HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Nói được mà làm không được

“Kẻ khác tin ngươi hay không tin ngươi, đều chẳng quan trọng. Giả dụ họ tin ngươi, vậy sẽ thế nào? A, ta hiểu lầm hắn! Có lẽ họ sẽ nói như vậy, ha.”

“Hối hận? Áy náy? Tự trách? Có lẽ sẽ có, nhưng thoáng cái là qua, sau đó… không có sau đó, bởi ngươi chỉ là một kẻ nằm ngoài cuộc đời người ta. Đối với họ, ngươi còn không quan trọng bằng việc sáng mai họ nên ăn cái gì, ngược lại cũng thế.”

“Miệng lưỡi thế nhân vốn không liên quan gì đến ngươi, nghe lời ong tiếng ve mà khó chịu trong lòng, vậy là ngươi tự mình hại mình. Nếu vì thế mà tâm sinh bực bội, nóng nảy, cáu gắt, dẫn đến luyện công tẩu hỏa nhập ma, vậy thì càng nguy hơn nữa.”

Một đường khua môi múa mép, sư đồ hai người đã đến phố Bắc từ lâu. Lúc ngoặt vào hẻm Hướng Dương, Từ Hiền mới hỏi Lý Tự Thành:

“Tọa Vong Kinh mà ta truyền cho, Tự Thành ngươi có còn nhớ trước khi Tọa Vong thì là gì?”

“Thưa tiên sinh, là vong lễ nhạc, vong nhân nghĩa.”

Cả bộ chân kinh được Từ Hiền mượn tính năng cộng hưởng truyền thẳng vào đầu, dù cho thâm sâu khó hiểu thì Lý Tự Thành vẫn có thể nhớ được nội dung.

“Quên lễ nhạc, quên nhân nghĩa, không có nghĩa là ngươi trở thành kẻ mất dạy vô lễ, bất nhân bất nghĩa. Quên ở đây, nghĩa là ngươi không còn bị gò ép, chấp nhất với cái lễ nhạc thế tục, không còn bị bó buộc, hạn chế bởi cái khuôn khổ nhân nghĩa. Đồng lý như thế, nếu không còn để tâm đến cách nhìn của thế nhân, vậy nào có đau khổ, khó chịu nào chui vào lòng ngươi cho đặng?”

“Có nhà đò qua sông, bị một chiếc thuyền trống không đụng phải, dù lòng dạ người lái đò có hẹp tới đâu, cũng không giận được. Nếu mà trên thuyền có người, ắt phải thấy chủ đò giận dữ, phùng mang trợn má lên chửi mắng. Trước không giận mà sau lại giận, lý là vì sao? Vì trước không có người mà sau lại có người, nếu biết lấy cái lòng trống không mà đối xử với đời, thì ai mà hại mình cho được.”

Lúc nói đến đây thì sư đồ hai người cũng đã vào trong lớp, Từ Hiền xoay người lại,【Trọng Đạo Xích】không biết từ lúc nào đã ở trong tay hắn.

Khẽ cười một tiếng, hắn dùng thước gõ nhẹ lên đầu Lý Tự Thành một cái, sau đó lăn về phía bảng đen chuẩn bị bài giảng hôm nay, để Lý Tự Thành đờ đẫn đứng trước cửa.

Kỳ thật đạo lý mà Từ Hiền nói gói gọn lại là khuyên gã chỉ cần coi thái độ của người ngoài như không khí là được, nhưng nếu như thế thì làm sao hiệu quả dạy học của nghề【Lão Sư】phát huy được, Lý Tự Thành chịu nghĩ thông mới lạ.

Sư đồ hai người đến lớp chẳng bao lâu thì ông cháu trưởng trấn cũng tới.

“Tiên sinh, Tự Thành đã hiểu rồi!”

Vương Tiểu Minh vừa lách qua khỏi thân hình to tướng của Lý Tự Thành để vào trong thì chợt nghe gã há mồm la lớn, giật mình quay lại tung nắm đấm nhỏ nhắn của mình lên đùi gã, sau đó lập tức phải nuốt hận vì lấy trứng chọi đá, xoa xoa bàn tay, bặm môi lại có vẻ ấm ức lắm.

Lý Tự Thành thấy vậy bèn gãi đầu, mặc dù mình là người bị công kích nhưng vẫn phải xin lỗi nó, sau đó tranh thủ đi về chỗ ngồi của mình, tránh đường cho Vương lão trưởng trấn đi vào.

Từ Hiền gặp lão trưởng trấn cố ý vào lớp, bèn chắp tay cảm tạ lão đã nói đỡ giúp mình ban nãy, Vương lão thấy vậy chỉ lắc đầu bảo rằng:

“Nào có ơn nghĩa gì, lão đầu này chỉ là tin tưởng nhân phẩm của ngươi mà thôi. Thật đáng buồn thay cho cả cái Bạch Long Trấn này, được ngươi âm thầm bảo vệ mà còn lấy oán báo ơn. Sao ngươi không nói cho bọn họ chân tướng sự thật, hay là có nỗi khổ gì?”

Từ Hiền nghe thế khẽ nhíu mày: “Vương lão, ngài nói chân tướng là…”

Vương lão trưởng trấn liền giở giọng quở trách:

“Tiểu Hiền ngươi lại giả ngu giả ngơ gì đấy, đến cả lão già sắp xuống lỗ cũng muốn giấu giếm. Lão đầu này tuy già lẩm cẩm, nhưng vẫn còn nhớ mấy ngày trước, ngươi nói đã có manh mối của bọn hung đồ, có phải vì ngươi ngăn lại bọn chúng, nên hôm qua mới bị tìm đến trả đũa?”

Chân mày giãn ra, Từ Hiền nghe xong liền biết trưởng trấn hiểu lầm, nhưng để tránh phiền phức hắn cũng thuận theo ý lão, gật đầu thừa nhận.

“Vương lão mắt sáng như đuốc, chính thị là bọn chúng. Ngài yên tâm, chuyện này ta đã giải quyết, chúng sẽ không đến tiểu trấn một lần nào nữa. Ngài cũng chớ nói chuyện này cho người khác biết, tránh để hỗn loạn phát sinh.”
Từ Hiền nói dối như thật vậy, nghe hắn nhỏ giọng dặn dò mình, lão trưởng trấn khẽ than thở:

“Tiểu Hiền thật là chí nhân thời nay vậy, làm việc tốt không cầu danh, thi ân bất cầu báo, ngươi khiến lão phu lại càng thấy hổ thẹn cho đám hương thân trong trấn, nghe nhầm đồn bậy mà không biết bậc chân nhân đang tại trước mắt mình, sợ là chờ đến lúc ngươi rời đi thì hối hận cũng đã muộn.”

Già mà thành tinh, sống đến từng tuổi này rồi, từ thái độ của Từ Hiền với dân trấn ban nãy, sao Vương lão không nghe ra được là hắn đã sinh lòng rời đi?

Từ Hiền thấy vậy chỉ cười, lắc đầu không dám nhận là bậc chí nhân, đối với chuyện mình muốn ra đi cũng không bình luận gì, vờ như chưa nghe thấy.

Gặp Từ Hiền thái độ lạnh nhạt, Vương lão biết ý niệm của hắn đã quyết, không thể vãn hồi được nữa, chỉ có thể đành thôi.

Hai người nói một chút về vấn đề học hành của Vương Tiểu Minh, sau đó lão trưởng trấn cũng chào từ biệt mà về.

Thấy gia gia rời khỏi, đồng học Tiểu Minh lúc này mới hí hửng chạy đến chỗ Từ Hiền, háo hức bảo rằng: “Tiên sinh, chúng ta chơi mổ bụng đi!”

“…”

Trên trán Từ Hiền chợt hiện một vệt đen, hắn từ tốn nói với đứa học trò vô pháp vô thiên này: “Đồng học Tiểu Minh, mổ bụng không phải trò chơi, bị mổ bụng sẽ chết.”

“Mổ bụng sẽ chết?! Vậy chơi không vui, chơi không vui.”

Vương Tiểu Minh nghe xong, mắt trợn tròn xoe, sau đó lại nhăn mặt, tỏ vẻ khó hiểu mà hỏi hắn rằng:

“Mổ bụng đã chơi không vui, tiên sinh còn nói ra làm gì? Thiệt là, hại Tiểu Minh tưởng rằng có trò chơi mới.”

Nói xong liền hậm hực trở về chỗ ngồi của mình, gương mặt phụng phịu như đang bực bội lắm.

Nhưng lời của nó lại khiến tâm thần Từ Hiền chấn động không nhẹ, ánh mắt có hơi hoảng hốt.Đúng là như vậy, dù biết bản thân không làm chuyện trái lương tâm nên không sợ, nhưng nếu đã tự cho là chẳng còn bận tâm đến ánh mắt thế tục, vượt lên miệng lưỡi thế nhân, vậy hắn cần hứa hẹn, thề thốt gì với người ta đâu?

‘Từ Hiền ơi Từ Hiền, chuyện đến ngươi còn chưa làm được nhưng lại bày đặt dạy đời, áp đặt cho người khác phải làm được, quả thực là đặc điểm nhận dạng của những kẻ chỉ biết nói đạo lý suông.’

Chợ nở nụ cười khổ, “kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân”, Từ Hiền cảnh tỉnh chính mình như thế.

Lúc này thì vừa đến giờ Mùi, Triệu Tiểu Hổ từ bên ngoài hí hửng chạy vào lớp vì tưởng rằng mình là người đến sớm nhất, nhưng phát hiện bên trong đã có người, nó lập tức trở nên yểu xìu.

Có điều sự yểu xìu của nó tới nhanh mà đi cũng nhanh, bởi vì lúc này đồng học Tiểu Hổ bị Hổ ma ma túm tai kéo đến chỗ Từ Hiền, khom người nói tạ ríu rít vì chuyện trưa hôm qua.

Thật ra ngày hôm qua cha mẹ của Tiểu Hổ đã đến nhà Lý Tự Thành để lạy tạ ơn cứu mạng con mình, cũng tới nhà tranh tìm Từ Hiền nhưng không gặp được, chỉ đành nhân lúc cận giờ dạy tới nói lời cảm tạ, đưa hắn ba thớt lụa thượng hạng để tỏ thành tâm.

Từ Hiền nhận lời cảm ơn nhưng lễ thì hắn chối từ, nhà Tiểu Hổ tuy mở tiệm vải nhưng ở tiểu trấn thế này cũng không phải phú gia đại hộ, đưa không ba thớt lụa như vậy cũng phải giật gấu vá vai.

Nhưng Hổ ma ma và đồng học Tiểu Hổ thật đúng là mẹ con ruột tới không thể ruột hơn, trực tiếp để lụa lại trên bàn học rồi bỏ chạy, ra tới cửa còn không quên ‘uy hiếp’ Từ Hiền:

“Tiểu Hổ, tiên sinh mà bắt mi lấy về thì nhớ ôm lễ vật quỳ khóc trước cửa học đường, chừng nào tiên sinh nhận mới được phép đứng lên nghe chưa!”

Đồng học Tiểu Hổ còn chơi triệt để hơn, vừa nghe mẹ dặn dò liền hụp người xuống, mím môi mím lợi dùng hai tay hai chân ôm chặt lấy cặp giò của Từ Hiền, như thể hắn không nhận là nó không buông.

Thế là Từ Hiền phải dở khóc dở cười, như tú tài gặp quan binh có lý mà không thể nói, chỉ đành thu ba thớt lụa vào trong ống tay áo.

Nhưng dù vậy Triệu Tiểu Hổ vẫn chưa buông ra, hắn bèn lấy ngón tay chọt chọt vào gò má mũm mĩm của nó, khẽ lắc đầu cười:

“Này đồng học Tiểu Hổ, tiên sinh đã nhận lễ của nhà ngươi, sao còn chưa chịu buông tay?”

“Không buông, không buông.”

Con tiểu hổ béo này lắc đầu nguầy nguậy, khịt mũi bảo rằng: “Hưm, Tiểu Hổ cũng muốn học thần công cái thế giống con trâu bự, tiên sinh có thể dạy ta được không?”

Nói đoạn lại ngẩng mặt lên nhìn Từ Hiền, hai mắt ngập nước, phơi ra một khuôn mặt tội nghiệp, biết là giả dối nhưng lại có phần đáng yêu.

Từ Hiền nghe vậy, cười như không cười mà hỏi: “Học được võ công thì ngươi định làm gì?”

Đồng học Tiểu Hổ nghe vậy liền “ha” một tiếng, hếch mặt lên trời, bộ dạng tinh tướng, giọng điệu đắc chí:

“Chờ Tiểu Hổ học được võ công, trước tiên phải báo đáp con trâu bự. Ta sẽ tìm một một chiếc xe ngựa… không, nguyên một đàn ngựa luôn, rồi để chúng nó tới ủi con trâu bự, khi đó Tiểu Hổ sẽ xuất hiện cứu nguy, cản lại bọn ngựa, vậy là trả lại được ân tình cho hắn. Từ nay không ai nợ ai, hắn phải đem vải nhận hôm qua trả lại cho cha mẹ rồi.”

Nói xong nó còn đắc ý há mồm cười hô hố, miệng không đủ răng nên thậm chí có nước dãi chảy ra.

Từ Hiền: “…”

Chương 72: Muốn luyện thần công, phải nghe lời mẹ

Trước ý nghĩ hết sức ấu trĩ nhưng lại rất có hiếu của Triệu Tiểu Hổ, Từ Hiền chỉ có thể dùng sự im lặng bày tỏ bội phục.

Nhưng đồng học Tiểu Hổ nào chịu để yên, nó giật giật ống quần của hắn mà hỏi:

“Tiên sinh, tiên sinh! Người dạy võ cho Tiểu Hổ nha, ta hứa cố gắng chăm ngoan, nhất định trở thành thiên hạ đệ nhất cao thủ cho người xem.”

Từ Hiền mỉm cười lắc đầu: “Ta sẽ không dạy cho ngươi…”

Hắn vừa nói vậy, tiểu hổ béo liền bấu chặt hơn nữa, nhưng sau đó liền thả lỏng ra khi nghe hắn nói nửa câu sau: “…trừ khi ngươi có thể làm được ba điều sau.”

Thấy Triệu Tiểu Hổ mặt đầy khao khát nhìn mình, Từ Hiền cũng không thừa nước đục thả câu, cười nhạt một tiếng rồi nói:

“Thứ nhất, dù là trên lớp hay ở cùng cha mẹ, đều phải ngoan ngoãn, không được quậy phá.”

Đồng học Tiểu Hổ nghe xong điều kiện thứ nhất liền nghiêng đầu ngẫm nghĩ, trên lớp không phá phách thì nó đã làm được lâu rồi, về phần lúc ở với cha mẹ… Nó đành cắn răng một cái như dồn quyết tâm lớn lắm, quyết định là sau này không cãi lời họ nữa.

Triệu Tiểu Hổ ngậm nước mắt trong lòng, thầm nói lời vĩnh biệt với gốc cây mà Hổ ma ma cấm nó ra đó chơi đùa.

Phong tiêu tiêu hề dịch thủy hàn, đồng học Tiểu Hổ như người tráng sĩ phải hi sinh vì đại nghiệp, bặm môi thật chặt, mắt chứa đầy lửa nhiệt huyết chờ tiên sinh nói ra điều kiện thứ hai.

‘Sắp ra sa trường hay sao…’ Từ Hiền thầm cảm thấy buồn cười, nhưng nét mặt vẫn bình thản như thường, nói tiếp: “Thứ hai, phải cố gắng học tập cho giỏi.”

‘Nhưng bài tập về nhà đáng ghét nhất rồi.’

Nghe như sét đánh ngang tai, yêu cầu này đối với đồng học Tiểu Hổ mà nói còn khó hơn cái thứ nhất, nhưng vì học được võ nghệ cao cường… Nó bèn liếc về phía Vương Tiểu Minh, ngọn lửa quyết tâm trong mắt càng bùng cháy hơn.

‘Đề toán mà thôi, Tiểu Minh nhất định có thể giúp ta học giỏi. Cùng lắm chờ học được thần công, ta làm đại ca bảo kê cho nó là được.’

Triệu Tiểu Hổ cảm thấy mình đã hoàn thành hai trên ba điều kiện, chỉ cần thỏa mãn yêu cầu cuối cùng của tiên sinh là có thể học võ rồi, chỉ là câu tiếp theo của Từ Hiền lại đập tan ảo tưởng của nó:

“Thứ ba, nếu đã làm được hai điều trên, thì chờ đến năm Tiểu Hổ mười hai tuổi, tiên sinh nhất định sẽ dạy võ cho ngươi.”

Đồng học Tiểu Hổ như bị hút hết sinh khí, buông chân của Từ Hiền ra mà ngồi phệt xuống đất, đưa hai bàn tay lên bắt đầu đếm ngón tay.

Năm mới sắp tới, nó sắp bước sang bảy tuổi, mà tiên sinh bảo cần chờ đến năm mười hai, như vậy cộng trừ nhân chia thì sẽ là…

“Năm năm nữa!?” Nó hoét toáng lên, mặt mũi trắng bệch như sắp không qua khỏi.

Từ Hiền nhìn chỉ thấy buồn cười, nhưng hắn cũng không muốn bị tiểu tử này đeo bám không ngừng, trong đầu chợt nảy ra một cách để dỗ dành, thế là hắn khinh khỉnh cười một tiếng mà rằng:

“Ngươi không chịu sao? Tự Thành năm nay đã mười sáu nên ta mới chịu dạy cho hắn, hay là Tiểu Hổ cũng muốn chờ đến năm mười sáu tuổi cho bằng bạn bằng bè?”

“A? Không, Tiểu Hổ không hề muốn như vậy đâu tiên sinh. Mười hai tuổi, mười hai tuổi rất tốt!”

Quả nhiên vừa nghe hắn nói thế nó liền cảm thấy đãi ngộ của mình cũng không tệ, thế là lập tức tràn trề sức sống, nhăn mặt lại cười tỏ vẻ mình rất hài lòng, sau đó lại cúi đầu xuống cắn ngón tay, trầm tư suy nghĩ.

Bắt gặp ánh mắt láo liên như có mưu ma chước quỷ gì mới của nó, Từ Hiền cũng đoán được một hai, hắn nửa cười nửa không, dùng ánh mắt ý vị sâu xa nhìn Triệu Tiểu Hổ mà nói:
“Vậy thì rất tốt. Nhưng trong năm năm tới Tiểu Hổ vẫn phải tuân thủ theo điều thứ nhất và điều thứ hai đấy, chỉ cần một lần ta phát hiện ngươi không nghe lời thì chẳng có học võ gì hết, ghi nhớ cho kỹ.”

Biểu cảm trên khuôn mặt của đồng học Tiểu Hổ lập tức cứng đơ, bộ dạng như bị bắt tại trận.

Cuối cùng nó chỉ có thể ngậm uất ức mà gật đầu thật mạnh để bảo đảm với Từ Hiền, sau đó hậm hực đi về chỗ ngồi của mình.

Vì học võ, ngày hôm nay nó nhất định phải dùng hai mươi thành công lực cho việc nghe giảng.

Từ Hiền mắt chứa ý cười, nhìn đồng học Tiểu Hổ dùng hai cái chân ngắn ngủn của mình chạy về chỗ ngồi, khóe miệng bất giác nhếch lên.

Mặc dù hắn đã quyết định sẽ rời khỏi Bạch Long Trấn, nhưng những gì hắn hứa hẹn với Triệu Tiểu Hổ cũng là thật.

Bởi rời đi không có nghĩa là chẳng bao giờ quay về, cho nên nếu năm năm sau hắn trở lại trong trấn, đồng học Tiểu Hổ vẫn muốn luyện võ thì hắn cũng sẵn lòng truyền thụ.

Tin rằng khi ấy nghề【Lão Sư】của hắn đã lên đến một tầm cao mới, sợ là hiệu quả dạy học không thua kém gì Thần Lâm Kỳ Cảnh của võ học nguyên thư.

Từ Hiền vừa nghĩ vừa nhìn thông báo mới hiện ban nãy của hệ thống.

__________________________________________________________________

Nghề văn hóa:

【Lão Sư (Cấp 7)】

__________________________________________________________________

Hắn vốn mới lên đến cấp sáu hai ngày trước mà thôi, nhưng vừa nãy Lý Tự Thành chỉ hô to rằng hiểu được đạo lý của hắn, thế mà nghề【Lão Sư】lại nhảy vọt lên cấp bảy, có vẻ như kinh nghiệm kiếm được từ việc dạy dỗ đệ tử chính thức hoàn toàn vượt xa lúc hắn giảng bài cho mấy đứa nhỏ khác.
Nhưng Từ Hiền sẽ không vì thế mà bỏ bê đám học sinh còn lại, hoặc là cưỡng ép nói đạo lý hàng giờ liền cho Lý Tự Thành nghe.

Từ Hiền luôn xác định rõ một điều rằng hệ thống là thứ phụ trợ, hắn sẽ không vì nó mà đi làm những chuyện trái với nội tâm của mình.

Sau khi Tiểu Hổ đòi học võ công kết thúc thì các học trò còn lại cũng lần lượt tới, nhưng sĩ số chỉ bằng hai phần ba thường ngày, e là bị gia trưởng giữ lại không cho đến học.

Từ Hiền thấy vậy nhưng không bận lòng, hắn trước đó cũng đã kịp dạy đạo lý làm người tối thiểu, dạy cho biết đọc biết viết, dạy cho cộng trừ nhân chia, như thế chỉ cần ngày sau không quên thì ít nhất lớn lên cũng có thể làm một người đàng hoàng, kiếm một công việc đàng hoàng, đỡ sợ bị lừa lọc vì không biết chữ nghĩa, không biết tính toán.

Sau đó hắn liền bắt đầu thời gian dạy học của mình như mọi khi, việc đầu tiên làm là thu lại bài chép phạt của Triệu Tiểu Hổ và Vương Tiểu Minh, hơn nữa còn căn dặn đồng học Tiểu Minh về nhà phải làm bài toán tính số linh đan Hứa Tiên uống, người sau dù có vài phần không muốn cũng đành bĩu môi đồng ý.

Kế tiếp hắn lại cho đám học trò giải vài bài toán phức tạp hơn bình thường một chút, dạy về hai chữ Thiện và Ác, kể một số câu chuyện ngụ ngôn như Đẽo Cày Giữa Đường,v.v…

Thời gian cứ thế trôi qua, khi hoàng hôn dần tàn thì cũng là lúc tan học.

Ngày hôm sau học đường mở buổi sáng, Vương Tiểu Minh quả thật không làm Từ Hiền thất vọng, tính toán chính xác đề toán mà hắn đặt ra, hơn nữa còn tự nhìn ra quy luật mà tìm được phương pháp tính nhanh.

Nhưng đáng nói hơn là đồng học Tiểu Hổ, tiểu tử này thế mà hôm qua về nhà cũng làm lại bài tập, lại còn làm đúng mới tài tình. Có điều do không biết phương pháp tính nhanh nên nó chỉ có thể dựa vào sự kiên trì, cộng từng số từ một đến chín chín, khiến Từ Hiền vừa khâm phục vừa buồn cười.

Kỳ thật đây không phải là một bài toán khó khăn gì, dù không biết tính nhanh thì học được phép cộng là có thể làm được, Từ Hiền đặt ra chủ yếu để thử thách sự kiên nhẫn của học sinh, cuối cùng ngoại trừ Tiểu Hổ ra thì chẳng đứa nào đủ kiên nhẫn và tỉ mỉ để tính cho đúng.

Lý Tự Thành kỳ thật cũng dùng cách tính của đồng học Tiểu Hổ, đáng tiếc là hắn trúng bẫy của Từ Hiền nên cộng thêm cả số 100 vào.

Sau bài toán này cũng có thể xác định được, không tính Lý Tự Thành thì Tiểu Minh và Tiểu Hổ là hai đứa học sinh đáng cho Từ Hiền quan tâm nhất, một người thiên tư thông minh, một người thì lấy nỗ lực bù đắp thiên phú.



Thời gian chớp mắt một cái đã qua nửa tháng, chờ đến đêm nay thì chính là thời khắc giao thừa.

Nửa tháng nay, thời gian biểu của Từ Hiền hoàn toàn bị lấp kín, lịch dạy của hắn vẫn y như cũ, nhưng hôm nào dạy ban sáng thì chiều hắn sẽ đến tiệm rèn Lý thị để hỗ trợ Lý Đại Ngưu.

Còn nếu đến học đường lúc chiều thì hắn sẽ tranh thủ khi rạng sáng chạy sang Đan Dương Huyện, đến lò sát sinh luyện đao.

Từ Hiền tìm được việc ở lò sát sinh cũng nhờ Lý Đại Ngưu, hóa ra trước đó y có mối rèn dao cho một trại mổ bò ở trên huyện, hắn biết được cũng thuận thế đẩy thuyền trở thành một tên đồ tể.

Dù có quan hệ, nhưng lúc đầu chủ lò sao chịu nhận một kẻ ngày đến ngày không như Từ Hiền? Có điều sau khi gặp cảnh hắn chỉ huơ nhẹ một đao mà thịt bò như hóa thành bùn nhão rơi xuống, lập tức chẳng còn dám ý kiến gì nữa, bộ dạng như gặp tổ tông mà bái lạy mời hắn đến làm việc.

Sáng trưa chiều đều bận kín lịch, đến buổi tối Từ Hiền cũng không tha cho chính mình, bởi đó là thời gian hắn ra ngoài săn giết Sát Thần Môn.

Từ Hiền đã chẳng còn biết giấc ngủ là gì, bởi một khi mệt mỏi hắn liền tiến vào trạng thái Tọa Vong nghỉ ngơi, chẳng mất bao lâu lại tinh thần phơi phới, sau đó tiếp tục hoạt động không ngừng nghỉ.

Cường độ luyện võ và luyện nghề của Từ Hiền có thể nói là điên cuồng, nhưng cũng nhờ điên cuồng như vậy mà tiến bộ cũng cực kì kinh khủng.

Bây giờ mà có phải đối mặt với Vạn Thiên Cừu, cho dù không dùng mưu kế thì hắn cũng có niềm tin chống đỡ được trong thời gian không ngắn, chẳng đến nỗi bất lực hoàn thủ như nửa tháng trước.

Chương 73: Tổng kết cuối năm, bản lĩnh tăng nhiều

Đại Hàn đã xa, Lập Xuân vừa tới, chờ đêm nay qua, mai là năm mới.

Giờ là ba mươi tháng chạp, Từ Hiền cho bọn trẻ nghỉ Tết, đợi đến mùng sáu tháng giêng mới cho chúng đi học lại.

Tiệm rèn của cha con họ Lý hôm nay cũng đóng cửa không làm, hắn vốn dĩ có cả một ngày rảnh rỗi, nhưng Từ Hiền nào chịu ở yên?

Từ lúc mặt trời còn chưa xuất hiện thì hắn đã lên huyện luyện đao, bởi trại mổ bò hôm nay vẫn chưa nghỉ.

Lò sát sinh thường chỉ làm việc vào buổi sáng, bởi lẽ từ giữa giờ Mùi trở đi là lúc Âm khí thăng lên, Dương khí hạ xuống, lại thêm đây là nơi giết mổ nhiều gia súc, sát khí cực thịnh, người bình thường nếu ở lâu trong loại hoàn cảnh này tất khó mà chịu nổi, thọ nguyên giảm sút.

Vút!

Phập!

Từ Hiền lắc nhẹ cổ tay, chỉ thấy ánh đao chớp qua liên hồi, con bò to mộng treo trước mặt hắn chẳng khác nào một khối bùn nhão, bị lưỡi đao chạm vào là thịt mỡ tách rời khỏi xác, hơn nữa từ đầu chí cuối không hề vang lên một tiếng đao cắt trúng xương, như thể xương cốt của con bò tự biết mà né tránh vậy.

Ánh mắt của Từ Hiền có vẻ thẩn thờ, hắn thậm chí còn chẳng nhìn thẳng vào con bò mà đang ngó giao diện hệ thống để làm tổng kết cuối năm, xem mình đã đạt được những thành quả gì.

__________________________________________________________________

Danh tính: Từ Tiên Hiệp (Từ Hiền)

Danh hiệu: Phạt Ác Tiểu Hiệp Sĩ

Danh vọng: Tiểu Hữu Danh Khí

Nghề văn hóa:

【Cầm Sư (Cấp 5)】

【Kỳ Thủ (Cấp 4)】

【Thư Pháp Gia (Cấp 4)】

【Họa Sĩ (Cấp 4)】

【Lão Sư (Cấp 7)】

【Tiểu Thuyết Gia (Cấp 1)】

Nghề thu thập:

【Ngư Phu (Cấp 2)】

【Thợ Săn (Cấp 2)】

Nghề chế tạo:

【Thợ Rèn (Cấp 4)】

【Thợ Mộc (Cấp 4)】

【Đầu Bếp (Cấp 2)】

Nghề võ đạo:【Hiệp Giả (Cấp 10)】

Nội lực: 10 năm công lực

Cảnh giới võ đạo: Hậu Thiên thất trọng

Thiên phú:【Hiệp Đạo Thiên Nhãn】

+ Ngoại công:

【Đạn Chỉ Thần Thông (Dung Hội Quán Thông)】
【Trục Nhật Thần Bộ (Dung Hội Quán Thông)】

【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức (Dung Hội Quán Thông)】

【Tam Quốc Diễn Linh Bách Thức Đao (Giá Khinh Tựu Thục)】

+ Nội công:

【Giá Y Thần Công (Như Ý)】

+ Kỳ công dị thuật:

【Tọa Vong Kinh】

Quan hệ sư đồ (1/1): Lý Tự Thành

+ Võ học cộng hưởng:【Long Tượng Bát Nhã Công (Nhập Môn)】

Rương chứa đồ:【Rương Tứ Tượng】– 【Rương Tứ Tượng】– 【Rương Tứ Tượng】

Điểm Thiện Ác: 2220

__________________________________________________________________

Quả như Từ Hiền dự đoán,【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】đi sau mà tới trước, đạt đến cảnh giới Dung Hội Quán Thông sớm hơn【Trục Nhật Thần Bộ】một ngày, không chỉ thế mà còn tiến được hai phần ba quãng đường đến cảnh giới Lư Hỏa Thuần Thanh.

Về cơ bản thì nếu bây giờ hắn chấp nhận học【Toàn Chân Kiếm Pháp】và【Vi Đà Côn Pháp】,mở ra đủ bốn Võ Căn cho thập nhị chính kinh thì trong vòng ba ngày tất đạt đến Hậu Thiên thập nhị trọng.

Cảnh giới mà người khác đến già vẫn mắc kẹt, hắn lại chỉ cần vỏn vẹn năm tháng là có thể đạt tới, đó là còn chưa tính hơn bốn tháng trời thiếu thốn võ học nhập đạo mà dừng tại Hậu Thiên tam trọng.

Mặc dù còn chưa rợn người bằng Huyền Tàng mười sáu tuổi như Vong Đức, nhưng nhiêu đó cũng đủ để thấy Hiệp Đạo Giang Hồ bá đạo ra sao.

Trên đời này lại có người nào mỗi một môn võ học nếu không phải tự sáng tạo ra thì cũng là nguyên thư, sở hữu hiệu quả Thần Lâm Kỳ Cảnh như Từ Hiền cơ chứ?

Còn về nội công,【Giá Y Thần Công】của hắn cũng đã đạt tới cảnh giới Như Ý, nội khí vận hành trôi chảy như nước, cường độ thân thể cũng được cường hóa thêm một tầng.

Với mười năm công lực trong người, thứ chân khí kỳ dị của Giá Y đã có thể để Từ Hiền gia trì nó lên công kích của mình, dù cho không chạm trúng người cũng khiến kẻ địch như bị lôi điện đánh vào, khó lòng phòng bị.

Hơn nữa nhờ Lý Tự Thành thiên tư ngút trời, luyện thành【Long Tượng Bát Nhã Công】tầng thứ ba, Từ Hiền cũng được cộng hưởng đến cảnh giới Nhập Môn tầng hai, lại phối hợp thêm【Giá Y Thần Công】, e rằng chỉ cần một quyền là có thể đánh chết đối thủ cùng cảnh giới.Điểm Thiện Ác sau nửa tháng săn giết cũng tăng lên đáng kể, chỉ còn chưa tới 300 điểm nữa là hắn có thể mua được quyển trung của【Giá Y Thần Công】, không còn sợ luyện đến Đại Thành bị chân khí cắn ngược.

Điểm danh xong phần võ công thì giờ là đến nghề phụ, phần lớn không có biến động gì, hai nghề【Thợ Rèn】và【Thợ Mộc】tiến bộ không ít nhờ việc đến lò rèn làm việc.

Các nghề văn hóa thì【Kỳ Thủ】tăng thêm một cấp do hắn có ít lần gặp kỳ văn dị sự cần Ngô Tam Âm giải đáp, còn【Họa Sĩ】với cả【Thư Pháp Gia】là vì hắn phải vẽ kha khá tranh, viết kha khá câu đối để treo ngày Tết.

Mặc dù giữa Từ Hiền và dân trấn đã có sự ngăn cách, không còn được tự nhiên như trước đây nhưng vẫn có không ít người nhờ hắn đề bút.

Cũng phải thôi, có đến hai phần ba số gia trưởng của đám nhỏ vẫn cho con mình theo học hắn, hiển nhiên là dù ôm lòng kính sợ trước nhân sĩ giang hồ nhưng họ cũng biết Từ Hiền không phải kẻ khó gần.

Bỏ qua chuyện đó, nói về thay đổi cuối cùng của nghề phụ chính là sự xuất hiện của một nghề mới:【Thợ Săn】, do thường xuyên ở bên ngoài tầm nã Sát Thần môn đồ, những lúc đói bụng thì Từ Hiền trực tiếp săn giết dã thú nướng ăn, thế là nghề này xuất hiện, đồng thời kéo theo【Đầu Bếp】thăng đến cấp hai.

Về phần nhiệm vụ hệ thống cũng không có gì mới, “Trừng Gian Diệt Bạo” vẫn dừng lại ở vòng thứ tư, “Hãm Hại Hài Đồng, Thiên Lý Bất Dung” vẫn chưa hoàn thành, chỉ có một số nhiệm vụ lặt vặt không đáng kể liên quan đến các nghề phụ, giúp hắn kiếm được vài chục điểm Thiện Ác ít ỏi mà thôi.

Choeng!

Mần thịt xong con bò trước mặt, Từ Hiền thu đao lại cầm ngược ở trong tay.

Để ý kỹ mới thấy cây đao này của hắn dài hơn mấy con dao bình thường của đầu bếp, so với đoản đao của nhân sĩ giang hồ thì lại ngắn hơn một đoạn.

Hơn nữa phần lưỡi của thanh đao này cũng dày gần gấp ba lưỡi dao bình thường, ngang ngửa với sống dao, thế mà ban nãy Từ Hiền dùng nó cắt thịt ngọt xớt, không chút gì khó khăn.

Một phần là vì【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】uy năng mạnh mẽ, một phần là vì đao khí.

Ngày hôm qua, sau khi đánh chết một tên Sát Thần môn đồ Hậu Thiên thập nhị trọng, nghề【Hiệp Giả】của hắn đúng lúc thăng lên cấp mười, nội lực nhờ đó mà đạt đến mức độ mười năm công lực.

Số năm công lực của người tập võ không đơn thuần chỉ là đọ xem trữ lượng chân khí của ai nhiều hơn ai, mà khi đạt tới một mốc nhất định sẽ mang tới những hiệu quả khác biệt.

Mười năm công lực chính là cột mốc đầu tiên, khi đã đạt đến mức độ này thì võ tu có thể gia trì chân khí lên quyền cước, đao kiếm, mặc dù không làm được đến tình trạng cương khí hộ thể như cao thủ Tiên Thiên cảnh, nhưng chiến lực tăng cường lại rất đáng gờm.

Có điều sau khi đạt tới mức độ này lại khiến Từ Hiền sinh ra một nghi vấn khó giải trong đầu.

Tiên Thiên cảnh thì hắn không rõ, đám môn đồ còn lại của Sát Thần Môn đều là hạng giá áo túi cơm, luyện【Sát Lục Thần Đồ】nên không có năng lực gia trì chân khí cũng là bình thường, nhưng đến lão yêu bà luyện võ mấy chục năm như Triệu Thất Hoa cũng không làm được thì thật sự khó hiểu.

Đóa Thất Diệp Phi Hoa mà mụ găm vào ngực Từ Hiền không hề có chân khí bám lên, nếu không thì dù hắn có áo giáp cũng không tránh khỏi cảnh tim bị cứa nát.

Từ đó có thể suy luận, số năm công lực chỉ là một khái niệm, một cách gọi, nó cũng không hề đơn giản là thời gian tu tập nội công của một người.

Từ việc này có thể thấy chỗ thiếu hụt của kẻ nửa đường luyện võ như Từ Hiền, đến cả phương thức tiến giai Tiên Thiên hắn cũng nắm chắc trong lòng, nhưng những loại kiến thức có vẻ khá thông thường thì lại không biết.

‘Xem ra buổi chiều lại không tránh khỏi việc bị hành hạ.’ Từ Hiền lắc đầu cười khổ, hắn định nhân dịp đến nhà giúp Ngô Tam Âm treo câu đối lại nhờ lão giải hoặc cho mình, đã vậy tất không thiếu một phen bày binh bố trận trên bàn cờ.

Vừa nghĩ chiều nay nên dùng thế cờ nào đối chiến với lão mê cờ, Từ Hiền vừa bước đến chỗ con bò thứ hai đang đợi làm thịt, duỗi thuận thanh đao trong tay mình.

Mặc dù thanh đao này đúng là do hắn rèn nên, nhưng Từ Hiền chỉ dùng nó để mổ bò mà thôi.

Hắn còn một thanh đao khác nữa, ẩn tàng sâu trong ống tay áo.

Thanh đao ấy được làm từ【Thiên Luyện Tinh Thiết】.

Thanh đao ấy vẫn chưa hoàn thiện.

Thanh đao ấy được dùng để… giết người.

Phập!

Đao nhập xác, thịt rơi xuống.

Một giọng nói chợt vang lên, ngăn lại nhát cắt thứ hai của Từ Hiền: “Cháo bò hầm đây rồi, nghỉ tay chút thôi Phi Hiệp huynh đệ!”

Chương 74: Đồ Tể nhà ai thích đọc báo?

Âm thanh nghe có phần thô lỗ, chủ nhân của giọng nói này là một người đàn ông trung niên nhân cao mã đại, lực lưỡng không thua gì cha con Lý Đại Ngưu.

Y chính là ông chủ tạm thời của Từ Hiền, chủ của trại mổ bò lớn nhất Đan Dương Huyện, Lưu trại chủ.

Lưu trại chủ xuất thân cũng là một người đồ tể bình thường, nhưng nhờ tay nghề điêu luyện hơn người, lại thêm một chút may mắn mà lâu dần cũng tích đủ vốn để tự mở lò sát sinh của mình.

Tất nhiên, cái gọi là điêu luyện của y đối với【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】của Từ Hiền chỉ là múa rìu qua mắt Lỗ Ban, nhưng so với người bình thường thì đã là khá hơn rất nhiều.

Thường chẳng ai gọi lò sát sinh bằng chữ ‘trại’ cả, nhưng Lưu trại chủ lại khăng khăng cố chấp gọi vậy, bởi y có một ước mộng to lớn là không chỉ mổ bò, mà còn phải sở hữu cả một trang trại chăn nuôi của riêng mình.

Cũng vì ước mơ đó mà dù đã lên làm chủ, Lưu trại chủ vẫn không giũ bỏ thân phận đồ tể của mình, ngày ngày giết mổ gia súc.

Y cho rằng ngày xưa cũng nhờ chăm chỉ làm việc mà tự mở được lò sát sinh, vậy bây giờ vẫn tiếp tục chăm chỉ thì cũng có ngày mở được trang trại.

Ý nghĩ của Lưu trại chủ có vẻ thiếu thực tế, nhưng chẳng ai có thể phủ nhận sự cần cù của y được.

Từ Hiền kính nể sự cầu tiến của Lưu trại chủ, nhưng hắn cũng biết nếu y cứ tiếp tục làm đồ tể thì khó mà thực sự trở thành trại chủ, khổ nỗi là chính hắn cũng không biết nên làm gì để y có thể thực hiện được mục tiêu của mình.

Nói ra cũng buồn cười, trình độ học vấn của hắn năm mười hai tuổi đã có thể đề danh bảng vàng, viết văn luận chuyện quốc gia đại sự cho thiên tử xem, thế mà việc cỏn con như làm sao để một tên đồ tể trở thành chủ trại chăn nuôi lại bó tay bó chân.

Bách vô nhất dụng thị thư sinh, lời này mặc dù không chính xác, nhưng lại có một phần nào đó là đúng.

Bởi lẽ chỉ đọc sách không thì khó làm nên trò trống, phải biết học đi đôi với hành, tri hành hợp nhất.

Từ Hiền hiểu sâu lẽ đó, cho nên ban ngày hắn chặt bò, ban đêm hắn chặt người.

Mạng người dưới tay hắn đâu chỉ một hai, tính nhanh đã gần ba mươi.

Người giang hồ giết càng nhiều thì sát khí trên thân càng nặng, tạo thành một loại uy thế vô hình chấn nhiếp kẻ khác.

Nhưng trên người Từ Hiền lại chẳng hề mang loại sát khí ấy, có lẽ vì thế mà hệ thống đền bù cho hắn một thứ khác.

__________________________________________________________________

Thành tựu: Diệt Thập Ác

Các hạ tiêu diệt 10/10 kẻ có Ác khí cao hơn Thiện khí.

Thù lao:

+ Danh hiệu: Trừ Ác Tiểu Hiệp Sĩ (Tất cả ngoại công chiêu thức được tăng nửa thành uy lực khi đối chiến với mục tiêu có Ác khí cao hơn Thiện khí)

+ Vật phẩm:【Mặt Nạ Da Người】x3 (Phẩm chất Phổ Thông, hạn sử dụng 30 ngày kể từ lần đeo đầu tiên)

Thành tựu kế tiếp: Trảm Bách Hung

__________________________________________________________________

Thành tựu này đã được giải tỏa cách đây nửa tháng, khi Từ Hiền dùng【Đạn Chỉ Thần Thông】chấm dứt tính mạng của Triệu Thất Hoa, số ác nhân mà hắn tự tay giết chết vừa đủ mười người.

Thù lao của việc mở khóa thành tựu Diệt Thập Ác cũng khá là phong phú, chí ít đối với Từ Hiền thì là như thế.Đầu tiên phải nói đến danh hiệu đầu tiên của hắn: Trừ Ác Tiểu Hiệp Sĩ.

Mặc dù nghe qua có vẻ trẻ con, lại chỉ tăng có nửa thành, tức vỏn vẹn năm phần trăm uy lực ngoại công chiêu thức. Nhưng trong chốn giang hồ, nơi mà hơn kém nửa chiêu cũng đã quyết định sinh tử thì danh hiệu này thực sự khá hữu dụng.

Huống chi từ việc nó có thành tựu kế tiếp cũng không khó để hắn đoán ra danh hiệu này có thể thăng cấp mạnh hơn.

Lại nói đến【Mặt Nạ Da Người】, đây chính là vật phẩm khiến Lưu trại chủ gọi hắn bằng cái tên Phi Hiệp, bởi lẽ đó chính là thân phận giả của hắn lúc này: Họ hàng phương xa của Từ tiên sinh – Từ Phi Hiệp.

Hắn đặt cái tên này tất có thâm ý trong đó, nói trắng ra thì là để tự giễu bản thân.

Phi Hiệp ở đây không mang nghĩa là “đại hiệp biết bay”, mà là Từ Hiền đang chê cười chính mình không phải hiệp giả chân chính.

Bởi lẽ, bậc hào hiệp thứ thiệt đều là người quang minh chính đại, ai lại đi che che giấu giấu như hắn?

Khịt mũi cười nhạt, Từ Hiền tiếp tục vung đao cắt thịt, không quay lưng lại mà trầm giọng nói rằng: “Trại chủ cứ tự nhiên dùng trước, ta cũng xong ngay thôi!”

Cách hắn ba trượng, Lưu trại chủ đã đặt hai bát cháo xuống từ nãy, nghe hắn nói vậy bèn nhún vai “ờm” một tiếng, sau đó ngồi oạch xuống ghế bắt đầu ăn trước, há to miệng húp cháo xoành xoạch.

Đúng là không khách khí, dân đồ tể nói riêng hay bá tánh bình dân nói chung nào có quen lề thói hủ nho, ăn có bữa cơm quyết phải chờ đủ người tề tựu mới chịu nâng đũa cho hợp lễ hợp nghi?

Kỳ thật Lưu trại chủ chịu bưng cháo ra mời Từ Hiền đã là quý lắm rồi, trên đời này nào có đạo lý ông chủ phải phục vụ cho đứa làm công, trừ khi đứa làm công đó là vợ y.

Tất nhiên trong đó còn có nguyên do là vì đao công của Từ Hiền quá lợi hại, Lưu trại chủ từ đó mà ngờ ngợ nhận ra rằng hắn có thể là khách giang hồ trong truyền thuyết, thái độ có phần nể nang.

Nhưng cũng chỉ là nể ba phần mà thôi, một kẻ đồ tể dám tự xưng trại chủ như bọn lục lâm thảo khấu, lá gan có thể bé được sao.

Vút!

Phù!Từ Hiền lấy xong phần thịt cuối cùng, thở ra một ngụm trọc khí, sau đó nhặt lấy miếng vải bắt đầu lau sạch thanh đao của mình.

Buông miếng vải xuống, cổ tay xoay nhẹ một cái, trong chớp mắt thanh đao đã bị hắn thu gọn vào trong tay áo của mình, xem tư thái đoán chừng đã luyện động tác thu đao này rất nhiều lần.

Dùng thau nước ở bên cạnh để rửa tay, Từ Hiền lại lấy ra một chiếc khăn nhỏ trong không gian trữ vật, lau khô hai tay rồi mới quay người lại, bước về phía bàn ăn.

Hắn không vận dụng nội lực hay khinh công gì cả, vậy nên tiếng bước chân rất rõ ràng.

Lưu trại chủ nghe được, y vừa gặm cục xương bò vừa ngẩng đầu lên nhìn hắn, giọng ồm ồm không rõ vì miệng đang nhai nhồm nhoàm:

“Phi Hiệp huynh đệ vẫn luôn nhanh như vậy. Nào nào, nhân lúc còn nóng, mau lại đây húp cháo, ngon bá chấy đó!”

Từ góc độ của y mới thấy, diện mạo Từ Hiền lúc này chỉ có năm phần giống nguyên bản, hơn nữa khí chất cũng hoàn toàn thay đổi, chẳng còn chút gì là thư hương môn đệ, trái lại có phần như một kẻ phong trần thường lăn lộn nơi phố chợ.

Từ Hiền ngồi xuống bàn, nhìn bát cháo đã vơi mất tám phần của Lưu trại chủ, hắn khẽ nhún vai rồi cầm lấy bát của mình bằng một tay, thổi nhẹ một cái rồi nói:

“Trại chủ ngươi ăn uống cũng rất nhanh, sợ là ta mà chậm một chút thì đến xương cũng không có mà ăn.”

Trêu chọc một câu, hắn liền ghé môi vào miệng bát để uống một hớp cháo, sau đó mới bắt đầu dùng thìa múc thịt bò lên ăn, nhai lấy nhai để.

Lưu trại chủ nghe vậy bèn cười ha hả, đáp lại rằng: “Ta vẫn còn một nồi kia kìa, ngươi chớ lo không có xương mà gặm nhé!”

Nói xong lại tiếp tục chiến đấu với miếng sườn bò trong tay, miệng thì nhai mà mắt thì dán vào tờ Giang Hồ Nhật Báo vừa mua lúc nãy.

Thói quen đọc báo này của y được hình thành mới đây thôi, bởi Giang Hồ Nhật Báo cũng chỉ vừa xuất hiện trong huyện được bảy ngày, đại lý chính là Đan Dương Thư Viện.

Tờ báo trong tay y tuy là vừa mua nhưng nội dung bên trên lại đã cũ, bởi lẽ số mới nhất phải chờ đến tầm giữa giờ Tỵ trở đi mới có, nghe đâu là vì xưởng in của Giang Hồ Nhật Báo không thiết lập tại Đan Dương mà ở tận huyện bên cạnh, phải mất không ít thời gian vận chuyển.

Lưu trại chủ trước đó không ít lần phàn nàn vấn đề này, rất là bực bội vì sao Giang Hồ Nhật Báo kia lại không mở xưởng in ở Đan Dương, huyện mình lại có gì thua kém Thanh Hà kia cơ chứ?

Từ Hiền đúng là biết câu trả lời, bởi vì hắn đã xem qua địa đồ, phát hiện Thanh Hà Huyện nằm ở vị trí khá đắc địa, bốn phương tám hướng đều có quan đạo lưu thông với mười mấy huyện khác, hơn nữa khoảng cách đều tương đối gần nhau.

Ngược lại, từ Đan Dương chỉ có quan đạo đi trực tiếp được ba huyện, trong đó đã tính cả Thanh Hà. Muốn sang các huyện còn lại, hoặc là phải đi đường vòng dài gấp hai, gấp ba bình thường, hoặc là mạo hiểm trực tiếp băng qua rừng rậm.

“Ghê gớm! Vĩnh quốc đúng là đại quốc, đổi vua còn nhanh hơn Phi Hiệp huynh đệ mổ bò, mùng một này lại có tân hoàng đế lên ngôi.”

Lưu trại chủ chóp chép miệng, tấm tắc than thở.

Từ Hiền nghe vậy, tay đang múc thịt bỗng cứng lại, nhưng chưa được một giây lại tiếp tục hoạt động bình thường, điềm nhiên như không có gì xảy ra.

Lưu trại chủ cũng không để ý đến động tác của hắn, y vừa móc thịt kẹt trong kẽ răng vừa đọc những tin tiếp theo.

“Hầyyy, tin vui a! Số lượng hài đồng bị mất tích trong địa bàn Đan Dương giảm mạnh, Bạch Long Trấn, Thạch Cổ Trấn, Giang Tân Thôn, Đạo Hương Thôn gần như không có trẻ mất tích. Theo lời mấy đứa nhóc bị bắt cóc thì có một người đeo mặt nạ, gọi là Thiên Hồ Hiệp cứu chúng ra?”

“Khà khà khà! Phi Hiệp huynh đệ, người này là ngươi đúng không?”

Chương 75: Kẻ ở tha hương làm khách lạ

Từ Hiền thấy y hỏi mà không ngẩng đầu lên, tiếp tục cặm cụi nhận mặt chữ, liền biết Lưu trại chủ chỉ hỏi đùa mà thôi, bèn cười nhạt một tiếng coi như đáp lại.

Quả thật như vậy, lúc này Lưu trại chủ đã đọc sang tin kế tiếp:

“Ối chà chà, Thiên Y Dũ Thương Sinh đã tìm ra phương thuốc trị dịch bệnh đang hoành hành ba quận Trận Châu, trực tiếp cứu sống mấy mươi vạn người, gián tiếp bảo vệ hàng chục triệu nhân mạng. Ghê gớm, ghê gớm, không hổ danh Thiên Y, đến trời cũng có thể trị!”

Từ Hiền nghe được, hai mắt cũng hiện lên vẻ kính phục, gật gù phụ họa: “Quả thật là nhất đại thần y.”

Tuy hắn còn chưa định nghĩa được thế nào là tiên hiệp, nhưng nếu phải chọn thì nghĩa cử này của Thiên Y đã có vài phần tiếp cận tiên hiệp, thành quả không thua gì hành động tự sát vì nghĩa của Tiêu đại vương năm xưa.

Lưu trại chủ lại đọc thêm vài tin sốt dẻo, từ chuyện nhỏ nhặt ở địa phương cho đến đại sự thiên hạ đều có, Từ Hiền nghe được mùi ngon, cảm thấy miếng thịt bò trong miệng càng thêm thơm ngọt.

“…ngày hôm qua… không đúng, nếu đúng phải là hôm kia, Nam Phương Nữ Thần công bố quyên mười vạn lạng bạc cho nạn dân. Ghê gớm, cô nàng này giàu có thật sự, rất thích hợp gả cho con ta làm vợ!”

“…ba vị cao thủ Tiên Thiên vì tranh đoạt vé mời Vân Tiêu Kiếm Hội mà bỏ mạng, ôi giang hồ…”

“…Thi Quân lại làm ra thiên cổ tuyệt cú, gì mà kim nhân bất kiến cổ thời nguyệt, kim nguyệt tằng… chữ này đọc thế nào? Xùy xùy, rắm chó không kêu, tài thơ kém xa con trai lão tử, còn xưng Thi Quân gì chứ!”

Từ Hiền nghe y đọc thơ, lẩm nhẩm trong miệng một hồi, đoán được câu y nói dở là “kim nguyệt tằng kinh chiếu cổ nhân”.

‘Người thời nay không thấy ánh trăng xưa, trăng thời nay lại từng chiếu người xưa… Quả là thi tài tuyệt diệu, xứng với hai tiếng Thi Quân.’

Khẽ gật gù thán phục, hắn dám tự nhận năng lực thi cử của mình vô song đương thời, nhưng nói về phong hoa tuyết nguyệt, thi từ ca phú thì chỉ qua quýt bình thường. Đừng nói là Thi Quân, mấy tên tài tử tầm thường cũng có thể đấu thơ thắng Từ Hiền.

Dựa theo cách nói trong ký ức kiếp trước thì chính là không có tế bào nghệ thuật.

Từ Hiền nghĩ đến đây thì hớp cháo cuối cùng cũng đã trôi xuống dưới bụng, hắn vừa buông bát thì nghe Lưu trại chủ tặc lưỡi than thở:

“Thật không biết Giang Hồ Nhật Báo này có phép thần thông gì, chuyện vừa xảy ra ở tận đẩu đâu mà chỉ mất một ngày là có tin tức đăng lên, ghê gớm thật sự!”

Thế là hắn cười xòa bảo rằng: “Có thể mấy chuyện đấy đã xảy ra từ lâu rồi, chỉ là hôm nay mới được đăng báo mà thôi.”

“Không thể nào! Ta đọc thấy tin nào cũng có ghi thời gian xảy ra rõ ràng, đâu giống như ngươi nói.”

“Nhà văn nói láo, nhà báo nói điêu. Trại chủ chớ có quá tin tưởng.”

Nếu Bao Ngạo Thiên mà có ở đây chắc chắn sẽ hô to “ngậm máu phun người”, kiện Từ Hiền tội phỉ báng.

Phải biết, vì đảm bảo tin tức được truyền tải nhanh nhất đến người đọc, Giang Hồ Nhật Báo đã phải hao tốn núi vàng núi bạc đặt hàng hơn ngàn kiện【Truyền Ngôn Lạt Bá】được làm riêng từ Bão Nguyên Thành.

Món Đạo Khí ấy có thể giúp người ta truyền âm đến cho người cũng sở hữu nó, khoảng cách tối đa tám trăm dặm, gần với thiên lý truyền âm mà giang hồ hay đồn đại.

Trên cơ bản thì ngoại trừ Phong Vân Nguyệt San, tất cả những trang báo lớn nhỏ còn lại đều mua【Truyền Ngôn Lạt Bá】từ Đạo Thành, nhà nào không mua chẳng sớm thì muộn cũng sẽ phá sản, bởi trong cái nghề truyền thông này thì tốc độ là ưu tiên hàng đầu, tính chính xác cũng phải xếp sau, thậm chí có khi còn bị coi nhẹ.Giang Hồ Nhật Báo có đăng tin láo hay không thì Từ Hiền và Lưu trại chủ đều không biết, cũng không quan tâm.

Thứ họ cần để tâm đến lúc này chính là đám gia súc phải làm thịt trong sáng nay, bởi ngày hôm nay chỉ có hai người họ, những đồ tể khác đều đã về nhà ăn Tết cả rồi.

Hôm nay đáng lẽ Lưu trại chủ cũng không nên đến lò sát sinh, nhưng vì đứa con trai duy nhất của y đang cầu học phương xa nên không về được, tại gia lại chỉ có mỗi bà vợ lắm mồm, thật sự chẳng có hứng thú gì ở nhà, đành tới đây giết mổ cùng Từ Hiền.

Hai người phân công cũng rất rõ ràng, Lưu trại chủ phụ trách thọc tiết, lột da, đến phiên hắn thì chỉ cần đảm nhiệm việc mổ xẻ.

Ngày cận Tết làm mấy việc sát sinh thế này có vẻ không phải điềm tốt, nhưng Từ Hiền và Lưu trại chủ đều chẳng hề bận tâm.

Lưu trại chủ ngồi phệt trên đất, không ngại máu tanh dính lên áo quần, vừa cạo lông heo vừa hỏi:

“Phi Hiệp huynh đệ không về nhà ăn Tết sao? Nghe đâu ngươi là đường đệ của Từ tiên sinh ở Bạch Long Trấn, ngươi và hắn đều không có ý định hồi hương hả?”

‘Hồi hương a hồi hương, không có hương thì lấy gì để hồi bây giờ…’

Từ Hiền cười nhạt một tiếng, đao trong tay không hề ngừng lại, miệng thì đáp rằng: “Trại chủ có điều không biết, ta và đường huynh đều là rời nhà trốn đi, nào có mặt mũi gì trở về.”

Chuyện này hắn chỉ thuận mồm bịa ra, nhưng Lưu trại chủ lại tin là thật, thậm chí còn phát huy trí tưởng tượng của mình mà phỏng đoán thân thế của Từ Hiền.

“E hèm, rời nhà trốn đi… Có thể là con em nhà quyền quý à nha. Lão tử nghỉ thử, ôi dào, khả năng là con cháu của tri huyện đại lão gia nào đó, vì muốn bám víu quan hệ nên hi sinh tiểu bối nhà mình, gả cho tiểu thư xấu xí nhà tri phủ để kết thân.”

“Hừm, nhưng hai người lại may mắn gặp được cao thủ võ lâm truyền thụ võ nghệ, đánh bại hộ viện trông nhà rồi trốn đi đây, ghê gớm thật sự! Mà vậy thì đúng là không có mặt mũi về nhà, bởi tri huyện vì chuyện này mà đắc tội tri phủ, bị cắt mất quan chức, cũng là Phi Hiệp huynh đệ và đường huynh của hắn báo hại.”

Y chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm, nhưng khó mà thoát khỏi thuận phong nhĩ của Từ Hiền, cho nên hắn nghe được toàn bộ.Từ không sinh có, Lưu trại chủ quả nhiên là người thích đọc báo, năng lực bịa chuyện vô căn cứ như vậy, chỉ cần thoáng chốc đã hạ bút thành văn, thật sự khiến Từ Hiền cam bái hạ phong.

Có điều y nói bậy nói bạ thế mà vẫn trúng một cái, hắn đúng là con trai của một tri huyện, nhà hắn cũng đắc tội với quan trên, hơn nữa quan trên đó không phải tri phủ mà đến tận thái thú một quận.

Kết cục cũng thảm khốc hơn, cha hắn chẳng những bị lột đi quan phục mà còn táng mệnh nơi ngục tối, bản thân hắn cũng suýt chút nữa không nhìn thấy ánh mặt trời.

Lời nói Lưu trại chủ gợi đến một số ký ức không đáng nhớ của Từ Hiền, hắn chợt cảm thấy hơi nhói nhói trong đầu, con heo trước mặt bỗng hóa thành tên thái thú mà hắn muốn bằm thây vạn đoạn.

Không khống chế được đao kỹ của mình, Từ Hiền bỗng ra tay quá sức, mổ toạc con heo ra làm đôi.

Nhắm mắt lại, hít sâu một hơi rồi thở ra, hắn lập tức lấy lại được bình tĩnh, trầm giọng nói với Lưu trại chủ: “Trại chủ, ta mua con này!”

Người sau vốn tưởng hắn ra tay thất thủ, nghe vậy mới “ồ” lên một tiếng, trong đầu nhảy ra bốn chữ “thì ra là thế”, cười sằng sặc đáp: “Được, hôm nay giao thừa, tính ngươi nửa giá!”

“Đa tạ trại chủ.” Từ Hiền gật đầu chấp thuận, không già mồm cãi láo, bởi hắn biết đấy là diệu dụng của Tiểu Hữu Danh Khí, khó mà chống lại, chỉ có thể cam chịu.

Sau đó thì Từ Hiền không còn thất thủ một lần nào nữa, cứ thế cho đến đầu giờ Mùi đã hoàn thành xong chỉ tiêu giết mổ hôm nay, bái biệt Lưu trại chủ rồi lên đường về trấn.

Trước khi rời huyện, hắn còn cố ý sang thư viện mua phần Giang Hồ Nhật Báo của hôm nay gửi cho trại chủ.

Từ Hiền không mua cho mình, bởi Bạch Long Trấn cũng có đại lý của Giang Hồ Nhật Báo, hắn đương nhiên phải mua ủng hộ Vương lão trưởng trấn.

Từ Hiền phóng nhanh về nhà, xưa đâu bằng nay, với chục năm công lực cùng【Trục Nhật Thần Bộ】cảnh giới Dung Hội Quán Thông, hắn lướt đi như một bóng ma, bá tánh bình thường gặp phải ắt kinh hồn táng đởm.

Chẳng mất bao lâu, hắn đã về đến gian nhà tranh đơn sơ của mình.

Từ Hiền không vội đến gặp Ngô lão tiên sinh, chẳng phải vừa hay mua được một con heo ở chỗ lò sát sinh ấy sao, hắn định làm một phần heo quay tới mời Ngô Tam Âm, mưu đồ mượn thức ăn ngon mà tránh khỏi việc bị hành hạ trên chiến trường hắc bạch.

Lý tưởng thì tốt đẹp nhưng hiện thực lại tàn khốc, sau khi hắn đến bái phỏng, Ngô Tam Âm đúng là rất vui vẻ nhận thịt của hắn, chỉ là lão vừa híp mắt nhai miếng thịt giòn rụm, tay lại vẫn không quên hạ cờ, đánh cho Từ Hiền tối tăm mặt mũi ba ván liền.

Sơn thủy thanh cao xuân bất tận,

Thần tiên lạc thú cảnh trường sinh.

Lúc tàn cuộc ván thứ ba thì Lý Tự Thành không biết hay tin ở đâu mà tìm tới chỗ này, hỗ trợ Ngô lão tiên sinh treo hai câu đối trước cửa rồi đẩy hắn trở về.

Mặc dù thua ba trận không gỡ, nhưng Từ Hiền cũng được như nguyện, lão mê cờ đã giúp hắn giải đáp nghi vấn về cách tính số năm công lực

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau