HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Sông dài cuồn cuộn chảy về Đông

Một sát na, một vĩnh hằng, một thế giới, một cành hoa.

Một giấc chiêm bao một đời người, tỉnh lại mới biết ta là ta.

Từ Hiền chợt mở mắt ra, hắn không còn là Ngụy quốc vương thượng, chỉ là Từ tiên sinh của Bạch Long Trấn.

Thiên Thư Kỳ Cảnh lần này mặc dù không thể hóa thân thành Bào Đinh, nhưng Từ Hiền lại cảm giác được thứ võ học mà mình vừa lĩnh ngộ lại không thua kém gì【Trục Nhật Thần Bộ】, thậm chí còn có phần hơn.

‘Nhưng cớ sao Văn Huệ Quân nghe lời Bào Đinh mà hiểu được cái đạo dưỡng sinh, nhưng thứ ta lĩnh ngộ chỉ là đao pháp?’

Từ Hiền thầm đoán già đoán non, vẫn không quên dùng ý niệm đề danh cho quyển bí tịch mới của mình.

__________________________________________________________________

Vật phẩm:【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】

Loại hình: Võ học

Phẩm chất: Hi hữu

Dĩ thần ngộ, bất dĩ mục thị.

Võ học nhập đạo, loại hình đao kỹ, được sáng tạo bởi võ tu Hậu Thiên ngũ trọng Từ Tiên Hiệp khi tham ngộ hình ảnh Bào Đinh giải ngưu.

【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】không có đao chiêu, chỉ có đao kỹ, thần hiệu của nó có thể phụ trợ cho tất cả mọi loại đao pháp trên đời, uy năng tinh diệu ở chỗ có thể lấy yếu thắng mạnh, dùng tổn thất thấp nhất để đổi lấy hiệu quả cao nhất.

Kẻ học đao này, ngạo thị thiên hạ.

Trên thế gian này, hết thảy địch nhân đều là những con bò đang đợi làm thịt, khác nhau ở chỗ dễ mổ hay khó mổ mà thôi.

Đệ nhất đoạn – Ngoại Nhược (Cần cảnh giới Dung Hội Quán Thông):

Bỏ đi sự phụ thuộc vào thị giác mà mượn cái thần để lĩnh hội, cảm nhận điểm yếu của địch thủ. Ngoại Nhược có thể bộc lộ các điểm yếu bên ngoài cơ thể kẻ địch, một khi đánh trúng có thể hoàn lại chín thành chín nội lực và thể lực tiêu hao.

Đệ nhị đoạn – Nội Nhược:???

Đệ tam đoạn – Tạo Nhược:???

Võ Căn: Tiến độ thông thạo của tất cả võ học thuộc về đao đạo được tăng thêm 3 thành, tăng thêm 2 thành uy lực của đao pháp.

*Chú: 【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】Hi Hữu chỉ có đệ nhất đoạn, muốn hoàn thiện cần tiếp tục tham ngộ, tiềm năng đạt đến Sử Thi.

__________________________________________________________________

Từ Hiền chọn học【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】, ngay sau đó trong đầu hắn ngoại trừ một ít đao thuật trụ cột ra thì toàn là các loại cảm ngộ huyền ảo, tinh thâm khó hiểu, một chiêu nửa thức đao pháp cũng không có.

Một con dao bầu chợt xuất hiện nơi tay trái, thân Từ Hiền thẳng như cây tùng, hai mắt dần nhắm lại, lòng không tạp niệm, hơi thở sâu lắng.

Trên người hắn bỗng toát ra một loại khí tức huyền diệu khó tả, khí thế đột nhiên trở nên sắc bén vô song.

Chỉ một con dao bầu nơi tay, thiên địa này lại không có gì không thể chém đứt.

Choang!

Trong đầu Từ Hiền chợt vang lên âm thanh như có gì đó vỡ nát, nơi thức hải tối đen như mực bất thình lình xuất hiện một vệt ngắn màu đỏ, mỏng như sợi chỉ, tưởng lầm là tơ hồng.Lúc này, ý chí của hắn bỗng hóa thành một lưỡi dao sắc, lấy tốc độ nhanh như chớp giật mà bổ dọc theo sợi tơ hồng kia.

Cùng lúc đó, đao trong tay Từ Hiền chợt vung lên.

Vụt một tiếng, gian nhà tranh chợt chìm vào bóng tối, bởi lẽ sợi bấc của ngọn nến đang cháy đã bị hắn một đao chém đứt, hoàn toàn chẳng hề chạm vào phần sáp bên dưới.

Chỉ một đao,【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】đã đạt tới cảnh giới Đăng Đường Nhập Thất, tốc độ này còn nhanh còn hơn cả lúc hắn mới học【Trục Nhật Thần Bộ】.

‘Ngũ quan đình chỉ mà thần thì chuyển di, nương theo thiên lý. Khớp xương có kẽ hở mà dao thì lại mỏng, lấy cái bề mỏng của dao mà đưa vào thì rộng rãi có thừa… nguyên lai là vậy, xem ra ta thực sự có thiên phú dùng đao.’

Từ Hiền thầm nghĩ, này cũng là sự thật chứ không phải do hắn tự phụ, vừa mới học được【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】thôi mà hắn đã có chỗ thấu hiểu, tiến cảnh tăng lên tựa như ăn cơm uống nước, e rằng có thể đi trễ mà tới sớm, đạt đến Dung Hội Quán Thông trước cả khinh công Trục Nhật.

Nhớ giai đoạn đầu học【Đạn Chỉ Thần Thông】hắn còn có cảm giác gợn gợn trong lòng, thấy có vẻ hơi thiếu tự nhiên.

Dù là sau đó học【Trục Nhật Thần Bộ】do chính bản thân sáng tạo ra cũng không cho hắn xúc cảm gì quá lớn. Cảm giác như kiểu “à, cái này cũng được”, chỉ đến thế mà thôi.

Nhưng khi dùng đao thì thực sự khác biệt, hắn cảm thấy như đao chính là một phần cơ thể, lúc vung đao chẳng khác gì đang vung vẩy cánh tay của mình, hoàn toàn thông thuận tự nhiên, trong lòng có một loại khoan khoái khó diễn tả thành lời.

‘Đáng tiếc, trước đây ta còn nghĩ đến việc trường kiếm bên hông, du tẩu chân trời. Nhưng thôi, nhưng thôi! Tạo hóa cho gì thì vui với đó, huống chi người khác học đao không học kiếm, học kiếm không học đao, chỉ vì sợ phân tâm dẫn đến hai thứ đều không tinh, nhưng ta có hệ thống nơi tay, lại ngại gì chuyện đó?’

Cất dao bầu đi, tâm tình hừng hực của hắn trong thoáng chốc đã bình phục lại như cũ, trong đầu thì tính toán con đường luyện đao sau này.

‘Giải Ngưu Tam Đoạn Thức… Nếu đã là mổ bò (giải ngưu) thì ắt không thể tu tập theo cách thông thường, xem ra ta phải tìm việc làm thêm.’

Giờ đã là giữa tháng chạp cuối năm, gần tới Nguyên Đán, nhu cầu tiêu thụ thịt gia súc của bách tính đều tăng cao, hắn cho rằng muốn tìm một công việc đồ tể ở lò sát sinh hẳn không phải quá khó.

Từ Hiền chuẩn bị sẵn tâm lý để đi mổ heo mổ bò, nhưng lúc này vẫn còn một thứ quan trọng hơn cả.

Đệ nhị điểm kim quang.

Xoắn nhẹ tóc mai một vòng, Từ Hiền trỏ tay vào thiên thư, không nhanh không vội.Trước lúc hào quang bộc phát, hắn còn nghĩ thầm: ‘Chỉ mong lại là một bản võ học nhập đạo, tốt nhất là chỉ pháp.’

Chờ cho ánh sáng qua đi, Từ Hiền chợt phát hiện trạng thái của mình bây giờ khá đặc biệt.

Hắn chẳng những không hóa thân thành ai, mà ở thế giới này cũng hoàn toàn không có thân xác, tựa như một linh hồn thể nhưng cũng chẳng nhìn thấy được linh hồn của mình, nhưng lại có được thị giác thượng đế, nhìn xuống chúng sinh.

Chợt tinh thần như nhận được báo động, phúc chí tâm linh, hắn liền chuyển tầm mắt của mình về một nơi nào đó…

Sông dài cuồn cuộn chảy về Đông,

Bọt sóng vùi lấp kẻ anh hùng.

Đúng sai, được mất thành mây khói,

Trơ lại non xanh với ráng hồng.

Ánh mắt của Từ Hiền bây giờ rơi vào trong một tòa đại điện gọi là Ôn Đức, ngoài trời lúc này đột nhiên nổi lên cuồng phong điện xẹt, chỉ thấy từ trên cao có một con thanh xà to lớn rơi xuống, lăn lộn trên ghế rồng khiến hoàng đế khiếp sợ ngã ngửa, nội thị vội vàng chạy vào cứu giá, đám quan lại thì cả kinh trốn chạy.

Trong giây lát, con rắn biến mất. Lúc này bỗng có mưa to sấm lớn, lại thêm mưa đá đổ xuống đến nửa đêm mới dứt, làm hư hại vô số nhà cửa.

Từ Hiền chợt cảm thấy tình tiết này có gì đó quen thuộc, nhưng hắn còn chưa kịp ngẫm lại thì tinh thần đã bị kéo đến một nơi khác, xuyên qua thời gian mà bắt gặp cảnh tượng động đất, sóng trào, cư dân vùng duyên hải gặp đại nạn này đều bị sóng lớn cuốn vào trong biển.

Sau đó liên tục các dị tượng kéo đến, gà mái hóa trống, có luồng hắc khí hơn mười trượng bay vào Ôn Đức Điện, cầu vòng hiện nơi cung cấm, núi lở không ngừng, đủ loại điềm gở.

Rồi Từ Hiền thấy có vị nghị lang gọi Thái Ung dâng tấu, giúp hoàng đế lý giải do đâu mà có những điềm ấy, lại bắt gặp mười tên hoạn quan quyền thế ngập trời xuất hiện với danh hào “Thập thường thị”, trong đó có kẻ tên Trương Nhượng còn được hoàng đế tôn xưng là “Á phụ”.

Đến đây nếu không nhận ra mình đang ở thế giới nào thì Từ Hiền cũng quá ngu xuẩn.

‘Tam Quốc Chí… không đúng, nhiều dị tượng như vậy, hẳn là Tam Quốc Diễn Nghĩa.’

Tầm mắt hắn lướt qua toàn cảnh thiên hạ, bắt gặp triều chính suy bại, dân tâm hỗn loạn, đạo tặc nổi dậy, đông đảo như ong.

‘Lẽ nào thiên thư định để ta quan sát hết thời kỳ tam quốc? Như vậy cũng được, coi như ta thử trải nghiệm cảm giác xem phim truyền hình của tiền kiếp, chỉ là không biết có thể lĩnh ngộ được võ học gì đây…’

Từ Hiền vừa nghĩ vừa nhìn Trương Giác vào núi hái thuốc, bất ngờ gặp một vị lão nhân bạch phát đồng nhan, được truyền cho ba quyển thiên thư gọi Thái Bình Yếu Thuật.

Kế tiếp chính là Đại Hiền Lương Sư danh truyền thiên hạ, tám chữ “thương thiên dĩ tử, hoàng thiên đương lập” cũng vang dội khắp nơi.

Sau đó lại đến cảnh tượng bách tính khắp nơi sống không nổi nữa, đeo lên khăn vàng, trở thành giặc khăn vàng trong mắt triều đình.

‘Ta bây giờ chẳng phải cũng là một tên giặc khăn vàng hay sao?’

Từ Hiền tự giễu mà cười, những tình tiết quen thuộc cũng dần dần hiện ra trước mắt hắn.

Kết nghĩa vườn đào, khăn vàng thất bại, Đổng Trác hoành hành, chư hầu xuất hiện, Lữ Bố hí Điêu Thuyền, đại chiến Hổ Lao, cuộc chiến Quan Độ, Giang Đông trỗi dậy, tam cố mao lư, Long Trung đối sách, Xích Bích phá Tào, Chu Du mất sớm, tam phân thiên hạ, tam anh tới số, Ngọa Long tận tụy, không thành kế đuổi Tư Mã, bệnh chết gò Ngũ Trượng, Quan Công hiển thánh, A Đấu vô năng, Đặng Ngải đi đường hiểm, Tư Mã đoạt chính, thiên hạ thống nhất.

Liên tiếp là những khung cảnh hùng vĩ, ầm ầm sóng dậy trình diễn dưới đôi thần mục của Từ Hiền.

Ban đầu, mỗi một tình tiết hắn còn ngâm cứu nghĩ suy, sau lại dần dần ít đi, cho đến cuối cùng đã hoàn toàn chết lặng, không còn cảm xúc gì.

Chương 67: Từ tiên sinh và thợ rèn

Thuần Minh năm thứ ba, mười lăm tháng chạp, hôm nay là ngày rằm cuối cùng trong năm, chờ đến lần sau đã là Nguyên Tiêu.

Giữa giờ Mão, sau khi hoàn thành việc luyện công mỗi sáng thì Từ Hiền đã lên đường tiến về Bạch Long Trấn.

Đến trưa hắn mới phải lên lớp, vào trấn sớm như vậy chủ yếu là vì một việc khác.

Một môn【Giải Ngưu Tam Đoạn Thức】lại khiến hắn muốn tìm hai phần việc làm thêm, một là đến lò sát sinh như đã nói trước, hai là rèn cho mình một thanh đao tiện tay.

Mặc dù dùng dao chặt thịt heo rất có phong thái của cao thủ ẩn thế, nhưng Từ Hiền tự biết mình, trình độ võ công của hắn xa xa chưa đạt tới mức độ ấy.

‘Tay không đấu dao phay, không kiếm thắng có kiếm đến cùng cũng chỉ là một loại cảnh giới, trong thực chiến nếu gặp đối thủ ngang tầm mà lại thua thiệt về binh khí, ắt khó chiếm phần hơn.’

Cái Nhiếp có thể dùng mộc kiếm đả bại Tinh Hồn, một là do người sau kinh nghiệm đối chiến thiếu thốn, hai là vì tâm cảnh giữa đôi bên có sự chênh lệch.

Nếu đổi lại bậc cao thủ già đời như Vệ Trang, không có Uyên Hồng trong tay, sợ là kiếm thánh Đại Tần không qua được trăm chiêu trước yêu kiếm Sa Xỉ.

Thần tiên đánh nhau còn cậy nhờ pháp bảo, huống chi người trần mắt thịt như nhân sĩ giang hồ?

Chẳng làm thì thôi, đã làm thì phải làm tốt nhất. Từ Hiền muốn tạo một thanh đao cho mình, tất nhiên không thể qua loa xong việc.

Bởi đao chính là tính mạng của đao khách, hắn không nhận mình là đao khách, nhưng một món vũ khí với hắn mà nói cũng có thể xem là nửa cái mạng.

Cho nên hắn đặt mục tiêu là phải tìm đủ mười tấm【Bách Luyện Tinh Thiết】để hợp thành【Thiên Luyện Tinh Thiết】, lại dùng nó chế tạo thanh đao của mình.

Hơn nữa Từ Hiền không thể bỏ bê nghề【Thợ Rèn】như trước đây nữa.

Trong trận chiến ngày hôm qua, hắn đã thấu hiểu sâu sắc sự trọng yếu của trang bị trong chiến đấu.

Nếu như bộ áo giáp nửa mùa của hắn mà được tạo ra lúc【Thợ Rèn】cấp bốn cấp năm, lại thêm【Thiên Luyện Tinh Thiết】làm nguyên liệu, sợ là cảnh giới【Thất Diệp Phi Hoa】của lão yêu bà có cao thêm một bậc cũng đừng hòng khiến hắn đổ máu.

Trong lúc suy nghĩ xem thanh đao đầu tiên của mình nên có tạo hình như thế nào, xe lăn của Từ Hiền đã dừng lại trước tiệm rèn nhà Lý Tự Thành.

Do suy tư quá nhập thần, trên đường hắn không nhận ra rằng rất nhiều dân trấn lén nhìn mình với ánh mắt rất là kỳ lạ, vẻ mặt e dè, thì thầm với nhau chuyện gì đó.

Thấy Từ Hiền đột nhiên dừng lại, những dân trấn gần đó đột ngột ngậm miệng không nói nữa, tiếp tục làm chuyện của mình, nhưng rất nhiều cặp mắt vẫn như có như không trộm liếc.

Từ Hiền nhạy cảm bậc nào, cảm nhận được ánh mắt của bọn họ bèn quay sang nhìn lại, khẽ gật đầu như chào hỏi.

Đám dân trấn cũng cuống quýt cúi đầu đáp lễ, chỉ là thái độ có phần gượng gạo, sợ sệt, có người bị hắn nhìn liền hốt hoảng quay đầu đi, không dám liếc mắt đến nữa.

‘Kì lạ.’ Từ Hiền nhíu mày một cái rồi liền giãn ra, hắn cảm thấy có gì đó không đúng lắm nhưng cũng chẳng bận tâm nhiều, chỉ tưởng là do cái danh vọng Tiểu Hữu Danh Khí đang tác quái.

Trong lúc hắn đang nghĩ xem có nên gõ cửa tiệm rèn hay không thì chợt bắt gặp cha của Lý Tự Thành – Lý Đại Ngưu – gánh nước trở về.

Lý đại thúc cũng kinh ngạc khi thấy Từ Hiền xuất hiện ở đây giờ này, gặp hắn mỉm cười chào mình, thợ rèn họ Lý cũng vội vàng đáp lễ, chỉ là nụ cười trên mặt mang có hơi gượng gạo, dường như mang khúc mắc gì khó nói.

Từ Hiền thấy vậy, lại nghĩ đến phản ứng kỳ lạ ban nãy của dân trấn, trong lòng như đã đoán được một hai, bèn nói với Lý Đại Ngưu:

“Lý đại thúc, Từ Hiền hôm nay đến có việc muốn nhờ, hay là chúng ta vào nhà trước rồi nói.”
Lý Đại Ngưu bần thần giây lát, sau đó mới như hồn về tới xác, vội vàng gật đầu: “À… Ờ, ờ!”

Thế là buông đòn gánh xuống mở cửa mời Từ Hiền vào.

Đợi đến khi thân ảnh của hắn và thợ rèn họ Lý biến mất, dân trấn xung quanh liền chụm đầu bàn tán xôn xao, tỏ vẻ quan ngại sâu sắc về một điều gì đó.

Bên trong tiệm rèn, lò lửa vẫn còn đang nguội, Lý Đại Ngưu mời Từ Hiền một chén nước rồi bắt đầu kéo bễ thổi lò, giống như quên mất nên hỏi hắn có chuyện gì muốn nhờ mình.

Tuy sắc mặt của Lý Đại Ngưu âm tình bất định, có phần mất tập trung nhưng động tác thổi bễ vẫn cực kì nhịp nhàng, dù sao đã làm quanh năm suốt tháng, khó mà phạm sai lầm gì cho được.

Từ Hiền cũng giống như quên mục đích của mình, uống một hớp nước thấm giọng, lời nói nhẹ nhàng: “Lý đại thúc, Tự Thành vẫn chưa dậy sao?”

Nghe hắn nói vậy, nét mặt của thợ rèn họ Lý bỗng hơi nặng nề, giọng trầm trầm có phần buồn bực: “Tiểu Ngưu nó còn đang ngủ. Không đúng, hẳn là đang… luyện công.”

Nói đến hai chữ ‘luyện công’, chân mày của Lý Đại Ngưu nhíu lại chặt đến mức đủ kẹp chết một con ruồi.

Từ Hiền thấy thái độ này của y nhưng lại không hề bất ngờ, vẻ mặt bình thản như đã đoán được từ trước.

‘Quả nhiên là vậy. Tự Thành ban đêm cần minh tưởng Long Tượng Công, Lý đại thúc sống chung một nhà với hắn không sớm thì muộn cũng sẽ phát hiện, huống chi hôm qua còn trực tiếp đấu võ giữa bàng quan thiên hạ.’

Vừa nghĩ như vậy, hắn chợt cười nhạt một tiếng, từ tốn nói rằng: “Lý đại thúc, khúc mắc của ngươi, có thể nói ra cho ta nghe thử coi sao.”

Phừng!

Lửa trong lò bắt đầu rực cháy, động tác kéo đẩy vẫn chưa dừng lại, Lý Đại Ngưu quay sang nhìn Từ Hiền với ánh mắt rất phức tạp, trầm giọng hỏi: “Võ nghệ của Tiểu Ngưu, là do Từ tiên sinh dạy?”

Từ Hiền không hề vòng vo, gật đầu đáp gọn: “Phải.”

“Là từ lúc nào?”“Bốn ngày trước.”

Nghe vậy vẻ mặt của thợ rèn họ Lý liền cứng lại, hôm qua có người nói cho Lý Đại Ngưu, con trai y đánh cho cao thủ giang hồ lòi cả xương ra, tưởng rằng gã tập võ đã lâu, nào ngờ chỉ mới có mấy ngày ngắn ngủi như thế.

“Bốn ngày a… Từ tiên sinh đúng là rất giỏi dạy người.” Lý đại thúc nói câu khen ngợi, vẻ mặt khổ sở.

Từ Hiền lại khẽ lắc đầu, khiêm tốn đáp lại: “Chủ yếu là Tự Thành có tư chất hơn người.”

“Tư chất sao…”

Lý Đại Ngưu buồn bã gật đầu, y cũng biết con trai mình không đơn giản là có đại lực hơn người, mà phải gọi là thần lực trời sinh, từ nhỏ đã có năng lực vác đá đẩy tường, chẳng cần rèn luyện gì mà khỏe hơn cả trâu, rất có khả năng là kẻ sở hữu cân cốt thanh kỳ trong mắt cao thủ võ lâm, được xưng kỳ tài võ đạo.

Nhưng thợ rèn họ Lý không trông mong gì cao xa, so với kỳ tài võ đạo, cao thủ giang hồ gì đó, y chỉ cầu con trai mình có thể sống một đời bình an, rời xa mấy chuyện chém chém giết giết.

Kỳ thật lúc Lý Tự Thành lên tám đã từng có võ đạo cao nhân tới gặp, bảo là muốn thu gã làm đồ đệ, nhưng Lý Đại Ngưu sống chết không chịu, cuối cùng may nhờ có Ngô lão tiên sinh ra mặt nên cao nhân kia cũng đành buông tay.

Kể từ sau đó chẳng còn thấy ai xuất hiện đòi thu Lý Tự Thành làm đệ tử, Lý Đại Ngưu vốn tưởng rằng con mình sẽ không phải dính dáng với giang hồ hiểm ác kia, không ngờ hôm qua vừa ra ngoài một chuyến, lúc trở về đã hay tin dữ.

Lý Tự Thành không những học được võ công, thế mà còn quyết đấu ác nhân giang hồ, đánh nhau sống chết với người ta.

Khi Lý Đại Ngưu về trấn thì trời đã sẩm tối, vốn đang vui vẻ vì xong một mối làm ăn lớn thì nghe hàng xóm báo tin, sau đó liền bàng hoàng chết lặng.

Y vốn nổi trận lôi đình, hùng hùng hổ hổ xông vào nhà định hỏi tội Lý Tự Thành, nhưng thấy gã đang tĩnh tâm tọa thiền liền ngậm miệng không nói.

Lý Đại Ngưu không hiểu võ đạo, nhưng y cũng từng nghe qua cái gì đang luyện công không thể bị quấy rầy, nếu không sẽ dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, nhẹ thì trọng thương, nặng thì mất mạng, nên sao dám làm kinh động con mình.

Lý Tự Thành Tọa Vong một đêm, Lý Đại Ngưu mất ngủ một đêm.

Y trằn trọc cho tới hừng đông, cũng tự mình nghĩ thông, chuyện bây giờ đã như nước đổ khó hốt, đến cả nơi biên thùy hẻo lánh như vậy mà Lý Tự Thành cũng có thể dính vô ân oán giang hồ, sợ là kẻ trời sinh thần lực như gã chú định phải bước chân vào chốn thị phi ấy.

Có một câu nói không chỉ ứng dụng với đám con nợ, mà còn với những người sinh ra để đi con đường võ đạo:

Ngươi không tìm đến giang hồ, giang hồ cũng sẽ tìm đến ngươi.

Câu này từ nhỏ Lý đại thúc đã nghe Triệu lão bá nói lúc đang kể chuyện giang hồ hiệp khách, khi đó họ Triệu tuy còn trẻ trung lắm nhưng cũng đã là người thuyết thư.

Lúc đó đứa nhỏ Lý Đại Ngưu không hiểu, bây giờ kẻ làm cha Lý Đại Ngưu đã hiểu.

Dù đã tự mình thông suốt, nhưng trong ngực Lý Đại Ngưu vẫn như mắc một hòn đá tảng, hơn nữa có một điều y còn phải hỏi Từ Hiền:

“Từ tiên sinh, ta nghe có người nói là ngươi vì chạy trốn kẻ thù nên mới đến Bạch Long Trấn mai danh ẩn tích. Nhưng ngày hôm qua kẻ thù của ngươi đã tìm tới, vì vậy còn kết thù với Tiểu Ngưu, sự thật có phải thế không?”

Y gằn giọng mà hỏi, hơi thở ồm ồm như con trâu rừng, một tay cầm thanh sắt bỏ vào lò nung, một tay siết chặt búa.

Không cần hoài nghi việc thợ rèn họ Lý có dám liều mạng với Từ Hiền hay không nếu nghe hắn nói phải.

Chương 68: Tiên sinh và cha con thợ rèn

‘Quả nhiên là miệng lưỡi thế gian.’

Nghe câu hỏi của Lý Đại Ngưu, Từ Hiền chỉ có thể thầm than một tiếng, sau đó nở nụ cười bất đắc dĩ:

“Lý đại thúc, nếu đó là những kẻ mà ta cần phải trốn tránh, vậy giờ này Từ Hiền còn xuất hiện ở đây được sao? Theo lời của Tự Thành, đáng lẽ ta phải bị đánh chết từ lâu mới phải.”

Nghe Từ Hiền lấy lời của con trai mình ra tự giễu, thợ rèn họ Lý cũng có phần xấu hổ. Y tin đó đúng là câu có thể thốt ra từ mồm thằng con quý tử nhà mình, cái tật vô tình ác miệng này của gã chính là di truyền từ y chứ còn ai vào đây.

Lý Đại Ngưu bèn cười xấu hổ, giọng có phần áy náy: “Ầy, Từ tiên sinh thứ lỗi cho ta, Lý Đại Ngưu này đầu óc đơn giản, không có văn hóa, chẳng biết phân rõ trắng đen nên mới hiểu lầm ngươi.”

Từ Hiền xua tay lắc đầu: “Tình thương của cha tựa như nước, Lý đại thúc chỉ là quan tâm quá độ, nào có lỗi gì.”

Thợ rèn họ Lý nghe vậy chỉ ngậm ngùi thở dài: “Hàaa, nếu ta thực sự quan tâm đủ nhiều, vậy thì đã không để Tiểu Ngưu dính dáng đến võ công, dính dáng đến chuyện giang hồ rồi.”

Từ Hiền ồ một tiếng, nhướng mày hỏi lại: “Lý đại thúc, lời này của ngươi, nên hiểu thế nào?”

Lý Đại Ngưu cảm giác như thanh sắt đang nung đã đủ nóng, bèn lấy khỏi lò và cho lên đe, giữ chặt bằng kìm sắt, bắt đầu vung búa đập xuống.

Tiếng búa chan chát cũng không cách nào át được giọng nói rền vang hữu lực của y:

“Nhà người khác vọng tử thành long, Lý Đại Ngưu ta lại chỉ mong Tiểu Ngưu có thể lớn lên không bệnh không tật, bình an sống qua một đời là đủ. Ta không hiểu giang hồ, nhưng cũng biết giang hồ hiểm ác, Tiểu Ngưu từ nhỏ đã lực lớn hơn người, nhưng có lẽ cũng vì thế mà ông trời lấy đi trí khôn của nó…”

Nói đến đây, giọng y chợt trở nên run rẩy, bắt đầu bị tiếng búa lấn át, nhưng Từ Hiền dựa vào chín năm công lực vẫn có thể nghe được rõ ràng: “…Tiểu Ngưu nó ngu ngốc như vậy, đặt chân lên giang hồ liệu có… liệu có sống được quá… mười ngày, nửa tháng?”

Gặp tiếng búa như vậy, hắn cũng phải dựa vào nội công mới có thể nói chuyện với Lý Đại Ngưu:

“Lý đại thúc, Tự Thành năm nay đã mười sáu có hơn, nếu đổi lại một ngàn sáu trăm năm trước đã có thể làm nhất gia chi chủ, hắn cũng nên có quyền quyết định con đường nhân sinh của mình…”

Trước triều Đại Diễn, nam nữ mười ba mười bốn tuổi là có thể thành thân, sinh con đẻ cái, thế nên Từ Hiền nói vậy cũng không sai.

Chỉ là đến khi Đại Diễn lập quốc, có kỳ nhân nghiên cứu dân sinh xã hội, phát hiện nữ giới dưới mười tám tuổi sau khi sinh con thường dễ bệnh mất sớm, con cái đẻ ra thì thể chất yếu nhược, hay bị chết yểu.

Kỳ nhân kia thấy vậy bèn tấu cho Đại Diễn thánh quân được hay, từ đó mới có điều luật nam nữ phải trên mười tám tuổi mới được thành vợ thành chồng như bây giờ.

Từ Hiền có ký ức của tiền kiếp, tất nhiên biết nghiên cứu của vị kỳ nhân kia là chính xác, tạo phúc chúng sinh, lợi nước lợi dân, có thể xưng là đại hiệp.

Nhưng giờ không phải lúc nói chuyện sinh đẻ, cho nên hắn tạm kết thúc những lời đang dang dở của mình bằng một câu hỏi:

“…Hơn nữa ngươi có biết, Tự Thành tại sao muốn học võ công, còn ta vì sao lại chấp nhận truyền thụ cho hắn?”

Thanh sắt trong tay của Lý Đại Ngưu đã dần thành hình, rất dễ để nhận ra đó là một lưỡi dao chặt thịt với bề rộng gần hai tấc, dài chừng một thước không tính chuôi.

Mồ hồi tuôn ra như suối, mất ngủ một đêm nhưng trông thợ rèn họ Lý không có vẻ gì là mệt mỏi, cây búa lớn nặng hơn mười cân, thế mà trong tay y lại vung lên hạ xuống nhẹ như bông.

Cảm thấy con dao đã tạm được, y tôi nó vào trong thùng nước lạnh mà mình vừa gánh về ban nãy, khói trắng bay lên, kèm theo đó là giọng nói khàn khàn của Lý Đại Ngưu: “Vì sao?”

“Bởi vì hắn, Lý Tự Thành, không có tài năng kinh luân thiên hạ, không có bản lĩnh độ thế tế dân, ước nguyện của hắn rất đơn giản, đó là muốn bảo vệ những người xung quanh mình.”

Từ Hiền ngưng mắt nhìn thợ rèn họ Lý, khi nói câu này hắn nhấn mạnh từng chữ một, đánh thẳng vào tâm can của y.Thấy Lý Đại Ngưu có hơi bần thần, hắn lại hỏi sang một chuyện khác: “Lý đại thúc hẳn đã xem bố cáo của quan phủ về bọn hung đồ hãm hại nhi đồng?”

Thợ rèn họ Lý không hiểu sao Từ Hiền đột ngột lại nhắc chuyện này, nhưng vẫn gật đầu tỏ vẻ đã xem qua.

“Vậy ngươi có biết, bốn ngày trước đã có hung đồ đến tận học đường để rình bắt bọn nhỏ, cuối cùng tuy không thành công nhưng cũng sát hại cả một gia đình gần đó?”

Lý Đại Ngưu nghe xong liền kinh ngạc thảng thốt: “Cái gì? Cả nhà Tiểu Cường là do những kẻ đó hại chết? Không phải chúng chỉ nhắm đến trẻ nhỏ hay sao?”

Ánh mắt Từ Hiền có ba phần bi, ba phần hận, ba phần thương cảm, một phần lạnh nhạt, giọng nhẹ nhàng không mấy cảm xúc:

“Bởi vì mỗi một đại tội, đều cần một số tiểu tội làm phụ trợ. Tên trộm muốn lẻn vào nhà, cần đánh bã con chó gác cổng, kẻ cướp muốn đoạt vòng vàng, trước tiên cần chặt tay khổ chủ.”

Hất nhẹ tóc mai, hắn lại nói tiếp: “Ngày hôm đó, là chính tay ta tiễn bọn hung đồ ấy xuống địa ngục, Tự Thành lúc ấy cũng trùng hợp tới học đường, biết được chuyện ấy, cho nên mới có ý nghĩ muốn khổ luyện võ công, trừ gian diệt bạo,”

Lý Đại Ngưu nghe đến đó cũng hiểu tại sao con mình lại muốn luyện võ. Ác nhân đã đến tận lớp để phục kích đồng học của gã, lại biết tiên sinh có bản lĩnh trừng trị bọn chúng, nhiệt huyết trong lòng sao có thể kìm được, tất nhiên muốn học một phen bản lĩnh để diệt trừ ác tặc.

Cảm thấy khúc mắc trong lòng y đang dần tan đi, Từ Hiền nhân lúc còn nóng tiếp tục cất giọng:

“Lý đại thúc, ta biết đáng thương thay tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ, chỉ mong con mình bình bình an an, kiện kiện khang khang đi hết cuộc đời là đủ, nhưng Tự Thành cũng có sự lựa chọn của hắn, có lý tưởng nhân sinh của riêng hắn, ngươi không thể quyết định thay mãi được.”

“Tình thương của cha như dù, vì con che mưa che gió.”

“Tình thương của cha như mưa, giúp con tẩy rửa tâm linh.”

“Tình thương của cha như đường, cùng con đi hết cuộc đời.”

“Lúc sợ hãi, tình thương của cha là chỗ dựa vững chắc.”
“Lúc đêm đen, tình thương của cha là ngọn đèn chiếu sáng.”

“Lúc kiệt sức, tình thương của cha là một ngụm sinh mệnh thần thủy.”

“Lúc nỗ lực, tình thương của cha là cột trụ tinh thần.”

“Lúc thành công, tình thương của cha lại là lời cổ vũ và tiếng chuông cảnh báo.”

Hắn niệm một đoạn dài, sau cùng dùng ánh mắt chân thành nhìn Lý Đại Ngưu, giọng trầm ấm nói rằng:

“Tình thương của cha là vĩ đại, như núi cao sừng sững che chở cho con cái. Lý đại thúc, núi thì nặng nề vô cùng, người ta chỉ nên để nó dưới chân nâng đỡ con mình, chớ nên đặt nó lên vai làm gánh nặng cho bọn họ, sợ là trời sinh thần lực cũng không gánh vác nổi đâu.”

Lý Đại Ngưu nghe xong, khuôn mặt như dại ra, ánh mắt ẩn chứa muôn vàn cảm xúc, miệng y hơi há ra, như muốn nói gì nhưng lại bị một giọng nói cắt ngang:

“Cha, ta đã dậy… tiên sinh? Sao người lại đến sớm như vậy, là có chuyện muốn tìm đệ tử sao?”

Tiệm rèn nhà họ Lý có ba tầng, tầng hai của Lý Đại Ngưu và tầng ba của Lý Tự Thành, gã vốn đang luyện công si mê thì nghe tiếng búa gõ chan chát ở dưới nhà, liền biết là trời đã sáng nên mới thu công chạy xuống, nào ngờ phát hiện tiên sinh nhà mình cũng ở đây.

Thấy tiên sinh im lặng nhìn mình, lại thêm cha già nét mặt là lạ cũng đang mím môi nhìn mình, Lý Tự Thành chợt sờ lên mặt xem có dính gì hay không.

Thợ rèn họ Lý có thiên ngôn vạn ngữ, nhưng tất cả cuối cùng gói gọn trong một nụ cười, y cười mắng bảo rằng:

“Thằng oắt con ăn nói hỗn hào, Từ tiên sinh muốn làm gì là mi có thể chất vấn hay sao? Lại nói mi đã bái sư học võ, sao không gọi sư phụ hả?”

Lý Tự Thành mặt đầy ngơ ngác, không hiểu sao vừa sáng ra đã bị cha chửi mắng, chỉ có thể cười khờ gãi đầu.

Có điều nghe Lý Đại Ngưu nói vậy, gã cũng định đổi xưng hô với Từ Hiền, chỉ là chưa kịp mở miệng đã bị người sau giành nói trước:

“Vẫn cứ gọi là tiên sinh đi thôi, thứ nhất là ta cũng nghe quen, thứ hai là Tự Thành ngươi vẫn phải đến học đường nghe giảng bài, không nên xưng hô khác với các đồng học.”

Lý Tự Thành nghe xong chỉ biết gật gù, cha của gã gặp Từ Hiền nói vậy cũng không bắt ép, chuyện này đến thế là qua.

Sau đó Lý Đại Ngưu mới hỏi lúc đầu hắn định nhờ y chuyện gì, khi biết được Từ Hiền muốn tới tiệm rèn hỗ trợ bèn vui vẻ đồng ý, dù sao tay nghề của hắn y cũng đã từng gặp qua, rất không tệ.

Tiền công rất dễ tính, Lý Đại Ngưu không trả một xu nhưng món hàng nào do Từ Hiền rèn ra thì bán được là tiền của hắn.

Được như vậy hắn cũng phải cò kè mặc cả một hồi với Lý Đại Ngưu đấy, người sau ban nãy còn đòi trả lễ bái sư của Lý Tự Thành cho hắn nữa cơ.

Trong lúc hai người thương lượng chuyện này thì Lý Tự Thành cũng đang nướng bánh, nói chuyện xong xuôi thì bánh cũng vừa nóng, thế là cùng ngồi xuống bàn ăn, chủ khách đều vui.

Hai cha con trò chuyện rôm rả, nhưng Lý Đại Ngưu tuyệt nhiên không nhắc một chữ đến việc thằng con mình đánh nhau sống chết với ai ngày hôm qua, có bị thương chỗ nào hay không, có nguy hiểm hay không.

Từ Hiền ở một bên nhìn, giống như hiểu ý nghĩ của thợ rèn họ Lý, miệng nhoẻn cười nhưng mắt thì buồn man mác.

‘Một năm hay hai năm, bao lâu rồi Tiểu Hiền chưa được nghe lời trách móc của người, phụ thân…’

Chương 69: Ao nhỏ sao chứa được chân long

Mười ba năm về trước, khi Nguyên Đán vừa đến.

Hậu viện Từ phủ, gió thổi qua mang đi cánh hoa đào, trong lương đình có đôi phụ tử đang trò chuyện.

“Tiểu Hiền, Từ gia ta tuy nhất mạch đơn truyền lại tồn tại đã ngàn năm, hơn nữa thường có nhân tài xuất hiện, dù là tiền triều hay đương triều đều có người xuất sĩ, nhưng vì sao lại ngày càng xuống dốc, ngươi liệu có biết?”

Từ Vi Đạo khi ấy tuổi chính trực tráng niên, y nghiêm mặt hỏi con trai mình, giọng trầm ấm có lực.

Tiểu Hiền là nhũ danh, cũng là tên người mẹ quá cố của Từ Tiên Hiệp. Từ Vi Đạo gọi vậy để tưởng nhớ đến vị thê tử kết tóc từ thuở hàn vi.

Lúc này Từ Tiên Hiệp sáu tuổi, trắng trẻo mập mạp, mi thanh mục tú, ánh mắt có sự hồn nhiên của trẻ thơ nhưng cũng đã mang đôi nét trầm ổn vượt xa tuổi tác.

“Từ thị ngàn năm, đời đời thanh liêm, trung dân ái quốc, không kết bè kéo phái, không khi phụ bá tánh, lúc thái bình chuyên tâm với thư sơn học hải, khi loạn thế lại dẫn đầu cưỡi ngựa vác thương, lập đại công mà không kiêu ngạo, phạm lỗi lầm mà chẳng thoái thác, mặc thế nhân mưu ma chước quỷ, riêng phần mình tự giữ tấc phân.”

Mấy lời đọc được trong gia huấn nhà họ Từ cứ thế lanh lảnh chảy xuôi khỏi miệng Từ Tiên Hiệp.

“Không khiếp cường, không lấn nhược, không luồng cúi, không xu nịnh! Từ gia chúng ta chính là vì giữ vững lòng son, duy trì thanh bạch, chẳng cấu kết gian hoạn, chẳng hùa theo nịnh thần, nên mới bị chúng bài xích, chèn ép không gian phát triển. Tiên hiền nhà ta đã có nhiều lần vì dâng sớ can gián, xin chém loạn thần mà bị cách chức, nản lòng thoái chí cáo lão hồi hương.”

Từ Vi Đạo im lặng nghe con trai mình nói hết, chợt gật đầu rồi lại lắc đầu.

“Tiểu Hiền, giữ lòng thanh bạch, duy trì liêm khiết là đúng. Bị gian thần chèn ép cũng đúng, nhưng đó không phải nguyên do chính đáng.” Y chậm rãi nói ra.

Nghe vậy, Từ Tiên Hiệp mới hiếu kỳ: “Thưa phụ thân, vậy thì do đâu?”

“Đó là bởi vì chúng ta có tài, nhưng không phải thiên túng kỳ tài, có năng, nhưng không phải kinh thế đại năng. Chỉ có thể riêng phần mình tự giữ tấc phân, mà không thể khiến cho thế nhân cũng học theo làm vậy…”

Y chợt ngừng lời, gương mặt nghiêm nghị hơi giãn ra đôi chút, muốn đưa tay xoa nhẹ đầu con trai mình, nhưng vừa duỗi ra đã lập tức thu về, nói cho dứt lời:

“…chợ búa một chút, chính là nắm đấm không đủ lớn.”

“Nhưng thưa phụ thân, muốn để cho trăm họ tuân theo cái chuẩn tắc của mình, dù là nhất quốc chi quân cũng phải dựa vào quân sự, pháp luật mới miễn cưỡng làm được. Muốn chân chính đạt thành việc ấy, sợ rằng chỉ có các bậc thánh nhân thượng cổ mà thôi.”

Từ Tiên Hiệp thế mà nói toạc ra gốc gác quyền lực của nhà đế vương chứ không phải thiên mệnh sở quy, hiền minh, thánh đức gì đó.

Dựa vào lời này thôi là có thể biết được cách thức dạy dỗ hậu bối của Từ gia, cũng phần nào hiểu được vì sao gia tộc này truyền thừa lâu đời, hào kiệt đời nào cũng có nhưng khó mà phát triển.

Thoáng dùng ánh mắt cưng chiều nhìn con trai mình, chỉ lướt qua mà thôi nên Từ Tiên Hiệp không thấy được, Từ Vi Đạo nhẹ giọng hỏi rằng:

“Vậy trước thượng cổ liệu có thánh nhân chăng? Sau thượng cổ không có thánh nhân chăng? Thánh nhân trước khi là thánh nhân, lại là gì?”

Từ Tiên Hiệp chợt lộ ánh mắt ngơ ngác, không biết phải trả lời như thế nào, thiên tài tới đâu thì hắn cũng chỉ mới sáu tuổi.

“Hài nhi ngu muội, không biết trả lời, mong phụ thân giải đáp!”

Đến người trưởng thành còn rất nhiều kẻ chẳng muốn thừa nhận cái dốt của mình, huống chi là trẻ con? Nhưng điều này lại chẳng đúng với Từ Tiên Hiệp.

“Thật ra ta cũng không biết.” Từ Vi Đạo trầm mặc một chút rồi thở dài lắc đầu, xong lại nói tiếp:

“Tiểu Hiền, ngươi thiên phú dị bẩm, thông tuệ từ nhỏ, là mầm mống tốt nhất mà gia tộc ta từng có suốt mấy đời nay, cho nên…”

Y chỉ nói đến đấy rồi ngừng, nhưng nhìn Từ Tiên Hiệp với thần sắc tràn trề mong đợi và tự tin.

Người sau mặc dù tò mò muốn biết sau “cho nên” là gì, nhưng thấy được sự mong mỏi của phụ thân về mình, đứa bé sáu tuổi ấy rất nghiêm túc gật đầu đáp lại: “Vâng, dù là gì đi nữa, hài nhi tất dốc toàn lực, không để phụ thân phải thất vọng!”



Hiện giờ đã lần giữa trưa, Từ Hiền sau một buổi sáng giúp Lý Đại Ngưu rèn đúc các loại đồ gia dụng thì nghỉ tay ăn cơm trưa cùng cha con thợ rèn, sau đó để Lý Tự Thành đẩy mình đến học đường.

‘Phụ thân, Tiểu Hiền có lẽ là tộc nhân Từ gia đầu tiên không đi hoạn lộ… Ta hiện giờ đã đặt chân lên con đường gọi là Hiệp đạo, mặc dù phía trước rất mù mịt, bốn phương tám hướng chẳng thấy đường, nhưng hài nhi nhất định không để người thất vọng.’

Từ Hiền chợt nhớ về cha mình, người mà lúc còn ấu thơ thay vì để hắn chơi đùa thì lại bắt phải dùi mài kinh sử.

Trẻ con nhà khác có ngựa gỗ, có cánh diều, hắn chỉ có tứ thư ngũ kinh.

Lúc bằng tuổi Lý Tự Thành bây giờ, Từ Hiền đến một người bạn đồng lứa cũng không có, bởi vì người ta mở miệng là nói về nơi đâu có cảnh đẹp, chỗ nào có ăn ngon, hắn há mồm thì chỉ có “chi hồ giả dã”.

Sau khi thức tỉnh ký ức tiền kiếp, hắn mới biết tại sao mình lại không thể kết giao bằng hữu, hiểu được nên đối nhân xử thế ra làm sao cho phải đạo.

Hắn cũng thấy được mình của trước đây rất nhàm chán, nhưng lại không hề trách cứ người đã biến hắn trở nên như vậy.

Vì đó là cha của hắn, Từ Vi Đạo.

Trong trí nhớ của Từ Hiền, phụ thân rất hiếm khi nở nụ cười với mình, bộ dạng mà hắn thường thấy chính là vẻ nghiêm khắc của y.

Lúc nhỏ, hắn thậm chí còn tưởng rằng Từ Vi Đạo chán ghét đứa con như mình.

Sau này Từ Hiền mới biết, mẫu thân trong lúc sinh hắn vì mất quá nhiều máu nên không qua khỏi, cuối cùng buông tay nhân gian.

Có lẽ Từ Vi Đạo coi Từ Hiền là nguyên nhân hại chết thê tử, bởi vậy mới khắc nghiệt với hắn như thế.

Muốn nói trong lòng Từ Vi Đạo không có hận là không thể nào, nhưng Từ Hiền chưa bao giờ cho rằng phụ thân muốn hại mình. Dù sao đi nữa, hắn vẫn là di vật quý giá nhất mà mẫu thân để lại cho y.

Một người cha chân chính luôn yêu thương con của mình, chỉ là lòng mang khúc mắc nên cách yêu thương của Từ Vi Đạo có hơi đặc biệt mà thôi.

Trong lúc hoài niệm, Từ Hiền chợt nghe tiếng quát của Lý Tự Thành, giọng nói to như bò rống của gã cắt đứt sự hồi tưởng của hắn: var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

“Các ngươi nói bậy!”

“Bậy… bậy gì chứ, đó… đó rõ ràng là… là sự thật!”

Một giọng nói nghe có vẻ hèn yếu đáp lại, lắp ba lắp bắp như đang run sợ, khiến Từ Hiền cảm thấy khá buồn cười.

Hắn theo hướng âm thanh truyền đến nhìn lại, chợt phát hiện có bốn năm người khá quen mặt, đều là những kẻ hắn từng trông thấy lúc mới đến Bạch Long Trấn.

Một đám lưu manh vô công rỗi nghề, suốt ngày chỉ biết đi phá làng phá xóm.

Lúc này chỉ nghe Lý Tự Thành gân cổ lên quát: “Toàn là giả dối! Hơn nữa đừng nói hôm qua, nếu không phải có tiên sinh thì mấy ngày trước đã…”

Nhưng chưa nói hết thì đã bị Từ Hiền khoát tay chặn họng, hắn biết gã định nói đến chuyện hung đồ tập kích học đường.

Nhưng theo Từ Hiền, chuyện ấy không có gì đáng nói ra cả, ngoại trừ khiến dân tâm hỗn loạn thêm thì chẳng có ích lợi gì.

Hắn cũng từ những lời thì thầm của dân trấn xung quanh mà biết tại sao Lý Tự Thành lại tranh cãi với đám lưu manh này.

Tương tự như những lời nghe được từ miệng Lý Đại Ngưu sáng nay, có người tung tin thất thiệt rằng ba tên ác nhân hôm qua vào trấn làm loạn chính là kẻ thù của Từ Hiền, hơn nữa không chỉ tìm đến Từ Hiền mà còn định hãm hại dân trấn để trả thù hắn, những học sinh của hắn như Triệu Tiểu Hổ, Lý Tự Thành chính là đối tượng đầu tiên bị chúng nhằm vào, bằng chứng rành rành ra đấy còn đâu.

Đám lưu manh này vốn đã có thù với Từ Hiền, khổ nỗi vì e ngại Lý Tự Thành mà không làm gì được hắn, nay nghe được tin như vậy sao nén được sự hưng phấn của mình, bèn thổi lời đồn ra khắp trấn.

Từ Hiền không phải vàng, mà có là vàng cũng chưa chắc được cả thế gian yêu thích, trong trấn đương nhiên cũng có người không ưa gì hắn.

Họ chỉ là thiểu số, nhưng một con sâu làm rầu nồi canh, lời ong tiếng ve dù không ai xác thật cũng khiến người ta bán tín bán nghi.

Người trưởng thành tự có năng lực phân biệt thị phi? Lời này đúng mà cũng không đúng, đến cả xã hội hiện đại, dân trí cao mà còn có không ít người mắc hiệu ứng bầy cừu, huống chi là bách tính thiếu học nơi biên thùy nghèo nàn, thường hay nhẹ dạ cả tin như vậy.

Gặp phải chuyện này, Từ Hiền không buồn cũng không giận, hắn chỉ lắc đầu khe khẽ, trong đầu bất chợt xuất hiện một ý niệm.

‘Quả nhiên tha hương đến cùng vẫn là chốn tạm bợ, không phải bến nghỉ cuối cùng. Chờ giải quyết Sát Thần Môn, ta cũng nên đi thôi.’

Ly tâm vừa hiện liền không thể bôi đi được nữa.

Chỉ là nhìn khắp cửu châu, đâu đâu cũng là xứ lạ, e rằng chẳng có nơi nào đáng để hắn dừng chân.

Nhưng dù không có thì hắn cũng phải rời tiểu trấn, nơi này suy cho cùng quá nhỏ, nhỏ như một ao nước, không chứa nổi con tiềm long như Từ Hiền.

Chân long dù ngủ say, nhưng nó khẽ trở mình cũng khiến tôm cá trong ao phải kinh hoảng, ngày ngày chẳng được yên tâm.

~o0o~

Chương 70: Bận tâm do mình, không do người

Từ Hiền giấu ý niệm rời đi xuống đáy lòng, hắn sẽ chính thức suy nghĩ chuyện này sau khi giải quyết nguy cơ Sát Thần Môn.

Khẽ khàng cười một tiếng, như đã nói trước đó, nếu như ba người kia là loại kẻ thù mà hắn phải mai danh ẩn tích để trốn khỏi, thì khi bị chúng phát hiện Từ Hiền còn có thể sống được sao? Mấy chuyện trả thù hắn bằng cách gia hại người khác lại càng vô căn cứ.

Hắn dùng lại lời giải thích ở tiệm rèn nói cho dân trấn cùng nghe, đồng thời không chớp mắt nhìn lướt qua từng người xuất hiện ở đây, như thể định ghi khắc bọn họ vào ký ức của mình trước khi rời xa tiểu trấn.

Bạch Long Trấn là chốn đất khách quê người, nhưng đây cũng là nơi khởi đầu con đường Hiệp đạo của Từ Hiền, đối với hắn mà nói có ý nghĩa không thấp.

Dân trấn sau khi nghe lời giải thích của hắn thấy cũng hơi hợp lý, những tưởng chuyện này đã dừng ở đây thì lại nghe tên lưu manh dẫn đầu chế thêm chuyện mới:

“Đừng để bị tên phế nhân này lừa, cứ cho là chuyện đó không liên quan đến hắn đi, ở đây chắc cũng có người nhìn thấy thằng to xác Lý Tiểu Ngưu đánh trọng thương người giang hồ rồi chứ, gã chắc chắn đã học được võ công cao cường nên mới có thể làm được như vậy...”

Từ Hiền im lặng nhìn tên lưu manh chỉ tay múa chân, ánh mắt lạnh nhạt như đang xem một thằng hề nhảy nhót làm trò.

Mặc dù biết chân của tiên sinh nhà mình đã lành, nhưng khi nghe người khác dùng từ ngữ sỉ nhục hắn, Lý Tự Thành vẫn tức điên lên, muốn xông lại đánh vỡ mồm tên lưu manh kia nhưng bị Từ Hiền giữ lại.

“…Người dạy võ cho gã chắc chắn là thằng què kia, tên phế nhân này nhất định biết võ trong người, nhưng đến Bạch Long Trấn lâu như vậy đều giấu giấu giếm giếm, e rằng có mưu đồ đen tối. Hơn nữa còn bày trò mở lớp dạy học, dụ dỗ lũ trẻ con tới đọc sách, rắp tâm cỡ nào, chỉ sợ hắn chính là đồng bọn của đám hung đồ mà quan phủ đang truy nã đó!”

Tên lưu manh nói dứt lời liền dùng ánh mắt ngạo mạn nhìn Từ Hiền, bộ dạng như ta đây đã phát hiện chân tướng của ngươi, nhưng Từ Hiền chỉ coi hắn như một thằng đần.

‘Nếu ta mà là đám hung đồ đó, e là ngươi đã không còn mạng khi dám sỉ nhục ta.’

Nhìn thấy càng ngày càng nhiều người tụ đến chỗ này, bàn tán xôn xao, Từ Hiền nhìn tên lưu manh chỉ bằng nửa con mắt, giọng nói lạnh lùng đáp lại:

“Thằng hề nhảy nhót, nếu thật như ngươi nói, vậy ta trước đó đã có hàng trăm cơ hội để ra tay, cần gì phải chờ đến bây giờ, còn bị quan phủ truy nã?”

Sau đó hắn nhìn quanh một vòng, khí dồn Đan Điền, vận dụng công lực để lời nói của mình có thể rơi vào tai mỗi người:

“Chư vị hương thân phụ lão, ta trên không thẹn với trời, dưới không thẹn với lòng, nếu ta từng làm gì có lỗi, hoặc làm liên lụy đến Bạch Long Trấn, Từ Hiền này tất mổ bụng tự sát tại chỗ, lấy tâm can ra cho chư vị soi mói, đây là lời giải thích duy nhất của ta.”

Đoạn hắn nhắm mắt làm ngơ, phất tay áo bảo rằng: “Tự Thành, đến lớp.”

Tiểu Hữu Danh Khí khiến cho Từ Hiền có một loại uy vọng vô hình, ngầm ảnh hưởng đến người khác trong lúc nói cười, khiến họ bất giác sinh ra sự tín nhiệm dành cho hắn, đấy chính là một trong các tác dụng của Danh Vọng.

Bình dân bá tánh mặc dù dễ bị dắt mũi nhưng không có nghĩa là ngu, chuyện mà tên lưu manh bịa ra quá nhiều sơ hở như Từ Hiền đã nói, huống chi còn là lời nói một bên của kẻ du thủ du thực không có uy tín.

Mặc dù hoang ngôn bị vạch trần dễ dàng, nhưng tên lưu manh vẫn chưa chịu thôi, giọng điệu âm dương quái khí:

“Mấy người xem, hắn chính là bị vạch mặt nên muốn bỏ chạy. Thề thốt bằng miệng mà thôi, con nít cũng nói được, có ai làm chứng cho ngươi chứ?”

“Đúng vậy.”

“Nói thì hay lắm!”

“Giỏi thì mổ bụng thử coi!”

Đám đồng bọn cũng hùa theo, nhưng ngay sau đó chúng đã phải ngậm miệng khi nghe một giọng nói già nua vang lên: “Lão phu làm chứng cho hắn!”

“Trưởng trấn”, “lão trưởng trấn”, “Vương lão”, v.v…

Đám dân trấn đang tụ tập nghe được giọng nói này liền rối rít chào hỏi, chỉ thấy từ phố Nam có một già một trẻ đang đi tới, chính là Vương lão trưởng trấn và đồng học Tiểu Minh.

Vương lão chống gậy bước tới, gân giọng nói rằng: “Nếu Từ tiên sinh mà có lỗi với hương thân trong trấn, lão già này cùng mổ bụng với hắn.”

Vương Tiểu Minh reo lên: “Gia gia mổ bụng, Tiểu Minh cũng mổ bụng, chơi rất vui.”

Sau đó, không biết xuất hiện từ bao giờ mà tình địch giả tưởng của đồng học Tiểu Minh cũng nhảy ra, trầm giọng hô lớn:“Từ tiên sinh là bậc chính nhân quân tử, đội trời đạp đất, sao có thể là loại gian tà mà mọi người nghe nhầm đồn bậy cho được. Hứa Tuyên này cũng làm chứng cho hắn, nếu ta sai rồi, nguyện xin mổ bụng!”

“Hứa đại phu!”

“Là Hứa đại phu!”

Dân trấn lại kinh hô, hai người đức cao vọng trọng trong trấn đều đứng ra nói đỡ cho Từ Hiền, chuyện này đến đây coi như có thể kết thúc, đám lưu manh thấy tình thế không ổn chỉ đành ôm đầu chuồn đi.

Từ Hiền khẽ gật đầu, chắp tay với Vương lão và Hứa đại phu để tỏ ý cảm tạ, sau đó cũng không nán lại thêm, ra hiệu cho Lý Tự Thành mau mau đến hẻm Hướng Dương bởi giờ học sắp đến, nhìn ông cháu trưởng trấn dắt tay nhau tới là biết.

Sư đồ hai người cứ đi, dân trấn trên đường vốn đang chau đầu ghé tai trò chuyện bỗng liền tách ra ngay khi thấy Từ Hiền, len lén ngó trộm hắn chứ không dám nhìn thẳng.

Cũng có dân trấn vẫn chào hỏi bình thường như mọi khi, chỉ là trong ánh mắt đã có thêm một thứ gì đó khang khác, không còn thuần túy như lúc xưa.

Từ Hiền đều giả vờ như chẳng biết những sự thay đổi này, thản nhiên đáp lễ những ai chào hắn.

Hắn biết, dù là mấy tin đồn xấu về mình đều đã được hóa giải, dù rằng có Vương trưởng trấn, Hứa đại phu đứng ra đảm bảo cho mình, thái độ của dân trấn vĩnh viễn đã không thể quay lại như xưa.

Đối với những bách tính bình phàm, quan binh triều đình và nhân sĩ võ lâm đều là những kẻ không cùng thế giới với họ, là loại người mà họ cần phải kiêng dè và sợ hãi.

‘Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ…’ Từ Hiền bất chợt nghĩ đến Tiểu Thánh Tăng và Nhất Nguyên Tử, có lẽ đối tượng mà hắn kết giao bằng hữu chỉ có thể là những người như họ.

Tri âm của kỳ tài chỉ có thể là kỳ tài.

Từ Hiền tự nhận như thế, hắn chưa bao giờ coi nhẹ bản thân mình, dù cho không có hệ thống thì hắn vẫn có thể siêu việt hơn người, hắn có sự tự tin tuyệt đối về điều đó.

Bởi lẽ, bảy năm trước hắn đã đủ sức trở thành Trạng Nguyên nhỏ tuổi nhất Đại Vĩnh, chỉ là Từ Vi Đạo lo sợ ‘mộc tú vu lâm, phong tất tồi chi’ nên mới để hắn chờ thêm vài năm mới tham gia khoa cử.

Một tăng một đạo bay khỏi tâm trí, Từ Hiền chợt nghe Lý Tự Thành hỏi mình với giọng khá bất bình:

“Tại sao tiên sinh không cho đệ tử nói ra chuyện xảy ra ở lớp, đến bây giờ họ vẫn còn hoài nghi đây!”

Lý Tự Thành gặp dân trấn túm tụm nói thầm, nên tưởng là họ vẫn còn đang nói xấu tiên sinh nhà mình. Từ Hiền biết sự thật không phải vậy, nhưng hắn không giải thích cho gã, lại nhân cơ hội này mà giảng đạo:“Nói ra vô dụng, cho nên không cần nói.” Hắn nhẹ giọng đáp lại.

Lý Tự Thành tỏ vẻ không tin: “Tiên sinh, tại sao lại thế?”

“Bởi vì trên đời này có một số người, đôi khi sự thật rành rành ra đó, nhưng họ chỉ tin thứ mà bản thân muốn tin.”

“Sao họ có thể vô lý như vậy được?”

Từ Hiền cười nhạt: “Tại vì có lý là trời, vô lý mới là người. Ta và ngươi nào lại chưa từng vô lý?”

Câu nói này Lý Tự Thành không đủ trình độ để hiểu, nên gã lập tức nhận dốt, mong tiên sinh giải đáp.

“Tri giả bất ngôn, ngôn giả bất tri.”

Người biết thì không nói, mà người nói thì không biết.

Ngày hôm nay khiến Từ Hiền có nhiều hoài niệm về thuở xưa, thế là hắn chợt dùng cách nói chuyện trong quá khứ để trả lời Lý Tự Thành, quả nhiên tên đồ đệ nghe thấy tưởng như nghe thiên thư, trong mắt xuất hiện hai vòng xoáy, đầu quay mòng mòng.

Để tránh tên đồ đệ bị xoắn não, Từ Hiền lại hỏi gã: “Vô lý hay có lý, tin hay không tin, lại có gì quan trọng sao?”

Lý Tự Thành thoát khỏi cái “tri giả, ngôn giả” gì đó, nghe hắn nói vậy bèn nhăn mặt đáp lại: “Quan trọng, thưa tiên sinh.”

“Vì sao?”

“Vì bị người khác hiểu lầm rất khó chịu.”

“Khó chịu ở đâu?”

Câu này Lý Tự Thành suy nghĩ một chốc rồi mới đáp lại: “A… ở trong lòng, thưa tiên sinh.”

Từ Hiền “ừm” một tiếng, sau đó đột ngột kể một câu chuyện tưởng chừng như không liên quan:

Ngày xưa có một chàng trai rất nghèo, bởi hắn phải vừa chăm sóc cho người mẹ bị bại liệt, vừa phải nuôi dưỡng ba đứa em nhỏ, một nhà năm miệng ăn hoàn toàn phụ thuộc vào một mình hắn, vậy nên muốn mua quần áo mới cũng không được, y phục trên người ít thì ba năm, nhiều thì chín mười miếng vá, bạc màu cũ kĩ.

Lúc ra đường, bắt gặp người khác nhìn mình, hắn luôn cảm thấy trong lòng xấu hổ, đầu lúc nào cũng lúi cúi không ngóc lên được. Chợt một ngày có vị thiền sư già đi ngang qua làng hắn, y phục trên người lão còn tàn tạ hơn cả chàng trai nghèo, rách rưới đủ chỗ, mà lại đến cả một miếng vá cũng không có.

Nhưng khác với hắn, vị thiền sư chẳng một lần cúi đầu, bị người khác nhìn cũng chỉ mỉm cười đáp lại, trên mặt chưa từng xuất hiện vẻ xấu hổ, chỉ có sự thản nhiên. Chàng trai nghèo thấy thế bất ngờ lắm, không nhịn được chạy đến hỏi lão vì sao lại bình thản được như vậy, thiền sư mới cười hỏi ngược lại:

“Thí chủ là vì bị người khác nhìn nên xấu hổ, hay là do mặc y phục cũ nát mới xấu hổ?”

“Là do… y phục.”

“Y phục của thí chủ vì sao lại cũ?”

Nghe thiền sư hỏi vậy, chàng trai nghèo mới kể gia cảnh mình ra. Vị thiền sư nghe xong, mỉm cười bảo rằng:

“Không giấu gì thí chủ, lão nạp xưa cũng từng là phú hộ một làng, nhà có vài mảnh ruộng. Sau đó có một ngày lão nạp nhìn thấu hồng trần, quy y ngã Phật. Vì muốn đến Phật quốc bái kiến chân Phật, lão nạp bán hết gia sản để lên đường, đi đến đây đã tiêu xài cạn kiệt, chỉ có thể hóa duyên qua ngày.”

Thiền sư nở nụ cười hiền hòa nói tiếp: “Nhưng lão nạp biết, bản thân mình thành ra như vậy là vì muốn ngộ được chân Phật. Nếu đã vì ước nguyện của bản thân mà lâm vào cảnh như thế, vậy thì có gì mà đáng xấu hổ?”

Kỳ thật hết thảy mọi thống khổ nội tâm của chúng sinh, về bản chất đều do tự mỗi người gieo rắc lên mình, nào có phải do tác động của kẻ khác như cái giả tượng bên ngoài?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau