HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Thất Diệp Phi Hoa, Sát Thần Môn hiện

Ngô Háo nghe tiếng quát của Triệu Thất Hoa, nhưng y đã không còn thu chân lại được, cũng không hiểu vì sao không được chạm vào tiểu cầu kia.

Phải biết, vì thi triển Cuồng Lôi Nộ mà bàn chân của y đã được nội khí hùng hậu bao trùm, cứng như sắt thép.

Trừ khi là thần binh lợi khí, nếu không dù thứ Từ Hiền ném tới có là phi đao cũng đừng hòng thương tổn được y, đằng này lại chỉ là một quả cầu nho nhỏ.

Ngô Háo cũng không cho là kình lực của Từ Hiền có thể để tiểu cầu xuyên thủng được chân của y, và sự thật cũng đúng như vậy.

【Đạn Chỉ Thần Thông】đúng là võ học cao cấp hơn【Kinh Lôi Tam Cước】, nhưng chênh lệch về cảnh giới tu tập cũng như cảnh giới võ đạo giữa hai người lại bù đắp hết thảy.

Chỉ là họ Ngô không thể ngờ được một chuyện, lần đạn chỉ này của Từ Hiền không quan trọng ở chỗ cảnh giới hắn cao bao nhiêu hay chỉ lực phi phàm thế nào, mà chính bản thân vật dẫn mới là nhân vật chính.

Ở Bắc Chu có một thế lực giang hồ gọi là Phích Lịch Đường, trong đường khuyết thiếu cao thủ nhưng không một kẻ nào dám khinh thường, dù là đại bang đại phái cũng phải kính nể ba phần.

Phích Lịch Đường tồn tại chưa đến trăm năm, nhưng tài sản mà họ sở hữu có thể nói là phú khả địch quốc, có điều lại chẳng ai dám đến đánh cướp.

Đó là bởi vì đối tác làm ăn lớn nhất của Phích Lịch Đường chính là triều đình các nước, nhân sĩ võ lâm mặt ngoài khinh thường làm bạn với ưng khuyển triều đình, nhưng trong lòng sao lại không biết kiêng sợ trước sự kinh khủng của hoàng quyền?

Thứ tiền vốn để Phích Lịch Đường có thể hợp tác với triều đình chính là nhờ năng lực chế tạo công cụ chiến tranh của họ.

Thuốc nổ đã được phát minh ra từ thời Đại Diễn, nhưng kẻ khiến nó thăng hoa, đạt đến một tầm cao mới lại là Phích Lịch Đường.

Hàng trăm loại hỏa khí chảy từ Phích Lịch Đường ra khắp cửu châu, loại tầm thường ai muốn mua cũng có như Phích Lịch Đạn, Yên Vụ Đạn, Độc Vụ Đạn, v.v… cho đến những thứ chỉ giới hạn bán cho triều đình như Bộc Cương Pháo, Diệt Tiên Thiên Pháo, Vô Môn Tạc Đạn, v.v…

Thiên hạ thực tế không chỉ có mỗi Phích Lịch Đường kinh doanh hỏa dược, nhưng họ vẫn có thể ngày thu đấu vàng, chủ yếu là nhờ vào bí quyết chế tạo độc môn của mình.

Không như những loại hỏa dược thông thường khác cần châm lửa mới có thể kích nổ, hỏa khí của Phích Lịch Đường chỉ cần truyền vào ít chân khí là có thể kích hoạt, hơn nữa uy lực còn mạnh hơn những đối thủ trong cùng tầm giá ba phần.

Có lời đồn rằng hiện giờ Phích Lịch Đường đang nghiên cứu chế tạo loại hỏa khí không cần cả việc truyền chân khí, chỉ sử dụng các cơ quan chốt mở để kích hoạt, đến lúc đó dù là bá tánh bình thường không biết võ công cũng có thể sử dụng.

Chờ họ chế tạo thành công, sợ là con số thương vong ở vùng giao chiến giữa các nước lại tăng lên gấp bội.

Nhưng không cần nói đâu xa xôi, ở đây cũng sắp có một trường hợp thương vong vì hỏa khí của Phích Lịch Đường.

Sau trận chiến với Lục Đạo Vinh, chiến lợi phẩm mà Từ Hiền thu được từ họ Lục không chỉ có một môn quyền pháp, hắn còn tìm thấy trên người gã một số vật phẩm rất hữu dụng.

Tiểu Phích Lịch Đạn chính là một trong số ấy, hắn cũng không rõ dựa vào đâu mà hạng nghèo túng như Sát Thần môn đồ có thể tìm được đến hai quả.

Nhưng Từ Hiền không quan tâm, hắn biết mình có thể lợi dụng nó là được.

Trên lý thuyết nếu không có Tiên Thiên cương khí hộ thể thì cao thủ Tiên Thiên cảnh cũng có thể bị Tiểu Phích Lịch Đạn thương tổn, Hậu Thiên cảnh hoàn toàn không thể chống lại.

Nhưng muốn dùng nó trực diện nổ chết cao thủ Hậu Thiên rất khó, vì không đối cứng được còn có thể tránh né.

Thế là Từ Hiền trước đó liền nhanh trí tô vẽ để che giấu vẻ ngoài thật sự của Tiểu Phích Lịch Đạn, mặc dù bị kẻ già đời như Triệu Thất Hoa nhìn ra nhưng hắn đã thành công đánh lừa Ngô Háo.Hóa thân Thiên Hồ, hắn không phải lão hồ ly thì cũng là tiểu hồ ly, mưu mô xảo quyệt, vì vậy…

Bùm!

Tiếng sấm từ cú đá của Ngô Háo hoàn toàn bị tiếng nổ của phích lịch đạn bao trùm, ánh lửa bừng lên, mặc dù đã kịp đá nó bay ngược lại như dự tính ban đầu, nhưng Từ Hiền trước đó đã căn sẵn thời gian phát nổ, cho nên phích lịch đạn vừa chuyển hướng chưa được một thước đã nổ tung.

“Aaaa!”

Máu thịt văng tung tóe, Ngô Háo lại thoát được một mạng, nhưng hai chân đã không còn, y đau đến chết đi sống lại, cuối cùng bất tỉnh nhân sự.

Mặc dù không cùng đẳng cấp, họ Ngô và Tiêu Chiến Viêm lại có kết cục chẳng mấy khác nhau khi đối địch với Từ Hiền.

Triệu Thất Hoa biết mình nhắc nhở thì đã trễ, vậy nên khi thấy kẻ giấu mặt tự xưng Thiên Hồ kia búng tay, mụ cũng cho cái ám khí trong tay mình làm việc nó cần làm.

Giết chết hắn.

Nguyên danh của Triệu bà bà trước đây không phải Triệu Thất Hoa, cái tên này được chính mụ đặt cho mình sau khi đạt được bí kíp【Thất Diệp Phi Hoa】.

Quyển bí kíp này chính là thứ thay đổi vận mệnh của Triệu Thất Hoa, khi mà tưởng rằng mình phải chết dần chết mòn ở nơi phong nguyệt, mụ lại bất ngờ trộm được【Thất Diệp Phi Hoa】trên người một vị khách làng chơi.

【Thất Diệp Phi Hoa】là một loại thủ pháp sử dụng ám khí phẩm giai Trung Thừa Nhân cấp, nó không chỉ có thủ pháp độc môn của mình mà còn yêu cầu chế tạo riêng một loại phi tiêu đi cùng, tên cũng là Thất Diệp Phi Hoa, ngoại hình trông như một đóa kỳ hoa bảy cánh, khả năng xuyên thấu cực kì lợi hại, có thể cắt xuyên qua một tấm sắt dày.

【Thất Diệp Phi Hoa】không chú trọng tốc độ mà lại đề cao sự biến hóa, luyện đến cảnh giới Lư Hỏa Thuần Thanh có thể khiến nó chuyển vị bảy lần trên đường bay, quỷ mị vô cùng, khiến kẻ địch khó lòng né khỏi.

Nhưng võ học tăng một giai, độ khó tu tập lại cao hơn gấp bội, Triệu Thất Hoa vốn chẳng phải kỳ tài luyện võ gì, tốn hao nửa đời cũng chỉ luyện môn ám khí này đến Dung Hội Quán Thông, phi hoa chỉ có thể chuyển vị được năm lần.
Nhưng như vậy cũng đủ lấy mạng Từ Hiền.

Vút!

Trong tầm mắt của hắn lúc này là một đóa hoa nhỏ xoay tròn liên tục đang bay tới, lúc thì nhắm vào bả vai trái, lúc thì chếch về phía vai phải, thoắt ẩn thoắt hiện, biến hóa đa đoan.

Vút!

Biết khó lòng địch lại, hắn đành vận【Trục Nhật Thần Bộ】bỏ chạy, nhưng kinh hoàng thay đóa phi hoa kia lại biết chuyển hướng đuổi theo hắn, hơn nữa tốc độ còn nhanh hơn mình gấp bội.

Không thể tránh khỏi, thấy đóa phi hoa sắp cắm vào yết hầu của mình, Từ Hiền dùng lại thủ đoạn cũ từng đối phó hộp xạ tiễn của Lục Đạo Vinh, lấy một tấm【Bách Luyện Tinh Thiết】ra cản ngay trước mặt mình.

Vèo!

Nhưng hắn nào có ngờ được đóa phi hoa vẫn có thể chuyển vị một lần nữa, trong nháy mắt đã thoát khỏi quỹ đạo ban đầu, cắm thẳng vào giữa ngực của Từ Hiền, ngập sâu hơn tấc, ngực áo chẳng mấy chốc đã thấm đẫm máu tươi.

Tấm tinh thiết rơi xuống dưới chân để lộ nửa khuôn mặt cứng ngắc của Từ Hiền.

Triệu Thất Hoa thấy Thiên Hồ mấp máy môi như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng hết thảy biểu lộ đều đọng lại, sinh cơ tiêu tán, trong phút chốc đã tử khí đầy người, đổ ập xuống đất như một pho tượng mất đi giá đỡ.

Triệu Thất Hoa móm mém cười, mụ không còn đeo chiếc mặt nạ hiền hòa nữa, lúc này trông đúng chất một lão yêu bà với vẻ mặt có thể dọa đái bất kì đứa trẻ nào.

Như để bộc lộ rõ hơn bản tính gian ác của mình, Triệu bà bà không đến chỗ Từ Hiền mà lại đi về phía kẻ ở gần mình hơn là Ngô Háo, y vẫn còn đang hôn mê nên không nghe được điều mụ nói sắp tới.

“Ngươi như thế này muốn sống tiếp cũng vô dụng, bà bà ta đành rủ lòng thương xót tiễn ngươi một đoạn đường vậy. Thượng lộ bình an, tiểu ngô công.”

Triệu bà bà nhẹ giọng than thở như tiếc thương cho y lắm, nhưng những gì mụ đang nói và hành động mụ sắp làm lại khiến cho kẻ đang đứng một bên bàng quan – Liễu Tư Tài – rét tận tâm can.

Lúc này, họ Liễu chỉ thấy Triệu Thất Hoa nhẹ nhàng nâng quải trượng trong tay lên, nhắm thật chuẩn nơi mi tâm của Ngô Háo rồi dập xuống thật mạnh, tiếng xương vỡ nát kích thích mỗi sợi dây thần kinh của Liễu Tư Tài, hình ảnh máu thịt và dịch não tóe ra khiến hắn thoáng cảm thấy ân hận vì trở thành ác nhân.

Họ Liễu rất sợ một điều rằng, chẳng lâu sau đó chính bản thân hắn cũng giống như Ngô Háo lúc này, bị lão yêu bà tiễn đến địa ngục vì không còn hữu dụng.

Bỗng nhiên Liễu Tư Tài lạnh cả người, hắn trông thấy Triệu Thất Hoa quay sang nhìn mình, vẻ mặt nhăn nheo xấu xí trông khá khó coi.

Nhưng chưa đến hai nhịp thở hắn liền nhận ra Triệu bà bà không phải đang nhìn mình, mà chính xác hơn là mụ đang nhìn sau lưng hắn.

“Ngươi là ai?” Nghe giọng nói rét lạnh của mụ, Liễu Tư Tài vội vàng xoay người nhìn ra phía sau nhưng không thấy một bóng người nào.

Sau đó còn chưa kịp chất vấn Triệu Thất Hoa, họ Liễu liền nghe một giọng nói vang bên tai mình: “Chân của ngươi đang run sao? Gan bé như vậy cũng dám lăn lộn giang hồ, ái chà chà…”

Liễu Tư Tài điếng hồn, kinh hoảng là biểu cảm cuối cùng của hắn trên cuộc đời này, nếu còn có thể cúi đầu xuống, hắn chắc chắn sẽ nhìn thấy một bàn tay xuyên thủng qua ngực mình.

Chương 57: Lão yêu bà giấu kiếm nơi nào?

Trước mặt Triệu Thất Hoa lúc này là một tên hắc y nhân, thông qua【Minh Cảnh Quyết】mụ biết được y có cảnh giới Hậu Thiên thập nhị trọng tương đương với mình.

Tên Thiên Hồ kia đeo mặt nạ còn chừa nửa mặt, nhưng người này thì trùm kín mít, chỉ lộ ra hai con ngươi để nhìn đường.

Dập mạnh quải trượng xuống đất, Triệu bà bà híp mắt lại, dùng giọng khàn khàn bảo rằng: “Còn một tên nữa, cút ra đây cho bà bà.”

Không có động tĩnh gì, giống như chỉ có mụ và tên hắc y nhân kia ở đây, ngoài ra chẳng còn ai.

Nhưng Triệu Thất Hoa làm sao có thể bắn tên không đích,【Thất Diệp Phi Hoa】tái hiện, đóa hoa nhỏ bé nhưng nguy hiểm chết người ấy phi tốc rời tay mụ, bay theo một quỹ tích khó hiểu đến mức làm bật nắp quan tài rất nhiều vĩ nhân trong ký ức tiền kiếp của Từ Hiền.

Vút!

Choengg!

Kiếm quang lóe lên, chỉ thấy đóa phi hoa bay trở lại trong tay Triệu bà bà, theo sau đó là sự xuất hiện của một tên hắc y nhân khác, hắn đứng trên một cành cổ thụ ở sau lưng lão yêu bà, cùng tên hắc y nhân trước đó tạo thành thế gọng kìm vây mụ ở giữa.

‘Thập nhị trọng.’

Lão yêu bà chợt thấy lòng như có đá đè, nếu phải đối đầu với cùng lúc với hai người ngang cảnh giới với mình, mụ cũng tìm không ra cách để chiếm thượng phong.

Nhưng từ đường kiếm vừa rồi của tên hắc y nhân số hai, Triệu Thất Hoa tinh mắt nhận ra so với những người cùng cảnh giới thì tên này có vẻ như kém hơn mấy phần, dù là so với kẻ mới đột phá cũng vậy, thật sự khó hiểu.

Hơn nữa hai tên hắc y nhân này rõ ràng là cùng một giuộc, trên người bọn chúng truyền tới cho Triệu bà bà cảm giác tràn trề máu tanh, báo cho mụ biết rằng số người chết trong tay chúng cũng không thua kém gì mình.

Nếu đã chung một phường, liệu có phải tình trạng của tên hắc y nhân đầu tiên cũng giống tên thứ hai? Triệu bà bà lập tức xuất thủ kiểm chứng, mụ ném đóa phi hoa đi để xác nhận thực hư.

Biết không thể né tránh được trước khả năng chuyển vị của【Thất Diệp Phi Hoa】, hắc y nhân số một rút đao chống trả, nhanh chóng chuyển đổi đao thế theo sự biến chuyển của đóa phi hoa, cuối cùng gạt nó bay trở về tay Triệu Thất Hoa.

‘Quả nhiên cũng thế.’

Bàn về công phu chân thật, hai người này đến cả Hậu Thiên thập nhất trọng như Ngô Háo cũng chưa chắc đánh lại, càng không cần phải nói đến lão yêu bà như mụ.

Xác định được thực lực chân chính của địch nhân, Triệu bà bà tinh thần đại định, há miệng cười lạnh: “Hai vị công phu không tệ, không biết xuất hiện ở đây có mục đích gì?”

Hắc y nhân số hai khoanh tay im lặng, có vẻ như không thích nói chuyện, nên chỉ nghe số một gằn giọng đáp lại: “Bọn ta vốn chỉ muốn tìm huyết thực, nào ngờ đến rồi mới biết chỗ này hóa ra nhốn nháo như vậy…”

Nói tới đây y chợt nở nụ cười khả ố: “Khặc khặc, không ngờ còn phát hiện có đại bảo bối, thật sự là ý trời chiếu cố!”

Số một vừa nói vừa liếc nhìn cái Tàng Vân Lệnh rơi trên mặt đất, hai con ngươi không giấu được vẻ tham lam và thèm khát.

Triệu Thất Hoa không rõ huyết thực là gì, nhưng nghe số một muốn nhúng chàm bảo vật của mình, sát cơ trong người mụ chợt dâng lên.

Nếu đã phát hiện hai kẻ này chỉ có tiếng mà không có miếng, tốt mã giẻ cùi, Triệu bà bà cho rằng bản thân không cần thiết thăm dò thêm làm gì nữa.

Liễu chuột tinh đã chết, Triệu Thất Hoa không thể dựa vào Truy Tung Thử của hắn để tiếp tục săn Tàng Vân Lệnh, nhưng dù không được như số lượng kì vọng thì bốn cái cũng đủ làm mụ hài lòng, chuyện kế tiếp nên làm là tìm một chỗ ẩn mình, chờ đến mùng năm tháng năm tham dự Vân Tiêu Kiếm Hội.

Thế là mụ dùng ngữ khí khinh thường bảo rằng: “Đại bảo bối? Muốn chiếm giữ cũng phải còn mạng đã!”Sau đó liền đề khí phóng về phía số một, quải trượng trong tay giơ cao quá đầu, đồng thời trước đó Triệu bà bà cũng ném phi hoa trong tay công kích số hai.

Có thực lực hơn người, lão yêu bà chính là khí phách như vậy, hôm nay mụ muốn lấy một đánh hai người đồng cảnh giới.

Kình lực tập trung vào hai cánh tay, Triệu Thất Hoa giơ quải trượng đập xuống, tư thế oai hùng như đang cầm trong tay một cái thiết bản ngàn cân.

Quải trượng trong tay tựa như đã trở thành một phần thân thể của Triệu bà bà, cách vận lực và góc độ ra đòn có thể nói là hoàn mỹ, động tác không có chút thừa thiếu nào, như thể trượng pháp mà mụ đang dùng chính là bản năng của mình, vừa sinh ra đã có.

Đấy chính là biểu hiện của cảnh giới Lư Hỏa Thuần Thanh, khi mà võ học đã trở thành một phần của người tu tập, có thể phát huy ra trăm phần trăm uy lực vốn có, đạt tới trình độ ban đầu của người sáng tạo ra võ học.

Nhưng dù vậy thì bộ trượng pháp này và Triệu Thất Hoa vẫn có cái gì đó không hợp nhau, lúc sử dụng ra cho người ta cảm giác cứ thấy quai quái ở đâu, rất không hòa hợp.

Điều đó là hiển nhiên, bởi một lão phụ nhân ác độc như Triệu Thất Hoa làm sao hợp với ý cảnh của môn võ công gọi【Tru Ma Trượng Pháp】cho được?

Trừ phi mụ có thể cải tà quy chánh còn may ra, nếu không suốt đời cũng đừng hòng tìm hiểu đến cảnh giới Đăng Phong Tạo Cực.

Nhưng Triệu bà bà không cho là mình còn đủ thời gian để tinh nghiên trượng pháp, nên cải tà gì đó chỉ có thể chờ kiếp sau.

Trước mắt, việc mà mụ muốn làm ngay bây giờ đó là đập vỡ đầu hắc y nhân số một.

Uỳnh!

Chiêu đầu tiên không trúng đích, số một đã nhanh chân thoát khỏi vị trí ban đầu, quải trượng của lão yêu bà chỉ đập lõm xương sườn của Liễu Tư Tài mà thôi.

Số một vừa thoát đi, số hai theo sau mà đến, hắn đã chém bay đóa phi hóa của Triệu bà bà, lúc này đang đâm kiếm nhằm phía hậu tâm của mụ.
Lão yêu bà không ngoái đầu lại cũng cảm nhận được kiếm phong của hắn, mụ lấy chân trái trụ trên đất, sau đó chợt ngả người ra phía sau với tốc độ cực nhanh, đầu gần chạm tới đất, thi triển chiêu Hồi Đầu Phục Ma để phản kích số hai.

Kình phong ập vào mặt, số hai kinh hoảng thu chiêu lại, sau đó cấp tốc giơ ngang kiếm chặn lại phần đầu trượng sắp chọc nát cuống họng của mình.

Loảng xoảng!

Thanh trường kiếm của hắn thật sự quá tệ, hoặc có thể nói là đòn này của lão yêu bà quá hiểm, cuối cùng khiến cho kiếm trong tay số hai đứt thành hai đoạn.

Kiếm gãy nhưng giữ được mạng, số hai vội vàng trượt người về phía sau, cố gắng giữ khoảng cách với Triệu Thất Hoa.

Đúng lúc này thì số một cũng vung đao chém tới, y biết nhóm người mình yếu hơn nhiều so với võ tu cùng cảnh giới nên mới tìm người kết phường làm bậy, những tưởng lấy hai đánh một sẽ chiếm được thượng phong, nào ngờ gặp phải Triệu bà bà hung mãnh cỡ này, trả đòn cực kì âm hiểm.

Lưỡi đao nhắm giữa lồng ngực, số một xuất đao rất nhanh nhưng Triệu Thất Hoa còn nhanh hơn, mụ lấy một chân làm trục xoay, quay một góc chín mươi độ sang trái rồi giơ ngang quải trượng đỡ lại lưỡi đao sắc của y.

Quải trượng trong tay mụ nhìn chất liệu thì là gỗ nhưng không ngờ lại cứng chắc vô cùng, đao trong tay số một chỉ nhập được một phần ba đã không tiến thêm được nữa, y thấy vậy bèn quyết đoán thu đao về, tránh cho lão yêu bà thừa cơ đoạt đao.

Hắc y nhân số hai vứt đi đoạn kiếm, sau đó hắn rút thanh trường kiếm dự phòng của mình ra tái nhập chiến trường, không cho Triệu Thất Hoa có cơ hội thở dốc.

Kỳ thật Triệu bà bà cũng không cần loại cơ hội đó, mụ thấy hắn lại công tới, bèn cười lành: “Bà bà ta bẻ được một thì cũng có thể bẻ được hai.”

Vứt dứt lời mụ liền đổ người về trước, bộ dạng lòm khòm như con tôm, nhưng quải trượng trong tay thì lấy một góc độ rất hiểm quét mạnh từ dưới lên, ý đồ đập nát chi thứ năm của số hai.

Số hai vừa rồi giơ kiếm chém ngang nhưng bị mụ khom người né được, nay thấy đòn này liền kinh hoảng quá chừng, nhưng thế kiếm không thu lại kịp, chỉ có thể nhanh trí ứng biến bằng cách tung người nhảy lên, lòng bàn chân đạp lên đầu trượng, sau đó liền bị đại lực từ cú quét trượng đánh bay đi.

Có điều hắn cũng kịp tạo cơ hội cho số một ra tay, người sau cũng không phụ lòng đồng bọn, đao thế như lôi đình chém đến giữa lưng Triệu Thất Hoa.

Cú quét trượng vừa rồi của lão yêu bà dù âm hiểm, nhưng nó cũng khiến mụ lâm vào thế khó, chẳng đủ không gian xoay xở để rút trượng về đỡ đao.

Có điều Triệu bà bà lại chẳng chút nao núng, thậm chí trên mặt còn hiện lên nụ cười âm hiểm, trông xấu xí mà dữ tợn đến ghê người.

Chỉ thấy kiếm quang lóe lên, cây quải trượng trong tay mụ bỗng nhiên đứt thành hai đoạn, một ngắn một dài.

Đoạn dài rơi trên đất, đoạn ngắn còn ở trong tay Triệu Thất Hoa, mụ chợt xoay thân ngửa người hướng lên trời, lưỡi đao trong tay hắc y nhân số một đã chạm vào bụng mụ, nhưng lại chẳng thể tạo thành thương tích gì.

Bởi vì cánh tay cầm nó đã không còn dính trên thân xác chủ nhân.

Máu văng tung tóe, số một ngã ra đất hét thảm, tức điên lên mà rên rỉ: “Sao ngươi lại có kiếm?!”

Triệu bà bà giơ kiếm đối chiêu với hắc y nhân số hai, miệng thì gằn từng chữ: “Trượng trung tàng nhất kiếm, kiếm xuất tất nhân vong.”

Nhìn kỹ mới thấy, phần chuôi của thanh kiếm trong tay mụ chính là phần đầu của cây quải trượng.

~o0o~

Chương 58: Đường lang bộ thiền, hoàng tước tại hậu

Phốc!

Triệu Thất Hoa đưa tay ra bắt lại Thất Diệp Phi Hoa, máu vương trên các cánh hoa vẫn còn nóng, mụ rất là khoái chí dùng ngón tay mình chà lên nó, miệng nở nụ cười ma quỷ.

Uỵch!

Hắc y nhân số hai ngã xuống đất, giữa cổ của hắn có một rãnh máu dài, chết không nhắm mắt.

Số một trước đó cũng đã bị Triệu bà bà một kiếm giết chết, đêm nay sợ là sông Ngạn Thủy phải đón nhận thêm bốn con quỷ nước.

Quả thực là “kiếm xuất tất nhân vong”, bất kì ai từng nhìn thấy kiếm của lão yêu bà đều phải chết, nếu không sẽ là… mụ chết.

Triệu Thất Hoa đã là người thắng cuối cùng, với mấy chục năm kinh nghiệm lăn lộn giang hồ, mụ tất nhiên phải soát thi tìm tài vật.

“Quả thật rác rưởi, loại võ học này chỉ có thể lừa bọn phế vật.”

Tìm thấy【Sát Lục Thần Đồ】trên người hai tên hắc y nhân, lão yêu bà nhìn sơ qua liền giở giọng khinh bỉ.

Nhưng khi nhìn thấy chương ghi lại phương pháp tiến giai Tiên Thiên, Triệu Thất Hoa chợt nghĩ lại: ‘Nếu như Vân Tiêu Kiếm Hội tới không đạt được cơ duyên, ta cũng có thể thử xem môn công phu này.’

Thế là mụ tạm giữ lại bí kiếp trong người, chẳng may không thể đột phá Tiên Thiên theo cách thông thường thì vẫn còn đường tà để đi.

Lấy được thêm chút bạc vụn trên người bọn hắc y nhân, Triệu bà bà liền đá thi thể của bọn chúng sang một bên, bắt đầu lục lọi xác Liễu Tư Tài và Ngô Háo.

【Kinh Lôi Tam Cước】,【Ngô Công Tiên Pháp】,【Đoạt Mệnh Huyết Ấn Chưởng】và một số loại võ học rác rưởi khác đều rơi vào trong tay mụ.

Triệu Thất Hoa không hiểu sao nhiều người lại thích ôm bí tịch võ công theo người như vậy, riêng mụ đều chôn võ học của mình ở một nơi bí mật, tư tưởng ích kỷ tối thượng, có chết cũng không làm cho kẻ thù được lợi.

‘Đáng chết, Truy Tung Thử đâu rồi?’

Triệu bà bà có chút tức tối khi để xổng mất con dị thú đó, nhưng hai cái Tàng Vân Lệnh tìm thấy trên người đám đồng bọn đã chết cũng khiến mụ nguôi ngoai ít phần.

Ba đồng xu đã vào tay, mụ liền bỏ qua xác của Liễu Ngô hai người, ánh mắt hướng về phía cái Tàng Vân Lệnh thứ tư.

Cẩn thận dùng mũi kiếm nâng đồng xu lên, Triệu Thất Hoa muốn kiểm chứng loại độc tính ăn mòn của nó có còn không, thế là bèn hẩy nó lên trên mặt của Liễu Tư Tài.

Chờ qua mười hơi, thấy khuôn mặt của họ Liễu vẫn bình thường, Triệu bà bà mới an tâm cầm lấy đồng xu, bỏ nó chung một túi gấm với ba cái còn lại.

Sở hữu bốn cái Tàng Vân Lệnh, giờ mụ đã có càng nhiều cơ hội đạt được thần binh của Tàng Vân Kiếm Trang.

Trong lòng khoan khoái, Triệu Thất Hoa nhìn về phía thi thể của Thiên Hồ, thầm hi vọng hắn cũng có thói quen mang bí kíp theo người giống đám ngu xuẩn còn lại.

Thật ra lúc nhìn thấy Thiên Hồ búng phích lịch đạn về phía Ngô Háo, lão yêu bà đã nhận ra hắn chính là vị bạch y công tử gặp ở Bạch Long Trấn, mặc dù cảnh giới chênh lệch nhất trọng, nhưng【Đạn Chỉ Thần Thông】thực sự quá đặc biệt để mụ nhận ra.

Khi phóng Thất Diệp Phi Hoa về phía Thiên Hồ, Triệu Thất Hoa cảm thấy hối hận thì đã muộn, bởi vì tưởng rằng hắn có cao thủ Tiên Thiên cảnh bảo hộ bên người, dám ra tay với hắn thì mụ cũng tàn đời.

Nhưng không ngờ phi hoa cắm vào lồng ngực của Thiên Hồ rồi mà vẫn chưa thấy Tiên Thiên xuất hiện, mụ chợt mừng rỡ như điên, nghĩ rằng có lẽ tên bạch y công tử này đã lén trốn ra hành động một mình, xem ra bản thân vẫn chưa cần chết.

Đây cũng là lý do vì sao Triệu Thất Hoa có ý định ẩn mình đến khi Vân Tiêu Kiếm Hội mở ra, mụ sợ bị trả thù.

Đêm dài lắm mộng, tưởng tượng tới việc cao thủ Tiên Thiên cảnh kia có thể đến bất cứ lúc nào, Triệu bà bà định lập tức đến soát người Thiên Hồ rồi tranh thủ cao chạy xa bay.

Ghép lại cây quải trượng của mình để giấu trường kiếm đi, lão yêu bà đạp khinh công vọt đến trước thi thể của Thiên Hồ.

Tử khí tràn trề, không chút sinh cơ.
Chỉ là lúc Triệu Thất Hoa vừa cuối người xuống định gỡ mặt nạ của Thiên Hồ, dù sống hơn nửa đời nhưng mụ vẫn sợ điếng người khi thấy hắn… mở mắt!

Có điều lão yêu bà muốn thét lên kinh hãi cũng không được, bởi vì cổ họng của mụ đã bị một viên bi sắt đục xuyên qua.

Tử khí tiêu tán, sinh cơ bừng bừng.

Thấy thân hình của Triệu Thất Hoa đổ ập xuống, Từ Hiền vội vàng lăn người né khỏi, sau đó búng người đứng dậy, trông hoàn toàn khỏe mạnh, nào có vết thương gì?

Hắn vạch ngực áo ra, bên trong liền để lộ một mảnh giáp dày, Thất Diệp Phi Hoa cứa sâu vào bên trong lớp giáp, thậm chí dù có thần công hộ thể thì Từ Hiền vẫn bị nó rạch phá một phần da ngực, thật không hổ danh võ học Trung Thừa.

Từ Hiền có thể giữ được một mạng, đó cũng là nhờ…

__________________________________________________________________

Nghề chế tạo:

【Thợ Rèn (Cấp 2)】

__________________________________________________________________

Trong trận chiến với Lục Đạo Vinh hôm qua, Từ Hiền đã nhanh trí dùng【Bách Luyện Tinh Thiết】để cản lại bảy chi đoản tiễn bắn lén của họ Lục.

Cũng vì vậy mà lúc trở về nhà tranh, hắn bỗng nảy ra ý tưởng tại sao mình lại không chế tạo ra thiết giáp để bảo vệ chính mình?

Sau khi đi mà quay lại, Từ Hiền không chỉ vào trấn gặp Ngô Tam Âm mà còn đến tiệm rèn nhà họ Lý để mượn chỗ đúc giáp cho mình.

Nói là giáp nhưng thực chất chỉ là hai tấm thép được chế tạo theo hình dáng cơ thể của hắn mà thôi, một chắn trước ngực một chắn sau lưng, phần đầu vai đục lỗ để xỏ dây vào giữ cố định.

Trận đấu trí đấu dũng vừa rồi giúp hắn càng kiên định một điều là giang hồ chém giết không chỉ dựa vào mỗi võ công.

Không nên phụ thuộc vào ngoại vật là đúng, nhưng nếu biết dùng nó như một hỗ trợ đắc lực thì cũng chẳng có gì sai trái.
Từ Hiền đúc kết kinh nghiệm chiến đấu, sau đó lấy【Hiệp Đạo Thiên Thư】ra để thu thập kim quang, ba kẻ ác nhân trong nhiệm vụ Trừng Gian Diệt Bạo và hai tên Sát Thần môn đồ, chuyến này phải nói là kiếm đầy bồn đầy bát, khoái hoạt trong lòng.

Chỉ là khi Từ Hiền thuận tiện ngó【Tầm Hung Kính】một cái, nội tâm vui sướng của hắn chẳng còn lại chút gì, ngoại trừ một tiếng thở dài.

Cất thiên thư vào trong tay áo, Từ Hiền lại lấy ra một cây thất huyền cầm.

Hắn tìm đến một gốc cây ngồi xuống tựa lưng vào, cổ cầm đặt trên hai đầu gối, tay để hờ lên dây đàn.

Từ Hiền khẽ khàng cất giọng, âm thanh nghe không ra bi hỉ: “Ta có một khúc gọi Câu Hồn, tấu lên có thể tiễn vong linh của những kẻ ở đây xuống chầu Âm ti, các hạ có muốn nghe thử?”

Hắn giống như đang nói chuyện một mình, nhưng không ngờ lại có người đáp lại: “Ngươi phát hiện lão phu? Bằng cách na… chẳng lẽ là chiếc gương vừa rồi?”

Đi kèm với giọng nói già nua là tiếng lá khô và gỗ mục bị dẫm đạp, một thân ảnh chợt xuất hiện ở phía đối diện Từ Hiền, khoảng cách giữa hai người chưa đến mười trượng.

Đó là một lão già trông bề ngoài đã gần đất xa trời, trên người không mặc hắc y như Từ Hiền thường thấy ở đám đồng loại của lão mà là một bộ cẩm y thượng hạng, trông tạo hình không khác mấy đám phú hộ hách dịch trong truyền thuyết.

‘Ăn mặc thành như vậy, có vẻ càng dễ để bắt cóc trẻ nhỏ.’

Từ Hiền nghiêng đầu nhìn về phía lão, khóe miệng hơi nhếch lên, bộ dạng trông buông lỏng như gặp được cố nhân thân thiết ngày xưa, chẳng có lấy một tơ một hào khẩn trương, thản nhiên tự đắc, khí định thần nhàn.

Lúc trông thấy lão, hắn bèn giả vờ có chút kinh ngạc, ồ lên một tiếng nhẹ nhàng, giọng nói có phần vui sướng:

“Hóa ra là ngươi a tiểu Vạn, bây giờ cũng thành lão Vạn rồi. Than ôi tuế nguyệt như đao, cắt gọt hết thảy thanh xuân thời niên thiếu, cuối cùng chỉ để lại những nếp nhăn của đau thương.”

Nói đoạn hắn liền khảy nhẹ dây đàn, âm thanh réo rắt như kẻ cùng khổ đang khóc thương số mệnh, ảm đạm u buồn như đưa tang bạn cũ.

Nhưng lão Vạn chỉ cảm nhận được sự trầm trọng nơi lòng mình, lão trừng mắt nhìn Từ Hiền, vẻ mặt có phần nặng nề, u ám: “Ngươi biết danh tính lão phu?”

“Lão Vạn ngươi mau quên như vậy? Cũng phải, dù sao đã qua mấy chục năm, mặc dù với ta chỉ như một cái chớp mắt, nhưng với ngươi đã là nửa đời người.”

Từ Hiền trước biểu lộ thất vọng sau đó lại tỏ vẻ thông cảm cho lão, hắn nói xong còn “hưm” một tiếng gật gù như thể ngộ ra gì đó vậy.

Lão nhân có đại trí tuệ, chỉ là trước những lời có vẻ huyền cơ nhưng thực chất là nói nhảm của Từ Hiền, lão Vạn lúc này lại cảm thấy đầu của mình không đủ dùng, thần sắc âm tình bất định, do dự khó nghĩ.

Đáng tiếc thay cho Từ Hiền, nếu gặp người khác thì hắn còn có thể dùng xàm ngôn dọa dẫm, nhưng lão Vạn này lại tôn thờ một loại lý niệm:

Khi gặp phải vấn đề mà trí khôn không giải quyết được, hãy để quả đấm làm việc của nó.

Cho nên…

“Giả thần giả quỷ!”

Quát lạnh một tiếng, lão Vạn hóa thành một vệt đen, trong chớp mắt đã vượt hơn năm trượng.

Thân ảnh của lão tuy quỷ mị khó lường, nhưng so với Hứa phu nhân hay một tăng một đạo mà Từ Hiền đã gặp thì còn kém lắm, vẫn có dấu vết để lần theo.

Vậy nên hắn rất bình tĩnh mà khảy cổ cầm, híp mắt say sưa, chẳng có vẻ gì là để ý đến việc một cao thủ Tiên Thiên cảnh muốn ra tay với mình.

Tịch! Tangg!

Bốn phương tám hướng hàn phong tụ, âm thịnh dương suy xuất quỷ thần.

Chương 59: Thiên hàng thánh tăng, liên hoa chín tầng

Vạn Thiên Cừu chợt thấy càn khôn xoay chuyển, thiên địa vẫn là thiên địa này, nhưng nhân gian đã đổi thành âm tào địa phủ, cái tối tăm mà lão thấy không còn là do thiếu đi ánh thái dương, mà là một loại bóng tối vĩnh hằng của thế giới người chết.

U… u… u…

Âm phong thổi qua, không mang theo chút nhiệt độ nào, dù chẳng có băng sương nhưng còn rét lạnh hơn hàn phong ở Tuyết Vực.

‘Ta đã chết rồi sao?’ Vạn Thiên Cừu tự hỏi, thần sắc có chút đờ đẫn.

Lão cho rằng tên hắc y công tử đeo mặt nạ kia không hề thổi phồng, e rằng hắn chính là loại lão quái vật trẻ mãi không già như lời hắn ám chỉ, khảy một tiếng đàn là có thể thần không biết quỷ hay không tiễn cao thủ Tiên Thiên cảnh như mình về chín suối.

Lúc này Vạn Thiên Cừu sinh lòng hối hận khi dám gây hấn với hắn, nhưng trên đời này không có phép quay ngược thời gian, lão chỉ có thể ăn năn sám hối khi bị đày xuống mười tám tầng Địa ngục.

Phải, dù là lúc còn sống thì lão cũng đã nghĩ trước kết cục của mình khi chầu Âm ti, với những tội lỗi đã gây ra thì chẳng có phép màu nào để lão được Diêm La Vương khoan hồng.

Nhìn thấy Hắc Bạch Vô Thường xuất hiện hai bên trái phải của mình, Vạn Thiên Cừu hoàn toàn không phản kháng, để mặc cho hai vị quỷ sai muốn làm gì thì làm.

Thấy Câu Hồn Tỏa của Hắc Vô Thường đâm xuyên qua xương tỳ bà của mình, lão không rên một tiếng, im lặng chấp nhận số phận.

Nhưng không hiểu sao khi gặp Mã Diện xuất hiện trước mặt mình, tim của Vạn Thiên Cừu bỗng đập mạnh một cái như để cảnh báo gì đó, trong lòng chợt sinh ra một cảm giác khó chịu vô cùng.

Chỉ thấy cái đầu ngựa khổng lồ mở ra, từ cái mõm trông như hố đen vũ trụ có ấy có một ngôi sao băng bay ra, nhắm thẳng về phía yết hầu của lão.

Vạn Thiên Cừu bỗng nhiên không muốn chấp nhận số phận nữa, lão gạt phăng cây Khốc Tang Bổng đang kề trên cổ mình của Bạch Vô Thường, rút cái móc của Câu Hồn Tỏa nơi xương tỳ bà ra, sau đó hừ lạnh một tiếng rồi tung mình né khỏi ngôi sao băng.

Nhưng có vẻ như mảnh vụn của ngôi sao đã vỡ ra trên đường bay và trùng hợp văng trúng người lão, tạo thành một cái lỗ máu trên cánh tay phải của Vạn Thiên Cừu.

Âm khí tiêu tán, một cái chớp mắt tưởng chừng vĩnh hằng, vừa quay đầu đã thấy thân tại nhân gian.

Cảm giác nhoi nhói nơi cánh tay truyền tới, Vạn Thiên Cừu thoáng thẫn thờ rồi lấy lại tinh thần, trông thấy Từ Hiền chống tay trên cổ cầm thở dốc, giọng lão vang lên đầy âm u tử khí:

“Cầm khúc này của ngươi là kỳ công dị thuật? Có thể lấy Hậu Thiên đả thương Tiên Thiên, xuống cửu tuyền ngươi cũng có thể kiêu ngạo.”

Vừa dứt lời, thân ảnh của lão lại tiếp tục phóng về phía Từ Hiền, người sau đã dùng ra công kích mạnh nhất mà vẫn không làm gì được lão, nhưng hắn còn chưa hề bó tay chịu trói.

Biết tốc độ của mình hoàn toàn không thể so sánh được với Vạn Thiên Cừu, Từ Hiền không làm chuyện ngu xuẩn như đề khí bỏ chạy.

Ngay khi thấy lão Vạn né được【Đạn Chỉ Thần Thông】, một viên cầu nhỏ đã trượt vào lòng bàn tay của hắn, lão vừa dứt lời thì Từ Hiền đã ném mạnh viên cầu ấy xuống đất.

Bụp!

Khói bụi mịt mờ, đó chính là Yên Vụ Đạn hắn tìm thấy khi lục soát thi thể Lục Đạo Vinh.

Từ Hiền không tận dụng màn khói để chạy trốn, hắn biết mình chẳng thể thoát được các giác quan nhạy bén của cao thủ Tiên Thiên, dù đó là loại Tiên Thiên rác rưởi sinh ra nhờ【Sát Lục Thần Đồ】.

‘Tìm đường sống trong chỗ chết, đây là cơ hội cuối cùng của ta.’

Tỉnh táo đến cùng cực, hắn lập tức tiến vào trạng thái Tọa Vong, hòa làm một cùng tự nhiên, xóa bỏ hết thảy dấu vết khác biệt với thiên địa này.

Bây giờ thì Vạn Thiên Cừu không thể cảm nhận được Từ Hiền ở đâu, nhưng ngược lại hắn có thể cảm nhận được vị trí của lão.
Không nhúc nhích bất cứ một tia chân khí nào, nhân lúc làn khói còn chưa tán đi, một chiếc hộp gỗ rơi vào trong tay Từ Hiền, bị hắn đặt trên đất.

Vù!

Bỗng nhiên có cuồng phong thổi qua, tóc mai dựng ngược, ngọn gió này rất không bình thường.

Từ Hiền trong chớp mắt đã đoán ra được đây là Vạn Cửu Thiên dùng chưởng lực thổi bay khói mù.

Thoát khỏi trạng thái Tọa Vong, hắn lập tức tụ kình đạn chỉ, xuất thủ mặc dù bất ngờ nhưng lại không làm gì được lão Vạn, người sau chỉ cần nhích chân một cái đã thoát được viên bi sắt của hắn.

Nhưng công kích của Từ Hiền nào có dừng lại ở đó, trước đấy thừa dịp Câu Hồn Khúc mê hoặc tâm thần lão để thi triển【Đạn Chỉ Thần Thông】bắn giết, mặc dù không thành công nhưng hắn cũng đã biết được thói quen né tránh của Vạn Cửu Thiên.

Vì vậy khi lão vừa chuyển thân né tránh, đồng thời điểm liền có tiếng lách cách vang lên, bảy chi đoản tiễn giống như dự đoán được tương lai bay thẳng đến chỗ Vạn Thiên Cừu.

Đó chính là chiến lợi phẩm cuối cùng Từ Hiền tìm thấy trên người Lục Đạo Vinh, một số mũi tên dự phòng của hộp cơ quan xạ tiễn.

Thực ra với nghề【Thợ Mộc】và【Thợ Rèn】thì tự thân hắn cũng có thể chế tạo, nhưng khổ nỗi không đủ thời gian mà thôi.

Bỏ qua chuyện chế tạo mũi tên, tưởng chừng như đòn liên chiêu này của Từ Hiền có thể thành công thì bỗng thấy nụ cười nhạt trên mặt Vạn Thiên Cừu.

Leng keng! Leng keng!

Chỉ gặp những mũi tên của hắn cách cách người lão chưa đến một tấc thì giống như va phải bức tường vô hình nào đó, thay phiên rơi rụng trên đất, tựa như ẩn dụ cho việc hi vọng của Từ Hiền cũng đang rơi rụng như thế.

“Vô tri! Ngươi có biết thế nào là Tiên Thiên cương khí?”

Nghe giọng nói đầy khinh miệt của Vạn Thiên Cừu, ngoài mặt hắn vẫn không lộ hỉ nộ, trong lòng lại thầm bất đắc dĩ: ‘Ta đương nhiên biết, chỉ là không muốn buông bỏ.’

Ý chí bất khuất, không chết không thôi, đó là những gì Từ Hiền học được lúc hóa thân Khoa Phụ.Hơn nữa hắn cũng đã có chuẩn bị cho những tình huống như thế này.

Tinh thần lại tiến vào cửa hàng hệ thống, Từ Hiền tìm tới món vật phẩm mà mình đã nghĩ đến từ trước đó.

Hắn vốn đã có hơn 500 điểm Thiện Ác, cái chết của bọn Triệu Thất Hoa và Sát Thần môn đồ khiến gia sản của hắn tăng mạnh tới con số 830, dư sức để mua được một vật phẩm có thể sáng tạo kỳ tích.

Chỉ có một vấn đề là nếu làm như vậy Từ Hiền sẽ không thể mua được【Giá Y Thần Công (Trung)】nữa, chờ đạt đến cảnh giới Như Ý phải dừng việc tu luyện lại, nếu dám nhòm ngó cảnh giới Đại Thành tất bị chân khí ngày đêm dày vò, chết đi sống lại.

Có điều chưa kịp chọn mua vật phẩm trong cửa hàng, một vầng hồng quang bỗng bừng lên trước mắt Từ Hiền, kéo tinh thần của hắn trở lại với thực tại.

Cảm giác ấm áp truyền khắp toàn thân, kèm theo đó là giọng nói không rõ vui buồn, nhưng lại khiến tinh thần căng thẳng tột độ của hắn trở nên tĩnh lặng như mặt hồ.

“A Di Đà Phật! Duyên phận diệu kỳ, tiểu tăng không ngờ nhanh như vậy đã gặp lại thí chủ.”

Chân không đi giày, cà sa cũ nát, dung mạo thiếu niên, đầu mười ba chấm, tuấn tú vô song, hồng liên giữa trán, đưa lưng về phía hắn.

Mặc dù chưa từng gặp qua diện mạo, hơn nữa chỉ nghe qua giọng một lần nhưng Từ Hiền lập tức nhận ra đây là ai.

Hắn không thắc mắc tại sao người này là nhận ra mình dù đang đeo mặc nạ, bởi lẽ cao thủ bậc này sợ là chỉ gặp thoáng qua một lần đã nhớ kỹ khí tức của Từ Hiền, cũng như hắn đã nhớ kỹ giọng nói của y vậy.

“Từ Hiền gặp qua đại sư.”

Vẫn là thứ lễ nghi kỳ lạ hắn từng dùng trước Hứa đại phu và Tiền thủ thư, Từ Hiền không vì hòa thượng trước mắt trẻ tuổi mà khinh thị, thái độ hết sức tôn trọng.

Mặc dù không rõ vì sao vị thiếu niên tăng nhân này lại trùng hợp xuất hiện ở đây, có điều nếu y đã ra tay cứu mình thì Từ Hiền tất thừa nhận ơn huệ của y.

Hắn có lẽ không cần y vẫn đối phó được Vạn Thiên Cừu, nhưng nếu không cần hao phí điểm Thiện Ác vẫn là tốt nhất, hòa thượng này đúng là giúp Từ Hiền một đại ân.

Định thần nhìn lại, hắn phát hiện hào quang quanh người hòa thượng nào có phải ánh sáng thông thường, hình dáng của nó rõ là một đóa cửu phẩm hồng liên, cảm giác duy nhất mà nó cho Từ Hiền chính là thánh khiết, không nhiễm nhân quả, không nhuốm bụi trần, có thể thiêu đốt hết thảy ác nghiệp trên thế gian.

Không những thế, khí tức sâu dày mà nó truyền tới khiến hắn lập tức nhận ra đây chính là Tiên Thiên cương khí, hơn nữa hùng hậu vô song, sợ rằng Tiên Thiên đỉnh phong cũng chẳng được như thế.

Vạn Thiên Cừu thân là cao thủ Tiên Thiên cảnh, tất nhiên nhận biết càng sâu sắc hơn hắn, tâm can hãi hùng trước đóa cương khí liên hoa vô cùng kinh khủng này.

Phần bàn tay tiếp xúc với cửu phẩm hồng liên, lão đã không còn cảm nhận được nó nữa.

Không đau đớn, không cảm xúc, tựa như có một vị Phật Đà dùng thần thông ngôn xuất pháp tùy nói với Vạn Thiên Cừu rằng: “Bàn tay của ngươi không còn là của ngươi”, thế là lão mất đi nó như thể chưa từng sở hữu.

Trong lòng tuyệt vọng, lão hoàn toàn không dám nhúc nhích dù chỉ một li, chỉ run giọng mà hỏi: “Ngươi… là… là… ai?”

Từ Hiền cũng thắc mắc, sau đó hắn liền nghe một giọng nói êm dịu như tiếng suối trong rừng sâu, nhẹ nhàng như hoa đào rơi xuống đất:

“Bần tăng…”

“…Vong Đức.”

Chương 60: Nghiệp Hỏa Hồng Liên, Tiểu Thánh Tăn

Vong Đức?

Từ Hiền nghe pháp danh của hòa thượng, chân mày hơi nhướng lên như có vẻ bất ngờ, cuối cùng không nhịn được lẩm bẩm thành tiếng:

“Đại Đạo phế, hữu nhân nghĩa. Thất Đạo thì đến Đức, thất Đức thì đến Nhân, thất Nhân thì đến Nghĩa. Nếu vậy… Vong Nghĩa được Nhân, vong Nhân được Đức, mà vong Đức… thì đắc Đạo?”

Âm thanh nhỏ như muỗi kêu nhưng thiếu niên tăng Vong Đức kia lại nghe được, y nhẹ giọng niệm một tiếng Phật hiệu, coi như thừa nhận cách lý giải của Từ Hiền là chính xác.

Có điều như vậy chỉ khiến hắn cảm thấy càng thêm quái dị, pháp danh của một hòa thượng lại có nguồn gốc từ lý niệm của Đạo gia, chẳng lẽ vị đại sư này định bắt chước một vị tông sư thích tập dưỡng sinh nào đó?

Vong Đức vẫn chưa học được【Tha Tâm Thông】nên không hề hay mấy ý nghĩ vớ vẩn của Từ Hiền, y lúc này đang dùng ánh mắt hiền từ nhìn Vạn Thiên Cừu, trong khi người sau lại lộ ánh mắt hoảng hốt xin tha với y, như thể tuổi của hai người nên trao đổi cho nhau mới hợp với khung cảnh này.

“Ngươi, ngươi chính là… Tiểu Thánh Tăng… Vong Đức?”

Lão Vạn run giọng hỏi lại để xác nhận, khi thấy Vong Đức gật đầu, tinh khí thần trên người lão chợt như bị vắt kiệt, trong thoáng chốc già càng già thêm, gần đất xa trời.

Nhìn về phía ấn ký hồng liên lúc sáng lúc tối nơi mi tâm của Tiểu Thánh Tăng, lão lúc này khác nào người thất hồn, gục đầu lẩm bẩm:

“Một đóa liên hoa ở giữa trán, tụ khắp chúng sinh nghiệp hồng trần…”

Chỉ hai câu, mười bốn chữ ngắn ngủi nhưng truyền khắp đại giang Nam Bắc, pháp danh của phương trượng Thiếu Lâm là gì có lẽ có người không biết, nhưng nhân sĩ võ lâm trong khắp cửu châu lại có mấy ai chưa nghe qua danh Tiểu Thánh Tăng?

Trong đó tất nhiên có Từ Hiền, hắn trước đó cũng chẳng phải nhân sĩ giang hồ.

Huyền Tàng mười sáu tuổi.

Đầu tháng giêng năm nay, trên trang đầu của ba tờ báo lớn đều có chung một một đề tựa tương tự như thế, nội dung là về cùng một người.

Tiểu Thánh Tăng Vong Đức, đệ tử quan môn đời này của một ngôi miếu nhỏ không có tiếng tăm gì gọi Ô Long Viện, năm nay tuổi tròn hai tám, thân mang thiên phú ngàn năm khó gặp, đạt đến tứ giai Khuynh Thế nhưng được đánh giá là không thua kém gì ngũ giai Nhập Thần:

【Nghiệp Hỏa Hồng Liên】

Người mang thiên phú【Nghiệp Hỏa Hồng Liên】thu thập nghiệp lực để gia tăng tốc độ tu hành, vĩnh viễn không ngừng cường hóa tinh khí thần tam bảo, đồng thời tăng mạnh uy lực của bất cứ thứ võ học gì mình sử dụng, có thể nói là “Tụ vô biên nghiệp lực, đúc vô thượng thần thông”.

Uy năng kinh thiên động địa như vậy, nhưng không thể xếp vào thiên phú Nhập Thần chính là vì một khuyết điểm chết người:

Người mang thiên phú này, thời thời khắc khắc đều phải chịu nỗi khổ “nghiệp hỏa phần tâm”, trong người như có một ngọn lửa thổi không tắt, dập không hết đang thiêu đốt từng li từng tấc da thịt, kinh mạch, lục phủ ngũ tạng, v.v… sự thống khổ không gì sánh được đó sẽ kéo dài mãi cho đến khi ý chí tan rã mà chết.

Tụ càng nhiều nghiệp lực, uy năng của thiên phú cũng càng mạnh, nhưng đồng thời người sở hữu thiên phú cũng phải ăn càng nhiều đau khổ từ “nghiệp hỏa phần tâm”.

Hơn nữa loại thiên phú này có tính bị động, tức là dù không chủ tâm hấp thụ thì nghiệp lực trong người ký chủ cũng sẽ tăng trưởng không ngừng.

Trong lịch sử, chưa từng có trường hợp nào ghi chép lại việc người sở hữu thiên phú này sống qua được mười năm, ngoại trừ Vong Đức.

Những thông tin trên xuất hiện sớm nhất tại Phong Vân Nguyệt San, chẳng lâu sau đó thì Võ Lâm Thời Đại và Giang Hồ Nhật Báo cũng xuất hiện bài đăng giống gần tám phần, bị nghi ngờ là sao chép.

Vạn Thiên Cừu nào có tâm trí lo vấn đề tranh chấp bản quyền của ba tờ báo lớn, trên mặt lão lúc này chỉ còn lại vẻ sợ hãi, dùng ánh mắt cầu xin, van nài Vong Đức:

“Tiểu Thánh Tăng… không, thánh tăng. Xin ngài, xin ngài rủ lòng từ bi, tha cho lão đầu nhất thời ngu muội này một mạng, ta nhất định sẽ lập bài vị trường sinh của ngài để mỗi ngày kính cẩn thờ cúng, ta xin thề với trời từ nay về sau sẽ cố gắng hành thiện tích đức.”Bộ dạng hứa hẹn của lão trông không khác gì đám nhỏ ở học đường, lúc mà chúng hứa không tái phạm nữa với Từ Hiền khi phạm lỗi, vậy nên dù đang Tọa Vong hồi khí thì hắn cũng không nhịn được nở nụ cười khinh khỉnh, suýt nữa tự phá trạng thái vật ngã lưỡng vong.

Nhưng Vạn Thiên Cừu làm gì còn hơi sức bận tâm đến tiếng cười của hắn, lão lúc này chỉ quan tâm đến mạng sống của mình:

“Xin ngài, cầu xin ngài hãy cho ta cơ hội chuộc tội! Bể khổ vô biên, quay đầu là bờ. Ta đã quay đầu rồi, ta đã phóng hạ đồ đao, ta muốn lập địa thành Phật, xin hãy cho ta cơ hội!”

Từ Hiền vội vàng xua tan tạp niệm, lòng lại nghĩ thầm: ‘Dám lấy lý luận của Phật gia để bắt chẹt hòa thượng, lão Vạn a lão Vạn, trí khôn của ngươi dùng sai chỗ.’

Nụ cười trên mặt Vong Đức càng thêm hiền từ, dù trông niên thiếu trẻ tuổi, nhưng y thực sự có bộ dạng của cao tăng đắc đạo.

Lúc này chỉ gặp Vong Đức niệm một tiếng “A Di Đà Phật”, giọng nói nghe như đang than thở, có phần cảm giác thương xót cho nỗi khổ của chúng sinh, nhưng nội dung lời nói lại khiến Vạn Thiên Cừu hồn phi phách tán:

“Cõi Phật vốn nằm ở Tây phương cực lạc, thí chủ nếu đã thành Phật, tiểu tăng cũng xin hộ tống ngươi một đoạn đến gặp đức Như Lai.”

Trên mặt lão không còn chút huyết sắc, lắc đầu như điên, gào lên thảm thiết: “Không, không! Thánh tăng, xin hãy tha cho ta, tha cho ta! Ta đã biết sai, ta muốn sống tiếp để tẩy rửa tội nghiệt của mình, xin ngài giúp ta đi thánh tăng!”

‘Hòa thượng này rốt cuộc hung danh bậc nào, lại có thể dọa hạng đại gian đại ác như Sát Thần môn đồ sợ đến như vậy?’

Từ Hiền chợt sinh lòng hiếu kỳ, đoán già đoán non, hắn nghĩ rằng Ngô Tam Âm hẳn là biết được lai lịch của Vong Đức, chỉ là không rõ nên dùng mấy ván cờ đổi lấy thông tin từ vị lão kỳ si thì mới có lời.

Không biết Từ Hiền sinh sự tò mò với thân thế của mình, Vong Đức lúc này khẽ lắc đầu, nhìn thấy hắc vân cuồn cuộn đại biểu cho sát nghiệp sau lưng Vạn Thiên Cừu, y chỉ mỉm cười bảo rằng:

“Thí chủ sát nghiệp nặng nề, tiểu tăng không có bản sự hóa giải, chỉ có thể đưa ngươi đến cầu Địa Tạng Vương Bồ Tát. Đức Địa Tạng hứa nguyện muốn cứu độ hết thảy chúng sinh tội khổ, ngài ấy có thể giúp được thí chủ.”

Vong Đức vừa dứt lời, Từ Hiền liền thấy vị Tiểu Thánh Tăng này đưa tay chưởng nhẹ về trước, kình lực nhẹ nhàng như gió thoảng, tay cũng không hề chạm vào Vạn Thiên Cừu.

Nhưng ngay lập tức, hắn liền nhận thấy được sinh cơ của lão đã tắt ngúm, toàn thân cứng ngắc, tựa như đã chết từ rất lâu rồi vậy.‘Võ học gì, kinh khủng như vậy?’

Từ Hiền không sợ hãi, chỉ cảm thấy hiếu kỳ trước loại chưởng pháp mà Vong Đức sử dụng.

Nếu như nghe được thắc mắc của hắn, một vị đạo sĩ trung niên đang đạp mây cưỡi gió đến chỗ này chắc hẳn rất sẵn lòng trả lời, nói cho Từ Hiền biết đó là chiêu Sát Sinh Giới, một trong năm chiêu【Ngũ Giới Minh Tâm Chưởng】.

【Ngũ Giới Minh Tâm Chưởng】là một bộ chưởng pháp nhất đẳng của Ô Long Viện, thuộc hàng võ học Thượng Thừa Thiên cấp, sáng tạo dựa trên năm điều giới luật của Phật gia: Sát Sinh Giới, Thâu Đạo Giới, Tà Dâm Giới, Vọng Ngữ Giới và Ẩm Tửu Giới.

Tuy là ngoại công chưởng pháp nhưng lại có thể giúp người tu tập rèn luyện tâm tính, thật sự thần kỳ quá thay.

【Ngũ Giới Minh Tâm Chưởng】của Vong Đức có đến bảy chiêu, một chiêu gọi Vọng Ngữ Giới – Thiện Ý Hoang Ngôn, một chiêu gọi Sát Sinh Giới – Minh Vương Hàng Ma, hai chiêu này đều do y sáng tạo ra.

Đặc biệt Sát Sinh Giới – Minh Vương Hàng Ma đã có uy lực đạt tới mức độ Thượng Thừa Thánh cấp, vượt qua khỏi phẩm giai hiện tại của chưởng pháp, là dấu hiệu cho việc【Ngũ Giới Minh Tâm Chưởng】của Vong Đức đã tu đến cảnh giới thứ tám là Xuất Thần Nhập Hóa, một khi nói ra tất hù chết cả đống người.

Một trăm vị cao thủ Hậu Thiên thì có chín tám, chín chín người kẹt ở thập nhị trọng, không thể tiến giai Tiên Thiên.

Nguyên nhân là vì họ luyện cả đời cũng không thể khiến bốn môn võ học nhập đạo đạt tới cảnh giới Lư Hỏa Thuần Thanh.

Mà trên Lư Hỏa Thuần Thanh còn có Đăng Phong Tạo Cực, Siêu Phàm Nhập Thánh rồi mới đến Xuất Thần Nhập Hóa, lại thêm võ học mỗi chênh một phẩm giai thì độ khó học tập lại gia tăng gấp bội.

Vong Đức năm nay lại chỉ có mười sáu tuổi đã luyện được chưởng pháp Thượng Thừa Thiên cấp đến Xuất Thần, đủ để thấy y tài tình cỡ nào.

Huống chi y đã đến Huyền Tàng, làm sao có thể chỉ tu mỗi một bộ chưởng pháp ấy cho được, nghĩ như vậy mới thấy càng thêm kinh khủng.

Từ Hiền gặp Vong Đức đã tiễn Vạn Thiên Cừu đến Tây thiên, hắn bèn thoát khỏi trạng thái Tọa Vong, sau đó liền gỡ mặt nạ xuống để tránh thất lễ.

Nhờ có vị Tiểu Thánh Tăng này mà hắn chẳng những không hao tốn điểm Thiện Ác, lại còn kiếm lời thêm 500, thật sự không biết làm gì để tỏ lòng cảm kích, thế là chỉ có thể hứa hẹn:

“Vong Đức đại sư, ân cứu mạng của ngươi, Từ Hiền xin ghi khắc trong lòng. Ngày sau nếu có điều cần trợ giúp, tại hạ nghĩa bất dung từ.”

Từng câu từng chữ đều rất nghiêm túc, hiển nhiên là chân tâm thật ý, không phải nói suông.

Hồng liên tiêu tán, cà sa quét đất, thiếu niên tăng nhân xoay người lại, bao nhiêu ác niệm hóa thành không.

Từ Hiền bây giờ mới thấy rõ dung mạo của y, quả thật là vô cấu xuất trần, không hổ danh Tiểu Thánh Tăng.

Chợt hắn lại thấy Vong Đức mỉm cười nhìn mình, khẽ lắc đầu bảo rằng:

“A Di Đà Phật. Từ thí chủ quá lời, ngươi từ đầu chí cuối tim không trật nhịp, lòng không hoảng sợ, chắc hẳn là có biện pháp ứng đối, tiểu tăng chỉ là lo chuyện bao đồng, nào có ân huệ gì.”

Từ Hiền nghe vậy liền muốn phản biện, nhưng lại bị một tiếng cười từ xa cắt đứt, sau đó nghe có người lớn giọng trêu chọc: “Hòa thượng ngươi cũng tự biết mình thích lo chuyện bao đồng đấy, hớ hớ hớ!”

Vong Đức cũng cười: “Chó chê mèo lắm lông.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau