HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Tiên sinh xuất thủ cứu tiên sinh

Choeng!

Thính giác của cao thủ Tiên Thiên như Triển Ngọc Đường nhạy bén cỡ nào, Công Tôn Thư vừa dứt lời, kiếm của hắn lập tức sượt qua tai Triệu Hác, nếu không phải người sau né nhanh, e rằng hốc mắt đã bị một kiếm này đâm thủng.

Triển hộ vệ chiếm trước tiên cơ, đắc thế không tha người, kiếm chiêu biến chuyển cực nhanh, vừa đâm ra đã thu về ngay tức khắc, đường kiếm xẹt qua cổ của Triệu Hác.

Kiếm pháp linh xảo dị thường, biến hóa khôn lường này gọi【Linh Miêu Bát Kiếm】, là một môn võ học Thượng Thừa Nhân cấp, đặt trên giang hồ đã là mật tịch cực kì trân quý, nhưng ở Bao thị thế gia thì chỉ cần chịu khó ra sức vài năm là có thể đổi được, thậm chí nếu được nhân vật có thực quyền trong gia tộc thưởng thức thì không làm gì cũng có thể sở hữu.

Trước kiếm chiêu quỷ dị khó đoán của Triển Ngọc Đường, Triệu Hác mướt mồ hôi hột, hắn cấp tốc ngã người ra sau né khỏi lưỡi kiếm đòi mạng, da thịt còn nguyên nhưng chiếc mũ vành rộng đã bị chém đứt, để lộ khuôn mặt phổ thông không có gì lạ của hắn.

Triển hộ vệ hoàn toàn chẳng quan tâm diện mạo họ Triệu xấu đẹp thế nào, mặt lạnh như tiền, chân đạp khinh công Thượng Thừa Địa cấp【Phi Thiên Thử Bộ】, cúi người luồn qua bên hông đối thủ, tay trái nâng lên tạo khoảng trống để đâm ngang thanh trường kiếm trong tay.

Kiếm quang lóe lên, mũi kiếm sắc nhọn của Triển Ngọc Đường tìm đến mạn sườn Triệu Hác, chỉ cách một li là có thể thọc vào lấy máu, nhưng cuối cùng vẫn bị họ Triệu tránh khỏi.

Triệu Hác nào chịu để cho tên hộ vệ này mãi đè đầu cưỡi cổ mình thế được?

Hắn một lần nữa thoát được lưỡi kiếm của Triển Ngọc Đường trong gang tấc, vai áo chỉ bị thủng một lỗ nhỏ, kiếm trong tay trong một hơi biến hóa bảy lần, như một con độc xà hung ác, chớp thời cơ phóng tọt đến yết hầu của Triển hộ vệ, nhe nanh phun độc.

Triển Ngọc Đường gặp kiếm chiêu hiểm ác, lâm nguy không loạn, chân trái đạp mạnh một cái, mượn lực hẩy người lui lại, ưỡn mình hết cỡ ra sau để tránh né, đồng thời huơ kiếm từ dưới lên gạt đi ba thước thanh phong của Triệu Hác.

Không những vậy, tay vung kiếm mà chân cũng không ở yên, hai bàn chân Triển hộ vệ đạp những bước thật nhỏ nhưng tốc độ thì cực kì kinh người, tàn ảnh vô số, trong chớp mắt hắn đã thoát khỏi thế khó, thẳng người đối mặt với Triệu Hác trong phạm vi năm bước.

Giơ kiếm có thể chạm, họ Triệu lập tức tận dụng khoảng cách này để đòi mạng địch nhân.

Nội lực bùng phát, cương khí tụ hết tại một điểm trên mũi kiếm, Triệu Hác đang chồm đến thì đột ngột hụp người xuống, kiếm trong tay thì đâm chéo từ dưới lên.

Chiêu này thật sự hiểm hóc vô cùng, Triển Ngọc Đường nếu không cẩn thận tất mất mạng như chơi.

Nói là như vậy, nhưng thần thái của hắn vẫn không chút vội vàng.

Bởi lúc này đây, khi kiếm của Triệu Hác tìm đến thì Triển hộ vệ đã vọt lên không trung ba trượng, lơ lững giữa trời, hai chân đạp nhanh liên hồi, trông như thể đang chạy tại chỗ vậy.

Nếu có người sở hữu một con Phi Thiên Thử xuất hiện ở đây, hẳn sẽ phát hiện động tác của Triển Ngọc Đường lúc này rất giống với con chuột quý giá của mình, bởi giống chuột tầm bảo này đúng là có thể bay lên trời như tên của nó, nhưng với điều kiện là bốn chân của nó phải chạy không ngừng nghỉ.

【Phi Thiên Thử Bộ】chỉ là bộ pháp phỏng theo Phi Thiên Thử mà thôi, không thể cho Triển hộ vệ năng lực phi hành chân chính.

Vì vậy mà bây giờ hắn bắt đầu rơi xuống mặt đất, thân hình chúi xuống phía dưới, kiếm trong tay giấu ở sau lưng, từ góc độ của Triệu Hác ngó lên thì hoàn toàn không thể nhìn thấy.

Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, ngay khi họ Triệu đâm hụt thì Triển Ngọc Đường đã bắt đầu lao xuống, hơn nữa còn mượn nhờ nội lực nên tốc độ mau lẹ vô cùng, không cho Triệu Hác cả thời gian lẫn không gian để tránh né.

Triệu Hác cũng không có ý định tránh, miệng nở nụ cười khát máu, hắn lập tức chuyển mình một góc chín mươi độ, kiếm trong tay thu về được nửa đường lại bung ra, kiếm khí vẽ thành một đường cong ngang qua đỉnh đầu.

Keng!

Cùng lúc đó, thân hình của Triển Ngọc Đường giữa không trung đột ngột đổ sang trái ba thước, xoay ngang người đồng thời duỗi thẳng cánh tay phải tung ra một kiếm như lôi đình, cắt vào ngay giữa đường kiếm của họ Triệu.

Hoa lửa tung tóe, một kiếm này làm rách toạc hổ khẩu của Triệu đường chủ, báo hiệu rằng trong cuộc chiến giữa hai người, hắn đang là kẻ chiếm thế thượng phong.
Triển Ngọc Đường Tiên Thiên tầng năm, mặc dù cảnh giới Tiên Thiên tầng tám của Triệu Hác chỉ là hữu danh vô thực, nhưng để có thể chiếm ưu thế, ai gặp cũng phải khen hắn một tiếng võ công cao cường.

Từ đó mới thấy, việc có một thế lực lớn làm hậu thuẫn là chuyện tốt lành bậc nào, được truyền võ học cao thâm, muốn vượt cấp chặt người cũng dễ như ăn cơm uống nước.

Đương nhiên, nếu muốn gia nhập đại thế lực cũng cần cơ duyên hoặc thiên phú, cõi đời này chưa từng có cái gọi là bánh ngọt từ trên trời rơi xuống.

Nếu không có thế lực làm hậu thuẫn, tán nhân giang hồ chỉ có ba con đường để trở nên nổi bật:

Một là phúc vận thâm hậu, tìm được bí tàng ẩn giấu thần binh, tuyệt học, hoặc là rơi núi gặp kỳ nhân, được truyền cho mấy chục năm công lực. Con đường này chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, kẻ nào dám cưỡng cầu, cỏ trước mộ đã cao ba thước.

Hai là tư chất siêu tuyệt, luyện các loại võ học cấp thấp đến mức độ Đăng Phong Tạo Cực, Xuất Thần Nhập Hóa, thậm chí tự sáng tạo võ công, vậy thì không cần phụ thuộc vào thế lực. Con đường này cực hiếm người đi, bởi những người có tư chất cao thì đều được các môn các phái mời chào cả rồi, ít ai chịu tiếp tục làm tán nhân.

Còn con đường cuối cùng, trong thiên địa này chỉ mới có một người đi mà thôi, đó chính là Từ Hiền. Con đường này cực kì dễ đi, chỉ cần có hệ thống là được.

Triệu Hác chẳng đi con đường nào, Sát Thần Môn lại càng chẳng phải chốn tốt lành, nên cao thủ Tiên Thiên thì hắn vẫn chỉ là tôm tép nhãi nhép trong mắt tất cả những ai đang có mặt ở đây, kể cả Bao công tử có cảnh giới vỏn vẹn Hậu Thiên nhất trọng.

Bao Ngạo Thiên thân là tứ công tử cao quý của Bao thị thế gia, liệu tư chất kém cỏi đến mức như thế sao? Công Tôn Thư lúc trước còn trách y lười nhác luyện võ, nhưng cũng không hề ép buộc, bởi Công Tôn tiên sinh biết nỗi khổ của công tử nhà mình.

Có một chuyện mà Triển Ngọc Đường vì gia nhập Bao thị sau nên không rõ, nhưng Công Tôn Thư thì biết tường tận.

Đó là khi Bao Ngạo Thiên vừa lên năm, ngũ tiểu thư vừa mới ra đời không lâu, tộc địa nhà họ Bao đã bị kẻ thù tập kích.

Trong trận khói lửa năm đó, Bao tứ công tử và muội muội của y bị một tên trong đám địch nhân bắt đi.

Mẫu thân của hai người – Bao phu nhân – đuổi theo nửa ngày không bỏ, đánh nhau sống chết với tên ác tặc, cuối cùng vì bảo vệ hai đứa con thơ mà trúng độc thủ của hắn.

Sau đó thì gia chủ nhà họ Bao cũng tới kịp để ứng cứu, nhưng phu nhân của y đã không cách nào qua khỏi, buông tay thế gian.
Cho đến nay, Bao Ngạo Thiên vẫn không thể nào quên được khoảnh khắc máu của mẫu thân chảy lên người mình, nó đỏ lắm, mà cũng ấm áp lắm.

Kể từ lúc đó, Bao công tử bỗng sinh ra chán ghét võ công, chán ghét việc chém chém giết giết, chán ghét giang hồ võ lâm, thậm chí chán ghét gia tộc của mình.

Y nghĩ rằng, nếu không phải Bao thị gia đại nghiệp đại, đắc tội người khác, mẫu thân đã không phải chết.

Học võ với Bao Ngạo Thiên từ đó chẳng khác cực hình, thậm chí trở thành quái bệnh của y.

Từng có lúc Bao thị gia chủ cưỡng ép Bao Ngạo Thiên luyện công, nhưng sau lần y đạt đến Hậu Thiên thập nhị trọng rồi bất ngờ tẩu hỏa nhập ma, bước nửa chân vào quỷ môn quan và được một vị thần y cứu về, Bao thị gia chủ cũng không còn bắt ép y nữa, chỉ khuyên nhủ bằng miệng chứ chẳng dám dùng bất cứ biện pháp mạnh nào.

Cũng vì biết được những chuyện này, nên khi Công Tôn Thư nghe Từ Hiền nói đến tội lỗi của Sát Thần Môn, y đã biết không thể khuyên công tử nhà mình rời đi được nữa.

Hãm hại nhi đồng, đây khác nào trực tiếp xát muối lên vết thương của Bao Ngạo Thiên?

Nửa tháng trước, lúc biết được có đám ác đồ bắt cóc trẻ con hoành hành là Bao công tử đã cho nhân thủ điều tra ráo riết, chỉ tiếc vẫn chưa có đầu mối.

Nay không ngờ trực tiếp gặp được hung phạm, e là trời có sập xuống thì Bao Ngạo Thiên cũng quyết chẳng bỏ qua.

Mắt đầy băng hàn nhìn Triệu Hác đối chiến Triển Ngọc Đường, Bao công tử không hay rằng có một bóng đen đang tiếp cận mình.

Nhưng có hai người thì biết.

“Công tử cẩn thận!”

Bắt gặp một ngọn liềm đột ngột hiện ra trước mắt, Côn Tôn Thư quát lớn, tay nhanh như điện chộp lấy cổ áo Bao Ngạo Thiên, kéo y ra khỏi thùng xe.

Nhưng lưỡi liềm kia hết sức xảo quyệt, giống như đoán trước được điều này, phần đầu nhọn vẫn theo sát hậu tâm Bao Ngạo Thiên.

Bao công tử còn chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao đã thấy trời đất xoay chuyển, thân hình ngã lăn ra đất, bị Công Tôn Thư đè lên.

Véooo!

Kanggg!

Một viên bi sắt xé rách không khí bay đến, bắn lui cây liềm chết chóc.

Trên lưng Công Tôn tiên sinh đã có một vết rách, máu tươi thấm qua y phục.

Cùng lúc đó, có một giọng nói đạm mạc truyền tới:

“Vị công tử này, tại hạ vẫn cho rằng các vị nên đi thì hơn.”

~o0o~

Chương 87: Tiên Thiên Từ Hiền, cưỡng cầu cơ duyên

Vật phẩm:【Tiên Thiên Đan】

Loại hình: Đan dược

Phẩm chất: Tuyệt Phẩm

Kỳ trân khó tìm, dược phương đã thất truyền từ lâu, được luyện chế từ 99 loại nguyên liệu khác nhau, trong đó có tám nguyên liệu Hi Hữu và một loại chủ dược Tuyệt Phẩm.

Người dùng đan này nếu là võ tu Tiên Thiên cảnh, chưa mở đủ tám mạch thì lập tức được tăng một tiểu cảnh giới, không có tác dụng phụ, nhưng cả đời chỉ được dùng một viên duy nhất, nếu dám uống viên thứ hai, tắc thì bát mạch đông cứng, chờ qua mười năm mới có thể khai thông trở lại.

Người dùng đan này nếu là võ tu Hậu Thiên cảnh, sau khi uống vào sẽ tạm thời tiến giai Tiên Thiên trong một khắc đồng hồ, mở được bao nhiêu mạch hoàn toàn phụ thuộc vào vận khí.

Hậu Thiên cảnh không bị giới hạn số lần phục dụng, nhưng sau khi tiến giai Tiên Thiên thì không dùng được nữa, dược hiệu đã trở nên vô dụng.

*Chú: Võ tu Hậu Thiên mỗi lần dùng【Tiên Thiên Đan】, chờ dược hiệu qua đi sẽ được cường hóa một trong kỳ kinh bát mạch. Sau khi uống đủ 8 viên, tốc độ luyện khí đại chu thiên sẽ được tăng 8 thành.

__________________________________________________________________

Chỉ cần cắn thuốc đủ nhiều, một con heo cũng có thể thành tiên.

Lời này chưa được kiểm chứng, nhưng cũng có vài phần đạo lý trong đó.

Có vẻ như vận khí tốt lành của Từ Hiền vẫn chưa qua, khi nãy thì may mắn trúng được võ học Tuyệt Phẩm… mặc dù quyển bí tịch ấy rõ là một cái tát vào mặt hắn, nhưng vẫn là Tuyệt Phẩm.

Sau khi phục dụng【Tiên Thiên Đan】, số mạch mà hắn mở được là…

Tám.

Nhâm, Đốc, Xung, Đới, Âm Kiêu, Dương Kiêu, Âm Duy, Dương Duy.

Kỳ kinh bát mạch, mỗi một mạch được khai thông đều sẽ có thần hiệu riêng biệt, nhưng là gì thì hãy chờ Từ Hiền chính thức đặt chân Tiên Thiên rồi biết cũng không muộn.

Lúc này chỉ thấy thân ảnh của hắn đã tiếp cận xe ngựa của Bao Ngạo Thiên, Phi Hiệp đao đột ngột tuột ra khỏi tay áo, không nói không rằng chém ngang một nhát, tia lửa bắn lên, cái lưỡi liềm rỉ sét một lần nữa bị chặn lại.

Công Tôn Thư trước đó đã kéo công tử nhà mình đứng dậy, chẳng quản bùn đất dính trên y phục, hai người nhanh chóng lùi ra phía sau lưng Từ Hiền.

Bao Ngạo Thiên trong lòng thầm cảm tạ ân cứu mạng của hắn, nhưng vì câu nói trước đó của Từ Hiền, ngoài miệng y lại bảo rằng:

“Thích làm gì là chuyện của ta, ngươi quản quá nhiều rồi!”

Nói xong còn hừ một tiếng, tỏ vẻ ghét bỏ. Công Tôn Thư gặp vậy chỉ có thể cười khổ, chắp tay cáo lỗi:

“Tạ ân cứu mạng của thiếu hiệp, công tử nhà ta miệng ác nhưng tâm thiện, mong thiếu hiệp rộng lượng bỏ qua cho, Công Tôn Thư này xin thay ngài ấy nhận lỗi với ngươi.”

“Tiên sinh quá lời, đồng ngôn vô kỵ, tại hạ sao lại vì đó bận tâm.”

Từ Hiền thong dong nở nụ cười, vừa nói vừa đưa tay búng văng ngọn liềm muốn cắt vào cổ mình, đầu ngón tay tựa như đúc bằng sắt thép, chẳng hề biết đau đớn là gì.

Bao Ngạo Thiên cảnh giới thấp kém nên không rõ, nhưng hắn và Công Tôn tiên sinh đều thấy được chủ nhân của cây liềm chính là một đứa bé mới bảy, tám tuổi.

Từ Hiến biết nó hẳn là Sát Đồng trong lời kể của Ngô Tam Âm, Công Tôn Thư cũng đủ tài trí để đoán được cỗ máy giết người mà hắn nói đến chính là nó.

Vì phát hiện này mà tâm tình của y có phần nặng nề, nhưng đồng thời cũng dở khóc dở cười vì câu nói trước đó của Từ Hiền.‘Nếu ngươi thật không bận tâm, có thể đừng gián tiếp mắng công tử nhà ta là trẻ con không hiểu chuyện được không? Trông diện mạo ngươi có khi còn kém y vài tuổi đấy.’

Vẻ ngoài của Từ Hiền cùng lắm hai mươi. Theo Công Tôn Thư, nếu như Từ Hiền không sử dụng thủ đoạn trú nhan nào, thì với trình độ võ đạo mà kẻ này đang thể hiện ra, bản lĩnh của hắn thực sự có thể coi là siêu việt hơn người, trăm năm có một.

Nếu có thể thu phục kỳ tài bậc này về dưới trướng, ắt hẳn công tử nhà y sẽ có thêm một trợ thủ đắc lực, tiếng nói trong gia tộc cũng có trọng lượng hơn.

Công Tôn tiên sinh dám chắc tám chín phần Từ Hiền chính là cơ duyên của Bao Ngạo Thiên, chỉ là…

‘Nếu cơ duyên này chỉ đến như thế, vậy cái giá ta bỏ ra là đáng sao?’

Trước đó y đã nói với Bao Ngạo Thiên rằng mình bấm quẻ tính được cơ duyên, thực ra đó chỉ là một lời nói láo.

Cơ duyên là có, nhưng nào có thể chỉ cần bấm tay mấy cái là ra, ẩn tình trong đó rắc rối, phức tạp hơn vậy nhiều.

Này phải bắt đầu từ việc tiên tổ nhà Công Tôn sáu trăm năm trước gặp phải một vị chân nhân, được ngài truyền cho một quyển cổ tịch ghi chép về bí thuật tầm duyên đổi vận, trong đó có hai bước:

Thứ nhất, bằng cách lấy sáu trăm năm phúc ấm tích lũy qua nhiều đời làm tế phẩm, Công Tôn Thư dựa vào bí pháp trong cổ tịch mà tính ra được cơ duyên của Bao Ngạo Thiên nằm ở góc Đông Nam cửu châu.

Phải, y chỉ có thể tính cho người khác mà không thể tính cho bản thân, tiêu hao phúc trạch nhà mình nhưng kẻ được lợi lại là người ngoài.

Tổn kỷ lợi nhân, đây có lẽ là hình phạt mà trời xanh gieo rắc cho những kẻ dám dòm ngó thiên cơ.

Sau khi hoàn thành bước thứ nhất vào hai tháng trước, y lại phải hao tâm tổn trí nghĩ cách để Bao Ngạo Thiên chịu đến biên thùy Giả Châu.

May mà Bao thị đang có kế hoạch phát triển Giang Hồ Nhật Báo ở những nơi vùng sâu vùng xa, Công Tôn Thư ngày ngày thổi gió bên tai, ám chỉ đủ đường, cuối cùng cũng dụ được tên công tử lười biếng nhà mình lên đường Nam tiến.

Đã đến được chốn biên thùy, y có thể thực hiện bước thứ hai trong cổ tịch: Tìm tới cơ duyên.

Theo bí pháp ghi lại, Công Tôn Thư cần lập đàn làm phép, khai quang cho một chiếc la bàn, nó sẽ là thứ chỉ đường cho y tìm đến cơ duyên.Bước này thật sự rất khó khăn, bởi ngoại trừ việc phải dùng một nửa thọ nguyên làm tế phẩm, Công Tôn Thư còn gặp hạn chế nghiêm ngặt về thời gian.

Trong cổ tịch có ghi lại thế này: “…Phàm vạn vật sinh ra, lấy Giáp làm đầu, lấy Tý làm gốc. Cho nên Giáp Tý chính là thời điểm khởi nguyên…”

Theo đó, Công Tôn Thư cần phải lập tế đàn, bày biện sẵn pháp khí trong đêm giao thừa sang năm Giáp Tý.

Chờ vừa hết giờ Hợi, đến đầu giờ Tý, y liền phải dựa theo nghi thức trong bí pháp mà làm phép hiến thọ:

Lấy nửa cân máu của mình đổ vào nồi rượu gạo, nấu với lửa lớn sao cho vào thời khắc giao thừa, phần huyết tửu bốc hơi đến độ chỉ còn lại một chum nhỏ, y lập tức phải ngậm lấy rượu mà đọc chú ngữ được ghi lại trong cổ tịch, cuối cùng phun rượu trong mồm lên la bàn để khai quang cho nó.

La bàn sau khi khai quang sẽ tự động chỉ kim về hướng cơ duyên, nhưng nó “sống” được đến hết giờ Tý mà thôi, tức là chỉ có nửa canh giờ để tìm kiếm.

Bước thứ nhất trong cổ tịch tuy giúp Công Tôn Thư tính ra cơ duyên ở đâu, nhưng lại chỉ cho y biết nó nằm trong phạm vi nào chứ không hề có vị trí cụ thể, vậy nên mới cần đến la bàn, không thì chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Nửa tháng trước, khi ghé nhà Từ Hiền lần hai, Công Tôn Thư hối thúc Bao Ngạo Thiên nên mau lên đường cũng đều có nguyên do của nó cả.

Đó là bởi vì y muốn canh chuẩn thời gian để đến được nơi xuất phát tốt nhất mà mình chọn: Vị trí trung tâm của khu vực tồn tại cơ duyên.

Nếu không phải phạm vi này không quá lớn, e rằng Công Tôn Thư trực tiếp ôm công tử nhà mình lên khoái mã đi tìm chứ nào dám dùng đến xe ngựa.

Giao thừa Giáp Tý sáu mươi năm mới có một lần, một lần lại chỉ có đúng một canh giờ để tìm cơ duyên, mà trong đó đã mất hết nửa canh giờ để làm phép khai quang, một khi bỏ lỡ tất phải hối hận xanh ruột.

Huống hồ trước đó Công Tôn Thư còn phải lấy phúc trạch sáu trăm năm của tổ tiên ra làm tế phẩm, trên căn bản là tự đẩy Công Tôn gia vào cảnh tuyệt hậu.

Trả giá nhiều như vậy chỉ để đổi lấy một cao thủ võ lâm làm trợ lực, y tự hỏi liệu đây có phải là trời phạt, trừng trị những kẻ vọng tưởng muốn đùa giỡn vận mệnh.

Hay là bí pháp này thực chất là một trò bịp, nó chỉ là cái bẫy dùng để dụ dỗ Công Tôn gia tự mình hại mình, tên chân nhân kia thật ra là kẻ thù giả dạng?

Điều này cũng có thể lắm.

Từ trước tới nay, chỉ có Công Tôn Thư là người đầu tiên thử dùng bí pháp trong cổ tịch, bởi đến đời y thì nhà Công Tôn mới tích đủ sáu trăm năm phúc ấm.

Thậm chí đến cả tổ tiên cha ông trước khi lâm chung đều nhắn lại cho con cháu Công Tôn gia rằng: Một khi dùng được bí pháp thì hãy dùng ngay, sau đó nhớ ghi lại kết quả của nó vào giấy tiền vàng bạc, đốt xuống âm phủ cho tiên tổ được hay.

Vậy mới biết, tiền nhân các đời của Công Tôn gia chấp nhất thế nào với quyển cổ tịch tầm duyên.

Vì thế nên dù là người trực tiếp khiến dòng họ tuyệt hậu, Công Tôn Thư lại chẳng hề thấy có lỗi với tổ tiên, bởi đấy cũng là ước nguyện của họ.

Nhưng Công Tôn Thư lại có lỗi với chính mình, bởi hậu quả của việc hiến tế phúc trạch đã hiện ra ngay trước mắt.

Vận khí của y bắt đầu trở nên kém đi.

Bởi nếu là lúc bình thường, có tám thành tỉ lệ để Công Tôn Thư tránh được lưỡi liềm của Sát Đồng mà không chút hao tổn, nhưng vết thương ở sau lưng bây giờ chẳng khác nào tiếng chuông báo hiệu những ngày xui xẻo của y sắp tới.

‘Hung sát chi địa, tất phải có một người chết. Ta lại đang mệnh phạm Thái Tuế…’

Ánh mắt thẫn thờ nhìn Từ Hiền giao thủ với Sát Đồng, Công Tôn Thư giống như gặp Hắc Bạch Vô Thường đang đến đón mình.

Chương 88: Quan công hiển thánh, một đao bêu đầu

Bởi Từ Hiền đang thổi Câu Hồn Khúc, nên Hắc Bạch Vô Thường gì đó thật ra chỉ là ảo giác của Công Tôn Thư, tinh thần của y lúc này quá bi quan mới đâm ra như thế.

Tiếng sáo réo rắt, thê lương triệu hồi câu hồn sứ giả, nhưng Từ Hiền phát hiện đối thủ của hắn chẳng có vẻ gì là bị ảnh hưởng bởi【Bách Gia Cầm Phổ】.

Sát Đồng thoắt ẩn thoắt hiện, gương mặt của nó vẫn hoàn toàn chẳng có chút cảm tình nào, liềm trong tay nhắm ngay bụng dưới mà móc tới, trông như muốn moi hết ruột gan của Từ Hiền ra để tỏ sự hung ác.

Thở nhẹ một hơi, Từ Hiền vung đao gạt đi lưỡi liềm, dù có【Giá Y Thần Công】và【Long Tượng Bát Nhã Công】làm hậu thuẫn, hắn vẫn cảm thấy cánh tay mình có chút tê dại, sức mạnh của Sát Đồng quả thật phi phàm.

Chiếc sáo nhỏ bị thu vào ống tay áo, vừa rồi chỉ là một lần thử nghiệm.

Từ Hiền cũng dự đoán trước được vài phần rằng Câu Hồn Khúc có thể vô dụng với Sát Đồng, bởi nó rốt cuộc không phải người sống, chỉ là một con rối đã chết bị điều khiển mà thôi, không có thần trí, sao có thể bị ảo ảnh mê hoặc.

Xách đao xông tới, Từ Hiền quyết định chủ động tiến công, thời gian hiệu lực của【Tiên Thiên Đan】có hạn, hắn cần tốc chiến tốc thắng.

Ở sau lưng hắn, Bao Ngạo Thiên vì câu “đồng ngôn vô kỵ” trước đó của Từ Hiền mà rất là tức tối, nhưng y cũng biết cao thủ đối chiến không thể bị quấy rầy. Bọn họ lúc này có thể coi như cùng một phe, y dù phẫn nộ nhưng cũng biết rõ nặng nhẹ, chỉ thấp giọng lảm nhảm vài câu xả giận.

“Đang đánh nhau lại lấy sáo ra thổi, tên này bị điên chắc?”

Nghe Bao Ngạo Thiên lầm bầm như vậy, Công Tôn Thư chợt định thần lại, tay phải nắm lấy cây quạt xếp đang giắt bên hông ra, nhỏ giọng giải thích:

“Không đơn giản như vậy thưa công tử, tiếng sáo của hắn có lẽ là một loại âm ba công tạo ảo giác, ban nãy dù không bị nhằm vào, nhưng vì bất cẩn, ta vẫn trúng chiêu.”

Bao công tử lập tức nhíu mày: “Nếu đã lợi hại như thế, sao hắn lại cất sáo đi?”

Keng! Keng! Keng! Keng!

Công Tôn tiên sinh nhìn Từ Hiền so chiêu với Sát Đồng, đao nhanh mà liềm lại càng nhanh, chẳng mấy chốc đã giao thủ hơn chục hiệp.

Liềm kia tuy rỉ sét nhưng vẫn hữu dụng, bốn năm lần suýt thì cắm vào tim hoặc găm vào cổ Từ Hiền.

Người sau tuy mỗi lần đều tránh thoát trong đường tơ kẽ tóc, nhưng trên mình cũng đã có một vài vết máu, thương thế không nặng không nhẹ.

Từ Hiền cũng không phải vừa, dựa vào đệ nhất đoạn - Ngoại Nhược -【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】mà tìm đến sơ hở trong chiêu số của Sát Đồng, đánh trúng bốn đao, nhưng đều chẳng khiến nó gặp vấn đề gì.

Bốn đao, trong đó có một đao chém vào yết hầu, một đao chém ngang hông và một đao bổ giữa đỉnh đầu, mỗi đao đều mạnh như thiên quân, đao kình mạnh đến mức đẩy Sát Đồng văng xa chục bước nhưng mỗi lần đều như chém vào sắt ròng, không gây được chút sát thương.

Một đao cuối cùng đâm trúng ngực, dù vậy Sát Đồng vẫn không hề hấn gì, thậm chí nhân cơ hội đó vung liềm ngang cổ Từ Hiền, tuy hắn nghiêng người tránh được nhưng vẫn bị cắt trúng bờ vai, máu tươi ướt đẫm bạch y.

Mày hơi nhíu lại, Công Tôn Thư hắng giọng một cái rồi nói: “Công tử ngài không nhìn thấy, nhưng đối thủ của vị thiếu hiệp chỉ là một đứa bé trái, có lẽ chính là cỗ máy giết người mà hắn nhắc đến ban nãy.”

Y thò tay vào ngực áo giống như muốn lấy đồ vật nào đó, hai con ngươi theo kỹ từng bước chân của Sát Đồng, mắt không chớp một cái, trầm giọng nói tiếp:

“Theo ta quan sát, đứa bé này chẳng chút sinh cơ, khả năng chỉ là một con rối bị hung tặc điều khiển. Nếu vậy thì tại sao thiếu hiệp kia cất sáo đi, chắc hẳn công tử cũng đoán được.”

Bao Ngạo Thiên gật gù, tỏ vẻ đã hiểu, chưa kịp nói gì thêm thì đã gặp Công Tôn tiên sinh đưa một lọ thuốc đến trước mặt mình.
Đó là một bình kim sang dược, y theo bản năng bắt lấy nó.

“Công tử, phiền ngài sau đó giúp ta bôi thuốc.” Công Tôn Thư nói câu nhờ vả, hai mắt như có tia điện xẹt qua, cánh tay đang thủ trước ngực bỗng nhiên duỗi ra, đồng thời vận công hét lớn:

“Thiếu hiệp, trái nửa thân vị!”

Sượtt!

Từ Hiền vừa đỡ lại một liềm của Sát Đồng liền nghe thấy tiếng quát của Công Tôn tiên sinh, lại cảm nhận được kình phong sau lưng, hắn lập tức hiểu ý mà xoay người chín mươi độ về phải, đồng thời bước lùi lại phía sau nửa bước.

Ngay lúc ấy, có hai cây châm nhỏ bay ngang qua bụng của Từ Hiền, cắm vào cặp mắt vô thần của Sát Đồng.

Gặp vậy, Từ Hiền lập tức hiểu ý đồ của Công Tôn tiên sinh, thầm khen một câu “cơ trí”, hô lớn hai tiếng “tốt lắm”.

Nếu tấn công thính giác của ngươi là vô dụng, vậy ta chuyển hướng đánh sang thị giác cũng không sai chứ?

Nhưng có vẻ như chiêu “trí khôn của ta đây” mà Công Tôn Thư sử dụng ra không được hữu dụng lắm, Sát Đồng giống như chẳng chịu chút ảnh hưởng nào, tiếp tục vung liềm chặt về phía Từ Hiền, cả tốc độ lẫn sự hiểm hóc đều không hề giảm sút.

‘Vô dụng sao, khó chơi đến thế?’

Trong đầu Từ Hiền và Công Tôn Thư không hẹn mà cùng có ý nghĩ như vậy.

Nhất là Từ Hiền, trực tiếp đối đầu với Sát Đồng mới cảm nhận được nó kinh khủng cỡ nào, chém không thương, đâm không chết, chỉ công không thủ, cảm giác uất nghẹn sợ là còn hơn cả Triệu Hác lúc gặp phải cương khí hộ thể của bùa bình an.

‘Thần Mạch cũng không muốn gặp phải Sát Lục Huyền Đồng, dù nó chỉ có nửa bước Thần Mạch, ta coi như được lĩnh hội sâu sắc nguyên do trong đó.’

Đao của Từ Hiền lại một lần nữa chạm với lưỡi liềm của Sát Đồng, lần này hắn mượn phản lực từ cú va chạm mà cấp tốc lui ra phía sau, kéo dài khoảng cách với nó.Tay phải giơ ngang, lại một đoạn côn sắt tọt ra khỏi ống tay áo, Từ Hiền nhanh tay nối nó vào chuôi đao, một lần nữa biến Phi Hiệp thành trường đao.

Việc Phi Hiệp vẫn chưa hoàn thiện khiến các đao thức cần trường đao để thi triển không được hoàn mỹ, nhưng khổ nỗi hắn chưa tìm đủ【Thiên Luyện Tinh Thiết】để đúc một thanh trường đao, nếu dùng sắt thép bình thường hoặc【Bách Luyện Tinh Thiết】thì chất lượng lại không đủ, uy lực còn kém hơn.

Mũi đao chỉ đất, hai mắt khép hờ, Từ Hiền gần như nín thở, sắc mặt đỏ lên dị thường, đao thế của hắn trong thoáng chốc đã hòa lại làm một với thiên địa xung quanh.

Ngay lúc thân ảnh thấp bé của Sát Đồng hiện ra trước mắt, con ngươi đang khép của Từ Hiền đột ngột trừng lên đầy hung dữ, đao quang lấp lóe, lần đầu tiên tốc độ thân pháp của hắn còn nhanh cả Sát Đồng, trong chớp mắt đã lướt qua ngươi nó.

Phốc!

Rắcc!

Cán đao một lần nữa gãy lìa, Từ Hiền để mặc cho nó rơi xuống, đồng thời ném Phi Hiệp đao cắm vào trong đất.

Gió lạnh hiu hiu, hắn thong thả xoay người lại, tay trái chắp sau lưng, tay phải đưa lên vuốt chòm râu vô hình của mình, sắc diện rất là cao ngạo, tựa như coi khinh hết thảy anh hùng thiên hạ.

Một đao vừa rồi vẫn là Đào Viên Tam Kết Nghĩa, có điều không phải Trượng Bát Điểm Cương Biến mà là Thanh Long Yển Nguyệt Biến.

Như đã nói,【Tam Quốc Diễn Linh Bách Thức Đao】vì có linh tính nên thần kỳ, vì thần kỳ mà quái dị, mỗi một chiêu một thức đều có hạn chế chẳng ai đoán được.

Đào Viên Tam Kết Nghĩa cũng không ngoại lệ, thức này tuy có ba biến hóa, những mỗi lần dùng xong một biến thì cần thi triển nốt hai biến kia sao cho đủ ba biến khác nhau, vậy thì sau đó muốn thi triển biến nào cũng được, miễn là tuân thủ theo quy luật ấy.

Tuy không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng nguyện chết cùng ngày cùng tháng cùng năm.

Có lẽ vì ứng với lời thề này mà Đào Viên Tam Kết Nghĩa mới có cái hạn chế dở hơi như vậy.

Tạm gác lại vấn đề của đao thức này, lúc bấy giờ, trước mặt Từ Hiền, khi hắn vừa xoay người lại thì đầu của Sát Đồng cũng rơi xuống đất, nó ngã sấp xuống, không rên một tiếng, cũng chẳng có lấy một giọt máu chảy ra.

Từ Hiền biết, khí huyết trong người nó vốn đã bị tà trận hút khô, chuyển hóa thành Sát Lục Khí rồi bơm vào trở lại làm nguồn lực chèo chống thân thể. Này cũng là Ngô lão tiên sinh thuận mồm nói cho hắn biết trong một ván cờ gần đây.

“Hắn giết chết nó rồi?”

Ở sau lưng Công Tôn Thư, động tác thoa thuốc của Bao Ngạo Thiên chợt ngừng lại, há hốc mồm ra hỏi. Phong thái vừa rồi của Từ Hiền thực sự khiến y chấn động, cảm giác có hai ba phần giống như lúc thấy cảnh cha mình diễn luyện thần công vậy.

Công Tôn Thư nhíu chặt chân mày, ánh mắt đăm chiêu, chưa vội trả lời câu hỏi của công tử nhà mình.

Ở chiến trường bên kia, Triệu Hác dùng một chiêu Tu La Phi Thiên bức lui Triển Ngọc Đường, ánh mắt nhìn về bên này với đầy vẻ khiếp sợ, giống như không tin được vào mắt mình.

Sát Đồng một đấu một mà lại bị chém rơi đầu, tên mặt trắng kia ẩn giấu thực lực sâu như vậy, mặc hắn hành hạ mấy dặm đường, đến bây giờ mới chịu lộ ra?

Kết cục trận chiến này thế nào, xin hạ hồi phân giải.

Chương 89: Sát Lục chú pháp, đối thủ khó chơi

Sát Đồng Tiên Thiên mà Triệu Hác tự tin dựa vào nó có thể đánh bại Hứa phu nhân, lẽ nào chỉ có tiếng mà không có miếng, bị một tên võ giả Hậu Thiên cắn thuốc giải quyết?

Thật sự không phải vậy, chỉ có thể trách đối thủ của nó là Từ Hiền mà thôi.

Tuy là dựa vào【Tiên Thiên Đan】Từ Hiền mới tạm thời đạt tới Tiên Thiên, nhưng hệ thống xuất phẩm nào có thứ phẩm? Cảnh giới Tiên Thiên tầng tám của hắn hiện tại là hàng thật giá thật, không thể kém bao nhiêu so với Tiên Thiên cảnh chân chính.

Lại nói, mặc dù cảnh giới các loại võ học của hắn đều không cao, chẳng có lấy một môn Lư Hỏa Thuần Thanh, nhưng cũng phải xem những thứ hắn đang tu tập là mặt hàng gì.

Nói là Hi Hữu, nhưng những môn như【Giá Y Thần Công】,【Tọa Vong Kinh】,【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】,【Tam Quốc Diễn Linh Bách Thức Đao】về mặt bản chất chính là tàn thiên của kỳ công, võ học phẩm chất Sử Thi, Truyền Thuyết, nếu đổi thành phẩm giai của thế giới này thì không phải Chân Kinh cũng là Tuyệt Học, không phải Tam phẩm cũng là Tứ phẩm, kinh khủng cỡ nào?

Cho nên Sát Đồng bị một đòn Đào Viên Tam Kết Nghĩa – Thanh Long Yển Nguyệt của Từ Hiền giải quyết cũng không quá khó lý giải.

Huống chi, tinh túy của một bộ Tuyệt Học Thánh cấp nào chỉ có nhiêu đó.

“Tự nhiên chi đạo tĩnh, thiên địa vạn vật sinh. Thiên đạo tuần hoàn, âm dương diễn hóa…”

Triệu Hác quay đầu bỏ chạy, lấy răng cắn mạnh vào đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên lòng bàn tay. Sau đó, hắn vừa lẩm nhẩm chú ngữ, vừa dùng ngón trỏ của tay còn lại cấp tốc viết một chữ Sát bằng máu.

Triển Ngọc Đường tưởng hắn muốn trốn, đề khí thi triển【Phi Thiên Thử Bộ】đuổi theo, nhưng vừa búng người lên đã nghe Công Tôn Thư ở đằng xa hét lớn: “Thiếu hiệp cẩn thận!”

Thân hình chợt dừng giữa không trung, Triển hộ vệ nghe âm thanh bức thiết của Công Tôn tiên sinh liền biết không ổn.

Hắn muốn quay lại thủ hộ bên cạnh Bao Ngạo Thiên, nhưng thân thể vừa chuyển hướng đã thấy Triệu Hác quay lại công kích, dùng một chiêu Táng Mệnh Tu La đâm về phía hậu tâm.

Gặp phải kiếm chiêu hiểm ác, Triển Ngọc Đường cực chẳng đã mới phải xoay người trên không một lần nữa, trả một chiêu Linh Miêu Xảo Động chặn lại đường kiếm đòi mạng, tuy là cản được thế công của Triệu đường chủ, nhưng trong lúc nhất thời cũng bị hắn cầm chân nơi đây.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà Công Tôn tiên sinh lại thét lên như thế?

Chỉ thấy ở hướng ngược lại, Từ Hiền vừa cúi người nhặt Phi Hiệp đao, định nhân lúc【Tiên Thiên Đan】vẫn còn diệu dụng mà đến giúp Triển Ngọc Đường giải quyết nốt Triệu Hác, thì cách đó không xa, Sát Đồng vốn tưởng rằng đã ‘chết’ lại có động tĩnh mới.

Ngay khoảnh khắc Triệu đường chủ đọc xong chú ngữ, Công Tôn Thư lập tức tinh mắt nhìn thấy thân hình của Sát Đồng đột ngột co giật một cái.

Sau đó, giống hệt như những câu chuyện kinh dị chán òm mà họ từng nghe người thuyết thư kể, Sát Đồng bỗng nhiên cử động, hay tay nắm lấy cái đầu đã đứt lìa gắn lại vào cổ mình.

Nó bất thình lình đứng dậy, quanh thân bắt đầu tỏa ra một làn sương đen âm u lạnh lẽo, cây liềm rỉ sét đã bị vứt bỏ, nhưng chẳng hiểu sao Công Tôn Thư lại có cảm giác cỗ máy giết người này còn nguy hiểm hơn trước rất nhiều.

Chẳng hề có dấu hiệu báo trước, trong chớp mắt nó đã hóa thành một luồng khói đen lao về phía Từ Hiền, nắm tay của Sát Đồng rất nhỏ nhắn, nhưng Công Tôn tiên sinh không hề nghi ngờ về việc nó thể đập nát đầu Từ Hiền hay không.

Vậy nên y lập tức cảnh báo cho hắn, người sau vừa ngẩng đầu lên đã thấy Sát Đồng tung quyền đến giữa mặt mình, nhưng trên mặt hắn chẳng hề có vẻ hoảng hốt, nghiêng mình tránh thoát trong gang tấc.

‘Ngươi là Tôn Hành Giả hay sao, chặt đầu mà không chết, phiền phức quá thay.’

Nắm tay trái của Từ Hiền siết lại, bị đánh mà không trả đòn không phải phong cách của hắn, vậy nên ngay tức khắc vung một cú móc ngược vào hàm Sát Đồng.

Muốn cận thân bác đấu?【Giá Y Thần Công】lại sợ qua ai.

Vụt!

Nhưng rất đáng tiếc, cú đấm thôi sơn của Từ Hiền lại bị Sát Đồng né được một cách rất dễ dàng, thân ảnh của nó tựa như quỷ mị, chỉ trong sát na đã vòng sang bên hông, đồng thời cho hắn một cước như trời giáng vào bụng dưới, ý đồ phá hủy Đan Điền của hắn.Từ Hiền gặp sát chiêu mà không nao núng, lập tức đưa tay phải xuống đỡ trước bụng, lòng bàn tay mở ra, kình lực ngưng tụ, mục đích là muốn bắt lại chân của Sát Đồng.

Hắn có thể cảm giác được tốc độ của nó so trước đó còn nhanh hơn ba phần, nếu tiếp tục đối chiêu sợ là không ổn, một là hiệu dụng của【Tiên Thiên Đan】có hạn, hai là ai biết nó còn có năng lực quái dị nào khác chưa dùng ra?

Vậy nên bắt giữ được nó là tốt nhất, Từ Hiền tin với【Long Tượng Bát Nhã Công】tầng thứ hai và【Giá Y Thần Công】cảnh giới Như Ý, Sát Đồng khó mà so đấu sức lực với mình.

Nhưng hắn đã nhầm.

Rốppp!

Ầmm!

Từ Hiền bị đá bay đi mấy trượng xa, xương trên mu bàn tay đã có vài vết rạn sau khi hứng chịu cước lực của Sát Đồng.

‘Không chỉ tốc độ, cả sức mạnh của nó cũng tăng lên.’

Giữa không trung, Từ Hiền thầm kêu khổ, nhưng chưa kịp thở dốc thì đã thấy bóng đen thấp bé áp sát mình, nắm đấm nhỏ nhắn nhắm ngay phần thái dương bên phải, sợ là hắn sẽ xuất huyết não mà chết nếu trúng đòn này.

Từ Hiền ngã người ra sau để thoát khỏi, nhưng cùng lúc đó thì bàn tay còn lại của Sát Đồng cũng vỗ xuống ngực hắn.

Không kịp né tránh hay đỡ đòn, Từ Hiền hứng trọn cú vỗ này.

Cương khí huyền nguyên thiên cang địa sát từ huyệt Khí Hải chạy lên huyệt Đản Trung, bên ngoài lại bọc thêm một tầng cương khí hộ thể, Từ Hiền trực tiếp đón lấy ngũ chỉ sơn của Sát Đồng.

Uỳnhh!

Như đá tảng rơi xuống vực thẳm, thân hình của hắn ngập sâu trong ba tấc đất, miệng phun máu tươi, sắc mặt thoáng cái đã trở nên xanh xao vàng vọt, tái nhợt không chút huyết sắc.Nhìn thì có vẻ thê thảm, nhưng thực chất vết thương của Từ Hiền không nặng như hình tượng bên ngoài.

【Giá Y Thần Công】sau khi luyện thành sẽ khiến người ta có được thể chất như phục ma kim thân, cường độ thân thể mặc dù không bằng【Kim Cương Bất Hoại Thần Công】nhưng năng lực phòng ngự cũng vào hàng tuyệt đỉnh, năng lực khôi phục không thần tốc như【Cửu Dương Thần Công】nhưng cũng cực kì bá đạo.

Cảnh giới Như Ý của hắn tuy còn kém xa【Giá Y Thần Công】Viên Mãn của Yến Nam Thiên, nhưng những đặc tính cơ bản lại không thiếu thứ gì.

Cho nên dù vừa mới ói một ngụm máu lớn, Từ Hiền đã lập tức có thể đứng dậy nhảy nhót, né khỏi cú độc long toản của Sát Đồng.

Có【Giá Y Thần Công】làm hậu thuẫn nhưng lại thiếu công phu quyền cước, Từ Hiền nhận rõ một điều rằng cận thân bác đấu hắn không thể đánh lại Sát Đồng, cho nên hắn lập tức thay đổi phương thức đối chiến, chuyển sang công kích viễn trình.

【Trục Nhật Thần Bộ】tuy không trọng tốc độ, nhưng môn khinh công này vẫn có pháp môn tăng tốc.

Phiên Sơn Quá Hải!

Nội khí trong người cấp tốc vận hành theo một quỹ đạo đặc biệt, giờ khắc này Từ Hiền cảm giác như mình lại hóa thân thành Khoa Phụ, thân hình ngàn trượng, băng đèo lội suối, trong chớp mắt đã vượt qua thiên sơn vạn thủy.

Bước ra chín bước, mỗi một bước lại đi được quãng đường gấp đôi trước đó, Từ Hiền chẳng mấy chốc đã kéo giãn một khoảng dài với Sát Đồng.

Phiên Sơn Quá Hải cần cương khí mới có thể thi triển, vậy nên trước đó Từ Hiền chưa bao giờ dùng đến nó, chờ đến hôm nay uống vào【Tiên Thiên Đan】rồi mới được trải nghiệm lần đầu tiên, quả thật không phụ sự mong đợi của hắn, tốc độ siêu phàm.

Tốc độ siêu phàm, đồng nghĩa với việc tiêu hao cũng nhiều.

Thân mang mười năm công lực, nhưng sau khi thi triển Phiên Sơn Quá Hải, Từ Hiền liền cảm thấy nội khí trong Đan Điền vơi đi không ít, nếu không phải có Võ Căn của【Trục Nhật Thần Bộ】giảm một nửa lượng chân khí tiêu hao, e là chẳng dùng được mấy lần thì nội lực của hắn sẽ bị đào rỗng.

Nhìn bóng dáng của Từ Hiền lướt về phương xa, Bao Ngạo Thiên liền trợn mắt lên mắng:

“Con mẹ nó chứ, chúng ta vì nghĩa cứu hắn, hắn lại ôm đầu bỏ chạy? Công lý ở đâu, đạo nghĩa nơi nào?”

‘Công tử, chúng ta hình như là vì cơ duyên mới dính vô chuyện này.’

Công Tôn Thư định nhắc nhở Bao Ngạo Thiên mục đích ban đầu của bọn họ là gì, nhưng ngẫm lại há chẳng phải cũng vì biết Triệu Hác chính là hung đồ kia nên mới xuất thủ hay sao, thế là bỏ đi ý nghĩ ban đầu, nói một câu khác.

“Công tử, ta nhìn vị thiếu hiệp này không giống loại người như vậy, nếu không thì ta đã vong mệnh từ trước đó. Hơn nữa ngài nhìn, đứa trẻ kia từ đầu chí cuối đều đuổi theo hắn không bỏ, nếu nhìn từ góc độ này, có vẻ như hắn là đang dụ địch ra xa để bảo vệ chúng ta.”

Công Tôn tiên sinh vừa dứt lời, liền thấy Sát Đồng đột ngột dừng lại.

Nó không đuổi theo Từ Hiền nữa mà quay người lại, hai con ngươi đen kịt ngắm về phía y và Bao Ngạo Thiên.

Công Tôn Thư: “…”

Bao Ngạo Thiên: “…”

~o0o~

Chương 90: Chỉ lực thông thần, tà công quỷ dị

Cú vả mặt tới quá nhanh, Công Tôn Thư muốn đỡ cũng không kịp, chỉ có thể cắp công tử nhà mình dưới nách, vận khinh công bỏ chạy.

Cảnh giới võ đạo của y tuy đạt tới Tiên Thiên tầng sáu, so với Triển Ngọc Đường còn cao hơn một bậc nhưng bàn về thực chiến lại chỉ sàn sàn như nhau, thậm chí còn hơi kém hơn một chút.

Huống hồ Công Tôn Thư vì tính toán cơ duyên mà tiêu hao một nửa thọ nguyên, tam bảo suy kiệt, chiến lực mười chỉ còn ba bốn, sợ là khó chống nổi quá mười hiệp trước Sát Đồng.

Vậy nên, tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách.

Chỉ là còn chưa đi được năm bước, Công Tôn tiên sinh liền nghe có tiếng pháo nổ vang lên, vừa quay đầu lại đã thấy cỗ máy giết người hình dạng bé con đang nằm sấp gặm đất.

Nhìn đến chỗ xa hơn, cách đó bảy tám mươi bước, lúc này chỉ thấy Từ Hiền đang đứng trên cành cao của một cây cổ thụ, tay phải thu lại để trước ngực, tay trái duỗi về phía trước, ống tay áo lay động liên tục như vừa gặp phải gió mạnh.

‘Khoảng cách như vậy… chỉ lực thật kinh khủng.’

Công Tôn Thư nhớ đến viên bi sắt đã kéo mình khỏi quỷ môn quan trước đó, lòng thầm thán phục trước uy lực của【Đạn Chỉ Thần Thông】.

__________________________________________________________________

Chỉ lực thông thần, tinh vi ảo diệu, thiên hạ vô song.

Môn công phu này cần nội lực cực cao làm căn cơ tu tập, nội lực thâm hậu bao nhiêu, chỉ kình mạnh mẽ bấy nhiêu. Luyện đến cảnh giới cao thâm có thể sánh ngang võ học Sử Thi.

__________________________________________________________________

“Luyện đến cảnh giới cao thâm có thể sánh ngang võ học Sử Thi”, vậy như thế nào là cảnh giới cao thâm?

Ví dụ như đạt tới trình độ Đăng Phong Tạo Cực, Siêu Phàm Nhập Thánh thì là cảnh giới cao thâm.

Nhưng vẫn còn một hướng nữa, đó chính là “nội lực thâm hậu bao nhiêu, chỉ kình mạnh mẽ bấy nhiêu”.

Thế nào là nội lực thâm hậu? Một là số năm công lực phải cao, hai là chất lượng chân khí phải mạnh.

Từ Hiền mượn【Tiên Thiên Đan】tạm thời tiến giai Tiên Thiên, chân khí của【Giá Y Thần Công】hóa thành cương khí, hắn lấy nó làm suối nguồn để thi triển【Đạn Chỉ Thần Thông】, uy lực rốt cuộc đạt đến mức nào?

“Chỉ pháp, ít nhất Thượng Thừa Thiên cấp, Thánh cấp, cận Tuyệt Học.”

Triển Ngọc Đường không biết từ khi nào đã trở lại bên người Bao Ngạo Thiên, trầm giọng đánh giá võ công của Từ Hiền. Đây có lẽ là câu nói dài nhất của hắn kể từ lần đầu xuất hiện.

Thì ra sau khi dùng bí pháp để Sát Đồng ‘phục sinh’, Triệu Hác đã hao tổn không ít nguyên khí, đấu thêm hai mươi hai hiệp với Triển hộ vệ liền không địch lại nữa, chỉ có thể cụp đuôi trốn chạy.

Sát Đồng bỗng đang đuổi đánh Từ Hiền lại đột nhiên quay giáo đâm sang Bao Ngạo Thiên và Công Tôn Thư cũng là do hắn truyền lệnh, mục đích là vây Ngụy cứu Triệu, khiến Triển Ngọc Đường vì bận tâm đến an nguy của công tử nhà mình mà buông tha cho hắn.

Trước đó họ Triệu dám tự tin rằng dựa vào Sát Đồng có thể đả bại Hứa phu nhân cũng vì bí pháp này, chỉ là không ngờ ‘tên tình nhân’ của nàng lại có thực lực như vậy, đành phải vận dụng để đối phó hắn.

Đúng vậy, trong suy nghĩ của Triệu Hác, Từ Hiền từ người hầu đã thăng cấp trở thành tình nhân của Hứa phu nhân, có vai vế ngang hàng với nàng.

Triệu đường chủ có cách nghĩ như vậy cũng là dễ hiểu, bởi trên đời này rất hiếm ai dù võ nghệ cao cường nhưng lại chịu hèn mọn như Trang Tụ Hiền, mặc cho A Tử chỉ Đông bảo Tây.

Núp trong góc tối, nhìn Sát Đồng bị Từ Hiền bắn cho nằm sấp mặt trên đất, trên trán Triệu Hác chợt đổ mồ hôi hột, nhưng sau đó lại nở nụ cười lạnh.“Ngươi mạnh thì thế nào, nội lực đủ chèo chống sao? Sát Đồng… là bất tử bất diệt đấy!”

Theo cách nghĩ của hắn, giờ chỉ cần để Sát Đồng giải quyết ba kẻ thọc gậy bánh xe kia trước, sau đó lại chậm rãi mài chết Từ Hiền là được, chiến thắng cuối cùng vẫn sẽ thuộc về mình.

Vì để thi hành chỉ lệnh thâm độc của Triệu đường chủ, Sát Đồng bật người dậy như con cương thi, hóa thành một bóng đen lao về phía nhóm ba người Bao công tử.

Triển Ngọc Đường giương kiếm định đối đầu với nó, nhưng chỉ cảm thấy lưng của mình bị một thân hình hơn trăm cân đè lên, kèm theo đó là âm thanh gấp rút của Công Tôn Thư:

“Không thể đấu lại, tốc độ của nó rất nhanh, một khi để bị cận thân chỉ có chết, mau chạy!”

Nói đoạn liền dùng vận kình vào hai tay, mười thành công lực đủ mười thành, thi triển phách không chưởng nhằm cản lại bước tiến của Sát Đồng, câu thời gian cho Triển Ngọc Đường cõng Bao Ngạo Thiên chạy đi.

Y cũng không dám dậm chân tại chỗ, xuất chưởng xong cũng không thèm liếc một cái xem hiệu quả thế nào mà cắm đầu chạy về hướng ngược lại, đồng thời không quên nhắc nhở:

“Chớ chạy quá xa, tốt nhất là vẫn giữ khoảng cách trăm bước với vị thiếu hiệp kia!”

Công Tôn Thư có nhãn lực bậc nào, chỉ gặp Từ Hiền thi triển một hai lần đã tính ra khoảng cách sử dụng tối đa mà uy lực của【Đạn Chỉ Thần Thông】vẫn không giảm.

Phách không chưởng của Công Tôn tiên sinh không cản được Sát Đồng quá lâu, nó gặp y và hai người còn lại chia binh hai đường, thoáng chần chờ một nhịp rồi lập tức lách mình phóng về hướng Triển Ngọc Đường và Bao Ngạo Thiên.

Chỉ là chưa tiến được vài thước, một tiếng pháo nổ lại vang lên, đáng thương thay Sát Đồng, nó lại một lần nữa cạp đất mà ăn.

Ở hướng ngược lại, chỉ thấy Từ Hiền thu hai tay về chắp trước bụng, nhắm mắt tĩnh tọa, tiến vào trạng thái Tọa Vong khôi phục nội khí.

Lúc cảm nhận được ánh mắt Công Tôn Thư nhìn về phía mình, hắn lập tức đưa năm ngón tay ra phía trước, tin rằng với thị lực của cao thủ Tiên Thiên hẳn là có thể nhìn thấy rõ.

Công Tôn tiên sinh tài trí bậc nào, vừa thấy Từ Hiền ra hiệu lập tức biết hắn muốn mình làm gì, thế là bèn dùng kỳ công Bát phẩm【Truyền Âm Nhập Mật】nói cho Triển Ngọc Đường biết tiếp theo cần phải làm gì.Chỉ thấy Sát Đồng một lần nữa đứng lên, đuổi theo không bỏ, Triển hộ vệ tức khắc vận hành nội khí xuống hạ bàn, Tiên Thiên cương khí đi qua mười hai huyệt từ đùi đến lòng bàn chân, tụ ở Túc Tam Lý và huyệt Dũng Tuyền.

Chạy nhanh hơn chuột, Triển Ngọc Đường nhờ【Phi Thiên Thử Bộ】mà trong thoáng chốc đã vọt thẳng về phía Từ Hiền, cách hắn chưa đến năm mươi bước chân.

Khinh công Thượng Thừa Địa cấp quả nhiên phi phàm, nhưng Sát Đồng cũng nào phải hạng xoàng, bám sát không bỏ.

Nào ngờ Triển hộ vệ đang chạy như chó đuổi lại đột ngột đạp bước giữa hư không, trong thoáng chốc đã cách mặt đất hơn ba trượng.

Sát Đồng phản xạ như điện, vừa thấy vậy đã nhún người bật lên, quyết tâm muốn bắt lấy hắn và Bao công tử cho bằng được.

Nhưng có một người còn nhanh hơn nó.

Giải trừ trạng thái Tọa Vong, cương khí vận hành từ Đan Điền đến huyệt Cự Cốt ở đầu vai, sau đó lưu chuyển đến huyệt Thiên Tỉnh ở khuỷu tay, lại đưa xuống huyệt Dương Trì và xoay chuyển ba vòng ở các huyệt Dương Khoát, Dương Cốc, Dương Trì rồi lao đến chỗ huyệt Quan Xung ở ngón vô danh, cuối cùng vận chỉ lực bắn ra ngoài, uy thế mạnh mẽ vô song.

Chính là pháp môn vận dụng chí cao của【Đạn Chỉ Thần Thông】, cần đả thông hết thảy tám mạch Tiên Thiên mới có thể phát huy uy lực tối đa của nó.

Từ Hiền đã khai thông toàn bộ kỳ kinh bát mạch chưa? Trong lúc dược hiệu【Tiên Thiên Đan】vẫn còn, hắn có thể dõng dạc trả lời rằng có.

Vậy nên khoảnh khắc Triển Ngọc Đường phóng lên không trung cũng chính là ám hiệu để Từ Hiền có thể khai hỏa, một viên bi sắt rời khỏi tay hắn, không còn tiếng pháo nổ to đùng mà chỉ có một tiếng “chíu” nhỏ nhẹ vang lên, sóng âm lan tỏa ra tạo thành các luồng khí lưu hỗn loạn.

Lấy hắn làm trung tâm, đất cát cây cối xung quanh liên tục chấn động không ngừng, tuy không có cái cây nào bật gốc đổ ngã hay chỗ đất nào bị rạn nứt ra, nhưng chúng nó cũng mất không ít thời gian để quay về trạng thái tĩnh lặng.

ẦMM!

Cách gần hai trăm bước từ hướng Từ Hiền nhìn lại, chỉ thấy một hòn đá tảng đang ngoan ngoãn nằm im thì bị vật gì đó bắn trúng, trong chớp mắt đã chết không toàn thây, vỡ toác thành mấy trăm mảnh vụn, tử trạng thê thảm vô cùng.

Đá tảng cách xa hai trăm bước còn như thế, vậy Sát Đồng ở trong phạm vi năm mươi bước có kết cục ra sao?

Hai chân vẫn cắm trên mặt đất, nhưng từ phần bụng trở lên thì đã hóa thành vô số các vụn xương, vụn thịt rơi vãi ra xung quanh, e rằng có là tông sư của lĩnh vực lắp ghép đến đây cũng không thể nào tái tạo lại thể xác như cũ.

Mặc dù biết rằng Sát Đồng trước đó cũng chỉ là một đứa trẻ vô tội mà thôi, nhưng Từ Hiền ra tay chẳng chút lưu tình.

Hắn tin rằng nếu đứa bé ấy biết được chuyện này, thì nó cũng thà rằng để hắn phá hủy thân xác của mình chứ không để bọn Sát Thần Môn lợi dụng làm ác.

Triển Ngọc Đường đáp xuống mặt đất, ở trên lưng hắn, Bao Ngạo Thiên tim đập chân run, nhìn qua thảm trạng của Sát Đồng, giọng thều thào: “Kết thúc rồi chứ?”

Có lẽ miệng của y cũng từng được khai quang giống Từ Hiền, từ phần thân dưới của Sát Đồng chợt có hắc khí chảy ra, lượn vài vòng quanh mặt đất, từ từ cuốn các mảnh thân thể của nó trở về vị trí cũ, tựa như có một vị sáng thế thần đang đắp nặn hình hài con người vậy.

Triển hộ vệ gặp cảnh tượng ấy, lập tức không nói một lời liền quay đầu bỏ chạy, công tử nhà hắn cũng hoàn toàn câm nín, vẻ mặt như gặp phải cú sốc tinh thần cực nặng.

Ở ngọn cây phía xa, Từ Hiền đã dùng【Tọa Vong Kinh】để hồi khí, hai mắt tuy nhắm lại nhưng ai cũng có thể nhìn thấy vẻ bất đắc dĩ trên mặt hắn.

‘Đây rốt cuộc là võ lâm giang hồ hay là thế giới tu chân?’

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau