lại không tránh thoát được【Cảm Tâm Quyết】của Công Tôn Thư.

Y cũng không vạch trần hoang ngôn, chỉ nở nụ cười ý vị sâu xa mà gật đầu, vuốt nhẹ chòm râu dưới cằm, giả bộ cảm khái:

“Hàa, chỉ có thể cảm thán thiên hạ bao la, không thiếu cái lạ, một vị thương nhân vô danh cũng có trí tuệ buôn bán cao thâm như vậy.”

Một lời nói dối cần được bù đắp từ trăm lời nói dối khác, Từ Hiền nghe vậy cũng chỉ đành giả bộ mỉm cười đồng tình, từ tốn đáp lại:

“Quả thật như thế. Cao thủ tại dân gian, ba tên thợ giày còn hơn một Gia Cát Lượng.”

Cao thủ tại dân gian thì dễ hiểu, nhưng ba tên thợ giày là thế nào, Gia Cát Lượng lại là ai? Công Tôn Thư tự nhận đọc vạn quyển thư, nhưng chưa từng bắt gặp thành ngữ nào như thế.

Không biết thì hỏi, Công Tôn Thư liền đề ra nghi vấn của mình.

Vốn đang ảo não vì chuyện ‘có tâm’ của mình, Bao Ngạo Thiên nghe vậy cũng tỏ vẻ hào hứng muốn biết.

‘Gia Cát Lượng, chẳng lẽ là nhân vật trong tác phẩm mới của hắn? Trước đó là Bạch Xà Truyện, quyển mới chẳng lẽ viết Thanh Xà Truyện, chủ tuyến là Tiểu Thanh, Gia Cát Lượng chính là Hứa Tiên kế tiếp?’

Càng nghĩ vẻ mặt của y càng hào hứng, cơn buồn ngủ lại càng khó trỗi dậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau