HIỆP GIẢ HỆ THỐNG DỊ GIỚI HOÀNH HÀNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hiệp giả hệ thống dị giới hoành hành - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Con chuột, con rết, bà bà

Tiếng xương vỡ lốp rốp vang lên, Liễu Tư Tài hét thảm một tiếng, thân hình văng ra sau hơn chục thước rồi đổ vào một quầy xiên nướng, ngã xuống làm gãy mấy chiếc bàn nhỏ.

Chung kết cục với bộ bàn ghế dưới thân, mười sáu chiếc xương cổ tay của hắn bị lực quyền thôi sơn của Lý Tự Thành đánh nát, xương khuỷu tay phá thịt mà ra, lòi hẳn một khúc trắng hếu bên ngoài, máu me đầm đìa.

Trừ khi Từ Hiền chịu vì hắn mua một phần【Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao】, nếu không e là công phu khổ luyện【Đoạt Mệnh Huyết Ấn Chưởng】của họ Liễu đành đổ sông đổ biển.

Từ Hiền buông tỳ bà, thấy Lý Tự Thành ngỡ ngàng nhìn hai nắm đấm của mình, hắn chợt nhướng mày gọi khẽ: “Tự Thành, trở lại!”

Lý Tự Thành “a” một tiếng, sau đó quay lại bên cạnh Từ Hiền, nghe hắn dạy bảo:

“Nhớ lấy, giang hồ quyết đấu, thất thần là tối kỵ. Nếu một người đã muốn hạ sát thủ với ngươi, vậy thì ngươi phản kích khiến hắn trọng thương, thậm chí đánh chết cũng không trái đạo nghĩa, chớ nên bàng hoàng.”

“Chỉ cần ghi khắc trong đầu rằng, ngươi không giết hắn thì hắn sẽ giết ngươi. Lòng mà có do dự, thì hãy tưởng tượng đến cảnh thân nhân sẽ thế nào khi biết tin ngươi chết.”

Lý Tự Thành nghe vậy đúng là lập tức nghĩ đến cảnh tượng cha già đến hốt xác mình, tấm thân bồ tượng chợt rùng mình một cái, thần sắc trở nên nghiêm nghị, lớn tiếng đáp lại, tỏ vẻ mình đã in sâu lời hắn dạy vào tâm khảm.

Đồng học Tiểu Hổ bị Hổ ma ma che khuất tầm mắt, không cho nhìn thảm trạng của Liễu Tư Tài, nhưng nó lại thấy tiên sinh và con trâu bự chau đầu ghé tai, thì thầm gì đó với nhau.

‘Tiên sinh chắc chắn đang truyền võ công cao thâm cho con trâu bự, hừ.’

Nghĩ đến biểu hiện thần dũng vừa nãy của Lý Tự Thành, Triệu Tiểu Hổ có hơi ấm ức, bĩu môi chóp chép miệng.

‘Ta cũng phải tới nghe thần công mới được.’

Cồn cào trong lòng, đồng học Tiểu Hổ lại thoát khỏi vòng tay của Hổ ma ma, rón rén bước đến chỗ Từ Hiền và Lý Tự Thành với ý đồ nghe lỏm mật tịch.

Nhưng nó còn chưa kịp thò đầu tới đã bị một tiếng “vâng” to như pháo nổ của Lý Tự Thành dọa mặt tái mét, ngã uỵch ra đất, cái mông đau đớn.

Không nói đến con tiểu hổ béo ấy nữa, lúc này Từ Hiền nhìn thấy Liễu Tư Tài đã đứng dậy, xem ra sức chịu đựng của hắn cũng không tệ, gặp vết thương như thế vẫn chưa đau đến ngất đi.

Nhưng cũng chẳng đáng là gì, chiến lực của họ Liễu bây giờ trăm không còn một, hơi thở rối loạn, mặt mày nhợt nhạt chẳng chút huyết sắc, đừng nói là Lý Tự Thành của bây giờ, cho dù là gã của trước lúc học võ cũng có thể dễ dàng xử lý hắn.

Từ Hiền lần đầu thử nghiệm uy lực của【Bách Gia Cầm Phổ】, không ngờ hiệu quả vượt xa sự mong đợi của hắn.

Lý Tự Thành Hậu Thiên nhất trọng, luyện võ mới được ba ngày đã một đòn phế hai tay của cao thủ Hậu Thiên bát trọng, thật sự khiến người ta khó tin.

Trong đó tuy cũng có công lao của thiên phú thần lực, nhưng càng nhiều hơn là nhờ cầm khúc của Từ Hiền hiển uy.

Nói thật, dù cho Câu Hồn Khúc là do chính mình diễn tấu, nhưng lúc Hắc Bạch Vô Thường, Ngưu Đầu Mã Diện xuất hiện, tim Từ Hiền cũng dừng lại một nhịp.

Tụ tiên âm trăm nhà, tấu một khúc thần ca.

Hiện giờ chỉ mới có nhạc phổ của một nhà mà đã kinh khủng như thế, chờ đến khi hắn có hàng chục hàng trăm khúc nhạc hòa tấu cùng nhau, liệu có phải đạt tới cảnh giới “khảy đàn bình thiên hạ, cất giọng định giang sơn”?

Nhưng chuyện này có quá xa xôi, việc trước mắt là tiếp theo nên xử lý Liễu Tư Tài như thế nào.

Đó thật sự là một vấn đề không dễ giải quyết với Từ Hiền, bởi vì…

“Ối chà chà, Liễu chuột tinh, tay ngươi thê thảm như vậy, kinh nguyệt chưởng có còn dùng được nữa không đấy?”

“Tiểu ngô công ngươi quá khinh thường Liễu đại hiệp, tri sỉ hậu dũng, biết đâu tao ngộ lần này lại khiến hắn ngộ ra kinh nguyệt cước đây! Hồ hồ hồ…”

Âm thanh đầy châm chọc truyền vào tai Từ Hiền, nhưng đấy không phải đang nói hắn mà là Liễu Tư Tài.Hai giọng nói khác nhau, câu trước được nói bởi một người đàn ông trẻ tuổi giọng đầy trung khí, Từ Hiền đoán cùng lắm chỉ ba bốn ba lăm, câu sau là của một lão phụ nhân có chất giọng già nua, nhưng ngôn ngữ thì vẫn còn xéo xắt lắm.

Người đàn ông tên là Ngô Háo, lão phụ nhân tên là Triệu Thất Hoa, dù hai kẻ này còn chưa lộ mặt nhưng Từ Hiền đã biết danh tính bọn họ.

Vì sao ư? Bởi vì hệ thống vừa cho hắn thêm hai nhiệm vụ Trừ Gian Diệt Bạo (3) và (4).

Chớp mắt một cái đã thấy có hai thân ảnh xuất hiện bên bên cạnh Liễu Tư Tài, đúng là một gã đàn ông và một lão phụ nhân.

Người trước trông chừng ba mươi tuổi, trường bào chấm đất, thoạt nhìn có vẻ văn nhã, nhưng thần sắc thâm độc trên mặt lại hoàn toàn phá nát cách ăn mặc của y, cho người ta cảm giác rất không được hài hòa.

Người sau là một lão ẩu đầu bạc pha sương, lưng khòm chống quải trượng, hai mắt híp lại không thấy con ngươi, vẻ mặt giống như lúc nào cũng đang cười, cho người ta cảm giác đây là một vị bà bà rất hiền lành.

Nhưng nếu có kẻ nào dám nghĩ Triệu Thất Hoa hiền lành, sợ là cỏ trước phần mộ đã cao hơn thước.

Liễu Tư Tài tất nhiên không nằm trong số đó, nhìn hai người bảo vệ tả hữu, trên gương mặt tím tái của hắn chỉ có nụ cười lạnh.

‘Nếu không phải vì Truy Tung Thử, các ngươi chưa bỏ đá xuống giếng ta đã tạ ơn trời đất.’

Họ Liễu chỉ dám nghĩ thầm chứ không nói thành lời, hắn biết bây giờ mình có được sống hay không phụ thuộc hoàn toàn vào hai người này.

Tuy Lý Tự Thành là người làm cho hắn ra nông nỗi này, nhưng ánh mắt đầy thù hận và oán độc của Liễu Tư Tài chỉ dành cho Từ Hiền, kèm theo đó là sự khiếp hãi khó mà nguôi ngoai.

Thần sắc âm tình bất định, họ Liễu nghiến răng nghiến lợi, sau đó lộ vẻ mặt bất cam nói rằng: “Tiếng đàn của hắn rất quỷ dị, không nên trêu vào.”

Ý là bọn họ nên bảo hộ hắn rút lui đi thôi.

Đá phải thiết bản, Liễu Tư Tài chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo.

Hắn đương nhiên muốn lóc xương lóc thịt của Từ Hiền để trả mối thù phế tay, nhưng so với đó, họ Liễu lại càng muốn được toàn mạng sống tiếp.Ngô Háo đương nhiên đồng ý, lúc Liễu Tư Tài đối chưởng với Lý Tự Thành, y và Triệu bà bà cũng đứng một bên quan sát.

Đương lúc thấy họ Liễu biến sắc khi tiếng tỳ bà vang lên, hai người tất nhiên biết bạch y công tử kia có một môn âm ba công lợi hại.

Có điều Ngô Háo còn chưa kịp gật đầu, lão ẩu Triệu Thất Hoa lại khàn giọng nói một câu: “Hắn là Hậu Thiên tứ trọng.”

Nghe vậy, Ngô, Liễu hai người đều chấn động trong lòng, cảm thấy khó mà tin được.

Thứ họ thấy khó tin không phải lời của Triệu bà bà, bởi cả hai đều biết lão ẩu này sở hữu một môn dị thuật Cửu phẩm gọi【Minh Cảnh Quyết】, có thể nhìn thấu cảnh giới võ đạo của người khác.

Hai kẻ này chỉ không ngờ Từ Hiền cảnh giới thấp vậy mà có thủ đoạn cao siêu đến thế, sợ rằng không thua kém gì đệ tử của đại phái, loại tán nhân giang hồ như họ khó mà sánh được.

Triệu Thất Hoa chợt nói tiếp câu thứ hai: “Trên người hắn không có bất cứ môn huy nào, lại xuất hiện ở nơi tiểu trấn lạc hậu như này, e là phát hiện bí tàng gì đó nên mới học được bản sự như vậy.”

Giọng nói nhẹ nhàng ấm áp như cụ bà nhà bên, nhưng hai người còn lại có thể ngửi được mùi máu tanh thoang thoảng trong đó.

Trên mặt Ngô Háo xuất hiện thần sắc tham lam, trong hai mắt đã đong đầy bí kíp. Ngược với y, Liễu Tư Tài lại có chút lo ngại: “Ta thấy vẫn là thôi đi, cầm âm của hắn…”

Chưa nói hết đã bị Triệu Thất Hoa ngắt lời: “Bà bà ta đây và tiểu ngô công đều nghe được, nhưng chỉ có Liễu chuột tinh ngươi trúng chiêu. Khả năng cao là hắn chỉ có thể tác động đơn thể.”

“Nếu đã vậy thì sao? Đừng quên trước đó còn có cao thủ dùng chỉ lực búng cong đao của ta, chẳng tin là hai ngươi không thấy, hừ.”

Liễu Tư Tài giọng đầy tức giận, hiển nhiên còn ghi hận hai người ban nãy khoanh tay đứng nhìn.

Triệu Thất Hoa lại móm mém cười bảo: “Đó cũng là sở tác sở vi của hắn, Triệu bà bà này lăn lộn giang hồ bốn năm mươi năm vẫn chưa thấy môn công phu nào như vậy, vì thế mới dám đoán rằng hắn phát hiện bí tàng.”

Ngô Háo nghe vậy, hai mắt càng sáng hơn, lòng tham của y sắp không nhịn được nữa rồi, chỉ muốn lập tức giết chết Từ Hiền cướp của.

Nhưng Liễu Tư Tài lại bàn lùi: “Vậy càng nên rút lui thì hơn. Hắn đã có chỉ lực như thế, hai ngươi sao là đối thủ?”

Họ Liễu chỉ muốn đảm bảo mạng quèn của mình.

Hiện giờ không còn năng lực phản kháng, chẳng may Ngô, Triệu hai người chết mất thì còn ai hộ tống hắn rời đi?

Nhưng Liễu Tư Tài chỉ thấy Ngô Háo lộ ánh mắt khinh thường nhìn mình, đồng thời nghe Triệu bà bà nói: “Chân của hắn có tật, bọn ta lại còn lấy một đấu hai, chiếm tận ưu thế. Huống chi… bản sự của ta và tiểu ngô công, ngươi làm sao hiểu hết được.”

Vừa dứt lời, khí thế trên người mụ liền bộc phát, Ngô Háo thấy vậy cũng học theo, khí huyết cuồn cuộn của hai người cho Liễu Tư Tài cảm giác khó thở, trong lồng ngực như bị đá đè.

Hắn lập tức sinh lòng sợ hãi, trước đó hắn còn tưởng rằng ba người cùng đẳng cấp, giờ mới nhận rõ một điều là nếu không phải Truy Tung Thử chỉ nghe lời hắn, sợ là hai kẻ này đã giết người cướp chuột.

Họ Liễu nghĩ thông, đành im lặng cam chịu không nói gì nữa, bắt đầu tính toán làm sao giữ mạng khi hết giá trị lợi dụng.

Triệu bà bà thấy hắn thức thời, mỉm cười gật gù như khích lệ, trong đầu thì nghĩ: ‘Bà bà và ngươi, chưa từng ngang hàng...’

Sau đó lại liếc Ngô Háo một cái.

‘…ngươi cũng vậy.’

Chương 52: Một đồng xu khuấy động phong vân

Ngô Háo, Hậu Thiên thập nhất trọng, giỏi dùng tiên pháp, cước pháp.

Triệu Thất Hoa, Hậu Thiên thập nhị trọng, trượng pháp, kiếm pháp, ám khí ba môn đều tinh thông.

Thiện giả bất lai, lai giả bất thiện.

Từ Hiền mặt đầy bình thản nhìn một nam một nữ, một trẻ một già vừa xuất hiện kia, có điều lòng của hắn lại trầm xuống.

So với hai người này, Liễu Tư Tài chỉ có thể xem là hạng đầu đường xó chợ.

Thậm chí trong số những kẻ địch mà hắn từng đối mặt, Triệu Thất Hoa với tam tuyệt công phu cho Từ Hiền cảm giác nguy hiểm chỉ thua hắc y nhân Tiên Thiên cảnh của Sát Thần Môn mà thôi.

Hắn giấu tận mọi cảm xúc, môi khẽ nhếch lên cười, lấy ánh mắt hờ hững nhìn Ngô Triệu song ác, tay trái đưa lên khoát một cái, nhẹ giọng nói với Hổ ma ma: “Triệu thẩm, ngươi dẫn Tiểu Hổ về nhà thôi.”

Sau đó mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của ba tên ác nhân khi thấy mình rút【Trọng Đạo Xích】ra từ trong tay áo, hắn nghiêm giọng bảo rằng: “Đồng học Tiểu Hổ, ngoan ngoãn theo mẹ ngươi về nhà.”

Triệu Tiểu Hổ muốn học thần công giống con trâu bự, vốn đâu chịu như vậy, nhưng vừa thấy tiên sinh cầm thước trên tay là nó liền biến thành một con mèo nhỏ.

Hổ ma ma cũng thấy hoàn cảnh bây giờ không ổn lắm, nhất là khi có thêm hai nhân sĩ võ lâm nữa xuất hiện, nên rất thức thời kéo con mình đi khỏi chỗ này, hơn nữa thà đi đường vòng chứ chẳng dại gì băng qua ngã tư đường.

Ngô Háo và Triệu Thất Hoa để mặc cho hai mẹ con rời đi, ánh nhìn vẫn chỉ tập trung lên người bạch y công tử đối diện.

Có lẽ hai người tôn trọng đạo nghĩa giang hồ, không muốn lấy bình dân yếu đuối uy hiếp đối thủ. Hoặc cũng có thể vì sợ nếu ra tay bắt người sẽ bộc lộ sơ hở cho Từ Hiền tận dụng.

Song phương lần đầu gặp mặt, Ngô, Triệu chưa rõ nhân phẩm của hắn ra sao, liệu sẽ vì bằng hữu buông tay chịu trói, hay là bất chấp an nguy của họ để tiêu diệt kẻ địch.

Loại người có tâm tư ti tiện, khi phỏng đoán kẻ khác cũng chỉ nghĩ đến những điều ti tiện.

Thấy hai mẹ con Tiểu Hổ đã đi khuất, Từ Hiền thầm nhẹ nhõm trong lòng.

Thật ra hắn cũng muốn để Lý Tự Thành rời đi, nhưng Từ Hiền biết dù mình có lấy【Trọng Đạo Xích】ra uy hiếp thì gã cũng không chịu, nên cũng đành thôi.

Hơn nữa Lý Tự Thành cũng có chút công phu thô thiển, có thể miễn cưỡng tự vệ.

Mắt lộ hàn quang, hai viên bi sắt trượt xuống tay trái lẫn tay phải của Từ Hiền, chân khí trong người sôi sục dữ dội, nếu áp tai vào bụng dưới của hắn, người ta có thể nghe thấy tiếng đì đùng của sấm chớp.

Thái dương vốn còn đang treo cao, lúc này đã bị mây đen che mất, giữa con phố vắng người chợt có gió lạnh thổi qua.

Tóc mai đong đưa, tay áo lay động.

Kim quang xẹt qua, Từ Hiền chẳng hề chớp mắt dù chỉ một lần, đôi thần mục quan sát nhất cử nhất động của bọn ác nhân bên kia phố, như thể phán quan Địa phủ trông chừng bọn tội quỷ trong ngục.

Liễu Tư Tài thì hắn hoàn toàn không biết, nhưng Ngô Háo và Triệu Thất Hoa lại khiến Từ Hiền cảm thấy như đã từng gặp ở nơi nào.

Vô số hình ảnh xẹt qua trong đầu hắn, từng gương mặt thay phiên hiện lên, những người hắn đã gặp từ lúc lên ba cho tới ngày hôm nay.

Sát na phương hoa, Từ Hiền đã tìm thấy người có liên quan.

Lý Phú Sinh, tên gian tặc đầu tiên đến khai trương món【Đạn Chỉ Thần Thông】của hắn.

Đúng là hôm nay Từ Hiền mới lần đầu gặp mặt Ngô Háo và Triệu Thất Hoa, nhưng trước đó hắn đã thấy bọn họ xuất hiện khi【Hiệp Đạo Thiên Thư】tái hiện nhật ký phạm tội của Lý Phú Sinh.

Trong trận hỗn chiến để tranh đoạt một món bảo vật, Ngô Triệu hai người chính là kẻ đã tạo thành thương thế của Lý Phú Sinh, tạo điều kiện để Từ Hiền có thể giết chết y.Hắn cảm thấy cần phải cảm tạ bọn họ một câu đây.

Lý Phú Sinh vốn nên bị hai người đánh chết từ lúc đó, nhưng bởi vì y từ bỏ bảo vật trong tay mình nên mới thoát được một kiếp.

Chuyện tiếp theo thì Từ Hiền không biết:

Đợi đến khi Triệu bà bà và Ngô Háo giết chết hết thảy người cạnh tranh, bọn họ mới nhận ra thứ Lý Phú Sinh từ bỏ là đồ giả, bảo vật chân chính đã bị y đánh tráo mang đi.

Tưởng chừng hai người đã hết hi vọng đạt được món đồ ấy thì Liễu Tư Tài xuất hiện.

Họ Liễu công phu qua quýt bình thường nhưng lại sở hữu một con dị thú là Truy Tung Thử.

Cũng như hai người, Liễu Tư Tài cũng đang tìm kiếm món bảo vật mà Lý Phú Sinh đang có, và Truy Tung Thử chính là thủ hạ đắc lực để giúp hắn săn đuổi.

Truy Tung Thử bộ dạng bình thường, trông không khác mấy chuột lang.

Nhưng con chuột này có một năng lực đặc biệt mà những người họ hàng khác không có, đó chính là chỉ cần nó nhìn qua vật gì, thậm chí không cần ngửi mùi hay đánh dấu nhưng dù cho cách xa thiên sơn vạn lý nó cũng có thể tìm đến vật đó.

Khi Ngô Háo và Triệu Thất Hoa biết họ Liễu có con chuột này thì mừng lắm, cảm thấy vẫn còn hi vọng tìm tới Lý Phú Sinh.

Thế là hai người tìm cách kết phường với hắn, lúc luận bàn bèn giấu diếm một phần võ công, tỏ vẻ bản lĩnh của cả bả chỉ sàn sàn như nhau nên có thể bình khởi bình tọa hợp tác.

Hơn nữa vì Liễu Tư Tài có Truy Tung Thử, hai người còn tôn hắn làm kẻ dẫn đầu.

Sau khi kết phường làm bậy, trên đường tìm kiếm Lý Phú Sinh, ba họ Liễu Triệu Ngô nhờ Truy Tung Thử đã đánh giết được những kẻ cũng sở hữu món bảo vật ấy, đợi đến Bạch Long Trấn thì mỗi người đã thủ một món trong tay.

Chuyện sau đó thì cũng rõ ràng, Truy Tung Thử phát hiện bảo vật của Lý Phú Sinh ở trong trấn nên vọt vào tìm kiếm, đồng học Tiểu Hổ phát hiện nó đang chạy nhảy trên phố, thấy con chuột đáng yêu không kìm được muốn bắt nên cuối cùng suýt thì bị xe ngựa của Liễu Tư Tài đụng trúng.

Nếu bây giờ Từ Hiền đang ở học đường, hắn sẽ phát hiện một con chuột lang chạy lung tung trong lớp của mình, bộ dạng như muốn tìm gì đó nhưng tìm mãi không ra, ánh mắt hoảng hốt vô cùng.

Thứ mà nó đang tìm chính là đồng xu mà Từ Hiền đạt được sau khi giết Lý Phú Sinh: Tàng Vân Lệnh.Dựa vào những gì thấy trong thiên thư, lại thêm kiến thức mà mình biết được khi lục lọi tạp thư ở Đan Dương thư viện, Từ Hiền coi như hiểu rõ công dụng của đồng tiền này.

Nam Càn là một tiểu quốc nằm cạnh Đại Xương, nơi đấy có một thế lực giang hồ gọi Tàng Vân Kiếm Trang, cao thủ đông đúc, rất nhiều thần binh trong thiên hạ đều có xuất xứ ở đây.

Thường cứ năm năm hay mười năm một lần, Tàng Vân Kiếm Trang lại tổ chức một đại hội thưởng kiếm được gọi là Vân Tiêu Kiếm Hội.

Lúc ấy, họ sẽ trưng bày thần binh bảo giáp mà mình đang có cho thiên hạ được biết, giới thiệu tân thần binh, dựng lôi đài để cao thủ võ đạo dùng thần binh quyết đấu, lần nào cũng rầm rộ vô cùng, được cả ba trang báo lớn đưa lên đầu đề.

Tiết Đoan Ngọ năm sau là thời điểm khai hội, Tàng Vân Kiếm Trang đã phát thiệp mời giang hồ hào kiệt trong khắp cửu châu lẫn ngoại vực đến dự hội.

Một vạn Hậu Thiên, một ngàn Tiên Thiên và một trăm Huyền Tàng, đó là số khách mời trong dự tính của Tàng Vân Kiếm Trang.

Thay vì phát thiếp thông thường, họ rải ra giang hồ một thứ tín vật gọi là Tàng Vân Lệnh.

Không cần biết là ai, chỉ cần có Tàng Vân Lệnh trong tay thì được phép tham gia Vân Tiêu Kiếm Hội.

Tàng Vân Lệnh chia làm ba loại: Màu cổ đồng được đưa tới tay võ tu Hậu Thiên, màu trắng bạc là của Tiên Thiên và màu hoàng kim sắc nằm trong tay cao thủ Huyền Tàng.

Giang hồ gió tanh mưa máu, không biết bao nhiêu cao thủ Hậu Thiên cảnh đã bỏ mạng chỉ vì một cái Tàng Vân Lệnh, Tiên Thiên cảnh tuy không nhiều nhưng cũng xảy ra vài trận chém giết, chỉ có tuyệt đỉnh cao thủ Huyền Tàng cảnh vì tự trọng thân phận mà không xuất thủ.

Sở dĩ có nhiều người không tiếc cả mạng để tranh đoạt nó là vì Tàng Vân Lệnh không chỉ là tín vật tham dự kiếm hội, nó còn là một tấm phiếu rút thăm may mắn, người sở hữu có cơ hội đạt được một món thần binh từ Tàng Vân Kiếm Trang.

Đối với đại thế lực này, Từ Hiền không sinh được chút hảo cảm nào.

Đồng ý là lăn lộn giang hồ thì ai cũng coi vũ lực là chí thượng, mỗi người đều tự chịu trách nhiệm cho quyết định của mình.

Nhưng cách mà Tàng Vân Kiếm Trang đặt quy tắc thật sự khiến hắn phản cảm, chỉ nhận vật không nhận người, gián tiếp kích dậy lòng tham của nhân sĩ võ lâm, cuối cùng dẫn đến vô số thi thể ngã xuống.

Quăng ra một khối xương và ngồi xem bọn chó vì tranh ăn mà xâu xé nhau, loại cảm cao cao tại thượng tự cho là siêu việt hơn người ấy, Từ Hiền tin là Tàng Vân Kiếm Trang rất thích thú khi tận hưởng nó.

Dù chưa từng gặp mặt nhưng Tàng Vân Kiếm Trang đã gián tiếp mang đến phiền phức cho hắn, đó chính là ba kẻ trước mắt này.

Nếu có cơ hội đến Nam Càn, hắn cũng không ngại ghé qua chỗ họ một lần xem có kích hoạt nhiệm vụ gì hay không.

Ưu tiên số một của Từ Hiền lúc này là ngăn lại tội ác của Sát Thần Môn, hắn rất không thích sự xuất hiện của những phiền toái không đáng có.

Nhất là khi những phiền toái này có thể nguy hại đến tính mạng của hắn.

Tách!

Một hạt mưa rơi xuống tay vịn, bọt nước vỡ ra tung tóe.

Lòng bàn tay của Từ Hiền ướt đẫm mồ hôi, hắn nhìn thấy tay phải của Ngô Háo đã đặt vào cán roi quấn ở hông.

Ầmm!

Chợt có sét đánh ngang trời, thương khung như nứt ra, ẩn hiện thân hình của một con giao long.

Chương 53: Long tức kinh nhân, Thiên Hồ Tái hiện

Thấy Ngô Háo muốn rút roi ra, tay Từ Hiền đã giơ lên ngang ngực.

Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để lộ việc hai chân mình không còn bại liệt.

Nhưng chân khí trong người chỉ vừa chuyển tới cổ tay, Từ Hiền liền thấy sắc mặt Ngô Háo và Liễu Tư Tài đồng loạt đại biến, dù cho lão ẩu già đời như Triệu bà bà cũng không ngoại lệ.

Từ Hiền mặt ngoài bất động thanh sắc, nhưng trong lòng lại cảm thấy khó hiểu.

Hắn nào có biết, lúc này Ngô Triệu Liễu ba người chỉ cảm thấy toàn thân mình rét lạnh, tóc gáy dựng đứng hết cả lên, sau lưng giống như đang có một con hồng hoang cự thú nhìn chằm chằm họ vậy.

Không những thế, tam ác còn có cảm giác nhói nhói ở yết hầu, tựa như đang bị thứ móng vuốt sắc bén nhất thế gian này chĩa vào, chỉ cần khẽ động là có thể phá thịt mà vô, chọc thủng thực quản của bọn họ.

Ngô Háo và Triệu Thất Hoa còn đỡ, Liễu Tư Tài vốn đang mang thương thế vô cùng nghiêm trọng, sao lại chịu nổi loại cảm giác áp bách đó, cầm cự chưa được năm hơi đã khụy xuống đất, cảm giác đau đớn của hai cánh tay cũng không sánh được sự khó thở của hắn lúc này.

Họ Ngô, họ Triệu đổ mồ hôi lạnh, hai người nhận ra được một điều, nếu đứng yên tại chỗ thì không sao, nhưng chỉ cần muốn tiến một bước về phía Từ Hiền, cảm giác áp bách kia liền truyền tới, bóp chặt trái tim hai người, nắm quyền sinh sát tuyệt đối trước bọn họ.

‘Bà bà ta đây sống đến già vẫn còn hồ đồ. Có cao thủ bậc này làm hậu thuẫn, bạch y công tử này tất nhiên không phải tìm được bí tàng gì mà là dựa vào sở học trong nhà.’

Thân hình Triệu Thất Hoa bắt đầu run lẩy bẩy, lúc này mới đúng bộ dáng cần có của một lão phụ nhân. Mụ và Ngô Háo nhìn nhau, cả hai đều thấy sự sợ hãi trong mắt đối phương.

Hai người hối hận vô cùng khi không nghe lời của Liễu Tư Tài, hắn quả nhiên là chuột tinh, tuy cực kì nhát gan nhưng lại biết nên làm sao giữ được sinh mạng.

Lúc bấy giờ, Từ Hiền dù tài trí hơn người cũng không thể hiểu nổi phản ứng của bọn họ có hàm ý gì.

Hắn chỉ thấy Triệu Ngô hai người sắc mặt tái mét, lộ vẻ căng thẳng tột cùng, dậm chân tại chỗ chẳng có hành động gì.

Sau đó Từ Hiền lại càng khó hiểu hơn khi Triệu bà bà rụt cổ lại, mặt đầy kính cẩn giống như đang nghe người nào nói gì đó, sắc mặt lập tức xoay chuyển một trăm tám mươi độ, trở nên mừng rỡ khôn xiết, Ngô Háo cũng không khác mấy mụ ta.

Rồi sau đó…

Chỉ thấy hai người như được đại xá, vái lạy lung tung như đang cảm tạ thần Phật rồi liền ôm Liễu Tư Tài bỏ chạy, từ đầu chí cuối chẳng dám ngó ngàng gì đến Từ Hiền.

Sấm to mưa nhỏ, đầu voi đuôi chuột.

Thái dương phá mây đen mà xuất hiện, Từ Hiền loáng thoáng thấy ở đằng xa có thân ảnh yểu điệu quay người bước vào hẻm nhỏ, hắn chỉ kịp nhìn rõ một phần chân váy màu trắng.

‘Hóa ra là nàng ta.’ Lòng thầm cảm tạ, Từ Hiền đã biết vì sao gian nhân kinh sợ bỏ chạy.

Thu bi sắt vào trong không gian trữ vật, Từ Hiền ngoắc tay gọi Lý Tự Thành, đưa chút bạc vụn cho gã, đoạn nói rằng:

“Đến gửi quầy xiên nướng giúp ta, nhân sĩ giang hồ đập phá đồ vật không cần trả tiền, chúng ta lại không được như thế.”

“Vâng, tiên sinh.” Lý Tự Thành kính cẩn nghe theo, chạy đến quầy xiên nướng bỏ bạc vào trong cái thau đựng than, không bận tâm việc vị đại thúc chủ quầy cần bao nhiêu thời gian để biết có bạc trong ấy.

Sau đó gã liền quay trở lại đẩy Từ Hiền sang phố Đông.

Từ Hiền tất nhiên không biết đệ tử nhà mình vừa chơi lầy với chủ quầy xiên nướng, khi xe lăn ngang qua lò rèn nhà Lý Tự Thành, hắn bèn khoát tay bảo rằng:

“Ngươi cũng vào nhà đi thôi, không cần quản việc của ta.”

Lý Tự Thành nghe vậy liền gấp: “Như thế sao được, đệ tử…”

Từ Hiền lại đưa tay lên ngắt lời gã:

“Tự Thành! Ngươi vừa rồi tuy chỉ theo bản năng vung quyền, nhưng chắc hẳn cũng nhận ra nó có khác biệt gì. Lần đối chiến đầu tiên sao có thể thiếu cảm ngộ? Tranh thủ vào nhà vận công minh tưởng, ngẫm lại chi tiết trong đó đi thôi.”

“Chớ quên ước nguyện ban đầu khi ngươi cầu ta truyền dạy bản lĩnh, cũng chớ quên vừa rồi ngươi đã cứu Tiểu Hổ thế nào. Là tiễn một người hoàn toàn khỏe mạnh như ta về nhà quan trọng, hay là tinh nghiên võ nghệ, có được bản sự bảo vệ mọi người mới quan trọng?”

Hơn nữa bọn ác nhân vừa bị Hứa phu nhân dọa sợ, chắc hẳn sẽ không dám bén mảng trở lại, cho nên Bạch Long Trấn lúc này mới là nơi an toàn.

Nếu Lý Tự Thành theo hắn rời trấn, vậy thì không chắc.Từ Hiền không nói lý do này cho tên đệ tử, nhưng gã cũng đã bị những lời trước đó của hắn đả động, ngoan ngoãn nghe theo.

Thấy gã đã vào nhà, Từ Hiền bèn tự thân vận động, đẩy xe lăn ra khỏi tiểu trấn.

Thái dương đã quay lại soi sáng thế gian, nhưng gió lạnh vẫn còn vờn theo bánh xe gỗ của hắn.

“Nhờ có Hứa phu nhân, Từ tiên sinh đã xong chuyện với các ngươi, nhưng với Thiên Hồ…”

Trên đường về nhà, Từ Hiền mặt không lộ chút cảm tình, hắn lẩm bẩm gì đó trong miệng, tay phải chợt xuất hiện một chiếc mặt nạ, ánh mắt đặt lên bộ hắc phục trong không gian trữ vật.

“…chuyện này chưa xong.”



Khuya hôm ấy, dọc theo bờ Ngạn Thủy, ba bóng người xuất hiện trong bóng tối, kẻ trước người sau thi triển khinh công, tốc độ không phải quá mau lẹ, giống như đang bám theo thứ gì đó.

Nếu nhìn kỹ lại, đó chẳng phải chuột tinh Liễu Tư Tài, tiểu ngô công Ngô Háo và lão yêu bà Triệu Thất Hoa hay sao?

Lúc này chỉ thấy Ngô Triệu hai người vẫn mang bộ dạng như lần đầu lộ diện, chỉ có Liễu Tư Tài là khác biệt, hai cánh tay của hắn đã được băng bó kỹ càng, nẹp chặt vào người trông khá buồn cười, giống như một con mộc nhân biết di động vậy.

Ban trưa vừa trọng thương, đến tối đã nhảy nhót như thường, này chỉ có thể quy công cho võ đạo thần kỳ.

Chítt! Chít!

Có tiếng chuột kêu ríu rít trong đêm, định thần lại chỉ thấy trước mặt ba người có một con chuột mang nước lông vàng sẫm đang chạy như điên, cái đầu nhỏ ngó nghiêng khắp nơi.

Đó chính là con Truy Tung Thử của Liễu Tư Tài, cũng vì nó mà hắn mới bị gọi là chuột tinh.

Nghe tiếng kêu của Truy Tung Thử, họ Liễu trầm giọng bảo: “Nó đã tìm tới, rất gần rồi.”

Giọng nói chỉ có ba phần trung khí, còn lại bảy phần hư nhược, vậy mới biết Liễu Tư Tài cũng không thoải mái như cách hắn đang lướt đi trong rừng.

Hắn cũng muốn nghỉ ngơi nhưng không thể làm vậy, tính mạng của Liễu Tư Tài bây giờ phụ thuộc vào Ngô Háo và Triệu Thất Hoa, chỉ có thể nghe theo lời bọn họ mới là lựa chọn sáng suốt.
Lấy sói làm bạn, nguy trong sớm tối.

Vụt!

Vụt!

Vụt!

Nhóm ba người tăng tốc đuổi theo Truy Tung Thử, chẳng mấy chốc đã tiến vào một rừng cây rậm rạp.

Chít! Chíttt!

Theo tiếng kêu hưng phấn của Truy Tung Thử mà nhìn về phía Tây Bắc, Ngô Háo và hai người còn lại lập tức phát hiện một thi thể máu me đầm đìa sau gốc cây tùng, nằm sấp trên một phiến đá rộng, con chuột của Liễu Tư Tài liên tục nhảy nhót trước ngực xác chết.

Cạnh cái xác có một vũng máu to, tưởng chừng như phải rút hết máu trong thân thể một người ra mới có thể tạo thành.

Có vẻ như người này vừa chết đây thôi, máu chỉ hơi sền sệt chứ vẫn chưa đông lại.

Trong vũng máu có một cái hộp nhỏ làm bằng gỗ tử đàn, nó chính là thứ khiến Truy Tung Thử hưng phấn như vậy.

“Xem ra Tàng Vân Lệnh ở trong hộp.”

Vẻ tham lam hiện lên trên mặt của Ngô Háo, y bắt đầu bước đến gần cái xác.

Triệu bà bà chống trượng mà đứng trên một tàn cây, im lặng không nói gì.

‘Khả năng có trá.’

Mụ thầm nghĩ như vậy, nhưng không hề nhắc nhở Ngô Háo một tiếng nào.

Cả bọn đều là kẻ ác nhân thất đức, bằng mặt không bằng lòng, có đạo nghĩa gì đáng nói?

Hơn nữa bản thân Ngô Háo cũng không cần Triệu Thất Hoa nhắc nhở, y lấy ra một cây thấu cốt đinh phóng thẳng về phía cái xác.

Phốc!

Mũi đinh đâm thẳng vào tim, nhập sâu hai tấc.

Khẽ gật đầu, Ngô Háo đầu lại, nhe răng nói với Liễu Tư Tài: “Bịt mồm con chuột của ngươi.”

Người sau nghe vậy, chu môi ra tạo thành một tiếng kêu khá đặc biệt, con Truy Tung Thử nghe thấy liền thoắt cái phóng trở về bên cạnh họ Liễu, chui vào trong áo của hắn.

Không gian chợt trở nên yên tĩnh, Ngô Háo nhắm mắt lại, nín thở tập trung lắng nghe động tĩnh xung quanh.

Cũng như Triệu Thất Hoa, y mang trong mình một môn kỳ công dị thuật gọi là【Cường Giác Thuật】, xếp hàng Cửu phẩm.

【Cường Giác Thuật】chia làm năm loại, phân biệt cường hóa thị giác, khứu giác, thính giác, xúc giác và vị giác của người sử dụng.

Cái mà Ngô Háo học được là cường hóa thính giác, loại kỳ công này của hắn chỉ hữu dụng ở cảnh giới Hậu Thiên, đến Tiên Thiên thì biến thành đồ bỏ.

Bởi vì công dụng của nó là giúp thính giác của hắn đạt tới trình độ của Tiên Thiên cảnh.

Tập trung tất cả tinh thần để lắng nghe, nhưng ngoại trừ tiếng nước chảy nơi Ngạn Thủy, tiếng côn trùng, dã thú réo gọi nhau thì Ngô Háo không còn nghe được bất cứ dị thanh nào.

Chừng một chung trà sau hắn mới mở mắt ra, tâm thần đại định, chầm chậm tiến đến chỗ vũng máu để nhặt chiếc hộp.

Chương 54: Thiên Hồ Lập bẫy trừ tam ác

Ngô Háo đưa tay vào vũng máu nhặt lấy chiếc hộp gỗ, các đầu ngón tay nhiễm lấy máu tươi nhưng y không hề để ý đến.

Có thể kích hoạt nhiệm vụ Trừng Gian Diệt Bạo, máu qua tay y còn ít sao?

Bật nắp hộp ra, Ngô Háo nhìn thấy bên trong có một đồng xu màu cổ đồng, bề mặt khắc hình một thanh kiếm đâm xuyên qua đụn mây.

Chính là nó, Tàng Vân Lệnh.

Triệu Thất Hoa thấy trong hộp là Tàng Vân Lệnh, lòng thầm kinh ngạc.

Tự nhiên lại có một thi thể ở đây, hơn nữa kẻ giết người cũng không lấy Tàng Vân Lệnh đi, mụ cứ tưởng đây chỉ là một cái bẫy, nào ngờ bọn họ thật sự đạt được nó dễ dàng như thế?

Lòng đa nghi của Triệu bà bà giảm dần, nhưng chẳng mấy chốc…

“AAAA!!!”

Tiếng hét thảm của Ngô Háo vang lên, ngay khi y vừa chạm vào Tàng Vân Lệnh để lấy nó khỏi hộp.

Mặt trên của đồng xu hoàn toàn không có một vết bụi nào, nhưng mặt dưới của nó lại được trát đầy một lớp bột phấn, thứ mà có thể ăn mòn cả thân thể lẫn y phục của Ngô Háo và không để lại chút cặn bã nào.

【Hóa Thi Phấn – Hiệp】

Sự nghi ngờ của Triệu Thất Hoa là chính xác, đây thực sự là một cái bẫy, cái bẫy do Từ Hiền thiết lập.

Thi thể kia là của một tên Sát Thần môn đồ xui xẻo bị hắn cố ý tìm đến, giết người lấy xác làm vật dẫn dụ bọn Ngô Háo.

Lúc phát hiện Triệu Ngô hai người là kẻ đánh trọng thương Lý Phú Sinh, Từ Hiền đã lờ mờ đoán được mục đích của họ khi xuất hiện tại Bạch Long Trấn, không ngoài việc tìm kiếm Lý Phú Sinh và đoạt lấy Tàng Vân Lệnh trên người y.

Chẳng những như vậy, hắn còn nhìn thấy được thứ khiến cho Triệu Tiểu Hổ đột nhiên xông ra giữa đường.

Một con chuột lang.

Từ Hiền sẽ chẳng nghi ngờ gì thêm nếu con chuột ấy không thể hiện tốc độ hoàn toàn siêu việt đồng loại của nó, hoàn toàn có thể sánh ngang bảy thành tốc độ tối đa của hắn.

Dị thú là hai từ mà Từ Hiền có thể nghĩ tới.

Không những vậy, hắn nhận ra rằng tuy nó chạy đến từ phố Tây, nhưng khi ngang qua ngã tư đường lại ngoặt sang phố Bắc, vậy nên mới tạo cơ hội cho đồng học Tiểu Hổ nhìn thấy, mục đích tính của nó rất rõ ràng.

Nhớ tới lúc Ngô Triệu hai người vừa xuất hiện, họ đã gọi Liễu Tư Tài là Liễu chuột tinh, khiến Từ Hiền liên tưởng đến việc con chuột kia có thể thuộc sở hữu của họ Liễu.

Theo cách bọn họ nói chuyện với nhau, rất dễ dàng để nhận là ba người này cung một giuộc với nhau.

Giang hồ lấy võ đạo vi tôn, loại tiểu tốt như Liễu Tư Tài lại dựa vào thứ gì mà ngồi chung mâm với Hậu Thiên thập nhất trọng tinh thông hai môn võ nghệ như Ngô Háo, càng đừng nói đến hảo thủ Hậu Thiên thập nhị trọng như Triệu Thất Hoa.

Nhân sĩ võ lâm thường nói đạo nghĩa, nhưng được mấy ai thực sự coi trọng?

Lại có bao nhiêu người chỉ nói cho có, mục đích chủ yếu nhằm tô son nạm ngọc cho mình, huống hồ còn là loại đại gian đại ác như bọn Liễu Tư Tài.

Khi đạo nghĩa đã không còn đáng tiền, cũng là lúc lợi ích lên ngôi.

Liễu Tư Tài phải mang lại lợi ích cho hai người kia thì mới có thể kết phường tạo nghiệp với bọn họ.

Mà theo những gì thiên thư từng cho Từ Hiền thấy, Tàng Vân Lệnh chính là thứ lợi ích Triệu Thất Hoa và Ngô Háo theo đuổi.

Hắn tiếp tục tự hỏi, nếu Triệu Ngô cần kết hội với Liễu Tư Tài để chiếm đoạt Tàng Vân Lệnh, nhưng công phu của họ Liễu lại chẳng tăng được bao nhiêu chiến lực cho hai người, thế liệu có phải tác dụng của hắn là tìm kiếm Tàng Vân Lệnh?

Nghĩ theo hướng này, Từ Hiền có bảy phần tự tin là con chuột kia sở hữu năng lực để tìm kiếm đồ vật, cụ thể ở đây là Tàng Vân Lệnh.
Hắn khuyết thiếu kiến thức về kỳ trân dị thú, nhưng Từ Hiền lại biết một người rất có khả năng thông hiểu.

Lão học cứu thần thần bí bí, Ngô Tam Âm.

“Một con dị thú bộ dạng như chuột lang? Có thể có năng lực tìm đồ vật? Chủng loại chuột tầm bảo như vậy rất nhiều, phổ biến nhất thì có Truy Tung Thử, dù xa đến chân trời góc biển nó vẫn có thể tìm thấy được món đồ mà nó từng gặp qua. Nhưng năng lực của con chuột này rất hạn chế, một là tốc độ quá chậm, hai là rất dễ bị lừa, không có khả năng phân biệt thật giả, chỉ cần thấy giống là tìm đến.”

“Muốn hành hạ một con Truy Tung Thử rất đơn giản, ngươi chỉ cần bắt nó đi tìm ngọc trai, sau đó lại lấy thật nhiều viên có kích cỡ tương đương nhau đặt xung quanh nó, đảm bảo con chuột ấy chẳng bao lâu thì điên mất. Chủng chuột tầm bảo ấy thật quá kém, nếu ngươi muốn có thể tìm giống cao cấp hơn, ví dụ như ta có biết một lão già vô sỉ nuôi một con Phi Thiên Thử, nói cho ngươi nghe, con chuột ấy…”

Hai ván cờ của Từ Hiền đổi lấy được chừng mười câu nói của Ngô Tam Âm.

Lúc rời nhà lão, hắn chỉ có thể xoa mồ hôi trên trán mà tự nhủ rằng mình đã kiếm lời.

Chí ít thì Từ Hiền cũng xác định được con chuột của Liễu Tư Tài chính là Truy Tung Thử, như vậy câu hỏi tại sao nó lại chạy về phố Bắc cũng có lời giải.

Bởi vì mục đích của Truy Tung Thử là học đường ở hẻm Hướng Dương, nơi cuối cùng mà Tàng Vân Lệnh xuất hiện trước khi nằm trong không gian trữ vật của hắn.

Đã hiểu rõ đặc tính của Truy Tung Thử, Từ Hiền bèn tương kế tựu kế, thiết lập một cái bẫy để bọn người Liễu Tư Tài rơi vào.

Mặc dù bị Hứa phu nhân dọa một trận, nhưng hắn tin chắc ba người kia vẫn còn lảng vảng đâu đây.

Lòng tham không đáy, hạng gian tà như bọn chúng sẽ không dễ dàng từ bỏ lợi ích, nhất là một thứ quý giá như Tàng Vân Lệnh.

Phán đoán của Từ Hiền là chính xác, vậy nên Ngô Háo đã trúng kế, y lúc này rất quyết đoán rút ra một cây chủy thủ chặt đứt bàn tay của mình.

‘Phản ứng rất nhanh, Tiêu Chiến Viêm không sánh được.’

Ẩn mình trong bóng tối là Từ Hiền hóa thân Thiên Hồ, dưới cái mặt nạ đồng thau, hai mắt của hắn hoàn toàn không có cảm xúc, đạm mạc vô tình như thượng thiên tiên thần coi rẻ chúng sinh.

Bọn Ngô Háo hoàn toàn không cảm nhận được ánh mắt đó, dù là Hậu Thiên thập nhị trọng như Triệu Thất Hoa cũng vậy.

Họ Ngô giờ phút này chẳng hề giống như cái danh xưng tiểu ngô công của mình, Tàng Vân Lệnh bị y coi như rắn rết vứt ra xa, chẳng dám chạm tới nữa.

“Kẻ nào, mau cút ra đây!”
Ngô Háo hét toáng lên, thần sắc vừa oán độc vừa sợ hãi, việc mất oan một bàn tay đã khiến y đến gần biên giới của sự điên cuồng.

Triệu Thất Hoa không còn híp mắt nữa, hai con ngươi đục ngầu mở to quan sát tứ phương, tay phải siết chặt quải trượng.

Liễu Tư Tài giờ phút này run như cầy sấy, hắn tìm một cây đại thụ mà nép người vào, giống như làm vậy có thể an toàn hơn. Nếu có tranh đấu xảy ra, Ngô Triệu hai người chắc chắn sẽ không nhận được sự trợ giúp từ hắn.

Họ Liễu có thể tạm an tâm, Từ Hiền chưa từng để hắn vào trong mắt, ít nhất là trước khi Triệu Thất Hoa và Ngô Háo đền mạng.

Vũ lực là một thứ mê dược hảo hạng, nó có thể khiến tâm thái của một người bành trướng, khiến kẻ nhát gan sinh ra một thứ dũng khí giả tạo, biến các ý nghĩ đen tối vốn chỉ có trong tưởng tượng thành hiện thực.

Con chuột khoác da hổ lại tưởng mình là chúa sơn lâm, đâm ra sinh lòng hiếu sát tàn nhẫn.

Nhưng đến khi lớp da bị lột bỏ, nguyên hình của nó vẫn là một con chuột, nhút nhát và hèn mọn.

Người đời cứ nói tu luyện, tu luyện để mạnh lên.

Nhưng thế nào là tu luyện?

Tu tâm tính, luyện thần công.

Thân mang tuyệt học, võ nghệ cao siêu, chưa chắc là cường giả.

Nhưng tâm như đại hải, chí như cầu vồng, chắc chắn là cường giả.

Rõ ràng nhất có thể lấy hai đời bang chủ Cái Bang làm ví dụ.

Giả sử Kiều Phong mất đi võ công, y vẫn là thiên hạ vô song Kiều bang chủ, nhưng nếu Trang Tụ Hiền gặp cảnh như vậy, hắn chỉ còn là thiếu niên đáng thương Du Thản Chi.

Trước tu tâm, sau học võ, các bậc cao nhân thấu hiểu sâu sắc đạo lý này, cho nên người hữu duyên với họ thường là hạng tâm chí kiên định, thiên phú ngộ tính chỉ được xem là thứ yếu.

Liễu Tư Tài không phải cường giả, hắn chỉ là một con chuột.

Vậy nên sau khi hai tay bị phế, thứ mất đi không chỉ là vũ lực mà còn có dũng khí của hắn, một thứ dũng khí giả tạo được xây dựng trên việc tàn sát sinh mệnh vô tội.

Hắn đã không đáng để Từ Hiền bận tâm.

Phế được một tay của cao thủ Hậu Thiên thập nhất trọng như Ngô Háo, hơn nữa còn là tay thuận, Từ Hiền đã trừ bỏ năm thành chiến lực của y.

Năm thành còn lại, chính đang nằm ở cước pháp của Ngô Háo.

Triệu Thất Hoa bây giờ mới là mối bận tâm lớn nhất của Từ Hiền, mụ có tam tuyệt kiếm pháp, trượng pháp và ám khí, nhưng đến bây giờ hắn vẫn chỉ thấy có quải trượng hiển lộ bên ngoài mà thôi.

Có điều Từ Hiền lại khẽ nhếch môi cười, bộ dạng như chẳng lo ngại gì.

‘Đêm còn dài, Hóa Thi Phấn cũng chỉ là đồ khai vị, món chính… sắp tới rồi.’

Một vật gì đó hình cầu lăn xuống tay áo của Từ Hiền, bị hắn tung hứng trong lòng bàn tay, sau đó lại thu vào không gian trữ vật.

Soát thi tìm chiến lợi phẩm luôn có thể khiến người ta phát hiện vài niềm vui bất ngờ.

Xào xạc, xào xạc!

Gió lạnh thổi qua, Liễu Tư Tài khẽ rùng mình, bản năng chuột cống khiến hắn cảm nhận được có thứ gì đó rất nguy hiểm đang tới gần.

Chương 55: Thiên Hồ Hiệp độc đấu song ác

Thần Mạch luận võ, nhiều năm chưa gặp.

Huyền Tàng quyết đấu, trời long đất lở.

Tiên Thiên đối chiến, nội lực vi vương.

Hậu Thiên đánh nhau, bất chấp thủ đoạn.

Võ đạo có thể thông thần, phàm lực có thể thông thiên, nhưng nếu chỉ dựa vào cảnh giới võ đạo, trình độ võ học mà xác định được mạnh yếu, vậy thì trên đời này đã không xảy ra nhiều tranh đấu đến thế.

So với Ngô Háo và Triệu Thất Hoa, Từ Hiền hoàn toàn ở thế hạ phong khi so cả về quân số lẫn chiến lực,【Đạn Chỉ Thần Thông】cảnh giới Dung Hội Quán Thông mặc dù uy lực tuyệt luân, nhưng đó cũng là thủ đoạn tấn công duy nhất mà hắn có, thật sự đơn điệu vô cùng.

Muốn chiến thắng hai kẻ này, Từ Hiền cần có sự trợ giúp từ ngoại lực.

Khi hắn vừa thoát khỏi trạng thái Tọa Vong, Ngô Háo ngay lập tức nghe ra có dị động.

Y và Triệu Thất Hoa cùng xoay người lại, đúng lúc nhìn thấy một tên hắc y nhân đeo mặt nạ phóng ra khỏi bụi rậm.

Hắc y nhân đưa lưng về phía bọn họ, vận khinh công vọt đi, bộ dạng trông như là đang bỏ chạy.

Triệu Thất Hoa dậm chân tại chỗ, Ngô Háo nổi cơn thịnh nộ, cho rằng đó là kẻ hại mình mất một tay nên tức tốc đuổi theo, nhưng y rất nhanh lấy lại được lý trí, vừa tiến ba bước đã ngừng, răng nghiến ken két, trên mặt không giấu sự oán độc.

Phương thức dụ địch lộ liễu như vậy, cả y và Triệu bà bà đều dễ dàng nhìn ra.

‘Hắn có thể giấu diếm được đôi tai của ta, lẽ nào là Quy Tức Công?’

Ngô Háo thầm phỏng đoán năng lực của Từ Hiền, trong khi đó lại nghe Triệu bà bà nói: “Hậu Thiên ngũ trọng.”

Đúng là ngũ trọng bởi hắn chỉ vừa mới đột phá đây thôi, được vậy cũng nhờ【Trục Nhật Thần Bộ】đạt tới Giá Khinh Tựu Thục vào hôm trước.

Hắn đi chưa được bao xa liền quay lại, một lần nữa xuất hiện trước mặt ba người Ngô Triệu Liễu.

Từ Hiền giữ khoảng cách hơn sáu trượng, tay trái giấu ở sau lưng, giọng nói có phần trêu chọc, nhếch môi bảo rằng:

“Sao lại không đuổi theo, tại hạ có một bảo vật, chắc chắn khiến chư vị say đắm, bỏ lỡ sẽ rất đáng tiếc đấy!”

Triệu Thất Hoa dập trượng xuống mặt đất một cái, khàn giọng hỏi: “Các hạ giấu đầu lòi đuôi, rốt cuộc có mục đích gì?”

Mụ hoàn toàn không thể hiểu được trò dở hơi Từ Hiền đang làm.

Từ Hiền khịt mũi cười một tiếng, giọng đầy ngạo khí đáp lại: “Mục đích của Thiên Hồ ta đây chính là… ái chà!”

Hắn không thể kiêu ngạo được lâu, bởi vì nhân lúc Triệu bà bà đánh lạc hướng Từ Hiền, Ngô Háo đã nương theo góc tối mà vòng sang cánh phải, bất ngờ phóng đến tiếp cận hắn, y ra chân như điện, dù cách xa hơn trượng nhưng kình phong đã ập vào mặt Từ Hiền.

Võ học nhập đạo, Hạ Thừa Thiên cấp, cảnh giới hiện tại Lư Hỏa Thuần Thanh,【Kinh Lôi Tam Cước】đệ nhất cước:

Lôi Đình Tập!

Từ Hiền dù nhãn lực siêu phàm, nhưng một cước này của Ngô Háo tới thật sự quá nhanh, định thần nhìn lại đã thấy lòng bàn chân của y cách ngực hắn chưa đến một thước, quả thật là cấp tốc như lôi đình tập kích.

Hắn vốn không biết,【Kinh Lôi Tam Cước】mặc dù là một trong hai tuyệt kỹ của Ngô Háo, nhưng thứ khiến y bị gọi là tiểu ngô công chính nhờ vào thứ tiên pháp hiểm độc khó lường của mình, Từ Hiền hẳn phải cảm thấy may mắn khi trước đó phế mất tay cầm roi của y.

Nhưng dù vậy, cước pháp của họ Ngô cũng đủ khiến Từ Hiền ăn một chầu no bụng.Không có thời gian để né đòn, Từ Hiền tập trung vận kình vào tay phải, chân khí mãnh liệt như thiên lôi địa hỏa của【Giá Y Thần Công】sôi trào trong người hắn.

Đưa tay lên đỡ lấy cú phi thoái của Ngô Háo, một tiếng sét đánh đột ngột vang lên khi tay chân chạm nhau, cánh tay của Từ Hiền chịu một lực đẩy khổng lồ từ bàn chân của y, mặc dù nó bị thoái kình đạp ép vào lồng ngực nhưng hắn vẫn lông tóc không thương.

Có điều【Kinh Lôi Tam Cước】quả thật như cái tên của nó, Từ Hiền không ngờ trước được đòn Lôi Đình Tập sẽ tạo thành tiếng sấm ngay sát bên tai mình, cho nên hắn thoáng bị giật mình, kiến tạo sơ hở cho Ngô Háo tung cú đá thứ hai.

【Kinh Lôi Tam Cước】đệ nhị cước: Thiểm Lôi Tảo.

Ngay khi đòn Lôi Đình Tập bị cản lại, Ngô Háo lấy cánh tay đỡ đòn của Từ Hiền làm điểm tựa để giữ thân hình mình trên không trung trong thoáng chốc, đồng thời xoay người một trăm tám mươi độ, dùng chân còn lại đưa đưa ngược ra sau, quét thành một vầng trăng khuyết.

Quỹ tích của một cước này đi ngang qua thái dương của Từ Hiền, nếu không đón đỡ hoặc né tránh, mười phần chắc chín là hắn sẽ bị đá xuất huyết não và gãy cổ chết trong tích tắc.

Nhưng thân thể con người là một khối thống nhất, có lẽ vì vậy mà vết thương ở tay cũng ảnh hưởng đến tốc độ ra chân của Ngô Háo, khiến cước thứ hai của y không được thi triển mượt mà hoàn mỹ như tưởng tượng, khựng lại mất một nhịp.

Như thế là quá đủ để Từ Hiền định thần lại và phản ứng, chỉ thấy hắn đưa tay trái ngang qua mặt mình, không ra quyền hay ra chưởng mà co ngón giữa lại, kình lực tích tụ nơi đầu ngón tay, búng một phát thật mạnh vào phần gót giày cách thái dương chưa đến nửa tấc.

Võ học phẩm chất Hi Hữu, chưa rõ giai vị tương ứng với thế giới này là gì, nghi ngờ là võ học Thượng Thừa thậm chí Tuyệt Học, cảnh giới hiện tại Dung Hội Quán Thông:

【Đạn Chỉ Thần Thông】

Ầm!

Ngón tay và gót chân va chạm, tuy tiếng sấm vang lên làm Từ Hiền có cảm giác ong ong trong đầu nhưng lần này hắn đã có đoán trước nên chẳng hề bị giật mình, không ham phản công mà tức khắc lùi về đằng sau.

Gặp Ngô Háo bước chân lảo đảo lui lại, hắn cũng chẳng hề cảm thấy đáng tiếc khi không thừa cơ phản sát.

Bởi vì lúc này, Từ Hiền có thể cảm nhận được sát cơ tỏa ra trên người Triệu Thất Hoa.

Hắn đưa tay lên hất nhẹ tóc mai, giọng điệu ngả ngớn: “Chỉ mất một bàn tay mà thôi, thế mà lại muốn đá bay đầu tại hạ? Các hạ hung ác như vậy, chẳng trách chỉ có thể lấy một lão bà bà làm vợ…”Đoạn Từ Hiền chỉ tay về phía Triệu Thất Hoa, sau đó liếc nhẹ Liễu Tư Tài một cái rồi nói cho dứt lời: “…còn đẻ ra một đứa con tật nguyền.”

Liễu Tư Tài ngũ tạng chỉ còn bốn, nghe hắn châm chọc chỉ giận mà không dám nói gì.

Ngô Háo lại không như vậy, mặc dù biết là Từ Hiền đang nói khích mình, nhưng thù mới hận cũ kéo tới, y chỉ muốn lập tức dùng Kinh Lôi đệ tam cước đá nát thanh quản của người đối diện mới hả lòng hả dạ.

Triệu Thất Hoa còn phẫn nộ hơn y, bởi vì Từ Hiền khiến mụ nhớ đến nỗi đau thuở hoa niên.

Nhớ khi ấy, mụ vẫn là thiếu nữ thiện lương, đem lòng yêu một tú tài ở thôn bên cạnh, tưởng rằng là nhân duyên trời ban, ngờ đâu tú tài lòng lang dạ sói, lừa được tình yêu của Triệu bà bà rồi bán mụ cho một vị bằng hữu mở thanh lâu ở phương xa.

Kể từ lúc đó, Triệu Thất Hoa đâm ra hận hết thảy nam nhân trên đời này.

Tối độc phụ nhân tâm, sau khi Triệu bà bà may mắn học được võ công, thư sinh tú tài lỡ gặp phải mụ thì khó thoát tai kiếp, mấy chục năm qua đã nhuộm máu hơn ngàn sĩ tử, góp phần phá hoại nguồn nhân tài của triều đình Đại Xương.

Cũng vì chuyện năm xưa mà Triệu Thất Hoa thề suốt đời không gả, nay lại bị Từ Hiền vô tình xát muối vào nỗi đau, hơn nữa còn nói với thái độ miệt thị như thế, mụ làm sao nhịn nổi?

Một thứ ám khí có tạo hình kỳ lạ xuất hiện trong tay Triệu bà bà, trông nó khá nhỏ, đường kính chưa tới hai lóng tay, hình dạng như một đóa hoa có đến tận bảy cánh.

Mụ lấy ám khí của mình ra rất nhanh, nhưng tốc độ Từ Hiền lấy hàng của mình ra còn nhanh hơn, bởi lẽ hắn chỉ cần động một ý niệm trong đầu.

Một quả tiểu cầu rơi xuống lòng bàn tay của hắn, kích cỡ của nó cũng chỉ lớn hơn mấy viên bi sắt tầm ba phần, bề ngoài bị Từ Hiền dùng nhiều loại màu mực tô vẽ lên.

Chân khí Huyền Nguyên Thiên Cương Địa Sát chạy từ Đan Điền đến đầu ngón tay, mượt mà như nước chảy mây bây, cấp tốc như cuồng phong bạo vũ, khiến Từ Hiền xuất chỉ như thần, mất chưa đến nửa nhịp thở đã vận đủ kình lực búng tiểu cầu trong tay về phía Ngô Háo.

Đây là một trong các đòn chủ lực của hắn, nhưng thay vì nhằm vào kẻ mạnh nhất là Triệu Thất Hoa, Từ Hiền lại nhắm vào kẻ yếu hơn là Ngô Háo.

Người trước vẫn đang trong trạng thái toàn thịnh, nhưng người sau không những yếu hơn mà còn mang thương tích trên người, hiển nhiên là mục tiêu dễ ăn hơn.

Đánh chỗ yếu, né chỗ mạnh, quả hồng chọn mềm mà bóp, Từ Hiền dù chưa hề đến sa trường, nhưng kẻ từng ngày đêm đèn sách như hắn giỏi nhất là đàm binh trên giấy, mấy thứ binh thư lý luận suông này sao lại không biết cho được?

Tiếng xé gió vang lên, Ngô Háo thấy loại công phu đạn chỉ này rất quen thuộc, nhưng y vẫn chưa thể liên tưởng đến việc bạch y công tử lúc trưa và Thiên Hồ này là một người.

Cảnh giới khác biệt, khí chất khác biệt, hơn nữa một kẻ lành lặn, một kẻ tàn phế, rất khó để tin tưởng đó là cùng một người.

Ngô Háo bây giờ cũng không có tâm tư để suy đoán thân phận của Từ Hiền, y bận phải trao đổi chiêu thức với hắn.

Nói ra dài dòng, nhưng ngay khi Từ Hiền thực hiện động tác búng tay, Ngô Háo cũng đã nghĩ ra biện pháp đối ứng.

Nhanh như điện quang hỏa thạch, y lộn người một vòng tung gót từ sau ra trước với ý đồ tá lực đả lực, gậy ông đập lưng ông, đá thứ Từ Hiền búng ra quay ngược lại công kích hắn.

Đây chính là Kinh Lôi đệ tam cước: Cuồng Lôi Nộ.

Một cước này tuy không nhanh bằng hai cước đầu, nhưng thắng ở uy lực mạnh mẽ như thiên lôi thịnh nộ, là sát chiêu dứt điểm rất lợi hại.

Chỉ là khi chân Ngô Háo vừa tiếp xúc với vật Từ Hiền dùng công phu đạn chỉ búng tới, y liền nghe Triệu bà bà thét lớn: “ĐỪNG CHẠM VÀO!!”

~o0o~

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau